Cập nhật mới

Khác Bạch liên hoa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
196056545-256-k5226.jpg

Bạch Liên Hoa
Tác giả: Fidelia_62
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vận may đâu phải lúc nào cũng đến, từ nhỏ đã là phế vật, tỷ tỷ ta, vậy mà lại may mắn, được yêu thương chiều chuộng, xứng với phận đích nữ trong phủ, ta đành phải bám vào rễ cây khoẻ nhất để có thể tiếp tục sống, đó là nhị vương gia có tướng mạo hơn người, tài giỏi nên không ai dám động đến hắn.

Ta cứ nghĩ ta may mắn vì người mà ta yêu không để ý tới cái danh hiệu tiểu thư phế vật của ta, nhưng cuối cùng hy vọng cũng dập tắt, tỷ tỷ ta lại được gả cho hắn, ta hận chính ta, ta hận vì mình giống một con ngốc, quá tin vào một tương lai có thể thay đổi số phận.



ngôn-tình​
 
Bạch Liên Hoa
Chương 1: Chap 1


Long Định năm thứ 9.

Cái tiết trời của canh ba vào Mạnh quý đông thật khiến con người ta lười nhác.

Giữa lúc gió thổi rét buốt đến tím tái chân tay thì đám hạ nhân ở trong phủ lại phải tất bật, nhốn nháo.

Người nào người nấy chỉ mặc một chiếc áo bà ba mỏng manh, vá chằng vá chịt những ô vải xám xịt, trên mặt họ lại hiện rõ vẻ lo lắng, và trông có vẻ như không có ai dám nghỉ ngơi.

À phải rồi, bà cả của tri huyện đã mang thai cũng phải chín tháng rưỡi chứ đâu có phải ít, chắc bà ta đã chuyển dạ.

Người trong làng họ đoán vậy, ai ai cũng đoán vậy.

Họ đều bình tâm, bình thản một cách lạ thường.

Và ngoài việc đoán đứa bé sinh ra là trai hay gái thì họ chả quan tâm đến điều nào nữa.

'' Cái bụng bà cả tròn thế kia thì chắc là con gái rồi!''

'' Hình như không phải, bà cả suốt ngày sai thằng Nô đi chợ mua dưa chua và cá về nấu ăn, ăn chua thế này thì trai là cái chắc.''

'' Úi giời, suốt ngày ăn nhận tiền của bọn lí trưởng, trời kiểu gì chả phạt cho toàn vịt giời!''

Và cứ thế màn đêm lại khép lại.

Chỉ còn tiếng lửa lách cách, tiếng bước chân lộn xộn và tiếng hét xé ruột gan của người đàn bà chuyển dạ.

'' Sinh rồi sinh rồi, là một bé gái, một bé gái!''

'' Trời đất, là Thiên sinh phụng cách, sau lưng có vết bớt hình vảy rồng..."

Tất cả chìm vào im lặng.

Long Định năm thứ 25.

Quan tri huyện có một đứa con gái tài hoa, xinh đẹp vô cùng.

Nàng được cưng chiều hết mực, nhưng đổi lại tính tình của nàng lại không giống một hoàng hoa khuê nữ hiền dịu, nhu mì.

Tính tình nàng bộc lộ hẳn khi lên 5, nàng xin cha cho đi học võ.

Điều này đã khiến một vị quan lớn sửng , không tin nữ nhi của ông ta lại có tính cách như vậy, biết vậy ông ta vẫn yêu thương cưng chiều hết mực nàng.

Thậm chí tình yêu thương của ông dành cho nàng nhiều đến nỗi làm lu mờ trong tâm trí ông rằng ông vẫn còn một nữ nhi ngày ngày gọi ông hai tiếng " cha ".

" Phế vật!"

Tiếng chửi rủa vang lên khắp gian phòng của một vị tiểu thư.

Dưới nền đất lạnh toát, một nữ nhân cố gắng gượng dậy, bàn tay run bần bật nắm lấy những mảnh chén vỡ mà nhỏ từng giọt máu.

" Uống chén thuốc cũng không nên người, ngươi đừng tưởng ngươi có Lý Nhân vương chống lưng cho thì ngươi đắc ý sớm nhé!"

Ả tiện tỳ quát tháo túm mạnh lấy tóc của nàng kéo lên.

Người con gái tội nghiệp ấy thật thảm hại, hai tay nàng cố giữ lấy tay người đàn bà kia, nhưng có lẽ chút hơi tàn cuối cùng cũng không thể giúp ích cho nàng.

Hai mắt nàng ngấn lệ, môi nàng cắn chặt vào đau đớn.

'' Rầm'' Dường như có một tia sáng đằng sau cánh cửa ấy, một bóng hình cao lớn chậm rãi bước đến.

" Vương gi..."

Nàng ngất lịm đi, nhưng khóe môi nàng lại ánh lên một sự bình an lạ thường.

Y đi chậm rãi từng bước một, từng bước một , nhẹ nhàng bế nàng lên.

Phong thái của y cũng thật khiến người ta mê mẩn.

Gương mặt y điềm tĩnh , vòng tay to lớn khiến người khác luôn có cảm giác an toàn.

Và y hướng về phía người hạ nhân.

Ả tiện tỳ kia thực sự đã hoảng rồi, bà ta đứng im như pho tượng, dẫu vậy tay bà ta vẫn nắm chặt cây roi mây, chỉ có điều chả hiểu thế nào mà mặt bà ta cứ cúi gằm xuống, còn người thì run bần bật.

" Lôi ả ra ngoài, đánh tới chết" Vừa dứt lời, y bế nàng ra khỏi gian phòng bề bộn, xộc xệch.

Vị ma ma kia , mặt trắng bệch, vẫn không thể tin được là cái chết đến với mình kinh khủng và đột ngột đến thế.

Và bà ta ngã khụy xuống.

" Vương gia!"

Sau một hồi nàng tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy gian phòng khác thường, nàng vội ngồi dậy thì nam nhân kia đến bên ngồi cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã được băng bó.

" Nếu thấy mệt thì cứ nằm nghỉ đi!"

" Ta đang ở đâu vậy?"

" Ở vương phủ."

Chỉ nghe đến đấy, nàng hốt hoảng hỏi."

Cha ta?"

Lại nhắc đến vị quan tri huyện kia.

Suốt bao năm mang tiếng là cha của nàng, thực chất ông ta cũng chỉ coi nàng là một kẻ đầu đường xó chợ.

Bao năm sống ở trong phủ, nàng...

... chưa hề nhìn thấy mặt của ông dù chỉ một lần.

Phải thôi, một phế vật mà.

Sao ông ta có thể tới thăm nàng được!

Đến đám hạ nhân trong phủ đánh nàng đến nỗi bầm tím cả chân tay, ông ta còn điềm tĩnh chơi cờ được.

Thì quả thực đến tiếng cha nàng gọi, ông ta cũng không xứng.

" Đừng nhắc đến ông ta nữa, lão già đó có còn coi nàng là nữ nhi của mình đâu!"

Hắn ta thở dài, chán nản.

Y nhớ lại lần đầu tiên mình gặp nàng.

Năm ấy hoa đào nở rộ, tựa như cảm xúc của y khi nhìn thấy nàng vậy.

Nàng khẽ mỉm cười nhìn y, tay cầm cành hoa đào khẽ nâng niu.

Cảm xúc trong y trở lên hỗn độn, người con gái trước mặt y thật sự khiến y không thể nào rời mắt.

Gương mặt nàng tựa ánh trăng tròn, nụ cười nàng thanh khiết như hoa đào nở rộ.

Hai con người cứ vậy mà nhìn nhau, đắm chìm không có lối thoát.

"Chát!"

Người thiếu nữ ấy đã ngã khuỵu xuống, những đòn roi liên tục giáng vào lưng khiến y bừng tỉnh .

Lúc ngã xuống, không may tay nàng đã bị cứa nhẹ vào cây.

Từng giọt máu một, cứ thế thấm vào từng cánh hoa rơi trên đất.

Coi nàng như một cái bóng vô hình, bà ta cũng chẳng hề mảy may tới, chỉ cúi đầu hành lễ với y.

" Xin lỗi vương gia, tiểu nhi nữ này không được dạy dỗ đàng hoàng tử tế nên không biết đường mà hành lễ."

Y không nói gì, bởi ánh mắt y đang chăm chú vào nữ nhân đang cố gắng gượng dậy, dường như nàng đang nói khẩu hình.

" Cứu ta, ta là nữ nhi của quan tri huyện."

Là một người học rộng tài cao nên y có thể hiểu được ý của nàng, y xót cho một bông hoa mảnh mai lại phải chịu những đòn roi đau đớn.

Hồi ức vừa kết thúc, y ái ngại nhìn nàng, nghĩ thầm."

Lúc đó nếu không có ta giúp thì nàng bây giờ đâu thể được như vậy"

" Vương gia, Thu Cúc đâu, ta muốn gặp em ấy một lát, người cứ đi ra ngoài trước đi."

Nàng vừa nói vừa nhẹ nhàng mỉm cười.

Vừa nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của nàng, y không thể không khỏi mủi lòng, liền đồng ý ngay.

Lý Nhân vừa đi ra ngoài, Thu Cúc đã vội chạy vào, ôm chầm lấy Mộ An.

" Tiểu thư, sao người liều quá vậy.

Lỡ lúc đó vương gia không tới thì người làm thế nào?"

Mộ An khẽ gạt lấy nước mắt, nàng cười khẩy.

Ánh mắt bây giờ không giống như lúc trước, nó chứa đầy dã tâm.

" Phải làm thế, ta mới thoát khỏi cái chuồng của mấy con cẩu nhân đấy được!"

Ra là vậy, tất cả đã nằm trong tính toán của nàng.

Nàng biết hôm nay Lý Nhân sẽ đến nên nàng ta mới bảo ả tì nữ kia nấu thuốc cho mình, đúng như nàng dự đoán, hắn ta vì quá yêu nàng nên sẽ đem theo nàng đi.

Con người của nàng bây giờ giống như một người khác vậy, gương mặt ngây thơ đã không còn, tâm trí nàng bây giờ chỉ toàn ý niệm hận thù.
 
Bạch Liên Hoa
Chương 1:Chap 2


Y tức trực ở thư phòng xem sổ sách, trên gương mặt y lúc này toát lên vẻ uy nghi đến kì lạ, y nhăn nhó bóp trán, cố gắng nhắm mắt tĩnh tâm để tan đi sự mệt mỏi, nhưng y lại không làm được.

Cuối cùng y lại phải đặt quyển sách xuống bàn, thở dài một cách chán nản.

Chợt có điều gì đó khiến y bồn chồn.

" Không biết Mộ An đang làm gì?"

Y đang tự hỏi, rồi y thẫn thờ, đến lúc y bừng tỉnh thì y đã ở bên cửa sổ của thư phòng lúc nào không hay biết.

Y nhìn qua phía Tâm điện, thấy bóng người nhỏ nhắn của Mộ An mập mờ qua tấm chắn cạnh bồn nước.

Y bỗng đỏ mặt đờ đẫn."

Thì ra Mộ An đang chuẩn bị tắm."

Lý Nhân không thể nào ngừng nuốt nước bọt trước thân thể đầy sự quyến rũ của nàng.

Tuy chỉ là bóng đen huyền ảo mập mờ, nhưng cũng không thể nào phủ nhận được vòng eo quá đỗi nhỏ nhắn cùng với bờ ngực đầy đặn của nàng.

Y cố gắng kiềm chế để cho bản năng dục vọng của một nam nhân không bị bộc phát ngay lúc này, đối với y bây giờ, việc độc chiếm lấy cơ thể nàng bây giờ đối với y như một ước muốn khao khát khó có thể thực hiện.

Chính lúc này y mới chợt nhận ra là phòng tắm đang mở cửa sổ.

Y bây giờ lại bắt đầu tức giận:" Hớ hênh thế này, nàng chả có chút đề phòng nào cả!"

Bây giờ y muốn chạy ngay sang đấy để đóng sầm cái cửa đáng chết ấy lại, nhưng đường đường là nam nhân, y làm vậy có khác gì để người ta biết y nhìn trộm nữ nhân tắm; cuối cùng, y đành uất ức đóng cửa sổ của thư phòng lại, cầm ngay một cuốn sách để đọc cho quên.

Mới sáng tinh mơ, y đã đi đến Tâm điện, lòng tự nhủ chắc Mộ An vẫn chưa ngủ dậy.

Nhưng khi vừa bước chân vào cửa, y đã thấy một dáng người mảnh mai đang ngồi soi gương.

Y đứng chôn chân ở cửa lặng lẽ ngắm hình ảnh kiều diễm ấy.

Mộ An khẽ nghiêng đầu, bàn tay thon thả của nàng khẽ vuốt mái tóc mềm mại qua tai, nhẹ nhàng chải từng dải tóc lụa.

Lúc này, nàng đang mặc đồ ngủ nên có chút thiếu vải, để lộ rõ cả bờ vai trắng nõn khiến Lý Nhân đỏ ửng cả mặt , khẽ ho một tiếng khiến Mộ An giật mình, vội cúi chào y.

" Vương gia."

Mộ An ngẩng đầu, khuôn mặt nàng lúc này hơi vô cảm, làm cho vẻ ma mị của nàng càng mê hoặc y.

Y đỡ nàng dậy, dìu nàng về phía chiếc giường rồi ngồi xuống cùng nàng.

Y khẽ chạm nhẹ vào đôi môi đỏ mọng ấy, bất giác y kéo mạnh Mộ An vào lòng, trao cho nàng một nụ hôn nồng thắm.

Ngay lập tức, Mộ An ngay lập tức bị tê liệt trong nụ hôn ấy của y, cơ thể nàng lúc này đã mềm nhũn.

Y khẽ luồn lưỡi vào sâu trong miệng nàng rồi giật mình buông nàng ra.

Y vội vàng lấy tay che mặt, quay đầu ra phía khác không dám nhìn nàng :

" Y phục nàng mặc có hơi thiếu vải!"

Rồi y bỏ đi.

Mộ An giật mình nhìn xuống người, một bên tay áo đã bị trễ xuống, lộ rõ cả mảng xương quai xanh và vai.

Phần vải che ngực thì ngắn cũn cỡn, đã thế lại còn mỏng, có thể nhìn rõ cả huyệt nhũ đang nhô lên của nàng.

" Để xem huynh cưỡng lại cái dáng vẻ này của ta đến bao giờ!"

Nói rồi nàng cười khẩy.

Sau khi nàng sửa sang y phục xong, thì hạ nhân mà Lý Nhân điều tới cũng vừa lúc đến.

Có vẻ như họ có vẻ không ưa nàng, ai nấy đều nhìn nàng với ánh mắt khinh miệt.

Nàng cũng chả quan tâm đến họ cho lắm, chỉ ngồi đấy nhìn đi nhìn lại một lượt, sau đó nhấm nháp vài ngụm trà.

" Quỳ xuống!"

Thu Cúc ra lệnh.

Đám hạ nhân kia ai nấy đều bỏ ngoài tai.

" Phải rồi, làm gì có chuyện họ phải đi hầu hạ một thứ phế vật bị vứt bỏ như vậy chứ."

Chỉ nghĩ đến vậy, Mộ An lại thở dài chán nản.

" Quỳ xuống."

Mộ An bắt đầu tối sầm mặt.

" Mộ An tiểu thư, tiểu thư chỉ là một thứ không ra gì bị Mộ phủ ghẻ lạnh thôi, lấy gì mà lên mặt.

Cũng chỉ là cùng bậc cấp với đám ăn xin ngoài kia thôi!"

Người vừa thốt ra những ý nghĩ cay độc kia nhìn có vẻ xinh xắn và tử tế, nhưng có lẽ nàng đã nhầm."

Có vẻ trong đám hạ nhân kia chả có ai là tử tế cả."

Mộ An nghĩ thầm, cười nhẹ.

Thu Cúc đã nhận ra có gì đó lạ trên gương mặt của nàng, Mộ An chỉ cười ở khoé miệng, nhưng mắt nàng lại không cười theo.

" Không có quy củ, phép tắc gì cả.

Lôi ra ngoài, vả vào miệng 100 cái."

" Bộ ngươi không sợ ta đem chuyện này kể với vương gia sao!"

Ả tì nữ này vẫn cười đắc ý, dùng tay hất nhẹ sợi tóc trên đầu.

Mộ An ghé sát mặt vào ả, nâng nhẹ chiếc cằm lên để nhìn ngắm gương mặt.

Nàng tỏ vẻ lắc đầu chán nản.

" Chân ngắn quá, không đủ để leo cao!"

Nói rồi nàng hất mạnh ả xuống đất, bộ dạng lúc này của ả ta thật thê thảm, tóc tai rũ rượi, máu từ miệng chảy xuống do va đập mạnh xuống nền nhà.

" Ngươi đoán xem vương gia sau chuyện này sẽ nghĩ gì."

"Ta đương nhiên là đoán ra rồi!"

"Là gì?

"

Mộ An nằm nghiêng người lên chiếc ghế, bàn tay còn lại chống lên ghế, khẽ đỡ lấy đầu, gương mặt nàng lộ ra vẻ ma chết người :

" Ngươi đoán xem."

" Ngươi..."

Tì nữ kia tức đến tím tái mặt mũi vào, hận không thể nào xé xác nàng ra thành từng mảnh.

" Lôi ả ta ra ngoài, đánh 100 trượng."

Mộ An ra lệnh thêm lần nữa, đám nô tài kia nghe theo răm rắp, không ai dám cãi lời nàng.

Họ cũng không ngờ tới, đây chính là vị tiểu thư nhu nhược và vô dụng mà người ta vẫn đồn đại .

" Việc còn lại em lo nốt nhé."

Nói rồi Mộ An đi thẳng vào phòng.

Thu Cúc cười đắc ý, cười một cách rất man rợ.

Đám nô tài kia cũng sợ hãi mà cúi gằm mặt.

Cả ngày hôm nay sẽ là một ngày dài đối với chúng.
 
Bạch Liên Hoa
Chương 1:Chap 3


Tuy bầu trời buổi sáng thu khá mát mẻ, nhưng ban đêm vẫn hơi se lạnh.

Mộ An rất thích ngắm trăng, đặc biệt là vào giữa thu, khi trăng lên rất tròn, sáng vằng vặc cả bầu trời đêm nên năm nào nàng cũng ngồi chỗ cửa phòng để chiêm ngưỡng.

Khẽ tựa vào thành cửa, nàng nghiêng người ngước nhìn lên mặt trăng, đôi chân lại thu vào trong chỗ bậc cửa, hai tay bắt đầu cọ xát vào nhau cho đỡ lạnh.

Nàng cứ thế lặng im nhìn lên trời một hồi lâu.

Giá như năm nào ngắm trăng cũng được yên bình thế này thì hay biết mấy.

Nàng đã mong ước từ lâu rồi.

Nàng không muốn bị giam cầm như một con vật nữa.

Quãng thời gian sống ở cái nơi tối tăm, ẩm thấp đó, thì nó lại càng làm nàng không muốn nhớ lại .

Nhưng càng cố quên, thì những kí ức đó lại ùa về.

Tâm hồn nàng như những chiếc lá mỏng manh vậy.

Nàng càng im lặng, người ta càng giẫm đạp lên thể xác của nàng.

Là tại nàng, đã không biết đứng lên để bảo vệ bản thân mình.

Nàng luôn mong chờ một ngày nào đó, có một người đến đưa nàng ra khỏi cái địa ngục này.

Nhưng sao người đến muộn vậy vương gia.

Người đã để một tâm hồn mong manh như vậy suốt 16 năm cô đơn.

Đêm nào nàng cũng ngắm trăng một mình, đối với nàng mà nói, có lẽ lần yên bình nhất là ngồi quỳ dưới ánh trăng.

Nàng đã làm bạn với trăng suốt bao nhiêu năm nay.

Những lúc nàng buồn, những lúc nàng vui và cả những lúc nàng bị hành hạ, có lẽ không cái gì là trăng không biết.

Nàng nhẫn nhục không phải là nàng nhu nhược.

Nàng khóc lóc không phải là yếu đuối.

Nàng sợ hãi không phải nàng nhát gan.

Mà là do nàng xem nàng có bản lĩnh bao nhiêu để có thể sống sót tại cái nơi không có con người, chỉ có những thứ tì tiện đã vấy bẩn cả cuộc đời của nàng.

Cuộc sống của nàng, không ai được phép định đoạt.

Vận mệnh của nàng, không ai được phép điều khiển.

" Nếu có ai muốn làm chủ của cuộc đời ta, thì người đó phải chết."

Tư Hạ đứng phắt dậy, quay người về phía Thu Cúc, cười một cách ẩn ý."

Chuẩn bị đồ đi, mai ta sẽ về phủ lấy ít đồ."

" Tiểu thư muốn lấy gì, cứ nói với nhị vương gia là được, cần gì phải đích thân về lấy."

Dường như sau những chuyện trải qua ở Mộ phủ, Thu Cúc không bao giờ muốn quay trở lại đó nữa, đối với chủ tử của mình, Thu Cúc lại càng không.

Bao năm chịu đủ mọi tủi nhục ở cái nơi sống không bằng chết ấy, Thu Cúc dường như thấu hiểu mọi cảm giác của Mộ An.

Cái cảm giác bị cha mẹ ruồng bỏ, xã hội ruồng rẫy và ngay cả những thân phận thấp hèn như hạ nhân cũng có thể chà đạp lên lòng tự tôn và thể xác của nàng, nếu ai đã từng nếm trải thì sẽ không khỏi đau lòng.

Nhưng không, đứng trước mặt nàng bây giờ không còn là một phế vật vô dụng nữa.

Khác xa với vẻ yếu đuối hàng ngày, trên người nữ nhân kia đang toả ra một thứ sát khí vô cùng u ám.

U ám đến đáng sợ.

Đến một tì nữ thân cận như Thu Cúc cũng phải cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Mộ An lặng im một lúc rồi đi vào phòng.

Trước khi tháo rèm xuống để ngủ, nàng quay người lại với nói:

" Em sợ thì không cần đi với ta đâu."

" Nhưng...."

" Quyết định vậy đi!"

Nói rồi Mộ An kéo rèm xuống.

Mặc dù nàng được y bảo vệ, nhưng không có nghĩa là người trong Mộ phủ sẽ thay đổi suy nghĩ về nàng.

Vừa bước vào cửa phủ, chưa kịp nhìn xung quanh,một cái tát đã giáng thẳng vào mặt nàng.

" Còn biết vác mặt về!"

À ra người đã ban cho nàng cái tát đó chính là vị tiểu thiếp đã nuôi nàng từ bé.

Mặc dù nàng là con của bà cả , nhưng nàng lại được nuôi dưỡng bởi một vợ bé.

Vị ái thiếp hồi còn xuân sắc có tướng mạo vô cùng xuất chúng, nhưng lại là gái hoa lâu nên cũng thuộc loại chẳng ra gì.

Mộ An cũng không nhớ rõ bà ta xinh đẹp bao nhiêu bởi trong suốt những năm sống ở cái điện rách nát kia, ký ức duy nhất mà Mộ An nhớ chính là những đòn roi đau rát mà bà ta đã thưởng cho nàng.

Nàng đã tự hỏi tại sao bà ta đã ghét mình như vậy.

Cũng vì một lí do vô cùng đơn giản.

Từ ngày mà nàng được sinh ra, tâm trí của người cha ruột đã dành trọn cả cho vị đích nữ kia.

Nàng chỉ là một thứ nữ vô dụng không hơn không kém, ông ta chán ghét nàng, bởi nàng không hề có thiên phú.

Vậy là ông ta quyết định đưa nàng cho một vị ái thiếp đã bị thất sủng nuôi.

Vốn vị ái thiếp kia rất được phụ thân của nàng cưng chiều hết mực, nhưng năm lần bảy lượt bà ta chỉ sinh được con gái, vả lại vừa được sinh ra, chúng đều bị chết non.

Lâu ngày đâm ra chán nản, cộng với việc mẫu thân của nàng lại sinh được một mệnh hoàng hậu, bà ta liền bị lạnh nhạt.

Thoạt đầu cha nàng vẫn còn lui tới, nhưng số lần ông lui tới ngày càng ít, cuối cùng biệt tăm.

Lúc ông mang đứa trẻ đến chỗ bà, bà còn ngỡ là đến thăm mình.

Nhưng sau khi biết mục đích ông đến chẳng qua chỉ là vất cho bà một thứ bỏ đi, bà ta hận mẫu thân nàng vô cùng, nhưng bà ta lúc này đã bị thất sủng, chỉ cần làm tổn hại đến vị chính thê kia, bà ta sẽ khó mà sống nổi ở trong cái phủ này.

Vậy nên, vô tình nàng đã trở thành một công cụ để bà ta trút giận.

Nhịn đói, quỳ dưới gốc cây, sai đám hạ nhân đánh đập nàng,...

Có cái gì là nàng chưa từng trải qua.

Thậm chí, bà ta còn định chôn sống nàng.

Nhưng may thay, y đã kịp cứ nàng trước khi mọi chuyện đã quá muộn để cứu vớt.
 
Bạch Liên Hoa
Chương 1: Chap 4


" Còn dám vác mặt về!"

Mộ An không thể nào diễn tả điệu bộ của bà ta lúc này, thực sự rất khó coi.

Bà ta cầm chiếc quạt phẩy nhẹ, nghiêng đầu nhìn nàng và không quên đứng cái dáng ưỡn ẹo của mọi ngày.Hơi thuốc phả ra trên miệng bà ta thật khiến người ta khó chịu.

" Con chỉ định lấy ít đồ thôi, xong con sẽ đi luôn."

Mộ An vội vàng đứng dậy, hai tay cứ nắm chặt vạt áo, khuôn mặt rơm rớm nước mắt, không dám nhìn thẳng vào vị tiểu nương kia.

" Lấy cái gì thì lấy nhanh đi..."

Tô Uyển thở dài chán nản, cứ thế cho qua.

Cũng tại hôm qua bà mới được hầu hạ cha nàng xong, nên mới tạm thời bỏ qua cho nàng.

Vả lại, bà ta cũng không dại mà đi đắc tội với Lý Nhân vương.

Và bà ta không muốn phá hỏng chút niềm vui ngắn ngủi này.

Nhưng bản chất của con người, không thể nào thay đổi được.

Vừa đi qua chỗ nàng, bà ta liền dừng lại.

"..đừng làm ô uế cái phủ này!"

Nói rồi bà đi thẳng.

" Ô uế sao!"

Nàng đau đớn lấy tay xoa má, cười chua chát.

" Đau thật đấy."

Mới có hai ngày thôi mà cảnh vật ở nơi đây thay đổi quá nhiều.

Hầu như những cây hoa mà nàng trồng, vun đắp cho nó suốt bao năm trời đã bị chặt mất.

Nàng vừa mới rời đi không lâu, Tô Uyển đã có ý định phá nơi này rồi.

Vừa nhìn vào chỗ gạch đổ nát, tim nàng như thắt lại từng nhịp.

Có lẽ vị Tô Uyển kia rất chán ghét nàng, bà ta sẽ xóa sạch mọi thứ liên quan tới nàng trong Mộ phủ.

Nàng giật mình chạy nhanh vào phòng."

Chẳng lẽ..."

Nhưng khi vào bước vào phòng, nàng mới kịp hoàn hồn trở lại."

Cũng may là chưa khiêng hết đồ đạc đi đâu!"

Mộ An lại gần chiếc giường, bóc nhẹ miếng vỏ gỗ ở đầu giường ra, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kĩ.

Nàng cẩn thận lấy vạt áo lau sạch chiếc hộp, rồi giấu nó vào bên trong tay áo.

Vừa về đến vương phủ, nàng liền mở chiếc hộp, lấy ra một miếng ngọc bội có màu xanh lá.

Miếng ngọc này rất lạ, nó toả ra một mùi hương đinh lăng thoang thoảng.

Nàng liền hồi tưởng lại câu chuyện mà nàng nhớ mãi.

Đêm hôm ấy, vừa bị một trận đòn thừa sống thiếu chết, lại còn bắt quỳ cả đêm, nàng tưởng chừng như sắp chết, trong cơn mơ hồ, một nam nhân nhảy từ trên mái nhà xuống trước mặt nàng.

Cổ họng nàng lúc này rất đau, bởi nàng khóc đến khàn cả tiếng rồi nên không thể hét lên được nữa, và nếu có hét, thì cũng chẳng có ai đến cứu nàng cả.

Nàng chỉ biết im lặng, mặc cho cái chết kề cận.

Tên thích khách đó u ám đến kì lạ, hắn ta rút ra thứ gì đó trong áo, Mộ An chắc mẩm là con dao, nàng nhắm chặt mắt lại, chỉ chờ đợi con dao đó găm thẳng vào ngực mình.

Nhưng không, hắn ta xoa đầu nàng, ném cho nàng một cái màn thầu rồi ngồi dựa vào góc tường.

" Tiểu hài tử, đói không?

Mau ăn đi."

Thanh âm của nam nhân này rất trầm, thực sự tạo cho người khác một cảm giác an toàn.

" Huynh tên gì, bao nhiêu tuổi."

Mộ An mở to đôi mắt nhìn, nàng vừa ngấu nghiến ăn vừa nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ mà hắn đeo.

" Ta tên Dạ Minh, 15 tuổi.

Còn muội?"

" Gọi ta là Mộ An là được."

" Làm gì mà ồn thế."

Tiếng bước chân ủa nha hoàn ngày càng đến gần, Dạ Minh hốt hoảng nhìn Mộ An.

" À quên!"

Vừa nói Dạ Minh vừa rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đưa cho Mộ An, dặn dò.

" Muội phải giấu kĩ chiếc hộp này, đợi đến khi nào muội đủ 16 tuổi thì hãy mở nó ra, còn bây giờ thì hãy cất nó đi.

Thời gian không còn nhiều, ta phải đi rồi!"

Dạ Minh vội vã bước về phía cửa sổ.

Mộ An cầm lấy chiếc hộp, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.

" Ta còn có thể gặp lại được huynh không."

" Sẽ sớm thôi!"

Nói rồi Dạ Minh nhảy xuống.

Tiếng bước chân ngày càng đến gần, Mộ An giật mình đóng cửa sổ lại.

Vừa lúc xong thì ả ta cũng bước vào cửa.

" Có chuyện gì thế?"

Hoàn Tử dáo dác nhìn xung quanh, hai tay cầm cây roi da, không ngừng quay đầu về mọi phía.

" Không có gì."

Từng giọt mồ hôi nhỏ trên trán Mộ An, hai tay của nàng lại còn đang giấu chiếc hộp ở đằng sau, chỉ sợ Hoàn Tử phát hiện ra điều gì đó bất thường.

Lúc này Hoàn Tử đã rất buồn ngủ rồi, ả ta ngáp dài 1 tiếng rồi đi thẳng.

Mộ An thở phào nhẹ nhõm, nàng đã phải thức trắng đêm để cất chiếc hộp đó.

Kết thúc hồi ức, Mộ An nhìn vào miếng ngọc bội một cách khó hiểu.

" Tiểu thư."

Mộ An vội vàng đặt miếng ngọc lại vào trong hộp rồi cất nó xuống gầm giường.

" Vương gia tìm người."

Thu Cúc thở dốc, tay chống lên cửa.

" Chẳng ra thể thống gì cả, có chuyện gì từ từ nói."

Mộ An bực dọc nhìn Thu Cúc.

" Vương gia đang nổi trận lôi đình vì tiểu thư tự ý đi ra khỏi phủ mà không báo với người đấy."

" Chỉ có vậy thôi sao."

Mộ An chán nản nhìn Thu Cúc.

" Không, vương gia định sẽ cấm túc một tháng đối với tiểu thư vì chuyện này.''

Chén trà trên tay của Mộ An không còn thơm nữa, nàng lập tức rời khỏi ghế, đi thẳng ra cửa.

" Người đi đâu vậy?"

Thu Cúc vẫn chưa hiểu ra vấn đề.

" Đi sang chỗ của vương gia chứ đi đâu, em muốn bị giam cầm ở đây một tháng có phải không!"

" Tiểu thư làm sao em lại bị vạ lây."

Thu Cúc vẫn không phục.

" Nhiều lời."

Dứt câu, Mộ An liền xách áo Thu , lôi nàng đi như một chiếc bao tải kéo.
 
Back
Top Bottom