Khi những tia nắng đầu tiên của đại ngàn Pandora xuyên qua tầng lá, rọi thẳng vào hang động nhỏ - nơi trú ngụ của gia đình Ohk - Michael là người đầu tiên bừng tỉnh.
Ánh mắt ông ta không có sự thư thái của buổi sớm mà thay bằng vẻ dò xét, thận trọng như một bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt.
Sau khi lay thức Jeliea, không gian tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc nặng nề.
Henry - cậu thiếu niên vốn luôn giữ vẻ cứng cỏi - vừa bừng tỉnh sau một cơn ác mộng.
Đôi mắt cậu mở trừng trừng, lồng ngực phập phồng như vừa trở về từ cõi chết.
Trước câu hỏi quan tâm đầy nghi hoặc của Michael, Henry nhanh chóng thu hồi biểu cảm, gương mặt lại trở về vẻ thờ ơ, lạnh nhạt như một lớp mặt nạ sắt đá:
"Sao vậy?"
"Không, mệt thôi."
Sự thức giấc của hai chị em sinh đôi Neytiau và Leyraeyra cùng cô bé út Kingka đã mang lại chút hơi thở gia đình cho cái hang lạnh lẽo.
Tuy nhiên, sự im lặng của Henry trước cái nhìn lo lắng từ Neytiau cho thấy những rạn nứt hoặc sự xa cách ngấm ngầm trong nội bộ những đứa trẻ này.
Trước cửa hang, Michael bày ra "gia sản" của họ cho cuộc sinh tồn: Những cây cung dài oai vệ, dao găm sắc lạnh và hai khẩu súng bắn tỉa đen ngòm - biểu tượng của sự giao thoa giữa vũ khí thô sơ và công nghệ giết chóc.
Michael nhìn Kingka, giọng ông pha chút đắn đo:
"Kingka này, con... con có muốn thử sức cùng các anh chị không?"
Đôi mắt Kingka mở to, một thoáng ngơ ngác rồi lại ánh lên vẻ tò mò xen lẫn chút sợ hãi.
Cô bé quay sang nhìn cha, rồi lại nhìn Jeliea, giọng lí nhí:
"Con phải đi luôn ạ? ...
Liệu con có làm được không ạ?"
Michael ngẫm nghĩ.
Dù muốn các con tự lập, nhưng nhìn Kingka bé nhỏ, ông ta thực sự không đành lòng để con gái mạo hiểm.
Ông ta quay sang nhìn Jeliea, ánh mắt như ngầm hỏi ý kiến của người bạn đời.
Jeliea mỉm cười, nụ cười ấy vừa ấm áp, vừa ẩn chứa một sự kiên định khó lay chuyển.
Bà cúi xuống, vuốt ve mái tóc của Kingka:
"Kingka yêu quý, đây là cơ hội để con tự mình khám phá thế giới rộng lớn này đấy.
Mẹ nghĩ sẽ rất phù hợp nếu con được trải nghiệm."
Kingka ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.
Cô bé nhìn Jeliea, rồi lại nhìn Michael, dường như đã đưa ra quyết định.
Em quay sang các anh chị, giọng nói tuy còn chút run rẩy nhưng đầy quyết tâm:
"Vâng ạ!
Con đi cùng!"
Michael có chút bất ngờ trước sự lựa chọn của Jeliea, nhưng ông không phản đối.
Ông quay sang nhìn cặp chị em song sinh, Neytiau nhoẻn miệng cười, coi như một lời đồng ý ngầm cho Kingka.
Leyraeyra chỉ nhún vai, còn Henry, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, chỉ liếc nhìn Kingka một cái rồi quay đi.
Mỗi người chọn cho mình "người bạn đồng hành" trên con đường sinh tồn.
Henry dứt khoát vác khẩu súng tỉa sau lưng, con dao sắc bén ghim chặt bên hông.
Leyraeyra kiêu hãnh chọn một cặp cung màu xanh lam, dao găm đeo nơi thắt lưng.
Neytiau mang theo hai lưỡi dao, sẵn sàng cho mọi tình huống.
Còn Kingka, cô bé nhận lấy thiết bị đàm từ tay Michael.
Ông dặn dò kỹ lưỡng, giọng đầy lo lắng:
"Kingka nhớ này, khi nào xảy ra chuyện, con phải gọi cho ta ngay lập tức, nhớ chưa!"
Kingka gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng ngời pha lẫn chút hồi hộp.
Em chạy nhanh về phía nhóm trẻ, sẵn sàng cho cuộc hành trình đầy thử thách.
Michael và Jeliea lặng lẽ nhìn theo, trên gương mặt họ là sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi lo.
Cuộc đi săn bắt đầu trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Họ đi ngược lại lãnh địa của tộc người Otimakaya để tránh những đụng độ không đáng có.
Pandora hiện ra sau cuộc chiến vẫn vẹn nguyên vẻ hùng vĩ: những thảm thực vật trải dài như vô tận, những loài cây nhạy cảm khép mình lại khi có bóng người đi qua như thể đang run rẩy trước những vị khách không mời.
Nhưng vẻ đẹp ấy không thể lấp đầy những chiếc bụng đói.
Thời gian trôi qua, chiến lợi phẩm chỉ là vài loại thảo dược ít ỏi.
Sự kiên nhẫn của Henry dần cạn kiệt.
Giữa rừng sâu, bốn đứa trẻ dừng lại tại một ngã rẽ, tạo thành một vòng tròn nhỏ giữa màu xanh đại ngàn.
Henry nhìn thẳng vào những người đồng đội, giọng nói dõng dạc nhưng chứa đựng áp lực nặng nề:
"Nghe này, tao không muốn bị ông già Michael trách mắng.
Chúng ta nhất định phải tìm được thực phẩm, hiểu không?"
Ba cô gái trong nhóm gật đầu đồng tình.
Họ hiểu rằng, những mẩu thảo dược ít ỏi kia khó lòng cầm cự qua ngày.
Henry nhìn quanh, hài lòng với sự nhất trí này, rồi tiếp tục phân chia nhiệm vụ:
"Được vậy, chia thế này.
Kingka sẽ đi chung với Leyra, còn Neytiau sẽ đi chung với tao.
Vậy hen?"
"Được!"
Lời phân công dứt khoát.
Leyra dẫn Kingka rẽ về hướng phải, nơi có vẻ nhiều cây thảo dược hơn.
Neytiau và Henry thẳng tiến về hướng còn lại, mỗi người một ngả.
Leyra nắm chặt tay Kingka, hai cô bé bước vào một khu rừng phủ đầy bóng cây dài rủ xuống.
Bất ngờ, một điều kỳ diệu hiện ra: những cây nấm, quả dại và rau rừng rực rỡ, một số còn phát sáng lung linh trong không khí ẩm ướt.
Trên từng bước chân họ đi, những Woodsprite - tinh linh rừng - lượn lờ như những con sứa trắng nhỏ, mang theo tri giác của Cây Mẹ, biểu tượng cho ý chí của Eywa.
Kingka, tròn mắt kinh ngạc, thốt lên:
"Uạ, em cứ nghĩ chúng chỉ xuất hiện vào ban đêm chứ ạ?"
Leyra ngơ ngác nhìn những sinh vật huyền ảo này.
"Chị cũng không biết nữa, nhưng giờ..."
Cô ngước nhìn lên bầu trời.
Kingka cũng nhìn theo.
Một luồng hoảng hốt chạy dọc sống lưng họ khi nhận ra bầu trời đã chuyển sang màu tối sẫm.
"Trời tối rồi!
Phải chạy thôi!"
Hai cô gái lao nhanh ra khỏi khu rừng.
Nhưng khi gần đến ngã rẽ quen thuộc, một bức tường bất ngờ hiện ra: một hàng rào dày đặc được tạo nên từ những sợi dây leo chằng chịt.
Họ dừng lại.
Leyra cố gắng kéo giãn những sợi dây leo, nhưng chúng quá chặt, bám víu lấy nhau như thể không muốn buông tha.
Kingka ngồi thụp xuống, bàn tay nhỏ bé sờ lên những cây nấm phát sáng trên mặt đất, như tìm kiếm sự an ủi từ thế giới thần tiên vừa khám phá.
Leyra thẫn thờ, nhìn quanh, rồi quay sang cô em nhỏ đang ngồi cạnh.
Cô thở dài ngao ngán:
"Thôi rồi, có lẽ chúng ta đành phải đợi thôi."
Kingka ngước nhìn Leyra, đôi mắt long lanh:
"Thế dao của chị đâu ạ?"
Leyra chợt nhớ ra, giọng nói pha chút tiếc nuối:
"Nãy Neytiau kêu chị để lại.
Chị chỉ mang theo cung thôi..."
Kingka nhìn Leyra, rồi lại nhìn bức tường dây leo.
Sau một hồi im lặng, em nói nhẹ nhàng:
"Vậy thôi, chúng ta ngồi đợi vậy ạ."
Trong khi Kingka và Leyra đang cố gắng tìm cách thoát khỏi sự bao vây của những sợi dây leo, thì số phận đã bắt đầu sắp đặt những con đường khác biệt.
Leyra, với trái tim đầy lo lắng cho sự an toàn của Kingka, quyết định liều lĩnh tìm kiếm sự giúp đỡ.
Cô bé nhìn Kingka, giọng quả quyết:
"Kingka, em ở đây đợi chị nhé.
Chị đi tìm đường ra xem sao.
Chị sẽ quay lại sớm thôi."
Kingka gật đầu, cô bé nhìn theo Leyra đến khi cô nàng rời đi, cô bé lại cúi xuống mặt đất nhìn những bộ nấm phát sáng đẹp đến nao lòng.