Cập nhật mới

Fanfiction AVATAR: The new story (OC)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405996835-256-k234844.jpg

Avatar: The New Story (Oc)
Tác giả: BnhL62254
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những gì trong truyện đều do mình tự tưởng tượng và nghĩ ra, đều không có thật; cốt truyện dựa vào Avatar 1,2,3 và nó không giống hoàn toàn với phim.

Câu chuyện không có thật, có những nhân vật đều trong suy nghĩ ( mình sẽ giới thiệu trong Chapter 2 ).



fanfiction​
 
Avatar: The New Story (Oc)
CHƯƠNG 1: HY VỌNG GIỮA LÒNG TÀN LỤI 🌿


Trái Đất - cái nôi thiêng liêng nơi nhân loại sinh ra và bám trụ suốt hàng kỷ nguyên - đang dần lụi tàn dưới bàn tay của chính con người.

Sự tàn phá vô tội vạ, thói lãng phí và thái độ thờ ơ với thiên nhiên đã khiến Đất Mẹ mang những vết thương không thể chữa lành.

Không khí giờ đây đặc quánh khói bụi, đất đai trở nên cằn cỗi đến cực hạn, và sự sống thì cứ thế héo hon, tắt lịm dần.

Chính sự bế tắc đó đã đẩy các nhà khoa học, những đoàn thám hiểm và cả chính phủ đến một quyết định đầy táo bạo: Tìm kiếm một bến đỗ mới cho nhân loại.

Và giữa dải ngân hà bao la, họ đã tìm thấy một tia hy vọng.

Một thế giới tồn tại sự sống kỳ diệu, nhiệm màu và đẹp như một bức tranh huyền ảo chưa từng có trong trí tưởng tượng - Pandora.

Cuộc gặp gỡ định mệnh trên vùng đất mới 🏹

Jake Sully, một cựu lính thủy đánh bộ từng rất mạnh mẽ, giờ đây phải gắn bó cuộc đời mình với chiếc xe lăn sau một tai nạn nghiệt ngã.

Cái chết đột ngột của người anh trai đã đẩy anh vào một ngã rẽ không ngờ tới: Tiếp nhận nhiệm vụ đến Pandora.

Jake bước chân lên hành tinh ấy với tâm thế của một "con chuột bạch" thí nghiệm, nhưng định mệnh lại dành cho anh một vai trò lớn lao hơn.

Tại Pandora, thông qua công nghệ tiên tiến, Jake được hóa thân thành một Avatar - cá thể lai tạo có hình dáng của người Na'vi bản địa.

Chính trong hình hài này, anh đã gặp Neytiri.

Cô là con gái thứ hai của tộc trưởng Oktamika, một nữ chiến binh đầy cá tính, có phần cộc cằn nhưng mang trong mình trái tim quả cảm.

Ẩn sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy là nỗi đau về người chị cả đã ngã xuống khi đứng lên chống lại "người Trời".

Lòng tham và sự phản kháng ⚔️

Trong hành trình thích nghi với thế giới mới, Jake nhận được sự dẫn dắt từ tiến sĩ Grace.

Bà chính là chiếc cầu nối lịch sử, người đã kể cho anh nghe về những ngày tháng hòa bình ngắn ngủi khi bà đến đây dạy học và truyền dạy tiếng Anh cho người Na'vi.

Thời đó, bà từng được họ kính trọng và yêu mến biết bao.

Thế nhưng, viễn cảnh tốt đẹp ấy đã bị bóp nát bởi lòng tham không đáy của con người.

Những kẻ đến từ Trái Đất không muốn chung sống; họ muốn chiếm đoạt, muốn biến Pandora trở thành một phiên bản thứ hai của Trái Đất - ô nhiễm, đầy khói bụi và kiệt quệ.

Cuộc chiến đầu tiên bùng nổ như một điều tất yếu.

Jake Sully đứng giữa ranh giới mong manh của hai thế giới.

Cuối cùng, anh chấp nhận mang danh "kẻ phản bội" loài người để đứng về phía chính nghĩa, bảo vệ màu xanh của Pandora.

Dù phải đánh đổi bằng vô số máu và nước mắt, chiến thắng cuối cùng đã thuộc về những người yêu thương mảnh đất này

Thất bại trong cuộc chiến đầu tiên không hề dập tắt tham vọng của con người.

Nỗi sợ hãi về sự diệt vong trên Trái Đất đã biến sự thất bại ấy thành cơn khát cháy bỏng hơn, quyết tâm hủy diệt Pandora càng thêm mãnh liệt.

Nhưng với những tổn thất nặng nề về trang thiết bị, kế hoạch tấn công đã phải tạm hoãn.

Tướng Frances Ardmore, với đôi mắt đầy toan tính, quay trở lại với một chiến lược cũ nhưng được nâng cấp: tàn nhẫn và gay gắt hơn bao giờ hết.

Bà ta không tuyển mộ binh lính.

Thay vào đó, Ardmore nhắm đến những linh hồn lạc lõng, tuyệt vọng - những con người dễ dàng bị thao túng, những kẻ không còn gì để mất.

Suốt gần mười năm, bà ta dồn hết tâm huyết để nhào nặn họ thành những vũ khí sống.

Những mảnh ghép từ vực sâu 🧩

-Michael Angop (34 tuổi): Một bộ óc lỗi lạc, từng có tương lai rạng rỡ, nhưng xã hội bất công đã đẩy anh xuống vực sâu.

Cuộc sống ăn mày đã tôi luyện nên một Michael Angop lì lợm, mạnh mẽ nhưng ông vẫn có khuyết điểm đó là tính cách mềm mỏng.

-Jeliea Cotton (30 tuổi): Sắc sảo, khéo léo và có khả năng thao túng tâm lý bậc thầy.

Tiến sĩ Parker Selfridge từng có thiện cảm với cô, nhưng sự tinh ranh này lại khiến Ardmore không hoàn toàn tin tưởng.

Jeliea mang trong mình vết thương lòng sâu sắc: bị chồng phản bội, cướp sạch tài sản, và phải xa đứa con thơ chưa đầy ba tháng tuổi.

- Henry Cornsun (khoảng 18 tuổi): Mồ côi cha mẹ, bị bỏ rơi tại trại giáo dưỡng, Henry là một cậu trai hư hỏng nhưng vô cùng tinh ranh.

Năm lần trốn trại và sự giám sát đặc biệt là minh chứng cho sự "cá biệt" của cậu.

Bù lại, gương mặt trẻ thơ lại dễ dàng gây thiện cảm.

- Cặp song sinh Counyua:

+ Leyraeyra: Chị gái, với mái tóc đen dài và vẻ ngoài rụt rè, có phần sợ sệt trước những người xung quanh.

+ Neityau: Em gái, đôi mắt xanh trong veo, ánh lên vẻ thông minh và luôn nhận được nhiều yêu thương.

Dù có những nét tính cách khác biệt, mối quan hệ giữa hai chị em vẫn gắn bó khăng khít.

Họ cùng nhau mất gia đình trong một nhiệm vụ điều tra và thám hiểm định mệnh.

-Kingka (khoảng 12 tuổi): Một cô bé nhỏ nhắn, dễ thương nhưng lại ẩn chứa một vẻ giả tạo khó dò.

Khi được đưa về, Kingka trong tình trạng sức khỏe nguy kịch, nhưng may mắn đã cứu sống được em sau ba tiếng cấp cứu.

Kế hoạch "gia đình" dưới lòng đất 🏡

Tiến sĩ Andruiak, người Thụy Sĩ, đã đề xuất một kế hoạch táo bạo: buộc nhóm người xa lạ này phải lập thành một gia đình.

Mục đích là để tiếp cận lại người Na'vi một cách tinh vi hơn.

Ông yêu cầu quân đội tạm ngừng tấn công, vấp phải sự phản đối gay gắt, nhưng cuối cùng, Chính phủ vẫn chấp thuận với điều kiện mọi hành động đều phải được báo cáo.

Bí mật, Andruiak cho xây dựng một căn cứ nhỏ dưới lòng đất, có kết nối trực tiếp với tàu của tướng Ardmore.

Tại đây, ông cùng đội ngũ của mình tái khởi động các nghiên cứu từ nhóm khoa học trước đây.

Và rồi, họ cùng mang chung một cái tên: Ohk.

+ Michael Ohk.

+ Jeliea Ohk.

+ Henry Ohk.

+ Leyraeyra Ohk.

+ Neityau Ohk.

+Kingka Ohk.

Một gia đình sáu con người xa lạ, được tạo nên từ những mảnh ghép vỡ vụn, trên bờ vực của một nhiệm vụ đầy rủi ro và dối trá.
 
Avatar: The New Story (Oc)
CHƯƠNG 3🌳:Lạc Bước Giữa Pandora và Ngôi Nhà Đầu Tiên


Gia đình nhà Ohk bắt đầu ngồi lại để làm quen với nhau, một thủ tục bắt buộc trước khi con tàu rung lắc dữ dội rồi đáp xuống vùng đất Pandora xa lạ.

"Tôi tên Michael Ohk, 34 tuổi."

Người đàn ông dứt lời, quay sang người phụ nữ bên cạnh.

Ánh mắt ông sắc lẹm như một lời ra hiệu ngầm.

Người phụ nữ khẽ gật đầu, tiếp lời:

"Còn cô là Jeliea Ohk, khoảng 30 tuổi."

Bà nhìn một lượt bốn đứa trẻ đang ngồi đối diện, nở một nụ cười thân thiện nhưng vẫn phảng phất vẻ xa cách.

Jeliea dịu dàng mở lời:

"Các con cũng nên giới thiệu bản thân đi chứ nhỉ?"

Thế hệ trẻ của nhà Ohk

Cô bé ngồi phía bên phải là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Neytiau (15 tuổi): Một cô bé nhanh nhẹn, vừa giới thiệu vừa chỉ sang người kế bên: "Đây là chị gái sinh đôi của cháu!"

Leyra (15 tuổi): Đang lim dim đôi mắt như thể muốn trốn tránh thực tại, cô bé giật mình khi nghe Michael hỏi: "Ta nghe nói về cháu rồi, là Leyra đúng không?".

Cô gật đầu xác nhận trong sự ngỡ ngàng.

Kingka (10 tuổi): Đứa trẻ nhỏ con nhất nhóm, cất chất giọng non nớt: "Cháu tên... tên là Kingka".

Khi được hỏi tuổi, cô bé lóng ngóng giơ cả hai bàn tay nhỏ xíu để tạo thành số 10, khiến Jeliea bật cười vì sự ngây ngô đó.

Henry (18 tuổi): Ngồi cạnh Kingka với gương mặt đầy vẻ bất mãn.

Cậu đáp lại bằng sự chán chường tột độ: "Henry, 18 tuổi".

Michael đột ngột lên tiếng, tông giọng dõng dạc và đanh thép như một người đội trưởng đang ban lệnh cho cấp dưới:

"Được rồi.

Sau này gọi tôi là Bố, còn Jeliea là Mẹ.

Hiểu rõ chưa?"

Tất cả chỉ biết im lặng đồng thuận.

Trong thâm tâm, họ hiểu rõ đây không phải là một đề nghị.

Giữa vòng vây của quân đội, việc không tuân thủ đồng nghĩa với cái chết.

Chiếc phi cơ rùng mình hạ cánh xuống một vùng đất hoang vu của Pandora.

Một tên lính RDA bước tới, ném cho mỗi người một chiếc vòng cổ liên lạc màu đen.

Hắn nhìn thẳng vào mắt họ, giọng lạnh lẽo như băng:

"Nhớ kỹ, đừng bao giờ quên nhiệm vụ.

Mỗi người ở đây đều phải tuyệt đối trung thành!"

Trong khi Michael và Jeliea gật đầu đầy cam kết, Henry chỉ nghiêng đầu phớt lờ.

Hai chị em sinh đôi mải mê nhìn ngắm khung cảnh kỳ vĩ bên ngoài với sự tò mò của tuổi trẻ, còn bé út Kingka thì vẫn hồn nhiên nghịch ngợm chiếc vòng cổ mới.

Hành tinh Pandora hiện ra trước mắt họ-một nơi chia cắt bởi nhiều bộ lạc.

Trong đó, bộ lạc Sarentu lừng lẫy một thời giờ đây gần như đã bị xóa sổ hoàn toàn sau những trận chiến đẫm máu.

Chiếc phi cơ RDA khuất dạng, để lại gia đình Ohk đối diện với sự tĩnh lặng choáng ngợp của Pandora.

Không khí trong lành, mang theo mùi hương lạ lẫm của cây cỏ và đất ẩm, hoàn toàn khác biệt với bầu không khí tù túng trên tàu.

Michael dẫn đầu đoàn người, bước từng bước thận trọng.

Đôi mắt anh quét khắp nơi, đánh giá địa hình, tìm kiếm dấu hiệu của sự nguy hiểm.

Jeliea theo sát phía sau, tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Kingka, mắt không ngừng quan sát xung quanh với vẻ đầy cảnh giác.

"Cứ đi thẳng về phía trước," Michael ra lệnh, giọng khàn khàn.

"Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn trước khi trời tối."

Họ đi qua những cánh rừng rậm rạp, nơi ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng huyền ảo trên mặt đất.

Những loài thực vật kỳ lạ với màu sắc rực rỡ và hình dáng độc đáo mọc lên san sát, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy bí ẩn.

Âm thanh của muôn loài chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích vang vọng khắp không gian, xen lẫn với những tiếng động lạ lùng đôi khi khiến cả đoàn giật mình.

Henry vẫn giữ thái độ thờ ơ, đôi lúc lầm bầm điều gì đó không rõ.

Leyra và Neytiau, hai chị em sinh đôi, lại tỏ ra vô cùng thích thú.

Chúng chuyền tay nhau một viên đá phát sáng tìm được dưới gốc cây, đôi mắt lấp lánh niềm vui khám phá.

"Chị ơi, nhìn này!

Nó giống như một ngôi sao nhỏ vậy!"

Neytiau reo lên, đưa viên đá cho Leyra xem.

"Đúng là đẹp thật," Leyra khẽ mỉm cười, nhưng đôi mắt cô bé vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả.

Sau nhiều giờ di chuyển, họ dần tiến đến một khu vực có dấu hiệu của sự sống.

Những thân cây khổng lồ vươn cao chọc trời, tạo thành một mái vòm tự nhiên.

Ánh sáng xanh lục dịu nhẹ bao trùm lấy cả khu rừng, mang lại cảm giác thanh bình lạ thường.

"Chúng ta sắp đến bộ lạc Omatikaya rồi," Michael nói.

Jeliea khựng lại.

"Michael, đợi đã.

Anh quên rồi sao?

Sau những gì đã xảy ra... sau cuộc chiến đó..."

Michael im lặng.

Anh biết Jeliea có lý.

Omatikaya, sau những mất mát to lớn gây ra bởi người RDA, chắc chắn sẽ không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai đến từ "thế giới bên trên" - kể cả những Avatar.

"Chúng ta không phải Na'vi thực thụ," Jeliea nói tiếp, giọng nhỏ lại nhưng đầy lo lắng.

"Dù mang hình dáng này, chúng ta vẫn là 'người Trời'.

Làm sao họ có thể tin tưởng chúng ta?

Làm sao chúng ta có thể biết họ sẽ đối xử với chúng ta như thế nào?"

Neytiau và Leyra cũng bắt đầu tỏ ra lo lắng.

Chúng đã nghe những câu chuyện về sự tàn bạo của RDA, về những đau khổ mà Omatikaya phải gánh chịu.

Việc tiếp cận bộ lạc này, dù với ý định hòa bình, có thể là một sai lầm chết người.

Henry nhếch mép, giọng mỉa mai: "Cuối cùng thì hai người cũng nhận ra điều đó sao?

Cứ tưởng hai người định xông thẳng vào miệng cọp chứ."

Michael thở dài.

Anh biết rằng việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ Omatikaya là một lựa chọn đầy rủi ro.

Sự căm hờn của người Na'vi đối với RDA là điều hoàn toàn dễ hiểu, và gia đình Ohk, dù mang hình dáng Avatar, vẫn là một phần của thế giới đó.

"Được rồi," Michael nói, giọng kiên quyết.

"Chúng ta sẽ không đến Omatikaya.

Chúng ta sẽ tự tìm một nơi để sinh sống."

Tìm kiếm nơi nương tựa.

Thời gian trôi đi, bóng tối bắt đầu bao phủ khu rừng.

Nỗi lo lắng càng lúc càng lớn.

Anh nhìn quanh, đôi mắt dừng lại ở một vách đá cách đó không xa.

Nơi đó có vài khe nứt và một cái hang nhỏ, có vẻ đủ để che mưa che nắng cho cả gia đình.

"Ở đằng kia kìa," anh chỉ tay.

"Chúng ta sẽ đến đó."

Cả đoàn cùng nhau tiến về phía cái hang.

Bên trong, không khí có phần ẩm thấp và lạnh lẽo, nhưng nó mang lại cảm giác an toàn hơn nhiều so với việc ở ngoài trời.

Michael và Jeliea nhanh chóng dọn dẹp sơ bộ, dùng những cành cây khô để làm chỗ ngủ tạm.

"Cố gắng nghỉ ngơi đi," Jeliea nói với lũ trẻ, giọng cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng.

"Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Henry vẫn giữ thái độ thờ ơ, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cánh cửa hang tối om.

Leyra và Neytiau dụi đầu vào nhau, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp từ người chị em.

Chỉ còn Kingka, cô bé vẫn tò mò nhìn ra màn đêm Pandora đầy sao, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.

Cuộc hành trình trên Pandora chỉ mới bắt đầu, và gia đình Ohk đã phải đối mặt với sự thật phũ phàng: nơi đây không hề dễ dàng như họ tưởng.

Sự cô lập, những bí ẩn chưa được giải đáp, và nỗi sợ hãi bị từ chối bởi những người mà họ hy vọng tìm thấy sự giúp đỡ, tất cả đã đặt ra một dấu hỏi lớn về tương lai của họ trên hành tinh này.
 
Avatar: The New Story (Oc)
CHƯƠNG 4: NGÀY ĐẦU TIÊN (Lời Thì Thầm Của Rừng Sâu) &*&


Khi những tia nắng đầu tiên của đại ngàn Pandora xuyên qua tầng lá, rọi thẳng vào hang động nhỏ - nơi trú ngụ của gia đình Ohk - Michael là người đầu tiên bừng tỉnh.

Ánh mắt ông ta không có sự thư thái của buổi sớm mà thay bằng vẻ dò xét, thận trọng như một bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt.

Sau khi lay thức Jeliea, không gian tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc nặng nề.

Henry - cậu thiếu niên vốn luôn giữ vẻ cứng cỏi - vừa bừng tỉnh sau một cơn ác mộng.

Đôi mắt cậu mở trừng trừng, lồng ngực phập phồng như vừa trở về từ cõi chết.

Trước câu hỏi quan tâm đầy nghi hoặc của Michael, Henry nhanh chóng thu hồi biểu cảm, gương mặt lại trở về vẻ thờ ơ, lạnh nhạt như một lớp mặt nạ sắt đá:

"Sao vậy?"

"Không, mệt thôi."

Sự thức giấc của hai chị em sinh đôi Neytiau và Leyraeyra cùng cô bé út Kingka đã mang lại chút hơi thở gia đình cho cái hang lạnh lẽo.

Tuy nhiên, sự im lặng của Henry trước cái nhìn lo lắng từ Neytiau cho thấy những rạn nứt hoặc sự xa cách ngấm ngầm trong nội bộ những đứa trẻ này.

Trước cửa hang, Michael bày ra "gia sản" của họ cho cuộc sinh tồn: Những cây cung dài oai vệ, dao găm sắc lạnh và hai khẩu súng bắn tỉa đen ngòm - biểu tượng của sự giao thoa giữa vũ khí thô sơ và công nghệ giết chóc.

Michael nhìn Kingka, giọng ông pha chút đắn đo:

"Kingka này, con... con có muốn thử sức cùng các anh chị không?"

Đôi mắt Kingka mở to, một thoáng ngơ ngác rồi lại ánh lên vẻ tò mò xen lẫn chút sợ hãi.

Cô bé quay sang nhìn cha, rồi lại nhìn Jeliea, giọng lí nhí:

"Con phải đi luôn ạ? ...

Liệu con có làm được không ạ?"

Michael ngẫm nghĩ.

Dù muốn các con tự lập, nhưng nhìn Kingka bé nhỏ, ông ta thực sự không đành lòng để con gái mạo hiểm.

Ông ta quay sang nhìn Jeliea, ánh mắt như ngầm hỏi ý kiến của người bạn đời.

Jeliea mỉm cười, nụ cười ấy vừa ấm áp, vừa ẩn chứa một sự kiên định khó lay chuyển.

Bà cúi xuống, vuốt ve mái tóc của Kingka:

"Kingka yêu quý, đây là cơ hội để con tự mình khám phá thế giới rộng lớn này đấy.

Mẹ nghĩ sẽ rất phù hợp nếu con được trải nghiệm."

Kingka ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.

Cô bé nhìn Jeliea, rồi lại nhìn Michael, dường như đã đưa ra quyết định.

Em quay sang các anh chị, giọng nói tuy còn chút run rẩy nhưng đầy quyết tâm:

"Vâng ạ!

Con đi cùng!"

Michael có chút bất ngờ trước sự lựa chọn của Jeliea, nhưng ông không phản đối.

Ông quay sang nhìn cặp chị em song sinh, Neytiau nhoẻn miệng cười, coi như một lời đồng ý ngầm cho Kingka.

Leyraeyra chỉ nhún vai, còn Henry, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, chỉ liếc nhìn Kingka một cái rồi quay đi.

Mỗi người chọn cho mình "người bạn đồng hành" trên con đường sinh tồn.

Henry dứt khoát vác khẩu súng tỉa sau lưng, con dao sắc bén ghim chặt bên hông.

Leyraeyra kiêu hãnh chọn một cặp cung màu xanh lam, dao găm đeo nơi thắt lưng.

Neytiau mang theo hai lưỡi dao, sẵn sàng cho mọi tình huống.

Còn Kingka, cô bé nhận lấy thiết bị đàm từ tay Michael.

Ông dặn dò kỹ lưỡng, giọng đầy lo lắng:

"Kingka nhớ này, khi nào xảy ra chuyện, con phải gọi cho ta ngay lập tức, nhớ chưa!"

Kingka gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng ngời pha lẫn chút hồi hộp.

Em chạy nhanh về phía nhóm trẻ, sẵn sàng cho cuộc hành trình đầy thử thách.

Michael và Jeliea lặng lẽ nhìn theo, trên gương mặt họ là sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi lo.

Cuộc đi săn bắt đầu trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Họ đi ngược lại lãnh địa của tộc người Otimakaya để tránh những đụng độ không đáng có.

Pandora hiện ra sau cuộc chiến vẫn vẹn nguyên vẻ hùng vĩ: những thảm thực vật trải dài như vô tận, những loài cây nhạy cảm khép mình lại khi có bóng người đi qua như thể đang run rẩy trước những vị khách không mời.

Nhưng vẻ đẹp ấy không thể lấp đầy những chiếc bụng đói.

Thời gian trôi qua, chiến lợi phẩm chỉ là vài loại thảo dược ít ỏi.

Sự kiên nhẫn của Henry dần cạn kiệt.

Giữa rừng sâu, bốn đứa trẻ dừng lại tại một ngã rẽ, tạo thành một vòng tròn nhỏ giữa màu xanh đại ngàn.

Henry nhìn thẳng vào những người đồng đội, giọng nói dõng dạc nhưng chứa đựng áp lực nặng nề:

"Nghe này, tao không muốn bị ông già Michael trách mắng.

Chúng ta nhất định phải tìm được thực phẩm, hiểu không?"

Ba cô gái trong nhóm gật đầu đồng tình.

Họ hiểu rằng, những mẩu thảo dược ít ỏi kia khó lòng cầm cự qua ngày.

Henry nhìn quanh, hài lòng với sự nhất trí này, rồi tiếp tục phân chia nhiệm vụ:

"Được vậy, chia thế này.

Kingka sẽ đi chung với Leyra, còn Neytiau sẽ đi chung với tao.

Vậy hen?"

"Được!"

Lời phân công dứt khoát.

Leyra dẫn Kingka rẽ về hướng phải, nơi có vẻ nhiều cây thảo dược hơn.

Neytiau và Henry thẳng tiến về hướng còn lại, mỗi người một ngả.

Leyra nắm chặt tay Kingka, hai cô bé bước vào một khu rừng phủ đầy bóng cây dài rủ xuống.

Bất ngờ, một điều kỳ diệu hiện ra: những cây nấm, quả dại và rau rừng rực rỡ, một số còn phát sáng lung linh trong không khí ẩm ướt.

Trên từng bước chân họ đi, những Woodsprite - tinh linh rừng - lượn lờ như những con sứa trắng nhỏ, mang theo tri giác của Cây Mẹ, biểu tượng cho ý chí của Eywa.

Kingka, tròn mắt kinh ngạc, thốt lên:

"Uạ, em cứ nghĩ chúng chỉ xuất hiện vào ban đêm chứ ạ?"

Leyra ngơ ngác nhìn những sinh vật huyền ảo này.

"Chị cũng không biết nữa, nhưng giờ..."

Cô ngước nhìn lên bầu trời.

Kingka cũng nhìn theo.

Một luồng hoảng hốt chạy dọc sống lưng họ khi nhận ra bầu trời đã chuyển sang màu tối sẫm.

"Trời tối rồi!

Phải chạy thôi!"

Hai cô gái lao nhanh ra khỏi khu rừng.

Nhưng khi gần đến ngã rẽ quen thuộc, một bức tường bất ngờ hiện ra: một hàng rào dày đặc được tạo nên từ những sợi dây leo chằng chịt.

Họ dừng lại.

Leyra cố gắng kéo giãn những sợi dây leo, nhưng chúng quá chặt, bám víu lấy nhau như thể không muốn buông tha.

Kingka ngồi thụp xuống, bàn tay nhỏ bé sờ lên những cây nấm phát sáng trên mặt đất, như tìm kiếm sự an ủi từ thế giới thần tiên vừa khám phá.

Leyra thẫn thờ, nhìn quanh, rồi quay sang cô em nhỏ đang ngồi cạnh.

Cô thở dài ngao ngán:

"Thôi rồi, có lẽ chúng ta đành phải đợi thôi."

Kingka ngước nhìn Leyra, đôi mắt long lanh:

"Thế dao của chị đâu ạ?"

Leyra chợt nhớ ra, giọng nói pha chút tiếc nuối:

"Nãy Neytiau kêu chị để lại.

Chị chỉ mang theo cung thôi..."

Kingka nhìn Leyra, rồi lại nhìn bức tường dây leo.

Sau một hồi im lặng, em nói nhẹ nhàng:

"Vậy thôi, chúng ta ngồi đợi vậy ạ."

Trong khi Kingka và Leyra đang cố gắng tìm cách thoát khỏi sự bao vây của những sợi dây leo, thì số phận đã bắt đầu sắp đặt những con đường khác biệt.

Leyra, với trái tim đầy lo lắng cho sự an toàn của Kingka, quyết định liều lĩnh tìm kiếm sự giúp đỡ.

Cô bé nhìn Kingka, giọng quả quyết:

"Kingka, em ở đây đợi chị nhé.

Chị đi tìm đường ra xem sao.

Chị sẽ quay lại sớm thôi."

Kingka gật đầu, cô bé nhìn theo Leyra đến khi cô nàng rời đi, cô bé lại cúi xuống mặt đất nhìn những bộ nấm phát sáng đẹp đến nao lòng.
 
Back
Top Bottom