Cập nhật mới

Khác Bạch Hạc cô hoài [cảm hứng lịch sử]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
395374735-256-k744806.jpg

Bạch Hạc Cô Hoài [Cảm Hứng Lịch Sử]
Tác giả: hanquang_1234
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn mang trong mình khát vọng, mong mai sau sớm được hoá rồng để vươn ra biển lớn, chạm đến trời xanh, thế nhưng tâm địa lại vẩn đục như bùn lầy, nuôi oán hận với trăm họ, thù ghét với loài người mà chọn gieo rắc nỗi khiếp sợ khắp đất Lĩnh Nam, chỉ e rằng kiếp này khó mà quay đầu.

[TOÀN BỘ NỘI DUNG ĐỀU LÀ HƯ CẤU]



trinhthám​
 
Bạch Hạc Cô Hoài [Cảm Hứng Lịch Sử]
0: thiên mệnh


Hắn mang trong mình khát vọng, mong mai sau sớm được hoá rồng để vươn ra biển lớn, chạm đến trời xanh, thế nhưng tâm địa lại vẩn đục như bùn lầy, nuôi oán hận với trăm họ, thù ghét với loài người mà chọn gieo rắc nỗi khiếp sợ khắp đất Lĩnh Nam, chỉ e rằng kiếp này khó mà quay đầu.

Biển Đông cuộn sóng dữ dội, gió nổi lên làm rung chuyển cả đất trời.

Tiếng gió gào rít tựa hàng vạn linh hồn đang khóc than đầy ai oán, hoà trong tiếng sấm rền vang như muốn nuốt chửng cả bầu trời đen kịt.

Đâu đó bên trong lớp sương dày đặc, có kẻ cất giọng trầm hùng, mang theo uy nghi.

"Viễn Thuỵ"

"Thân sinh bất phàm."

"Mệnh vốn do trời, bản mệnh của ngươi sinh ra vốn là để giúp đỡ muôn dân, cớ sao hôm nay lại ra nông nổi này?"

Giao long quay đầu lại, nhìn thấy một thân ảnh cao lớn vạm vỡ đứng giữa cơn bão, khắp người hắn xăm đầy thứ hình thù kỳ quái, nhưng cũng chính nó đã khiến thuỷ quái phải kiêng dè đôi phần.

Viễn Thuỵ không đáp hắn vẫn nằm đó, cơ thể đang bị từng sợi linh khi quấn chặt, dòng nước lạnh lẽo xuyên vào lớp vảy, từng thớ thịt rồi lan đến tận xương cốt.

Người vẫn đứng sừng sững trước hắn, dùng ánh mắt tiếc nuối nhìn hắn, như người cha đang chứng kiến đứa con của mình dần đắm chìm vào bóng tối sâu thẳm nơi đại dương cô tịch.

Nhưng tại sao giao long lại chẳng thể đối diện với đôi mắt kia chứ?

Lòng hắn sục sôi lửa giận mỗi khi trông thấy nó.

"Sùng Lãm (1) ngươi đường hoàng đứng đó, lãnh đạo thuỷ tộc là nòi rồng cao quý, được người đời ca tụng.

Còn ta là loài giao long thấp kém, vĩnh viễn chỉ có thể nuôi mộng lớn mà không thể thực hiện được, ta bị lôi kiếp đánh cho trầy da tróc vẩy, vậy mà chẳng được độ kiếp hoá rồng."

Giao long rít lên, gắng gượng tìm cách thoát khỏi đống xiềng xích của thần linh giáng xuống trừng phạt hắn, Viễn Thuỵ cuộn tròn thân mình giữa lòng đại dương, xoay chuyển cả thuỷ triều, tạo ra từng đợt lốc xoáy cuồng nộ hút tất cả mọi thứ mà nó đi qua, sớm muộn cơn lốc này sẽ tiến gần đến bờ, như vậy dân chúng sẽ gặp nguy hiểm.

Long Quân không chần chừ mà lao vào giữa trận cuồng phong, một tay vung đao chém xuyên dòng nước, tách đôi dòng hải lưu.

Lưỡi đao loé lên sáng chói, tung đòn thẳng vào chiếc đuôi của giao long.

Hắn đau đớn mà gầm lên khiến cả mặt biển rung chuyển.

Giao long dồn hết toàn bộ sức mạnh đã có được suốt ngàn năm tạo ra một cột sóng cao như núi dựng đứng nuốt chửng lấy Long Quân.

Nhưng cũng chính ngay khoảnh khắc sinh tử ấy, một tia chớp đánh xuống bổ ngang cơn sóng.

Từ sâu trong lòng biển, Long Quân xuất hiện, oai phong như người đứng đầu thuỷ giới, thanh đao trong tay ngài lại toả ra vầng hào quang mãnh liệt.

Ngài nhìn xuống Viễn Thuỵ lần cuối trước khi ra đòn kết thúc trận chiến, ánh mắt không mang hận thù, chỉ có sự đau xót mà thôi.

"Ngươi chọn cách nghịch thiên mang lại đau khổ cho bá tánh, thì mãi mãi không xứng thành rồng."

Lời phán quyết vừa dứt, Long Quân đâm thẳng thanh đao xuống mặt biển.

Cả đại dương như vỡ ra thành trăm mảnh.

Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện từng cột sáng khổng lồ, trói chặt toàn bộ cơ thể của Viễn Thuỵ, kéo hắn xuống vực sâu tối đen bên dưới, từng vòng, từng vòng không cách nào thoát ra được.

Giao long giãy giụa, gào thét đến tuyệt vọng nhưng thứ đáp lại hắn chỉ có sự im lặng của biển cả.

Mặt biển dần khép lại, dòng hải lưu từ từ xoáy tròn lôi hắn xuống tận đáy sâu, nơi mà mặt trời cũng chẳng thể chiếu rọi được, chỉ có bóng tối vĩnh hằng chờ đợi kẻ tội đồ.

Trận chiến khép lại.

Bầu trời trở về vẻ thoáng đãng ban đầu, khi từng cụm mây đen dần tan biến cũng là lúc ánh trăng lộ ra, biển cả được trả lại sự tĩnh lặng vốn có.

Cứ như thể chưa từng có một trận đại chiến kinh thiên động địa nào vừa diễn ra.

Long Quân đứng giữa mặt nước, trầm mặc nhìn về nơi sâu thẳm nhất của đại dương.

Giờ đây bóng tối đã bị phong ấn, nhưng liệu rằng đây có phải là kết cục duy nhất của hắn?
 
Back
Top Bottom