- Phần 1 -
Ý thức của Giang Ninh Nguyệt như bị kéo ra khỏi cơ thể.
Khi cô mở mắt lần nữa, một thanh âm lạnh lẽo, vô cảm vang lên thẳng trong đầu, giống như kim loại cọ xát vào dây thần kinh.
“Chào mừng người chơi Giang Ninh Nguyệt tiến vào phó bản kinh dị.”
“Độ khó hiện tại: A.”
“Nhiệm vụ thông qua: Sống sót ba ngày, cho đến khi lễ hội kết thúc.”
“Nhắc nhở: Nếu người chơi tử vong trong phó bản, đồng nghĩa với tử vong tại thế giới thực.”
Âm thanh dứt khoát biến mất.
Nguyệt chưa kịp phản ứng thì cảm giác mất trọng lực ập tới.
Trước mắt cô tối sầm lại, thân thể như bị xé rách rồi lắp ghép lại.
Ngay sau đó—
Một khung cảnh hoàn toàn xa lạ hiện ra.
Tiếng người nói cười vang lên không dứt.
Ánh đèn lồng đỏ treo kín hai bên phố, soi sáng cả không gian bằng thứ ánh sáng rực rỡ nhưng quỷ dị.
Mùi hương ngọt gắt pha lẫn mùi khói, mùi nhang, khiến đầu óc người ta hơi choáng váng.
Nhộn nhịp… nhưng không có cảm giác an toàn.
Giang Ninh Nguyệt đứng sững tại chỗ.
Không chỉ có mình cô.
Xung quanh còn có năm người khác, tất cả đều mang vẻ mặt cảnh giác, vô thức quan sát lẫn nhau.
Trong số đó, có một nhóm hai người đứng sát bên nhau.
Một nam một nữ.
Người đàn ông trông khoảng hai mươi bảy tuổi, vóc dáng cao gầy, ánh mắt trầm ổn, luôn bình tĩnh quét nhìn xung quanh.
Bên cạnh anh là một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, mái tóc buộc gọn, ánh mắt sắc sảo, đứng rất gần người đàn ông kia như một thói quen.
— Lâm Phong.
— Lệ Đông.
Chỉ nhìn thôi cũng biết, họ không phải người mới.
Ở phía đối diện là ba người còn lại.
Một người đàn ông cao to, thân hình lực lưỡng, hai cánh tay nổi gân xanh, khuôn mặt chi chít sẹo khiến người ta vừa nhìn đã thấy áp lực.
Anh ta trông khoảng ba mươi tuổi, đứng thẳng giữa, dáng vẻ như đã quen với những nơi thế này.
— Hắc Bạc.
Hai bên anh ta là hai người phụ nữ trẻ hơn, khoảng hai mươi ba đến hai mươi bốn tuổi, ánh mắt vừa sợ hãi vừa dựa dẫm, gần như bám chặt lấy người đàn ông kia.
— Lệ Vy Vy.
— Lam Kiều.
Rõ ràng, đây là một nhóm đã hình thành từ trước.
Sáu người đứng trong con phố rực đèn đỏ, lặng lẽ quan sát lẫn nhau, ai cũng mang trong lòng cảnh giác và đề phòng.
Ngay lúc đó—
Ở một không gian khác, livestream phó bản chính thức được mở.
Màn hình sáng lên.
Hàng loạt dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua như thác nước.
“Ồ, phó bản mới à?”
“Độ khó A, cũng tạm được ấy nhỉ.”
“ Cô gái kia nhìn non ghê, chắc chết sớm.”
“Con phố này nhìn quen quá… hít mùi tử khí là biết có chuyện rồi.”
Không một người chơi nào nhìn thấy được những dòng chữ đó.
Ngay cả quỷ vật trong phó bản cũng không hề hay biết.
Chỉ có Boss—kẻ đứng ngoài tất cả—lặng lẽ quan sát.
Khi sáu người còn chưa kịp trao đổi gì, trước mắt họ đồng loạt hiện ra một bảng nhiệm vụ bán trong suốt, treo lơ lửng giữa không trung.
NHIỆM VỤ CHÍNH:
Tìm được và đến ngôi nhà tranh ở giữa phố.
Thời hạn nhiệm vụ: Trước 12 giờ đêm, ngày thứ ba.
Ngay bên dưới, từng dòng quy tắc sống sót hiện lên.
QUY TẮC:
1.
Không mua mặt nạ cáo.
Nơi này kị những thứ như vậy.
2.
Phố sẽ mở cả ngày lẫn đêm, kết thúc vào 12 giờ đêm ngày thứ ba, khi lễ hội chấm dứt.
3.
Các quán ăn nhẹ chỉ mở từ 20:00 – 22:00.
Nếu bắt gặp quán nào mở sau 22:00, không nên ăn.
4.
Các quán trọ đóng cửa sau 22:00.
Buổi sáng, quán trọ không chuẩn bị đồ ăn.
5.
Người đến đây phải cúng tế một vật quan trọng cho thần mèo
(tượng đá đặt tại ngôi nhà tranh giữa phố).
6.
Trong phố không tồn tại ngôi nhà tranh nào.
Không gian bỗng rơi vào im lặng.
Quy tắc thứ sáu vừa xuất hiện, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.
Bởi vì—
Nó mâu thuẫn hoàn toàn với nhiệm vụ chính.
Khi bảng thông báo chậm rãi biến mất, khung cảnh trước mắt họ cũng dần ổn định lại.
Trời đã tối.
Khoảng bảy giờ tối.
Ánh đèn lồng đỏ treo dọc con phố sáng rực, lay động theo gió, soi lên những gương mặt xa lạ, tạo thành một bức tranh vừa náo nhiệt vừa quỷ dị.
Không ai nói gì.
Nhưng trong lòng mỗi người đều rõ—
Phó bản đã chính thức bắt đầu.
Người đàn ông cao to đứng giữa nhóm ba người bỗng bật cười, giọng nói vang lên đầy tự tin, thậm chí có chút phô trương.
“Phó bản cấp A thôi mà,” hắn khoác tay lên vai hai cô gái bên cạnh, “hai em đừng sợ.
Có anh ở đây, không ai dám động vào đâu.”
Hắn đảo mắt một vòng, ánh nhìn dừng lại trên người Giang Ninh Nguyệt.
“Còn em nữa,” hắn nhếch môi cười, giọng nói cố ý hạ thấp, “Nguyệt Nguyệt, muốn theo nhóm anh không?
Anh bảo kê cho.
Đi theo anh, em chỉ cần đứng sau lưng, đảm bảo sống sót.”
Giang Ninh Nguyệt liếc hắn một cái.
Chỉ một cái liếc mắt lạnh nhạt, không mang theo chút cảm xúc nào.
Rồi cô quay đi, như thể người vừa lên tiếng chỉ là không khí.
Không trả lời.
Không phản ứng.
Cũng chẳng buồn che giấu sự chán ghét.
Nguyệt bước thẳng về phía cô gái đứng cùng Lâm Phong—Lệ Đông.
“Chị,” cô thấp giọng hỏi,
“rốt cuộc…
đây là nơi nào?”
Cùng lúc đó—
Livestream hoàn toàn bùng nổ.
“Ơ kìa, bị phớt lờ thẳng mặt luôn.”
“Ha ha ha, cái mặt thằng đó xệ xuống kìa.”
“Gái mới mà gan ghê thật đấy.”
“Thông minh đó, biết bám đúng đùi.”
“Lệ Đông với Lâm Phong kìa!
Top bảng xếp hạng!”
“Đi theo hai người này là sống được.”
Lệ Đông nhìn Nguyệt vài giây, rồi chậm rãi nói:
“Đây là thế giới phó bản kinh dị.
Nếu sống sót, em sẽ rời khỏi đây và nhận được điểm tích lũy.”
“Điểm đó dùng để đổi đạo cụ, kỹ năng, thậm chí…
đổi mạng sống.”
“Cứ coi như chơi game,” cô nói tiếp, “chỉ là thua thì chết thật.”
Nguyệt im lặng gật đầu.
“Em hiểu rồi.”
Lúc này, Lâm Phong—người từ nãy đến giờ vẫn im lặng—cuối cùng cũng lên tiếng.
“Được rồi,” anh nói, “trời vẫn còn sớm.”
“Đi tìm thông tin trước.
Tiện thể tìm chỗ trọ, tối nay phải có nơi nghỉ.”
Nói xong, anh xoay người, bước thẳng vào lễ hội đang diễn ra nhộn nhịp.
Lệ Đông theo sát phía sau.
Giang Ninh Nguyệt không do dự, đi theo.
Phía sau, Hắc Bạc siết chặt nắm tay, gân xanh nổi rõ, ánh mắt tối sầm.
Hai cô gái bên cạnh hắn lườm Nguyệt đầy khó chịu.
“Có người tưởng mình ghê gớm lắm,” Lệ Vy Vy chua chát.
“Không dựa người khác chắc chết sớm,” Lam Kiều phụ họa.
Nguyệt không quay đầu.
Cuối cùng, nhóm ba người kia cũng buộc phải đi theo.
Trên đường, hai cô gái ríu rít không ngừng.
“Anh Bạc nhớ bảo vệ tụi em đó nha.”
“Có anh là tụi em yên tâm rồi.”
“Anh là nhất trong lòng tụi em luôn.”
Hắc Bạc cười đắc ý, còn liếc xéo về phía trước vài lần.
Livestream lại náo loạn.
“Drama chưa vào mà mùi chết chóc đã nặng rồi.”
“ Trời , chưa gì tao thấy có chuyện hóng rồi đó.”
“ Tao thấy thằng kia chắc đang cay lắm, để bụng rồi đó.”
Con phố đèn đỏ kéo dài trước mắt.
Ánh sáng rực rỡ che giấu nguy hiểm đang rình rập từng bước chân.
Giang Ninh Nguyệt đi giữa dòng người, sắc mặt bình tĩnh.
Nhưng cô biết—
Từ khoảnh khắc này, có người đã không muốn cô sống sót.