Cập nhật mới

Khác [ atsh] 7 điều bí ẩn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
388408312-256-k185406.jpg

[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Tác giả: hwang2611
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một nhóm sinh viên chân ướt chân ráo buổi đầu nhập học ở một trường đại học.

Ngôi trường đầy rẫy những tin đồn, những câu chuyện kỳ lạ không có lời giải đáp.

- Tại sao ?

Tại sao?

Bây giờ cậu mới xuất hiện hả ?

- Tớ xin lỗi.

Bây giờ tớ đã ở đây rồi.

Mọi chuyện đã ổn rồi.

- Tớ yêu cậu.

- Tớ cũng vậy



vuthinh​
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
100 năm trước?


Xoảng!!

-Có chuyện gì vậy? _ Một người đàn ông nói

-Oh...xin lỗi tôi lỡ làm rớt cái bình _Cậu chàng phía sau lên tiếng

Người đàn ông nhíu mày nhìn cậu vệ sĩ hậu đậu, bỗng ông nói : " Chuyện sau rồi?"

- Hầu như không có bất cứ thứ gì trong này ngoại trừ những cái xác không hồn này._một người trong nhóm trả lời.

Trước mặt họ như mớ hỗn độn không thể giải thích.

Trên nền nhà là hình vẽ ngôi sao năm cánh ngược rất kỳ quái chiếm gần nữa căn phòng.

Ngôi sao nằm trong hai vòng tròn đồng tâm, vẽ một cái đầu dê với hai cái sừng, hai tai và chòm râu xếp vào năm góc nhọn, nằm ở năm cánh của ngôi sao.

Con dê này nở một nụ cười ác độc thật khiến người khác rùng mình, dường như mắt nó đang nhắm vào nhóm người đó.

Hơn thế nữa, thứ nằm trên biểu tượng phái khiến cho nhóm người này phát khiếp.

Trung tâm của ngôi sao là hai xác cái đã đen cháy, hình như tư thế của hai cái xác này, cả hai tạo tư thế giao hợp.

Có lẽ như họ cũng đoán được đó là một đôi nam nữ, họ đã bị thiêu cháy trong khi đang quan hệ.

Xung quanh ngôi sao là những cái xác khác, cơ thể họ vặn vẹo theo các góc độ kỳ quái, như những kẻ điên đang múa.

Nhưng chưa hết, thứ làm nhóm người này phải rợn tóc gáy nhất dó là khuôn mặt của người phụ nữ đã bị thiêu cháy này miệng cô ta nứt toác ra lên đến tân mang tai.

Thật giống nụ cười của con dê trên nền nhà.

Nhóm người này là hiệp sĩ của vương quốc được cử đến để điều tra về một vụ cháy dưới căn hầm - biệt thự nhà họ Trần.

Họ cũng chẳng biết đây là một vụ tai nạn hay là cố tình phóng hoả.

Hầu như người trong biệt thự , vị phu nhân , cô tiểu thư lên 9, những người hầu và quản gia cua biệt thự đã được khiêng ra.

Tất cả bọn họ đều bất ngờ khi cậu công tử nhà họ Trần có thể sống sót qua vụ cháy kinh hoàng đó.

Chẳng một ai biết chủ nhân của căn biệt thự này ở đâu,cũng có người đồn rằng ông ta có thể là một trong những người ở dưới căn hầm.

Dù sao thì cũng là lời đồn sẽ có người tin người không tin.

Con trai út của gia đình họ Trần năm đó cũng đã mất tích không dấu vết.

Có người nói rằng đã thấy cậu ta lãng vãn bên trong khu rừng, đồn thổi rằng cậu là một ma cà rồng bởi vì chính lúc đó vương quốc đã có những vụ án giết người, những người bị giết hầu như mất sạch máu và có vết cắn ngay cổ.

Không chỉ vậy gia súc trong nhà cũng chết, nhận lại là những cái xác khô.

Dường như nơi mà khu biệt thự đó cháy, trường đại học ATSH đã được thành lập nhưng dù là vậy nhưng câu chuyện bí ẩn của nhà họ Trần vẫn được truyền tai nhau qua biết bao thập kỉ.

Ngôi trường đại học ẩn chứa những câu chuyện, những tin đồn không thể lý giải.

—-———————-

Couple là jsolnicky nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Gặp gỡ


Nguyễn Thái Sơn- cậu sinh viên chân ướt chân ráo ngày đầu nhập học ở trường đại học ATSH.

Cậu cùng nhóm bạn của mình đến chờ trạm xe bus.

Nếu người khác nhìn vào họ chẳng sẽ nghĩ đến việc đám người này, toàn bộ là con ông cháu cha đâu.

Bởi vì cái đám này nói chuyện rất rôm rả, tóm lại là rất ồn ào.

- Xe tới rồi kìa mấy thằng ngu_Trường Sinh lên tiếng, để lấn bớt đi cái chợ náo nhiệt này.

- Ngu cái đầu cha mày, dọng cho cái giờ_ Quang Anh đanh đá phản bác lại

- Lùn mà sao hay ra dẻ quá, Quang Anh ơi_Thái Sơn phán một câu /Quang Anh đã xịt keo/.

- Thoi bây ơi bây, lên xe giùm tao đi_Xái bất lực nhìn tụi bạn của mình không chịu lên xe.

Thái Sơn là người leo lên xe cuối cùng, lúc định bước chân lên xe thì bỗng thấy một dáng người nhỏ đang chạy gấp rút đến trạm xe.

Thân ảnh ngày một gần, cậu được chứng kiến dung mạo tuyệt đẹp của em.

Dáng người thì nhỏ, da em trắng phải gọi là rất trắng, đôi mắt long lanh như khiến người khác phải bao bọc thật kĩ vào

- C...cho tôi hỏi, xe c...còn chỗ kh...không ạ ?_ em vừa nói vừa thở dốc

- À...à hình như là còn_Thái Sơn bị người đối diện hỏi làm cho giật mình nên nói lắp bắp

- Thằng Trí Son kia, sao lâu vậy hả ?_Hiếu thứ hai lên tiếng

- Xe mình còn hai chỗ trống đúng không ?

Cho cậu bạn này lên xe được không ?_ Thái Sơn chẳng thèm trả lời câu hỏi của Hiếu mà hỏi luôn mấy anh em trong xe.

- Có sao đâu cứ tự nhiên_ anh Xái vui vẻ nói.

- Sao cũng được càng đông càng vui_ Trung Thành cũng hưởng ứng cùng anh em.

Thấy em chần chừ mãi, cậu lên tiếng:

- Thôi cứ lên xe cái đã, rồi chúng mình nói chuyện sau_ Thái Sơn nhìn người trước mặt mình có chút thân quen mà cũng thấy thật lạ lẫm.

Nhưng cũng ân cần mời em lên xe.

- Ờ...ừm_ Người nọ cũng gật đầu mà lên xe.

Sau khi đã đông đủ rồi thì xe cũng bắt đầu xuất phát và trong xe cũng chẳng khác gì cái chợ.

Cậu nhìn qua em - người đang ôm khư khư chiếc cặp hình con mèo của mình, cậu lại cảm thấy thật đáng yêu.

Được lúc thì cậu mới hiểu ra vấn đề là embe này không thích ồn ào liền quay sang nói cả bọn im lặng.

-Cậu tên gì vậy ?_ Thái Sơn cất lời hỏi em khi thấy xe dã im lặng hơn một chút.

- Hả...à ....tớ là Trần Phong Hào, có thể gọi tớ là Hào hoặc ... là Nicky_

- Nicky à... tên dáng yêu vậy....

Tớ là Nguyễn Thái Sơn, gọi tớ là Sơn hoặc Jsol cũng được.

- Eo oi!

Sơn ơi, liêm sĩ mày rớt kìa con_ Thái Ngân chòm lên trêu ghẹo thằng bạn mình

Cậu bây giờ mới nhìn rõ được người bên cạnh mình.

Em mặc áo thể thao, vì là quần đùi nên có thể thấy được đôi chân của em.

Chân em trắng lắm , hơn cả con gái luôn.

Tóc em có vẻ hơi rối nhưng mà đáng yêu được rồi.

- Mà cậu định đến đâu vậy?_Thái Sơn có hơi tò mò hỏi

- Hả...tớ đến trường đại học ATSH á!

Hôm nay tớ lên nhận phòng ở ký túc xá_

- Ủa!

Trùng hợp ghê tụi mình cùng trường nè_ Thái Ngân hớn hở đáp lại

- Mà Hào học ngành nào vậy_ Xái nãy giờ cũng lên tiếng

- À tớ học ngành âm nhạc_

Cả bọn ngồi nói chuyện với nhau được lúc thì xe cuối cùng cũng tới nơi.

Hào phải tạm biệt những người bạn này để đi lên phòng quản lý nhận phòng.

Đang đi trên hành lang thì có người chạy đến ôm Hào.

- Mày tới rồi hả Hào, đợi mày lâu mún chết.

- Thôi được rồi An, bỏ tao ra đi mày_ Hào cảm thấy có hơi mệt trong người nên đẩy An ra

- Trời oi!

Gặp nhau có xí mà mày phũ vậy.

Mà thoi giỡn á lên phòng y tế đi đã_ An dù nhây nhưng vẫn dìu bạn lên phòng y tế.

- Mấy đứa kia đâu?_ Hào thắc mắc hỏi An vì thường bọn này quậy là phải quậy theo bầy mà.

- Bọn nó xếp đồ lên ký túc xá rồi_

- Ừm_ Em thấy mệt quá nên cũng chẳng muốn hỏi thêm gì nữa

____________________

vote cho tui một ⭐️ nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Ma cà rồng ?


- Đau, đau, đau!

Cái thằng này !

Mày điên hả!_ Phong Hào đi gần đến cửa phòng y tế thì nghe cái giọng quen quen, à thì ra là Thái Sơn.

An dìu cậu ngồi xuống chiếc giường bên cạnh, và nói nhỏ bên tai cậu:

- Tuần này mày có uống không vây ?

-Chưa, tuần này không uống được.

Ngán lắm rồi_

- A!

Hào này.

Đau thằng này_ Sơn rất hớn hở khi bắt gặp cậu

- Ừm_ Hình như cậu ngửi thấy mùi máu thoang thoảng quanh đây.

Ánh mắt cậu dừng ngay chân của Thái Sơn, đôi chân lấm lem máu của cậu.

Sơn cũng phát hiện em đang nhìn xuống dưới chân mình nên cũng lên tiếng : À cái này nãy tớ đang đi trên đường, tự dưng ai đó đẩy mình ngã cái vèo xuống đất cái thành ra thế này _ Nói xong cậu qua tên hung thủ đã khiến mình xảy như này.

- Ê nha !

Rất ê nha!

Lỗi tại ai_ Tài phản bác lại, ai bảo con mèo đầu hồng nào đó chọc điên người ta lên, người ta đẩy cho cái là con nhẹ rồi.

- Người quen mày hả Hào ?_ An thắc mắc hỏi Hào, ánh mắt cậu đã va vào cậu chàng đang com lưng băng bó vết thương cho bạn mình.

Người gì đâu mà đẹp vậy, còn Thái Sơn thì cậu biết lâu rồi.

- Ừm, nãy đi chung xe với bọn họ.

Thôi mình đi nhận phòng, tạm biệt cậu nha Sơn.

Tài cũng vậy nha_Hào kéo tay An ra khỏi phòng y tế.

Em dẫn An vào phòng vệ sinh gần đó, cơ thể em bắt đầu run lên từng đợt, cảm giác bây giờ chẳng thể thở nổi.

An hoảng hốt dìu bạn mình ngồi lên bệ toilet gần đó.

- Mắt mày chuyển màu rồi kìa!

Có đem túi máu nào không ? _ An nói chỉ đủ cho cả hai nghe thấy.

An lựa đại một phòng toilet nào đó.

Cậu mò trong túi áo mình xem còn túi máu nào không.

- Hên cho mày rồi, tao có đem một bịch dự phòng đó_ An lôi ra một bịch máu rồi kề ngay trước miệng Hào cho dễ uống.

- Ực...ực.

Uống xong em cúi gầm mặt xuống, hơi thở có lẽ cũng mệt nhọc hơn.

Hào khó khăn thốt ra từng chữ một : - Xin... l..lỗi... mùi máu...của..Sơn thơm quá.

Tao không cưỡng lại được _ Thành An thở hắt một hơi, cậu đưa tay ra xoa lưng trấn an bạn mình

An: Chính tao cũng không cưỡng lại được mà trách gì ai được.

Tuần này tao có uống nên đỡ hơn mày nhiều.

Thôi không sao cả, tụi mình đi nhận phòng thôi.

Đứng lên nào Hào, ra gặp tụi nó nữa chắc giờ cũng đang lo cho mày đó.

Nói sao nhỉ, em là một ma cà rồng, chỉ có em, An và Hùng Huỳnh biết thôi.

Tại ba đứa đều giống nhau mà.

Cái tin đồn về ma cà rồng càng ngày càng nổi hơn khi nhiều người đã chứng kiến cảnh tượng ma cà rồng hút máu người.

Em còn nghĩ bọn đó làm gì mà ngu vậy, đã hút máu rồi mà còn để người khác thấy là sao

Còn việc tại sao ba chúng em lại biết nhau thì cũng dài dòng lắm.

Vào cái năm mà cả nhà họ Trần bị thiêu cháy, chẳng hiểu sao em có thể thoát khỏi đó.

Cũng bởi vì từ khi sinh ra cậu đã mang dòng máu của ma cà rồng, cả gia tộc không muốn cho người ngoài biết nên không cho lộ mặt, họ chỉ có thể biết rằng nhà họ Trần có hai đứa con một đứa chín tuổi và một đứa bảy tuổi.

Và sau khi được cứu khỏi cái đêm kinh hoàng ấy, đã có một gia đình nhận nuôi cậu nhưng sau một tháng gia đình ấy lần lượt từng người chết không dấu vết còn đứa con út (nhà họ Trần) ấy cũng mất tích.

Cũng chính lúc ấy em đã gặp được Thành An.

----------------------

Hào : em

An : cậu

*Sột soạt

Dưới ánh trăng tĩnh lặng, nhành cây, ngọn cỏ như khoác lên mình một chiếc áo ánh bạc, có một thân hình nhỏ bé chạy vụt qua kéo thêm một đám người đang đuổi theo.

Cậu chạy qua từng tán lá, dần dần chậm lại khi gần đến một cái hồ lớn.

_Tch!!

Mẹ nó hết đường chạy rồi_ Buộc miệng phát ra một câu tục tĩu, cậu ngó qua ngó lại dường như đang tìm đường thoát.

-Bắt lấy nó!!

Con quái vật đáng chết !!_ Một trong những đám người đó hét lên

Cậu chạy qua bụi cây gần đó, bỗng có một cánh tay kéo cậu vào trong bụi cây ấy.

-Suỵt!!

Im lặng, coi chừng bọn nó bắt cả hai đấy_ Người ở trong lên tiếng nhắc nhở, cậu chưa kịp định hình lại thì đã bị người kia bịt miệng lại.

Đến khi bên ngoài đã yên tĩnh hơn, hai người mới dắt nhau ra gốc cây gần bờ hồ đó để ngồi.

-Cậu là ai?

Sao cậu lại ở đây?

Biết ở đâynguy hiểm lắm không hả?_ Em trách móc người đang nằm thở hồng hộc kia.

-C..câu đó tôi phải h..hỏi cậu đấy, cậu là ai_ Cậu gắng sức nói cho hết câu, bây giờ cậu đã mệt lắm rồi

-Tớ là Trần Phong Hào, còn cậu?_ Hào đáp lời cậu, em biết giờ cậu đang mệt nên cũng chẳng hỏi nhiều.

-Đặng..Thành An_ An cứ cảm thấy người mình nóng hết cả lên, cảm giác thèm máu dần chiếm lấy tâm trí cậu.

Cậu chẳng thể nghĩ được gì nữa, giờ cậu chỉ cần MÁU mà thôi.

An : h..ha...máu...tôi..cần..m..máu...h.ha_ Hào cũng thấy được những biểu hiện kỳ lạ của An.

Em không bất ngờ, chỉ đưa cánh tay mình kề lên miệng An

Hào : Cắn đi

An không chần chừ mà cắn mạnh vào tay của Hào,em rên nhẹ vì đau, sau một lúc cậu đã cảm thấy thỏa mãn mà nhả tay của em ra còn liếm vài cái lên vết cắn vừa rồi.

- Bây giờ, cậu đã biết tôi là gì rồi chứ ?_ Thành An khẽ nhướng mày nhìn người đối diện.

Nhưng Hào không hề tỏa ra một chút sợ hãi nào, em còn cười lên và nói : Vậy sao, tớ cũng vậy nè, hì hì.

Hai chúng mình giống nhau rồi.

An ngạc nhiên mở to mắt.

An : T..thật vậy sao_

An : Cậu bao nhiêu tuổi rồi ?_ Cậu nghi hoặc hỏi em

Hào : Hả...ờm.. là 7 tuổi _ vậy là cùng tuổi với cậu rồi

Hai đứa giống nhau là thế, nhưng Hào sinh ra trong nhà quyền quý còn An sinh ra trong hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, từ khi sinh ra cậu đã bị ruồng bỏ đi rồi.

Lăn lội trong khu ổ chuột để sống, những lúc đến kì khát máu, nếu không có động vật cậu sẽ bắt những đứa trẻ trong khu ổ chuột đó , dù sao thì tụi nó cũng đâu cần thiết phải sống.

Nhưng cậu đã bị đám dân làng đó phát hiện nên mới chạy vào rừng để kiếm đường trốn.

-----------------------------

Còn Hùng Huỳnh, vào một đêm khi Hào và An phải vào thị trấn để kiếm ăn.

Chạy vào một con hẻm thì hai đứa thấy cảnh Hùng Huỳnh đang hút máu người.

Khi bị phát hiện, anh định thủ tiêu luôn hai đứa thì...

-Cậu cũng là ma cà rồng à, nhập hội chung với bọn này đi_ Chưa kịp làm gì thì An đã nhanh nhảu nắm lấy tay của Hùng mà hỏi

Hào khi đó cũng cảnh giác mà kéo An về phía mình, đưa đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn Hùng Huỳnh.

Hào : Anh cũng là ma cà rồng ?

Anh khẽ nhún vai: " Như cậu thấy "

Nghe được câu trả lời em cũng buông thỏng cảnh giác: " Muốn nhập hội chung với bọn này không, tôi không làm gì anh đâu chúng tôi cũng giống anh thôi, muốn thì nói không thì thôi"

" Được thôi, càng đông càng vui, tôi cũng thấy thất cô đơn cho tôi gia nhập nhé"

" Yeee, Hào oi, người ta đồng ý rồi kìa" An vui đến mức đánh mạnh vào người bạn mình.

" Địt mẹ, đau !!

Mà anh tên gì?

"

-Huỳnh Hoàng Hùng_ anh khẽ đáp

------------------------------------

Cho tớ một vote nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
nó đã quay lại ư?


- Ở đây nè!!

Lại đây nhanh lên !!_ Hùng Huỳnh đang vẫy tay gào thét mà hai con người nào đó vẫn long nhong tám chuyện.

An : Tao nói rồi con nhỏ đó ngu chết kiếp ra thế mà mày không tin.

Ây da!!

Sao mày quýnh tao vậy Hùng_ Hùng buồn mà Hùng hỏng nói, thét muốn khàn cả họng mà hai con loăng quoăng kia giả điếc hay sao mà không nghe nên chạy lại bớp cho mỗi đứa một cái.

Hào : Thì hồi đầu đâu có biết mặt nó hãm vậy đâu.

AA đau!!

Gì vậy má !!_ Vâng và bé Hào cũng bị ăn một bớp từ Hùng Huỳnh.

- Bây bị điếc hay sao mà tao thét lên mà không đứa nào nghe vậy!!

Tám chuyện cho cố dô, hồi đâm đầu dô cột điện tao ngồi tao cười nè con.

Nói mau hai bây tám chuyện gì?

- Ờ thì là cái con nhỏ vào 70 năm trước.

Cái ngày mà Thái Sơn gặp con chó chết đó đó !

Nãy tao đang mua nước thì bắt gặp nó, lúc đầu tao tưởng tao nhìn nhầm nhưng mà -_ Thành An vừa xoa đầu vừa nói, nhưng nói đến đây bỗng nhiên Hào ôm vai Hùng Hùng mà cắt ngang lời của cậu.

-Là nó..là nó..là nó đó Hùng...là NGUYỄN THANH LY đó..là con chó chết đó đã làm anh ấy phải đau đớn đó, chính nó..là chính nó đó Hùng à!!

Mày phải trả thù cho tao!! phải..trả thù..cho..tao..hức...xin...mày..hức..xin..mày đó..hức..giết..chết con khốn đó..cho tao_Nói đến đây em lại bật khóc, chẳng hiểu nữa lúc nãy em còn bình thường kia mà, những quá khứ bây giờ đang liên tục chạy qua đầu cậu như một thước phim không có điểm dừng.

Đôi vai nhỏ bây giờ đang run lên

-mày bình tĩnh đi Hào!!

Đừng có nóng vội như vậy, An với Hào qua phòng kí túc xá tao đi rồi nói chuyện,kể những gì tụi bây đã thấy được, còn mấy đứa còn lại ở phòng tụi nó rồi.

Xí tao sẽ kêu tụi nó sang.

Bây giờ thì đi_ Hùng bây giờ cũng chả khá hơn là bao, cái cảm giác ấy nghĩ đi nghĩ lại cũng khiến anh phải rùng mình.

Trên đường lên phòng kí túc xá của Hùng, Hào vẫn cứ khóc còn An ở bên cạnh thì cứ dỗ.

Một lúc thì cũng đến phòng Hùng.

Hùng: Hai đứa bây ngồi đó đi, chuyện này chắc chỉ kể cho Duy với Anh Tú nghe thôi

An : Ừm

Cỡ khoảng 10 phút thì Đức Duy, Anh Tú và Hùng đang trên tay là túi đồ ăn để dỗ Hào.

-Hào đã nín khóc chưa nè, khóc là không có hiphop đâu đó nha_ Chưa thấy người đâu mà đã nghe thấy tiếng của Captain rồi

- Xinh yêu hông được khóc nè, khóc là xấu lắm đó, nín đí Tú có đồ ăn cho Hào nè_ Vừa nói Tú vừa giơ chiếc túi đựng đồ ăn vặt trên tay Hùng.

- A..a cho Hào..cho Hào đi_ thấy đồ ăn là mắt em như sáng lên, tính cách cũng như em bé vậy.

- Rồi..rồi.

Không có ai dành của mày đâu_ Nói xong Hùng đưa cho Hào bao đồ ăn

Hung Huỳnh : Giờ chúng ta vào vấn đề chính này!

Hào : Nguyễn Thanh Ly, bây còn nhớ chứ ?_ mặt em bây giờ không còn khóc nữa mà thay vào đó là ánh mắt nghiêm túc, không ai dám đùa một câu.

Duy : ha~..cái con hãm lồn đó mày nhắc lại làm gì chứ ?

Nghe cái tên nó muốn buồn nôn

Atus : Tck..mày nhắc lại con chó đó làm cái gì cơ chứ?

Tao còn tưởng tao sắp quên rồi cơ chứ?

Nó quay lại rồi à ?

An : ừm, quay lại rồi,lúc gần chiều tao đang đi mua nước thì gặp nó, hồi đầu tao nghĩ đó là người khác thôi nên cũng không để tâm, nhưng mà tao lại để ý đến cánh tay của nó, xăm hình cái đầu lâu, không thể nhằm được nữa chính là nó nên mới tập-

* Vụt

Con dao nhẹ nhàng ghim sâu vào trong bờ tường đối diện

- Bỏ con dao xuống Hào, tao không có tiền đền tường cho nhà trường đâu đừng có phóng bậy_ nghe Tú nói vậy thì em cũng không ném nữa

Nước mắt em rơi trò chơi kết thúc, Hào khóc nữa rồi.

Cả nhóm cuống lên khi thấy em khóc một lần nữa.

- Hoi không khóc hong khóc nè, để Duy lấy dao cho Hào nha.

Hào phóng đi đâu cũng được : Duy

- Đúng rồi !

Hong khóc nè, có chuyện gì là phải nói chứ hong được khóc: Hùng Huỳnh

- Có phải là chuyện của con đó đúng không, thôi nào không khóc nữa nhé, sẽ có người đau lòng lắm đó.

An dỗ dành bạn mình, cậu biết bạn mình bây giờ đang rất ấm ức

Hào ngước đôi mắt lên nhìn An: thế thì An giết nó nhé , lấy bộ phận trong người nó ra cho Hào nha..nha..nha An.

Mọi người cũng vậy nha.

Hào sẽ đi tặng cho _______, được không.

Mọi người trong phòng đều im lặng không dám nhúc nhích, mắt nhìn vào con người vừa thốt ra câu đó, khuôn mặt thì baby , giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt trông rất đáng thương nhưng câu nói em vừa thốt ra lại chẳng đáng thương tí nào.

-mọi người nói gì đi chứ?

Hào không thích im lặng đâu!!_ mặt Hào đã trông bây giờ đang rất khó chịu.

- Hào không được hư nha, giờ thì đi ngủ đi.

Tú sẽ bắt nó để tặng cho Hào nhé, lúc đó Hào sẽ làm gì cũng được, được không_ Tú lại gần em vừa xoa đầu vừa nói, còn em thì như nghe được câu trả lời muốn nghe mà gật đầu.

- Tú hứa đó nhe, thất hứa là không được đâu đó_ em nở một nụ cười mà nhìn anh, nhưng nụ cười này có gì lạ lắm không là sự dễ thương nữa mà cảm giác như có thể giết người vậy

Tú : ừm sẽ không thất hứa đâu, còn bây giờ thì đi ngủ đi

Đây là lần thứ hai tính cách của em thay đổi, nhưng điều gì khiến Hào bị như vậy?

Còn Nguyễn Thanh Ly là ai?

Người mà Hào thương nhớ nữa là ai nhỉ?

Đón chờ chương sau nha

___________________

Tôi cảm giác truyện nó bị dở í ạ, mọi người cho tui xin ý kiến đi

Cho tui một vote ⭐️ nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Đi ăn


----------------------------------

- Đau...đau quá...dừng..lại..đi..xin em..đó...

- Nếu như anh nói rằng anh yêu em thì em có thể.. tha cho anh đó

-Tại sao vậy...tại sao... sau những chuyện như vậy... một chút anh cũng không động lòng sao...tại sao hả....

-Đến cuối cùng mày chỉ là một đứa thất bại mà thôi

....

----------------------------------------

Nhà ăn nằm ở khu đông ký túc xá, mở cửa từ bảy giờ sáng đến tám giờ rưỡi tối.

ATSH là kiểu ký túc xá nam nữ ở chung.

Tầng một bao gồm nhà ăn, sảnh chờ, phòng sinh hoạt,... thì từ tầng hai trở lên đều là phòng ở.

Tầng bốn, năm, tám và chín là tầng cho nam sinh, còn tầng hai, ba, sáu, bảy là cho nữ sinh.

-ê mà Hào với An ở tầng nào vậy?_ Kiều hơi thắc mắc nha, chung tầng mới quậy được chứ

-À hai đứa đều ở tầng 8 hết á, còn bây sao??_

-Trời ơi, hai nhỏ này cùng tầng với mẹ nè_

-Tao xin cho tụi mình nguyên một dãy tầng 8 luôn rồi bây khỏi lo_ Quang Hùng

- Mày chịu chơi vậy.

Nhét tiền vô mồm tụi nó đúng không?

Không dễ gì tụi nó cho đâu_ Đức Duy

-Riết cái tầng 8 thành cái chợ liền nè._

-Hào ơi, sao nay nhìn mệt dữ vậy_ Khang nãy giờ để ý em lắm rồi, cứ lờ đờ chả mở miệng nói câu nào hết

- Con mẹ nay sao vậy_ Kiều nghe vậy cũng chạy quay mà ôm em hỏi han

_ Nay tao không được khỏe..xin lỗi nha_

"Mày cho nó uống máu chưa thế An, nhìn nó mệt vãi ra" Quang Trung nói thầm với An

"Xí tao kể cho, giờ thì kêu con Kiều đừng hỏi nữa để dẫn Hào đi ăn" nói xong thì An cũng nhận lại tiếng "oke" từ người kia

-Xuống căn tin Hào ăn gì để tao lấy nè_Anh Tú

Vì là ngày đầu tiên đăng ký vào ở ký túc xá nên sinh viên thưa thớt chút, nhà ăn cũng không gọi là quá đông, đến nơi thì cũng là bảy giờ tối.

-Hào ăn cơm sườn với một hộp sữa dâu nha

-ok nè, hào ngồi đây đợi nha tụi tui đi lấy cơm lun_Người đi lấy cơm không ai khác đó là Thành An, riết tưởng đi chăm trẻ hong á trời

Sau khi đi được đoạn ngắn thì cả đám chụm lại với nhau

-Ê nói cho tao nghe coi nay Hào bị gì dợ.

Cho nó uống máu chưa vậy nhỏ An_ Quang Trung

-Nó bệnh rồi, ai quậy với tao_ Kiều

-Ê nha, tao cho nó uống đàng hoàng nha, mời chiều lun đó, nó kêu nó bỏ cũng 1 tuần rồi không uống máu làm tao lo chết kiếp_ An

-Vào vấn đề chính đi mày_ Khang

-Bây biết con Ly không??_Đức Duy

-Thôi nín, được rồi, tao đéo muốn nghe nữa đâu_Kiều

-Nghe phát, hiểu lun vấn đề_Trung

-Gặp ở đâu??_Khang

-Sao bây hiểu nhanh dậy, tao chưa kịp nghe con mẹ gì luôn_ An

-Bây gặp nó ở đâu cái đã??? _ Khang

-Thằng An kể là ở sảnh chờ tầng 1, ngay chỗ máy bán hàng tự động_ Tú

-Thật???

Khang quay qua thì nhận được cái gật đầu của Thành An.

-Thôi bây nhanh đi, xí Hào quạo là chết mẹ đó_Hùng Huỳnh

Khi cả đám quay lại thì thấy Hào đang ngồi nghịch con gấu bông

- Hào ơi, đồ ăn mày nè

- Gấu bông ở đây vậy Hào?_Kiều

- Nãy có bạn nam kia chạy tới tặng Hào á_ Hào vừa nói vừa nhìn xuống phần cơm của mình mà không khỏi thắc mắc, nhớ có kêu tụi nó mua sữa mà ta

-Mà sữa tui đâu òi

- A! chết mẹ, chưa mua_ Kiều văng tục một câu rồi giẫm chân Thành An, ý ra hiệu cậu chạy đi mua đi

-Đù má đi mua đi nhỏ An, do mày đó_Duy

Thành An nghe xong thì cũng chạy đi mua * Má cái gì cũng tại tao hết, tại tao hết á* nội tâm cậu thôi chứ nào dám nói ra

- Mà thằng đó ở đâu chạy đến tặng vậy?_ Tú

Cả đám nhìn theo hướng em chỉ thì là bàn có cả đám con trai đằng kia.

-Ủa hình như cậu ấy đi rồi_ Hào

- Ừm thôi ăn đi rồi xí lên phòng tao chơi_ Hùng Huỳnh

-------------Ở một góc nào đó

- Mày đừng lo Phong Hào à.

Tao sẽ cho mày rơi vào cái hố sâu đó một lần nữa

-Cứ tiếp tục tận hưởng niềm vui đó đi rồi nó sẽ tàn nhanh thôi

----------------------

- Thế là An với Hào chung một phòng à_ Tú

Đến bảy giờ r

-Đúng òi, còn mọi người thì sao?_Hào

- Hai hùng ở chung một phòng, Kiều với Duy một phòng, Khang với Trung một phòng còn Tú là xin ở một mình một phòng_Duy

-Tú già rồi cần được tịnh tâm nên ở một mình đó_An

-Ê nha, hơn thua nhau có mười năm mà nói chuyện kiểu gì vậy nhỏ kia_ Tú

- Bây ơi, tối nay mở tiệc ngủ ở phòng Anh Tú đi, dù sao cũng ở một mình mà phòng sẽ rộng hơn chút đó_Quang Hùng

-Tán thành nè_cả đám ồ lên.

Hôm nay cũng vắng sinh viên nên hơi to tiếng chắc sẽ không sao đâu ha

- Hôm nay là ngày đầu tiên đăng ký ký túc xá nên chỗ tầng 8 mình vắng người lắm, quẩy lên cho tôi_Kiều hưởng ứng cái hoạt động này nha.

Đây có lẽ là bình yên trước giông bão chăng, bọn họ đã phải trải qua quá khứ như thế nào??

Điều gì sẽ chào đón nhóm bọn họ đây??

------------------------------------------

Chuyện là tuần sau là sốp thi rồi nên tuần này bù mọi người 2 chap nha.

Thi xong sốp sẽ tiếp tục viết.

Sốp thuộc hội bế Hào

Cho mình một vote⭐ nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Quá khứ


Sau đó thì cả đám cũng qua phòng Anh Tú để mở tiệc ngủ.

Thành An cũng nhắc khéo mọi người về chuyện của Phong Hào, khi em ngủ rồi thì họ sẽ nói.

-Đụ má mày, con negav trả mẹ con rắn không tao cạp đầu mày giờ_Pháp Kiều

-Dễ thương vãi ra éo đưa đâu_ Thành An

-Tú à, anh nên biết mình phải làm gì rồi chứ_Quang Trung

-Biết cái cc, bước qua lấy đồ tụi bây đi._ Anh Tú

*Cạch

Người vừa mở cửa là Phong Hào và Quang Hùng, trên tay hai đứa là cả mớ chăn với gối

- An ơi, tui đem chăn tới nè_Hào

- Ui!

Yêu Hào quá nè_An

-Em cũng có đem cho mọi người nè_Hào

Tối hôm đó, trên tầng 4 im ắng lại trở nên ồn ào, náo nhiệt đến mức quản lý kí túc xá lên nhắc nhở đến 3 lần.

Hết ồn là vậy nhưng chỉ có duy nhất Hào ngủ còn mấy đứa kia tranh thủ em đang say giấc mà tụ lại thì thầm gì đó

- Bây ra phòng khác đi, tao thấy ngồi trong đó có khi Hào dậy đó_ Tú

Thế là cả đám xuống phòng bếp mà thì thầm to nhỏ

- Chuyện của Hào là sao, kể nghe coi_ Pháp Kiều

-Ủa, tưởng biết r.

Chiều còn kêu biết chuyện chi xảy ra luôn mà_ An

- Giỡn chút

- Rồi chuyện là thế nào_ Khang

-Kể chuyện của nó tao cũng xót, tao sợ tao khóc hơn là hận nữa.

Quá khứ của nó....đau thương lắm_ Tú cũng không biết mình bị sao nữa, cứ nhắc đến truyện của em, trong lòng anh luôn dâng lên một nỗi hận thù cho con nhỏ đó và một sự xót xa dành cho Hào

- Má !

Em hận nó lắm rồi, con khốn khiếp_ Duy

.....

Quá khứ của Hào đã trải qua những gì?

Bật mí cho các bạn một thông tin đó là trong nhóm của Hào, hầu như ai cũng có một quá khứ đau thương và họ đều trải qua cùng nhau hết.

Các bạn thử ai là người có quá khứ đau đớn nhất nhẻ?

—————————————————

Toy xin lỗi vì sự thất hứa cụa sốp, do sốp sắp thi nên sốp tịch thu đt.

Sáng nay sốp mói thi xg nè, sai ê hề ê hề lun.

Mai một chap nx nhó chap này hơi ngắn

Cho tui một vote⭐️
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Thông Báo


Chuyện là sốp có fic mới, mời các bạn ghé xem.

Mới văn án hoi chả có gì cả, sốp chưa xg bên này mà có ý tưởng khác rồi huhu

Sốp thề là sốp lười vãi, mai có chap mới nha, hong thất hứa nữaaa(mặc dù mai bận vl)

Fic tên là "Tình yêu và bóng tối", truyện này sốp ngâm chap khi nào truyện "7 điều bí ẩn" nì đủ 10 chap điii
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Quá khứ (1)


Dinh thự hoàng gia của nha họ Trần

Tại căn phòng lộng lẫy, có đôi vợ chồng và hai đứa trẻ.

Đứa kia là con gái, khoảng chín tuổi còn đứa kia là con trai, khuôn mặt non nớt kia có lẽ là bảy tuổi.

Tối đó, gia đình ấy còn ăn nói cười đùa rất vui vẻ nhưng ngày hôm sau lại đưa tin căn dinh thự đã cháy, tất cả người ở trong đều chết hết riêng đứa con trai út là còn sống.

Đứa con trai út được tìm thấy gần cửa đi xuống căn hầm- căn phòng mà không một ai biết cả.

Không lâu sau đó, đứa con trai út cũng được một gia đình quý tộc nhận nuôi.

Con trai út ấy tên là Trần Phong Hào, khi vừa được nhận nuôi em đã nhận ngay một ánh mắt vô cùng chán ghét của đứa con gái trong gia đình.

Ngược lại thì em rất được người anh cả và người anh hai rất thương.

Nếu buổi sáng thì em có lẽ bị đánh rất nhiều từ chị nhưng đến buổi tối thì sẽ nhận được sự yêu thương từ hai người anh

-Mai anh không đi làm hả, Sinh_ Hào thắc măc, thường thì anh cả của mình sẽ ngồi làm việc đến khuya để mai đi làm mà

- Mai anh được nghỉ, nhưng chữ "anh" em để đâu rồi Hào_Trường Sinh đã nói nhiều lần về việc này mãi mà em nhỏ không chịu nghe

-Hào ơi, tới giờ uống sữa rồi nè_ Tiếng của Quang Anh đấy.

Người anh hai của em

_À! thông báo cho em biết, mai bạn anh qua chơi đó, hong có quậy á nha_Quang Anh

-ò, vâng.

Bạn anh có đẹp hong, cho em tuyển rể sớm đi_Hào

- Ai cho, cành vàng lá ngọc của bạn anh mà_ Quanh Anh không thích gả em cho ai đâu

Có bóng người phía sau cánh cửa.

-Mày được lắm, Phong Hào_

-Tao sẽ giết chết mày_

Hôm sau

-Hào, ăn đàng hoàng coi, đừng có cắm cây đũa thế chứ_ Sáng nào cũng vậy hết, ngày cũng nghe tiếng la của anh cả hết, Hào bùn nào Hào không nói

- Quanh Anh ey, đâu rồi

- Ai vậy ạ?_

-À, anh là bạn của Quanh Anh, em thấy nó đâu không

...

-----------------------

-Hào...Hào..Hào, mày bị sao vậy_An từ trong phòng bếp chạy ra xem Phong Hào, đang tám chuyện cái nghe tiếng Hào khóc phải chạy ra xem

-Nhỏ gặp ác mộng rồi, đêm nào chả vậy_Kiều

-Mai kể tiếp nhỉ, bây giờ thì đi ngủ thôi, tội nhỏ lắm_Tú

*Hào à, tao xin lỗi mày nhưng mà tao không thể làm trái lệnh được, đành vậy thôi*_Đức Duy

-----------------------------------------------

Sốp đổi lại rồi bộ kia rhycap nhé mọi người

Cho tui một vote nha
 
[ Atsh] 7 Điều Bí Ẩn
Chạm mặt


Sáng hôm sau, trong căn phòng bừa bộn, chăn gối bay tứ tung.

Có 6 con người còn đang nằm ngáy ngủ, chân người này gác lên người kia, tóm lại là rất bừa.

Reng reng reng- là tiếng chuông báo thức của Anh Tú

-đứa nào tắt cái báo thức coi, bật lên cho ai ngủ hảaa_

- Báo thúc của ông Tú chớ ai, aaa ồn quá, cíu bé với_Chiếc giọng lanh lảnh này chỉ có thể là của Thành An chứ của ai

Phong Hào bước vào phòng ngủ của cả bọn, tay cầm ly nước ấm và giọng có chút ngáy ngủ:

- mọi người ơi, 6h30 rồi sao kêu hôm nay đi tham quan trường mà giờ chưa dậy dị tròi

-a..cái chân gà của tui...ai lấy chân gà của an rồi

Hào có chút phán xét về hành động của bạn mình-Thành An vừa ôm chân em mà còn nói mớ nữa chớ

-sao hào dậy sớm thế, mới có 6h-

-duma trễ rồi bây ơi!! má nhanh lên không hết mẹ đồ ăn giờ!! trời ơi dậy đi bây ơi!!

-hazz...

Em thở dài khi nhìn cái cảnh hoảng loạn này đây- An còn ngày ngủ, nói mớ ; Trung bị Anh Tú đá để kêu dậy; song Hùng thì nằm ôm nhau ngủ; còn bà Kiều ờm... cắn nát con rắn bông rồi, rớt cả bông gòn bên trong nữa chứ.

Lại phải để Phong Hào đây ra tay

-đứa nào dậy trước tao tặng đứa đó 2 ly trà sữa n-

-tao dậy trước rồi!!

Phong Hào chưa dứt câu là cái miệng lanh lảnh của bà Trung vang lên

-duma mày quỷ Trung, mấy thứ đó thì nhanh lắm

đến 7 giờ thì cả đám mới xong xuôi hết.

Hôm nay ai cũng vui vẻ hết, bởi vì hôm nay cả đám sẽ tham quan xung quanh ngôi trường này.

Cả bọn đi xuống sảnh, sảnh ở cạnh lối vào chính của ký túc xá, nếu từ cửa bước vào ký túc xá chắn chắc sẽ đi ngang qua sảnh.

Trong sảnh đặt vài cái sô pha và bạn uống trà, nhìn nó có vẻ hơi cũ. có một cái giá sách to ở góc sảnh, có màu nâu trầm, vài cuốn sách, truyện tranh và mấy món trò chơi cờ bàn được trên đó.

Chắc đều là của các anh chị khóa trước tặng cho khóa sau

ký túc xá hôm nay vẫn vắng như vậy có lẽ là mấy ngày đầu làm thủ tục thôi

-nhưng mà bây đi sao đừng đụng mặt ai đó là được

Hào nhắc nhẹ cho cả đám nghe

- há, mày đừng có lo nó mà thấy tao thì chỉ có nước chạy mà thôi

Anh Tú tự sĩ tự vỗ ngực mình

-mà biết sao không Tú, miệng anh linh lắm không sai đâu

-nó kìa

Cả đám không hẹn mà cùng nhìn vào hướng chỉ của Đức Duy

Có hai cô gái đang đi chung với nhau, một người thì bưng cả đống sách trên tay người thì vừa đi vừa đánh phấn.

Thành An mới nhìn mà đã muốn đâm chọt nhau lắm rồi

-Ta nói hả mặt đã dày rồi mà hả còn trét thêm miếng bê tông lên mặt nữa, trông thấy ghê không Duy

-Không có hip hop như Duy gì hết_Duy bĩu môi chê nha

Hào bây giờ đang rất muốn tàng hình lắm rồi,vướng vào con đó phiền vãi ra.

Giống như câu "Cầu được ước thấy" nhưng Hào cầu được thôi không có thấy nên là...

- Ủa, người bạn cũ của tôi nè, lâu quá không chắc cũng còn nhớ tôi chứ nhỉ_Cô ta trưng ra bộ mặt giả tạo hết sức( dễ đấm )

-ừm, nhưng có những thứ mà mình không cần thiết phải nhớ đâu nhỉ?

Bà kiều bực lắm rồi nha, mới sáng mà đã gặp vong rồi

Hào thấy cô ta định mở miệng nói cái gì có nhưng rồi lại im lặng.

Cả bọn đi được một đoạn khá xa cô ta rồi mới mở miệng nói chuyện

- mới sáng mà gặp thứ gì đâu không

-ê mà tí đi ăn ngoài không, tao biết được một quán khá ngon đó

Đang nói chuyện rất hăng say thì...

-duma hào ơi, đừng có nhìn phía trước

....

----------------------------------------------

Cho tui một vote nha

lặn hơi lâu rồi 🙂))))
 
Back
Top Bottom