Cập nhật mới

Khác Barbie Horror Escape 1

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403593120-256-k36069.jpg

Barbie Horror Escape 1
Tác giả: Barbie_209
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đêm sinh nhật tưởng chừng hoàn hảo của Barbie, cô gái trẻ xinh đẹp và mạnh mẽ, bỗng hóa thành cơn ác mộng kinh hoàng.

Trong căn biệt thự sang trọng của gia đình Bạch - Adriana, ánh đèn vụt tắt, tiếng nhạc tắt lịm... và nụ cười hạnh phúc nhanh chóng biến mất khi một kẻ đeo mặt nạ thú xuất hiện, mang theo cơn tàn sát đẫm máu.

Cùng em gái Teresa, Barbie buộc phải bước vào cuộc chạy trốn sinh tử, nơi từng góc tối trong ngôi nhà quen thuộc trở thành bẫy chết người.

Tiếng bước chân, hơi thở dồn dập, tiếng rìu va vào tường - mọi thứ khiến ranh giới giữa nỗi sợ và hy vọng ngày càng mờ nhạt.

Khi bình minh ló dạng, tưởng chừng ác mộng đã chấm dứt...

Nhưng bóng tối chưa bao giờ biến mất thật sự.

Một lần nữa, Barbie Horror Escape hé lộ câu hỏi đáng sợ:

> Liệu bạn có thể chạy thoát khỏi cơn ác mộng -
hay chỉ đang chạy vòng quanh trong chính nỗi sợ của mình?



barbie​
 
Barbie Horror Escape 1
Chương 1: Bữa tiệc sinh nhật định mệnh


Trời đêm phủ lên khu rừng một lớp sương mỏng lạnh lẽo.

Ngôi biệt thự nhà Bach - Adriana nổi bật giữa bóng cây, ánh đèn vàng hắt qua những ô cửa kính như một ốc đảo bình yên.

Hôm nay là sinh nhật của Barbie - cô con gái lớn, vừa tròn hai mươi.

Tiếng nhạc vang khẽ trong phòng khách, hòa lẫn tiếng cười của Teresa, em gái cô, nhỏ nhẹ mà trong trẻo như một nốt nhạc sáng giữa màn đêm.

"Chị Barbie, mau ước đi chứ!"

- Teresa reo lên, tay cầm chiếc bánh kem phủ kem trắng, nến lung linh như những vì sao nhỏ.

Barbie mỉm cười, mái tóc vàng óng khẽ đung đưa dưới ánh đèn.

Cô khép mắt lại, khẽ nói lời ước mà chỉ mình biết.

Khi ngọn nến cuối cùng tắt, cả phòng vang tiếng vỗ tay, tiếng cười ấm áp của gia đình vang vọng khắp căn nhà.

Bach - người cha trầm tĩnh, nâng ly rượu vang, khẽ chạm ly với vợ.

Adriana, người mẹ dịu dàng, nhìn hai con bằng ánh mắt ấm cúng.

Mọi thứ dường như hoàn hảo đến lạ...

Cho đến khi, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên - và mọi ngọn đèn vụt tắt.

Bóng tối nuốt chửng căn biệt thự.

Trong vài giây, chỉ còn tiếng thở gấp gáp và tiếng nhạc bị ngắt giữa chừng.

Teresa hét lên, "Mẹ ơi, đèn sao lại tắt vậy?"

- nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến nghẹt thở.

Rồi, từ bên ngoài cửa kính, một ánh sáng lóe lên - như ánh đèn pin quét qua, chậm rãi... rồi tắt phụt.

Barbie nín thở, tim cô đập loạn.

Cô cố với tay tìm điện thoại, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu vào khuôn mặt Teresa - đang tái nhợt, đôi mắt mở to sợ hãi.

"Ở ngoài có ai đó..."

- Teresa thì thầm.

Barbie nắm chặt tay em, "Chắc là ba kiểm tra cầu dao thôi."

Nhưng trong lòng, cô biết có gì đó không ổn.

Một tiếng "cộp... cộp..." vang lên từ hành lang.

Chậm rãi.

Kéo dài.

Tiếng giày va vào sàn gỗ, mỗi bước như đè lên dây thần kinh của họ.

Adriana nắm lấy con dao bếp, run rẩy.

"Bach... anh đâu rồi?"

- bà gọi khẽ.

Không ai đáp.

Rồi đèn vụt sáng lại.

Nhưng đó không còn là ánh sáng an toàn nữa.

Cánh cửa kính ban công mở toang, gió thổi mạnh làm tấm rèm tung lên.

Dưới sàn, một vệt bùn đen in rõ dấu chân - dẫn từ ngoài rừng vào giữa phòng khách.

Không có dấu hiệu của Bach.

Chỉ có một chiếc rìu dính bùn nằm chỏng chơ giữa nền nhà.

Teresa bật khóc.

Barbie ôm lấy em, kéo lên tầng hai.

"Chúng ta phải trốn."

Phía dưới, Adriana gào lên gọi chồng.

Cánh cửa tủ lạnh bật mở, kèm theo một tiếng "két" rợn người, và ánh đèn lập lòe hắt lên bức tường - nơi hiện rõ hai bóng người đứng giữa cửa sổ.

Cao lớn.

Mặc đồ đen.

Mặt đeo mặt nạ trắng nứt nẻ.

Một trong hai kẻ nghiêng đầu, nhìn về phía cầu thang, như thể biết rõ hai cô gái đang ở đó.

Barbie nín thở, tay run cầm điện thoại.

Một tin nhắn từ số lạ hiện lên:

> "Sinh nhật vui vẻ nhé, Barbie..."

Cô suýt đánh rơi điện thoại.

Tiếng bước chân dưới tầng mỗi lúc một gần hơn.

Tiếng rìu cào xuống sàn gỗ kêu "rạch rạch" đều đặn, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược.

Barbie kéo Teresa chui vào tủ quần áo trong phòng khách.

Cả hai nín lặng.

Qua khe cửa, ánh đèn pin quét qua, dừng lại vài giây... rồi đi tiếp.

Nhưng khi tưởng đã an toàn, cánh tủ bỗng bị giật mạnh.

Một bàn tay đeo găng đen nắm chặt cánh cửa.

Cô hét lên, đạp mạnh ra - lao về phía cửa sổ.

Tiếng kính vỡ tung.

Barbie nắm tay em gái, lao xuống mái hiên, rồi ngã xuống nền cỏ lạnh toát.

Cô quay lại - ánh đèn trong biệt thự chớp tắt như sắp tàn, và qua khung cửa, cô thấy mẹ mình đang bị kéo đi, miệng cố hét lên không thành tiếng.

Barbie chỉ kịp gọi một tiếng "Mẹ!!"

- trước khi Teresa kéo cô chạy về phía rừng.

Tiếng rìu đập mạnh vào tường phía sau.

Tiếng cười méo mó vang lên, vọng qua bóng đêm đặc quánh như một lời nguyền.

---

Hết chap 1: Bữa tiệc sinh nhật định mệnh.
 
Barbie Horror Escape 1
Chương 2: Bóng đêm trong rừng


Tiếng bước chân giẫm lên lá khô vang lên thô ráp trong bóng tối.

Barbie và Teresa lao xuyên qua những bụi cây, hơi thở dồn dập như sắp nghẹt.

Phía sau họ, ánh đèn pin nhấp nháy — lúc ẩn, lúc hiện — như con mắt của quỷ dữ.

Gió rít qua những cành cây trơ trụi, từng cơn thổi khiến tiếng lá va nhau nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn vô hình.

“Chị… em mệt quá…” – Teresa thở hổn hển, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay chị, run rẩy.

“Không được dừng lại, nghe chị không?” – Barbie siết tay em, ánh mắt rực lên trong bóng đêm.

“Nếu dừng lại, chúng sẽ tìm thấy.”

Cả hai khom người chui vào một lùm cây rậm rạp, ẩn mình sau thân cây mục.

Barbie lấy điện thoại ra, màn hình nhấp nháy báo còn 3% pin.

Không có sóng.

Không GPS.

Chỉ còn bầu trời đen đặc phía trên, và tiếng côn trùng lẫn đâu đó tiếng kim loại cào trên đất đang tiến lại gần.

Từ xa, có tiếng cười khàn khàn.

Một giọng trầm rít lên qua mặt nạ:

> “Hai con búp bê nhỏ… trốn đâu rồi nào?”

Teresa bật khóc không thành tiếng.

Barbie đặt tay lên môi em, ra hiệu im lặng.

Cô cúi thấp đầu, nín thở.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Qua khe lá, cô thấy hai bóng người — một cao lớn, một thấp hơn — đang dò tìm giữa bóng tối.

Ánh đèn pin lia qua mặt đất, chiếu lên đôi giày dính bùn và vệt máu khô kéo dài từ lối mòn dẫn vào rừng.

Một con quạ từ trên cây kêu lên “quạc!” — tiếng động làm bọn chúng quay phắt lại.

Barbie nắm tay Teresa, kéo cô chạy về hướng khác.

Hai chị em lao xuống triền dốc, trượt dài trên đất ẩm.

Khi dừng lại, Barbie nhận ra mình đang đứng trước một căn chòi cũ kỹ, cửa gỗ đóng hờ, trên tường đầy rêu và dấu tay đen.

“Vào trong đi!” – cô đẩy cửa, kéo em vào, rồi đóng sập lại.

Bên trong, căn phòng phủ đầy bụi.

Trên bàn có tấm ảnh gia đình đã úa màu – một cặp vợ chồng và hai đứa trẻ.

Cạnh đó là con búp bê bị xé mất đầu.

Teresa rùng mình, lùi lại.

“Chị… nhìn kìa…”

Cô chỉ vào góc phòng – nơi có những tấm mặt nạ treo lủng lẳng.

Hàng chục chiếc, nứt nẻ, méo mó.

Mỗi chiếc mang nét mặt khác nhau – có cái đang cười, có cái đang khóc.

Dưới mỗi mặt nạ, khắc một cái tên: Henry, Kane, Lily… và Adriana.

Barbie chết lặng.

“Tên… mẹ.”

Cô bước đến, tay run rẩy chạm vào dòng chữ.

Cạnh đó là vệt máu đã khô thẫm.

Dưới sàn, cô phát hiện ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da sờn, bên ngoài khắc hai chữ “Bach’s Lab”.

Cô mở ra – bên trong là những trang ghi chép nguệch ngoạc, công thức, hình vẽ cơ thể người, và dòng chữ cuối cùng được viết bằng mực đỏ:

> “Dự án Hoàn Hảo – tạo nên bản sao con người, giữ linh hồn trong mặt nạ.”

Barbie cảm giác như tim ngừng đập.

Ba cô – Bach – từng là kỹ sư sinh học.

Nhưng ông đã bỏ nghiên cứu từ lâu.

Phải chăng... những kẻ đeo mặt nạ kia là sản phẩm từ dự án đó?

Tiếng cửa gỗ rít lên khiến Barbie giật mình.

Một bàn tay gõ nhẹ ba tiếng: cốc... cốc... cốc.

“Các con...

ở trong đó sao?”

Giọng nói ấy — trầm, ấm, rất quen thuộc.

Là ba cô.

Teresa òa khóc, lao về phía cửa.

“Ba ơi!”

“Khoan đã!” – Barbie kéo em lại.

Cô nhìn qua khe cửa – bóng người bên ngoài cao lớn, mái tóc rũ che nửa mặt.

Ánh đèn hắt lên gương mặt ông… nhưng đôi mắt – đen ngòm, không có tròng trắng.

Người đó cười, lộ ra hàm răng lởm chởm.

Không phải là ba.

Mà là thứ gì đó đội da của ông.

Barbie hét lên, kéo em chạy vào góc phòng.

Cánh cửa bị đập mạnh.

“BÙM!

BÙM!” từng cú nện làm căn chòi rung chuyển.

Barbie đảo mắt quanh, phát hiện một lối nhỏ phía sau tủ gỗ.

Cô đẩy tủ ra – đằng sau là đường hầm nhỏ, dốc xuống lòng đất.

“Nhanh lên, Teresa!”

Hai chị em trườn vào đường hầm, vừa kịp lúc cánh cửa phía sau bị phá tung.

Ánh sáng đèn pin chiếu vào miệng hầm, và giọng nói kia vang lên – giờ trầm hẳn, kéo dài như tiếng hát:

> “Barbie… con không trốn được đâu…

Cha đang chờ ở nhà.”

Cánh cửa hầm sập lại.

Mọi thứ chìm trong bóng tối.

Teresa nắm lấy tay chị, nước mắt chảy dài.

“Chị… nếu đó không phải ba… thì ba đang ở đâu?”

Barbie im lặng.

Trong lòng cô chỉ còn tiếng tim đập dội vào tai, và nỗi sợ rằng — câu trả lời nằm ngay cuối đường hầm tối đen này.

---

Hết chap 2: Bóng đêm trong rừng.
 
Back
Top Bottom