Cậu lười biếng nhấc mắt nhìn hai cha con trước mặt, tẩu thuốc trong tay tỏa thứ hương quỷ mị mà lão lý làng bên vẫn lèm bèm đòi suốt.
Đứa con gái tuy trông phổng phao thật, nhưng Cậu chỉ liếc qua là biết nó còn chưa tới tuổi trăng rằm.
Dẫu con bé đang nở nụ cười rất phải phép, ánh mắt trống rỗng và cử chỉ cứng nhắc đã tố cáo tâm tình thực của nó.
Cậu dám chắc bên dưới ống tay áo bà ba và chiếc vòng ngọc rẻ tiền là những dấu roi hằn đỏ chỉ được bôi thuốc qua loa vì sợ người khác ngửi thấy mùi.
Dù sao thì, Cậu khẽ xoay chiếc nhẫn trơn mượt trên ngón cái, gã đàn ông kia trông có vẻ là người như thế.
Làn da sạm nắng đặc trưng của dân chài lưới, mái đầu húi cua và hàm râu được tỉa tót sơ sài để đi gặp bậc bề trên.
Gã không cao lắm, nhưng thắng ở chỗ rắn rỏi với bờ vai rộng và bàn tay to.
Có vẻ gã không quen ăn mặc tươm tất thế này, cứ bồn chồn trên ghế mãi.
Lúc thưa chuyện với Cậu nom gã rõ khúm núm, nhưng Cậu lại cảm nhận được cái cốt ngang tàng từ trong xương của gã.
Thím giúp việc đã mách cho Cậu về khối tài sản bí ẩn gã có được từ sau khi "tìm lại" đứa con gái, nhưng lại suốt ngày đánh mắng nó rồi nhốt rịt trong nhà.
Nghe xong Cậu chỉ cười nhạt, có dát vàng dát bạc lên người thì cũng không che nổi cái tính nâng cao đạp thấp, hám danh trục lợi, gia trưởng lại còn sĩ diện của gã đánh cá này.
Kể cũng vừa hay...
Cậu không biết bằng cách nào mà hai cha con gã lại lọt vào danh sách xem mắt sặc mùi toan tính mà giới chóp bu nhét cho Cậu, nhưng cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng cùng thân nhiệt ngày một tăng cao đã cho Cậu câu trả lời.
Mùi cá tanh thoảng qua mũi Cậu, nhưng không phải cá sông cá biển bình thường, mà là một thứ cổ xưa hơn.
Nếu Cậu đoán không nhầm, mấy lão già trên kia đã không còn ngồi yên được nữa rồi.
Sự tồn tại của Cậu vốn là thứ chướng tai gai mắt khắp ba cõi.
Thiên tai nhân họa không giết được Cậu, nên giờ họ muốn thử tình kiếp à?
Nhưng tình kiếp mà để người ta đoán trước thì có nghĩa lý gì?
Vì sao đám người kia lại tự tin rằng con bé "Bối Nhi" này sẽ làm được chuyện thiên thượng thiên hạ không ai làm được suốt chục nghìn năm qua?
Mồ hôi dần thấm ướt tấm áo tấc gấm của Cậu, các vết thương cũ cũng bắt đầu nhói đau.
Những vết tích đó có một phần do kẻ khác gây nên, cũng có một phần là nỗ lực trong tuyệt vọng để kết thúc kiếp sống không hồi kết này.
Cậu đã chán ngán những tháng ngày vô cùng vô tận lắm rồi, nếu họ đã có lòng tốt nghĩ cách cho thì Cậu chẳng việc gì phải từ chối cả.
Nhưng thuận theo ý đám cổ hủ ấy... thì còn gì là vui thú nữa?
Cậu rít một hơi thuốc rồi liếc nhìn sang nhân vật thứ ba trong vở tuồng kệch cỡm này.
Qua làn sương mờ ảo, gã đàn ông thô lậu trông càng thuận mắt hơn vài lần.
Lũ khọm già kia có nằm mơ cũng không ngờ được rằng diễn viên quần chúng mà họ chọn đại trong đám người... lại hợp khẩu vị của Cậu cực kì.
Hai cha con đang cúi đầu nên không thấy được ánh mắt như lựa thịt chọn cá trên quầy của Cậu.
Đầu lưỡi khẽ quét qua chiếc răng hổ, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên, cổ họng Cậu bỗng khô khốc.
Cậu muốn thấy làn da rám nắng ấy bị siết chặt bởi những nút thắt cầu kì của dây thừng đỏ.
Cậu muốn tự mình xỏ khuyên vào vành tai tật nguyền đó.
Cậu muốn dùng chiếc roi da thượng hạng nhất mà quất lên bắp chân mạnh mẽ kia.
Cậu muốn nhỏ sáp nến dọc tấm lưng trần nọ.
Cậu muốn nghe tông giọng cao hơn đàn ông bình thường nức nở gọi tên mình.
Cậu muốn chính tay mình bẻ gãy xương sống kiêu ngạo của gã.
Cậu muốn hành hạ gã, chà đạp gã, phá hủy gã như cách gã đã hành hạ, chà đạp, phá hủy những kẻ yếu thế hơn gã.
Không gì làm huyết quản Cậu sục sôi như việc lôi một kẻ tự cho là mình đứng đầu chuỗi thức ăn xuống dẫm nát dưới chân, để gã nếm thử mùi vị làm con mồi là như thế nào.
Dĩ nhiên gã đàn ông sẽ không ngoan ngoãn để yên cho Cậu làm gì thì làm.
Tạm gác lại vấn đề luân thường đạo lý, Cậu đã bắt được khí tức tàn độc của loài cá dữ muốn giấu cũng không nổi trên người gã.
Gã sẽ điên cuồng phản kháng, sẽ chửi rủa thô tục, thậm chí sẽ còn vọng tưởng dùng bạo lực lên người Cậu như cách gã đã bạo hành con gái mình.
Chỉ nghĩ đến các thủ đoạn từ nhẹ đến nặng mà mình sẽ dùng để khuất phục gã ngư dân đã đủ khiến Cậu run lên vì phấn khích.
Ít thì cũng phải năm trăm năm rồi Cậu mới cảm thấy dục vọng chinh phục trào dâng như thế này.
Biết đâu được, đợi đến lúc Bối Nhi phát hiện ra mối quan hệ nhơ nhuốc vặn vẹo giữa cha và chồng mình, có khi Thủy thần lại thức tỉnh trước thời hạn mà tiễn Cậu về miền cực lạc cũng nên?
Thế thì lại một công đôi chuyện quá, nếu đằng nào cũng chết thì phải để Cậu hưởng lạc trái ôm phải ấp cho thỏa lòng chứ.
Dù sao thì Cậu, Đỗ Hoàng Hiệp, cũng nào phải kẻ tốt đẹp gì đâu.