Ngôn Tình Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,340,746
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ban-tay-bi-nguyen-rua-nam-chinh-la-mot-sinh-vat-khong-ten.jpg

Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
Tác giả: Phù Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Linh Dị, Điền Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU

"Ta có thể giúp cô thực hiện ước nguyện..." Một âm thanh quỷ dị khó nghe lên tiếng.

“Ồ, không cần.” Nữ chính từ chối.

"Bất kỳ điều ước nào cũng có thể trở thành sự thật chỉ cần cô sử dụng ta..."

“Đói bụng rồi, hôm nay phải ăn món gì đây?” Nữ chính đi vào phòng bếp.

"Này đợi đã..."​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ánh Sao Ban ngày
  • Bạn Dấu Yêu
  • Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
  • Mê Luyến Theo Bản Năng
  • Bạn Thân Là Vợ Tương Lai
  • Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 1: Bắt đầu


    Lý Trường Mộ đặt mua một đôi giày trên Taobao, sau khi cô nhận hàng và mở ra thì thấy chủ shop có tặng thêm một món quà. Đó là một chiếc hộp gỗ màu đen chạm khắc kiểu cổ xưa dài cỡ cánh tay, bên trên còn cột thêm dải ruy băng màu đỏ tươi.

    "Cửa hàng này... thật hào phóng." Lý Trường Mộ lẩm bẩm nói. Bình thường thì những phần quà nhỏ được tặng kèm khi mua sắm đều là các món đồ nho nhỏ rẻ tiền, chẳng hạn như mặt dây chuyền hay móc khóa trang trí gì đó. Cô đã có một chiếc hộp nhỏ với mấy món giống như vậy.

    Đặt hộp gỗ sang một bên, Lý Trường Mộ bắt đầu thử giày. Khi cô cúi xuống buộc dây giày, đột nhiên nghe thấy một giọng nói khàn khàn và quái dị thì thầm vọng bên tai: "...Muốn biến điều ước của mình thành hiện thực không?"

    Lý Trường Mộ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn chung quanh nhưng không thấy ai cả, cô bèn tiếp tục buộc dây giày.

    “Có muốn biến…” Khi giọng nói khàn khàn khó nghe kia xuất hiện lần nữa, Lý Trường Mộ lại vội vàng ngẩng đầu lên. Cuối cùng dựa theo phán đoán mà tìm được chính xác thứ phát ra âm thanh kia, đó là chiếc hộp vừa rồi cô tùy tiện đặt trên bàn.

    Sau khi buộc xong dây giày, cô dậm chân hai lần và thấy vừa vặn. Lúc này Lý Trường Mộ mới ngồi xuống ghế, cầm lấy chiếc hộp gỗ phát ra âm thanh kỳ dị kia.

    Tháo dải ruy băng màu đỏ tươi quấn quanh rồi mở nắp ra, đồ vật trong hộp liền hiện ra trước mặt Lý Trường Mộ. Đó là thứ khiến người ta thoạt nhìn đã cảm thấy xui xẻo, một xác bàn tay màu đen đã khô quắt queo, cũng có thể nói là đồ gì đó giống như cành cây khô và có năm ngón tay thật dài.

    335644290_1156674315017737_8824089911092177954_n.jpg


    335673034_173338245056544_3809351011496686205_n.jpg


    335482299_2169330496598856_270881193578117317_n.jpg

     
    Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 2: Nụ hoa mùa xuân lạnh giá


    Cuộc sống của Lý Trường Mộ bỗng có thêm một vật kỳ quái bầu bạn. Cô rời gia đình đi làm việc và sống một mình trong căn nhà thuê nhỏ. Nói ra thì có đôi khi cô thật sự cảm thấy hơi cô đơn, bất kể là đi đến đâu cũng chỉ có thể nghe thấy mỗi một tiếng bước chân tới lui của chính mình. Bây giờ đột nhiên có thêm giọng nói quỷ dị này, mặc dù không mấy dễ nghe và cứ luôn muốn thuyết phục cô ước nguyện, nhưng dù thế nào thì trong nhà cũng có thêm chút hơi người.

    Lý Trường Mộ là một người rất dễ tính và luôn được mọi người gọi là hiền lành, vì vậy cô cũng chẳng đốt bỏ bàn tay đen ngòm trông có vẻ nguy hiểm hắc ám kia hay xả nó vào toilet, mặc cho âm thanh của kẻ không biết tên kia cả ngày vây xung quanh cô nhắc nhở, cám dỗ cô ước nguyện.

    Lý Trường Mộ mỉm cười giặt phơi quần áo, một bàn tay đen nhẻm gầy còm liền bay đến bên cạnh cô, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười quái gở nói: “Con người sao có thể không có nguyện vọng, ta đây sẽ chờ nguyện vọng của cô, khà khà..."

    Lúc Lý Trường Mộ đang vui vẻ rửa cắt rau củ đem xào, cái tay màu đen kia lại đến ở bên cạnh thớt của cô, nó cười quái dị nói: "Có chuyện gì không hài lòng sao? Cô có cảm thấy bực bội với cuộc sống hiện tại này không? Ta có thể giúp cô..."

    “Nhị Hắc, ngươi tránh ra một chút, dầu trong nồi sẽ bắn vào người ngươi đấy.” Lý Trường Mộ nhẹ nhàng cười nói.

    335402525_1540328373156643_3064756358738929791_n.jpg


    335309578_167256279500390_1121840233941286097_n.jpg


    335332741_6108475285863071_1062062359372893698_n.jpg


    335370156_1191902425020035_3531494297658793289_n.jpg


    331143289_238156241894589_5275865992039448868_n.jpg

     
    Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 3: Nhụy sen giữa mùa hạ


    335350668_764044738501967_61426934598152650_n.jpg


    335964614_3523487654550906_8950706039297161385_n.jpg


    335673519_3319532904977258_342489270302617794_n.jpg


    335324141_1022856895353130_7133201163365788220_n.jpg


    335409054_151107321182518_1772325450960869461_n.jpg

     
    Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 4: Ánh trăng cuối thu


    Một ngày sau, Lý Trường Mộ ngã cầu thang bị gãy tay nên phải xin nghỉ ở nhà dưỡng thương. Tay phải bị bó bột, rất nhiều việc đều bất tiện thế nên cô chỉ có thể gõ bàn phím bằng một tay. Đang xem vài thông tin về đánh đổi trả giá gì đó cho lời nguyền trên trang web, Lý Trường Mộ đột nhiên tò mò hỏi: “Tay của tôi có phải là cái giá cho điều ước ngày hôm qua không?”

    335422612_206283782050280_603528534031832506_n.jpg


    335644673_531146242467350_2577768062319921123_n.jpg


    336092137_613963710060201_4575053124334916417_n.jpg


    335234443_489066936605314_3630884311366995776_n.jpg


    335175180_493964889613296_6768711016694608550_n.jpg

     
    Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 5: Tuyết rơi đầu đông


    "Nhị Hắc, tôi đi làm đây, ở nhà không được đụng vào chậu thủy tiên trên bàn, lần trước khó khăn lắm mới chớm được một bông hoa đã bị anh nghịch gãy, cái bông lần này anh không được đụng vào, biết không?"

    335024314_1021929488779264_3148086131939746152_n.jpg


    335044639_597044308994787_1343379738641993320_n.jpg


    336157240_110212518688313_394178504508399465_n.jpg


    335963132_2420429594780538_709859602033084536_n.jpg

     
    Bàn Tay Bị Nguyền Rủa: Nam Chính Là Một Sinh Vật Không Tên
    Chương 6: Kết thúc


    Ba năm sau, lúc Lý Trường Mộ dọn dẹp căn phòng nhỏ của mình, đang cố gắng di chuyển chiếc ghế sofa thì phát hiện ra có một quả cầu màu đỏ đầy bụi bên trong lăn ra.

    336352160_1301580927087817_7471570600580715740_n.jpg


    335671748_1187108432007568_3854561531699326028_n.jpg

     
    Back
    Top Bottom