Cập nhật mới

Khác [Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
147134089-256-k836842.jpg

[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Tác giả: Chua014
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác Phẩm : Đại Phẩm Tây Sở ( Cống Phẩm Tây Sở)
Tác giả : Chua
Bách hợp : nữ x nữ
Thể loại : cổ đại, cung đình, tranh đấu, ngược .

Nhân vật chính : Chu Tư Hạ x Sở Lăng Yên
Nhân vật phụ : Diệp Linh Thần x Hạ Chi Hiên

____________

Đôi lời mình muốn nói về truyện, thì đầu tiên là truyện khá chậm nhiệt, cũng chưa rõ tổng chương là bao nhiêu và ngày đăng lên cụ thể, nên chương nào ổn thì mình sẽ đăng lên thôi ạ.



nữxnữ​
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Giới thiệu


Đại Quốc thống lĩnh ba quân, bành trướng thiên hạ, những đời trước đã muốn đem Tây Sở cùng Nam Quốc hợp thành Đại Quốc.

Nhưng hai nước, Tây Sở cùng Nam Quốc cương quyết không chịu khuất phục, từ đó trở đi, chiến tranh loạn lạc, triền miên nơi biên giới không dứt.

Đại Quốc từ lâu đã lăm le Tây Phong thuộc lãnh thổ Tây Sở, là vùng biên giới giáp với Đại Quốc.

Bề ngoài Đại Quốc như là mở rộng bờ cõi, nhưng mục đích thật sự của hoàng đế chính là muốn ép Tây Sở giao ra Thiên Mạn công chúa mà cả thiên hạ khao khát.

Tây Phong bị chiếm, Tây Sở thất thủ, cuối cùng cũng đem công chúa duy nhất làm thành cống phẩm dâng cho Đại Quốc.

Tây Sở vốn trong mắt thế nhân đã là một nơi vô cùng kì lạ, đầy bí hiểm, còn có tương truyền, người ngoại quốc đến được chỉ sợ không về được.

Đại phẩm Tây Sở, người gọi là Thiên Mạn công chúa Sở Lăng Yên lại càng thêm vạn phần bí ẩn, khắp thiên hạ không ai không nghe đến danh nàng.

Thiên hạ đồn đại, vẻ đẹp huyền bí của nàng sẽ khiến ngươi điên đảo không lối thoát, một lần nhìn sẽ nhớ một kiếp.

Lời đồn đại về nàng vang danh khắp muôn nơi, lời đồn nhưng lại vô cùng chính xác, chỉ là chưa từng có ai chứng thực.

Ngược lại với Tây Sở, sủng duy nhất một người.

Đại Quốc có đến mấy chục người gọi là hoàng tử, công chúa.

Nàng gọi là Chu Tư Hạ, một người vô tâm vô tình, tự cách biệt mình với mọi thứ, chính vì vậy từ lâu đã là một vị công chúa bị lãng quên, lưu mờ trước những vị hoàng tỷ, hoàng muội của mình.

Một người là đại phẩm vạn người mê nhưng lại phải tìm cách câu dẫn quyến rũ.

Một người là công chúa vô tâm vô tình lại bị mị lực quyến rũ tâm can, phải khổ sở ra sức kháng cự.

Hai dòng máu huyết đầy hằng thù, liệu rằng hai chữ tình yêu có tồn tại?

Nếu tồn tại, liệu có hồi kết tốt đẹp?
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 1


Đại Quốc đời thứ năm dưới sự thống trị của Chu Minh trở nên hưng thịnh phồn vinh, bờ cõi được mở rộng, đời sống dân chúng ấm no.

Binh chủng Đại quốc càng phải nói đến, cùng với sự hưng thịnh của đất nước, binh lực ngày một hùng mạnh đến mức đe doạ các nước láng giềng.

Ở biên cương quân lính tựa như mãnh hổ hoang dã, hừng hực khí thế lâm le bức ép được Tây Sở cùng Nam Quốc.

Đại quốc ngày càng lớn mạnh, tham vọng cũng theo đó lớn dần.

Chu Minh quyết tâm muốn mở mang thêm bờ cõi, muốn xâm chiếm các vùng lân cận biên giới của mình, đặc biệt là Tây Sở khó nhằn.

Diện tích đất đai Tây Sở tính ra không thua nhiều so với Đại quốc, nhưng lại không thịnh hưng phát triển bằng Đại quốc, vẫn là một nơi có phần hoang vu, khô cằn hơn.

Đại quốc ngày càng có xu hướng bành trướng lãnh thổ sang lấn ép Tây Sở.

Đại Quốc không ngại khơi màu chiến tranh, huy động binh lực dồn về biên giới, tiến hành tấn công Tây Phong, thuận lợi chiếm cả vùng, giết hơn hai trăm binh lính, bắt hơn ba trăm nô lệ khắp vùng, kể cả là binh lính và dân chúng vô tội những ai còn sống đều thành nô lệ.

Khiến cho lãnh vương Tây Sở, Sở Mục lo lắng đến mức đứng ngồi không yên.

Dùng binh đối phó với Đại quốc không phải không được, nhưng một khi nổ ra, thiệt hại cùng hậu quả cho Tây Sở sẽ vô cùng lớn.

Dù không muốn, nhưng Sở Mục không còn cách nào khác đành phải hạ thân xuống, gửi thư cầu hoà đến Đại quốc, tránh chiến tranh loạn lạc xảy ra thêm nữa.

Không lâu sau đó thì nhận được thư Đại Quốc gửi lại, trong thư viết rõ yêu cầu của hoàng đế Chu Minh, không biết trong thư viết gì nhưng lại khiến cho Sở Mục tức giận đến mức vừa đọc xong liền đập vỡ bàn gỗ rất dày làm hai.

_________________

Tây Sở.

Trên cao vương ỷ kia là một năm nhân ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt có góc cạnh rõ ràng, đường nét cùng đôi mắt nghiêm nghị cho người ta thấy được sự hung tàn trong đó.

Y chính là Sở Mục, lãnh vương của Tây Sở.

Trên gương mặt dũng mãnh, có phần tiều tụy mệt mỏi, khuỷ tay y chống lên thành ỷ làm điểm tựa, nghiên đầu cho má tựa lên tay, đôi mắt nhắm nghiền nhưng đôi mày lại chau chặt, có lẽ đã nhiều đêm mất ngủ.

"Tham kiến phụ vương."

Tiếng nói nhẹ nhàng dễ nghe vang lên giữa không gian yên tĩnh, một lời vừa rồi có biết bao nhiêu là sức ảnh hưởng, làm cho đế vương một nước phải giật mình hoảng hốt, người có năng lực này tính ra cũng chỉ có người gọi là Thiên Mạn công chúa.

Bước vào là một nữ nhân cung y màu nâu đậm, trên vạt áo có viền lông trắng tinh, trên y phục cũng đính rất nhiều trang sức, đặt trên tóc nàng là chiếc mũ lông màu đỏ, trải xuống từ mũ lông là một vòng dây mang theo mảnh ngọc màu xanh đặt giữa trán.

Vừa nói nàng cũng vừa quỳ xuống mặt đất trước người mà nàng vừa xưng là phụ vương.

"Yên nhi mau đứng dậy."

Sở Mục nghe được tiếng nói của nữ nhi, lập tức mở mắt ngẩng đầu nhìn nàng, nhãn thần đầy ngạc nhiên.

"Đa tạ phụ vương."

Sở Lăng Yên thu lễ, theo đó đứng dậy, đem ánh mắt sâu hút lưu luyến nhân sinh, ngẩng đầu nhìn phụ thân của mình.

"Yên nhi sao hôm nay lại đến đây?

Chẳng lẽ có việc gì quan trọng sao?"

Sở Mục vẫn chưa hết bất ngờ, đây là nơi bàn chính sự, hài nhi hiểu chuyện này sẽ rất ít khi đặt chân đến đây, bởi vì nàng nghĩ không muốn ảnh hưởng đến phụ vương của mình, dù là một chút.

Sở Lăng Yên chính là tam công chúa của Tây Sở, nàng chính là do vương hậu Mạc Thiên Thanh sinh ra, cùng với đó là hai vị hoàng huynh ruột thịt, nàng cũng chính là công chúa duy nhất ở Tây Sở.

Sở Mục chỉ độc sủng một người, vì thế tình yêu thương đều đặt trên người nữ nhi Sở Lăng Yên, thậm chí còn yêu chiều hơn hai vị hoàng huynh của nàng.

Sở Lăng Yên năm nay vừa tròn mười bảy tuổi, tính cách cùng suy nghĩ của nàng chính là điều mà phụ thân như hắn còn không nắm rõ được.

Nhưng nữ nhi lại khiến hắn vô cùng yên tâm, từ nhỏ đã thông minh, tài trí hơn người, đối nhân xử thế rất đúng mực, chưa bao giờ là vì công chúa duy nhất được nuông chiều mà hóng hách, luôn luôn như vậy hiểu chuyện cho đến khi trưởng thành.

Sở Lăng Yên gật đầu, nhẹ đáp: "Nữ nhi đến đây là vì chuyện của Đại quốc."

Lần nữa mở to mắt ngạc nhiên nhìn nữ nhi của mình, ánh mắt Sở Mục kích động như hỏi có chuyện gì.

Như Sở Lăng Yên vừa nói trúng chỗ đen tối trong lòng, khiến cho Sở Mục trong lòng vô cùng hoảng loạn.

"Nữ nhi tình nguyện làm cống phẩm cho Đại quốc."

Sở Lăng Yên hơi cuối đầu nói, rõ ràng cố che đi chút buồn bã nơi khoé mắt, lời nói dường như cũng có chút nghẹn ngào.

"Yên nhi vừa nói...cống phẩm cho Đại quốc?"

Sở Mục nâng giọng thật lớn, thậm chí còn khiến người nghe có chút giật mình, lại tiếp tục với âm lượng rất lớn, xua tay thẳng thừng cự tuyệt ngay, "Không thể nào, chuyện này phụ vương sẽ có cách giải quyết, không cần Yên nhi phải bận tâm!"

Muốn cầu hoà, quả thực rất khó, điều này hắn cũng biết.

Tên hoàng đế Đại quốc Chu Minh cũng đã hồi thư, bức thư mà hắn nhận được chính là, chỉ rõ muốn duy nhất Thiên Mạn công chúa, nếu đem công chúa Tây Sở tiến cống cho Đại quốc, hắn sẽ thả tất cả nô lệ từ trước đến nay, hoà hoãn chiến tranh, trả lại nguyên vẹn Tây Phong, cam đoan không lấn chiếm Tây Sở thêm một tất đất nào nữa, còn nếu không...

...nếu không sẽ giết tất cả nô lệ, đánh chiếm thêm một số vùng biên giới Tây Sở.

Chu Minh tham vọng chiếm đất mở mang bờ cõi sao?

Hay là tham vọng nữ nhi của Sở Mục ta?

Mục đích chính của hắn ta có lẽ ngay từ đầu đã nhắm vào nữ nhi của mình.

Đúng là một tên hoàng đế khốn kiếp!

Tổ tiên của ngươi, cả ngươi, Chu gia các ngươi đều là một đám người không ra gì.

Năm xưa phụ thân của ta bị bắt rồi giết vô cùng tàn nhẫn.

Nay ngươi lại dồn Sở Mục ta vào đường cùng sao?

Thù này Sở Mục ta sẽ thay tổ tiên Tây Sở trả hết một lượt cho Đại Quốc!

Nghĩ đến đây ánh mắt Sở Mục chỉ thấy một màu hận thù.

"Phụ vương, người đừng giấu nữ nhi, điều Chu Minh muốn, nữ nhi đều hiểu được...chỉ vì nữ nhi mà phải đánh đổi quá nhiều thứ của Tây Sở, quả thực không đáng."

Sở Lăng Yên ngẩng cao đầu, đem ánh mắt kiên cường nhìn phụ vương, quả quyết quyết định của mình.

Một bước đi đến quyết định này quả thật rất khó, nhưng nếu chiến tranh xảy ra, Tây Sở mấy năm gần đây xảy ra nhiều biến cố, đang trong giai đoạn khó khăn, đến lúc đó đừng nói là giữ một vùng, chỉ sợ là một nước lâm nguy, dân chúng phải hy sinh, đói khổ, lầm than, đại hoạ này chẳng phải chỉ cần đổi một mình Sở Lăng Yên là cứu vãn được sao.

"Ta có thể đánh đổi bất cứ thứ gì nhưng riêng Lăng Yên thì không thể, có chết Sở Mục ta cũng không đem nữ nhi làm thành cống phẩm để trao đổi!"

Cái gì cũng có thể nhưng riêng nàng thì không thể, không thể được!

"Phụ vương, là Lăng Yên tự nguyện.

Người cũng biết hậu hoạ ra sao, đây là điều mà nhi thần xem là vinh quang."

Sở Lăng Yên lần nữa quỳ xuống nền, như cầu xin phụ vương thành ý nguyện.

"Lăng Yên, thật sự không được, không thể được!"

Sở Mục ngã lưng ở trên ỷ, ánh mắt phẫn nộ cùng chua xót hiện lên.

Chỉ nghĩ đến đem nữ nhi mà mình yêu thương nhất dâng cho kẻ thù không đội trời chung Chu Minh, hắn thật sự không chịu nổi.

Thiên Thanh biết được nhất định sẽ căm phẫn, cả đời này sẽ không tha thứ cho hắn.

"Phụ vương, một khi chiến tranh xảy ra, binh lính nơi biên cương máu sẽ đổ thành sông, dân chúng sẽ lâm vào cảnh đói khổ mất mác, công sức xây dựng bao nhiêu năm qua của người sẽ như đổ sông đổ biển, điều này thật sự không ai muốn, Yên nhi thật sự muốn làm việc có ích cho Tây Sở, như thế cũng không một lời than trách."

"Thiên Thanh sẽ như thế nào?

Mẫu thân của con sẽ như thế nào đau khổ?

Nàng sẽ đồng ý để nhi nữ mà nàng xem như là tính mạng của nàng đi sao?"

Sở Mục bất lực thở dài.

Thiên Thanh yêu thương Sở Lăng Yên ra sao, hắn làm sao không biết, nàng còn muốn xem nữ nhi còn hơn sinh mạng của mình.

"Yên nhi sẽ tìm cách nói với mẫu thân, người chắc chắn sẽ hiểu cho tình cảnh Tây Sở, hiểu cho chúng sinh của người.

Xin phụ vương cầu toàn."

Sở Lăng Yên cuối đầu, đem tất cả dũng khí nói ra.

Trong lòng cũng nghĩ sau khi gặp phụ vương thì sẽ đi tìm vương mẫu.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 2


"Nữ nhi của ta, có còn xem ta là mẫu thân nữa hay không?"

Mạc Thiên Thanh rơi lệ, đau đớn hiện lên ánh mắt.

Khi nghe tin này, nàng chút nữa đã muốn ngất đi, thật sự quá kinh hãi lòng người rồi.

"Nữ nhi mang tội bất hiếu.

Nhưng cũng không thể để Tây Sở lâm vào hoạ cảnh."

Sở Lăng Yên quỳ rạp trên mặt đất, đôi vai gầy run rẩy với lời vừa thốt lên.

"Mẫu thân hiểu, hiểu hết, cái gì cũng hiểu!"

Mạc Thiên Thanh bỏ ghế, đến khụy xuống ôm Sở Lăng Yên vào lòng, khẽ vuốt ve tấm lưng nàng, từ trên gương mặt có dòng nước mắt cay đắng rơi xuống.

"Vương mẫu, Lăng Yên bất hiếu, thật sự bất hiếu!"

Sở Lăng Yên cũng ôm lấy mẫu thân, nơi khoé mắt hoe đỏ, trực trào dòng lệ nóng sắp rơi.

"Yên nhi của ta lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác."

Mạc Thiên Thanh lắc đầu, tính tình của nữ nhi làm sao có ai hiểu hơn mình.

"Yên nhi một chút cũng không muốn rời xa người.

Nhưng vương mẫu, thật sự không còn cách nào khác."

Đi đến quyết định này, nàng đã có biết bao nhiêu là dày vò đau đớn, lựa chọn cách xa mẫu thân, người nuôi dưỡng nàng suốt mười bảy năm qua, nghìn vạn dăm không biết ngày tương phùng.

Mạc Thiên Thanh thở dài: "Mỗi một ngày trong suốt hơn mười bảy năm qua đều nhìn thấy Yên nhi, mai này mẫu hậu không biết phải như thế nào."

"Yên nhi cũng sẽ rất nhớ người."

Mạc Thiên Thanh buông Sở Lăng Yên ra, nhìn nàng bằng ánh mắt yêu chiều dịu dàng, khẽ đưa tay vuốt ve gương mặt vạn phần xinh đẹp của nàng: "Yên nhi của mẫu hậu thật sự quá mức xinh đẹp."

"Giá như Yên nhi không như lời của vương mẫu nói..."

Thì có lẽ cũng không đến bước đường hôm nay.

"Yên nhi không được nói như vậy."

Mạc Thiên Thanh đưa một ngón tay lên môi ngăn cản lời của nữ nhi, "Yên nhi chính là do mẫu hậu sinh ra, con không làm sai gì cả, thì làm sao có thể nói giá như, không được tự trách bản thân có biết không?"

"Yên nhi nói sai, nghe theo vương mẫu sửa đổi."

Sở Lăng Yên gật đầu.

"Yên nhi khiến mẫu hậu rất hãnh diện, bất kể là nhan sắc hay tài trí đều hơn người, đừng vì đau lòng của mẫu thân mà tự trách bản thân."

"Thiên hạ thật sự đã đồn đại quá lời rồi."

Sở Lăng Yên lắc đầu.

Nàng thật sự không thể tin rằngh thế nhân đã đồn đại về mình như thế tuyệt sắc, không nghĩ lại có thể phóng đại mọi việc như vậy, thậm chí đến cả Đại Quốc vô cùng xa xôi.

"Đã gọi là hoàng cung thì chắc chắn sẽ có sóng to gió lớn, nhưng mẫu hậu tin Yên nhi có thể tự bảo vệ mình được.

Lòng người chính là thứ đáng sợ nhất trên đời này, Yên nhi của mẫu hậu phải chăm sóc tốt cho bản thân có biết không?"

Mạc Thiên Thanh cố ra vẻ tự nhiên nói, mặc dù cho trong lòng đang cuồng cuộng đau xót.

Quyết định thì cũng đã quyết định rồi, chỉ sợ nếu mình đau khổ tột cùng thì sẽ càng khiến nữ nhi thêm dày vò đau đớn.

Một mình đương đầu hiểm ác nơi xứ người xa lạ, thật sự đã quá đủ kinh hãi rồi.

Mạc Thiên Thanh ôm Sở Lăng Yên rất lâu mới chịu buông, cuối cùng lại thở dài: "Vương Phổ đã chờ Yên nhi từ sáng ở ngoài đại môn, giờ đã là giờ trưa nắng thật gắt gao, đứa nhỏ này vẫn kiên quyết đợi con, xem ra con cũng nên đi gặp hắn một chút đi."

"Vậy vương mẫu nghỉ ngơi, chút nữa Yên nhi sẽ quay trở lại với người."

Sở Lăng Yên nói xong thì cũng lui ra ngoài, trời nắng như đổ lửa, thế nhưng lại đứng chờ mình, dù là gì thì cảm giác áy náy cũng không tránh khỏi, nên lúc này Sở Lăng Yên hướng đến nơi gọi là đại môn mà đi.

Ra đến đại môn đã thấy một nam nhân cao ráo mặc trường giáp vô cùng anh tú, nhìn vẻ mặt y nhăn nhó, Sở Lăng Yên khẽ gọi: "Huynh..."

"Yên nhi, muội nói cho ta biết rốt cục là có chuyện gì?

Tại sao muội lại quyết định như vậy?"

Nam nhân mang theo ánh mắt phẫn nộ nhìn người trước mắt, lời nói ra cũng đầy lửa giận.

"Đây là chuyện liên quan đến Tây Sở chúng ta, ta không thể ích kỉ như thế được, huynh có hiểu không?"

Sở Lăng Yên bỏ qua ánh mắt phẫn nộ trước mặt, nhẹ nhàng giải thích.

"Tây Sở chúng ta nói sao vẫn có thể đối phó với Đại quốc, chúng ta sao phải e sợ bọn chúng?

Sao phải hạ mình vì bọn chúng như thế?"

Vẫn là ánh mắt phẫn nộ rực đỏ, gương mặt anh tú mang theo khó chịu nhăn chặt mày nhìn Sở Lăng Yên.

Y chính là nam nhi của một vị đại nhân quyền cao chức trọng ở Tây Sở, cũng chính là người may mắn được Sở Mục chỉ hôn cho tam công chúa, nếu không có gì thay đổi, sẽ trở thành phò mã.

"Tây Sở đương nhiên có thể đối phó được Đại quốc, nhưng đó là của quá khứ hoặc tương lai, nhưng hiện tại Tây Phong đã bị chiếm đóng, là lúc Tây Sở gặp khó khăn yếu thế nhất."

Sở Lăng Yên lắc đầu, vẫn kiên nhẫn nhẹ giọng với người đang nóng giận trước mặt.

"Nhưng...ta có thể lãnh binh tiêu diệt bọn chúng!

Cho dù ta hy sinh tính mạng này, cũng không muốn muội dâng cho tên hoàng đế háo sắc Chu Minh!"

Vương Phổ gào lớn, đem hết tức giận áp lên hai chữ Chu Minh.

Đôi mắt tức giận nhưng chất chứa đầy bi thương trong đó, khiến cho người ta nhìn cũng phải xót xa.

"Huynh bình tĩnh lại được không?"

Sở Lăng Yên thở dài nói ra, trong lòng mình không tránh khỏi một chút chua xót.

Huynh ấy thật sự đã cùng nàng lớn lên.

"Nếu huynh dẫn binh chống lại, liệu tù nhân trước đây cùng với hơn ba trăm người vừa bị bắt giữ đang mang dòng máu huyết Tây Sở có sống được không?

Đã gọi là nô lệ, thì mỗi một ngày bọn họ phải trải qua đoạ đày như thế nào, huynh có lẽ chắc đã nghĩ qua rồi có đúng không?"

"Ta biết, nhưng, ta rất yêu muội...ta không thể, không thể để muội uỷ thân cho tên ác nhân Chu Minh đó được!"

Là nam nhi đáng lẽ không tồn tại lệ châu, nhưng hắn lại vì người trước mắt đây mà mang theo đỏ rực ngấng nước trong mắt.

Chu Minh mà hắn biết chính là kẻ ham mê háo sắc, không biết có bao nhiêu nữ nhân đã rơi vào tay hắn, làm sao có thể để Yên nhi dâng cho một người như vậy.

"Ta hiểu tâm ý của huynh, nhưng thật sự không còn cách nào khác.

Mọi chuyện ta sẽ tự mình tính toán được, cũng sẽ tự lo cho bản thân mình.

Huynh cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân, nếu không ta sẽ rất lo lắng."

Sở Lăng Yên nở nụ cười trấn an, nụ cười xinh đẹp đến mức lưu luyến nhân tâm.

Nghe xong lời Sở Lăng Yên nói, Vương Phổ lúc này đã mất đi lửa đốt trong mắt, chỉ còn lại đau thương trong nhãn thần dũng mãnh, bởi vì hắn biết, dù có nói thêm trăm ngàn lời nữa, thì kết quả vẫn sẽ như vậy, dù không muốn cũng phải chấp nhận, trong lòng Vương Phổ lúc này cũng đã có tính toán riêng khiến cho hắn nhẹ lòng, vì thế khi cất giọng lần nữa, chỉ nghe được tiếng nói nhẹ nhàng vang lên.

"Tặng cho muội cái này, nhìn thấy nó cũng như thấy ta."

Vương Phổ tháo từ đai lưng một miếng ngọc bội màu nâu đỏ sáng bóng, đưa đến trước mặt Sở Lăng Yên, ánh mắt hơn bao giờ hết mong chờ người trước mặt nhận lấy.

Đây là tín vật hắn đã mang theo suốt hai mươi năm qua.

Sở Lăng Yên có chút phân vân nhưng rồi mỉm cười đưa tay nhận lấy.

"Muội sẽ giữ cẩn thận."

Nàng đương nhiên biết ngọc bội này quan trọng như thế nào với huynh ấy, nhưng lại không nỡ đập tắt hy vọng trên gương mặt kia.

"Có thể cho ta ngọc bội của muội được không?"

Ánh mắt Vương Phổ chuyển sang e dè, lời nói ra có chút ấp úng không trôi, hắn đã suy nghĩ rất lâu để có thể nói những lời này, hắn biết ngọc bội đối với Sở Lăng Yên có biết bao nhiêu quan trọng, từ nhỏ đến lớn nàng đều gìn giữ cẩn thận, không cho người khác có cơ hội chạm vào, nhưng hắn vẫn hy vọng sẽ có được.

Sở Lăng Yên vừa nghe xong, ánh mắt có chút bất ngờ, không nghĩ Vương Phổ sẽ đưa ra đề nghị này, vật tín lúc nãy cũng đã lấy trên tay huynh ấy, bây giờ liền lập tức rơi vào trạng thái khó xử, nhưng cuối cùng vẫn là lựa chọn ích kỉ, nhẹ giọng từ chối: "Muội không thể..."

"Không sao cả!"

Vương Phổ cười lớn, đưa tay ngăn ngừa trước khi Sở Lăng Yên muốn trả, "Đồ đã nhận rồi, muội không được trả lại đâu."

"Muội có thể tặng huynh những thứ khác, nhưng ngọc bội thì không thể."

Sở Lăng Yên cố giải thích rõ, muốn cho áy náy trong lòng giảm đi một chút.

"Ta sẽ chờ muội."

Vương Phổ dùng ánh mắt kiên định để khẳng định.

Muốn dùng tay nắm lấy cổ tay Sở Lăng Yên, nhưng lại gặp ánh mắt cự tuyệt của nàng, đôi tay chỉ còn biết nắm chặt đưa về.

Sở Lăng Yên luôn luôn như vậy đối xử với người khác thật dịu dàng, thật ôn nhu, bởi vì thế, chính hắn cũng không biết nàng có từng đặt hắn vào tâm không.

"Đừng chờ muội..."

Sở Lăng Yên nhẹ giọng, lần nữa lắc đầu.

Sau câu nói, thân ảnh mỏng manh đó liền xoay đi vào trong, chốc lát đã khuất xa.

Người đi rồi, bầu trời như muốn sụp đổ dưới chân, Vương Phổ khuỵ gối, chống hai tay ở trên nền đất như muốn gục ngã.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, ta nhất định sẽ cứu được nàng!
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 3


Sáng sớm tinh sương, trời quang mây trắng, đem ánh nắng toả mọi ngóc ngách trong hoàng cung.

Hôm nay bầu trời đặc biệt trông veo, xanh ngời ngời, rõ ràng là một ngày tốt.

Tiếng chim hót vang xa rõ mồn một, gió đưa hoa cỏ lung lay, bọn chúng như biết nhảy múa, uốn lượn theo từng cơn gió đi qua.

Khung cảnh cung Phượng Tiền phút chốc như tiên cảnh, khó mà cưỡng lại mùi hoa nở rộ thơm ngát trời.

Bỗng, nghe tiếng chân lạch cạch từ xa, là tiếng động phát ra từ hướng đại môn.

Không gian yên tĩnh càng đem tiếng chân người nghe rõ, là tiếng chân vội vã gấp gáp của một thái giám, Tiêu Băng Ngôn không cần nhìn cũng đoán được.

Tiếng bước chân ngày càng gần, vượt qua ngã rẽ tiến vào sâu bên trong nội viện, đã thấy thân ảnh của một thái giám chạy đến, y phục trên người của y, chính là điểm nhấn, màu gấm xanh sáng bóng, nhất định là cấp vị cao.

"Khởi bẩm hoàng hậu nương nương, nô tài có chuyện rất quan trọng cần bẩm báo!"

Tiếng nói có đôi chút ẻo lả chua tai vang lên rất lớn.

Chỉ thấy y quỳ trên nền đất, đầu như muốn chạm xuống nền đá.

"Miễn đi."

Từ lúc Đăng Trị chạy đến, bây giờ Tiêu Băng Ngôn mới chịu quay sang nhìn y, giọng nói thật thanh thoát rõ ràng, là nhu trong cương, nhẹ nhàng nhưng lại đầy uy quyền khiến người ta phải cẩn trọng, "Là chuyện gì mà có thể khiến Đăng công công hớt hãi lo lắng đến như vậy?"

"Thưa nương nương, chuyện này là liên quan đến Tây Sở."

Đăng Trị đứng dậy nhưng vẫn cuối thấp người, ánh mắt dừng ở tại nền đất.

Đột nhiên gió to kéo đến, gọi là lồng lộng gió, thu hút tầm nhìn của Tiêu Băng Ngôn.

"Tây Sở gửi thư cầu hoà, đem Thiên Mạn công chúa làm thành cống phẩm dâng cho hoàng thượng.

Về phía hoàng thượng, người cũng đã chấp thuận yêu cầu của Tây Sở, chỉ hơn một tháng nữa, cống phẩm sẽ được đưa đến Đại quốc, thưa nương nương."

Chỉ vừa mới đó, nhưng bầu trời đã xám xịt một màu, gió càng lúc càng thổi to, đem phượng bào hất lên, khiến cho Tiêu Băng Ngôn phải lui vào bên trong phòng.

Người vừa lui được ba bước, bầu trời chớp nhoáng một cái, tia sét rành rành đánh xuống kêu một tiếng "rằm" thật lớn, đem lòng người làm thành chấn động.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, khiến Tiêu Băng Ngôn có chút kinh hãi trong lòng, cửa vừa khép lại, mưa bắt đầu đổ xuống, hạt mưa to đến nổi nghe thấy tiếng va vào nền.

Bước vào đến tẩm điện, không biết vì đâu mà lại âm thầm thở dài, có lẽ chính Tiêu Băng Ngôn cũng không kiểm soát được.

Đột nhiên thay đổi nhanh như vậy, là thay đổi của tự nhiên hay là điềm báo cho hoạ sắp tới?

Vừa rồi còn sáng trưng nhưng sau khi Đăng Trị chạy đến báo, lời y vừa dứt thì cùng lúc đại biến, mọi thứ diễn ra thật sự rất nhanh.

Thời tiết chuyển biến như thế này cũng không phải là lần đầu, nhưng rơi vào thời điểm đặc biệt, làm cho người ta không khỏi nghi ngờ là liên quan.

"Ngươi nói hơn một tháng?

Chẳng phải quá nhanh hay sao?"

Tiêu Băng Ngôn khó hiểu hỏi lại.

Nếu đây là tin tức vừa có, vậy chẳng phải đã quá gấp gáp hay sao.

Vậy rốt cuộc thì ai là người vội như vậy?

"Khởi bẩm nương nương, chuyện này..."

Đăng Trị có chút ấp úng không thành lời.

Tiêu Băng Ngôn hơi nhướn mày, môi hé mở: "Có chuyện gì khó nói sao?"

Bên ngoài trời mưa rất to, hoàn toàn không có chút nắng để gọi là nóng.

Thế nhưng Đăng Trị lại có chút muốn rớt mồ hôi, bởi vì thanh âm lãnh đạm vừa rồi của hoàng hậu nương nương khiến hắn muốn đứng ngồi không yên, Đăng Trị hít một hơi nén lại lo lắng, cố gắng rành mạch một lời: "Khởi bẩm nương nương, là hoàng thượng đề nghị dâng cống phẩm, càng sớm càng tốt."

Tiêu Băng Ngôn cố hít một hơi cho cơ thể bình ổn sau lời vừa nghe.

Mình rõ ràng là một người rộng lượng, hàng năm đều tự tay tuyển thiếp cho hoàng đế, nhưng vào giây phút nghe được lời Đăng Trị nói, mặc dù đã đoán được nhưng trong lòng ngoài ý muốn dâng lên một cảm giác kì lạ.

Vị công chúa này rốt cuộc là xinh đẹp đến mức nào, mà lại khiến hoàng đế Đại Quốc đem ba ngàn giai lệ đặt sau nàng?

Hai ba năm nay hoàng thượng củng cố binh lực, đều dồn vào biên giới Tây Sở, hoá ra không chỉ muốn mở rộng bờ cõi bức ép Tây Sở mà còn một ẩn ý lớn bên trong.

Chỉ là một nữ nhân nhưng lại làm hoàng thượng hao tâm tổn trí muốn có được, có đáng hay là không?

Nàng cũng chỉ là một người trên giấy, nghe qua lời đồn đại, chưa hề biết dung mạo ra sao nhưng lại làm biết bao nhiêu nam nhân tò mò, bất chấp muốn một lần nhìn thấy, có phải là quá lời rồi không?

Tiêu Băng Ngôn ta thật không tin nữ nhân Đại Quốc lại thua kém một cái công chúa Tây Sở nhỏ nhặt như vậy.

"Nương nương còn có một chuyện... nhưng chuyện này là tin mật chưa tiết lộ ra bên ngoài."

Đăng Trị tỏ vẻ ấp úng, khó xử, vừa nhìn đã biết chuyện không hay.

"Đăng công công cứ nói, bản cung cam đoan không ảnh hưởng đến công công."

Tiêu Băng Ngôn hiểu được nỗi lo của người trước mặt, lập tức trấn an, trong lòng cũng có chút nóng lòng muốn nghe chuyện tiếp theo.

"Nô tài còn nghe được, hoàng thượng nói chỉ cần Tây Sở chịu đem Thiên Mạn công chúa làm cống phẩm, người sẽ trả lại Tây Phong cho Tây Sở, chỉ giữ lại Tây Dương, còn lấy vinh dự của đế vương trị vì ra cam đoan không chiếm thêm phần đất nào của Tây Sở."

Tiêu Băng Ngôn nghe đến đây mặt mày tối xầm, ánh mắt đanh lại ẩn nhẫn tức giận hiếm thấy.

Nàng có mơ cũng không nghĩ ra hoàng thượng lại có quyết định như vậy, chỉ vừa nãy còn nghĩ mười phần, thì năm phần là mở rộng bờ cõi, năm phần muốn cống phẩm.

Nưng hiện tại một lời Đăng Trị vừa nói, chứng minh mười phần thì mười phần đều là vì bốn chữ công chúa Tây Sở mà làm.

Hơn hai năm hao tâm tổn sức hoàng thượng mới chiếm được Tây Phong, thì ra chỉ là bước đệm để ép buộc Tây Sở giao ra công chúa.

Mà hoàng thượng cũng hiểu Tây Phong như thế nào quan trọng với việc mở rộng bờ cõi, những đời trước chưa từng có ai làm được, bây giờ lại đem tất cả đặt sau một nữ nhân.

Nghĩ đến đây Tiêu Băng Ngôn có chút hít thở không thông.

"Những gì vừa nghe được nô tài liền đem bẩm báo cho nương nương.

Mưa vừa tạnh, nô tài liền phải trở về."

Đăng Trị cuối thấp người, xin cáo lui.

"Đăng công công làm tốt lắm.

Bản cung sẽ ban thưởng cho ngươi, chỉ cần ngươi hiểu chuyện, sớm muộn cũng sẽ có được mong ước."

Tiêu Băng Ngôn tán dương bằng cách ban thưởng.

Đăng Trị tuy là thái giám ở Đại điện nhưng lại trung thành với mình, lại là người thông minh, dụng việc rất tốt, không thể không trọng dụng y.

"Đa tạ nương nương, nô tài sẽ không làm người thất vọng."

Đăng Trị vừa nghe một câu, đáy mắt liền sáng rực, trong lòng vui vẻ, nhanh chóng lui xuống.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 4


Cửa thành cao lớn uy nghiêm khép chặt từ từ hé mở, binh lính trải dài một đoạn cửa thành dày đặc.

Đúng lúc mặt trời lên cao cũng là lúc từ đằng xa bên ngoài cửa thành xuất hiện một đoàn người.

Ngồi trên chiến mã, dẫn đầu đoàn người nhập cung là thân ảnh cao lớn phủ trường giáp uy nghiêm, đại tướng quân Dương Lập.

Theo phía sau là một cổ xe ngựa lớn, cùng bộ binh và kỵ binh nối một đường dài, mắt nhìn không thấy điểm dứt.

Cửa thành được mở rộng rãi, đoàn người băng băng vào, tiến thẳng đến nơi uy quyền nhất, đại điện Đại quốc.

Đến trước khoảng sân vô cùng rộng lớn, một cung nữ đi đến cổ xe khẽ gõ cửa nói: "Đã đến nơi, mời người rời khỏi."

Theo sau tiếng nói, rèm che cửa được kéo lên, mặc sắc phục thường nữ hầu bên cạnh bước xuống trước.

Nữ hầu bước xuống đất hoàn tất, đưa tay ra trước đón nhận, từ bên trong xe lúc này mới thấy một bàn tay trắng nõn vươn ra đặt lên, lập tức xuất hiện thân ảnh cao ráo mảnh mai bước ra.

Có thể nói, không cần giới thiệu cũng đoán được, đây đích thị chính là cống phẩm Tây Sở đưa đến.

Xuất thân từ dòng máu hoàng tộc, quả nhiên rất đặc biệt, khí chất toát lên trên người vừa bước xuống tựa như minh châu sáng toả, vạn phần cao quý.

Không ít lần Tây Sở tiến cống cho Đại quốc.

Nhưng lần này không phải là vật vô tri vô giác, mà chính là đại phẩm Tây Sở mang theo hơi thở tri giác, Thiên Mạn công chúa Sở Lăng Yên.

Trên đỉnh đầu đội mũ mang theo rèm che, Sở Lăng Yên bắt đầu bước lên thềm đá cao ngất dẫn vào đại điện.

Đại điện rộng mở, bên trong không có người, chỉ duy trên cao, nơi có long ỷ có một thân long bào đang toạ.

Nhìn thấy vài nữ nhân bước vào đại điện, Chu Minh lập tức đưa mắt nhìn xuống, nhìn thấy trong đám người có hai thân ảnh không phải sắc phục Đại Quốc, ánh mắt y liền sáng trưng, chính là nàng, là người hắn đang mong chờ từng ngày, cuối cùng cũng đến rồi!

Không ngờ lại mau chóng đến Đại Quốc sớm như vậy, hắn nghe nói Tây Sở dâng người, vốn tưởng đường xa phải hơn một tháng mới đến, nhưng không ngờ chưa đến một tháng đã đến được đây, chuyện này thật quá tốt rồi.

Cung nữ lúc nãy tiến vào thức thời lui xuống hết, chỉ còn hai thân ảnh ở giữa điện, giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên phá vỡ không khí yên ắng nơi đây.

"Tham kiến hoàng thượng."

Sở Lăng Yên không quỳ chỉ cuối thấp đầu nói.

Giọng nói trong trẻo, thanh thoát ngân vang trong đại điện, chính là cảm giác vô cùng êm tai.

Vốn khoé môi hơi cong mang theo ý cười, nghe được thanh giọng êm ả ngân vang trong điện, càng không kiểm soát được, Chu Minh bất ngờ mở to mắt trân trân nhìn xuống người vừa nói, từ cái cong môi trở thành nụ cười đắc ý.

Có tưởng hắn cũng sẽ không ngờ giọng nói nàng dễ nghe đến như vậy.

Không nóng không lạnh chỉ có bình đạm cất lời nhưng thanh âm lại mê hoặc lòng người như vậy, nếu dùng lời ngon tiếng ngọt còn không biết sẽ lưu luyến chân tâm đến chừng nào, nghĩ như vậy nụ cười trên môi Chu Minh càng đậm.

"Thấy hoàng thượng còn không mau quỳ xuống!?"

Lưu Biện kế bên hoàng thượng nhìn một màng liền không vừa ý mới nâng giọng nói.

Giọng nói đột ngột của Lưu Biện vang lên hoàn toàn đối lập với giọng nói lúc nãy, khiến cho Chu Minh có chút bừng tỉnh đầu óc, rời khỏi mớ suy nghĩ của mình, mãi nghĩ quên mất người vẫn còn đang khụy gối chờ mình.

Lời nói không phản hồi, thần sắc Lưu Biện lập tức thay đổi, gương mặt đanh lại lớn tiếng nói: "Còn không mau quỳ..."

Lưu Biện chưa kịp nói xong, Chu Minh đã đưa tay ra trước mặt hắn ngăn lại, sau đó nói: "Miễn lễ đi."

"Đa tạ hoàng thượng."

Sở Lăng Yên theo lễ lần nữa cất giọng.

Trong lòng từ lúc nàng bước vào đã đứng ngồi không yên, Chu Minh thật sự tò mò đến mức không chờ thêm được nữa, y nhanh chóng rời long ỷ, bước xuống dưới điện, gần đến chỗ hai người các nàng đang đứng: "Ngươi chính là Thiên Mạn công chúa Sở Lăng Yên?"

"Khởi bẩm hoàng thượng, hạ nữ là Sở Lăng Yên."

Ánh mắt Sở Lăng Yên cuối thấp, giọng nói khe khẽ được phát ra.

Chu Minh bước đến gần đến thân ảnh cao ráo mảnh mai hơn, rèm che màu trắng mỏng phần nào che đi dung nhan nàng có.

Vốn dĩ từ trước hắn đã nghe Tây Sở có tam công chúa Sở Lăng Yên, không những thông minh tài trí hơn người, mà nhan sắc của nàng còn khiến người khác, bất kể là ai nhìn thấy cũng phải thán phục.

Nghe thái giám kể, điều hắn tò mò nhất chính là, Sở Mục rất trọng nàng, trọng còn muốn hơn những vị hoàng tử khác của y.

Điều gì làm cho Sở Mục yêu thương nàng nhiều như vậy?

Một bước này, Sở Mục chấp nhận đem Thiên Mạn công chúa làm thành tế phẩm, Chu Minh ta thật sự có chút không tin nổi.

Còn tưởng rằng muốn có được cống phẩm phải bức ép Tây Sở đến đường cùng, không có đường lui.

Dễ dàng như vậy đã cầu hoà có chút không giống Tây Sở ngang tàn, không phục trước kia.

Nhưng có lẽ lần này xem ra Tây Sở đã sáng mắt ra thì phải, chống đối Đại Quốc thật sự sẽ không có kết quả tốt.

Một cái nữ nhân chỉ được minh hoạ qua lời người khác kể nhưng lại rất đỗi sinh ra lực hấp dẫn.

Thừa lúc thời điểm Tây Sở khó khăn, hắn chính là muốn dùng uy quyền Đại Quốc ép Tây Sở không có đường lui, song song ẩn ý muốn Thiên Mạn công chúa làm thành cống phẩm đến Đại Quốc.

Đến cuối cùng hắn cũng được như ý muốn, có được nàng.

Đưa tay, Chu Minh kéo đi rèm che trên đầu nàng.

Thoát rèm che, gương mặt được hoạ từ tranh ra đời thực, dần dần lộ ra bên ngoài.

Chỉ ít giây sau đó, sửng sốt lộ rõ trong mắt Chu Minh, như bị hút mất hồn phách, Chu Minh không có phản ứng gì, vẻ mặt hoàn toàn bất động chăm chăm nhìn người trước mặt, phải một lúc sau mới rời khi trạng thái vừa rồi, cũng đột nhiên cười rất lớn.

"Thật xinh đẹp, vừa nhìn đã khiến trẫm không uống mà say."

Đương nhiên hắn đã nhìn qua tranh hoạ nhưng không nghĩ người trước mặt mình lại mang dung mạo đặc biệt như thế.

Một cái tuyệt sắc giai nhân đồn đại không hề sai, không chỉ là một đoá hoa mẫu đơn trắng tinh khôi, tinh khiết mà còn có sắc xảo ẩn bên trong đôi mắt một cách thật kì diệu.

Vẫn chưa vừa ý, nhìn nữ nhân trước mặt vẫn thuỷ chung cuối đầu, Chu Minh nâng giọng: "Ngẩng đầu lên cho trẫm xem một chút."

Hít một hơi lấy lại bình tĩnh từ xao động, ngẩng đầu lên, Sở Lăng Yên từ từ nhìn vào người trước mặt mình.

Đôi mắt trong suốt như ngọc sáng, ánh mắt như mang theo ma lực nhìn trực diện y, nhất thời câu được hồn phách được người kia.

Một khi dùng đến ánh mắt câu hoặc này, Sở Lăng Yên nhất định sẽ đạt được điều mình muốn.

"Nghe danh Thiên Mạn công chúa đã lâu, hôm nay gặp được càng khiến trẫm kinh hãi hơn, quả là tuyệt sắc giai nhân, mỹ mạo khuynh thành khó ai sánh bằng được!"

Thật kì lạ, vẻ đẹp của nàng không thể lẫn với bất kì một nữ nhân nào khác, thật sự đặc biệt.

"Hoàng thượng quá lời, Sở Lăng Yên nào được như người vừa nói, hạ nữ thật không dám nhận."

Sở Lăng Yên có hơi lắc đầu.

"Không quá lời, trẫm thật chưa từng thấy qua người có nhan sắc đặc biệt như nàng."

Chu Minh trơn tru nói hoa từ, hoàn toàn hài lòng những gì hắn thấy, nhìn một thoáng đã muốn mê muội, dường như nàng có sức hút rất lớn, phải chăng là người Tây Sở nên nhan sắc rất khác với mỹ nhân Đại Quốc, sinh ra hấp dẫn vô hạn.

Sở Lăng Yên cuối đầu hơi cong khoé môi, lời nói trơn tru ngọt ngào như rót mật vào tai người khác, quả nhiên không sai biệt về Chu Minh mà thiên hạ nói.

Ngoài tài trí hơn người, mưu mô sách lược giỏi, còn rất biết mềm mại hoa lời.

"Nàng đang đặt chân trên đất Đại Quốc, từ giờ cũng là người của Đại Quốc, sau này sẽ là người của trẫm.

Chỉ cần thuận theo ý trẫm, nàng muốn gì trẫm đều sẽ đáp ứng."

"Hạ nữ vì Tây Sở xem như đã làm tròn bổn phận Thiên Mạn công chúa.

Một khi đến đây tâm tư đã phân rõ, không thể quên nhưng không phải nhớ rõ nữa.

Cũng mong hoàng thượng như lời hứa hoà hoãn cùng Tây Sở."

Sở Lăng Yên ra vẻ tự nhiên nói, không quên nhắc nhở chuyện đại sự.

"Nói hay lắm, trẫm là hoàng đế Đại Quốc, một lời đã quyết, đương nhiên sẽ giữ lời.

Chẳng những trả đất, trả người mà còn không xâm chiếm thêm một tất đất nào của Tây Sở."

Chu Minh bày ra vẻ mặt nghiêm túc, khẳng định chắc nịch lời mình nói.

Hắn cũng biết thiên hạ vì chuyện này mà bất bình, nhưng hôm nay xem ra quyết định này hoàn toàn xứng đáng.

Sở Lăng Yên lần này ngẩng cao đầu, muốn đem ý nghĩ của mình nói ra: "Lăng Yên còn có duy nhất chuyện này muốn thỉnh cầu hoàng thượng..."

Vừa nghe xong, không chút chần chờ, Chu Minh sảng khoái đáp lại ngay: "Được nàng cứ nói đi."

"Thỉnh hoàng thượng cho Sở Lăng Yên miễn quỳ trước Đại Quốc."

Sở Lăng Yên cuối đầu nói thỉnh cầu của mình, tự biết yêu cầu này khó mà chấp nhận, nhưng đây chính là chuyện quan trọng duy nhất, nhất định nàng phải thỉnh cầu cho bằng được.

Quả nhiên như dự đoán, nghe xong lời Sở Lăng Yên nói, sắc mặt Chu Minh có chút biến đi, giống như là bất ngờ, nhưng suy nghĩ một lúc, rốt cục y vẫn đồng ý: "Được, trẫm đáp ứng thỉnh cầu này của nàng.

Chỉ hy vọng nàng đừng làm chuyện gì phải khiến trẫm thất vọng, đến lúc đó trẫm sẽ không từ bất cứ điều gì."

"Đa tạ hoàng thượng."

Bỏ qua u ám trong lòng, Sở Lăng Yên có chút hy vọng với những gì mình vừa nghe được.

"Trước mắt trẫm vẫn muốn giữ danh vị Thiên Mạn công chúa của nàng."

Nhìn Lưu Biện đứng bên cạnh đơ người như đang suy tính gì đó, Chu Minh giả ho khan một tiếng, mới nói: "Lưu công công, ngươi xem nơi nào thích hợp nhất thì sắp xếp đưa nàng đến đó."

"Khởi bẩm hoàng thượng, thần thấy Linh Viện là nơi thích hợp nhất."

Mãi suy nghĩ đến người kia, nghe thấy hoàng thượng nói khiến Lưu Biện giật mình, vội vã trả lời.

Chu Minh hài lòng gật đầu: "Liền đem Linh Viện cho nàng."

"Đi đường xa chắc đã thấm mệt, Thiên Mạn công chúa để cung nữ đưa người đến Linh Viện."

Lưu Biện nói xong liền hướng bên ngoài gọi cung nữ vào.

Cùng cận tỳ của mình cuối người cáo lui, Sở Lăng Yên bước ra cửa, theo cung nữ Đại Quốc đi đến nơi gọi là Linh Viện.

"Hoàng thượng...nô tài có chuyện này muốn nói với người."

Người vừa khuất sau cánh cửa lớn, Lưu công công không nhịn được mà nói.

"Có chuyện gì sao?"

Chu Minh nhướn mày đáp, trên môi vẫn là cái mỉm cười chưa dứt được.

"Người nhất định phải cẩn thận, không thể chủ quan không phòng bị với Sở Lăng Yên được, dù thế nào đi nữa nàng cũng là người của Tây Sở."

Bước theo phía sau Chu Minh trở lại long ỷ, Lưu Biện vừa đi vừa nói.

"Đa nghi cũng tốt, trẫm đương nhiên biết."

Chu Minh cười nửa miệng, hắn cũng không phải kẻ ngốc.

"Lúc nãy dù không dám ra mặt nhưng nô tài nhìn thấy lãnh đạm trong người nàng, quả thực vẫn có ý chống đối, tuy ngoài miệng mềm mại nhưng bên trong chắc chắn nàng rất cứng rắn, e rằng khó mà người có thể xoay chuyển được tâm can nàng."

"Những gì ngươi vừa nói trẫm đương nhiên cảm nhận được, nhưng càng lãnh đạm trẫm lại càng thấy hấp dẫn.

Bất kể nữ nhân nào cứng rắn trẫm cũng sẽ xoay chuyển được, trẫm không tin mình không khiến nàng động tâm."

Tất cả nữ nhân Chu Minh đã chọn, chưa từng ai không vì hắn mà động lòng, Sở Lăng Yên cũng sẽ như thế mà thôi.

"Dù thế nào nàng cũng là người Tây Sở, chỉ sợ nàng sẽ suy tính gì đó phía sau người.

Hoàng thượng nên ràng buộc nàng tại Linh Viện một thời gian, ổn thoả mọi chuyện tự khắc an toàn hơn."

Lưu Biện nói ra lo lắng trong lòng, một lời khiến cho Chu Minh gật đầu hài lòng.

Với nhan sắc nàng có, cùng với đôi mắt đầy ma lực đó, chưa gì đã mê muội được hoàng thượng, dù thế nào vẫn là người mang dòng máu huyết Tây Sở, đến khi hoàng thượng thật sự bị mê hoặc thì khó mà thoát khỏi, chỉ sợ sau này sẽ có đại hoạ, mọi chuyện nên lường trước vẫn hơn.

"Hoàng thượng phía trước chính sự, tấu chương đang chờ người rất nhiều không thể chậm trễ."
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 5


Theo chân cung nữ đi, từ sân lớn đến hành lang nhỏ, một đoạn đường rất xa.

Linh Viện mà lúc nãy vị thái giám đó nói, thực sự cách rất xa đại điện.

Trên đường đi, Sở Lăng Yên được dịp đưa mắt nhìn mọi thứ nơi mình đi qua, càng nhìn càng thấy nơi hoàng cung này rất hoa sắc, rất nhiều thứ hoa màu cùng vật được trang trí khắp nơi.

So với hoàng thành Tây Sở mà nói, thì rất khác biệt, Tây Sở bày trí có phần cứng nhắc hơn, lấy thiên nhiên hoang sơ làm chủ đạo, hoàn toàn không hoa sắc lộng lẫy như thế.

Lần đầu tiên tiếp nhận, Sở Lăng Yên thật sự có chút không quen mắt.

Bước trên đường mòn qua ngự hoa viên, dãy hoa rực rỡ màu đỏ tươi phía bên phải khiến Sở Lăng Yên chú ý nhìn đến, vừa tầm mắt, trùng hợp phía xa song song với nàng đột nhiên xuất hiện đoàn người, không gần cũng không xa nhưng có thể thấy rõ được thân ảnh cung bào dẫn đầu, khí thế uy nghiêm băng băng trên đường.

Tuy rằng phớt nhẹ qua không rõ dung mạo nhưng để lại ấn tượng rất tốt.

Vốn trên đường đến đây nghe nữ tì của mình kể rất nhiều thứ từ Đại Quốc, chuyện Đại Quốc có hoàng hậu nương nương có dung mạo phi phàm cũng được nàng nhắc đến.

Hoàng hậu qua lời kể chính là quốc sắc thiên hương, kể cả dung mạo thần sắc hay dáng vóc đều như hoa như ngọc, bẩm sinh đã có khí chất cao quý, uy thế cao cao tại thượng, mỹ mạo tài trí đặt trong hậu cung chưa từng ai vượt qua được, vị thế vững chãi chưa lúc nào lung lay, hoàn toàn không có người uy hiếp được sủng ái của hoàng thượng cho hoàng hậu, thật sự là một người hoàn hảo khiến người khác phải kinh nể.

Người lúc nãy tuy lướt đi rất mau nhưng nhìn qua thấp thoáng mỹ mạo rất xinh đẹp, ý nghĩ thoáng qua người lúc nãy là hoàng hậu nương nương, nhưng ngay sau đó Sở Lăng Yên liền tự dập tắt, trẻ trung như thế, chắc chắn không thể là hoàng hậu.

Đi đoạn đường dài cuối cùng cũng đến điện nơi gọi là Linh Viện, hai chữ Linh Viện trước đại môn rất lớn, thật chất đi xa như vậy, Sở Lăng Yên cũng đã sớm đã biết nó là biệt viện, ở một góc riêng biệt.

Cấp cho hai chữ cống phẩm lên người, quả thực mà nói, hiện tại nàng như một vật có tri giác bị người khác nắm ở trên tay, giờ khắc này đã mất tự do.

Bước vào trong, mọi thứ tưởng chừng sẽ không mấy khả quan, nhưng ngoài tưởng tượng của Sở Lăng Yên, nơi này rất rộng, mọi thứ đều mới mẻ, cây cối khắp nơi khiến cho nơi này rất hài hoà.

Bước vào bên trong sảnh, càng khiến cho người ta bất ngờ hơn, quả thực tất cả đều xa hoa, vật dụng bày trí đều mới tinh.

So ra vẫn rất tốt, đặc ân không tệ.

"Công chúa, nô tỳ thấy đặc ân này không thua kém phi tần."

Nhìn căn phòng rộng lớn, mọi thứ đều sáng bóng, Uyển Lục không nhịn được mở miệng nói.

Nơi này xem như rất được, vốn nàng cũng không nghĩ mình sẽ đến nơi rất tệ, rõ ràng hoàng đế chính là muốn công chúa của mình, lí nào lại đưa đến một nơi không tốt cho được.

Dù sao thì nơi này cũng chỉ là khởi điểm ban đầu.

"Không nói trước được chuyện gì cả."

Sở Lăng Yên lắc đầu cất lời.

Bên ngoài cung nữ vừa nãy dẫn các nàng vừa lui ra, thì lập tức từ cửa lớn bước vào vài nữ nhân khác.

"Thiên Mạn công chúa, chúng nô tỳ được tổng quản công công phân phó đến đây hầu hạ công chúa, từ sau có việc cứ gọi chúng nô tỳ là được."

Một cung nữ trong số bốn người vừa bước vào hơi cuối đầu nói.

"Được, các ngươi trước lui làm việc của mình đi."

Nhìn qua một lượt cung nữ lui xuống, Sở Lăng Yên nhẹ giọng nói.

Chỉ có Uyển Lục là tinh mắt, đem bọn họ một lượt quan sát đánh giá, chỉ có người lúc nãy vừa nói nhìn ra có chút tâm ý, còn lại dù không dám thể hiện ra mặt, nhưng nhìn ra bọn họ không hề có thiện ý.

Chuyện này, cũng không hề lạ so với suy nghĩ của Uyển Lục, nhưng chút chuyện nhỏ như vậy, thật không đáng để tâm, trước mắt còn vô số sóng to gió lớn công chúa của mình phải đối đầu, bọn họ không phục công chúa là chuyện của bọn họ, phục lệnh vẫn phải phục lệnh.

"Công chúa dù sao cũng phải cẩn thận những người này, nhất định không ít tai mắt phía sau."

Uyển Lục thật sự bị hoảng trong phút chốc, trong đầu lúc nào cũng không thôi suy nghĩ người khác tiêu cực, đề phòng đến mức cao nhất.

"Được rồi."

Sở Lăng Yên bật cười, "Ta biết muội lo lắng, đề phòng là tốt, nhưng không thể đem lần gặp gỡ đầu tiên liền biến người khác thành không tốt, hơn nữa ta còn có chuyện quan trọng cần biết hơn..."

Uyển Lục cười trừ, gảy đầu: "Công chúa cứ việc hỏi, nô tỳ biết sẽ trả lời ngay."

"Muội có thấy người lúc nãy ở ngự hoa viên chúng ta gặp không?

Tuy không nhìn được dung mạo nhưng quả thực rất có khí chất."

Sở Lăng Yên vẫn chưa thôi tò mò về người lúc nãy, trong lòng vẫn không yên.

Người hiên ngang bước đi lúc nãy luôn lập lại trong đầu.

Mang thần thái rất lãnh đạm.

"Nô tỳ có thấy.

Tuy là rất xa không thể nhìn kĩ dung mạo nhưng sơ qua thân ảnh như lời người nói, quả thực rất có khí chất."

Có chút lạ trong trong suy nghĩ của Uyển Lục, công chúa của nàng sao lại chú ý đến người lúc nãy, người khiến cho công chúa dụng tâm chú ý, chủ động mở miệng hỏi danh tính, quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay, bình thường đều là mình nhiều lời kể cho người nghe.

Chứng tỏ người lúc nãy vô tình bước ngang rất đặc biệt a.

"Ở Đại quốc hoàng hậu nương nương chính là đệ nhất mỹ nhân, nô tỳ thấy người lúc nãy dung mạo rất tốt nhưng dáng dấp cùng cung phục không thể là hoàng hậu được."

Sở Lăng Yên nghe xong liền gật đầu, tự bản thân cũng cảm thấy lạ, bản tính của mình nàng đương nhiên rõ nhất, đột nhiên hôm nay lại tò mò vì một người thoáng qua, thực sự lâu rồi chưa thấy mình vì ai mà sinh ra hiếu kì tò mò như thế.

"Ta cũng từng nghe nói qua, hoàng hậu nương nương là người chưa bao giờ bị thất sủng có đúng không?"

"Hồi công chúa, đúng vậy, hậu cung ba ngàn giai nhân nhưng chưa bao giờ nàng bị thất sủng.

Quả thực là người rất quyền lực, ngày sau chúng ta phải cẩn thận."

Uyển Lục gật gù, song song lời nói cũng thở dài, chỉ cảm thấy ngày sau thật sự đều là những ngày trời đen tối, cuối mỗi câu luôn là cẩn thận.

"Chẳng phải muội nói hoàng hậu nương nương công tư phân minh sao?"

Sở Lăng Yên nghiên đầu nhìn nàng, vừa rồi Uyển Lục thở dài lo lắng bộ dạng thật khiến người ta xót xa.

"Thì nô tỳ cũng chỉ là nghe thiên hạ đồn, cái gì cũng đều nghe đồn mà thôi, thực hư chưa biết được thế nào."

Uyển Lục bỉu môi, ủ rủ.

"Đừng lo lắng."

Khoé môi Sở Lăng Yên hơi cong lên mang theo lời nói nhẹ tựa như gió thoảng, khẽ đưa tay nắm lấy cổ tay Uyển Lục trấn an.

"Cũng may là nô tỳ được theo hầu hạ người, nếu không người phải biết làm sao đây!"

Uyển Lục khuỵ gối dưới ghế bên cạnh công chúa của mình, đôi mắt có chút hoe đỏ khi nói ra mấy lời này.

_______

Trời mới đó đã sụp tối, màu trời tối đen hơn thường khi, có lẽ vì bầu trời hôm nay không có trăng.

Thức ăn sớm được dọn ra bàn tròn, tuy rằng chỉ có mình Sở Lăng Yên dùng nhưng bày biện ra rất nhiều món, nếu so với một bàn thì ít, nhưng chỉ có một mình Sở Lăng Yên dùng xem như rất nhiều.

Một mình nàng không thể nào dùng hết số thức ăn này được, nhìn qua thức ăn có phần rất đẹp mắt, cách trang trí cũng rất cầu kì, một đĩa chỉ có một miếng thịt nhỏ, nhưng cộng thêm trang trí lại thành ra một đĩa to.

Quả nhiên nàng được mở rộng tầm mắt, Tây Sở vốn dĩ sống theo cách đơn giản hơn, tuy rằng có trang trí nhưng cũng không đến mức cầu kì, màu sắc hoa lệ như thế này.

Sự thật hiện tại Tây Sở vẫn thua Đại Quốc rất nhiều, thậm chí là mọi mặt, muốn đối đầu, như lấy trứng chọi vào đá, chỉ còn cách cầu hoà, lí do đến đây, cho dù là ép buộc, Sở Lăng Yên nàng cũng không cảm thấy uất ức oán hận, bởi vì, hy sinh mình để đổi lấy sinh mạng nhiều người, rất thoả đáng.

"Công chúa, người mau mau dùng, nếu không thức ăn sẽ nguội lạnh mất ngon, đây chính là khẩu phần bữa tối dành cho phi tử trong cung, người được chuẩn bị thức ăn như thế, coi như ngang bằng với các phi tử rồi."

Cung nữ bên cạnh nhìn Sở Lăng Yên cầm đũa nhưng không có ý định gắp thức ăn liền nhắc nhở.

Nàng cũng chính là cung nữ được tiến cử đến Linh Viện, người lúc sáng mở lời nói với Sở Lăng Yên.

Nàng thừa biết đối đãi đương nhiên sẽ không tệ, bản thân hiện tại cho dù là cống phẩm nhưng lại có giá trị.

Vả lại mục đích của hoàng thượng ngay từ đầu đã rõ rành, không lí nào không đối đãi tốt với mình cho được, chuẩn bị bữa ăn giống với phi tần của y không có điều gì ngạc nhiên.

Gắp lấy vài đũa thức ăn cho vào bát, nàng nâng tay cho một ít vào trong miệng, cử chỉ hết sức nhẹ nhàng, tạo nên cảnh tượng thập phần thanh tao nhã nhặn.

Không hổ là Thiên Mạn công chúa Tây Sở, nhất cử nhất động của nàng đều muốn mê hoặc lòng người.

Thức ăn nhìn vào rất ngon, nhưng có điều, nhìn số thức ăn này, nàng lại không có cảm giác muốn ăn.

Chắc có lẽ không quen miệng, đột nhiên thay đổi, bản thân có chút thích ứng không kịp, chỉ mới gắp một đũa, Sở Lăng Yên đã muốn buông đũa gỗ.

Cố gắng không để bụng trống, Sở Lăng Yên ăn thêm một chút, liền dừng tại đó.

Phất tay cho người dọn xuống, bản thân lúc này cũng đã thấm mệt, hương vị lại thập phần xa lạ, hoàn toàn nuốt không trôi.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 6


Sau bữa ăn, Sở Lăng Yên sớm trở lại phòng muốn nghỉ một chút.

Không lâu sau đó có tiếng gõ cửa vang lên.

Người bước vào, chính là vị cung nữ có nét mặt thân thiện nhất đến lúc hiện tại.

Nhìn nàng cũng đã có chút quen mắt, Sở Lăng Yên hỏi.

"Ngươi tên là gì?"

"Nô tỳ danh là Liêm Châu, người cứ gọi nô tỳ là tiểu Châu."

Tiểu Châu cuối đầu đáp, nhìn qua cũng là một tiểu cô nương, gương mặt vẫn còn trẻ.

"Tiểu Châu..."

Sở Lăng Yên hơi hé môi lập lại.

Chủ yếu để ghi nhớ cái tên này.

"Nô tỳ hầu hạ người ngâm chân."

Liêm Châu chưa nói xong đã quỳ xuống dưới nền.

"Không cần, cận nữ của ta sẽ làm."

Sở Lăng Yên nhẹ giọng từ chối.

"Đại công công Lưu Biện có nói, hầu hạ công chúa cho thật tốt, người hãy để nô tỳ làm."

Tiểu Châu càng cuối thấp đầu đáp lời.

Chỉ thị như thế nào thì nàng liền làm theo thế ấy, nếu làm không tốt thì bị quở trách la mắng, những cung nữ khác cậy mạnh liền đùng đẩy việc này cho nàng, thật ra nàng cũng không cảm thấy uất ức, rõ ràng đây là việc mình phải làm.

Những cung nữ đưa tới Linh Viện cùng mình đều là những người đã vào cung lâu năm.

Bọn họ nhìn qua cũng không ưa gì chủ tử mới, ngoài mặt nhu thuận nhưng lòng lại ganh ghét, chuyện này kể ra cũng là chuyện rất bình thường trong cung.

Cung nữ chính là một đám hùa nhau, bọn họ chia bè lập phía rất nhiều, người càng có chức vị bọn họ càng nịnh bợ lấy lòng.

Dù sao, Thiên Mạn công chúa cũng là người ngoại quốc, lại là cống phẩm, việc bọn họ không tôn là chuyện đương nhiên, nhưng với thân phận cung nữ, có cho bọn họ không bao giờ dám ra mặt, tự biết cái mạng bọn họ rất nhỏ bé.

Hầu hết những cung nữ đều có chủ tử, tuy rằng đã rời cung nhưng không ít người vẫn ngầm tôn chủ, vì vậy mà các cung đều có tai mắt, có chuyện gì đầu tiên đều là từ cung nữ thái giám truyền miệng nhau, liền có lời đồn đại khắp ngõ ngách trong cung.

Bởi thế ít có bí mật nào được giữ kĩ, trừ chỗ của hoàng hậu nương nương, tin tức vẫn là ít nhất.

"Ắt hẳn cuộc sống trước kia của công chúa cũng không đơn giản."

Tiểu Châu biết mình nhiều chuyện, nhưng vẫn cố ý nói, nhìn qua công chúa không kiệm lời mấy nên mới cả gan nói.

Bản tính nhiều chuyện không sợ chết của cung nữ lại trỗi dậy, quả thực không sai.

Nội vụ trong cung của Đại Quốc rất phức tạp, mặt ngoài sóng yên gió lặng, nhưng bên trong lại bày mưu tính kế, lập mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.

Tây Sở cũng là một nước, cũng sẽ có hậu cung, chắc chắn không ngoại lệ, chỉ là tiểu Châu rất tò mò.

"Ở nơi nào cũng vậy, sẽ không có chuyện đơn giản, cũng sẽ có người tốt người xấu, người lương kẻ tham, huống hồ danh quyền là thứ con người đặt lên trước tiên."

Sở Lăng Yên đối với câu hỏi của Tiểu Châu sẵn lòng đáp.

Tò mò của tiểu Châu dù sao cũng không nguy hại.

Nhưng chính nàng hiểu được, nếu mở đường, ngựa sẽ đi lần nữa, một lần sẽ có thêm lần sau.

Sở Lăng Yên tiếp lời: "Đại Quốc và Tây Sở vốn tạm hoà hoãn, những chuyện khác có thể tùy tiện, nhưng những chuyện liên quan, ngươi nên cẩn trọng lời nói của mình."

"Nô tỳ thật sự nhiều lời rồi!"

Tiểu Châu cuối đầu nói.

Đôi lúc quên rằng, cái miệng sẽ hại chết cái thân.

"Công chúa quả thực rất xinh đẹp, mỹ mạo có nét thu hút rất là lạ.

Nô tỳ thật chưa từng thấy qua ai như thế."

Nói chính xác chính là mang nét đẹp rất riêng biệt, từ gương mặt xinh đẹp cho đến dáng người thon gầy, hành động cử chỉ nhẹ nhàng thanh tao, giọng nói thanh thanh trong trẻo, còn cả khí tức phát ra trên người, tự động làm cho người ta bị mê hoặc.

"Kì lạ sao?"

Sở Lăng Yên bật cười.

Chính mình nhìn trong gương đã quá quen thuộc, bản thân mình không thể biết mình trong mắt người khác thế nào, chỉ nghe người khác luôn miệng khen mình xinh đẹp, rốt cuộc tất cả đều được Sở Lăng Yên xem là vui tai.

"Theo quy lễ, sau bảy ngày nữa công chúa phải đến diện kiến hoàng hậu nương nương, không đi không được.

Nô tỳ thấy sắc mặt người không được tốt, người trước nên đi nghĩ sớm dưỡng sức."

Sở Lăng Yên gật đầu, bản thân cũng cảm thấy tìm một chút sức lực cũng không còn, thân thể nữ nhi yếu mềm, sức lực vốn chẳng có bao nhiêu, lại cùng binh lính di chuyển rất lâu mới đến đây như đã vắt cạn lực.

Dù giường không quen nhưng cũng không tài nào chống đỡ thêm, Sở Lăng Yên vừa ngã người, không lâu sau đó đã thiếp đi.

____________

Sáng sớm tinh mơ, không gian yên tĩnh đến nghe rõ tiếng chim hót, đã thấy Sở Lăng Yên thức dậy.

Bước ra cửa nhìn màu trời, hít một ít không khí, trong lành có, mát mẻ có, nhưng trong lòng vẫn luôn cảm thấy trống trãi, không khí buổi sáng này dù đã qua ngày thứ bảy nhưng vẫn không thích ứng được.

Như một loại thói quen, lúc này từng hình ảnh trước kia ở Tây Sở cứ hiện lên trong tâm trí, từng khoảnh khắc một đều khiến cho lòng người đau xót, cô đơn.

Ở nơi này không có gì để níu giữ trái tim mình lại, một mớ suy tư, một mớ buồn bã, lòng vẫn không ngừng nghĩ về Tây Sở, suy nghĩ như vậy, nhưng nàng biết sự thật chính là thực tại, chấp nhận thì vẫn phải chấp nhận.

"Công chúa, không còn sớm nữa, chúng ta phải mau chóng đến chỗ của hoàng hậu nương nương."

Tiểu Châu đi đến khẽ nhắc nhở thân ảnh đang nhìn xa xăm vô hồn trước cửa.

Sở Lăng Yên có chút giật mình rời khỏi suy tư, hơi gượng cười, gật đầu.

Bước ra cửa đã thấy Lưu công công chờ sẵn trước cửa.

Vốn dĩ Sở Lăng Yên được đưa đến Linh Viện nhưng không được phép bước chân ra khỏi Linh Viện.

Cánh cửa lớn vẫn luôn luôn đóng chặt, binh lính canh giữ rất nhiều bên ngoài cửa.

Bây giờ thân phận của Sở Lăng Yên chính là cống phẩm, là vật phẩm dâng cho hoàng đế, nói là như tù nhân thì quá lời, nhưng đều là giam giữ, mọi hành tung đều có người để ý.

Rất nhanh ba chữ Phượng Tiền cung nổi bật trên bảng lớn ở đại môn.

Lúc bước qua cửa đại môn, không tránh khỏi hồi hộp.

"Thiên Mạn công chúa mời vào."

Đến trước tẩm điện, Lưu công công mở miệng, dùng tay chỉ vào.

Sở Lăng Yên gật đầu, không chần chừ cùng Lưu Biện bước vào.

Vừa bước vào, bên trong chỉ có hai người, sớm nhìn đến người ngồi giữa điện, cho dù chưa nhìn thấy qua, nhưng đủ biết đây chính là hoàng hậu nương nương.

Chỉ đưa mắt nhìn một giây liền cuối đầu, nhưng thứ Sở Lăng Yên thu lại, chính là gương mặt hoàn chỉnh của người trước mặt.

Hoàng hậu nương nương không hề hư danh, quả là quốc sắc thiên hương, tuy rằng đã qua tuổi đôi mươi nhiều năm rồi, tầm khoảng bốn mươi hơn nhưng nhan sắc vẫn ở đỉnh cao, phong thái cốt cách cao quý của sự thành thục trưởng thành không phải ai muốn cũng có được.

Thừa biết ánh mắt sẽ đổ hết lên người mình, Sở Lăng Yên càng thêm cẩn trọng.

"Nương nương, đây chính là Thiên Mạn công chúa Sở Lăng Yên."

Lưu Biện mở lời.

Sau lời Lưu Biện, Sở Lăng Yên nhanh chân đi đến giữa điện, không quỳ chỉ cuối người: "Hạ nữ tham kiến hoàng hậu nương nương."

"Tiểu nữ to gan, đứng trước hoàng hậu nương nương sao còn không mau quỳ xuống!?"

Người đứng bên cạnh phượng ỷ lập tức lớn giọng.

Là người đã có hai màu tóc trên đầu, thời gian trong cung tính bằng chục năm, chính là Lý ma ma, người kề cận hoàng hậu nương nương.

Tiêu Băng Ngôn hơi nhếch khoé môi, nâng tay lên, ý bảo Lý ma ma giữ yên lặng, dương mắt phượng sắc bén của mình về phía nữ nhân đang cuối đầu.

Sớm nghe Lưu Biện nói qua, nàng xin miễn quỳ, xem như đặc ân cho tự tôn của nàng, dù sao cũng là một cái công chúa Tây Sở, chuyện này cũng không có gì to tát, hoàng thượng đã cho phép lí nào hoàng hậu nàng lại tính toán.

Dáng dấp cao ốm, nhưng rất cân đối, ngay cả mỹ nhân cũng ít có người so sánh được hình thể với nàng.

Về gương mặt từ đầu bước vào đã cuối đầu, chưa nhìn thấy được hết.

Nghĩ đến, Tiêu Băng Ngôn liền nâng giọng cho miễn lễ.

"Ngươi, ngẩng đầu lên cho bản cung nhìn một chút."

Nghe xong, Sở Lăng Yên thu lại lễ, đứng thẳng người, từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng ngay chân phượng ỷ, lấy thân phận hiện tại để nhìn trực tiếp vốn không thể, điều này nàng thừa biết, từng được học qua đương nhiên hiểu được.

Tiêu Băng Ngôn giơ lên nụ cười, là thật trong lòng thốt lên câu khen ngợi, ngũ quan tinh tế, đường nét gương mặt sắc xảo, quả thực xinh đẹp theo cách câu dẫn.

Ánh mắt sâu thẳm kì bí này nhất định sẽ câu được nhân tâm sinh.

Khó trách, hoàng thượng năm lần bảy lượt muốn lấn áp đe đoạ Tây Sở, vẻ đẹp khác biệt của nàng thật sự không lẫn với bất kỳ một mỹ nhân nào ở Đại Quốc.

"Ngươi quả thực rất xinh đẹp, khó trách nam nhân trong thiên hạ đều khó qua ải mỹ nhân.

Dù sao, ngươi là người thông minh, biết được điều nào tốt mà làm, điều nào xấu mà tránh.

Hoàng hậu ta có ý tốt muốn khuyên ngươi tốt nhất là nên an phận."

Tiêu Băng Ngôn rốt cục mở miệng, câu đầu tiên chính là khen ngợi, câu thứ hai chính là nhắc nhở.

Tiêu Băng Ngôn nàng là nữ nhân, lần đầu nhìn người trước mắt cũng không tránh khỏi sững sốt.

Nhưng vẻ đẹp này khiến cho mình một có chút cũng không an tâm, nếu không tốt chính là hoạ quốc.

"Đa tạ nương nương chỉ bảo, hạ nữ không hề có tâm tư gì khác, chỉ mong cuộc sống sau này được bình an vô sự."

Sở Lăng Yên nhẹ giọng nói.

"Mong là như lời ngươi nói, không có tâm tư gì khác."

Tiêu Băng Ngôn dương lên nụ cười đầy ẩn ý khó đoán.

"Được rồi, bản cung thấy có chút không được khoẻ, ngươi trước lui đi."

Tiêu Băng Ngôn vừa nói vừa phất tay đuổi người.

"Hạ nữ cáo lui, hoàng hậu nương nương sớm nghĩ ngơi tịnh dưỡng phượng thể."

Sở Lăng Yên hơi cuối đầu lui đi.

Tiêu Băng Ngôn hơi hơi dương môi cười, không hổ là công chúa Tây Sở, cách hành xử, cách nói chuyện đều nhã nhặn có tư thái cao quý, lại dụng lời rất cẩn trọng thông minh, một người như thế này nếu mang tâm tư thâm độc, nhất định sẽ rất khó đối phó.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 7


Linh viện giờ đã là nửa đêm muốn qua canh hai.

Vừa nghe bốn chữ hoàng thượng giá lâm, Uyển Lục sững người tại chỗ, trên tay nàng còn bưng chậu nước rửa chân vừa rời tư phòng công chúa không lâu.

Tình huống này là tình huống quái gì, hoàng đế nửa đêm đến đây?

Không phải là muốn...ừm chuyện kia sao !?

Vài giây sau, Uyển Lục giật mình, hoàn hồn, chậu nước vứt sang một bên, co chân mà chạy quay trở lại.

"Công chúa, hoàng thượng đã đến trước đại môn!"

Uyển Lục quên mất việc gõ cửa, gấp gáp chạy vào.

Vừa nghe, ánh mắt Sở Lăng Yên hiện rõ bất ngờ, giờ cũng đã khá trễ, hoàng thượng lại đến đây, lo sợ là điều không thể tránh khỏi.

Vốn Sở Lăng Yên đã thoát ngoại y chuẩn bị đi nghỉ, không ngờ có chuyện này xảy ra, thân thể chỉ có một lớp áo mỏng muốn lộ da thịt.

Rất mau Sở Lăng Yên vơ vội lấy lớp áo dày nhất của mình choàng vào, nhanh chóng bước ra sảnh lớn, nếu không mau chóng chỉ sợ hoàng thượng sẽ đến thẳng đây.

"Hạ nữ tham kiến hoàng thượng."

"Mau, mau miễn đi."

Chu Minh nhìn người vừa bước ra, ánh mắt rực rỡ, môi không ngừng dương lên mà cười.

Chu Minh đi đến ghế tự nhiên ngồi xuống, cầm lên tách trà mà cung nữ vừa rót, đưa mắt nhìn thấy Sở Lăng Yên vẫn cuối đầu, liền hiểu được nàng lo lắng, không để lâu liền mở giọng: "Không cần khẩn trương, trễ rồi vẫn đến chỉ là muốn cùng nàng đàm ít chuyện."

Nghe xong một câu này, Sở Lăng Yên mới bớt khẩn trương, nàng tự biết sớm muộn gì chuyện đó cũng xảy đến, ngay từ lúc đầu uy hiếp Tây Sở, nàng đã biết, thứ hắn muốn không phải là đất mà chính là nàng, chỉ là khi nghe Chu Minh nói như thế, lo lắng cũng giảm đi.

"Nàng quả thật rất xinh đẹp."

Chu Minh càng nhìn Sở Lăng Yên càng động lòng, người trước mặt thật sự minh diễm đến động lòng người, là lời tán thưởng xuất phát từ nội tâm.

"Hạ nữ không dám nhận."

Sở Lăng Yên hơi cười, giọng điệu có chút tôn kính, "Đến Đại Quốc mới mở mang tầm mắt, mỹ mạo của Lăng Yên không là gì so với mỹ nhân Đại Quốc, nghe qua hoàng hậu nương nương khiến thế nhân kinh thán, khi được điện kiến quả không sai."

"Nói hay lắm!"

Chu Minh nghe nàng nói xong liền vỗ tay cười to, gương mặt thích thú, trông vô cùng sảng khoái.

Không lâu sau, Chu Minh ngưng cười xua tay, tiếp tục nói: "Nhưng mà nàng nói sai rồi!

Là mỹ nhân Đại Quốc không so sánh được với Thiên Mạn công chúa nàng mới đúng."

Trong mắt Chu Minh chỉ thấy toàn si mê.

Vóc dáng cao ráo, thần thái lại rất điềm đạm, còn nhìn ra chút lạnh nhạt, nhưng cớ gì hắn vẫn thấy nàng vô cùng mị hoặc quyến rũ.

Mỗi cử chỉ hành động nhỏ trên gương mặt thôi cũng đủ khiến người ta rơi vào ma trận.

Sở Lăng Yên đối với lời Chu Minh nói, khoé môi hơi cong đáp lệ, hoàn toàn không nói gì thêm.

Đối với những lời khen ngợi của Chu Minh bất quá chỉ cảm thấy sợ hãi.

"Nàng chính là người mà nam nhân trên thiên hạ luôn muốn có được, nàng có biết có rất nhiều kẻ để ý đến mình không?

Tây Sở thật sự chịu tiến nạp viên ngọc vô giá cho Chu Minh này, cái này gọi là vinh hạnh thì cũng không quá."

Tính ra, hắn thừa biết có rất nhiều người mang mộng ôm mỹ nhân về, không hề ít người, còn có cả người trên giang hồ, chỉ một mỹ nhân nhưng lời đồn vang danh khắp thiên hạ, Thiên Mạn công chúa trở thành người bí ẩn ai cũng muốn một lần nhìn thấy.

Nay nàng lại ở đây, trở thành người của hắn, cảm xúc có được thật sự rất lạ.

"Hoàng thượng, Lăng Yên thật sự chỉ là một nữ nhân có chút dễ nhìn, hoàn toàn không phải như lời người nói."

Sở Lăng Yên không chịu được lời khen ngợi thái quá của Chu Minh liền đáp lời.

Những lời trước mặt nói, đối với Sở Lăng Yên mà nói chỉ là lời đường mật hư giả.

Đương nhiên Sở Lăng Yên sẽ không biết ngoài kia có bao nhiêu người thất điên bát đảo vì mình.

Thiên hạ rộng lớn, nàng chỉ ở hoàng thành Tây Sở, những chuyện ngoại quốc liền không hay biết.

"Không quá...lần đầu gặp gỡ hồn phách của trẫm đã muốn bay theo nàng rồi.

Hậu cung của trẫm ba ngàn giai nhân, nhưng chính trẫm cũng không thể kiểm soát trái tim mình rung động trước nàng."

Hậu cung của hắn vô số người gọi là mỹ nhân, mỗi người dung mạo mỗi kiểu, chung quy chính là xinh đẹp, gặp qua đã nhiều, nhưng lần đầu gặp Sở Lăng Yên trước đại điện, vẫn không thể kiềm chế cảm xúc của mình, một cái gỡ khăn che mặt xuống sớm đem hồn phách hắn lấy đi.

Tây Sở có công chúa Sở Lăng Yên dung mạo xinh đẹp động lòng người không ai không biết, nhưng đó cũng chỉ là lời đồn, vốn dĩ rất ít người được gặp qua, như thế càng làm cho nhiều người si tâm vọng tưởng.

Nhưng Tây Sở là một nơi rất kín lại có rất nhiều thứ kì lạ, chỉ có người Tây Sở mới được đặt chân vào hoàng thành, hoàng cung còn là chuyện khó hơn.

Thiên hạ, rốt cục cũng chỉ có hắn mới làm được điều này, bức ép Tây Sở giao ra mỹ nhân.

Càng nghe mấy lời mật ngọt của người trước mặt càng cảm thấy ngượng nghịu, Sở Lăng Yên lãng tránh sang chuyện khác:

"Hoàng thượng, mời người dùng trà."

Nhìn Sở Lăng Yên rót trà vào tách, Chu Minh vui vẻ nở nụ cười, một đường cho hết trà vào miệng, một hơi cạn sạch.

"Đây là tấm lòng của nàng, trẫm đương nhiên phải nhận hết."

Sở Lăng Yên hơi mỉm cười, không phải cười vì câu nói vừa nghe, mà cười vì tất cả những gì người đang mặc long bào uy quyền này nói từ lúc nãy đến bây giờ.

Hoàng thượng quả thật nói rất hay, lời lẽ cũng rất hoa mĩ, chỉ thấy toàn những lời mật ngọt, mỹ nữ trầm mê trước những lời tán dương này hẳn không hề ít.

"Cười rồi!"

Chu Minh có chút điêu đứng nhìn cánh môi đỏ cong lên gần trong gang tấc, không khỏi thốt lên, "Nàng cười lên thật sự rất đẹp."

Bởi vì Sở Lăng Yên gần trong gang tấc, Chu Minh vừa vặn đưa tay muốn chạm vào tay Sở Lăng Yên.

Sở Lăng Yên theo bản năng, dứt khoát rút người về phía sau, tránh đi bàn tay Chu Minh vừa tiến đến.

Chu Minh nhìn theo, bắt gặp gương mặt không chút e dè của người trước mặt, ánh mắt liền lộ rõ ý cười.

"Trẫm nhất định sẽ có được nàng.

Thứ trẫm muốn không phải là ngọc thể nàng, mà là có được trái tim nàng."

Chu Minh đứng dậy đi đến gần ngay Sở Lăng Yên, có chút nhỏ giọng.

Sở Lăng Yên lần này ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi trực diện với Chu Minh, trong lòng liền có dự tính.

"Thứ trẫm muốn chính là linh hồn, là trái tim của nàng, muốn tâm nàng chính là trẫm.

Trẫm nhất định sẽ khiến nàng yêu trẫm!"

Chu Minh nói, lời nói như khẳng định đây chính là sự thật, khẳng định hắn sẽ làm được, cảm giác muốn chinh phục nổi lên, khiến Chu Minh rất hưng phấn.

"Nếu hoàng thượng có khả năng..."

Sở Lăng Yên buông nhẹ vài lời, giọng điệu mềm mại nhưng hàm ý lại cứng rắn.

Hàm ý chính là thách thức đế vương, nhưng không khiến cho Chu Minh cảm thấy khó chịu, ngược lại còn thích thú hài lòng gật đầu.

"Nói chuyện cùng nàng thật sự rất vui vẻ!"

Chu Minh lần nữa cười lớn, không biết từ lúc đến đây mình đã cười bao nhiêu lần như thế, tâm trạng cũng thật tốt, hoàn toàn là cảm giác chưa từng có, "Được, trẫm sẽ không chạm vào nàng, cho đến khi nàng nguyện ý, đồng thời nàng cũng không được ra ngoài trong nửa năm này, nàng thấy thế nào?"

"Đa tạ Hoàng thượng."

Sở Lăng Yên nhẹ giọng gật đầu.

Trong lòng khi nghe xong liền thấy nhẹ nhõm.

"Cũng đến lúc trẫm phải trở về rồi.

Nàng cũng sớm nghỉ ngơi, chiếu cố bản thân thật tốt."

"Đa tạ hoàng thượng quan tâm."

Sở Lăng Yên trước sau cuối đầu cung kính đáp.

"Chưa có gì có thể làm khó Chu Minh này, riêng nàng cũng vậy!"

Trước khi rời đi, Chu Minh tiến đến nắm lấy cổ tay Sở Lăng Yên đưa lên cao nói.

Sở Lăng Yên đang cuối đầu, đột nhiên bị nắm tay có chút giật mình nhìn lên, đối diện với gương mặt của Chu Minh.

Lại thấy bộ dạng nghiêm túc của y, xác thực lời y nói rất chắc chắn.

Chu Minh đi một lúc rồi, Sở Lăng Yên có chút căng thẳng ngồi tựa vào ghế.

Ánh mắt nhắm nghiền lại, trong đầu bắt đầu suy nghĩ nhiều thứ phức tạp.

Uyển Lục lúc này bước vào, nhìn công chúa mệt mỏi nhắm mắt, cảm giác đau lòng không tránh khỏi.

Trước kia tâm nhàn hạ, trí thanh thản bấy nhiêu, thì bây giờ lại ngược lại bấy nhiêu.

Công chúa của mình như cành dương liễu trước gió lớn, chỉ có thể một mình yếu ớt chống đỡ, phía sau không có lấy điểm tựa chống đỡ.

Công chúa chọn một bước này, thật sự đánh đổi quá nhiều, cần bao nhiêu dũng khí, cần bao nhiêu bản lĩnh, cần bao nhiêu can đảm, mới dám chọn con đường này, một con đường ngoằn ngèo rẻ lối như mê cung, phía trước chỉ thấy mù mịt, không có lối ra.

Lại ép buộc bản thân phải chịu những điều không thích, công chúa làm sao có thể chịu đựng được?

Đem thân thể của mình ra áp đặt lên.

Như vậy thật sự rất uỷ khuất, nghĩ đến đây, Uyển Lục thấy bất bình, thức thời xúc động.

"Công chúa, người mệt rồi, trời cũng đã rất trễ, nên vào bên trong nghỉ ngơi."

Uyển Lục không đành lòng nhưng vẫn phải gọi công chúa thức tỉnh.

Sở Lăng Yên không muốn mở mắt, môi cũng không hé mở, gương mặt bất động tưởng chừng như đã thiếp đi không nghe thấy lời Uyển Lục nói.

Nhưng Uyển Lục dù sao theo nàng cũng đã lâu, biểu hiện nhỏ trên gương mặt công chúa liền nhận ra, hàng mi cong vừa rồi có run lên nhè nhẹ, chính là thể hiện thay ý ta biết rồi.

Một lúc lâu trôi qua, Sở Lăng Yên mới chịu mở mắt, mắt nhìn ngay Uyển Lục đang cuối đầu, biểu cảm nhìn một cái liền thấy rõ, biết rõ nàng lo lắng cho mình.

"Uyển Lục, muội sao lại yếu đuối rồi."

Sở Lăng Yên nói nhỏ nhưng là nghiêm giọng.

"Nô tì..."

Nghe công chúa nói, Uyển Lục hơi ấp úng, nhất thời thức tỉnh, hít một hơi, ngẩng đầu, môi mỉm cười.

Điều đầu tiên công chúa luôn chỉ bảo mình chính là không được yếu đuối, dù trong bất cứ tình cảnh nào, nhất định phải kiên cường, vững chí, chút nữa đã quên mất mà yếu lòng.

"Uyển Lục, ta nhất định không để bản thân mình chịu thiệt."

Đôi mắt mị hoặc của Sở Lăng Yên mang theo tia kiên quyết là minh chứng cho câu nàng vừa nói.

Uyển Lục là vì lo lắng nhiều thứ mà sớm quên một ít chuyện đã cùng công chúa nói.

Nhìn ánh mắt của công chúa truyền đến, tức khắc hiểu dụng ý, đáy mắt Uyển Lục đột nhiên sáng lên, biểu tình nhận ra việc mình đã quên.

Trong tâm liền được trấn an, thì ra mình đã quên một việc quan trọng đến như vậy.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 8


Sáng sớm, Tiền Phượng cung có phần không được yên tĩnh, luôn có người ra vào, phi tần lần lượt đến thỉnh an hoàng hậu, trễ hơn một chút, đã thấy các nàng lần lượt trở ra.

Mà người cuối cùng vừa rời đi, thì cùng lúc đó, ở một hướng khác có một đoàn người xuất hiện, nhanh chóng đã đến trước đại môn.

"Tham kiến ngũ công chúa."

Binh lính trước đại môn nhìn thấy người vừa bước đến liền quỳ rạp trên mặt đất hô lớn.

"Miễn lễ."

Thanh giọng dễ nghe vang lên, loại âm thanh này vừa nhẹ vừa có chút trầm, nghe trong lúc không gian yên tĩnh càng làm cho người ta yêu thích.

"Hoàng hậu nương nương hiện đang ở tẩm điện, mời người vào."

Chu Tư Hạ gật đầu, bước theo lối quen thuộc tiến vào tẩm điện.

Bước vào đã thấy mẫu hậu ngồi trên phượng ỷ dùng trà, môi hơi mỉm cười, tiến đến trước, hơi cuối người.

"Nhi thần tham kiến mẫu hậu."

"Hạ nhi đến rồi sao?

Mau miễn lễ đi."

Tiêu Băng Ngôn vừa nhìn thấy nữ nhi của mình, miệng liền nở nụ cười khuynh thành, vừa rồi đôi mắt còn vô hồn nhưng vừa thấy người trước mặt, đột nhiên biến mất ngay tức khắc, thay vào đó là ánh mắt rất dịu dàng, đủ biết có bao yêu thương.

"Hạ nhi của người đến rồi."

Chu Tư Hạ cũng hướng mẫu hậu mỉm cười, tự nhiên đi đến ghế phía dưới gần Tiêu Băng Ngôn nhất mà toạ.

"Nhiều ngày rồi Hạ nhi không đến, khiến cho mẫu hậu có chút nhớ nhung ngươi."

Tính ra cũng đã mấy ngày liền Chu Tư Hạ không đến Tiền Phượng cung, đến hôm nay mới xuất hiện.

"Hạ nhi nhiều ngày nay có chút bận không thể đến đây thỉnh an mẫu hậu được."

Chu Tư Hạ giải thích, lại nói tiếp, "Mẫu hậu có chuyện gì không vui sao, khi nãy hà nhi sao lại thấy người suy tư?"

Mẫu hậu suy tư, chắc chắn là chuyện khiến người phải bận tâm đến, chỉ là không biết chuyện lớn hay nhỏ.

"Mẫu hậu đang suy nghĩ đến một người, người này cũng có chút khiến ta bận tâm."

Tiêu Băng Ngôn gật đầu trả lời.

"Hạ nhi có được biết không?"

Nghe như vậy, khiến cho Chu Tư Hạ tập trung hơn, ánh mắt nghiêm túc hướng mẫu hậu hỏi.

Ai lại có khả năng khiến cho hoàng hậu nương nương bận tâm đến?

Người khiến cho mẫu hậu suy nghĩ đến chắc chắn là người không thể tầm thường đơn giản rồi.

"Là cống phẩm của Tây Sở mang đến cho Đại Quốc, Thiên Mạn công chúa Sở Lăng Yên, nàng cũng là công chúa duy nhất ở Tây Sở.

Hạ nhi chắc đã nghe qua rồi có đúng không?"

"Hạ nhi đã nghe qua chuyện Tây Sở mang cống phẩm đến, nhưng chuyện nàng đã đến đây bây giờ mới được biết."

Thiên Mạn công chúa Tây Sở, đương nhiên Chu Tư Hạ nàng có nghe qua danh, tài mạo đều khiến người khác ngưỡng mộ, nhưng không ngờ rằng người đã đến Đại Quốc rồi.

"Hạ nhi của ta thật sự quá vô tâm rồi.

Con xem chuyện lớn như vậy lại không mải mai quan tâm đến."

Giọng điệu Tiêu Băng Ngôn vừa trách vừa đùa, nữ nhi của nàng thật sự là người vô tâm, bản tính lại lãnh đạm, kiệm lời, gương mặt lúc nào cũng mang theo thần thái lạnh lùng, doạ cho người khác chỉ có sợ hãi.

"Hoàng huynh cùng Hạ nhi thật sự khác rất nhiều, đôi lúc mẫu hậu thật không biết bản tính của ngươi giống ai, nếu không phải do ta đứt ruột sanh ra, tận mắt chứng kiến, ta thật không tin ngũ công chúa đây là nữ nhi ruột thịt của ta."

Tiêu Băng Ngôn lại lắc đầu tỏ vẻ rầu rĩ, tiếp tục trêu nữ nhi của mình.

Có một điều làm cho Tiêu Băng Ngôn nàng cảm thấy buồn cười, từ nhỏ đã thấy nữ nhi lãnh đạm, nhưng không ngờ lớn lên chẳng những lạnh nhạt mà còn thờ ơ vô tâm với mọi thứ.

Thật sự khác biệt rất lớn so với mẫu hậu của nàng rồi.

"Chẳng phải đều do mẫu hậu sao, người nói Hạ nhi hoạ không tốt, Hạ nhi liền học hoạ suốt nhiều ngày nay, không còn tâm trí để ý đến những chuyện xung quanh."

Chu Tư Hạ biểu môi, hành động này chỉ thấy ở mẫu hậu nàng.

Cảm xúc thật của nàng, chỉ bày trước người thân thuộc.

"Thật sao?

Có tiến triển gì không?"

Tiêu Băng Ngôn vừa nghe nói nữ nhi học hoạ, đôi mắt có chút rực sáng, vui vẻ hỏi.

"Bẩm mẫu hậu đại nhân, đương nhiên là không."

Những thứ Chu Tư Hạ không yêu thích, chỉ sợ có học thêm cũng không tài giỏi được.

Thừa biết mẫu hậu cầm kì thư hoạ đều tinh thông, riêng hoạ mẫu thân đặc biệt thích nhất, cũng muốn nàng hoạ giỏi.

Bản thân nàng cũng am hiểu tất cả về hoạ, nhưng lại không chút yêu thích, cầm bút lên vẽ có chút không muốn.

Nhìn thấy vẻ mặt không tốt của mẫu hậu, Chu Tư Hạ lập tức nói tiếp: "Nhưng nhi thần sẽ cố gắng.

Còn chuyện lúc nãy mẫu hậu bận tâm, có phải là lo sợ phụ hoàng trầm mê?"

Tiêu Băng Ngôn hài lòng nhìn nữ nhi, tư chất Chu Tư Hạ vốn thông minh, chỉ cần nói qua nàng nhất định sẽ hiểu ngay ẩn ý sâu bên trong.

"Đúng vậy, đó chính là điều khiến mẫu hậu bận tâm, tuy nàng là cống phẩm vô quyền, nhưng thần sắc kinh diễm khiến ai nhìn qua cũng phải động tâm.

Trầm mê chỉ là chuyện sớm muộn, chỉ sợ nàng mang tâm tư riêng, khiến hoàng thượng mê muội, trái tim dẫn lối lý trí, đến lúc đó khó nói chuyện gì sẽ xảy ra."

Lần trước Sở Lăng Yên đến diện kiến, nhìn thấy mỹ mạo bức người của nàng, so với lời đồn đại về công chúa Tây Sở khuynh thành khuynh quốc không hề sai, loại nhan sắc đó như ma mị vô hình, ánh mắt mang theo thần hồn, chính là không cần câu dẫn, tự người cũng rơi vào mê trận.

"Vị công chúa đó thực sự xinh đẹp đến mức như vậy sao?"

Chu Tư Hạ lập tức thay đổi biểu hiện gương mặt, ánh mắt trở lại nghiêm nghị.

Đối với nàng, nhìn bằng ánh mắt trung tâm, hoàng hậu nương nương chính là tuyệt đại mỹ nhân, không ít phi tần mang dung mạo xinh đẹp, nhưng vẫn chưa có người khiến cho mình thán phục, tâm phục mắt phục.

Nay mẫu hậu mở miệng, nói người mang tên Sở Lăng Yên kia dung mạo xinh đẹp, khiến cho nàng tự động thấy tò mò, thần sắc thế nào lại khiến cho mẫu hậu phải lo lắng như vậy?

"Nếu sợ nàng mang tâm tư khác, vậy chúng ta liền nắm nàng trong tay, xem biểu hiện của nàng thế nào.

Nhưng...rõ ràng một mình nàng cũng không thể làm nên chuyện, mẫu hậu không cần quá lo lắng."

Dù sao đây là Đại Quốc rộng lớn uy quyền, nàng chỉ một thân một mạng, chắc chắn không dám mang tâm tư khác, có cho cũng không dám làm càn.

"Mẫu hậu chỉ đặt giả thuyết như vậy, chuyện gì cũng nên nhìn xa, mẫu hậu cũng biết nàng không có khả năng đó..."

Bản năng của Tiêu Băng Ngôn tự nhiên đều nhìn mọi việc sâu xa, nàng năm nay đã bước sang bốn mươi tuổi, sống trong cung đủ lâu để thấu hiểu rất nhiều chuyện, bao nhiêu năm qua giữ vững hậu vị, ngoài nhan sắc của mình, đương nhiên năng lực cũng phải rất cao.

Chuyện gì cũng từng gặp qua, hoàng cung luôn có sóng to gió lớn, tranh đoạt, thủ đoạn, âm mưu, chuyện gì Tiêu Băng Ngôn cũng gặp qua, nhất loạt đều do nàng làm chủ xử lí thoả đáng hoặc mạnh tay trị tội.

Người mang tâm tư gì, nhìn liền đoán ra ít nhiều, khó ai qua khỏi đôi mắt tinh tường của người từng trải, gọi là hoàng hậu nương nương.

Chu Tư Hạ gật gù, không kiềm lòng được mở miệng hỏi

"Mẫu hậu, vậy hiện tại nàng ở đâu?"

"Hoàng thượng bố trí nàng ở Linh Viện.

Có điều, Hạ nhi của mẫu hậu cuối cùng cũng chịu tò mò rồi sao?"

Nghe được Chu Tư Hạ hỏi về vị công chúa kia, lại lần nữa dùng lời trêu nữ nhi của mình, quả thực nàng rất ít khi chịu mở miệng hỏi về một người nào đó, nếu không nói ra nàng cũng sẽ không hỏi đến, nên khi nghe nàng mở miệng hỏi liền cảm thấy lạ.

Suy đi nghĩ lại, nói lạ cũng không đúng, sức hấp dẫn của bốn chữ công chúa Tây Sở rất khó để cưỡng lại, bất kể là ai cũng không tránh khỏi tò mò vì nàng.

"Mẫu hậu, cái này chỉ là chuyện bình thường, người nói quá rồi!"

Chu Tư Hạ bỉu môi, nhẹ giọng.

"Trước nay mẫu hậu chưa từng thấy con vì ai mà hỏi."

"Chỉ là nhi thần nghĩ đến liền buộc miệng hỏi."

Chu Tư Hạ chân thật trả lời.

"Được rồi, không nói đến nàng nữa, dùng điểm tâm sáng cùng mẫu hậu đi."

Lam Như nhìn công chúa của mình cùng hoàng hậu nương nương dùng điểm tâm vui vẻ, bản thân cũng cảm thấy ấm lòng.

Hoàng cung này, vốn thâm sâu hiểm độc khó lường, ganh ghét đố kị dẫn đến tàn sát lẫn nhau không thể tránh khỏi, may mắn công chúa có hoàng hậu che chở, phần nào giảm đi nguy hiểm.

Ánh mắt dịu dàng cùng lời nói của hoàng hậu dành cho công chúa, đủ biết người yêu thương nữ nhi của mình đến mức nào.

Cũng chỉ thấy đứng trước nhi tử của mình, người không còn mắt phượng sắc bén, không còn gương mặt nghiêm nghị khiến cho thế nhân kính sợ.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 9


Sau khi dùng điểm tâm cùng mẫu hậu, Chu Tư Hạ cùng cung nữ của mình rời khỏi Phượng Tiền cung.

Trên đường đi, nhìn cảnh vật trong đầu, lại suy nghĩ đến người lúc nãy mẫu hậu nói, Chu Tư Hạ nhẹ giọng nói với người đi phía sau mình không xa.

"Ngươi đã nghe qua vị công chúa của Tây Sở đó chưa?"

Nghe hỏi, Lam Như lập tức tiến về trước một ít, mắt đảo lên suy nghĩ lời công chúa vừa nói.

"Nô tỳ đã nghe qua một ít chuyện về vị Thiên Mạn công chúa này, là tam công chúa của Sở Mục, nữ nhi duy nhất của Mạc Nhu Tuyên.

Nàng tuy là nữ nhi nhưng là vị công chúa được Sở Mục trọng nhất."

Không lâu đã có đáp án, Lam Như rành mạch trả lời.

"Là nhi nữ duy nhất, được Sở Mục vô cùng sủng ái, không lí nào lại để nàng trở thành cống phẩm tiến cống cho Đại Quốc.

Trừ phi nàng tự nguyện...?"

"Công chúa, nô tỳ không biết nói thế nào, nhưng người suy đoán mọi chuyện đều rất đúng."

Lam Như mở to mắt kinh hãi nhìn công chúa của mình, thật sự tâm phục khẩu phục, vừa nói một ít, người đã muốn nhìn thấu tất cả.

Nhìn biểu hiện thái quá của Lam Như, Chu Tư Hạ cũng phải bật cười, rõ ràng là mình nói điều ai ai cũng biết, nàng lại làm như mình vừa đoán ra một chuyện khiến thế nhân nan giải vậy.

"Nô tỳ cũng nghĩ qua, Đại Quốc muốn xâm chiếm Tây Biên mà Tây Biên chỉ một phần nhỏ của Tây Sở, không lí nào Sở Mục lại cầu hoà giữ đất mà thế vị công chúa mình yêu thương nhất dâng cho kẻ khác."

Lam Như hơi ngừng lại, bản tính nhiều lời lại tiếp tục được phô trương:

"Nói đi cũng phải nói lại, Tây Sở mấy năm nay có chút loạn lạc, muốn đem binh chủng đối đầu Đại Quốc không phải không thể, nhưng một khi chiến tranh thiệt hại không hề nhỏ, biện pháp của nàng là cứu cả Tây Sở."

Chu Tư Hạ không nói, chỉ nhướn mày gật đầu.

Trong lòng có chút thán phục chuyện vừa nghe.

Lam Như ánh mắt đầy mong chờ, rõ ràng là đang chờ đợi công chúa nói gì đó, nhưng nhận lại chỉ là ánh mắt thẳng tắp, gương mặt vô thần cùng cái gật đầu hời hợt từ người, mới không kiên nhẫn hỏi:

"Người không định nói thêm gì nữa sao?"

Mình vẫn còn muốn nói tiếp nhưng công chúa không hỏi làm sao có thể nói được đây???

"Chẳng phải ngươi đã nói hết rồi sao?"

Ánh mắt vẫn nhìn phía trước đều bước, chỉ có cánh môi Chu Tư Hạ cong lên một ít.

"Vâng."

Lam Như xụ mặt, xuống giọng đáp yếu xìu.

Nàng thừa biết công chúa không thích nhiều lời, nhưng đôi lúc lại quên mất mà không kiềm chế bản thân.

Trước kia luyên thuyên không dứt, nhưng nhờ công chúa trách phạt, thực sự giảm đi rất nhiều rồi.

Nếu không giảm công chúa đã sớm tống cổ nàng khỏi cung của người rồi.

"Là vì chuyện này khiến mẫu hậu để tâm, nên ta cảm thấy lo lắng."

Vô tâm vô tư với mọi chuyện là điều mà nàng luôn làm, những chuyện không liên quan đến mình thì không cần quan tâm, bởi vì như vậy trong lòng sẽ được yên tĩnh thanh thản.

"Nô tỳ đương nhiên hiểu được."

Lam Như gật đầu.

Công chúa quả thực rất ít khi để tâm đến người nào đó, lời đồn đại dù hấp dẫn thế nhân đến mức nào cũng không bao giờ khiến người chủ động để mắt đến.

Cuộc sống của người vốn rất bình lặng, tựa như bản tính của người vậy.

"Chúng ta đến đại điện đi."

Chu Tư Hạ đột nhiên nói.

Đã lâu không gặp phụ hoàng, hôm nay khí hậu mát mẻ dễ chịu liền đến đó.

___________

Điện Long Uy.

Từ bên ngoài Lưu Biện đi vào đại điện, nhanh chân bước lên chỗ cao nhất, nơi có người mặc long bào, hơi cuối người nói nhỏ bên tai y.

Lưu Biện vừa nói, sắc mặt vốn điềm tĩnh pha chút uể oải của Chu Minh phút chốc khởi sắc, chuyển biến đặc biệt tốt, màu mắt trở nên sáng bất thường, vừa nghe một câu đã khiến tâm trạng hắn vui vẻ.

"Mau cho nàng vào!"

Lưu Biện nhanh chân bước trở ra ngoài, lát sau đã quay trở lại, phía sau bước vào là Chu Tư Hạ.

Bước đến hơn giữa điện, Chu Tư Hạ cuối người hành lễ.

"Hạ nhi tham kiến phụ hoàng."

Nghe được thanh âm quen thuộc dễ nghe, gương mặt Chu Minh không tránh khỏi vui vẻ, miệng cười rất tươi.

"Hạ nhi mau miễn lễ!"

Bút trên tay ngừng lại, Chu Minh đẩy tất cả tấu chương sách vụ sang một bên, trước mắt chỉ thấy có nữ nhi của mình.

"Mau đến đây với phụ hoàng."

Chu Tư Hạ nghe lời bước lên bậc thang tiến đến long ỷ nơi Chu Minh đang toạ.

Tự nhiên đến ngồi vào ghế gần đó.

"Hoàng nhi hôm nay đến đây khiến trẫm rất vui, cũng rất lâu rồi con không đến."

Chu Minh cười nói.

"Hạ nhi biết người bận chính sự nên không đến, chỉ sợ phụ hoàng thấy phiền hà mà thôi."

Chu Tư Hạ vui vẻ đáp lời.

Thực sự lâu rồi chưa đặt chân đến đây thỉnh an phụ hoàng.

Chính vụ đương nhiên vô số kể, thời gian gần đây tăng lên, phụ hoàng bận xử lí rất nhiều, nên nàng không dám đến, chỉ sợ làm mất thời gian của người.

Hôm nay sẵn tiện liền đến gặp phụ hoàng một lúc, nàng thừa biết bất kể giờ nào đến, người cũng sẽ không bao giờ thấy phiền hà, cũng sẽ rất vui vẻ, còn muốn mình lưu lại lâu hơn.

"Những người khác liền thấy phiền hà, bất quá Hạ nhi đặc biệt khác, ngược lại phụ hoàng rất vui."

Ánh mắt ôn nhu nhìn nhi nữ của mình, Chu Minh nói.

Hoàng tử, công chúa trong cung không hề ít.

Nhưng Chu Tư Hạ chính người hắn yêu thương để tâm nhất, tuy rằng bản tính lạnh lùng lại có chút thờ ơ với mọi thứ, càng không có mấy lời ngọt ngào lấy lòng như nhiều hoàng nhi khác, nhưng nàng vẫn khiến hắn thấy vô cùng vui vẻ.

"Phụ hoàng xử lí chính sự nhiều như vậy nhất định phải giữ gìn sức khoẻ thật tốt.

Hạ nhi không thể giúp ít gì cho người được."

Chu Minh lớn tiếng cười: "Nghe mấy lời này từ Hạ nhi trẫm đã đủ mãn nguyện rồi.

Chỉ cần tiểu công chúa của trẫm cảm thấy vui vẻ thì trẫm cũng cảm thấy vui."

Tuy rằng không cùng nàng trò chuyện nhiều, nhưng hắn thừa biết Chu Tư Hạ rất thông minh nhạy bén, chỉ là nàng tự che đậy đi không muốn phân tranh cùng kẻ khác.

Từ nhỏ đã hiểu được đối nhân xử thế, mỗi một lời khi nói ra đều rất chân thành.

Chu Minh vẫn còn nhớ, năm đó là sinh thần của mình, tất cả hoàng nhi lớn nhỏ đều đến chỗ hắn, trên tay mỗi tiểu hài đều là những vật cao quý đáng giá đem đến tặng mình, chỉ riêng Tư Hạ hai tay ôm lấy một chậu hoa nhỏ đến tặng mình.

Hoàng nhi của mình đều tranh nhau đến trước tặng cùng chúc những lời chau chuốt hoa mỹ, chỉ riêng nàng đứng ở cuối cùng, luôn cuối đầu nhìn chậu hoa trong tay mình.

Đến khi phía trước trống trãi, nàng cũng là hà nhi cuối cùng bước đến tặng cho hắn, chỉ nói vỏn vẹn một câu duy nhất, "Hạ nhi chúc phụ hoàng sanh thần thật vui".

Tuy chỉ một câu đơn giản như thế nhưng hắn lại nhớ đến tận bây giờ.

"Gần đây, hà nhi có nghe qua Tây Sở mang cống phẩm đến..."

Chu Tư Hạ phân vân nói, như nửa muốn nói nửa lại không.

"Hoàng nhi tò mò chuyện này sao?"

Chu Minh quay qua nhìn nàng hỏi.

Nhận được cái gật đầu của nàng, Chu Minh nói tiếp: "Đúng vậy, là Thiên Mạn công chúa, phụ hoàng giữ nàng ở Linh Viện, cũng ban lệnh cấm tiến nhập vào, bất quá hoàng nhi là ngoại lệ, nếu muốn gặp thì cứ việc đến đó, phụ hoàng cho phép."

Luôn luôn như vậy, đối với Chu Minh, Chu Tư Hạ sẽ là người ngoại lệ.

Suy nghĩ của nàng rất giống với mẫu hậu của nàng, chính vì điểm đó, cảm giác thực sự rất tốt, khiến Chu Minh rất hài lòng.

"Hoàng nhi chỉ cảm thấy lạ, trước nay đều vật phẩm được tiến cống, nay lại là người được tiến cống, vậy phải gọi là đại phẩm Tây Sở rồi."

Chu Tư Hạ nghĩ thế nào thì nói thế ấy.

"Đúng vậy là đại phẩm Tây Sở!"

Chu Minh bật cười lập lại.

Nghĩ đến, tâm trạng tốt đẹp như được nhân lên bội phần.

Có được nữ nhân thế nhân vọng tưởng, khát vọng lớn này, khó khăn đến mức nào chỉ có hắn biết, mấy năm nay hao tâm tổn trí ngày đêm tính toán từng bước, rốt cục cũng thành hiện thực.

Chu Tư Hạ đưa mắt nhìn qua phụ hoàng, lại thấy người hưng phấn đến như vậy, mẫu hậu lo lắng là điều không thể tránh khỏi.

Phụ hoàng mỗi năm đều được mẫu hậu đứng ra tuyển chọn phi tần nạp vào hậu cung, mỗi một phi tần đều có nhan sắc, riêng lần này là do phụ hoàng chủ động thực hiện ý muốn, dùng uy quyền bất chấp bức ép Tây Sở giao người ra.

Chu Tư Hạ thật sự đã dự đoán trước được tương lai, nỗi lo của mẫu hậu chắc không dừng lại ở đó, hoàng cung lại sắp có một trận sóng to gió lớn, mà châm ngòi chính là vị công chúa này.

Phi tần nhất định đứng ngồi không yên, nhất định lại được náo nhiệt, tranh đoạt đấu đá lẫn nhau tranh sủng, à không đúng, phải là mũi nhọn hướng vào Sở Lăng Yên.
 
[Bách Hợp][Tự Viết] Đại Phẩm Tây Sở
Chương 10


An Ngọc cung.

"Ta muốn mẫu hậu vui lòng nhưng lại không làm được."

Chu Tư Hạ buông bỏ quyển sách trong tay xuống bàn, thở dài.

"Công chúa hoạ không tệ, nhưng là do người không thích nên mới không có hứng thú, khiến cho bức hoạ không được tốt."

Lam Như ra vẻ hiểu biết nói.

Công chúa chỉ đọc cách hoạ, nhưng lại không thích việc cầm bút lên hoạ, chỉ cầm bút lên vẽ vài đường đã chán ghét buông bỏ xuống, chính vì thế khó mà thuần thục, đạt đến mức hoạ như thật, như nương nương vẫn mong muốn.

"Bỏ đi, ta thật sự không làm được."

Chu Tư Hạ chán nản, đứng dậy rời khỏi ghế.

Điều Chu Tư Hạ không thích, có ép buộc nàng cũng không làm được, tuy mẫu hậu thích, luôn ép nàng học hoạ thật điêu luyện, nhưng nàng lại không thích, cố đến mấy cũng không yêu thích được, chỉ còn bất lực, đành trái ý mẫu hậu mà thôi.

Nhìn thấy mày công chúa nhăn lại một mảng, gương mặt khó chịu lộ rõ, ngoài trời vừa vặn chuyển mát mẻ, Lam Như nói: "Công chúa bên ngoài sắc trời rất tốt, trời chiều nhưng không có nắng, người có muốn ra ngoài thưởng cảnh một lúc không?"

Chu Tư Hạ khe khẽ ừm một tiếng, nhấc chân bước ra bên ngoài.

Không khí thoáng đảng bên ngoài thật sự tốt hơn ở trong phòng rất nhiều, gió cũng lần lượt kéo đến, làm y phục mềm mại của nàng khẽ động bay lên, thanh ti đen tuyền cũng bay phất phơ theo từng cơn gió thoáng qua, trận gió mát mẻ đúng lúc đem tâm tình có chút nóng nảy của Chu Tư Hạ làm dễ chịu hơn.

Nhìn vẻ mặt công chúa giãn ra khiến Lam Như yên tâm hơn, thần thái vẫn như thế bất động, tuyệt nhiên lúc này như tiên tử giữa ngàn hoa, xinh đẹp vạn phần.

Công chúa là do thừa hưởng từ mẫu hậu, đường nét trên gương mặt công chúa rất giống hoàng hậu nương nương, nét mặt tương đồng nhưng thần thái lại rất đối lập.

Thật sự mà nói, chỉ riêng mình Lam Như nàng cảm nhận thôi, công chúa còn muốn đẹp hơn mẫu hậu người.

Nhưng chính công chúa sống bình lặng, lại lạnh nhạt ít khi hoà nhã trước mặt ngoại nhân, liền khiến cho người ta e ngại, nhan sắc của người cũng ít khi được mọi người mang ra bàn tán.

Vì sự hào nhoáng ăn mặc vô cùng lộng lẫy, trang điểm hoa sắc của những vị công chúa khác, đôi lúc mọi người lại quên hoàng cung còn có ngũ công chúa.

"Công chúa, phía bên trái chính là Linh Viện, chỉ cần rẻ qua một lúc liền tới được, người có hay không muốn thử đến đó một chuyến?"

Linh Viện mà nói cách Ngọc An cung không xa lắm.

Linh Viện chính là biệt việt nằm ở phía trong cùng phía tây hoàng cung, dù vậy nhưng rất rộng lớn, sân viên rộng rãi thoáng mát, mọi thứ ở nơi đó đương nhiên rất tốt.

Nay dành Linh Viện cho Sở Lăng Yên, đặc ân không hề nhỏ.

"Nô tỳ còn nghe được, ba ngày nay, đã hết hai ngày hoàng thượng đến Linh Viện."

Lam Như nhỏ giọng.

"Thật sao?"

Chu Tư Hạ hơi nhíu mày.

"Là thật."

Lam Như gật đầu chắc nịt.

Lúc sáng có nghe được tin tức từ miệng của cung nữ, hỏi ra mới biết là cung nữ từ Linh Viện truyền ra.

Vả lại chuyện hoàng thượng xuất cung đi đến đâu, luôn là vấn đề nóng hỏi của đám cung nữ, thái giám, tin tức thật sự bay nhanh như gió.

"Vậy liền đi Linh Viện đi."

Đáy mắt Chu Tư Hạ sâu hút có phần đanh lại, không đoán được tâm tư.

Sẵn tiện đi Linh Viện một chuyến, sẵn tiện xem mỹ mạo của người kia thế nào, thật không tin có người sẽ khiến mình tâm phục khẩu phục mà công nhận là tuyệt đại mỹ nhân.

Rẽ trái, trên nền gạch đá chậm rãi đi, không lâu đã đến trước đại môn to lớn, trên bảng lớn màu đỏ khắc hai chữ Linh Viện thật to.

Muốn đến đại môn, vốn phải bước lên ước chừng năm bậc thang đá.

Chân Chu Tư Hạ vẫn đứng dưới nền đá bằng phẳng cách bậc thang đầu tiên một khoảng nhỏ, thoáng qua suy nghĩ không biết, phụ hoàng bận nhiều chính sự có hay không còn nhớ, lệnh đã được truyền đi chưa, liệu mình có thể vào không.

Binh lính lập tức cuối người hành lễ: "Tham kiến công chúa.

Mời người vào bên trong."

Chu Tư Hạ chóp mi, xem ra lệnh của phụ hoàng đã được truyền đến đây, không chần chờ bước vào.

"Ta muốn gặp công chúa Tây Sở."

Chu Tư Hạ hướng thị vệ nói.

"Hạ nhân dẫn người đến đó."

Thị vệ cuối đầu đáp, dẫn đường đến nơi có người gọi là Thiên Mạn công chúa.

Bước sâu vào bên trong, vừa mắt nhìn thấy thân ảnh muốn gặp đang xoay lưng về phía mình, trước mặt nàng là giá đỡ cùng một bức tranh.

Chu Tư Hạ hơi giơ cánh tay ra hiệu cho cung nữ miễn hành lễ.

Tự mình bước đến gần hơn, nơi có người đang rất chuyên tâm.

Sở Lăng Yên vẫn đang chăm chú dương bút hoạ, hoàn toàn chìm vào bức hoạ, không để ý đến xung quanh, đương nhiên sẽ không biết cách mình không xa có một người vừa xuất hiện.

Chiều tà gió tự nhiên rất nhiều, không khí oi bức nóng nực như buổi trưa biến mất, Sở Lăng Yên cũng chỉ vừa đem bức tranh ra, hoạ chưa được bao lâu.

Nhìn vào bức hoạ vẫn chưa hoàn thành, còn một vài điểm cần chỉnh sửa, nhưng trên bức tranh chính là phong cảnh tuyệt đẹp, màu sắc của bức tranh rất kì diệu, bút hoạ tỉ mỉ điêu luyện đến mức nhìn qua như cảnh thật ở ngay trước mắt.

Chu Tư Hạ đến gần Sở Lăng Yên hơn, ở ngay phía sau nàng.

Nhìn bàn tay trắng nõn thon dài cầm bút nhấc lên hạ xuống thật đẹp, ánh mắt không tránh khỏi bị thu hút.

Người trước vừa gác bút, Chu Tư Hạ đã vươn tay cầm lên cây bút Sở Lăng Yên vừa đặt xuống, đưa lên trước mắt xem là loại gì.

Hành động bất chợt đó khiến Sở Lăng Yên giật mình.

Ánh mắt không khỏi ngạc nhiên mở to quay đầu sang, nhận ra hiện diện của một người, còn ở ngay sau mình.

Chu Tư Hạ không tránh né, đưa mắt nhìn lại, trực tiếp nhìn vào mắt nàng.

Ánh mắt thẳng tắp lạnh lùng của người trước mặt làm cho Sở Lăng Yên không tránh khỏi bối rối trong mắt, cảm nhận trái tim trong lồng ngực phút chốc loạn nhịp, cả hơi thở cũng khẽ loạn theo.

Cùng lúc đó Lam Châu đi đến bên cạnh Sở Lăng Yên khe khẽ danh xưng của người vừa đến.

Với năng lực của mình, Sở Lăng Yên mau chóng thu lại, khôi phục thường sắc, hơi chóp mắt, khuôn miệng khẽ mở.

"Tiểu nữ tham kiến ngũ công chúa."

Chu Tư Hạ đến gần hơn để nhìn rõ bức hoạ, tầm mắt như được mở mang, từ tận đáy lòng tán dương bức hoạ, chẳng phải đây chính là đỉnh cao của hoạ sao?

Nàng từng đọc qua quyển sách nói về hoạ, trong đó có nói cấp bật của người hoạ, thì đây là cảnh giới cao của hoạ, ngoài hoạ như thật, chính là mang được thần hồn vào trong tranh.

Từng đường từng nét đều sắc xảo, thuần thục, màu sắc được vẽ lên tỉ mỉ, bức hoạ càng thêm màu kì diệu, tranh mà cứ ngỡ là thật, đây rõ ràng là cảnh vật, không phải là người, nhưng lại thấy được thần hồn, tựa như vật chủ có linh hồn.

Sở Lăng Yên thật sự có thể vẽ đẹp đến mức như vậy sao?

"Hoạ rất đẹp."

Chu Tư Hạ khẽ thốt lên.

Sở Lăng Yên không nói, chỉ đứng nhìn Chu Tư Hạ, một lượt thu hết vào trong mắt.

"Đây là phong cảnh Tây Sở?"

Chu Tư Hạ thản nhiên hỏi.

Gật đầu, Sở Lăng Yên đáp: "Hồi công chúa, đúng vậy là phong cảnh Tây Sở, đây là Tây Phong nơi đẹp nhất Tây Sở."

Chu Tư Hạ nhướn mày rồi gật gù: "Là vậy sao..."

Tây Phong sao?

Theo bức hoạ, cảnh cũng như tên, toàn cảnh nhẹ nhàng hoang sơ, thiên nhiên ban tặng một nơi quá mức hoàn hảo rồi.

Chỉ trách đó là Tây Sở.

Chu Tư Hạ bất ngờ cầm lấy bức tranh lên xem.

"Rất đẹp nhưng đây là Tây Sở..."

Một nửa bức tranh sớm đã bị vò trong tay Chu Tư Hạ.

"Bầu trời ngươi đang đứng chính là Đại Quốc, không khí ngươi đang hít cũng là Đại Quốc.

Những thứ này tốt nhất không nên hiện diện thì hơn..."

Chu Tư Hạ nói xong cũng là lúc phong cảnh tuyệt đẹp tiêu biến trong tay nàng, bức tranh bị cuộn tròn, vò lại một nhúm to.

Gương mặt Chu Tư Hạ bất động, biểu tình trước sau vẫn thờ ơ lạnh nhạt.

Nhìn qua biểu hiện của Sở Lăng Yên, bắt gặp ánh mắt nàng thoáng qua tia giật mình rồi phảng phất tức giận bất bình, nhưng cũng chỉ thấy vài giây, đôi mắt đã trở lại như trước đó sắc bén.

Chu Tư Hạ cũng nhận ra, nàng rất đẹp, nói tuyệt đại khuynh thành không sai, vẻ đẹp này thu hút đến kì lạ, rốt cuộc cũng có người làm mình tâm phục mắt phục.

Chả trách phụ hoàng vì nàng trầm mê, chỉ sợ sẽ bị đôi mắt trong suốt nhưng ẩn đầy ma mị này mê hoặc không thoát khỏi được.

Mọi hành động diễn ra quá nhanh,

Sở Lăng Yên chỉ có thể ngây người đứng nhìn bức hoạ tâm huyết của mình bị vò lại, vứt xuống đất.

Bức hoạ này nàng đã hoạ suốt nhiều ngày liền, đến hôm nay mới hoàn thành còn chưa kịp vui vẻ, ngắm nhìn kĩ đã sớm thành mảnh giấy nhăn nhúm rồi.

Giống như tâm huyết của mình bị lấy xuống chà đạp dưới chân kẻ khác, nhưng chỉ có thể bất lực cam chịu.

Ngực hơi đau, Sở Lăng Yên hít thở không thông, cố gắng đè ép cảm giác chua xót bản thân xuống, cố an ủi bản thân, dù sao cũng là bức hoạ, liền vẽ bức khác.

Ngẩng đầu, ánh mắt Sở Lăng Yên rất nhu hoà nhìn Chu Tư Hạ, môi khẽ mỉm cười: "Tiểu nữ chỉ biết cảnh vật ở Tây Sở, đương nhiên chỉ có thể vẽ Tây Sở, lần sau tiểu nữ sẽ chú ý hơn."

"Vậy lần sau liền vẻ cảnh vật ở Linh Viện đi."

Chu Tư Hạ nhướn mày thản nhiên nói.

Lần nữa mở miệng, Chu Tư Hạ đưa người nghe đến rất nhiều cũng bậc cảm xúc: "Ta đến đây chỉ để xem người mà thiên hạ đồn đại rất cao, nhan sắc khuynh thành khiến thế nhân điên đảo, nhưng đến rồi ta lại tìm không thấy người đó."

Sở Lăng Yên vừa nghe, trong lòng có chút lửa nóng dâng lên, cảm xúc không hề dễ chịu nhưng bất quá gương mặt vẫn bày ra thản nhiên như không để tâm lời vừa nghe.

"Vậy sao?

Thật đáng tiếc."

Dù không biết ngoài kia thiên hạ đồn gì về Sở Lăng Yên, nhưng với mị lực của mình, không tin người muốn mê hoặc lại không mê hoặc được.

Đột nhiên trong đầu có suy nghĩ kì lạ, khiến cho Sở Lăng Yên có chút giật mình.

"Làm phiền nhiều rồi, ta cũng nên rời khỏi."

Chu Tư Hạ nói cho có lệ, không nhìn Sở Lăng Yên thêm lần nữa đã theo lối cũ bước đi.

Đi rồi Chu Tư Hạ mới nghĩ đến, hôm nay mình hành xử thật lạ, giống như không phải mình vậy, lý trí lúc đó cũng không thể nào kiểm soát được.

Nhưng dù sao thì mọi chuyện cũng đã xảy ra, kịp lúc suy nghĩ đã là vãn hồi.

Chính Lam Như cũng cảm thấy công chúa rất lạ, mặc dù thần sắc như thường lệ, giọng nói vẫn thản nhiên, nhưng lời lẽ người hôm nay rất sắc bén, còn cả việc vò bức hoạ kia thành một cái nhăn nhúm.

Hôm nay đặc biệt thật cảm thấy thấy ngưỡng mộ công chúa a, lời lẽ sắc bén toàn đánh trúng chỗ đau, công chúa quả nhiên lợi hại, chọc tức yêu cơ kia không ít, thật sự khiến mình vừa khâm phục vừa hả lòng hả dạ, Lam Như càng nghĩ càng thấy hưng phấn, đường về luôn miệng cười tươi rói.

Nhưng Lam Như lại không hay biết, lúc rời khỏi đại môn Linh Viện cũng chính là lúc nàng đã làm nên chuyện sai đáng trách, nghiêm trọng chẳng đến, nhẹ thì lại không đủ.
 
Back
Top Bottom