Sau chuyện tài liệu, bề ngoài mọi thứ trong lớp có vẻ yên ổn trở lại.
Nhưng Liễu Bạch An biết rất rõ đây chỉ là khoảng lặng trước cơn sóng lớn hơn.
Ba ngày sau, nhà trường gửi thông báo mời phụ huynh học sinh đội tuyển tới họp.
Trong nguyên tác, chính buổi họp này đã trở thành bước ngoặt khiến Liễu Bạch An hoàn toàn bị đẩy ra khỏi cốt truyện, nguyên nhân rất đơn giản chỉ hai chữ gia thế.
Chiều hôm đó, phòng họp tầng ba đông kín người.
Giáo viên, phụ huynh, lãnh đạo nhà trường đều có mặt.
Không khí nghiêm túc đến mức khiến học sinh đứng ngoài hành lang cũng cảm thấy áp lực.
Mẹ Liễu Bạch An ngồi cạnh cô, tay nắm chặt quai túi.
Bà mặc áo sơ mi giản dị, gương mặt có chút căng thẳng nhưng vẫn cố mỉm cười khi thấy con gái.
"Không sao đâu," Liễu Bạch An khẽ nói với bà.
"chỉ là họp bình thường thôi."
Mẹ cô gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được lo lắng.Trái ngược hoàn toàn, phía bên kia phòng họp là một khung cảnh khác.Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ trầm ổn.
Bên cạnh là Tống Dư Hạ.
Không cần giới thiệu, ai cũng biết đó là ba của Tống Dư Hạ.
Những ánh mắt vô thức đổ dồn về phía đó.
Có kính nể, có tò mò, cũng có chút dè chừng.
Liễu Bạch An cúi mắt
, cô nhớ trong nguyên tác từng viết một câu rất lạnh lùng:"Có những người ngay khi sinh ra đã đứng ngay vạch đích.Nhưng cũng có những người đứng ở vạch xuất phát."
Cuộc họp bắt đầu bằng những lời phát biểu vô cùng quen thuộc, thành tích, kỳ vọng, áp lực.
Rồi giáo viên chủ nhiệm chuyển sang phân tích từng
học sinh trong đội tuyển.
Khi nhắc tới Tống Dư Hạ, giọng nói rõ ràng tự tin hơn hẳn.
"…thành tích ổn định, tư duy tốt, có sự hậu thuẫn từ gia đình."
Đến lượt Liễu Bạch An, giáo viên dừng lại một chút.
"…Liễu Bạch An là trường hợp khá đặc biệt.
Gần đây tiến bộ rất nhanh."
Chỉ một câu đó thôi nhưng đủ để vài phụ huynh trao đổi ánh mắt với nhau.
Hứa Giai Giai ngồi phía sau, cùng mẹ mình.
Người phụ nữ kia mỉm cười, rồi vô tình lên tiếng:
"Tiến bộ nhanh như vậy, chắc là có phương pháp học tập đặc biệt mà nhỉ?"
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy ẩn ý, không khí phòng họp chợt căng ra.
Mẹ Liễu Bạch An khẽ siết tay con gái.
"An An học rất chăm chỉ," bà nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng, "cháu nó tự học là chính."
"À, vậy thì tốt," người phụ nữ kia cười, "chỉ là mấy đứa nhỏ áp lực lớn, gia đình bình thường chắc cũng vất vả theo kịp."
Một câu nói tưởng như cảm thông nhưng lại đặt thẳng gia thế lên bàn cân.
Liễu Bạch An cảm giác sống lưng mình lạnh đi, hình như cảnh...cảnh này cô đã từng đọc qua rồi.
Ngay sau đó, trong nguyên tác, không ai lên tiếng.
Và Liễu Bạch An bắt đầu bị xem là "không phù hợp".
Nhưng lần này thì khác :
"Tôi không nghĩ như vậy."
Một giọng nói trầm thấp vang lên, ba của Tống Dư Hạ đứng dậy.
Cả phòng họp im phăng phắc.
"Năng lực học tập không phải là thứ mua được bằng tiền," ông nói chậm rãi, "nếu một học sinh có thực lực, thì xuất thân không phải vấn đề."
Ông nhìn về phía giáo viên.
"Nhà trường chọn học sinh dựa trên năng lực, đúng không?"
Giáo viên vội gật đầu: "Dạ, đúng vậy."
Hứa Giai Giai cúi đầu, môi mím chặt.
Liễu Bạch An ngẩng lên, không kịp che giấu sự ngạc nhiên trong ánh mắt.
Tống Dư Hạ quay sang nhìn cô, ánh mắt bình thản, như thể chuyện này là lẽ đương nhiên.
Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí khác hẳn lúc đầu.
Trên đường về, mẹ Liễu Bạch An thở phào nhẹ nhõm.
"May quá," bà nói, "ba của bạn Tống Dư Hạ nói giúp, không thì mẹ cũng không biết phải nói sao."
Liễu Bạch An im lặng, cô nhớ trong nguyên tác, ba của Tống Dư Hạ chưa từng can thiệp vào chuyện này, chưa từng.
Buổi tối, Liễu Bạch An nhận được tin nhắn từ Tống Dư Hạ gửi đến:
Cậu đừng nghĩ nhiều.
Liễu Bạch An:
Ba cậu… vì sao lại nói vậy?
Bên kia im lặng một lúc, rồi tin nhắn mới hiện lên Tống Dư Hạ trả lời:
Vì ông ấy tin mình, và mình tin cậu.
Chỉ hai dòng chữ ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tim Liễu Bạch An đập mạnh đến mức không yên.
Đêm đó, Liễu Bạch An lại mơ, lần này không còn mơ hồ như trước.Cô đứng trong một không gian tối, trước mặt là một quyển sách mở ra, những dòng chữ liên tục bị xóa rồi viết lại.
Một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Lần này… cậu đã ở lại."
"Cho nên thế giới mới tiếp tục."
Liễu Bạch An giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch.
Trên bàn học, quyển tiểu thuyết 《Thanh Xuân Có Gió》 thứ đáng lẽ không tồn tại trong thế giới này đang nằm im ở đó.
Cô mở ra, ở trang cuối cùng, xuất hiện thêm một dòng chữ viết tay: "Nữ chính thứ hai đã được kích hoạt."