Ngôn Tình Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,504,527
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ban-trai-toi-mat-tich-roi.jpg

Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
Tác giả: Diệp Ký Chu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Bạn trai tôi mất tich rồi
Tác giả: Diệp Ký Chu
Thể loại: Đoản văn, ngôn tình, hiện đại, sủng ngọt, nhẹ nhàng.
Edit: Xanh
Beta: Hinh, TH

Giới thiệu:

Tôi là một nữ sinh viên bình thường, vào một ngày nọ, bạn trai đột nhiên mất tích. Trông lão ta giống chó đội lốt người, nhưng mà nhát cáy lắm. Bạn có thấy bạn trai tôi không?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
Chương 1


Tôi tên Thẩm Lan, là một nữ sinh viên bình thường. Tình cảm của tôi cùng bạn trai vẫn luôn rất tốt. Thế nhưng bỗng một ngày nọ, anh ấy đột nhiên không thấy tăm hơi.

Một ngày trước khi anh ấy mất tích, chúng tôi còn đi hẹn hò ở công viên giải trí. Lúc rời khỏi công viên giải trí, anh ấy bảo tôi rằng anh ấy vốn định lúc đu quay lên đến chỗ cao nhất thì hôn tôi, thế thì thần tiên trên trời sẽ có thể nhìn thấy bọn tôi, phù hộ bọn tôi sẽ yêu nhau mãi mãi.

Kết quả lúc lên đến chỗ cao nhất, vì sợ độ cao mà anh ấy ôm chặt tôi, không hề nhớ đến chuyện đó nữa.

Nói xong anh ấy có hơi ũ rũ cúi đầu, cúi mặt xuống, y như một chú chó buồn bã.

Chú chó ngốc này, sao lại đáng yêu đến thế chứ.

Sau đó chúng tôi cùng nhau đến rạp chiếu phim, phim do anh ấy chọn, là một bộ phim mới chiếu, đang cực kì nổi tiếng.

Bạn trai nói, anh vốn nghĩ rằng tôi sẽ bị cốt truyện dọa sợ tới mức như con chim nhỏ nép vào lồng ngực anh.

Đúng, anh lại thất vọng rồi. Kết quả lại là anh khóc nức nở rúc vào lồng ngực tôi, trách tôi: “Tại sao em lại không sợ một chút nào chứ!” Giọt nước bên khóe mắt dưới ánh sáng mơ hồ của màn ảnh, lấp lánh như sao.

Tôi nghĩ hôm nay anh mất mặt đủ rồi, không nên mất mặt thêm nữa. Vì thế nên gạt anh ra, đưa mình vào vòng ôm của anh. Kết quả, anh ấy huhu đẩy tôi ra, nhét bản thân vào lồng ngực tôi.

Trong nháy mắt, tôi có cảm giác như cả rạp chiếu phim đều nhìn chúng tôi, nhìn một thanh niên trai tráng kêu khóc rúc vào lồng ngực bạn gái, mà bạn gái lại dùng vẻ mặt đầy tuyệt vọng nhìn máu tươi trên màn ảnh.

OK, thể diện của lão ta đi tong rồi, thôi coi như mất hẳn! Cái gì mà đáng yêu, tất cả đều là ảo giác.

Về phần người bạn trai như thế, tại sao tôi lại yêu ư? Nói ra thì dài lắm.

Khi tôi biết anh, là lúc năm nhất mới vào đại học. Anh có đôi mày kiếm, mắt sáng ngời, cả người đầy khí thế, là chó đội lốt người. Dù sao thì nhìn thế nào cũng không ra bộ dạng nhát cáy như bây giờ.

Chớp mắt, hai ba năm trôi qua, trước mặt tôi, anh càng ngày càng không che giấu bản tính của mình, tâm trạng tôi có hơi phức tạp.

Dù sao thì, có cô gái nào không muốn ríu rít như chim nhỏ nép vào người bạn trai đâu? Sao đến lượt tôi lại thành bạn trai ríu rít như chim nhỏ nép vào người rồi?

Thấy bức bối.

Hôm nay là ngày thứ 60 bạn trai tôi mất tích, đúng, tôi vẫn chưa tìm được anh ấy. Tôi đã đi rất nhiều nơi, bao gồm cả quê anh và cả những nơi anh hay đi, nhưng đều không tìm được. Thậm chí hashtag #Tìm kiếm Ngao Thâm# #Ngao Thâm nên về nhà đi# trên mạng cũng được không ít người chú ý, bây giờ dân cư mạng đang cho rằng chuyện Ngao Thâm là do tôi bịa đặt vì muốn nổi tiếng.

Ok, tôi thề, lúc Ngao Thâm trở lại, tôi mà không đập anh ra bã thì quyết không tha thứ.

Ngày 65 anh mất tích, có người tìm đến tôi, nói: “Tôi biết cô đang tìm một người, cho cô cái này, cô có thể nhìn thấy người đang trốn.”

Nói rồi, anh ta đưa cho tôi một quả cầu thủy tinh bằng nắm tay trẻ con. Trong thủy tinh khúc xạ ánh sáng mặt trời rực rỡ, trông khá đẹp.

Tôi cảm thấy có hơi đáng tiếc, dù sao trông tên này cũng ưa nhìn, thế mà lại bị điên. Có lẽ là do cảm nhận được sự kháng cự của tôi, người đó nhét cục thủy tinh vào tay tôi xong liền chạy đi mất, chân như lắp tên lửa vậy, đuổi theo không kịp.

Haizz, quả cầu cũng nặng lắm, biết đâu lại là thật. Tôi giơ cục thủy tinh ra trước mắt, ánh sáng xuyên thấu qua cục thủy tinh rồi tụ vào một điểm ở phía trước, rất đẹp đẽ.

Nhưng mà, tôi có thấy bạn trai đâu.
 
Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
Chương 2


Tôi tên Thẩm Lan, là một nữ sinh viên bình thường. Hôm nay là ngày thứ 90 bạn trai tôi mất tích, tôi vẫn chưa tìm ra anh. Thế nhưng lại có vấn đề mới, có vẻ trong căn nhà tôi thuê xuất hiện cô Tấm rồi.

Thuê căn này là từ trước khi Ngao Thâm mất tích, chúng tôi cùng nhau chọn, cũng cùng nhau trả tiền. Nhưng mà chưa kịp dọn vào thì anh đã mất dạng. Nói cách khác thì sau khi lão biến mất, chỉ có một mình tôi dọn đồ của cả hai vào.

Đến khi Ngao Thâm trở lại, bà đây sẽ dạy dỗ hắn thật cẩn thận. Mà đấy là nói nếu hắn có thể vác xác về.

Nói đến cô Tấm, là một ngày đẹp trời nào đó, các đồ vật trong nhà được sắp xếp gọn gàng, cứ như là có người trốn trong nhà quét dọn. Vấn đề là thời gian trước tôi vẫn luôn tìm kiếm Ngao Thâm, không có tâm tư đâu mà dọn dẹp cả.

Cụ thể hơn thì tôi không nhớ rõ chuyện bắt đầu từ khi nào, nhưng mà lúc tôi phản ứng lại, trên bàn cơm ngon canh ngọt đã có sẵn, chỉ thiếu nước đút tôi ăn.

Tôi cũng từng thử xem xét vụ cô Tấm kia có phải Ngao Thâm hay không, bởi vì anh có chìa khóa, hơn nữa ngoài anh cũng không ai chăm tôi như vậy.

Nhưng mà tôi lại không nghĩ ra một việc. Nếu là Ngao Thâm thật sự không mất tích, vì sao lại không xuất hiện ở trước mặt tôi, tại sao phải trốn tránh như vậy? Mặc dù tôi có dọa sẽ tẩn ra bã, nhưng cũng không thể nào đập chết anh được. Không lẽ anh lại sợ tôi đến vậy?

Để xem xem cô Tấm có phải Ngao Thâm hay không, tôi bắt đầu bám trụ tại nhà thuê mà ôm cây đợi thỏ. Ngồi im trên ghế sofa ở phòng khách, trước mặt là cửa phòng bếp mở rộng, đằng sau là các phòng khác, tất cả đều mở tán loạn.

Nhưng mà tôi thất vọng rồi, tôi không nhìn ra được gì, kể cả một động tĩnh nhỏ cũng không thấy. Bởi vì tôi ngủ quên trên sofa. Lúc tỉnh lại, đồ ăn nóng đã ở trên mặt bàn, quần áo rơi vãi trong phòng cũng được nhặt lên, xếp gọn trong tủ quần áo.

Được rồi, tôi đã rõ ràng thực tế. Cô Tấm này không thể nào là Ngao Thâm được. Bởi vì Ngao Thâm cũng như chó Husky vậy, không có chỉ số thông minh cao như vậy. Mà điều quan trọng nhất là Ngao Thâm, về cơ bản, sẽ không nấu cơm.

Đồ ăn ở trên bàn màu sắc cùng hương vị đầy đủ, không thể nào là Ngao Thâm được.

Hiểu rõ chuyện này, tôi như cực kỳ lý trí mà chặt đứt tia hy vọng mới le lói này.

Đột nhiên tôi rất mệt. Đã 99 ngày rồi, hơn ba tháng, tôi vẫn luôn đi tìm Ngao Thâm. Bạn bè cũng đều khuyên tôi từ bỏ, dù sao Ngao Thâm mất tích cũng lâu như vậy, nếu không có việc gì thì anh cũng đã về tìm tôi rồi.

Đến giờ mà còn không trở về, chắc chắn là đã xảy ra chuyện.

Mà anh thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hôm trước khi mất tích còn đưa tôi đến dưới ký túc xá, ôm ấp không rời. Thế mà sáng hôm sau đã không thấy tăm hơi.

Tôi đã từng nghĩ, có lẽ lần hẹn hò này làm anh ấy mất mặt quá, một chút tôn nghiêm của người đàn ông cũng không có, cho nên từ bỏ, không muốn bên nhau nữa.

Chỉ là nếu muốn nói lời chia tay, vì sao không nói trực tiếp. Nếu hắn ta nói lời chia tay, bà đây cũng không níu kéo nữa. Chơi mất tích là sao?

Đồ ăn trên bàn rất thơm, nhưng mà một chút xíu tôi cũng không ăn được.

Tôi nghĩ, tôi tìm quá mệt mỏi rồi. Nếu Ngao Thâm không xuất hiện nữa, thì coi như đã chết đi.

Chứ như bây giờ, sống không thấy người, chết không thấy xác, thì có khác gì đã chết không?
 
Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
Chương 3


Tôi tên Thẩm Lan, là một nữ sinh viên không bình thường. Đúng rồi, cái đồ chó chết Ngao Thâm kia đã trở lại. Hắn ta là nguyên nhân mà tôi trở nên không bình thường.

Vào ngày thứ 115 hắn mất tích, khi tôi chuẩn bị chính thức từ bỏ việc tìm kiếm, tự mình vượt qua. Tiện thể tự kiểm điểm một chút về mối tình này, tôi đã sai chỗ nào, đến mức độ Ngao Thâm thà mất tích chứ không muốn gặp lại tôi.

Thời điểm hạ quyết tâm, tôi thu toàn bộ đồ của Ngao Thâm lại, nghĩ xem nên đưa về ký túc xá hay cho ra xe rác.

Cô Tấm kia còn ở đây, không hề nề hà mà dọn đồ ra đây, chỉnh tề đặt ở bên cạnh tôi.

Làm tôi giận quá hóa cười, cười rồi lại không nhịn được khóc lên.

Tôi vẫn cảm thấy, cô Tấm kia nếu không phải Ngao Thâm, ít nhất cũng có chút quan hệ với hắn. Nếu không, sao có thể đem những thứ đồ đã lấy ra kia, bày lại chỗ cũ chính xác chứ?

Nhưng mà thế thì có ích lợi gì?

Ngao Thâm trốn tránh không muốn gặp tôi, cũng không nói rốt cuộc là sao. Chẳng lẽ không phải là cam chịu chia tay sao? Tôi dọn mấy đồ kia lại, hoàn thành tâm nguyện của anh. Lại lấy ra nữa làm gì?

Một lần nữa tôi lại thả thứ gì đó ra, nhìn căn phòng trống rỗng: “Ngao Thâm, rốt cuộc anh có ý gì? Muốn chia tay thì nói thẳng, đừng có trốn tránh. Bây giờ lại ngăn không cho tôi ném đồ của anh đi là có ý gì hả?”

Tôi nghe thấy ngoài cửa tiếng sấm vang, tiếng mưa to trộn lẫn tiếng sấm dồn dập.

Trong phòng chỉ có tôi cùng một chút tiếng khóc nức nở, chai lọ các kiểu bị tôi ném đầy đất, tiếng vỡ lớn hơn cả tiếng khóc của tôi.

Sau đó, Ngao Thâm đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, quỳ gối bên chân tôi, ôm chân tôi khóc như hoa lê dưới mưa: “Hu hu hu, Lan Lan em không thể không cần anh nữa mà, anh cực kỳ thích em luôn đó Lan Lan. Em không đuổi anh đi thì không được sao?”

“Rốt cuộc thì ai mới không cần ai chứ!” Tôi chả còn tâm trí đâu mà truy cứu xem hắn ta từ đâu nhảy ra, nắm đầu hắn đập bình bịch: “Rốt cuộc anh đi đâu lâu như vậy? Tại sao đến một câu cũng không nói đã không thấy tăm hơi, điện thoại gọi không nghe, người tìm cũng không thấy. Ngao Thâm, tôi nói rõ với anh, nếu anh muốn dùng cách này để chia tay, được thôi, theo ý anh. Giờ anh đem đồ của anh ra ngoài, chúng ta chia tay.”

“Anh không chia tay, Lan Lan anh không chia tay.” Ngao Thâm cầm tay tôi, chậm rãi đứng dậy từ dưới đất, ôm tôi. Mặt anh chôn ở trên cổ tôi, nặng nề, buồn bã mà nói: “Rất xin lỗi, Lan Lan, chúng ta không chia tay có được không. Anh sai rồi, anh chỉ là sợ em không cần anh.”

“Đ3"o. Anh xem anh nhát gan như vậy, ngồi đu quay sợ độ cao, xem phim kinh dị sợ quỷ, lại còn không lãng mạn. Tôi mới là người không muốn ở bên anh.”

“Rất xin lỗi, Lan Lan. Anh sai rồi”. Trán Ngao Thâm chạm trán tôi, lúc này tôi mới phát hiện ra mắt hắn là màu xanh đậm, tựa như biển sâu: “Lần sau anh sẽ dũng cảm một chút, ở trong rạp ôm em. Tha thứ cho anh được không?”

Anh vừa nói vừa nhìn sắc mặt tôi, thử tìm cách hôn tôi.

Thật kỳ lạ là tôi cũng luyến tiếc anh, dù sao vừa ngu vừa nhát như vậy cũng chỉ có anh.

Sau đó chúng tôi bình tĩnh, ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh, tâm sự.

Ngao Thâm nói cho tôi sở dĩ anh biến mất là bởi vì đột nhiên phát hiện ra bản thân không phải là người mà là một con rồng. Phát hiện ra chuyện này, phản ứng đầu tiên là liệu tôi có ghét bỏ anh không khi anh từ người biến thành rồng. Vì thế mà anh trốn mất dạng.

Hơn một trăm ngày vừa qua, anh đều trộm ở bên tôi quan sát tôi, không dám nói chuyện với tôi.

Mặt khác, thằng cha tâm thần ở chương 1 thực chất không phải bị bệnh tâm thần, đấy là anh trai anh. Anh trai anh muốn nhìn thấy anh bị chê cười, cho nên đưa cho tôi đồ vật có thể tìm ra anh. Nhưng mà thằng cha kia lại không nghĩ đến chuyện dân đen như tôi căn bản không biết dùng thứ đó. Tính toán sai lầm nên bị em trai còn chưa đến 10 tuổi chê cười một phen.

Cuối cùng, vì để làm cho tôi tin, Ngao Thâm còn biến trở về nguyên hình cho tôi xem. Nguyên hình của anh là rồng dưới biển sâu trong thần thoại Trung Quốc, màu lam đậm, bờm rồng cùng chòm râu xõa túng đầy phiêu dật, nhìn trông cực kì ngầu, cực kì xuyên tim tôi.

Dù sao thì, những đứa trẻ nghe truyện cổ tích mà lớn lên, ai lại không muốn có một con rồng chứ.

Tôi tên Thẩm Lan, là một nữ sinh viên không bình thường. Vào ngày thứ 115 bạn trai tôi mất tích, tôi đột nhiên phát hiện ra bạn trai tôi là một con rồng. Còn nguyên nhân anh mất tích là, sợ tôi ghét bỏ anh.

===

Chỗ đại từ nhân xưng lúc thì là “hắn”, khi thì là “anh” do theo ngôi kể 1, nữ chính tức lão bạn trai thì gọi “hắn/lão ta”, bình thường thì dĩ nhiên gọi anh rồi. Không phải nhầm lẫn gì đâu nhé.
 
Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi
Chương 4


Xin chào, tôi là Ngao Thâm, là người mà vì biến thành rồng nên trốn đi, sau đó bị bạn gái cho ăn hành – một anh chàng (siêu) đẹp trai.

Thanh minh một chút, tôi không hề chạy trốn, cũng không nghĩ tới chuyện chia tay. Tôi yêu Lan Lan, nhiều như em yêu tôi. Mặc dù em không nói, nhưng tôi vẫn luôn biết em yêu tôi.

Trước khi hẹn hò ở công viên giải trí, chúng tôi vừa mới thoát ra một khoảng thời gian học tập cực kỳ bận rộn. Vì hiểu rõ nỗi khổ tương tư, đồng thời cũng vì yêu đương tốt hơn, chúng tôi quyết định đi hẹn hò.

Chỗ hẹn hò là tôi tự hỏi rất lâu mới xác định, cuối cùng không định đi công viên giải trí. Điều quan trọng là, trong lúc tính toán xem đi hẹn hò ở đâu, tôi đột nhiên nhớ đến truyền thuyết đu quay.

Vì thế tôi quyết định đi công viên giải trí, nghĩ đến lúc đu quay đi lên đến điểm cao nhất, ánh sao lấp lánh, người yêu nhau hôn nhau một cái, có phải vô cùng lãng mạn không?

Nhưng mà tôi đã quên, tôi là Ngao Thâm, từ nhỏ đến lớn đều sợ độ cao. Cho nên nụ hôn lãng mạn đã tan biến, chỉ có một tên ngốc ôm bạn gái mình kêu gào. Đừng nói gì đến lãng mạn, mặt mũi đều ném cả rồi.

Không sao cả, đu quay pass thì chúng ta còn có xem phim. Mặc dù tôi sợ quỷ, nhưng mà đây là ở rạp chiếu phim, chắc là không giống nhau đâu. Biết đâu tôi còn được hưởng thụ việc Lan Lan nhào vào lồng ngực, như chim nhỏ nép vào người chứ.

Nhưng mà ai mà ngờ được, bộ phim này không chỉ đẫm máu, mà còn cực kỳ đáng sợ.

Đêm hôm đó, tôi vẫn luôn gặp ác mộng, lúc tỉnh lại mới 4 5 giờ, toàn bộ ký túc xá ngoài tôi không còn ai thức. Tôi đi vệ sinh, trong lúc say đắm ngắm nhìn dung nhan của bản thân, tôi phát hiện mình có sừng dài.

Là sừng hươu.

Tôi ngây người, phản ứng đầu tiên là chuyện này tuyệt đối không thể bị Lan Lan biết. Em đã ghét mình rồi, nếu em phát hiện mình không phải người sẽ đá luôn thì biết làm sao bây giờ?

Nghĩ đến Lan Lan đứng ở chỗ xa ghét bỏ: “Chúng ta khác biệt chủng tộc, chia tay đi.”

Sau đó thì đầu óc tôi hoạt động, ngay lập tức trốn đi. Nhìn Lan Lan như người mất hồn, tim tôi đau quá man, nhưng mà tôi không dám đi ra ngoài.

Tôi sợ tôi đi ra ngoài, Lan Lan nhìn thấy sừng ở trên đầu tôi, vẻ mặt ghét bỏ: “Vốn chỉ cảm thấy anh ngốc, ai ngờ anh còn không phải là con người nữa. Chia tay đi.”

Không! Tôi mới là người không muốn chia tay Lan Lan. Tôi cực kỳ yêu em, không muốn chia tay với em một chút nào đâu TAT.

Anh trai tôi tìm tôi trước khi đến tìm Lan Lan, ổng dùng vẻ mặt “thằng em ngu xuẩn” mà châm chọc tôi ra ngoài mà không mang não, sớm hay muộn cũng bị đá.

Anh, em đây sẽ không bị đá đâu.

Cô Tấm ở nhà Lan Lan là tôi, nấu cơm cũng là tôi. Ban đầu không có đồ ăn, bởi vì tôi chưa học được cách nấu cơm. Nếu làm ra, cũng là cháy đen thui. Đến tôi ăn còn không nổi, càng không muốn cho Lan Lan ăn.

Sau đó tay nghề càng lên, cuối cùng cũng có thể đưa cho Lan Lan ăn. Nhìn Lan Lan ăn từng miếng từng miếng ăn đồ ăn tôi làm, thực sự rất hạnh phúc.

Tôi nghĩ, về sau tôi muốn nấu cho Lan Lan ăn, Lan Lan đẹp như vậy, tôi luyến tiếc em ở trong phòng bếp dầu mỡ. Đồ ăn bên ngoài không tốt, tôi làm đồ ăn cho em với tràn ngập yêu thương, nếu em ghét tôi thì cũng lưu luyến rời khỏi tôi.

Tôi thật là thông minh.

Cuối cùng thì Lan Lan cũng biết tôi không phải người, nhưng mà em không ghét bỏ tôi, mà là ch** n**c miếng nhìn nguyên hình của tôi.

Không thể không thừa nhận, rồng rất đẹp, thân thể trôi chảy, chòm râu bay bổng. Khi tôi còn nhỏ cũng muốn mình có một con rồng.

“Có thể bay không?” Lan Lan ôm lấy tôi. Tôi ngẫm nghĩ một chút về độ cao đi mây về gió, chân nhũn ra: “Anh anh anh anh sợ độ cao QAQ”.

Lan Lan hơi thất vọng, kêu tôi biến trở lại, sau đó cho tôi ăn hành, xong lại đứng lên buồn bực nói hại em phải một mình chuyển đồ của hai người.

Mặc dù Lan Lan đánh rất đau, nhưng mà em vẫn yêu tôi như trước.

Lan Lan không ghét tôi, may quá.

HOÀN CHÍNH VĂN
 
Back
Top Bottom