Cập nhật mới

Khác Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391641308-256-k612492.jpg

Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian
Tác giả: Maixuyen2707
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một nhóm bạn trẻ từ hiện đại bất ngờ xuyên không về thời kỳ Trần, nơi họ trở thành những người hùng giúp đỡ dân làng chống lại cướp và tham gia vào những sự kiện lịch sử quan trọng.

Bị mắc kẹt trong quá khứ, họ không ngừng tìm kiếm cách trở về thế giới hiện đại.

Trong hành trình đầy thử thách này, tình bạn và tình yêu giữa họ dần phát triển, đặc biệt là mối quan hệ giữa Huy và các thành viên khác, với yếu tố boylove đầy cảm xúc.

Liệu họ có thể khám phá ra cách quay về hay sẽ chọn sống và chiến đấu ở nơi này, nơi những trang sử mới đang được viết lên?



đammỹ​
 
Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian
Chương 1: Xuyên Không Rồi Ư?


- Truyền thuyết

Từ thuở xa xưa, có lời đồn rằng cứ mỗi một nghìn năm, thời gian lại xuất hiện một vết nứt, kết nối quá khứ và tương lai.

Đôi khi, đó là sự sắp đặt của thần linh.

Đôi khi, đó là lời triệu hồi từ người của thế giới cổ đại, khao khát tìm kiếm một vị hiền tài thay đổi vận mệnh.

- Nghi lễ triệu hồi

Đại Việt – Năm Thiệu Bảo thứ 7 (1285)

Trên một khoảng đất trống giữa cánh rừng rậm rạp, những pháp sư khoác áo đạo bào màu sẫm xếp thành vòng tròn quanh một chiếc chuông đồng khổng lồ.

Họ cúi đầu, miệng liên tục tụng niệm:

"Thần linh trên cao, xin hãy ban cho chúng con một vị hiền tài để giúp nước cứu dân!"

Giữa đêm đen, chiếc Chuông Quy Điền rung lên những hồi trầm đục.

Ánh trăng mờ ảo hắt xuống mặt đồng lạnh lẽo, phản chiếu những hoa văn rồng bay phượng múa.

Bỗng nhiên—ẦM!

Một tia sét xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống đỉnh chuông.

Từ giữa không trung, một thiếu niên vận áo tấc trắng chậm rãi bước xuống từ hư không.

Đôi giày thêu chạm nhẹ mặt đất mà không phát ra tiếng động.

Cậu nhìn các pháp sư đang quỳ rạp dưới chân mình, khóe môi khẽ nhếch lên:

"Các ngươi mong cầu hiền tài, nhưng liệu đã chuẩn bị để tiếp nhận sứ mệnh lớn lao chưa?"

Giọng nói của cậu vang vọng như đến từ nơi sâu thẳm của thời gian, khiến các pháp sư càng cúi thấp hơn, không ai dám ngẩng đầu.

Vị lão đạo sĩ dẫn đầu run rẩy đáp:

"Xin Kim Quy Thần Quân chỉ lối!

Chúng con sẵn lòng tuân theo ý trời!"

Thiếu niên không nói gì thêm, chỉ đưa tay phất nhẹ lên mặt nước trong chiếc chậu ngọc chạm khắc hình rùa thần.

Tức khắc, một luồng sáng bạc từ trong nước bùng lên, phản chiếu thành hình ảnh một nhóm người xa lạ—bảy thiếu niên trong y phục hiện đại, đang bước vào một bảo tàng nơi trưng bày cổ vật.

Một nụ cười hài lòng lướt qua gương mặt thanh tú của cậu.

"Vận mệnh đã điểm.

Người được chọn...

đã đến."

Không chút chần chừ, cậu nhẹ nhàng vươn tay.

Chiếc trâm ngọc khắc hoa bạch mai từ trong chậu lập tức bay lên, xoay tròn trong không trung rồi biến mất vào hư vô.

Khoảnh khắc ấy, một cơn cuồng phong ập đến.

Sấm chớp rạch ngang trời.

Lời triệu hồi đã ứng nghiệm

- Bảo tàng và bước ngoặt định mệnh

Năm 2025 – TP.

Hồ Chí Minh

Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, nằm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, giữa những tán cây cổ thụ rợp bóng.

Một nhóm học sinh đang tham quan phòng trưng bày cổ vật thời Trần.

Huy—cậu thiếu niên 18 tuổi, tóc đen mềm rủ nhẹ trước trán—chống tay lên cằm, nhìn chằm chằm vào một vật trong tủ kính: một chiếc trâm ngọc xanh biếc.

"Nhìn đẹp thật.

Không ngờ lại được tìm thấy từ thời Trần."

Uyên—cô bạn giỏi lịch sử nhất nhóm—đẩy gọng kính, giải thích:

"Theo tư liệu ghi lại, chiếc trâm này không rõ nguồn gốc.

Người ta tìm thấy nó trong một di tích cổ, nhưng không có bất kỳ tài liệu nào đề cập đến chủ nhân."

Hằng tò mò áp sát vào tủ kính.

BÙM!

Một luồng sáng bất ngờ lóe lên.

"Cái quái gì—" Huy chưa kịp phản ứng thì một sức mạnh vô hình đã kéo cả nhóm về phía tủ kính.

Không gian xung quanh xoay tròn, cuộn thành một cơn lốc xoáy.

Cảm giác như họ đang rơi xuống vực thẳm.

Tiếng gió gào thét bên tai, ánh sáng nhòe dần... rồi tất cả chìm vào bóng tối.

- Xuyên Không

"Gâu!

Gâu gâu!"

Huy giật mình tỉnh dậy.

Một con chó đang sủa inh ỏi ngay bên cạnh.

Cậu chớp mắt vài lần, đầu óc vẫn còn quay cuồng.

Nhưng thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt không phải là sàn gạch bảo tàng... mà là một cánh đồng lúa bát ngát, kéo dài đến tận đường chân trời.

Mặt trời buổi sớm tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, tiếng chim ríu rít vang vọng trong không gian yên bình.

Có gì đó... không đúng.

Huy ngồi bật dậy.

Đập vào mắt cậu là những người dân mặc áo giao lĩnh cổ xưa, tay vác cuốc, dắt trâu ra đồng.

Xa xa, những ngôi nhà mái lá lấp ló giữa rặng tre.

Cậu hít vào một hơi, giọng run run:

"Xuyên... xuyên không rồi ư?!"

Câu nói như một hồi chuông đánh thức những người còn lại.

Uyên, Huyền, Khoa, Tiên, Hằng, Nhi, Đạt lồm cồm bò dậy.

Sau khi kiểm tra xung quanh, Đạt là người đầu tiên lên tiếng:

"Chúng ta phải chắc chắn mình đang ở đâu.

Tìm ai đó hỏi xem."

Thấy một người nông dân đang dắt trâu ra đồng, Đạt nhanh chóng chạy đến:

"Chú ơi, cho cháu hỏi... năm nay là năm bao nhiêu ạ?"

Người nông dân nhìn cả nhóm một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt nghi hoặc.

Trong đầu ông ta thoáng suy nghĩ: "Đám trẻ này là ai mà lại không biết năm nay là năm bao nhiêu?"

Tuy vậy, ông vẫn trả lời một cách điềm đạm:

"Năm nay là năm Thiệu Bảo thứ 7."

Uyên lập tức lẩm bẩm:

"Thiệu Bảo thứ 7... nếu mình nhớ không lầm thì đây là năm 1285, dưới triều Trần Nhân Tông.

Tức là... ngay thời điểm trước khi quân Nguyên Mông xâm lược lần hai!"

Cả nhóm sững sờ.

Hằng nuốt khan, giọng run run:

"Chẳng lẽ... chúng ta đã xuyên không về thời Trần thật sao?"

Huy vô thức đưa tay sờ ra sau lưng.

Ngay lúc đó, cậu cảm nhận được một vật cứng, lạnh.

Tiên nhận ra và kêu lên:

"Ngoại!

Sau lưng cậu có gì đó phát sáng!"

Cả nhóm giật mình nhìn lại.

Quả thật, có một ánh sáng mờ nhạt phát ra từ phía sau Huy.

Cậu giơ tay sờ thử, nhưng chưa kịp chạm vào—

"Để tôi!"

Khoa nhanh chóng bước tới.

Cậu nhìn thấy một vật nhỏ lấp lánh giữa lớp cỏ dại.

Không chần chừ, Khoa cúi xuống nhặt nó lên.

"Chiếc trâm...!"

Cả nhóm đồng loạt thốt lên.

Chiếc trâm ngọc xanh biếc mà họ nhìn thấy trong bảo tàng giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay Khoa.

Nhưng không giống lúc trước, nó không còn phát sáng nữa—chỉ còn lại một sắc ngọc trong veo, ánh lên dưới ánh mặt trời

Huy vẫn còn choáng váng sau cú sốc vừa rồi, nhưng trước khi kịp định thần, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên ngay phía sau:

"Cuối cùng cũng đến rồi.

Các ngươi đúng là chậm chạp quá."

Cả nhóm giật bắn mình, quay phắt lại.

Trước mặt họ là một thiếu niên trông chỉ khoảng 15-16 tuổi, khoác áo giao lĩnh trắng với hoa văn bạch mai tinh xảo.

Mái tóc dài đen tuyền được buộc gọn, đôi mắt sắc lạnh như chứa đựng điều gì đó sâu xa.

Huy lùi lại một bước, cảnh giác:

"Cậu là ai?"

Thiếu niên khoanh tay, hờ hững đáp:

"Ta là 'Hệ Thống'."

Cả nhóm im lặng, chờ đợi cậu ta giải thích.

Hệ Thống nhếch môi:

"Ta được thần Kim Quy phái đến, có nhiệm vụ hướng dẫn các ngươi trong thế giới này."

Nghe đến đây, Uyên nhíu mày:

"Thần Kim Quy?

Ý cậu là... rùa thần trong truyền thuyết ấy hả?"

Thiếu niên khẽ cười, ánh mắt lướt qua chiếc trâm ngọc trên tay Huy.

"Đúng vậy.

Các ngươi không nghĩ rằng mình đến đây một cách ngẫu nhiên chứ?

Chiếc trâm đó không chỉ là một cổ vật.

Nó là chìa khóa được thần Kim Quy ban tặng, dẫn các ngươi đến thời đại này."

Huy siết chặt chiếc trâm trong tay, lòng tràn ngập nghi ngờ.

"Vậy rốt cuộc cậu là gì?

Một con người?

Hay một... linh thể?"

Hệ Thống nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nhún vai:

"Ta chỉ là một phần trong kế hoạch của thần Kim Quy.

Các ngươi không cần bận tâm về thân phận của ta.

Điều quan trọng là nếu muốn sống sót và tìm đường về, thì nghe theo chỉ dẫn của ta."

Tiên khoanh tay, nheo mắt dò xét:

"Nếu cậu được phái đến để giúp bọn tôi, thì nói xem, chúng tôi nên làm gì trước?"

Hệ Thống nhìn cả nhóm, rồi chậm rãi nói:

"Bước đầu tiên: Tìm hiểu xem các ngươi đang ở đâu... và tại sao lại được triệu hồi."

Lời nói vừa dứt, từ phía xa bỗng vang lên tiếng hét thất thanh—

"CÓ CƯỚP!

CỨU VỚI!!"

Cả nhóm giật mình nhìn nhau.

Hệ Thống khẽ cười, đôi mắt lóe lên một tia sắc bén:

"Xem ra thử thách đầu tiên của các ngươi...

đã đến rồi."
 
Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian
Chương 2 : Phép Thử Đầu Tiên


Tiếng hét thất thanh xé toang bầu không khí yên bình của buổi sáng.

"CÓ CƯỚP!

CỨU VỚI!!"

Cả nhóm giật mình quay đầu về phía phát ra tiếng kêu.

Một người đàn ông trung niên, áo vải nâu sờn, đang hốt hoảng chạy từ con đường đất phía trước.

Đằng sau ông ta là ba tên cướp, mặt mày bặm trợn, quần áo lấm lem bụi đường, tay lăm lăm mã tấu.

"Mau giao túi tiền đây, lão già!"

Một tên quát lớn, vung lưỡi dao sáng loáng.

Ông lão run rẩy lùi lại, tay ôm chặt một cái túi vải nhỏ.

Nhìn qua cũng biết đó chẳng phải vàng bạc gì, có lẽ chỉ là chút lương thực hoặc bạc vụn dành dụm.

Huy nghiến răng, quay sang nhìn nhóm bạn.

Ai nấy đều lộ rõ vẻ bức xúc, nhưng cũng đầy do dự.

"Chúng ta có nên giúp không?"

Tiên thì thầm.

Huyền nhíu mày, giọng cương quyết: "Còn phải hỏi sao?

Rõ ràng là bọn chúng đang ức hiếp người yếu thế."

Khoa siết chặt nắm tay: "Chẳng lẽ lại đứng nhìn?"

Hệ Thống khoanh tay, vẻ mặt bình thản như thể chẳng có gì liên quan đến mình.

Cậu ta cất giọng nhàn nhạt:

"Đây là cơ hội để các ngươi chứng tỏ giá trị của mình.

Nếu không thể đối phó với vài tên thổ phỉ, thì đừng mong sống sót ở thời đại này."

Huy bực bội nhìn cậu ta: "Ít nhất thì cũng cho bọn tôi chút thông tin chứ?

Đám này là ai?"

Hệ Thống nhếch môi: "Một toán cướp vặt, chuyên rình mò những người đi đường để cướp bóc.

Nếu các ngươi không muốn ra tay, thì cứ để lão già đó tự lo vậy."

Hằng bực mình: "Cậu nói nghe nhẹ nhàng quá nhỉ?

Ông ấy mà tự lo được thì đã không bị đuổi đến mức này!"

Không chần chừ thêm, Uyên nhanh chóng quan sát địa hình rồi nói nhỏ: "Ba tên, hai mã tấu, một gậy gỗ.

Chúng ta có lợi thế về quân số, nhưng lại không có vũ khí."

Nhi lẩm bẩm: "Nếu có gậy hay đá thì còn đỡ..."

"Khoan đã," Đạt bỗng nhìn xuống chân, cúi người nhặt một khúc cây dài.

"Đây rồi!"

Huyền lập tức nhìn xung quanh, nhanh trí cúi xuống vốc một nắm cát, thì thầm: "Lát nữa tôi sẽ làm chúng mất cảnh giác, mọi người cứ xông vào!"

Trước khi ai kịp phản ứng, Huy đã lao tới, vung chân đá mạnh vào tên cướp cầm gậy.

Hắn mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại.

Khoa nhanh chóng tiếp ứng, nhặt nắm đất ném thẳng vào mặt một tên khác.

Gã cướp chửi thề, giơ tay lên che mắt.

Huyền không bỏ lỡ cơ hội, nhanh tay ném cả nắm cát vào mắt tên cướp còn lại.

Hắn hét lên, loạng choạng lùi về sau.

"Xông lên!"

Uyên hét lớn.

Nhi và Đạt cùng lao vào, mỗi người chộp lấy một tên, cố gắng ghìm chặt chúng xuống đất.

Tiên giật lấy khúc cây trong tay Đạt, vung mạnh vào tên cướp đang giãy giụa, khiến hắn chửi rủa rồi loạng choạng lùi về sau.

Nhưng bọn cướp cũng không phải hạng vừa.

Một tên vùng ra khỏi tay Nhi, vung dao chém tới.

Huy nhanh chóng kéo Nhi tránh qua một bên.

Lưỡi dao sượt qua sát mặt cậu, để lại một vết cắt trên tay áo.

Huyền nghiến răng, nhảy tới đá thẳng vào bụng hắn, nhưng hắn nhanh chóng né được.

Huy nghiến răng, vung nắm đấm thẳng vào mặt tên cướp.

Cú đấm không quá mạnh, nhưng cũng đủ khiến hắn choáng váng.

Trong lúc hỗn loạn, Khoa bất ngờ nhìn thấy chiếc trâm ngọc trên tay Huy lóe lên ánh sáng mờ.

Cậu giật mình, nhưng chưa kịp nói gì thì một bóng người vụt qua.

Hệ Thống, người nãy giờ đứng ngoài cuộc, bỗng chốc di chuyển nhanh đến mức mắt thường khó theo dõi.

Chỉ trong nháy mắt, cậu ta đã giơ tay chặn lưỡi dao của tên cướp, rồi nhẹ nhàng vặn cổ tay hắn.

RẮC!

Tiếng xương kêu răng rắc khiến cả nhóm rùng mình.

Tên cướp rú lên, vội vàng quăng dao bỏ chạy.

Hai tên còn lại thấy tình thế bất lợi cũng lật đật bỏ trốn theo.

Huy thở dốc, quệt mồ hôi trên trán.

"Tốt hơn là nên chạy sớm đi..."

Tiên thở hổn hển: "Lần sau chúng ta phải lên kế hoạch rõ ràng hơn."

Hệ Thống chậm rãi bước đến, ánh mắt lạnh lẽo.

"Chỉ là ba tên cướp vặt mà mất thời gian đến vậy.

Nếu là chiến trường thật sự, các ngươi đã chết từ lâu rồi."

Huy bực bội: "Bọn tôi không phải chiến binh!

Đây là lần đầu tiên bọn tôi đánh nhau!"

Hệ Thống nhún vai: "Vậy thì học nhanh lên."

Lúc này, ông lão bị cướp lúc nãy run rẩy bước đến, vẻ mặt đầy cảm kích.

"Cảm ơn các vị ân nhân!

Nếu không có các vị, lão đã mất hết gia tài rồi."

Nhóm bạn vội đỡ ông ta đứng dậy.

Uyên nhẹ giọng hỏi: "Bác ơi, khu vực này thường xuyên bị cướp tấn công à?"

Ông lão gật đầu, thở dài: "Mấy tháng nay, bọn chúng hoành hành khắp vùng.

Quan quân ở xa, dân làng chúng tôi chẳng biết phải làm sao..."

Huyền nhìn mọi người, rồi khẽ thì thầm: "Nếu chúng ta đã ở đây... hay là giúp họ một tay?"

Huy gật đầu, ánh mắt kiên định.

"Phải.

Không thể bỏ mặc được."

Hệ Thống khoanh tay, nở một nụ cười khó đoán.

"Xem ra các ngươi bắt đầu hiểu nhiệm vụ của mình rồi đấy."

Và thế là, cuộc hành trình bảo vệ dân làng của nhóm bạn chính thức bắt đầu.

* Chương 3: Kinh Đô Lộng Lẫy

Sau khi giúp đỡ những người dân và đánh bại bọn cướp, nhóm bạn không còn cảm thấy mệt mỏi như trước nữa.

Tuy vậy, niềm vui chiến thắng vẫn không thể che giấu nỗi lo âu trong lòng mỗi người.

Họ vẫn chưa tìm ra cách để trở về thế giới hiện đại, nơi mà cuộc sống của họ vẫn còn đang chờ đợi.
 
Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian
Chương 3: Lữ Khách giữa trời xa


Sau khi giúp đỡ những người dân và đánh bại bọn cướp, nhóm bạn không còn cảm thấy mệt mỏi như trước nữa.

Tuy vậy, niềm vui chiến thắng vẫn không thể che giấu nỗi lo âu trong lòng mỗi người.

Họ vẫn chưa tìm ra cách để trở về thế giới hiện đại, nơi mà cuộc sống của họ vẫn còn đang chờ đợi.

"Chúng ta sẽ phải làm gì tiếp theo đây?"

Huy hỏi, đôi mắt tràn đầy sự mong đợi nhưng cũng chứa đựng một chút bất an.

Cậu quay sang Hệ Thống, khao khát một giải pháp cụ thể.

Hệ Thống không trả lời ngay lập tức, mà chỉ nhìn xa xăm về phía trước, như thể đang tính toán điều gì đó.

Cậu ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng giọng nói không hề thiếu sự uy lực: "Các ngươi có thể tìm mọi cách, nhưng ta có thể đảm bảo một điều: các ngươi sẽ không quay lại hiện đại như mong muốn.

Nhưng ta có thể giúp các ngươi tiếp cận nền văn minh hiện đại.

Một ngày nào đó, các ngươi sẽ thấy những gì ta muốn chỉ dẫn."

Nhi, không kiềm chế được cảm xúc, quay lại, đôi mắt sáng rực sự bất mãn.

"Vậy chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây suốt đời sao?

Liệu những người ở thế giới hiện đại có đang tìm kiếm chúng ta không?

Tại sao chúng ta lại bị đưa tới nơi này?

Không thể nào, phải có cách khác!"

Uyên, với bản tính bình tĩnh, đặt tay lên vai Nhi, trấn an: "Cậu hiểu cảm giác đó, nhưng chúng ta phải tin rằng mọi chuyện không phải ngẫu nhiên.

Nếu đã đến đây, thì chắc chắn có lý do.

Và nếu có thể đưa chúng ta tới đây, thì ắt hẳn có cách đưa chúng ta về."

Hệ Thống quan sát họ một lúc lâu, rồi đột ngột vỗ tay một cái, như thể muốn khen ngợi gì đó, nhưng nụ cười của cậu ta lại không hề dễ đoán.

"Tuy ta không thể đưa các ngươi về thế giới cũ, nhưng ta biết người có thể làm điều đó."

Cả nhóm bất giác nhìn nhau, những ánh mắt đầy nghi vấn.

Họ không hiểu nổi những lời Hệ Thống vừa nói.

Nhưng điều này cũng chẳng thể ngăn cản họ tiếp tục hành trình, bởi phía trước vẫn còn nhiều điều bí ẩn và nguy hiểm.

Một tiếng chuông vang lên từ xa, kéo sự chú ý của cả nhóm về phía trước.

Những ngôi làng nhỏ bé đang dần nhường chỗ cho những công trình lớn hơn, và không khí xung quanh dường như trở nên nhộn nhịp hơn.

Mọi người không thể không cảm thấy sự khác biệt rõ rệt trong cảnh vật.

Hệ Thống không nói gì thêm mà chỉ quay đi, ánh mắt lướt qua nhóm bạn một lần nữa.

"Theo ta, đến Kinh đô Thăng Long.

Nơi quyền lực đang tỏa sáng.

Đó là nơi các ngươi sẽ tìm thấy manh mối về việc quay trở lại."

Nhóm bạn không có sự lựa chọn nào khác, đành phải tiếp tục hành trình.

Họ bắt đầu dọc theo con đường đất mòn, không gian xung quanh dần thay đổi, từ những ngôi làng yên bình đến những thửa ruộng mênh mông.

Thăng Long – kinh đô tráng lệ, nơi quyền lực của triều đình đang tỏa sáng, đang dần hiện ra trong tầm mắt.

Khung cảnh lúc này khác hẳn với những gì họ từng thấy ở những làng quê.

Con đường dẫn vào Thăng Long rộng thênh thang, hai bên là hàng cây lớn rợp bóng mát.

Những thửa ruộng bậc thang trải dài như một tấm thảm xanh ngắt, và tiếng rì rào của dòng sông Hồng xa xa mang lại cảm giác thanh bình.

"Mọi thứ thay đổi quá nhanh."

Nhi lẩm bẩm, đôi mắt sáng rực ngạc nhiên.

Cô vẫn giữ được nét mạnh mẽ của một cô gái tomboy, nhưng cũng không giấu được sự choáng ngợp trước vẻ đẹp của đất nước cổ xưa.

"Chúng ta đến rồi..."

Huy nói, giọng cậu đầy tự hào nhưng cũng đầy lo âu.

"À, trước khi đến nơi này, ta cần giao cho các ngươi một thứ."

Hệ Thống đột ngột cất tiếng, rồi bất ngờ từ trong túi bước ra một tấm bản đồ to đùng, dài thòn.

Tấm bản đồ xếp chồng lên nhau, rộng đến mức Huy phải giơ cả hai tay mới có thể cầm nổi.

Cả nhóm nhìn nhau, không hiểu sao Hệ Thống lại đưa cho họ một thứ... khổng lồ đến vậy.

Huy khó khăn mở bản đồ ra, nhìn vào những ký hiệu kỳ lạ mà chẳng hiểu gì cả.

Cậu lẩm bẩm: "Này...

Cái này có phải là chỉ đường không vậy?"

Đôi mắt của Huy liếc qua nhóm bạn, tự hỏi liệu có ai hiểu được tấm bản đồ này không.

Nhi không nhịn được, cười khúc khích: "Chắc chắn Hệ Thống nghĩ rằng chúng ta có thể bay qua thành phố bằng bản đồ này đấy, Huy à!"

Khoa, đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào bản đồ rồi liếc nhìn Huy: "Cậu chắc chắn không phải là một thổ địa, đúng không?"

Huy, mặt đỏ bừng, cố gắng cuộn lại tấm bản đồ khổng lồ, nhưng nó cứ trượt ra ngoài tay như một cuộn vải bạt.

"Tôi... tôi có thể làm được mà!" cậu cố gắng nói, nhưng càng làm càng rối, cuối cùng tấm bản đồ rơi xuống đất, phát ra một tiếng "phùm!" lớn, khiến tất cả mọi người đều phải bật cười.

"Lúc nào cũng thế, Huy à."

Nhi nói, ngó vào tấm bản đồ dài thượt.

"Có cần phải giúp không?"

Cuối cùng, cả nhóm quyết định theo tấm bản đồ dài thượt của Huy, tuy không hiểu gì nhưng đành phải đi theo chỉ dẫn.

Trong khi Huy cầm tấm bản đồ "tung hoành" trước mặt, cả nhóm cứ đi theo đường lối kỳ quái mà nó chỉ dẫn, băng qua những ngôi nhà thấp thoáng, cánh đồng lúa và những con đường đá quanh co.

Mọi người không ngừng tò mò về việc Hệ Thống muốn họ làm gì, nhưng họ biết, chẳng còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục đi.

Khi họ đến gần cổng thành Thăng Long, Huy thở phào nhẹ nhõm.

"Cuối cùng cũng đến rồi!

Mặc dù tấm bản đồ này có vẻ hơi khó hiểu, nhưng ít nhất chúng ta cũng đã đến đúng nơi."

Nhi liếc nhìn Huy, rồi lại nhìn tấm bản đồ giờ đang rối tung lên như một quả bóng giấy: "Chắc chắn, Huy.

Tấm bản đồ đó... quả là đặc biệt!"

Cả nhóm cười phá lên, cảm giác mệt mỏi sau một chuyến đi dài như tan biến.

Nhưng trong lòng mỗi người, những câu hỏi vẫn tiếp tục xoay vần.

Liệu họ có thể tìm ra cách trở lại thế giới hiện đại?

Và Hệ Thống rốt cuộc có đang giúp họ, hay đang lợi dụng họ?

Thăng Long hiện lên trước mắt họ như một bức tranh sống động.

Cổng thành vững chãi, các con phố tấp nập, và những ngôi nhà lợp ngói đỏ rực.

Những chiếc thuyền nhỏ trên sông Hồng lướt qua như những vệt sáng lung linh.

Dưới ánh nắng chói chang của buổi chiều, cả Kinh đô như một bức tranh khổng lồ, nơi sự phồn thịnh và quyền lực hội tụ.

Cả nhóm không thể chần chừ thêm nữa.

Họ bước vào cổng thành, sẵn sàng đối diện với những thử thách mới.
 
Back
Top Bottom