Núi Đài Thiên dài hơn 200km, kéo dài từ phía Bắc tỉnh Sở Hà đến phía Bắc tỉnh Sơn Thuyên, ngọn núi cao nhất nước Tân Quốc, cách mặt nước biển 10.000m.
Núi cao đi liền với hiểm trở nên hiện tại đỉnh núi vẫn còn là nơi chưa ai đặt chân đến.
Nhiều nhóm phượt thủ thích mạo hiểm bất chấp biển cấm vẫn lén lút lên núi để chinh phục ngọn tuyết sơn hùng vĩ này.
Bác sĩ Trần Thư có một nhà thuốc đông y lớn dưới chân núi Đài Thiên, bà tốt nghiệp trường Y Học Cổ Truyền chính quy, mát tay nên công việc làm ăn rất tốt, cha ông của Bác sĩ Trần cũng theo nghiệp Đông y, mấy đời nhà bà đã cứu không biết bao nhiêu người, hoặc đi lạc trên núi, hoặc là dân phượt thủ bị thương.
“Hôm nay con có nhóm bạn đến chơi, tiện thể đi tìm vài loại thuốc chuẩn bị cho kì thực tập tới của tụi con luôn.”
Cậu trai trẻ vừa dắt con xe moto phân khối lớn từ trong nhà xe đi ra, quay qua nói với người đang đứng ở cổng nhà thuốc.
“Con đi mấy người để mẹ đi xin giấy phép rồi báo với cán bộ ở cổng núi luôn.”
Bác sĩ Trần tươi cười nói với cậu trai.
“Không cần đâu ạ, tụi con có giấy phép của trường đưa cho nên không phải đi xin nữa, con tới để báo cho mẹ biết thôi.”
Cậu trai nói xong thì leo lên xe moto chạy đi.
“Từ Hàng đi đường cẩn thận nghe con”.
Bác sĩ Trần nói vọng theo.
Từ Hàng không thích Đông y, lúc nhỏ cậu cũng không phải loại ngoan hiền gì, rất cứng đầu, mẹ cậu phải rèn ép dữ lắm, Từ Hàng là con một cơ ngơi sau này sẽ giao hết lại cho cậu, đông y có vô ngàn loại thuốc nắm rõ hình dáng đặt tính từng loại thuốc từ nhỏ sẽ giúp ích cho cậu rất nhiều.
Uớc mơ lúc nhỏ của Từ Hàng là làm idol nên học không vô những gì mẹ cậu dạy, cậu thầm nhủ miễn cưỡng nghe lời bà già cho đến năm mười tám tuổi lúc đó chắc chắn cậu sẽ mượn cớ đi du học để sang Hàn Quốc làm thực tập sinh rồi từng bước từng bước theo đuổi ước mơ của cậu.
Năm Từ Hàng mười lăm tuổi, cậu lên núi hái thuốc cùng mẹ, ba cậu được nghỉ phép về cũng muốn đi theo, cả nhà ba người vui vẻ xuất phát.
Từ Hàng luôn không thích học Đông y, đã rất nhiều lần muốn ba đưa mình theo lên thành phố, nói ở đây rất chán, cậu muốn thay đổi môi trường học khác, ba cậu không quyết định được, mẹ cậu nghe thấy thì tức giận mắng cho một trận, cậu làm mình làm mẩy chạy trước một mình hướng lên đỉnh Đài Thiên.
Ba mẹ Từ Hàng cuốn cuồng đi tìm, đường hướng lên đỉnh núi hiểm trở khó đi, vì đuổi theo Từ Hàng cha mẹ cậu đã chạy ra khỏi vùng an toàn của núi Đài Thiên chịu cái lạnh như cắt thịt còn bị lạc đường, xui xẻo hơn nữa là gặp phải bọn lâm tặc, một đường chạy trốn vô cùng khốn đốn.
Hai ngày sau đội tuần tra cứu hộ của núi Đài Thiên phát hiện được từ Hàng ngất xỉu ở gần vùng an toàn, khi tỉnh lại cậu báo với đội cứu hộ là cha mẹ cậu vẫn còn kẹt trên núi, hai mươi người của đội tuần tra cứu hộ ngày đêm không ngừng nghỉ tìm kiếm.
Năm ngày sau một người một xác được đưa xuống núi.
Họ hàng nhà nội mắng chửi, từ mặt mẹ con Từ Hàng, mẹ cậu một mực im lặng, chỉ tự trách bản thân mình, Từ Hàng rỏ ràng hơn ai hết do đâu mà ba cậu bỏ mạng.
Từ Hàng cũng xém bỏ mạng vì nhiễm phong hàn quá nặng ảnh hưởng đến phổi, sau khi được cứu về từ cỏi chết lại thêm đau buồn tự trách bản thân một trận, sức khỏe cậu ngày một yếu, họ hàng bên ngoại phải thay phiên nhau tìm thảo dược trên núi Đài Thiên giúp cậu duy trì mạng sống, mãi cho đến năm cậu mười sáu tuổi, mẹ cậu tìm được phương thuốc trong cuốn sổ tay ông ngoại để lại, bà ngày đêm đi tìm thuốc cuối cùng cũng tìm lại được cho Từ Hàng một mạng.
Từ một cậu trai hay nói, vui vẻ hoạt bát, tính tình có chút ương bướng trở thành một người lạnh lùng, trên mặt không còn nụ cười sáng lạng năm xưa nữa, biến cố năm mười lăm tuổi đã thay đổi ước mơ, cuộc đời lẫn tính tình của cậu ấy.