Vào một ngày mùa đông lạnh giá,tôi-Trần Thị Phương Thảo,tôi đang nằm trên giường lướt điện thoại để giải trí một chút cho bớt căng thẳng sau khi làm những công việc nặng nhọc mà bố tôi giao.
Bỗng nhiên bong bóng chat của người yêu tôi-Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng nhắn rằng:"Chị ơi,đi chơi với em không?".
Tôi lúc đấy nghĩ chỉ đây là một tin nhắn bình thường như mọi ngày,nhưng tôi đâu biết,đó là dòng tin nhắn cuối cùng em ý nhắn với tôi.
Tôi liền trả lời:"Ùm,đi thôi".
Em ấy lấy xe chạy qua nhà tôi để chở tôi đi chơi,cụ thể là đi xem phim hoặc đi siêu thị để mua đồ,cũng có thể là đi vô khu vui chơi con nít.
Tôi không biết là cho đi đâu nữa,tôi cũng không háo hức,ngóng chờ cho lắm,chắc lại mấy địa điểm mà tụi tôi thường hay đi đến để vui chơi,xả stress thôi.
Đến một quán cà phê,vì thời tiết giá rét,lạnh lẽo khiến tay tôi lạnh cóng,dường như nó đang đóng băng,cứng ngắc lại luôn.
Tôi liền đút tay vô túi áo khoác,nhẹ nhàng bước vào trong quán.
Ánh Sáng thì em ấy lại trái ngược hoàn toàn với tôi,tôi mặc một chiếc áo khoác phao rộng hơn người mình,nó rất dày,còn em ấy thì chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh,nó không đủ để làm ấm áp cơ thể của em ấy luôn ý.
Tôi chịu thua với cách ăn mặc đồ của em ấy rồi.
Vô quán,nhìn quán trông khá cổ,giống mấy quán cà phê thời xưa nhưng nó hiện đại hơn một chút.
Bàn ghế được xếp một cách gọn gàng,ngăn nắp,trên bàn không có đồ ăn đồ uống gì của khách bàn trước để lại,mọi thứ nơi đây đều sạch sẽ.
Giọng nói của một người đàn bà vang lên,hình như bà ta là chủ của cái quán cà phê này:
-Ô,xin chào quý khách,hai cô muốn gọi đồ uống gì?Chúng tôi sẽ phục vụ tận tình-Với giọng nói nồng nhiệt,nhiệt tình với khách hàng như chúng tôi thế thì ngại gì mà không trải nghiệm
Tôi ngồi đại ở một cái bàn thứ 2 ở bên phải lối đi,nhóc Sáng ngồi đối diện tôi.
Sáng liền nói với nhân viên phục vụ:
-Chị ơi cho em cái menu ở đây ạ.
Nói xong,nhân viên phục vụ nghe được và đưa menu cho Sáng lựa chọn đồ uống.
Sáng lựa được một lúc rồi nói:
-Ùm...Cho tớ một ly ca cao nóng
Nhân viên phục vụ liền lấy giấy,ghi chép lại đồ uống mà em ấy gọi.
Còn quên không hỏi tôi muốn uống gì,tôi đáp:
-Cho chị một ly ca cao nóng giông bạn này nhé-Nói xong tôi còn chỉ vô Sáng nữa.
Em ấy không phản ứng,mặt lờ đờ.
Nhân viên ghi chép lại đồ uống của tôi nốt,rồi chạy vô quầy nói với nhân viên pha chế làm đồ uống cho bọn tôi.
Đợi được một lúc,hai ly ca cao nóng hổi cũng được bưng ra.
Còn kèm theo một câu "Chúc quý khách ngon miệng" nữa chớ,thật là tinh tế.
Tôi uống một ngụm.Ôi chao!Nó thật ngon,cái cảm giác mà đang mùa đông lạnh lẽo,giá lạnh mà hóng một ngụm ca cao nóng hổi thì nó sẽ sảng khoái.
Nó trôi xuống cổ họng tôi rồi,bỗng dưng người tôi cảm thấy ấm áp trong lòng lẫn cả ngoài.
Sau khi uống xong,chúng tôi trả tiền rồi đi về.
Chủ quán không quên,sự tinh tế của bà ấy trỗi dậy,liền nói:
-Chúc hai cô có một ngày tốt đẹp.
Chúng tôi cảm thấy quán này phục vụ rất tốt,sự tinh tế và nhiệt tình dành cho khách bộc lộ rõ ràng.
Nhưng.Tại sao quán ấy lại vắng khách thế nhỉ?Hay quán không được mọi người chú ý nhiều nhỉ?Tại sao nhỉ?
Hết chương 1