Đô Thị Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
670,835
0
0
AP1GczNNHcox4SXfAcLBmy4ky88BLrDaNG-on_eI8_RFyOO6peTyvLJJLOTlq7xYb_dneG6bdlnpRBAGXPLSW_zgLcH6f5DCLpepSQjatCaxkBZMzWD1XldXGOA0odXV7KNC8E4iJtTgiGuUAyGc9jjnE3Dq=w215-h322-s-no-gm

Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
Tác giả: Giang Tĩnh Châu Minh
Thể loại: Đô Thị, Dị Năng, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Giang Tĩnh Châu Minh

Thể loại: Vả Mặt, Trả Thù, Dị Năng

Team dịch: Thiều Hoa Xuân Ý

Giới thiệu

"Đệ tử Vương Minh Kiệt, xin Bồ Tát phù hộ."

Ta cũng không nghĩ tới, vị khách hành hương đầu tiên của ta, lại chính là tên khốn đã áp bức ta đến chết ở kiếp trước.

Vương Minh Kiệt thắp hương, hồn nhiên không biết rằng người gã đang cầu xin lại là ta.

Mặt gã ta vẫn tỉnh bơ, há mồm xin xỏ: "Cầu Bồ Tát giúp vợ con mau chóng mang thai, sớm sinh cho con một thằng cu mập mạp. Những ai chống đối con đều sẽ con mẹ nó tan nhà nát cửa........"

"Sau này con hứa sẽ đúc tượng vàng cho Bồ Tát."

Ngửi một chút, năng lượng từ ước nguyện của gã tỏa ra mùi vị tanh tưởi khiến ta buồn nôn cực kỳ.

Ta cười lạnh một tiếng, xua tan hương khói chuẩn bị thi pháp cho gã một trận thì bị thiên lôi bổ cho một phát.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Em Gái Của Bạn
  • Bị Cách Ly Trong Nhà Bạn Trai Cũ
  • Bàn Luận Về Biện Pháp Tốt nhất Trừng Trị Người Yêu...
  • Ngoài IQ Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng
  • Xin Chào, Bạn Học Thẩm
  • Yêu Đương Không Bằng Hứa Nguyện
  • Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
    Chương 1


    "Đệ tử Vương Minh Kiệt, xin Bồ Tát phù hộ."

    Ta cũng không nghĩ tới, vị khách hành hương đầu tiên của ta, lại chính là tên khốn đã áp bức ta đến c.h.ế.t ở kiếp trước.

    Vương Minh Kiệt thắp hương, hồn nhiên không biết rằng người gã đang cầu xin lại là ta.

    Mặt gã ta vẫn tỉnh bơ, há mồm xin xỏ: "Cầu Bồ Tát giúp vợ con mau chóng mang thai, sớm sinh cho con một thằng c* mập mạp. Những ai chống đối con đều sẽ con mẹ nó tan nhà nát cửa........"

    "Sau này con hứa sẽ đúc tượng vàng cho Bồ Tát."

    Ngửi một chút, năng lượng từ ước nguyện của gã tỏa ra mùi vị tanh tưởi khiến ta buồn nôn cực kỳ.

    Ta cười lạnh một tiếng, xua tan hương khói chuẩn bị thi pháp cho gã một trận thì bị thiên lôi bổ cho một phát.

    Vết thương bên ngoài thân thể chỉ là vỏ bọc, đau đớn thật sự là nỗi đau bị ăn mòn thần hồn do thiên lôi len vào trong, ý đồ muốn nuốt luôn ký ức và cảm xúc của ta.

    Tây Thiên cho ra đời một loại cấm chế cắn nuốt mọi cảm xúc của con người, nhằm tạo ra một con rối biết nghe lời.

    Thân là Bồ Tát, ta không thể có thất tình lục dục, đương nhiên cũng không thể dâng lên chút ác ý nào với Vương Minh Kiệt. Để bảo vệ thần hồn, ta buộc phải dùng hơn phân nửa pháp lực, cố gắng giữ lại ký ức, đồng thời áp chế hận ý vừa trào lên, dùng trái tim lương thiện để lừa gạt thiên lôi.

    Vương Minh Kiệt dập đầu thêm vài lần nữa, đại sảnh vẫn duy trì không khí yên ắng. Gã nắm tay lại đứng lên, gân xanh ở huyệt thái dương nổi lên rõ ràng.

    Vương Minh Kiệt trong trí nhớ của ta là như thế này.

    Hắn rất hay búng vào dây áo lót của ta, các bạn học cười nhạo nói ta là vợ gã.

    Ta giải thích với bọn họ.

    Thế là hôm sau, gã chụp ảnh riêng tư của ta rồi photo ra, khiến toàn trường biết đến cái danh "kỹ nữ" của ta.

    Gã xé quần áo ta, chích tàn t.h.u.ố.c lá lên người ta.

    Ta phản kháng chứ.

    Tiếp đó, trong sách giáo khoa, cặp sách, thậm chí là chỗ ngồi đều được đặt d.a.o lam vào.

    Ta nói lại với giáo viên.

    Sau đó nữa, bọn chúng đạp vào bụng ta, nắm tóc, tát mặt ta, ép ta quỳ xuống bắt chước "chó mẹ".

    Vương Minh Kiệt đứng một bên vừa chỉ đạo, vừa chụp hình lại.

    Mãi cho tới một lần ngoài ý muốn, gã đập đầu ta lên tường, vừa hay đ.â.m vào cái đinh, m.á.u chảy đầm đìa.

    Ta nhớ lại đoạn ký ức đẫm m.á.u đó, nhắm mắt lại cố dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong đầu, không thể cho thiên lôi bất kỳ cơ hội nào. Sau đó, vừa mở mắt ra đã thấy Vương Minh Kiệt hai ba bước vọt tới trước bàn, ôm lư hương lên.

    "Bồ Tát hãy phù hộ cho con nhé, nếu thành công con sẽ quyên tiền cho người, nếu người không phù hộ, đừng trách con dỡ luôn ngôi miếu nát này của người!"

    Trong phút chốc, ta hóa thành ảo ảnh, bay lên nóc chánh điện.

    Chương 2:

    Vương Minh Kiệt đột ngột buông tay, lư hương trong tay rơi xuống đập trúng chân dọa gã nhảy dựng lên, kinh hãi kêu: "Bồ Tát!"

    Tiếng Phạn vang vọng trong chánh điện, Vương Minh Kiệt cau mày nhìn xung quanh, muốn tìm ra được loa hoặc thiết bị ghi hình.

    Đã đến bái Phật, lại không tin Phật.

    Gieo điều ác, chôn ác niệm, lại mong cầu thiện quả.

    Ta thầm châm biếm trong lòng, biểu cảm trên mặt lại toát lên vẻ từ bi, thi pháp giúp chân hắn hết đau: "Ta và con có duyên."

    Nghiệt duyên, nợ máu.

    Vương Minh Kiệt phát hiện chân không còn đau nữa thì cuống quýt quỳ xuống, lộ vẻ tham lam cầu xin ta: "Bồ Tát pháp lực vô biên, xin Bồ Tát phù hộ!"

    Ánh mắt gã như mãng xà trườn qua trườn lại trên người ta, dính nhớp, lạnh như băng, lại còn tà ác.

    Ta lật lật sổ tay thực tập trong tay, chọn ra một câu trong , khuyên nhủ nói: "Con thân mang nghiệp chướng nặng nề, nhưng Đức Phật từ bi. Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ."

    "Con sám hối! Con có tội!" Vương Minh Kiệt ưỡn cái mặt to của gã ra, vội vàng tỏ thái độ: "Con không nên mắng Bồ Tát, cũng không nên đập vỡ lư hương, nhưng con là người tốt, sau khi bạn học qua đời, con đã quyên góp rất nhiều tiền cho cô ta, báo chí còn đưa tin........."

    Tàn nhang dính lên khóe mắt, Vương Minh Kiệt rốt cuộc nặn ra được một giọt nước mắt, vừa khóc lóc kể lể, vừa cầu xin: "Bồ Tát minh giám."

    Minh giám?

    Chuyện bắt nạt gã không đề cập tới nửa chữ, còn đem cái c.h.ế.t của ta ra tranh công.

    Thấy ta không lên tiếng, Vương Minh Kiệt cười lấy lòng: "Con nhất định sẽ thay người sửa đường, xây miếu, đúc tượng Phật bằng vàng!"

    Một ngọn lửa bùng lên trong bụng ta, hai mắt ta trợn trừng, tràn đầy oán khí hỏi: "Nếu ta là tà thần thì sao?"

    [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ban-bo-tat-khong-cung-cap-uu-dai/chuong-1.html.]

    Chương 3:

    Vương Minh Kiệt vẫn đang nhìn chằm chằm ta, khuôn mặt béo ú dần dần vặn vẹo, cuối cùng mở miệng lấy lòng nói: "Cái gì là chính cái gì là tà? Nếu người có thể ban phúc cho ta, thì chính là Bồ Tát tốt nhất."

    Yêu ma quỷ quái là cái gì? Cá lớn nuốt cá bé mới chính là đạo lý sinh tồn của gã.

    Ta không thèm hỏi về quá khứ của gã, hỏi gã có tin vào nhân quả tuần hoàn hay không hay hỏi gã xem vì sao lại làm thế.

    Một khi quyền lực bị đảo ngược, quyền phát biểu tất nhiên cũng thế.

    "Quỳ xuống cầu xin ta." Áo trắng ta phiêu phiêu, ngồi ngay ngắn trên đài, lộ vẻ thương xót chúng sinh, lúc này mới khiến thiên lôi dịu xuống.

    Khóe miệng Vương Minh Kiệt run rẩy, há miệng hít một hơi thật sâu rồi mới cắn răng quỳ xuống, vừa dập đầu vừa xả mấy câu nịnh hót.

    Những lời này năm xưa ta đã từng nghe qua, từ miệng những tên đồng phạm bàng quan đứng ngoài quan sát.

    Mấy kẻ bắt nạt này, ngoại trừ đánh nhau và bắt nạt người khác thì còn rất thích khen ngợi cặp giò thối của Vương Minh Kiệt, lời hay tuôn ra liên tục như suối.

    Nói là đội gã lên trên đầu cũng không ngoa.

    Gia đình Vương Minh Kiệt có quyền có thế, mà ta lại chỉ là một đứa trẻ mồ côi không có bối cảnh gì.

    Dưới ám thị của cha mẹ Vương Minh Kiệt, thái độ của trường học đối với cái c.h.ế.t của ta rất qua loa, đúng là sức mạnh của quyền lực.

    Nhà vệ sinh không có camera là hợp lý, camera ngoài hành lang bị hư cũng hợp lý, hồ sơ theo dõi bị đè lại cũng là hợp lý.

    Nếu không phải thấy Lưu không tìm thấy ta nên làm lớn chuyện lên thì..

    Cái c.h.ế.t của ta, cũng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

    Ngoài ý muốn tới hợp lý.

    Khi đó xã hội vẫn rất ổn định, chuyện một học sinh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa đột ngột tử vong, cũng được xem như tin nóng.

    Phóng viên đánh hơi được mùi liền đuổi theo phía sau xe cảnh sát tới trường.

    Microphone và câu hỏi dồn dập đập lên mặt hiệu trưởng, hiệu trưởng Ngô chuyên nghiệp dùng giọng điệu nghiêm trang nói mấy lời sáo rỗng, chỉ vài ba câu đã che dấu được lý do ta bỏ mạng.

    Sau bữa tiệc tối giữa phóng viên và quan chức nhà trường, cái c.h.ế.t của ta giờ đây còn không được chú ý như đồ ăn thừa trên bàn.

    Chương 4:

    Nghĩ tới đây, ta lại nhìn Vương Minh Kiệt, gã vẫn là bộ dáng chưa từng chịu khổ như cũ.

    Dập đầu một hồi lâu mà trên trán gã vẫn chỉ dánh một chút bụi, ta không vừa lòng chút nào.

    "Tiếng dập càng to, tâm càng chân thành, chỉ khi chân thành thì mới linh!"

    Vương Minh Kiệt một bụng đầy căm giận, dùng sức dập một cái thật mạnh, sau đó từng cái từng cái tiếp tục dập.

    "Bồ Tát phù hộ con nhanh nhanh thăng chức, con chắc chắn sẽ đúc cho người cung vàng điện ngọc."

    Thân hình lại biến mất lần nữa, mặc cho Vương Minh Kiệt chửi thề trong đầu bao nhiêu lần cũng không phản ứng lại nữa.

    Nếu dễ dàng cầu được ước thấy như vậy thì đâu phải thần linh.

    Chánh điện trống rỗng, Vương Minh Kiệt vừa dập đầu vừa chửi bới, càng chửi càng hăng.

    Cho tới khi trán hắn nhiễm màu đỏ tươi của máu, ta mới ném ra một khối tượng Quan Âm bằng gỗ nhỏ.

    "Đeo hàng ngày, thành tâm cung phụng."

    Vương Minh Kiệt vội vàng đứng lên muốn chộp lấy, nhưng hai chân không chịu điều khiển khiến gã ngã chổng vó, nhưng gã cũng không quan tâm mà chỉ ôm chầm lấy tượng gỗ, la lớn nói: "Bồ Tát yên tâm, con chắc chắn sẽ hầu hạ người thật tốt!"

    Đại điện vẫn yên tĩnh, Bồ Tát không lên tiếng.

    Vương Minh Kiệt ngỡ rằng mình cầu được ước thấy, nhưng lại không biết rằng, thứ gã ta vừa cầu được, không phải phúc mà chính là nghiệt.

    Cấm chế dùng thiên lôi hạn chế ta ra tay với phàm nhân, bức ta vứt bỏ thất tình lục dục, nhưng nếu Vương Minh Kiệt tự mình gieo gió gặt bão thì không liên quan gì tới ta.

    Dù sao bây giờ ta cũng là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, không vụ lợi, cũng không có lòng tham.

    Vương Minh Kiệt vừa rời đi, ta liền nhận được chiếu lệnh từ Tây Thiên gửi tới.

    Cấp trên tỏ vẻ thân thiết hỏi thăm: "Sao lại dẫn thiên lôi tới? Có bị thương ở đâu không?"
     
    Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
    Chương 2


    Chứng kiến sự cong cong vẹo vẹo của thế gian lâu rồi, cho nên dù hiện tại thủ trưởng đang cười, ta vẫn phải lựa lời mà nói, dùng ngữ khí "Thái thượng vong tình" bình tĩnh đáp:

    "Thien lôi linh khí sung túc, không những không bị thương mà thần hồn còn mạnh mẽ hơn đôi chút."

    Thủ trưởng nghe xong thì nhếch môi, mặt mày cũng giãn ra, tùy ý nói: "Người mới luôn bị thiên lôi đánh ít nhất là một lần, không sao là tốt rồi."

    Nói xong, thủ trưởng lại hỏi ta một ít chuyện về cung phụng nhang khói, dặn dò ta làm ăn cho tốt, đừng tự so sánh mình với người khác.

    Ta mỉm cười gật đầu, lúc này thủ trưởng mới chịu để ta trở về.

    Tranh chấp trong Phật đạo, bề ngoài là tranh giành hương khói phàm nhân cung phụng, trên thực tế chính là cạnh tranh sự tín ngưỡng.

    Tín ngưỡng thuần túy, có lẽ còn mạnh hơn bất kỳ thuật pháp nào.

    Linh quang bất chợt lóe lên, dường như ta đã tìm được sinh lộ rồi.

    Ánh mắt nhìn khắp thế gian, đi theo tượng gỗ khóa lại thân ảnh Vương Minh Kiệt.

    Sau khi Vương Minh Kiệt trở về, công ty không chỉ cải tử hoàn sinh, mà còn liên tục giành được vài cái dự án đa quốc gia.

    Người trên thương trường đều đã thành tinh, tình trạng bất thường này khiến ai nấy đều nghi ngờ.

    Trên bàn rượu, Vương Minh Kiệt ngồi ở ghế chủ tọa đang được mọi người vây quanh thổi phồng.

    Trần tổng nâng ly rượu lên kính: "Vương tổng đúng thật là tuổi trẻ tài cao, dùng năng lực bản thân để cứu công ty!"

    Những người còn lại lần lượt hưởng ứng.

    Vượng Minh Kiệt một ngụm nốc cạn ly rượu, ra vẻ hào sảng lật ly lại, ngoài miệng khiêm tốn nhưng biểu cảm không giấu nổi vẻ đắc chí: "Đâu có đâu có, may mắn thôi."

    Rượu vào, thì lời ra.

    Miệng Vương Minh Kiệt như bị lọt gió, gã ta lột tấm da giả nhân giả nghĩa ra mà tấm tắc khoe khoang: "Tôi có duyên với Bồ Tát, ánh mắt của ngài khi nhìn tôi cực kỳ nóng bỏng."

    Chương 6:

    Ta bị những lời này làm cho muốn nôn tại chỗ, bất kỳ nữ giới nào liếc gã ta một cái cũng là có ý với gã.

    Vương Minh Kiệt cầm tượng gỗ áp sát vào má phải mình mà khoe khoang: "Hôm nay các anh may mắn đấy, được mở rộng tầm mắt!"

    Da người và tượng gỗ dính sát vào nhau khiến mùi rượu và mùi mồ hôi như phả vào mặt ta, sát tâm vừa động, thiên lôi liền theo đó nổi lên, đánh mạnh vào thần hồn ta.

    Ta không ngăn được, đành phải nắm chặt tay, đè nén nhục nhã và hận ý đang dâng lên rồi lừa gạt thiên lôi: "Phàm nhân há có thể xúc phạm thần thánh, gã ta vi phạm luật pháp thiên đình thì ta có thể trừng phạt như thường."

    Thiên lôi ầm một tiếng rồi mới thôi không công kích nữa, nhưng vẫn dòm ngó thần hồn ta như hổ rình mồi.

    Cấm chế này, đúng là nước chảy đá mòn!

    Trong lòng ta run sợ, chủ động phong ấn hơn một nửa ký ức, đồng thời tự cài cho mình thêm hai mệnh lệnh nữa.

    Không gian trong phòng chướng khí mù mịt.

    Trên bàn rượu, một vài lãnh đạo vẫn đang tiếp tục cạn ly với Vương Minh Kiệt, nhưng thư ký bọn hắn đã bí mật chụp lại bức tượng gỗ hình Bồ Tát này, trở về cẩn thận điều tra xem sao.

    Ta bấm tay tính toán, chuyện này thế mà lại là cơ hội để tích góp một chút hương khói.

    "Tới hoa viên Tân Hồ." Vương Minh Kiệt nôn mửa đầy người nhưng vẫn lầm bầm ghét bỏ vợ mình: "Đúng là đồ đàn bà luống tuổi có chồng, tao nhìn thôi đã muốn phun, trên giường cũng chẳng sướng chút nào......"

    Trong không gian lộn xộn, ta còn nghe được tiếng mỉa mai của người nào đó: "Ông trời mắt mù thật rồi, thế mà loại súc sinh này lại được Bồ Tát phù hộ."

    Tây Thiên bị mây đen bao phủ, Thần Phật cũng không có thân thể, cũng không có Phật tính, Phật tâm, mắt đã mù từ lâu rồi.

    Ta nhìn theo tiếng nói, bỗng cảm thấy người nọ có hơi quen mắt.

    Chương 7:

    Xe bắt đầu lăn bánh, đèn phía sau xe hòa lẫn với ánh đèn đường của thành phố, bóng xe cũng dần dần khuất xe.

    Ngày hôm sau mặt trời lên cao, Vương Minh Kiệt bị mùi thối trên người hun cho tỉnh, vừa mở mắt đã mắng: "Mẹ kiếp, con khốn này dám để lão tử ngủ dưới đất!"

    San San cầm que thử thai trên tay, hai mắt rưng rưng, giải thích với gã: "Tối hôm qua anh say quá, em lo cho cục cưng nên........."

    "Em có thai?" Bàn tay đang giơ lên nửa chừng của Vương Minh Kiệt bỗng biến thành cái ôm, gã cười đến thịt bên má đè lên hai mắt: "Chắc chắn là Bồ Tát tặng cho anh một tiểu tử mập mạp!"

    Đừng có nói bừa, ta không tặng ngươi, cái thai này cũng không phải của ngươi.

    [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://www.monkeyd.vn/ban-bo-tat-khong-cung-cap-uu-dai/chuong-2.html.]

    Trong lúc Vương Minh Kiệt và San San thủ thỉ với nhau trong căn phòng đầy mùi rượu buồn nôn này thì ta lại bất ngờ hít được hương khói.

    Đám lãnh đạo tối hôm qua thế nhưng không hẹn mà cùng tới ngôi miếu của ta.

    Trần tổng thắp hương xong thì giơ hai tay lên đ ỉnh đầu, miệng lẩm bẩm cầu thần: "Cầu Bồ Tát phù hộ cho công ty con được đưa ra thị trường thuận lợi."

    Các sếp khác cũng đang dâng hương, cầu tài, cầu con, cầu nhân duyên, còn hứa sau đó sẽ bỏ tiền xây lại miếu cho ta.

    Sự kiện này trong nháy mắt đã được các paparazi đưa ra ánh sáng, ngôi miếu này của ta bỗng chốc nổi tiếng.

    Bình luận nóng bỏng nhanh chóng oán giận: "Hiện tại không rửa tiền cũng không đấu giá? Núi hoang và dã miếu, quá biết chơi rồi đó!"

    Tuy nhiên hương khói ở chỗ ta lại càng ngày càng nghi ngút.

    Vương Minh Kiệt nhìn tình cảnh này thì mặt đen như đ.í.t nồi, cứ như nhà có trộm: "Mẹ nó, một đám rùa già, lão tử biết tỏng tâm tư dơ bẩn của chúng mày!"

    San San nằm trên người gã nói: "Thế thì sao chứ? Cũng chỉ có ông xã anh được nhìn thấy Bồ Tát!"

    "Chỉ có miệng em là ngọt." Vương Minh Kiệt nhéo m.ô.n.g cô ta một cái, trêu đùa nói: "Con đàn bà già kia không muốn qua đây hầu hạ em nên bị anh cho xéo rồi, ngày mai ly hôn xong chúng ta liền đi lĩnh chứng, có vui hay không?"

    Chương 8:

    San San giật mình khựng lại, nằm trong n.g.ự.c gã cười hai tiếng: "Vui, vui chứ."

    Ta cũng vui đây.

    Vui vì gã ly hôn với vợ, nuôi nhân tình ở bên người, càng vui vì thiên lôi đã không còn động tĩnh gì nữa.

    Ngày hôm sau, Vương Minh Kiệt đi tới cục dân chính làm thủ tục ly hôn.

    Gã dùng quyền nuôi con để ép vợ từ bỏ cổ phần công ty, chỉ chia cho vợ một căn nhà và một chiếc xe, còn tự nhận bả thân hào phóng.

    Vương Minh Kiệt dựa vào kinh doanh đa quốc gia khắp Châu Á, nhảy vọt lên thành nhà giàu mới nổi, bước đi cứ như trên mây.

    Nhưng phàm là chuyện trên đời này, đều có số phận của nó.

    Loại ác nhân như Vương Minh Kiệt này, đã định sẵn kết cục thảm hại, không thể mang mệnh phú quý.

    Cái gọi là được Bồ Tát phù hộ, bây giờ cũng nên trả giá rồi, không phải sao?

    Cuối tháng, cục thuế đột nhiên cử người tới điều tra: "Có người nặc danh báo cáo, công ty có tình trạng trốn thuế, sản xuất hàng nhái vân vân, mời phối hợp quy trình điều tra của chúng tôi.

    "Chắc chắn là con đà bà không an phận kia, mẹ kiếp!" Vương Minh Kiệt tức đến mặt mũi đỏ bừng, cái bụng bia run rẩy trốn trong văn phòng, miệng niệm linh tinh: "Bồ Tát cứu con với, Bồ Tát phù hộ cho con!"

    Thấy ta không có phản ứng, dưới tình thế cấp bách, Vương Minh Kiệt đành lấy d.a.o vạch lên ngón tay một đường, nhỏ hai giọt m.á.u lên tượng gỗ.

    Ta liền hiện thân như mong muốn của gã.

    Vương Minh Kiệt trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, ưỡn cái mặt to như cái bánh nướng của gã cầu xin ta cứu lấy công ty.

    Ta tỏ thái độ "Không phải việc của ta" nhìn hắn nói: "Đây là duyên số của ngươi."

    Nói xong ta cũng biến mất luôn.

    Vương Minh Kiệt vẫn tiếp tục cầu xin với không khí, nhưng vẫn không nhận lại được bất kỳ hồi âm nào.

    Tượng gỗ từng được tôn thờ hết mực, giờ đây bị gã giẫm dưới chân.

    Cơ quan thuế đã xác minh được, công ty có hành vi vi phạm pháp luật như giấy khép kinh doanh giả, sản xuất hàng nhái và trốn thuế.

    Các hợp đồng trước đó lần lượt biến thành phế thải, thanh danh Vương Minh Kiệt thối không chịu nổi, lưng gánh nợ nần, cuộc sống trở nên hỗn loạn không ngừng.

    Ta ở không trung lẳng lặng nhìn hết thảy, tâm tĩnh như nước chấp hành mệnh lệnh đầu tiên ta tự đặt cho mình: ác có ác báo, khiến Vương Minh Kiệt phải gánh hậu quả nặng nề.

    Vì để trả nợ, tài sản dưới danh nghĩa Vương Minh Kiệt cũng bị niêm phong, tài chính cũng bị tòa án đóng băng, gã bỗng chốc trở thành kẻ nghèo hèn mà gã vẫn luôn xem thường.

    Chỉ trong một đêm, gã từ thiên chi kiêu tử trở thành kẻ tiếng xấu đồn xa.

    Vương Minh Kiệt cho rằng ta là tà thần, ngay từ đầu đã lợi dụng gã nên hận ta thấu xương, tới nỗi lấy chu sa viết vô số chữ "chết" lên trên tượng gỗ, nhuộm bức tượng thành màu đỏ như máu.

    Vì trả thù, Vương Minh Kiệt tự cho mình có lý tìm tới cửa nhà vợ cũ, đập cửa ầm ầm: "Chính là mày con tiện nhân này, mày không chịu được khi thấy lão tử sống tốt! Bây giờ mày không trả nợ cho lão tử, lão tử sẽ không để mày yên!"
     
    Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
    Chương 3


    Náo loạn một trận mà trong nhà vẫn không có động tĩnh gì, nhưng lại có cảnh sát tới đè Vương Minh Kiệt lên tường.

    "Buông ra, tôi đây là về nhà mình!" Vương Minh Kiệt kêu oan: "Tôi phải kiện các anh tội bạo lực người dân!"

    Vợ cũ lúc này mới ra mở cửa, bình tĩnh lấy ra các loại giấy tờ, phối hợp điều tra với cảnh sát.

    Khi Vương Minh Kiệt bị cảnh sát mang đi còn mắng chửi vợ trước vô tình vô nghĩa.

    Con gái nhỏ đột nhiên xông ra, hét to vào mặt gã: "Không được mắng mẹ tôi! Tôi hận ông!"

    Chân Vương Minh Kiệt trượt một cái, suýt chút nữa lăn xuống cầu thang.

    Sau đó, Vương Minh Kiệt chạy tới hoa viên Tân Hồ, đúng lúc thấy San San đang thu dọn đồ đạc.

    Gã ta cầm một ít tiền rồi lấy hết trang sức trên người cô ta, vừa vuốt v e bụng vừa túm tóc cô ta, tàn ác nói: "Chăm con anh cho tốt, chờ anh mời đại sư tiêu diệt tên Bồ Tát tà đạo kia xong sẽ đến tìm em."

    Tiêu diệt ta?

    Ta ngồi vững vàng ở trên bệ, bây giờ đây, ta muốn cho Vương Minh Kiệt hối hận cả đời, biết thế nào là c.h.ế.t trong cô đơn!

    Vương Minh Kiệt lấy danh nghĩa "Trừ yêu diệt ma" mời mấy hòa thượng ở trên núi tới: "Đại sư, tiêu diệt tà thần chính là tích góp công đức."

    Đêm trước khi lên đường, Vương Minh Kiệt dùng thuốc độc c.h.ế.t hai con ch.ó hoang trong khu phố, lấy được hai túi m.á.u chó lớn.

    Đoàn người đi vào trong miếu của ta, tức khắc gây nên một trận xôn xao.

    Tới phía sau điện, Vương Minh Kiệt oán hận hất hết m.á.u chó lên người ta, biến ta thành một cái tượng Quan Âm máu.

    "Chính tà ma này đã phá hoại mệnh cách, lấy đi khí vận của tôi!"

    Ta biến ra hình ảnh Quan Âm, trong nháy mắt cả chánh điện tỏa ra vô số hào quang.

    Trụ trì đứng đầu sợ hãi quá độ, chuỗi hạt trong tay rớt xuống đất, thành kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến Quan Thế Âm Bồ Tát."

    Khách hành hương vây xem cũng kìm lòng không đậu quỳ xuống cầu nguyện.

    Chỉ có Vương Minh Kiệt vẫn đứng đó phát rồ, điên cuồng la to:

    "Bà ta là tà Bồ Tát! Mọi người đều bị bà tà lừa hết rồi, đồ đầu trọc ngu xuẩn! Đồ ngu muội hôi hám!"

    Trụ trì hận không thể bịt cái miệng của gã ta lại, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

    Vương Minh Kiệt tiếp tục gào thét: "Bà ta hại tao phá sản, hại tao mất vợ mất con, bà ta chính là tà thần!"

    Ta nhốt Vương Minh Kiệt vào một không gian nhỏ, sau đó để lộ khuôn mặt ở kiếp trước.

    "Ta là Quan Âm Bồ Tát, nhưng ta cũng chính là Liêu Không."

    Chương 10:

    Hai mắt Vương Minh Kiệt trợn to lên, trán bỗng đổ mồi hôi lạnh, nhưng vẫn cười lớn nói: "Ha ha ha, không thể nào! Ta đã dán Diệt Sát phù lên quan tài của nó rồi, đã hồn phi phách tán, hồn bay phách lạc từ lâu rồi!"

    Ta thi pháp quay trở lại kiếp trước lúc bị bắt nạt trong trí nhớ.

    Vương Minh Kiệt thấy thân thể tr@n truồng của ta thì biểu cảm đột ngột thả lỏng, biến thành vẻ mặt dâm tà bỉ ổi.

    "Liêu Không, mày chính là con ch.ó của tao. Bây giờ có biến thành quỷ, cũng phải nghe theo lời chủ nhân."

    Vương Minh Kiệt đã nhận định ta chính là Liêu Không, thân thể và linh hồn đều có dấu ấn của gã.

    Gã cho rằng ta sẽ phục tùng vô điều kiện.

    Nhưng gã chưa bao giờ chiếm được ta, sao ta lại sợ hãi gã ta đây.

    Nhìn thấy biểu tình vô cảm của ta, Vương Minh Kiệt rốt cuộc sợ hãi rồi, móc d.a.o từ trong n.g.ự.c ra, ném về phía ta.

    "Con đi3m thối! Cho dù mày là Bồ Tát, cũng là Bồ Tát từng bị tao cưỡi!"

    Dao rớt lạch cạch xuống đất, giống như vận mệnh của gã vậy.

    Ta ngồi yên giữa không trung nhìn xuống, không bi không mừng, không giận không sân.

    "Ngươi không có tư cách định nghĩa ta tồn tại như thế nào, thì làm sao hủy diệt được ta?"

    Ta thong thả bấm tay niệm chú, đem từng đau đớn, tủi nhục trả lại cho Vương Minh Kiệt.

    "Đáng lẽ, ngươi phải được trải nghiệm những cái này từ lâu rồi."

    Vương Minh Kiệt liều mạng giãy giụa, đau đớn vờn gã ta như bóng với hình.

    Gã khom người xuống, lấy tay ôm chặt đùi trong.

    "Đừng mà!"

    Đó là cảm giác làn da bị thiêu đốt, chính là gã dùng tàn thuốc viết tên lên người ta.

    Bỗng nhiên, tay gã dừng lại, mười ngón tay buông thõng xuống.

    "Xin cậu, ngày mai mình còn phải thi cuối kỳ, cầu xin cậu........"

    [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://www.monkeyd.vn/ban-bo-tat-khong-cung-cap-uu-dai/chuong-3.html.]

    Lúc trước gã dùng sức nhét đầu bút bi vào sâu trong móng tay ta, cảm giác đau muốn đứt ruột này, gã cũng nên chịu,

    Ngoài ra, còn có nỗi đau do hạ thể bị xé rách.....

    "Buông ra! Đừng có đụng vào người tao!"

    Vương Minh Kiệt duỗi chân giãy giụa, nhưng dường như có vô số cánh tay đè chặt gã ta lại.

    Gã như một đống thịt nát ngồi phich xuống đất, hai mắt không còn tiêu cự, miệng vẫn cứ lầu bầu gì đó không rõ.

    Đang cầu cứu Thần Phật ở đâu sao?

    Nhưng những La Hán Kim Cang ở Tây Thiên, mỗi người đều hóa thân thành đệ tử Phật giáo, du hành xuống ba ngàn thế giới.

    Họ cầm chuỗi hạt không rời tay, nếm đủ thất tình lục dục trên đời, nhân danh tình yêu mà làm vô số chuyện bẩn thỉu.

    Họ xem thường phàm nhân, lúc trước không chịu cứu ta, thì hôm nay cũng sẽ không tới cứu ngươi.

    Nhưng không gian bỗng chốc biến động, đúng là lãnh đạo trực tiếp của ta tới!

    Chương 12:

    Mặc dù ta tự phong bế hơn phân nửa ký ức, cũng theo bản năng chán ghét nam nhân trước mặt.

    Ta hạ mắt nhìn thân hình vặn vẹo trên mặt đất, hờ hững hỏi lại: "Đau không?"

    "Những đau đớn này, ta đã chịu đựng suốt bốn năm đấy, những năm đó ta chỉ biết bấm ngón tay tính xem còn bao nhiêu ngày nữa được tốt nghiệp, để có thể thoát khỏi đám người bẩn thỉu các ngươi......"

    Trong mắt Vương Minh Kiệt tràn ngập sự sợ hãi và không cam lòng, run rẩy giải thích: "Đó là ngoài ý muốn thôi!"

    Đầu bị đóng đinh dài, sau đó lại bị mạnh tay rút ra, m.á.u ướt đẫm cả tóc, cũng phá hủy hy vọng sống cuối cùng.

    Vương Minh Kiệt lấy hai tay ôm đầu, không sờ được vết thương nào nhưng lại làm gã đau kinh khủng khiếp chỉ có thể há miệng th ở dốc.

    "Cứu tôi!"

    "Cứu, cứu tôi!"

    Cây đinh sắt dài trong quá khứ kia, vào thời khắc này, rốt cuộc lại đ.â.m sâu vào đầu gã.

    Dưới khoảnh khắc cận kề cái chết, ta bấm tay niệm chú đánh gãy đau đớn của gã, lạnh giọng hỏi: "Vương Minh Kiệt, ngươi có muốn c.h.ế.t không?"

    "Giết tao đi!"

    "Đừng mơ c.h.ế.t rồi là sẽ được yên ổn." Ta thấy được sự giải thoát trong mắt gã ta thì rất không vui, lạnh giọng nhắc nhở: "Tội nghiệt ngươi phạm phải, cũng đủ cho ngươi trọn đời trọn kiếp không được siêu sinh, sau khi c.h.ế.t mỗi phút mỗi giây đều phải chịu khổ hình ở địa ngục!"

    "À, còn có chó hoang vây xung quanh ngươi, nhe răng trợn mắt, nhìn ngươi như hổ rình mồi đó!"

    Vương Minh Kiệt hốt hoảng quỳ xuống, mồ hôi lạnh trên trán nhiễu từng giọt xuống mặt đất, nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin ta: "Tha cho tôi...... cứu tôi với....... tôi sẽ làm chó cho cô..... làm gì cũng được....."

    "Ngươi bắt nạt, c**ng hi3p, hành hạ động vật đến c.h.ế.t còn g.i.ế.c người..... nhưng lại thoát được cảnh tù tội, không chịu khổ một ngày nào." Tạ hạ đài sen xuống, dừng ở trước mặt gã, thấp giọng ám chỉ: "Nhưng thiện ác có báo. Ngươi thoát được trừng phạt ở dương gian, tới âm phủ rồi sẽ phải trả lại gấp bội."

    "Hình phạt ở địa ngục, cho dù là ai, đều trốn không thoát được đâu."

    Chương 13

    Sự sợ hãi càn quét tâm trí Vương Minh Kiệt, gã c.h.ế.t tâm mà dập đầu, dập một cái lại nói một câu: "Tôi có tội, tôi sám hối, tôi nhất định sẽ tự thú........"

    Lúc này ta mới thả Vương Minh Kiệt ra khỏi không gian nhỏ.

    Trong mắt những người khác, ta và Vương Minh Kiệt chỉ biến mất trong một cái chớp mắt, như bị lóa mắt vậy.

    Sau khi để pháp thân biến mất, ta niệm chú siêu độ cho mấy con ch.ó vừa bị m.ổ b.ụ.n.g lấy máu, lúc này đang bị oán khí quấn thân.

    Chúng nó thống khổ, kêu than, muốn dùng răng nhọn hung ác cắn xé m.á.u thịt của kẻ thù.

    Ta dịu dàng xua oán khí của chúng đi, giúp chúng khôi phục dáng vẻ vốn có, rõ ràng đáng yêu thế này!

    Nước mắt vờn quanh hốc mắt chúng, đau đớn vô cùng.

    "Đi đi. Đầu thai tới một cuộc sống tốt đẹp đi." Ta nhẹ giọng trấn an: "Cứ yên tâm giao gã cho ta, ta sẽ khiến gã chuộc tội thật nặng, tin ta."

    Nhóm chó nhỏ lúc này mới cùng nhau chạy đi.

    Bỗng nhiên, một con ch.ó đen nhỏ nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chỗ ta.

    Nó cúi đầu, cẩn thận cọ cọ góc váy ta.

    Sau đó lại nhanh chóng rời đi.

    Ta nhìn theo bóng dáng biến mất của chúng, cảm xúc nội tâm bỗng cuồn cuộn.

    Đồng thời, lại tiếp thu được một nguồn lực tín ngưỡng vô cùng thuần khiết.

    Đến từ bọn nó.
     
    Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
    Chương 4


    Sau khi trò trừ ma khôi hài trong miếu kết thúc, cái miếu này của ta tức khắc nổi tiếng trên internet, hình ảnh ta hiển linh bị cư dân mạng chế thành meme, tựa đề là "Hữu cầu tất ứng."

    Ta cũng nhờ thế mà hút được một lượng lớn lực tín ngưỡng.

    Mà Vương Minh kiệt sau khi xuống núi thì lập tức mua vé máy bay đi xuất ngoại, định bụng giãy giụa thêm một chút.

    Nhưng gã ta vừa tới hoa viên Tân Hồ, thì ngay cả cổng cũng không vào được.

    Bảo vệ ở cổng nói chắc như đinh đóng cột: "Hộ gia đình anh đang nói kia đã bán nhà rồi, cặp vợ chồng son hôm qua vừa mới chuyển đi."

    "Cặp vợ chồng?" Vương Minh Kiệt như bị sét đánh.

    Bảo vệ vẫn đang nói cái gì, nhưng lúc này Vương Minh Kiệt không nghe vào bất kỳ thứ gì nữa.

    Trên đầu đội nón xanh khiến Vương Minh Kiệt vỡ mộng, cả người nghiêng ngả, té xuống đất.

    Ta thổi đến bên tai gã ta một câu.

    "Ta nói rồi, ngươi trốn không thoát đâu."Vương Minh Kiệt cuộn mình trên mặt đất, kêu to: "Mẹ! Con đốt vàng mã cho mẹ, mẹ g.i.ế.c c.h.ế.t con ả này được không? Con không chịu nổi nữa, mẹ ơi!"

    Ta biến ra một cái pháp kính, chiếu ra cảnh tượng dưới địa ngục: "Bà ta không tới được, chịu xong chưng hình*, còn phải bị rút lưỡi. Người bên cạnh chính là ba của ngươi. Đừng có gấp, cả nhà ngươi sẽ được đoàn tụ dưới địa ngục."

    (*chưng hình: hình phạt bị chưng, hấp lên.)

    Chương 15:

    So với cảnh tượng huyết tinh kinh hoàng ở địa ngục, nhà giam đúng thật là thiên đường.

    Gã ta chủ động bước vào đồn cảnh sát, chỉ vào bản thân, cắn răng nói: "Tôi g.i.ế.c người, tôi tới tự thú, các anh mau mau bắt tôi lại đi!"

    Xem ra thao tác vừa rồi của ta, thật sự khiến gã ám ảnh rồi.

    [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ban-bo-tat-khong-cung-cap-uu-dai/chuong-4.html.]

    Cảnh sát trong phút chốc biến sắc: "Anh nói cho rõ ràng."

    Vương Minh Kiệt nói năng lộn xộn, lắp ba lắp bắp kể quá trình bắt nạt ta trong bốn năm ra: "Tôi cầm đầu bắt nạt Liêu Không. Tôi đánh cô ta, đốt tóc cô ta..... đúng rồi, tôi còn bắt bạn học canh chừng cho tôi h.i.ế.p cô ta, cô ta không chịu nên phản kháng. Mấy cái này xem như phạm tội chứ, cán bộ?"

    "Còn có, cái c.h.ế.t của cô ta cũng không phải ngoài ý muốn, chính là tôi giết!"

    Một nữ cảnh sát nhìn như vừa tốt nghiệp mắt đỏ hoe đang ghi chép lại, một vị cảnh sát khác thì nhíu chặt mày, lớn tiếng quát hỏi: "Chứng cứ đâu?"

    "Tôi đã tự thú hết tất cả rồi, còn cần chứng cứ làm gì? Mau bắt tôi lại! Tôi phải ngồi tù!" Nhớ tới những ký ức đau đớn kia, Vương Minh Kiệt nhịn khong được đứng phắt dậy hét lên, muốn cầu xin một sự giải thoát.

    Gã ta nghĩ rằng chỉ cần gã tự thú, thuận lợi vào tù là sẽ không phải chịu những khổ hình dưới địa ngục đó.

    Nhưng ta đã đồng ý với mấy chú chó kia, sao có thể buông tha gã ta dễ dàng như thế!

    Thể xác và linh hồn Vương Minh Kiệt, một khắc cũng không thể ngừng chịu đựng thống khổ gã gây ra cho ta, cho chó nhỏ.

    Cho dù có bị ném vào phòng giam, cũng phải chịu cho đủ.

    Một tuần sau, Vương Minh Kiệt được thả ra.

    Gã liều c.h.ế.t nắm chặt cửa lớn đồn cảnh sát gào khản giọng: "Tôi g.i.ế.c người, bắt tôi vào tù đi, phán tôi tội c.h.ế.t cũng đáng!"

    Người chuộc gã ta không ai khác chính là hiệu trưởng Ngô, một trong những hung thủ đã che giấu chân tướng cái c.h.ế.t của ta.

    Hiệu trưởng Ngô đưa danh thiếp cho cảnh sát: "Có lỗi quá, tinh thần anh ta có chút vấn đề."

    Vương Minh Kiệt ôm chặt cánh tay hiệu trưởng Ngô như níu lấy cọng rơm cứu mạng, nói với cảnh sát: "Ông ta chính là hiệu trưởng Ngô, ông ta có thể chứng minh tôi đã g.i.ế.c người!"

    "Trong tay ông ta có camera trường học, có thể chứng minh những gì tôi nói là sự thật!"
     
    Bản Bồ Tát Không Cung Cấp Ưu Đãi
    Chương 5: Hoàn


    Lý Ngọc đưa Vương Minh Kiệt tới bệnh viện tư nhân, dùng mấy trăm vạn cứu được cái mạng của gã, lại cố ý dặn bác sĩ không cần quan tâm đ ến chân cẳng của gã.

    "Tàn phế thì tàn phế đi, đừng lo, không cần tự thấy áp lực tâm lý."

    Điều này rất kỳ quái.

    Càng kỳ quái hơn chính là ta không nghe được tiếng lòng của Lý Ngọc.

    Nhờ phúc của cư dân mạng, ta bây giờ có thể nói là hương khói cường thịnh, thậm chí còn chống lại được cả thiên lôi.

    Nhưng suy nghĩ của hắn, ta thế mà không đọc được.

    Sau khi Vương Minh Kiệt tỉnh lại thì tức khắc khóc than trong phòng bệnh: "Chân của tôi không cử động được! Bác sĩ! Y tá! Tại sao chân tôi lại không cử động được?"

    Lý Ngọc nhận được tin liền vọt vào phòng cho gã một cái tát.

    "Quả nhiên là mày con mẹ nó g.i.ế.c Liêu Không!"

    Lý Ngọc quen biết ta?

    Khó trách ta thấy hắn rất quen mắt.

    "Đúng, là tao giết." Vương Minh Kiệt dùng hết sức bình sinh kéo Lý Ngọc: "Nhiều năm như vậy, mày cũng tìm được chứng cớ rồi."

    Lý Ngọc siết chặt tay, ánh mắt như muốn phun ra lửa nhưng giọng điệu lại bình tĩnh như sắp có bão ập tới.

    "Liêu Không vừa mất, tụi mày liền đưa cậu ấy đi hỏa táng, một chút dấu vết cậu ấy để lại tụi mày cũng đốt sạch, không phải là sợ bỏ sót chứng cớ sao?"

    Lại không mặn không nhạt hỏi tiếp: "Làm sao? Bây giờ hối hận rồi?"

    Quá khứ có sức nặng rất lớn, vào thời khắc nào đó trong tương lai, nó sẽ là tấm gương xét xử một người.

    Ví như hiện giờ, Vương Minh Kiệt đau khổ nhắm mắt lại, hận mình năm đó sao lại tiêu hủy sạch sẽ dấu vết, khiến bản thân bây giờ không có cách nào nhận tội, sau khi c.h.ế.t đi sẽ phải chịu khổ hình.

    Gã lúng ta lúng túng mở miệng: "Hối hận........."

    Câu nỉ non này làm Lý Ngọc tức giận, hắn túm chặt áo Vương Minh Kiệt, căm hận nói: "Nếu không phải đã đồng ý với Liêu Không, giữ lại mạng chó của chúng mày còn chút tác dụng, tao thật sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"

    "Dựa vào cái gì mà mày sung sướng nửa đời người, sau khi phá sản mới phun một câu "Hối hận"........... Ước mơ và cuộc đời của Liêu Không, xứng đáng bị mày chà đạp sao?"

    Lý Ngọc đóng sập cửa đi ra ngoài, sau khi xoay người thì lau nhẹ khóe mắt.

    Tim ta bất giác co rút lại, nhưng bây giờ không phải lúc mở phong ấn ký ức.

    Vương Minh Kiệt ngồi phịch trên giường bệnh, lăn qua lộn lại lầm bầm nói: "Thật xin lỗi."

    Sám hối là hướng về chính bản thân mình chứ không phải biểu diễn cho nạn nhân xem.

    Vương Minh Kiệt chỉ là sợ bản thân phải chịu đau đớn, sợ hãi những hình phạt vô tận của địa ngục.

    Đây không phải tự thấy mình sai, cũng không phải sám hối.

    Ta sẽ không tha thứ, cũng không có tư cách thay những sinh mệnh bị gã tổn thương tha thứ.

    Chương 18 + 19:

    Tối đó, Lý Ngọc quay lại phòng giám hộ, thờ ơ nói: "Mày có biết hiệu trưởng Ngô, còn có cục trưởng đã về hưu, bây giờ đang ở trên đường lớn tìm mày không?"

    Vương Minh Kiệt hận không thể quỳ xuống trước mặt Lý Ngọc, nhưng tứ chi lại không sử dụng được, đành phải cầu xin nói: "Mày đã nói tao hữu dụng mà, đừng giao tao ra, bọn họ muốn g.i.ế.c tao........"

    "Được thôi, nhưng mày phải ra tòa buộc tội bọn họ." Lý Ngọc xắn tay áo, nhìn gã bằng nửa con mắt: "Thông đồng làm bậy nhiều năm như vậy, tao không tin mày không nắm được nhược điểm nào của bọn chúng."

    Vương Minh Kiệt co rúm lại: "Tao có một điều kiện."

    "Nói."

    "Tìm bằng chứng buộc tội tao, tao muốn vào tù."

    Lý Ngọc hơi kinh ngạc, lạnh nhạt đáp ứng: "Thành giao."

    Ta nhìn sườn mặt tuấn tú của Lý Ngọc, có chút muốn lôi trí nhớ bị phong bế ra.

    Quá khứ, ngoại trừ thù hận, còn bao gồm điều gì nữa đây?

    Với sự phối hợp của Vương Minh Kiệt, hiệu trưởng Ngô và cục trưởng Triệu, đám người từng tham gia vụ bắt nạt, còn có truyền thông lúc trước đã nhận hối lộ.

    Tất cả, đều đồng loạt bị khởi tố.

    Đột nhiên bị cảnh sát sờ gáy, bọn chúng vẫn chưa kịp khớp khẩu cung.

    Trong phòng thẩm vấn, bọn chúng bị cảnh sát tách riêng ra để hỏi cung.

    Thông đồng nhau thời gian dài cũng không khiến cục trưởng Triệu và hiệu trưởng Ngô* ăn ý với nhau hơn.

    (*Trong raw ghi là hiệu trưởng Vương nhưng mà phía trên xuyên suốt vẫn là Ngô nên mình để hiệu trưởng Ngô nha.)

    Tám chữ to "Thẳng thắn được khoan hồng, chống cự sẽ nghiêm trị." khiến ai nấy đều hoảng hốt.

    Cục trưởng Triệu mắng hiệu trưởng Ngô ra vẻ đạo mạo, hiệu trưởng Ngô thì nói cục trưởng Triệu lòng dạ độc ác.

    Chó cắn chó nổi lên, ngày càng nhiều vụ án được tra ra, tất cả đều được xử lý sạch sẽ.

    Không chỉ có ta, mà còn nhiều nạn nhân vô tội khác nữa.

    Trong căn phòng thẩm tra nhỏ xíu, lần đầu tiên họ được nhắc tới, lần đầu tiên được đưa ra ánh sáng, lần đầu tiên được nhìn thẳng vào......

    Những kẻ bắt nạt người khác, không chỉ có nam tây trang giày da chỉnh tề, còn có nữ trang dung sang trọng, ai nấy đều ngăn nắp chỉn chu.

    Cảnh sát cầm một xấp tài liệu trên tay, nghiêm mặt nói: "Vương Minh Kiệt đã tự thú, hơn nữa gã ta còn cung cấp bằng chứng các cô cậu có hành vi bắt nạt Liêu Không."

    Người đàn ông trông vô cùng dầu mỡ đối diện đưa cho viên cảnh sát một điếu thuốc, miệng lưỡi đưa đẩy nói: "Ai, lúc đó còn nhỏ tuổi, không hiểu chuyện........."

    "Thẩm vấn cấm hút thuốc." Cảnh sát gõ gõ bàn: "Đại học, trưởng thành rồi, có thể chịu trách nhiệm hình sự."

    Một tên khác tóc ngắn ngủn nhanh như gió trốn tránh trách nhiệm: "Đều là do Vương Minh Kiệt cầm đầu, ba gã ta là cổ đông trong trường, mẹ gã lại nuông chiều gã anh có hiểu không? Chúng tôi cũng là bị ép bất đắc dĩ phải làm vậy."

    Mấy nữ sinh cũng hùa theo gật đầu, bắt đầu nói nhảm: "Trong trường đều đồn Vương Minh Kiệt và Liêu Không là một cặp, yêu đương khó tránh khỏi có lúc xung đột, thật là hối hận lúc trước không hỏi cậu ấy cho rõ ràng."

    [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ban-bo-tat-khong-cung-cap-uu-dai/chuong-5.html.]

    "Theo điều tra của cảnh sát, Liêu Không phủ nhận quan hệ yêu đương."

    Tên mặt dầu mỡ khinh thường bĩu môi: "Chậc, hai người bọn họ còn ngủ với nhau kìa......."

    "Vương Minh Kiệt đã thừa nhận là cưỡng gian!" Cảnh sát vỗ mạnh xấp tài liệu trên bàn, lớn tiếng quát: "Các cô cậu phạm tội gì, ở đây đều ghi kỹ càng!"

    Chương 20:

    Bọn họ nhìn thấy tập tài liệu dày cộp trên bàn thì ánh mắt trở nên bối rối.

    "Tôi thật sự có lỗi, cũng rất hối hận......"

    "Mấy năm nay, tôi luôn sống trong sự áy náy, còn quyên góp cho cô nhi viện, hy vọng có thể chuộc lỗi........."

    Lòng người khó dò.

    Cho dù là Bồ Tát, ta cũng rất khó phân biệt rõ lòng dạ sâu thăm thẳm của con người, ai tiêm nhiễm ai, ai cám dỗ ai.

    Ai trong sạch, ai vô tội, ai vẩn đục, ai có tội.

    Tòa án thẩm vấn và phán quyết diễn ra, xét thấy tình tiết nghiêm trọng, hiệu trưởng Ngô và cục trưởng Triệu bị phán tử hình.

    Vương Minh Kiệt ngồi xe lăn tới tham dự phiên xét xử, bởi vì gã tự thú và có công tố giác nên cuối cùng chỉ bị phán tù chung thân.

    Quãng đời còn lại của gã, chắc chắn xui xẻo không ngừng, vận rủi quấn thân, ở trong ngục giam âm thầm bị tra tấn, dù không ăn năn sám hối thì cũng phải sống trong đau khổ.

    Các bạn học từng tham gia bắt nạt, bởi vì bọn họ phạm tội theo nhóm và chỉ là đồng phạm nên tòa chỉ xử thời hạn một năm tù giam.

    Nhưng nếu không làm việc thiện tích đức, sau này cũng chỉ có thể ngày càng xuống dốc.

    Khi tòa án bắt đầu thẩm vấn, thầy Lưu được sắp xếp ngồi ở hàng đầu tiên, hốc mắt đỏ bừng.

    Giáo viên của ta, đầu đã bạc thế này rồi cơ à?

    Kết thúc phiên tòa, Lý Ngọc đỡ thầy Lưu ra ngoài.

    "Rốt cuộc cũng chờ được."

    "Đúng vậy."

    Công lý tới muộn, nhưng cuối cùng vẫn tới.

    Đối thoại đơn giản làm ta bỗng nhiên hiểu được.

    Quá khứ, ngoại trừ thù hận, còn có cái gì?

    Là ấm áp và kiên định.

    Trong sự kích động, ta đã hiểu được mệnh lệnh thứ hai ta tự đặt ra cho mình - giữ vững bản tâm.

    Trong thần hồn, thiên lôi ngày càng suy yếu, ta thuyên chuyển một ít lực tín ngưỡng nghiền nát nó, không lưu lại dấu vết gì.

    Suy nghĩ qua đi, ta dùng hương khói mở phong ấn ký ức.

    Cuộc sống sinh viên mà ta xem như địa ngục, một lần nữa hiện lên rõ ràng trong đầu ta.

    Ngay lúc này, điều đầu tiên ta tìm không phải Vương Minh Kiệt, cũng không phải đám người bắt nạt, mà là Lý Tự và thầy Lưu.

    Khi đó, Lưu lão sư nghiêm khắc nhưng cũng rất dịu dàng.

    Lý Ngọc, gầy yếu nhưng lại dũng cảm.

    Bởi vì nói giúp ta một câu mà bị mấy kẻ bắt nạt xa lánh.

    Chúng ta đã từng hoạch định tương lai, hắn muốn làm luật sư, ta thì muốn trở thành bác sĩ, không cầu thần cũng không bái phật, chỉ dựa vào chính mình mà theo đuổi giấc mơ.

    Mãi tới lần tai nạn đó, ước định giữa ta và hắn, cả giấc mơ của chúng ta, đều bị vỡ tan tành.

    Ta bừng tỉnh đại ngộ, hiểu được vì sao ta không nghe được tiếng lòng của Lý Ngọc.

    Bởi vì lúc còn trẻ, chúng ta Phật nào cũng cầu, thần nào cũng xin.

    Sau đó, cũng chỉ có thể quyết định không tin Thần Phật nữa, chỉ tin vào chính mình.

    Lý Ngọc không tin Bồ Tát, ta đương nhiên không thể nghe thấy tiếng lòng hắn.

    Nhưng vào khoảng thời gian đen tối đó, Lý Ngọc lại tin ta, tin vào Liêu Không.

    Ta chỉ cảm thấy thiên lôi sẽ cướp đi thất tình lục dục của ta, biến ta trở nên không còn là ta.

    Lại xem nhẹ những oán hận không ngừng sinh sôi nảy nở, khiến Liêu Không cũng không còn là Liêu Không nữa.

    May mắn thay, ta một lần nữa tìm lại được chính mình.

    (Hoàn).
     
    Back
    Top Dưới