Trọng Sinh Bảo Vệ Tình Yêu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
873,646
0
0
AP1GczO_yAZZqOrWohROqcuyYrQH3EXcuilQ3mF5bpvLZ9oKJfs4hCV89e56gbVkU_peFpKolCnpYMHetpBpcm3vRYR0yUQIDDP67h52Mv6b-DOpiarR3JiAls7CnpU7Cjx9uF9_AS-nIQv4u8KTGI0pBMnt=w215-h322-s-no-gm

Bảo Vệ Tình Yêu
Tác giả: Kiều Tiểu Thánh
Thể loại: Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

BẢO VỆ TÌNH YÊU

Tác giả: Kiều Tiểu Thánh

Thể loại: Trọng sinh, báo thù, sảng văn

Nhà dịch: Đậu Bắp Chấm Chao

Giới thiệu:

Hồi còn học đại học, bạn cùng phòng của tôi đã yêu đương với lớp trưởng.

Tôi khuyên nhủ cô ấy nên tập trung vào thi nghiên cứu sinh trước, cô ấy đồng ý.

Sau này, cô ấy ở bệnh viện khóc lóc gọi cho tôi: “ Trình Thu Thu à, tớ mang thai rồi, cậu có thể cho tớ mượn ít tiền được không...”

Tôi cho cô ấy mượn tiền, nhưng cô ấy lại nói với lớp trưởng là tôi đã ép cô ấy phá thai.

Lớp trưởng đẩy tôi xuống đường lớn, sau đó tôi đã bị một chiếc ô tô đâm ch//ế//t.

Linh hồn của tôi bay lơ lửng trong không trung, nghe thấy bạn cùng phòng khóc lóc nói:

“Trình Thu Thu à, cậu đừng trách tớ, chắc chắn cậu muốn chia cắt bọn tớ là vì cậu cũng thích lớp trưởng đúng không?”

“ Tớ chỉ đang bảo vệ tình yêu của mình mà thôi...”

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại thời điểm cô ấy vừa mới yêu đương với lớp trưởng.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Trở Thành Bạo Quân
  • Ai Bảo Quan Kinh Thành Có Tiền Có Thịt
  • Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
  • Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia
  • Hoàng Thành Có Bảo Châu
  • Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật
  • Bảo Vệ Tình Yêu
    Chương 1


    01.

    Giọng giảng bài chậm rãi của giảng viên ở trường khiến cho tôi mơ màng.

    Thật không ngờ tới là tôi đã được sống lại.

    Ngay lúc này, có người ở bên cạnh huých cùi chỏ vào tôi.

    Lúc tôi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó, trong chốc lát bỗng cảm thấy nổi hết cả da gà da vịt.

    Là Thẩm Nguyệt! Người đã gián tiếp gây ra cái ch//ế//t của tôi!

    Cô ta nhỏ giọng nói: “ Thu Thu à ~, chiều nay đi chọn giảng viên hướng dẫn làm luận văn, bọn mình đi chung nhé?”

    Chọn giảng viên hướng dẫn làm luận văn sao?

    Nếu như dựa theo diễn biến của kiếp trước thì sau khi chọn xong giảng viên hướng dẫn làm luận văn, cô ấy sẽ nói cho tôi biết cô ấy và lớp trưởng Tần Tiêu đã yêu nhau rồi.

    Cũng bởi vì chuyện này mà tôi từ một người khỏe mạnh lại bị ô tô cán cho bẹp dí.

    Nghĩ đến cơn đau trước khi ch/ế/t, tôi cấu đầu ngón tay của mình để kìm chế ý định muốn đẩy cô ta ra.

    Thẩm Nguyệt vốn là người bạn thân nhất của tôi trong suốt 4 năm đại học.

    Sự chân thành trong đáy mắt của cô ấy lúc này cũng là thật.

    Nhưng trước cái gọi là tình yêu của cô ấy, tình bạn giữa chúng tôi có lẽ chả là cái gì cả.

    Nhưng chuyện này giờ cũng chẳng quan trọng nữa.

    Kiếp trước, tôi đã bị hai người họ hại ch//ế//t trước ngày tốt nghiệp, mọi cố gắng suốt mười mấy năm qua của tôi đều trở thành công cốc.

    Lần này, kẻ nào cản đường, tôi sẽ gi//ế//t kẻ đó!

    2

    Quả nhiên, sau khi chọn giáo viên hướng dẫn luận văn xong, Thẩm Nguyệt lại biến mất một lúc lâu.

    Cho đến khi chuông vào lớp reng lên, cô ta và Tần Tiêu mới người trước người sau bước vào phòng học.

    Vào học được khoảng mười phút, Thẩm Nguyệt đưa cho cô một mẩu giấy.

    Vẫn y hệt như đời trước, mặt trên viết: “Thu Thu, lớp trưởng tỏ tình với mình rồi!”

    Tôi vô cảm xét nát tờ giấy, quăng vào sọt rác.

    Sau đó tiếp tục vừa nghe giảng bài vừa ghi ghi chép chép.

    Sinh học vẫn luôn là điểm yếu của tôi, không thể lơ đễnh phút giây nào được.

    Nhưng mà Thẩm Nguyệt sau khi thấy tôi mãi không hồi âm thì lại vò đầu bứt tai cả tiết học.

    Vất vả lắm mới chờ được đến lúc tan học, cô ta rốt cuộc cũng có thể mở miệng hỏi.

    “Thu Thu, sao cậu chẳng kinh ngạc chút nào vậy?”

    Kiếp trước, lúc tôi biết được Thẩm Nguyệt yêu đương trong khoảng thời gian quan trọng thì này thì vô cùng quan tâm, hận không thể rèn sắt thành thép.

    Tôi khuyên cô ta: “Cậu và Tần Tiêu đều có thành tích không tệ, bây giờ mà yêu đương, không phải sẽ ảnh hưởng đến chuyện học hành của hai người à? Chờ đến khi thi lên thạc sĩ xong rồi lại xác định hèn hò cũng không muộn đâu.”

    “Thẩm Nguyệt, những lời giáo viên đã nói trong buổi chọn giáo viên hướng dẫn, cậu đều quên hết rồi à?”

    Lúc trước, tôi và Thẩm Nguyệt đã nói, muốn cùng nhau thi lên thạc sĩ.

    Nhưng cô ta vừa va phải con đũy tình yêu đã chẳng thèm quan tâm đ ến cái gì nữa.

    Cơ mà, kiếp này, tôi chỉ hơi mỉm cười.

    “Cậu và Tần Tiêu là trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa, yêu nhau là lẽ thường tình, tớ có gì mà phải kinh ngạc chứ.”

    “Cậu cho rằng tớ không thấy những lúc hai người liếc mắt đưa tình à?”

    Thẩm Nguyệt sửng sốt, sau đó dường như nhẹ nhàng thở ra một hơi, ôm lấy cánh tay của tôi.

    “Thu Thu, nghe cậu nói như vậy, tớ rất vui, vốn tớ còn tưởng cậu sẽ phản đối cơ đấy!”

    Phản đối ư?

    Tôi sao lại phải phản đối chứ, đời này tôi chỉ hy vọng hai người sẽ dính chặt lấy nhau cho tới ch//ế//t thôi!
     
    Bảo Vệ Tình Yêu
    Chương 2


    3.

    Hai người này lúc đầu thì còn rất kín tiếng.

    Nhưng với đôi mắt thám tử của mọi người, đọc đề thi thì chẳng ra gì nhưng bắt mấy đôi yêu đương thế này thì lại rất chuẩn.

    Chưa đầy một tuần, chuyện Thẩm Nguyệt và Tần Tiêu yêu nhau đã bị cả lớp phát hiện.

    “Này này này, phó học tập và lớp trưởng đang yêu nhau đó.”

    “Giờ tôi chỉ muốn thời gian trôi nhanh một chút, mau mau đến lúc tốt nghiệp sau đó yêu đương, thanh xuân chỉ có một lần, lớp trưởng và lớp phó chính là tấm gương sáng ngời của chúng ta đấy.”

    Tôi đang làm bài vô cùng chăm chú, không cần nhìn cũng có thể đoán được dáng vẻ ngượng ngùng xen lẫn vui sướng của Thẩm Nguyệt lúc này.

    Cho dù Thẩm Nguyệt và Tần Tiêu chỉ nhìn nhau thôi, ánh mắt ấy cũng có thể b ắn ra tia lửa tình yêu.

    Bạn học ngồi giữa hai bọn họ rất đau khổ, lúc nào cũng la làng mình bị nhồi cơm chó.

    “Không phải chứ, hai ngươi muốn cho mọi người bị ngọt chết à”

    “Lớp trưởng, sao ánh mắt cậu nhìn Thẩm Nguyệt lại dịu dàng dữ vậy.”

    Hai chữ dịu dàng làm cho tôi bật cười.

    Tần Tiêu giả bộ cũng rất giỏi, bốn năm đại học đều mang dáng vẻ anh trai nhà bên, vừa sạch sẽ lại dịu dàng.

    Nhưng nếu không phải ngày đó, tôi và bạn học ra ngoài chơi, vô tình phát hiện ra việc ba của Tần Tiêu có khuynh hướng bạo lực.

    Có đánh chết tôi cũng không thể tin nổi cái người mình đầy vết thương, ngồi xổm ở góc tường vừa hút thuốc vừa chửi mắng người khác chung với mấy tên côn đồ, lại là lớp trưởng của chúng tôi.

    Gia đình thế nào không phải là do Tần Tiêu, nhưng thay đổi tốt hơn hay xấu đi thì lại là do chính suy nghĩ của bản thân cậu ta.

    Kiếp trước, trong thời gian thi lên thạc sĩ, cậu ta lấy cớ là đưa giấy chứng nhận cho tôi, nhưng sự thật là đẩy tôi vào dòng xe cộ đông đúc.

    Tôi lắc đầu.

    Không biết Tần Tiêu còn có thể mang cái bộ mặt giả tạo này được đến bao lâu.

    Hy vọng lúc ấy Thẩm Nguyệt còn có thể cười được.

    4

    Dưới sự trêu chọc của mọi người, mỗi ngày hai người đều như hình với bóng.

    Tiết tự học buổi tối, Thẩm Nguyệt bỗng đưa cho cô một ít đồ ăn vặt.

    “Thu Thu, tớ thấy hồi nãy cậu không đi ăn tối nên…”

    Tôi đành giả vờ bất đắc dĩ nhìn cô ta, lại vô cùng thức thời đứng lên, nhường chỗ ngồi lại cho Tần Tiêu.

    “Cảm ơn.”

    Tần Tiêu nhỏ giọng nói một câu, tôi cũng không dám đáp lại.

    Kiếp trước, rõ ràng là Thẩm Nguyệt nói mình mang thai nên muốn vay tôi chút tiền, nhưng đến khi tôi cho cô ta mượn tiền, cô ta lại trở mặt nói tôi ép cô ta phá thai.

    Tôi nghĩ, sở dĩ tôi có thể sống lại chính là vì sau khi chết, nghe thấy cô ta nói việc tôi hết lời khuyên ngăn cô ta thi thạc sĩ xong rồi hẵng yêu đương là do tôi cũng thích lớp trưởng.

    Tức tới nổi sống lại.

    Lần này, tôi chẳng thèm nhìn Tần Tiêu một cái, chỉ ra vẻ tức giận với Thẩm Nguyệt.

    “Đồ trọng sắc khinh bạn, hứ!!”

    Nói xong liền xoay người ngồi xuống chỗ của Tần Tiêu, tập trung làm bài.

    Hai người cứ vui vẻ yêu đương đi.

    Có điều không ngờ rằng, kiếp này, không có sự khuyên can của tôi, mọi chuyện lại có chút không giống kiếp trước.

    Bởi vì hai người thể hiện tình cảm quá mức nên bị giáo viên tiết tự học tối đó cảnh cáo.

    Trong tiết đó, hai người họ không chỉ truyền giấy qua lại, còn bật cười thành tiếng nên bị giáo viên phát hiện, ngay cả tờ giấy cũng bị tịch thu.

    Ngày hôm sau, giáo viên hướng dẫn đã gọi hai người họ đến nói chuyện, phê bình bọn họ ảnh hưởng đến bầu không khí học tập chung của mọi người.

    Lúc trở về, Thẩm Nguyệt khóc đến mức hai mắt sưng lên, sắc mặt Tần Tiêu lại càng khó coi hơn.

    “Tiêu rồi Thu Thu, giáo viên nói sẽ mời phụ huynh bọn tớ lên nói chuyện.”

    “Hả?”

    Tôi phải cắn đầu lưỡi lắm mới ngăn cho bản thân không bật cười.

    “Làm sao bây giờ, nếu mẹ tớ biết được chuyện này chắc sẽ đánh tớ chết mất, Thu Thu, tớ sợ quá.”

    Thẩm Nguyệt hẳn là sợ thật, sau khi về lớp đã khóc không ngừng.

    Nhưng tôi đoán, người sợ hơn chắc là Tần Tiêu nhỉ?

    Tôi thoáng nhìn sang, mặt mũi Tần Tiêu trắng bệch.

    Cũng đúng thôi.

    Ba của Tần Tiêu là người bạo lực mà.

    Tàn nhẫn, cũng không có chuyện tha thứ.

    Lớp trưởng của chúng ta lại có chút mảnh khảnh, không biết có thể chịu được mấy đòn hiểm này không nữa.

    5

    Ngày hôm sau, phụ huynh hai bên cũng tới trường.

    Sau hai tiết, mọi chuyện được giải quyết xong, Thẩm Nguyệt và Tần Tiêu mới về lớp.

    Lúc về, mặt Tần Tiêu in 5 ngón tay đỏ chót, mặt mũi cũng sưng vù lên.

    “Thẩm Nguyệt, cậu có sao không?”

    “Mẹ cậu có la cậu không, giáo viên giải quyết chuyện này thế nào vậy?”

    Thẩm Nguyệt nắm chặt lấy tay tôi, lo lắng nhìn về phía Tần Tiêu.

    “Thu Thu, hình như cậu còn ít thuốc giảm đau ở kí túc đúng không? Lát trưa đưa tớ một ít nhé!”

    Tôi đồng ý, tiếp tục truy hỏi sao lại thế này nhưng Thẩm Nguyệt lại không nói.

    Tôi có chút thất vọng.

    Sao không chịu kể tôi nghe tí nào về drama này vậy.

    Nhưng đến trưa, Thẩm Nguyệt lại cầm thuốc giảm đau, khóc lóc chạy về lớp.

    Lần này, nhìn cô ta có vẻ rất đau khổ, nằm trên bàn khóc đến mức vai run lên.

    Sau khi làm xong bài cuối cùng, tôi mới lấy cho cô ta một tờ khăn giấy trong hộc bàn.

    “Đừng khóc nữa, mọi người đều đang nhìn cậu đấy.”

    “Sao lại thế này, nói tớ nghe xem nào?”

    Thẩm Nguyệt hít hít vài cái, khóc lóc vô cùng thảm thiết.

    “Cậu biết hồi nãy Tần Tiêu nói gì với mình không, cậu ấy đòi chia tay!”

    “Rõ ràng đã nói sẽ cùng nhau thi lên thạc sĩ, bây giờ chỉ mới gặp chút khó khăn như vậy mà đã muốn từ bỏ, Thu Thu, tớ thật sự không sống nổi nữa.”

    “Cái gì cơ!?”

    Tôi cũng kinh ngạc hô lên một tiếng, là bất ngờ thật chứ không phải giả vờ.

    “Sao lại có thể chia tay?"

    Bây giờ mới chỉ là giai đoạn bắt đầu, vở kịch mang thai to oạch còn chưa được trình diễn, tôi còn chưa thấy cảnh hai người bọn họ gặp quả báo, sao lại có thể chia tay được!

    Dường như tôi còn bức xúc hơn cả Thẩm Nguyệt: “Sao lại chia tay, để tôi giúp cậu phân tích.”

    Nhưng Thẩm Nguyệt chỉ biết khóc huhuhu, ngay cả lí do vì sao chia tay cũng không biết.

    Mà hai ngày tiếp theo, Tần Tiêu cũng không đi học.

    Thẩm Nguyệt đã gấp đến mức như kiến bò trên chảo nóng, càng đừng nói đến chuyện học tập, mỗi ngày đều chỉ biết thở ngắn than dài.

    Không hề nói quá, chỉ nội trong hai ngày mà giữa hai lông mày của Thẩm Nguyệt đã xuất hiện chữ xuyên 川 nhàn nhạt.

    “Thu Thu, giờ tớ phải làm gì đây.”

    Trong lòng tôi cũng đã đoán được vì sao Tần Tiêu lại đề nghị chia tay.

    Hai ngày không đi học, hẳn là cậu ta bị ăn đòn đến mức không lết nổi.

    Nhìn Thẩm Nguyệt, tôi giả vờ an ủi:

    “Tớ cũng không biết phải làm sao, Tần Tiêu không đến trường, hay là cậu tới nhà cậu ấy thử xem sao?”

    Bốn chữ “đến nhà cậu ấy”, tôi nói vô cùng chậm rãi.

    Quả nhiên, cô ta liền chú ý đến.

    “Đến nhà cậu ấy sao…?”

    Thẩm Nguyệt cười, tôi cũng cười.

    Lập tức quyết định là ngày chủ nhật.

    Thẩm Nguyệt à, nhất định không được làm tôi thất vọng đó nhé.

    6

    Cuối tuần, tôi xin mẹ đăng kí cho tôi một lớp học thêm.

    Tôi làm hết ba đề thi trong vòng một ngày.

    Nhìn điểm bài sau càng cao hơn bài trước, sự căng thẳng mấy tháng nay của tôi cuối cùng cũng giảm bớt.

    Kiếp trước không thể tham gia thi lên thạc sĩ, lần này tôi nhất định phải thi thật tốt.

    Tuy mọi người ai cũng nói học tập không phải là cánh cửa duy nhất dẫn đến thành công, nhưng cánh cửa này đã bày ra trước mặt rồi, sao tôi lại có thể không nỗ lực hết mình để mở nó chứ.

    Buổi tối, trong lúc tôi đang tìm thông tin trên điện thoại, bỗng nhận được tin tức từ Thẩm Nguyệt.

    “Thu Thu, chúng tớ làm hòa rồi!!”

    Tôi kích động ngồi bật dậy, đáp lại bằng mấy dấu chấm than!!!.

    “Thiệt hay giả thế, chúc mừng chúc mừng!!”

    “Sao hai người làm hòa được vậy?”

    Bên kia ấp úng mãi, nói không thể kể nhiều được, chỉ là dùng biện pháp của tôi,đến nhà tìm cậu ta.

    “Vừa hay ba cậu ấy không có ở nhà.”

    “Gần đây Tần Tiêu không đi học được là do buổi tối chạy xe về nhà bị ngã gãy tay, làm tớ sợ muốn chết.”

    Tôi ừ ừ hai tiếng, không dám dò hỏi gì nhiều, mất công Thẩm Nguyệt lại nghĩ là tôi có tình cảm với bạn trai yêu dấu của cô ta.

    Nhưng ở đầu bên kia điện thoại, tôi lại khẽ hừ một tiếng.

    Té xe nên gãy tay à?

    Bị người ba bạo lực đánh đến gãy tay thì có.

    Chỉ là dựa theo những chuyện đã xảy ra ở đời trước, tôi khó mà tin được hai người họ, trai đơn gái chiếc trong phòng mà không làm gì.

    Thứ hai, hai người lại giống như bình thường.

    Chẳng qua lần này hai người lại khiêm tốn hơn trước rất nhiều, đi học cũng không mắt đi mày lại nữa.

    Chỉ là sau khi có kết quả thi thử, Thẩm Nguyệt đã không cười nổi nữa.

    Thứ hạng của cả hai trong kì thi thử đều giảm mạnh.

    Đặc biệt là Thẩm Nguyệt, trước đây vốn trong top 50, bây giờ lại tụt xuống top 150.

    Mà tôi lại tiến thẳng vào top 30, khóe miệng không thể khống chế nổi mà nhếch lên.

    Nhưng mà lúc Thẩm Nguyệt cầm bài thi, lại dùng ánh mắt u oán nhìn về phía tôi.

    Lòng tôi vô cùng kinh ngạc.

    Thấy mịa rồi.

    Một người ích kỉ như cô ta sao có thể chấp nhận nhìn thấy người vốn học không quá tốt như tôi tiến bộ vượt bậc thế.
     
    Bảo Vệ Tình Yêu
    Chương 3


    7

    “Thu Thu, lần này cậu thi cũng khá được nhỉ.”

    Cô ta chống cằm nhìn tôi chằm chằm, nhìn đến mức lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.

    Chỉ trong chớp mắt, tôi đã nghĩ ra được mình sẽ chết thế nào rồi.

    Không còn cách nào khác, tôi và cô ta là bạn cùng phòng, là người thân với tôi nhất ở trường này.

    Nếu Thẩm Nguyệt thật sự nảy sinh ý nghĩ độc ác với tôi thì chắc chắn một điều là tôi sẽ khó lòng phòng bị được.

    Huống chi cô ta còn được cái tên tàn nhẫn Tần Tiêu kia giúp đỡ.

    Vì thế tôi mím môi vài cái, trong phút chốc đã quyết định nói.

    “Đừng nói nữa, tớ đang bực muốn chết nè!”

    Tôi quăng bài thi xuống bàn, ngả người lên ghế.

    “Sao vậy?”

    Thẩm Nguyệt hỏi thăm, nhưng trong ánh mắt lại chẳng có chút quan tâm nào.

    Không biết từ khi nào, Thẩm Nguyệt không còn cam chịu việc tôi hơn cô ta, đã vậy lúc nào cũng chỉ hóng xem tôi gặp họa.

    Tôi cau mày: “Thì mẹ của tớ đó!”

    “Bà ấy bắt tớ phải đi học thêm, chủ nhật tuần nào về nhà cũng phải đi học hết.”

    “Cậu cũng biết rồi đó, chúng ta bây giờ vốn đã rất áp lực rồi, mỗi tuần chỉ có một ngày để nghỉ ngơi xả stress, vậy mà mẹ tớ còn sắp xếp thêm lớp cho tớ đi học, chút thời gian tự do của tớ giờ cũng mất tiêu luôn.”

    “Giờ tớ phải làm gì đây?”

    Thẩm Nguyệt nửa tin nửa ngờ nhìn tôi chằm chằm: “Cậu thật sự không nghĩ ra à?”

    “Đương nhiên là thật rồi, giờ tớ chỉ muốn nhanh chóng thi thạc sĩ, sau đó kết thúc cái cuộc sống khổ cực đến chó cũng chê này.”

    “Vậy thì cậu cứ nói với mẹ là giáo viên dạy không hiệu quả, à mà giáo viên nam hay nữ thế?”

    “Nam.”

    Thẩm Nguyệt cúi đầu khẽ cười, biểu cảm vô cùng gian ác.

    “Thế thì lại quá dễ, cậu cứ về nhà méc mẹ, nói là giáo viên nam đó có ý đồ xấu với cậu.” 【 cắt đứt cắt đứt cắt đứt 】

    Tôi:??

    Mấy lời này của cô ta làm tôi kinh sợ, thật sự không thể tin nổi đây là từ miệng một sinh viên đại học ra.

    Cô ta và Tần Tiêu đúng thật trời sinh một cặp, cặp đôi tội phạm.

    Nói xong, cô ta lại cười mỉa mai: “Ha ha, tớ làm vậy là tốt cho cậu thôi, giúp cậu lên kế hoạch thoát khỏi chuyện này.”

    Đề không làm cho cô ta nghi ngờ, tôi đành phải liên tục gật đầu.

    “Khi nào về nhà tớ sẽ nói mẹ liền mới được.”

    8

    Bất đắc dĩ, tôi đành phải nói mẹ tôi chuyển lớp học thêm trực tiếp thành gia sư kèm cặp online.

    Đối với chuyện thay đổi này, mẹ tôi còn ẩn ý phê bình.

    “Học online sao có thể hiệu quả bằng học trực tiếp chứ?”

    “Con gái à, bây giờ không phải là lúc để lười biếng đâu.”

    Để tránh việc bị lộ tẩy, tôi phải nghiêm túc dặn dò mẹ giữ bí mật.

    “Mẹ, bây giờ mọi người cạnh tranh rất khốc liệt nên mẹ phải giữ bí mật giúp con nhé.”

    “Rồi rồi rồi.”

    Nói xong mẹ tôi hùng hổ rời khỏi phòng, còn tôi thì tiếp tục múa bút thành văn.

    Ở trường học tôi cũng không dám thể hiện quá nhiều, tiết tự học buổi tối cũng chỉ nhìn bài thi chằm chằm rồi tính nhẩm, ngay cả đáp án cũng không dám viết lên bài.

    Tôi có thể cảm giác được Thẩm Nguyệt vẫn luôn quan sát tôi.

    Sau lần thi thử thứ hai, thành tích của tôi cuối cùng cũng ngang với Thẩm Nguyệt, thậm chí còn có chút kém hơn cô ta.

    Chị em tốt ngày xưa lại quay về rồi.

    “Thu Thu, cậu thật sự nói với mẹ là giáo viên đó có ý đồ quấy rối cậu sao?”

    Tôi có chút ngượng ngùng gật gật đầu.

    “Không còn cách nào khác, tớ thật sự không muốn chịu đựng cuộc sống khắc nghiệt đó nữa.”

    “Coi như là tớ có lỗi với giáo viên đó đi.”

    Thẩm Nguyệt cười cười: “Cũng tốt, chúng ta phải thi đậu cùng lớp, đến lúc đó cả bạn trai và bạn thân đều ở bên cạnh, tớ thật sự không dám nghĩ tới mình sẽ hạnh phúc cỡ nào.”

    Ha hả.

    Không phải chỉ có mình cô không dám nghĩ đến đâu, tôi cũng vậy nè.

    Tôi lặng lẽ đếm ngược đến ngày thi lên thạc sĩ.

    Mau lên, mau lên đi.

    Tôi muốn nhanh chóng thoát khỏi hai tên yêu ma quỷ quái này, cũng muốn nhìn bọn họ hoàn toàn rơi vào vực sâu cuộc sống.

    Thành tích tuột dốc quá nhanh làm cho giáo viên dạy kèm nghi ngờ là tôi đang yêu đương.

    Nhưng tôi thà cười cười không giải thích chứ không thể nói ra sự thật.

    Thời gian sau đó, bề ngoài tôi vẫn luôn duy trì dáng vẻ như bình thường với Thẩm Nguyệt.

    Mãi cho đến ngày hôm đó.

    Lúc tôi đang đi học, Thẩm Nguyệt liên tục gọi điện đến.

    “Thu Thu……”

    Nghe cái giọng điệu quen thuộc này, máu nóng trong người tôi lập tức sôi lên sùng sục.

    Đợi lâu như vậy, cái cần tới cuối cùng cũng tới rồi.

    9

    “Thu Thu, cậu còn tiền không, cho tớ mượn một ít được không.”

    Giọng điệu cô ta ở đầu dây bên kia khá hoảng loạn, cẩn thận nghe một chút còn có thể nghe thấy sự run rẩy trong đó.

    Kiếp trước, lúc nghe thấy cô ta như vậy, tôi không nói hai lời đã chuyển 1000 tệ nhịn ăn nhịn mặc mới có được cho cô ta.

    Lại không ngờ, làm ơn mắc oán.

    Lần này, tôi truy hỏi cô ta liên tục: “Có chuyện gì vậy?”

    “Thẩm Nguyệt, cậu bình tĩnh đi, có phải xảy ra chuyện gì rồi không, cậu đang ở đâu? Giờ tớ sẽ đến liền.”

    Kiếp này, tôi muốn tận mắt hóng drama.

    Thẩm Nguyệt bên kia do dự một hồi lâu mới đáp: “Công viên sau lưng trường.”

    “Chờ tớ!”

    Đến trước cửa, sau khi ngẫm nghĩ đôi phút, tôi chộp lấy vài tệ.

    Vậy đi cho đỡ giả tạo.

    Lúc tôi đến, Thẩm Nguyệt đang ngồi co ro ở trên ghế.

    “Thẩm Nguyệt, sao vậy? Lớp trưởng bắt nạt cậu sao?”

    Lúc cô ta ngẩng đầu lên làm tôi hết cả hồn.

    Khả năng trang điểm vốn đã dở ẹc, dậm thêm tí nước mắt vào nhìn rất kh ủng bố, hai con mắt đen thui ngước lên nhìn cô.

    “Sao lại thành ra như vậy, rốt cuộc là sao, cậu mau nói đi!”

    Giờ phút này, Thẩm Nguyệt đã xem tôi như cọng rơm cứu mạng duy nhất của cô ta.

    “Thu Thu, tớ, tớ có thai rồi.”

    Nói xong, nước mắt vốn đã khô giờ lại tràn ra như suối.

    Tôi bóp thịt hông, cố nén ý cười, thậm chí còn bóp đau đến mức hai mắt ửng đỏ.

    Nhìn Thẩm Nguyệt, mặt tôi tràn ngập sự đau lòng.

    “Thẩm Nguyệt, cậu…”

    “Tớ hối hận quá, giờ phải làm sao đây, Tần Tiêu không có tiền, cậu có không?”

    “Thu Thu tớ năn nỉ cậu đó, giờ tớ không thể sinh đứa bé này ra được.”

    Tôi dịu dàng giúp cô ta lau khô nước mắt.

    “Thẩm Nguyệt.”

    “Vì sao chứ, vì sao bây giờ không thể sinh con?”

    Tôi cười cười nhìn gương mặt sững sờ của cô ta.

    Thẩm Nguyệt kinh ngạc: “Cái, cái gì?”

    10

    Tôi nhìn cô ta chằm chằm, chậm rãi lặp lại từng câu từng chữ một lần nữa.

    “Tớ nói là, vì sao lại không thể sinh chứ?”

    Thẩm Nguyệt nhíu mày, mặt đầy vẻ không thể hiểu nổi.

    Tôi kéo tay cô ta, bắt đầu tẩy não.

    “Thẩm Nguyệt, tôi coi cậu như bạn thân nhất nên mới nói mấy lời này.”

    “Cậu nghĩ đi, cậu trưởng thành rồi, chúng ta cũng sắp tốt nghiệp tới nơi, bây giờ cho dù có sinh con thì cũng không cản trở cậu thi lên thạc sĩ đâu.”

    “Cậu sinh con xong thì tạm nghỉ học một năm, năm thứ hai, đợi đứa bé đủ 1 tuổi là có thể đi học lại bình thường rồi, đến lúc đó lại có thể làm em gái khóa dưới bé bỏng của lớp trưởng, không phải rất tốt sao.”

    “Khi đó hai người mới thật sự bước vào giai đoạn ngọt ngào, trong lúc mọi người xung quanh còn đang yêu đương nhắng nhít thì hai người đã có kết tinh của tình yêu rồi.”

    Tôi cố gắng kìm nén cảm giác mắc ói, sờ lên cái bụng nhỏ của Thẩm Nguyệt.

    Ánh mắt cô ta tràn ngập mê ly một lát, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo trở lại.

    “Không được, trong một năm tớ không đi học, lỡ may có ả hồ ly tinh nào quyến rũ Tần Tiêu thì phải làm sao?”

    Tôi òa một tiếng, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bụng cô ta.

    “Có phải cậu bị ngốc hay không, con cũng đã có rồi, lớp trưởng còn có thể thoát khỏi lòng bàn tay cậu nữa hay sao?”

    Lần này, tôi nhìn thấy rõ ràng là hai mắt Thẩm Nguyệt sáng rực lên.

    Tôi nhân lúc rèn sắt khi còn nóng: “Đến lúc cậu tốt nghiệp thì đã kết hôn sinh con rồi, phụ nữ như vậy lại càng được nhiều người mê mẩn hơn.”

    Thẩm Nguyệt ngừng khóc.

    Nhìn dáng vẻ cười cười của cô ta, dường như đang tưởng tượng về một tương lai tươi đẹp mà tôi vẽ ra.

    Chỉ trong chốc lát, tâm trạng cô ta liền trở nên vô cùng vui vẻ.

    “Nói thì nói thế thôi, quan trọng là Tần Tiêu sẽ đồng ý cho tớ sinh đứa bé này ra hay sao.”

    “Rốt cuộc cậu ấy cũng là ba của đứa nhỏ.”

    Chuyện này…

    Tôi giả vờ không biết, lắc đầu.

    “Đây là chuyện giữa hai người, tớ cũng không dám nói gì thêm, có giữ đứa bé này hay không thì đúng là cũng cần tôn trọng ý kiến của Tần Tiêu.”

    “Cơ mà cậu phải nhanh chóng quyết định đi, tớ nghe nói ba tháng đầu của thai kì là thời gian tốt nhất để phá thai, nếu để đứa trẻ lớn hơn nữa mới phá sẽ ảnh hưởng không tốt đến cơ thể cậu đó.”

    Trước khi rời đi, miệng Thẩm Nguyệt vẫn luôn lẩm bẩm.

    “Ba tháng…”

    Nhịn lâu như vậy, tôi cuối cùng cũng có thể ngửa mặt lên trời cười cho đã.

    Thẩm Nguyệt là đồ yêu vào ngu ra.

    Lần này nhất định không được làm tớ thất vọng đấy nhé.
     
    Bảo Vệ Tình Yêu
    Chương 4


    11

    Hai tháng tiếp theo, Thẩm Nguyệt cũng không đề cập đến chuyện vay tiền với tôi nữa.

    Tôi tiếp tục giả vờ ngốc nghếch ở trường.

    Cho đến tận khi lấy được bằng thạc sĩ, tôi mới có thể thả lỏng bản thân.

    Để tránh kiếp này lại xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn, trong suốt mấy ngày thi đều là bố mẹ đưa tôi đi thi.

    Trong khoảng thời gian này, Thẩm Nguyệt và Tần Tiêu còn cười hì hì chào hỏi tôi.

    “Thu Thu, cố lên nhé, tớ còn muốn làm bạn cùng phòng với cậu đấy!”

    Nhìn thấy đôi tay đang đặt lên bụng nhỏ của cô ta, tôi cười tủm tỉm gật đầu.

    Sau khi phát bài, tôi đọc sơ qua các câu hỏi.

    Nhờ ơn của Thẩm Nguyệt, khả năng tính nhẩm của tôi bây giờ đã tăng lên không ít.

    Nhờ vậy mà trước khi hết giờ thi, tôi không chỉ có thể điền hết tất cả đáp án mà còn dư rất nhiều thời gian để kiểm tra lại bài nhiều lần.

    Khoảnh khắc kì thi lên thạc sĩ kết thúc cũng là lúc tôi như trút được một gánh nặng.

    Sau khi về nhà, Thẩm Nguyệt liên tục than thở với tôi là đề quá khó.

    Tôi nghe thế thì chỉ cười mà không nói gì.

    Kể từ lúc cô ta va vào con đũy tình yêu, cô ta còn chẳng thèm nghiêm túc làm hết một đề ôn tập nào, giờ làm bài không thấy khó mới lạ.

    “Thu Thu, cậu thi có được không!?”

    “Cũng giống cậu luôn, hic.”

    Trả lời tin nhắn của cô ta xong, ba mẹ tôi đã đưa tôi đến sân bay, chuẩn bị lên máy bay đi du lịch.

    Ban đầu tôi còn định đi cùng với Thẩm Nguyệt.

    Nhưng chúng tôi bây giờ đã là kẻ thù rồi.

    Tính tính thời gian, đợi đến khi tôi đi du lịch về, lúc đó Thẩm Nguyệt cũng đã mang thai được ba tháng thì phải?

    Không biết cái tên Tần Tiêu kia biết được chuyện này sẽ phản ứng thế nào nhỉ.

    12

    Trước khi có kết quả, một nhà ba người chúng tôi đã đến thăm khoảng bốn thành phố.

    Trong lúc đó, thỉnh thoảng Thẩm Nguyệt sẽ nhắn tin cho tôi, than thở rằng mang thai vất vả quá.

    Cô ta nói mình phải chịu đựng rất nhiều, lúc ở bên cạnh Tần Tiêu cũng không dám thể hiện sự mệt mỏi ra ngoài.

    Chỉ có trời mới thấu, tôi phải vất vả an ủi cô ta đến cỡ nào.

    Ngày công bố điểm, tôi đánh đòn phủ đầu trước.

    “Thẩm Nguyệt, cậu thi được nhiêu điểm vậy?”

    Nhưng bất ngờ là, bên kia một lúc lâu cũng không trả lời lại.

    Tôi càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lý.

    Theo lý thuyết, Thẩm Nguyệt hẳn là phải rất quan tâm đ ến thành tích của tôi mới đúng.

    Cho đến tận một tiếng sau, Thẩm Nguyệt mới gọi điện thoại cho tôi.

    “Thu Thu, Tần Tiêu lừa tớ.”

    “Cậu ta lừa gạt tình cảm của tớ huhu”

    “Ý cậu là sao?”

    Tôi thật sự rất shock khi nghe thấy Tần Tiêu thi cũng khá tốt.

    Hóa ra không phải chỉ có mình tôi giả ngốc à?!

    Cơ mà vì sao Tần Tiêu lại làm như vậy?

    Bản thân cậu ta thì tốt thì cũng được đi, vì sao lại còn muốn trơ mắt nhìn cảnh Thẩm Nguyệt tụt lùi.

    “Cậu ấy nói là hôm ấy bất ngờ phát huy tốt hơn ngày thường tí, cậu ấy cũng không ngờ tới.”

    “Thu Thu, tớ chỉ thi được khoảng 300 điểm thôi à, phải làm sao đây.”

    Sau khi tiêu hóa hết drama này xong, tôi ở đầu dây bên này khẽ cong khóe môi.

    Xem ra, Tần Tiêu cũng không có tốt với Thẩm Nguyệt như tôi tưởng tượng.

    Tôi trấn an Thẩm Nguyệt: “Cũng có thể là bất ngờ phát huy tốt hơn mọi ngày thật đó.”

    “Không sao hết, đứa bé trong bụng mới chính là vốn liếng lớn nhất của cậu, cho dù cậu ta vì thi tốt mà không cần cậu nữa thì cũng không thể không quan tâm đ ến đứa bé được.”

    “Nhiệm vụ quan trọng nhất của câu bây giờ là bắt lấy Tần Tiêu mà.”

    “Ở cái nơi nhỏ bé này của chúng ta, chuyện cậu mang thai chắc chắn không thể giấu được, Tần Tiêu sau này có thể kiếm được việc làm ổn định lương cao, chính là đàn ông chất lượng cao, không thể vuột mất được.”

    Thẩm Nguyệt im lặng, dường như đã hạ quyết tâm.

    “Được rồi.”

    “Thu Thu, cậu đúng là bạn tốt nhất của tớ.”

    “Đúng rồi, nói chuyện nãy giờ quá trời mà tớ quên hỏi mất, cậu thi được nhiêu điểm?”

    Tôi mỉm cười nhìn trang tra điểm trắng bóc.

    Sau đó thâm sâu nói: “Không biết nữa, nó không hiện điểm lên.”

    “Sao có thể vậy? Điểm thi của tất cả mọi người đều được công bố vào ngày hôm nay mà, có phải mạng của cậu bị chậm không.”

    “Tớ vào trang công bố điểm được nhưng mà nó lại không hiện điểm của tớ.”

    Thẩm Nguyệt tặc lưỡi: “Cậu thật là, thử tải lại trang vài lần đi, từ từ, cậu chắc chắn là đã vào trang mà thành tích chưa hiện ra à?”

    “Đúng vậy.”

    Thẩm Nguyệt không nói thêm gì.

    Rất rất lâu sau, cô ta cúp điện thoại một cái bụp.

    Giờ phút này, tôi nhìn ra cửa sổ, vui vẻ từ tận đáy lòng.

    Nỗ lực kiếp này của tôi giờ đã đơm hoa kết trái.

    Tôi thì đã đạt được cái mình muốn.

    Nhưng Thẩm Nguyệt lại nhận hai cú shock trong vòng một ngày ngắn ngủi.

    13

    Cô ta chắc hẳn đã bực bội một trận.

    Sau khoảng nửa tiếng, di động của tôi reng lên ding ding ding ding.

    Thẩm Nguyệt gọi tới, chửi mắng vô cùng mất dạy.

    Nói ngắn gọn chính là: Tôi đã phản bội cô ta.

    “Mấy người, mấy người đều giăng bẫy tôi, đều chơi xấu sau lưng tôi.”

    “Được lắm được lắm, tôi không cùng đẳng cấp với cô đấy, nhưng mà cô nỗ lực vậy thì sao? Giỏi thì thi đậu vào phòng thí nghiệm tốt nhất đi, cũng chẳng phải loại giỏi giang gì, ở đây thể hiện cái gì? Giả vờ cái mẹ gì.”

    Tôi ghi nhớ những lời cô ta nói, sau đó yên lặng nhất nút block.

    Đã vậy rồi thì éo thèm giả vờ nữa.

    Dù sao bây giờ cũng chẳng còn là bạn cùng phòng, cho dù Thẩm Nguyệt có muốn hại tôi cũng chẳng có cơ hội.

    Nhưng không biết có phải nhờ mấy lời Thẩm Nguyệt nói không.

    Tôi thật sự thành người đứng đầu khối.

    Giáo viên từ những phòng thí nghiệm top đầu lần lượt gọi điện chào mời tôi.

    Sau khi cúp điện thoại, còn có một số điện thoại lạ gọi cho tôi ba cuộc liên tục.

    Sau khi lục lại trí nhớ một hồi, thế mà lại là số của Tần Tiêu.

    “Nghe nói cậu là người đứng đầu kì thi thạc sĩ lần này nhỉ?”

    Tôi nhẹ nhàng ừ một tiếng, không ngần ngại thừa nhận.

    “Có việc gì sao?”

    Tần Tiêu bên kia im lặng một lúc: “Bấy lâu nay không biết cậu giỏi như vậy đấy.”

    Tôi nhíu mày, thật sự không muốn nhiều lời với kẻ đã giết mình trong kiếp trước này.

    “Không có việc gì thì tôi cúp máy đây.”

    “Từ từ đã!!!”

    “Có chuyện này, dạo này Thẩm Nguyệt đang giận tôi, không phải hai người là bạn thân à? Cậu có thể giúp tôi khuyên nhủ cậu ấy không?”

    Hơ.

    Sau đó lại bị các người hại chết, giẫm lên vết xe đổ à?

    Có ngu mới giúp, éo nhé!

    “Chúng tôi không còn là bạn thân nữa rồi, ngại quá, không giúp được.”

    Lúc tôi chuẩn bị cúp máy, Tần Tiêu lại nói: “Thu Thu, dạo này tính tình Thẩm Nguyệt càng ngày càng khó chịu.”

    “Ai cũng dịu dàng ít nói như cậu thì tốt quá, tiếc là, tôi không rảnh, cậu rảnh thì tự mà khuyên nhủ cậu ấy đi?”

    Tôi khẽ nhếch mép, cúp máy.

    Hai người kia có phải đều bất bình thường không vậy? Một người thì chửi mắng tôi, người còn lại thì chạy tới làm tôi ghê tởm.

    14

    Để phòng ngừa việc bị hai người này trả thù, dạo này tôi rất ít khi ra khỏi nhà, ngay cả mấy lúc bạn bè tụ tập cũng không muốn đi.

    Nhưng mà lần này Thẩm Nguyệt lại tag tôi trong nhóm lớp.

    “Giáo viên và trợ giảng cũng sẽ tham gia buổi tụ tập đó.”

    “Không cho trợ giảng mặt mũi thì cũng được, nhưng đến cả giáo viên cũng không cho thì?”

    Haiz, cái này không đi không được rồi.

    Nhưng để ngừa vạn nhất, tôi đã nhờ ba mẹ đưa đi đón về.

    Ngày hôm đó, giáo viên tới thật.

    Cô ấy thậm chí còn ngồi bên cạnh tôi: “Thu Thu à, tiếp tục nỗ lực, tranh thủ thi lên tiến sĩ luôn nhé!”

    “Cô sẽ nở mày nở mặt lắm nếu có tiến sĩ từ lớp cô đó!”

    Tôi đứng lên, mời giáo viên một ly đầy.

    Nhìn vành mắt đỏ hồng của cô giáo, cổ họng cũng có chút nghẹn ngào.

    Sau bao chuyện xảy ra, tôi biết để có được như hiện tại chẳng hề dễ dàng tí nào.

    Vốn tưởng rằng có giáo viên ở đây, buổi tụ họp này sẽ không xuất hiện bất kỳ chuyện gì khác.

    Chẳng ngờ, giáo viên chỉ ăn hai miếng đã đi, nói rằng sợ cô ấy ở đây mọi người sẽ không được thoải mái.

    Thấy mịa rồi.

    Thẩm Nguyệt buông thả hoàn toàn.

    Giáo viên vừa đi, cô ta đã lập tức cầm nguyên bình rượu trắng đến bên cạnh tôi.

    “Thu Thu à, hai chúng ta là bạn thân nhất trên đại học mà đúng không?”

    “Ấy vậy mà, tớ là bạn thân của cậu, lại chẳng hề biết cậu học giỏi thế.”

    “Ly rượu này coi như tớ xin lỗi cậu đi.”

    Nhìn ly thủy tinh chân dài rót đầy rượu trắng, tất cả mọi người đều nhăn mặt.

    “Thẩm Nguyệt à, uống nhiều rượu như vậy không tốt đâu.”

    “Trên đời này không thiếu người bất chợt phát huy tốt hơn bình thường, không phải bạn trai cậu cũng vậy sao?”

    “Này này này, đổi thành nước ngọt đi rồi tính tiếp.”

    Có người cầm ly nước ngọt, tạo bậc thang cho Thẩm Nguyệt xuống, lại bị cô ta hất ra.

    Ly nước đổ ướt người bạn học đó, nhưng Thẩm Nguyệt lại chẳng thèm nhìn lấy một cái.

    Cô ta nhìn tôi chằm chằm, lắc lư ly rượu trước mặt tôi.

    “Uống đi.”

    “Bạn tốt nhất của tôi à, chúng ta cùng uống đi, coi như chuyện cũ sẽ bỏ qua.”

    Nhìn cái người vì ghen ghét mà gương mặt trở nên ác độc này, tôi bỗng cảm thấy có chút vui vẻ.

    Ít nhất, tôi còn có để cô ta ghen tị.

    Các phòng thí nghiệm top đầu đều vẫy tay với tôi, mà cô ta thì lại chỉ có bằng cấp, còn phải tạm nghỉ học ở nhà một năm để chờ sinh.

    Nghĩ vậy, tôi nâng ly rượu lên.

    “Được thôi.”

    Tần Tiêu nhíu mày tới kéo tay Thẩm Nguyệt: “Cậu đừng quậy nữa được không?”

    Nhìn hai người này, khóe môi tôi càng lúc càng cong hơn.

    “Nhưng trước khi uống, tôi phải nói mấy lời đã.”
     
    Bảo Vệ Tình Yêu
    Chương 5: Hoàn


    15

    Tôi nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, nóng rát.

    “Ngụm thứ nhất này, coi như là tôi tự chúc mừng bản thân.”

    “Tôi cuối cùng cũng không phụ bốn năm nỗ lực, thức khuya dậy sớm của mình.”

    Thẩm Nguyệt sắc mặt xanh mét, đôi mắt trừng đến giống chuông đồng.

    “Ngụm thứ hai là để chúc mừng Thẩm Nguyệt, chúc mừng bạn trai cậu trở thành học sinh giỏi.”

    Ngực Thẩm Nguyệt không ngừng phập phồng, bàn tay bóp chặt lấy cánh tay Tần Tiêu.

    “Cậu có thể uống nhanh lên không? Ai muốn nghe mấy lời chúc mừng đó của cậu chứ?”

    Rồi rồi rồi.

    Ngụm thứ ba thì tôi chỉ dùng đầu lưỡi li3m li3m.

    “Cuối cùng đương nhiên là muốn chúc mừng lớp trưởng của chúng ta.”

    Tần Tiêu cho rằng ý tôi là chuyện thành tích, còn ngại ngùng từ chối.

    “Tôi cũng không thi tốt như cậu đâu…”

    Tôi khẽ mỉm cười: “Lớp trưởng, có phải cậu vẫn chưa biết không?”

    “Bạn gái của cậu đã có thai được ba bốn tháng rồi, chúc mừng cậu sắp lên chức ba nhé.”

    Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tần Tiêu lập tức thay đổi.

    Các bạn học cũng đều ồ lên: “Thiệt hay giả vậy?!”

    “Hai cậu đây là, chưa tốt nghiệp đã mang thai à? Ôi mẹ ơi”

    “Vải bìu, thế giới này quá nhiều chuyện hay rồi.”

    “Lớp trưởng, cậu khủng đó.”

    Vài bạn học nam làm mặt nể phục với Tần Tiêu, nhưng giây tiếp theo đã bị Tần Tiêu đẩy ra.

    Thẩm Nguyệt sửng sốt: “Cậu có ý gì?”

    Tần Tiêu không nói lời nào, kéo cô ta ra ngoài.

    Nhưng mấy bạn học nữ trái phải vây quanh Thẩm Nguyệt, mỗi người một lời.

    “Lớp trưởng, muốn nói gì thì nói ở đây đi, giờ trong bụng Thẩm Nguyệt đang có em bé đó.”

    “Đúng vậy, cậu nhẹ nhàng chút đi, lỡ may làm đứa bé bị thương thì sao?”

    Mọi người một người một câu, Thẩm Nguyệt tủi thân òa khóc nức nở.

    Đại khái là ỷ vào có nhiều người ở đây, cô ta nói rất nhiều lời mà ngày thường không dám.

    “Tần Tiêu, chuyện mang thai cũng chẳng phải do một mình tớ, cũng là cậu…”

    “Cậu bỏ mặc tôi, thi tốt như vậy tớ cũng không dám nói, tớ cực khổ mang thai con của cậu, vậy mà cậu còn nổi giận với tớ sao?”

    “Tần Tiêu! Cậu rốt cuộc có phải là đàn ông không.”

    “Sao lại dám đối xử với tớ như vậy?!”

    Thẩm Nguyệt càng nói càng tức giận, hơi hơi có xu hướng trở thành la lối khóc lóc.

    Sắc mặt Tần Tiêu càng ngày càng khó coi, gân xanh trên thái dương dần trở nên rõ hơn.

    Giây tiếp theo, cậu ta giành lấy chiếc ly trên tay tôi, đập mạnh xuống đất.

    “Cô câm miệng cho tôi!!”

    Chờ đến khi mọi người hồi phục lại tinh thần, tay Tần Tiêu đã ở trên cổ Thẩm Nguyệt.

    “Lớp trưởng, cậu làm cái gì vậy!!!”

    “Mau buông tay ra!”

    Thẩm Nguyệt bị bóp cổ đến mức sắc mặt đỏ bừng, tay đánh tứ lung tung.

    Tôi lui về phía sau lưng đám đông, lạnh lùng xem màn kịch hay.

    Sự độc ác từ sau trong nội tâm Tần Tiêu đã bộc phát.

    Chẳng qua kiếp trước là đối với tôi, còn kiếp này, là đối với Thẩm Nguyệt.

    16

    Cuối cùng Thẩm Nguyệt bị Tần Tiêu mạnh mẽ lôi đi.

    Nhìn lớp trưởng ngày thường vốn dịu dàng, nay lại bỗng nhiên hung dữ như vậy, tất cả mọi người đều cảm thán.

    “Thật không thể ngờ được.”

    “Đúng là vật họp theo loài…”

    Tôi tiện tay đẩy ly rượu trắng kia ra xa một chút.

    Ly rượu này chắc không cần uống nữa đâu nhỉ.

    Mọi người ồn ào bàn tán cả buổi trời, chủ đề vẫn luôn là hai người họ.

    Sau khi về nhà, tôi bắt đầu suy nghĩ nên chọn phòng thí nghiệm nào cho tốt.

    Cuối cùng, tôi chọn phòng “Học Hiệu”.

    Trong thời gian nghỉ hè nhàn rỗi, tôi cũng thường xuyên dạy kèm cho các sinh viên khóa dưới.

    Thẩm Nguyệt như thể đã mai danh ẩn tích, không xuất hiện lấy một lần.

    Một tháng sau, tập cuối của drama mà mọi người hóng đã có rồi.

    Tần Tiêu - người có thành tích không tồi, cũng đã há miệng sau chuỗi ngày “câm như hến”.

    Mọi người trong nhóm không ngừng trêu chọc cậu ta.

    “Lớp trưởng, khi nào kết hôn nhớ báo cho chúng tớ biết đấy nhé, chắc chắn bọn này sẽ đến chung vui.”

    “Đúng đúng, rất ít người vừa mới tốt nghiệp đại học đã kết hôn như hai cậu lắm, phải báo cho chúng tớ biết đấy!!”

    Tôi đọc mớ tin nhắn trong group, vô cùng chờ mong tin nhắn đáp lời của Tần Tiêu.

    Không ngờ chỉ một tiếng sau, Tần Tiêu lại thật sự nói: “Ngày 21 tháng này chúng tớ kết hôn, mọi mọi người tới tham gia hôn lễ cùng chúng tớ.”

    Tôi shock đến há hốc mồm.

    Tương lai của Tần Tiêu chắc chắn sẽ không tệ, cậu ta cam tâm bị Thẩm Nguyệt vây khốn cả đời sao?

    Chỉ là không thể ngờ, ngày hôm sau tôi tan học về nhà đã đụng phải Thẩm Nguyệt vác bụng bầu đi thử váy cưới.

    Tần Tiêu đỡ Thẩm Nguyệt, còn giúp cô ta mở cửa rất ân cần.

    Tôi vốn không nói chuyện với họ, nhưng Thẩm Nguyệt lại nhìn thấy tôi.

    “Ai cha, đây chẳng phải là cô thạc sĩ của chúng ta à.”

    Thấy đã không thể né được, tôi cũng cười cười tiến lên.

    “Chúc mừng nhé, nghe nói cũng gần đến ngày vui của hai người rồi đúng không?”

    Thẩm Nguyệt một tay đỡ cái bụng hơi to, một tay kéo tay Tần Tiêu.

    “Nhờ ơn của cậu đấy.”

    Nói xong, Thẩm Nguyệt quay đầu nũng nịu với Tần Tiêu: Chồng ơi, anh đi xem mấy mẫu váy cưới trước đi, em muốn ôn lại chuyện cũ với Thu Thu chút~”

    Sau khi Tần Tiêu vào tiệm, sắc mặt Thẩm Nguyệt lập tức thay đổi.

    “Sao, không ngờ tình cảm giữa tôi và Tần Tiêu tốt vậy à?”

    “Cho dù tôi mang thai không nói cho anh ấy thì có sao chứ, chẳng phải bây giờ anh ấy cũng muốn cưới tôi à.”

    “Tôi biết, cô ghen tị tôi có bạn trai, cho nên mới cố ý nói ra, cơ mà tôi chắc chắn một điều là con mọt sách như cô cả đời này sẽ chẳng có được hạnh phúc đâu, con gái mà học cho giỏi vào thì có ích gì chứ, lấy được chồng tốt mới là hạnh phúc thật sự, hiểu chưa?”

    Mấy lời này thật sự làm tôi phải khinh bủy.

    Nhưng cô ta đang mang thai, nhỡ may có chuyện gì lại ăn vạ, tôi chỉ đành gật gật đầu.

    “Cơ mà hai người đã đăng kí kết hôn chưa?”

    “Hừ, hôn lễ cũng đã làm rồi, thiếu tờ giấy đăng ký kết hôn thì cũng có sao đâu? Một thời gian nữa bọn tôi sẽ đi đăng ký! Không cần cô phải lo dùm.”

    Rồi rồi rồi.

    Không có giấy đăng ký kết hôn à.

    Lúc chào tạm biệt, tôi cười vô cùng thoải mái.

    “Tân hôn vui vẻ nhé, tạm biệt~”

    17

    Tôi không đến dự hôn lễ của bọn họ, nhưng nghe nói hình như chỉ làm bình thường chứ không rình rang lắm.

    “Aiz, nói chung là rất keo kiệt, Tần Tiêu còn nói, đợi đến khi đăng ký kết hôn xong sẽ tổ chức một buổi lễ hoành tráng hơn.”

    Tôi chỉ gật gật đầu.

    Sau này có thể đăng ký kết hôn không cũng khó nói trước được, huống chi là hôn lễ.

    Đầu tháng 9, cả ba và mẹ đều đưa tôi đến trường.

    Bạn cùng phòng của tôi ai ai cũng ưu tú và vô cùng thân thiện.

    Tất cả mọi người đều có mục tiêu là thi lên tiến sĩ.

    Tôi cũng bị bầu không khí quyết tâm ấy lôi kéo, mỗi ngày đều ngâm mình ở thư viện và phòng thí nghiệm.

    Đợi đến lúc tôi về nhà vào mùa hè, Thẩm Nguyệt đã bước vào thời gian chuẩn bị sinh.

    Trong khi tôi còn đang nghi ngờ có phải mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi không, bạn học thời đại học bỗng nhiên gửi cho tôi một bức ảnh của Tần Tiêu và một cô gái lạ mặt.

    “Đây có được gọi là lớp trưởng đang ngoại tình không nhỉ!?”

    Tôi chớp chớp mắt.

    À.

    Đến tận bây giờ mới lộ mặt thật à.

    “Cô gái này là ai vậy?”

    “Bạn học của Tần Tiêu đó, vừa xinh đẹp lại còn dịu dàng tốt bụng!”

    Sau khi trầm tư suy nghĩ một lúc, tôi đã nhắn xin phương thức liên hệ của cô gái này.

    Tin nhắn vừa được gửi đi, tôi liền nhắm mắt mặc niệm “xin lỗi cô” ba lần.

    “Đồ đàn bà dâm loàn không biết xấu hổ, cô sinh ra là để quyến rũ chồng người khác à? Hay là do cô thiếu hơi đàn ông quá, không tìm được ai nên tìm chồng tôi à? Dỏng cái tai lên nghe cho rõ đây, anh ấy là chồng của tôi!! Là cha của đứa trẻ trong bụng tôi, cô giựt chồng giựt cha người khác vậy không sợ chết sớm à?”

    Thật sự rất xin lỗi.

    Nhưng phải nhờ tôi mắng chửi vậy, cô gái này mới có thể rút lui an toàn, không dính vào phiền phúc.

    Một cô gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như vậy, tôi cá chắc là cô ấy không biết mình đang là tiểu tam.

    Nếu bị Thẩm Nguyệt biết thì chắc chắn là không phải chỉ mắng một hai câu như vậy đâu.

    18

    Quả nhiên, nhà Thẩm Nguyệt loạn xà ngầu lên.

    Mấy ngày nay, chỉ cần có thời gian rảnh là tôi sẽ kéo mẹ đến khu vực gần nhà Tần Tiêu để đi dạo.

    Rốt cuộc cũng có một ngày, tôi nghe được tiếng chửi bới truyền ra từ lầu 3.

    Tiếng chửi vô cùng thánh thót rõ ràng, người qua đường đều có thể nghe được rành mạch.

    “Tần Tiêu, anh nổi điên cái gì? Tôi có nhắn cái gì đâu?”

    “Cái gì???”

    “Tần Tiêu, có phải anh ngoại tình không? Bà đây vì mang thai con của anh mà bỏ lỡ việc học hành, còn anh thì sao, ra ngoài ngoại tình, anh không sợ làm cho tôi buồn à! Áaaaaaaa!!!”

    Nhưng rất nhanh, tiếng mắng mỏ đầy tức giận của Thẩm Nguyệt đã trở thành tiếng kêu r3n.

    Tôi thậm chí còn nhìn thấy đầu cô ta ló ra khỏi cửa sổ, miệng không ngừng hét lên cứu tôi với, nhưng giây tiếp theo lại bị kéo trở về.

    “Ôi trời đất ơi…”

    “Con gái à, chúng ta có cần phải báo công an không?”

    Tôi vội kéo mẹ tôi đi: “Quan lớn cũng khó tránh khỏi chuyện gia đình xào xáo, kệ họ đi mẹ.”

    Ba của Tần Tiêu bạo lực như vậy, Tần Tiêu chắc chắn ít nhiều gì cũng chịu ảnh hưởng.

    Hoặc là dịu dàng đến tận cùng, hoặc là bạo lực từ xương tủy.

    Hiển nhiên, Tần Tiêu là vế sau.

    Sau khi biết được cuộc sống hôn nhân của hai người cũng không quá tốt, tôi đã yên tâm hơn rồi.

    Thừa dịp nghỉ hè, tôi lại tham gia trại hè, lên núi xuống biển, cắm trại ca hát.

    Nhưng còn chưa tham gia hết tất cả các hoạt động, tôi đã bị mẹ cưỡng ép về nhà.

    “Mẹ!! Trại hè của con còn chưa kết thúc mà!”

    Mẹ tôi chắn ở trước của: “Còn trại hè cái gì nữa??”

    “Con không biết đâu, bây giờ bên ngoài đang loạn xà ngầu lên rồi, nơi mình ở có án mạng xảy ra rồi!!”

    Án mạng sao…

    Tôi trở nên nghiêm túc hơn, nghĩ tới hai người Thẩm Nguyệt và Tần Tiêu đầu tiên.

    “Sao lại vậy??”

    “Chính là bạn học đại học của con đó!! Con không biết sao? Người phụ nữ mang thai kia nhân lúc ngủ buổi tối đã đâm chồng cô ấy mười mấy dao liên tiếp đó!”

    Tôi trợn mắt há hốc mồm.

    Không thể người, kẻ giết người vậy mà lại là Thẩm Nguyệt.

    “Aizz, nghe nói là chồng cô ấy ngoại tình còn không chịu thừa nhận, lại còn nói là chưa đăng ký kết hôn thì chưa tính là đã có vợ, còn chuyện sinh đứa bé ra là do cô gái đó muốn chứa cậu ta thì không.”

    “Hàng xóm bên kia nói, mỗi ngày đều có thể nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của cô gái đó.”

    “Nhưng mà vấn đề bây giờ là cô gái kia không chỉ giết người, lại còn đang bỏ trốn!! Đến nay vẫn chưa bắt được, dạo này còn phải cẩn thận một chút, nếu cô gái đó đến tìm con thì mẹ không thể cứu nổi đâu.”

    Tôi gật gật đầu, khiếp sợ đến mức nói không nên lời.

    Nếu đang trong thời gian mang thai thì cảnh sát sẽ không thể thẩm vấn hay bắt giữ cô ta được, vì sao cô ta lại muốn bỏ trốn chứ.

    Thẩm Nguyệt không phải người thất học, nhiều ít gì cũng hiểu chút pháp luật.

    Bỏ trốn như vậy chỉ đồng nghĩa với việc tội đã nặng lại càng nặng hơn.

    Trừ khi…

    Thẩm Nguyệt còn có việc chưa giải quyết xong…

    19

    Hai ngày nay, lúc nào tôi cũng kè kè cái điện thoại bên cạnh.

    Cho đến khi nhận được tin nhắn từ một số lạ, tôi mới lập tức tỉnh táo lại.

    “Đêm mai, gặp nhau ở công viên sau lưng trường, tôi có vời chuyện muốn nói với cô, nói xong tôi sẽ đi tự thú, đừng báo công an.”

    Là Thẩm Nguyệt.

    Nhìn ánh trăng tít trên cao, tôi khẽ nhếch môi.

    Tất cả mọi chuyện này cuối cùng cũng đến hồi kết.

    Tôi hôm sau, tôi vui vẻ đến nơi đã hẹn.

    Vừa đến công viên, tôi đã thấy Thẩm Nguyệt trùm kín mít.

    Cô ta ngồi trên băng ghế dài, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý bảo tôi ngồi xuống.

    Tôi không nhúc nhích.

    Tới nơi đã hẹn, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc tôi là đồ ngu.

    “Muốn nói chuyện gì, nói đi.”

    Thẩm Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn tôi, sự hận thù trong mắt cô ta dân lên không ngừng.

    “Tại sao.”

    “Tại sao cô lại là thạc sĩ, còn tôi thì chỉ là một sinh viên đại học bình thường, tại sao tôi yêu anh ấy, tốt với anh ấy bằng cả tấm lòng, lại trở nên thê thảm như bây giờ!!”

    “Cô là bạn thân nhất của tôi, sao cô lại thờ ơ nhìn tôi nhảy vào hố lửa, tại saoo?”

    Tôi chỉ cười.

    Kiếp trước, tôi hết lòng khuyên bảo cô, cũng cho cô tiền phá thai.

    Nhưng cuối cùng thì sao, bị xe cán đến chết, cán đến mức cha mẹ tôi vừa khóc lóc vừa quỳ trên đường, nhặt từng miếng thịt cơ thể tôi mà cũng không thể nhặt hết.

    “Cô còn cười à!! Có phải là nhìn tôi thế này, cô hả hê lắm đúng không?”

    Thẩm Nguyệt nói nói liền đứng bật lên.

    Không đợi tôi trả lời, cô ta bỗng nhiên vọt tới, trong tay còn cầm một con dao.

    Nhưng tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, huống chi, cô ta chỉ là một thai phụ sắp sinh.

    Tôi chỉ nhẹ nhàng lách người một cái đã có thể né được.

    Nhưng mà Thẩm Nguyệt thì lại không tốt lắm, ngã một cái, bụng đập thẳng vào đất.

    “Áaaaa!! Con tôi, con của tôi.”

    Tôi yên lặng gọi báo công an: “Chú công an, cháu đã tìm được kẻ giết người bỏ trốn đang bị truy nã rồi ạ.”

    Trước khi Thẩm Nguyệt bị đưa đi, tôi thì thầm một câu vào tai cô ta.

    “Cảm ơn cô nhé.”

    “Giúp tôi giải quyết anh ta, còn tự mình tới đầu thú, giúp tôi làm một chuyện tốt.”

    Thẩm Nguyệt không còn mang thai nữa, lần này bị trực tiếp bỏ tù.

    Còn tôi, vì đã tìm được tội phạm bị truy nã nên được khen thưởng 3000 tệ.

    Cầm mớ tiền này, một nửa tôi dùng để mua cho ba mẹ hai vé đi du lịch, nửa còn lại thì mua cho bản thân một chiếc máy ảnh.

    Đời còn rất dài, tôi muốn đi khắp thế gian, ngắm nhìn cảnh sắc.

    Kẻ giết tôi kiếp trước giờ đã chết.

    Kẻ gián tiếp hại tôi cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

    Mà tôi trong kiếp này, vô cùng xuất sắc.

    ( xong)
     
    Back
    Top Dưới