Ngôn Tình Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,341,328
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ba-bui-em-da-ket-hon-146841.jpg

Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
Tác giả: Tuyết Sắc Thủy Tinh
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bà Bùi, em đã kết hôn - Tử Xa – đội trưởng đội đột kích Hắc Ưng bị bắn chết trong một lần thực hiện nhiệm vụ. Phó Thiên Thiên – thiên kim tiểu thư nhà họ Phó bị bắt cóc rồi rơi từ ban công xuống tầng dưới. Tử Xa may mắn được sống lại trong cơ thể Phó Thiên Thiên, bắt đầu một cuộc sống mới. “Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại lần nữa... cô nhất định phải sống thật tốt.” Bùi Diệp – cậu Cả nhà họ Bùi danh gia bậc nhất - người đàn ông lạnh lùng nguy hiểm ẩn dưới vẻ bề ngoài nho nhã lịch thiệp. Trong một lần vô tình đụng độ, anh nhặt được một tín vật rất quan trọng của Phó Thiên Thiên, sau đó dùng nó để dần tiếp cận cô. Bùi Diệp kéo Phó Thiên Thiên vào trước ngực mình, sau đó cúi đầu xuống, phả hơi thở vào cô. Chính là cảm giác này! Bùi Diệp ghé đầu kề sát gáy Phó Thiên Thiên, khàn giọng lẩm bẩm: “Thơm quá!” “Anh Bùi, xin hãy tự trọng!” Bùi Diệp thích thú nhìn Phó Thiên Thiên: “Tối hôm trước, lúc cô ôm tôi trên giường rồi gọi tôi là chồng, sao không nói tôi hãy tự trọng?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bạn Trai Siêu Có Tiền
  • Xuy Bất Tán Mi Loan
  • Đạo Lữ Của Ta Là Bạch Lang
  • Bất Giác Rơi Vào Lưới Tình
  • Báo Thù Độc Liên Hoa!
  • Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 1: - Chương 1LỜI DẪN


    <b>Chương 1LỜI DẪN</b><b>
    Đau!

    Cơn đau dữ dội từ lục phủ ngũ tạng lan khắp toàn thân cô. Thậm chí chỉ cần hít thở cũng cảm thấy lồng ngực đau âm ỉ.

    Không phải cô đã chết rồi sao? Còn là bị đạn bắn xuyên qua huyệt thái dương. Vậy tại sao huyệt thái dương không hề gì, còn trên người lại đau thế này?

    “Lão đại, cô ta rơi xuống ban công tầng dưới rồi.” Một người đàn ông nói với giọng run rẩy.

    “Đi xuống tầng dưới, bắt lấy cô ta, không được để cô ta chạy thoát!”

    Trong lúc mơ màng, cô nhìn thấy hai cái đầu rụt lại ở sân thượng tầng trên. Sau đó, một đống thứ đột ngột ùa vào đầu cô, khiến đầu cô đau đớn một hồi. Một đoạn ký ức không thuộc về cô tràn vào đầu.

    Hóa ra, cô đã sống lại. Chủ nhân của cơ thể này tên là Phó Thiên Thiên. Sau khi bị bắt cóc lên sân thượng tầng trên, bọn bắt cóc muốn giở trò đồi bại với Phó Thiên Thiên. Kết quả, trong lúc chống cự quyết liệt, Phó Thiên Thiên bị hai tên bắt cóc đánh cho suýt chết. Sau đó nữa, Phó Thiên Thiên nhảy xuống khỏi sân thượng, kết quả là ngã xuống ban công tầng dưới… Bỏ mạng.

    Một ngọn lửa căm hận bùng cháy trong đôi mắt lạnh lẽo của cô. Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại lần nữa, vậy thì từ giờ trở đi, cô sẽ là Phó Thiên Thiên. Cô nhất định phải sống thật tốt.

    Phó Thiên Thiên thử cử động cơ thể của mình, nhưng vì trên người đau đớn, nên cô gần như không tài nào nhúc nhích được. Cô gom hết sức lực, dùng đôi chân mảnh khảnh chống người đứng dậy, trầy trật đi vài bước, vịn vào cửa kính ban công, sau đó đẩy cánh cửa đó ra rồi đi vào.

    Sau khi bước vào, cô lạnh lùng đưa mắt quan sát xung quanh một lượt.

    Đây là một căn phòng ngủ, trong phòng để đèn ngủ lờ mờ, có thể loáng thoáng trông thấy một người đàn ông đang nằm trên giường.

    Mà vào lúc này, cô bỗng nghe thấy chỗ cửa ra vào vang lên tiếng tông cửa cái “rầm”, cửa phòng khách sạn bị mở toang.

    Phó Thiên Thiên lập tức trở nên cảnh giác.

    Là hai kẻ bắt cóc kia, bọn chúng đã xông vào căn phòng này.

    Với tình trạng cơ thể hiện giờ của cô, về cơ bản cô không phải là đối thủ của chúng. Nếu cô bị hai kẻ đó bắt đi, nhất định sẽ chết chắc.

    Cô phải tìm cách trốn đã.

    Cô quan sát khắp phòng bằng ánh mắt sắc bén, lại nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, rồi đưa ra một quyết định táo bạo.

    Cô tiện tay cầm lấy con dao gọt hoa quả trong khay đựng trái cây để trên tủ đầu giường, sau đó kéo luôn chăn ra, nằm lên giường.

    Cô vừa đặt lưng xuống thì người đàn ông trên giường đột nhiên mở bừng mắt. Khoảnh khắc anh mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo b*n r* bốn phía.

    Tuy nhiên, trước khi người đàn ông có bất kỳ phản ứng nào, Phó Thiên Thiên đã ghé sát lại gần anh, vùi mặt vào hõm cổ bên trái của anh. Tay phải cô cầm con dao gọt hoa quả, kề lưỡi dao sắc bén lên cổ anh, tay trái cô kéo cao chăn che khuất bàn tay cầm dao của mình, phả hơi thở nguy hiểm vào bên tai anh: “Đừng nhúc nhích, nếu không tôi sẽ giết anh ngay lập tức!”

    Giọng nói của Phó Thiên Thiên vừa dứt, cửa phòng ngủ liền bị mở tung ra từ bên ngoài. Hai tên bắt cóc xộc vào.

    Trong nháy mắt hai kẻ đó xông vào, người Phó Thiên Thiên kéo căng hơn, con dao đang kề trên cổ người đàn ông cũng dí sát hơn.

    Người đàn ông híp mắt nhìn cô gái dám cả gan trèo lên giường của mình. Anh đã nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cô gái khi bọn bắt cóc từ ngoài cửa đi vào.

    Ha ha, trò chơi này do cô bắt đầu, nhưng muốn tiếp tục như thế nào thì không phải do cô nói là được. Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Đáy mắt người đàn ông lóe lên ánh sáng nguy hiểm, khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười tàn nhẫn. Bất thình lình, anh lật người.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 1LỜI DẪN</b>

    Đau!

    Cơn đau dữ dội từ lục phủ ngũ tạng lan khắp toàn thân cô. Thậm chí chỉ cần hít thở cũng cảm thấy lồng ngực đau âm ỉ.

    Không phải cô đã chết rồi sao? Còn là bị đạn bắn xuyên qua huyệt thái dương. Vậy tại sao huyệt thái dương không hề gì, còn trên người lại đau thế này?

    “Lão đại, cô ta rơi xuống ban công tầng dưới rồi.” Một người đàn ông nói với giọng run rẩy.

    “Đi xuống tầng dưới, bắt lấy cô ta, không được để cô ta chạy thoát!”

    Trong lúc mơ màng, cô nhìn thấy hai cái đầu rụt lại ở sân thượng tầng trên. Sau đó, một đống thứ đột ngột ùa vào đầu cô, khiến đầu cô đau đớn một hồi. Một đoạn ký ức không thuộc về cô tràn vào đầu.

    Hóa ra, cô đã sống lại. Chủ nhân của cơ thể này tên là Phó Thiên Thiên. Sau khi bị bắt cóc lên sân thượng tầng trên, bọn bắt cóc muốn giở trò đồi bại với Phó Thiên Thiên. Kết quả, trong lúc chống cự quyết liệt, Phó Thiên Thiên bị hai tên bắt cóc đánh cho suýt chết. Sau đó nữa, Phó Thiên Thiên nhảy xuống khỏi sân thượng, kết quả là ngã xuống ban công tầng dưới… Bỏ mạng.

    Một ngọn lửa căm hận bùng cháy trong đôi mắt lạnh lẽo của cô. Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại lần nữa, vậy thì từ giờ trở đi, cô sẽ là Phó Thiên Thiên. Cô nhất định phải sống thật tốt.

    Phó Thiên Thiên thử cử động cơ thể của mình, nhưng vì trên người đau đớn, nên cô gần như không tài nào nhúc nhích được. Cô gom hết sức lực, dùng đôi chân mảnh khảnh chống người đứng dậy, trầy trật đi vài bước, vịn vào cửa kính ban công, sau đó đẩy cánh cửa đó ra rồi đi vào.

    Sau khi bước vào, cô lạnh lùng đưa mắt quan sát xung quanh một lượt.

    Đây là một căn phòng ngủ, trong phòng để đèn ngủ lờ mờ, có thể loáng thoáng trông thấy một người đàn ông đang nằm trên giường.

    Mà vào lúc này, cô bỗng nghe thấy chỗ cửa ra vào vang lên tiếng tông cửa cái “rầm”, cửa phòng khách sạn bị mở toang.

    Phó Thiên Thiên lập tức trở nên cảnh giác.

    Là hai kẻ bắt cóc kia, bọn chúng đã xông vào căn phòng này.

    Với tình trạng cơ thể hiện giờ của cô, về cơ bản cô không phải là đối thủ của chúng. Nếu cô bị hai kẻ đó bắt đi, nhất định sẽ chết chắc.

    Cô phải tìm cách trốn đã.

    Cô quan sát khắp phòng bằng ánh mắt sắc bén, lại nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, rồi đưa ra một quyết định táo bạo.

    Cô tiện tay cầm lấy con dao gọt hoa quả trong khay đựng trái cây để trên tủ đầu giường, sau đó kéo luôn chăn ra, nằm lên giường.

    Cô vừa đặt lưng xuống thì người đàn ông trên giường đột nhiên mở bừng mắt. Khoảnh khắc anh mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo b*n r* bốn phía.

    Tuy nhiên, trước khi người đàn ông có bất kỳ phản ứng nào, Phó Thiên Thiên đã ghé sát lại gần anh, vùi mặt vào hõm cổ bên trái của anh. Tay phải cô cầm con dao gọt hoa quả, kề lưỡi dao sắc bén lên cổ anh, tay trái cô kéo cao chăn che khuất bàn tay cầm dao của mình, phả hơi thở nguy hiểm vào bên tai anh: “Đừng nhúc nhích, nếu không tôi sẽ giết anh ngay lập tức!”

    Giọng nói của Phó Thiên Thiên vừa dứt, cửa phòng ngủ liền bị mở tung ra từ bên ngoài. Hai tên bắt cóc xộc vào.

    Trong nháy mắt hai kẻ đó xông vào, người Phó Thiên Thiên kéo căng hơn, con dao đang kề trên cổ người đàn ông cũng dí sát hơn.

    Người đàn ông híp mắt nhìn cô gái dám cả gan trèo lên giường của mình. Anh đã nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cô gái khi bọn bắt cóc từ ngoài cửa đi vào.

    Ha ha, trò chơi này do cô bắt đầu, nhưng muốn tiếp tục như thế nào thì không phải do cô nói là được. Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Đáy mắt người đàn ông lóe lên ánh sáng nguy hiểm, khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười tàn nhẫn. Bất thình lình, anh lật người.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 2: - Chương 2 CHỒNG À


    <b>Chương 2 CHỒNG À</b><b>
    Phó Thiên Thiên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người đàn ông đè lên người.

    Trong lúc cuống cuồng, cô giấu kỹ con dao đang cầm trong tay, để tránh bị bọn bắt cóc phát hiện.

    Cô vẫn vùi mặt vào gáy người đàn ông, con dao gọt hoa quả càng dí sát vào cổ anh hơn, có thể cắt cổ anh bất cứ lúc nào. Sau đó, cô thấp giọng đe dọa bên tai anh: “Tôi vừa mới cảnh cáo anh rồi. Nếu anh còn lộn xộn nữa thì coi chừng tôi không khách sáo với anh đâu.”

    Dứt lời, để cho bầu không khí tại hiện trường được giống y như thật, cô học theo vô số cảnh phim truyền hình linh tinh được chiếu vào tám giờ tối mà Phó Thiên Thiên đã xem đang hiện lên trong đầu, mềm giọng nũng nịu: “Chồng à, đừng mà!”

    Giọng nói êm ái của Phó Thiên Thiên lọt vào tai người đàn ông, khiến cơ thể anh càng có phản ứng hơn.

    Cô gái này có biết hiện giờ cô đang đùa với lửa không?

    Người đàn ông liếc nhìn cô gái đang nằm bên dưới mình bằng đôi mắt đen sâu thẳm, ánh mắt sáng ngời, đôi bàn tay giữ chặt lấy eo cô, áp người lại gần cô hơn.

    “Vừa mới bắt đầu đã ‘đừng’ rồi?”

    Dứt lời, đôi môi của người đàn ông đã rơi xuống cần cổ của Phó Thiên Thiên, bắt đầu hôn say đắm.

    Phó Thiên Thiên mở to hai mắt.

    Người đàn ông này đang làm gì vậy?

    Cô chỉ bảo anh phối hợp diễn với cô, nhưng… anh lại sàm sỡ cô.

    Tuy nhiên, bởi vì bọn bắt cóc cũng đang ở trong phòng khách sạn, cô không thể hành động thiếu suy nghĩ nên chỉ có thể mặc cho người đàn ông hôn càng nồng nhiệt hơn.

    Hai kẻ bắt cóc tìm một lượt khắp phòng khách sạn, còn đôi nam nữ trên giường chỉ mải hôn đến quên mình, dường như không phát hiện ra bọn họ. Hai người họ lúng túng đi ra ngoài.

    “Cô ta không có ở đây, e là đã trốn thoát rồi.”

    “Chúng ta mau đuổi theo, đừng để cô ta chạy xa!”

    Khi giọng nói của hai tên bắt cóc biến mất khỏi phòng khách sạn, cơ thể cứng đờ bởi căng thẳng của Phó Thiên Thiên mới thả lỏng phần nào.

    w๖ebtruy๖enonlin๖ez

    Cuối cùng bọn họ cũng rời đi.

    Đợi hai tên bắt cóc rời đi hẳn, Phó Thiên Thiên lập tức đẩy người đàn ông trên người cô ra. Tuy nhiên, cô vừa có hành động thì bàn tay của người đàn ông để trên eo cô bỗng nhiên siết chặt hơn, còn c*n v** c* cô một cái.

    Phó Thiên Thiển đẩy mạnh hơn, khó khăn lắm mới đẩy được anh ra, sau đó trầy trật lăn sang đầu giường bên kia.

    Khi đứng lên, cô liền đối mặt với một đôi mắt đen, sâu không thấy đáy.

    Phó Thiên Thiên không hiểu những cảm xúc ẩn chứa trong đôi mắt ấy, nhưng cô cảm nhận được đó là một đôi mắt nguy hiểm.

    Mắt cô lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, vung con dao trong tay lên, quẹt qua cánh tay đang muốn tóm lấy cô của người đàn ông, rồi căn chuẩn cơ hội, nhảy xuống đất, sau đó chạy ra khỏi phòng ngủ.

    Người đàn ông trên giường ngạc nhiên nhìn vết thương bị dao rạch đang chảy máu trên cánh tay mình.

    Phó Thiên Thiên chỉ cần một chút thời gian thả lỏng là đã khôi phục lại phần nào sức lực. Cô không buồn liếc nhìn phòng ngủ sau lưng, mà đi về phía cửa ra vào.

    Bởi vì quần áo trên người cô đã rách te tua, nên trước khi ra khỏi cửa, cô tiện tay cầm theo một bộ đồ của nam giới.

    Sau khi Phó Thiên Thiên ra khỏi phòng khách sạn, hai vệ sĩ của Bùi Diệp vừa rồi có việc rời đi đã trở lại trước cửa căn phòng. Thấy trước cửa có vết máu, họ liền vội vã lao vào.

    Trên giường hơi lộn xộn, còn Bùi Diệp chỉ mặc đồ ngủ đang đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh, trên cánh tay rắn chắc của anh có một vết thương bắt mắt. Hai vệ sĩ thấy vậy thì thót tim.

    Vết thương đó rõ ràng là vết dao cắt.

    “Cậu chủ, là chúng tôi tắc trách, để người khác xông vào làm cậu bị thương! Xin cậu chủ trách phạt!”

    Bùi Diệp nắm chặt vật trong tay. Đó là món đồ mà ban nãy cô gái đã làm rơi trước khi rời đi. Anh phớt lờ hai vệ sĩ, chậm rãi xòe năm ngón tay thon dài ra.

    Một chiếc chìa khóa được chế tạo đặc biệt.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 2 CHỒNG À</b>

    Phó Thiên Thiên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người đàn ông đè lên người.

    Trong lúc cuống cuồng, cô giấu kỹ con dao đang cầm trong tay, để tránh bị bọn bắt cóc phát hiện.

    Cô vẫn vùi mặt vào gáy người đàn ông, con dao gọt hoa quả càng dí sát vào cổ anh hơn, có thể cắt cổ anh bất cứ lúc nào. Sau đó, cô thấp giọng đe dọa bên tai anh: “Tôi vừa mới cảnh cáo anh rồi. Nếu anh còn lộn xộn nữa thì coi chừng tôi không khách sáo với anh đâu.”

    Dứt lời, để cho bầu không khí tại hiện trường được giống y như thật, cô học theo vô số cảnh phim truyền hình linh tinh được chiếu vào tám giờ tối mà Phó Thiên Thiên đã xem đang hiện lên trong đầu, mềm giọng nũng nịu: “Chồng à, đừng mà!”

    Giọng nói êm ái của Phó Thiên Thiên lọt vào tai người đàn ông, khiến cơ thể anh càng có phản ứng hơn.

    Cô gái này có biết hiện giờ cô đang đùa với lửa không?

    Người đàn ông liếc nhìn cô gái đang nằm bên dưới mình bằng đôi mắt đen sâu thẳm, ánh mắt sáng ngời, đôi bàn tay giữ chặt lấy eo cô, áp người lại gần cô hơn.

    “Vừa mới bắt đầu đã ‘đừng’ rồi?”

    Dứt lời, đôi môi của người đàn ông đã rơi xuống cần cổ của Phó Thiên Thiên, bắt đầu hôn say đắm.

    Phó Thiên Thiên mở to hai mắt.

    Người đàn ông này đang làm gì vậy?

    Cô chỉ bảo anh phối hợp diễn với cô, nhưng… anh lại sàm sỡ cô.

    Tuy nhiên, bởi vì bọn bắt cóc cũng đang ở trong phòng khách sạn, cô không thể hành động thiếu suy nghĩ nên chỉ có thể mặc cho người đàn ông hôn càng nồng nhiệt hơn.

    Hai kẻ bắt cóc tìm một lượt khắp phòng khách sạn, còn đôi nam nữ trên giường chỉ mải hôn đến quên mình, dường như không phát hiện ra bọn họ. Hai người họ lúng túng đi ra ngoài.

    “Cô ta không có ở đây, e là đã trốn thoát rồi.”

    “Chúng ta mau đuổi theo, đừng để cô ta chạy xa!”

    Khi giọng nói của hai tên bắt cóc biến mất khỏi phòng khách sạn, cơ thể cứng đờ bởi căng thẳng của Phó Thiên Thiên mới thả lỏng phần nào.

    w๖ebtruy๖enonlin๖ez

    Cuối cùng bọn họ cũng rời đi.

    Đợi hai tên bắt cóc rời đi hẳn, Phó Thiên Thiên lập tức đẩy người đàn ông trên người cô ra. Tuy nhiên, cô vừa có hành động thì bàn tay của người đàn ông để trên eo cô bỗng nhiên siết chặt hơn, còn c*n v** c* cô một cái.

    Phó Thiên Thiển đẩy mạnh hơn, khó khăn lắm mới đẩy được anh ra, sau đó trầy trật lăn sang đầu giường bên kia.

    Khi đứng lên, cô liền đối mặt với một đôi mắt đen, sâu không thấy đáy.

    Phó Thiên Thiên không hiểu những cảm xúc ẩn chứa trong đôi mắt ấy, nhưng cô cảm nhận được đó là một đôi mắt nguy hiểm.

    Mắt cô lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, vung con dao trong tay lên, quẹt qua cánh tay đang muốn tóm lấy cô của người đàn ông, rồi căn chuẩn cơ hội, nhảy xuống đất, sau đó chạy ra khỏi phòng ngủ.

    Người đàn ông trên giường ngạc nhiên nhìn vết thương bị dao rạch đang chảy máu trên cánh tay mình.

    Phó Thiên Thiên chỉ cần một chút thời gian thả lỏng là đã khôi phục lại phần nào sức lực. Cô không buồn liếc nhìn phòng ngủ sau lưng, mà đi về phía cửa ra vào.

    Bởi vì quần áo trên người cô đã rách te tua, nên trước khi ra khỏi cửa, cô tiện tay cầm theo một bộ đồ của nam giới.

    Sau khi Phó Thiên Thiên ra khỏi phòng khách sạn, hai vệ sĩ của Bùi Diệp vừa rồi có việc rời đi đã trở lại trước cửa căn phòng. Thấy trước cửa có vết máu, họ liền vội vã lao vào.

    Trên giường hơi lộn xộn, còn Bùi Diệp chỉ mặc đồ ngủ đang đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh, trên cánh tay rắn chắc của anh có một vết thương bắt mắt. Hai vệ sĩ thấy vậy thì thót tim.

    Vết thương đó rõ ràng là vết dao cắt.

    “Cậu chủ, là chúng tôi tắc trách, để người khác xông vào làm cậu bị thương! Xin cậu chủ trách phạt!”

    Bùi Diệp nắm chặt vật trong tay. Đó là món đồ mà ban nãy cô gái đã làm rơi trước khi rời đi. Anh phớt lờ hai vệ sĩ, chậm rãi xòe năm ngón tay thon dài ra.

    Một chiếc chìa khóa được chế tạo đặc biệt.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 3: - Chương 3 GIÁC QUAN THỨ SÁU


    <b>Chương 3 GIÁC QUAN THỨ SÁU</b><b>
    Phó Thiên Thiên ra khỏi căn phòng kia, nhạy bén nhận ra camera có ở khắp nơi trong khách sạn. Cô tránh phạm vi giám sát của những chiếc camera đó một cách linh hoạt.

    Từ khách sạn đi ra, Phó Thiên Thiên nhìn đường phố lạ lẫm trước mặt, cau chặt mày lại.

    Cô là đội trưởng Tử Xa của đội đột kích Hắc Ưng của nước Z, có siêu năng lực và giác quan thứ sáu, có thể dự đoán được tương lai gần. Nhưng, việc liên tục sử dụng giác quan thứ sáu để dự đoán tương lai sẽ mất rất nhiều sinh lực.

    Cô cùng đồng đội của mình chấp hành nhiệm vụ. Tuy nhiên, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ và định rút lui thì toàn đội rơi vào phục kích của một tổ chức bí ẩn, rồi gần như bị tiêu diệt hết.

    Sau đó nữa, giác quan thứ sáu của cô lại cảm nhận được là cô sẽ bị một phát súng bắn vào đầu. Cô đang muốn nhìn rõ xem người bắn là ai thì huyệt thái dương của cô đã nóng ran. Trước khi chết, cô nhìn thấy người cầm súng chĩa vào cô chính là đội phó Bạch Khấu - người đã sát cánh cùng cô chiến đấu trong nhiều năm, cũng nhìn thấy nụ cười nham hiểm và độc ác trên môi cô ta.

    “Vì sao?” Cô hỏi cô ta.

    Giọng nói lạnh lùng của Bạch Khấu dường như vẫn còn văng vẳng bên tai cô: “Người đời chỉ biết có Tử Xa cô, nhưng tôi thua kém cô ở chỗ nào chứ? Cho nên, cô phải chết!”

    Đội phó Bạch Khấu là người chị em tốt đã lớn lên cùng cô trong trại trẻ mồ côi. Cô ta là người mà cô tin tưởng nhất, nhưng lại vì sự ích kỷ của bản thân mà biến cô và hàng chục chiến sĩ khác thành những bộ xương trắng.

    Trên mặt thoáng lộ vẻ đau khổ, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Đồng thời, một dòng ký ức xa lạ khác, không thuộc về cô cũng dần dần trở nên rõ ràng.

    Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt Phó Thiên Thiên bừng lên sự tỏ tường.

    Mục tiêu của cô rất rõ ràng, phải trả thù Bạch Khấu và tổ chức bí ẩn đã tiêu diệt gần như tất cả những đồng đội của cô.

    Ngoài ra, ngoại trừ Bạch Khấu, trước đó trong đội đã có một kẻ phản bội. Mãi cho đến khi chết, cô vẫn chưa điều tra ra được kẻ phản bội đó là ai.

    Bây giờ, có cơ thể của Phó Thiên Thiên, cô sẽ thuận tiện che giấu thân phận của mình hơn, sau đó chờ thời cơ để báo thù.

    Nhưng trước đó, cô phải sống thật tốt dưới thân phận của Phó Thiên Thiên.

    Nghĩ đến những gì mà Phó Thiên Thiên đã trải qua trong mười tám năm qua, cô không khỏi lắc đầu.

    Phó Thiên Thiên ơi là Phó Thiên Thiên, không ngờ con gái lớn con vợ cả của nhà họ Phó mà lại bị người ta bắt nạt đến mức này.

    Nếu cô đã sống lại với thân phận của Phó Thiên Thiên, thì cô sẽ thay đổi cuộc đời của Phó Thiên Thiên, khiến cho tất cả những người đã bắt nạt Phó Thiên Thiên phải nhận sự trừng phạt thích

    đáng. Đồng thời… tìm cơ hội trả thù những kẻ phản bội và tổ chức bí ẩn kia, lấy lại mọi thứ thuộc về cô.

    Phó Thiên Thiên vừa định cất bước rời khỏi cửa khách sạn, thì đúng lúc đó, một cảnh tượng hiện lên trong đầu cô.

    Một chiếc xe điên lao lên vệ đường, đâm vỡ rào chắn rồi cuốn một đứa trẻ vào dưới bánh xe, làm đứa trẻ chết ngay tại chỗ.

    Con ngươi của Phó Thiên Thiên đột nhiên co lại.

    Giác quan thứ sáu của cô cũng đã trở lại.

    Phó Thiên Thiên nhìn về vị trí vừa xuất hiện trong đầu cô. Hiện tại, rào chắn ở vị trí đó vẫn còn nguyên.

    Cô rời mắt khỏi rào chắn, quét mắt nhìn bốn phía xung quanh.

    Cô thấy một đôi vợ chồng dẫn theo một bé trai đang bước xuống từ chiếc xe đỗ trước cửa khách sạn, trên tay bé trai cầm một quả bóng da.

    Đột nhiên, bé trai bị ba mình bất cẩn va vào lưng, quả bóng da liền lăn xuống làn đường dành cho người đi bộ, rồi lăn sang đường ở bên lề đường. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

    Cậu bé đang muốn chạy đi nhặt quả bóng thì ba cậu bé vội hô to: “Con đi đâu vậy? Chúng ta phải vào khách sạn mà!”

    Cậu bé mỉm cười, vẫy tay với ba mình: “Ba ơi, ba mẹ cứ vào trước đi, con đi nhặt bóng rồi đi theo ba mẹ ngay!”

    Trong giác quan thứ sáu của Phó Thiên Thiên, cái vẫy tay của cậu bé với ba mình chính là lời vĩnh biệt.

    Cậu bé vừa định lao lên phía trước để nhặt quả bóng thì có một cô gái mặc trang phục nam giới với quần tây và áo sơ mi, mặt mày hơi nhếch nhác, cầm quả bóng và chậm rãi đi tới trước mặt cậu bé.

    “Bóng của em đây.”

    Cậu bé nhìn mặt cô gái, rồi nhận lấy quả bóng, cười híp mắt, nói: “Em cảm ơn chị!”

    Cậu bé vừa dứt lời, một chiếc Buick màu đen thình lình lao tới từ đường lớn. Theo tiếng va đập dữ dội, rào chắn bị chiếc xe đụng văng. Chiếc xe tông thẳng vào phần đường dành cho người đi bộ liền dừng lại.

    Mà nơi chiếc xe vừa phóng qua chính là chỗ mà quả bóng da của cậu bé rơi xuống, chỉ cách Phó Thiên Thiên và cậu bé có một mét.

    Ba mẹ cậu bé thấy cảnh này thì hoảng hốt, cuống quýt lao tới, ôm cậu bé vào lòng.

    Cậu bé sợ đến nỗi run lẩy bẩy trong vòng tay của ba mẹ.

    Lúc cậu bé ngoảnh đầu lại muốn tìm cô gái đã nhặt quả bóng cho mình khi nãy, thì đã không thấy bóng dáng cô gái đâu nữa.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 3 GIÁC QUAN THỨ SÁU</b>

    Phó Thiên Thiên ra khỏi căn phòng kia, nhạy bén nhận ra camera có ở khắp nơi trong khách sạn. Cô tránh phạm vi giám sát của những chiếc camera đó một cách linh hoạt.

    Từ khách sạn đi ra, Phó Thiên Thiên nhìn đường phố lạ lẫm trước mặt, cau chặt mày lại.

    Cô là đội trưởng Tử Xa của đội đột kích Hắc Ưng của nước Z, có siêu năng lực và giác quan thứ sáu, có thể dự đoán được tương lai gần. Nhưng, việc liên tục sử dụng giác quan thứ sáu để dự đoán tương lai sẽ mất rất nhiều sinh lực.

    Cô cùng đồng đội của mình chấp hành nhiệm vụ. Tuy nhiên, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ và định rút lui thì toàn đội rơi vào phục kích của một tổ chức bí ẩn, rồi gần như bị tiêu diệt hết.

    Sau đó nữa, giác quan thứ sáu của cô lại cảm nhận được là cô sẽ bị một phát súng bắn vào đầu. Cô đang muốn nhìn rõ xem người bắn là ai thì huyệt thái dương của cô đã nóng ran. Trước khi chết, cô nhìn thấy người cầm súng chĩa vào cô chính là đội phó Bạch Khấu - người đã sát cánh cùng cô chiến đấu trong nhiều năm, cũng nhìn thấy nụ cười nham hiểm và độc ác trên môi cô ta.

    “Vì sao?” Cô hỏi cô ta.

    Giọng nói lạnh lùng của Bạch Khấu dường như vẫn còn văng vẳng bên tai cô: “Người đời chỉ biết có Tử Xa cô, nhưng tôi thua kém cô ở chỗ nào chứ? Cho nên, cô phải chết!”

    Đội phó Bạch Khấu là người chị em tốt đã lớn lên cùng cô trong trại trẻ mồ côi. Cô ta là người mà cô tin tưởng nhất, nhưng lại vì sự ích kỷ của bản thân mà biến cô và hàng chục chiến sĩ khác thành những bộ xương trắng.

    Trên mặt thoáng lộ vẻ đau khổ, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Đồng thời, một dòng ký ức xa lạ khác, không thuộc về cô cũng dần dần trở nên rõ ràng.

    Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt Phó Thiên Thiên bừng lên sự tỏ tường.

    Mục tiêu của cô rất rõ ràng, phải trả thù Bạch Khấu và tổ chức bí ẩn đã tiêu diệt gần như tất cả những đồng đội của cô.

    Ngoài ra, ngoại trừ Bạch Khấu, trước đó trong đội đã có một kẻ phản bội. Mãi cho đến khi chết, cô vẫn chưa điều tra ra được kẻ phản bội đó là ai.

    Bây giờ, có cơ thể của Phó Thiên Thiên, cô sẽ thuận tiện che giấu thân phận của mình hơn, sau đó chờ thời cơ để báo thù.

    Nhưng trước đó, cô phải sống thật tốt dưới thân phận của Phó Thiên Thiên.

    Nghĩ đến những gì mà Phó Thiên Thiên đã trải qua trong mười tám năm qua, cô không khỏi lắc đầu.

    Phó Thiên Thiên ơi là Phó Thiên Thiên, không ngờ con gái lớn con vợ cả của nhà họ Phó mà lại bị người ta bắt nạt đến mức này.

    Nếu cô đã sống lại với thân phận của Phó Thiên Thiên, thì cô sẽ thay đổi cuộc đời của Phó Thiên Thiên, khiến cho tất cả những người đã bắt nạt Phó Thiên Thiên phải nhận sự trừng phạt thích

    đáng. Đồng thời… tìm cơ hội trả thù những kẻ phản bội và tổ chức bí ẩn kia, lấy lại mọi thứ thuộc về cô.

    Phó Thiên Thiên vừa định cất bước rời khỏi cửa khách sạn, thì đúng lúc đó, một cảnh tượng hiện lên trong đầu cô.

    Một chiếc xe điên lao lên vệ đường, đâm vỡ rào chắn rồi cuốn một đứa trẻ vào dưới bánh xe, làm đứa trẻ chết ngay tại chỗ.

    Con ngươi của Phó Thiên Thiên đột nhiên co lại.

    Giác quan thứ sáu của cô cũng đã trở lại.

    Phó Thiên Thiên nhìn về vị trí vừa xuất hiện trong đầu cô. Hiện tại, rào chắn ở vị trí đó vẫn còn nguyên.

    Cô rời mắt khỏi rào chắn, quét mắt nhìn bốn phía xung quanh.

    Cô thấy một đôi vợ chồng dẫn theo một bé trai đang bước xuống từ chiếc xe đỗ trước cửa khách sạn, trên tay bé trai cầm một quả bóng da.

    Đột nhiên, bé trai bị ba mình bất cẩn va vào lưng, quả bóng da liền lăn xuống làn đường dành cho người đi bộ, rồi lăn sang đường ở bên lề đường. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

    Cậu bé đang muốn chạy đi nhặt quả bóng thì ba cậu bé vội hô to: “Con đi đâu vậy? Chúng ta phải vào khách sạn mà!”

    Cậu bé mỉm cười, vẫy tay với ba mình: “Ba ơi, ba mẹ cứ vào trước đi, con đi nhặt bóng rồi đi theo ba mẹ ngay!”

    Trong giác quan thứ sáu của Phó Thiên Thiên, cái vẫy tay của cậu bé với ba mình chính là lời vĩnh biệt.

    Cậu bé vừa định lao lên phía trước để nhặt quả bóng thì có một cô gái mặc trang phục nam giới với quần tây và áo sơ mi, mặt mày hơi nhếch nhác, cầm quả bóng và chậm rãi đi tới trước mặt cậu bé.

    “Bóng của em đây.”

    Cậu bé nhìn mặt cô gái, rồi nhận lấy quả bóng, cười híp mắt, nói: “Em cảm ơn chị!”

    Cậu bé vừa dứt lời, một chiếc Buick màu đen thình lình lao tới từ đường lớn. Theo tiếng va đập dữ dội, rào chắn bị chiếc xe đụng văng. Chiếc xe tông thẳng vào phần đường dành cho người đi bộ liền dừng lại.

    Mà nơi chiếc xe vừa phóng qua chính là chỗ mà quả bóng da của cậu bé rơi xuống, chỉ cách Phó Thiên Thiên và cậu bé có một mét.

    Ba mẹ cậu bé thấy cảnh này thì hoảng hốt, cuống quýt lao tới, ôm cậu bé vào lòng.

    Cậu bé sợ đến nỗi run lẩy bẩy trong vòng tay của ba mẹ.

    Lúc cậu bé ngoảnh đầu lại muốn tìm cô gái đã nhặt quả bóng cho mình khi nãy, thì đã không thấy bóng dáng cô gái đâu nữa.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 4: - Chương 4


    <b>Chương 4 CÔ GÁI CÓ BỀ NGOÀI VÀ BẢN CHẤT KHÁC BIỆT</b><b>
    Sáng hôm sau, tại phòng làm việc của Tổng Giám đốc trên tầng thượng của tòa cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Có tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên.

    "Vào đi."

    Trợ lý Tổng Giám đốc - Hà Minh cầm một tập tài liệu đẩy cửa bước vào.

    Trên màn hình ba chiều trong phòng làm việc, một người ở bên kia đại dương đang báo cáo công việc ở nước ngoài cho Bùi Diệp, đúng lúc đã tiến hành đến giai đoạn cuối.

    Người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế sau bàn làm việc hơi khép hờ mắt, mím chặt đôi môi mỏng trên gương mặt khôi ngô như được đúc nặn. Anh gác đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ lên tay vịn ghế một cách nhàn nhã, thỉnh thoảng gõ nhẹ ngón trỏ của tay phải lên tay vịn ghế, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây màu đen khẽ bắt tréo lên nhau.

    Anh chỉ yên lặng ngồi đó, nhưng cả người lại toát ra luồng hơi thở lạnh lẽo, khiến người khác không dám đến gần. Hà Minh vẫn cầm tài liệu đứng chờ ở cửa.

    Đến khi người trên màn hình ba chiều lên tiếng: "Vừa rồi chính là toàn bộ tình hình trong tháng trước."

    Đợi người đối diện báo cáo xong, người đàn ông tựa lưng vào ghế mới từ từ mở mắt, trong con ngươi đen láy b*n r* ánh sáng đáng sợ, kèm theo đó là sự uy nghiêm làm người khác không dám nhìn thẳng.

    "Được, tôi biết rồi." Bùi Diệp hờ hững đáp, nói xong liền ấn công tắc tắt màn hình ba chiều.

    Sau khi màn hình ba chiều biến mất, Hà Minh mới đi đến trước mặt Bùi Diệp, kính cẩn đứng nghiêm và đặt tài liệu ở trước mặt Bùi Diệp bằng hai tay.

    "Tổng Giám đốc Bùi, đây là hồ sơ mà ngài bảo tôi điều tra."

    Bùi Diệp mở bìa hồ sơ mà Hà Minh đưa, xuất hiện trong tầm mắt anh là bức ảnh màu của một người. Cô gái trong bức ảnh ngồi trên sàn, nụ cười bẽn lẽn có đôi phần gò bó.

    Bùi Diệp nhìn kĩ gương mặt của cô gái trong bức ảnh, giống như đúc với khuôn mặt đêm qua, vị trí nốt ruồi ở đầu lông mày bên trái cũng y hệt.

    "Cậu có thể ra ngoài rồi."

    "Vâng!"

    Đợi Hà Minh ra khỏi văn phòng, Bùi Diệp tiếp tục xem qua lý lịch cá nhân ở phía sau bức ảnh màu.

    Họ tên: Phó Thiên Thiên

    Giới tính: Nữ

    Tuổi: 18 tuổi

    Ngày sinh: ngày 21 tháng 4

    Tình trạng: Học sinh cấp ba của trường Trung học số 1 Vân Thành.

    Thân thế: Con gái cả của Tập đoàn Phó thị, tính cách hướng nội, nhút nhát, đã đính hôn với Trịnh Thư Thành - con trai cả của Trịnh thị, chuyên về công nghệ khoa học điện tử. Mẹ đẻ mất khi cô được ba tuổi, mẹ kế Lư Xảo Nghiên dẫn theo con gái gả vào nhà họ Phó lúc cô được năm tuổi. Thực tế, Tập đoàn Phó thị là tài sản thuộc về nhà mẹ đẻ của Phó Thiên Thiên. Sau khi mẹ của Phó Thiên Thiên gả vào nhà họ Phó, công ty nhà họ Liên được đổi thành Phó thị. Trước khi mất, ông ngoại của Phó Thiên Thiên có để lại di chúc. Trong di chúc viết, thời điểm Phó Thiên Thiên mừng sinh nhật mười tám tuổi thì có thể dựa vào tín vật để đứng tên thừa kế 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị. Trong thời gian học tập, thành tích các môn học đều đội sổ. Phó Thiên Thiên đã mất tích vào xế chiều ngày hôm qua, đến bây giờ vẫn không rõ tung tích.

    Tính cách hướng nội, nhút nhát! Nguồn : we btruy en onlin ez.com

    Những chữ này đập vào mắt Bùi Diệp.

    Anh cởi cúc áo trên tay áo sơ mi trắng bên trái, xắn ống tay áo lên, để lộ cánh tay bị quấn băng.

    Bùi Diệp còn nhớ rõ ánh mắt lạnh lùng của Phó Thiên Thiên khi lấy dao đe dọa anh cùng với động tác chuẩn xác gọn gàng lúc rạch cánh tay anh, hệt như một con sói ranh mãnh.

    Đêm qua, sau khi rời khỏi phòng khách sạn của anh, Phó Thiên Thiên vừa ra khỏi cửa đã nhanh chóng biến mất dưới những camera của khách sạn, chứng tỏ cô có khả năng phản trinh sát rất mạnh.

    Một cô gái hướng nội, nhút nhát sẽ có kỹ năng nhanh nhẹn, ánh mắt tàn nhẫn và năng lực phản trinh sát cực cao như thế sao?

    Sao trên đời này lại có một cô gái có bề ngoài và bản chất khác nhau đến vậy?

    Còn dựa vào tín vật để thừa kế 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị do ông ngoại cô đứng tên?

    Bùi Diệp lấy chiếc chìa khóa được chế tạo đặc biệt từ trong ngăn kéo ra. Đây hẳn là tín vật.

    Cô đã đánh mất chiếc chìa khóa thì làm sao thừa kế cổ phần của Tập đoàn Phó thị?

    Đôi môi mỏng gợi cảm của Bùi Diệp cong lên tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 4 CÔ GÁI CÓ BỀ NGOÀI VÀ BẢN CHẤT KHÁC BIỆT</b>

    Sáng hôm sau, tại phòng làm việc của Tổng Giám đốc trên tầng thượng của tòa cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Có tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên.

    "Vào đi."

    Trợ lý Tổng Giám đốc - Hà Minh cầm một tập tài liệu đẩy cửa bước vào.

    Trên màn hình ba chiều trong phòng làm việc, một người ở bên kia đại dương đang báo cáo công việc ở nước ngoài cho Bùi Diệp, đúng lúc đã tiến hành đến giai đoạn cuối.

    Người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế sau bàn làm việc hơi khép hờ mắt, mím chặt đôi môi mỏng trên gương mặt khôi ngô như được đúc nặn. Anh gác đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ lên tay vịn ghế một cách nhàn nhã, thỉnh thoảng gõ nhẹ ngón trỏ của tay phải lên tay vịn ghế, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây màu đen khẽ bắt tréo lên nhau.

    Anh chỉ yên lặng ngồi đó, nhưng cả người lại toát ra luồng hơi thở lạnh lẽo, khiến người khác không dám đến gần. Hà Minh vẫn cầm tài liệu đứng chờ ở cửa.

    Đến khi người trên màn hình ba chiều lên tiếng: "Vừa rồi chính là toàn bộ tình hình trong tháng trước."

    Đợi người đối diện báo cáo xong, người đàn ông tựa lưng vào ghế mới từ từ mở mắt, trong con ngươi đen láy b*n r* ánh sáng đáng sợ, kèm theo đó là sự uy nghiêm làm người khác không dám nhìn thẳng.

    "Được, tôi biết rồi." Bùi Diệp hờ hững đáp, nói xong liền ấn công tắc tắt màn hình ba chiều.

    Sau khi màn hình ba chiều biến mất, Hà Minh mới đi đến trước mặt Bùi Diệp, kính cẩn đứng nghiêm và đặt tài liệu ở trước mặt Bùi Diệp bằng hai tay.

    "Tổng Giám đốc Bùi, đây là hồ sơ mà ngài bảo tôi điều tra."

    Bùi Diệp mở bìa hồ sơ mà Hà Minh đưa, xuất hiện trong tầm mắt anh là bức ảnh màu của một người. Cô gái trong bức ảnh ngồi trên sàn, nụ cười bẽn lẽn có đôi phần gò bó.

    Bùi Diệp nhìn kĩ gương mặt của cô gái trong bức ảnh, giống như đúc với khuôn mặt đêm qua, vị trí nốt ruồi ở đầu lông mày bên trái cũng y hệt.

    "Cậu có thể ra ngoài rồi."

    "Vâng!"

    Đợi Hà Minh ra khỏi văn phòng, Bùi Diệp tiếp tục xem qua lý lịch cá nhân ở phía sau bức ảnh màu.

    Họ tên: Phó Thiên Thiên

    Giới tính: Nữ

    Tuổi: 18 tuổi

    Ngày sinh: ngày 21 tháng 4

    Tình trạng: Học sinh cấp ba của trường Trung học số 1 Vân Thành.

    Thân thế: Con gái cả của Tập đoàn Phó thị, tính cách hướng nội, nhút nhát, đã đính hôn với Trịnh Thư Thành - con trai cả của Trịnh thị, chuyên về công nghệ khoa học điện tử. Mẹ đẻ mất khi cô được ba tuổi, mẹ kế Lư Xảo Nghiên dẫn theo con gái gả vào nhà họ Phó lúc cô được năm tuổi. Thực tế, Tập đoàn Phó thị là tài sản thuộc về nhà mẹ đẻ của Phó Thiên Thiên. Sau khi mẹ của Phó Thiên Thiên gả vào nhà họ Phó, công ty nhà họ Liên được đổi thành Phó thị. Trước khi mất, ông ngoại của Phó Thiên Thiên có để lại di chúc. Trong di chúc viết, thời điểm Phó Thiên Thiên mừng sinh nhật mười tám tuổi thì có thể dựa vào tín vật để đứng tên thừa kế 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị. Trong thời gian học tập, thành tích các môn học đều đội sổ. Phó Thiên Thiên đã mất tích vào xế chiều ngày hôm qua, đến bây giờ vẫn không rõ tung tích.

    Tính cách hướng nội, nhút nhát! Nguồn : we btruy en onlin ez.com

    Những chữ này đập vào mắt Bùi Diệp.

    Anh cởi cúc áo trên tay áo sơ mi trắng bên trái, xắn ống tay áo lên, để lộ cánh tay bị quấn băng.

    Bùi Diệp còn nhớ rõ ánh mắt lạnh lùng của Phó Thiên Thiên khi lấy dao đe dọa anh cùng với động tác chuẩn xác gọn gàng lúc rạch cánh tay anh, hệt như một con sói ranh mãnh.

    Đêm qua, sau khi rời khỏi phòng khách sạn của anh, Phó Thiên Thiên vừa ra khỏi cửa đã nhanh chóng biến mất dưới những camera của khách sạn, chứng tỏ cô có khả năng phản trinh sát rất mạnh.

    Một cô gái hướng nội, nhút nhát sẽ có kỹ năng nhanh nhẹn, ánh mắt tàn nhẫn và năng lực phản trinh sát cực cao như thế sao?

    Sao trên đời này lại có một cô gái có bề ngoài và bản chất khác nhau đến vậy?

    Còn dựa vào tín vật để thừa kế 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị do ông ngoại cô đứng tên?

    Bùi Diệp lấy chiếc chìa khóa được chế tạo đặc biệt từ trong ngăn kéo ra. Đây hẳn là tín vật.

    Cô đã đánh mất chiếc chìa khóa thì làm sao thừa kế cổ phần của Tập đoàn Phó thị?

    Đôi môi mỏng gợi cảm của Bùi Diệp cong lên tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 5: - Chương 5 SAO LẠI Ở NHÀ?


    <b>Chương 5 SAO LẠI Ở NHÀ?</b><b>
    Tại nhà họ Phó.

    Vào bữa tối, nhà họ Phó đèn đóm sáng trưng.

    Bốn người Phó Hồng Chương, Phó Minh Thanh, Lư Xảo Nghiên và Phó Linh Nguyệt ngồi quanh bàn chuẩn bị ăn tối. Lư Xảo Nghiên tự tay bày đũa cho Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh, còn xới cơm cho Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh.

    Lư Xảo Nghiên ngoan ngoãn nhìn Phó Hồng Chương.

    "Ba, chúng ta ăn cơm thôi!"

    Phó Hồng Chương đanh mặt.

    "Thiên Thiên đâu? Đợi con bé xuống rồi hãy ăn."

    Phó Linh Nguyệt đang định cầm đũa lên thì buộc phải rụt tay về vì câu nói của Phó Hồng Chương. Đôi mắt long lanh của cô ta thoáng lóe lên vẻ lạnh lẽo.

    Lại là Phó Thiên Thiên.

    Ông nội quá bất công. Tuy mẹ của cô ta từ vợ nhỏ thành vợ cả, nhưng cô ta cũng là cháu gái ruột của ông. Vậy mà, trong lòng ông nội chỉ có cô cháu gái Phó Thiên Thiên kia, ông luôn thờ ơ với cô ta, như thể cô ta không phải là cháu gái ruột của ông vậy.

    Đêm qua Phó Thiên Thiên chạy thoát khỏi khách sạn, đến giờ vẫn chưa về, nghe nói cô bị ngã từ trên lầu xuống. Lúc này... sợ là đã chết rồi cũng nên?

    Ha, vốn dĩ Phó Linh Nguyệt cho người dạy dỗ Phó Thiên Thiên, để nhân cơ hội lấy chiếc chìa khóa tín vật ở trên người Phó Thiên Thiên.

    Nếu Phó Thiên Thiên chết rồi thì tài sản của nhà họ Phó sau này chỉ có thể là của cô ta.

    Nghĩ đến điều này, Phó Linh Nguyệt hả hê trong lòng.

    Thấy nét mặt nghiêm nghị của Phó Hồng Chương, Phó Linh Nguyệt nhỏ nhẹ nói: "Có khả năng là tối nay chị cháu… không về ạ.”

    Phó Hồng Chương nhìn sang Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc bén.

    "Sao lại thế?"

    Đáy mắt Phó Linh Nguyệt chợt lóe lên vẻ nham hiểm, mặt vẫn giữ vẻ yếu đuối, còn tỏ ra sợ hãi: "Điều này... điều này, cháu không thể nói được ạ."

    Phó Minh Thanh cau mày: "Có gì mà không thể nói được? Con biết Thiên Thiên đi đâu à?"

    "Ba, chị không cho con nói là chị đi đâu."

    "Rốt cuộc là Thiên Thiên đi đâu?"

    Phó Linh Nguyệt sợ sệt liếc nhìn Phó Minh Thanh và Phó Hồng Chương rồi khẽ đáp.

    "Chị nói, tối nay theo bạn đến ‘Phong Thanh’ để mở mang kiến thức. Tối nay... tối nay sẽ không về ạ." Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Vừa nghe đến hai chữ “Phong Thanh”, những người có mặt trên bàn ăn đều thay đổi sắc mặt.

    “Phong Thanh” là tụ điểm gió trăng có tiếng của Vân Thành, nhưng khác với những chốn gió trăng tầm thường, 'Phong Thanh" này nổi tiếng về trai bao, còn được gọi là “Động vịt”.(*)

    (*) Người làm nghề trai bao được gọi là “鸭: Áp (Vịt).

    Cô Cả của nhà họ Phó mà lại đến “Động vịt”.

    Phó Hồng Chương sa sầm mặt, nhìn Phó Linh Nguyệt và nói: "Cháu nói có thật không? Thiên Thiên thật sự đi đâu? Cháu có nghe nhầm không?"

    "Cháu... chính tai cháu nghe chị ấy nói thế, nên không thể nhầm được ạ." Phó Linh Nguyệt lí nhí trả lời.

    Lư Xảo Nghiên dịu dàng ôm Phó Linh Nguyệt vào lòng, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ xảo trá.

    "Ba, Minh Thanh, từ nhỏ Linh Nguyệt đã không biết nói dối. Nếu con bé nói Thiên Thiên đi đến đó, hẳn là không nhầm đâu. Chao ôi, ngày trước Thiên Thiên ở trường đã thường xuyên đàn đúm, việc này vẫn chưa là gì, bây giờ lại còn đến cái nơi thế kia..." Lư Xảo Nghiên thở dài nói.

    Sắc mặt Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh đều khó coi. Vẻ mặt của Phó Hồng Chương là đau lòng và thương xót, còn vẻ mặt của Phó Minh Thanh lại là thất vọng và chán ghét.

    Phó Linh Nguyệt cười đắc ý trong vòng tay Lư Xảo Nghiên.

    Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân vọng xuống. Mọi người đồng loạt nhìn về phía cầu thang.

    Vậy mà lại nhìn thấy Phó Thiên Thiên - người vốn đang phải ở “Phong Thanh”, lại chậm rãi từ trên cầu thang bước xuống.

    Lúc nhìn thấy Phó Thiên Thiên, hai mắt Phó Linh Nguyệt bỗng trợn to.

    Sao Phó Thiên Thiên lại ở nhà, và còn... từ trên tầng bước xuống?
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 5 SAO LẠI Ở NHÀ?</b>

    Tại nhà họ Phó.

    Vào bữa tối, nhà họ Phó đèn đóm sáng trưng.

    Bốn người Phó Hồng Chương, Phó Minh Thanh, Lư Xảo Nghiên và Phó Linh Nguyệt ngồi quanh bàn chuẩn bị ăn tối. Lư Xảo Nghiên tự tay bày đũa cho Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh, còn xới cơm cho Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh.

    Lư Xảo Nghiên ngoan ngoãn nhìn Phó Hồng Chương.

    "Ba, chúng ta ăn cơm thôi!"

    Phó Hồng Chương đanh mặt.

    "Thiên Thiên đâu? Đợi con bé xuống rồi hãy ăn."

    Phó Linh Nguyệt đang định cầm đũa lên thì buộc phải rụt tay về vì câu nói của Phó Hồng Chương. Đôi mắt long lanh của cô ta thoáng lóe lên vẻ lạnh lẽo.

    Lại là Phó Thiên Thiên.

    Ông nội quá bất công. Tuy mẹ của cô ta từ vợ nhỏ thành vợ cả, nhưng cô ta cũng là cháu gái ruột của ông. Vậy mà, trong lòng ông nội chỉ có cô cháu gái Phó Thiên Thiên kia, ông luôn thờ ơ với cô ta, như thể cô ta không phải là cháu gái ruột của ông vậy.

    Đêm qua Phó Thiên Thiên chạy thoát khỏi khách sạn, đến giờ vẫn chưa về, nghe nói cô bị ngã từ trên lầu xuống. Lúc này... sợ là đã chết rồi cũng nên?

    Ha, vốn dĩ Phó Linh Nguyệt cho người dạy dỗ Phó Thiên Thiên, để nhân cơ hội lấy chiếc chìa khóa tín vật ở trên người Phó Thiên Thiên.

    Nếu Phó Thiên Thiên chết rồi thì tài sản của nhà họ Phó sau này chỉ có thể là của cô ta.

    Nghĩ đến điều này, Phó Linh Nguyệt hả hê trong lòng.

    Thấy nét mặt nghiêm nghị của Phó Hồng Chương, Phó Linh Nguyệt nhỏ nhẹ nói: "Có khả năng là tối nay chị cháu… không về ạ.”

    Phó Hồng Chương nhìn sang Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc bén.

    "Sao lại thế?"

    Đáy mắt Phó Linh Nguyệt chợt lóe lên vẻ nham hiểm, mặt vẫn giữ vẻ yếu đuối, còn tỏ ra sợ hãi: "Điều này... điều này, cháu không thể nói được ạ."

    Phó Minh Thanh cau mày: "Có gì mà không thể nói được? Con biết Thiên Thiên đi đâu à?"

    "Ba, chị không cho con nói là chị đi đâu."

    "Rốt cuộc là Thiên Thiên đi đâu?"

    Phó Linh Nguyệt sợ sệt liếc nhìn Phó Minh Thanh và Phó Hồng Chương rồi khẽ đáp.

    "Chị nói, tối nay theo bạn đến ‘Phong Thanh’ để mở mang kiến thức. Tối nay... tối nay sẽ không về ạ." Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Vừa nghe đến hai chữ “Phong Thanh”, những người có mặt trên bàn ăn đều thay đổi sắc mặt.

    “Phong Thanh” là tụ điểm gió trăng có tiếng của Vân Thành, nhưng khác với những chốn gió trăng tầm thường, 'Phong Thanh" này nổi tiếng về trai bao, còn được gọi là “Động vịt”.(*)

    (*) Người làm nghề trai bao được gọi là “鸭: Áp (Vịt).

    Cô Cả của nhà họ Phó mà lại đến “Động vịt”.

    Phó Hồng Chương sa sầm mặt, nhìn Phó Linh Nguyệt và nói: "Cháu nói có thật không? Thiên Thiên thật sự đi đâu? Cháu có nghe nhầm không?"

    "Cháu... chính tai cháu nghe chị ấy nói thế, nên không thể nhầm được ạ." Phó Linh Nguyệt lí nhí trả lời.

    Lư Xảo Nghiên dịu dàng ôm Phó Linh Nguyệt vào lòng, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ xảo trá.

    "Ba, Minh Thanh, từ nhỏ Linh Nguyệt đã không biết nói dối. Nếu con bé nói Thiên Thiên đi đến đó, hẳn là không nhầm đâu. Chao ôi, ngày trước Thiên Thiên ở trường đã thường xuyên đàn đúm, việc này vẫn chưa là gì, bây giờ lại còn đến cái nơi thế kia..." Lư Xảo Nghiên thở dài nói.

    Sắc mặt Phó Hồng Chương và Phó Minh Thanh đều khó coi. Vẻ mặt của Phó Hồng Chương là đau lòng và thương xót, còn vẻ mặt của Phó Minh Thanh lại là thất vọng và chán ghét.

    Phó Linh Nguyệt cười đắc ý trong vòng tay Lư Xảo Nghiên.

    Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân vọng xuống. Mọi người đồng loạt nhìn về phía cầu thang.

    Vậy mà lại nhìn thấy Phó Thiên Thiên - người vốn đang phải ở “Phong Thanh”, lại chậm rãi từ trên cầu thang bước xuống.

    Lúc nhìn thấy Phó Thiên Thiên, hai mắt Phó Linh Nguyệt bỗng trợn to.

    Sao Phó Thiên Thiên lại ở nhà, và còn... từ trên tầng bước xuống?
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 6: - Chương 6 COI ĐÓ LÀ SỰ SỈ NHỤC


    <b>Chương 6 COI ĐÓ LÀ SỰ SỈ NHỤC</b><b>
    Phó Thiên Thiên đứng trên bậc cầu thang, nhìn xuống những người đang có mặt trong phòng ăn.

    Ánh mắt lạnh giá dừng lại ở Phó Linh Nguyệt, bát cơm trong tay cô ta rơi xuống đất.

    "Chị... sao chị lại ở nhà?" Phó Linh Nguyệt lắp bắp, trợn mắt nhìn Phó Thiên Thiên.

    Phó Thiên Thiên nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng nghiêm nghị.

    "Sao thế, chị không ở nhà, thì nên ở đâu?" Phó Thiên Thiên nhìn chằm chằm vào Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc bén.

    Phó Linh Nguyệt thót tim.

    Trước đây, Phó Thiên Thiên là người luôn cúi đầu không dám nhìn thẳng vào cô ta. Từ khi nào mà Phó Thiên Thiên lại có ánh mắt đáng sợ, nhìn chằm chằm khiến cô ta chột dạ thế này.

    Phó Linh Nguyệt nghiến răng nói: "Không phải chị nói chị muốn đến ‘Phong Thanh’ sao? Còn bảo em đừng nói với ba mẹ và ông nội."

    “Phong Thanh? Đó là nơi nào? Tại sao chị phải đến đó? Hơn nữa, chị ở nhà cả ngày hôm nay, chưa chạm mặt em. Em nghe ở đâu là chị muốn đi đến ‘Phong Thanh’ vậy?" Phó Thiên Thiên nhìn thẳng vào Phó Linh Nguyệt, nửa cười nửa không.

    Cô nghỉ ngơi suốt cả ngày hôm nay. Vì mới sống lại trong cơ thể này nên cô muốn thích ứng với nó trước đã.

    Ngày hôm qua cô bị bắt cóc, rõ ràng là có âm mưu từ trước, có người giật dây phía sau.

    Hiện giờ xem ra, hình như kẻ chủ mưu đứng sau đã rất rõ ràng.

    Lời nói của Phó Thiên Thiên tựa như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy trái tim của Phó Linh Nguyệt, khiến nhịp tim của cô ta cũng hoảng loạn theo.

    Phó Thiên Thiên chết tiệt! Sao cô ta lại không biết Phó Thiên Thiên vẫn luôn ở nhà cơ chứ?

    Phó Linh Nguyệt lúng túng, đáp: "Em... em nghe người khác nói."

    "Nghe ai nói?" Phó Thiên Thiên nheo mắt, hỏi dồn.

    Phó Linh Nguyệt càng căng thẳng trong lòng, ánh mắt lập lòe, giải thích: "Thì có người nói, em cũng không biết là ai."

    Trong lúc giải thích, Phó Linh Nguyệt nắm chặt cánh tay Lư Xảo Nghiên đang ở bên cạnh.

    "Ồ? Thật sự không biết à?"

    Lư Xảo Nghiên ôm nhẹ bả vai của Phó Linh Nguyệt, nhìn Phó Thiên Thiên với ánh mắt không hài lòng.

    "Nếu con đã ở nhà thì nên mau chóng xuống ăn cơm, đừng để cả nhà phải chờ một mình con."

    Phó Thiên Thiên cười khẽ, chậm rãi bước xuống cầu thang.

    "Phó Linh Nguyệt, vừa rồi em còn nói rất chắc chắn, rằng chính miệng chị nói cho em biết là chị muốn đến ‘Phong Thanh’. Thoáng cái em lại nói là em không biết ai nói với em. Chị có thể hiểu rằng, khi nãy là em cố ý đổ oan cho chị không?" Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Đối mặt với lời chất vấn đầy hăm dọa của Phó Thiên Thiên, hai tay Phó Linh Nguyệt siết chặt thành nắm đấm ở dưới bàn ăn, cơ thể hơi run rẩy. Cô ta muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện ra, dưới ánh mắt uy h**p của Phó Thiên Thiên, cô ta không thốt ra được nửa chữ.

    Lư Xảo Nghiên vừa dữ tợn lườm Phó Thiên Thiên, vừa ôm Phó Linh Nguyệt đang ở trong lòng bà ta, tức giận nói: "Em gái của con đã nói nó nghe nhầm, con còn hỏi gì nữa?"

    Trong lúc nói chuyện, Phó Thiên Thiên đã đi tới, ngồi xuống bên bàn ăn.

    "Một câu nghe nhầm là có thể đổ oan cho người khác sao? Trong quân đội, đổ oan cho người khác sẽ bị cắt lưỡi, còn bao che cho kẻ phạm tội cũng phải chịu hình phạt tương tự." Phó Thiên Thiên liếc nhìn Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc lẹm.

    Không biết vì sao, sau khi nghe câu nói đó của Phó Thiên Thiên, Lư Xảo Nghiên và Phó Linh Nguyệt cảm thấy như có một áp lực vô hình thốc vào mặt, như có một lưỡi dao treo trên đầu lưỡi của hai người họ, sẽ cắt đứt đầu lưỡi của họ bất cứ lúc nào.

    Lư Xảo Nghiên tức giận đập bàn đứng dậy, chỉ vào mặt Phó Thiên Thiên: "Cô có ý gì? Cô còn muốn cắt lưỡi của tôi phải không? Minh Thanh... Tự ông thấy đó, dù sao tôi cũng là mẹ của Thiên Thiên, nó lại dọa cắt lưỡi của tôi."

    Phó Minh Thanh sầm mặt: "Thiên Thiên, xin lỗi dì Xảo của con ngay!"

    Năm xưa, Phó Minh Thanh cưới mẹ của Phó Thiên Thiên là Liên Kiều, sau đó gia nhập vào công ty của nhà họ Liên. Sau khi Phó Thiên Thiên được sinh ra, công ty nhà họ Liên được đổi thành Tập đoàn Phó thị.

    Mấy năm nay, Phó Minh Thanh luôn muốn xóa bỏ cái mác Liên thị ở trên người ông ta, do đó rất lạnh nhạt với cô con gái của người vợ đã qua đời, coi đây là sự sỉ nhục.

    Phó Thiên Thiên cười khẩy, nhìn Phó Minh Thanh nói:

    "Ba có tư cách gì bắt con xin lỗi bà ta?"
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 6 COI ĐÓ LÀ SỰ SỈ NHỤC</b>

    Phó Thiên Thiên đứng trên bậc cầu thang, nhìn xuống những người đang có mặt trong phòng ăn.

    Ánh mắt lạnh giá dừng lại ở Phó Linh Nguyệt, bát cơm trong tay cô ta rơi xuống đất.

    "Chị... sao chị lại ở nhà?" Phó Linh Nguyệt lắp bắp, trợn mắt nhìn Phó Thiên Thiên.

    Phó Thiên Thiên nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng nghiêm nghị.

    "Sao thế, chị không ở nhà, thì nên ở đâu?" Phó Thiên Thiên nhìn chằm chằm vào Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc bén.

    Phó Linh Nguyệt thót tim.

    Trước đây, Phó Thiên Thiên là người luôn cúi đầu không dám nhìn thẳng vào cô ta. Từ khi nào mà Phó Thiên Thiên lại có ánh mắt đáng sợ, nhìn chằm chằm khiến cô ta chột dạ thế này.

    Phó Linh Nguyệt nghiến răng nói: "Không phải chị nói chị muốn đến ‘Phong Thanh’ sao? Còn bảo em đừng nói với ba mẹ và ông nội."

    “Phong Thanh? Đó là nơi nào? Tại sao chị phải đến đó? Hơn nữa, chị ở nhà cả ngày hôm nay, chưa chạm mặt em. Em nghe ở đâu là chị muốn đi đến ‘Phong Thanh’ vậy?" Phó Thiên Thiên nhìn thẳng vào Phó Linh Nguyệt, nửa cười nửa không.

    Cô nghỉ ngơi suốt cả ngày hôm nay. Vì mới sống lại trong cơ thể này nên cô muốn thích ứng với nó trước đã.

    Ngày hôm qua cô bị bắt cóc, rõ ràng là có âm mưu từ trước, có người giật dây phía sau.

    Hiện giờ xem ra, hình như kẻ chủ mưu đứng sau đã rất rõ ràng.

    Lời nói của Phó Thiên Thiên tựa như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy trái tim của Phó Linh Nguyệt, khiến nhịp tim của cô ta cũng hoảng loạn theo.

    Phó Thiên Thiên chết tiệt! Sao cô ta lại không biết Phó Thiên Thiên vẫn luôn ở nhà cơ chứ?

    Phó Linh Nguyệt lúng túng, đáp: "Em... em nghe người khác nói."

    "Nghe ai nói?" Phó Thiên Thiên nheo mắt, hỏi dồn.

    Phó Linh Nguyệt càng căng thẳng trong lòng, ánh mắt lập lòe, giải thích: "Thì có người nói, em cũng không biết là ai."

    Trong lúc giải thích, Phó Linh Nguyệt nắm chặt cánh tay Lư Xảo Nghiên đang ở bên cạnh.

    "Ồ? Thật sự không biết à?"

    Lư Xảo Nghiên ôm nhẹ bả vai của Phó Linh Nguyệt, nhìn Phó Thiên Thiên với ánh mắt không hài lòng.

    "Nếu con đã ở nhà thì nên mau chóng xuống ăn cơm, đừng để cả nhà phải chờ một mình con."

    Phó Thiên Thiên cười khẽ, chậm rãi bước xuống cầu thang.

    "Phó Linh Nguyệt, vừa rồi em còn nói rất chắc chắn, rằng chính miệng chị nói cho em biết là chị muốn đến ‘Phong Thanh’. Thoáng cái em lại nói là em không biết ai nói với em. Chị có thể hiểu rằng, khi nãy là em cố ý đổ oan cho chị không?" Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Đối mặt với lời chất vấn đầy hăm dọa của Phó Thiên Thiên, hai tay Phó Linh Nguyệt siết chặt thành nắm đấm ở dưới bàn ăn, cơ thể hơi run rẩy. Cô ta muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện ra, dưới ánh mắt uy h**p của Phó Thiên Thiên, cô ta không thốt ra được nửa chữ.

    Lư Xảo Nghiên vừa dữ tợn lườm Phó Thiên Thiên, vừa ôm Phó Linh Nguyệt đang ở trong lòng bà ta, tức giận nói: "Em gái của con đã nói nó nghe nhầm, con còn hỏi gì nữa?"

    Trong lúc nói chuyện, Phó Thiên Thiên đã đi tới, ngồi xuống bên bàn ăn.

    "Một câu nghe nhầm là có thể đổ oan cho người khác sao? Trong quân đội, đổ oan cho người khác sẽ bị cắt lưỡi, còn bao che cho kẻ phạm tội cũng phải chịu hình phạt tương tự." Phó Thiên Thiên liếc nhìn Phó Linh Nguyệt bằng ánh mắt sắc lẹm.

    Không biết vì sao, sau khi nghe câu nói đó của Phó Thiên Thiên, Lư Xảo Nghiên và Phó Linh Nguyệt cảm thấy như có một áp lực vô hình thốc vào mặt, như có một lưỡi dao treo trên đầu lưỡi của hai người họ, sẽ cắt đứt đầu lưỡi của họ bất cứ lúc nào.

    Lư Xảo Nghiên tức giận đập bàn đứng dậy, chỉ vào mặt Phó Thiên Thiên: "Cô có ý gì? Cô còn muốn cắt lưỡi của tôi phải không? Minh Thanh... Tự ông thấy đó, dù sao tôi cũng là mẹ của Thiên Thiên, nó lại dọa cắt lưỡi của tôi."

    Phó Minh Thanh sầm mặt: "Thiên Thiên, xin lỗi dì Xảo của con ngay!"

    Năm xưa, Phó Minh Thanh cưới mẹ của Phó Thiên Thiên là Liên Kiều, sau đó gia nhập vào công ty của nhà họ Liên. Sau khi Phó Thiên Thiên được sinh ra, công ty nhà họ Liên được đổi thành Tập đoàn Phó thị.

    Mấy năm nay, Phó Minh Thanh luôn muốn xóa bỏ cái mác Liên thị ở trên người ông ta, do đó rất lạnh nhạt với cô con gái của người vợ đã qua đời, coi đây là sự sỉ nhục.

    Phó Thiên Thiên cười khẩy, nhìn Phó Minh Thanh nói:

    "Ba có tư cách gì bắt con xin lỗi bà ta?"
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 7: - Chương 7


    <b>Chương 7 GIẢ VỜ! LẠI TIẾP TỤC GIẢ VỜ!</b><b>
    Mắt Lư Xảo Nghiên lóe sáng, cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt.

    “Minh Thanh, ông không cần nói giúp tôi. Tôi biết, là tôi không tốt, tôi không nên làm Thiên Thiên nổi giận. Ông không cần vì tôi mà làm ảnh hưởng đến hòa khí giữa hai ba con.”

    Phó Thiên Thiên nhắm mắt lại.

    Giả vờ! Lại tiếp tục giả vờ!

    “Dì Xảo, hôm qua dì thua năm mươi triệu ở Hồng Trang. Nghe nói, xế chiều hôm nay dì đã trả hết nợ, không biết năm mươi triệu kia của dì từ đâu mà có?”

    Sắc mặt Lư Xảo Nghiên thay đổi.

    “Nói bậy, dì thua năm mươi triệu khi nào?”

    “Vậy giấy nợ trong túi áo bên trái của dì là sao?”

    Lư Xảo Nghiên liền chột dạ, che lấy túi áo khoác bên trái của mình.

    Chết tiệt, sao con quỷ cái này lại biết trong túi áo của bà ta có giấy nợ? Chiều nay, sau khi trả nợ rồi lấy lại giấy nợ, bà ta đã quên xử lí nó, nên bây giờ mới để lại chứng cứ.

    Phó Hồng Chương sầm mặt, đanh giọng quát: “Lấy ra!”

    E sợ sự uy nghiêm của ông cụ, Lư Xảo Nghiên đành phải lấy giấy nợ từ trong túi áo.

    Thấy Lư Xảo Nghiên lấy giấy nợ ra, sắc mặt Phó Minh Thanh rất khó coi.

    Thấy Phó Linh Nguyệt nhíu mày với mẹ cô ta, Phó Thiên Thiên bèn cười khẩy, nói: “Hôm qua tôi bị hai kẻ bắt cóc ép hỏi tôi về tung tích của tín vật thừa kế cổ phần. Người biết về tín vật này chỉ có người nhà họ Phó. Tôi không muốn truy cứu ai là người đứng sau. Nhưng nếu có lần thứ hai, tôi sẽ không quan tâm đến cốt nhục tình thân đâu, chúng ta sẽ gặp nhau trên tòa.”

    Lúc nói chuyện, Phó Thiên Thiên cố ý để lộ cái trán và cổ tay bị bầm tím.

    Nghe Phó Thiên Thiên nói xong, lại nhìn thấy vết thương trên người cô, những người có mặt ở đây đều lập tức im lặng.

    Người giúp việc đưa bát đũa cho Phó Thiên Thiên. Phó Thiên Thiên ngồi ăn cơm như thể không có ai bên cạnh. Sau khi ăn no, cô buông bát đũa xuống, đứng dậy đi lên tầng, không đếm xỉa tới mấy người ở dưới nhà nữa.

    Đợi Phó Thiên Thiên đi rồi, ông cụ Phó mới nhìn Phó Minh Thanh, nói: “Minh Thanh, nói thế nào thì Thiên Thiên cũng là con gái ruột của con, sao con có thể làm thế?”

    Phó Minh Thanh lặng thinh, nhưng trong mắt ông cụ Phó, vẻ mặt ấy của Phó Minh Thanh chính là ngầm thừa nhận.

    Chỉ chốc lát sau, ông cụ Phó cũng đi lên tầng.

    Chờ ông cụ Phó đi rồi, Phó Minh Thanh mới nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Phó Linh Nguyệt vẫn không dám lên tiếng sau câu nói vừa rồi của Phó Thiên Thiên.

    “Chuyện bắt cóc Thiên Thiên có phải do con làm không?”

    Phó Linh Nguyệt run rẩy, nước mắt rơi lã chã, quỳ phịch xuống trước mặt Phó Minh Thanh.

    “Ba, ba hãy tin con, con không hề bắt cóc chị. Dù gì chị ấy cũng là chị ruột của con, sao con có thể làm chuyện đó được?”

    Lư Xảo Nghiên nghiến răng, nói: “Ông à, chắc chắn là Thiên Thiên cố ý hãm hại Linh Nguyệt. Nếu hôm qua nó bị bắt cóc thật thì sao nó không báo cảnh sát? Sao đến giờ mới nói ra?”

    Lời nói của Lư Xảo Nghiên khiến Phó Minh Thanh nửa tin nửa ngờ.

    Chẳng lẽ thật sự là Phó Thiên Thiên đã đặt điều?

    Phó Minh Thanh liếc nhìn giấy nợ trên bàn, nổi giận nhìn Lư Xảo Nghiên: “Số tiền trên tờ giấy nợ này, rốt cuộc bà lấy từ đâu?”

    Lư Xảo Nghiên có tật giật mình, không dám ngẩng lên nhìn Phó Minh Thanh.

    Thấy Lư Xảo Nghiên không dám nhìn mình, Phó Minh Thanh càng tức giận hơn.

    “Tháng này thẻ phụ của bà sẽ tạm thời bị khóa, coi như trừng phạt.”

    Lư Xảo Nghiên tự biết đuối lý, nhỏ giọng đáp: “Tôi biết rồi, lần sau tôi không dám nữa.”

    Sau khi Phó Minh Thanh cũng rời khỏi bàn ăn, Phó Linh Nguyệt lo lắng nhìn Lư Xảo Nghiên.

    “Mẹ, ba khóa thẻ phụ của mẹ, vậy phải làm sao đây?” Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Lư Xảo Nghiên trừng mắt với Phó Linh Nguyệt. Ngay sau đó, bà ta chột dạ, bèn rụt cổ lại rồi đuổi theo Phó Minh Thanh, dỗ dành ông ta đừng khóa thẻ phụ của mình.

    Chỉ còn lại một mình Phó Linh Nguyệt bên bàn ăn, cô ta nhìn về phía căn phòng của Phó Thiên Thiên trên tầng với vẻ mặt đầy căm tức.

    Rơi từ sân thượng cao như vậy mà vẫn không chết, đúng là mạng lớn. Nhưng lần sau, Phó Thiên Thiên cô sẽ không may mắn như thế đâu!
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 7 GIẢ VỜ! LẠI TIẾP TỤC GIẢ VỜ!</b>

    Mắt Lư Xảo Nghiên lóe sáng, cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt.

    “Minh Thanh, ông không cần nói giúp tôi. Tôi biết, là tôi không tốt, tôi không nên làm Thiên Thiên nổi giận. Ông không cần vì tôi mà làm ảnh hưởng đến hòa khí giữa hai ba con.”

    Phó Thiên Thiên nhắm mắt lại.

    Giả vờ! Lại tiếp tục giả vờ!

    “Dì Xảo, hôm qua dì thua năm mươi triệu ở Hồng Trang. Nghe nói, xế chiều hôm nay dì đã trả hết nợ, không biết năm mươi triệu kia của dì từ đâu mà có?”

    Sắc mặt Lư Xảo Nghiên thay đổi.

    “Nói bậy, dì thua năm mươi triệu khi nào?”

    “Vậy giấy nợ trong túi áo bên trái của dì là sao?”

    Lư Xảo Nghiên liền chột dạ, che lấy túi áo khoác bên trái của mình.

    Chết tiệt, sao con quỷ cái này lại biết trong túi áo của bà ta có giấy nợ? Chiều nay, sau khi trả nợ rồi lấy lại giấy nợ, bà ta đã quên xử lí nó, nên bây giờ mới để lại chứng cứ.

    Phó Hồng Chương sầm mặt, đanh giọng quát: “Lấy ra!”

    E sợ sự uy nghiêm của ông cụ, Lư Xảo Nghiên đành phải lấy giấy nợ từ trong túi áo.

    Thấy Lư Xảo Nghiên lấy giấy nợ ra, sắc mặt Phó Minh Thanh rất khó coi.

    Thấy Phó Linh Nguyệt nhíu mày với mẹ cô ta, Phó Thiên Thiên bèn cười khẩy, nói: “Hôm qua tôi bị hai kẻ bắt cóc ép hỏi tôi về tung tích của tín vật thừa kế cổ phần. Người biết về tín vật này chỉ có người nhà họ Phó. Tôi không muốn truy cứu ai là người đứng sau. Nhưng nếu có lần thứ hai, tôi sẽ không quan tâm đến cốt nhục tình thân đâu, chúng ta sẽ gặp nhau trên tòa.”

    Lúc nói chuyện, Phó Thiên Thiên cố ý để lộ cái trán và cổ tay bị bầm tím.

    Nghe Phó Thiên Thiên nói xong, lại nhìn thấy vết thương trên người cô, những người có mặt ở đây đều lập tức im lặng.

    Người giúp việc đưa bát đũa cho Phó Thiên Thiên. Phó Thiên Thiên ngồi ăn cơm như thể không có ai bên cạnh. Sau khi ăn no, cô buông bát đũa xuống, đứng dậy đi lên tầng, không đếm xỉa tới mấy người ở dưới nhà nữa.

    Đợi Phó Thiên Thiên đi rồi, ông cụ Phó mới nhìn Phó Minh Thanh, nói: “Minh Thanh, nói thế nào thì Thiên Thiên cũng là con gái ruột của con, sao con có thể làm thế?”

    Phó Minh Thanh lặng thinh, nhưng trong mắt ông cụ Phó, vẻ mặt ấy của Phó Minh Thanh chính là ngầm thừa nhận.

    Chỉ chốc lát sau, ông cụ Phó cũng đi lên tầng.

    Chờ ông cụ Phó đi rồi, Phó Minh Thanh mới nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Phó Linh Nguyệt vẫn không dám lên tiếng sau câu nói vừa rồi của Phó Thiên Thiên.

    “Chuyện bắt cóc Thiên Thiên có phải do con làm không?”

    Phó Linh Nguyệt run rẩy, nước mắt rơi lã chã, quỳ phịch xuống trước mặt Phó Minh Thanh.

    “Ba, ba hãy tin con, con không hề bắt cóc chị. Dù gì chị ấy cũng là chị ruột của con, sao con có thể làm chuyện đó được?”

    Lư Xảo Nghiên nghiến răng, nói: “Ông à, chắc chắn là Thiên Thiên cố ý hãm hại Linh Nguyệt. Nếu hôm qua nó bị bắt cóc thật thì sao nó không báo cảnh sát? Sao đến giờ mới nói ra?”

    Lời nói của Lư Xảo Nghiên khiến Phó Minh Thanh nửa tin nửa ngờ.

    Chẳng lẽ thật sự là Phó Thiên Thiên đã đặt điều?

    Phó Minh Thanh liếc nhìn giấy nợ trên bàn, nổi giận nhìn Lư Xảo Nghiên: “Số tiền trên tờ giấy nợ này, rốt cuộc bà lấy từ đâu?”

    Lư Xảo Nghiên có tật giật mình, không dám ngẩng lên nhìn Phó Minh Thanh.

    Thấy Lư Xảo Nghiên không dám nhìn mình, Phó Minh Thanh càng tức giận hơn.

    “Tháng này thẻ phụ của bà sẽ tạm thời bị khóa, coi như trừng phạt.”

    Lư Xảo Nghiên tự biết đuối lý, nhỏ giọng đáp: “Tôi biết rồi, lần sau tôi không dám nữa.”

    Sau khi Phó Minh Thanh cũng rời khỏi bàn ăn, Phó Linh Nguyệt lo lắng nhìn Lư Xảo Nghiên.

    “Mẹ, ba khóa thẻ phụ của mẹ, vậy phải làm sao đây?” Bạn đang đọc truyện tại vietwriter.vn

    Lư Xảo Nghiên trừng mắt với Phó Linh Nguyệt. Ngay sau đó, bà ta chột dạ, bèn rụt cổ lại rồi đuổi theo Phó Minh Thanh, dỗ dành ông ta đừng khóa thẻ phụ của mình.

    Chỉ còn lại một mình Phó Linh Nguyệt bên bàn ăn, cô ta nhìn về phía căn phòng của Phó Thiên Thiên trên tầng với vẻ mặt đầy căm tức.

    Rơi từ sân thượng cao như vậy mà vẫn không chết, đúng là mạng lớn. Nhưng lần sau, Phó Thiên Thiên cô sẽ không may mắn như thế đâu!
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 8: - Chương 8 LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ!


    <b>Chương 8 LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ!</b><b>
    Trừ những lúc ăn cơm, thời gian còn lại, Phó Thiên Thiên đều nằm trong phòng. Cô nằm suốt một ngày rưỡi. Có điều, sau đó cô không chạm mặt Phó Linh Nguyệt và Lư Xảo Nghiên trên bàn ăn nữa.

    Trong một ngày rưỡi này, cô luôn cẩn thận sắp xếp lại kí ức của Phó Thiên Thiên trong đầu mình, sắp xếp lại tất cả kí ức từ nhỏ đến lớn của Phó Thiên Thiên.

    Mặc dù Tổng Giám đốc hiện tại của Tập đoàn Phó thị là Phó Minh Thanh, nhưng trong tay Phó Minh Thanh chỉ có 25% cổ phần. Mà ông ngoại của Phó Thiên Thiên lại để lại cho Phó Thiên Thiên đến 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị. Những cổ phần đó nhất định phải nhờ vào tín vật mới có thể lấy được.

    Tín vật!

    Phó Thiên Thiên đột nhiên ngồi bật dậy trên giường.

    Trong trí nhớ của cô, vào cái hôm cô bị trói, Phó Thiên Thiên để tín vật trong túi áo khoác và mang theo nó đi ra ngoài. Nhưng… lúc ra khỏi khách sạn, cô mặc quần áo của người đàn ông kia, còn quần áo của cô đã bị cô vứt đi trước đó, bên trong chẳng có thứ gì. Hẳn là tín vật ở trong căn phòng khách sạn ấy.

    Nếu muốn thừa kế cổ phần, cô nhất định phải có tín vật này. Nếu không có tín vật thì rất có thể cổ phần của cô sẽ rơi vào tay Phó Minh Thanh.

    Đó là cổ phần của ông ngoại Phó Thiên Thiên để lại cho Phó Thiên Thiên, tuyệt đối không thể cho người khác được.

    Tuy nhiên, thời gian trôi qua cũng đã lâu, có khi nào chìa khóa đã bị dọn dẹp rồi không?

    Đúng lúc này, cửa phòng của cô vang lên tiếng gõ cửa.

    Phó Thiên Thiên đi ra mở cửa. Đứng bên ngoài là người giúp việc của nhà họ Phó.

    “Có chuyện gì?”

    Vừa nhìn vào mắt Phó Thiên Thiên, người giúp việc liền giật mình, cả người trở nên căng thẳng.

    Cô ta nâng phong bì bằng hai tay: “Cô Cả, có người đưa cho bảo vệ, nói rằng phải giao cho cô!”

    Phó Thiên Thiên nhận lấy chiếc phong bì rồi đóng cửa lại.

    Sau đó, cô mở phong bì ra. Một tờ giấy rơi ra từ bên trong, những dòng chữ rồng bay phượng múa nhảy nhót trên trang giấy.

    “Muốn lấy tín vật, đến cao ốc Tập đoàn Bùi thị.”

    Kí tên là Bùi Diệp.

    Bùi Diệp?

    Nhìn những chữ viết rồng bay phượng múa này, trước mắt Phó Thiên Thiên dường như xuất hiện một khuôn mặt khôi ngô với đôi mắt đen nguy hiểm.

    Là người đàn ông đó!

    Vừa nghĩ tới Bùi Diệp, Phó Thiên Thiên liền chạm vào cổ mình, cảm thấy thật nhục nhã.

    Quả nhiên tín vật ở chỗ anh ta.

    Cô nhất định phải lấy lại nó!

    Phó Thiên Thiên mở tủ quần áo ra, định thay bộ quần áo ở nhà đang mặc trên người.

    Thế nhưng, sau khi lục tung tủ đồ, cô nhận thấy quần áo trong tủ, trừ váy ra thì chỉ có quần short, hoàn toàn không có bộ đồ nào có thể khiến cô mặc cho thoải mái.

    Sau khi cau mày tìm kĩ, Phó Thiên Thiên tìm được một bộ đồng phục học sinh kẻ caro trắng xanh trong góc tủ.

    Cô mặc bộ đồng phục học sinh vào, cột mái tóc dài xõa ngang vai thành kiểu đuôi ngựa rồi ra khỏi nhà.

    ***

    Cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Đứng trước cổng cao ốc Tập đoàn Bùi thị, Phó Thiên Thiên cẩn thận so lại địa chỉ viết trên giấy lần nữa, sau đó đi thẳng vào trong.

    Cô vừa mới bước vào đã bị lễ tân ngăn lại.

    “Cô ơi, xin hỏi cô tìm ai?”

    “Tôi muốn gặp Bùi Diệp của công ty các vị.”

    Lễ tân tỉ mỉ quan sát Phó Thiên Thiên.

    Không ít người đến tìm Tổng Giám đốc của bọn họ, nhưng lần đầu mới thấy một học sinh mặc đồng phục cấp ba thế này.

    w●ebtruy●enonlin●e●com

    “Em gái à, Tổng Giám đốc của chúng tôi không phải là người mà ai cũng có thể gặp được đâu. Xin hỏi em có hẹn trước không?”

    Tổng Giám đốc?

    Phó Thiên Thiên nhíu mày, đưa lá thư trên tay ra.

    “Là Tổng Giám đốc của các vị bảo tôi tới đây.”

    Lễ tân lấy làm nghi ngờ, nhưng vẫn gọi điện cho trợ lý của Tổng Giám đốc.

    Sau khi nói chuyện điện thoại xong, lễ tân thay đổi thái độ 180 độ với Phó Thiên Thiên, vô cùng nhiệt tình với cô: “Cô Phó, mời cô vào, Tổng Giám đốc của chúng tôi đang chờ cô ở trên tầng.”

    Phó Thiên Thiên thờ ơ đi theo lễ tân đến trước thang máy Vip, rồi đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 8 LÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ!</b>

    Trừ những lúc ăn cơm, thời gian còn lại, Phó Thiên Thiên đều nằm trong phòng. Cô nằm suốt một ngày rưỡi. Có điều, sau đó cô không chạm mặt Phó Linh Nguyệt và Lư Xảo Nghiên trên bàn ăn nữa.

    Trong một ngày rưỡi này, cô luôn cẩn thận sắp xếp lại kí ức của Phó Thiên Thiên trong đầu mình, sắp xếp lại tất cả kí ức từ nhỏ đến lớn của Phó Thiên Thiên.

    Mặc dù Tổng Giám đốc hiện tại của Tập đoàn Phó thị là Phó Minh Thanh, nhưng trong tay Phó Minh Thanh chỉ có 25% cổ phần. Mà ông ngoại của Phó Thiên Thiên lại để lại cho Phó Thiên Thiên đến 40% cổ phần của Tập đoàn Phó thị. Những cổ phần đó nhất định phải nhờ vào tín vật mới có thể lấy được.

    Tín vật!

    Phó Thiên Thiên đột nhiên ngồi bật dậy trên giường.

    Trong trí nhớ của cô, vào cái hôm cô bị trói, Phó Thiên Thiên để tín vật trong túi áo khoác và mang theo nó đi ra ngoài. Nhưng… lúc ra khỏi khách sạn, cô mặc quần áo của người đàn ông kia, còn quần áo của cô đã bị cô vứt đi trước đó, bên trong chẳng có thứ gì. Hẳn là tín vật ở trong căn phòng khách sạn ấy.

    Nếu muốn thừa kế cổ phần, cô nhất định phải có tín vật này. Nếu không có tín vật thì rất có thể cổ phần của cô sẽ rơi vào tay Phó Minh Thanh.

    Đó là cổ phần của ông ngoại Phó Thiên Thiên để lại cho Phó Thiên Thiên, tuyệt đối không thể cho người khác được.

    Tuy nhiên, thời gian trôi qua cũng đã lâu, có khi nào chìa khóa đã bị dọn dẹp rồi không?

    Đúng lúc này, cửa phòng của cô vang lên tiếng gõ cửa.

    Phó Thiên Thiên đi ra mở cửa. Đứng bên ngoài là người giúp việc của nhà họ Phó.

    “Có chuyện gì?”

    Vừa nhìn vào mắt Phó Thiên Thiên, người giúp việc liền giật mình, cả người trở nên căng thẳng.

    Cô ta nâng phong bì bằng hai tay: “Cô Cả, có người đưa cho bảo vệ, nói rằng phải giao cho cô!”

    Phó Thiên Thiên nhận lấy chiếc phong bì rồi đóng cửa lại.

    Sau đó, cô mở phong bì ra. Một tờ giấy rơi ra từ bên trong, những dòng chữ rồng bay phượng múa nhảy nhót trên trang giấy.

    “Muốn lấy tín vật, đến cao ốc Tập đoàn Bùi thị.”

    Kí tên là Bùi Diệp.

    Bùi Diệp?

    Nhìn những chữ viết rồng bay phượng múa này, trước mắt Phó Thiên Thiên dường như xuất hiện một khuôn mặt khôi ngô với đôi mắt đen nguy hiểm.

    Là người đàn ông đó!

    Vừa nghĩ tới Bùi Diệp, Phó Thiên Thiên liền chạm vào cổ mình, cảm thấy thật nhục nhã.

    Quả nhiên tín vật ở chỗ anh ta.

    Cô nhất định phải lấy lại nó!

    Phó Thiên Thiên mở tủ quần áo ra, định thay bộ quần áo ở nhà đang mặc trên người.

    Thế nhưng, sau khi lục tung tủ đồ, cô nhận thấy quần áo trong tủ, trừ váy ra thì chỉ có quần short, hoàn toàn không có bộ đồ nào có thể khiến cô mặc cho thoải mái.

    Sau khi cau mày tìm kĩ, Phó Thiên Thiên tìm được một bộ đồng phục học sinh kẻ caro trắng xanh trong góc tủ.

    Cô mặc bộ đồng phục học sinh vào, cột mái tóc dài xõa ngang vai thành kiểu đuôi ngựa rồi ra khỏi nhà.

    ***

    Cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Đứng trước cổng cao ốc Tập đoàn Bùi thị, Phó Thiên Thiên cẩn thận so lại địa chỉ viết trên giấy lần nữa, sau đó đi thẳng vào trong.

    Cô vừa mới bước vào đã bị lễ tân ngăn lại.

    “Cô ơi, xin hỏi cô tìm ai?”

    “Tôi muốn gặp Bùi Diệp của công ty các vị.”

    Lễ tân tỉ mỉ quan sát Phó Thiên Thiên.

    Không ít người đến tìm Tổng Giám đốc của bọn họ, nhưng lần đầu mới thấy một học sinh mặc đồng phục cấp ba thế này.

    w●ebtruy●enonlin●e●com

    “Em gái à, Tổng Giám đốc của chúng tôi không phải là người mà ai cũng có thể gặp được đâu. Xin hỏi em có hẹn trước không?”

    Tổng Giám đốc?

    Phó Thiên Thiên nhíu mày, đưa lá thư trên tay ra.

    “Là Tổng Giám đốc của các vị bảo tôi tới đây.”

    Lễ tân lấy làm nghi ngờ, nhưng vẫn gọi điện cho trợ lý của Tổng Giám đốc.

    Sau khi nói chuyện điện thoại xong, lễ tân thay đổi thái độ 180 độ với Phó Thiên Thiên, vô cùng nhiệt tình với cô: “Cô Phó, mời cô vào, Tổng Giám đốc của chúng tôi đang chờ cô ở trên tầng.”

    Phó Thiên Thiên thờ ơ đi theo lễ tân đến trước thang máy Vip, rồi đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 9: - Chương 9


    <b>Chương 9 TÔI KHÔNG THÍCH CHỜ ĐỢI AI!</b><b>
    Phó Thiên Thiên không thích những nơi có nhiều camera. Nơi này khiến cô cảm thấy mọi hành động của mình đều bị người khác theo dõi.

    Tập đoàn Bùi thị là nơi sản xuất các sản phẩm công nghệ cao trên toàn cầu, vì vậy mắt điện tử ở đây cũng nhiều hơn hẳn. Có thể bắt gặp người máy có trí tuệ nhân tạo qua lại khắp nơi trong cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Lên đến tầng cao nhất, Phó Thiên Thiên vừa ra khỏi thang máy thì đã có một trợ lý bước tới đón. Người trợ lý này dẫn Phó Thiên Thiên đi tới trước một cánh cửa điện. Sau khi trợ lý quét mặt mình trước máy quét khuôn mặt ở cạnh cửa, cánh cửa điện mới mở ra.

    Trước khi bước vào, Phó Thiên Thiên nheo mắt nhìn thoáng qua máy quét khuôn mặt.

    ***

    Trong phòng họp, cuộc họp tổng kết mỗi tháng một lần đang diễn ra rất căng thẳng. Một người đàn ông có khí chất mạnh mẽ đang thoải mái ngồi duỗi người trên ghế chủ tọa.

    Cuộc họp đã diễn ra hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng người đàn ông đó vẫn chưa có ý định kết thúc.

    Trên thực tế, hơn một tiếng trước, cuộc họp đã đến phần cuối, hơn nữa người đàn ông cũng đã tỏ ra mất kiên nhẫn.

    Tuy nhiên, không hiểu vì sao, hơn một tiếng trước, sau khi trợ lý Tổng Giám đốc Hà Minh đi vào nói với anh điều gì đó, vẻ mất kiên nhẫn của anh liền biến mất, thay vào đó là nét mặt nhẹ nhõm. Anh vẫn tiếp tục ngồi lại, nhàn nhã chờ người khác báo cáo, còn yêu cầu nhân viên báo cáo tỉ mỉ hơn.

    Một nhân viên cấp cao báo cáo xong liền nơm nớp lo sợ nhìn anh.

    “Tổng Giám đốc Bùi, đây là kế hoạch tháng sau của chi nhánh chúng tôi, xin ngài cho chỉ thị ạ.”

    Khóe miệng Bùi Diệp nhếch lên tạo thành nụ cười lạnh lùng.

    “Kế hoạch như thế mà cũng dám mang ra lòe tôi? Là Tập đoàn Bùi thị không còn người, hay là ông cảm thấy kinh nghiệm của ông đủ lão luyện, có thể giở trò ‘đục nước béo cò’ trước mặt tôi?”

    “Không dám ạ.”

    Vào lúc Bùi Diệp còn đang định nói thêm gì nữa thì cửa phòng họp bị ai đó mở ra từ bên ngoài. Sau đó, Hà Minh vội đi vào, nói nhỏ vào tai Bùi Diệp...

    Nhân viên cấp cao kia đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe Bùi Diệp mắng té tát, ai ngờ anh lại đột nhiên rời chỗ ngồi, rồi bỏ lại một câu: “Tan họp!”

    Nhân viên cấp cao kia đứng ngẩn người ngay tại chỗ.

    Đây là ông ta… đã thoát được một kiếp nạn sao?

    ***

    Bùi Diệp bước nhanh vào văn phòng Tổng Giám đốc, Hà Minh nối gót theo sau anh.

    “Tổng Giám đốc, hệ thống của công ty chúng ta đột nhiên bị ai đó xâm nhập. Hiện giờ, hệ thống nội bộ của cả tòa cao ốc đã bị tê liệt!” Hà Minh khẩn trương nói.

    Bùi Diệp ngồi xuống ghế của mình, phát hiện ra máy tính của anh đã bị ai đó động vào. Không những thế, ngọn nguồn của vụ xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị chính là từ máy tính của anh!

    Ở khu vực tiếp khách trong văn phòng Tổng Giám đốc, Phó Thiên Thiên thảnh thơi ngồi trên sofa uống trà, không mảy may bị tác động bởi những lời nói của Bùi Diệp và Hà Minh, cứ như thể chuyện xảy ra trong văn phòng này không liên quan gì đến cô.

    Sau khi liếc mắt nhìn Phó Thiên Thiên, Bùi Diệp chợt nhận ra điều gì đó.

    Anh hơi nheo mắt lại, lướt nhanh ngón tay trên laptop, phá giải sự xâm nhập. Ngay sau đó, hệ thống của cả tòa nhà lớn đã được khôi phục như bình thường chỉ trong nháy mắt.

    “Hệ thống đã được khôi phục, cậu có thể ra ngoài rồi!” Bùi Diệp nói với Hà Minh. Đọc truyện tại vietwriter.vn

    “Vâng!”

    Cho đến khi Hà Minh ra khỏi văn phòng, Phó Thiên Thiên mới đặt cái cốc trên tay xuống, lạnh lùng quay đầu nhìn Bùi Diệp.

    “Tổng Giám đốc Bùi thật là bận rộn, để tôi đợi lâu quá.”

    Bùi Diệp hơi nhếch môi: “Vì vậy… Thiên Thiên cô muốn mau chóng gặp tôi, nên mới cố ý xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị!?”

    Giọng điệu của anh là khẳng định, không phải nghi vấn.

    “Tôi không thích chờ đợi ai!” Phó Thiên Thiên lạnh nhạt đáp.

    Câu nói này cũng coi như gián tiếp thừa nhận rằng, đúng là cô đã xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 9 TÔI KHÔNG THÍCH CHỜ ĐỢI AI!</b>

    Phó Thiên Thiên không thích những nơi có nhiều camera. Nơi này khiến cô cảm thấy mọi hành động của mình đều bị người khác theo dõi.

    Tập đoàn Bùi thị là nơi sản xuất các sản phẩm công nghệ cao trên toàn cầu, vì vậy mắt điện tử ở đây cũng nhiều hơn hẳn. Có thể bắt gặp người máy có trí tuệ nhân tạo qua lại khắp nơi trong cao ốc Tập đoàn Bùi thị.

    Lên đến tầng cao nhất, Phó Thiên Thiên vừa ra khỏi thang máy thì đã có một trợ lý bước tới đón. Người trợ lý này dẫn Phó Thiên Thiên đi tới trước một cánh cửa điện. Sau khi trợ lý quét mặt mình trước máy quét khuôn mặt ở cạnh cửa, cánh cửa điện mới mở ra.

    Trước khi bước vào, Phó Thiên Thiên nheo mắt nhìn thoáng qua máy quét khuôn mặt.

    ***

    Trong phòng họp, cuộc họp tổng kết mỗi tháng một lần đang diễn ra rất căng thẳng. Một người đàn ông có khí chất mạnh mẽ đang thoải mái ngồi duỗi người trên ghế chủ tọa.

    Cuộc họp đã diễn ra hơn ba tiếng đồng hồ, nhưng người đàn ông đó vẫn chưa có ý định kết thúc.

    Trên thực tế, hơn một tiếng trước, cuộc họp đã đến phần cuối, hơn nữa người đàn ông cũng đã tỏ ra mất kiên nhẫn.

    Tuy nhiên, không hiểu vì sao, hơn một tiếng trước, sau khi trợ lý Tổng Giám đốc Hà Minh đi vào nói với anh điều gì đó, vẻ mất kiên nhẫn của anh liền biến mất, thay vào đó là nét mặt nhẹ nhõm. Anh vẫn tiếp tục ngồi lại, nhàn nhã chờ người khác báo cáo, còn yêu cầu nhân viên báo cáo tỉ mỉ hơn.

    Một nhân viên cấp cao báo cáo xong liền nơm nớp lo sợ nhìn anh.

    “Tổng Giám đốc Bùi, đây là kế hoạch tháng sau của chi nhánh chúng tôi, xin ngài cho chỉ thị ạ.”

    Khóe miệng Bùi Diệp nhếch lên tạo thành nụ cười lạnh lùng.

    “Kế hoạch như thế mà cũng dám mang ra lòe tôi? Là Tập đoàn Bùi thị không còn người, hay là ông cảm thấy kinh nghiệm của ông đủ lão luyện, có thể giở trò ‘đục nước béo cò’ trước mặt tôi?”

    “Không dám ạ.”

    Vào lúc Bùi Diệp còn đang định nói thêm gì nữa thì cửa phòng họp bị ai đó mở ra từ bên ngoài. Sau đó, Hà Minh vội đi vào, nói nhỏ vào tai Bùi Diệp...

    Nhân viên cấp cao kia đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe Bùi Diệp mắng té tát, ai ngờ anh lại đột nhiên rời chỗ ngồi, rồi bỏ lại một câu: “Tan họp!”

    Nhân viên cấp cao kia đứng ngẩn người ngay tại chỗ.

    Đây là ông ta… đã thoát được một kiếp nạn sao?

    ***

    Bùi Diệp bước nhanh vào văn phòng Tổng Giám đốc, Hà Minh nối gót theo sau anh.

    “Tổng Giám đốc, hệ thống của công ty chúng ta đột nhiên bị ai đó xâm nhập. Hiện giờ, hệ thống nội bộ của cả tòa cao ốc đã bị tê liệt!” Hà Minh khẩn trương nói.

    Bùi Diệp ngồi xuống ghế của mình, phát hiện ra máy tính của anh đã bị ai đó động vào. Không những thế, ngọn nguồn của vụ xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị chính là từ máy tính của anh!

    Ở khu vực tiếp khách trong văn phòng Tổng Giám đốc, Phó Thiên Thiên thảnh thơi ngồi trên sofa uống trà, không mảy may bị tác động bởi những lời nói của Bùi Diệp và Hà Minh, cứ như thể chuyện xảy ra trong văn phòng này không liên quan gì đến cô.

    Sau khi liếc mắt nhìn Phó Thiên Thiên, Bùi Diệp chợt nhận ra điều gì đó.

    Anh hơi nheo mắt lại, lướt nhanh ngón tay trên laptop, phá giải sự xâm nhập. Ngay sau đó, hệ thống của cả tòa nhà lớn đã được khôi phục như bình thường chỉ trong nháy mắt.

    “Hệ thống đã được khôi phục, cậu có thể ra ngoài rồi!” Bùi Diệp nói với Hà Minh. Đọc truyện tại vietwriter.vn

    “Vâng!”

    Cho đến khi Hà Minh ra khỏi văn phòng, Phó Thiên Thiên mới đặt cái cốc trên tay xuống, lạnh lùng quay đầu nhìn Bùi Diệp.

    “Tổng Giám đốc Bùi thật là bận rộn, để tôi đợi lâu quá.”

    Bùi Diệp hơi nhếch môi: “Vì vậy… Thiên Thiên cô muốn mau chóng gặp tôi, nên mới cố ý xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị!?”

    Giọng điệu của anh là khẳng định, không phải nghi vấn.

    “Tôi không thích chờ đợi ai!” Phó Thiên Thiên lạnh nhạt đáp.

    Câu nói này cũng coi như gián tiếp thừa nhận rằng, đúng là cô đã xâm nhập vào hệ thống của Tập đoàn Bùi thị.
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 10: - Chương 10


    <b>Chương 10 ANH BÙI, XIN HÃY TỰ TRỌNG!</b><b>
    Bùi Diệp cười nhẹ.

    Đúng là cô không thích chờ đợi người khác. Bởi vì anh đến muộn nên cô dùng máy tính của anh để xâm nhập vào công ty của anh.

    Máy tính tê liệt vài phút thế này, Tập đoàn Bùi thị đã tổn thất hàng chục triệu.

    Chiêu này đủ độc.

    Không ngờ, tường lửa kiên cố bất khả xâm phạm của Tập đoàn Bùi thị lại bị Phó Thiên Thiên dễ dàng phá vỡ, quả là nằm ngoài dự liệu của anh.

    “Được, tôi đã nhớ. Lần sau, khi Thiên Thiên cô lại đến, tôi sẽ từ chối mọi việc và tới gặp cô ngay lập tức.”

    Phó Thiên Thiên nhíu mày quan sát Bùi Diệp.

    Bất kể là trong mắt của Phó Thiên Thiên nguyên chủ hay trong mắt cô, Bùi Diệp vẫn là người đàn ông có vẻ ngoài xuất sắc, mặt mũi sáng sủa, dáng người đĩnh đạc, ngoại hình cân đối, đôi chân thẳng và dài. Lần trước trong khách sạn, cô nhìn thấy Bùi Diệp có tám múi cơ bụng, có thể thấy được là anh thường xuyên tập luyện.

    Chỉ là, da dẻ anh hơi trắng, giống như “trai bao” vai không thể gánh, tay không thể xách.

    Và gã trai bao này đã cầm mất chiếc chìa khóa tín vật của cô.

    Có điều, không ngờ, gã trai bao này mới hai mươi lăm tuổi mà đã trở thành người lèo lái toàn bộ Tập đoàn Bùi thị.

    Trong khi Phó Thiên Thiên quan sát Bùi Diệp thì anh cũng đang quan sát cô.

    Lần đầu gặp mặt, anh đã biết dáng người của Phó Thiên Thiên rất đẹp, chỉ tiếc là hiện giờ cô đang mặc bộ đồng phục học sinh rộng rãi, che đi toàn bộ dáng vẻ xinh xắn dưới bộ đồng phục này. Cô có khuôn mặt bầu bĩnh của trẻ con, giống như búp bê, trông cực kỳ lừa đảo. Nếu không biết tuổi thật của cô, anh còn tưởng cô chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi.

    Phó Thiên Thiên đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi tới trước mặt Bùi Diệp.

    Vậy mà cô chỉ đứng đến cằm Bùi Diệp, thấp hơn anh nửa cái đầu. Vô hình trung, ngay cả khí thế cũng bị áp đảo hơn nhiều, điều này khiến Phó Thiên Thiên càng cau chặt hàng lông mày hơn.

    Phó Thiên Thiên cao 1m65 nhưng vẫn thấp hơn người đàn ông này rất nhiều. Đây là tại anh quá cao.

    Cô không thích sự chênh lệch này.

    Phó Thiên Thiên duỗi tay ra, làm động tác muốn đòi thứ gì đó.

    Bùi Diệp nhìn bàn tay thon nhỏ chìa ra trước mặt mình, liền tự giác nắm lấy tay cô.

    Anh kéo mạnh một cái, kéo Phó Thiên Thiên vào trước ngực mình, sau đó cúi đầu xuống, phả hơi thở vào cô.

    Bùi Diệp vừa ôm cô vào lòng thì cảm giác của thân thể tối hôm đó lại sống dậy lần nữa.

    Chính là cảm giác này!

    Bùi Diệp ghé đầu kề sát gáy Phó Thiên Thiên, khẽ ngửi. Anh ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể cô, bèn khàn giọng lẩm bẩm: “Thơm quá!”

    Phó Thiên Thiên đen mặt, đẩy Bùi Diệp ra.

    Người đàn ông này thế mà lại sàm sỡ cô.

    “Anh Bùi, xin hãy tự trọng!”

    Bùi Diệp thích thú nhìn Phó Thiên Thiên: “Tối hôm trước, lúc cô ôm tôi trên giường rồi gọi tôi là chồng, sao không nói tôi hãy tự trọng?”

    Phó Thiên Thiên mấp máy môi.

    “Sự việc gấp gáp nên phải tùy cơ ứng biến, khi ấy là trường hợp đặc biệt. Tôi nói lời xin lỗi với anh ngay tại đây. Nhưng sau đó tôi đã đánh rơi đồ ở đó, anh cho người gửi thư cho tôi nói rằng đồ đang ở chỗ anh. Đồ đâu?” Hãy vào vietwriter.vn để đọc truyện nhanh hơn!

    Bùi Diệp lùi lại một bước, khẽ dựa vào bàn làm việc, xoa nhẹ ngón trỏ và ngón cái với nhau, hồi tưởng dư vị cảm giác của bụng ngón tay khi chạm vào người Phó Thiên Thiên, còn ung dung nhìn cô.

    “Cô đến tìm tôi chỉ để lấy lại đồ?”

    “Đồ đâu?” Phó Thiên Thiên lặp lại câu hỏi.

    “Đồ không có ở đây!”

    Cô cau mày nhìn anh, đôi mắt hơi nheo lại, trong mắt toát ra hơi thở nguy hiểm.

    Vẻ mặt của Bùi Diệp rất gợi đòn.

    Cô đang suy nghĩ tính khả thi của việc đánh Bùi Diệp một trận, buộc anh giao chìa khóa ra.

    Bùi Diệp thu hết vẻ tức giận của Phó Thiên Thiên vào trong mắt.

    E rằng bản thân Phó Thiên Thiên cũng không biết, khi cô tức giận, phồng má, trông cực kỳ đáng yêu.

    Thấy vẻ nguy hiểm trong mắt Phó Thiên Thiên ngày càng đậm, Bùi Diệp quyết định không trêu cô nữa, tránh để cô bực mình lại được một mất mười.

    “Tất nhiên là tôi không mang theo bên mình món đồ quan trọng như vậy rồi.”
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 10 ANH BÙI, XIN HÃY TỰ TRỌNG!</b>

    Bùi Diệp cười nhẹ.

    Đúng là cô không thích chờ đợi người khác. Bởi vì anh đến muộn nên cô dùng máy tính của anh để xâm nhập vào công ty của anh.

    Máy tính tê liệt vài phút thế này, Tập đoàn Bùi thị đã tổn thất hàng chục triệu.

    Chiêu này đủ độc.

    Không ngờ, tường lửa kiên cố bất khả xâm phạm của Tập đoàn Bùi thị lại bị Phó Thiên Thiên dễ dàng phá vỡ, quả là nằm ngoài dự liệu của anh.

    “Được, tôi đã nhớ. Lần sau, khi Thiên Thiên cô lại đến, tôi sẽ từ chối mọi việc và tới gặp cô ngay lập tức.”

    Phó Thiên Thiên nhíu mày quan sát Bùi Diệp.

    Bất kể là trong mắt của Phó Thiên Thiên nguyên chủ hay trong mắt cô, Bùi Diệp vẫn là người đàn ông có vẻ ngoài xuất sắc, mặt mũi sáng sủa, dáng người đĩnh đạc, ngoại hình cân đối, đôi chân thẳng và dài. Lần trước trong khách sạn, cô nhìn thấy Bùi Diệp có tám múi cơ bụng, có thể thấy được là anh thường xuyên tập luyện.

    Chỉ là, da dẻ anh hơi trắng, giống như “trai bao” vai không thể gánh, tay không thể xách.

    Và gã trai bao này đã cầm mất chiếc chìa khóa tín vật của cô.

    Có điều, không ngờ, gã trai bao này mới hai mươi lăm tuổi mà đã trở thành người lèo lái toàn bộ Tập đoàn Bùi thị.

    Trong khi Phó Thiên Thiên quan sát Bùi Diệp thì anh cũng đang quan sát cô.

    Lần đầu gặp mặt, anh đã biết dáng người của Phó Thiên Thiên rất đẹp, chỉ tiếc là hiện giờ cô đang mặc bộ đồng phục học sinh rộng rãi, che đi toàn bộ dáng vẻ xinh xắn dưới bộ đồng phục này. Cô có khuôn mặt bầu bĩnh của trẻ con, giống như búp bê, trông cực kỳ lừa đảo. Nếu không biết tuổi thật của cô, anh còn tưởng cô chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi.

    Phó Thiên Thiên đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi tới trước mặt Bùi Diệp.

    Vậy mà cô chỉ đứng đến cằm Bùi Diệp, thấp hơn anh nửa cái đầu. Vô hình trung, ngay cả khí thế cũng bị áp đảo hơn nhiều, điều này khiến Phó Thiên Thiên càng cau chặt hàng lông mày hơn.

    Phó Thiên Thiên cao 1m65 nhưng vẫn thấp hơn người đàn ông này rất nhiều. Đây là tại anh quá cao.

    Cô không thích sự chênh lệch này.

    Phó Thiên Thiên duỗi tay ra, làm động tác muốn đòi thứ gì đó.

    Bùi Diệp nhìn bàn tay thon nhỏ chìa ra trước mặt mình, liền tự giác nắm lấy tay cô.

    Anh kéo mạnh một cái, kéo Phó Thiên Thiên vào trước ngực mình, sau đó cúi đầu xuống, phả hơi thở vào cô.

    Bùi Diệp vừa ôm cô vào lòng thì cảm giác của thân thể tối hôm đó lại sống dậy lần nữa.

    Chính là cảm giác này!

    Bùi Diệp ghé đầu kề sát gáy Phó Thiên Thiên, khẽ ngửi. Anh ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể cô, bèn khàn giọng lẩm bẩm: “Thơm quá!”

    Phó Thiên Thiên đen mặt, đẩy Bùi Diệp ra.

    Người đàn ông này thế mà lại sàm sỡ cô.

    “Anh Bùi, xin hãy tự trọng!”

    Bùi Diệp thích thú nhìn Phó Thiên Thiên: “Tối hôm trước, lúc cô ôm tôi trên giường rồi gọi tôi là chồng, sao không nói tôi hãy tự trọng?”

    Phó Thiên Thiên mấp máy môi.

    “Sự việc gấp gáp nên phải tùy cơ ứng biến, khi ấy là trường hợp đặc biệt. Tôi nói lời xin lỗi với anh ngay tại đây. Nhưng sau đó tôi đã đánh rơi đồ ở đó, anh cho người gửi thư cho tôi nói rằng đồ đang ở chỗ anh. Đồ đâu?” Hãy vào vietwriter.vn để đọc truyện nhanh hơn!

    Bùi Diệp lùi lại một bước, khẽ dựa vào bàn làm việc, xoa nhẹ ngón trỏ và ngón cái với nhau, hồi tưởng dư vị cảm giác của bụng ngón tay khi chạm vào người Phó Thiên Thiên, còn ung dung nhìn cô.

    “Cô đến tìm tôi chỉ để lấy lại đồ?”

    “Đồ đâu?” Phó Thiên Thiên lặp lại câu hỏi.

    “Đồ không có ở đây!”

    Cô cau mày nhìn anh, đôi mắt hơi nheo lại, trong mắt toát ra hơi thở nguy hiểm.

    Vẻ mặt của Bùi Diệp rất gợi đòn.

    Cô đang suy nghĩ tính khả thi của việc đánh Bùi Diệp một trận, buộc anh giao chìa khóa ra.

    Bùi Diệp thu hết vẻ tức giận của Phó Thiên Thiên vào trong mắt.

    E rằng bản thân Phó Thiên Thiên cũng không biết, khi cô tức giận, phồng má, trông cực kỳ đáng yêu.

    Thấy vẻ nguy hiểm trong mắt Phó Thiên Thiên ngày càng đậm, Bùi Diệp quyết định không trêu cô nữa, tránh để cô bực mình lại được một mất mười.

    “Tất nhiên là tôi không mang theo bên mình món đồ quan trọng như vậy rồi.”
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Bà Bùi, Em Đã Kết Hôn
    Chương 11: - Chương 11


    <b>Chương 11 CÔ MẮC CHỨNG RỐI LOẠN ÁM ẢNH CƯỠNG CHẾ</b><b>
    Phó Thiên Thiên cau mày, hỏi: “Anh để ở đâu?”

    “Ở nhà tôi. Cô cũng thấy đấy, hiện giờ tôi đang rất bận, không thể về nhà lấy đồ ngay bây giờ được. Trừ phi, sáng mai cô lại đến lấy.” Bùi Diệp mỉm cười và đáp.

    Phó Thiên Thiên nhanh chóng đưa ra quyết định: “Vậy ngày mai tôi đến lấy!”

    Bùi Diệp nhíu mày: “Được, có điều…”

    “Có điều cái gì?”

    Bùi Diệp lấy di động ra: “Con người tôi trí nhớ không tốt lắm. Cho tôi số điện thoại của cô, sáng mai cô gọi điện nhắc tôi. Tôi sợ tôi quên mất.”

    Người này thật phiền phức!

    Tuy Phó Thiên Thiên cảm thấy phiền phức nhưng vẫn nói với Bùi Diệp số điện thoại của mình. Bùi Diệp dùng di động gọi lại theo số cô nói, thấy di động của cô đổ chuông, anh mới hài lòng.

    Anh lưu dãy số này lại, lúc nhập tên, anh ghi hai chữ: Bà xã!

    Phó Thiên Thiên không biết Bùi Diệp lưu tên cô là gì. Lúc nhập tên của Bùi Diệp, cô bấm thẳng hai chữ: Trai bao.

    Mục đích đã đạt được, Phó Thiên Thiên dứt khoát chuẩn bị rời đi. Đột nhiên, cô nhìn thấy trên sofa còn có một chiếc laptop.

    Đôi con ngươi của cô khẽ xoay chuyển.

    “Anh Bùi, tôi có thể dùng laptop này một lát được không?”

    Bùi Diệp gật đầu, đáp: “Được.”

    “Cảm ơn.”

    Phó Thiên Thiên lại ngồi xuống ghế lần nữa và cầm laptop lên.

    Trước đây, khi ở trong đội đột kích Hắc Ưng, cô chỉ tập trung vào huấn luyện và nhiệm vụ, không tiếp cận với nhiều tin tức. Trong ký ức của Phó Thiên Thiên lại không có nhiều nội dung mà cô muốn biết. Tốc độ máy tính ở nhà Phó Thiên Thiên chậm rì đến mức cô muốn ném đi cho rồi, mất cả phút mà không mở được một phần mềm ứng dụng. Thế là, cô quẳng máy tính sang một bên.

    Phó Thiên Thiên thử một chút, chiếc laptop này quả nhiên có tốc độ rất nhanh.

    Sau khi ngón tay cô thao tác một loạt trên máy, một dãy mã hóa xuất hiện trên màn hình laptop. Chẳng mấy chốc, cô đã xâm nhập vào mạng nội bộ của chiến khu đặc biệt. Phó Thiên Thiên thử đăng nhập vào hệ thống mã hóa bằng tài khoản đăng nhập trước đây, nhưng đăng nhập của cô bị từ chối.

    Phó Thiên Thiên cười nhạt. Hãy vào vietwriter.vn để đọc truyện nhanh hơn!

    Quả nhiên đúng như cô dự đoán, tài khoản của cô đã bị chặn, không có cách nào đăng nhập lại vào hệ thống, và đương nhiên cũng không thể kiểm tra tình hình của đội đột kích Hắc Ưng.

    Tuy nhiên, dù không tra được tin tức, cô cũng đã đoán được hành động tiếp theo của Bạch Khấu sau khi cô chết.

    Hiện tại… Đội đột kích Hắc Ưng đã ở ngoài tầm kiểm soát của cô. Nhưng sớm muộn sẽ có một ngày cô và Bạch Khấu trùng phùng. Nhất định là như vậy.

    Bởi vì sợ người của mạng nội bộ quốc phòng phát hiện ra, Phó Thiên Thiên khẽ di chuyển những ngón tay trên bàn phím, dừng lại việc xâm nhập, thoát khỏi mạng chiến khu đặc biệt rồi xóa bỏ hết mọi dấu vết của mình trong laptop.

    Bùi Diệp thử hack vào laptop trên tay Phó Thiên Thiên, hòng xem trộm nội dung mà cô xem. Không ngờ, Phó Thiên Thiên dùng tường lửa mã hóa. Bùi Diệp không hack được. Sau đó, khi Phó Thiên Thiên tắt laptop, tất cả dấu vết trong máy đều bị xóa sạch.

    Bùi Diệp nheo mắt, rốt cuộc Phó Thiên Thiên là ai?

    Phó Thiên Thiên gập laptop lại rồi đặt lên bàn trà trước mặt.

    Vừa đặt máy xuống, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong đầu cô, khiến cô khẽ nhíu mày.

    Phó Thiên Thiên lại cầm laptop vừa để xuống bàn trà lên, sau đó đặt thật ngay ngắn ở đầu bên kia của sofa.

    Bùi Diệp hơi nhếch khóe miệng.

    Cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

    Sau khi đặt laptop xuống, Phó Thiên Thiên cũng không chào tạm biệt anh mà rời đi luôn.

    Bùi Diệp khẽ nhướng mày.

    Thật là bất lịch sự!

    Phó Thiên Thiên rời đi chưa được bao lâu thì có một người đột nhiên từ ngoài cửa lao vào, tay cầm cốc nước, vừa vào đã bắt đầu ồn ào.

    “Anh, em vừa nghe nói có cô gái ôm bụng to đến tìm anh, người đâu? Đâu rồi?”

    Dứt lời, anh ta bỗng kêu to một tiếng, trượt chân, cả người lảo đảo, nước trong cốc đổ hết ra ngoài, văng đúng vào chỗ mà Phó Thiên Thiên đã ngồi lúc nãy, nước lênh láng trên bàn trà.

    Nếu không phải Phó Thiên Thiên đã sớm chuyển laptop đi chỗ khác thì e rằng bây giờ laptop đã bị hỏng.

    Bùi Diệp: “…”
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
    <b>Chương 11 CÔ MẮC CHỨNG RỐI LOẠN ÁM ẢNH CƯỠNG CHẾ</b>

    Phó Thiên Thiên cau mày, hỏi: “Anh để ở đâu?”

    “Ở nhà tôi. Cô cũng thấy đấy, hiện giờ tôi đang rất bận, không thể về nhà lấy đồ ngay bây giờ được. Trừ phi, sáng mai cô lại đến lấy.” Bùi Diệp mỉm cười và đáp.

    Phó Thiên Thiên nhanh chóng đưa ra quyết định: “Vậy ngày mai tôi đến lấy!”

    Bùi Diệp nhíu mày: “Được, có điều…”

    “Có điều cái gì?”

    Bùi Diệp lấy di động ra: “Con người tôi trí nhớ không tốt lắm. Cho tôi số điện thoại của cô, sáng mai cô gọi điện nhắc tôi. Tôi sợ tôi quên mất.”

    Người này thật phiền phức!

    Tuy Phó Thiên Thiên cảm thấy phiền phức nhưng vẫn nói với Bùi Diệp số điện thoại của mình. Bùi Diệp dùng di động gọi lại theo số cô nói, thấy di động của cô đổ chuông, anh mới hài lòng.

    Anh lưu dãy số này lại, lúc nhập tên, anh ghi hai chữ: Bà xã!

    Phó Thiên Thiên không biết Bùi Diệp lưu tên cô là gì. Lúc nhập tên của Bùi Diệp, cô bấm thẳng hai chữ: Trai bao.

    Mục đích đã đạt được, Phó Thiên Thiên dứt khoát chuẩn bị rời đi. Đột nhiên, cô nhìn thấy trên sofa còn có một chiếc laptop.

    Đôi con ngươi của cô khẽ xoay chuyển.

    “Anh Bùi, tôi có thể dùng laptop này một lát được không?”

    Bùi Diệp gật đầu, đáp: “Được.”

    “Cảm ơn.”

    Phó Thiên Thiên lại ngồi xuống ghế lần nữa và cầm laptop lên.

    Trước đây, khi ở trong đội đột kích Hắc Ưng, cô chỉ tập trung vào huấn luyện và nhiệm vụ, không tiếp cận với nhiều tin tức. Trong ký ức của Phó Thiên Thiên lại không có nhiều nội dung mà cô muốn biết. Tốc độ máy tính ở nhà Phó Thiên Thiên chậm rì đến mức cô muốn ném đi cho rồi, mất cả phút mà không mở được một phần mềm ứng dụng. Thế là, cô quẳng máy tính sang một bên.

    Phó Thiên Thiên thử một chút, chiếc laptop này quả nhiên có tốc độ rất nhanh.

    Sau khi ngón tay cô thao tác một loạt trên máy, một dãy mã hóa xuất hiện trên màn hình laptop. Chẳng mấy chốc, cô đã xâm nhập vào mạng nội bộ của chiến khu đặc biệt. Phó Thiên Thiên thử đăng nhập vào hệ thống mã hóa bằng tài khoản đăng nhập trước đây, nhưng đăng nhập của cô bị từ chối.

    Phó Thiên Thiên cười nhạt. Hãy vào vietwriter.vn để đọc truyện nhanh hơn!

    Quả nhiên đúng như cô dự đoán, tài khoản của cô đã bị chặn, không có cách nào đăng nhập lại vào hệ thống, và đương nhiên cũng không thể kiểm tra tình hình của đội đột kích Hắc Ưng.

    Tuy nhiên, dù không tra được tin tức, cô cũng đã đoán được hành động tiếp theo của Bạch Khấu sau khi cô chết.

    Hiện tại… Đội đột kích Hắc Ưng đã ở ngoài tầm kiểm soát của cô. Nhưng sớm muộn sẽ có một ngày cô và Bạch Khấu trùng phùng. Nhất định là như vậy.

    Bởi vì sợ người của mạng nội bộ quốc phòng phát hiện ra, Phó Thiên Thiên khẽ di chuyển những ngón tay trên bàn phím, dừng lại việc xâm nhập, thoát khỏi mạng chiến khu đặc biệt rồi xóa bỏ hết mọi dấu vết của mình trong laptop.

    Bùi Diệp thử hack vào laptop trên tay Phó Thiên Thiên, hòng xem trộm nội dung mà cô xem. Không ngờ, Phó Thiên Thiên dùng tường lửa mã hóa. Bùi Diệp không hack được. Sau đó, khi Phó Thiên Thiên tắt laptop, tất cả dấu vết trong máy đều bị xóa sạch.

    Bùi Diệp nheo mắt, rốt cuộc Phó Thiên Thiên là ai?

    Phó Thiên Thiên gập laptop lại rồi đặt lên bàn trà trước mặt.

    Vừa đặt máy xuống, một hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong đầu cô, khiến cô khẽ nhíu mày.

    Phó Thiên Thiên lại cầm laptop vừa để xuống bàn trà lên, sau đó đặt thật ngay ngắn ở đầu bên kia của sofa.

    Bùi Diệp hơi nhếch khóe miệng.

    Cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

    Sau khi đặt laptop xuống, Phó Thiên Thiên cũng không chào tạm biệt anh mà rời đi luôn.

    Bùi Diệp khẽ nhướng mày.

    Thật là bất lịch sự!

    Phó Thiên Thiên rời đi chưa được bao lâu thì có một người đột nhiên từ ngoài cửa lao vào, tay cầm cốc nước, vừa vào đã bắt đầu ồn ào.

    “Anh, em vừa nghe nói có cô gái ôm bụng to đến tìm anh, người đâu? Đâu rồi?”

    Dứt lời, anh ta bỗng kêu to một tiếng, trượt chân, cả người lảo đảo, nước trong cốc đổ hết ra ngoài, văng đúng vào chỗ mà Phó Thiên Thiên đã ngồi lúc nãy, nước lênh láng trên bàn trà.

    Nếu không phải Phó Thiên Thiên đã sớm chuyển laptop đi chỗ khác thì e rằng bây giờ laptop đã bị hỏng.

    Bùi Diệp: “…”
    Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
     
    Back
    Top Bottom