Khác Bạn Thân Của Anh

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
112006560-256-k917145.jpg

Bạn Thân Của Anh
Tác giả: DnggL3
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hết lòng đối với bạn thân của anh, em nhận lại được gì?

Hết lòng vì anh, em nhận lại được gì?"

Chuyện hai năm trước với cô giờ như một hạt cát, cô đã quên từ lâu, quên những chuyện anh và cô ấy đã gây ra với mình.

Cô lặng lẽ ra đi, dường như biến mất khỏi thế gian này, biến mất khỏi cuộc sống của anh và cô ta.

Cô đi anh có vui vẻ hạnh phúc không?

Cô thì thanh thản vì đã thành toàn cho anh và ...

"bạn thân" của anh!!!



tiểutam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (355)Nữ phụ sửa lấy nữ chủ kịch bản
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • TSCQBN BẢN THẢO
  • [ EDIT] 盘秦 BÀN TẦN
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Thiên Phúc Sam Bảo (Bản Chính)
  • Bạn Thân Của Anh
    Anh nhìn nhầm người rồi!


    - Sinh nhật vui vẻ, Ân Nhi.

    Anh nhìn ánh lửa nhỏ nhẹ nhàng trên hai cây nến mang tuổi của cô, 23 tuổi.

    Cái tuổi mà người ta đã trưởng thành còn cô thì không.

    Anh mong ngày nào đó cô sẽ trưởng thành hơn, sẽ thuỳ mị, ý tứ như bao cô gái khác.

    Nhưng... không còn kịp nữa rồi.

    Hai tháng trước, là ngày 25 tháng 3, xuân đã qua, hè vừa đến, bầu trời đêm vừa mát mẻ lại vừa an tĩnh, không hề có mưa dông bão tố, thế nhưng đó là ngày anh mất cô.

    Anh vừa đi công tác ở Singapo về, trên đường về anh còn háo hức mua cho cô một con gấu bông nhỏ, vì cô rất thích gấu.

    Vừa về đến nhà là cảnh tượng anh khó mà tin được.

    Ân Nhi vốn hiền lành, dễ thương của anh lại hung hăng hất Lệ Thuỵ - bạn thân anh ngã nhào xuống đất.

    Còn bộ dáng Lệ Thuỵ lúc này vô cùng thảm thương, đầu tóc và áo cô ướt sũng đầy mùi cafe, hai mắt đỏ hoe đầy nước mắt.

    Anh vội buông gấu bông và vali của mình xuống, lại đỡ Lệ Thuỵ, lo lắng hỏi:

    - Em có sao không?

    Hai người có chuyện gì vậy?

    Lệ Thuỵ đột nhiên ôm chầm lấy Hoàng Ánh, khóc nức nở hơn:

    - Anh, không có gì đâu, Ân Nhi không sơ ý đổ cafe lên người em thôi, không có gì đâu anh.

    À, bọn em chỉ là đùa hơi mạnh tay thôi anh, anh đừng lo.

    Tuy Lệ Thuỵ nói vậy, nhưng vẫn không ngừng ôm anh khóc nức nở, Hoàng Ánh khó chịu hỏi vặn lại Ân Nhi:

    -Nhi, chuyện gì vậy?

    Sao em ra tay hất Lệ Thuỵ mạnh như vậy?

    Lệ Thuỵ đang bệnh trong người, sao con người em đùa quá trớn như vậy?

    Ân Nhi từ đầu đến cuối chứng kiến một màn anh anh em em tình thân của hai người họ, cô nhếch môi cười, vẻ hồn nhiên thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ mặt ngang ngược mà anh chưa từng thấy bao giờ.

    Cô khoanh tay trước ngực, vừa cười vừa bảo:

    - Như cô ta nói, trên người cô ta là cafe, tuy nhiên không phải tôi lỡ tay mà tôi hất thẳng vào mặt cô ta đấy.

    À, anh mới về nên không biết ai ra tay quá trớn với ai đâu nhỉ?

    Không sao, tôi không vui thì tôi phát tiết đánh người thôi.

    Cô ta đáng bị đánh!

    - Từ bao giờ em trở thành người như vậy?

    Em nói chuyện với người lớn tuổi hơn em như vậy à?

    Anh chỉ thấy em đánh ngừoi, nếu anh không về em còn định đánh Lệ Thuỵ đến bao giờ?

    - anh gằng giọng, cơn giận xông thẳng lên đại não.

    - Anh chỉ thấy tôi đánh cô ta?

    - đáy mắt Ân Nhi thoáng tia đau lòng.

    - Thôi mà anh, em không sao hết, đừng cãi nhau nữa mà anh, em sẽ dọn đi, không ở đây nữa.

    - Lệ Thuỵ vừa nén tiếng khóc vừa cất giọng giải hoà.

    - Không cần, cô ở, tôi đi, sớm muộn gì tôi cũng đi.

    - Ân Nhi không khoan nhượng trả lời.

    Hoàng Ánh thất vọng cực điểm, hôm nay Ân Nhi sao thế này, cô vốn hiền lành, vì sao hôm nay xử sự và hành động quá đáng như vậy.

    Không lẽ bao lâu nay anh nhìn nhầm cô hay sao?

    - Tôi không ngờ cô là người như vậy.

    - Hoàng Ánh cất tiếng biểu hiện sự thất vọng tột cùng.

    - Vâng, tôi vốn chính là như vậy.

    - Ân Nhi bỏ đi, anh chỉ nhìn thấy bóng lưng cô khuất dần trong hành lang.

    Trong anh chỉ còn lại sự thất vọng, thất vọng tột cùng, người con gái anh yêu thương bấy lâu nay, hoá ra anh nhìn nhầm, anh đã bị vẻ đáng yêu ngây thơ thường ngày của cô lừa gạt.

    Bị cô lừa sạch tình cảm!
     
    Bạn Thân Của Anh
    Nó chết rồi!


    Ân Nhi bỏ ra khỏi nhà, cô cũng không xỏ dép, cứ thế mà đi xuống cầu thang, đi khỏi chung cư, cô lẫng thẫn bước đi như kẻ vô hồn.

    Cô bận váy liền màu trắng, ai không biết cứ ngỡ âm hồn phiêu diêu, cô tịch và lạnh lẽo.

    Xung quanh cô là màn đêm bao phủ, tiếng ve nhỏ nhẹ trên hai hàng cây cổ thụ ven đường.

    Chung cư cô ở đã cũ, hai bên là hai hàng cây cao lớn, nhưng vô cùng u ám.

    Cô vừa đi vừa gọi điện cho ai đó, vừa bước đi vô hướng vừa khóc lóc kể mọi chuyện cho ngừoi ở đầu dây bên kia nghe.

    Không ngờ không chú ý, cô lại đi ra giữa đường lớn phía trước chung cư.

    Cô tắt điện thoại thở dài, cô nhớ cách đây hai cây đèn đỏ có khách sạn, cô bước chậm rãi, định đi đến đó ngủ qua đêm nay rồi hôm sau về phòng thu dọn đồ đạc rời đi.

    Vừa đi được đến cây đèn đỏ thứ nhất, cô cảm nhận sau lưng có gì đó không ổn.

    Cô quay đầu lại một chiếc xe hơi màu trắng, cứ chạy nhẹ nhàng sau lưng cô rồi đột nhiên tăng tốc, hướng đến cô mà tăng tốc nhanh dần.

    Cô ý thức nguy hiểm đang đến gần, cô cố gắng chạy để tránh chiếc xe phía sau.

    Hình như nó cố tình muốn đụng cô, mà không phải, thực sự nó đang lao vào cô để lấy mạng cô.

    Cô kêu cứu, nhưng không kịp nữa rồi.

    Chỉ thấy máu thấm ướt hết váy trắng của cô, cùng với tiếng thét xé ngang màn đêm.

    Ở trong căn hộ, Hoàng Ánh bỗng nhiên thấy khó chịu trong lòng, đột nhiên anh cảm thấy lo lắng cho Ân Nhi.

    Anh định ra ngoài tìm cô, anh biết chắc chắn cô sẽ ngủ ở khách sạn cách chung cư hai cây đèn đỏ, vì trước đây cô giận anh ba lần đều chui vào đấy ngủ qua đêm.

    Vừa kéo áo khoác trên móc xuống, Lệ Thuỵ lại ào tới với hai mắt đỏ hoe.

    Cô đã thay một chiếc váy hai dây màu đỏ, cũng tắm gội sạch sẽ nên nhìn rất quyến rũ.

    Cô níu tay anh, nhỏ nhẹ gọi:

    - Hoàng Ánh, em vẫn còn sợ lắm, anh đừng đi đâu hết, ở đây với em được không.

    Hoành Ánh khó xử, trong lòng anh không nguôi cảm giác bất an, giờ đã khuya rồi, anh lại lo Ân Nhi không vào khách sạn mà lại lăn ra đâu ngủ thì nguy.

    - Ánh, em đau đầu lắm, có lẽ do va đập xuống sàn lúc nãy, anh xem trên đầu em có sao không anh?

    Nghe Lệ Thuỵ nói vậy, anh thoáng xấu hổ, Ân Nhi À Ân Nhi, đột nhiên em phát điên gì thế không biết, suốt ngày xem truyện rồi bây giờ buồn vui thất thường à?

    Anh gượng gạo tém tóc của Lệ Thuỵ xem cô có bị thương không, nhưng mà khi chạm phải trán cô, anh thấy cô bị sốt, thật sự rất nóng.

    - Ánh, em lạnh quá, em ôm anh một chút được không?

    Hoàng Ánh không nói gì, để mặc cô ôm, anh biết cô đang sốt, không thể nào bỏ cô mà đi lúc này được.

    Anh dặn lòng, chắc Ân Nhi không sao đâu, cô bỏ đi rồi anh lại tìm về, chắc chắn cô sẽ ỷ lại, lần này anh không đi tìm cô nữa, để cô biết mà sau này không dám cãi nhau là bỏ đi nữa.

    Sáng hôm sau, cô không về.

    Đến tối, cô cũng chẳng về, mớ gấu bông trên giường vẫn như thế, nằm lăn lóc.

    Vì sao cô không về?

    Một ngày, hai ngày...

    Ngày thứ 3, sau khi hoàng thành mớ công việc trong công ty, anh mới có thời gian đi tìm cô.

    Anh đến khách sạn mà cô hay đến ngủ hỏi thăm, họ nói hai tuần rồi cô không đến ngủ.

    Lần họ cãi nhau là hai tuần trước, và cách đây ba ngày.

    Vậy cô đã đi đâu.

    Nhóc này, ba mẹ đều đang ở Hồng kong làm việc, mà giấy tờ cô còn để trong bóp ở căn hộ, làm gì cô sang đó được.

    Bất giác sự lo sợ ập đến bao phủ lấy tim anh.

    Anh thẫn thờ về căn hộ, vào căn phòng của hai ngừoi, anh bất giác nhớ tiếng cười lâu lâu lại vang lên khi cô đọc truyện, nhớ dáng ngủ hai chân vắt chéo kì quặc của cô, nhớ vẻ mặt mè nheo khi cô thức dậy mỗi sáng, nhớ vẻ mít ướt hễ đòi gì là khóc lóc để có bằng được cái đó.

    Anh bật nắp lon bia, thẫn thờ, uống một ngụm, rồi hai ngụm.

    Thoáng chốt vỏ bia lăn lốc khắp sàn, còn anh thì nhếch nhác như kẻ ăn xin.

    Anh chợt nhớ đến An Loan, bạn thân Ân Nhi, đúng rồi, chỉ có An Loan, chắc chắn Ân Nhi đang trốn ở nhà cô bạn này, anh vơ tìm chiếc điện thoại, tìm số An Loan

    - A Lô?

    - một tiếng hờ hững vang lên.

    - An Loan à?

    Anh Hoàng Ánh đây, mấy ngày nay Nhi có bên chỗ em không?

    Anh đã đi tìm khắp nơi nhưng không thấy.

    Tiếng cười giễu cợt lạnh lùng vang lên: "nó chết rồi!"
     
    Bạn Thân Của Anh
    Anh đã mất em


    - Cái gì?

    Em nói ai chết?- trong lòng Hoàng Ánh chợt khó hiểu

    -Ân Nhi nó chết rồi!

    Hoàng Ánh vô lực tựa vào cạnh giường, trái tim anh giờ đây đau thắt lại.

    "Hiện giờ Ân Nhi đang ở đâu?"

    Anh lớn tiếng hơn "cô ấy đang ở đâu?

    Em nói đi chứ"

    Đầu dây bên kia vang lên ngữ khí khinh miệt, An Loan cất giọng, giờ khắc này cô nói nhẹ nhàng như hơi nước: "bị tai nạn ở gần chung cư của hai người, vết thương rất nặng, tôi đến đó để đưa nó đến bệnh viện, cuối cùng nó cũng không qua khỏi, gia đình nó an táng nó rồi, họ không để cho anh có cơ hội được tìm nó nữa đâu.

    Anh cứ yên tâm ở với Lệ Thuỵ bạn thân hiền lành của anh đi, từ nay không ai làm phiền hai ngừoi nữa"

    Lúc này, Hoàng Ánh biết mình đã mất đi cả thế giới, anh điên cuồng đập nát chiếc điện thoại, mãnh vỡ lăn lóc khắp sàn nhà.

    Bên tủ đầu giường, nụ cười với ánh mắt sáng lấp lánh cùng chiếc răng khểnh của cô vẫn còn ở đấy, tim anh tan nát.

    Ở ngoài phòng, nghe tiếng va đập, Lệ Thuỵ đoán là chiếc điện thoại kia đã vỡ nát, cô thoáng đau lòng, vì Ân Nhi mà anh đau lòng và nổi giận thế kia ư?

    Vì một con bé không biết suy nghĩ, suốt ngày thẩn thơ mà anh đau lòng ư?

    Cô đã cùng anh lớn lên, tốt nghiệp trung học, đại học cô cố gắng học cùng ngành với anh để sau này cô có thể san sẻ cùng anh.

    Cô xinh đẹp, là tài năng của khoa, thành tích luôn luôn đứng đầu khoa chỉ xếp sau anh.

    Vì sao không bao giờ xem cô là một ngừoi phụ nữ, mà chỉ xem là bạn thân.

    Anh luôn luôn giúp các bạn nam của mình mai mối cho cô, vì sao bao nhiêu năm qua anh không hiểu được đoạn tình cảm mà cô dành cho anh?

    Do cô không bày tỏ hay là do anh quá ư thờ ơ với cô?

    Rồi bỗng nhiên con bé ngốc nghếch ở đâu xuất hiện, học khoa ngôn ngữ, lại giành trọn tình cảm của anh, trong khi đầu óc không có gì linh hoạt và nhạy bén bằng cô!

    Cô căm phẫn, giờ khắc này đây dù nó đã chết cô vẫn căm hận nó, hai tay cô siếc chặc thành nấm đấm, ánh mắt ánh lên sự giận dữ tột cùng.

    "Mười mấy năm qua tao luôn cố gắng, còn mày ở đâu trên trời rơi xuống lại được anh yêu thương hết mực?

    Mày chết mà còn làm anh đau khổ, mày đúng là mầm hoạ, sống làm phiền người khác, chết đi cũng thế!"

    Cô bóp chặt con gấu bông trong tay, con gấu này là của Ân Nhi tặng cho cô khi cô vừa về nước.

    "Đồ vô dụng vẫn mãi là vô dụng, vô dụng nên mới thích những thứ tầm thường thế này" nói rồi cô ném thẳng con gấu ra cửa sổ.

    "Đi theo chủ nhân vô dụng của mày đi".

    Cô cười khẩy.

    "Tao sẽ không để anh ấy phải đau lòng nữa, mày an nghỉ nhé Ân Nhi, chúc mày làm ma không vô dụng như làm người"
     
    Bạn Thân Của Anh
    Bạn thân ân cần lo lắng


    Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa phòng vang lên làm anh tỉnh giấc, đầu anh đau như búa bổ, lại nhớ đến câu nói của An Loan: "Nó chết rồi!"

    Tim anh lại quặng đau.

    Tiếng gõ cửa vẫn đều đều, anh mệt mỏi chẳng lên tiếng, chỉ xoay mặt nhìn ra cửa sổ, anh thấy nhớ bóng dáng xinh đẹp của cô ngồi bên cửa xem truyện vào mỗi sáng.

    Cô không như Lệ Thuỵ, Ân Nhi luôn thích mặc quần áo ngủ hoạt hình, dù vậy cô cũng không thể nào mất đi vẻ gợi cảm của phụ nữ.

    Vừa quyến rũ vừa đáng yêu, đó chính là Ân Nhi trong lòng anh.

    "Tối qua anh uống nhiều quá" vừa nói Lệ Thuỵ vừa đặt ly cafe thơm lừng lên tủ đầu giường, cô liếc xéo tấm ảnh của Ân Nhi, ánh mắt rất nhanh thoáng vụt qua hận ý, Hoàng Ánh không hề nhìn thấy cử chỉ này của cô.

    "Ân Nhi... không còn nữa rồi" Hoàng Ánh vô lực cất tiếng, nói với Lệ Thuỵ

    "Sao?

    Ân Nhi sao chứ anh?

    Mới sáng sớm mà anh đùa với em à?"

    Lệ Thuỵ tỏ vẻ hốt hoảng

    "Anh mất cô ấy thật rồi!" nước mắt anh vô thức rơi trên gối, Lệ Thuỵ có thể nhìn thấy sự bất lực cùng đau xót trong đáy mắt anh.

    Cô thầm nghĩ "Chết tiệt, anh đau lòng thế ư?

    Có gì đáng để anh rơi nước mắt chứ?"

    Nhưng sau đó cô lại trưng ra sự đau đớn, cô nắm tay anh "E là số trời đã định, anh cũng đừng quá đau lòng, Ân Nhi trên trời cũng không muốn nhìn thấy anh vì cô ấy mà rơi lệ đâu.

    Anh chuẩn bị đi, em đã nấu xong bữa sáng rồi, ăn giữ sức khoẻ đi anh"

    "Em ăn đi, anh không có tâm trạng, anh muốn ở một mình" Hoàng Ánh không nhìn cô, chỉ nhìn đăm đăm ngoài cửa sổ.

    "Vậy em ra ngoài trước."

    "Ừ!"

    Đóng cửa phòng lại, xuống bếp ăn, Lệ Thuỵ tức tối lập tức hất bỏ đồ ăn vào thùng rác.

    "Anh chỉ có thời gian nấu cho cô ta ăn, còn em nấu cả buổi để chờ anh ăn mà anh chẳng để mắt đến?"
     
    Bạn Thân Của Anh
    Nhất định phải có được anh!


    Từ ngày Ân Nhi mất, cả tháng trời Hoàng Ánh đêm nào cũng làm bạn với rượu, đêm nào Lệ Thuỵ cũng thức đợi anh về nhà chăm sóc cho anh.

    "Chết tiệt, lúc nào mình cũng ăn mặc khêu gợi, hấp dẫn như thế này mà anh không hề để ý tới, chỉ say mèm rồi gọi tên cô ta!"

    Không ai có thể hình dung nỗi cái tên Ân Nhi làm cô chán ghét đến nhường nào.

    Cái tên nghe có vẻ vừa giả tạo vừa ngốc nghếch làm cô phát tởm.

    Nhưng cô không hề hay biết, cho dù cô ăn mặc phong phanh thiếu vải đến đâu, thì Hoàng Ánh chỉ xem cô như một thằng con trai cởi trần!

    Có một ngày, Hoàng Ánh đi làm chưa về, cô vào phòng của anh, quan sát một số thứ, toàn là gấu và truyện ngôn tình, trang sức thì chỉ có vài bộ đơn giản, cứ như một đứa con nít.

    Nhưng cô đến tủ quần áo, mở ra, đồ ngủ của Ân Nhi đây sao???

    Đây là những kiểu đồ từ năm 7 tuổi cô đã không đụng đến nữa, nhăn nhít, màu mè, lại còn dài tay dài chân???

    Cô ta ở với Hoàng Ánh mà ăn mặc như này à???

    Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại đi mặc thử, cũng khá vừa vặn, vì dáng cô và Ân Nhi hao hao nhau, chỉ có điều Ân Nhi kín đáo đáng yêu, còn Lệ Thuỵ lại trưởng thành khêu gợi.

    Lệ Thuỵ vẫn chưa thay đồ ra, vẫn đi lanh quanh và lật xem thử vài quyển sách.

    Cô nhếch môi "Đúng là não tàn, đọc mấy thứ này hèn gì học khoa ngôn ngữ, chắc để phục vụ mấy cái trí tưởng tượng nhàm chán của cô ta"

    Đúng lúc này, Hoành Ánh đứng chết trân ở cửa phòng, anh bước đi loạng choạng tới, hình như anh lại uống rượu.

    Anh vội vã ôm chầm lấy người con gái đang cầm quyển sách, anh vùi đầu vào hõm vai cô, siếc chặt vòng tay.

    "Ân Nhi, em về rồi, em đừng đi nữa Ân Nhi, anh xin lỗi, anh không mắng em nữa, đừng doạ anh có được không"

    Thân thể Lệ Thuỵ cứng đờ, đây là lần đầu tiên anh ôm cô, ôm như tình nhân thực sự, nhưng mà... anh lại gọi tên cô ta.

    Vì sao lúc nào cũng là cô ta?

    Lệ Thuỵ nắm chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng cô thấy nhói trong tim hơn.

    Cô đưa tay ôm anh, cất giọng "Em sẽ không rời đi nữa, em yêu anh, Ánh!"

    Nếu anh đã nhìn nhầm, thì cứ nhầm đi, cho dù tim anh không thuộc về cô, cô cũng nguyện ở cùng anh như thế.

    Hoàng Ánh bắt đầu kích động, anh hoàn toàn không làm chỉ được lí trí nữa.

    Anh bế cô lên giường, hai người bắt đầu hôn, anh đưa tay sờ lên ngực cô, đúng, chính là thân thể này làm anh không thể nào chống cự được.

    Tay anh không ngừng trên ngực, dần di chuyển xuống dưới.

    (Trời lạnh quá trùm mền lại nhé)

    Lệ Thuỵ cảm nhận những cảm giác sung sướng mà anh mang lại, vừa đau buốt vừa thoả mãn, đúng, cô vẫn còn giữ sự trong trắng cho anh, cuối cùng cũng có ngày này.

    Nếu anh đã nhầm, thì cô sẽ không buông tha cho anh nữa, cô sẽ bắt anh chịu trách nhiệm.

    "Ánh, anh hết đường lui rồi" cô nhếch môi cười gian tà, rồi đắm mình hưởng thụ.
     
    Bạn Thân Của Anh
    Đám cưới với bạn thân


    Sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc Hoàng Ánh day day trán, tác dụng của cồn làm đầu anh đau, nhưng bên người có cảm giác ấm nóng, anh nhìn sang, chợt thấy Lệ Thuỵ không quần áo gối đầu lên tay mình ngủ ngon lành.

    Anh hốt hoảng ngồi dậy, nhìn lại bản thân mình cũng không mảnh vải, quần áo thì lung tung dưới sàn.

    Lệ Thuỵ nhíu mày mệt mỏi, cáu gắt "Ngủ chút nữa đi anh, em vẫn còn mệt lắm".

    Hoàng Ánh giận dữ "Em làm gì trên giường anh thế này, mặc quần áo rồi về phòng ngủ đi!"

    Vừa nói anh vừa lấy chiếc khăn tắm quấn nửa thân dưới.

    "Em có về phòng hay không?"

    Lệ Thuỵ không hề kiên dè mà ngồi dậy, cứ thế để lộ cả ngực mình ra trước mặt Hoàng Ánh.

    "Anh sao thế?

    Tối qua là anh chủ động đưa em lên giường mà?

    Giờ anh nói như vậy là có ý gì?"

    Cô cố gắng nặn ra những giọt nước mắt, khoé mắt đỏ hoe, giọng nói bộc lộ sự tủi thân "Cả lần đầu tiên của em anh cũng lấy rồi, anh không chịu trách nhiệm với em thì sau này em dám lấy ai nữa?"

    Tay cô chỉ lên vết đỏ trên chiếc mền trắng tinh.

    "Không sai, đây chính là thứ sẽ ép chặt em với anh, để anh không còn đường lui" trong lòng Lệ Thuỵ chợt sung sướng tột cùng.

    "Anh...anh... có thật là anh đã có lỗi với em không?

    Anh xin lỗi, anh cứ nghĩ em là Ân Nhi..."

    Hoàng Ánh lắp bắp lo lắng.

    "Tối qua đồ em bị trời mưa làm ướt hết, em sang đây lấy đồ Ân Nhi mặc tạm... ai ngờ anh..."

    Lệ Thuỵ nghẹn ngào "Thôi, coi như em xui xẻo, sau này mong có ngừoi chấp nhận em không còn nguyên vẹn mà yêu em..."

    "Không được, anh đã làm gì anh sẽ chịu trách nhiệm, thông báo với gia đình đi, anh sẽ cưới em, nhưng nếu sau này em có yêu ai khác, anh sẽ đồng ý ly hôn, bởi vì trong tim anh chỉ có Ân Nhi" Hoàng Ánh bất lực cất tiếng.

    Lệ Thuỵ vui mừng, thân hình cô dán chặt lấy người Hoàng Ánh, tuy rằng trong lòng cô không khỏi chua xót.

    Cuối cùng cô cũng đợi được đến ngày này!

    "Hai tháng sau mình cưới nhé anh" giọng nói Lệ Thuỵ đong đầy tình cảm.

    Hoàng Ánh trầm mặc, lát sau anh khẽ thở dài, "Ừ"
     
    Back
    Top Dưới