Có idea r
Nhưng gãy văn 🥰🥰
___________________
Khi trời còn tờ mờ sáng, tiếng khóc trẻ con vang lên trong gian nhà sàn nhỏ.
Khánh giật mình nằm dậy, nhìn sang bên cạnh hoảng hốt đến nỗi hét lên cùng bé
- Vụ gì vậy Khánh, còn sớm mà
Anh Thuận mới nói xong thì chú ý đến bên cạnh, một bé gái xinh xắn đang ôm gấu bông con hải ly nằm ngủ ngon lành.
Ôi anh sốc bay màu, không hiểu bé gái này là con nhà ai ?
Tại sao lại nằm kế bên mình
Bên kia Nam đã thức dậy từ lâu đi bộ một vòng rồi quay về nhà sàn.
Vừa định bước vào phòng thì có bàn tay bé xinh kéo anh lại
- Ba Nam ơi, bế con - dọng còn ngái ngủ
Xịt keo cứng ngắt, Nam thề trong lòng 23 nồi bánh chưng anh chỉ thương mỗi mình Khánh anh thề.
Anh còn nguyên zin chưa dùng một lần, chỉ dành cho Khánh mà thôi.
Thế quái nào mọc lên một đứa con gái thế này
- Bé con, con là con nhà ai.
Chú không phải ba của cháu, cháu nhầm rồi
Vừa dứt câu, bé gái mắt đã rưng rưng.
Nam thầm nhủ, sao con bé này giống Khánh vậy kìa, nhất là lúc sắp khóc
- Oaaaaaaa, ba Nam bỏ con rồi.
Con méc ba Khánh, không chơi với ba Nam nữa
Bé gái cứ thế chạy vào phòng, Nam cũng theo phản xạ chạy theo sau.
Bước vào phòng Nam đã nghe được tiếng khóc của em bé trong phòng.
Đứa trẻ ấy nằm trên tay Khánh, Khánh và các anh, Tâm đang hát ru cho bé, cảnh tượng này làm Nam liên tưởng đến viễn cảnh tương lai sau này của hai đứa
Nam bừng tỉnh, đứa bé nãy đã chạy đến chỗ Khánh.
Chưa kịp ngăn lại, bé đã mếu mà nói
- Ba Khánh ơi, ba Nam hong thưn con nữa rồi, con không chơi với ba Nam nữa âu
Nguyên phòng xịt keo part 2
- Khánh ơi là Khánh, không những một mà là hai đấy
Chưa kịp hoàn hồn, cánh tay bé xinh khác đã kéo Thuận lại, thỏ thẻ nói
- Bố ơi, ồn quá con không ngủ được
Nguyên đám xịt keo part 3.
Hết Nam và Khánh, đến Thuận
Thuận lúc này cũng xin thề, mặc dù anh nhiều cuộc tình thật, nhưng đính chính anh chưa từng vượt qua giới hạn với ai cả, không thể nào có đúa con gái lớn như thế này được
Chưa kịp hết sốc lại có tiếng gọi phía xa
- Nhỏ kia bớt quấy coi.
Tao về méc ba Phúc cắt bớt kẹo của mày nha
Thôi xong, lại xuất hiện một thằng bé mặt y đúc Thuận, nhìn nó khác quái gì phiên bản mini của anh đâu.
Rồi cái gì nữa, ba Phúc á.
Thuận đang nghe cái gì mà ba Phúc á, nãy bé này mới gọi anh là bố, vậy suy ra sau này anh với Phúc lấy nhau á.
Thề hạnh phúc vãi, anh tự cảm nhận mình có Phúc
- Bố ơi, đây là ở đâu thế.
Con đang ở nhà với mẹ mà
Bây giờ là Thiện dính.
Cái gì cơ, thằng nhóc này giống anh lúc bé vãi, giờ mà cho nó đứng trước mặt Sơn khéo nó còn tưởng anh lúc bé đi đến tương lai thật í
Mấy ông bô trong gian phòng chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, mẹ Tuyết vì ồn đã tỉnh dậy
- Mấy đứa tiếng trẻ con khóc ở đâu mà ồn quá đấy
Rồi mẹ Tuyết cũng xịt keo cứng ngắt cùng luôn, đang ngái ngủ thành tỉnh bưng.
Tâm bên cạnh cung y vậy
Nhanh lấy lại bình tĩnh, mẹ Tuyết đến bên Khánh dỗ.
Đúng là người có kinh nghiệm có khác, nó khác một trời một vức với đám đàn ông bên này
- Chắc nó đói rồi
- Vậy giờ sao mẹ
Khánh nhanh nhảu hỏi.
Khánh cũng lo cho đứa trẻ này lắm, cậu cảm giác như nó rất gần gũi thân thiết với mình.
Bản năng Khánh mách bảo phải bảo vệ đứa trẻ này bằng mọi giá
- Ba cho em bú đi
Xịt keo lần nữa, quên mất mấy đứa trẻ này.
Khánh nghe bé gái ấy nói xong mà ngượng chín mặt, làm sao lại có thể nói thẳng toẹt ra chứ, ngại chết mất
- Bé con à chú làm sao có sữa được chứ
Ấy mà vừa dứt câu, cậu cảm thấy ngực mình căng hơn, nặng hơn.
Còn rỉ ra một ít nước
Mẹ Tuyết có thể một phát nhìn ra ngay.
Mẹ nói
- Giờ có rồi đó, cho nó uống đi
Khánh ngượng chín cả mặt.
Thôi thì đành nghe lời mẹ Tuyết vậy, giờ đang trên bản lấy đâu ra sữa cho nó uống, may ra có trà sữa nhưng em bé thì không uống được cái đó.
Khánh nhìn lên, thấy mấy thằng đàn ông đang chăm chăm nhìn mình, thếm mấy đứa nhỏ ngồi đây.
Nhất là ông Nam, ánh nhìn rất đen tối.
Khánh gằn dọng
- Đi ra ngoài
Mấy ba con liền bị đá ra ngoài cho Khánh cho em bé bú
-------------------------------------------
Mấy ba con đành kéo nhau đi giúp mấy đứa vệ sinh cá nhân rồi mới hỏi gốc gác, lí do đến đây, vv.
- Xong, giờ bọn ba hỏi các con
- Dạ
Lũ trẻ đồng thanh đáp
- Đầu tiên, bọn con tên gì ? lần lượt từ lớn đến bé
- Con tên là Phạm Huy Hoàng ạ, năm nay con 7 tuổi
- Con tên là Vũ Uy Vũ ạ, năm nay con 6 tuổi
- Con tên là Phạm Ngọc Lan Anh, năm nay con 4 tuổi ạ
- Con tên là Bùi Hải Yến, năm nay con cũng 4 tuổi ạ
- Vậy em bé tên gì Yến nhỉ
- Em bé tên là Bùi Công Kiên ạ
Cả ba ông bố bắt đầu hỏi tiếp
- Câu hỏi tiếp theo, các con đến từ đâu
Đột nhiên có một cánh tay giơ lên
- Con có gì muốn nói sao Hoàng
- Bố ơi, năm nay là năm bao nhiêu ạ
- Năm nay là năm 2025 con ạ
Mấy đứa nhỏ dường như cũng hiểu ra cái gì đó
- Vậy tui con đến từ tương lại ạ
-----------------------------------
Phía bên kia chung cư Chông Gai cũng không ổn hơn là mấy
Sáng nay Trường Sơn và Sơn Thạch phải bật hết công suất để chăm mấy đứa con từ trên trời rơi xuống.
Muốn phủ nhận cũng chẳng được, bản mặt của chúng nó đã bán đứng tất cả
Việc có bản mặt giống ba lớn nó là một điều tốt, nhưng 3 đứa cả ba chả giống Trường Sơn chỗ nào.
Chỉ thầm hận kiếp đẻ thuê ấy.
Con nhà người ta ( nhà Phát Hiếu ) giống ba nhỏ nó y đúc, vậy mà con nhà mình lại giống hệt ba lớn nó không khác miếng nào.
Đến nỗi Trường Sơn còn nghi ngờ rằng mấy đứa nhỏ không phải do chính bản thân anh sinh ra
" Tôi không tinnnn "
- Ba Sơn ơi, đừng buồn tụi con vẫn thương ba nhất
" Huhu con ơi, mấy đứa chi ít cũng phải giống ba một chút chứ, sao giống y hệt như một khuôn đúc của ông Thạch ra vậy "
- Đúng òi, ba ơi tui con yêu ba nhất mà
- ba ba
- Bé con cũng muốn an ủi ba hả
Anh bế mèo nhỏ lên, dù vẫn chưa nói được nhưng không sao cục bông nhỏ này vẫn cùng anh chị nó an ủi anh
- Mà tụi con chưa giới thiệu cho ba nghe tên nhỉ
Quả nhiên là vậy, từ lúc tụi nhỏ xuất hiện Thạch chỉ biết mấy đứa đến từ tương lai lúc anh lập gia đình với người yêu anh, chứ anh và Sơn vẫn chưa biết tên của mấy bé
- Để con giới thiệu trước
- Được con nói đi
- Con tên là Nguyễn Cao Minh Hằng năm nay con 6 tuổi ạ
- Còn con tên là Nguyễn Cao Tuấn Anh năm nay con 5 tuổi ạ
- Em bé tên là Nguyễn Cao Linh Lan, năm nay em ấy 2 tuổi ạ
Ồ Sơn biết được tên mấy đứa nhỏ rồi, mà kì ba đứa rồi sao mấy đứa nhỏ còn bảo tương lai anh còn bầu thêm đứa nữa.
Bộ Ẹt Ti mắc để anh đẻ lắm hay gì, mắc mệt
Tiếng chuông cửa khẽ vang lên.
Sơn liếc Thạch một cái, Thạch liền lật đật chạy ra ngoài mở cửu
Cửu mở ra, hóa là ba Sơn của anh.
Nãy anh mới nhắn bảo ông có cháu, sau đó là chục phút giải thích thì ba anh mới hết mắng anh.
Mời ba anh vào, mấy đứa con của anh đã thi nhau chạy đến chỗ ông nội nó
- Ông ơi, con nhớ ông lắm á
Có trời mới biết ông Sơn vui đến dường nào, ôi trời mấy đứa cháu nội dễ thương này, trước ông còn ngồi đếm đến ngày có cháu bế đi khoe với mấy ông thần trong chung cư.
Giờ thì toại nguyện rồi, đuổi bố mẹ nó đi làm rồi chơi với cháu thôi
- Hai đứa đi làm đi
- À dạ còn ba cháu nữa...
- Thôi để bác giới thiệu cho
- Vậy còn tên...
- Cái Hằng, thằng Tuấn Anh, cái Lan chứ gì.
Úi xời cái này bác nhớ được
- Oa, ông giỏi cá
Ông Sơn nhẹ nhàng xoa đầu mèo nhỏ, bế cún nhỏ lên
- Thôi đi đi
- Dạ con chào ba
- Con chào bác ạ
Thạch nhanh chóng kéo Sơn đi
-----------------------------------------------------------------
Bốn ông cháu cùng kéo nhau lên sân thượng căn chung cư, nơi này đã sớm chìm trong tiếng trẻ thơ, chơi với nhau
- A chị mèo kìa
Một đứa nhỏ nom trông rất giống Hiếu nhà ông Hưng chạy đến kéo tay cháu gái lớn của ông
- Dạ con chào ông Sơn ạ
Đứa trẻ này ngoan ngoãn khoanh tay chào ông một tiếng, trộm vía thằng bé dễ thương, ngoan ngoãn y như thằng Hiếu hồi bé
- Ái chà ông Sơn đó hả, xuống đây ngồi
Như một nam vương bước trên sân khấu, ông Sơn ngồi xuống bàn chè với mấy ông.
Đứa trẻ trong tay ông cứ bí ba bí bô, vui vẻ khi được ra ngoài chơi
- Tự nhiên trên trời rớt xuống mấy đứa cháu nội mệt nách ghê
- Kệ đi, có cháu sớm vui hơn chứ
- Mà tụi nó đến từ đâu nhỉ
- Nghe mấy đứa nhỏ nói đến từ tương lai
- À
Ông Kiều nhấp một ngụm chè
- Mà mấy ông có mấy đứa cháu
- Hiện tại là hai, còn chờ xem thằng Thuận có dính không đã - Ông Khánh Hưng nói
- Còn tôi là ba đứa, thằng Tùng cũng chắc ba đứa chứ nhể
- Chắc thế anh ạ, thằng Phúc có dính đứa nào nữa đâu.
Sáng sang kiểm tra nó, nó còn ngủ với mấy con mèo nhà nó
- Em á, một đứa nó họ Nguyễn em cũng đoán được sương sương con dâu em là ai rồi
- Sướng ha, chúc mừng
- Chúc mừng cái gì
Ông Long từ đâu đi ra, trên tay còn bế đứa nhỏ cũng tầm 3 tuổi trên tay
- Ai dà, con thằng nào đây
- Thằng Cường đấy, có hai đứa cháu cũng vui
- Đỉnh ha, rất giống thằng Kiên
Mấy ông cười ồ lên một cái, cánh cửa sân thượng tiếp tục lại mở ra, là hai cặp bạn thân Duy và Hiệp lên dắt theo 2 đứa nhỏ
- Mấy anh ơi trông mấy đứa này hộ tụi em với, em đi làm ạ
- Được đưa nó vào đây
- Hì em nữa
- Con BB nữa à, cứ để tụi nhỏ vào đây, đi làm đi
Ba đứa nhỏ lũ lượt kéo nhau ra chỗ chơi với các bạn.
Đột nhiên hôm nay đông đúc hơn bình thường, nom thấy cái chung cư này sẽ có một thời gian dài ồn ào hơn đây
---------------------------------
Chap nì hơi dài xíu, tui hơi gãy văn mọi người thông cảm nha