Hài Hước [Bách Hợp]Cốt truyện lệch khi ta xuyên vào!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406743876-256-k702180.jpg

[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Tác giả: AnnDao
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Cốt truyện lệch khi ta xuyên vào !

Thể loại: Bách hợp, xuyên thư, vườn trường.

Nhân vật chính: Tống Dư Hạ, Liễu Bạch An.

Tốc độ ra chuyện nhanh chậm thất thường nên thông cảm😅😅😅.

Đọc truyện vui vẻ hong quạo nha 😁😁😁.



xuyênthư​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 1: Xuyên vào đúng người không nên xuyên rồi !


Liễu Bạch An rất chắc chắn một điều:

nếu có bảng xếp hạng "những nhân vật xui xẻo nhất tiểu thuyết", thì nữ phụ pháo hôi trùng tên với cô chắc chắn đứng top đầu rồi.

Cô vừa đọc xong chương cuối của bộ tiểu thuyết 《Thanh Xuân Có Gió》, trong lòng đầy oán niệm.

Không phải vì kết BE hay HE, mà vì nữ phụ Liễu Bạch An một nhân vật tồn tại chỉ để làm nền cho nữ chính chết chìm trong sự lãng quên một cách quá mức qua loa.Không ai nhớ tới.Không ai quan tâm.Bị đổ oan, bị cô lập, cuối cùng chuyển trường trong im lặng.

"Viết kiểu này á?

Thà đừng cho nhân vật này xuất hiện còn hơn..."

Liễu Bạch An lẩm bẩm, tay tiện thể kéo chăn trùm kín đầu.

Mắt nhắm lại lúc nào không hay.

Rồi một cơn đau đầu dữ dội ập đến.

Ý thức như bị ném thẳng xuống nước lạnh.

Tai ù đi, tim đập mạnh đến mức cô gần như không thở nổi.

Khi mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn không phải là trần nhà quen thuộc, mà là... bảng đen.

Bảng đen rất lớn, phía trên viết bằng phấn trắng:

"Tiết 2 - Toán nâng cao"

Tiếng giảng bài đều đều vang lên.

Tiếng lật sách, tiếng bút viết, tiếng thì thầm khe khẽ của học sinh phía sau.

Liễu Bạch An chết lặng.

Cô cúi đầu, nhìn xuống bàn mình.

Một quyển sách giáo khoa Toán lớp 11.

Một cuốn vở ghi chằng chịt công thức.

Và ở góc trên cùng, nét chữ gọn gàng viết rõ ba chữ:

LiễuBạch An

"...Đùa tôi à?"

Cô đưa tay véo mạnh lên đùi mình.

Đau.

Rất đau.

Không phải mơ.

Một ký ức xa lạ đột ngột tràn vào đầu từng mảnh từng mảnh, như bị ai đó ép nhét vào.

Lịch học, tên giáo viên, bạn cùng lớp, cả những chuyện vụn vặt như hôm qua ăn gì ở căn-tin... tất cả đều không phải ký ức của cô, nhưng lại quen thuộc đến đáng sợ.

Liễu Bạch An rốt cuộc cũng hiểu ra.

Cô xuyên không rồi.

Và không chỉ xuyên vào tiểu thuyết

mà còn xuyên trúng ngay nữ phụ pháo hôi cùng tên cùng họ với cô.

"Nữ phụ Liễu Bạch An... người bị đào thải ở nửa sau cốt truyện..."

Trong nguyên tác, Liễu Bạch An là kiểu người tồn tại rất mờ nhạt.

Thành tích trung bình khá, tính tình hiền lành, không có cá tính nổi bật.

Điểm duy nhất khiến cô ta được nhắc đến nhiều hơn một chút là luôn bị so sánh với nữ chính.

So thành tích.

So gia cảnh.

So cách được mọi người yêu thích.

Và lần nào cũng thua.

Liễu Bạch An hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh.

Nếu đã xuyên vào đây, việc quan trọng nhất không phải là than trời trách đất, mà là sống sót phải sống sót.

Cô nhớ rất rõ kết cục của nguyên thân.

Nếu cứ đi theo nguyên tác, thì khoảng hơn nửa năm nữa, một hiểu lầm lớn sẽ xảy ra.

Không ai tin cô.

Không ai đứng về phía cô.

Cuối cùng bị gán cho cái mác "gây chuyện", rồi lặng lẽ biến mất khỏi trường.

"Không được..."

Liễu Bạch An siết chặt cây bút trong tay.

Cô không thể để kịch bản đó lặp lại.

Ngay lúc này, giáo viên gõ nhẹ thước lên bảng.

"Bạn Liễu Bạch An."

Tim Liễu Bạch An giật thót lên.

"Em lên bảng giải bài này."

Cả lớp quay lại nhìn cô.

Ánh mắt không ác ý, nhưng đủ khiến người ta áp lực.

Trong ký ức nguyên thân, Liễu Bạch An rất sợ bị chú ý, mỗi lần lên bảng đều căng thẳng đến run tay.

Nhưng Liễu Bạch An thì khác.

Cô đứng dậy, bước lên bảng.

Bài toán không quá khó ít nhất là với trình độ của cô trước khi xuyên không.

Phấn chạm bảng, từng bước giải được viết ra gọn gàng, rõ ràng.

Lớp học yên lặng dần.

Giáo viên nhìn bảng, hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu.

"Làm tốt.

Về chỗ đi."

Khi quay lại chỗ ngồi, Liễu Bạch An vô tình liếc sang bên cạnh.

Chỉ một cái liếc thôi nhưng đủ để tim cô khựng lại.

Cô gái ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu lên hàng mi dài.

Gương mặt lạnh nhạt nhưng sạch sẽ, đôi mắt đen sâu, đang nhìn cô rất chăm chú.

Đó là Tống Dư Hạ.

Nữ chính của cuốn tiểu thuyết này.

Trong nguyên tác, Tống Dư Hạ gần như không có giao điểm gì với nữ phụ Liễu Bạch An ở giai đoạn đầu.

Hai người tồn tại ở hai đường thẳng song song.

Vậy mà bây giờ Tống Dư Hạ khẽ cong môi, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe:

"Cậu giải bài rất tốt."

Chỉ một câu đơn giản.

Nhưng trong đầu Liễu Bạch An , một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên:

Hình như... có gì đó không đúng với nguyên tác rồi thì phải.

Tác giả có lời muốn nói:

mình mới viết truyện ạ nếu chỗ nào không phù hợp xin bỏ qua.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 2: Nguyên tác bắt đầu lệch rồi làm sao đây


Liễu Bạch An ngồi ngay ngắn tại chỗ, nhưng tâm trí thì hoàn toàn không ở trong lớp học.

Câu nói ban nãy của Tống Dư Hạ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một đoạn băng tua chậm.

“Cậu giải bài rất tốt.”

Trong nguyên tác, Tống Dư Hạ không bao giờ chủ động bắt chuyện với Liễu Bạch An.

Chưa từng, một lần cũng không.Vậy mà giờ đây, không chỉ nói chuyện, còn là… khen?

Liễu Bạch An giả vờ cúi đầu ghi chép, nhưng khóe tai đã đỏ bừng lên từ lúc nào không hay biết.

"Bình tĩnh… bình tĩnh nào Liễu Bạch An," cô tự nhủ.

"Có thể chỉ là hiệu ứng cánh bướm thôi.

Mình làm khác đi nên cốt truyện dao động chút thôi mà không có gì đâu."

Ừ, chỉ là dao động chút thôi, chắc vậy.

Tiết học kết thúc, học sinh lục đục đứng dậy.

Liễu Bạch An đang định thu dọn sách vở thật nhanh để chuồn trước, thì một cuốn vở bất ngờ trượt tới trước mặt cô.

"Cậu đánh rơi vở."

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên tai.

Liễu Bạch An ngẩng đầu,Tống Dư Hạ đang đứng cạnh bàn cô, tay cầm quyển vở, ánh mắt bình thản như thể việc chủ động giúp người khác là chuyện hết sức bình thường.

"À...cảm cảm ơn."

Liễu Bạch An nhận lấy vở, tim đập hơi nhanh.

"Vở ghi của cậu rất gọn" Tống Dư Hạ nói tiếp, "Mình có thể mượn chép lại không?"

"…Hả gì ?"

Liễu Bạch An suýt thì đánh rơi cả vở lần thứ hai.

Mượn vở?

Nữ chính mượn vở nữ phụ pháo hôi ư ?trong đầu cô lúc này chỉ có một hàng chữ in đậm:

CẢNH NÀY KHÔNG CÓ TRONG TRUYỆN!!!

Nhưng ngoài mặt, Liễu Bạch An vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Được…

được chứ."

Tống Dư Hạ khẽ cười.

Không rõ là vì thật sự vui hay chỉ xã giao, nhưng nụ cười ấy khiến ánh nắng ngoài cửa sổ dường như cũng dịu đi vài phần.

"Cảm ơn cậu.

Tan học mình trả."

Nói xong, cô xoay người rời đi, để lại Liễu Bạch An ngồi ngẩn ra tại chỗ.

"…Cứ thế mà đi luôn à?"

Liễu Bạch An cúi xuống bàn, lấy tay vỗ nhẹ lên má mình.

"Nữ phụ ơi là nữ phụ, tỉnh táo lại đi."

Buổi trưa, Liễu Bạch An xuống căn-tin với tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Theo nguyên tác, cô thường ăn một mình, ngồi ở góc khuất nhất, tồn tại như không khí.

Và hôm nay cô vẫn chọn góc khuất đó.

Chưa kịp ăn được mấy miếng, đối diện đã có người kéo ghế ngồi xuống.

"Ở đây còn chỗ không?"

Liễu Bạch An ngẩng đầu lên nhìn.

…Lại là Tống Dư Hạ.

Thìa trong tay cô khựng lại giữa không trung.

"Còn, còn chỗ."

Nói xong, Liễu Bạch An mới chợt nhận ra: toàn bộ căn-tin rộng thế này, hết chỗ ngồi rồi sao?!

Tống Dư Hạ đặt khay cơm xuống, ngồi đối diện cô.

Không khí im lặng vài giây, rồi nữ chính đột nhiên lên tiếng:

"Cậu có để ý không?"

"Để ý gì?"

"Cậu dạo này… khác hơn trước."

Đùng.

Trong đầu Liễu Bạch An như có tiếng sét đánh.

Khác? khác ở đâu? khác tới mức nữ chính cũng nhận ra sao?!

"Khác… chỗ nào?"

Liễu Bạch An hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Tống Dư Hạ nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc.

"Trước đây cậu rất ít nói.

Lúc nào cũng tránh ánh mắt người khác."

"Nhưng hôm nay, cậu đứng trên bục giảng, không hề sợ."

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Rất giống như… cậu không còn là người đứng bên lề nữa."

Liễu Bạch An siết chặt thìa.

Câu nói này, nếu đặt vào nguyên tác, đáng lẽ phải là lời miêu tả nữ chính.Vậy mà bây giờ nó lại được dùng cho nữ phụ sao.

"Có lẽ… mình chỉ muốn thay đổi thôi mà," Liễu Bạch An cười gượng.

Tống Dư Hạ nhìn cô rất lâu.

Ánh mắt ấy không sắc bén, cũng không dò xét, mà giống như đang cố ghi nhớ điều gì đó.

"Thay đổi như vậy," cô nói khẽ, "mình thấy rất tốt."

Vào buổi chiều trong giờ sinh hoạt, giáo viên bất ngờ thông báo danh sách tham gia cuộc thi học sinh giỏi cấp trường.

Theo nguyên tác, người được chọn chỉ có Tống Dư Hạ và nam chính.

Nhưng lần này khác với nguyên tác.

"Danh sách gồm: Tống Dư Hạ… và Liễu Bạch An ."

Cả lớp xôn xao.Ánh mắt đổ dồn về phía Liễu Bạch An , có ngạc nhiên, có nghi ngờ, cũng có không ít ánh nhìn không mấy thân thiện cho lắm.

"Liễu Bạch An á hả ?"

"Cô ấy được chọn sao ?"

"Trước giờ đâu nổi bật vậy đâu…"

Liễu Bạch An ngồi yên, lưng hơi căng cứng.Cô biết rồi.Cô bị dính vào drama rồi.

Theo logic truyện, một nữ phụ "vượt kịch bản" sẽ không được hoan nghênh.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí xung quanh đang thay đổi.

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên, không lớn nhưng đủ rõ:

"Giáo viên chọn thì chắc có lý do."

Tống Dư Hạ đứng dậy.

"Liễu Bạch An có năng lực."

Cả lớp im lặng ,Liễu Bạch An quay sang nhìn cô, trong lòng dậy sóng.

Trong nguyên tác Tống Dư Hạ chưa từng đứng về phía cô.

Tan học, Liễu Bạch An đang thu dọn đồ thì Tống Dư Hạ đưa trả lại quyển vở.

"Cảm ơn."

"Không có gì…"

"Ngày mai," Tống Dư Hạ nói, "chúng ta cùng ôn bài nhé?"

Liễu Bạch An ngẩn ra.

"Chúng ta?"

"Ừ," nữ chính gật đầu, ánh mắt rất nghiêm túc nói .

"đồng đội mà."

Trong khoảnh khắc đó, Liễu Bạch An chợt hiểu ra một điều đáng sợ hơn cả việc xuyên không.Có lẽ từ lúc cô bước vào thế giới này,vai trò của cô đã không còn là nữ phụ nữa rồi.

tác giả có lời muốn nói:truyện chắc là ổn phải không.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 3: Trà xanh xuất hiện, gia thế lộ diện, drama bắt đầu.


Tin tức về danh sách thi học sinh giỏi chỉ mất chưa đến một buổi chiều để lan khắp khối 11.Liễu Bạch An còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì đã cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của mọi người xung quanh.

Trước đây, cô giống như không khí.

Còn bây giờ cô trở thành chủ đề bàn tán.

"Nghe nói Lâm Bạch An được chọn thi chung với Tống Dư Hạ đó."

"Thật không?

Cô ấy có đủ trình không?"

"Hay là giáo viên ưu ái gì nhỉ..."

Những câu nói đó không hề lớn tiếng, nhưng vừa đủ để lọt vào tai.Liễu Bạch An cắn môi, giả vờ như không nghe thấy, tay lật sách nhưng một chữ cũng không vào đầu.

"An An."

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Cô ngẩng đầu.Đứng trước mặt cô là Hứa Giai Giai lớp phó học tập, cũng là nhân vật phụ có tiếng trong nguyên tác.

Nếu phải dùng một từ để miêu tả, thì chính là: trà xanh tiêu chuẩn.

Hứa Giai Giai có gương mặt thanh tú, lúc nào cũng cười nhẹ, nói chuyện mềm mỏng.

Trong truyện, cô ta là người luôn "vô tình" đổ thêm dầu vào lửa mỗi khi Liễu Bạch An gặp chuyện.

"Nghe nói cậu được chọn thi chung với Dư Hạ à?"

Giọng cô ta mang theo vẻ ngạc nhiên vừa đủ.

"Ừ."

Liễu Bạch An đáp ngắn gọn.

"Vậy thì tốt quá rồi," Hứa Giai Giai cười, "chỉ là...

áp lực chắc lớn lắm nhỉ?"

Câu nói nghe thì quan tâm, nhưng ánh mắt lại lướt nhanh qua mấy bạn xung quanh, như đang ngầm nhắc nhở điều gì đó.Liễu Bạch An trong lòng thở dài.Trà xanh tới rồi.

"Cũng bình thường," cô đáp, "mình chỉ cố gắng hết sức thôi."

Hứa Giai Giai hơi khựng lại, dường như không ngờ Lâm An lại bình tĩnh như vậy.

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh nhạt chen vào.

"Áp lực thì ai thi cũng có."

Tống Dư Hạ đứng phía sau Liễu Bạch An từ lúc nào không hay.

"Không liên quan đến việc có xứng hay không."

Cả lớp im lặng vài giây.

Hứa Giai Giai nở nụ cười có phần gượng gạo mà nói:

"Mình chỉ lo cho An An thôi mà."

"Ừ," Tống Dư Hạ gật đầu, "mình lo là đủ rồi."

Một câu nói, trực tiếp chặn họng.Liễu Bạch An suýt thì không nhịn được mà bật cười.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

Buổi chiều tan học, Liễu Bạch An bị giáo viên chủ nhiệm gọi lại.

Khi bước ra khỏi văn phòng, cô vô tình nghe thấy mấy bạn nữ đang nói chuyện ở hành lang.

"Nhà Tống Dư Hạ giàu lắm đó, nghe nói ba cô ấy là cổ đông lớn của tập đoàn Tống thị."

"Thiệt hả?

Không thấy khoe bao giờ."

"Nghe đâu gia thế không đơn giản đâu, nên giáo viên mới coi trọng vậy đấy."

Liễu Bạch An khựng bước.Gia thế của Tống Dư Hạ trong nguyên tác chỉ được nhắc lướt qua, nhưng luôn là nền tảng khiến mọi người ngầm nể.

Còn Liễu Bạch An thì sao?Nhà bình thường.

Ba mẹ làm công ăn lương.

Không có hậu thuẫn, không có hào quang.

Sự chênh lệch ấy, trong tiểu thuyết, chính là một trong những lý do khiến nguyên thân tự ti rồi dần bị đẩy ra ngoài lề.

"Lại nghĩ linh tinh gì thế."

Giọng nói Tống Dư Hạ vang lên bên cạnh.

Liễu Bạch An giật mình: "Cậu nghe thấy rồi à?"

"Nghe một chút."

Tống Dư Hạ nhìn cô, ánh mắt bình thản, "Cậu để ý à?"

Liễu Bạch An lắc đầu, nhưng động tác hơi chậm.

"Gia thế không phải thứ quyết định cậu có đứng ở đây hay không," Tống Dư Hạ giọng nói rất chắc chắn, "ít nhất là trong mắt mình."

Lời nói ấy không quá ngọt ngào, nhưng lại khiến lòng Liễu Bạch An ấm lên một cách khó hiểu.

Buổi tối, Liễu Bạch An về nhà.Căn nhà nhỏ, đèn vàng ấm áp.

Mẹ cô đang nấu ăn trong bếp, ba thì ngồi xem thời sự.

Khung cảnh rất đỗi bình thường, bình thường đến mức trái ngược hoàn toàn với những gì người ta hay gán cho thế giới tiểu thuyết.

"Con được chọn đi thi hả?" mẹ cô cười, "Cố lên nhé, đừng áp lực quá."

"Dạ."

Liễu Bạch An nhìn gia đình mình, trong lòng chợt có cảm giác rất rõ ràng.

Cô không hề thua kém.

Tối hôm đó, điện thoại rung lên tin nhắn Tống Dư Hạ:

"Ngày mai ôn bài ở thư viện nhé."

Liễu Bạch An:

"Ừ."

Sau vài giây, tin nhắn tiếp theo đến.

Tống Dư Hạ:

"Đừng để mấy lời kia làm cậu khó chịu."

Liễu Bạch An nhìn màn hình, khóe môi cong lên.

Có lẽ...trà xanh có thể nhiều, drama có thể tới mọi lúc.

Nhưng lần này cô không còn là người một mình đối mặt nữa rồi.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 4: Lời đồn nổi lên, ai đứng về phía ai đây.


Lời đồn trong trường giống như gió.

Không nhìn thấy, không sờ được, nhưng chỉ cần thổi lên một lần, là có thể lan đi rất xa.

Hai ngày sau khi danh sách thi học sinh giỏi được công bố, Liễu Bạch An rõ ràng cảm nhận được ánh mắt mọi người nhìn mình đã khác.

Không còn chỉ là nghi ngờ.

Mà là ngầm kết luận.

"Nghe nói Liễu Bạch An được chọn vì giáo viên thiên vị đó."

"Hình như cô ấy hay lên văn phòng lắm."

"Không biết có phải nhờ quan hệ gì không…"

Những lời này không nói trước mặt cô, nhưng lại vừa khéo đủ để lọt vào tai.

Liễu Bạch An ngồi trong lớp, tay cầm bút, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Cô biết rõ trà xanh đã bắt đầu động tay rồi.

Người đầu tiên "vô tình" nhắc tới chuyện này, chính là Hứa Giai Giai.

Giờ ra chơi, cô ta ngồi giữa một nhóm bạn nữ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng:

"Mình không có ý gì đâu, chỉ là…

An An gần đây đúng là được chú ý quá."

"Giáo viên chủ nhiệm cũng gọi cậu ấy lên nói chuyện riêng mấy lần."

Một bạn khác tò mò hỏi:

"Có thật không?"

Hứa Giai Giai vội xua tay:

"Không, không, mình chỉ đoán thôi.

Có thể là do An An cố gắng thật."

Câu cuối cùng nói ra nghe như bênh vực.

Nhưng ai nghe cũng hiểu những hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống.

Liễu Bạch An biết chuyện này vào buổi chiều, khi đang ở thư viện cùng Tống Dư Hạ.

Thư viện rất yên tĩnh.

Ánh nắng chiều rọi qua cửa kính, trải dài lên mặt bàn.

Tống Dư Hạ ngồi đối diện, đang giải đề, nét mặt tập trung.

Liễu Bạch An nhìn cô một lúc, rồi khẽ nói:

"Dư Hạ."

"Hửm?"

"Cậu có nghe mấy lời đồn không?"

Bút trong tay Tống Dư Hạ dừng lại.

"Nghe rồi."

Chỉ hai chữ, rất bình thản.

Liễu Bạch An hơi ngạc nhiên: "Cậu…cậu không hỏi gì sao?"

Tống Dư Hạ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Hỏi để làm gì?"

"…"

"Nếu mình tin cậu," Tống Dư Hạ nói giọng rất chắc, "thì lời người khác không quan trọng."

Tim Liễu Bạch An khẽ rung lên.Không phải vì câu nói quá ngọt.

Mà vì cách Tống Dư Hạ nói ra, không chút do dự.

Drama thật sự bùng lên vào ngày hôm sau.

Trong giờ sinh hoạt lớp, giáo viên thông báo phân công người phụ trách chuẩn bị tài liệu cho đội tuyển.

Theo sắp xếp, Liễu Bạch An và Tống Dư Hạ cùng quản lý một phần đề cương.

Ngay khi tan học, Hứa Giai Giai liền "tình cờ" chạy tới.

"An An," cô ta cười nhẹ, "tài liệu này để mình giữ giúp nhé?

Mình sợ cậu bận quá lại quên."

Liễu Bạch An nhìn tập tài liệu trong tay Hứa Giai Giai, trong lòng lập tức cảnh giác.

Trong nguyên tác, chính một lần 'giữ giúp' như thế này, đã dẫn đến việc tài liệu bị thất lạc, và nguyên thân bị đổ hết trách nhiệm.

"Không cần đâu," Liễu Bạch An mỉm cười, "mình giữ được."

Hứa Giai Giai hơi sững lại, rồi cười gượng:

"À… vậy cũng được."

Nhưng đúng lúc đó, một bạn nam trong lớp bỗng lên tiếng:

"Ơ, tài liệu đâu rồi?

Sao không thấy trên bàn?"

Không khí chợt yên lặng.

Mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía LiễuBạch An .

"Lúc nãy mình thấy Hứa Giai Giai cầm mà?"

"Không phải giao cho Liễu Bạch An quản lý à?"

Trong khoảnh khắc ấy, Liễu Bạch An cảm giác như thời gian chậm lại.

Cảnh này…quá quen thuộc.

Chính là tình tiết khiến nữ phụ pháo hôi bị gắn mác "vô trách nhiệm" trong nguyên tác.

Nhưng lần này cô đã chuẩn bị.

"Tài liệu vẫn ở đây."

Liễu Bạch An mở cặp, lấy ra tập hồ sơ nguyên vẹn.

"Có thể bạn kia nhìn nhầm."

Cả lớp ồ lên, Hứa Giai Giai đứng cạnh đó, sắc mặt thoáng cứng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng che giấu bằng nụ cười.

"À, hóa ra là vậy," cô ta nói, "chắc mình nhớ nhầm thật."

Nhưng đúng lúc ấy, Tống Dư Hạ lên tiếng.

"Không nhầm."

Cô bước lên phía trước, ánh mắt lạnh hẳn đi.

"Mình thấy rất rõ," Tống Dư Hạ nói, "lúc nãy Hứa Giai Giai có cầm tài liệu."

Cả lớp chết lặng.

Không ai ngờ tới nữ chính lại trực tiếp nói thẳng như vậy.

Hứa Giai Giai tái mặt.

"Dư Hạ, cậu hiểu lầm rồi…"

"Có phải hiểu lầm hay không," Tống Dư Hạ cắt ngang, "cậu tự biết."

Không cao giọng.

Không mỉa mai.

Nhưng lời nói đủ sắc bén để khiến người ta không dám cãi.

Sau chuyện đó, lời đồn đổi hướng.

Từ nghi ngờ Liễu Bạch An, chuyển sang bàn tán về Hứa Giai Giai.

Còn Liễu Bạch An, lần đầu tiên trong thế giới này, cô không bị đẩy ra làm vật hi sinh.

Buổi tối, hai người cùng rời trường.

Gió nhẹ thổi qua sân trường vắng.

Liễu Bạch An đi chậm lại một nhịp, khẽ nói:

"Cảm ơn cậu."

"Vì chuyện hôm nay?"

"Ừ."

Tống Dư Hạ nhìn cô, ánh mắt dịu đi rất nhiều.

"Không phải vì cậu," cô nói, "mà vì mình ghét bị lợi dụng."

Liễu Bạch An bật cười.

"Nhưng người được lợi là mình."

Tống Dư Hạ im lặng vài giây, rồi nói khẽ: "Vậy thì tốt."

Đêm đó, Liễu Bạch An nằm trên giường, nhìn trần nhà rất lâu.

Cô nhớ lại từng tình tiết trong nguyên tác.

Những cái bẫy.

Những lần nguyên thân không kịp phản ứng.Rồi cô chợt nhận ra một điều.

Không phải chỉ vì cô thay đổi cốt truyện, mà là có người đang chủ động phá vỡ cốt truyện cùng cô.

Ngay lúc đó, một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu Liễu Bạch An: Nếu mình không phải người duy nhất biết trước câu chuyện này thì sao?
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 5: Gia thế đặt lên bàn cân.


Sau chuyện tài liệu, bề ngoài mọi thứ trong lớp có vẻ yên ổn trở lại.

Nhưng Liễu Bạch An biết rất rõ đây chỉ là khoảng lặng trước cơn sóng lớn hơn.

Ba ngày sau, nhà trường gửi thông báo mời phụ huynh học sinh đội tuyển tới họp.

Trong nguyên tác, chính buổi họp này đã trở thành bước ngoặt khiến Liễu Bạch An hoàn toàn bị đẩy ra khỏi cốt truyện, nguyên nhân rất đơn giản chỉ hai chữ gia thế.

Chiều hôm đó, phòng họp tầng ba đông kín người.

Giáo viên, phụ huynh, lãnh đạo nhà trường đều có mặt.

Không khí nghiêm túc đến mức khiến học sinh đứng ngoài hành lang cũng cảm thấy áp lực.

Mẹ Liễu Bạch An ngồi cạnh cô, tay nắm chặt quai túi.

Bà mặc áo sơ mi giản dị, gương mặt có chút căng thẳng nhưng vẫn cố mỉm cười khi thấy con gái.

"Không sao đâu," Liễu Bạch An khẽ nói với bà.

"chỉ là họp bình thường thôi."

Mẹ cô gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được lo lắng.Trái ngược hoàn toàn, phía bên kia phòng họp là một khung cảnh khác.Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề ngồi ở hàng ghế đầu, dáng vẻ trầm ổn.

Bên cạnh là Tống Dư Hạ.

Không cần giới thiệu, ai cũng biết đó là ba của Tống Dư Hạ.

Những ánh mắt vô thức đổ dồn về phía đó.

Có kính nể, có tò mò, cũng có chút dè chừng.

Liễu Bạch An cúi mắt

, cô nhớ trong nguyên tác từng viết một câu rất lạnh lùng:"Có những người ngay khi sinh ra đã đứng ngay vạch đích.Nhưng cũng có những người đứng ở vạch xuất phát."

Cuộc họp bắt đầu bằng những lời phát biểu vô cùng quen thuộc, thành tích, kỳ vọng, áp lực.

Rồi giáo viên chủ nhiệm chuyển sang phân tích từng

học sinh trong đội tuyển.

Khi nhắc tới Tống Dư Hạ, giọng nói rõ ràng tự tin hơn hẳn.

"…thành tích ổn định, tư duy tốt, có sự hậu thuẫn từ gia đình."

Đến lượt Liễu Bạch An, giáo viên dừng lại một chút.

"…Liễu Bạch An là trường hợp khá đặc biệt.

Gần đây tiến bộ rất nhanh."

Chỉ một câu đó thôi nhưng đủ để vài phụ huynh trao đổi ánh mắt với nhau.

Hứa Giai Giai ngồi phía sau, cùng mẹ mình.

Người phụ nữ kia mỉm cười, rồi vô tình lên tiếng:

"Tiến bộ nhanh như vậy, chắc là có phương pháp học tập đặc biệt mà nhỉ?"

Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy ẩn ý, không khí phòng họp chợt căng ra.

Mẹ Liễu Bạch An khẽ siết tay con gái.

"An An học rất chăm chỉ," bà nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng, "cháu nó tự học là chính."

"À, vậy thì tốt," người phụ nữ kia cười, "chỉ là mấy đứa nhỏ áp lực lớn, gia đình bình thường chắc cũng vất vả theo kịp."

Một câu nói tưởng như cảm thông nhưng lại đặt thẳng gia thế lên bàn cân.

Liễu Bạch An cảm giác sống lưng mình lạnh đi, hình như cảnh...cảnh này cô đã từng đọc qua rồi.

Ngay sau đó, trong nguyên tác, không ai lên tiếng.

Và Liễu Bạch An bắt đầu bị xem là "không phù hợp".

Nhưng lần này thì khác :

"Tôi không nghĩ như vậy."

Một giọng nói trầm thấp vang lên, ba của Tống Dư Hạ đứng dậy.

Cả phòng họp im phăng phắc.

"Năng lực học tập không phải là thứ mua được bằng tiền," ông nói chậm rãi, "nếu một học sinh có thực lực, thì xuất thân không phải vấn đề."

Ông nhìn về phía giáo viên.

"Nhà trường chọn học sinh dựa trên năng lực, đúng không?"

Giáo viên vội gật đầu: "Dạ, đúng vậy."

Hứa Giai Giai cúi đầu, môi mím chặt.

Liễu Bạch An ngẩng lên, không kịp che giấu sự ngạc nhiên trong ánh mắt.

Tống Dư Hạ quay sang nhìn cô, ánh mắt bình thản, như thể chuyện này là lẽ đương nhiên.

Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí khác hẳn lúc đầu.

Trên đường về, mẹ Liễu Bạch An thở phào nhẹ nhõm.

"May quá," bà nói, "ba của bạn Tống Dư Hạ nói giúp, không thì mẹ cũng không biết phải nói sao."

Liễu Bạch An im lặng, cô nhớ trong nguyên tác, ba của Tống Dư Hạ chưa từng can thiệp vào chuyện này, chưa từng.

Buổi tối, Liễu Bạch An nhận được tin nhắn từ Tống Dư Hạ gửi đến:

Cậu đừng nghĩ nhiều.

Liễu Bạch An:

Ba cậu… vì sao lại nói vậy?

Bên kia im lặng một lúc, rồi tin nhắn mới hiện lên Tống Dư Hạ trả lời:

Vì ông ấy tin mình, và mình tin cậu.

Chỉ hai dòng chữ ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tim Liễu Bạch An đập mạnh đến mức không yên.

Đêm đó, Liễu Bạch An lại mơ, lần này không còn mơ hồ như trước.Cô đứng trong một không gian tối, trước mặt là một quyển sách mở ra, những dòng chữ liên tục bị xóa rồi viết lại.

Một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Lần này… cậu đã ở lại."

"Cho nên thế giới mới tiếp tục."

Liễu Bạch An giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch.

Trên bàn học, quyển tiểu thuyết 《Thanh Xuân Có Gió》 thứ đáng lẽ không tồn tại trong thế giới này đang nằm im ở đó.

Cô mở ra, ở trang cuối cùng, xuất hiện thêm một dòng chữ viết tay: "Nữ chính thứ hai đã được kích hoạt."
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 6: Vai diễn cũ không còn vừa nữa.


Sau buổi họp phụ huynh, cái tên Liễu Bạch An chính thức trở nên "nổi tiếng" trong khối 11.

Không phải kiểu nổi tiếng được yêu thích, mà là loại khiến người ta vừa tò mò vừa cảnh giác.

"Nghe nói ba của Tống Dư Hạ đứng ra nói giúp cô ấy đó."

"Quan hệ tốt ghê ha."

"Không biết là do năng lực thật hay nhờ quen biết đấy a..."

Liễu Bạch An nghe những lời đó mỗi ngày, nhưng lần này, cô không còn cảm giác hoảng loạn như nguyên thân trong nguyên tác nữa.

Bởi vì mỗi khi cô ngẩng đầu lên đều có một người đứng ở đó.

Người thứ hai để ý đến sự 'bất thường' này, chính là Trần Minh Triết nam chính nguyên tác .Cậu ta ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ, dáng người cao gầy, gương mặt sáng sủa, luôn mang theo vẻ tự tin của học sinh giỏi.

Trong truyện, Trần Minh Triết và Tống Dư Hạ từng được coi là 'cặp đôi học bá'.

Nhưng hiện tại ánh mắt Trần Minh Triết nhìn về phía Liễu Bạch An, mang theo nhiều hơn là sự tò mò.

Giờ tự học buổi chiều, cậu ta chủ động bước tới bàn Liễu Bạch An.

"Cậu dạo này thay đổi nhiều thật."

Giọng nói không ác ý, nhưng cũng không thân thiện.

"Có sao?"

Liễu Bạch An hỏi ngược lại.

Trần Minh Triết cười nhẹ:

"Trước đây mình chưa từng thấy cậu giải mấy dạng đề này."

"Con người ai cũng tiến bộ được," Liễu Bạch An đáp, "không phải chuyện lạ gì."

Trần Minh Triết im lặng vài giây, rồi nói nhỏ hơn:"Nhưng cậu giống như...

đã biết trước đề sẽ ra như thế nào."

Câu nói này khiến tim Liễu Bạch An khẽ chùng xuống, cô ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Tống Dư Hạ từ bàn bên kia, rất bình tĩnh.

Như thể đã đoán trước tình huống này.

Drama không đến từ người nói thẳng, mà luôn đến từ người giả vờ vô hại.

Buổi chiều hôm đó, trên diễn đàn nội bộ của trường bất ngờ xuất hiện một bài đăng nặc danh.

"Có người được chọn vào đội tuyển không phải vì năng lực, mà vì có người chống lưng."

"Nếu công bằng thật sự tồn tại, thì sao trước đây cô ấy không nổi bật?"

Không nhắc tên, nhưng ai cũng biết đang nói tới ai.

Hứa Giai Giai ngồi trong lớp, nhìn màn hình điện thoại, khẽ cong môi.

"An An" cô ta nhẹ giọng, "cậu đừng buồn nhé.

Trên mạng nói gì cũng có."

Liễu Bạch An nhìn cô ta, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Đòn cuối cùng của trà xanh... tới rồi.

Lần này, nhà trường buộc phải vào cuộc.

Giáo viên chủ nhiệm gọi riêng Liễu Bạch An, Tống Dư Hạ và Trần Minh Triết lên văn phòng.

Không khí nặng nề.

"Hiện tại có phản ánh cho rằng," giáo viên nói chậm rãi, "một số học sinh trong đội tuyển có dấu hiệu không minh bạch."

Trần Minh Triết nhíu mày:

"Thầy đang nghi ngờ bạn Liễu Bạch An sao?"

"Chỉ là xác minh."

Liễu Bạch An nắm chặt tay, cảnh này trong nguyên tác, kết quả là cô bị loại.

Không có ai đứng ra nói thay.

Không có ai tin cô, nhưng lần này thì khác rồi.

"Nếu cần xác minh," Tống Dư Hạ lên tiếng," vậy hãy làm công bằng."

Cô nhìn thẳng giáo viên.

"Thi lại.

Công khai."

Cả phòng im lặng, giáo viên ngạc nhiên:

"Em chắc chứ?

Áp lực rất lớn."

"Em chắc."

Trần Minh Triết quay sang nhìn Tống Dư Hạ, ánh mắt phức tạp.

"Cậu bảo vệ cô ấy quá mức rồi."

Tống Dư Hạ đáp lại rất bình thản:

"Vì mình biết cô ấy làm được."

Cuộc kiểm tra bổ sung được tổ chức ngay ngày hôm sau, đề khó, thời gian gấp.

Không có chỗ cho may mắn,

Liễu Bạch An ngồi trong phòng thi, tay đặt trên giấy, nhịp tim dần ổn định lại.

Cô nhận ra một điều rất rõ ràng.

Những kiến thức này không chỉ đến từ việc cô "đã đọc truyện".Mà giống như cô đã từng trải qua.

Khi nộp bài, Liễu Bạch An chợt thấy đầu mình đau nhói.

Một hình ảnh vụt qua rất nhanh: Một lớp học khác, một bảng đen khác.

Và Tống Dư Hạ ngồi cạnh cô, cũng quay sang cười nhẹ như bây giờ.

Kết quả công bố, Liễu Bạch An đứng top 2, ngay sau Tống Dư Hạ.

Không còn nghi ngờ, không còn lời đồn nào.

Hứa Giai Giai im lặng rất lâu.

Trần Minh Triết nhìn bảng điểm, cuối cùng khẽ thở ra.

"Có lẽ," cậu ta nói với Liễu Bạch An, "mình đã nhìn cậu bằng ánh mắt của cốt truyện cũ."

Liễu Bạch An hơi sững lại.

"Cốt truyện... cũ?"

Trần Minh Triết không nói thêm, chỉ cười nhạt rồi quay đi.

Buổi chiều, sân trường vắng, Liễu Bạch An và Tống Dư Hạ ngồi trên bậc thềm sau dãy phòng học.

"Cậu có cảm thấy quen không?"

Tống Dư Hạ bỗng hỏi.

"Quen?"

"Những chuyện vừa rồi."

Liễu Bạch An im lặng, một lúc sau, cô hỏi ngược lại:

"Dư Hạ... nếu mình nói đây không phải lần đầu tiên, cậu có tin không?"

Tống Dư Hạ nhìn cô rất lâu, rồi khẽ gật đầu.

"Tin."

"Mình cũng vậy."

Gió thổi qua sân trường, lá cây xào xạc.

Hai người ngồi cạnh nhau, không ai nói thêm lời nào nhưng cả hai đều hiểu: Vai diễn cũ của thế giới này...

đã không còn vừa nữa rồi.

Tác giả có lời muốn: Trần Minh Triết nói với Liễu Bạch An có lẽ mình đã nhìn cậu bằng cốt truyện cũ.

Ở đây ý nói là đã nhìn Liễu Bạch An như lúc trước chứ không phải là biết Liễu Bạch An xuyên thư hoặc biết cốt truyện.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 7: Những điều không được viết trong nguyên tác.


Sau sự việc kiểm tra bổ sung, trường học trở lại nhịp sinh hoạt quen thuộc.

Ít nhất là trên bề mặt.

Liễu Bạch An nhận ra ánh mắt nhìn mình đã khác.

Không còn công khai dò xét, cũng không còn lời xì xào quá đáng.

Nhưng thay vào đó là một sự dè chừng mơ hồ, giống như mọi người đang đối diện với một biến số ngoài dự đoán.

Cô không còn là "nữ phụ mờ nhạt" nữa.

Ý nghĩ đó khiến Liễu Bạch An vừa nhẹ nhõm, vừa bất an.

Giờ ra chơi, cô đang thu dọn sách vở thì Trần Minh Triết đứng lại bên cạnh bàn."

Cậu không hỏi tiếp à?"

Trần Minh Triết nói.

"Hỏi gì?"

Liễu Bạch An ngẩng đầu đáp lời.

"Cái mình nói hôm trước."

Trần Minh Triết nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Về cốt truyện.”

Liễu Bạch An im lặng vài giây rồi đáp.

"Cậu nghĩ nhiều rồi," cô đáp tiếp.

"Chắc do áp lực học hành thôi."

Trần Minh Triết cười khẽ, không vạch trần.

"Có thể."

Nhưng từ hôm đó, cậu ta không còn nhìn Liễu Bạch An bằng ánh mắt dò xét nữa, mà giống như đang quan sát một người đang đi lệch khỏi quỹ đạo vốn đã định sẵn.

Ở bàn phía trước, Tống Dư Hạ lật sách, nét mặt vẫn bình thản.

Chỉ có Liễu Bạch An mới để ý được, tốc độ lật trang của cô chậm hơn bình thường.

Buổi trưa, căng-tin đông nghịt người.

Liễu Bạch An xếp hàng mua cơm, vừa đứng vừa đọc tin nhắn trong nhóm lớp.

Đến khi ngẩng đầu lên, cô mới phát hiện trước mặt mình đã có sẵn một khay thức ăn."

Cậu quên lấy đũa."

Giọng Tống Dư Hạ vang lên rất khẽ.

Liễu Bạch An giật mình: "À… cảm ơn."

Hai người ngồi xuống bàn gần cửa sổ, ánh nắng rơi nghiêng, phủ lên vai áo đồng phục một màu vàng nhạt.

"Cậu không hỏi gì sao?"

Tống Dư Hạ nói.

"Hỏi… cái gì?"

"Hình ảnh trong phòng thi."

Tống Dư Hạ nhìn thẳng vào cô.

"Cậu cũng thấy, đúng không?"

Liễu Bạch An khựng lại, cô không phủ nhận, cũng không gật đầu.

Chỉ hỏi ngược lại một câu rất nhẹ: "Cậu thấy gì?"

"Một cảnh không thuộc về hiện tại."

Tống Dư Hạ đáp.

"Nhưng rất quen."

Không khí giữa hai người chùng xuống.

Liễu Bạch An cúi đầu, khuấy nhẹ thìa trong bát canh.

Cô chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: Trong nguyên tác, không hề có đoạn nào như thế này.

Không có những câu hỏi mơ hồ.

Không có sự im lặng hiểu ngầm.

Cũng không có một Tống Dư Hạ chủ động bước ra khỏi vai nữ chính hoàn hảo.

Buổi chiều, khi tan học, Trần Minh Triết gọi Liễu Bạch An lại.

"Từ giờ," cậu nói tiếp, "nếu có chuyện gì liên quan đến học tập, cứ hỏi mình."

“Vì sao?"

"Vì mình nghĩ…"

Trần Minh Triết ngừng lại, rồi cười nhẹ,

"cậu không còn là người sẽ bị cốt truyện đẩy đi nữa."

Liễu Bạch An không trả lời, cô nhìn theo bóng Trần Minh Triết rời đi, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ rất rõ ràng: Thế giới này đang tự viết lại, và ở một nơi nào đó, có những dòng chữ chưa từng tồn tại trong nguyên tác, đang âm thầm xuất hiện.

Còn Tống Dư Hạ vẫn đi phía trước cô nửa bước, chưa quay đầu, chưa nắm tay, nhưng chưa từng rời xa.

tác giả có lời muốn: truyện ổn không
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 8: Những khoảng khắc rất gần.


Sau vụ kiểm tra bổ sung, lịch học của lớp 11A2 dày lên rõ rệt.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu giáo viên đang âm thầm "bồi dưỡng" đội tuyển.

Những buổi tự học kéo dài hơn, bài tập khó hơn, và áp lực cũng theo đó mà tăng lên.

Liễu Bạch An quen dần với việc ở lại lớp muộn.

Ban đầu là vì thành tích.

Sau đó… là vì cô không muốn về nhà quá sớm.

Gia đình của nguyên thân không tệ, nhưng cũng không phải nơi khiến người ta cảm thấy an toàn tuyệt đối.

Cô vẫn chưa đủ quen để gọi nơi đó là "nhà".

Buổi chiều, sau giờ tự học, Liễu Bạch An thu dọn sách vở chậm rãi.

Khi ngẩng đầu lên, lớp học đã vơi đi hơn nửa.

Tống Dư Hạ vẫn còn đó.

Cô ngồi ở bàn phía trước, tay chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh hoàng hôn chiếu vào, làm đường nét gương mặt trở nên dịu đi rất nhiều.

"Cậu không về à?"

Liễu Bạch hỏi.

"Chờ cậu," Tống Dư Hạ đáp.

Hai chữ đó nói ra rất tự nhiên, như thể là chuyện hiển nhiên từ lâu.

Liễu Bạch An khựng lại một nhịp.

"À… mình còn phải chép lại bài," cô nói, giọng có chút lúng túng.

"Ừ."

Tống Dư Hạ không thúc giục.

Cô chỉ đổi tư thế ngồi, lấy sách ra đọc tiếp.

Không khí giữa hai người yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng gió thổi qua hành lang.

Liễu Bạch An chợt nhận ra, ở cạnh Tống Dư Hạ, cô rất ít khi cảm thấy bất an.

Cảm giác này không giống hồi hộp, cũng không giống rung động.

Nó giống như một vùng đệm an toàn, nơi cô có thể tạm thời quên đi việc mình là người "xuyên không", là biến số của cốt truyện.

Trần Minh Triết đi ngang qua cửa lớp, nhìn vào trong.

Cậu dừng lại một chút, rồi gõ nhẹ lên khung cửa.

"Hai cậu còn ở đây à?"

TrầnMinh Triết hỏi.

"Ừ," Liễu Bạch An đáp.

"Sắp xong rồi."

Trần Minh Triết bước vào, đặt ba lon nước lên bàn.

"Uống đi.

Não dùng nhiều quá cũng mệt."

"Cảm ơn."

Liễu Bạch An nhận lấy.

Tống Dư Hạ cũng gật đầu, coi như đáp lễ.

Ba người ngồi trong lớp học gần như trống rỗng, mỗi người một suy nghĩ.

Trần Minh Triết là người lên tiếng trước: "An An, cậu có dự định gì cho kỳ nghỉ sắp tới không?"

"Kỳ nghỉ?"

Liễu Bạch An suy nghĩ một chút.

"Chắc là… học thêm."

Câu trả lời rất an toàn.

Nhưng trong đầu cô lại hiện lên một ý nghĩ khác đi làm thêm.

Ý nghĩ này không mới, chỉ là trước đây cô luôn gạt đi.

Nhưng sau tất cả những chuyện vừa xảy ra, Liễu Bạch An bắt đầu muốn có thứ gì đó thuộc về riêng mình.

Không liên quan đến cốt truyện.

Không liên quan đến ai khác.

"Cậu nên nghỉ ngơi một chút," Trần Minh Triết nói.

"Không cần lúc nào cũng ép mình như vậy."

Liễu Bạch An cười cười, không đáp.

Tống Dư Hạ nhìn cô một lúc, rồi nói rất khẽ: "Nếu cậu cần… mình có thể giúp."

"Giúp gì?"

Liễu Bạch An hỏi.

"Bất cứ điều gì."

Tống Dư Hạ đáp.

Lời nói không có trọng âm, nhưng lại khiến tim Liễu Bạch An chệch một nhịp.

Cô vội quay đi, giả vờ thu dọn sách.

Ở một góc khác của trường, Hứa Giai Giai đứng cùng vài nữ sinh, ánh mắt lướt qua dãy phòng học.

"Dạo này," cô ta cười nhẹ, "Liễu Bạch An được quan tâm ghê."

"Cậu không thấy khó chịu à?" có người hỏi Hứa Giai Giai lắc đầu.

"Không."

"Chỉ là… có vài người, đứng không đúng vị trí của mình thôi."

Nụ cười của cô ta vẫn dịu dàng như mọi khi.

Chỉ là trong ánh mắt, không có ý cười.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 9: Một quyết định nhỏ


Ý nghĩ đi làm thêm không xuất hiện một cách đột ngột.

Nó giống như một hạt mầm nhỏ, âm thầm nảy lên trong những lúc Liễu Bạch An ngồi một mình, nhìn đồng hồ chỉ sang tám giờ tối, trong khi bài tập vẫn còn dang dở.

Giờ này, trong nhà thường không ai nói chuyện với cô.

Tiếng tivi phát ra từ phòng khách, giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ.

Mọi người đều ở đó, nhưng lại giống như không ai thật sự để ý đến cô đang nghĩ gì.

Liễu Bạch An không thiếu tiền sinh hoạt.

Nhưng lại thiếu cảm giác an toàn.

Và thiếu hơn cả, là cảm giác tự chủ.

Cảm giác rằng mình đang sống cuộc đời của chính mình, chứ không phải chỉ "đi tiếp" thay cho một người khác.

Buổi sáng thứ bảy, Liễu Bạch An dậy sớm hơn thường lệ.

Cô khoác áo, đeo balo, nói với gia đình là ra ngoài mua sách tham khảo.

Không ai hỏi thêm gì.

Cô đi dọc con phố gần trường, bước chân chậm rãi.

Những tấm bảng "tuyển nhân viên bán thời gian" treo rải rác trước những cửa tiệm, đung đưa nhẹ trong gió.

Liễu Bạch An dừng lại trước một quán trà sữa nhỏ.

Quán không lớn, sạch sẽ, khách hàng ra vào phần lớn là học sinh.

Cô đứng trước cửa kính của cửa hàng khá lâu, nhìn thấy bên trong sáng đèn, người ra kẻ vào liên tục.

Một nơi ồn ào, nhưng lại khiến người ta yên tâm hơn việc ở trong một căn nhà quá yên tĩnh.

"Em tìm ai à?"

Giọng chủ quán vang lên từ phía sau quầy.

Liễu Bạch An giật mình, vội cúi đầu đáp lời : "Dạ em thấy quán có tuyển nhân viên làm thêm.”

Chủ quán nhìn cô một lượt, ánh mắt không khắt khe hỏi cô.

"Bao nhiêu tuổi?"

"Mười bảy."

"Thời gian?"

Liễu Bạch An im lặng một nhịp, rồi nói: "Em muốn làm ca tối.

Sau giờ học."

Người phụ nữ hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi lý do nguyên nhân vì sao.

"Ca tối hơi mệt.

Em chịu được không?"

"Dạ được ạ."

Câu trả lời bật ra nhanh hơn cô nghĩ.

"Vậy để lại số điện thoại.

Tuần sau thử việc."

Liễu Bạch An cầm bút, tay hơi run khi ghi từng con số.

Ra khỏi quán, cô đứng trên vỉa hè, thở ra một hơi thật nhẹ.

Không phải vì vui mừng, mà vì lo.

Cô chưa từng làm việc bán thời gian, chưa từng tiếp xúc với khách lạ.

Cũng chưa từng biết, việc đi về muộn mỗi ngày sẽ mang lại điều gì.

Nhưng trong lòng cô, lại có một cảm giác rất lạ.

Giống như vừa bước ra khỏi một ranh giới vô hình nào đó.

Buổi chiều hôm đó, Liễu Bạch An đến thư viện trường.

Tống Dư Hạ đã ở đó từ trước, cô ngồi ở bàn gần cửa sổ, sách mở ra nhưng ánh mắt lại không đặt trên nhữn trang giấy.

"Cậu đi đâu buổi sáng?"

Tống Dư Hạ hỏi khi Liễu Bạch An ngồi xuống.

"Hả?"

Liễu Bạch An thoáng giật mình nhưng vẫn đáp lời Tống Dư Hạ.

"À mình ra ngoài một chút."

"Ừ."

Tống Dư Hạ không hỏi tiếp.

Sự im lặng giữa hai người không khiến Liễu Bạch An khó chịu.

Ngược lại, nó khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm như thể không cần phải giải thích mọi thứ, cũng không còn bị truy hỏi nữa.

Một lúc sau, Tống Dư Hạ đưa cho cô một tờ giấy.

"Danh sách bài cần ôn cho tuần sau."

Liễu Bạch An nhìn qua, hơi ngạc nhiên hỏi.

"Cậu chuẩn bị hết rồi à?"

"Thói quen."

Cô nhận lấy, vô thức mà nói:

"Cảm ơn cậu."

Tống Dư Hạ nhìn cô, ánh mắt rất yên tỉnh.

"An An."

"Ừ?"

"Nếu cậu về muộn hơn trước cũng không sao."

Câu nói rất nhẹ, không hề hỏi lý do.

Nhưng Liễu Bạch An hiểu, cô mím môi, khẽ gật đầu.

"Ừ."

Ở phía xa, Trần Minh Triết ngồi cùng với vài người bạn khác.

Ánh mắt cậu lướt qua hai người, dừng lại một giây, rồi quay đi.

Không xen vào, không tò mò.

Chỉ như một người đứng bên lề, nhìn thấy quỹ đạo đã thay đổi.

Buổi tối, Liễu Bạch An ghi vào sổ tay:

Tuần sau: thử việc (ca tối).

Cô nhìn dòng chữ đó rất lâu.

Rồi khẽ mỉm cười.

Không phải vì tương lai đã rõ ràng.

Mà vì lần này cô có một nơi để ở lại muộn hơn.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 10: Những ngày bắt đầu bận rộn


Sau khi ghi dòng chữ "thử việc (ca tối)" vào sổ tay, Liễu Bạch An bắt đầu nhận ra một chuyện rất rõ ràng.

Thời gian của cô, không còn dư dả nữa.

Buổi sáng đi học như thường lệ.

Buổi trưa tranh thủ ngủ gật một lát trong giờ tự học.

Buổi chiều ở lại thư viện, cùng Tống Dư Hạ hoàn thành bài tập.

Mọi thứ vẫn giống trước.

Chỉ là trong đầu cô, luôn có một mốc thời gian đang đếm ngược.

Bảy giờ tối, ngày đầu thử việc, Liễu Bạch An xin về sớm hơn một chút.

Khi thu dọn sách vở, cô ngẩng lên, thấy Tống Dư Hạ đang chậm rãi bỏ bút vào hộp.

"Cậu về trước à?"

Tống Dư Hạ hỏi.

"Ừ… mình có việc."

"Ca tối?"

Câu hỏi buột miệng, rất tự nhiên.

Liễu Bạch An khựng lại nửa giây, rồi gật đầu.

"Ừ."

Tống Dư Hạ không nói gì thêm, chỉ đứng dậy, khoác áo khoác lên vai.

"Vậy đi cẩn thận."

Bốn chữ đơn giản, nhưng lại khiến Liễu Bạch An hơi sững người.

"Ừ… cảm ơn."

Rời khỏi thư viện, cô bước nhanh về phía trạm xe buýt.

Trời vừa chập tối, đèn đường bật lên từng chiếc một.

Không khí mát hơn ban ngày, nhưng cũng khiến người ta thấy trống trải hơn.

Quán trà sữa sáng đèn từ xa.

Không ồn ào, nhưng luôn có người.

Ngày đầu thử việc, Liễu Bạch An làm quen với những việc đơn giản nhất: lau bàn, ghi order, học cách pha những món cơ bản.

Tay chân vụng về, làm rơi thìa hai lần, ghi nhầm đường một cốc.

Nhưng chủ quán không mắng cô chỉ nói.

"Không sao, quen là được."

Cô gật đầu liên tục, trong lòng vừa căng thẳng vừa nghiêm túc.

Khoảng hơn chín giờ tối, quán đông hơn.

Phần lớn là học sinh tan học muộn, cười nói rôm rả.

Liễu Bạch An đứng sau quầy, tay bận rộn, đầu óc không còn nghĩ lung tung nữa.

Chỉ có một khoảnh khắc rất nhỏ.

Khi cô quay người lấy đá, vô tình nhìn ra ngoài cửa kính.

Bên kia đường, một dáng người đứng dưới ánh đèn đường là Tống Dư Hạ.

Cô ấy đứng ở đó không lâu, chỉ nhìn vào trong quán một lát, rồi lặng lẽ quay đi, hòa vào cùng dòng người.

Liễu Bạch An ngẩn ra.

"An An, lấy thêm ly ở dưới kệ giúp chị."

"Dạ!"

Cô cúi đầu, vội vàng làm việc tiếp, tim đập nhanh hơn bình thường một nhịp.

Tối hôm đó về nhà, đã gần mười giờ tối.

Liễu Bạch An đi rất khẽ, tránh làm phiền mọi người.

Cô đóng cửa phòng, ngồi xuống giường, tháo balo ra.

Mệt rất mệt, nhưng cô lại không cảm thấy khó chịu.

Ngược lại, là một cảm giác rất thực tế giống như cơ thể và tinh thần đều đã dùng đúng chỗ.

Ngày hôm sau, lịch trình lặp lại.

Chỉ là Liễu Bạch An bắt đầu học cách sắp xếp.

Tranh thủ giờ ra chơi làm bài.

Buổi trưa học thuộc bài.

Buổi chiều tập trung tối đa ở thư viện.

Tống Dư Hạ nhận ra rất nhanh.

"Cậu học nhanh hơn trước."

Liễu Bạch An cười nhẹ đáp.

"Vì mình không có thời gian lãng phí."

Tống Dư Hạ nhìn cô một lúc, rồi nói:

"Đừng để mệt quá."

"Không sao đâu."

Câu trả lời rất quen, nhưng lần này, Liễu Bạch An nói thật.

Ở một góc khác trong lớp, Trần Minh Triết chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua Liễu Bạch An, rồi lại rời đi.

Cậu không nói gì.

Chỉ âm thầm ghi nhớ những thay đổi rất nhỏ ấy.

Cuộc sống của Liễu Bạch An cứ thế bước sang một nhịp mới.

Vừa học, vừa làm, vừa từng chút một, thoát khỏi quỹ đạo cũ.

Nhưng cô chưa biết rằng, chính nhịp sống bận rộn này, sẽ là thứ kéo theo rất nhiều chuyện về sau.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 11: Những thay đổi rất nhỏ nhặt.


Việc đi làm thêm không làm cuộc sống của Liễu Bạch An đảo lộn ngay lập tức.

Chỉ là, mọi thứ bắt đầu chặt chẽ hơn thôi.

Buổi sáng, cô đến lớp sớm hơn mười phút.

Giờ ra chơi, thay vì nói chuyện, cô tranh thủ làm xong bài tập còn dang dở.

Buổi trưa, khi cả lớp nghỉ ngơi, cô gục đầu xuống bàn chợp mắt mười lăm phút, rồi lại tỉnh táo mở sách ra.

Không ai ép cô cả.

Chỉ là cô tự biết, nếu không làm vậy, buổi tối sẽ rất mệt.

Tống Dư Hạ nhận ra điều đó từ rất sớm.

"Cậu không ngủ trưa à?" cô hỏi khi thấy Liễu Bạch An vẫn đang đọc sách.

"Tớ ngủ rồi."

Liễu Bạch An đáp sau đó lại nói tiếp.

"Chỉ là ngủ ngắn thôi."

Tống Dư Hạ nhìn quầng mắt nhạt nhạt của cô, không nói gì thêm, chỉ đẩy hộp sữa sang một chút.

"Uống đi."

"Cậu không uống à?"

"Mình uống rồi."

Liễu Bạch An không từ chối.

Cô cầm hộp sữa lên, cảm giác ấm ấm nơi đầu ngón tay.

Những hành động nhỏ như vậy, dần trở thành thói quen.

Ở lớp, Trần Minh Triết không còn chủ động bắt chuyện với Liễu Bạch An như trước nữa.

Nhưng mỗi khi giáo viên gọi bài khó, ánh mắt cậu vẫn vô thức nhìn về phía cô.

Không còn nghi ngờ.

Chỉ là đang đánh giá lại.

Buổi chiều, trong thư viện, Liễu Bạch An xin về sớm.

"Ca tối à?"

Tống Dư Hạ hỏi, giọng rất nhẹ.

"Ừ."

"Mai có kiểm tra ngắn."

"Mình biết."

Liễu Bạch An cười đáp tiếp.

"Tối nay mình sẽ ôn bài."

Tống Dư Hạ gật đầu, không giữ lại.

Chỉ khi Liễu Bạch An đứng dậy, cô mới nói thêm một câu: "Đường về nhà tối, đừng đi một mình."

Liễu Bạch An hơi sững lại.

"Không sao đâu."

Tống Dư Hạ không tranh luận thêm.

Nhưng ánh mắt ấy, rõ ràng là không yên tâm.

Quán trà sữa tối nay không quá đông.

Liễu Bạch An làm quen việc nhanh hơn hôm trước, ít sai hơn.

Khoảng tám giờ rưỡi tối, ba cô gái ngồi ở bàn gần cửa sổ, nói cười khá rôm rả.

Họ trông lớn hơn Liễu Bạch An một chút.

Một người tóc ngắn, mặc áo hoodie xám.

Một người đeo kính, nói chuyện rất dịu dàng.

Người còn lại tóc dài, trang điểm nhẹ, ánh mắt linh hoạt.

Liễu Bạch An không để ý nhiều.

Chỉ đến khi cô mang nước ra, người tóc ngắn mỉm cười nói: "Cảm ơn em nha."

Giọng nói rất dễ nghe.

Khoảng gần mười giờ tối, quán thưa khách dần.

Liễu Bạch An lau bàn, sắp xếp lại ghế.

Khi cúi xuống nhặt rác, cô chợt cảm thấy sau lưng có ánh mắt nhìn mình.

Không phải ác ý, nhưng khiến người ta không thoải mái.

Cô quay lại, một người đàn ông đứng gần quầy, ánh mắt lướt qua cô, dừng lại hơi lâu.

Chủ quán ở phía trong, không thấy cảnh này.

Liễu Bạch An siết chặt cây lau trong tay, tim đập nhanh hơn một chút.

Không có chuyện gì xảy ra, người đó trả tiền rồi đi.

Nhưng khi khóa cửa quán, Liễu Bạch An mới phát hiện tay mình hơi run.

Trên đường về nhà, đèn đường kéo dài thành một dải.

Cô đeo tai nghe, nhưng không bật nhạc.

Cảm giác không an toàn mơ hồ len lỏi vào suy nghĩ.

Về đến nhà, Liễu Bạch An đóng cửa phòng, ngồi xuống giường, nhìn trần nhà rất lâu.

Cô không phải hối hận vì đi làm.

Chỉ là bắt đầu hiểu ra một điều, có những lựa chọn rất nhỏ, nhưng sẽ kéo theo những thay đổi mà ta chưa kịp lường trước.

Ở một nơi khác, Tống Dư Hạ đứng bên cửa sổ, nhìn điện thoại sáng lên rồi tắt đi.

Cô không nhắn tin.Chỉ lặng lẽ ghi nhớ một việc: Giờ tan ca của Liễu Bạch An.
 
[Bách Hợp]Cốt Truyện Lệch Khi Ta Xuyên Vào!
Chương 12: Một cảm giác lạ không thể gọi tên.


Những ngày sau đó, nhịp sống của Liễu Bạch An dần ổn định.

Buổi sáng đến trường, buổi chiều học bài, buổi tối đi làm.

Mệt, nhưng không rối, cô bắt đầu quen dần với việc tan ca lúc gần mười giờ tối, quen với ánh đèn đường kéo dài đến tận cuối con phố, quen với cảm giác một mình độc bước về nhà trong im lặng.

Chỉ là có những lúc, quen không đồng nghĩa với yên tâm.

Tối thứ ba, quán trà sữa đông hơn thường lệ.

Liễu Bạch An đứng ở quầy, tay thoăn thoắt pha đồ uống.

Ba cô gái hôm trước lại đến, vẫn ngồi ở vị trí chiếc bàn gần cửa sổ.

Cô gái tóc ngắn chủ động vẫy tay: "Em làm ca tối hoài hả?"

"Dạ… mấy hôm nay thôi ạ."

"Cực ghê."

Cô ấy cười, rồi chỉ sang hai người còn lại.

"Chị là Hạ Uyển Dao, hai người kia là Tần Vãn Đường với Kỷ Dư Hàn."

Liễu Bạch An gật đầu chào, hơi ngại nhưng cũng mỉm cười: "Em là Liễu Bạch An."

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi, không quá thân, nhưng không xa lạ.

Khoảng hơn chín giờ tối, quán vắng dần.

Liễu Bạch An mang rác ra phía sau.

Khi quay vào, cô nhận ra trong quán chỉ còn một vị khách người đàn ông hôm trước.

Tim cô khẽ siết lại.

Người đó không làm gì cả.

Chỉ ngồi im, ánh mắt lướt qua cô như vô tình.

Nhưng cảm giác không thoải mái, lại quay về rất rõ ràng.

Khi người đó rời đi, Liễu Bạch An đứng yên một lúc lâu, mới thở ra.

"Em ổn không?"

Hạ Uyển Dao hỏi khi thấy sắc mặt cô không tốt.

"Dạ…dạ ổn ạ."

Tần Vãn Đường nhìn theo hướng cửa, nhíu mày rất nhẹ, nhưng không nói gì.

Trên đường về, Liễu Bạch An bước nhanh hơn bình thường.

Cô không nghe nhạc, chỉ tập trung vào tiếng bước chân của chính mình.

Cảm giác bị theo dõi, không rõ ràng, nhưng đủ khiến người ta cảnh giác.

Về đến nhà, cô khóa cửa phòng, ngồi xuống giường, hai vai mới thả lỏng.

Cô mở điện thoại, không có tin nhắn.

Nhưng khi chuẩn bị đặt máy xuống, một thông báo hiện lên.

Tống Dư Hạ: Về đến nhà chưa?

Liễu Bạch An nhìn màn hình vài giây, rồi gõ chữ.

Rồi.

Tin nhắn bên kia đến rất nhanh.

Ừ.

Ngủ sớm.

Chỉ vậy thôi, nhưng Liễu Bạch An nhận ra, nhịp tim mình chậm lại.

Ngày hôm sau ở trường, mọi thứ vẫn như thường.

Tống Dư Hạ không hỏi về ca làm.

Không hỏi về tối hôm qua.

Không biểu lộ bất cứ sự lo lắng nào.

Chỉ là trong giờ tự học, cô đẩy sang cho Liễu Bạch An một viên kẹo.

"Đường."

"Cảm ơn."

Trần Minh Triết ngồi phía trước, nghe thấy, khẽ quay đầu lại nhìn một cái.

Rồi lại quay đi, cậu ta không còn cảm giác mình nên xen vào nữa.

Buổi chiều, khi tan học, Liễu Bạch An thu dọn sách vở, chuẩn bị đi làm.

Trước khi rời lớp, cô nghe thấy giọng Hứa Giai Giai ở phía sau.

"An An dạo này bận ghê ha."

"Ừ."

"Đi về trễ vậy, nhớ cẩn thận nha."

Giọng nói rất dịu dàng.

Nhưng Liễu Bạch An không quay đầu lại.

Cô chỉ gật nhẹ, rồi bước ra khỏi lớp.

Tối đó, quán trà sữa đóng cửa sớm hơn một chút.

Khi Liễu Bạch An thay đồ, chủ quán nói: "Mấy hôm nay em về muộn quá, nhớ chú ý an toàn."

"Dạ."

Bước ra ngoài, trời đã tối hẳn.

Đèn đường sáng nhưng thưa thớt.

Liễu Bạch An đi được một đoạn thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Không nhanh, không chậm.

Cô không quay đầu lại.

Chỉ là siết chặt quai balo, bước nhanh hơn.

Tiếng bước chân, dừng lại.

Khi cô rẽ sang con đường quen thuộc dẫn về nhà, phía sau đã không còn ai.

Liễu Bạch An đứng yên vài giây, rồi tiếp tục đi.

Cô không biết rằng ở một nơi khác, cùng thời điểm đó, Tống Dư Hạ đang đứng trong phòng khách, nghe một cuộc điện thoại rất ngắn.

"Giờ tan ca?"

"Ừ."

"Đã rõ."

Cô cúp máy, ánh mắt trầm xuống.

Không phải tức giận, mà là xác định.

Một cảm giác mà ngay cả chính cô cũng chưa gọi tên được.
 
Back
Top Bottom