Ngôn Tình Bác Sĩ Cận - Zhihu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
375,414
0
0
AP1GczM2AYq3L8ysvP7Q9SueoEAaTDvUTzTmcafUg34iKquRrM22zf77wO72EnN1QM_yo8dp8VaOJKHyRPdtcgjEtW_fSsN2FyA5Z87Ka5HHxK5_W_yK2_RJ5SOzDmzSvuOTiz2uqj2FdjURIaVJsZbEJTEh=w215-h322-s-no-gm

Bác Sĩ Cận - Zhihu
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi tán tỉnh bạn thân của anh trai tôi nửa tháng.

Anh chẳng hề hứng thú với tôi, còn đảm bảo với anh trai tôi rằng sẽ không động vào tôi.

Tôi cắn rách môi anh, hỏi: "Bác sĩ Cận người thì phẳng lì giống như con gái, em không thích anh nữa đâu."

Sau này, lúc tôi phải phẫu thuật, cậu bạn thân lại ngồi cạnh giường bệnh canh tôi suốt cả đêm.

Bác sĩ Cận cởi áo blouse trắng ra, khí thế hùng hổ ôm chặt tôi vào lòng rồi hôn, còn nắm tay tôi đặt lên phần bụng rắn chắc rồi kéo xuống dưới:

“Chọn anh, bảo cậu ta cút đi!”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Thiên Bạch Nhật - Hành Chi
  • Bạch Nguyệt Quang Của Bạo Quân Trọng Sinh
  • Tân Di - Bắc Qua
  • Thời Kỳ Đỉnh Cao - Bạch Khuông Lương Thái Tử
  • Bé Nhõng Nhẽo Nhà Bác Sĩ Lương
  • Nhật Ký Yêu Thầm Của Bác Sĩ Thẩm
  • Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 1: Chương 1


    1

    Trong phòng khám, bác sĩ nam mặc áo blouse trắng nhấc mí mắt nhìn tôi một cái: "Khó chịu ở đâu?"

    Tôi cắn chặt môi, đỏ mặt đáp: "Em... em đau ngực, có khối cứng."

    Đối diện là bác sĩ Cận bên khoa Tuyến vú, lạnh lùng, đẹp trai và là bạn của anh trai tôi.

    Tôi giấu anh trai, âm thầm theo đuổi anh suốt nửa tháng, nhưng anh vẫn luôn lạnh nhạt với tôi.

    Cứ hễ tôi sốt ruột là lại thành bệnh nhân của anh.

    Bác sĩ Cận đặt bút ký xuống: "Em qua đây, anh khám một chút."

    Mặt tôi càng lúc càng đỏ: "Muốn sờ ngực sao?"

    "Không phải... ý em là anh muốn sờ sao?"

    Nữ y tá đi cùng nín cười, kéo rèm vải ngăn cách ra: "Bác sĩ sờ nắn là quy trình bình thường thôi!"

    Tôi theo bác sĩ Cận bước vào phòng ngăn, bên trong đặt một chiếc giường trải ga trắng.

    Anh rửa tay ở bồn rửa: "Em kéo áo lên, nằm xuống đi."

    Tôi ngồi trên giường, chăm chú nhìn những ngón tay rõ khớp xương của anh.

    Bác sĩ Cận quay người lại, thong thả đeo găng tay cao su: "Cởi ra."

    Tôi vòng hai tay ra sau lưng, cởi cúc áo, rồi chầm chậm vén áo lên, cố gắng che đi một nửa ngực.

    Bác sĩ Cận ngồi bên cạnh, anh kéo áo tôi lên cao bằng một tay, tay còn lại đặt lên vị trí kiểm tra.

    Tôi nhắm mắt s* s**ng tìm áo, muốn kéo lên che mặt, lại vô tình chạm vào tay Bác sĩ Cận.

    Anh lạnh lùng nói: "Ngứa tay thì đi khám khoa da liễu."

    Xong đời rồi!

    Bác sĩ Cận chắc chắn nghĩ tôi đang cố tình trêu chọc anh.

    Mí mắt tôi run run, để giảm bớt sự ngượng ngùng, tôi nói liên tục.

    "Bác sĩ Cận, tối qua lúc tắm em sờ thấy ngực có một cục cứng nhỏ."

    “Bạn cùng phòng em bảo có khi là u tuyến vú, vì em hay nhát cáy, lại còn dễ buồn bực."

    "Em cũng thấy đúng, vì mỗi lần ai chọc giận em, em sẽ trả đũa bằng cách vào căng-tin không vén rèm cho người sau, lấy cơm xong cũng chẳng buồn nói cảm ơn với anh shipper."

    "Em mua một cốc trà sữa, một hộp trái cây trộn và một phần gà om cay, rồi mặt mũi tơi tả xách về ký túc ăn hết sạch. Nếu vẫn chưa dỗ được bản thân, em chỉ dám xin cô cô giáo phụ đạo nghỉ một hôm, lén về nhà ngủ một đêm. Hôm sau, em lại ngoan ngoãn chạy về trường học tiết tám giờ sáng."

    "Anh thấy em sống kiểu vậy, bị u tuyến vú chắc cũng hợp lý đúng không?"

    "Sao anh không nói gì vậy bác sĩ?”

    Bác sĩ Cận nheo mắt nhìn tôi: “Có phải ai không chọc giận em thì em mới lịch sự với người ta không?”

    Tôi đơ ra, gật đầu.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 2: Chương 2


    “Vậy tôi không chọc giận em, em có thể im lặng chút không?”

    Tôi lẩm bẩm: "Nếu anh không chọc giận thì sao em lại nhớ anh đến mức không ngủ được."

    Anh khựng lại, nhìn chằm chằm môi tôi, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn hút tôi vào trong.

    Cả người tôi nóng ran, căng thẳng đến mức không dám thở.

    Bác sĩ Cận thấy tôi nghẹn đến đỏ bừng mặt, cười nhạt nói: "Có thể thở, tôi chỉ bảo em đừng nói nhiều thôi."

    "Bác sĩ Cận, hình như em sắp ngạt thở rồi."

    "Em tự điều chỉnh từ từ đi, bên tôi không cung cấp hô hấp nhân tạo."

    Theo đuổi lâu như vậy mà anh vẫn lạnh lùng quá.

    Không sao, ít nhất quan hệ đã tiến thêm một bước.

    Bây giờ là quan hệ bác sĩ - bệnh nhân.

    2

    Kết quả kiểm tra đã có.

    Tin tốt là lành tính cấp ba, có thể uống thuốc Đông y để tạm hoãn.

    Tin xấu là cả ba khối u đều được crush sờ thấy.

    Thật sự quá nhục nhã rồi.

    Thời kỳ ngại ngùng vẫn chưa qua, tôi không tiện thể hiện sự tồn tại trước mặt bác sĩ Cận.

    Tôi chỉ có thể nhân cơ hội mang cơm cho anh trai, nhìn trộm từ xa vài lần.

    Nhưng liên tục mang gà kho vàng ba ngày, anh trai tôi càng ăn càng thấy đời này xong rồi. Anh ấy ném đũa xuống bảo tôi đừng mang nữa.

    Anh ấy nói ăn nữa, đến Tết chồn vàng cũng phải bái anh ấy.

    Không có cớ đến bệnh viện, tôi đành phải mặt dày gửi tin nhắn quấy rầy bác sĩ Cận.

    [Em ăn rất nhiều dâu tây, cảm giác đều không ngọt bằng dâu tây bác sĩ Cận trồng.]

    [Bác sĩ Cận ơi, từ nhỏ em đã không có chồng. Thật sự quá đáng thương rồi, anh thích em một chút đi mà!]

    [Nghi ngờ ngược đãi bệnh nhân... Nếu bạo lực lạnh của bác sĩ Cận làm em đóng băng, em có thể quẹt bảo hiểm y tế của anh không?]

    [Chồng cấp bậc như bác sĩ Cận có thể phân phối theo nhu cầu không ạ? Con gái của bố em một suất, con gái của mẹ em một suất.]

    Gửi tin nhắn xong, tôi tắt màn hình bắt đầu giả vờ mình rất bận, ở nhà dọn dẹp vệ sinh.

    Mệt muốn gãy cả lưng, cuối cùng tôi cũng nhận được tin nhắn trả lời của bác sĩ Cận.

    [Em mà còn như vậy thì tôi sẽ gửi cho Khương Thuật Chi xem đấy.]

    Nếu anh trai tôi mà biết tôi vì theo đuổi bạn thân của anh ấy mà tự biến mình thành con chó nhỏ biết l**m, chắc chắn sẽ đánh gãy chân tôi mất.

    Tôi hoảng quá, vội gọi điện thoại thoại cầu xin: "Cầu xin anh đừng gửi cho anh ấy. Bác sĩ Cận ơi, tất cả là lỗi của em, tại em quá si tình với anh thôi mà."

    "Cận Sùng, cây vạn tuế nhà cậu nở hoa rồi à?"
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 3: Chương 3


    Anh trai tôi ở bên cạnh?

    Tôi luống cuống tay chân cúp điện thoại.

    Lúc này, cửa "cạch" một tiếng mở ra.

    Tôi sợ hãi trượt tay làm rơi điện thoại xuống đất.

    Anh trai tôi khoác vai bác sĩ Cận: "Sao nghe giọng hơi giống em gái tôi nhỉ?

    "Nhưng mà em gái tôi đâu có phát ra được cái giọng còn chua hơn cả bà <i>Thạch Cơ Nương</i>*."

    <i>(*) “石矶娘娘” (Thạch Cơ Nương Nương) là một nhân vật trong tiểu thuyết thần thoại cổ điển Trung Quốc Phong Thần Diễn Nghĩa. Thường dùng để ám chỉ người có giọng the thé, đanh đá, hơi chua ngoa.</i>

    "Khai mau đi, Cận Sùng, cậu đang ăn cỏ non đúng không? Còn lưu tên người ta là mèo con nữa cơ, haha!"

    3

    Bác sĩ Cận ghi chú cho tôi mập mờ như vậy sao?

    Tôi ngồi trên ghế sofa, ôm gối tựa ngây người.

    Anh trai tôi nhặt điện thoại lên cho tôi, theo thói quen xoa rối tóc tôi: "Quên mất thứ Sáu này nhà tôi có một người mới mãn hạn tù quay về."

    "Cận Trùng, cậu lấy sách xong thì mau về đi! Em gái tôi bị dị ứng đàn ông, điện thoại cũng đập luôn rồi, đang nổi cáu đấy!"

    Nói xong, anh ấy vỗ vai bác sĩ Cận một cái rồi lên tầng hai tắm.

    Cận Sùng liếc tôi một cái:

    “Không nhìn ra đấy.”

    Cửa phòng sách mở toang, anh cứ thế đi vào lấy sách.

    Tôi rót cho anh một cốc nước, vội vàng đi theo:

    “Em ghét đàn ông là thật, nhưng bác sĩ Cận là chồng em mà! Chồng à, sao anh lại đặt biệt danh cho em như vậy? Miệng cứng thế, có cần em hôn mềm ra không?”

    Cận Sùng đột nhiên dừng bước, tôi đâm sầm vào lưng anh, nước trong cốc b*n r* làm ướt lưng anh.

    Tôi buột miệng: “Chán thật.”

    Rõ ràng lời tôi định nói là xin lỗi...

    Sao tôi lại nói nhịu đến mức này chứ?
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 4: Chương 4


    Tôi bực bội nhìn chằm chằm rãnh lưng dưới lớp áo sơ mi ướt, nuốt nước bọt.

    Trên đỉnh đầu, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Vậy thế nào mới thú vị?”

    Tôi rụt rè ngẩng đầu: “Anh c** q**n áo ra thì thú vị.”

    Anh ép tôi lùi về phía bàn sách, hai tay chống hai bên: “Biết cởi không?”

    Áo sơ mi Cận Sùng mặc là loại giấu cúc, tôi không nhìn thấy, đành đặt lòng bàn tay lên ngực anh: “Em chưa... chưa sờ thấy cúc, có thể xé thẳng ra không?”

    Anh hơi nheo mắt: "Tôi đâu hỏi cái này?"

    Nói rồi, anh nắm tay tôi kéo xuống.

    Ngón tay dừng lại ở chiếc khóa kim loại lạnh lẽo, tôi nóng ran rụt người về sau.

    Hai tay tôi như bị bỏng giấu sau lưng: "Có phải hơi nhanh quá không..."

    Anh cúi đầu, ánh mắt rơi xuống đôi môi đang cắn chặt của tôi: "Không phải là em muốn hôn tôi sao?"

    "Không phải em đã gọi tôi là chồng rồi sao?"

    "Trốn cái gì?"

    Tôi chỉ giỏi nói suông, còn chưa nghĩ đến bước sâu hơn.

    Khóe miệng Cận Sùng nở nụ cười đầy ẩn ý: "Vậy ra thích của em chỉ là nói mồm thôi à."

    "Nếu em chỉ muốn chơi đùa với tôi, vậy có thể dừng lại ở đây."

    Rốt cuộc anh đang thăm dò tôi, hay cố ý dọa tôi để tôi từ bỏ ý định yêu đương với anh vậy?

    Mắt tôi cay xè: "Em không đùa giỡn tình cảm của anh, đây là lần đầu tiên em thích một người, em rất nghiêm túc."

    Môi Cận Sùng áp sát vành tai tôi: "Lần sau thích người khác, đừng để người đó biết trước."

    "Em còn nhỏ."

    "Không phân biệt được đối phương là con mồi hay thợ săn."

    Tim tôi đập càng lúc càng nhanh: "Vậy em sẽ là con mồi của anh sao? Anh có thích em không?"

    Anh cầm cuốn sách y học dày cộp lên, lùi lại: "Xin lỗi, câu trả lời của tôi chắc sẽ hủy hoại cuối tuần của em."

    4

    Cận Sùng từ chối tôi rất khéo léo.

    Tôi buồn bã suốt cả cuối tuần.

    Thứ Hai đi bệnh viện cùng thanh mai trúc mã khám khoa xương khớp, mắt tôi vẫn còn sưng đỏ.

    Thẩm Xuyên khoác vai tôi, chân khập khiễng nhảy lò cò.

    Cửa phòng khám xương khớp không đóng.

    Giọng anh trai tôi truyền ra một cách rõ ràng: "Cậu nói thật đi, cậu thật sự không có ý gì khác với em gái tôi sao?"

    "Em ấy mới bao tuổi chứ? Tôi có thể có ý gì với em ấy được?"

    "Cậu thật sự nghĩ tôi không phải người nữa à?"

    "Cậu yên tâm, tôi sẽ không động vào em gái cậu."

    Giọng Cận Sùng thờ ơ, nhưng mấy câu nói này của anh lại như tảng đá nặng đè lên tim tôi.

    Tâm trạng vừa mới tốt hơn một chút của tôi đã dễ dàng bị khuấy động thành sóng lớn.

    Mũi tôi cay xè, nước mắt lập tức trào ra.

    "Mẹ đừng đến, Vi Vi đang ở cùng con rồi!"
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 5: Chương 5


    Thẩm Xuyên liếc thấy tôi đang khóc, lập tức cúp điện thoại và tháo tai nghe Bluetooth ra.

    "Đừng khóc nữa, chân ông đây không gãy được đâu."

    Ngón tay cậu ấy chạm lên mặt tôi, nhẹ nhàng lau nước mắt.

    Tôi vừa định giải thích rằng tôi thất tình, khóc không kiểm soát là chuyện bình thường thì anh trai tôi đã sải bước đi tới. Anh ấy hất tay Thẩm Xuyên đang lau nước mắt cho tôi ra: "Thằng nhóc này, đừng động đậy lung tung, tay chân không sạch sẽ."

    Thẩm Xuyên nghe lời nói của anh trai tôi thành ý khác, cười gọi một tiếng: "Anh Thuật Chi, hồi nhỏ không hiểu chuyện, bây giờ em thật sự không dám dụ Vi Vi đi nữa đâu!"

    Lúc học lớp hai tiểu học, Thẩm Xuyên đã dụ tôi về nhà cậu ấy chơi Subway Surfers cả buổi chiều.

    Anh trai tôi cảm thấy bảy tuổi sẽ nhìn ra tính cách lúc lớn, nên vẫn luôn đề phòng Thẩm Xuyên.

    Anh trai tôi không tin lời của Thẩm Xuyên chút nào, anh ấy khinh bỉ đỡ Thẩm Xuyên vào: "Sao lại ngã vậy? Tuổi trẻ còn mà đã loãng xương à?"

    Thẩm Xuyên bị ấn ngồi xuống ghế, hơi bối rối nhìn tôi một cái: "Lúc em chơi bóng bị mất tập trung."

    "Ý gì đây? Chơi bóng mà còn tơ tưởng đến em gái tôi à?"

    Lời anh trai tôi vừa dứt, Cận Sùng đang ngồi trên ghế làm việc, trông có vẻ không liên quan, anh đã đặt cuốn sách y học xuống.

    Lúc tôi ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn thấy anh nheo mắt nhìn chằm chằm Thẩm Xuyên, dường như ánh mắt có tính công kích.

    Anh trai tôi liếc thấy tôi đang nhìn Cận Sùng, nhíu mày đề nghị: "Em gái, đừng yêu đồ mít ướt, cũng đừng yêu bác sĩ."

    Từ "mít ướt" trong miệng anh trai tôi rất thâm thúy.

    Vì hồi nhỏ, lần nào Thẩm Xuyên cũng cười hì hì đến tìm tôi chơi, rồi khóc lóc từ nhà tôi về.

    Lần duy nhất cậu ấy cười về nhà là vì anh trai tôi đi học thêm.

    Còn về bác sĩ...

    Tôi bĩu môi: "Em cứ muốn yêu bác sĩ đấy."

    Nghe vậy, Cận Sùng nhếch khóe miệng, thong thả nhìn tôi.

    Tôi hậm hực nói: "Yêu bác sĩ tốt chứ sao! Bác sĩ bận rộn không có thời gian yêu đương với em, lại có thừa thời gian cho em ngoại tình.

    "Bác sĩ còn có thể mặc áo blouse trắng chơi cosplay với em, thú vị biết bao."

    Anh trai tôi bật cười: "Em nghĩ hay thật đấy! Tay nghề bác sĩ tốt lắm đấy."

    Thẩm Xuyên tưởng tôi đùa, cũng cong khóe môi cười.

    Anh trai tôi "chậc" một tiếng: "Cậu cười cái gì? Đi chụp X-quang đi."

    Thẩm Xuyên đứng dậy, tôi tự giác đứng cạnh đỡ cậu ấy.

    Nhưng tay Thẩm Xuyên còn chưa đặt lên vai tôi đã bị anh trai tôi chặn lại: "Tôi đưa cậu đi, đừng để em gái tôi bị lệch vai."

    5

    Anh trai và Thẩm Xuyên đi rồi, Cận Sùng cũng đứng dậy muốn đi.

    Lúc lướt qua nhau, tôi không nhịn được kéo cổ tay anh lại.

    Cận Sùng cụp mắt xuống: "Xin lỗi, tôi không mặc áo blouse trắng, không thể chơi cosplay với em."

    Ánh mắt tôi dời từ mặt anh xuống dưới: "Bác sĩ Cận không cần tránh em như tránh tà đâu, dáng người anh phẳng lì như con gái ấy, em không thích anh nữa rồi."

    Không biết có phải bị tôi chọc tức không, ánh mắt anh đầy vẻ xâm lược: "Phẳng?"

    Là anh thờ ơ với tôi trước, nên tôi mới nói năng không kiêng nể.

    Tôi bĩu môi, cúi đầu nhìn thêm lần nữa.

    Nhưng tôi còn chưa kịp nhìn rõ, cằm đã bị Cận Sùng nâng lên.

    "Em chắc không?"

    Đôi mắt sâu thẳm của anh ẩn chứa sự sắc bén.

    Tôi cẩn thận dời ánh mắt đi.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 6: Chương 6


    Ngược lại, anh nắm lấy cổ tay tôi, dùng sức kéo một cái, tôi theo quán tính ngã vào người anh.

    Giọng Cận Sùng hơi khàn, hơi thở nóng bỏng phả vào sau tai tôi: "Nếu người trước mặt không khiến tôi hứng thú, thì đó là hiện tượng bình thường."

    Trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói anh đã đảm bảo với anh trai tôi.

    Bây giờ còn nói tôi không có mị lực.

    Tính cách không chịu thua của tôi phát tác, tôi ôm lấy cổ anh, rồi há miệng cắn rách môi anh.

    Mùi máu tanh lan tràn trong khoang miệng.

    Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lạch cạch.

    Tôi chột dạ, lập tức ngồi xổm xuống trốn dưới bàn làm việc.

    Nữ y tá đứng ở cửa gọi: "Bác sĩ Cận, có bệnh nhân tìm anh."

    Vết thương trên miệng Cận Sùng nhìn là biết không phải do anh tự gây ra, cô ấy lại tò mò hỏi thêm: "Bác sĩ Cận... ai cắn anh vậy?"

    Tôi căng thẳng kéo kéo ống quần anh, sợ anh lôi tôi - kẻ chủ mưu này ra.

    Môi dưới Cận Sùng vẫn còn rỉ máu, anh mặt không đổi sắc cúi mắt nhìn tôi: "Em bé đang trong thời kỳ m*t tay."

    Hình như nữ y tá hiểu ra điều gì đó, nén cười bỏ đi.

    Cận Sùng vừa đeo khẩu trang vừa cảnh cáo tôi: "Đừng hòng chuồn, lát nữa tìm em tính sổ."

    6

    Sao tôi có thể ngoan ngoãn chờ Cận Sùng đến tính sổ chứ.

    Thẩm Xuyên bó bột xong, tôi đỡ tay cậu ấy và khuyến khích cậu ấy tự nhảy đi xa một chút.

    Như vậy có thể chạy trốn nhanh hơn.

    Lúc đợi thang máy, tôi nghe thấy các nữ y tá đang tán gẫu ở trạm y tá.

    "Bác sĩ Cận bị cắn trong phòng khám của bác sĩ Khương, môi rách cả da, còn chảy máu nữa!"

    "Cái gì? Đừng nói là bác sĩ Cận bị bác sĩ Khương cắn rách miệng đấy nha? Bác sĩ Khương dữ dội thế à?"

    "Cụ thể ai cắn thì không rõ, nhưng chắc chắn là rất kịch liệt."

    "Tính tôi đa nghi, sớm đã thấy hai người họ không bình thường rồi, lớn tướng rồi mà không yêu đương, chắc chắn là tự tiêu hóa nội bộ rồi."

    Chết rồi! Danh tiếng anh trai tôi và bạn thân của anh ấy bị hại rồi.

    Thẩm Xuyên nhìn tôi với vẻ mặt hóng hớt: "Không phải người họ nói là anh Thuật Chi đấy chứ?"

    Sao lúc này cậu ấy lại không đeo tai nghe!

    Lúc tôi căng thẳng đan tay vào nhau, cậu ấy lại mờ ám cúi đầu ghé tai tôi nói nhỏ: "Tôi nhớ hồi nhỏ anh Thuật Chi từng nhồi nhét vào đầu tôi tư tưởng không được thích con gái."

    Cậu ấy hiểu lầm rồi, anh ta tôi làm thế là sợ Thẩm Xuyên yêu đương với tôi, phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi.

    Tôi cười khổ, muốn nói gì đó để minh oan cho anh trai tôi.

    Đằng sau đột nhiên vang lên một tiếng lạnh lùng: "Khương Túc Vi, lại đây."

    Tôi nhíu mày, cả người dựng tóc gáy.

    Thẩm Xuyên nắm lấy cánh tay tôi: "Nếu lời đồn là thật, vậy anh Thuật Chi cắn bác sĩ Cận... Lẽ nào anh ấy đến tìm cậu mách lẻo?"

    Lời đồn là giả, nhưng sau này bác sĩ Cận tìm tôi tính sổ là thật.

    Cận Sùng khí thế hùng hổ đi tới, gạt tay Thẩm Xuyên đang kéo cánh tay tôi ra.

    Thẩm Xuyên không hiểu gì: "Chuyện gì vậy? Anh tìm nhầm người rồi, không liên quan đến Vi Vi."

    Cận Sùng tháo khẩu trang, để lộ đôi môi bị tôi cắn rách da.

    Ánh mắt anh hơi ai oán: "Em sao thế?"

    "Đã bảo cắn nhẹ thôi mà."

    "Giờ sưng rồi thì em định đền thế nào?"

    Cô y tá bên cạnh há hốc mồm, ngây người nhìn.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 7: Chương 7


    Mặt tôi đỏ bừng: "Đền bao nhiêu? Em bồi thường cho anh."

    "Em có hôn mạnh thế đâu, không biết sẽ nghiêm trọng vậy."

    "Giữa thanh thiên bạch nhật, anh đừng tìm em tính sổ nữa... Em sẽ khóc cho người khác xem đấy."

    Cận Sùng nhét một tuýp thuốc mỡ vào tay tôi: "Bôi thuốc cho tôi hay đi với cậu ta?"

    Thì ra anh nói tính sổ, ý là muốn tôi bôi thuốc cho anh?

    Cửa thang máy mở ra, Thẩm Xuyên nhảy lùi lại với vẻ mặt hóng được chuyện lớn: “Không cần chọn đâu, không cần! Tôi tự loại mình khỏi cuộc chơi luôn!”

    Mẹ Thẩm chạy tới, nhìn cậu ấy với vẻ mặt lo lắng:

    “Con trai, con chụp X-quang não chưa đấy? Sao cứ cười hì hì thế? Không lẽ ngã đến lú rồi à?”

    “Con tỉnh táo lắm, hiểu hết rồi.”

    Thang máy đi xuống, giọng Thẩm Xuyên vừa bất lực vừa buồn cười cũng dần tan đi.

    “Còn nhìn nữa à? Không nỡ rời cậu ta sao?”

    Giọng Cận Sùng lạnh lùng.

    Tôi cúi đầu đi theo sau anh.

    Y tá trưởng đang xem kịch không nhịn được hỏi một câu: “Bác sĩ Cận... bạn gái à?”

    Anh rũ mắt nhìn tôi, đáy mắt chứa ý cười: “Đừng nói bừa, còn chưa theo đuổi được.”

    7

    Bước vào phòng nghỉ y tá, Cận Sùng cởi áo blouse trắng.

    Tôi nắm tuýp thuốc mỡ, bất giác nhớ lại đêm làm ướt áo sơ mi của anh, nhìn thấy những đường cơ bắp, chỉ cảm thấy khô miệng khát lưỡi.

    Cận Sùng ngồi trên ghế, lúc tôi đi tới, mắt liếc ngang liếc dọc.

    Anh chỉ vết thương ở môi dưới: “Nhìn đi, dấu vết em để lại cho tôi đó.”

    Tôi rút một cây tăm bông trong hộp tăm bông trên bàn ra, chấm thuốc mỡ.

    Anh khẽ gọi một tiếng: “Khương Túc Vi.”

    “Hả?”

    Đáy mắt Cận Sùng có đôi chút tình cảm không rõ, đôi mắt đen nhánh khóa chặt lấy tôi.

    “Khoảng cách này chẳng phải cũng nghe rõ sao? Có cần thiết để cậu ta dán vào tai em nói chuyện không?”

    “Anh có ý gì?”

    “Không có gì, lại gần chút.”

    "Ồ."

    Tôi dịch bước chân, đứng g*** h** ch*n anh, cúi người bôi thuốc cho anh.

    Hơi thở ấm nóng phả vào chóp mũi tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm môi anh, càng nhìn càng thấy đôi môi mỏng này rất thích hợp để hôn.

    Nhận ra suy nghĩ của mình không đứng đắn, tai tôi nóng bừng lên.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 8: Chương 8


    Cận Sùng đột nhiên cười một tiếng: "Em lại muốn cắn tôi à?"

    "Em không có..."

    "Vậy là muốn hôn tôi."

    "Em cắn còn dám cắn, còn không thể..."

    "Muốn hôn..."

    Tôi nghi ngờ Cận Sùng đã từng học tâm lý học.

    Nếu không sao anh lại có thể đoán trúng tâm lý tôi như vậy.

    May mà bây giờ là giờ tan làm, tiếng ồn bên ngoài rất lớn, che lấp tiếng "muốn hôn" không suy nghĩ nhưng nhỏ như muỗi kêu của tôi.

    Bôi thuốc xong, tôi vội vàng lùi lại: "Bác sĩ Cận... không phải, Cận Sùng. Em nói không thích anh không phải lời nói giận dỗi, em đã suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định."

    "Anh không phải cần nể mặt em mà nói lời như vậy."

    "Tôi nói gì rồi?"

    "Anh nói... anh chưa theo đuổi được em."

    "Tôi có ý đó à?"

    "À? Vậy cũng có thể là do em hiểu nhầm, ý anh là em vẫn chưa theo đuổi được anh sao? Nếu là vậy, quả thật anh nói không sai."

    "Nhưng em thấy anh cần chú ý một chút về cách dùng từ, vừa nãy có người khác ở đó, anh nói cắn nhẹ thôi. Điều này rất dễ khiến người ta nghĩ lung tung, không tốt."

    Cận Sùng ngẩng đầu: "Khương Túc Vi, em làm đọc hiểu đến nghiện rồi à?"

    "Em sợ ai nghĩ lung tung? Cái thằng nhóc mà ngay cả anh trai em nhìn còn thấy phiền đấy à?"

    "Sao, quyết định không thích anh nữa à? Rồi đi thích cái thằng học sinh thể thao què kia?"

    "Thẩm Xuyên là bạn chơi từ nhỏ đến lớn với em, sao anh lại nói em thích cậu ấy?"

    "Thế cậu ta ngã, em khóc làm gì?"

    "Đau lòng hay thương hại?"

    Thật là khó hiểu.

    Người từ chối tôi là anh, bây giờ người cho tôi cái ảo giác anh đang ghen cũng là anh.

    Tôi cúi đầu, nhìn mũi giày của mình: "Chẳng lẽ anh không biết em đang khóc vì điều gì sao?"

    "Anh nói nếu có ý khác với em thì anh không phải là người."

    "Vì anh và anh trai em là anh em chí cốt, nên em chỉ có thể là em gái."

    "Em muốn giả vờ không biết, nhưng em thật sự đã nghe thấy."

    Tôi vừa nói xong, nước mắt đã rơi xuống đất.

    Sau khi lau nước mắt một cách bừa bãi, tôi nghẹn ngào nói: "Cận Sùng, em không muốn thích anh nữa, em sẽ chỉ coi anh là anh trai thôi."

    Tay Cận Sùng duỗi ra lơ lửng giữa không trung, nửa ngày lại rụt về: "Được."
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 9: Chương 9


    8

    Tôi mất nửa tháng để chấp nhận việc tôi và Cận Sùng hoàn toàn không có cơ hội.

    Mặc dù tôi biết rất rõ, tôi sẽ không còn nhiệt liệt thích ai khác ngoài anh nữa.

    Vì sợ đau nên tôi luôn không dám phẫu thuật.

    Nhưng sau khi trải qua cú sốc tình cảm lớn này, tôi cảm thấy thực ra nỗi đau thể xác chẳng là gì cả, nên tôi dứt khoát đặt lịch phẫu thuật.

    Trước cửa phòng bệnh, tôi thò đầu ra nhìn Cận Sùng bị bệnh nhân nữ quấy rầy.

    "Bác sĩ, anh làm ơn thêm bạn đi mà, tôi lo cục u sẽ chuyển biến xấu thành khối u."

    Cận Sùng mặt không cảm xúc: "Nếu thật sự là như vậy, cô đăng ký khoa Nội Ung bướu còn hiệu quả hơn tìm tôi."

    Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ Cận Sùng từ chối tôi là vì anh không thích giới tính của tôi.

    Nhưng rõ ràng anh cũng không thích anh trai tôi.

    Có lẽ anh và gia đình chúng tôi đơn giản là không có duyên phận.

    Anh không thích cả nam lẫn nữ.

    Lúc Cận Sùng ngẩng đầu, đầu tôi còn chưa kịp rụt lại, đành phải nặn ra một nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự: "Anh Cận Sùng, em nghĩ anh có thể mặc quần ông già, đeo chìa khóa ở thắt lưng. Không những trông già đi, mà càng thể hiện y thuật cao siêu của anh, còn có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức cho anh nữa."

    Tôi nói được làm được, đổi giọng gọi anh rồi.

    Cận Sùng nhìn chằm chằm tôi không nói gì.

    Không khí đông cứng lại hơn mười giây.

    Vai tôi bị anh trai vỗ: "Em gái đừng bày trò bừa bãi, Cận Sùng mà mặc thế, mèo con si tình của cậu ấy sẽ quay đầu yêu người khác ngay."

    "Không phải tôi nói chứ, sao Cận Sùng cậu phế vật thế, môi hôn rách cả rồi mà vẫn không có bản lĩnh đưa cô em có giọng nũng nịu đến bệnh viện. Hai người nắm tay nhau từ bãi đỗ xe ngầm, đi một vòng mỗi tầng bệnh viện để dẹp tin đồn đi, cậu có biết trong bệnh viện đang đồn chúng ta hẹn hò không? Hai đứa mình còn có fan CP rồi đấy, đúng là tạo nghiệt mà."

    Anh trai tôi xả xong cục tức, chợt thấy không đúng: "Khoan đã, cô em có giọng nũng nịu kia còn chủ động cắn cả môi cậu rồi. Không lẽ vẫn chưa yêu đương với cậu, có phải cậu từ chối người ta rồi không?"

    9

    Ánh mắt Cận Sùng rơi trên người tôi:

    “Ừ, nhưng tôi hối hận rồi, đang nghĩ cách dỗ em ấy quay lại.”

    “Tự tìm khổ à?”

    “Đúng vậy, còn hơi cầm thú nữa, lát nữa cậu sẽ rõ.”

    “Tôi đã biết cậu không chỉ ‘hơi’ cầm thú mà. Cái cô bé có giọng nũng nịu kia vừa tròn mười tám là cậu hôn à?”

    “Ừ, đúng là còn nhỏ, bằng tuổi em gái cậu. Ban đầu, tôi cũng không dám ra tay đâu, nhưng hôn thử một lần, thấy làm cầm thú cũng không tệ lắm.”

    Ai hôn anh chứ! Rõ ràng là tôi cắn!

    Những lời anh nói là có ý gì?

    Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 10: Chương 10


    Cũng càng ngày càng thấy chột dạ.

    Sợ anh trai tôi phát hiện tôi chính là em gái có giọng nũng nịu, cô gái si tình mà anh ấy luôn miệng gọi.

    Tôi cố gắng giữ bình tĩnh dạy dỗ anh trai: "Anh đừng đặt biệt danh bừa bãi cho người khác, nói chuyện văn minh một chút đi."

    Khương Thuật Chi véo má tôi: "Lỗi của anh, đừng giận nữa em gái, phải tuân theo lời dặn của bác sĩ."

    "Là anh chọc tức em."

    Anh trai tôi cười: "Sao lại là anh chọc tức em rồi?"

    "Nửa tháng trước ai nói đồ ăn đặt về bị trộm nên tức giận."

    "Tháng trước ai nói hai mươi cái bao lì xì của nhóm nào đó chỉ có sáu tệ, bạn cùng phòng đều là mười tệ, tức giận gọi anh bù thêm tám mươi tệ!"

    Sợ anh trai tôi lại bóc phốt những chuyện xấu hổ của mình, tôi vội vàng bịt miệng anh ấy: "Chi Chi, anh biết nhiều quá rồi."

    Anh trai tôi bị gọi tên thân mật nên thấy xấu hổ.

    "Em gọi lại xem."

    "Cứ gọi đấy, Chi Chi Chi Chi Chi Chi."

    "Ồn chết đi được, em là con chuột cái à."

    Không biết có phải ảo giác của tôi không, dường như bác sĩ Cận đang cong khóe mắt, như đang cười.

    Nhưng giọng anh vẫn lạnh nhạt như thường: "Ồn chết đi, Khương Thuật Chi."

    "Lát nữa, bệnh nhân của tôi phải phẫu thuật, bây giờ cần nghỉ ngơi."

    Sao tôi lại có cảm giác sung sướng khi được thiên vị thế này.

    "À đúng rồi, em gái, lát nữa anh phải theo đoàn đội đến bệnh viện khác học tập hai ngày. Anh không thể ở lại chăm sóc sau khi em phẫu thuật được, nhưng người hầu của em sắp đến rồi."

    Anh trai tôi nói xong cố ý huých vai Cận Sùng: "Thằng nhóc nhà cậu tốt nhất đừng có nhớ tôi."

    Ngay giây sau, tôi bị ôm trọn vào vòng tay ấm áp.

    Cận Sùng từ từ buông tôi ra: “Không đứng vững.”

    Anh trai tôi nhíu chặt mày: “Buông em gái tôi ra! Cận Sùng, đầu óc cậu có vấn đề à! Giả vờ giả vịt! Tôi có hơn trăm cân thôi mà!”

    “Anh! Lại nói bậy nữa rồi…”

    Anh trai tôi lập tức nhận sai: “Xin lỗi, Cận Sùng, cậu là bé đáng yêu.”

    Giọng Cận Sùng dịu dàng: “Ừ, cậu mắng đúng lắm.”

    “Đồ điên.”

    Anh trai tôi nhìn anh như thể nhìn thấy thứ dơ bẩn, lập tức quay đầu bỏ ra khỏi phòng bệnh.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 11: Chương 11


    10

    Cận Sùng đúng là không được bình thường.

    Anh viện cớ không đứng vững ôm tôi đã đành, lại còn sờ đầu tôi khi cửa chưa đóng: "Em có thể ngủ một giấc, lát nữa tôi gọi em dậy."

    Hôm nay, có rất nhiều người làm phẫu thuật.

    Ca phẫu thuật của tôi được xếp vào buổi tối.

    Bây giờ là bốn giờ chiều, tôi vẫn có thể ngủ một giấc.

    Cận Sùng vừa đi, người hầu trong miệng anh trai tôi đã đến ngay sau đó.

    Chu Khương Nghiên vừa vào phòng bệnh đã nhét một bó hoa hướng dương lớn vào lòng tôi, rồi ôm tôi xoay một vòng: "Công chúa, anh nhớ em quá."

    Sau khi đặt chân xuống đất, tôi ngồi xuống giường: "Quần áo bệnh nhân bị anh làm nhăn hết rồi."

    "Công chúa là tiên nữ hạ phàm, khoác túi rác cũng đẹp."

    "Anh mới đừng khoác túi rác ý, em cũng không phải công chúa nữa rồi, dù sao anh đã không yết kiến một năm rồi!"

    Chu Khương Nghiên đi du học nước ngoài, chúng tôi đã một năm rưỡi không gặp nhau rồi.

    Anh ấy nghe ra lời trách móc của tôi, ngồi xổm xuống ngẩng đầu nhìn tôi: "Trách anh hay nhớ anh? Trách anh cũng đúng."

    "Anh có thể trình bày vài câu, em cho anh cơ hội giải thích."

    Mắt Chu Khương Nghiên sáng lấp lánh, anh ấy nhìn tôi cười: "Anh không trình bày, anh cúi đầu xưng thần."

    Tôi bị anh ấy chọc cười.

    Lúc tôi ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy qua ô kính rỗng trên cửa phòng bệnh, Cận Sùng đang đỏ hoe mắt.

    Anh không vui sao?

    Vì tôi cười đùa với bạn thân khác giới sao?

    Ánh mắt chạm nhau, anh xoay người rời đi.

    Tim tôi như bị bóp chặt, đau nhói từng cơn, muốn đuổi theo nhưng lại sợ là mình đang tự mình đa tình.

    Do dự một phút, tôi vẫn đuổi theo.

    Nhưng anh đã vào phòng phẫu thuật rồi.

    Tôi thở dài một hơi, chuẩn bị về phòng bệnh thì thấy một nữ bác sĩ đi về phía quầy y tá.

    "Bác sĩ Cận bị viêm kết mạc à? Mắt đỏ quá."

    Cô y tá trực ban lắc đầu: "Chắc là buồn."

    Nữ bác sĩ rất ngạc nhiên: "Xảy ra chuyện gì vậy? Trước giờ, bác sĩ Cận luôn không để lộ cảm xúc, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy bộc lộ tâm trạng đấy!"

    "Tôi vừa thấy có một anh chàng đẹp trai ôm bó hoa vào phòng 501. Chính cô gái trong phòng bệnh đó nửa tháng trước đã làm bác sĩ Cận khóc, không biết là bác sĩ Cận bị đá hay chưa theo đuổi được. Dù sao thì cô em xinh đẹp đó rất được săn đón, bác sĩ Cận thủ đoạn không đủ rồi."

    Nửa tháng trước?

    Vậy là hôm đó tôi nói muốn từ bỏ thích anh, anh đã khóc.

    Vậy là anh thích tôi, nhưng tại sao lại không thừa nhận?
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 12: Chương 12


    11

    Tôi thất thần trở về phòng bệnh.

    Chu Khương Nghiên tưởng tôi sợ phẫu thuật, cứ ở bên cạnh an ủi tôi.

    Tôi úp mặt vào vai anh ấy khóc: "Anh họ, em cảm thấy anh ấy thích em."

    Chu Khương Nghiên vỗ lưng tôi: "Đương nhiên rồi, ai mà chẳng thích công chúa chứ?"

    "Nhưng anh ấy không thừa nhận, sao anh ấy không chịu nói cho em biết anh ấy thích em?"

    Chu Khương Nghiên đoán được tôi đang nói ai rồi.

    Anh ấy an ủi tôi: "Nếu là bác sĩ ở cửa lúc nãy, có lẽ anh ấy lo lắng tuổi tác hai đứa chênh lệch nhiều quá, sợ làm lỡ em."

    "Nhưng em thích anh ấy lắm, em chẳng sợ gì cả."

    "Vậy em nói với anh ấy đi, em rất thích anh ấy, cho anh ấy thêm dũng khí, để anh ấy cũng đừng sợ."

    Lời khuyên của Chu Khương Nghiên khiến tôi bỗng nhiên thông suốt.

    Tôi nằm trên bàn mổ, mắt và mũi tôi đỏ hoe vì đã khóc.

    Cận Sùng nói nếu không muốn ngủ thì có thể nói chuyện, anh sẽ nghe.

    Thuốc mê toàn thân phát huy tác dụng, giọng tôi nói càng lúc càng nhỏ.

    "Có phải anh cảm thấy em còn nhỏ, tình cảm của em cũng rất nhỏ không? Nhưng không phải đâu, em muốn có tương lai với anh."

    "Em thực sự quá thích anh rồi, em không có cách nào, lại đi thích người khác như thích anh vậy nữa."

    Tôi không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

    Khi tỉnh dậy trời vừa sáng, Chu Khương Nghiên sợ tôi đói, đã đi mua rất nhiều đồ ăn thanh đạm.

    Chăn được đắp kín mít, anh ấy cầm thìa đút cháo cho tôi.

    Tôi chưa ăn được hai miếng thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Cận Sùng vừa ra khỏi bàn phẫu thuật, đã thay áo blouse trắng.

    Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn chằm chằm tay Chu Khương Nghiên đang cầm thìa: "Kiểm tra phòng, người không liên quan tránh ra."

    Chu Khương Nghiên vuốt lại mái tóc hơi rối của tôi: "Anh ở ngoài, có gì gọi anh."

    Cạch một tiếng, cửa bị khóa lại.

    Cận Sùng cởi áo ngoài, cúi người hôn lên.

    Nụ hôn của anh rất mạnh mẽ và dữ dội.

    Tôi giật mình, hai tay thò ra khỏi chăn, muốn đẩy anh ra.

    Cận Sùng giữ lấy mặt tôi bằng một tay, tay còn lại giữ hai cổ tay tôi lại và đè xuống.

    "Đừng động đậy, cho anh hôn một lát."

    Sợ đè vào vết mổ, ngón tay anh nâng mặt tôi hơi run, dồn hết sức vào môi lưỡi.

    Toàn thân tôi tê dại, ánh mắt ngày càng tan rã.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 13: Chương 13


    Môi anh rời đi, liếc qua cánh tay tr*n tr** của tôi: "Em không trần như nhộng cũng dám để cậu ta ngủ cùng à?"

    "Lời em nói trên bàn mổ không tính nữa sao?"

    "Không phải em nói không thể thích người khác sao?"

    "Bây giờ là cái gì?"

    "Khương Túc Vi! Anh mặc kệ em với cậu ta có quan hệ gì, bạn trai em chỉ có thể là anh."

    "Nếu em dám đổi ý, em có thể cầm thú hơn nữa."

    Tôi bị nụ hôn mãnh liệt vừa rồi làm cho toàn thân mềm nhũn, giọng nói yếu ớt vô cùng: "Em có mặc mà, em mặc áo ba lỗ nhỏ."

    Thật ra chỉ là băng gạc quấn rất nhiều vòng.

    Anh cười bất lực, nắm tay tôi sờ từ cơ ngực anh xuống dưới.

    Anh hơi nheo mắt, giọng nói khàn khàn.

    "Có chỗ nào trên người anh không làm em hài lòng?"

    "Chọn anh, bảo cậu ta cút đi!"

    Xúc giác đầu ngón tay càng lúc càng rắn chắc, đầu tôi nóng lên: "Không được... Anh ấy là anh họ em."

    Mí mắt Cận Sùng khẽ giật: "Sao bây giờ em mới nói?"

    "Bạn cùng phòng nói đàn ông tồi đều rất giỏi giả vờ, phải câu."

    Cận Sùng cười giúp tôi đắp chăn, kéo một cái ghế lại, ngồi bên giường.

    "Bạn cùng phòng em nói đúng."

    "Anh khá giả tạo, trước đây đúng là luôn giả vờ không thích em."

    "Khương Túc Vi, anh lo lắng rất nhiều, anh lo em còn nhỏ, tình cảm em dành cho anh chỉ trong giây phút nhất thời. Anh cũng sợ chênh lệch tuổi tác quá lớn sẽ có khoảng cách thế hệ, đến lúc đó em phát hiện anh là người trầm lặng nhàm chán, rồi không cần anh nữa."

    "Anh tự nhủ phải đối diện với sự thật lớn hơn em chín tuổi này, em xứng đáng với người tốt hơn. Nhưng hôm đó em khóc, anh không ngủ không ngon nửa tháng. Anh nói không thích em, nhưng bộ não và trái tim anh đều không làm được."

    "Có lẽ lý trí anh từng nói với anh, anh không đủ trẻ trung, không đủ thú vị, không đủ dũng cảm, anh không xứng với em."

    "Nhưng bây giờ, anh rất chắc chắn, nếu không phải là em, vậy anh sẽ không có tình yêu."

    Mắt anh ướt, tôi lặng lẽ đưa tay phải ra, chạm vào tay anh: "Yêu đương không? Đồ nhát gan."

    Anh nắm lấy tay tôi, cúi đầu hôn nhẹ.

    "Không phải là bạn cùng phòng dạy em phải câu à?"

    "Không câu nữa, khó khăn lắm mới cắn câu, em sợ anh tuột mất."

    "Khương Túc Vi, anh là người tình nguyện cắn câu."

    "Ý anh là, anh đã mưu đồ từ lâu, cam tâm tình nguyện, không nỡ tuột mất."
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 14: Chương 14


    13

    Sau phẫu thuật, tôi chỉ nằm viện hai ngày là làm thủ tục xuất viện.

    Vì giáo viên môn chuyên ngành không cho phép xin nghỉ.

    Đúng lúc Cận Sùng nghỉ luân phiên, nên anh đã đưa tôi về trường.

    Ở bãi đỗ xe bệnh viện, tôi nắm tay Cận Sùng: "Tuy hôm nay anh được nghỉ, nhưng em sẽ không trốn học để yêu đương đâu."

    "Hơn nữa, em nói cho anh biết nhé, khi lên lớp em vẫn sẽ nộp điện thoại."

    "Bạn trai có đẹp trai đến mấy cũng không thể ảnh hưởng đến thái độ học tập của em!"

    Cận Sùng nhìn môi tôi mấp máy, yết hầu khẽ lăn: "Ngoan vậy sao?"

    Khóe miệng tôi cong lên: "Không phải, là bạn gái anh nhát gan, em sợ giáo viên trừ điểm thường ngày của em."

    Anh cười, rồi xoa mặt tôi: "Nói gì vậy bé cưng?"

    Được người mình thích gọi là bé cưng, tim tôi đập nhanh hơn.

    Tôi đỏ mặt dặn dò anh: "Nếu anh thấy chán thì tìm anh trai em nói chuyện nhé."

    "Không được nói chuyện với cô gái khác."

    "Tóm lại, lúc em học hành chăm chỉ thì anh phải nhớ em thật nhiều."

    Anh kéo cửa ghế phụ: "Ừm, anh sẽ nhớ em thật nhiều, rồi tan học sẽ đón em."

    Tôi hôn một cái lên má anh.

    "Thưởng cho anh."

    Ngồi lên ghế phụ, tôi thấy anh trai như con quay lao tới, dùng sức ấn Cận Sùng vào cửa xe.

    “Tôi đề phòng thằng bạn thanh mai trúc mã kia của em gái tôi cả chục năm, ai ngờ cuối cùng lại là tôi tự tay dẫn sói vào nhà! Tôi hỏi cậu có phải để ý em gái tôi không, cậu trả lời sao? Cậu nói sẽ không động đến em ruột tôi! Mẹ nó, cậu đúng là nói như đổ rác ra ngoài đường vậy!”

    “Cận Sùng, anh em mình quen nhau bao nhiêu năm, mà cậu dám đụng đến em gái tôi à? Nó mới mười chín tuổi! Cậu mà cũng ra tay được thì cậu còn là người chắc? Miệng nói đạo lý nghe sang sảng, người thì mặc áo quần bảnh bao, vậy mà đến chỗ em tôi thì làm hẳn một cú ‘vượt loài’, cậu mẹ nó biến thành cầm thú rồi à!”

    Anh trai tôi vừa nói vừa đấm đá, nhưng Cận Sùng không hề đánh trả.

    Cửa xe bị chặn lại, tôi hoảng quá, khóc òa lên, vội vàng bò từ ghế lái sang.

    “Anh ơi, anh không được đánh anh ấy!”

    “Không phải lỗi của anh ấy.”

    “Là em rung động trước, là em theo đuổi anh ấy, là em cắn anh ấy, em phải chịu trách nhiệm với anh ấy.”

    Anh trai tôi buông Cận Sùng ra, mặt tối sầm: “Chịu trách nhiệm gì? Là cậu ấy dụ dỗ em! Em cứ nhân cơ hội sàm sỡ cơ thể cậu ấy, đùa bỡn tình cảm của cậu ấy một chút là xong!”
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 15: Chương 15


    14

    Sợ anh trai tôi lại đánh tôi, tôi chen tới chắn trước mặt Cận Sùng: “Anh nghĩ kiểu đó là rất nguy hiểm đó! Chị dâu tương lai mà biết anh tệ thế này, coi chừng không ai thèm lấy anh đấy!"

    “Còn nữa, anh à, chuyện em yêu đương em đã nói với bố mẹ rồi. Bố mẹ biết bạn trai em rất rất tốt, cũng ủng hộ tụi em. Anh đừng phản đối tụi em được không? Anh hiểu anh ấy mà, anh ấy thật sự rất tốt.”

    Anh trai tôi thấy tôi bênh anh, ngớ người ra nửa phút, rồi mới chậm rãi mở miệng:

    “Em nhấn mạnh cậu ấy ‘rất tốt’ nhiều lần thế? Em gái à, anh chỉ hỏi một câu: rốt cuộc cái tên lớn tuổi này có gì tốt?”

    “Ngoài việc từ nhỏ tới giờ cậu ấy chưa từng yêu ai, để mặc em muốn dạy dỗ thế nào cũng được; thật thà, giao du đơn giản, không chơi bời lăng nhăng, đầu óc cũng không quá ranh ma, không hút thuốc, không uống rượu, kết bạn với những người đơn thuần như anh, cảm xúc ổn định, tính cách dịu dàng, sau này chắc chắn là sợ vợ…”

    “Thì cậu ấy còn có gì xứng với em nữa đâu?”

    Câu buột miệng của anh trai tôi khiến tôi hoàn toàn mù mờ.

    Rốt cuộc là anh ấy không hài lòng với Cận Sùng, hay là không hài lòng với tôi thế?

    Cận Sùng lại còn nhếch môi cười: “Cảm ơn anh vợ đã khen.”

    Anh trai tôi nhận ra mình lỡ lời, giọng cũng dịu đi đôi chút: “Thôi, em gái tôi thích là được.”

    “Nhưng mà! Cận Sùng, nếu cậu dám bắt nạt em gái tôi, tôi sẽ cắt đứt quan hệ với cậu!”

    Đúng là lời đe dọa có sức nặng thật.

    Tôi suýt nữa muốn vỗ tay cho anh trai mình luôn.

    Cận Sùng nghe xong, còn trả lời rất nghiêm túc: “Vậy thì anh em mình làm bạn suốt đời.”

    “Bớt lảm nhảm đi, còn không mau đưa em gái tôi tới trường! Nó mà trượt môn là cậu chuẩn bị tinh thần bị ăn đấm tiếp nhé!”

    Mặt anh trai tôi lúc thì đỏ, lúc thì trắng, cuối cùng lôi điện thoại ra ghi âm giọng nói: “Chu Khương Nghiên! Cậu lén lút làm chuyện tốt sau lưng tôi đúng không! Thằng em rể mà gọi cậu một tiếng anh vợ là cậu sướng rồi chứ gì? Làm nô bộc hai chục năm mà vẫn chưa khôn ra! Giờ lại chuyển nghề làm vệ sĩ tình yêu cho tụi nó hả!”

    15

    Anh trai mắng Cận Sùng xong thì vừa đi vừa gửi tin nhắn thoại mắng Chu Khương Nghiên.

    Bóng dáng trông như vừa thắng trận đó biến mất ở góc bãi đỗ xe.

    Tuy anh trai đến đi vội vàng.

    Nhưng vẫn để lại dấu vết trên khuôn mặt trắng nõn của Cận Sùng.

    Trên đường đến trường, tôi bảo Cận Sùng dừng xe ở hiệu thuốc, mua chút cồn Iốt và thuốc bôi vết trầy.

    Tôi nghiêng người về phía bảng điều khiển, bôi thuốc cho anh.

    Anh trai tôi cũng có chiêu hiểm thật, chỗ cằm Cận Sùng bị móng tay anh ấy cào xước rồi.

    Tuy chỉ là một vết xước rất nhỏ và nông, nhưng tôi càng nhìn càng đau lòng, thật sự sợ đường hàm dưới của anh sẽ không còn mượt mà nữa.

    "Có cần tiêm uốn ván không?"

    Cận Sùng bị tôi chọc cười.

    "Có thể đầu óc Khương Thuật Chi sẽ gỉ sét, nhưng móng tay thì không."

    "Cận Sùng, sao anh không tránh đi chứ? Anh trai em chỉ là nhất thời không chấp nhận được nên mới giận dữ như vậy, nhưng anh ấy ra tay nặng thật đấy. Huhuhu, có phải anh ấy mang thù riêng không với anh không? Cận Sùng, anh có đau không? Nếu anh ấy còn đánh anh thì làm sao đây? Em lại không thể giúp anh đánh anh ấy, nếu không anh trai em sẽ buồn. Nhưng nhìn thấy anh bị đánh, em đau lòng lắm, em không muốn anh bị thương."
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 16: Chương 16


    Cận Sùng ở bên tôi rồi, vậy sau này chính là em rể của anh trai tôi.

    Anh trai tôi không ưa anh, muốn cưỡi lên đầu anh lúc nào cũng được, đánh anh cũng chỉ là chuyện tiện tay - dù gì vai vế của anh cũng nhỏ hơn anh trai một bậc.

    Càng nghĩ, tôi càng thấy Cận Sùng thiệt thòi quá, nói được vài câu mà mắt đã ươn ướt rồi.

    Cận Sùng bật cười, kéo tay tôi lại, đưa lên môi khẽ hôn một cái.

    “Anh trai em đánh anh một lần, em đau lòng một lần.”

    “Vậy là anh lời rồi.”

    “Nhưng mà... anh sẽ đau đó…”

    "Vậy em ngoài đau lòng cho anh, có phải cũng có thể thương anh một chút không?"

    Đối diện với ánh mắt mờ ám của anh, tôi hơi xấu hổ quay đầu.

    Nhưng còn chưa quay đầu hẳn, sau gáy đã bị bàn tay to của anh giữ lại, rồi chịu đựng nụ hôn vừa mạnh mẽ vừa đầy tính xâm lược của anh.

    Mặc dù Cận Sùng giữ gáy tôi và dùng sức, nhưng hôn quá lâu khiến lưỡi tôi thật sự không còn sức nữa.

    Khi tôi nghẹn ngào đẩy anh ra, anh rất nghe lời rút lui. Nhưng cách hai giây, anh lại hôn lên trán, mắt và chóp mũi tôi. Sau đó, ánh mắt nóng bỏng ấy nhìn chằm chằm tôi: "Lần trước em bôi thuốc cho anh, anh đã muốn làm vậy rồi."

    16

    Lần đầu, Cận Sùng đưa tôi đến trường học đã được lên tường tỏ tình, còn được share rầm rộ.

    Tuy tôi đã vào khu bình luận trả lời từng người rằng anh có bạn gái.

    Nhưng mỗi lần Cận Sùng đổi ca nghỉ đến trường đợi tôi tan học, tôi vẫn có cảm giác bất an.

    Giáo viên môn chuyên ngành kéo dài giờ học mười mấy phút, tôi có thể tưởng tượng Cận Sùng bị nữ sinh đi ngang qua chụp trộm, có lẽ còn xin cách thức liên lạc.

    Dù sao ở hành lang bệnh viện tôi đã chứng kiến rồi.

    Thế nên vừa nghe giáo viên nói tan học, tôi gần như chạy xuống lầu.

    Đúng như tôi dự đoán, Cận Sùng luôn là người nổi bật trong đám đông.

    Tôi đứng sững cách anh hai mét, hiểu vì sao bạn cùng phòng nói yêu người đẹp trai sẽ không có cảm giác an toàn.

    Cận Sùng thấy tôi đứng ngây ra không nhúc nhích, liền sải bước thẳng về phía tôi, cúi người ôm tôi vào lòng.

    Vì vừa chạy, toàn thân tôi nóng bừng.

    Cận Sùng cúi đầu, mặt kề mặt tôi, thử nhiệt độ: "Chạy nóng rồi à?"

    Bên cạnh có nữ sinh đi ngang qua giơ điện thoại chụp ảnh, tim tôi đập thình thịch.

    Trong tiếng tim đập ngày càng mạnh của chính mình, tôi nghe anh nói: "Thừa nhận thích em, anh đã để em đợi rất lâu rồi, sau này sẽ đổi lại anh đợi em."

    “Khương Túc Vi, đừng nghĩ lung tung, anh yêu em.”

    Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình của anh, tìm thấy cảm giác an toàn thuộc về mình.

    Trong trò chơi theo đuổi tình yêu mà người dũng cảm chiến thắng này, tôi rất chắc chắn, tôi đã tìm thấy tình yêu duy nhất một lần này.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 17: Chương 17


    Phiên ngoại (Góc nhìn nam chính):

    Khương Thuật Chi có một cô em gái.

    Cô ấy líu ríu, rất ồn ào, nhưng cũng rất đáng yêu.

    Cô ấy chia sẻ rất nhiều chuyện với anh trai.

    Ví dụ, cô ấy từng mơ thấy mình bị bắt cóc bán vào trong núi, vì lười biếng ăn bám, nên đã bị bọn buôn người trả về.

    Ví dụ, cô ấy nói không còn cảm thấy cuộc đời mình giống Lạc Đà Tường Tử nữa, vì không có hộ khẩu Bắc Kinh.

    Lại ví dụ, trong đề thi chính tả môn Ngữ văn, cô ấy không nhớ ra nên bịa ra câu Tiểu Kiều xong mới đến Đại Kiều gả.

    Cô ấy rất thú vị.

    Không biết từ khi nào tôi cũng vô cớ nghiêm túc lắng nghe Khương Thuật Chi nói chuyện điện thoại với em gái cậu ấy.

    Một lần ấn tượng rất sâu, là cô ấy nói rằng cô ấy đã từ chối lời tỏ tình của một chàng trai với giọng khóc nức nở, kết quả người ta đỏ mắt quỳ xuống trước mặt cô ấy.

    Cô ấy hỏi anh trai, tại sao những người thích cô ấy đều là những người kỳ quái vậy?

    Tôi đột nhiên nhận ra hình như cô em gái nhỏ bé này cũng đến tuổi yêu đương rồi.

    Tôi cảm thấy một cô gái trong sáng như cô ấy, chỉ có những chàng trai chuẩn mực, hiếu thảo, có ngoại hình tốt và hiểu lễ nghĩa mới xứng đáng.

    Sau này, tôi và Khương Thuật Chi chuẩn bị những luận văn tiến sĩ khác nhau dưới sự hướng dẫn của những giáo sư khác nhau.

    Tôi cũng không rõ lắm về tình hình gần đây của cô ấy.

    Chỉ suy đoán, chắc cô gái đang bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

    Hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy trong phòng khám của Khương Thuật Chi.

    Vậy mà con bướm điện tử trong lòng tôi chỉ tồn tại ở đầu dây điện thoại bên kia, lại thật sự xuất hiện trước mắt tôi.

    Dễ dàng kích hoạt hệ thần kinh giao thoa của tôi.

    Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ không có bất kỳ sự giao thoa nào với cô ấy.

    Nhưng không ngờ, cô ấy lại tìm tôi để kết bạn.

    Cô ấy còn chủ động trò chuyện với tôi, tìm những đoạn truyện cười thú vị để chia sẻ, gửi cho tôi những bài báo y học hot để bắt chuyện.

    Tôi đoán đây là cách theo đuổi vụng về của cô ấy.

    Sao lại có cô gái đáng yêu đến thế này chứ?

    Trong lòng tôi mềm nhũn cả ra!

    Hai tuần sau, cô ấy đến khoa Tuyến vú để kiểm tra.

    Tôi nhìn tuổi của bệnh nhân hiển thị trên máy tính, hơi ngẩn ngơ.

    Sao tôi có thể quên mất tuổi của cô ấy còn rất nhỏ chứ!

    Có lẽ vì đến vội, mặt cô ấy đỏ bừng, tóc tai có hơi rối, nhưng lại rất ngoan ngoãn.

    Người nhỏ nhắn, cứ như một con mèo nhỏ.

    Mà con mèo nhỏ này vừa gặp tôi đã hỏi có muốn... sờ ngực không.

    Thấy chưa, thú vị biết bao.

    Sau lần khám đó, cô ấy bắt đầu tiếp xúc với tôi nhiều hơn.

    Rõ ràng tôi đã cố tỏ ra lạnh nhạt, vậy mà dường như cô ấy càng có cảm tình với tôi hơn.

    Càng lúc càng bạo dạn, cứ thích trêu ghẹo tôi.

    Giang Thuật Chi thấy tôi suốt ngày nhận tin nhắn, cầm điện thoại không rời tay, liền hỏi tôi có phải đang yêu đương không.

    Tôi cười bảo không, chỉ là quen một cô bé học giỏi, lại có tính hay chia sẻ.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 18: Chương 18


    Rồi cậu ấy đổi chủ đề, nói đến em gái mình.

    Hỏi tôi có phát hiện dạo này em gái nhà cậu ấy có gì là lạ không, như thể đang thích ai đó.

    Tự dưng tôi thấy chột dạ.

    Cậu ấy khoác vai tôi, cười đùa: “Không phải em gái tôi phải lòng cậu rồi đấy chứ? Dạo này cứ hỏi chuyện cậu mãi. Nó mê tiền mà còn chịu chi lì xì cho tôi chỉ để moi thông tin.”

    “Dù gì thì cậu cũng nên cẩn thận. Tính ra lúc bọn mình học đại học, nó vẫn còn là học sinh tiểu học.”

    Lời Giang Thuật Chi nói khiến tôi chợt tỉnh.

    Cô ấy... còn chưa đến hai mươi tuổi.

    Cô ấy nên tìm một chàng trai tốt cùng tuổi để yêu đương.

    Ở bên tôi thì tính là gì chứ?

    Tôi đúng là súc sinh, thế mà lại có suy nghĩ khác với cô ấy.

    Tôi cười chua chát, như để tự khiến mình từ bỏ, tôi nói tôi sẽ không động vào em gái cậu ấy.

    Tôi cảm thấy lòng mình hơi chua xót, tôi không muốn lừa dối bản thân.

    Nhưng cô ấy là em gái của Khương Thuật Chi mà!

    Tôi cũng coi như, nhìn cô ấy lớn lên.

    Ngày đó, cô ấy mắt đỏ hoe hỏi tôi, có phải một chút cũng không thích cô ấy không.

    Tôi đã nói dối.

    Cô ấy cắn tôi, rồi bỏ lại một câu, cô ấy không thèm thích tôi nữa.

    Thật ra... cô ấy cắn không đau chút nào.

    Điều khiến tôi đau, là lời cô ấy nói.

    Là nghe thấy cô ấy nói, cô ấy không thích tôi nữa.

    Mỗi lần gặp cô ấy ở bệnh viện, phản ứng đầu tiên của tôi luôn là xác nhận cô ấy có bị thương không.

    Nhìn thấy cô ấy bình an vô sự, tôi mới yên lòng.

    Nhưng điều rất chướng mắt là, lần này bên cạnh cô ấy có một nam sinh vây quanh.

    Tôi cảm thấy vô cùng giày vò.

    Tôi không dám nghĩ đến cảnh cô ấy ở bên người khác.

    Nhưng tôi lại không thể ích kỷ mà làm lỡ dở cô ấy.

    Nhưng khi cô ấy khóc, tôi đã nhận thua.

    Giọt nước mắt đó rơi xuống đất, cũng rơi vào lòng tôi.

    Nửa tháng trời, trong đầu tôi không ngừng hiện lên dáng vẻ cô ấy mắt đỏ hoe khóc.

    Tôi thấy mình thật khốn nạn.

    Nhìn trước ngó sau, lo nghĩ quá nhiều.

    Gặp lại cô ấy, vẻ mặt cô ấy thản nhiên, gọi tôi là anh Cận Sùng, lòng tôi như bị siết chặt.

    Đau quá, đau đến mức tôi phải đầu hàng.

    Tôi phải thừa nhận, tôi yêu cô ấy.

    Nhưng tất cả đã muộn rồi.

    Ngày phẫu thuật, bên cạnh cô ấy đã có người khác.

    Chàng trai tràn đầy sức sống của tuổi trẻ đó gọi cô ấy là công chúa.

    Cậu ta nói thần phục cô ấy.
     
    Bác Sĩ Cận - Zhihu
    Chương 19: Chương 19 - Hoàn


    Khương Túc Vi cười.

    Cô ấy quá tốt đẹp, cô ấy có quá nhiều lựa chọn.

    Tôi có lẽ chỉ là một trong số đó mà thôi.

    Có lẽ hạnh phúc không nên thuộc về tôi.

    Đây là lần thứ hai, nước mắt không thể kìm được.

    Trên bàn phẫu thuật, cô ấy rất sợ hãi, khóc đến mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ.

    Cô ấy hỏi tôi, có sao không.

    Cô ấy đưa tay muốn nắm lấy cánh tay tôi, nhưng vì chuẩn bị tiêm thuốc tê, cô ấy lại rụt về.

    Thật đáng thương, nhưng cũng thật ngoan, thật muốn ôm lấy cô ấy.

    Tiêm thuốc tê cho cô ấy xong, tôi nhìn đôi mắt ướt đẫm của cô ấy, nói với cô ấy rằng tôi sẽ không để cô ấy gặp chuyện gì, tuyệt đối không, tôi đảm bảo.

    Tôi còn không nhận ra, giọng nói của mình đang run rẩy.

    Cô ấy nói cô ấy tin.

    Lúc bắt đầu phẫu thuật, mặt cô ấy đỏ bừng, lông mi run run, cũng không nhắm mắt lại.

    Tôi nói với cô ấy, nếu không muốn ngủ thì có thể nói chuyện, tôi sẽ lắng nghe.

    Giọng cô ấy nói chuyện càng lúc càng yếu ớt.

    Nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

    Cô ấy nói: "Cận Sùng, có phải anh nghĩ em còn nhỏ, nên tình cảm của em dành cho anh cũng rất nhỏ không? Nhưng không phải đâu! Em thật sự rất thích anh, em quá thích anh rồi."

    "Em không có cách nào, lại thích người khác giống như thích anh nữa."

    Hô hấp của tôi nghẹn lại.

    Tôi rất may mắn, tôi vẫn còn cơ hội.

    Nhưng tôi cũng...

    Không có lúc nào như bây giờ, vô cùng khinh bỉ chính mình.

    Tôi trách mình không dũng cảm.

    Tôi trách mình làm tổn thương cô ấy.

    Rõ ràng là tôi có thể làm ca phẫu thuật một cách dễ dàng.

    Nhưng khi phẫu thuật kết thúc, trán tôi vậy mà lấm tấm vài giọt mồ hôi.

    Nhìn cô ấy được đẩy vào phòng bệnh, tôi không muốn giả vờ nữa.

    Tôi muốn ở bên cô ấy.

    Chênh lệch bao nhiêu tuổi cũng không thành vấn đề.

    Cô ấy là em gái của ai cũng không thành vấn đề.

    Cho dù bị Khương Thuật Chi đánh đến nhập ICU.

    Tôi cũng nguyện ý, thậm chí còn cười nói cảm ơn.

    Đêm nay, tôi thực hiện vài ca phẫu thuật, gần như không có thời gian đến phòng bệnh của Khương Túc Vi thăm nom.

    Tôi nghĩ, đợi cô ấy tỉnh lại, tôi sẽ nói cho cô ấy biết, tôi chỉ thích cô ấy.

    Nhưng tôi không ngờ người đàn ông chướng mắt bên giường cô ấy lại đang ngồi ở đó.

    Nếu tôi không nhớ nhầm, trên người cô ấy chỉ quấn vài vòng băng gạc.

    Vậy mà Khương Túc Vi còn uống cháo cậu ta đút!

    Tôi giận sôi máu, cảm thấy mình chưa bao giờ mất kiểm soát cảm xúc như vậy.

    Tôi xông vào, khóa cửa lại, rồi hôn lên môi cô ấy.

    Vì cô ấy vẫn đang trong giai đoạn phục hồi, tôi không dám đè lên người cô ấy.

    Chỉ có thể nâng cằm cô ấy lên, hôn sâu hơn từng chút một.

    Mặc dù nụ hôn của tôi rất cẩn trọng.

    Nhưng tôi vô cùng chắc chắn.

    Đời này, tôi sẽ không bao giờ buông tay.

    Nếu bảo vật cần có người nâng niu, vậy tại sao không thể là tôi?

    hết
     
    Back
    Top Dưới