Cập nhật mới

Ngôn Tình Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
410,037
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOsGSEAcO4MBBu3eox4keCNLxJdQH2sm0QUWvuVl7_pSX3P4R01TKnt_7Bs7K1Jv77Vj__lufyGyshlC-qZ9yX-xPq2UrqsnxV_khULZYm-rLDlrNXAsdL8AdlQ_207V4G-T_4migkQI4vsAy0PVzvL=w215-h322-s-no-gm

Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Vị hôn phu tôi dẫn theo một cô gái lạ đến tang lễ ông nội, bắt cô ấy quỳ lạy, nói muốn cho ông nội thấy ai mới là cháu dâu thật sự.

Mọi người im lặng, thi thoảng liếc tôi, nhưng tôi chẳng bận tâm.

Ánh mắt tôi vẫn dõi theo người chú nhỏ của anh ta

—anh mặc đồ đen, da trắng như ngọc, đẹp mê hoặc.​
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 1: Chương 1


Vị hôn phu của tôi dẫn theo một cô gái lạ mặt đến tham dự tang lễ ông nội anh ta. Anh ta không ngần ngại bắt cô gái quỳ xuống lạy, như muốn thể hiện với ông nội rằng người con dâu thật sự là ai. Cảnh tượng ấy khiến mọi người xung quanh bỗng lặng im, chỉ thoáng nhìn về phía tôi bằng ánh mắt đầy tò mò và cảm xúc khó tả. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không để ý đến những ánh nhìn đó, không hề bận lòng hay cảm thấy bất cứ điều gì.

Thay vào đó, tôi chỉ chăm chú dõi theo người chú nhỏ của anh ấy, người đang đứng đó trong bộ đồ đen đơn giản nhưng lịch lãm, với làn da trắng sáng như ngọc ngời ngời. Người chú ấy đẹp đến mức khiến tim tôi như bị mê hoặc, không thể rời mắt khỏi dáng vẻ thanh tú và thu hút ấy.

1

Nghĩa trang nằm trên ngọn núi cao, nơi gió lạnh thổi mạnh làm nghiêng những cây cỏ, còn mưa lất phất rơi nhẹ xuống mặt đất. Ông cụ của gia tộc nhà họ Tống đã vừa qua đời, mọi người thân quen đều đến đưa tang trong im lặng, lặng lẽ cầm ô đứng bên nhau, bày tỏ sự tiếc thương sâu sắc. Không khí u buồn bao trùm khắp nơi, ai nấy đều giữ trật tự, không ai lên tiếng nói năng hay gây ồn ào. Bất chợt, từ phía sau hàng người, vang lên tiếng nói của một người phụ nữ vang vọng đầy bỡ ngỡ và nhẹ nhàng: “Gia Tứ, em đến đột ngột vậy có ổn không...?” Giọng nói ấy mang chút lo lắng xen lẫn ngỡ ngàng khi xuất hiện trong không gian trang nghiêm như vậy.

Nhưng ngay lập tức, một tiếng đáp lại vang lên kèm theo thái độ tự tin, có phần kiêu ngạo: “Ổn chứ! Ông anh mất rồi, cháu dâu thực thụ đến thắp hương cho ông là chuyện nên làm!” Tôi không khỏi nhíu mày, cảm nhận rõ sự tự phụ và kiêu căng trong giọng điệu của người đó. Ngay tức khắc, tất cả mọi ánh mắt xung quanh đều hướng về phía người nói là anh ta. Quả đúng như tôi đã dự đoán, người đó chính là vị hôn phu của tôi — Tống Gia Tứ. Đằng sau anh ta là cô gái lạ, đang bị anh nắm tay dìu đi từng bước, vẻ mặt căng thẳng và lo lắng lẫn lộn. Phần lớn cơ thể cô ấy bị che khuất bởi dòng người và vật dụng, khiến tôi chỉ nhìn thấy được chút chân tơ kẽ tóc.

Bỗng nhiên, người cha của Gia Tứ, với khuôn mặt nghiêm nghị và giọng nói đầy quyền uy, quát lớn: “Tống Gia Tứ! Con lại gây chuyện gì nữa? Đây là nơi đâu vậy?” Lời nói như một lời cảnh cáo nghiêm khắc, dường như anh ta đã làm quá nhiều điều gây rối không thích hợp. Gia Tứ liền đáp lại, giọng đầy hẳn lên vẻ bào chữa và khẳng định: “Cha! Con không làm loạn!” Câu trả lời dứt khoát, như muốn bác bỏ mọi nghi ngờ đang chĩa mũi dùi về phía mình. Tất cả diễn biến này làm không khí tang lễ trở nên căng thẳng và phức tạp hơn rất nhiều trong phút chốc.

Anh ta kéo cô gái ra, trịnh trọng giới thiệu với các trưởng bối trong họ Tống:

“Đây là người con xác định cả đời này, Chu Niệm Niệm! Cùng anh quỳ lạy ông nội!”

Dứt lời, hai người quỳ phịch, dập đầu hai cái.

Cha anh tức giận đá một cú:

“Dì Diễm vẫn còn đứng đây! Con định khiến ông nội tức đến sống lại à?!”

Khá nhiều người quay nhìn tôi, ánh mắt pha chút thương hại.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 2: Chương 2


Dù năm xưa chính ông cụ họ Tống đã nắm tay tôi và Gia Tứ định hôn sự này.

Giờ Gia Tứ làm vậy trước mặt nhiều người, thật chẳng giữ chút thể diện nào cho tôi.

Gia Tứ đứng dậy, chỉ thẳng về phía tôi:

“Con không thể sống với người phụ nữ nhàm chán này!

Cha, cha cứ dành thời gian bên Niệm Niệm, sẽ biết cô ấy tốt ra sao!”

Chu Niệm Niệm hoảng hốt, mắt như nai con bị dọa, nhẹ kéo góc áo anh:

“Gia Tứ, đừng nói với ba vậy... là lỗi của bọn mình...”

Anh còn muốn nói thêm, nhưng cha anh không cho, gọi người đến kéo anh đi.

Trước khi rời, cha anh nhìn tôi áy náy rồi vẫy tay bảo tiếp tục tang lễ.

Khi tan lễ, Chu Niệm Niệm nói vài lời với Gia Tứ, rồi tới đứng trước mặt tôi.

“Chị à, chuyện hôm nay xin lỗi chị, nhưng…”

Cô ta thay đổi sắc mặt, nheo mắt:

“Em sẽ không nhường Gia Tứ cho chị đâu, người anh ấy yêu là em.”

Tôi cười lạnh.

Con mèo nhỏ tội nghiệp bắt đầu giơ móng vuốt rồi.

“Em cũng xinh đấy, nên tôi khuyên: chọn đàn ông thì đừng tệ quá, tìm món ngon mà ăn đi.”

Chu Niệm Niệm định nói thì tiếng Gia Tứ vang lên từ phía sau:

“Được rồi Niệm Niệm, đừng cãi nhau với cô ta nữa.

Em hiền nên mới tới xin lỗi cô ta. Mình chẳng làm gì sai cả.”

Cô gái ấy bật khóc:

“Chị có thể chê em, nhưng đừng nghĩ xấu về Gia Tứ. Trong lòng em, anh ấy là người tốt nhất.”

Trời ạ, tôi thật sự cạn lời.

Lâu lắm mới thấy kiểu “trà xanh” rẻ tiền thế này.

Nhưng rõ ràng Tống Gia Tứ đầu óc đơn giản rất thích kiểu đó.

Nghe lời Chu Niệm Niệm, Gia Tứ tức gần như mắng tôi.

Không xa, cha anh khẽ ho, có lẽ nhắc không gây sự lúc này.

Gia Tứ đành đưa Chu Niệm Niệm đi.

Chỉ hai bước, tôi nghe họ thì thầm:

“Không sao đâu Gia Tứ, có lẽ chị Diễm chỉ vì không có anh nên mới giận dỗi thôi.”

Tôi chỉ muốn trợn mắt.

Loại đàn ông như Tống Gia Tứ mà cũng gọi là hot? Đáng để tôi giận mất khôn sao?

Nếu được chọn, tôi sẽ chọn kiểu đàn ông như người kia.

Tôi chăm chú nhìn về phía trước.

Một người đàn ông cao ráo, che ô đen giữa mưa.

Bộ đồ đen, găng tay da, mái tóc ướt càng làm gương mặt thêm trắng trẻo.

Quần tây ôm sát đôi chân dài.

Đẹp đến không thể rời mắt.

2

Tống Gia Tứ luôn nghĩ tôi thích anh ta.

Từ mẫu giáo, tôi đã quen anh. Trong đám nhóc chỉ thích chơi với anh.

Lên tiểu học, tôi chỉ cho mỗi anh chép bài.

Có lần anh vô tình rớt hồ bơi khu vui chơi, tôi cuống cuồng đi tìm người lớn giúp.

Vì quá lo, đầu gối tôi trầy xước.

Đại học, anh thì ngày càng quá đáng.

Lêu lổng quán bar, tiêu tiền như nước, uống say gọi tôi đến đón, thậm chí hôn tạm biệt cô gái khác ngay trước mặt tôi.

Tôi vẫn mỉm cười, chưa từng giận.

Mọi người nói tôi “lì mềm” với anh đến mất tự trọng.

Nhưng tôi làm thế có lý do.

Cho anh chép bài vì nhà họ Tống và nhà tôi thân, điểm tôi cao, người lớn khen.

Lo lắng khi anh rớt hồ là vì khu vui chơi do nhà tôi xây, sợ sơ suất phải đền.

Tôi quấn lấy anh, giúp anh dọn rắc rối vì hai nhà quan hệ tốt, và... anh cũng tạm được về nhan sắc.

Nhà họ Tống ai cũng xinh đẹp, kiểu “nhìn là mê”.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 3: Chương 3


Nhà tôi toàn người mê sắc đẹp.

Tôi nghi ngờ ông nội và ba tôi chơi với nhà họ Tống chỉ vì họ quá đẹp.

Nhẫn nhịn Gia Tứ bấy lâu cũng chỉ là “đổi” lấy nhan sắc anh thôi.

Giận? Không hề.

Có tình cảm mới nổi nóng.

Tôi hoàn toàn không có cảm xúc gì với Gia Tứ.

Đàn ông kiểu đó không thể mang về nhà.

Đầu óc quá ngu.

Khi ông cụ họ Tống nói muốn đính hôn hai đứa, tôi thầm gào: “Không!”

Giá là người đàn ông khác thì tốt.

Giờ thì may rồi.

Gia Tứ dám diễn kịch trước mặt cả nhà họ Tống.

Ông nội, lần này không phải cháu thất hứa, mà là cháu trai cưng của ông chê cháu đấy.

Mỗi người có chí riêng.

Tôi không cần cưa cháu đích tôn ông.

Tôi muốn... cưa con út ông thôi.

Tôi nhìn người đàn ông cao ráo đang bước tới, nhẹ mím môi:

“Chú nhỏ, em tủi thân quá.”

Tống Hy Nhận rõ ràng khựng lại.

Một lúc sau, anh thở dài bất đắc dĩ.

“Gia Tứ đúng là bị anh cả của tôi chiều hư rồi, đừng buồn nữa.

Tôi đưa em về.”

Nói xong, anh đưa cây ô đen trong tay cho người bên cạnh, thong thả tháo găng tay da, rồi đưa tay ra với tôi.

Động tác tao nhã, ánh mắt dịu dàng.

Đẹp đến mức khiến người ta muốn thở gấp.

Tôi thật muốn kéo đầu Chu Niệm Niệm lại đây cho cô ta thấy, đây mới là đàn ông trưởng thành thực thụ.

Tôi nắm lấy tay anh đứng dậy, còn cố tình nghiêng người về phía anh, làm ra vẻ yếu đuối.

Cảm nhận rõ ràng độ ấm từ cơ thể anh truyền sang.

“Chú nhỏ, anh tốt thật đấy.

Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên em gặp anh sau khi lớn lên.

Mẹ em nói, hồi nhỏ anh còn từng bế em cơ.”

Nhị thiếu gia nhà họ Tống chính là con trai út mà ông cụ sinh khi tuổi đã cao.

Tính ra thì cũng chỉ hơn tôi bảy tuổi.

Cha mẹ tôi thì vô tâm, trẻ tuổi ham chơi, thường dẫn cha mẹ Tống ra ngoài ăn chơi, tiện tay vứt tôi ở lại nhà họ Tống.

Và người được giao nhiệm vụ trông tôi với Tống Gia Tứ chính là — Tống Hy Nhận.

Mẹ tôi còn nói, lúc đó chú nhỏ Tống Hy Nhận mới chỉ là một đứa trẻ, vậy mà cầm bình sữa cho tôi bú còn thành thạo hơn cả bà ấy.

Người đàn ông bên cạnh khẽ “ừ” một tiếng.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, không nói gì thêm.

Dù sao anh cũng vừa mất cha, tôi cũng không tiện làm quá.

Lên xe, tôi ngoan ngoãn ngồi yên một bên.

Tống Hy Nhận nhìn về dãy núi xa xa, giữa chân mày dường như giăng đầy một lớp sương mờ.

Anh trầm mặc một lúc rồi mới lên tiếng với tài xế:

“Đi thôi.”

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, anh tựa vào một bên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, trong đầu chợt hiện lên rất nhiều suy nghĩ.

Đường núi gập ghềnh, kỹ thuật tài xế dù có tốt cũng không tránh khỏi xóc nảy, tôi thấy lông mày anh nhíu càng lúc càng chặt, như sực nhớ ra gì đó, tôi liền nghiêng người chọc chọc anh.

Anh hơi mở mắt, thấy tôi lôi từ trong túi ra một mô hình máy bay.

Mô hình tuy nhỏ nhưng tinh xảo vô cùng, chỉ có phần đuôi hơi sứt một chút, trông như từng bị đập vỡ rồi được ai đó cẩn thận dán lại.

“Chú nhỏ, cái này là của anh đúng không?”

Anh nhìn chằm chằm mô hình hồi lâu nhưng vẫn chưa đưa tay nhận, tôi bèn giải thích:
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 4: Chương 4


“Tối ông nội anh mất, em có đến nhà họ Tống.

Lúc đó người giúp việc đang dọn đồ cũ, ban đầu ba anh định cho đốt hết cùng với ông.

Nhưng riêng cái này… ông nội hay nhìn nó rồi thở dài.

Trước đây em từng hỏi, ông nói đây là đồ của anh nên em giữ lại.”

Tống Hy Nhận đưa tay nhận lấy, giọng bình thản:

“Hồi nhỏ, ông và mẹ tôi cãi nhau, ông cầm cái này lên đập luôn.

…Tôi giận ông lâu lắm.”

Cái “ông” trong lời anh nói chắc chắn là ông nội Tống.

Nghe nói năm đó bà nội Tống cũng vì cãi nhau với ông rồi bỏ ra ngoài, không ngờ lại gặp tai nạn giao thông qua đời.

Cũng từ đó, Tống Hy Nhận ra nước ngoài.

Tôi khẽ gật đầu, không nói gì thêm, quay người sang bên khác.

Đường núi dài dằng dặc, chẳng mấy chốc tôi đã thiếp đi.

Trước lúc ngủ, tôi mơ màng nghe được một tiếng thì thầm rất khẽ:

“Cảm ơn.”

4

Khi quay lại trường, ai ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt chờ xem kịch vui.

Cô bạn thân Tô Lê tức tối chạy lại hỏi sao tôi giờ này mới về.

“Tống Gia Tứ lên đài phát thanh của trường hát tình ca tặng Chu Niệm Niệm, còn tuyên bố sau này cô ta là người phụ nữ duy nhất của anh ta.”

“Anh ta còn nói…”

“Nói gì?”

Tôi nhướng mày, hơi tò mò, Tô Lê còn chưa kịp trả lời thì đã có người chen miệng:

“Nói mày giống như con chó phốc nhỏ suốt ngày chạy theo đuôi anh ta, bám đến phát chán.

Thích chó chứ cũng không thể thích mày được.

Haha, Cừu Diễm Nhiên, mày ngày thường kiêu ngạo lắm mà, giờ Gia Tứ không thèm mày nữa, xem mày còn hống hách nổi không.”

Tôi lạnh lùng liếc qua, môi khẽ nhếch:

“Xong rồi, mày chọc phải tao rồi.

Nhà mày sắp phá sản đấy.”

“Mày… Mày không được lấy việc công trả thù riêng!”

“Tao trả thù riêng thì sao? Không có Tống Gia Tứ thì chị đây vẫn oách như thường.

Nói cho rõ, lý thuyết thì tao vẫn là vị hôn thê của hắn.

Chu Niệm Niệm làm ra chuyện như vậy, cô ta chính là tiểu tam.

Mày còn mở miệng bênh tiểu tam, thì chính mày cũng là đồ chẳng ra gì.

Nhà tụi tao không bao giờ hợp tác làm ăn với hạng người như vậy.”

Một tràng nói xong, đối phương tức đến nghiến răng ken két.

“Tao biết mày độc miệng là vì mày khổ tâm, ai mà chẳng biết mày yêu Tống Gia Tứ ch/ế/t đi sống lại.

Chờ xem, lát nữa anh ta tới mày sẽ nói gì!”

Tống Gia Tứ vừa xuất hiện, tôi đã nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy “thương yêu”

Nhưng trong mắt người khác, ánh nhìn ấy lại bị hiểu thành tôi còn si mê anh ta đến cuồng dại.

Tống Gia Tứ lạnh người rùng mình.

“Cừu Diễm Nhiên, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi!

Tôi giờ là người đàn ông của Chu Niệm Niệm rồi!

Tối nay cô phải đến gặp bố mẹ tôi, nói rõ chuyện hủy hôn!

Tôi hơi nhướng mày.

“Không được, anh bẩn rồi, muốn hủy thì anh tự đi mà hủy.”

Nếu tôi chủ động đòi hủy hôn, kiểu gì cũng bị nói là đứa vô lễ.

Dù lỗi là do Tống Gia Tứ, nhưng chắc chắn mẹ anh ta sẽ kéo tôi khóc lóc kể lể, tôi chịu không nổi mấy màn đó đâu.

Thay vì tự mình đi đòi hủy hôn,chi bằng để Tống Gia Tứ ra mặt trước, sau đó tôi đóng vai đáng thương một chút, để nhà họ Tống đền luôn Tống Hy Nhận cho tôi là vừa, hehe.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 5: Chương 5


“Cừu Diễm Nhiên, tôi biết là cô không nỡ rời xa tôi, thế này đi…”

Tống Gia Tứ nói với vẻ như đang bố thí:

“Cô viết cho tôi một bản cam kết, chúng ta lấy đại cục làm trọng, vẫn cứ kết hôn như thường, nhưng cô không được can thiệp vào chuyện giữa tôi và Niệm Niệm.

Sau này tài sản của nhà tôi cũng sẽ để lại cho con cái tôi với cô ấy.”

“Tưởng tượng cũng đẹp đấy.

Cái cô bạch liên hoa Niệm Niệm của anh cam tâm không vào cửa à?”

Tống Gia Tứ cau mày, nhưng vẫn cố chấp đáp:

“Chỉ cần tôi cho cô ấy cuộc sống tốt là được rồi.

Nhà cô ấy điều kiện không khá, so với đi làm thuê ngoài xã hội thì ở bên tôi còn hơn.

Dù sao thì thân phận và tình yêu, tôi chỉ có thể chia đều cho hai người.”

“Gia Tứ… không ngờ anh lại nghĩ như vậy…”

Đúng lúc này, Chu Niệm Niệm xuất hiện ở cửa, vừa hay nghe thấy câu nói đó liền đứng sững tại chỗ.

Tống Gia Tứ sững người quay đầu, nước mắt cô ta cũng rơi rất đúng lúc.

“Niệm Niệm!”

“Đừng lo cho em! Em không phải loại người như anh nghĩ…”

Thế rồi cô chạy, anh đuổi, yêu hận quấn lấy nhau như phim truyền hình.

Tôi chẳng thèm để tâm, lật giở cuốn “Làm sao để khiến đàn ông trưởng thành phát cuồng vì bạn”.

Người ta thường nói: con cháu có phúc của con cháu.

Chuyện tình cảm của họ cứ để họ tự biên tự diễn.

Tôi đây — bậc trưởng bối — đang bận lo chuyện khác cơ mà.

Chu Niệm Niệm chiến đấu cũng ra gì phết, ngay tối hôm đó Tống Gia Tứ đã tới đòi hủy hôn.

Mẹ tôi không nói hai lời, gật đầu cái rụp.

Có lẽ vì mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ nên Tống Gia Tứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ, cứ đứng chần chừ mãi không chịu đi.

Một lúc lâu, mẹ tôi mất kiên nhẫn:

“Cậu còn việc gì nữa à?”

“Bác gái… bác không định khuyên cháu chút nào sao?”

Mẹ tôi khoát tay:

“Khuyên cái gì? Bác cũng đâu có vừa mắt cậu… à không, khụ khụ…

Gia Tứ à, cháu cũng là đứa bác nhìn lớn lên.

Bác hy vọng các cháu đều có thể theo đuổi hạnh phúc của mình. Thế nên, mạnh dạn mà hủy hôn đi!”

Tống Gia Tứ chính thức hủy hôn, mặt mày thất vọng rời đi.

Còn tôi thì sướng phát điên, cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính theo đuổi Tống Hy Nhận!

Mấy hôm sau tôi đi học bình thường, về nhà thì bắt đầu nghiên cứu sách vở, tìm cách khiến đàn ông trưởng thành phải điêu đứng vì tôi.

Vì tôi ít ra ngoài, Tô Lê còn tưởng tôi đang đau khổ vì bị Tống Gia Tứ đá.

Nhưng thật ra tôi chẳng có chút tâm tư nào dành cho anh ta.

Tống Hy Nhận người đầy mùi cấm dục trầm lạnh, khiến tôi đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ.

Đúng lúc đang nghĩ nên tìm lý do gì để đến nhà họ Tống, thì tôi nhận được một tấm thiệp mời dự tiệc gia đình từ chính nhà họ gửi đến.

Mắt tôi sáng rực — cơ hội tới rồi!

Tấm thiệp do chính mẹ Tống mang đến, chỉ mời riêng nhà tôi.

Chắc bà còn muốn níu kéo mối quan hệ giữa tôi và Tống Gia Tứ.

Vì là tiệc gia đình nên Tống Hy Nhận cũng có mặt.

Khi tôi đến, anh đang chăm sóc mấy cây hoa trà trong sân.

Sau vài ngày học hỏi từ sách, tôi thấy mình đã tiến bộ vượt bậc.

Lần này tôi cố tình thay đổi hoàn toàn phong cách.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 6: Chương 6


Sách có nói, muốn thu hút một người đàn ông, phải biết tạo cảm giác đối lập và mới mẻ.

Lần trước tôi ăn mặc quá đứng đắn, nên hôm nay tôi diện một chiếc váy đỏ ngắn, tóc uốn xoăn nhẹ, lộ chút xương quai xanh.

Khi tôi xuất hiện trước mặt nhà họ Tống với dáng vẻ như vậy, Tống Hy Nhận không biểu lộ gì nhiều.

Ngược lại, Tống Gia Tứ nhìn tôi mà lắc đầu liên tục, ánh mắt đầy phức tạp, như thể còn có chút đắc ý.

“Cừu Diễm Nhiên, tôi biết cô ăn mặc như vậy là có mục đích.

Nhưng cho dù cô cố tình quyến rũ tôi, tôi cũng sẽ không vì cô mà bỏ rơi Niệm Niệm đâu!”

Đôi khi tôi thật sự thấy ngưỡng mộ vài kiểu đàn ông.

Bọn họ có một khả năng rất đặc biệt: tự biên tự diễn rồi tự tin vào đó.

Tối đến, trong bữa cơm, mẹ Tống sắp xếp cho tôi ngồi cạnh Tống Gia Tứ, còn Tống Hy Nhận thì ngồi đối diện tôi.

Trên bàn ăn, ai nấy đều mang theo tâm sự riêng.

Mẹ Tống thì cứ không ngừng gắp thức ăn cho tôi, rồi kể đủ chuyện thời nhỏ của tôi với Tống Gia Tứ.

Tôi chỉ giả vờ phụ họa, ngoài mặt tươi cười, nhưng dưới gầm bàn thì lại vô tình cố ý chạm nhẹ chân mình vào ống quần của Tống Hy Nhận.

Thi thoảng tôi lại ngẩng lên, thăm dò biểu cảm của người đàn ông ngồi đối diện.

Anh ấy rõ ràng cảm nhận được động tác nhỏ của tôi, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Sách có viết, kiểu đàn ông này ngoài lạnh trong nóng.

Không ngăn cản tức là còn cơ hội!

Tôi mừng thầm trong bụng.

Thế là càng liều hơn, mũi giày cao gót của tôi dọc theo ống quần Tống Hy Nhận mà trượt lên từng chút một.

Mãi cho đến khi anh khẽ ho một tiếng, tai cũng đã đỏ bừng.

Chỉ để lại một câu “Tôi ăn no rồi” rồi đứng dậy quay về phòng.

Tiếc thật.

Không còn mục tiêu, tôi cũng lười ăn, vội vàng kết thúc bữa rồi về nhà.

Sau đó một thời gian, tôi cách vài hôm lại tìm cớ chạy qua nhà họ Tống.

Nhưng không gặp lại Tống Hy Nhận.

Không biết có phải anh đang cố tình tránh mặt tôi hay không.

Tôi mở danh bạ, tìm đến một số điện thoại được lưu tên là [Vẻ đẹp cấp vũ trụ số một].

Đây là biệt danh tôi đặt từ năm mười tuổi, dù sau này có đổi điện thoại, cái tên đó vẫn chưa bao giờ bị thay.

Tuy tôi cũng gọi anh là “chú nhỏ” như Tống Gia Tứ, nhưng trong trí nhớ của tôi, Tống Hy Nhận luôn là một anh trai có gương mặt đẹp nhất mà tôi từng thấy.

Con gái nhỏ lúc nào chẳng có thiện cảm đặc biệt với mấy anh đẹp trai lại còn dịu dàng.

Thế nên sau khi anh ra nước ngoài, tôi đã cất công tìm được số điện thoại của anh.

Cách một thời gian lại nhắn tin chia sẻ tâm trạng, hỏi han vài câu.

Như một cách thể hiện sự tôn trọng đối với cái đẹp.

Chỉ trừ một lần, khi tôi bị bạn thân trở mặt bắt nạt, anh hỏi tên người đó là ai.

Ngoài ra, anh chưa từng nhắn lại tin nào cho tôi.

Sau này người bạn đó chuyển trường, tôi cứ bán tín bán nghi không biết có phải do Tống Hy Nhận ra tay hay không.

Nhưng cũng chưa từng nghe nói anh về nước.

Tôi thở dài, gửi đi một tin nhắn:

“Chú nhỏ, dạo này sao không thấy anh đâu cả?”
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 7: Chương 7


Hai tiếng trôi qua.

Đúng như dự đoán lại chẳng có hồi âm.

Cuốn sách “Làm sao để khiến đàn ông trưởng thành phát cuồng” trong tay tôi đã bị lật đến nhăn nhúm.

Nhưng mất mục tiêu rồi thì cũng vô dụng.

Tôi bắt đầu thấy chán nản.

Tô Lê thấy bộ dạng tôi như vậy, tưởng tôi còn đang thất tình vì Tống Gia Tứ.

Gửi tôi một video quay trong quán bar.

[Diễm Nhiên à, trên thế giới này có ba tỷ rưỡi đàn ông lận, đừng vì một đứa mà tuyệt vọng!]

[Nhìn kìa! Góc trái phía trước, người đàn ông mặc đồ đen ấy, chỉ mặc sơ mi thôi mà tôi cũng thấy rõ cơ bả vai với sống lưng của ảnh luôn! Cực phẩm đó! Tôi ngắm giùm bạn rồi, mau tới đi!]

Lúc đầu tôi còn chán chẳng muốn quan tâm, nhưng khi lia mắt đến bóng lưng người đàn ông trong video…

Tôi bật dậy như lò xo.

Tống. Hy. Nhận

6

Người đầu tiên tôi gặp ở quán bar lại không phải Tống Hy Nhận, mà là Tống Gia Tứ.

Tô Lê tỏ ra có lỗi, rầu rĩ nói:

“Cái anh đẹp trai lúc nãy hình như quen biết Tống Gia Tứ thì phải, tớ cũng không ngờ anh ta lại có mặt ở đây.

Ban đầu định giúp cậu thoát khỏi vết thương lòng, ai ngờ lại để cậu đụng mặt ‘chồng cũ’ nữa.”

“Tạch tạch tạch, chồng cũ cái gì, Tống Gia Tứ cũng xứng chắc?”

Nhìn thấy bóng dáng anh ta giữa đám đông, vừa nâng ly vừa cười nói, tôi chỉ thấy rợn da gà.

Thật sự như oan hồn bám riết không buông.

Tôi xua tay, định kéo Tô Lê tránh xa, thì chẳng biết ai đó chỉ về phía tôi, khiến Tống Gia Tứ quay đầu nhìn.

Vừa trông thấy tôi, anh ta cau mày, nhưng khóe miệng lại cong lên một nụ cười lấp lửng.

“Cừu Diễm Nhiên? Sao em lại ở đây? Theo dõi tôi à?”

Trước kia nhìn gương mặt này, tôi còn có chút kiên nhẫn.

Giờ thì chỉ thấy đen đủi.

Tôi đảo mắt khắp nơi mà chẳng thấy Tống Hy Nhận đâu, không biết có phải đã đi mất rồi không.

Tôi bèn lườm Tống Gia Tứ một cái rõ dài, rồi ủ rũ đi về một góc uống rượu.

Một chai rồi lại một chai.

Tống Gia Tứ hình như đang bận chuyện gì đó, cứ mải nói chuyện với người bên cạnh, may mà không lại gần làm phiền tôi.

Uống liền mấy chai, tôi bắt đầu thấy đầu óc choáng váng, loạng choạng muốn đi vệ sinh.

Vừa đến trước cửa nhà vệ sinh, cuối cùng cũng thấy một cái bóng quen thuộc.

Không đúng, hình như là… hai cái bóng?

A, sao lại có bóng đôi thế này?

Tôi lảo đảo nhào tới, đầu óc mơ màng, cứ tưởng người trước mặt là ảo giác của mình.

Nức nở một tiếng, thấy hơi tủi thân:

“Chú nhỏ… ôm một cái…”

Tống Hy Nhận liếc nhìn tôi, cau mày đầy kinh ngạc.

Đẹp quá. Đến cau mày mà cũng đẹp như tranh.

Không biết mấy năm ở nước ngoài anh đã trải qua những gì, ngày nhỏ anh luôn mang dáng vẻ dịu dàng nho nhã.

Còn bây giờ, toàn thân lại phủ một lớp lạnh lùng hờ hững.

Nhưng đường nét khuôn mặt lại quá hoàn hảo, trong mắt tôi chính là vẻ đẹp đỉnh cao, sắc sảo đến mê người.

Tôi chịu không nổi nữa.

Thật sự không nhịn nổi.

Bao nhiêu chiêu trong sách dạy đều bay biến sạch sẽ.

Tôi nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt rồi nhào lên hôn một cái.

Môi chạm vào làn da mềm mại, tôi khẽ ừm một tiếng.

Tống Hy Nhận cứng đờ người, như muốn né tránh.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 8: Chương 8


Tôi lập tức nắm chặt lấy tay anh hơn nữa.

Mềm.

Thơm.

Còn muốn nhiều hơn.

Tôi bắt đầu thở gấp, định rút lui thì phía sau chợt vang lên tiếng động.

“Chắc chú nhỏ tôi đi rồi, anh ấy vốn không thích mấy chỗ thế này.

Lần sau các cậu hẹn anh ấy thì đổi địa điểm đi, chùa chiền hay gì đấy còn hợp hơn quán bar.”

Nghe thấy có người sắp đến, tôi còn chưa kịp phản ứng thì Tống Hy Nhận đã kéo tôi lại.

Cả người tôi mềm nhũn tựa vào anh như treo trên người anh luôn vậy.

Hai người đổi vị trí.

Anh hơi cúi xuống, hoàn toàn bao phủ lấy tôi trong vòng tay.

Sau đó, anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, ánh mắt u tối, pha trộn những cảm xúc phức tạp.

Một lúc sau, dường như phần h*m m**n trong mắt anh đã lấn át sự tỉnh táo.

Mùi hương lạnh mát hòa cùng làn môi mềm mại lại một lần nữa phủ lên môi tôi nụ hôn lúc nãy tiếp tục bị anh chủ động kéo dài thêm.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi mới sực nhớ ra là mình… đang buồn đi vệ sinh!

Tôi bắt đầu cuống lên, rơm rớm nước mắt:

“Cởi… c** q**n…”

Tống Hy Nhận sững lại, giọng khàn khàn bật ra:

“Gì cơ? Ở đây á?”

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích.

Thật sự gấp lắm rồi!

Tôi đẩy anh ra cái rầm!

Chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Ra ngoài rồi, rượu cũng tỉnh.

Người… thì không thấy đâu.

Tất cả như một giấc mơ.

Tôi suýt nữa thì bật khóc.

Vừa lau mắt xong, quay đầu lại thấy bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh.

Tống Hy Nhận đã thay sang một bộ đồ đen, áo có thêu chỉ bạc tinh tế, dáng người cao ráo, cứ như vị thần bước ra từ ánh đèn mờ ảo.

Đôi mắt thường ngày lạnh nhạt, nay lại sáng rực đến đáng sợ.

“Chú nhỏ?”

“Em say như vậy… anh dám đi đâu chứ.”

Tôi cảm nhận được anh hơi bất lực.

Môi anh đỏ hơn vừa nãy một chút, chắc là bị tôi hôn đến vậy.

Tôi rất giỏi nắm bắt cơ hội hạnh phúc, thế là lập tức nhào tới lần nữa.

Tống Hy Nhận chắc chắn đã dùng thứ gì trên người mình, thơm đến nóng cả mặt!

“Chú nhỏ, về nhà đi, quán bar ồn quá.”

Tống Hy Nhận đỡ lấy tôi, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.

“…Được.”

Xe không chạy về nhà cũ của nhà họ Tống,

mà đưa thẳng đến một căn biệt thự giữa núi.

Bảo sao dạo gần đây tôi sang nhà không thấy ai, thì ra anh đã về nhà riêng ở rồi.

Say rượu lại thêm say xe, vừa vào nhà là tôi không chịu nổi nữa.

Mí mắt nặng trĩu, toàn thân cứ thấy khó chịu.

Tôi nôn khan vài tiếng, ngửi thấy mùi cơ thể mình vương đầy thứ mùi hỗn tạp ở bar ban nãy, đầu óc mơ hồ chỉ cảm thấy… rất khó ngửi.

Thế là tôi bắt đầu c** đ*.

Vừa kéo áo khoác xuống được một nửa, đã bị ai đó kéo ngược trở lên.

Tôi quay đầu lại, tỉnh táo được chút xíu.

Chết thật, hình như… tôi đang ở nhà người khác.

Lúc này đèn bật sáng, tôi mới nhìn rõ gương mặt Tống Hy Nhận hơi ửng đỏ.

Anh lúng túng quay đi, lại kéo áo khoác của tôi lên.

“Đừng nghịch nữa. Tôi chỉ thấy bar quá lộn xộn nên mới đưa em về đây.

Tôi đã gọi người chuẩn bị nước tắm rồi, mai tỉnh ngủ tôi sẽ đưa em về.”

Trời sập rồi.

Tôi cứ tưởng vụ cưa cẩm chú nhỏ của mình sắp có biến chuyển cơ mà.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 9: Chương 9


Tôi lập tức mắt ngấn lệ, nghẹn ngào muốn nói gì đó.

“Cái gì mà…”

Nhưng đầu óc vẫn còn quay cuồng, rượu vào lưỡi cũng không theo ý mình.

Mới ú ớ được hai chữ thì tôi dẹp luôn.

Nghĩ đi nghĩ lại, giờ nói chi cho mệt, làm luôn còn hơn.

Thế là tôi dứt khoát, nhắm chuẩn, rồi lại nhào tới hôn anh thêm cái nữa.

Tống Hy Nhận khẽ rên một tiếng.

Giữa lúc hai người tách ra, tôi mới thấy ánh mắt anh hơi mơ màng, như chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“…Cắn tôi à?”

Sau đó là một khoảng lặng dài, chỉ còn tiếng hai người hôn nhau vang khẽ.

Cuối cùng, vẫn là tôi tự vào tắm.

Tống Hy Nhận đứng ngoài cửa.

Tôi tắm xong cũng lâu rồi mà trong phòng vẫn không có động tĩnh.

Anh gõ cửa.

Tôi mơ màng phản ứng lại, nhận ra mình… quấn khăn tắm ngủ quên mất tiêu.

Anh thở dài một tiếng.

Rồi nhẹ nhàng bế tôi đặt lên giường.

Tôi còn muốn làm gì đó nữa, nhưng cơ thể không chịu hợp tác.

Khi cảm nhận được anh chuẩn bị rời đi, tôi dốc hết sức lực nắm lấy vạt áo anh.

Có thể do dáng vẻ cố chấp không cam lòng của tôi quá buồn cười, nên anh hơi cúi sát lại.

“Tôi cũng đi tắm, xong sẽ quay lại.”

Không biết đã qua bao lâu, một cơ thể mang theo hơi nước nằm xuống bên cạnh, khiến tôi hơi tỉnh lại.

Tôi mò tay qua sờ.

Trời ơi!

Vẫn còn mặc đồ!

Tôi xoay người định làm gì đó tiếp, lại bị anh nắm lấy tay.

“Chưa được đâu, ngoan, ngủ đi.”

Tôi chu môi, mắt nhắm nghiền, lại muốn khóc.

Tống Hy Nhận khẽ thở dài một hơi.

“Sau này hãy nói, anh đâu có bảo là sau này không được.”

Yên tâm rồi.

Tôi nằm nghiêng bên cạnh anh, ý thức mơ hồ lại chìm dần, bắt đầu lẩm bẩm trong vô thức.

“Tại sao không trả lời tin nhắn của em… Anh không thích em đúng không… Không ai thích em cả…”



“Anh thích em.”

Người đàn ông bên cạnh dường như thở dài một tiếng.

Thấy tôi ngủ không yên, anh đưa tay đặt nhẹ lên lưng tôi, đầu ngón tay có chút chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Y như khi xưa dỗ tôi ngủ.

Và tôi, đúng thật là cứ thế mà mơ mơ màng màng thiếp đi.

Trước khi tỉnh dậy, còn nghe thấy một câu nói khe khẽ bên tai:

“Sao lớn rồi vẫn như hồi bé thế, ngủ mà mắt còn hở ra một khe… nhìn cứ thấy rợn người.”

8

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tống Hy Nhận đã không còn ở đó.

Tô Lê gửi cho tôi một tấm ảnh.

Là ảnh cô ấy chụp lén lúc tôi và Tống Hy Nhận hôn nhau tối qua.

Góc chụp rất nghệ, chỉ lộ một phần nghiêng khuôn mặt tôi.

[Chụp tối qua đấy, cậu cũng ghê thật, ra tay ngay trong đêm luôn.

Tớ sợ làm gián đoạn cuộc vui của cậu nên sáng nay mới dám nhắn.]

Tôi nhìn một lúc mà mặt nóng bừng, trong lòng nảy sinh chút cảm xúc thẹn thùng hiếm có của con gái.

Thế là không do dự, tôi đăng luôn ảnh lên story kèm dòng caption:

[Ngon, thích ăn, muốn ăn nữa.]

Rất nhanh, có người bình luận bên dưới:

[Ơ ơ, thì ra cặp đôi hôn nhau đắm đuối trong bar tối qua là mày à?!]

Không bao lâu sau, Tống Gia Tứ cũng nhảy vào bình luận:

[Không cần vì muốn chọc tức tôi mà quen mấy loại người thế này, dân bar đấy, chẳng ra sao cả.]

Quán bar ánh sáng mờ mờ, Tống Hy Nhận lại chỉ lộ lưng, chẳng trách anh ta không nhận ra.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 10: Chương 10


Tôi lười trả lời.

Cuối tuần hiếm hoi, sáng nay tôi mè nheo mãi mới khiến Tống Hy Nhận không để tài xế đưa tôi về.

Chỉ gọi điện cho bố mẹ tôi, nói tôi sẽ ở lại chơi một thời gian.

Bố mẹ tôi trước giờ vẫn rất yên tâm với anh, nhận điện xong liền đồng ý ngay tắp lự, chẳng buồn hỏi gì thêm.

Đầu dây bên kia toàn tiếng hò hét náo nhiệt, còn nghe mẹ tôi phấn khích gào lên:

“Phang! Ù rồi! Ha ha ha!”

Tôi cảm thấy mình có ở lại đây cả năm chắc cũng chẳng ai để ý.

Tôi mở app nấu ăn trong điện thoại, định làm vài món học theo công thức.

Đợi Tống Hy Nhận về nhà, sẽ tranh thủ kiếm thêm điểm.

Tôi hỏi dì giúp việc Vương thường thì anh hay về lúc nào, rồi tính toán thời gian nấu ăn cho hợp lý, có sai sót cũng kịp sửa.

Nhưng không ngờ hôm nay Tống Hy Nhận về sớm hơn hẳn mọi ngày.

Khi tôi còn đang đau đầu nhìn đống nguyên liệu cháy đen trong nồi thì đã cảm thấy có người đến gần từ phía sau.

Thấy anh, tôi hơi lúng túng.

“Không ăn được rồi, chú nhỏ…”

Tống Hy Nhận khẽ cười, nhẹ nhàng kéo tôi ra.

Sau đó anh xắn tay áo, đổi nồi, thái rau, làm nóng dầu.

Cả quá trình liền mạch như nước chảy mây trôi.

Không bao lâu, mùi thơm ngào ngạt đã lan khắp gian bếp.

Thấy tôi tròn mắt, anh chỉ nhàn nhạt nói:

“Lúc ở nước ngoài, anh tự nấu suốt.”

Yêu mất rồi.

Lật ngược tình thế, lần này là Tống Hy Nhận dẫn điểm ngoạn mục trong cuộc đua giành lấy trái tim tôi.

Không dám tưởng tượng, nếu cưới được người đàn ông như anh, thì cuộc sống sau này sẽ tuyệt vời đến mức nào

Ngồi trước bàn ăn, tôi nuốt nước bọt trước cảnh tượng quá sức hoàn hảo:

mỹ thực, mỹ nam, và phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài ô cửa kính sát đất.

Tôi đã tìm ra chân lý cuộc đời mình rồi.

Thế là chẳng chuẩn bị gì cả, tôi cứ thế dựa vào cái miệng biết nói mà cầu hôn Tống Hy Nhận.

“Chúng ta kết hôn đi!”

Tống Hy Nhận có vẻ cũng quen với mấy kiểu suy nghĩ nhảy cóc của tôi, chỉ bình tĩnh đưa tay chạm nhẹ vào trán tôi.

“Lại nói bậy gì nữa đây.”

Tôi nghiêng người lại gần:

“Hôm qua anh nói thích em còn gì? Vậy thì giờ mình đâm thủng lớp giấy cửa sổ luôn đi!”

Anh như nghẹn một chút, sau đó gắp một miếng tôm bọc trứng cho vào miệng tôi.

“Cho ăn ngon cũng không bịt được miệng em.”

“Em không quan tâm! Em thích anh cơ mà!”

Tống Hy Nhận ăn uống rất nhã nhặn, từng động tác đều có vẻ ung dung.

Tuy mới chỉ qua một đêm, nhưng quan hệ giữa chúng tôi như đã ấm lên rõ rệt.

Thế nhưng… cũng chỉ có vậy.

Không một lời hứa hẹn rõ ràng, chẳng có gì đảm bảo.

Tôi bắt đầu thấy lo, cúi đầu ăn mà mặt mày ủ rũ.

Cuối cùng Tống Hy Nhận cũng không chịu nổi, đặt đũa xuống.

“Diễm Nhiên, em thích anh vì điều gì?”

Tôi hơi sững lại.

“Thích anh… vì anh đẹp trai?”

Tống Hy Nhận cau mày. Tôi lập tức chữa cháy.

“Vì đẹp trai? Anh chắc là nghĩ em nông cạn, thẳng tuột chứ gì! Nhưng không phải đâu!

Em hiểu sự mạnh mẽ trong anh, cũng hiểu cả sự yếu đuối mà anh không thể nói ra.

Muốn ở bên anh đến đầu bạc răng long là kết quả của rất nhiều đêm em suy nghĩ.

Em xót xa cho những gì anh đã chịu đựng, cho những ngày mưa anh phải đi qua một mình.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 11: Chương 11


Em yêu anh — yêu tất cả con người anh!

Chú nhỏ à, đừng sống mãi trên hoang đảo, để em làm chiếc thuyền nhỏ đưa anh cập bờ!”

Từng câu, từng chữ, tôi đều nói bằng tất cả tấm chân tình.

Gương mặt Tống Hy Nhận khẽ biến sắc, đỏ lên đôi chút.

Chắc cỡ… 40% đỏ.

Tôi không nhịn được, muốn cúi đầu bái lạy cuốn sách “Làm sao để khiến đàn ông trưởng thành phát cuồng”.

Một lúc sau, anh đưa tay day trán, khẽ thở dài:

“Thua em rồi.”

Sau đó anh ngẩng lên, ánh mắt đầy nghiêm túc:

“Cừu Diễm Nhiên, anh chỉ lo em còn nhỏ tuổi, thích anh chỉ là cảm xúc nhất thời.

Nên anh mới định để em có cơ hội suy nghĩ lại.”

“Không suy nghĩ lại! Em yêu chú nhỏ! Hôn chú nhỏ!”

Tôi lập tức cắt ngang lời anh.

“Em… Nói chung là, anh Tống Hy Nhận không yêu kiểu chơi chơi.

Ở nước ngoài anh cũng không quen ai hết.

Nếu em chọn ở bên anh, thì em — không được phụ anh.”

Tống Hy Nhận nói rất nghiêm túc.

Trong mắt anh ánh lên một thứ cảm xúc mong manh như thể sắp tan vỡ.

“Không phụ! Em tuyệt đối không phụ!”

Nhìn gương mặt ấy, tôi còn gì không đồng ý được nữa chứ?

Tôi không nhịn nổi, kéo ghế xích lại gần, gần thêm một chút, rồi dứt khoát… ngồi hẳn vào lòng anh.

“Nói xong chưa, chú nhỏ? Em hôn anh được chưa?”

Tống Hy Nhận nói anh sẽ đợi đến buổi tiệc gia đình sắp tới của nhà họ Tống để công bố chuyện chúng tôi ở bên nhau.

“Cũng cần thời gian báo trước với anh cả và chị dâu nữa.”

Tôi gật đầu, dù sao dạo gần đây tôi vẫn còn đang “trên danh nghĩa” là con dâu nhà họ.

Nhưng mà tôi thật sự nhịn không nổi.

Từ lúc gặp Tống Hy Nhận đến giờ, tôi đã chẳng nhịn được lần nào rồi.

Tôi bắt đầu nghi ngờ có khi anh là yêu tinh mê hoặc người khác cũng nên.

Tôi kéo tay Tống Hy Nhận lại, chụp một tấm ảnh mười ngón đan chặt, rồi đăng thẳng lên story.

Đúng là mấy trò sến súa của các cặp yêu nhau, nhưng mà nhìn gương mặt Tống Hy Nhận, không hiểu sao tôi lại muốn thử một lần.

Tay anh rất đẹp, các đốt ngón tay thon dài, đầu ngón hơi cong lên, đầu khớp còn hồng hồng như phủ sương.

Tôi lấy chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của anh.

Lần trước Tống Gia Tứ dám nói anh là loại người không ra gì, tôi vẫn còn ghi hận.

Lần này đeo nhẫn, coi như tôi “định chủ quyền” luôn rồi.

Tôi không tin anh ta còn dám nói lời nào nữa.

Bạn bè trên WeChat thấy ảnh tôi đăng thì bình luận rôm rả:

[Oa, có phải là anh đẹp trai trong quán bar hôm trước không? Hai người thành đôi thật rồi à? Nhà ai thế?]

[Cậu với Tống Gia Tứ thật sự hết rồi à? Hắn mà thấy tấm này chắc tức hộc m/á/u.

Nhưng mà nói gì thì nói, chuyện kết hôn cậu vẫn nên cân nhắc kỹ.

Dù Gia Tứ có sai, nhưng nhà họ Tống là nhà họ Tống, không dễ đâu.

Cậu quen người khác liệu có bằng điều kiện của Gia Tứ không?]

Chưa được bao lâu thì Tống Gia Tứ gọi điện đến.

Tôi lập tức dập máy.

Hắn vẫn cố chấp gọi lại liên tục, tôi liền cho vào danh sách chặn.

Kết quả là một số lạ gọi tới, tôi vừa bắt máy đã mắng:

“Anh bị điên à, Tống Gia Tứ?”

“Xì, Diễm Nhiên, em tưởng anh không biết em chắc?
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 12: Chương 12


Anh thấy tấm hình em đăng rồi.

Chẳng phải em cố ý đăng để thu hút sự chú ý của anh sao?

Anh biết chuyện hủy hôn là cú sốc lớn với em, nhưng cũng không cần tìm đại ai đó giả làm người yêu để chọc tức anh chứ?”

“Ai nói là giả?”

“Không giả thì là gì? Ngoài anh ra em còn quen ai?

Với lại nhìn cái tên đó là thấy không đứng đắn rồi!

Dáng đi, bàn tay nhìn qua là biết loại người chả đàng hoàng, chẳng phải em thuê nam người mẫu ở đâu đến à?”

Lời hắn nói thật quá đáng.

Tôi quay sang liếc nhìn Tống Hy Nhận vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt như thường.

Chỉ là tay phải nhẹ nhàng đặt lên eo tôi, đầu ngón tay mơn man.

Tôi hoảng quá cúp máy luôn.

Không đứng đắn? Nam người mẫu?

Tôi bắt đầu thấy tò mò nếu Tống Gia Tứ biết người hắn miêu tả chính là chú nhỏ ruột của mình, không biết mặt hắn sẽ biến sắc cỡ nào.

10

Tống Hy Nhận cũng không để tôi đợi lâu.

Tiệc gia đình nhà họ Tống được dời sớm hơn dự kiến, để chúc mừng anh trở về nước, mang theo thế lực gây dựng ở hải ngoại để hợp tác với doanh nghiệp gia tộc.

Anh đang chuẩn bị bài phát biểu ở hậu trường, còn tôi thì chán chường ngồi trong buổi tiệc nhâm nhi chút rượu vang.

Tống Gia Tứ từ xa nhìn thấy, liền kéo theo Chu Niệm Niệm lại gần.

“Cừu Diễm Nhiên, anh không ngờ đấy, em rời xa anh rồi mà đến một người đi cùng cũng không có.

Anh đã nói bao nhiêu lần là học hỏi Niệm Niệm đi dịu dàng một chút thì đàn ông mới thích, sao em cứ không chịu nghe?”

Chu Niệm Niệm mặc váy trắng, cổ đeo chuỗi sapphire, càng làm đôi mắt long lanh như sắp khóc, khiến người khác dễ mềm lòng.

Miệng thì vẫn cái giọng “trà xanh” quen thuộc:

“Chị Diễm Nhiên, nếu chị muốn, em có thể để Gia Tứ quay lại với chị.

Tiệc hôm nay toàn người có m/á/u mặt, chị đến một mình nhìn thật đáng thương quá.”

Tôi nhấp một ngụm rượu, nâng ly mỉm cười:

“Thôi khỏi. Dù có đáng thương thì chị vẫn có nhà để về. Không giống ai kia, cha mẹ không muốn mà cứ đòi bám theo về sống cùng người ta.”

Nghe nói dạo gần đây Chu Niệm Niệm dẫn Tống Gia Tứ về khu ổ chuột nơi cô ta từng sống.

Gọi là “nhà”, thực ra chỉ là một cái chòi mục nát.

Tường bong tróc, trống trơn, mưa xuống còn phải lấy thau ra hứng.

Tống Gia Tứ nhìn thấy thì đau lòng lắm, lập tức lái xe đưa cả nhà Chu Niệm Niệm về ở cùng nhà họ Tống.

Còn trước mặt cha mẹ, anh ta nói rằng đã xác định với Chu Niệm Niệm, hay là cho hai nhà sống chung luôn cho tiện.

Lúc đầu cha mẹ anh không đồng ý, nhưng vừa nghe cha mẹ Chu Niệm Niệm nằm vạ giữa sảnh, nhất quyết không chịu đi, mà con trai thì ra sức năn nỉ, nhà họ Tống nghĩ thôi kệ, thiếu gì phòng, cho ở tạm cũng được.

Kết quả là nhà cửa loạn như chợ.

Mẹ Tống ngày nào cũng gọi điện than vãn với mẹ tôi.

Không ngoài dự đoán, vừa nghe tôi nói xong, mặt Chu Niệm Niệm tái mét.

“Đó là vì Gia Tứ thương em và gia đình em, không như chị, đến một người bên cạnh để thương mình còn chẳng có!”

Tôi cười toe toét:

“Xin lỗi nha, tôi có người đi cùng rồi đấy đang ở trên sân khấu kìa.”

Tống Gia Tứ theo ánh mắt tôi nhìn lên sân khấu.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 13: Chương 13


Trên đó chỉ có Tống Hy Nhận và một nhân viên đang điều khiển màn hình trình chiếu.

Nhìn ông ta chắc cũng gần năm mươi tuổi, đầu hói bóng lưỡng, mắt nhỏ đến nỗi từ chỗ tôi ngồi cũng không rõ là mở hay nhắm.

“Tôi không tin được luôn đó Cừu Diễm Nhiên, vừa rời khỏi tôi là em đi tìm một gã thế này?

Thế cái người mẫu nam giả làm bạn trai của em đâu?

Gọi ra đây cho tôi nhìn cái coi?”

Tôi còn chưa kịp phản bác thì đúng lúc ấy, đèn sân khấu rọi xuống Tống Hy Nhận bắt đầu phát biểu.

“Chào mừng mọi người đã đến tham dự buổi tiệc do nhà họ Tống tổ chức…”

Tay trái anh tựa nhẹ lên bục phát biểu, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh đèn.

Sau khi công bố xong những định hướng hợp tác doanh nghiệp, ánh mắt anh dịu lại, hướng về phía tôi đang ngồi dưới khán đài.

“Hôm nay ngoài việc công, tôi còn có một chuyện cá nhân muốn công bố liên quan đến người tôi yêu.”

Tôi quay sang mỉm cười với Tống Gia Tứ và Chu Niệm Niệm.

“Xin lỗi nhé, bạn trai tôi gọi rồi.”

Dù gì thì trước đó tôi vẫn còn là vị hôn thê của Tống Gia Tứ, giờ xoay cái thành bạn gái của… chú nhỏ anh ta.

Dù có chút ngại, nhưng bao năm được dạy dỗ nghiêm chỉnh cũng giúp tôi giữ được vẻ bình tĩnh, tự tin bước lên sân khấu.

Tống Hy Nhận nắm lấy tay tôi một cách dịu dàng, rồi nhìn xuống khán đài, lên tiếng:

“Những ai quen tôi đều biết, năm mười bảy tuổi tôi ra nước ngoài, bao năm qua chỉ tập trung vào sự nghiệp, chưa từng yêu đương, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình.

Nguyên nhân chính là vì mâu thuẫn với cha mình.”

Chuyện này ít người biết, nhưng dưới sân khấu đã có tiếng xì xào bàn tán.

“Nghe nói mười năm trước, cụ ông nhà họ Tống tình cờ gặp lại mối tình đầu thời trẻ.

Hai người xúc động đến rơi nước mắt, rồi quyết định đi du lịch cùng nhau để bù đắp tiếc nuối năm xưa.

Cụ bà biết chuyện, giận dữ bỏ nhà đi, cuối cùng gặp tai nạn giao thông mà mất.”

Tống Hy Nhận siết nhẹ tay tôi hơn, tôi cũng nắm chặt lại để đáp lại anh.

Anh khẽ liếc nhìn tôi như muốn trấn an.

“Chuyện của cha khiến tôi mất lòng tin vào quan hệ nam nữ.

Thế nhưng trong những năm tháng bôn ba nơi xứ người, không hiểu từ khi nào, tôi bắt đầu nhớ nhung một cô gái nhỏ thích càu nhàu với tôi.

Sau này cô ấy lớn lên, đính hôn với Gia Tứ.

Chẳng ngờ Gia Tứ lại không ra gì, là người nhà họ Tống, chúng tôi không thể trốn tránh trách nhiệm.

Nên tôi muốn chịu trách nhiệm.”

Khoảnh khắc đó, tôi chẳng thấy rõ gì cả, ánh đèn trên đầu quá chói.

Mặt tôi đỏ bừng, để mặc Tống Hy Nhận dắt tay mình đứng đó.

Chỉ thấy dưới khán đài, mắt Tống Gia Tứ đỏ hoe, cau mày, hai tay khẽ run rẩy.

Chu Niệm Niệm ở bên cạnh kéo kéo tay áo anh, nhưng anh hoàn toàn không để ý.

Chỉ nhìn chằm chằm lên sân khấu.

Tiệc kết thúc, Tống Hy Nhận bị người ta giữ lại để bàn chuyện.

Tôi chán nên đi ra ngoài tìm không khí mát.

Ai ngờ thấy Tống Gia Tứ loạng choạng bước đến.

Toàn người mùi rượu, tôi nhíu mày.

“Diễm Nhiên… em sao có thể quen với chú nhỏ của anh chứ? Vậy chẳng phải em thành…”

Cuối cùng, anh ta cũng không nói ra nổi từ đó, chỉ lắc đầu liên tục, vẻ mặt đầy hoang mang.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 14: Chương 14


“Anh hiểu rồi… nhất định là ba mẹ anh nhờ chú nhỏ giúp đỡ, để anh nhận ra tình cảm thật của mình!

Anh… có lẽ anh không ghét em như mình nghĩ.

Anh… anh bằng lòng cho em cơ hội bắt đầu lại đến theo đuổi anh.”

Khóe miệng tôi co giật.

“Tống Gia Tứ, anh bị điên à?”

Tống Hy Nhận bàn chuyện xong, vừa đi tới thì nghe thấy vậy, liền giơ tay tóm cổ áo sau của Tống Gia Tứ kéo ra ngoài.

“Tống Gia Tứ, tỉnh táo chút đi. Không ai rảnh mà chơi cái trò ‘nhận ra tình cảm thật’ với anh cả.”

Mắt Tống Gia Tứ tràn đầy nghi ngờ:

“Không thể nào… hai người… sao có thể… tôi chưa từng nghe thấy chuyện này mà…”

Tống Hy Nhận khẽ nhếch môi cười:

“Xin lỗi nhé.

Người mà anh bắt gặp đang quấn quýt trong bar hôm đó là tôi.

Người mà anh mắng là nam người mẫu trên story cũng là tôi.

Tống Gia Tứ, nếu không có vụ ông nội xen vào năm đó…

Thì người đính hôn với Diễm Nhiên lẽ ra phải là tôi.”

Tôi cũng là sau này mới nghe mẹ kể lại chuyện này.

Lúc đó, mẹ tôi và cha mẹ nhà họ Tống nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu như “Cuối cùng cũng tới ngày này rồi.”

Họ bảo lẽ ra nên như vậy từ lâu.

Khi tôi mới sinh ra, Tống Hy Nhận nhìn tôi – một cục thịt hồng hồng mềm mềm – rồi nhẹ nhàng đưa ngón tay ra chọc chọc.

Tôi cười, anh cũng cười theo.

Sau này anh còn ba ngày hai bận chạy sang nhà tôi, miệng luôn nói tôi đáng yêu hơn Tống Gia Tứ nhiều.

Hai bên gia đình trêu đùa với nhau:

“Hay là để nó làm dâu nuôi từ bé cho Hy Nhận nhé?”

Lúc đó Tống Hy Nhận mới bảy tuổi mà mặt nghiêm túc như người lớn:

“Gọi là dâu nuôi từ bé nghe không tôn trọng cô ấy chút nào.

Mọi người cũng không nghĩ xem là cô ấy có đồng ý hay không, với lại con bé vẫn còn là em bé, không nên đem ra đùa kiểu này.”

“…Nhưng sau này cô ấy lớn lên, chuyện đó cũng đáng để cân nhắc. Lúc đó em sẽ hỏi cô ấy có chịu gả cho em không.”

12

Từ sau buổi tiệc lần trước, Tống Gia Tứ như biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Mà tôi cũng lười để tâm.

Chú nhỏ thơm lừng cơ mà.

Tôi còn ngại không dám kể với ai là cuộc sống hiện tại của mình sung sướng tới mức nào.

Tống Hy Nhận có thói quen tập gym đều đặn.

Tuy ban đầu anh cũng không có nhiều kinh nghiệm, nhưng về phương diện đó thì học cực nhanh.

Nói ngắn gọn thì: chúng tôi rất hợp nhau.

Vài ngày sau, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Tống Gia Tứ.

Vừa bắt máy, bên kia im lặng vài giây. Tôi “alo” mấy lần không thấy phản hồi, định dập máy thì nghe tiếng nức nở truyền tới.

“Diễm Nhiên… em đến đón anh được không, anh uống nhiều quá rồi…”

Tôi cau mày:

“Muốn người đón thì gọi tài xế nhà anh đi, gọi tôi làm gì?”

“Nhưng trước giờ toàn là em đón anh mà… Em nghe anh nói đã, giờ anh mới nhận ra, người anh thật sự yêu là em.

Anh chỉ nhầm lẫn tình cảm dành cho em thành một kiểu lệ thuộc lâu năm, rồi anh thấy ngột ngạt, muốn thoát ra khỏi sự lệ thuộc đó mới dây dưa với Chu Niệm Niệm.

Thật ra… anh với cô ta chỉ là nhất thời hứng thú.”

“Ồ.”

Tôi sợ nếu cúp máy thì hắn lại gọi suốt không dứt, nên mở loa ngoài để đó rồi xem phim tiếp.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 15: Chương 15


“Thật ra anh chưa từng muốn hủy hôn với em, chỉ là trước đây không nhìn rõ lòng mình mới bị Chu Niệm Niệm lừa.

Nhưng bây giờ anh hiểu rồi em là người đã ở bên anh suốt thời niên thiếu, em có thể tiếp tục đồng hành với anh đến cuối đời không…”

“Ê, dừng lại.”

Tôi không đồng tình câu này chút nào cái gì cũng đổ lên đầu phụ nữ là sao?

“Tôi nói anh nghe này, anh hèn thì nhận đi, đừng đổ tại người khác.

Đúng là cô ta làm tiểu tam thì chẳng ra gì thật, nhưng anh cũng góp phần gây chuyện mà, giờ trở mặt chối bỏ thì hơi quá đấy.”

Mang tư thế người đi trước, tôi định dạy dỗ hắn đôi câu, ai ngờ đúng lúc ấy, Tống Hy Nhận từ phòng tắm bước ra.

Còn chưa kịp tắt loa thì bên kia, Tống Gia Tứ vẫn không biết trời cao đất dày, nói tiếp:

“Diễm Nhiên, anh biết anh sai rồi… Anh còn trẻ hơn chú nhỏ của anh mà, em thử lại với anh đi.

Chỉ cần em thử rồi, nhất định sẽ lại thích anh thôi…”

Mặt Tống Hy Nhận tối sầm lại, cầm luôn điện thoại của tôi.

“Chuyện gì để mai nói.

Giờ tôi và vợ anh đang ngủ.

À, bắt đầu từ ngày mai, anh hết được chu cấp tiền tiêu rồi.

Đỡ phải ngày nào cũng uống rượu đến lú đầu.”

Chu Niệm Niệm tìm gặp tôi.

Vẫn cái kiểu bạch liên hoa quen thuộc, chỉ là sắc mặt trông mệt mỏi hơn trước nhiều — chắc thời gian qua không mấy dễ chịu.

“Cừu Diễm Nhiên, sao cô ác thế hả? Cô có biết bây giờ Gia Tứ thành ra cái dạng gì vì cô không?”

Cô ta mắt đỏ hoe, giơ điện thoại ra cho tôi xem video.

Trong clip là cảnh Tống Gia Tứ say khướt nằm gục trên sàn, miệng lẩm bẩm nói hối hận.

Còn khóc hu hu, vừa khóc vừa nôn nhìn mà phát ngán.

“Eo ơi.”

Tôi lập tức đẩy tay cô ta ra.

“Đừng dí mấy thứ bẩn thỉu đó vào mắt tôi!”

Tôi không chịu nổi cảnh một người mặt mũi sáng sủa mà tự hủy hoại bản thân như thế.

Cô! Sao cô có thể nói Gia Tứ như vậy được?

Dù sao hai người cũng từng là vị hôn phu hôn thê mà!

Cô ở bên chú nhỏ của anh ấy chẳng phải là để trả thù anh ấy sao?

Cô đúng là đồ đàn bà ác độc!”

“Ê, Chu Niệm Niệm, đầu cô còn tỉnh không đấy?

Nói thẳng nhé, tôi chưa từng để mắt đến Tống Gia Tứ.

Cô cũng chẳng cần trút giận lên tôi làm gì.

Chẳng qua là cô giữ không nổi anh ta thôi, vô dụng, ngay cả một người đàn ông còn không giữ được, sau này cô nghĩ mình có thể kiểm soát được cuộc đời à?

Cô thật sự khiến phụ nữ chúng ta mất mặt đó.”

Chu Niệm Niệm nghe đến đây như buông xuôi, hai tay thả lỏng, môi run run rồi bật khóc nức nở.

“Cô có biết tôi đã cố gắng bao nhiêu chỉ để anh ấy chú ý đến mình không?

Mấy người con gái nhà giàu như các cô sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác không còn đường lui là như thế nào đâu!

Bố mẹ tôi mà biết tôi không lấy được chồng giàu, họ đánh ch*t tôi mất!

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời tốt hơn thôi… Tôi có lỗi gì chứ?!

Cô đã có tất cả rồi, giờ còn quay sang chỉ trích tôi không đủ giỏi?”

Tôi gãi đầu, bối rối thật sự.

Nếu cô ta vẫn còn cái kiểu “trà xanh” như trước, tôi còn mắng được mấy câu.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 16: Chương 16


Chứ giờ nhìn cô ta vừa nước mắt vừa nước mũi chảy đầy mặt, tự dưng tôi lại không biết nên làm gì nữa.

“Tại sao… tại sao cô cái gì cũng có?

Gia đình yêu thương, dù mất một người đàn ông thì vẫn có một người còn tốt hơn bước đến bên cạnh cô.

Còn tôi chỉ có đôi ba gánh nặng mang tên bố mẹ…”

Tôi vội vàng lục túi lấy khăn giấy đưa cô ta, ai ngờ tay run quá, làm rơi cả gói khăn giấy trúng mặt cô ta.

“Ái da! Huhu, cô còn đánh vào mặt tôi nữa! Cô đánh đi! Dù sao tôi cũng đáng bị đánh mà, cô cứ đánh thoải mái đi!”

“Ờ… cô đừng khóc nữa, cô khóc đến mức tôi đau cả đầu đây này.

Tôi thừa nhận trước giờ không nghĩ đến góc độ của cô, nhưng tôi cũng đâu có nghĩa vụ phải nghĩ đến đâu, với lại ban đầu là cô xen vào tình cảm của người khác mà, như vậy là sai đấy.”

“**Tôi biết mà, huhu… nhưng bố mẹ tôi đánh tôi thật đấy.

Nếu tôi không lấy được người có tiền thì họ sẽ không cho tôi về nhà.

Tôi cũng đâu có thích ngành tài chính, tôi chỉ muốn được vẽ tranh thôi… Tôi chỉ muốn vẽ tranh mà…**”

Chu Niệm Niệm khóc đến ngất lịm, tôi đứng đó hoảng loạn như con gà mắc tóc, cuối cùng đành quyết định đưa cô ta về nhà họ Tống.

14

Vừa đặt chân vào đến nơi, đã nghe thấy giọng mẹ Tống gắt lên đầy giận dữ:

“**Nhà các người như thế thì nuôi được con gái ra sao chứ?!

Tôi cho dù phải liều mạng cũng không cho phép Chu Niệm Niệm bước chân vào cửa nhà này!**”

Thấy tôi xuất hiện, mẹ Tống mới hạ hoả phần nào, ngồi xuống ghế sofa với vẻ mặt lạnh băng.

Quản gia đứng bên khẽ kể cho tôi nghe chuyện vừa xảy ra.

Thì ra nhà Chu Niệm Niệm nghèo không phải không có lý do.

Cha cô ta nghiện cờ bạc, mẹ thì sĩ diện hão.

Ông ta còn lén lấy đồng hồ của cha Tống mang đi cầm cố, nướng hết vào sòng bạc, cuối cùng thua sạch rồi về nhà trong cơn say.

Tâm trạng vốn đã tệ, thấy mẹ Tống đi ngang qua không chào hỏi gì, ông ta nổi điên túm tóc bà rồi chửi rủa.

Mẹ Tống lập tức gọi người tới dạy dỗ cho một trận.

Kết quả là mẹ Chu Niệm Niệm thấy vậy thì khóc lóc càng dữ.

“Tôi mặc kệ! Lúc đầu là con trai bà rước chúng tôi về đây ở, bây giờ muốn đuổi thì đâu có dễ vậy!”

“Đúng rồi! Con gái tôi bị con trai bà ngủ với rồi, tiền chúng tôi không cần, chúng tôi chỉ cần nó lấy con bé, cho nó một cái danh phận đàng hoàng!”

Mẹ Tống tức đến mức nghiến răng:

“Được! Tôi để Gia Tứ cưới Chu Niệm Niệm.”

Tống Gia Tứ nghe xong, sắc mặt mơ hồ không rõ là vui hay buồn.

“Mẹ… con… con muốn nghĩ thêm một chút…”

Mẹ Tống lạnh lùng hừ một tiếng:

“Lúc con dắt cô ta đến trước linh đường ông nội để dập đầu thì sao không nghĩ thêm một chút?

Giờ mới muốn nghĩ lại?

Để tôi nói cho rõ nhà họ Tống tuyệt đối không thể làm thông gia với kiểu gia đình đó.

Nhưng tai hoạ là do chính con gây ra, thì chỉ có thể để con tự giải quyết.”

Cha mẹ Chu Niệm Niệm ngồi bên nghe vậy thì mừng rỡ hò reo.

“Đúng đúng! Đàn ông thì phải có trách nhiệm, chọn ngày đẹp mà cưới đi, sau này chúng ta là người một nhà rồi!”

Cha Tống ngồi bên chỉ biết thở dài, còn mẹ Tống thì nói như đóng đinh:
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 17: Chương 17


“**Từ giờ, nó là người một nhà với các người.

Còn chúng tôi — không liên quan nữa.**”

Tống Gia Tứ sững sờ, lắp bắp:

“Mẹ… mẹ có ý gì vậy?”

“Cha con và mẹ đã quyết rồi.

Chúng ta sẽ cắt đứt quan hệ với con và sinh thêm một đứa nữa.”

“Không thể nào! Mẹ bao nhiêu tuổi rồi chứ! Gần năm mươi rồi còn gì!”

“Bà nội con cũng sinh ra chú nhỏ con lúc năm mươi đó.

Mẹ cũng không phải không thể có thai.

Thật ra ngay khi con nhất quyết bắt bố mẹ Chu Niệm Niệm về sống cùng, bọn mẹ đã bắt đầu nghĩ đến việc này rồi.

Đã đi khám bác sĩ, kết quả cho biết không có gì bất khả thi cả.”

“Không, không thể nào!”

Tống Gia Tứ cùng gia đình Chu Niệm Niệm bị đuổi khỏi nhà họ Tống, phải dọn về lại căn nhà xập xệ trong khu ổ chuột ban đầu.

Từ xa, tôi đã thấy có người ngồi chồm hỗm trước cổng nhà mình.

Tôi bước lại gần, người đó lập tức đứng bật dậy.

Là Tống Gia Tứ.

Tóc tai rối bời, thấy tôi về thì rối rít tiến lại, chìa ra một vật gì đó

Tôi hơi ngơ ngác:

“Cái gì vậy?”

Tai anh ta đỏ ửng:

“Em quên rồi à, là con ngựa gỗ em tặng anh năm chín tuổi. Anh tìm được rồi.”

Dưới ánh trăng, cuối cùng tôi cũng thấy rõ đúng thật là con ngựa gỗ.

Tôi nhớ món quà sinh nhật năm tôi chín tuổi đã tự tay khắc cho Tống Gia Tứ.

Hồi đó tôi mê tạc gỗ, suốt ngày về nhà đục đẽo.

Đến lúc đưa cho anh ta, anh ta còn nhăn mặt chê xấu tệ

Vài hôm sau còn bảo đã vứt đi rồi.

Thật ra tôi cũng chẳng để tâm lắm, vì đồ gỗ không tốn tiền, mấy thứ khác thì phải mua.

“Còn đây nữa.”

Tống Gia Tứ lần lượt lấy ra tất cả quà sinh nhật tôi từng tặng anh ta trong những năm qua.

“Diễm Nhiên, trong lòng anh không phải không có em.

Anh đều giữ kỹ tất cả những thứ này, bao nhiêu ký ức của chúng ta… Em thật sự quên hết rồi à?

Anh không tin em hết yêu anh rồi.”

Thực ra thì… chưa bao giờ yêu.

Trong tay anh ta toàn là mấy món đồ thủ công tôi làm chơi cho vui, đa phần còn là hàng lỗi.

“Tống Gia Tứ, đừng làm phiền tôi nữa. Tôi sắp đính hôn với chú nhỏ của anh rồi.”

Sắc mặt anh ta như sắp sụp đổ.

“Diễm Nhiên, nghĩ lại đi mà… Lần trước anh nói em còn chưa trả lời.

Anh trẻ hơn chú nhỏ, thể lực chắc chắn tốt hơn.

Hay em thử lại với anh xem có thích không?”

Khóe miệng tôi co giật.

Bốp! Tôi vỗ thẳng một phát lên đầu anh ta.

“Ê, biết thân biết phận một chút đi.

Chú nhỏ của anh đẹp trai hơn anh, tính tình tốt hơn, bản lĩnh hơn, biết quan tâm hơn… À còn nữa sạch sẽ hơn anh.

Nên không có chuyện tôi chọn anh đâu.”

Thấy mặt anh ta trắng bệch, tôi chuẩn bị quay người đi vào nhà.

Nhưng vừa nhớ ra điều gì, tôi quay đầu lại nói thêm:

“À mà này, nghĩ kỹ thì hình như anh chưa từng tặng tôi món gì hết nhỉ?

Ủng hộ quy đổi thành tiền mặt cũng được, về nhà chuyển khoản cho tôi nhé.”

Nói xong tôi xoay người bỏ đi, không buồn nhìn lại anh ta lấy một lần.

16

Tôi tài trợ cho Chu Niệm Niệm học vẽ.

Cũng hứa sẽ giúp cô ấy cắt đứt ràng buộc với cha mẹ.

Tất nhiên, đổi lại, cô ấy phải định kỳ đến vùng núi xa xôi, dạy học ở một ngôi trường toàn nữ sinh.
 
Bạn Trai Tôi Là Chú Nhỏ Của Hôn Phu
Chương 18: Chương 18


Đa số các em đều có hoàn cảnh còn khó khăn hơn cô ấy rất nhiều.

Tôi sẽ giúp cô ấy bán tranh, nhưng một nửa lợi nhuận phải dùng để hỗ trợ các bé gái rời khỏi vùng núi nghèo.

Cô ấy gật đầu đồng ý.

Sau này, có một lần cô ấy mời tôi đi ăn

Hôm đó uống rất nhiều rượu, vừa uống vừa lải nhải suốt.

“Thật ra tên thật của tôi không phải Chu Niệm Niệm đâu, trên giấy tờ là Chu Niệm Nam.”

“Bố ơi! Con không có làm bậy đâu!”

“**Cừu Diễm Nhiên, cậu biết không… đôi lúc tôi nghĩ, sao trên đời này lại có người may mắn như cậu?

Không cần nỗ lực mà đã có được mọi thứ tôi hằng mong.

Lúc cậu ngồi đánh đàn piano, tôi thì đi nhặt rác.

Cậu được cha mẹ ôm vào lòng, tôi chỉ vì gắp thêm một miếng thịt mà bị đánh thừa sống thiếu chết.

Tôi suýt không được đi học, là do tôi nói học đại học để kiếm chồng giàu nên bố mẹ mới cho đi.

Cậu dựa vào cái gì mà khinh tôi? Cậu có tư cách gì nói tôi vô dụng?

Tôi khổ sở đến mức này… tôi ghét cậu, Cừu Diễm Nhiên.

Nhưng… cũng cảm ơn cậu.

Cảm ơn cậu đã để tôi học vẽ.

Cảm ơn cậu đã khiến tôi hiểu ra có những hoàn cảnh là do mình lựa chọn, không nên lấy nó làm cái cớ để biện minh cho những việc sai trái.

Cảm ơn cậu…**”

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, rồi nhẹ nhàng nói với cô ấy:

“Uống cỡ đó là đủ rồi đấy.

Cậu đừng có nôn lên người tôi là được.”

Sẽ ổn thôi

Phần đời còn lại, hãy cố gắng sống để trở thành phiên bản người lớn mà chính mình mơ ước.

Tôi bảo người đưa cô ấy về nơi ở.

Quấn áo khoác đi ra lề đường, đã thấy có người đang đứng chờ.

Tôi chạy nhanh vài bước, nhào vào lòng người đó.

Tống Hy Nhận đón lấy tôi, vòng tay ôm trọn, tay anh nắm lấy mấy ngón tay hơi lạnh của tôi.

“Chú nhỏ, đợi em có lâu không?”

“Không lâu. Nhưng… rất nhớ em.”

Hết .
 
Back
Top Bottom