Ngôn Tình Bạn Trai Snake Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,554,402
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ban-trai-snake-cua-toi.jpg

Bạn Trai Snake Của Tôi
Tác giả: 草莓冻
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Tôi nhận được tin nhắn WeChat từ một người tên “Snake”. Anh ta nói rằng anh ta vừa cắn một người, muốn hỏi giờ phải làm cách nào để sơ cứu?

Gửi kèm theo là một định vị.

Lúc tôi vội vã chạy tới thì thấy một con rắn đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh một người, dưới thân anh ta là một chiếc điện thoại.

Tiếp đó, con rắn nói: “Thật ngại quá, giờ tôi phải làm sao?”

Tôi đứng đó, hóa đá.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 1


Tôi thề, tôi không say c*̃ng không phải đang mơ.

Bây giờ, tôi đang tận mắt nhìn thấy một con rắn đang mở to hai mắt thẳng thừng nhìn tôi, không biết có phải là tôi lại cảm giác sai không nữa nhưng nó có vẻ hơi buồn.

Tôi nuốt nước bọt, không chắn chắn hỏi: “Là, là mày đang nói đó sao?”

Con rắn trước mặt lập tức gật đầu, giọng nói dễ nghe đến lạ thường, giống như tiếng gió va vào chuông gió “Ừm á”

Nhìn người bên cạnh, anh ta xoắn đuôi một cách tội lỗi: “Tôi lỡ cắn anh ta rồi, xin hỏi giờ phải sơ cứu sao đây?”

Tôi vội vàng chạy tới, nhanh chóng kiểm tra vết thương của người nằm trên mặt đất.

Có một dấu răng rắn nhưng không có vết rách da, thậm chí c*̃ng không chảy máu.

Người này–

Tôi hơi không nói nên lời, rất có thể là vì sợ hãi nên mới ngất đi.

“Anh ấy không sao, anh ấy chỉ bị ngất thôi.”

“Vậy may quá rồi.”

Tiểu Hắc Xà thở phào nhẹ nhõm.

Tôi đứng bất động, nuốt nước miếng, lén lút lùi từng bước chân: “Bây giờ anh ấy c*̃ng không sao rồi, tôi, tôi đi trước đây?”

Mặc dù tôi là bác sĩ thú y nhưng mà tôi vẫn rất sợ rắn đó, chu mi a!!!

Tiểu Xà liếc nhìn tôi, đầu đuôi cụp xuống, cẩn thận trườn đến bên cạnh tôi, giọng điệu bất lực.

“Xin lỗi, em có biết cách đến Coil Snake Village không?”

Coil Snake Village?

Tôi suy nghĩ một hồi liền nhanh chóng lắc đầu “Tôi không biết.”

Tiểu Xà lại cuộn mình thành một quả bóng, hơn nữa đầu cũng rũ xuống, giọng nói cực kỳ trầm thấp.

“Tôi bị lạc rồi, không thể về nhà.”

Không thể về nhà?

Là một bác sĩ thú y, những lời như vậy là những lời tôi không muốn nghe nhất, trái tim tôi lập tức co thắt.

Tôi vừa lấy điện thoại ra vừa nói: “Anh chờ một chút, tôi sẽ kiểm tra bằng bản đồ cho anh.”

Lúc tôi vừa mở khóa, một cuộc gọi đã nhảy tới, nhìn thấy số trên đó, tôi vội vàng nhấc máy.

“Dư Đồng, anh đợi em một chút, em-”

“Chu Chi, em có đặt những lời anh nói trong tim không! Hôm nay anh say rượu, em đã hứa sẽ tới đón anh, vậy mà giờ em xem xem bây giờ là mấy giờ rồi!”

Tim tôi thình lình “lộp bộp” một cái, tôi nhìn lướt qua thời gian, vừa vội vàng vừa thận trọng nói: “Dư Đồng, anh có thể đợi em một chút nữa được không? Em cam đoan, nửa giờ nữa sẽ tới nơi!”

“Chu Chi anh nói cho em biết, có rất nhiều người đang muốn làm bạn gái anh đấy. Em không muốn thì để người khác.”

“Mười lăm phút! Mười lăm phút nữa mà em không đến, chúng ta chia tay!”

Tôi chưa kịp nói thì điện thoại đã cúp máy.

Từ phía nam thành phố đến phía bắc thành phố, mười lăm phút, làm sao kịp.

Những ngón tay tôi nắm chặt lại.

Nhìn Tiểu Hắc Xà trước mặt, tôi hít sâu một hơi rồi nhanh chóng mở bản đồ, trên bản đồ không có “Coil Snake Village “.

“Xin lỗi, tôi không tìm thấy Coil Snake Village, hay là anh hỏi người khác thử đi, bây giờ tôi có việc phải làm mất rồi, tôi đi trước đây.”

Nói xong mấy lời xin lỗi có chút ngại ngùng này tôi liền nhanh chóng chạy vào lề đường, sốt ruột bắt taxi.

Thôi xong, quá trễ rồi.

“Xin lỗi, tất cả đều là do tôi, khiến em phải lãng phí thời gian rồi.”

Bên cạnh, một giọng nói hối lỗi vang lên.

Tôi cúi đầu, nhìn Tiểu Xà bên cạnh, vội vàng lắc đầu “Không phải lỗi c*̉a anh.”

Là tôi đã chủ động đến đây, làm sao có thể đổ lỗi cho anh ta… ừm … rắn được.

“Có điều, sau này anh không được dễ cắn người như vậy nữa.” Tôi không yên tâm cảnh báo.

Tiểu Xà cúi đầu áy náy: “Đã mấy ngày liền tôi không được ăn rồi. Người đàn ông đó còn vươn tay ra muốn bắt tôi nữa, nói muốn ngâm rượu gì đó. Tôi hoảng hốt quá nên mới cắn anh ta thôi.”

“Tôi không cố ý làm vậy đâu.”

Đã mấy ngày liền tôi không được ăn rồi…

Tim tôi như ngừng đập, nhìn Tiểu Xà trước mặt, chắc là do bị đói, cả người rắn vừa gầy vừa nhỏ trông rất đáng thương.

Chiếc taxi dừng lại.

Tôi nhanh chóng quay người, vừa lên xe thì nhìn lại Tiểu Hắc Xà bên ngoài đang đứng trong bóng tối, cắn cắn môi.

Để con rắn ở đây lỡ nó chết đói thì sao đây?

Nó còn nhỏ như vầy nữa-

Tôi ngay lập tức mở cửa, chạy đến chỗ anh ta, mở túi c*̉a mình ra.

Sợ mình lại nuốt lời, tôi vội nói: “Anh vào đây đi”.

Tiểu Hắc Xà ngạc nhiên nhìn tôi, sau đó, không chút do dự chui vào túi tôi.

“Cảm ơn em.”

Lúc đến quán bar thì đã bị muộn năm phút, tôi lao vào phòng, nhìn mọi người bên trong rồi lo lắng hỏi.

“Dư Đồng đâu?”

Lúc mấy người bên trong nhìn thấy tôi, họ lập tức cười lớn “Hahahahahaha, cô tìm Dư Đồng à, anh ta vừa mới rời đi với một cô gái xinh đẹp rồi.”

“Bây giờ mà cô đi xuống có khi nhìn thấy được họ đấy.”

Tim tôi “lộp bộp” một cái, vội vàng chạy xuống cầu thang.

Tới cửa, tôi nhìn thấy Dư Đồng đang c*̀ng một cô gái ngồi trong xe, cô gái dựa vào vai anh ta hết sức thân mật, hai người còn vừa trò chuyện vừa cười đùa.

Sa đó, xe phóng đi.

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, gửi cho anh ta một tin nhắn “Dư Đồng, em đến rồi.”

Lúc xe lướt qua người tôi, tôi thấy Dư Đồng đã liếc điện thoại, nhưng sau đó khóe môi anh ta nhếch lên như kiểu chế nhạo rồi trực tiếp tắt máy.

Tôi sững sờ đứng đó, hai mắt đỏ bừng, cuối cùng, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn “Dư Đồng, chúng ta chia tay thôi.”

Từ đó vẫn không có hồi âm.

Lúc này rất khó bắt xe.

Tôi cứ đứng ở ven đường, nửa tiếng trôi qua vẫn chưa bắt được xe, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Tôi đưa tay gạt nước mắt.

Không có gì to tát cả.

Không phải chỉ là chia tay thôi sao, dù sao anh ta cũng chưa từng thích mình mà.

Cuối cùng, một người tài xế tốt bụng cũng cho tôi lên xe, về đến nhà, tôi mở điện thoại lên, vẫn không có một tin nhắn nào gửi đến.

Tôi mở túi ra, Tiểu Hắc Xà bên trong đột nhiên xuất hiện, anh ta nhìn tôi, trong mắt long lanh như có nước.

“Em…làm sao vậy?”

“Không sao.”

Tôi che đôi mắt đỏ hoe, đi đến bên cửa sổ, cố kìm nước mắt.

Lấy một hộp giun đất nhỏ rồi đặt nó bên cạnh Tiểu Hắc Xà.

“Xin lỗi, trong nhà chỉ có giun quế thôi, là từ hai hôm trước mua cho bố câu cá. Anh ăn một ít thử xem.”

Giọng rắn đầy háo hức: “Như này là tốt lắm rồi, cám ơn em”.

Tôi gật đầu, mệt mỏi ngồi trên ghế sofa, nhắm mắt lại.

“Em có đói không?”

Không biết từ khi nào, Tiểu Hắc Xà đã đến bên cạnh, thập phần quan tâm nhìn tôi.

Tôi sờ sờ bụng, hôm nay bận mổ chó con nên đã quên ăn, vừa mổ xong thì nhận được lời kêu cứu từ anh ta, cứ thế đến tận bây giờ.

“Để tôi đi nấu cơm cho em!”

Tiểu Xà lập tức xoay người nhanh chóng đi về phía phòng bếp.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, rắn còn nấu được cơm à?

Tiểu Hắc Xà vào bếp, trèo lên cửa tủ lạnh một cách điêu luyện rồi mở tủ lạnh.

Dùng cái đuôi mảnh mai c*̉a mình cuộn lấy quả trứng, sau đó lại lấy xúc xích của tôi ra, rồi hành tây, khoai tây, cà rốt, thức ăn thừa.

Từng thứ từng thứ một, đâu vào đấy.

Tôi lo lắng đứng ở cửa bếp, kinh ngạc nhìn anh ta bóc rồi cắt từng miếng nguyên liệu thành từng miếng kích cỡ y hệt nhau.

Tiếp đó, cho dầu vào nồi, cho rau vào, xào chín tới, thêm cơm vào, nêm gia vị.

Động tác cực kì điêu luyện.

“Xong rồi, em ăn đi.”
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 2


Tôi chớp mắt, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo một chút.

Đưa tay ra, nhéo nhéo cánh tay mình thật mạnh “Á——”

Đau quá, đau quá, đau quá.

Không phải mơ.

“Em, em không sao chứ?” Nó nhìn tôi, con ngươi thẳng đứng thanh mảnh tràn đầy vẻ đau lòng, thân hình cực kỳ gầy yếu đột nhiên di chuyển tới.

“Để tôi xem xem.”

“TÔI–”

“Đừng nhúc nhích.”

Giây tiếp theo, đầu của nó tiến lại gần hơn, tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã có một cái chạm nhẹ vào cánh tay tôi.

Tôi hoàn toàn choáng váng.

Đây, tình hình quái quỷ gì đây?

Kỳ lạ hơn là, cơn đau ở cánh tay của tôi giảm dần từng chút một, cái đau vừa rồi dường như biến mất.

“Anh đã làm gì vậy?” Tôi nghi ngờ hỏi.

Tiểu Hắc Xà như có chút thẹn thùng, đuôi cẩn thận móc lấy ngón út tôi: “Nhà chúng tôi trời sinh có khả năng trị thương.”

Nói xong, còn có chút lo lắng nhìn tôi “Em, em có sợ hong?”

Tôi lập tức lắc đầu.

Trời ơi, khả năng chữa bệnh c*̉a Tiểu Hắc Xà c*̃ng tuyệt quá đi!

“Ủa vậy, sao hôm nay anh không tự mình sơ cứu cho người đó?” Tôi hơi khó hiểu.

Thân thể Tiểu Hắc Xà cứng đờ trong chốc lát, từng chút một cuộn tròn cái đuôi, cuối c*̀ng cuộn lại thành một vòng tròn nhỏ.

Sau c*̀ng, vùi đầu vào đó, giọng nói cực kì vô tội “Tôi, tôi quên mất.”

Nhìn bộ dạng tội nghiệp đó c*̉a Tiểu Hắc Xà, trái tim tôi dịu đi ngay lập tức.

Ai có thể từ chối một Tiểu Hắc Xà dễ thương như này cơ chứ—

Tôi vội vàng đưa tay ra, vừa định đặt lên đầu nó để an ủi thì ngón tay lại khựng lại.

Tôi, nói thật thì tôi vẫn có chút sợ hãi.

Giây sau, một cái đầu nhỏ mịn màng, lạnh lẽo cọ vào lòng bàn tay tôi.

Tựa như lấy hết can đảm: “Em, thật tốt!”

Sau đó, lại giống như chạy trốn, anh ta phóng như một chiếc xe hơi biến mất dưới ghế sofa.

TÔI: “?”

Sau một hồi đứng hình, cuối c*̀ng tôi c*̃ng đột nhiên phá lên cười hahaha.

Cảm giác buồn vì chia tay trước đó cũng đỡ hơn rất nhiều-

Tôi nhìn xuống dưới ghế sô pha, thấy trong bóng tối là một con rắn gầy đang cuộn mình trên chân ghế sô pha, hai mắt to tròn nhìn tôi.

Tôi không khỏi bật cười “Dưới sô pha hôm nay chưa dọn, dơ lắm.”

Cơ thể Tiểu Hắc Xà cứng đờ trong giây lát, sau ba giây, nó lao vào phòng tắm.

Tôi nghĩ, rắn có bơi được không?

Nhìn về hướng phòng tắm, tôi lo lắng bước tới.

Lúc tôi vừa bước vào thì một con rắn ướt sũng nước bước ra, nó ngước nhìn tôi, giọng nói như vẻ đã nhận sai: “Tôi tắm sạch rồi, em không ghét tôi nữa có được không?”

Tim tôi như bị thứ gì đó đâm vào, vừa chua vừa đập mạnh.

“Sẽ không.”

Tiểu Hắc Xà trông rất vui mừng, ngay lập tức leo lên bàn, nhìn vào món cơm chiên trước mặt.

Anh ta háo hức nói: “Mau ăn đi, không ăn sẽ nguội đó”.

Tôi nhìn xuống, nhìn cái đuôi mảnh mai của nó, sao nó có thể khéo léo cuốn được một thứ nặng như vậy nhỉ?

Tôi cầm thìa lên nhấp một ngụm, kinh ngạc nhìn Tiểu Hắc Xà.

Món này c*̃ng ngon đi!

“Thế nào thế nào ngon không?” Nó trông có vẻ mong đợi.

“Ngon lắm.”

Tôi sắp xếp một cái ổ tạm thời cho Tiểu Hắc Xà rồi nằm lên giường “Ngủ ngon.”

Tiểu Hắc Xà “Ngủ ngon.”

Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ không thể ngủ được, nhưng thật kỳ diệu, một đêm trôi qua mà không hề mộng mị.

Có điều–

Sao tôi ngủ mà cứ thấy chật chật thế nào ấy, cứ như đang ôm một cái gối lớn để ngủ vậy?

Làm gì có cái gì.

Lẽ nào chỉ là do sự ảo tưởng của mình?

Tôi từ trên giường ngồi dậy, nhìn Tiểu Hắc Xà vẫn đang ngoan ngoãn cuộn mình trong ổ của chính mình, chớp chớp mắt, xuống giường, cẩn thận ngồi xổm ở bên cạnh anh ta.

Do dự vươn tay gõ nhẹ đầu anh ta “Ngủ chắc ngon lắm đây.”

Tiểu Hắc Xà đột nhiên mở mắt ra, ngay lúc nhìn thấy tôi, trong mắt hiện lên vẻ yêu thương vô bờ bến.

“Em tỉnh rồi à? Để giờ anh đi nấu cơm cho em.”

Nói xong thân thể đứng lên.

Tôi chưa kịp nói thì anh ta đã nhanh chóng đi về phía nhà bếp.

“Đợi một chút–”

Tôi chưa kịp từ chối thì bóng dáng kia đã biến mất.

Tôi tắm rửa sạch sẽ, ngay khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi đã ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng.

Bước vào bếp, tôi thấy Tiểu Hắc Xà đang cuộn mình trên bệ bếp, cái đuôi quấn quanh chiếc thìa, liên tục khuấy cháo trong nồi.

Trong nồi là món cháo trắng nấu với hột vịt bách thảo cùng thịt nạc yêu thích nhất của tôi.

Tôi ngạc nhiên bước tới “Sao anh biết em thích ăn cháo thịt nạc và trứng bách thảo nhất?”

Anh ta quay đầu lại, trong mắt tràn đầy hạnh phúc “Em thích là được rồi.”

Thấy tôi định chủ động làm việc, anh ta vội vàng đứng thẳng dậy, lắc đầu nguầy nguậy: “Mình anh làm được rồi, em cứ nghỉ ngơi đi.”

Tôi buộc phải ra khỏi bếp, xem giờ rồi chỉ đơn giản ngồi trên sofa.

Nhìn bóng dáng bận rộn trong bếp, tôi nghĩ, thuê một Tiểu Hắc Xà chắc c*̃ng không tính là phạm pháp đâu ha?

Ăn sáng xong, cửa hàng thú cưng gọi điện, hẹn hôm nay phẫu thuật.

Vừa định đi ra ngoài thì đã nhìn thấy Tiểu Hắc Xà đang ngoan ngoãn cuộn mình bên cạnh chiếc túi.

Lúc thấy tôi nhìn sang, anh ta ngay lập tức đứng thẳng người, cẩn thận ghé sát vào người tôi, cẩn thận móc ngón út của tôi bằng đuôi của mình.

“Có thể đưa tôi đi c*̀ng được không? Tôi sợ lắm.”

“Nhưng mà, trong cửa hàng thú cưng có nhiều người lắm.” Tôi do dự.

Nếu bị phát hiện sẽ rất rắc rối.

“Tôi nhất định sẽ rất ngoan!”

Cơ thể anh ta cứ cọ vào tay tôi, lớp vảy lạnh như băng cọ vào maùa hè như này rất dễ chịu.

Hai mắt còn ngấn nước đầy chờ mong.

“Được rồi.”

Tôi thừa nhận, tôi không có lập trường gì cả.

Trước khi đi ra ngoài, tôi mở điện thoại, Dư Đồng từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa gửi cho tôi một tin nhắn nào.

Tôi cười tự giễu.

Là tôi tự mình đa tình.

Đến cửa hàng thú cưng thì tôi mặc quần áo đi làm rồi bắt đầu làm việc. Khách hàng đầu tiên là một con chó rất nặng, tới để triệt sản.

Nhìn kích thước khổng lồ của nó tôi định nhờ ai đó giúp đỡ.

Đột nhiên, con chó trước mặt được nâng lên.

TÔI “!!!!!!”

Không phải tôi đang bị hoa mắt đấy chứ? Ngay khi tôi chuẩn bị thét lên, một giọng nói nhỏ vang lên “Tôi giúp em.”
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 3


Tôi kinh ngạc cúi đầu, Tiểu Hắc Xà không biết từ khi nào đã chui xuống bụng con chó, đẩy nó lên.

“Nhanh bỏ xuống đi, anh sẽ bị thương đó!”

Anh ta nhỏ như vậy, sao có thể nâng nổi.

Vừa định đi tới ôm con chó trước mặt tôi đã thấy con chó đã bị nâng thẳng lên bàn mổ với tốc độ nhanh như chớp.

“Được rồi!”

Nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của tôi, Tiểu Hắc Xà vô cùng hạnh phúc nhìn lại tôi “Về sau mấy việc nặng nhọc vất vả như này cứ để anh, anh làm được, em đỡ mệt.”

TÔI “……”

Thế giới này dường như đã có gì sai sai từ ngày hôm qua, có chút bí ẩn quá đi.

“Bác sĩ Chu, tôi đến đây để giúp cô nhấc con chó … Trời đất quỷ thân ơi, cô tự mình bế nó lên sao! Con chó này ít nhất cũng phải nặng bằng người trưởng thành. Không hổ danh là bác sĩ Chu, mạnh mẽ quá đi!”

Người trợ lý từ ngoài bước vào, kinh ngạc nhìn tôi rồi sau đó giơ ngón tay cái lên.

Ừm–

Vậy đi.

Tiểu phẫu xong, Tiểu Hắc Xà vừa ngồi trên ghế trong văn phòng, không biết trốn ở đâu, lén lút thò đầu ra “Có mệt không?”

Tôi gật đầu “Một chút.”

Cả người anh ta ngay lập tức bò lên vai tôi, tôi định cất lời thì một cảm giác nhẹ nhàng nhào lên vai tôi.

Cái cổ cứng đơ đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Giọng anh ta ngượng ngùng “Tôi, tôi có học xoa bóp, có thể giúp em.”

Điều tôi không ngờ là cơ thể anh ta thậm chí còn có chức năng tăng nhiệt riêng.

“Anh, anh có chắc mình là rắn không?” Tôi nuốt nước bọt hỏi.

Rắn không phải là động vật máu lạnh sao?

Tiểu Hắc Xà ngẩng đầu, ngượng ngùng vặn vẹo mình: “Đây là bản sắc vốn có nhà chúng tôi.”

Tôi mơ hồ gật đầu.

Không thể không khen, kỹ năng xoa bóp của anh ta rất tuyệt vời, sau vài lần nhấn nhá, cổ tôi đã không còn đau nhức như trước nữa.

“Bác sĩ Chu, tụi em tính gọi đồ ăn. Trưa nay chị tính ăn gì?”

Ngoài cửa, trợ lý nhỏ đi vào, cười nói.

Tôi nghĩ nghĩ “Như hôm qua …”

Còn chưa kịp nói xong, Tiểu Hắc Xà đã bất ngờ quấn lấy cổ tay tôi, lắc lắc.

Tôi dừng lại nhìn người ngoài cửa: “Xin lỗi, mọi người cứ gọi món trước đi, tôi còn chưa đói.”

Trợ lý gật đầu còn vô c*̀ng nhiệt tình “Bác sĩ Chu, khi nào đói thì nói em nha.”

“Ukm.”

Đợi cửa phòng làm việc vừa đóng lại, Tiểu Hắc Xà từ cổ tay tôi trèo xuống, nhanh chóng trườn đến bên cạnh túi, ngóc đầu lên rồi mở túi rất điệu nghệ.

Bộ dạng anh ta ngại ngùng, có chút bẽn lẽn giấu mình sau túi: “Cho em.”

Lúc nhìn thấy hộp cơm màu xanh lục lộ ra bên trong, tôi sững sờ trong giây lát.

Vội vàng bước tới, lấy đồ trong đó ra.

Hộp cơm vửa mở ra thì mùi thơm bên trong lập tức lan tỏa, là sườn xào chua ngọt, đậu phụ sốt với cánh gà yêu thích của tôi!

Chuyện này là sao?

“Này, này là mấy món tôi đã làm lúc em đang phẫu thuật, em thích không?”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Hắc Xà trước mặt đầy hoài nghi “Anh, anh về nhà trong lúc tôi giải phẫu sao?”

Mặc dù tôi sống không xa bệnh viện, nhưng đi bộ c*̃ng phải mất nửa tiếng.

Tiểu Hắc Xà vội vàng gật đầu, con ngươi thẳng đứng tràn đầy hạnh phúc “Ừ á, c*̃ng nhanh à!”

“Em mau ăn thử xem xem có hợp khẩu vị không?”

Tôi nhìn Tiểu Hắc Xà trước mặt, lấy ngón tay gõ nhẹ vào đầu nó “Lần sau đừng làm như vậy nữa, từ đây về nhà rất mệt, nếu bị phát hiện còn sẽ gặp nguy hiểm đấy.”

“Không đâu, không đâu” anh ta vội vàng nói “Suốt dọc đường tôi đều cẩn thận, không ai nhìn thấy tôi đâu.”

“Hơn nữa, hơn nữa-”

Anh ta ngượng ngùng quấn lấy cổ tay tôi, vùi đầu vào lòng bàn tay tôi.

“Tôi rất thích nấu ăn cho em.”

Lòng tôi mềm mại dậy sóng, chưa từng có ai đối tốt với tôi như vậy.

Tôi cúi đầu chậm rãi dùng tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu của anh ta “Cám ơn.”

Đôi mắt anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, trong lòng như thể bùng lên một tia phấn khích: “Tôi cũng sẽ lau nhà, giặt giũ, dọn dẹp việc nhà, xoa bóp, tất cả đều giúp em làm.”

“hahaha—”

Tôi phá lên cười nhìn anh ta “Anh là người làm theo giờ mà tôi thuê à?”

Tiểu Hắc Xà ngượng ngùng xoa xoa tay tôi, cái đuôi lặng lẽ chạm vào cổ tay của tôi, “Tôi thích vậy đó.”

Lòng tôi chợt động.

Nhìn anh ta rồi vội vàng quay đầu, cầm đũa ăn cơm trong hộp.

“Ả bác sĩ Chu, chị có mang theo đồ ăn à?” Cô trợ lý nhỏ chúi đầu vào thình lình hỏi.

Tôi sững sờ một lúc rồi vội vàng nhìn lên, hơi ngượng nghịu mỉm cười.

“Ừm, phẫu thuật sáng nay có hơi mệt.”

Trợ lý đột nhiên thở dài “Bác sĩ Chu, chị c*̃ng quá ưu tú đi, mấy món này thơm quá à.”

TÔI “……”

Tôi có chút áy náy: “c*̃ng tàm tạm c*̃ng tạm tạm thôi.”

Trợ lý chuẩn bị rời đi thì vội vàng quay lại “Ây cha em xem tí quên mất chuyện quan trọng rồi, bác sĩ Chu, bạn trai chị đến tìm chị kìa ~”

Nói xong, cô ấy còn nháy mắt với tôi.

Tôi sững người trong giây lát, bạn trai?

Tôi đứng dậy đi ra ngoài, nhìn Dư Đồng đang nóng nảy đứng bên ngoài, khắp người toàn hàng hiệu, vừa thấy tôi bước ra liền phát ra vẻ cáu kỉnh.

“Chu Chi! Em đây là đang có ý gì!”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta “Dư Đồng, chúng ta chia tay rồi.”

“Anh không đồng ý, chỉ anh mới có thể nhắc tới chuyện chia tay, em không đủ tư cách!”

“Dư Đồng, anh đã không thích em chút nào rồi, sao anh còn không đồng ý chia tay với em?”

Tôi nhìn anh ta, cuối cùng hỏi câu hỏi tàn nhẫn này “Là vì lúc nào anh cần thì c*̃ng dễ dàng gọi tới? Không quan tâm đến được mất, lúc nào c*̃ng thay anh trả tiền đúng không.”

“Vậy nên anh cứ chà đạp trái tim em như rác rưởi sao.”

Dư Đồng dường như không ngờ tôi sẽ nói ra lời này “Chu Chi, lúc đó là do em tỏ tình với anh trước! Làm người không thể không nhất quán như vậy!”

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy có chút buồn cười “Dư Đồng, em không phải là người mất giá trị đến vậy. Bị anh chà đạp còn phải tươi cười chào hỏi sao.”

“Em mệt mỏi lắm rồi, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa.”

Tôi quay người, Dư Đồng đuổi kịp sau lưng tôi, nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại.

“Chu Chi! Người tôi hôm qua chỉ là em họ c*̉a anh thôi! Thật sự không hiểu sao em lại ghen đến vậy!”

Tôi dừng lại, nhìn Dư Đồng trước mặt.

Anh ta luôn như vậy, tự cho mình là trung tâm.

Tôi nghiêm túc nhìn anh ta: “Dư Đồng, anh thật sự cho rằng em chia tay anh chỉ vì cô gái hôm qua sao?”

“Không phải vậy sao?” Anh ta hỏi ngược lại.
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 4


“Con gái các em lúc nào c*̃ng chỉ biết tức giận. Rõ ràng hôm qua là chính em đến muộn. Anh đợi em lâu như vậy mà em còn chưa tới thì anh đi về là đúng rồi. Anh còn chưa chia tay em là may rồi.”

“Em còn dám chủ động chia tay anh.”

Tôi chết lặng, cúi đầu, chậm rãi cười, đôi mắt bất giác đỏ lên “Du Đồng, anh từ đầu đến cuối thật sự khiến tôi giống như một trò đùa.”

“Anh có từng nghĩ anh đi như vậy bỏ lại một cô gái như tôi đứng đó nguy hiểm thế nào không?”

“Anh đã bao giờ tự hỏi liệu tôi có thể bắt được taxi không?”

“Anh đã bao giờ nghĩ về việc tôi buồn như thế nào lúc bị bỏ lại một mình chưa?”

Anh ta sửng sốt một chút “Là do em đến muộn. Nếu như không đến muộn, anh đã không rời đi, vậy vẫn là lỗi của em.”

Tôi bật cười, lúc c*́i đầu nước mắt bất giác rơi: “Là lỗi của tôi, lần này, anh cũng thắng rồi, Dư Đồng.”

“Vậy từ nay về sau chúng ta không liên quan gì đến nhau nữa.”

Tôi không dừng lại nữa, đi tiếp.

“Chu Chi! Chu Chi! Em đứng lại cho anh! A!”

Tiếng bước chân đang đuổi theo phía sau đột ngột dừng lại, kèm theo tiếng hét “Có rắn!”

Tôi vội quay đầu lại liền nhìn thấy Tiểu Hắc Xà đang lao nhanh vào trong bụi cỏ, hai con ngươi lòi ra thẳng đứng, nhìn tôi một cách đáng thương.

Tôi ngay lập tức bước đến chỗ Dư Đồng, nhìn vết thương đang chảy máu của anh ta.

Anh ta vội vàng kêu lên: “Tiểu Bạch!”

Trợ lý chạy ra ngay lập tức “Bác sĩ Chu sao vậy!”

“Đưa anh ta đi rửa sạch vết thương đi.” Tôi vội nói.

Nói xong, liền bước tới, đi về phía bãi cỏ.

“Chu Chi! Em đi đâu vậy! Anh đau quá đi!” Dư Đồng tỏ vẻ đau đớn nhìn tôi.

Tôi xoay người “Trợ lý sẽ giúp anh xử lý vết thương, anhđừng lo, không có độc dâu.”

Một lúc sau, Tiểu Hắc Xà không biết đã đi đâu, tôi lo lắng tìm kiếm “Tiểu Xà, Tiểu Xà

Sau một hồi tìm kiếm,cuối c*̀ng tôi c*̃ng thấy anh ta ở một góc cỏ nhỏ.

Thấy tôi đi tới, anh ta đáng thương co rụt lại, vùi đầu vào trong thân “Anh, anh không cố ý đâu.”

“Hắn, hắn bắt nạt em.”

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn anh, vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ “Em không trách anh, nh làm đúng lắm.”

Tiểu Hắc Xà lập tức ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kinh ngạc “Thật sao!”

Tôi gật đầu, nỗi buồn vừa rồi cũng tan biến đi rất nhiều, cười nói: “Ukm, cảm ơn anh đã giúp em.”

Tiểu Hắc Xà đồng loạt siết chặt lấy cổ tay tôi, cái đuôi vểnh lên một cách sung sướng “Vậy thì lần tới anh sẽ dạy cho hắn ta một bài học!”

Tôi không nhịn được cười “Được.”

Vết thương của Dư Đồng không lớn, chỉ chảy máu nhưng anh ta không ngừng la hét trong lúc xử lý vết thương.

“Anh đã bí mật thêm thuốc tăng đau cho hắn ta” Tiểu Hắc Xà thì thầm.

Không hiểu vì sao, Tiểu Hắc Xà có vẻ rất ác cảm với Dư Đồng.

Tôi nhìn vẻ mặt méo mó của Dư Đồng, chậm rãi bước tới “Tiểu Linh, lát nữa hãy đưa anh ta đi tiêm vắc xin phòng bệnh dại, trở về tôi sẽ hoàn tiền cho cậu.”

“vâng”

“Chu Chi! Em đừng đi! Em còn quan tâm đến anh có đúng không!”

Tôi dừng lại, nhìn anh ta “xin lỗi, là thú cưng của tôi đã cắn anh nên tôi mới chịu trách nhiệm, không liên quan đến quan tâm hay không.”

So với buổi sáng, buổi chiều tương đối thoải mái hơn.

Nhìn Tiểu Hắc Xà đang c*́i đầu vào điện thoại, tôi cười hỏi: “Anh xem có thể hiểu sao?”

Tiểu Hắc Xà lập tức ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy háo hức vẻ tìm hiểu: “Có thể”

Nói xong còn lắc đuôi một cái, hai mắt lấp lánh “Anh đang học pha cà phê, em có muốn uống không?”

TÔI “?”

Xem thôi là đã có thể học được rồi sao?

Tôi có chút ngượng ngùng nói: “Ở nhà không có máy pha cà phê.”

Đến tối, nhìn chiếc máy pha cà phê lớn ở cửa, tôi choáng váng.

Kinh ngạc nhìn Tiểu Hắc Xà trên cổ tay mình “Không phải là …”

Tiểu Hắc Xà nhìn thấy máy pha cà phê đến thì lập tức buông cổ tay tôi ra, vui vẻ nói: “Đã đến giờ uống cà phê rồi!”

TÔI “……”

sóc vĩa mèo thích an dua 502

Cuối cùng tôi cũng chuyển máy pha cà phê vào, nhìn tên trên đó.

Tiểu Tứ.

Tôi có chút tò mò “Đây là tên của anh sao?”

Tiểu Hắc Xà cũng nhìn thấy tên trên đó, nhanh chóng lắc đầu “Anh là con thứ tư trong nhà nên họ mới hay gọi là Tiểu Tứ. Tên thật là Bạch Hân.”

Không đợi tôi unbox, Bạch Hân đã tháo rời mọi thứ và lắp ráp nó.

Nhìn vào chiếc máy pha cà phê mới tinh, tôi tự hỏi có phải mình đang mơ không.

Bạch Hân từng bước pha cà phê hết sức trật tự, anh ta còn kéo một bông hoa sữa.

Sau đó từ từ cẩn thận, cái đuôi cẩn thận quấn lấy cà phê đưa tới trước mặt tôi.

Anh ta vui vẻ nói: “Mời em uống cà phê”.

Tôi nhìn những bông hoa bên trên, bâng quâng hỏi: “Là hoa hồng sao?”

Anh ta gật đầu ngay lập tức “Ừm! là một bông hồng!”

“Trong sách có nói, hãy kéo một bông hồng cho người bạn thích.”

người bạn thích–

Nhịp tim của tôi đột nhiên ngừng lại trong giây lát, sau đó dường như lạc nhịp rồi liên hồi đập.

Từng hồi một, tựa như có một bàn tay đang đấm vào cửa, phát ra tiếng “đồng, đồng, đồng”.

“Em, em đi tắm đã.”

Tôi nhanh chóng đứng dậy, đẩy cửa phòng tắm ra, dựa vào cửa, đưa ngón tay lên trước ngực, bình tĩnh lại nội tâm.

c*́i đầu tức giận nói: “Chu Chi, mày điên rồi, sao có thể vượt loài được chứ!”

Tôi vùi mình trong bồn tắm, cố tình hạ nhiệt độ nước trong bồn để xoa dịu bộ não đang phát sốt của mình.

Ngay khi bước ra khỏi bồn tắm, tôi đã choáng váng.

Thôi xong, tôi vào vội quá nên quên mang đồ ngủ vào rồi.

Tôi đắn đo giữa việc mặc quần áo cũ của ngày hôm nay với việc nhờ Bạch Hân lấy bộ đồ ngủ khác.

Cuối cùng, tôi thực sự không thể chấp nhận mình phải mặc quần áo bẩn sau khi tắm, vậy nên, tôi cam chịu bước tới cửa, nhẹ nhàng hét lên.

“Bạch Hân, anh có ở đó không?”

Ngay sau đó, một giọng nói vang lên “Đồ ngủ của em.”

Tôi cúi đầu, qua khe cửa nhỏ, tôi nhìn thấy trên đầu anh ta là bộ đồ ngủ của tôi, con ngươi thẳng đứng rõ ràng nhìn có chút đáng sợ nhưng lại trông vô cùng dễ thương.

Tôi ngạc nhiên “Sao anh biết em không mang đồ ngủ?”

Anh ta có vẻ hơi ngượng ngùng “Anh, anh vừa mới vào phòng đã nhìn thấy.”

Tôi mỉm cười “Cảm ơn.”

Lúc thấy đầu tôi thò ra ngoài, anh ta vội vàng cúi đầu xuống.

“bịch-”

Bộ đồ ngủ trên đầu rơi ra.

“A, xin lỗi, anh không cố ý.”
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 5


Anh ta có vẻ sợ hãi, vội vàng chui vào bộ đồ ngủ, cố gắng đẩy nó lên.

Nhưng càng vội vàng, bộ đồ ngủ ngày càng xộc xệch.

Tôi “haha” mấy cái, thực sự không thể kìm lại được, đành phải cười thành tiếng thôi.

Anh ta ngẩng đầu, đơn giản cuộn mình thành một vòng, nước mắt tủi thân rơi xuống, “Anh thật vô dụng.”

Tôi vội vàng quấn khăn tắm đi ra ngoài, dùng ngón tay sờ sờ đầu anh ta, không ngừng an ủi: “Sao anh lại vô dụng được? Anh tuyệt lắm, anh xem, anh biết nấu cơm, biết rửa chén, biết giặt quần áo, ngay cả cà phê c*̃ng biết pha mà.”

“Mấy thứ đó em đều không giỏi, anh lợi hại lắm đấy.”

“Thật sao?”

Đầu nhỏ cẩn thận thò ra ngoài, cả người mù mù mờ mờ, trên mặt lộ rõ vẻ xấu hổ.

Tôi nghiêm túc gật đầu “Đương nhiên là thật rồi.”

“Đã bao giờ em nói dối anh chưa?”

Anh ta lập tức vui vẻ nâng cái đuôi lên cuộn vào ngón út của tôi “Chỉ cần em thích, anh làm tất.”

Có lẽ vì ánh mắt của anh ta quá thành khẩn nên tôi chỉ biết gật đầu “Ừ.”

Tôi cảm thấy hơi lạnh, cầm quần áo lên, sờ sờ đầu của anh ta “Để em thay quần áo trước đã, anh bên ngoài chờ em.”

“Ukm.”

Anh ta ngay lập tức đáp lại.

Tôi đứng dậy, định nói thì đột nhiên chiếc khăn tắm trên người không báo trước tuột xuống.

!!!

Tôi vội vàng kéo chiếc khăn tắm. Giây sau khắn tắm đã trong bàn tay tôi.

Có điều, bằng mắt thường tôi có thể thấy được con ngươi Bạch Hân đang giãn ra một chút, cả người rắn bất động tại chỗ, ngốc luôn rồi.

“Ahh!”

Tôi cất tiếng hét, không kịp suy nghĩ gì liền vớ lấy khăn tắm lao nhanh về phía phòng tắm.

Đóng cửa, tôi trượt người xuống một chút.

Che mặt.

Thôi toang, thôi toang thôi toang rồi …

Không còn mặt mũi nhìn rắn nữa rồi!

Tôi mặc quần áo vào, tiếp tục chìm đắm vào thế giới nội tâm của riêng mình trong phòng tắm, không sao cả không sao cả, anh ta chỉ là một con rắn thôi, chỉ là một con rắn thôi.

Ah! Không được!

Tôi lấy hết sức che mặt, giữa các ngón tay đã đỏ bừng.

Nửa tiếng sau, cho đến khi tôi thuyết phục được chính mình mới bước ra ngoài.

Cố gắng giữ cho bản thân không nghĩ đến điều đó, như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều.

Lúc đến phòng khách, tôi không tìm thấy Bạch Hân, đi vào phòng, anh ấy cũng không có ở đó.

Tôi ngập ngừng gọi “Bạch Hân?”

Không có tiếng đáp lạ, trái tim tôi lập tức bịch lên, trong đầu thoáng qua một tia hoảng sợ.

“Bạch Hân!”

“Bạch Hân!”

Tôi đã tìm kiếm khắp ngôi nhà, cuối cùng, chỉ còn một nơi duy nhất.

Tôi bước nhanh vào bếp, lo lắng hét lên: “Bạch Hân, Bạch Hân, anh có ở đó không?”

“Anh, anh ở chỗ này.”

Một giọng nói nho nhỏ vang lên.

Là trong bồn rửa!

Tôi lao vào ngay lập tức thì thấy Bạch Hân đang ngâm mình trong nước lạnh, anh ta ló đầu ra, rụt rè nhìn tôi một cách đáng thương.

Trái tim tôi run lên, tôi vội vàng ôm lấy anh ta: “Có lạnh không? Có khó chịu không?”

Cơ thể anh ta quấn quanh cổ tay tôi, không hiểu vì sao nhưng tôi luôn cảm thấy rằng anh ta đang không dám nhìn vào mắt tôi.

Anh ta giấu đầu đi “Không, không sao đâu.”

Không biết có phải là ảo giác của mình hay không, tôi vươn tay ra ra hiệu cho anh ta duỗi ra “Bạch Hân, anh đã trưởng thành chưa?”

Hai mắt Bạch Hân lập tức mở to, vội vội vàng vàng nhảy khỏi người tôi “Chưa.”

TÔI: “?”

Mấy ngày nay, tôi luôn cảm thấy Bạch Hân có chút kỳ quái.

Lúc rảnh rỗi anh ta luôn trốn một mình, đợi nào tôi gọi mới chịu xuất hiện.

Có điều, bữa sáng, bữa trưa, bữa tối hay trà chiều, massage thì không bao giờ thiếu.

Tôi tự hỏi liệu mình có đang suy nghĩ nhiều quá không.

“Xin chào, xin lỗi, con rắn nhỏ nhà tôi bị bệnh, cô có thể khám cho nó được không?”

Một người phụ nữ cực kì xinh đẹp bước vào phòng khám, nhìn tôi rồi hỏi han rất ân cần.

Lúc nghe tin rắn bị bệnh, tôi vội bật dậy “Để tôi xem xem!”.

Vấn đề sợ rắn trước đây dường như âm thầm trở nên tốt hơn sau khi nhìn thấy Bạch Hân.

Tôi đeo khẩu trang, găng tay vào, vươn tay cầm lấy con rắn nhỏ trong tay người đẹp, không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi luôn cảm thấy con rắn này có chút giống Bạch Hân.

“Hai ngày nay anh ấy không ăn. Tôi không biết có phải bị bệnh hay không. Bác sĩ Chu, thật xin lỗi đã làm phiền chị.”

Tôi đưa tay ra kiểm tra cơ thể con rắn một chút, không thấy gì bất thường.

“Tôi sẽ mang nó đi kiểm tra tổng quát.”

Sau khi báo cáo kiểm tra tổng quát được đưa ra, tôi tóm con rắn đi tìm người phụ nữ xinh đẹp, cô ấy đang đứng ở cửa, không biết đang nói chuyện với ai.

Tôi vừa mới tiến lại gần, chưa kịp phát ra tiếng động thì người đẹp đã lập tức xoay người dời bước chân sang một bên.

Cô ấy nở một nụ cười hết sức dịu dàng “Anh ấy không sao chứ?”

Tôi dừng một chút rồi gật đầu “Ổn rồi, cơ thể nó không có gì không ổn, có lẽ là vấn đề về nhiệt độ hoặc độ ẩm.”

“Tôi sẽ viết cho cô một ghi chú, quay về cứ làm theo ghi chú đó thì nó sẽ ổn thôi.”

Người đẹp cầm lại con rắn từ tay tôi tiện thể cầm luôn tờ ghi chú.

Sau đó, lại nở một nụ cười “Bác sĩ Chu thật là cao ráo xinh đẹp.”

Tôi sửng sốt một giây mới phản ứng lại, có chút ngượng ngùng cười cười “Cảm ơn cô, cô cũng đẹp lắm.”

Cô ấy đột nhiên đến gần tôi, lông mi dài khẽ rung “Bác sĩ Chu, cho tôi thông tin liên lạc đi.”

“Hả?” Tôi hơi bối rối.

“Có khi tương lai còn phải liên lạc lại.” Cô ấy nói xong còn nháy mắt.

Đợi đến khi tôi lấy QR ra quét nó thì mới kịp phản ứng.

Đây có phải là … ải mỹ nhân không?

Xử lý xong con rắn nhỏ thì c*̃ng chuẩn bị tan sở, vừa bước vào phòng làm việc đã thấy Tiểu Hắc Xà ngoan ngoãn quấn lấy túi của mình, tôi không nhịn được liền bật cười..

Bước tới, đưa ngón tay nhẹ nhàng v**t v* trán anh ta “Buồn ngủ à?”

Anh ta ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn cà cà lòng bàn tay tôi “Mmmm.”

Ta đặt anh ta vào trong túi, cúi đầu, vô tình nói: “Em để ý dạo gần đây anh có vẻ ngủ rất nhiều.”

“Có, có sao?” Anh ta không nhìn tôi.

Tôi gật đầu gõ nhẹ lên trán anh ta “Ngủ đi.”

Cơ thể anh ta đột nhiên bước ra quấn lấy cổ tay tôi, nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của tôi anh ta liền gục đầu xuống dưới cơ thể mình.
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 6


“Anh-anh muốn ngủ kiểu này.”

Tôi không nhịn được cười “Được.”

Đến tối, tôi nhìn Bạch Hân đã ngủ sớm, đi tới, muốn chạm vào anh ta trước khi ngủ.

Ngay khi ngón tay tôi chạm vào trán anh ta, tôi đã giật mình.

“Bạch Hân! Bạch Hân! Anh phát sốt rồi, anh mau tỉnh lại đi!”

Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt dường như có một tia nước mờ nhạt.

Nhỏ giọng nói: “Chi Chi, anh hơi khó chịu.”

Tim tôi như thắt lại trong giây lát.

Cẩn thận nâng anh ta trong lòng bàn tay, giọng nói run run “Em, aem đưa anh đi bệnh viện.”

Hai mắt anh ta hơi nhắm lại “Anh không sao đâu, ngủ một xíu là ổn thôi.”

“Chi Chi, emđừng lo lắng.”

Sau đó, chìm hẳn vào giấc ngủ.

Tôi vội đứng dậy, bỏ anh ta vào túi rồi lao ra ngoài thật nhanh.

Lúc tôi vừa bước ra khỏi cửa, một bóng người đột nhiên xuất hiện, ngăn tôi lại.

“Chi Chi, anh biết em còn quan tâm đến anh mà. Em biết anh đến nên mới ra ngoài đúng không?”

Tôi nhìn Dư Đồng trước mặt rồi chạy thẳng về phía trước.

Lúc này tôi không có thời gian nói chuyện với anh ta.

Dư Đồng thình lình nắm lấy tay tôi, tức giận “Chu Chi! Em cứ nhân tâm như vậy sao!”

“Anh đã hèn mọn dỗ em rồi, em còn muốn saon nữa?”

Tôi vất vả bẻ gãy tay Dư Đồng, nhìn Bạch Hân trong túi xách, vội vàng nói: “Dư Đồng, tôi không có thời gian nói chuyện này với anh nữa, chia tay là chia tay.”

“Bây giờ tôi còn việc quan trọng khác phải làm.”

Tôi chạy nhanh ra ngoài, buổi tối gần như không có xe, đợi năm phút đồng hồ cũng không đợi thêm nữa.

Tôi nhanh chóng chạy về phía bệnh viện thú y.

Vừa chạy vừa kiểm tra tình trạng của Bạch Hân, may mà nhiệt độ không tăng trở lại.

Có một người trực ở bệnh viện thú cưng, thấy tôi đến thì cực kì ngạc nhiên: “Bác sĩ Chu, sao cô lại tới đây?”

Tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì, nhanh chóng bước vào phòng khám.

Vừa cầm máy lên, Dư Đồng đã xông vào, nhìn thấy Bạch Hân trong tay tôi, hai mắt đột nhiên mở to.

“Chu Chi! Chẳng lẽ chỉ vì con rắn này mà em phớt lờ anh?”

Sau đó, anh ta đi nhanh đến, định kéo tôi đi.

“Dư Đồng! Anh đi ra ngoài!” Tôi rất vội.

Dư Đồng kéo tôi “Trừ phi hôm nay em hứa với tôi sẽ giảng hòa, nếu không anh sẽ không ra ngoài.”

Tôi hất tay anh ta ra “Dư Đồng, anh không phải trẻ con!”

“Chúng ta đã chia tay rồi!”

Dư Đồng có vẻ rất nóng vội nên bước nhanh tới nắm lấy tay tôi “Chu Chi, em đang nói chiện cười đúng không? Em thích anh như vậy, tại sao lại chia tay?”

Tôi cố gắng thoát khỏi tay anh ta, nhưng sức lực của anh ta quá lớn.

“Dư Đồng!”

Tôi đẩy anh ta thật mạnh, cả người đập mạnh về phía sau một cách không kiểm soát được.

Ngay lúc va chạm, một cánh tay lạnh lẽo ôm chặt lấy eo tôi.

Giọng nói vừa lo lắng vừa yếu ớt “Chi Chi! Em không sao chứ?”

Tôi quay lại nhìn bóng người thình linh xuất hiện trong phòng, cả người sững sờ tại chỗ.

Hoảng sợ mở miệng: “Anh, anh là ai?”

Anh ta dường như cũng phản ứng lại, lo lắng lùi lại rồi vội vã chạy ra ngoài.

Tôi phản ứng lại, dường như có một cảm giác rất kỳ diệu khiến tôi phải bắt kịp anh ta.

Đến khi tôi chạy ra ngoài thì anh ta đã biến mất.

Tôi nhìn quanh, cuối cùng trong một góc khuất mờ mịt nhìn thấy bóng dáng anh ta, tôi chạy nhanh đến.

“Sao anh—”

Tôi còn chưa kịp nói xong, anh ta đã ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng: “Em, em sẽ ghét anh sao?”

Tôi nhìn anh ta, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngập ngừng nói: “Bạch Hân?”

Thân thể anh ta cứng đờ một lúc, ngón tay giơ lên, muốn nắm lấy cổ tay tôi nhưng lại như nhớ ra điều gì, vội vàng thu ngón tay lại.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta với bộ dạng này.

Không phải bộ dạng c*̉a Tiểu Hắc Xà.

Vẻ ngoài anh ta rất trẻ trung, mái tóc thì lưa thưa lòa xòa trên trán, có vài chỗ nhuộm màu xanh nhạt, tựa như vết xanh trên trán trước đây.

Khác với vẻ gầy gò khi còn là một con rắn, ở hình dạng người anh ta cao hơn tôi rất nhiều.

Đôi mắt pha chút màu vàng, sống mũi cao, gò má trắng nõn, môi hồng nhạt.

“Anh là Bạch Hân sao?” Tôi hỏi.

Anh ta có chút sợ hãi nhìn tôi: “Em, em sợ sao?”

Sau đó, lại lo lắng nói: “Anh sẽ không làm hại em đâu, thật đó!”

Tôi nhìn dáng vẻ lo lắng của anh ta, chớp chớp mắt, rồi đột nhiên bật cười “ukm, em biết mà.”

Sao anh ta có thể hại tôi cơ chứ?

Thật kỳ lạ, lúc tôi nhìn thấy anh ta, tôi thậm chí không có nửa điểm sợ hãi nào.

Hơn nữa, con có một cảm giác rất tự nhiên là đằng khác.

Anh ta lại ngẩng đầu nhìn tôi, có chút bất an: “Em, em thật sự tin anh sao?”

Tôi lại muốn cười, chọc vào đầu anh ta “Nếu không thì sao?”

Anh ta thình lình đứng dậy, nhanh chóng kéo tôi vào long: “Chi Chi, em thật tốt.”

TÔI “!!!!”

“Ốiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”

Anh muốn giết em à!

Bạch Hân vội vàng buông tôi ra “Chi Chi, em không sao chứ?”

Mặt tôi đỏ bừng “Không, không sao.”

“Được lắm Chu Chi, chẳng trách em đòi chia tay anh, hóa ra là có tình mới rồi.”

Một giọng nói yêu nghiệt truyền đến sau lưng, tôi quay đầu lại, không biết từ lúc nào, Dư Đồng đã đi tới.

Vẻ mặt anh ta tràn đầy oán hận “Anh thật sự đã nhìn lầm em! Chu Chi!”

Tôi đang định nói thì Bạch Hân đã kéo tôi lại phía sau, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy hung hãn như vậy.

“Anh nói thêm một câu nữa xem!”

“Tao cứ nói đấy thì sao, Chu Chi! Em là cái đồ phụ nữ cặn bã! Còn để tôi đến xin lỗi nữa chứ, cái đồ không biết xấu hổ!”

“Em nói thật khi, lúc chúng ta còn bên nhua em đã lừa dối tôi rồi đúng không?”

Mỗi câu Dư Đồng nói đều đầy ác ý.

Tôi nhìn anh ta, không bao giờ hy vọng mọi chuyện sẽ như thế này, ước gì tôi chưa bao giờ quen biết anh ta.

“Không được nói Chi Chi như vậy!”

Bạch Hân bất ngờ lao lên, đấm mạnh vào Dư Đồng.

Cả hai nhanh chóng gây gổ nhau.

Tôi kinh hãi vội vàng chạy tới “Bạch Hân, đừng đánh nữa!”

“Bạch Hân!”

Sức tấn công của Bạch Hân rất mạnh, Dư Đồng hoàn toàn không phải là đối thủ của anh, chỉ mới vài hiệp đấu, Dư Đồng đã ngã xuống đất.

Lúc cảnh sát đến, tôi cùng Dư Đồng đứng một bên, cảnh sát tiếp tục hòa giải.
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 7


“Mấy cô cậu trẻ tuổi này, chỉ vì một chút vấn đề tình cảm mà đánh nhau là sao. Về sau phải chăm sóc banjtrai thật tốt, đừng tùy tiện đánh người nữa, biết không?”

Tôi sững sờ, bạn trai?

Tôi quay đầu lại, Bạch Hân đứng bên cạnh đã đỏ mặt, cổ và lỗ tai không có chỗ nào không đỏ.

Tôi chớp mắt chột dạ: “vâng”

Bạch Hân đột nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn tôi.

Lúc bước ra khỏi đồn cảnh sát, Bạch Hân liên tục nhìn trộm tôi, cả thảy tôi đều giả vờ như không thấy.

Về đến nhà, anh ta rốt cuộc không nhịn được nữa, dùng ngón tay nắm lấy tay của tôi: “Chi Chi, vừa nãy em, vữa này là có ý gì?”

Tôi quay đầu lại, cố tình giả vờ không hiểu “Cái gì?”

Bạch Hân lo lắng “Bạn, bạn trai á -”

Tôi “Có sao?”

Bạch Hân nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe, lòng tôi dịu lại, đang định an ủi thì đột nhiên anh ta đã lên tiếng.

“Thôi không có gì cả, Chi Chi, anh đi nấu cho em ăn.”

TÔI “?”

Phải nói tay nghề nấu nướng của Bạch Hân ngày càng tốt, bốn mặn một canh được đặt ngay ngắn trên bàn.

Tôi nhìn da thịt trên bụng mà cảm thấy có chút bất lực “Cứ tiếp tục như thế này chắc em tăng cân mất.”

“Như này bình thường mà.”

Tôi nghĩ, Bạch Hân có khi đang khiến tôi say mê tài nấu nướng của anh ấy, sau đó sẽ không bao giờ rời xa anh ấy nữa.

Ăn uống xong xuôi, Bạch Hân siêng năng bắt tay vào rửa bát, lau bàn, quét sàn, lau sàn rồi nhân tiện giặt quần áo.

Cuối cùng, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh tôi, có chút ngượng ngùng “Có, có muốn mát xa không?”

“Được thui.”

Tôi quay người lại theo thói quen.

Ngay khi tay anh ta đặt lên vai, tôi chợt nhận ra sự khác biệt.

Khác với cơ thể của một con rắn, những ngón tay của anh ta dù mảnh mai nhưng lại rất mạnh mẽ, mùi sữa rửa mặt giống hệt mùi c*̉a tôi quét qua mũi. Cơ thể anh ta đang ở ngay sau tôi, cảm giác đặc biệt áp bức.

Hành động như này rất thân mật.

Mặt tôi như muốn đỏ bừng, nhanh chóng bỏng rát, tôi cố gắng cầm cự đến cuối cùng rồi bật khỏi ghế sô pha, lao ra ngoài.

“Em, em đi tắm!”

Đêm khuya, tôi nhìn Bạch Hân đang ngoan ngoãn ngồi trên đệm, có chút buồn cười nói.

“Bây giờ anh đã là con người rồi, không thể ngủ trong đệm nhỏ của em nữa.”

Bạch Hân nhìn chiếc giường nhỏ của mình, chìm vào trầm tư, giây sau liền biến thành Tiểu Hắc Xà.

TÔI “?????”

Bạch Hân vui vẻ nói: “Ngủ ngon.”

TÔI “……”

“Ngủ ngon.”

Tôi bị cái nóng đánh thức, tôi luôn cảm thấy như thể mình đang bị lò sưởi quấn chặt.

Lúc mở mắt ra, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một cái đuôi rắn lớn, tôi giật mình, gần như hét ầm lên.

Nhìn kỹ lại thì thấy Bạch Hân đang nằm bên cạnh, rõ ràng thân trên vẫn là người nhưng th*n d*** lại là một cái đuôi rắn lớn.

Như sợ tôi trốn thoát, đuôi rắn quấn quanh người tôi thành những vòng tròn.

Kỳ lạ là tôi không hề cảm thấy khó chịu, cũng như không hề bị gò bó.

Hơn nữa, anh ấy dường như sợ tôi bị cảm lạnh, nhiệt độ của vảy rắn áp vào cơ thể tôi rất nóng.

c*̃ng may là lúc nhỏ tôi đã từng xem phim về tân bạch nương tử nên chuyện nửa người nửa rắn c*̉a anh ta coi như c*̃ng tạm chấp nhận.

Nếu không, có khi sợ đến mức mất hồn mất vía luôn ấy chứ.

Tôi quay đầu nhìn Bạch Hân đang ôm chặt lấy mình vào lòng, không hiểu sao má anh ấy lại đỏ bừng lên.

Anh ta, anh ta thật đẹp trai …

Đột nhiên, anh ta mắt, đôi mắt nâu vàng nhìn tôi đầy vẻ ngây thơ, ánh mắt mơ hồ tựa như vừa tỉnh dậy.

“Chi Chi, em đói chưa? Anh đi nấu cho em.”

Sau đó, anh ta chuẩn bị ra khỏi giường.

“Đợi đã” tôi vội vàng ngăn anh ta lại, có chút thích thú nói “mới có năm giờ, em muốn ngủ thêm một lát nữa.”

“Ồ.” Anh ta thất thần nằm xuống, lại quấn lấy tôi.

“Ừm, nhiệt độ của anh hơi cao, em hơi nóng, không ngủ được.” Tôi ngập ngừng.

Anh ta nhanh chóng hạ nhiệt độ xuống, mơ mơ màng màng hỏi tôi: “Như này được chưa?”

Tôi gật đầu “Được rồi.”

Anh ta lại ngay lập tức lại chìm vào giấc ngủ.

Tôi: Mình nên ngủ tiếp hay là không đây?

“Chu Chi! Em thật ghê tởm, em thật sự c*̀ng một chỗ với rắn sao, tôi đã gọi cảnh sát rồi, cứ chờ hắn bị bắt đi!”

Vừa trai qua một ca phẫu thuật thì tôi nhận được tin nhắn này.

Vừa đi ra đã thấy Dư Đồng nhắn cho mình mấy tin nhắn, mở ra xem thì ra là ảnh rắn và ảnh của Bạch Hân.

Tôi không biết làm thế nào anh ta có được nó.

Bên ngoài, trợ lý bước nhanh tới “Bác sĩ Chu, hình như có xe cảnh sát dừng trước cửa chỗ chúng ta.”

Tim tôi như đông cứng lại, cả người không thể quan tâm đến chuyện khác, tôi vội vàng chạy nhanh về phòng làm việc, đánh thức Bạch Hân.

“Bạch Hân! Mau lên!”

Bạch Hân bị tôi đẩy thức giấc, bối rối nhìn tôi “Chi Chi, làm sao vậy?”

Tôi không có thời gian để giải thích nên tôi chỉ dánh bế anh ấy lên, đặt anh ấy bên cửa sổ, vội vàng nói: “Anh mau đi đi!”

“Đồng đồng đồng.”

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, tôi sốt sắng chặn cửa sổ lại “Đừng quay lại!”

Cảnh sát đến và nói với tôi về bản báo cáo, nhưng tôi phủ nhận nó, chỉ thừa nhận rằng đúng là tôi có nuôi một con rắn nhưng lúc tôi ngủ thì nó đã lẻn đi rồi

Dư Đồng là bạn trai cũ của tôi. Anh ta đã gọi cảnh sát vì tranh chấp mối quan hệ giữa hai chúng tôi.

Trong hồ sơ lưu trữ c*̉a cảnh sát c*̃ng còn giữ.

Bởi vì vấn đề này quá vô lý, cảnh sát chỉ thẩm vấn cho có lệ rồi nhanh chóng kết thúc vấn đề.

c*̃ng may là camera phòng khám hôm qua đã được xóa trước rời khi.

Tất cả các bằng chứng đều biến mất không dấu vết.

Nhìn phòng làm việc trống rỗng, tôi không muốn đi làm nữa, thất thểu bước ra ngoài thì bị Dư Đồng trực tiếp chặn lại.

Vẻ mặt anh ta rất tự đắc “Chu Chi, tôi nói rồi, tôi không khỏe thì các người c*̃ng đừng hòng được yên thân.”

“Thật không ngờ, khẩu vị của em lại nặng như vậy. Nếu không phải tận mắt chứng kiến ngày hôm đó tôi thật sự không dám—”

Tôi giơ tay tát anh ta một cái thật mạnh.

“Dư Đồng, anh thật ghê tởm.”

Dư Đồng không tin nhìn lấy tôi “Chu Chi! Em dám đánh tôi!”
 
Bạn Trai Snake Của Tôi
Chương 8


“Sao tôi lại không dám? Lúc này nhìn thấy anh, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm mà thôi. Tôi khuyên anh nên tránh xa tôi ra đi, bằng không, tôi kiện anh tội quấy rối đó.”

“Không tin thì cứ thử xem!”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, trong mắt không có một chút cảm xúc nào “Dư Đồng, người đã cứu tôi xuống nước, Dư Đồng hữa sẽ không để tôi sợ hãi, đã chết rồi.”

“c*́t đi!”

Cuối c*̀ng, tôi xoay người rời đi.

Tôi về đến nhà, Bạch Hân không có ở đó.

Ngồi trên ghế sô pha, tôi chưa bao giờ cảm thấy căn phòng trống trải đến thế.

“Ting ting-”

Một âm thanh nhỏ vang lên.

Tôi quay lại tìm thấy một chiếc điện thoại di động ở góc sofa, là của Bạch Hân.

Tôi nhấc điện thoại của anh ấy lên, anh ấy đã bỏ đi một cách vội vàng đến nỗi quên cả điện thoại của mình.

Màn hình hiện tin nhắn từ “Anh rể”.

Ngón tay tôi vô tình nhấn vào màn hình, chỉ với một “cái lướt “, màn hình đã được mở khóa.

Tôi ngạc nhiên nhìn điện thoại trên tay.

Làm thế nào mà anh ấy lại có thể có dấu vân tay của tôi trên điện thoại của mình?

Mở nó ra, là giao diện của WeChat.

WeChat trên cùng là tên tôi.

Thứ hai là người vừa gửi tin nhắn.

– “Tiểu Tứ, khi nào thì đưa bạn gái về nhà? Đừng nói là em chưa theo đuổi được nha? Em c*̃ng c*̀i quá đi! Đã lâu như vậy rồi mà không theo đuổi được!”

– “Không phải tụi này đều đã dạy cho em rất nhiều chiêu sao? Giả bộ đáng thương, ăn bám, làm người có ích!”

– “Vậy là uổng công tụi này đào tạo em ba tháng vô ích rồi.”

Ba tháng đào tạo?

Nếu tính lúc đó, rõ ràng là chúng tôi không hề quen biết nhau.

Điện thoại lại ting-ting, một avatar nhảy ra “Tiểu Tứ, đồ em nhờ chị mua đã được gửi đến rồi, chị để ở cửa đó, nhớ kí tên nha.”

Lần này, là “Chị”.

Lúc tôi nhìn vào ảnh đại diện này, luôn có cảm giác hơi quen thuộc.

Tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ thì thấy hình đại diện y hệt.

Tên mà tôi lưu lại là: Snake Master đẹp quá đi.

Chuyện này là sao?

Tôi mở cửa, có một hộp chuyển phát nhanh bên ngoài.

Tôi mang nó vào nhà, mở hộp ra, trong đó có đầy những thứ tôi thích ăn.

Tôi ngồi dưới đất, nhìn những thứ này, có chút sững sờ.

Đột nhiên, cánh cửa bên ngoài được mở ra, một con rắn nhỏ nhanh chóng chui vào.

Thấy tôi, háo hức chạy đến “Chi Chi! Em không sao chứ!”

Tôi nhìn Bạch Hân, rắn đã biến thành người trước mặt, sững sờ trong một giây, sau đó nhanh chóng ôm anh vào lòng.

“Bạch Hân!”

Bạch Hân dường như c*̃ng sững sờ, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, ôm chặt lấy tôi “Chi Chi, anh về rồi, không sao không sao.”

Tôi bình tĩnh lại, xem xét đồ trong hộp, tiện thể đưa điện thoại cho anh.

“Xin lỗi, em vô tình đọc được tin nhắn của anh rồi.”

Anh cầm lấy điện thoại, vừa nhìn thấy tin nhắn, cả người đều ngẩn ra.

“Chi Chi, anh, em nghe anh giải thích, anh không cố ý đâu, anh thực sự là—”

Tôi chống khuỷu tay nhìn anh “Không sao, anh từ từ thôi.”

Bạch Hân nhìn tôi, không có vẻ gì là tức giận, chỉ bắt đầu thấp giọng nói.

Anh ấy nói, thực ra anh ấy đã gặp tôi từ năm ngoái.

Trong một lần đi chơi, anh ấy vô tình bị miếng thủy tinh bên đường làm bị thương, vốn dĩ anh ấy định tự điều trị nhưng lúc đó lại bị tôi phát hiện ra.

Tôi đã giúp anh ấy băng bó vết thương, trước khi để anh ấy đi tôi còn nói rất nhiều chuyện.

Từ đó anh ấy đã yêu tôi, bắt đầu lén la lén lút theo dõi tôi.

Một hôm, lúc thấy tôi rơi xuống nước, anh ấy đã vội vàng lao xuống nước cứu tôi, nhưng nước lúc đó không êm, cứu tôi xong thì anh ngất xỉu.

Đến lúc tỉnh dậy chạy đến thì lại thấy tôi đã chấp nhận lời tỏ tình của Dư Đồng.

Anh rất buồn, muốn rời đi.

Nhưng cuối cùng, anh ấy vẫn lẻn vào, thêm WeChat của tôi và xóa mọi dấu vết.

Kể từ đó, anh ấy không bao giờ kề cạnh tôi nữa.

Cho đến một ngày, anh ấy đột nhiên nhìn thấy Dư Đồng thực sự đang ở với những cô gái khác, hành vi không rõ ràng, anh rất tức giận, định vạch trần cho tôi hiểu.

“Vậy, người bị ngất hôm đó, là anh cố ý?” Tôi nhướng mày.

Bạch Hân có vẻ vô cùng áy náy, cúi gằm mặt: “um.”

“Mấy cái đó đều là do chị gái với anh rể dạy. Họ nói con gái thường thích con rắn nhỏ yếu đuối mềm mại, tội nghiệp.”

Tôi không nói nên lời.

Quả thực, tôi đã bị vẻ ngoài đáng thương của anh lừa dối.

“Họ còn nói gì nữa?” Tôi tò mò hỏi.

“Họ nói các cô gái cũng thích những chàng trai có thể làm mọi thứ. Anh đã học nấu ăn, giặt giũ, lau sàn, massage, sửa chữa đồ đạc, thay bóng đèn, thậm chí, thậm chí anh còn học bơi nữa.”

Anh nói một cách háo hức.

Tôi thấy anh háo hức khoe tài năng c*̉a mình thì đột nhiên bật cười.

Những nghi ngờ tích tụ trong lòng hôm nay đều được hóa giải.

Hóa ra hôm đó không phải Dư Đồng đã cứu tôi——

Tôi chợt cảm thấy mình thật may mắn.

Tôi nhìn anh, đột nhiên phát hiện trên người anh rất nhiều bụi, có chút khó hiểu hỏi: “Sao người anh dơ vậy?”

Bạch Hân có chút rối rắm nhìn tôi: “Anh, anh đi phá nhà tên kia.”

Nhà tên kia?

Tôi có linh cảm “Đừng nói là nhà Dư Đồng á nha?”

Bạch Hân gật đầu “Tên đó bắt nạt em, anh rất tức giận! Anh đã đập phá nhà hắn!”

Sau đó, ngẩng đầu nhìn tôi có chút bất an: “Em, em không thích sao? Anh, về sau anh không làm chuyện này nữa.”

“Em thích.”

Tôi nhanh chóng đáp.

Anh đột ngột choáng váng.

“Có thật không?”

Tôi nhìn anh, bật cười, từng chữ từng câu nói: “Em không chỉ thích anh phá nát nhà hắn mà em còn thích anh nữa.”

Bạch Hân ngốc toàn tập.

Tôi ngồi trên mặt đất, mở một túi đồ ăn vặt, nhỏ giọng nói: “Mà này, rắn với người có thể có con không? Nếu không c*̃ng càng tốt. Em sợ đau.”

“Anh, anh có thể!”

Bạch Hân đột ngột ngồi dậy, háo hức nói.

TÔI “?”

“Anh có thể làm gì?”

Mặt mũi anh đỏ bừng, vô cùng thẹn thùng “Anh có thể biến thành hình người, anh, anh cũng có thể chăm sóc con cái.”

Nói xong anh còn bí mật lấy ra một số cuốn sách từ dưới ghế sofa “Từ điển bách khoa về thai kỳ” và “Từ điển bách khoa về nuôi dạy con cái”.

Tôi sững sờ, anh lén lút giấu nhiều sách như vậy từ khi nào vậy?

“Anh nói đi, có phải anh cố ý làm như vậy không!” Tôi hung dữ nhìn anh.

Anh vội vàng giải thích: “Đây là thứ mà chị gái với anh rể chuẩn bị, nếu em không thích anh vứt ngay đây!”

Nói xong liền đem chúng ném đi.

Tôi ngồi bệt xuống đất, phá lên cười.

Anh nhìn lại tôi, lại thận trọng nói: “Chi Chi, em không tức giận sao?”

Tôi sao có thể tức giận được?

Anh ấy đã yêu tôi lâu như thế, giờ là lúc tôi cần đáp lại tất cả tình yêu đó.

(Hết)
 
Back
Top Bottom