Khác Bản án ở tuổi 18

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406697277-256-k608802.jpg

Bản Án Ở Tuổi 18
Tác giả: Lyn710
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Phía sau một đứa trẻ ngoan là những tiếng thét thầm lặng"



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (355)Nữ phụ sửa lấy nữ chủ kịch bản
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • TSCQBN BẢN THẢO
  • [ EDIT] 盘秦 BÀN TẦN
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Thiên Phúc Sam Bảo (Bản Chính)
  • Bản Án Ở Tuổi 18
    Chương 1: Khởi đầu


    Trường trung học Thanh Xuân vào một buổi chiều rực nắng, nhưng trong góc khuất sau nhà kho cũ, không khí lại đặc quánh sự nhục nhã.

    "Uyển Nhi, nhìn xem, chiếc cặp này có vẻ không hợp với cậu lắm đâu."

    Hạ Vi mỉm cười, đôi môi tô son hồng đào chúm chím trông thật ngây thơ.

    Cô ta thong thả dốc ngược chiếc balo của Uyển Nhi xuống vũng nước bẩn sau trận mưa ban sáng.

    Sách vở, hộp bút và cả chiếc điện thoại cũ kỹ rơi lỏm bõm vào bùn đất.

    Đám nữ sinh đi cùng Hạ Vi rộ lên những tràng cười khúc khích, như thể đây là một màn kịch thú vị nhất mà chúng từng xem.

    Lâm Uyển Nhi đứng đó, đôi bàn tay gầy gò siết chặt gấu áo đồng phục đã sờn.

    Cô không dám phản kháng, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Vi.

    Trong cái thế giới mà đồng tiền và gia thế quyết định tiếng nói, một đứa con gái có "lý lịch sạch" nhưng nghèo xơ xác như cô chỉ là một bao cát để đám tiểu thư, thiếu gia trút giận.

    "Trả... trả lại cho mình." – Giọng Uyển Nhi run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió át mất.

    "Mày nói gì?

    Tao không nghe thấy?" – Một đứa trong nhóm đẩy mạnh vai Uyển Nhi khiến cô ngã nhào xuống vũng bùn, ngay bên cạnh đống sách vở nát bét.

    Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô.

    "Đủ rồi đấy.

    Các cậu không thấy mình hơi quá đáng sao?"

    Tiếng nói trầm thấp, đầy uy lực khiến đám nữ sinh lập tức im bặt.

    Gia Hào đứng đó, ánh nắng chiều rọi qua mái tóc bồng bềnh của anh, tạo nên một quầng sáng trông như vị thần hộ mệnh.

    Anh nhìn Uyển Nhi với ánh mắt xót xa, rồi quay sang nhìn Hạ Vi với vẻ khiển trách.

    "Gia Hào, tụi mình chỉ giỡn chút thôi mà..." – Hạ Vi bĩu môi, dậm chân đầy nuối tiếc rồi vẫy tay ra hiệu cho cả đám rời đi.

    Gia Hào thở dài, anh quỳ xuống lớp bùn đất, không màng đến bộ đồng phục đắt tiền bị lấm bẩn.

    Anh nhặt chiếc điện thoại của Uyển Nhi lên, dùng khăn tay lau sạch rồi đưa cho cô.

    "Em có sao không?

    Xin lỗi, tôi lại đến muộn rồi."

    Uyển Nhi ngước nhìn anh, đôi mắt trong veo ngập nước.

    Trong khoảnh khắc đó, Gia Hào là tất cả những gì cô có.

    Cô bám lấy cánh tay anh, nức nở như một con thú nhỏ tìm thấy tổ.

    Cô không hề hay biết, phía sau lưng mình, đôi mắt của Gia Hào không hề có lấy một tia ấm áp.

    Anh ta liếc nhìn vết bùn trên tay cô với vẻ ghê tởm kín đáo, nhưng bàn tay vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.

    Với Gia Hào, Uyển Nhi là một "con búp bê pha lê".

    Anh ta thích nhìn cô vỡ ra từng chút một dưới tay kẻ khác, để rồi anh ta sẽ là người duy nhất nhặt nhạnh những mảnh vỡ đó và dán chúng lại.

    Đó không phải là yêu, đó là cảm giác sở hữu tột cùng một thứ gì đó yếu ớt hơn mình.

    ...

    "Mẹ, con về rồi."

    Uyển Nhi khẽ mở cửa căn hộ tồi tàn ở khu chung cư cũ.

    Mùi ẩm mốc và mùi rượu rẻ tiền nồng nặc xộc vào mũi.

    Bà Diệp Thục Lan đang nằm vật vờ trên ghế sofa, tay vẫn còn siết chặt mấy tờ phiếu cầm đồ.

    Uyển Nhi lẳng lặng bước vào bếp, định nấu bát mì gói qua bữa.

    Cô cố gắng không gây ra tiếng động, nhưng tiếng lạch cạch của xoong nồi vẫn làm bà Lan tỉnh giấc.

    "Tiền đâu?

    Mày đi làm thêm cả tháng nay, tiền lương đâu rồi?" – Bà Lan ngồi bật dậy, giọng nói khàn đặc và hung dữ.

    "Mẹ, tiền đó con để đóng học phí kỳ cuối.

    Cô giáo nói nếu không đóng đúng hạn, con sẽ không được dự thi..."

    "Học!

    Học cái gì mà học?

    Tao sắp bị người ta siết nợ đến nơi rồi đây!" – Bà Lan lao đến, giật phắt chiếc balo của cô, lục lọi điên cuồng.

    Bà ta tìm thấy xấp tiền lẻ Uyển Nhi giấu trong ngăn bí mật, mắt sáng rực lên – "Tao mượn tạm, khi nào thắng tao trả lại gấp đôi!"

    "Mẹ!

    Đừng mà mẹ!"

    Uyển Nhi lao đến giằng lại, nhưng bà Lan đẩy mạnh cô vào cạnh bàn.

    Cú va chạm khiến thắt lưng cô đau nhói.

    Bà Lan cầm số tiền đó, lao ra khỏi cửa như một con nghiện đang lên cơn khát, bỏ lại Uyển Nhi giữa căn phòng tối om và lạnh lẽo.

    Uyển Nhi không khóc thành tiếng.

    Cô ngồi bệt dưới sàn nhà, đôi mắt trống rỗng nhìn theo cánh cửa vẫn còn đang rung rinh.

    Cô không dám kể cho Gia Hào nghe về người mẹ này.

    Cô sợ nếu anh biết cô sống trong vũng bùn như thế này, anh sẽ không còn nhìn cô bằng ánh mắt trân trọng nữa.

    Cô thà chịu đựng một mình, còn hơn là mất đi ánh sáng duy nhất.

    Cô lấy điện thoại ra, nhấn dòng tin nhắn cho Gia Hào: "Anh ngủ chưa?

    Cảm ơn anh chuyện chiều nay nhé."

    Rất nhanh, tin nhắn phản hồi hiện lên: "Vì em, tôi làm gì cũng được.

    Đừng buồn nữa, mai tôi sẽ mang bánh ngọt cho em.

    Ngủ ngon, bách hợp của tôi."

    Uyển Nhi ôm điện thoại vào lòng, một nụ cười mệt mỏi hiện lên.

    Cô vẫn còn hy vọng.

    Chỉ cần có anh, cô sẽ chịu đựng được tất cả.

    ...

    Thế nhưng, hy vọng giống như một tòa lâu đài cát, chỉ cần một con sóng nhẹ là sẽ tan biến.

    Sáng hôm sau, khi Uyển Nhi vừa bước vào cổng trường, cô cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ.

    Những tiếng xì xào to nhỏ, những cái chỉ trỏ đầy ác ý.

    "Nhìn kìa, là nó đúng không?"

    "Trông thanh cao thế mà không ngờ lại đi làm chuyện đó..."

    Uyển Nhi bàng hoàng bước vào lớp.

    Trên bảng tin giữa lớp, hàng loạt những bức ảnh được dán kín.

    Trong ảnh, một cô gái có gương mặt giống hệt Uyển Nhi đang ngồi trên xe của một người đàn ông lạ mặt, tay trong tay bước vào một khách sạn rẻ tiền.

    Đầu óc Uyển Nhi quay cuồng.

    Cô không làm chuyện đó.

    Cô chưa bao giờ làm chuyện đó!

    Hạ Vi bước tới, tay cầm một xấp ảnh khác, ném thẳng vào mặt cô: "Uyển Nhi à, nếu thiếu tiền đóng học phí thì cứ nói một tiếng, sao lại phải đi 'khách' sớm thế này?

    Thật bẩn mắt tụi này quá đi."

    "Không phải mình... không phải mình mà!" – Uyển Nhi gào lên, nước mắt rơi lã chã.

    Cô nhìn quanh lớp học, cố tìm kiếm hình bóng quen thuộc – "Gia Hào!

    Gia Hào đâu rồi?

    Anh ấy biết mình không phải người như vậy!"

    Đúng lúc đó, Gia Hào bước vào.

    Nhưng anh không chạy lại ôm cô như mọi khi.

    Anh đứng ở cửa lớp, nhìn cô với ánh mắt đầy thất vọng, thậm chí là ghê tởm.

    "Uyển Nhi... tôi đã nghĩ em khác với những người con gái khác.

    Tôi đã cố bảo vệ em, nhưng hóa ra tất cả chỉ là giả dối sao?"

    "Gia Hào, anh phải tin em!

    Em bị người ta hãm hại!" – Uyển Nhi lao đến nắm lấy tay anh.

    Gia Hào lạnh lùng hất tay cô ra.

    Lực đẩy mạnh khiến cô ngã nhào xuống đất.

    Anh ta quay lưng đi, không thèm nhìn lại một lần nào.

    Ngay khoảnh khắc Gia Hào quay đi, Uyển Nhi tình cờ nhìn thấy hình bóng anh ta phản chiếu qua tấm kính cửa sổ.

    Trên đôi môi của "vị thần hộ mệnh" ấy, không hề có sự đau khổ.

    Đó là một nụ cười khẩy đầy thỏa mãn.

    Anh ta khẽ liếc nhìn Hạ Vi và một cái nháy mắt tinh vi được trao đi.

    Trái tim Uyển Nhi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

    Một lỗ hổng lớn hoác mở ra trong lòng cô.

    Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm.

    Tại sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc mỗi khi cô bị bắt nạt?

    Tại sao anh ta lại biết cô thiếu tiền đóng học phí dù cô chưa bao giờ kể?

    Tại sao... anh ta lại không một chút do dự mà tin vào những bức ảnh kia?

    Uyển Nhi không gào thét nữa.

    Cô ngồi im lìm giữa những mảnh ảnh vụn, mặc cho đám bạn xung quanh đang cười nhạo.

    Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ xương tủy ra đến làn da.

    Hóa ra, bão tố không đến từ bên ngoài.

    Bão tố đến từ chính người mà cô coi là bến đỗ.

    Lâm Uyển Nhi không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình xuống địa ngục.

    Cô chưa hắc hóa, cô chỉ đang bắt đầu cảm thấy sự ghê tởm.

    Ghê tởm thế giới này, ghê tởm những nụ cười giả tạo, và ghê tởm chính sự ngây thơ ngu ngốc của bản thân mình.

    Cô chậm rãi nhặt một bức ảnh lên, nhìn sâu vào gương mặt mình trong ảnh.

    Một ý nghĩ le lói trong đầu: Nếu các người muốn tôi là loại con gái như thế này... vậy tôi sẽ đóng vai đó cho các người xem.
     
    Back
    Top Dưới