Hài Hước [BACK!!!] Không Tên (allvietnam)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
306946603-256-k461034.jpg

[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
Tác giả: jasminesi
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện đầu không hay thì thông cảm cho tui nka😘



đammỹ​
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 1


Trong một căn hầm bé nhỏ,dưới ánh sáng mù mịt, có một dáng người nhỏ nhắn và một cái xác?

Thân hình nhỏ bé kia cất tiếng nói trong trẻo:

-Hahaha, bữa ăn của ta ngày hôm nay ngon nhỉ~, trước khi ăn...

Thì cũng nên chế biến nhỉ~.

Như lời cậu ấy nói, cậu ấy bắt đầu chế biến bữa ăn ngon lành của mình....

Từng mảnh thịt đứt ra, da cũng đã lột ra để lộ một bộ xương trắng như sứ, từng mảnh thịt, mảnh da của cái xác kia được đúc thành từng cái bánh, cậu cho nhân thịt vào rồi nặn lớp bột bên ngoài cho tròn.

Giọng nói ấy một lần nữa lại cất lên, nhưng khác là...lần này ánh sáng đã chiếu thẳng vào khuôn mặt ấy.

Lộ ra làn da đỏ thắm, ngôi sao vàng tươi.

Nếu đến giây phút này mà bạn còn chưa nhận ra đó là ai thì có lẽ bạn hơi tệ đó.

Vie của chúng ta chứ còn ai đúng không nào?

-Có lẽ~ta sẽ không ăn hết đống này đâu, vậy nên ta sẽ bán ra ngoài thế giới bẩn thỉu kia vậy.

Tại sao Vie lại nói thế?

Không phải tâm hồn cậu đã rất bẩn thỉu khi làm việc đó với cái xác kia sao?

Đó là bạn nghĩ, nếu bạn nghĩ như thế thật thì bạn còn trong sáng và ngây thơ lắm đấy~.

Tại sao ư?

Nhìn lại đi con người đã gây ra những gì cho trái đất nào?

Chặt cây?

Đốt rừng?

Xã rác bừa bãi?

Còn rất nhiều việc khác, mọi người nói rằng covid là một con vi-rút đã gây nên cái chết của rất nhiều người, nhưng nó đã giúp trái đất như thế nào?

Không khí đã bớt ô nhiễm hơn?

Trái đất trở nên mát hơn?

Mặt tối của xã hội liệu có bẩn thỉu hơn nhứng điều mà Vie làm?

Tôi sẽ trả lời rằng nó bẩn thỉu hơn RẤT NHIỀU.

Vì sao ư?

Việc mà Vie vừa làm có lý do, cái xác kia đã tàn sát rất nhiều người dân của cậu ấy.

Còn những con người ở dưới mặt tối của xã hội kia thì sao?

Chỉ vì lòng tham mà chém giết chính những người ruột thịt của mình?

Đó chỉ là một phần nhỏ trong những tội lỗi của bao nhiêu là con người ở dưới mặt tối của xã hội giả tạo kia mà thôi.

Đến cả Vie, hồi bé cậu ấy là một cậu bé ngây thơ và trong sáng nhưng đến một ngày, ba mẹ cậu ấy chết đi trong một tai nạn máy bay, cậu được giao cho cô của cậu, vốn cô của cậu lại không ưa cậu nên đã đối xử với cậu như một nô lệ.

Nhốt cậu trong tầng hầm tối tăm, trong một tuần chỉ cho cậu ăn một lần, đến trường thì bị bạn bè à không mấy đứa nhà giàu chỉ trích, tuông ra những lời nói sỉ nhục.

Khiến cậu tự kỷ, trầm cảm nặng, rồi dẫn đến cậu trở thành một kẻ giết người, tâm thần và bệnh hoạn

Từng chiếc bánh ấy được giao bán trên thị trường, ai cũng luôn miệng khen ngon.

Cũng nhờ vào những chiếc bánh ấy mà cậu đã kiếm được một khoảng tiền lớn.

Một khoảng tiền có thể nuôi lớn một người nhưng liệu cậu sẽ dùng khoảng tiền ấy cho mình chứ?

Không cậu ấy không làm vậy, mà cậu đem số tiền đó đi làm từ thiện, giúp đỡ cho những người khó khăn trong đồng bào của mình.

Mất cảm xúc là vậy nhưng cậu vẫn giữ được lòng thương của mình đối với đồng bào nhưng đối với những người khác thì cậu không chắc.

Sau khi đi từ thiện về thì tự nhiên một viên đạn từ đâu bay đến trúng thẳng vào tim của cậu, ngay sau đó bà con đã gọi cấp cứu cho cậu, ai cũng mong rằng sẽ có một phép màu xảy ra, nhưng không cậu đã không qua khỏi.

Cậu mở mắt ra, trước mắt cậu là một cánh đồng hoa lavender.

Cậu cất tiếng:

-Đây là đâu?

Địa ngục à?

Nhưng....

Sao địa ngục lại là một cánh đồng hoa thế này?

-Xin chào Tổ Quốc thân yêu, tôi là Jasmine,ngài có thể gọi tôi là Jas.

Tôi là một vị thần nơi đây, ngài sẽ được xuyên không và làm lại cuộc đời một lần nữa.

-Làm lại cuộc đời một lần nữa ư?

Sao cô không cho tôi chết quách đi cho đỡ chật đất?

-Do tôi thấy cuộc đời của ngài quá ngắn ngủi, cũng là một phần do Chúa muốn ngài sửa lại lỗi ở nơi kia.

Tôi sẽ giúp ngài nhưng chỉ trong một số trường hợp khẩn cấp.

-Ồ, vậy Jas cô có thể cho tôi biết Việt Nam ở bên đấy thế nào không?

-Được chứ ạ!

Jas vừa dứt lời thì một bảng hệ thống hiện lên

Họ và tên : Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Tuổi : 7

Tính cách : vui vẻ, ngây thơ, hay cười

Thích : màu đỏ, vàng, những thứ dễ thương, đồ ngọt, gia đình

Ghét : đồ cay, gia đình bị sỉ nhục, những ai xâm phạm chủ quyền Việt Nam

Gia tộc :Bách Việt

Cha : Đại Nam

Anh cả : Việt Minh

Anh hai : Mặt Trận

Anh ba : Việt Hòa

Anh tư : Đông Lào

Em : Đảng, Măng Non, Hoàng Sa, Trường Sa

-Ta có thể xem thông tin của những người kia không?

-Có thể nhưng chỉ khi người gặp mặt họ thì mới có thể xem được thôi ạ.

Mà bây giờ tôi có thể tiến hành đưa ngài vào thế giới mà ngài cần sửa đổi được chưa ạ?

-Ừm

-Hẹn gặp lại ngài nhé!

Cô vừa dứt lời thì Vie cũng biến mất

Tiến hành xuyên không

10%

50%

100%

Cậu giật mình bật dậy.

Đại Nam-bố của cậu ở bên cạnh cậu cũng vì thế mà tỉnh dậy theo.

Nhìn thấy đứa con trai bé bỏng của mình đã tỉnh ông vội vã chạy đi tìm bác sĩ.

Mà lúc này Vie vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

_____________________

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu muốn biết thì đợi chap sau nhá, cảm ơn mọi người vì đã đọc, tiện thể thì mọi người có thể nhận xét giúp mình về chap này được không? pp mọi người

Chúc mọi người thi tốt nhaaaa😘

Quên tí nà mọi người nhớ đặt ask dare cho tui nha
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 2


Hello mấy pạn

____________________

Sau khi tỉnh táo lại thì bố của cậu cũng đã gọi bác sĩ tới kiểm tra cho cậu

-Con tôi sao rồi bác sĩ.

-Con ông đã bình phục rất tốt và chỉ cần vài ngày nữa là có thể xuất viện rồi.

Cậu ở trong phòng lúc này, cất tiếng nói của mình :

-Jas cô có thể cho tôi biết Việt Nam bên này bị gì mà phải vào viện được không?

-Việt Nam bên đây bị một căn bệnh khó chữa và chỉ có mình cậu ấy mắc căn bệnh này thôi.

Loại bệnh này tên là Elotan. (Lưu ý đây là loại bệnh tôi tự nghĩ ra)

-Cô có thể giải thích rõ về nó không?

-Elotan có 3 giai đoạn :

Giai đoạn một bệnh nhân sẽ ho ra máu mỗi tháng một lần, có định kỳ và khi uống thuốc sẽ đỡ hơn, nhưng lúc ho ra máu ấy bệnh nhân sẽ có cảm giác như cơ thể bị xé ra từng mảnh.

Cho nên khi uống thuốc cũng chỉ đỡ được một tý thôi ạ.

Giai đoạn hai cũng như giai đoạn một nhưng khác là nó không có định kỳ và tới một cách bất ngờ cho nên nếu ngài rơi vào giai đoạn này ngài cần phải đem theo thuốc mọi nơi.

Giai đoạn ba là giai đoạn gần chết, khi đến lúc phát bệnh ngài sẽ ho và khóe mắt chảy ra một chất lỏng màu đen.

Ở giai đoạn này thuốc sẽ bị vô hiệu hóa và một khi đã phát bệnh thì cần đưa vào viện gấp nếu còn muốn sống tiếp.

Nhưng tỉ lệ cứu được là rất thấp.

Trong giai đoạn này thì một năm mới phát bệnh một lần.

-Vậy ta đang ở giai đoạn nào?

-Ngài đang ở giai đoạn thứ nhất, do hôm phát bệnh nguyên chủ quên uống thuốc cho nên mới phải vào viện.

Đột nhiên bố của cậu mở cửa vào phòng (nếu không muốn nói là đá cửa vào phòng).

Bằng ánh mắt trìu mến nhìn đứa con trai bé bỏng của mình, cất giọng nói ấm áp chỉ dành riêng cho cậu :

-Con có thấy gì khó chịu trong người không?

-Không ạ!

Vie đáp lại một cách thẳng thắn với cái giọng trẻ con của mình.

-Bố ơi!

Con có thể xuất viện được chưa?

-Chưa đâu con yêu.

Khoảng 2 3 ngày nữa là con có thể xuất viện rồi.

Ông vừa nói vừa xoa đầu cậu.

-"Rồi tôi giết người kiểu gì?"

*.... *nói chuyện qua thần giao cách cảm

-*Ngài không thể ngừng giết người một ngày được à?*

-*Không*

Cậu đáp lại một cách tỉnh bơ và ngắn gọn.

Quên nói là Đại Nam đã đi ra ngoài mua cháo cho cậu rồi nhé!

Jas lôi một chiếc bánh từ không gian của mình ra.

-Bánh gì đây?

-Bánh nhân thịt người của ngài chế tác ra mà ngài còn không nhận ra à?

-Mù hay sao mà còn hỏi?

-Vâng tôi bị mù đấy ạ!

Cánh cửa từ từ mở ra, Đại Nam bước vào với một hợp cháo trắng còn nóng hổi trên tay.

-Con ăn đi, còn nóng đó, hay là để ta đút cho con nhé?

-Không cần đâu ạ!

Con có hai tay đầy đủ nên không cần người đút đâu.

Nói rồi cậu cầm hộp cháo lên rồi ăn một cách ngon lành.

Còn ông thì vẫn đang suy nghĩ về lời nói lúc nãy của cậu.

-"Vie nay hơi lạ nhỉ?"

Rồi đột nhiên ông nhớ ra điều gì đó.

Vẻ mặt của ông hiện rõ vẻ hoảng hốt.

Vội vã với tay lên lấy một hộp thuốc.

Các bạn biết tại sao ông lại hoảng hốt đến thế không?

Bởi vì ông đột nhiên nhớ ra hôm nay là ngày phát bệnh của cậu.

Lúc này thì cậu cũng đã ăn xong hộp cháo.

Ông nói :

-Con mau uống thuốc vào đi, bộ con không nhớ hôm nay là ngày phát bệnh của con à.

Vừa nói ông vừa bóc một viên thuốc và một cốc nước đưa cho cậu.

Cậu cũng chẳng ngại mà nhanh nhẹn uống hết.

-Giờ ta sẽ đi ra ngoài để cho con có không gian riêng tư nhé!

Vừa dứt lời ông đã chạy ra ngoài để cậu trong phòng bơ vơ một mình.

Cánh cửa vừa đóng lại thì bỗng một cơn đau xé gan xé ruột giáng xuống người cậu, tuy nhiên cậu nhìn thì lại chẳng có phản ứng gì gọi là đau đớn cả.

Vì sao ư?

Nỗi đau này chẳng là gì so với những nỗi đau quá khứ cuộc sống trước kia của cậu cả.

Mồ hôi đầm đìa làm ướt nguyên một mảng áo của cậu.

Đột nhiên cậu cất tiếng nói.

-Nóng vl.

Jas đâu có gì cho tôi mát hơn không?

-Có cây quạt ở đằng kia kìa ngài....

-Ồ, cảm ơn nhé!

Jas cạn lời, không biết phải nói cái gì với Tổ Quốc thân yêu của mình nữa.

Cậu lết tới chỗ cây quạt kia và bật nó lên.

-Bớt nóng rồi, nhưng mà vẫn nóng vl.

-Cố chịu đi Tổ Quốc của tôi.

Sau 15 phút thì cơn đau cũng đã dứt.

Đối với người khác thì khoảng thời gian ấy là 15 phút nhưng đối với cậu thì khoảng thời gian ấy như là 1 tiếng dài đằng đẵng.

-Cuối cùng cũng hết, mệt vl.

____________________

Ai đấy kết bạn với tui đi nick play together của tui là jasminesusi, còn nick roblox là JasmineViet.

Để đây là để khoe tiền và kc 🙂))

Không ai đặt ask cho tui thì tui tự giới thiệu zậy

Tui tên là Ngọc.

Sinh ra ở vùng đất tổ Phú Thọ.

Cao 1m51.Tui nghiện màu tím, tui yêu cherry.

Có niềm đam mê với nghề viết truyện.

Mong mọi người ủng hộ.

Cần tuyển một hệ thống dự bị.

Pp mọi người
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 3


Hello

_______Tua đến lúc xuất viện_______

Lúc này cậu đang ngồi trong xe, Đại Nam là người lái xe.

Không khí trong xe nãy giờ hơi ngột ngạt(Rất ngột ngạt là đằng khác - Con tác giả).

Đi một hồi thì cũng đã đến nhà, nói đúng hơn là cả cái lâu đài nguy nga, tráng lệ.

Đại Nam cất giọng, nói:

-Con vào nhà trước đi.

-Vâng ạ.

Vừa bước vào nhà đã có nguyên dàn người hầu đứng chào cậu.

-Mừng cậu chủ đã về.

-Ừm.

Cậu vừa nói xong đã bước ngay lên lầu để đi tìm phòng của mình, nhưng vừa bước xong bậc cuối cùng của cầu thang, cậu sực nhớ ra là mình....không biết đường tới phòng của mình.

Cậu đành hỏi :

-*Jas, Jas cô có ở đấy không?*

-*Ngài ấy không ở đây nhưng có tôi thưa ngài.*

-*Cô là ai?*

-*Tôi là Sliver Moon thưa ngài.*

-*Vậy Jas đâu?*

-*Con heo ấy đi chỉnh sửa lại một vài lỗ hổng rồi.*(Mày dám nói tao là con heo hả con kiaaa - Tác giả)

-"Sao vừa nãy còn có kính ngữ sao giờ trống không vậy?, sao vừa nãy kêu Jas là ngài mà bây giờ lại kêu là con heo vậy nhể?"

-*Nếu không có chuyện gì thì tôi lặn đây.*

-*Khoan đã, phòng của ta ở đâu?*

-*Ngài quẹo trái rồi đi thẳng là tới thưa ngài.*

-*Ừm, cảm ơn cô.*

-*Không có gì đâu thưa ngài.*

Vừa dứt lời thì Sliver Moon cũng lặn luôn.

Khoảng 15 phút sau khi đi muốn gãy chân thì cuối cùng cậu cũng đã thấy phòng của mình.

Mở cửa ra thì....căn phòng khá hợp gu của cậu.

Căn phòng với tông màu đen, đỏ, đầy đủ tiện nghi.

Mà lúc này thì cũng đã tối, nên cậu cũng lấy quần áo rồi chuẩn bị đi tắm.

Lấy một bộ quần áo màu đỏ rồi bước vào phòng tắm.

Tắm xong, mặc quần áo xong thì cậu nhìn đồng hồ cũng đã điểm 6 giờ tối rồi.

Cậu lấy điện thoại ra và chơi một lúc, đang xem tóp tóp thì ở dưới lầu vọng lên tiếng của người hầu gọi cậu xuống ăn cơm.

Cậu cũng nhanh chóng đi xuống lầu không để mọi người đợi lâu.

Nhưng khi gần đến cầu thang, lướt qua một người hầu nam thì cậu bỗng cảm thấy khác lạ, quay đầu lại nhìn thì người hầu nam ấy đã biến mất.

Cậu cũng không quan tâm mà đi xuống luôn.

Trong một góc tối, người hầu nam ấy lại chính là.............

Venezuela.

Anh cất giọng nói trầm trầm của mình :

-Gặp lại cậu rồi, thanh mai trúc mã của tớ.

Quay lại với cậu thì hiện tại cậu đã ngồi vô bàn ăn.

Cậu nhận ra gì đó và nói :

-Bố và các anh của ta không ăn à?

Một người hầu nữ đáp lại :

-Ông chủ và cậu chủ Việt Minh đi giải quyết công việc, cậu chủ Mặt Trận đi huấn luyện, cậu chủ Việt Hòa thì đi chơi với đám Ban Tử ủa lộn Tư Bản, cậu chủ Đông Lào cùng Hoàng Sa và Trường Sa ra ngoài Biển Đông để tẩn Trung Quốc, cậu chủ Đảng và Măng Non thì đi ngoại giao ở bên Đức rồi ạ!

Cậu đáp lại một cách phũ phàng :

-Ừ.

Cô người hầu kia hiện tại đang rất tổn thương và cần được sự yêu thương từ cậu nhưng không bao giờ có đâu.

Cậu bắt đầu bữa ăn của mình.

Và ăn xong chỉ 15 phút sau đó.

Cậu đứng dậy và nói với cô người hầu vừa nãy :

-Ta đi ra ngoài đây, cô đừng có nói cho bố ta nhé!

Cô người hầu kia đáp lại :

-Vâng."

Để trả thù tôi sẽ làm ngược lại."

Cậu thấy được cái tư tưởng mất dạy ấy trên mặt của cô người hầu kia nhưng cậu chẳng quan tâm mà bước ra ngoài luôn.

Cậu định đi dạo tí nhưng đột nhiên...

-*Ngài đi sang phải rồi sang trái rồi đi thẳng đi.*

-*Tôi đi dạo chứ có đi đâu đâu mà cô chỉ đường cho tôi thế?*

-*Thì ngài cứ đi đi.*

Do dự một hồi thì cậu cũng quyết định đi theo chỉ dẫn của Sliver Moon.

Sau khoảng 5 phút thì cậu đã tới nơi, nơi đây là cả cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ chót.

-*Chỉ ta ra đây làm gì?*

-*Tôi biết ngài thích hoa bỉ ngạn mà, đừng có diễn nữa ngài ơi là ngài.*

-*Rồi rồi ta không diễn nữa là được chứ gì?*

-*Thưa ngài là đé...*

-*Im mẹ mồm đi.*

-*Ơ kìa.*

Nói xong thì Sliver Moon cũng lặn luôn.

Cậu cũng đi dạo ở cánh đồng đỏ chót này tí.

Đang đi thì cậu thấy một thứ gì đó xanh xanh.

Tới gần thì mới nhìn rõ là người anh em Laos của mình.

Laos đang ngủ một cách ngon lành, cậu thấy Laos đang nằm ở nền đất lạnh lẽo thì cậu cũng thấy thương, cho nên cậu ngồi xuống bên cạnh Laos, nhẹ nhàng đặt đầu của Laos lên đùi mình.

Cậu thầm nghĩ :

-"Là anh em với nhau cho gối đầu tí chắc cũng không sao đâu nhỉ?"

Laos đột nhiên tỉnh dậy, nhưng khi thấy mình đang nằm trên đùi của người mình thương thì lại không muốn dậy mà giả ngủ tiếp.

Cậu đặt tay xuồng đầu của Laos, nhẹ nhàng xoa đầu Laos như mẹ chăm con.

Thanh niên Laos lúc này đang sướng lắm, được người mình thương xoa đầu không sướng mới lạ.

Từ xa xa có một đôi mắt nhìn qua cặp đôi đang tình tứ kia đầy sát khí.

Dường như người ấy đang muốn cướp Laos từ tay cậu à không ngược lại mới đúng.

________End_________

Mọi người thử đoán xem người ấy là ai, gợi ý đây là một quốc gia Châu Phi vẫn còn nghèo khó và được Việt Nam chúng ta giúp cũng nhiều lần òi.

Pp nha, hẹn gặp lại ở chap sau
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chuơng 4


Hello

Người lạ ở chap trước là Nam Sudan nha

_________ bay về nhà thôi nào ________

Cậu đang ở trên phòng nghịch điện thoại, chi tiết hơn là lướt tóp tóp.

Đang lướt thì tự nhiên có một tài khoản lạ nhắn tin tới :

- ( Cậu có phải là Việt Nam không? ) - ?

- ( Tôi đây tìm tôi có chuyện gì? ) - Vie

- ( Em là Nam Sudan,hồi bé anh hay chơi cùng em mà, anh không nhận ra em sao? ) - Nam Sudan

- ( Anh quên thôi ấy mà. ) - Vie

- "Để tài khoản không có tên thì có trời mới biết là ai" - Vie

- ( Ngày mai anh có rảnh không?) - Nam Sudan

- ( À, có chứ! ) - Vie

- "Rảnh chết liền."

- Vie

- ( Vậy tối mai anh đi chơi với em nhé? ) - Nam Sudan

- ( Được chứ. ) - Vie

Cuộc hội thoại kết thúc, cậu thở dài rồi nói :

- Ê Sliver Moon, ba, anh em của ta bao lâu nữa mới về, ta chánnnn.

- Vie

- Ba ngài về rồi, còn anh em ngài thì chắc khoảng ngày mai mới về, mà ngài cũng nên chuẩn bị đi ba ngài sắp lên hỏi tội ngài rồi đó.

- Sliver Moon

Sliver Moon vừa nói xong thì cũng lặn, còn cậu lúc này vẫn ngơ ngác chưa hiểu lời nói vừa nãy của Sliver Moon có ý gì.

- "Hỏi tội?

Tôi có làm gì đâu trời.

" - Vie

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu giật mình, ra mở cửa thì thấy ba của mình, mặt đầy sát khí trừng mắt nhìn cậu.

- Sao con lại ra ngoài chơi mà không xin phép ta?

Con có biết là con chỉ mới xuất viện được có vài giờ thôi không?

- Đại Nam

- Ai nói cho ba biết thế?

- Vie

- Lotti !

-Đại Nam

- " À....

" - Vie

Quay lại 15 phút trước

Đại Nam vừa ra khỏi xe và bước vào nhà được có một bước là Lotti đã hối hả chạy ra :

- Ông chủ!

- Lotti

- Có chuyện gì mà trông cô vội thế?

- Đại Nam

- Vừa nãy cậu chủ Việt Nam đi ra ngoài mà không xin phép ạ!

- Lotti

- Ồ, ta đi đây.

- Đại Nam

Lotti đang cười thầm vì sao á?

Tại cô người hầu này đã ship cặp Đại Nam × Việt Nam lâu rồi.

Cơ mà có ai hiểu lầm cô người hầu này không thế nhể?

Mọi người nghĩ cậu sẽ bị gì?

Bị giảng đạo lý nguyên một buổi chứ còn gì nữa.

Đừng có ai nghĩ đen tối à nghen, bé nó mới có 17 tuổi thôi đó!

Sau một hồi ( 1 tiếng ) bị giảng đạo lý thì Đại Nam cũng đã tha cho cậu.

Nằm trên giường mà cậu khóc ròng.

- Hic đi chơi có tí thôi mà.

- Vie

Lại là cái giọng quen thuộc phát ra từ trong đầu cậu.

- Mi bị răng rứa hê?

- Sliver Moon

- Tao bị chửi.

- Vie

- Há há, ngu.

- Sliver Moon

- Mọe, đĩ chóa.

- Vie

- Ơ kìa sao pạn lại chửi mình.

Mình cũng biết tổn thương chứ bộ.

- Sliver- lấy khăn giấy chấm chấm mắt một cách không hề giả trân - Moon

- Kệ mày.

- Vi- đang quạo -e

- Thôi tao đi soạn sách vở đây.

- Vie

- Ủa mai mày đi học à?

- Sliver Moon

- Ừ - Vie

Soạn sách vở xong rồi thì làm gì thì làm gì, đi ngủ chứ còn gì nữa.

Cậu bay lên giường rồi ngủ luôn.

Tới 12h đêm cậu đột nhiên thức dậy thì thấy một khuôn mặt mờ mờ đang đè lên người cậu.

Cậu cũng nhận ra đây là Nam Sudan.

Cậu muốn nói nhưng vì con người nào đó mà cậu không nói được.

Một lúc sau thì Nam Sudan cũng rời khỏi người cậu rồi đi ra khỏi phòng cậu bằng cách trèo cửa sổ.

- Đm thằng kia nặng vãi.

- Vie

Rồi cậu cũng thiếp đi dưới ánh trăng.

_____ Tua đến ngày hôm sau______

- Dậy đeeee.

- Đại Nam

- Ui đm, giật cả mình - Vie

- Ủa ba, ba ở đây làm gì thế?

- Vie

- Ai dạy con nói tục?

- Đại Nam

- Ờ...Ờm, Đông Lào ạ.

- Vie

- "Xin lỗi anh nhưng em hết đường lui rồi, cố chịu nha anh 🙂))."

- Vie

- Vậy con vệ sinh cá nhân, xuống ăn sáng rồi đi học đi.

- Đại Nam

- Vâng ạ.

- Vie

Vệ sinh cá nhân xong thì cậu, đeo cặp lên, bay xuống nhà, bay vào bếp ngoạm cái bánh mì rồi chạy đến trường.

Trên đường đi thì tiện thể cậu chọc chó luôn.

Cơ mà con chó này không phải loài chó bình thường như bao loài khác mà là chó pitbull.

Chạy nguyên một quãng dường dài thì cuối cùng cậu cũng đã đến cổng trường, cậu thở dốc :

- Hộc....hộc m...mệt vãi.

- Vie

Từ trong hư không sao đỏ từ đâu bay ra, đứng trước mặt cậu, nói :

- Nói tục trong trường trừ một điểm.

- Sao đỏ

- Tôi vẫn đang ở cổng trường chứ có ở trong trường méo đâu?

- Vie

Sao đỏ đang đứng hình vì quê cho nên cậu đã tận dụng khoảng thời gian này mà chạy thẳng lên lớp.

Lúc sao đỏ định hình được thì cậu đã chạy lên lớp rồi.

Đến cửa lớp cậu đá cái cửa rồi bay vào chỗ của mình.

- *Cái cửa nó có tội tình gì vậy ngài?* - Sliver Moon

- *Im mồm.* - Vie

Sliver Moon vì bị tổn thương cấp độ nặng do cậu gây ra nên đã trầm cảm và đang ngồi một góc ở không gian hệ thống.

Còn cậu thì vẫn trưng ra cái bộ mặt vô (số) tội.

Ngồi chơi được lúc thì chuông reo vào lớp, vẫn là cái bộ mặt ung dung nhưng cậu lại đột nhiên nhớ ra 2 tiết đầu là tiết văn và tiết hóa của Asean, thế là cậu chán nản mà úp mặt xuống bàn, đang ngồi úp mặt xuống bàn thì thầy vào.

- Cả lớp đứng!

- Cuba

- Được rồi cả lớp ngồi đi.

- Asean

Rồi Asean ngồi xuống ghế, nói câu mà làm học sinh muốn tụt huyết á

- Hôm nay tôi kiểm tra miệng, ai mà không thuộc là chết với tôi!

- Asean

_______End_______

Ai sẽ lên kiểm tra miệng đây, đoán đi nào.

Không phải Vie đâu nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 5


Hello

__________________

- Hm......

Somalia lên trả bài cho tôi.

- Asean

Cậu thở phào nhẹ nhõm.

- "May quá, trúng đứa bên cạnh mình chứ không phải mình."

- Vie

Somalia bước lên bục giảng với hào quang đầy tự tin.

Asean cất tiếng :

- Đọc cho tôi nghe thông tin của chị em Thúy Kiều với Thúy Vân.

- Asean

- Em thưa thầy, chị em Thúy Kiều xuất thân từ làng lá có bố là all nhân vật nam trong One Piece, mẹ là Luffy.

Mỗi người khi lớn lên mang sắc đẹp tuyệt vời của Chí Phèo và Thị Nở, hai đứa đều đang yêu đơn phương một người.

Trùng hợp là đứa mà cả hai người đang yêu đơn phương lại cùng một người.

Đúng là chị em có khác, cả hai đứa khi biết đứa em / chị của mình lại yêu đơn phương cùng một người, nên cũng vì tình chị em thắm thiết mà cả hai đứa đánh nhau nhẹ nhàng đến nỗi mỗi ₫ứa vào viện bị chấn thương sọ não, gãy tay, gãy chân phải khâu chục mũi.

Thông qua sự việc này chúng ta cũng biết được rằng tình chị em của họ rất thắm thiết, ai không biết thì người đó ngu.

Sau khi ra viện hai đứa được người mình đơn phương tỏ tình thế là cả hai đứa đồng ý.

Rồi cũng chẳng lâu sau cả hai đứa cao lên chục cm vì được bonus thêm cái sừng trên đầu, người sản xuất là thằng người yêu của cả hai đứa.

Về nhà thì ba mẹ thông báo cho cả hai đứa tin vui là cả hai đứa được nhặt từ bãi rác.

Cả hai đứa thấy nhau cũng có số phận y hệt nhau nên đã yêu nhau, kết của câu truyện là cả hai đứa yêu nhau thắm thiết đến hết cuộc đời, đứa nằm trên là Thúy Kiều còn đứa nằm dưới là Thúy Vân.

- Somalia

Cả lớp được một trận cười phá lên.

Còn thầy Asean thì cái mặt còn đen hơn cái nồi mà tau nấu đồ ăn nữa.

- Giỏi lắm!

Giỏi lắm, không điểm là món quà thầy tặng cho em.

Cút về chỗ!

- Asean

Somalia buồn thiu đi về chỗ ngồi của mình, cậu thấy cũng thương cho nên là an ủi Somalia vài câu.

- Thôi không sao đâu lần sau cố gắng hơn là được mà.

- Vie

Somalia thấy người thương an ủi mình, thì cũng cơ hội mà dựa vào lòng ngực cậu khóc. (Không biết tao đang tả top hay bot nữa.

- Tác giả)

Asean thấy vậy cũng chẳng quan tâm cho lắm nhưng lại có chút động lòng vì lòng tốt của cậu.

Rồi ông cũng quay lên bảng và nói :

- Cả lớp giải bài này cho tôi.

- Asean

Tách....

Tách tiếng mồ hôi của mấy đứa không biết làm rơi xuống.

- Ais chết tiệt cái đề chết tiệt này.

- Học sinh 1

- Cái mụ nội gì đây?

- Học sinh 2

- Mày hỏi tao làm gì, làm như tao biết ấy.

- Học sinh 3

- Tao về nhà đây....

- Học sinh 4

- Đm bài này làm kiểu mẹ gìiii.

- Học sinh 5

- Nghĩ về tương lai....

Cuộc sống sau này, con đường mà mình đã chọn sau này đầy.... chông gai.

- Học sinh 6

- Đây là cái lớp hay cái chợ?

- Asean

- Cái chợ thầy ạ, thầy mua gì em bán.

- Học sinh 7

- .....

- Asean

- Anh em yên tâm làm dễ lắm cứ theo các bước như này này.

Bước 1 : Đọc đề

Bước 2 : Xé đề

Bước 3 : Đi về

Đấy dễ mà đúng không anh em.

- Học sinh 8

- Dễ dễ cái đầu nhà mày.

- Học sinh 9

- Ơ kìa.

- Học sinh 8

Trong lúc bọn học sinh nói thì tất cả các countryhumans cũng đã làm xong mỗi tội đúng hay không thì không biết.

Vì có đứa khoanh bừa, đứa thì chắc chắn mình đúng.

- Thu bài.

- Asean

Một câu ngắn gọn nhưng làm chết tâm bao nhiêu người.....

Chấm ra thì cao nhất là cậu với 9 điểm.

Còn lại dưới chín.

- Khoảnh bừa cũng được 5 điểm mày ơiiii.

- Học sinh 2

- Xin lỗi nhưng tao 5,5 muahahahahaha ặc....ựa.

- Học sinh 1

- Há há ngu.

- Học sinh 4

- "Cái rạp xiếc trung ương..."

- Vie

Reng.....

Reng.....

Reng

Hồi chuông vang lên báo hiệu cho giờ ra chơi đã đến, cả trường ào ra như ong vỡ tổ.

Cậu cũng nhấc mông lên mà đi xuống căn tin mua đồ ăn.

- Bác ơi cho cháu một tô phở.

- Vie

- Có ngay có ngay.

- Bác bán đồ ăn căn tin

Cầm trên tay bát phở cậu ăn một cách thong thả 5 phút là xong nguyên một tô to đùng.... (Tham lam.

- Tác giả)

Do vẫn còn nhiều thời gian cho nên cậu quyết định ra ngoài vườn hoa sau trường.

Vừa mới bước tới cửa là một hương thơm nhẹ nhàng bắt đầu từ hoa bằng lăng đã xộc vào mũi cậu.

Đi vào là cả ngàn loài hoa khác nhau.

Đột nhiên...

Reng.....

Reng.....

Reng

Đen thôi đỏ là green....

Thế là cậu phải chạy lên lớp một cách cấp tốc.

Lên lớp thì lại chẳng có ai, cậu nhớ ra gì đó, ngồi vào chỗ của mình, 5 phút sau thì cả đám chen nhau chạy vào chỗ ngồi của mình.

Theo sau là thầy Nato, đảm nhiệm môn toán.

- Tôi lười, cho nên các anh chị giải bài này đi.

- Nato

- Đm hóa đã đíu tha rồi giờ còn toánnn, tao nghỉ học cho lành.

- Học sinh 1

- Ê mày 2 căn 3 bằng 6 đúng không?

- Học sinh 2

- Chắc thế.

- Học sinh 3

- Đề này dễ.....mà dễ trượt.

- Học sinh 4

- Áaaa lịp pẹ cái đề.

- Học sinh 5

- Thu lại đê.

- Nato

- Kìa thầyyyy.

- Học sinh 1

- Kìa kìa cái đầu bò.

- Nato

_________ End __________

Hôm nay Vie hơi ít đất diễn 🙂).

Bai bai mọi người, tròn 1000 từ nà.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 6


Hello

__________________

- Tôi chấm xong rồi, lớp trưởng trả lại cho các bạn đi.

- Nato

- ố hố hố, 5 điểm nè bọn bây.

- Học sinh 18

- Sao tao chép của mày mà được 1 điểm vậy?????

- Học sinh 15

- Tao làm sai, làm lại nhưng lúc đấy mày có biết méo đâu, há há há.

- Học sinh 18

- Đĩ mẹ mày.

- Học sinh 15

- Hầy....

10 điểm nắm chắc trong tay, 5 điểm trên giấy...

- Vie

- Ôi bạn tôi...

Đừng buồn nữa bạn à....

- Somalia

- Mấy anh chị câm mồm hết vào cho tôi.

-Nato

- Là em mà thích lên mặt à?

- Học sinh 8 ( thằng này đại ca của lớp)

- Ơ hay cái anh này, ngày mai anh mời phụ huynh lên đây cho tôi.

- Nato

- Đíu nhé em.

- Học sinh 8

Nato đi xuống và một tiếng chát xé toạc màn chiều vang lên 🙂)).

- Bạo lực study sugar kìaaaa.

- Học sinh 8

- Im mồm ngay cho tôi.

- Nato

- Khum.

- Học sinh 8

......

Đại ca của lớp đã đăng xuất khỏi sever trái đất, đang tiến hành đăng nhập vào sever âm phủ....

- Này thì nhây với tôi à.

- Nato

- Ngu dốt.

- Vie

- Được rồi chúng ta học tiếp nhé.

- Nato

Reng....

Reng....

Reng

-.....

- Nato

- Ýe tan lớp rồi, đi về đê anh em ơi.

- Học sinh 1

Cả lớp sách cặp đi về còn lại mình anh bơ vơ ngẩn ngơ~ ủa lộn còn lại mình thầy Nato ngơ ngác. (Tội quá nhưng mà thôi cũng kệ 🙂).

- Tác giả)

____ Pay về nhà cùng Vie ________

- Hế lô cha.

- Vie

- Chào coan trai cưng cụa ta.

- Đại Nam

- " Tau tàng hình tau tàng hình."

- Mặt Trận

- Nãy giờ anh đứng đấy làm gì?

- Vie

- Ủa em thấy anh hả anh tưởng anh tàng hình rồi chứ.

- Mặt Trận

- Ừ em không thấy anh đâu, anh tàng hình cấp độ siêu đẳng cấp rồi cho nên là đừng gọi em nữa nhá.

- Vie

- Ơ kìa người pạn của toi.

- Mặt trận

- Pạn gì cơ anh là anh của em còn em là em của anh mà.

- Vie

- "Bạn đời.

" - Mặt Trận

Rầm, cái cửa đã đăng xuất khỏi sever trái đất, trước khi đăng xuất có để lại lời nhắn thân thương :

- Đỵt mẹ nhà mày, tao làm gì mày chưa mà mày đá taoooo, Aisss chiếc tiệc cái thằng chiếc tiệc này.

- Cái cửa ( đáng thương ghê ha 🙂)).

- Tác giả)

- Chào.

- ??

- Anh đíu thể đi vào một cách bình thường được hả Việt Hòa?

- Vie

- Không nha người iem thân iu.

- Việt Hòa

- À thôi con lên nhà đây, con đang có việc bận.

- Vie

- Bận gì cơ?

- Đại Nam

- Bận ngủ cha ạ, bái bai cha nka.

- Vie

- Thế có ăn cơm tối không?

- Đại Nam

- Không cha ạ.

- Vie

Một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua cái vèo, Vie đã bay lên phòng.

- Adu The Flash vừa bước qua hả trời.

- Việt Hòa

- Đúng rồi đó người em thân yêu.

- Mặt Trận

Lên đến phòng cậu liền thay quần áo, đéo một cái mặt nạ và cầm theo một cái huy hiệu :

(Cre : app color time, thật ra cái này có tác giả nhưng mà tui không copy được.

- Tác giả)

Cậu nhảy ra ngoài cửa sổ và đi đến một nơi gọi là đấu giá.

Tới nơi cậu đi đến chỗ người soát vé.

- Cậu bé à, đây không phải nơi để mà em...

- Người soát vé

Người kia chưa kịp nói xong thì cậu giơ cái huy hiệu ra.

- Ồ, tôi xin lỗi vì đã thất lễ, mời ngài vào.

- Người soát vé

Cậu bước vào và ngồi vào ghế VIP, bên cạnh là một "cô gái" countryhuman màu trắng như ma, ở giữa mặt là một hình tròn đỏ, nói đến đây chắc ai cũng biết rồi nhỉ, Japan chứ ai.

- Lâu rồi không gặp Vie.

- Japan

- Ừ, lâu rồi chưa gặp cậu Japan.

- Vie

- Hình như sắp bắt đầu rồi kìa.

- Japan

Buổi đấu giá bắt đầu, ánh đèn chiếu lên người dẫn chương trình.

- Chúng ta cùng đến với món hàng đầu tiên, một viên kim cương màu hồng cánh sen lấp lánh,giá bắt đầu là 100$.

- Người dẫn chương trình

_______ Tua đến món cuối thoi________

- Và cũng đã đến gần cuối buổi đấu giá ngày hôm nay rồi, sau đây sẽ là món hàng cuối cùng cũng như là cao cấp nhất của ngày hôm nay.

- Người dẫn chương trình

(Cre : app color time.)

- Vâng, đây là đóa hoa hồng được chúng tôi hái từ vương quốc Ensolina( tui tự nghĩ ra ó.

- Tác giả).

Đây là bông hoa rất quý giá, mời các vị mua, với giá đầu là 1000$.

- Tôi ra giá 1839$.

- Khán giả 1

- 2000$.

- Khán giả 2

- 12000$.

- Jap

- 12000$ lần 1, 12000$ lần 2, 12000$ lần 3,bông hoa quý giá này đã thuộc về quyền sở hữu của số 293.

- Người dẫn chương trình

Cô đi ra khỏi chỗ ngồi và vào trong khán đài để lấy bông hoa đó còn cậu thì đi về.

- Chán ngắt, biết vậy không đi.

- Vie

Sau đó thì cậu cũng về nhà.

Còn ai đó thì vẫn đang tìm cậu trong vô vọng.

- Vie ới, cậu đâu rồiii.

- Jap

- Vie ơi cậu có ở đây không??

- Jap

Rồi sau đó cũng vì quá tuyệt vọng nên....

Cô đã về nhà 🙂))

_____ Tua đến ngày hôm sau______

Rầm...

Cái cửa lại một lần nữa đăng xuất thủ phạm không ai khác là Việt Hòa.

- Dậy đê.

- Việt Hòa

Cậu mơ màng tỉnh dậy, nửa tỉnh nửa mơ.

- Chậm chạp quá ha, để tao làm cho nhanh.

- Việt Hòa

Việt Hòa bế cậu lên, lúc này thì cậu giật mình mà tỉnh luôn, cậu vùng vẫy để mà được thả nhưng Việt Hòa có thả đâu.

- Bỏ em xuống em tự làm được.

- Vie

- Im mồm đê.

- Việt Hòa

Việt Hòa giúp cậu vscn xong rồi thì bế cậu xuống nhà ăn sáng luôn.

____ Tua đến hết luôn 🙂) __________

Như lời thỉnh cầu của bác Hairan_62 tôi sẽ không phụ lòng Pác mà làm theo thoiii

- Cho tui ngủ cùng nka.

- Hairan

- Kê.

- Vie

- FBI open the door, yêu cầu con tên là Hairan không được ngủ cùng với vợ của chũng tôi.

- America

Sau đó thì Pác Hairan bị rượt 🙂).

Cái này tui không chịu trách nhiệm à nha.

Mà hỏi tí nè hổng mấy mình viết ngược Vie được khum dạ.

Thoi pp mọi người nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 7


Hello mí bẹn

_____Tua đến lúc ăn xong_____

Cậu đang trên đường tới trường thì có "ai đấy" phi ra cản đường cậu

- Ụa, sao cậu không giật mình thế Vie.

- Somalia

- Răng tau phải giật mình rứa?

- Vie

- .....Cậu đang nói gì thế?

- Somalia đang trong trạng thái bất lực

- Mình đang nói tiếng người nha bạn.

- Vie

- Cạn ngôn.

- Somalia

- Ngôn từ có nhiều lắm sao mà cạn được.

- Vie

- Bạn là nhất nhất bạn rồi.

- Somalia

- Cảm ơn bạn đã khen.

- Vie

Nói chuyện tâm sự một hồi thì cũng đã đến ngôi trường "thân yêu" rồi, thế là hai đứa tách nhau ra đứa thì lên lớp, đứa còn lại thì lên phòng thầy Asean do nói linh tinh trong giờ học văn + không học bài 🙂).

Cậu bước vào lớp, đi đến chỗ ngồi của mình và đặt cái mông xuống.

Rồi sau đó thì cậu ........ ngủ.

Trong lúc đấy thì có vài người thì thầm:

- Ê mày trường là ngôi nhà thứ 2 đúng không?

- Học sinh 1

- Ừ, chứ gì nữa.

- Học sinh 2

- Thế sao đi vệ sinh phải xin phép?

- Học sinh 1

-....

- Học sinh 2

- Sao không được ngủ mọi lúc trong ngôi nhà của mình?

- Học sinh 1

-......

- Học sinh 2

- Mà trường là ngôi nhà thứ 2 thì tao bán ngôi nhà thứ 2 được không?

- Học sinh 1

-.......

- Học sinh 2

- Cùng nghĩa với mập là gì?

- Học sinh 1

- Béo, dễ thế mà còn hỏi.

- Học sinh 2

- Thế sao người ta không gọi cá mập là cá béo?

- Học sinh 1

-.....

- Học sinh 2

- Nãy giờ buôn dưa lê tao thấy đói quá hay là bọn mình xuống căn-tin đ...

- Học sinh 1

Reng...

Reng...

Reng

- Miễn là bọn mày đau khổ.

- Cái chuông

-.....

- Học sinh 1

-....

- Học sinh 2

Cậu cũng vì cái chuông chết tiệt kia mà tỉnh dậy luôn, cậu còn chưa kịp định hình thì cả đàn học sinh bay vào chỗ ngồi của mình như là con kiến, nhưng Somalia vẫn chưa vào, phải một lúc sau thì Somalia mới bay vào chỗ như một vị thần.

- Bị chửi vui không?

- Vie

- Khum, hic.. hic...

-Somalia

- Ừ.

-Vie

- "Cái đồ phũ."

- Somalia

- Tôi không phũ đến vậy đâu.

- Vie

RẦM, đây là khoảnh khắc cuối đời của cái cửa, hãy tưởng niệm đi nào.

- Chào mấy em.

- UK

- Thầy không thể lịch sự hơn được à?

Em nghe nói là bên nước của thầy người ta lịch lãm lắm mà?

- Vie

- Tại một tay ta cầm trà, một tay thì ta cầm tài liệu rồi thì tay đâu mà mở cửa?

- UK

- Thầy có thể bỏ tài liệu xuống rồi mở cửa được mà?

- Vie

- Nó sẽ bị rối đấy.

- UK

- Thế thì bỏ trà xuống được mà?

- Vie

- Không, đây là ấm trà yêu thích của ta.

- UK

-.....

- Vie

- Hôm nay chúng ta sẽ ngồi chơi ủa lộn học.

- UK

- Học cái gì hả thầy.

- Học sinh 7

- Học tiếng Anh.

- UK

- Thì đấy là môn thầy đảm nhiệm mà.

- Học sinh 7

- Em im mồm đê.

- UK

- Mồm của em, em có quyền nói hay không mà.

- Học sinh 7

- Nhưng tôi là giáo viên.

- UK

- Nhưng đấy là mồm em, It's mine.

- Học sinh 7

- Ok.

It's yours, but i'm a teacher and I want you go out.

- UK

- "Aisss chết tiệt cái đồ trust tiệt này nữa, ông có biết là ngoài trời đang 35 độ không hả( ⚈̥̥̥̥̥́⌢⚈̥̥̥̥̥̀).

" - Học sinh 7

- Các em mở trang 72 ra tự học đê tôi đi pha trà một lúc rồi về.

- UK

- Em sẽ không nói là thầy đi pha trà xong là không về nữa luôn đâu.

- Vie

- Hay, hay quá bạn tôi ơi.

- Somalia

- Tất nhiên là tau phải hay rồi.

- Vie

Cậu nói xong thì Somalia mở trang 72 ra, trong sách ghi " You are a dog".

-....., dẹp khỏi học nữa, tau mà biết ai là người sản xuất ra cái sách này là tau cầm phóng lợn đi tìm thằng đó luôn.

- Somalia

- " UN sản xuất đó trời.

" - Vie

_____Ở một căn phòng khác.. ____

- Hắt xì, hắt xì, ủa mình bị bệnh hả ta.

- UN

- Cách li đê.

- WHO

____Quay lại chỗ Vie thoi_____

Đợi một lúc sau( 1 tiếng chứ nhiêu) thì UK vẫn chưa về, cả lớp thì như cái chợ như thể đây là giờ ra chơi.( Nói nhỏ cho nghe nè tiết của thầy UK có 2 tiết ó.

- Tác giả)

Reng....

Reng.....

Reng

( Coi như toi chưa nói cái gì đi (ಥ ͜ʖಥ).

- Tác giả

Chỉ sau tiếng chuông réo một phút là trong lớp chỉ còn lại cậu và Somalia thôi.

Bỗng cậu đứng dậy và đi xuống căn-tin.

- Cậu đi đâu đó cho tớ đi với.

- Somalia

- Ừ.

- Vie

Trên đường đi thì cậu gặp một tên hàng xóm luôn tranh chấp lãnh thổ với cậu, tên là China.

- Ố là la, hàng xóm của tôi đi đâu đó?

- China

- Đi xuống căn-tin.

- Vie

- À há cho tôi đi cùng được không?.

- China

- Không.

- Vie

- Ơ kìa.

- China

Một khẩu AK-47 xuất hiện trước mặt China, do quá dũng cảm cho nên China đã giơ hai tay lên và nói:

- Ối, vợ ủa lộn anh ơi tha cho em đi.

- China

- Ừ.

- Vie

Cậu nắm tay Somalia và phóng xuống căn tin như một cơn gió.

- Cậu ăn gì?

- Vie

- Cho mình bát phở là được.

- Somalia

- Bác ơi bán cho cháu 2 bát phở.

- Vie

- Có liền có liền.

- Bác bán đồ ăn

Đợi một lúc thì bác bán đồ ăn cũng đã mang 2 bát phở ra.

____Tua đến lúc ăn xong____

Reng...

Reng...

Reng

- Lên lớp thôi.

- Vie

- Ừm.

- Somalia

Chẳng mấy chốc sau cái lớp vắng tanh đã đầy đủ sĩ số 🙂)).

Đợi hoài chẳng thấy thầy đâu thì có một người mới hỏi.

- Thầy đâu rồi bọn bây.

- Học sinh 4

Con trai của kẻ đứng đầu phe Trục đang đọc sách thì ngẩng đầu lên và trả lời.

- Thầy bảo là 3 tiết còn lại là tiết trống cậu không nhớ à?

- Germany

- Nếu nhớ thì tớ hỏi làm gì?

- Học sinh 4

Germany do dính một đòn chí mạng nên không cãi lại được chỉ đành im lặng mà đọc sách tiếp.

______End______

Tính viết thêm một đoạn nữa nhưng mà lười quá 🙂), pp nha
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 8


Hello

_____Tiếp tục đoạn Ger bị quê____

- Quê là quê là quê, chúng mình quê nhiều, quê là quê là quê chúng mình quê quá.

- Học sinh 6

- " Im đi.

" - Germany

- " Chán quá đi.., thôi trốn học 🙂).

" - Vie

Sau đó thì cậu bay thẳng lên bệ cửa sổ và nhảy xuống, nguyên cái lớp hú hồn hú vía.

- Ôi mẹ ơi hoa phượng nở vào mùa xuân.

- Học sinh 3

-...

Biết là mày bất ngờ nhưng mà cần bất ngờ tới thế không?

- Germany

- Có đấy.

- Học sinh 3

______Bay sang chỗ của Vie______

Hiện tại cậu đang chạy vào rừng để tìm lại căn nhà gỗ mà hồi trước cậu bảo hệ thống (Jas) xây.

- Đây rồi!

- Vie

(Tự minh họa nó là một căn nhà gỗ nhỏ nhỏ xinh xinh ở trên cây nha chứ tui lười tìm quá.)

Cậu đi lên cầu thang và bay vào căn nhà yêu dấu của mình.

- Đi pha trà thôii.

- Vie

Sau đấy thì cậu đi pha trà vậy thoii.

Cậu đang thưởng thức trà một cách yên bình thì có một suy nghĩ bộc phát ra trong đầu cậu.

- Í, hay lấy ra mấy cái bánh nhân thịt 'người' làm ở kiếp trước ra ăn nhể?

- Vie

Cậu lấy vài cái bánh nhân thịt ra ăn...

- Cơ mà nói mới nhớ lâu rồi mình chưa quay lại với việc giết người nhỉ?

Sẽ nhanh thôi~.

- Vie

Miệng cậu nở một nụ cười quái dị, ánh mắt cậu ánh lên một màu tím, người ta gọi nó là 'ánh mắt của kẻ điên'.

Đang ăn thì căn bệnh mang tên 'Elotan' trong người cậu ập đến. (Còn ai nhớ căn bệnh này không?

Không thì quay lại chương 2 để x nhớ lại nhá.

- Tác giả)

- Khụ....

Khụ.

- Vie

Cậu nhanh chóng lấy thuốc và uống vào.

Một lúc sau thì cơn đau cũng đã tắt.

- Quên mất là còn có căn bệnh này '-' .

- Vie

Sau đấy thì cậu thưởng thức nốt bữa ăn nhẹ của mình trong yên bình hoi có gì đâu.

________Tua đến tối_______

- Ủa tối rồi hả nhanh thế, về nhà thôiiii .

- Vie

Xong thì cậu bay 'đi bộ' về nhà thoi chứ không có bất trắc gì hết.

_____Tua đến lúc về nhà_____

Mở cửa ra là một gương mặt "sáng ngời", với ánh mắt "trìu mến" của nhân vật mang tên Đại Nam.

- Ai cho con bỏ học?

- Đại Nam

- Dạ, con cho con ạ.

- Vie

-.....

- Đại Nam

- Thôi được rồi vào ăn cơm tối đi.

- Đại Nam

- " Ăn bánh uống trà lỡ no rồi, phải làm sao, phải làm sao.

" - Vie

- Dạ thôi con no rồi.

- Vie

- Con đã ăn gì mà no?

- Đại Nam

- " Uống trà hoa sen nè, ăn bánh nhân thịt người tự làm nè.

" - Vie

- Dạ con ăn phở ở ngoài quán rồi.

- Vie

- Ừ, vậy lên phòng đi.

- Đại Nam

- Vâng.

- Vie

_____Tua đến ngày mai_____

- Dậy dậy, trời sập rồi cậu chủ ới cậu chủ ời, dậy để đón chồng đi cậu chủ ơiii, ủa lộn đi đón bạn đi cậu chủ ơiiii.

- Lotti (Cô hầu được các pác yêu quý đã xuất hiện lại rồi đây.)

- Đón ai cơ..

- Vi- đang mớ ngủ -e

- Đón ai đấy tên Cuba đó cậu chủ àaa.

- Lotti

- Hảaa.

- Vie

Cậu vội vàng bật dậy, chuẩn bị trang phục, vscn rồi chạy nhanh xuống nhà, để đi đón chồng ủa lộn thanh mai trúc mã của mình.

- Haizz OTP của mình real quá chắc phải chuyển sang tên lửa thôi chứ thuyền đi chậm quá.

- Lotti ( Cho em đi cùng với chị ơiiii.

- Tác giả)

_____Đi ra chỗ của Vie hoi_____

- Bác chở cháu tới sân bay Ihani với.

- Vie ( Một cái tên phèn mà tôi bịa ra (ಥ ͜ʖಥ).

- Tác giả)

Sau 5 phút thì cậu cũng đã đến sân bay và bây giờ thì cậu đang tìm thanh mai trúc mã của mình.

- Cuba đâu rồi ta, a ở kia.

- Vie

Xác định được mục tiêu cậu phi nhanh tới chỗ của Cuba.

- Hộc...

Hộc...

- Vie

- Cậu đâu cần phải chạy nhanh vậy đâu, thôi uống nước nè.

- Cuba

Cậu cầm lấy chai nước uống một hơi hết nửa chai nước.

- C...Cảm ơn cậu nha.

- Vie

- Bạn bè với nhau mà có gì đâu.

- Cuba

- Về thôi.

- Vie

- Về nhà mình nha.

- Cuba

- Ừm...

Cũng được thôi.

- Vie

Cậu nắm tay Cuba và phi ra ngoài sân bay và ngồi vào xe.

- Bác ơi, chở bọn cháu đến số 273, đường Tanikaze với ạ.

- Vie

Một hồi sau thì đã đến nhà của Cuba.

- Bác về đi ạ, với lại bác bảo với cha con là 'Con ở nhà Cuba ngày mai con về.

- Vie

- Ừ, mấy đứa chơi vui nhá.

- Bác lái xe

- Vào thôi Vie.

- Cuba

Trước mắt cậu là một ngôi nhà có tông màu xám giản dị, 2 tầng.

Bước vào thì nội thất cũng đơn giản không có gì quá là giàu sang và ô dề.

- " Đơn giản nhỉ?

" - Vie

- Cậu ngồi ở sofa nhé, mình đi lấy nước cho cậu.

- Cuba

- Ừm!

- Vie

________Tua đến tối_______

- Cậu ngủ cùng tớ nha.

- Cuba

- Không.

- Vie

- Đi màaa.

- Cuba

- Không.

- Vie

- Đi màaa, xin cậu đó(◞ ‸ ◟ㆀ).

- Cuba

- Thôi được rồi.

- Vie

- Vô phòng tớ thôi.

- Cuba

- Ừm...

- Vie

Vừa đặt mông xuống giường là cậu đã ngủ rồi.. ( Con heo.

- Tác giả)

- Ngủ nhanh ghê ha.

- Cuba

Cuba tắt điện, rồi cũng nằm xuống ngủ với cậu.

Ánh trăng chiếu rọi xuống soi sáng 2 gương mặt xinh trai và ở đâu đấy trên cây nhà Cuba có một con người đang chĩa cái máy ảnh vào cả hai con người đang ngủ, không ai khác đó là cô hầu thân yêu của mọi người đấy 🙂).

- Kì này bội thu rồi, há há.

- Lotti

______End______

Tui viết truyện này chỉ là hoạt động thường ngày của Vie mà thôi, thế nên trong này countryhuman nào cũng yêu Vie hết á, giờ thì pp nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 9


Hello

_____Tua đến sáng_______

- Trời sập rồiiiii, dậy đêeee.

- Vie

- Ủa..

Nay chủ nhật mà ngủ thêm tí nữa đê.

- Cuba

- Cậu có dậy không?

Hay để mình chặt đầu cậu?

- Vie

Cuba bật dậy trong sự sợ hãi 🙂).

- Á mình dậy ngay, mình dậy ngay, cơ mà dậy sớm làm gì thế?

- Cuba

- Nay thứ 2, cậu có định đi học không?

Hay ở nhà?

- Vie

- Giề!

Nay đi học á?

- Cuba

Cuba vội vàng đi chuẩn bị.

- Hết nói nổi mà...

Sau này cậu ấy có vợ thì người đấy phải khổ lắm ấy chứ.

- Vie

( Chia buồn cho anh của sau này...

- Tác giả)

- Tớ xong rồi bọn mình đi nhanh thôi.

- Cuba ( À quên, do Cuba hồi trước có học ở trường này rồi, mà Cuba lại còn nhớ dai nữa cho nên là ổng vẫn còn nhớ đường tới trường nha.

- Tác giả)

Cuba nắm tay cậu và phi nhanh tới trường.

- " Cần gì phải nhanh thế đâu..

Mới có 5h30 thôi mà.

" - Vie ( Vào học lúc 7h nha.

- Tác giả)

_____Tua đến lúc đến trường_____

- Hộc...

Hộc ủa sao sân trường vắng vậy, hay là chúng ta muộn học rồi😱.

- Cuba

- Mới có 5h30 thôi...

- Vie

- Ủa zậy hả, ỦA sao cậu gọi tớ dậy sớm thế(ಥ ͜ʖಥ).

- Cuba

- Nhập học.

- Vie

- Ò, đi thôi.

- Cuba

- Phòng hiệu trưởng chuyển chỗ rồi, để tớ dẫn cậu đi.

- Vie

- Gét gô.

- Cuba

Cậu dẫn Cuba đi đến phòng hiệu trưởng.

____ 15 phút sau____

- Tới nơi rồi.

- Vie

- Để tớ...

- Cuba

Rầm....

Cửa đã bay màu, một phút tưởng niệm bắt đầu...

- Ôi mẹ ơi, con mèo sủa gâu gâu.

- UN

- Em tới đây làm gì.

- UN

- Nhập học cho Cuba.

- Vie

- Đợi tí.

- UN

- Ờ...

Nó học ở lớp em nhoa.

- UN

- Vâng.

- Vie

- Sẵn đền tiền....

- UN

- Không rảnh!

- Vie

-.....

- UN

Cậu mở cửa ủa quên có cửa đâu mà mở 🙂), cậu đi ra ngoài.

- Chúng mình đi đâu bây giờ?

- Cuba

- Đi xuống căn tin.

- Vie

____Xuống căn tin_____

- Cô ơi cho cháu 1 bát phở, 1 bát hủ tiếu, 1 bát bún riêu, với một cốc trà đá ạ.

- Vie

Cậu quay ra chỗ Cuba và nói :

- Cậu ăn gì?

- Vie

- Cho mình bánh mì nhá.

- Cuba

- Cho cháu thêm một ổ bánh mì ạ.

- Vie

______ Tua đến lúc ăn xong_______

Reng..

Reng..

Reng

Và không có ai nghe 🙂).

- LỊP PẸ BỌN MÀY VÀO LỚP NHANH CHO TAOOOO.

- Cái chuông

Nguyên cái trường vắng tanh trừ lớp học vì học sinh ở trong đấy hết rồi.

Cậu với Cuba cũng vào lớp luôn.

Không có đoạn Cuba giới thiệu đâu nha.

- Chào mấy đứa.

- USSR

- " Bây giờ mới thấy một người không đá cửa mà đi vào.

" - Vie

- Mở sách trang 130 ra đi mấy đứa.

- USSR

- Nay chúng ta học về trận chiến Trung-Nhật (1937- 1945).

- USSR

- Chiến tranh Trung – Nhật (1937–1945) là một cuộc xâm lược của Đế quốc Nhật Bản vào lãnh thổ Trung Hoa Dân Quốc.Hai bên đã có xung đột ở vùng biên giới kể từ khi Nhật Bản chiếm đóng Mãn Châu vào năm 1931 nhưng đến năm 1937, xung đột đã leo thang thành chiến tranh toàn diện.

Nhật Bản từ thế kỷ 20 trở về trước đã muốn xâm lược Trung Quốc vì nơi đây có nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, nhân công lao động dồi dào và diện tích đất nông nghiệp rộng lớn.

Họ cũng nhận thấy tình hình chính trị của Trung Quốc không ổn định nên đã tận dụng điều đó để lập nên các chính phủ bù nhìn phục vụ cho lợi ích của quân Nhật.

Năm 1931, sau sự kiện Phụng Thiên, Nhật Bản đã chiếm đóng vùng Mãn Châu và thành lập nên nhà nước bù nhìn Mãn Châu Quốc.

Ngày 28 tháng 1 năm 1932, ở Thượng Hải xảy ra một sự biến và kết thúc bằng việc phi quân sự hóa toàn thành phố.

Vụ cuối cùng châm ngòi cho cuộc chiến là Sự biến Lư Câu Kiều.

Quân Nhật đã lấy cớ là một binh sĩ của họ mất tích để mở cuộc tấn công với lực lượng lớn nhằm vào Trung Quốc tại cầu Marco Polo, khu vực biên giới giữa Trung và Nhật lúc bấy giờ, Trung Quốc đã không đối mặt với quân Nhật một cách đơn độc trong trận chiến này.

Từ năm 1937 đến năm 1941, họ được nước Đức và Liên Xô hỗ trợ về mặt quân sự.

Kể từ năm 1942 trở đi thì Hoa Kỳ trở thành nguồn viện trợ chính cho Trung Quốc.

Tuy nhiên, Trung Quốc không phải là trở ngại lớn đối với Lục quân Đế quốc Nhật Bản và trong vòng vài tháng kể từ khi chiến tranh bắt đầu, thủ đô Nam Kinh đã thất thủ.

Lực lượng Trung Quốc dần bị đẩy sâu vào nội địa và duy trì thế phòng thủ cho đến hết cuộc chiến.

Quân Nhật tại Trung Quốc chính thức đầu hàng vào ngày 9 tháng 9 năm 1945, kết thúc trận chiến lớn nhất ở châu Á thế kỷ 20.

- USSR

- Tiết học ngày hôm nay của tôi kết thúc, mặc dù còn giờ nhưng mà tôi giảng xong rồi, còn những tổn hại gì đấy thì các em tự tìm hiểu đi.

- USSR

- Мастер...

Ты не даешь им играть до того, как они выйдут из игры?

- Vie

- Я не свободна.

- USSR

- Cậu đang nói gì thế..?

- Somalia

- Tiếng Nga thôi í mà.

- USSR

-....

- Somalia

- Laakin ugu yaraan labadiina waa inaad u ogolaataan qofka kale inuu fahmo, sax?

- Somalia

( Đoạn vừa rồi mình dùng gg dịch cho nên nếu không đúng thì thông cảm cho mình nha.

- Tác giả)

- Được rồi.

- Vie

Reng....

Reng...

Reng..

Cả lớp kiểu : Hoang mang, bất ngờ, ngạc nhiên, tự ti, đíu hiểu gì.

Reng...

Reng...

Reng..

Hoang mang một hồi thì vào lớp luôn 🙂).

- Bây giờ học thể dục đó bây.

- Học sinh 8

- Ủa thế à?

Kệ đi 🥰.

- Học sinh 2

- " Bọn mày chết.

" - Vie

Cậu nắm tay Somalia và Cuba phi xuống sân trường nhanh chóng.

Bộ ba phe Trục đã ở đấy từ lâu và đang ăn bánh.

- Ủa sao mấy em xuống sớm thế?

- Nazi

- Tại thích đó thầy🥰🥰.

- Vie

- Ờ, lại đây ăn miếng bánh nè.

- Nazi

Thì cậu ăn bánh của Nazi cho thoi chứ có gì đâu 🙂), hai người kia không được ăn đâu.

______Hết rồi nhìn gì_____

- Alo huy động lực lượng độc giả nghĩ ra ý tưởng cho đám cưới của Vie với trăm ông chồng, với lại đồ trang trí như nào nè, trang phục ra sao nè, chiều cao độ rộng như nào nè, nói chung là còn nhiều lắm, cho nên là yêu cầu các độc giả nghĩ ra ý tưởng đám cưới của Vie sau này nha.

Giờ thì pp.

- Tác giả
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 10


Hello

_______ Tiếp giờ thể dục_______

Thì đợi 30 phút sau mới thấy bọn học sinh lớp cậu phi xuống 🙂).

- Hẹ lô thầy Nazi.

- Học sinh 5

- Hiểu nhiệm vụ chưa?

- Nazi

- Dạ vâng bọn em chạy liền.

- Lớp Vie trừ ai thì mọi người cũng biết rồi đúng không

Biết tại sao khum?

Tại lớp này đến 'sớm' nhiều quá cho nên là như vậy đó.

____ Tua qua giờ thể dục______

- Chào mấy đứa lần 2.

- USSR

- Mở trang 47 ra đê.

- USSR

- Hôm nay ta học về chiến tranh giữa ta và tên Nazi kia.

- USSR

- Chiến tranh Xô–Đức 1941–1945 là một cuộc chiến giữa Liên Xô và Đức Quốc xã trong Chiến tranh thế giới thứ hai, trải dài khắp Bắc, Nam và Đông Âu từ ngày 22 tháng 6 năm 1941 khi Quân đội Đức Quốc xã (Wehrmacht) theo lệnh Adolf Hitler xoá bỏ hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau Liên Xô- Đức và bất ngờ tấn công Liên bang Xô Viết tới ngày 9 tháng 5 năm 1945 khi đại diện Đức Quốc xã ký kết biên bản đầu hàng không điều kiện Quân đội Xô Viết và các lực lượng của Liên minh chống Phát xít sau khi Quân đội Xô Viết đánh chiếm thủ đô Đức Berlin.

Nó đã được biết đến bởi rất nhiều cái tên khác nhau tùy thuộc vào các quốc gia, phía Liên Xô gọi nó là Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại (tiếng Nga: Великая Отечественная Война) lấy theo tên trong lời hiệu triệu của Stalin trên radio gửi đến nhân dân Xô Viết vào ngày 3 tháng 7 năm 1941, hoặc cuộc Chiến tranh thần thánh (tiếng Nga: Священная война); trong khi người Đức (và các nước phương Tây) thường gọi nó đơn giản là Mặt trận phía đông (tiếng Đức: die Ostfront[16]), Chiến dịch phía đông (tiếng Đức: der Ostfeldzug) hoặc Chiến dịch nước Nga (tiếng Đức: der Rußlandfeldzug)[17] vì thực chất đây là giai đoạn quan trọng nhất của cuộc chiến ở mặt trận phía đông châu Âu trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

- USSR

- Tuy có tên là Chiến tranh Xô–Đức nhưng thực ra Đức không tấn công Liên Xô một mình mà còn có sự giúp sức của 8 nước đồng minh phe Trục ở châu Âu là Romania, Hungary, Bulgaria, Phát xít Ý, Slovakia, Croatia, Phần Lan, Vichy Pháp.

Về phía Liên Xô, trên đà chiến thắng kể từ năm 1943, họ đã cho thành lập quân đội các nước Ba Lan, Tiệp Khắc bên phía mình để chiến đấu trên lãnh thổ các quốc gia này và làm nòng cốt xây dựng quân đội các quốc gia này sau chiến thắng.

Vào cuối năm 1944 và đầu năm 1945, khi quân đội Xô Viết tiến vào Romania, Hungary, các nước này đã quay sang chống lại Đức Quốc xã và gia nhập Liên minh chống Phát xít.

Cuộc chiến tranh tiếp diễn giữa Liên Xô và Phần Lan có thể coi là sườn phía bắc của mặt trận này.

Ngoài ra, các hoạt động phối hợp của Đức-Phần Lan qua biên giới phía bắc Phần Lan-Liên Xô và tại khu vực Murmansk cũng được coi là một phần của Chiến tranh Xô-Đức.

Mặt trận này đã được đặc trưng bởi quy mô và sự ác liệt chưa từng thấy, sự hủy diệt quy mô lớn, và những tổn thất nhân mạng to lớn do chiến tranh, nạn đói, bệnh tật và cả những cuộc thảm sát.

Đây cũng là nơi tập trung phần lớn các trại tập trung, các cuộc hành quân chết, các khu Do Thái, và những cuộc tàn sát, là trung tâm của cuộc Đại đồ sát người Do Thái.

Trong tổng số người chết ước tính khoảng 70 triệu của Chiến tranh thế giới thứ hai thì trên 30 triệu người đã chết tại mặt trận này,[18] trong đó có nhiều dân thường.

Cuộc chiến này có ý nghĩa quyết định đối với kết quả của Chiến tranh thế giới thứ hai và là nguyên nhân chính cho sự thất bại của Đức[19][20][21] và việc tiêu diệt nước Đức quốc xã.

Sau chiến tranh, Liên bang Xô viết trỗi dậy trở thành một siêu cường quân sự và công nghiệp, các Đảng Cộng sản thiết lập chính phủ trên phần lớn các nước Đông Âu, còn nước Đức bị khối Đồng Minh phân đôi thành Cộng hoà Dân chủ Đức và Cộng hoà Liên bang Đức.

Hai cường quốc tham chiến chủ yếu là phát xít Đức và Liên Xô.

Mặc dù không tham chiến tại đây, nhưng Vương quốc Anh và Hoa Kỳ đã viện trợ về tài chính và vật chất hỗ trợ cho Liên Xô trong các giai đoạn sau của cuộc chiến (khoảng 4% lượng vũ khí mà Liên Xô sử dụng là do Mỹ - Anh viện trợ).

Trong khi đó, phía Đức Quốc xã thì nhận được sự hỗ trợ từ 9 nước đồng minh (phát xít Ý, Romania, Bulgaria, Hungary, Phần Lan, Slovakia, Croatia, Vichy Pháp và Tây Ban Nha), 9 nước này đã cung cấp cho Đức khoảng 20% quân số, 1/3 số lao động và hơn một nửa lượng nguyên vật liệu để sản xuất vũ khí.

Đức Quốc xã đã huy động nguồn nhân lực, toàn bộ các kho vũ khí, dự trữ kim loại, các nguyên liệu chiến lược, huy động gần như toàn bộ nền công nghiệp quân sự của toàn Tây Âu và Trung Âu vào cuộc chiến chống Liên Xô[22], ngoài ra Đức còn tuyển mộ hàng trăm ngàn lính đánh thuê từ các nước vùng Baltic, Nam Tư, Đan Mạch, người Cozak.

Trên thực tế, quân đội Liên Xô phải cùng lúc đương đầu với quân đội của 9 nước châu Âu chứ không chỉ riêng Đức Quốc xã.

Nếu không có sự trợ giúp của 9 nước này, Đức Quốc xã sẽ không thể có đủ nhân lực và tài nguyên để tiến hành chiến tranh tổng lực lâu dài với Liên Xô (ví dụ, sau khi Romania bị Liên Xô đánh bại vào tháng 8/1944 thì Đức cũng bị mất một nửa nguồn cung dầu mỏ, điều này khiến sản lượng vũ khí của Đức sụt giảm nhanh chóng kể từ cuối năm 1944 và quân đội Đức cũng thua chung cuộc chỉ nửa năm sau đó).

- USSR

- Vẫn như cũ mấy cái tổn hại, nói chung là mấy cái khác thì các em tự tìm hiểu đi.

- USSR

_____ Tua đến hết giờ________

(Tôi có thứ hay muốn viết cho nên tua nhanh nha.

- Tác giả)

Cậu đang ở trên sân thượng trường hóng mát.

Sẽ không có gì nếu như...

Một cánh tay của một học sinh nào đó chạm vào lưng của cậu và đẩy cậu xuống.

- Mày đáng bị như vậy, chỉ tại mày mà tao không còn nổi tiếng như trước nữa.

- Học sinh ?

Cậu rơi từ tầng cao xuống, lúc này cậu chỉ biết nhắm mắt mà chờ chết thôi....

Học sinh trong trường thấy có thứ gì đó đang rơi từ trên cao cũng đi ra nhìn ngắm, nhưng chẳng ai gọi cấp cứu?

Họ chỉ biết giơ điện thoại ra quay thôi sao?

Haha đúng là xã hội mà...

đâu có mấy ai tốt đâu?

Những countrymans thấy đông cho nên cũng ra xem, nào ngờ...

đó là cậu đâu chứ...

Họ đã gọi cấp cứu, nhưng giây phút sau khi cúp máy, cậu đã rơi xuống, trước mắt họ là một cái xác tan nát, cậu cũng đã nhắm mắt xuôi tay...

Ngày tang của cậu ai ai cũng đến, ai ai cũng khóc, thương cho số phận ấy, liệu nếu cậu không xuyên vào thì cậu sẽ có một cuộc sống tốt hơn chứ?

KHÔNG, không có một nơi nào là tốt hoàn toàn, hoàn hảo cả, ở đâu cũng có mặt tốt mặt xấu cả, thôi thì mong cậu sẽ bình yên có một cuộc sống tốt ở kiếp khác...

_____ Ở trong không gian của Jas______

- Cậu.....

đã không hoàn thành nhiệm vụ?

- Jas

Cô dùng ánh mắt vô hồn nhìn cậu, nghiêng đầu sang một bên.

- Tôi đã nghĩ... cậu là một kẻ điên mạnh mẽ nên sẽ sống sót được trong thế giới khác đấy...?

- Jas

- Có lẽ.... tôi đã nhìn nhầm người rồi nhỉ...?

- Jas

-....

- Vie

Cậu chỉ biết im lặng không nói được gì hết.

(Các cậu thắc mắc nhiệm vụ gì và ở lúc nào đúng không?

- Tác giả)

____ Quay lại lúc cậu mới xuyên____

- Ngài!

- Jas

- Có chuyện gì?

- Vie

- Khi sống ở đây ngài sẽ có một nhiệm vụ.

- Jas

- Nhiệm vụ gì cơ?

- Vie

- Ngài phải sống sót ở thế giới này, nếu không...

- Jas

- Nếu không?

- Vie

- Ngài không nên biết chuyện đó đâu ạ.

- Jas

____ Quay lại không gian của Jas_____

Jas nói cậu sẽ không thể đầu thai...

Đột nhiên có một giọng nói ma mị cất ra trong đầu cậu.

- Cậu muốn đầu thai và sống một cuộc sống khác bình an không~?

- ?

- Có, tôi rất muốn.

- Vie

- Vậy thì giao thân xác cho tôi nào~.

- ?

- Được thôi.

- Vie

Giờ đây Vie đã không còn là Vie nữa rồi... mà là một Vie khác, Vie này ác độc hơn cậu, xinh đẹp hơn cậu.

Nói chung Vie này là một Vie hoàn hảo đối với cái ác.

- Haha~ ngu ngốc thật đấy~.

- Vie

- Ngươi là...?

- Jas

- Ta là Vietnam nhưng ở một thế giới khác.

- Vie

- Vậy ngài có thể xuyên vào một thế giới khác được không?

- Jas

- Tất nhiên~.

- Vie

- Được ạ, vậy sẽ tiến hành xuyên ngay bây giờ ạ.

- Jas

10% 50% 100%

Xuyên thành công, mong kí chủ sẽ mạnh khỏe!

- Ay da đau đầu quá đi.

- Vie

- Hửm gì đây, ở bệnh viện à?

- Vie

- Hình như nguyên chủ bị hành hạ đến mức chết luôn thì phải.

- Vie

-....

Thôi làm giấy xuất viện trước rồi tính.

- Vie

Cậu làm giấy xuất viện rồi đi vô rừng.

Làm gì á, xây nhà thoi.

- Jas, cô xây cho ta một căn nhà cây nho nhỏ đi.

- Vie

- Vâng ạ.

- Jas

( Các bạn tự minh họa hình ảnh nha toi lười kiếm lắm.

- Tác giả)

_____ Tua qua ngày mai_____

Cậu hiện đang ở trường học và đang trong tiết học luôn.

( À tui quên nói là thế giới này là thế giới siêu năng lực nha.

- Tác giả)

Reng...

Reng...

Reng

Đã đến giờ ra chơi mọi người ào ra như đàn ong vỡ tổ, còn cậu thì chỉ thờ ơ ngồi trong lớp học bơ vơ một mình.

Đố các bạn Vie nghĩ gì, nghĩ về tương lai~.

- " Chán thật mà sức mạnh của nguyên chủ là gì nhỉ?

" - Vie

- " Mọi người bảo cậu ấy là vô năng nhưng thật chất thì nguyên chủ là một thiên tài sở hữu sức mạnh đa năng, chỉ là do nguyên chủ chưa biết cách điều khiển sức mạnh cho nên mới bị nhầm tưởng là không có sức mạnh.

" - Jas

- " Thì ra là thế.

" - Vie

- Thằng chó kia mày đang làm gì đấy.

- ?

- Tôi đang thở, có vấn đề gì à?

China?

- Vie

- Mày...

- China

- Sao mày lại đánh Chos hả.

- China

- Bằng chứng?

- Vie

- Cái đấy...

- China

Một bông hoa hồng từ đâu bay ra, nó bay thẳng về phía của China rồi chĩa thẳng cái gai nhọn nhất của mình vào cổ China.

- Tôi nói trước, nếu không có bằng chứng thì anh đừng hòng buộc tội tôi, nếu như anh vẫn tiếp tục như thế thì cái đầu của anh không còn an phận trên cổ của anh đâu, cho nên hãy tìm bằng chứng rồi hẵng đến đây nhá~.

- Vie

- Mày đợi đấy.

- China

China nói rồi chạy đi tìm bằng chứng.

- Sức mạnh điều khiển hoa cũng không vô dụng mấy nhỉ~?

- Vie

____ Hết rồi nhìn gì_____

Do đang yên đang lành mà trong đầu tôi có ý tưởng nên phải viết nhanh cho các pác đấy.

Giờ thì pp nha
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 11


Hello

_________________________

- Vie!

- Cuba

- Hửm?

Có chuyện gì sao?

- Vie

- Mày có bị China làm gì không?

- Cuba ( Thế giới này thì Cuba xưng mày- tao nghe cho thân nha.

- Tác giả)

- Không.

- Vie

- Ừm, thôi sắp vào lớp rồi tao về lớp đây, tạm biệt.

- Cuba

- Ừ " Nghe như sắp chia cách nghìn năm thế nhờ?

" - Vie

_______ Bên Cuba______

Vừa chạy Cuba vừa nghĩ:

- " Sao hôm nay Vie lạnh lùng thế nhờ?

Không đâu, chắc mình nghĩ nhiều rồi."

- Cuba

_______ Bên Vie_________

Reng....

Reng...

Reng...

Cậu đi vào lớp và ngồi xuống chỗ của mình.

- Chào, Việt Nam.

- Russia

- Chào.

- Vie

( Trong thế giới này chỉ có nguyên China yêu Chos thôi nha, toi đặt tên nữ chính như này là có lí do đó 🙂).

- Tác giả)

Rầm.... , một lần nữa xin được chia buồn cho gia đình nhà cửa.

- Lô mấy em.

- UN

- Yêu cầu thầy bồi thường cho cái cửa.

- Học sinh 9

- Đúng rồi đó thầy, bồi thường cho cái cửa đi thầy.

- Học sinh 4

- Tí nữa, còn giờ thì học đê.

- UN

- Nhưng đây là tiết hóa mà thầy.

- Học sinh 7

- Tôi dạy thay cho EU được chưa.

- UN

- Thầy EU bị gì vậy thầy.

- Học sinh 4

- Hôm qua ổng đi về nhà, thấy con chó ổng lấy đá ném nhưng méo ngờ được con đấy là pitbull, sau đấy thì ổng bị cắn.

Rồi hôm nay phải nằm viện.

- UN

- Giờ thì học thôi, tôi hỏi một câu rất dễ nhá, H2 + O2 ra gì?

- UN

Một cánh tay giơ lên cùng với khí chất tự tin như của Somalia thế giới trước.

- Mời em.

- UN

- Thưa thầy H2 + O2 ra HOHO ạ.

- Học sinh 5

- Giỏi lắm, em ra ngoài kia đứng cho tôi, ngay và luôn.

- UN

- Ơ nhưng mà.

- Học sinh 5

- Nhưng nhị cái gì đừng để tôi nói lại lần 2.

- UN

- Vâng, hic..

- Học sinh 5

Biết bạn học sinh này khóc về gì không?

Do ngoài trời nóng 40 độ đó 🙂).

- "Ngu xuẩn."

- Vie

- " Cậu ấy...

" - Canada

- " Ngài Vie!

Người ngồi bàn dưới Canada có sức mạnh nhìn thấu thâm tâm đó.

" - Jas

- " Vậy à.

" - Vie

Cậu nói nhỏ:

- Vô hiệu hóa sức mạnh.

- Vie

( Con toi có khác 🙂).

- Tác giả)

______Tua đến hết giờ_______

Cậu đang đi xuống cổng trường để về nhà.

Đột nhiên có một cái vụt lên chặn cậu.

- Đi cùng tao điii.

- Cuba

- Haizzz được rồi.

- Vie

Trên đường đi về hai người trò chuyện với nhau một cách tự nhiên.

- Mà...

Vie à, sao hôm nay mày khác thế.

- Cuba

- Có ư, tao khác chỗ nào.

- Vie bình thản đáp lại

- Mày lạnh lùng hơn, không còn bị China đánh mà còn áp đảo China nữa.

- Cuba

- Con người mà thay đổi lúc nào chả được.

- Vie

- Ừm...

- Cuba

- Đến nhà tao rồi, tao vào đây, ngày mai gặp lại.

- Vie

- Tạm biệt.

- Cuba

( Mọi người biết tại sao Vie tìm thấy nhà mình không?

- Tác giả)

_______Hồi tưởng______

- " À mà ngài Vie, nhà của ngài nằm ở đường Lamiaceae í.

" - Jas

- " Ừ.

" - Vie

_______Quay lại hiện tại______

Cậu mở cửa, bước vào nhà.

Bên trong là một người khóc.

Thấy cậu thì nhào lại ôm.

- Sao bây giờ con mới về.

- Đại Nam

- Cái đó...

Con xin lỗi.

- Vie

- Thôi không sao con về là được rồi, lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn cơm.

- Đại Nam

- Vâng ạ.

- Vie

Cậu đi lên phòng, trên hành lang cậu đụng trúng một người.

- Mù à.

- Việt Hòa

- Em xin lỗi...

- Vie

- Hửm...

Việt Nam mày về rồi à?

- Việt Hòa

- Vâ...

- Vie

Nói còn chưa hoàn chỉnh thì Việt Hòa đã ôm lấy cậu.

Mắt rưng rưng.

- Tao xin lỗi vì đã bảo là mày là thằng không có sức mạnh, cho nên mày đừng bỏ đi nữa được không...?

- Việt Hòa

- Được rồi, anh bỏ em ra đi.

- Vie

- Cho tao ôm chút nữa đi...

- Việt Hòa

- Thế thì vào phòng em đã.

- Vie

_________15 phút sau_______

-.....

- Vie

Hiện tại cậu đang mất sự tự do, bởi cái con người đang ngủ mà ôm cậu chặt cứng như xi măng í.

- MẤY ĐỨA XUỐNG ĂN CƠM.

- Đại Nam

- Anh Việt Hòa, dậy xuống ăn cơm.

- Vie

- Ưm...

Được rồi.

- Việt Hòa

______Tua hết bữa ăn_____

Cậu đang ở trên phòng và xem tóp tóp.

Bỗng nhiên có ai đó gõ cửa phòng cậu.

- Vào đi ạ.

- Vie

- Em cho anh ngủ cùng được không?.

- Mặt Trận

- Được chứ, anh lại đây nè.

- Vie

Ánh trăng chiếu rọi vào hai con người đang ngủ, bình yên thật đấy... nhưng liệu tương lai có bình yên như thế không thì...

______ Tua đến sáng______

- Dậy nhanhhh.

- Vie

- Hôm nay là thứ 7 mà em ngủ thêm xíu đi...

- Mặt Trận

- " Tưởng Mặt Trận thường ngày dậy sớm lắm mà trời.

" - Vie

- " À!

" - Vie

- Dậy nhanh, không thì em đi lấy chồng đó.

- Vie

Nghe xong câu đó, Mặt Trận bật dậy, nhanh chóng hỏi cậu:

- Hồi nhỏ em hứa với anh là sẽ cưới anh cơ mà.

- Mặt Trận

- " Có à?

" - Vie

______Quay về quá khứ______

- Vie!

- Mặt Trận

- Dạ?

- Vie

-

Sau này lớn lên em cưới anh nhé!

- Mặt Trận

- Vâng ạ.

- Vie ( Đó lúc này Vie còn chưa biết khái niệm 'cưới' là gì cho nên là đồng ý cho có thôi 🙂).

- Tác giả)

- Em hứa đi.

- Mặt Trận

- Em hứa.

- Vie

_______ Quay lại hiện tại______

- Em đùa thôi.

- Vie

- May quá.

- Mặt Trận

- Em đi chơi đây.

- Vie

- Ừm, nhớ về sớm nha.

- Mặt Trận

- Vâng ạ.

- Vie

Cậu đi ra khỏi nhà, đi ra đường phố, rồi đi vào một con hẻm.

- Mày gọi tao đến đây có chuyện gì.

- Vie

- Giết mày.

- ?

- Mày đủ trình à?

- Vie

- Hở?

- ?

Trong tay cậu xuất hiện một cây kiếm, cậu vung kiếm lên và chém, đầu của người kia lìa ra khỏi cổ.

Mọi việc vừa nãy xảy ra chỉ trong một chớp mắt.

Cậu cầm cái đầu lên và vứt vào đống lửa mà người kia chuẩn bị để thiêu cháy cậu và người ấy, nhưng tiếc là... cậu đã phát hiện được trước.

__________End_________

Tuyển rắn cho Vie, ai muốn ứng thì cho toi thông tin nha.

Giờ thì pp.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
Chương 12


Hello



Đây là thông tin của bé rắn nha.

Cho tôi gọi tắt tên pác là Saki nha do tên pác dài quá.

Cảnh báo!

Chương này có yếu tố kinh dị, cân nhắc trước khi xem.

_________ Tiếp tục hoi________

- Saki.

- Vie

Một con rắn bạch tạng bò ra và nói.

- Xì xì, mày bỏ đói tao cả tháng rồi đó.

- Saki

- Có đồ ăn rồi thì ăn đi má, kể tội tao làm gì.

- Vie

- Nhưng..

- Saki

- Nhưng nhị gì bây giờ mày có ăn không.

- Vie

- Có được chưa.

- Saki

Saki đi tới chỗ cái xác và ăn từng miếng ngon lành.

- Haha~ nhìn cái xác đẹp thật nga~.

- Vie

Sau đấy thì cậu cũng về nhà còn Saki thì vào trong không gian của cậu.

Cậu bước vào nhà, Việt Hòa đang nằm xem TV cũng chú ý đến cậu.

- Về rồi à.

- Việt Hòa

- Vâng.

- Vie

- Vai mày bị sao thế kia.

- Việt Hòa

Cậu giật mình nhìn lại vai của mình.

- " Chắc là vừa nãy không cẩn thận nên bị dao sượt qua, lần sau phải cẩn thận hơn mới được.

" - Vie

- Không sao đâu ạ, dù sao cũng chỉ là vết thương nhẹ thôi không cần quan tâm đâu.

- Vie

- Mày luôn xem nhẹ vết thương như thế, thôi được rồi lại đây ngồi đi, tao đi lấy hộp y tế.

- Việt Hòa

Cậu đi đến cái ghế và ngồi xuống đợi anh trai mình lấy hộp y tế.

- " Ngày mai còn có nhiệm vụ nữa chứ, lười quá không muốn làm nhưng vẫn phải làm.

" - Vie

Việt Hòa cũng đã quay lại và băng bó cho cậu.

- Bây giờ cũng là 12 giờ đêm rồi mày đi ngủ đi.

- Việt Hòa

- Vâng.

- Vie

Cậu bước lên cầu thang để lên phòng mình đang đi giữa chừng thì..

- Này!

Mày ngủ với tao được không?

- Việt Hòa đỏ mặt nói

- Tất nhiên là được rồi anh hai.

- Vie

- Ừ vậy mày lên phòng trước đi.

- Việt Hòa

Cậu bước vào phòng của Việt Hòa.

- " Cũng gọn gàng phết ấy chứ.

" - Vie

Cậu đi tới bên cạnh giường rồi nằm phịch xuống.

- " Mình có số ngủ với con trai nhỉ?

Chắc không đâu...

" - Vie

( Có đấy ạ 🙂).

- Tác giả)

Cánh cửa từ từ hé mở, bóng dáng Việt Hòa lao lên giường ôm cậu.

______ Tua đến sáng________

Cậu đang học Văn.

Cái lớp thì y như cái chợ.

- Mấy anh chị im mồm hết vào cho tôi.

- Asean

Cái lớp vẫn ồn ào.

'abc' : nói nhỏ

- 'Im miệng' - Vie

Nguyên cái lớp im luôn 🙂).

_________ Tua đến tối_________

Hiện giờ cậu đang ở trong một căn cứ của một tổ chức mafia cũng như là ở trong phòng của lãnh đạo.

- Ngài cho gọi tôi có chuyện gì ạ.

- Vie

- Nhiệm vụ ấy, ngươi làm xong chưa?

- ?

- Rồi ạ.

- Vie

- Ừ.

- ?

Tưởng chừng như mọi chuyện rất yên bình nhưng không.

Trong căn cứ ấy dưới sàn là một đống bộ phận như chân, tay, đầu,...

Máu vương vãi khắp nơi.

Trong khung cảnh hỗn loạn ấy cậu cầm lấy dao và chĩa thẳng vào cổ của người lãnh đạo.

- M...

Mày giỏi thì mày đâm đi.

- ?

- Hửm?

Được thôi, theo ý của ngươi.

- Vie

Cậu đâm phần đầu dao vào cổ của hắn ta, hắn ta thét lên đau đớn.

Bỗng nhiên cậu rút dao ra.

- S...

Sao mày sợ rồi chứ gì.

- ?

- Có đâu~ tôi chỉ là để cho ngươi không chết cho tôi tra tấn thôi mà~.

- Vie

- 'Dịch chuyển' - Vie

2 người dịch chuyển về căn hầm ở dưới ngôi nhà cây của cậu.

- Chúng ta cùng chơi một trò chơi nhé~.

- Vie

- Đôi mắt của ngươi đẹp thật đấy~ có lẽ trong tay ta nó sẽ đẹp hơn đó, cho nên là ta lấy nhé~.

- Vie nở một nụ cười điên dại

- M...

Mày mày điên rồi!

- ?

- Đúng~ ta là một kẻ điên đó~ cho nên hôm nay sẽ rất vui đó a~.

- Vie

Cậu từ từ lấy tay mình móc một con mắt của hắn ta ra.

Hắn ta thét lên một cách đau đớn.

- Mới có tí thôi mà~ sao ngươi không chịu được rồi~.

- Vie

Cậu đưa con mắt vừa mới móc ra trước mặt hắn ta.

- Nhìn này~ nó thật đẹp phải không?

- Vie

Nói rồi cậu lại tiếp tục móc con mắt còn lại.

Hắn ta phải hứng chịu một cơn đau như muốn chết đi sống lại.

Móc xong con mắt ấy cậu lại cầm một cái dụng cụ lên.

- Móng tay ngươi cũng thật đẹp nhỉ?

Cho tôi xin nhá~.

- Vie

Cậu dùng thứ đó lôi từng cái móng ra.

Hắn ta cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài việc thét lên trong đau đớn, đó là cái kết đáng với tội ác mà hắn ta gây ra.

- T...

Tha cho tôi.

- ? cất giọng yếu ớt

- Hửm?

- Vie

Cậu cầm lấy xô nước sôi dội thẳng vào người của hắn ta.

Hắn ta bây giờ y như miếng thịt nấu chín vậy, nhưng cũng rất đẹp trong mắt Vie và tác giả đó nga~.

- Haha~ tội nghiệp nhỉ?

Kệ ngươi chứ~.

- Vie

- Saki!

Đồ ăn cho mày này.

- Vie

- Xì xì, biết rồi khỏi nói.

- Saki

Saki ăn một cách ngon lành, nhưng mà...

- Éc, nóng vãiiii.

- Saki

- Ừ thì tao lỡ đổ nước sôi vào í mà cố ăn đi.

- Vie

- Ơ...

- Saki

- Ơ ơ cái đb, ngoài kia còn có nhiều người nhiều rắn còn không có đồ ăn mà ăn í, mày đòi hỏi cái gì?

- Vie

Saki cũng ngậm ngùi mà ăn tiếp.

Cậu thì đi tới một căn phòng ở cuối hành lang.

Bên trong đó là những đôi mắt tuyệt đẹp và cả những bộ móng tay cũng đẹp không kém nha~.

Cậu biến từ hư không ra một bông hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu của những con người đáng thương kia vậy~.

- Giết người là tội phạm nhưng giết tội phạm thì lại là anh hùng đó nga~.

- Vie

(Cre : Kazutora)

__________End_________

Chương này chỉ có một chút kinh dị thôi cho nên là nhiều pác vẫn đọc được mà đúng không?, thoi giờ thì pp nha.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 13


Hello

________ Tiếp hoi________

Saki đang ăn nhưng do thấy bỏng quá cho nên là mới ngẩng đầu lên nói.

- Ê, hổng mấy mày cho nước lạnh zô đuợc hông, chứ nó bỏng quá.

- Saki

- Tao mới nhập khẩu nước lạnh 100% từ bắc cực này đợi tí.

- Vie

Vie lấy Xô nước lạnh đổ xuống.

- Á đcm lạnh vl.

- Saki

- Mày làm gì ghê thế.

- Vie

- Có sao đâu.

- Saki

- Tau mới nấu xong cấy ni mi ăn thử đi.

- Vie

-.....

Dù không biết mày nói cái gì nhưng tao vẫn ăn.

- Saki

- Úi ngon ghê, thật tốt khi có người chủ như mày hic.

- Saki

Saki bò đến gần người cậu và bò lên chân quấn cái chân của cậu.

- Mi có thôi ngay nỏ, tau nôn.

- Vie

- Ủa mày có bị gì đâu mà nôn.

- Saki

- Mi tin tau lấy cấy môi lau đập vô đầu mi nỏ?

- Vie

- Ủa mày hôn tao hở.

- Saki

- Hôn hôn cấy trốc mi.

- Vie

- " Áaaa nó nói cái gì vậy trời.

" - Saki

( Thử thách 6 ngày 6 đêm nói tiếng miền trung gét gô.

- Vie)

- Mi có thôi ngay nỏ con ở nhớp kia.

- Vie

Saki từ từ xuống đất.

______ 15 phút sau________

- Mi đang mần cấy chi rứa.

- Vie

- Ủa alo mày nói tiếng miền Bắc được không vậy trời.

- Vie

- Mi nỏ hiểu hả, đúng là cấy đồ trốc tru mà.

- Vie

- " Ét ô ét.

" - Saki

- Ăn củ đậu nỏ?

- Vie

- Ăn!

Nhưng đây củ sắn mà.

- Saki

- Miền trung bọn tau nói rứa, chịu nỏ chịu cũng phải chịu.

- Vie

- 🙁(.

- Saki

- Rứa dừ mi có ăn nỏ?

- Vie

- Có.

- Saki

- Tau còn trấy bù nữa ni, mi ăn nỏ, tau nấu.

- Vie

- Đờ heo...

- Saki

- Để tau nói câu ni xem mi dịch được nỏ.

- Vie

- Nói đi.

- Saki

- Mô rú mô khe mô nỏ chộ, mô rào mô bể chộ mô mồ.

- Vie

- Giúp tui dịch đi trời.

- Lời Saki muốn gửi tới các bạn độc giả

( Đây là thử thách dành cho các bạn dịch đi nào.

- Tác giả)

_______ Tua đến sáng _______

Cậu đang ở trên phòng y tế do vừa đánh nhau với một thằng sỉ nhục đất nước, gia đình của cậu.

Nói đúng hơn là lúc nó nói xong thì học sinh Việt Nam thấy thế đã nhào vô đánh nó bầm dập rồi chứ cần gì cậu đánh đâu mà 🙂).

Mà nói bị thuơng thì cũng không đúng bởi vì cậu chỉ bị trầy vài chỗ thôi hà.

- Em có đau không?

- WHO

- Dạ không " đau được thì cũng lạ trầy có tí thôi mà, lần mình suýt chết nhưng vẫn sống sờ sờ đấy thôi?

" - Vie

- Vậy thì em về lớp đi.

- WHO

- Vâng ạ.

- Vie

Trên đường về lớp cậu đã suy nghĩ khá nhiều, cho nên là va vào một người.

- Ah tôi xin lỗi.

- Vie

Cậu vội vàng đứng dậy và giơ tay ra tỏ ý muốn đỡ người kia.

- À không sao đâu.

- Finland

Finland nắm tay cậu và đứng dậy.

- Vậy thì tớ về lớp trước nhé.

- Vie

- Ừm.

- Finland

Cậu quay lưng lại và đi về phía lớp của mình.

Mọi người nghĩ cậu có EQ kém à?

Không, cậu biết tất cả countryhuman đều yêu mình, cậu cũng biết họ đều yêu cậu chỉ vì khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Các cậu thắc mắc tại sao China lại đi yêu Chos ư?

Là do Chos đã bỏ bùa China.

Nhưng cậu đã biết được cách giải và sẽ giải vào ngay tối nay.

- " Haha~ sớm thôi các ngươi sẽ được giải thoát.

" - Vie

Ai mà biết được vẻ ngoài ngây thơ ấy bên trong là một con người khác hoàn toàn đối người với cái hiền cậu là cái ác, cậu ác đến điên dại.

Hỏi tại sao cậu lại chẳng có cảm xúc buồn và yêu?

Bởi vì trước đó cậu đã trải qua rất nhiều chuyện...

Bạo lực học đường, bạo lực gia đình, những ánh mắt kì thị ấy hướng vào cậu bao lời chỉ trích, bao lời công kích chỉ vì những lời nói ấy mà gây ra hậu quả là cậu bị trầm cảm NẶNG để rồi từ một Vie hiền lành, ngây thơ, hay cười đã biến thành một Vie độc ác, không biết buồn, yêu thương.

" Cái đồ mồ côi!

"

" Đồ ghê tởm.

"

" Sao trên trái đất lại có loại người như mày thế, mày chết đi cho đỡ chật đất.

"

" Nếu mày chết thì thế giới sẽ bớt ô nhiễm một phần đấy!

"

Những lời nói đó khiến cậu có ý nghĩ tự sát rất nhiều lần, có lần cậu lấy dao tính đâm vào cổ tay, có lần thì muốn nhảy lầu,....

Nhưng rồi một hôm cậu được cứu rỗi bởi một gia đình.

Gia đình đó là gia tộc Đại Việt một gia tộc có nhiều kẻ lăm le nhưng rồi lại đều thất bại.

Dù gia đình ấy đã giúp cậu ổn hơn nhưng hậu quả thì vẫn còn đấy.

Bệnh trầm cảm vẫn còn và ngày càng nặng hơn cũng vì đó mà cha cậu- Đại Nam đã thấy điều là và mang cậu đến bác sĩ tâm lý - cô Daisy

- Cháu đã bị bạo lực học đường, bạo lực gia đình hay chưa?

- cô Daisy

- Cháu bị cả hai rồi ạ.

- Vie

Đại Nam ở ngoài nghe thấy thì rất sốc.

-....

Được rồi nghe cô này, mọi chuyện đã qua kinh khủng đã qua rồi, cháu đã có một cuộc sống tốt hơn, quá khứ ra sao cứ kệ nó, cháu không cần quan tâm bất kỳ lời chỉ trích nào cháu là cháu, chào không cần phải làm theo lời ai, nếu thích gì ghét gì thì cứ bày tỏ ý kiến của mình với gia đình.

Cháu dù có như thế nào béo, mập, gầy ra sao cháu cứ kệ nó, ngoại hình không quan trọng, nếu như cháu tôn trọng hay như thế nào với người khác thì cháu cũng phải làm như thế với mình, bởi vì cháu đối sử với người kia tốt thì cháu cũng phải đối tốt với mình cháu hiểu chứ?

- cô Daisy

__________ End__________

Tôi mong nhưng lời nói trên có thể trở thành một lời khuyên, mình cũng muốn nói rằng các Pác luôn luôn có người lắng nghe, các Pác không đơn độc, có gì bất mãn hãy cứ bày tỏ đừng giấu nhẹm nó ở trong lòng mình.

Giờ thì pp
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 14


Hello

Lưu ý : Trường xây Vie đang theo học ở Việt Nam, học chương trình Việt Nam thì là do toi dựa theo thực tế và truyện này cũng hơi phi logic một xí.

________ Tiếp tục diễn biến_________

- "Mình không nghĩ một đứa bé có thể chịu đựng những thứ như thế, tại sao lúc ấy mình lại nghĩ rằng mình thật khổ cơ chứ?

Lũ đó....

Khốn nạn thật đấy rõ ràng biết thằng bé có thể tổn thương nhưng vẫn nói ra những lời đấy sao?

Cuộc đời thằng bé đã bao giờ có niềm vui chưa?

Hay mọi thứ xung quanh thằng bé chỉ là những lời chỉ trích, chửi bới?

Vốn thằng bé nên có được một cuộc sống tốt hơn nhiều như lúc đó.

" - Đại Nam

Tiếng cánh cửa hé mở làm đứt ngang mạch suy nghĩ ấy và kéo ông về hiện thực.

- Thưa ngài, tình trạng của thằng bé giờ đang rất nghiêm trọng, căn bệnh trầm cảm đang ngày càng nặng hơn, ngài nên cho thằng bé một cuộc sống tốt, đừng làm thằng bé tổn thương, nếu không có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.

- cô Daisy

- Ừm, cảm ơn cô, vậy chúng tôi đi về nhé.

- Đại Nam

- Vâng, thằng bé đang đợi ở sảnh ạ.

- cô Daisy

- Ừm, vậy cảm ơn cô đã an ủi con tôi.

- Đại Nam

________ Quay lại hiện tại_______

Cậu hiện giờ đang ở một quán casio trái phép trong một con phố mà chỉ những Mafia mới biết đến nơi này, họ đặt tên cho nơi này là phố Meredith bởi vì khi bước vào nơi này khả năng bạn đi chầu ông bà rất cao.

Nhưng chẳng hiểu tại sao chính phủ không biết, hoặc chính phủ đã biết nhưng vẫn làm ngơ.

- Nào ra tiếp đi anh bạn?

- Vie

- Tch...

Tôi cược 1000$ nữa.

- ?

- Được thôi.

- Vie

Ngay sau đó, tên kia đã thua một cách thảm hại.

- Tch...

Ngươi phải chết!

- ?

- Hửm?

Oh thử đi nào anh bạn?

- Vie

? lấy dao từ trong túi, vung về phía cậu.

Cậu vẫn thản nhiên xem hắn ta làm trò gì, tay chống cằm vẻ mặt như đang buông lời mỉa mai.

Khi hắn ta vung dao đến gần mặt cậu thì bỗng nhiên khựng lại.

- Sao?

Đâm đi?

Không dám à?

- Vie

Cậu biết, biết rằng hắn ta chẳng dám giết người, hắn ta chỉ là một thằng nhát gan không dám gây ra tội vì sợ phải vào tù.

- Vậy để tôi nhé!

- Vie

Cậu cướp lấy dao từ tay hắn, đâm mạnh vào cổ hắn ta.

Sau đó đâm thẳng vào tim hắn.

Cậu ghé sát vào tai hắn và nói.

- Đã không dám thì đừng có mà ra vẻ nhé~.

Mà nhắc ngươi làm gì nhỉ?

Sau khi đầu thai thì kiểu gì ngươi chẳng quên~.

- Vie

Liệu bạn có đang thắc mắc tại sao không ai ra can không?

Đơn giản thôi bởi vì nơi này chuyện giết người là như cơm bữa.

Và cũng như là trong đây chỉ toàn là Mafia cấp cao mà thôi.

- Hừm~ chán thật đấy, chỉ là giang hồ lỏ mà cũng dám bước chân vào nơi này à?

- Vie

Sau đó thì cậu dùng dịch chuyển bay về nhà.

- 12 giờ rồi cơ à, muộn phết đấy.

Thôi đi ngủ sớm ngày mai còn đi học nữa.

- Vie

Cậu đi lên phòng, nằm xuống giường và ngủ một mạch đến sáng ngày hôm sau.

_______ Tua đến ngày mai________

Cậu đang ở trong lớp học và ngủ....

Reng...

Reng...

Reng

- Clm cái chuông.

- Vie

( Tao làm nên điều gì sai.

- cái chuông)

Cánh cửa mở ra người mở là Spain Empire.

- Này chúng ta ngồi chơi, ta không rảnh dạy học.

- Spain Empire

- Vângggg.

- Cả lớp( trừ Germany, Vie)

- Ê bọn bây.

- Học sinh 1

- Gì?

- Học sinh 2

- Mai thi Đại Học rồi, bọn bây đoán đề xem nào.

- Học sinh 1

- Tao đoán là Sóng.

- Học sinh 2

- Không là Người Lái Đò Sông Đà mới đúng.

- Học sinh 3

- Hôm qua tao mới lướt tóp tóp, thấy mọi người đoán là Chiếc Thuyền Ngoài Xa.

- Học sinh 1

- Thế ai đoán vậy mà mày tin?

- Học sinh 2

- Kaito Kid - người đoán trúng đề 3 năm liền, Cris Phan - đoán trong một video 5 tháng trước, Tiến Bịp - nằm mơ thấy đề ra Chiếc Thuyền Ngoài Xa.

- Học sinh 1

- Để xem....

- Học sinh 3

_______ Tua đến ngày hôm sau_______

- Người lái đò đưa em ra ngoài đảo rồi hả em.

- Học sinh 1

-...

- Học sinh 3

- Còn mày thế mày cũng bị sóng cuốn trôi ra ngoài đảo rồi à?

- Học sinh 1

-....

- Học sinh 2

- Tao cũng thật may khi nghe lời anh Kaito Kid đấy há há há.

- Học sinh 1

- Im mồm mày vào đê.

- Học sinh 2 + 3

- Mắc giề.

- Học sinh 1

Sau đấy thì học sinh 1 bị đánh hội đồng, nhìn thảm phết há há há.

- " Mình ôn đại theo thằng kia mà cũng trúng nhỉ?

Vận mình đỏ ghê...

" - Vie

Cậu nhanh chóng về nhà.

Về đến nhà mở cửa ra là Đại Nam đang ngồi uống nước.

Cậu được Đại Nam hỏi thăm một chút, sau đó thì cậu cũng lên phòng.

- Jas!

- Vie

- Dạ, ngài gọi tôi có chuyện gì ạ.

- Jas

- Nhiệm vụ của tôi ở thế giới này là gì?

- Vie

- Thưa ngài là, ( thoại ẩn).

- Jas

- ( Thoại ẩn).

- Vie

- Được thôi ta sẽ cố hoàn thành.

- Vie

- Vâng ạ, tôi chúc người hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ nhất.

- Jas

- Ừ, cô biến vào không gian đi.

- Vie

Rồi Jas cũng biến mất.

___________________

Spoil một tí:

- Cứu, cứu tôi...

- ?

- Sao ta phải cứu chứ?

- ??

??

Dí sát mặt mình vào mặt của ?.

- Ta sẽ cứu ngươi, nếu như ngươi không xúc phạm đất nước ta, thì... ta sẽ cứu ngươi đấy.

- ??

- Nhưng nhìn bộ dạng ngươi thảm hại quá đi~ thôi thì ta đành giúp ngươi vậy.

- ??

___________ End___________

Toi nhắc trước truyện này là HE nhưng là Huhu Ending với những bạn thương công nhé 🙂), giờ thì pp
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 15


Hello mọi người

____________________

Từng ngày cậu sống ở thế giới này biết bao nhiêu là niềm vui.

Mọi ngày trải qua một cách êm đềm, rồi cứ như thế cho đến một ngày...

Cậu đã ra tay giết hại tất cả mọi người.

_____________________

- C...

Cậu tại sao cậu lại như...

- Cuba

Cuba chưa nói hết lời cậu đã cầm lấy cây súng chĩa thẳng vào đầu Cuba và bắn một cách không thương tiếc.

Cuba gục xuống, nói lời cuối cùng "Tôi yêu cậu..

".

Việc nghe thấy lời đó, cậu quỳ gối xuống và thì thầm vào tai người đã chết kia.

- Ha....

Chỉ vì yêu mà mù quàng cơ à?

Tả không hiểu ngươi nghĩ gì cơ đấy?

- Việc

______________________

- Thầy Nazi đi theo em đi!

- Vie

Cậu dẫn Nazi đến một nơi, nơi mà cậu đã từng chỉ dẫn một mình Nazi đến, nơi mà chỉ cậu và Nazi biết.

Đến nơi cậu lấy ra một con dao giữ sẵn ở trong túi, lại gần Nazi và đâm thẳng vào tim của hắn.

Nazi gục xuống khó khăn nói vài lời :

- Hahaha...

Đáng ra...

Ta không nên yêu cậu...

- Nazi

- Hưm hưm ngươi biết rõ rằng ngươi có thể giết ta mà lại không nỡ ra tay sao~.

- Việc

Lúc cậu nở một nụ cười điên dại.

Cũng là lúc Nazi tạm biệt thế giới này...

_____________________

Máu ở khắp nơi trên sàn nhà xác người nằm lên đó như là tô điểm cho màu đỏ tươi đẹp ấy...

Đứng giữa nơi đó là cậu, còn những xác người kia là...

Qing, China, Macau, Hong Kong hay có thể nói đây chẳng phải là dòng họ nhà Hoa đây sao?

Sao họ lại thảm như vậy?

À...

Phải rồi họ cũng như bao người khác...

Họ cũng yêu, yêu cậu đến mù quáng mà nguyện chết dưới tay cậu.

Bóng lưng cậu nhuốm màu đỏ tươi của máu...

Bỗng cậu quay lại và nở nụ cười với những con chuột nhắt( nguời hầu nhà China) rồi nhanh chóng dịch chuyển lại chỗ họ, rồi giết họ như cách cậu giết những người chủ của họ...

___________________

Cậu đã giết hết mọi người rồi...

Nhưng cậu vẫn để sót lại gia đình Đại Việt bởi vì dù sao họ cũng đã nuôi dưỡng cậu...

Cậu rất đẹp...

Khiến họ mê mẩn cậu, khiến họ nguyện chết dưới tay cậu...

Cậu thật ác độc nhưng cũng thật hiền hậu...

Hiền hậu chỉ là quá khứ của cậu, phiên bản của cậu bây giờ luôn hoàn hảo không một lỗ hổng, cậu đơn giản chỉ là hận thù tất cả...

Cậu hận...hận con người, hận tất cả, cậu cũng hận chính mình, hận sự nhu nhược của mình ngày xưa, hận khuôn mặt của mình...hận cả mạng sống của mình.

Cậu cũng thật đáng thương...

Nếu như quá khứ của cậu không có những ký ức như bạo lực học đường hay là bạo lực gia đình thì...

Liệu cậu có hạnh phúc hay không?

Cậu sẽ không ác độc như bây giờ chứ?

Vốn dĩ... cậu không độc ác, cậu không hận mọi người...

Nhưng những ký ức đau thương đã thay đổi tất cả khiến cậu trở thành một con người hoàn toàn khác...

_________________

Cậu ngồi ở trên lan can tầng thượng và nhìn xuống, chân cậu đung đưa...

- Thế giới thật là tàn nhẫn...

- Vie

- Ta cũng nên giải thoát cho chính mình thôi nhỉ?

- Vie

Cậu không do dự nhảy xuống.

Máu me văng tung tóe... thân xác cậu nát bét.

Thời điểm cậu nhảy xuống chẳng một ai quan tâm...

Nếu có người thấy... họ cũng sẽ chỉ lấy điện thoại ra và quay cảnh cậu nhảy xuống mà thôi.

Xã hội luôn có mặt sáng mặt tối, những đứa trẻ ngây thơ chẳng thể nào biết được mặt tối của xã hội ra sao...

Còn cậu, cậu hiểu rõ nó giết người, buôn bán ma túy, buôn bán nội tạng, hiếp dâm cũng chỉ là một phần vẫn còn bao nhiêu việc làm bẩn thỉu của con người?

Tàn phá thiên nhiên?

Hay là tàn sát chính đồng loại của mình?

Lúc cậu chết là lúc cậu được giải thoát, là lúc cậu sẽ đi đầu thai và sẽ quên hết mọi ký ức không đáng nhớ kia...

Ông trời như đang thương tiếc cho cậu mà khóc, trời mưa tầm tã mùi máu và mùi mưa hòa vào nhau.

Hôm nay bao nhiêu sinh mạng đã chết đi vì cậu.

Lúc ấy một bóng dáng đi lại và nói.

- Thật đáng tiếc cho người như ngài.

Nhưng dù sao thì ngài cũng đã hoàn thành nhiệm vụ.

- Jas

Ồ?

Nhiệm vụ ấy là gì nhỉ?

Đúng rồi là giết hết những countryhuman trừ gia đình Đại Việt.

Kẻ gây ra việc này, kẻ muốn cậu làm việc này chính là cô ta, Jas!

Cô cũng chẳng khác cậu là bao, cô cũng có quá khứ đau buồn, cũng từng có tâm hồn trong sáng nhưng rồi cũng bị nhuốm bẩn.

___________ End truyện____________

Xin chào mọi người, vậy là bộ truyện này đã đi tới kết.

Tôi sẽ làm ngoại truyện về những cái kết khác và mọi người cũng có thể đặt oneshot, toi sẽ viết nhưng tôi sẽ không nhận H đâu.

Tôi có thể sẽ viết thêm một bộ truyện nữa.

Tiện toi cũng muốn nói là

Đây là truyện của Pác Hairan Pác ấy bị mất nick cho nên là pác ấy viết lại 2 bộ truyện này.

Nếu có ai đã đọc truyện của pác ấy thì hãy theo dõi nick mới của pác ấy nhé.

Còn ai chưa biết đến pác ấy thì hãy ủng hộ truyện của pác Hairan nha, nếu mọi người không muốn thì cũng không sao đâu.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
ss2 hay truyện mới?


hôm nay tui ngoi lên là để hỏi các Pác

1. viết ss2 của truyện này

2. truyện mới

chọn đi mấy Pác:333
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chuơng 1 ss2


Vậy là chốt ss2 nha mọi nguời.

Ra thứ 7 hằng tuần với cả mọi người muốn kết là gì

1.

HE

2.

BE

3.

OE

_______Vô truyện nà________

Giữa nơi cung thần, trên ngai vàng chẳng phải là...

Jas sao?

Người ở dưới thì quỳ xuống như muốn báo chuyện gì đó.

Nhưng sao cô ấy lại quen vậy?

Ồ thì ra là Lotti đó sao?

Cớ gì cô lại mặc đồ như vậy nhỉ?

Đồ của Lotti:





(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, cre trong ảnh)

- Xin kính chào vị thần cai quản, tôi có một điều xin ngài giúp tôi thực hiện nó.

- Lotti

- Ôi chao?

Chẳng phải là vị thần tình thương đây sao, vậy ngươi muốn ta giúp điều gì, Lotti?

- Jas

- ....

Tôi xin ngài hãy hồi sinh lại ngài Việt Nam năm xưa.

- Lotti

- Huh?

Là ngài Việt Nam sao?

Ôi trời ngươi nói ta mới nhớ, ngài ấy đã có một cái kết bi thảm như vậy, nay vậy mà ngươi lại xót thương, ta cũng không muốn phụ lòng ngươi.

- Jas

- Được ta sẽ giúp, dù sao thì cũng chính ngươi là người mong muốn, chi rằng ngươi tự thực hiện nghi thức hồi sinh?

Thiết nghĩ với quyền lực của ngươi cũng đủ rồi đúng chứ?

- Jas

- Vâng ạ, chỉ có điều tôi sợ là đã làm mà không có sự đồng ý của ngài, đến khi ngài biết chuyện thì nhỡ đâu tôi lại mang tội?

- Lotti

- Hahaha, ngươi thiệt thông minh nha~, giờ đã có sự đồng ý của ta rồi, ngươi cũng nên nhanh chóng đi hồi sinh ngài ấy đi chứ?

- Jas

- Vâng, vậy tôi xin lui.

- Lotti

______Chuyển đến chỗ cậu_____

Cậu vẫn là đang làm bánh nhân thịt người đó à...

- Èo ôi ở dưới địa ngục yên bình hơn nhiều.

- Vie

Lúc cậu đã làm xong chiếc bánh thì cũng chính là lúc Lotti làm xong nghi thức rồi triệu hồi cậu lên.

-*Đứng hình*- Vie

- Là ngài thật rồi!

- Lotti

- Lâu rồi không gặp mà sao ngươi lại mặc đồ như thế vậy?

- Vie

- À...

- Lotti

- Thật ra tôi với Lotti là thần ạ.

- Jas

Cô tự nhiên xuất hiện cho nên khiến Lotti có phần giật mình.

- Đúng là vậy thưa ngài.

- Lotti

- Nhưng sao tôi lại ở đây, tôi đang ở dưới địa ngục mà?

- Vie

- Thưa ngài là tôi muốn hồi sinh ngài ạ.

- Lotti

- Hồi sinh ở nơi nào?

- Vie

- Ở thế giới Q-672 hiện sắp xảy ra chiến tranh thế giới thứ 2 ạ.

- Lotti

- Hmm, được thôi ta nghĩ sẽ rất thú vị nha~, dù sao thì đến đó ta cũng có cơ hội giết người nhiều hơn nè~.

- Vie

- Vâng ạ.

"Tính cách ngài ấy y như ngài Jas vậy.

" - Lotti

- Nhưng ngài cũng sẽ có người xuyên cùng ạ.

- Lotti

- Là ai?

- Vie

- Ta nè.

- Nazi

-....

- Vie

- Lúc trước là em giết ta nhỉ?

- Nazi

- Thì sao?

Tính giết tôi để trả thù hay gì?

- Vie

- Thôi nào~, lần này ta nguyện để em đánh đập nhưng đừng giết ta nhé~, để ta còn yêu em nữa.

- Nazi

Cậu nhẹ thì thầm với Lotti

- Trước hắn ta máu S mà?

- Vie

- Tôi quên nói với ngài là thế giới lần trước ngài xuyên vào có một vài nhân vật là tính cách đã méo mó không còn giống như bản gốc nữa rồi.

- Lotti

- Ồ.

- Vie

Kết thúc thì thầm🙂)

- Vậy thì bây giờ xuyên nhé.

- Lotti

- Ừ.

- Vie

- Nhanh nhanh nào, ta rất muốn biết thế giới đó như nào đó nha~.

- Nazi

Cậu nhìn hắn ta bằng ánh mắt kinh's tởm

- Nào đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy chứ bé cưng.

- Nazi

_______xuyên xong rồi nà_______

- Bé cưng đợi ta với:33.

- Nazi

- Chúng ta đang đi đến chỗ họp đấy giữ hình tượng đi chứ, tôi ghét nhất là kẻ không giữ hình tượng.

- Vie

- Heh?

Được thôi bé cưng~.

- Nazi

Đứng trước cửa phòng họp, cậu nhẹ nhàng mở ra.

Bên trong đều là những gương mặt quen thuộc như America, đại gia đình nhà Ussr, gia đình nhà China và còn cả gia đình của cậu,....

- Để mọi người đợi lâu rồi, xin lỗi nhé?

- Vie

- K...Không có gì đâu.

- mọi người

Biết sao không?

Đương nhiên là mọi người đã say đắm trước sắc đẹp của cậu rồi.

- Sao phải xin lỗi bọn nó chứ bé cưng?

- Nazi

- Tôi lấy cục gạch phang anh giờ.

- Vie

- Ơ:
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 2


Hello mọi ngườiii, chúc mọi người cuối tuần vui vẻ nghen.

_______vô truyện nào______

- Con nghĩ là....

Chúng ta thật sự đã gây nghiệp rồi, thậm chí... rất nhiều.

- Mặt Trận

- Là gia đình ta gây nghiệp với ai cơ chứ?

- Đại Nam

- ...Vie, chẳng phải chúng ta đã đánh đập, hành hạ, tra tấn em ấy khiến em ấy sống không bằng chết chỉ vì em ấy quá nhu nhược và vô dụng sao?

- Mặt Trận

-....

- Đại Nam

- Đã thế khi ra ngoài chúng ta còn bắt em ấy phải đeo lên lớp mặt nạ giả tạo, lớp mặt nạ để người ngoài nhìn vào và thấy rằng đây là 1 gia đình hạnh phúc sao?

- Mặt Trận

-....

Đúng nhỉ, chúng ta đã gây quá nhiều tội lỗi rồi..

- Đại Nam

- Để bây giờ con ta chỉ có chỗ dựa là Nazi- chồng của nó.

- Đại Nam

_______Bên chỗ của Vie_______

Cậu hình như lại đang giết người thì phải.

Là một cô gái?

- Tha.... tha cho tôi đi mà.

- Arena

- Ôi trời, cớ gì ta phải tha chứ, ngươi đã xúc phạm đất nước của ta kia mà~ - Vie

- L..

Là tôi lỡ lời.

- Arena

- Lỡ lời sao?

Vậy để ta cắt luôn cái lưỡi này để không lỡ nữa nhé?

- Vie

Cậu lấy ra 1 cái kéo và từ từ cắt cái lưỡi của cô ta, khiến cô đau đớn đến tột cùng.

Miệng của cô ta tràn ngập máu.

Nhưng điều đó chỉ càng khiến cho Vie phấn khích hơn mà thôi nà~.

- Aaaaaaa.

- Arena

- Đúng rồi cứ hét đi, hét to lên nào, ahahaha.

- Vie

- Thật là phấn khích quá nha~.

- Vie

- Đôi mắt này cũng thật là xinh đẹp đó, xứng đáng để vào sưu tập của tôi nà~.

- Vie

Cậu đeo găng tay vào và móc mắt của cô ra, một cách từ từ và chậm rãi...

Tuy đau đớn nhưng cô ta chỉ có thể kêu lên ư ử.

- Hì hì.

- Vie

- Chà chà!

Ta cũng rất thích làn da của cô đó nha~, rất thích hợp để làm bánh nhân thịt đó nà~.

- Vie

Rồi cậu lấy ra một chiếc khoan, khoan thẳng vào hộp sọ của cô.

Khiến cô ta chết trong tức khắc.

- Chà!

Đến lúc làm bánh rồi~.

- Vie

Cậu từ từ lột từng miếng da, miếng thịt của cái xác kia ra, đến khi chỉ còn xương thì cậu mới dừng lại và vặn chiếc hộp sọ đã tan nát ra và để vào bộ sưu tập của mình.

Rồi cậu lấy da cắt ra từng miếng mỏng, rồi rang lên, còn thịt thì cậu băm nhuyễn ra rồi lấy bột mì nặn thành từng chiếc bánh, cho những tấc thịt kia vào, nấu lên, cậu vừa làm miệng lại vừa ngân nga 1 bài hát kinh dị.

- Xong rồi này!

Đem ra cho mấy người lính ăn thôi!

- Vie

- "Hình như ở đây Vie khá nhu nguợc vậy phải giả nhu nhược rồi."

- Vie

- Mọi người ăn bánh đi ạ!

- Vie

- Ôi quý hóa quá, chúng ta là được quốc trưởng phu nhân nấu ăn cho đó sao, thật là vinh dự quá!

- 1 người lính nào đó

- Không có gì đâu, dù sao các anh cũng là lính của chồng tôi, hết lòng lo cho tổ Quốc như vậy, sao có thể không quan tâm cho đuợc.

- Vie

- Quốc trưởng phu nhân thật là tốt bụng!

- Những người lính ở đó

- " nói chồng mà ngại quá bây.

" - Vie

______Ở một góc khác_____

- Ê hay là mày gả vợ mày cho tao đi, tao thấy mày cũng đâu quan tâm ẻm lắm đâu, để t quan tâm mỹ nhân dùm cho.

- J.E

- Cho tao nữa.

- I.E

-....

Ơ Nazi mới đây mà, chạy đâu rồi.

- J.E

- Ổng chạy lại với vợ ổng rồi.

- I.E

- Hơ.

- J.E

_____Quay lại chỗ của Vie_____

- Bé cưng~ cho anh ăn với~.

- Nazi

- Sao anh không tự lấy ăn đi.

- Vie

- Anh muốn bé cưng đút cơ, đi, đi mà.

- Nazi

- Thôi đuợc rồi.

" Đây là lần đầu trong cuộc đời tôi thấy Nazi mè nheo như thế này."

- Vie

Cậu mới đút cho Nazi ăn còn mấy người lính kiểu...

- Phận FA...

- Lính 1

- Hay chơi bia đia đi.

- Lính 2

- Nghe cũng hay đấy, vậy giờ chúng ta là 1 đôii.

- Lính 1

-.....

Sao tôi bơ vơ 1 mình thế này.

- Lính 3

- Không phải có mỗi anh đâu anh bạn à.

- Lính 4

- Ôi trời, thôi mọi người ăn đi nhé, tôi với Nazi về phòng đây.

- Vie

- Bai bai quốc trưởng phu nhân.

- Cả tốp lính

- Ê mà quốc trưởng với quốc trưởng phu nhân về phòng để làm gì ấy nhỉ?

- Lính 1

- Hay là làm....

- Lính 2

- Làm......

- Lính 1

- Làm.....

- Lính 2

- Làm cái gì tôi không biết, ăn xong rồi thì tập tiếp cho tôi!

- I.E

_______Đến chỗ của Vie_______

- Cái bánh vừa nãy...

Là làm từ thịt người đúng không bé cưng?

- Nazi

- Ừm hứm.

- Vie

- Mà sao vừa nãy bé lại nói chuyện vui vẻ với mấy đứa lính kia vậy chứ, anh ghen muốn chết rồi đây này.

- Nazi

Anh làm ra cái vẻ mặt phụng phịu mà khiến Vie phải mềm lòng.

- Thôi nào, Vie bên này khá nhu nhược lại còn hòa đồng nên em mới vậy chứ.

- Vie

- Hừ.

- Nazi

Anh cởi mũ ra và nằm xuống đùi của cậu.

- Nhớ để yên cho anh ngủ à, đừng có nhúc nhích nha bé cưng~, anh mà tỉnh do bé là anh thịt cưng luôn đó.

- Nazi

- Ừ ừ, biết rồi.

- Vie

Một lúc sau, Nazi cũng đã ngủ.

Cậu thì đang đọc sách.

Đột nhiên cánh cửa từ từ mở ra.

- Ờ...

- J.E

Cậu dơ ngón tay lên và để giữa miệng.

J.E thấy Nazi đang ngủ nên cũng chỉ để sấp tài liệu lên bàn rồi rời đi.

Sau khi J.E rời đi, cậu mới nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của anh, rồi cúi xuống hôn anh.

________End_________

Chap này có ngọt quá không ta?

Thôi đến giờ đi viết chap 3 rồi, bai bai mọi ngườiii.
 
[Back!!!] Không Tên (Allvietnam)
chương 3


Hệ lô mọi người và lại là Jasmine đêyyyy.

Như mọi người đã thấy, Nazi là chánh cung nghen.

Và Nazi siêu ooc nkaa.

Mà có ai thấy trình viết của toi đi xuống không zậy.

_______Vô truyện nào_______

Bây giờ thì Nazi đã dậy rồi, nhưng vẫn nằm trên đùi vợ nha

- Em nghĩ là....

Chúng ta phải sang Nga 1 chuyến rồi đây.

- Vie

- Sao thế bé cưng?

- Nazi

- Bên Cộng Sản với Tư Bản lại mở thêm cuộc họp nữa rồi.

- Vie

- Bọn này rảnh quá sinh nông nỗi hay là đang muốn hợp tác đánh chúng ta vậy trời?

- Nazi

- Dưới này còn có dòng chữ gì này.

- Vie

- Nó viết gì thế bé cưng?

- Nazi

-....

Nhớ đem theo người vợ xinh đẹp của cậu nữa nhé.

- Vie

Nghe đến đây thì Nazi mới bật dậy.

Anh đùng đùng sát khí, sự tức giận thể hiện rõ trên mặt, hai tay thì nắm chặt thành nắm đấm.

( Tính giết con tao hay gì hả mạy, để cho cục vàng nhà tao thở coi.

- Tác giả)

- Tính giết em hay gì?

- Vie

- Dạ, k...

Không có dám.

- Nazi

- Mà khi nào đi thế bé cưng.

- Nazi

- Ngày mai.

- Vie

_______Ngày hôm sau_______

Hiện tại thì cậu với anh đã đến Moscow rồi, mà bây giờ đang là mùa đông cho nên "khá" lạnh.

- Có hơi lạnh nhỉ?

- Vie

- Còn đứng đực ra đấy làm gì, lấy áo cho quốc trưởng phu nhân nhanh, không tao cho bay đầu.

- Nazi

- Dạ đây ạ.

- Lính

- Bé cưng, áo của em đây.

- Nazi

- Cảm ơn chồng nha!

- Vie

- Ừm:33.

- Nazi

- 2 người tính phát cơm tró cho bọn này đến bao giờ thế.

- J.E với I.E

- Im mồm.

- Nazi

-....

"Nếu ông không phải là boss của tôi thì tôi bắn/ chém ông chết lâu rồi."

- J.E với I.E

- Thôi mọi nguời đi vào đi, đứng ngoài này lạnh lắm!

- Vie

- "Mình phải giả ngây đến khi nào vậy trờiii.

" - Vie

Cậu và những ai đó mới buớc vào phòng họp.

- Chào mừng quốc trưởng và quốc trưởng phu nhân~.

- America

- Lần này lại họp cái gì đây?

- Nazi

- Cứ họp là biết ấy mà.

- America

- GIỀ?

- Nazi

- Nào, bớt bực đi anh.

- Vie

- Ừm.

- Nazi

- Đúng là quốc trưởng phu nhân có khác nhỉ, chỉ 1 lời đã kiềm chế được Nazi rồi.

- S.Korea

- À vâng.

- Vie

- Bắt đầu cuộc họp đi, đừng dài dòng nữa.

- USSR

- Hôm nay chúng ta sẽ trao đổi nhiên liệu, chỉ có duy nhất 1 người đứng đầu của 3 phe được ở trong nên mấy người khác cứ ở ngoài đi nhé.

- USSR

Lúc cánh cửa đóng lại cũng là lúc cậu đuợc "hỏi thăm".

- M..

Mày bây giờ cũng hạnh phúc quá nhỉ?

- Việt Hòa

- Đương nhiên rồi thưa anh.

- Vie

- Nhưng vẫn nhu nhược như xưa đúng chứ?

- N.

Korea

Hắn vốn không ưa cậu là do cậu quá nhu nhược và vô dụng.

Cậu chỉ cúi mặt xuống và...

Tách..

Tách.

Cậu mới ngẩng đầu lên, vài giọt lệ chảy ra từ đôi mắt vàng như mặt trời, nhẹ lăn trên đôi má phúng phính mà hồng hào.

Vài giọt lệ còn lưu luyến mà níu lại ở hàng mi.

Nhìn cậu bây giờ như 1 cậu bé xinh đẹp mang cho mình tính cách ngây thơ, chẳng biết gì về mặt tối của xã hội ngoài kia đột nhiên lại bị một kẻ xấu chọc ghẹo mà khóc.

Nhưng bình thường tai của Nazi khá điếc nhưng mỗi khi nghe thấy cái gì phát ra từ vợ hắn thì nghe lại cực rõ.

Vâng thì chuyện gì đến cũng sẽ đến, hắn lao ra như 1 vị thần mà túm lấy cổ áo của N.

Korea

- Mày vừa làm gì vợ tao mà ẻm khóc?

- Nazi

- T....

Thôi, dù sao cũng chỉ là chọc ghẹo 1 chút thôi có trách thì trách em quá dễ rơi nước mắt thôi.

- Vie

Nazi mới từ từ bỏ tay ra.

- Thôi được, vậy anh vào họp tiếp nha.

- Nazi

- Ừm..

- Vie

Nãy giờ gia đình Đại Nam chỉ đứng đó mà quan sát chứ chẳng chịu giúp con mình, à đâu có khi bọn họ coi cậu là người dưng luôn ấy chứ.

- Vie à...

- Đại Nam

- Huh?

Ah.

- Vie

Đột nhiên 1 dòng kí ức hiện về.

Đó là kí ức nguyên chủ bị đánh đập, hành hạ và tra tấn bởi gia đình Đại Nam.

- "Ồ, ta tưởng bên này gia đình Đại Nam cũng tốt mà ai ngờ...

" - Vie

- Đ...

Đừng đụng vào tôi!

- Vie

- Ta biết là ta đã từng đánh đập con ra sao nhưng con có thể cho cha 1 cơ hội sửa sai được không?

- Đại Nam

- Bây giờ con đã là vợ của Nazi cho dù có cho cha 1 cơ hội sửa sai đi chăng nữa chúng ta vẫn là kẻ thù, mà là kẻ thù đương nhiên phải tàn sát lẫn nhau.

- Vie

- Con chỉ biết dựa vào Nazi thôi ư!?

Con là đang dựa vào cái danh quốc trưởng phu nhân để mà lên mặt với người đã sinh ra con sao?

- Đại Nam

-......

- Vie

- " Ta thật sự muốn giết chết ông già này, ổng là ai chứ không phải cha ta."

- Vie

- Cha à, cha có hơi nặng lời với em ấy rồi đó.

- Mặt Trận

- Hừ!

Chúng ta đi!

- Đại Nam

Sau đó thì 2 người họ cũng rời đi.

- Mày ổn chứ?

- Việt Hòa

- Ổn ạ...

- Vie

- Mà lạ thật đấy sao lúc 2 người kia hành hạ em, anh lại không tham gia cùng?

- Vie

- Bởi vì tao còn có tình người, tao nghĩ là mày vẫn có tài năng chỉ là chưa bộc lộ ra mà thôi, còn nếu mà không có thật thì cũng chẳng sao.

- Việt Hòa

Bỗng, cánh cửa mở ra.

- Bé cưng ơi về thôi anh họp xong rồi.

- Nazi

- Vâng.

- Vie

- "Người kia chẳng phải là China sao?"

- Vie

- *Thông báo, sắp tới sẽ có 1 người từ bên thế giới kia xuyên vào ạ.* - Lotti

- * Ngươi làm ta giật mình đấy.* - Vie

- * Xin lỗi ạ. * - Lotti

_________End________

Pp mọi ngườiii.
 
Back
Top Bottom