truyện này chỉ là ảo giác thôi, đừng cho chính chủ xem nhé
TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT
TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT
TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT
warning: lowercase
chap này có sự xuất hiện của couple: rhymbinz.
____
- mmpp.. hức.. a-..
- binz rên to quá kìa, bên ngoài sẽ nghe được mất.
- ưm hức..- a.. mau xuất lẹ đi.. mm.. có người đợi....
- rồi rồi, binz dâm thật đó, có người bên ngoài mà còn nứng như thế.
- a hức.. nhờ ai..
ưm...-
[ ... ]
ứng duy kiên tựa người vào bức tường lạnh ngắt, tay vân vê điếu thuốc chưa châm, ánh mắt dửng dưng nhìn cánh cửa xám tro trước mặt. hắn đã đứng đây hơn mười phút, mười phút dài đằng đẵng chỉ để chờ hai tên bác sỹ điên kia kết thúc màn ân ái ồn ào trong giờ làm việc.
cánh cửa ấy dẫn vào phòng làm việc riêng, một không gian tuyệt đối bí mật nằm dưới cả đại sảnh hoa lệ của bệnh viện tư danh tiếng nhất thành phố. không bảng tên, không mã số, không camera, chỉ có một vết trầy ngang bạo lực trên mặt gỗ, như thể từng có kẻ nào đó dùng dao găm rạch thử vận may. tầng hầm này, kẻ không phận sự không vào được, bệnh nhân bình thường càng không bao giờ biết tới.
trên đầu là sảnh tiếp tân trải đá cẩm thạch trắng, nơi y tá với nụ cười thân thiện đón khách và nhạc piano vang khẽ qua loa ẩn trần. nhưng dưới đây, ngay dưới lòng cái vẻ hào nhoáng ấy, lại là ổ ẩn của hai kẻ điên luôn khoác lên mình áo blouse trắng, lê nguyễn trung đan và vũ đức thiện, hai bác sỹ nổi tiếng mát tay, giỏi chuyên môn, tận tâm với bệnh nhân. trăm nghe không bằng một thấy, mà thấy rồi cũng chưa chắc đã là sự thật.
ít ai biết, tay họ từng dính máu người và hàng đống hồ sơ giả được xử lý gọn gàng không để lại dấu vết.
ứng duy kiên nhìn đồng hồ. từ lâu, hắn đã không còn muốn tham gia đấu đá chính trị hay tranh chấp giữa các phe phái ở thế giới ngầm, ở tuổi 29, hắn đã bước vào hội người già với những đàn anh khác. vậy mà cậu út, con trai út của ông long, lại cứ thích gọi hắn làm nhiệm vụ đúng lúc hắn đang cố gắng sống một cuộc đời yên ổn.
trong không gian tối lặng, tiếng rên rỉ mơ hồ lại vang lên, vọng ra từ sau cánh cửa dày. những tiếng dâm tục, khóc rên đầy dâm đãng khiến hắn phải nhíu mày, kéo cổ áo khoác lên che kín gáy, khẽ rùng mình.
- mẹ bọn hâm.
hắn liếc lên trần, nhìn đèn huỳnh quang nhấp nháy, ánh sáng mờ nhạt không đủ xua đi cảm giác ẩm thấp và quái dị nơi này. tay lần vào túi áo, rút điếu thuốc thứ hai, lần này thì châm lửa thật, rít một hơi sâu. khói thuốc bạc hà lan trong không khí, xua đi phần nào mùi ẩm mốc và mùi sắt của kim loại cũ kỹ quanh đây.
khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa bật mở.
vũ đức thiện thò đầu ra trước, mái tóc đen ướt mồ hôi bết lại, áo blouse cài sai cúc, và đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ đê mê chưa dứt. lê nguyễn trung đan bước theo sau, áo khoác ngay ngắn hơn, nhưng cổ áo nhàu nhĩ và lấp ló những dấu đỏ nhòe bên gáy, không thèm che dấu.
vũ đức thiện chào hỏi xã giao với ứng duy kiên, rồi cười như thể chẳng có gì là nghiêm trọng.
- xin lỗi nha, tụi này kẹt chút việc.
lời xin lỗi cho có lệ, nghe riết cũng quen.
ứng duy kiên không đáp. hắn chỉ hất cằm, mắt liếc qua hai kẻ trước mặt như thể đang nhìn sinh vật ngoài hành tinh. hắn dụi điếu thuốc xuống gạt tàn gắn tường, bước qua cửa, giày nện từng nhịp lạnh lẽo xuống sàn gạch.
căn phòng phía sau cửa tối hơn tưởng tượng. không mùi thuốc sát trùng, không ánh sáng trắng thường thấy ở phòng khám, thay vào đó là thứ ánh đèn vàng nhạt và mùi khói xì gà thoảng nhẹ trong không khí. góc phòng là một máy in hồ sơ cỡ lớn, laptop và nhiều phong bì được đánh số nằm gọn trong tủ sắt khóa ba lớp.
ứng duy kiên đặt hồ sơ bệnh nhân lên bàn gỗ, ngồi xuống chiếc ghế xoay lót da.
- lát nữa người này đến, cậu út muốn nhờ hai anh đứng ra xét nghiệm, làm giả giấy tờ chuẩn bệnh.
trung đan nhận hồ sơ, ánh mắt lạnh tanh đảo qua vài trang đầu.
đức thiện cũng nghiêng người xem cùng, khẽ chau mày.
- tên này đắc tội với cậu út à?
ứng duy kiên chỉ gật đầu, ánh mắt chẳng buồn giải thích.
trung đan thở ra, đặt hồ sơ xuống bàn, khoanh tay.
- tội thật. không ai dạy hắn là cậu út không phải loại dễ đụng vào à?
đức thiện nhún vai, kéo ghế ngồi xuống, mở laptop lên.
- giấy sẽ có trong đêm nay. bọn tôi xử lý gọn. nhưng cái gì cũng có cái giá của nó mà nhỉ?
ứng duy kiên hiểu ý, lấy ra một tập tài liệu, là hợp đồng ngắn gọn kèm phong bì niêm kín.
đức thiện lướt qua con số ghi trên hợp đồng, môi khẽ cong. trung đan ký tên không chần chừ. mọi thứ nhanh gọn, như bao phi vụ họ từng làm.
khi mọi việc xong xuôi, ứng duy kiên đứng dậy, không nhìn ai, bước ra khỏi phòng. hắn dừng lại đúng bậc thềm ngoài cửa, châm thêm điếu thuốc nữa, mắt nhìn ra hành lang hẹp chỉ có ánh đèn âm tường vàng vọt.
hắn ước gì mình có thể ngủ ngon trong hôm nay, và nhiều ngày tới.
__
chắc là riin sẽ viết theo từng short ngắn như này há:'vv triển dài ra thì dễ bị lạc plot.
6:41 - t6 25/7/2025
chưa beta