Cập nhật mới

Fanfiction ATSΗ - Hybrid Human

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405447726-256-k88913.jpg

Atsη - Hybrid Human
Tác giả: Aguen_za
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hybrid Human - Người lai
Nơi mà người lai và người thường sinh sống chung với nhau, sinh tồn, phát triển và tiến hoá



hybridhuman​
 
Atsη - Hybrid Human
Hybrid Human


Hybrid Human – hay gọi đơn giản là Hybrid hay người lai.

Là một nhóm người lai tạo giữa người và động vật đặc trưng trên trái đất.

Họ vừa giống người vừa giống động vật.

Các Hybrid được phân loại giống với động vật trên trái đất, tuy nhiên họ có ý thức, hành vi, cảm xúc, suy nghĩ, biết kiềm chế bản năng hoang dã.

Các Hybrid sống chung với con người, học và hiểu biết, suy nghĩ và hành động như loài linh trưởng cấp cao.

🎼♪✧✿

Phạm Lưu Tuấn Tài

🦁

"Nơi này thật kì lạ, loài người lúc nào cũng cho rằng mình thượng đẳng."

Hybrid

Chúa sơn lâm, nhìn xa trông rộng, mỗi tội hơi quá xuân thì.

💐

Đặng Thành An

🐣

"Ủa gì?

Rác đổ vào thùng còn lỗi đổ lên đầu tui nè!"

Hybrid

Gà con, nghịch ngợm, xém toi mạng.

🎼♪✧✿

Trần Minh Hiếu

🦀

"Em đây!

Anh cần gì á?"

Hybrid

Cua biển, trầm tính, mê bắp.

💐

Lê Thành Dương

🐇

"Híu ơi?

Híu à.

Em đâu òi?"

Hybrid

Thỏ trắng, thích sữa bắp, vui vẻ.

🎼♪✧✿

Nguyễn Trường Sinh

"Tặng em con chim"

Người

Cụ Luân hạt nhài, xương khớp.

💐

Bùi Anh Tú

"Anh đi ra đi!!"

Người

Bé bi, xính lao, bảo ghét anh mà lúc nào cũng dính cụ.

🎼♪✧✿

Bùi Duy Ngọc

🐍

"Ê?

Anh không có dê nha?!"

Hybrid

Lục đuôi đỏ, nuôi một bé mèo tên Ly Bùi, nhưng nhỏ không bao giờ cắn.

💐

Phạm Khôi Vũ

🐈

"Còn thầy thì tránh xa em ra."

Hybrid

Mèo nhỏ từ Đức, tĩnh lặng, Ngọc ở đâu Vũ ở đó.

Xính lao.

🎼♪✧✿

Phạm Đình Thái Ngân

🐿️

"Chúng bây trốn cho kĩ vào.

Tao gọi thằng Lan còng đầu bây giờ."

Hybrid

Lào mà lún, cam chịu cho em leo lên đầu lên cổ.

💐

Trần Quang Trung

🐬

"Hùng nhớ về sớm nha con.

Má nấu cơm sớm ó."

Hybrid

Hét lên tần số cá heo dù cố gồng.

Mama iu cụa gấu con.

🎼♪✧✿

Bùi Thế Anh

🐅

"Trong toán học, a lúc nào chả đi với b hả em?"

Hybrid

1 9 1 10 với em ghệ hổ báo láo nháo.

Tán ẻm muốn dài cổ.

💐

Trần Thiện Thanh Bảo

🐆

"Xin lỗi nhưng tao dốt toán, oke?"

Hybrid

Xính lao, ánh mắt đi trước lời nói theo sau.

🎼♪✧✿

Nhâm Phương Nam

🐶

"Cấm bây rủ Đạt đi nhậu.

Mai ẻm còn đi làm."

Hybrid

Chuyên viên makeup mà nền mình dày hơn nền khách.

Bác sĩ pháp y.

💐

Dương Thành Đạt

🐱

"Tao ban cho mỗi đứa mỗi cái còng c8 đấy."

Hybrid

Cốm chìm, mèo xinh iu, luôn bị cún bự dụ dỗ làm mẫu makeup.

🎼♪✧✿

Hoàng Kim Long

🐉

"Thích thì nhích?

Sao?

Bạn sợ à?"

Hybrid

Rồng đất, không ngại var đứa khích bạn bé nhà mình.

Ngông.

💐

Phạm Anh Quân

"Thôi mà Long ơi, em xin bạn mà!"

Người

Kẻ thuần hoá rồng đúng nghĩa.

Hiền khô.

🎼♪✧✿

Lê Hồng Sơn

🐦

"Kí biên bản rồi nộp phạt thôi.

Giờ thì mời anh lên phường."

Hybrid

Cốm không chìm, giao thông, ông cụ non.

💐

Ngô Nguyên Bình

🐘

"Ê?

Tui lười chứ tui không ngoo đâu à!"

Hybrid

Voi con, dễ khóc, tâm lí yếu nhưng lại làm bác sĩ.

🎼♪✧✿

Nguyễn Thái Sơn

🐈

"Công ty truyền thông siêu cấp vip-pro xin chào quý khách."

Hybrid

Mèo hồng, truần thông biển, làm hề.

💐

Trần Phong Hào

🐩

"Tôi, phải là kèo trên!"

Hybrid

Cún chảnh, có ánh mắt "biết cười" đúng nghĩa.

🎼♪✧✿

Lê Trung Thành

🐴

"Tại sao trái đất lại tròn?

Tại sao vạn vật lại xoay?"

Hybrid

Một vạn câu hỏi vì sao, biết hết nhưng giả khờ.

💐

Nguyễn Đức Phúc

🦋

"Em có thể ngừng hỏi được không Rik?"

Hybrid

Công việc là trên hết, tình cảm tính sau.

🎼♪✧✿

Ngô Hải Nam

🐧

"Bạn nhỏ đâu nhờ?

Ra ăn nào?"

Hybrid

Chăm bạn như chăm con, luôn có thằng em báo đời theo sau.

💐

Võ Đình Nam

🐦

"Bạn nhỏ ăn rồi, no lắm, bạn lớn ăn đi."

Hybrid

Được chăm như em bé, cưng như cưng trứng, cũng có thằng em báo.

🎼♪✧✿

Nguyễn Hoàng Bách

🐆

"Chuột con?

Chuột con ra ăn nào?"

Hybrid

Em trai nuôi Hải Nam, báo anh từ nhỏ đến lớn.

💐

Lê Hồ Phước Thịnh

🐁

"Đếch muốn ăn, anh ăn đi, tui đi với bạn tui.

Hybrid

Xính lao, em trai nuôi Đình Nam, toàn đi chơi khuya.

🎼♪✧✿

Trần Đăng Dương

🐇

"E-em, em ah.. em xin lỗi mà..."

Hybrid

Nói lắp, bất cẩn, cốt Hải Đăng.

💐

Lê Quang Hùng

🐢

"Sao lại xin lỗi?

Em đau ở đâu à?

Xem nào."

Hybrid

Tốt bụng, hiền lành.

Vô tình va phải em ghệ nói lắp.

🎼♪✧✿

Đỗ Nhật Trường

🦅

"Thằng Tứn Di bớt hộ bố, tránh xa cái lồng chim nhà bố ra."

Hybrid

Người chăm vịt, bị cho vào brozone vì em ghệ ovt.

💐

Lê Quang Huy

🦆

"Anh thích anh trai em mà.. buông em đi."

Hybrid

Vịt con, cho người ta vào brozone, ovt.

🎼♪✧✿

Nguyễn Tuấn Duy

🐸

"Kệ tao đi mày, cho vào thăm mấy đứa con mày đi."

Hybrid

Sợ ếch nhưng ảnh là ếch🙂))).

Sợ rắn nhưng bồ ảnh là rắn.

💐

Nguyễn Thanh Pháp

🐍

"Tròi oi dạt ra cho mẹ múa."

Hybrid

Xà nữ, cao cao tại thượng, crush nhiều anh.

🎼♪✧✿

Lê Thượng Long

🐵

"Khang ơi, nhục quá..."

Hybrid

Bị friendzone mà không biết, đơn phương.

💐

Phạm Bảo Khang

🦆

"Em là búp măng non, em lớn lên trong vùng cách mạng..."

Hybrid

Cho người ta vào friendzone mà không biết.

Không biết ngại là gì.

🎼♪✧✿

Đỗ Hải Đăng

🦈

"Theo Hiến pháp 2013, điều 44

Công dân có nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc.

Phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất."

Hybrid

Luật sư, thẩm phán, người nắm giữ nhiều mạng nhất.

💐

Huỳnh Hoàng Hùng

🐻

"Một là tập đến 12 giờ đêm hoặc là đến sáng mai.

Chọn?"

Hybrid

Dancer, uống sữa ngày 8 cữ.

Con iu của mama Chun.

🎼♪✧✿

Bùi Trường Linh

🦐

"Trông anh khổ lắm hả?"

Hybrid

Người cha già khổ nhất thế giới.

Tưởng mới từ Cam về.

💐

Đỗ Việt Tiến

🐦

"Mịe ông Lui Bình, trả áo đây!"

Hybrid

Người chăm người cha già.

Két đầu đỏ có tiếng.

🎼♪✧✿

Nguyễn Xuân Bách

🦈

"Rrrrrrr-!?

Ủa anh Chương?

Alo?"

Hybrid

Con (được nhận) anh Chương, chăm bạn từng li từng tí.

💐

Nguyễn Thành Công

🦄

"Anh Chương qua đây em có cái này hay lắm nè!"

Hybrid

Chuyên gia phá bạn, nũng nịu.

Bé bi.

🎼♪✧✿

Phan Đức Nhật Hoàng

"Hoàng hong hỉu mõi ngừi đan noái gì hết."

Người

Giọng lơ lớ, Việt kiều Mỹ gốc Huế.

💐

Đỗ Nam Sơn

🦉

"Hoàng không hiểu thì để em dịch cho."

Hybrid

Chiếc máy dịch thuật cho Việt kiều, sống về đêm.

🎼♪✧✿

Nguyễn Quang Anh

"Con cừu hôm nọ nó đạp gãy cửa nhà em rồi bố."

Người

Ca sĩ nổi tiếng, lâu lâu thay cửa nhà một lần vì bị một con cừu tấn công.

💐

Hoàng Đức Duy

🐏

"Gì?

Tui biết tui đẹp zai zồi, hihi."

Hybrid

Cừu con phá phách vì không thích bạn tóc vàng.

🎼♪✧✿

Phạm Hoàng Khoa

🐺

"Nốc rượu cho lắm rồi quậy quán tao."

Hybrid

Chủ quán Pocha 88, tiếp khách thì ít tiếp báo thì nhiều.

🎼♪✧✿

Trần Tất Vũ

"Nhân Trần trà đá anh chê

Gỏi gà vi cá anh mê hết hồn."

Người

Người dọn dẹp bãi chiến trường của mấy con báo trong quán

🎼♪✧✿

Vũ Cát Tường

🐱

"Cho anh về với vợ đi màaa."

Hybrid

Người luôn được các anh em tâng lên trời, hiền lành.

🎼♪✧✿

Phạm Anh Duy

"Thằng Long Đất mày coi chừng anh."

Người

Anh trai họ của Quân, khắc chế thứ hai của Rồng đất.

🎼♪✧✿

Nguyễn Anh Tú

🐘

"Hú hahahah.

Anh mày thành công rồi các em!!"

Hybrid

Người bất thường, đang tìm cách tán đổ chị đẹp xinh iu LyLy.

🎼♪✧✿

Đỗ Phú Quí

"Súyt...xuy...súyt...xuy."

Người

Hạt nhài, chủ quản sân pickleball lớn nhất nhì Việt Nam.

🎼♪✧✿

Nguyễn Tuấn Kiệt

"Trốn trong cái ang nước chi cho cực hè?"

Người

Đã có vợ, luôn bị gank khi chuẩn bị vào game.

🎼♪✧✿

Công Văn Dương

"Các chú cứ chơi thế bảo ngoo lại giãy."

Người

Chillguy never sai.

Mát mát tẻn tẻn.

🎼♪✧✿

Vũ Đức Thịnh

"Trán sân bay ăn hết của nhà bây hả?"

Người

Sắp cưới, đại sứ tóc giả.

🎼♪✧✿

Nguyễn Ngọc Dương

"1 vote kick chính thọ khỏi group.

Cạn phước vl."

Người

Chủ quán ốc, đang trong mối quan hệ mập mờ với một đàn anh.

🎼♪✧✿

Nguyễn Lê Minh Huy

"Ây dô Robber anh tới rồi nè!"

Người

Chưa có hình đã có tiếng, ồn hơn chợ Bến Thành.

🎼♪✧✿

Trương Anh Phúc

"Thằng Rob im đi, ồn vcl."

Người

Võ sư, cốt Minh Huy, 1 hit là nằm.

🎼♪✧✿

Vũ Trường Giang

"Múa đi mấy em, anh mời."

Người

Anh Giang "vũ trường".

Vũ sư sàn bar.

🎼♪✧✿

Nguyễn Đình Dương

🦏

"💃🕺💃🕺💃💃🕺"

Hybrid

Nguyên nhân của những hành vi lạ lẫm mang tên Hội chứng TEZ.

🎼♪✧✿

Vũ Tuấn Huy

"I don't dance!"

Người

Lowkey hơn cả lowkey, ít nói đến đáng sợ.

🎼♪✧✿

Truyện mới, ra chap hay không còn tùy🙂)))))

Ngẫu hứng khi đang ngồi vẽ

Tuân thủ các quy tắc khi đọc truyện trên app cam.

Cảm ơn
 
Atsη - Hybrid Human
1


Ánh mặt trời rực rỡ len lỏi giữa những hàng cây rợp mát.

Phạm Hoàng Khoa im lặng hưởng thụ sự ấm áp mà ánh dương mang lại.

Gã ngồi trên chiếc ghế đẩu rất lâu, đôi tai lớn khẽ động qua lại.

Tờ nhật báo mới nhất mà Minh Huy gửi tới còn thơm giấy in, gã không biết từ khi nào, thói quen dạy sớm đọc sách báo đã trở thành thường lệ.

Như cách thằng nhóc Hồng Sơn hay làm.

Minh Huy ló đầu ra, tay bưng tách trà ấm đặt trên bàn, cười hì hì, ánh mắt gã sau gọng kính viền vàng trông lạnh lùng và sắc sảo, khẽ liếc y.

"Thầy, chân còn đau nhức gì không?"

"Còn, rất nhiều."

Gã đưa mắt nhìn xuống đầu gối phải, giờ đang nẹp lại và chờ lành.

Minh Huy bình thường vốn đã ồn ào nên bây giờ lại càng ồn hơn, luyên thuyên mãi.

Hoàng Khoa cũng chẳng buồn đánh thằng nhóc này nữa.

"Thầy, anh Bảo tới kìa!

Anh Bảo!!"

Giọng y lớn, vang vọng, như một đứa trẻ chờ mẹ đi chợ về.

Gã ngồi im chịu trận, điếc hết tai rồi, phải nhờ cán bộ thôi.

Thanh Bảo lấp ló sau cửa, mái đầu trắng cứ lượn qua lượn lại, miệng cứ "anh Khoa, anh Khoa" mãi.

"Không có chuyện gì thì lượn đi dùm anh."

"Ngừi ta có ý tốt mừ."

Thanh Bảo bĩu môi, đặt túi sâm Hàn Quốc lên bàn, lon ton chạy ra phía sau chiếc ghế đẩu, dụi mặt vào tóc gã.

"Amee mới qua sao?"

"Con bé về rồi, bận job mãi trên Bắc lận."

"Thế Anh?"

"Kệ thằng cha đó đi!

Em ghéc!"

Thanh Bảo mỗi khi có người nhắc đến Thế Anh lại xù lông lên, bắt đầu cào cấu tường nhà gã, miệng phun ra những câu chửi rủa Bùi Thế Anh, gã chỉ muốn hỏi ông anh còn bị ngủ gầm cầu không thôi mà?

Hoàng Khoa gấp lại tờ báo, đặt nhẹ lên bàn, tay vươn tới chạm vào cốc trà, nhâm nhi.

Nhìn em trai mình ngoan ngoãn gối đầu lên đùi thì lấy làm lạ.

Hỏi ra mới biết là chuẩn bị làm một bữa sinh nhật cho thằng nhóc Nam Sơn.

Gã cười.

"Không sao, nhưng anh nói trước, không tiếp báo đâu nhé.

Anh mày với Big không hốt bây về đâu."

Thanh Bảo cười tít mắt, nhào tới ôm chầm lấy cổ gã, cảm ơn rối rít.

Xong ngoe nguẩy đầu đi về.

Lần sau phải nói Tất Vũ thêm vài dòng thông báo ở quán mới được:

Không tiếp báo dưới mọi hình thức!

Gã quay sang, Minh Huy tủi thân ngồi xoay tròn đếm kiến từ nãy đến giờ, trông y tủi thân mà buồn cười quá, gã cũng ráng chống nạng, bước sang.

"Buồn hả?"

"Em cảm giác, em không có thuộc về nơi này..."

Nói rồi y lại ngồi đếm kiến.

Hoàng Khoa xoa đầu y, bảo y cùng mình đi sang quán.

Y lắc đầu.

"Thầy đang dưỡng thương mà, nên nghỉ ngơi đi, em nói anh Bắp nhờ thầy Ngọc qua trông quán cho."

"Ngọc nó có mà chịu."

"Được hết á thầy!

Yên tâm!"

Y vỗ ngực.

"Thầy cứ nghỉ ngơi nhé, em nói thằng Bách Bếu đem bún đậu tương ớt cho thầy."

"Miễn à, nghe đau bụng quá."

Gã lắc đầu.

"Em đem túi sâm mà Bảo nó đem sang đó, em để vào tủ trên bếp hộ anh."

Minh Huy vâng dạ, nhanh chóng dọn sạch đồ từ bàn vào nhà.

Còn Khoa chống nạng đi lên phòng ngủ, từng bước lên cầu thang thật khó.

Mà Minh Huy ở dưới thì "anh ơi cố lên!".

Gã lên được trên phòng ngủ thì y cũng xin phép ra về.

Căn nhà nhỏ trở nên im lặng.

Nói im lặng là thế, chứ tầm dăm chục phút sau thì y như rằng có người tới, không quà cũng bánh.

Cái đầu cam ló vào cửa cổng, giọng nữ trong trẻo vang lên.

"Karik?

Em có nhà không?"

Gã lật đật đi ra ban công.

Minh Hằng, với mái tóc cam quen thuộc, đứng ở dưới vẫy tay chào khi thấy gã.

Cô, theo sau là Hồng Sơn -nay nghỉ trực- và Nguyên Bình -được nghỉ phép- tay xách nách mang đồ đến.

"Sơn, đưa chị Min với Bình bò vào đi em."

Hồng Sơn gật đầu, đẩy cửa cổng, mời hai người vào trong.

Căn nhà nhỏ đón nắng ấm, sáng sủa.

Mà cô bây giờ mới biết.

Cậu em này sống đơn giản phết.

"Chào ba chị em."

"Dạ, anh Khoaaa."

"Anh ngồi xuống đi ạ.

Kẻo mỏi."

"Chào sói con."

Cô cong mắt cười, đỡ gã ngồi xuống ghế sofa màu nâu cà phê.

Túi đồ bổ được để trên bàn bếp.

Hoàng Khoa ngồi nhẩm, tính từ hôm gã xuất viện, đây là lần thứ 48 gã nhận đồ từ mọi người.

Nguyên Bình ghé sang ngồi, hết ôm gã rồi xoa đầu gối kia.

Trông anh như một đứa trẻ tò mò về mọi thứ.

À mà, anh là người đã hạ quyết tâm để cho bác sĩ khác phẫu thuật chân của gã theo đúng ý Hoàng Khoa.

Giờ nhìn lại, Bình xót lắm, muốn khóc lắm rồi.

"Anh còn nhức không?

Em thuê người chăm anh nhé?"

"Không đâu, anh tự lo được mà."

"Cần chị sang giúp thì báo một tiếng nhé, chị mấy bữa nay rảnh lắm."

Cô lắc đầu qua lại, ánh mắt ánh lên một tia hóm hỉnh đáng yêu.

Hồng Sơn nhìn chân gã, rồi nó đi ra ngoài, lát sau quay lại với một cái túi, mơ hồ nghe tiếng nước lọc bọc va chạm vào nhau.

"Túi chườm lớn, anh để mà dùng ạ."

Hồng Sơn đặt ngay cạnh bàn.

Bẵng đi lúc lâu, mọi người mới chịu về.

"Nên thuê người không ta?"

karik_koniz to justatee

Ê tee

Dạ?

Em bên quản lí dân sự mà đk

Vâng

Nhờ em kiếm đứa nào mặt uy tín chút

Biết chăm sóc người như anh

Xứng đáng cô đơn~

Thôi đi chưa🙂)

Nói chung là check mặt đứa nào bên y tế

Thấy uy tín

Nghe lời

Không ồn ào

Không cãi lời

Nói gì lm nấy

..v..v..

Giúp anh

Cái giá phải chả🤳

🙂🙂

Nhiêu



Đơn giản lắm

1 củ

M bòn tiền t đấy à?

Thế ông anh muốn k?

Thôi đc r

T bank cho

Hihi

Cảm ơn anh giai

😘😘

Chê má

Thanh Tuấn sau khi tài khoản +1.000.000 đồng thì vui ra mặt, gì chớ lấy được tiền cha này đâu có dễ.

Nhưng việc là vẫn phải làm, anh mở máy, vào file lưu trữ dữ liệu công dân rồi tìm bên phía file "Y tế", click chuột.

Bác sĩ à?

Lướt.

Y tá?

Để xem đã.

Hộ lý à?

Nhà ổng làm gì có trẻ sơ sinh?

Lướt.

Bác sĩ pháp y?

Càng không.

Thanh Tuấn gãi đầu.

Mấy ông con nhà gã thì bận việc cả.

Còn cu Bình bò làm bác sĩ tuần hơn chục ca mổ thì lấy đâu ra?

Y tá toàn nữ, sợ gặp gã là chạy mất hút.

Thôi thì liều vậy.

justatee to karik_koniz

justatee đã gửi hai ảnh

Hú ông anh

Coi có vừa ý anh k?

....hmmm

...

Hmmmm

Cũng

Tạm

Bên y tá hết người r à?

K phải hết người

Mà là tiêu chuẩn ông cao quá đó cha ơi

Em hỏi Su

Su chỉ lắc đầu

Bảo chỉ còn người này hợp lý nhất r

Mà hả

Nhỏ này bên khoa pháp y mà?

Chứ anh nhắm bên y tá vs hộ lý

Đa số là nữ

Mà gặp ông, ông hù con ngta chạy lấy mạng r chứ ai lấy tiền ông nữa?

T hù hồi nào?

Nhìn t hiền thấy mẹ ra

Hiền của anh là trừng mắt giơ nạng đòi bụp con ngta hả☺️

Mẹ lúc đó thg Nam híp nó k ngăn ông lại là cả đám ăn nạng của ông r

🙂))))))

Vậy đi

Chốt nhỏ này

Mai đến cũng được

R đó, em nhắn nó mai tới

Sẵn thủ luôn cây pm40 trong túi

Móc gân chân ông ra phòng trường hợp đòi đánh người😉

Nín đi

Cũng cảm ơn em

Anh nghỉ ngơi đây

Dạ, anh nghỉ

Gã nhìn đồng hồ tích tắc kêu, đã là giờ trưa và cậu em Xuân Bách đang bỏ thức ăn vào lại lò vi sóng, hâm nóng lại rồi đưa ra cho gã.

"Thầy ăn đi ạ.

Em lên dọn phòng."

Nói rồi cậu bước lên lầu, gã cầm đũa, bắt đầu ăn.

Đừng nói là mai thằng Nam híp nó mang cây PM40 sang thật?

Mẹ nó Thanh Tuấn, anh chưa muốn ngồi xe lăn đâu à!

----------/⁠ᐠ⁠。⁠ꞈ⁠。⁠ᐟ⁠\-----------

Bonus :

Nguyễn Minh Hằng

Min

Hybrid (Cáo 🦊)

"Chúc các tình yêu mãi keo."

Nguyễn Thanh Tuấn

JustaTee

Người

"Ừ ừ ừ."
 
Atsη - Hybrid Human
2


"Mẹ nó Thanh Tuấn.."

"Giề?"

Thanh Tuấn dửng dưng, nhìn người anh nhăn nhó.

Anh bước vào nhà, người đàn ông cao ráo phía sau khẽ cúi đầu, tay cầm túi đồ.

Gã khẽ liếc anh, rồi đi vào.

Đồng hồ lách cách, tiếng chuông trầm khẽ phát ra 8 hồi.

8 giờ sáng, còn gã chỉ mới vừa tỉnh dậy.

Kết quả là mắt chưa mở thì tiếng của Thanh Tuấn đã đập vào màng nhĩ của Hoàng Khoa.

"Em đưa người đến rồi, đừng đánh người nha anh."

Anh cười tít cả mắt, thong thả ra về.

Gã chống nạng đi, người còn lại khẽ cất giọng.

"Anh.. chắc chuyện này em không cần hỗ trợ đâu nhỉ?"

Hoàng Khoa im lặng gật đầu, đi dến phòng vệ sinh.

Mẹ nó Thanh Tuấn, giấc ngủ yên bình của bố.

Tiếng nước xả xuống, người bên ngoài đặt túi đồ gọn một bên bàn, đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ.

Dời mắt sang phòng bếp, bước đến.

"Bình thường anh ăn gì nhỉ?

Một chút đồ đóng hộp trong tủ lạnh...

Ăn uống kiểu gì thế này."

Hoàng Khoa bước ra với gương mặt đã tươi tỉnh hơn, gã bước đến bàn ăn, đồ được đặt ngay trước mặt.

Cơm trứng omurice rưới kèm sốt demi-glace, một cốc trà nóng nghi ngút khói bên cạnh.

"Cảm ơn nhóc."

"Rất sẵn lòng, mời anh thưởng thức."

Người kia bước ra bàn trà, lục lọi trong túi để lấy cái gì đó.

"Nhóc, tên gì ấy nhỉ?

Quên rồi."

"Nhâm Phương Nam, bác sĩ pháp y."

Người kia cười, đôi mắt cong cong nhìn gã ăn dĩa cơm một cách ngon lành.

"Trước em gặp anh trên bệnh viện, mới có một tuần mà anh đã quên rồi."

"À, cái cậu cản tôi đánh người trong phòng bệnh đó hả?"

Gã thổi cốc trà, trước mặt xuất hiện một tờ nhật báo.

"Cậu Minh Huy gửi anh, số hôm nay."

Phương Nam dọn đồ trên bàn vào bồn rửa, dáng người cao ráo, bước đi vững chãi, dường như người này không có thứ gì có thể làm anh ta bận tâm vậy.

Gã im lặng đọc tờ nhật báo.

Báo đăng bài mới nhất, là một vụ nổ pháo săn bắt Hybrid ở ngoài đảo nhỏ phía Nam và đã bắt được một băng nhóm đứng đầu.

"Bọn chúng không thể sống có nhân tính sao?"

"Anh Tài có dính tới vụ đó.

Cũng may anh ấy không sao."

"Chú biết à?"

Gã nhướn mày.

"Đạt nhà em nói từ đêm qua."

Hắn nhún vai.

"Cũng may các Hybrid trong vụ nổ pháo đêm qua không ai bị sao cả."

"Ít nhất là về mặt thể xác."

Hắn cười gật đầu, xắn tay áo len lên quá khuỷu tay, bắt đầu dọn nhà.

Hoàng Khoa đi ra hiên sau nhà đón nắng.

Tiểu đảo phía Nam, 22 giờ 24 phút tối.

Dương Thành Đạt lau vệt máu trên bắp tay, Lê Hồng Sơn ngồi ngay cạnh chật vật cầm máu cho người anh.

Nó đưa mắt lạnh nhìn quanh, cái lạnh của tiết trời và sự âm u trong rừng khiến người ta sởn gai óc.

Nó ghim mảnh ghim cài vào miếng vải sơ cứu, Thành Đạt nhăn nó, nhưng không phát ra bất kì âm thanh nào.

Hồng Sơn trèo lên thân cây để quan sát vị trí bọn săn bắt.

Tiểu đảo phía Nam này ít dân thường, đa số đều là các Hybrid.

Những kẻ vô nhân tính đã đánh đổi sự sống của những sinh linh hoang dã lấy những đồng tiền vàng bằng đôi bàn tay dính đầy máu bẩn, dơ dáy và nhơ nhuốc của tội ác và lòng tham.

Một đợt nổ pháo khác vọng ra, nằm ngay khu tập trung của dân, Thành Đạt luồn lách qua các rặng cây, sử dụng tầm nhìn và cảm ứng của Hybrid mà tiếp cận vị trí.

Mùi máu tanh, tiếng gầm gừ và tiếng thét át tiếng gió và pháo nổ.

Anh và đồng đội tiến hành cuộc rượt đuổi.

Hồng Sơn nó bay trên cao, cố tình phát ra tiếng vỗ cánh rồi dồn ba kẻ vào một cái hang nhỏ.

"Chị, các cháu và những người ở đây, lên xe tuần tra để chúng tôi di tán."

Tiếng loa phát ra, những người xung quanh bắt đầu di dời.

Để lại những tiếng la ó và tiếng súng điện rì rẹt phía sau.

"Ah-?"

"Một con gà con?"

"Anh có chắc nó là Hybrid không?"

Tuấn Tài, vuốt sắc nhọn, bờm quanh cổ dần thu lại, đôi mắt của kẻ cao ngạo giờ đây đã thấm mệt, chìa đôi bàn tay ra cho hai anh em xem.

"Là một chú gà nhỏ xíu."

"Nó là Hybrid?"

Tuấn Tài và Thành Đạt gật đầu, anh vươn tay đón vào lòng, bảo Hồng Sơn lấy ra một cái lồng để bảo vệ.

"Cảm ơn hai cậu."

"Không, em phải cảm ơn anh mới đúng, anh đã bảo vệ một sinh linh nhỏ."

Con gà nhỏ lim dim mắt, thở đều trong lồng nhỏ.

Tuấn Tài hơi cụp mắt.

"Anh đến trạm với bé nhé, cách khoảng một cây số, bọn em tiếp tục cuộc truy đuổi đây."

Hồng Sơn sải cánh bay lên cao, còn Thành Đạt nhanh chóng chạy theo mùi thuốc pháo.

Tuấn Tài ôm cái lồng con trong tay, sử dụng lực chạy của một mãnh thú, chạy về phía ánh đèn trong đêm.

Càng đến gần, mùi thuốc pháo, mùi máu tanh và gió biển mằn mặn quấn quanh mũi, Thành Đạt nhăn nhó, vết thương cầm chừng đã mở toạc miệng, máu chảy ròng ròng, đội Cảnh sát và lực lượng Bảo vệ Hybrid đã bao vây xung quanh, dồn những kẻ vô nhân tính ấy vào thành một tốp.

Những vệ binh, lính cận chiến từ từ tiến lại, nhanh chóng áp giải những kẻ săn bắt.

"Không còn thuốc pháo hay vũ khí các loại, thưa Đội trưởng."

"Đưa bọn họ lên xe tuần tra."

Tiếng ổ khoá lọc cọc, cánh cửa sắt mở ra, những binh lính áp chế và đưa chúng vào trong.

Cánh cửa khép lại, ổ khoá vang lách cách.

Động cơ ô tô vang lên, tiến thẳng về đồn.

"Những ai tham gia mà bị thương, lên xe tuần tra để các đồng chí khác chở đến bệnh viện?"

Đa phần mọi người đều bị thương nhẹ, chảy máu hoặc đại loại thế.

Thay vì lên xe tuần, họ lại tiếp tục công việc rà soát những phần tử còn sót lại, đảm bảo dân số không bị thiệt hại hay mất mát.

"Liên lạc với Cục bảo vệ Hybrid, thắt chặt kiểm soát và mở rộng bảo vệ ở những khu vực tiểu đảo lân cận."

Giọng lạnh, trầm và uy nghiêm của đội trưởng vang dội trong lồng ngực, dáng vẻ uy nghiêm của người đứng đầu bỗng chốc tan biến đi khi quay sang hỏi thăm những người bị thương, nhẹ nhàng và ân cần, ra dáng của một người đã có gia đình.

Mọi người trêu, bảo nhau : "Đội trưởng đã trưởng thành hơn rồi, anh em mừng chết mất."

Mỗi lần như thế, họ lại nhận được những cái cốc yêu lên đầu, nhưng có hề gì?

Chỉ cần mạng sống của người dân an toàn và trật tự của xã hội ổn định là may mắn lắm cho họ rồi.

Họ cũng chẳng cầu mong xa xôi cho chính họ.

datlohan —> nhamphuongnamm

22:12

Bạn lớn chưa ngủ ạ?

Cái này tớ phải hỏi bạn bé đấy?

Sao bạn bé chưa ngủ?



Tớ mới đi tuần tra về

Mà nè

Sao?

Bạn bé ơi?

Sao im ắng dị?

Tớ làm bạn buồn ạ??

😭😭

Bạn ơi??

Huhuhhh

Sao im lìm dịiiii?

Bạn đã bỏ lỡ cuộc gọi này

Bạn đã bỏ lỡ cuộc gọi này

00:12

Ủa🙂)??

Bạn lớn gọi tớ hả?

Ui xin lỗi mò😿

Tớ bận quá

Bạn bé tự dưng lặn

Lm tớ lo lắng quá huhu

Tớ...

Mới đi tuần

Mà trên đấy có nghe nổ pháo hay súng j k?

K

Bọn tớ mới bắt đc ổ săn đó

Bạn lớn cũng phải xem xét coi nha

Săn bắt á????

Bạn bé có bị sao không?

Có bị thương không?

Mọi người sao rồi?

Có ai bị bắt không?

Bọn chúng bị giải rồi hả?

Quân đáng chết

nhamphuongnamm đang nhập...

Tớ k sao đâu mà

Mọi người ổn, còn bọn chúng được tống xuống nhà giam r

Sáng sớm mai sẽ lấy lời khai

Bạn lớn đừng kích động màa

nhamphuongnamm đã bắt đầu cuộc gọi

Đồng ý | Từ chối

"Nghĩ lại vẫn thấy mắc cười, nó trông thấy anh, sợ quá rồi hoá đá tại chỗ, chẳng dám hó hé gì cả."

"Anh nghĩ sao nếu từ đâu ra xuất hiện một vị chúa tể lang thang trong một nơi yên ắng, và nó chỉ là một đứa trẻ?"

Hồng Sơn im lặng nghe hai anh lớn Thành Đạt và Tuấn Tài nói chuyện, nó kiểm tra chiếc lồng sưởi.

Bên trong, một con gà nhỏ tầm khoảng 1 tháng vẫn lim dim mắt, máy kiểm tra vẫn hiện những đường sóng đều đều.

"Anh nghĩ là sẽ hoảng sợ, và đúng như vậy.

Nó đã xỉu ngay sau đó."

Y tá đẩy xe thuốc đến, xử lí vết thương trên cánh tay anh.

Mùi thuốc tím đắng nghét, mùi bông tẩm cồn, mùi máu và mùi thuốc khử trùng, những mùi đặc trưng mà bệnh viện nào cũng có.

Hồng Sơn giang rộng đôi cánh, nó cũng bị thương sau trận cận chiến vừa rồi, cánh bên phải bị cháy xén một mảng lông, khét lẹt, trơ trọi.

Nó được tiêm thuốc tê để loại bỏ phần lông cháy đi, bôi thuốc cỏ để mọc lại lông mới.

"Anh nghỉ ngơi nhé, bọn em về."

Thành Đạt bước ra phía cửa, dìu Hồng Sơn ra xe.

Hai anh em về cục ngay sau khi xử lí vết thương.

"Anh, anh Bình liệu không cười em chứ?"

"Gì đấy?

Không đâu, Bình không cười em đâu, thậm chí là lo sót vó lên đấy."

"Anh khẳng định?"

"100%"

Nó tần ngần ra một lát, rồi dựa lên vai anh, ngủ thiếp đi.

.
 
Atsη - Hybrid Human
3


Ai nói tụi báo nhà gã ngoan đâu?

Ra đây tao bảo.

Thanh Bảo cầm micro solo rap-battle 1vs1 với Xuân Bách.

Con cá mập kia tuy đã xỉn nhưng lời nói như dao gỉ sét cứa vào da.

Một cá mập một báo rap như muốn nuốt luôn mic.

Minh Huy, Tuấn Duy, Nhật Trường với ba nhóc quỷ đồng niên vừa quẩy tưng bừng vừa hát Like a Horse trên nền nhạc Bolero.

Thành Dương múa ballet, Nam Sơn vừa đủ tuổi đã quẩy Vinahouse.

Quang Hùng ke đầu, hai vũ sư Tuấn Kiệt và Trường Giang thay phiên nhau dạy cho Tất Vũ nhảy đúng cách.

Nguyên Bình tuy bận rộn việc trên bệnh viện nhưng ngày trọng đại của em út, y không ngần ngại tham gia.

Y với Hồng Sơn nhảy ngựa, không cẩn thận té chổng vó ra sàn.

Mặt tiếp đất nhưng miệng vẫn hô hố cười, hai anh em ôm nhau, trông ngố hết sức.

Bảo Khang, đứa nhóc dù có men hay không, lúc nào cũng trong tình trạng xỉn, nốc được vài ly, cậu mò điện thoại ra, cười ngờ nghệch, miệng lẩm bẩm gì mà thuốc, cháo ếch, niêu phù thủy.

Kiểu gì ngày mai cậu sẽ làm một nồi cháo ếch phù thủy đen ngòm, nổi bong bóng khí và lềnh bềnh cơ man là lá, hành, tiêu...

Nghĩ thôi cũng thấy sợ rồi.

Hoàng Khoa nhìn mấy nhóc quỷ đang làm loạn trong quán tại khu SVIP, có phần ngao ngán.

Quay sang ba đứa nhóc mới từ nơi khác về, Nhật Hoàng, Thành Công với Khôi Vũ yên lặng thưởng thức đồ ngọt, trò chuyện với hai anh lớn Anh Phúc và thầy Ngọc, lâu lâu phát ra tiếng cười nho nhỏ thích thú.

Có lẽ góc nhỏ đó là bình yên nhất khu SVIP.

"Đứa nào còn tỉnh thì lôi nhau về đi nhé.

Khuya lắm rồi."

"Bảo, Bách, hai bây nghe anh nói không đấy?"

Thanh Bảo và Xuân Bách quay đầu sang nhìn, giọng khàn đi vì men rượu.

"Em còn tỉnh, anh.. hức, anh không phải lo."

"Không ai uống nhiều mà nói mình không say đâu, Bảo."

"Bách, bỏ mic xuống cho thầy."

Xuân Bách nghe vậy cũng ngoan ngoãn làm theo, không tự chủ ngã rạp xuống đất.

Thanh Bảo cười ha hả, ngồi phịch xuống ghế dựa êm ái mà nghịch bao thuốc lá.

Dù nó không hút, nhưng việc tò mò thế này là không nên.

Gã phải dùng biện pháp mạnh hơn cho báo nhà mình.

Bùi Thế Anh.

Gã mở điện thoại, ấn số gọi cho hắn.

Sau hai hồi chuông, hắn bắt máy.

"Mang bé nhà ông về này, ông già."

"Ở đâu?"

"Quán tôi."

Điện thoại tắt máy.

Gã thở dài, nói bảo vệ khiêng mấy con mọt say xỉn này xuống tầng hầm.

Duy chỉ còn đúng sáu người là tỉnh táo, thêm Phương Nam thay phiên nhau dìu anh em xuống tầng hầm.

Gã ngồi trên xe lăn, nhìn em trai mình cười ngây ngốc với bao thuốc lá, trông nó hệt như con nít lên ba.

"Bảo, bỏ bao thuốc xuống đi."

"Tại sao?"

"Hại sức khoẻ."

Nó chu môi lên, rồi thả thuốc xuống, nằm dài trên ghế.

Tiếng chân bước tới tuy rất nhỏ, nhạc xập xình, nhưng đôi tai sói vẫn bắt trọn tiếng nói và hơi thở có phần gấp gáp kia.

Hắn tới rồi.

Mãnh hổ Thế Anh mở cửa nhẹ nhàng, nhìn xung quanh một lượt rồi nắm gáy con báo trắng đang dãy dụa yếu ớt mà lôi ra ngoài.

"Nhẹ nhàng thôi, nó cào rách mặt ra thì không ai đền cái faceid cho đâu."

"Ừm, về sớm đi Rik."

Gã gật đầu, quay bánh xe ra ngoài.

Duy Ngọc với Tất Vũ đi vào để dọn dẹp hiện trường.

Ngọc với lấy điều khiển tắt tivi, đặt lên chiếc loa.

Ba đứa nhỏ mới về mau mắn dọn dẹp.

Thoáng chốc cả phòng sạch bong kin kít.

"Anh với Phúc chở hai đứa Hoàng Công về, thầy chở Vũ bé về nhé?"

"Được thôi.

Bốn anh em về cẩn thận."

"Chào thầy."

"Bye thầy Ngọt."

Duy Ngọc ra gara lấy xe, Khôi Vũ đứng nép cạnh bên, con mèo nhỏ từ Đức mới về chẳng có ai làm bạn cả.

Duy chỉ có Ngọc là nó mới nói chuyện vì thầy là người bắt chuyện trước.

"Vũ, lên xe anh đèo về."

"Nhà em gần đây thôi, thầy về trước đi, em tự bắt xe về."

"Khuya như này bắt taxi ma hả?

Lên đi, không phải ngại."

Khôi Vũ ngập ngừng, cuối cùng vẫn quyết định lên xe.

Dọc đường đi không ai nói gì cả.

Ánh đèn ban đêm sáng trưng, đường vắng lặng.

Gió lạnh khẽ thổi qua mái tóc Vũ.

"Đoạn nào nữa?"

"Thầy rẽ sang phải, tầm 100 mét nữa là tới."

"Ồ?

Em sống ở chung cư à?

Anh cũng ở đấy."

"Vâng, vậy thì là hàng xóm rồi."

Vũ khẽ cười, đuôi mắt trái có nốt ruồi lệ hơi nhếch lên, ánh đèn đường hắt lên mặt nó trông vừa sắc sảo lại vừa mềm mại.

Ngọc đỗ xe vào gara, hai người cứ thế đi vào chung cư.

Lúc đó gần 2 giờ sáng.

(⁠-⁠_⁠-⁠メ⁠)

Nghề bảo vệ nước ta~♪

01:41

Bé bò

Thế choá nào

Bên bệnh viện lại đưa em xác ng nhìn

gớm ntn?????

VuongBinh đã gửi một ảnh

Hoàng tử mùa đông

🙂)))))????

Ghê quá má

Đêm r cho con ngủ

Long báo

Thẩm phán buồn ngủ thì ngủ đi

Nọ ai bắt miềng thức giờ ni mô

Hoàng tử mùa đông

Vãi cả tiếng Huế🙂?

Ôi anh ơi

Nhìn gớm lắm

Em thẩm phán chớ có phải thần thánh

như anh??

Bình ơi thu hồi lại ảnh đi anh

Cốm

Dù anh gặp nhiều tình huống thảm vcl

ra nhưng chưa gặp trường hợp này bh

Cánh chim không mỏi

Tâm lý yếu lại còn làm bác sĩ

(3🤣😡)

Em giỡn thoi mò

(2🙃😑2❓)

PM40

Bảo lo thì lại chối🙂))

Cá mặp

Lo?

Cốm

Lo gì?

Long báo

Lo...

Hoàng tử mùa đông

Sỉmp

Bé bò

Mấy người bủlly toi😡😡

Cốm

Tại m non🙂)

Bé bò

Hong có màa!!!

Đến anh cũng bắt nạt em là sao??

PM40 đã trả lời hình ảnh

Ủa?

Sao bên bv bảo anh tiếp nhận ca đó mà

sao lại ở chỗ em?

Bệnh nhân đã hẻo r mà?

Bé bò

Ai mà biết?

🤨🤨😥😟😢😰😨😰🤮🤢🤮🤢😫

😩😯😖😲😰😮😰😯🤮🤮😭😭😭

💥💢😿💔👀💫⭐🔪🗿🗿

Long báo

Con bé này bị s á ta ơi?

Bình tĩnh coi?

Bé bò

🚑🚑🚓🏚️🏥🔨🔨📈📉📈📈📉📈

⛏️💉⚰️💣🗡️📿🔮🔎🆘🆘🆘🆘

😭😭😭

Bệnh nhân

Điện tim đồ

Éc ék

Cánh chim không mỏi

Anh bình

Bình tĩnh lại đã

Hỏi lại bên kia cho chắc ăn coi

Bé bò

Ặc ặc huhuhhuhh

Bệnh nhân đã hẻo r nma

Nma

CHỤP X QUANG THẤY NHIỀU HƠN 2

QUẢ TIMMM!!!

VÀ NÓ CÒN ĐẬP!!!!!

Cốm

Tắt capslock đi má

Đau hết cả mắt

Cá mặp

Mà nhiều hơn hai quả tim là sao?

Người nhiều tim hả🤔🤔

Hoàng tử mùa đông

Bình ơi đừng spam tin nhắn em nữa

😭😭

Em sợ

PM40

Từ từ

Để anh qua

nhamphuongnamm đã offline

Cốm

Ca này mệt à🙂

Ae chuẩn bị lên đồ

Bên luật sư với thẩm phán

Chuẩn bị giấy bút thi hành nha😉

Cá mặp

Tìm xong kẻ thủ ác thì mình có đc nả

súng tại chỗ k cán bộ?

Cánh chim không mỏi

Đừng anh nhé

Anh cũng sẽ bị truy tố trách nhiệm hình

sự vì tội cố ý giếc người đấy

Mất anh coi như mất lông mày

Hoàng tử mùa đông

Lông chim m còn chưa mọc lại mà nói

gì hả ku?

Long báo

Vãi cả bách ê?

Thg sơn ke mất lông chim thật á?

Cốm

Giỡn bn lmj?

Nó mất lông chim thật🙂))

datlohan đã gửi một ảnh

Chỉ là cách thg bách ruồi nói nghe nó

mất vs tí thôi

Cánh chim không mỏi

Anh bách đợi đấy

Em sẽ thả lửa lên người anh

Rồi cắp chuột nhỏ nhà anh đi cho báo

Hoàng tử mùa đông

Tin t vặt trụi lông m kh con?

Anh đạt mở cửa cho em phát

Cốm

Đù🙂))))

Tưởng giỡn

Bro @sonk_dreams xuống kìa em

Cánh chim không mỏi

....

Em đang ở nhà anh mà?@Jeyb

Hoàng tử mùa đông

Mé con sơn ka này

Jeyb đã offline

Long báo

Mệt mấy nhỏ này ghê á
 
Atsη - Hybrid Human
4


Lưu ý khi đọc!

Nếu ai không chịu được với những cánh có chứa yếu tố liên quan đến máu hay cơ thể người có sự bất thường thì hãy xem xét trước khi đọc.

Dù tôi viết truyện đa phần là nhẹ nhàng, nhưng nếu có thể, tôi vẫn viết những cảnh không nên đối với thể loại chính của bộ này.

Nhớ đọc lại dòng thứ hai nếu bạn đọc đến dòng này và nhớ suy nghĩ nhé.

--------------------

Chương này viết ra dựa trên kiến thức y học nhỏ nhoi từ việc học qua người nhà mình và kết hợp cốt truyện.

--------------------

Mùi máu tanh bốc lên nồng nặc sau khi túi đựng xác mở ra lần nữa, tay theo phản xạ đưa lên che mũi.

Gã nhìn một lượt, kéo khoá lên lại rồi nói.

"Người chết trông có vẻ như còn sống, hay đấy."

Nguyên Bình gật gù đồng ý.

"Là một dạng nuôi cấy cơ thể."

"Gì cơ?

Nhưng trong hồ sơ bệnh án của người này chưa từng cấy ghép tạm hay hiến tạng mà?"

"Đó là chuyện khác.

Quan trọng là người trên giường này đã tử vong."

Nguyên Bình run rẩy nhìn cái túi xác sau bóng lưng lớn của anh mình.

Cơ thể nạn nhân đã qua hiện tượng co cứng tử thi, không có dấu hiệu xuất huyết ngoài hay chấn thương.

Cơ bản đã kiểm tra sơ bộ.

"Anh coi đi ạ."

Nguyên Bình đưa tấm phim chụp X-quang ra trước mặt gã.

Đôi mày đậm khẽ nhíu lại, gương mặt lộ rõ sự khó chịu.

"Em chắc là người này đã chết rồi chứ?"

"Tất nhiên!"

Nguyên Bình trả lời chắc nịch.

"Em đã kiểm tra kĩ rồi, vết hoen tử thi hình thành ở phía sau cơ thể, anh dạy em đó, ấn vào còn không mất màu."

"Thời gian tử vong từ bốn đến sáu ngày."

Gã lầm bẩm.

"Nhưng trong tin nhắn group em lại nói tim còn đập?"

Y khựng lại, môi run run.

"Lúc.. lúc chụp X-quang, em thấy tim còn đập.. khá yếu."

"Có thể nạn nhân đã lạm dụng thuốc trợ tim trong thời gian khá dài."

"Thuốc trợ tim..."

Nguyên Bình sáng mắt.

"Phải rồi, sao em ngốc vậy trời!"

Thuốc trợ tim, có chức năng điều hoà nhịp tim, tăng sức co bóp, hỗ trợ vận động hệ tim mạch cho bệnh nhân mắc bệnh về tim phổi.

Nhưng nó cũng có rủi ro.

Nguyên Bình cầm sổ ghi chép, hết nhìn giấy rồi nhìn cái túi chứa xác khô queo kia.

"Bên tiếp nhận lúc đem về có lẽ gặp trục trặc."

"Máy đo điện tim đồ đôi khi cũng không hoàn toàn chính xác.

Hoặc có lẽ máy đã cũ."

Con voi lớn Nguyên Bình đã quen với việc đối mặt với môi trường mà bệnh nhân hoặc là còn sống, hoặc là đang đứng giữa ranh giới giữa sự sống và cái chết, tiếp nhận biết bao nhiêu ca phẫu thuật lạ đời.

Y đã hình thành nên một loại dũng khí mà chính y còn chẳng biết.

Và lần đầu tiên, y cảm thấy bản thân mình muốn ngất lịm đi trước cơ thể lạnh lẽo này.

Phương Nam di chuyển cái xác xuống phòng mổ nhà xác.

Khứu giác và trực giác của loài cảnh khuyển mách bảo gã phải đưa cái người này xuống ngay và luôn.

2 giờ 23 phút sáng.

Cánh cửa sắt mở ra, hơi lạnh từ phòng mổ với máy thông gió chạy ù ù, xung quanh là bốn bức tường trắng, đèn huỳnh quang lờ mờ sáng vì đã già tuổi.

Xe đẩy đặt bên cạnh bàn mổ, hai anh em phối hợp đưa người nằm lên trên.

Y mở túi đựng ra, mùi máu tanh toả ra lần nữa, chỉnh lại đầu người nằm im trên đó sao cho phần cổ nằm ngay ngắn trên đồ kê bằng cao su.

Nhâm Phương Nam đã dọn đồ mổ lên khay, thay đồ bảo hộ.

Gã vệ sinh sạch vùng rốn để loại bỏ vi khuẩn gây hại, vừa làm vừa hỏi.

"Tên và tuổi nạn nhân?"

"⬛⬛⬛ ⬛⬛⬛⬛⬛ ⬛⬛⬛⬛, 37 tuổi."

Chủng loài?"

"Hybrid, gà."

Giác mạc trong suốt, đồng tử mở to, tử vong khá lâu.

"Da màu đỏ anh đào, khả năng cao là ngộ độc khí Carbon Monoxide."

"Nạn nhân có vết hoen tử thi lan rộng, hình thành ở mặt sau thi thể, không có dấu hiệu xuất huyết rõ ràng."

"Trên chi thể và phần bụng được cấy ghép chi thể khác vào.

Khả năng đang trong tình trạng nuôi chi thể của người khác khi họ chưa đủ điều kiện ghép nối chi."

"Kinh quá.

Cả tứ chi đều cấy ghép, trên bụng cũng cấy ghép nốt.

Cứ như chiết cành ấy nhờ?"

"Ừm."

Gã cầm con dao mổ PM40 quen thuộc, đặt nhẹ lên phần cổ xuống qua lồng ngực, chạy dọc xuống bụng, men theo xương đòn kéo dọc xuống tạo thành vết mổ chữ "Y".

"Xương sườn không có dấu hiệu nứt gãy."

"Bên trong.."

"Cấy tim."

Nam nhíu mày.

"Hai, à không, là bốn."

"Sức chứa của lồng ngực và hai phổi làm sao mà đủ?"

"Ghi vào đi, có cấy ghép ba quả tim khác vào cùng một chỗ."

Gã đưa dao cắt "chùm nho" đỏ hỏn, dính chặt vào nhau đưa ra ngoài tô đựng nội tạng.

Rạch phần cổ ra, kiểm tra bên trong thấy chứa một lượng nhỏ hắc ín dính lên thành cổ họng.

Mổ phổi ra xem, cuống phổi cũng chứa một lượng chất hắc ín đen đặc, quện lại với máu dính lên cuống phổi.

"Trong cổ họng và phổi chứa hắc ín, người này có tiền sử lạm dụng thuốc lá."

"Vậy mà phổi trông hồng hào nhỉ?"

"Thần kì thật đấy."

Gã nhàn nhạt đáp.

"Lục phủ ngũ tạng chắc từng đó thôi nhỉ?"

"Từ đã, trong dạ dày..

"

Dấu hiệu thối rữa đã bắt đầu xuất hiện ở ruột già nhờ các loại vi khuẩn cộng sinh trong có lợi trong cơ thể.

Chúng bắt đầu quá trình phân hủy và lan ra khắp ruột già.

Nam lấy một ít dịch dạ dày cho vào túi đựng mẫu xét nghiệm, lấy mẫu nước tiểu và máu để đem xuống kiểm tra có chứa độc tố trong dạ dày hay không.

"Cấy thận?!"

"Cơ thể này phải trải qua biết bao nhiêu sự dày vò đến kiệt quệ như vậy?"

Nội tạng được loại bỏ toàn bộ, phần cấy ghép tạng được đặt riêng biệt để lấy bằng chứng.

Nguyên Bình lấy tông đơ cạo sạch phần tóc trên tỉnh và sau đầu.

Gã rạch một đường theo sau tai về gáy, lại kéo căng da trán người nằm trên bàn mổ, rạch một đường giữa trán ra sau hai tai tạo thành hình con mắt.

Hộp sọ trơn nhẵn, trắng ngà lộ ra sau lớp da nhàu nhĩ.

"Đầu không bị chấn thương.

Mở hộp sọ ra."

Phích cắm vừa được đặt vào ổ điện, Nguyên Bình ấn nút công tắc mở, máy cưa sọ rít lên như máy mài răng.

Vì trong quá trình mở sọ sẽ tạo ra nhiều bụi li ti nên trên đầu máy có ống hút, nên thành ra rất nặng và ồn.

Cách hoạt động của nó giống như máy cắt thạch cao trong việc cố định tứ chi của người, chỉ cắt phần cứng và không làm ảnh hưởng đến các mô mềm liên quan.

Thanh mở hộp sọ được đưa vào, xoay nhẹ một cái, hộp sọ nhanh chóng được tách ra, lộ rõ bộ não hồng hào và đầy nếp nhăn.

"Không có tình trạng xuất huyết não."

Y múa bút ghi chép, quan sát kĩ từng hành động, trông y giống như một sinh viên mới ra trường được tận mắt thấy pháp y lão làng chỉ dạy cho mình từng li từng tí.

Bộ não được đặt lên bàn cân: 1,367g.

Bộ não người nặng trung bình khoảng 1,300 - 1,500g.

Y viết vào một tờ giấy trắng.

Bộ não trên cái khay nhỏ bắt đầu xẹp xuống.

Quá trình khám nghiệm cơ bản đã hoàn thành, sau đó là quá trình tái tạo lại cơ thể như ban đầu, gã bảo y lấy túi bông gòn lớn ở trong tủ, trong lúc đó thì gã rửa sạch toàn bộ cơ thể người khỏi chất nhầy và máu.

Bông đặt đầy ắp khoang bụng và lồng ngực, nén chặt rồi tiến hành khâu.

Trong lúc gã "tạo hình" khoang bụng, Nguyên Bình lau sạch phần hộp sọ rỗng tuếch, nhẵn nhụi.

Cuộn tròn mớ bông thành dạng cầu, đặt vào khoang đầu rồi dùng keo siêu dính dán nắp hộp sọ vào.

Lấy gỗ nhỏ quẹt sạch phần keo thừa ra.

Kim chỉ nhỏ luồn qua lớp da khô, may lại một cách tỉ mỉ mà nhìn từ bên ngoài không ai nghĩ rằng đã qua phẫu thuật.

"Liên hệ với bên bệnh viện, kêu người nhà lên nhận xác."

"Người nhà đã làm thủ tục hoả táng lúc em nhận ca này rồi.

Còn mấy mô cấy ghép này?"

Phương Nam khẽ đưa mắt nhìn mô tạng được vệ sinh sạch sẽ nằm ngay ngắn trong hũ hiến tạng, đáp lại một cách nhẹ bẫng.

"Nói bên khu hiến tạng cần thì để đưa qua.

Cần trưởng khoa kí giấy, em gọi luôn đi."

"Anh về ạ?"

"Làm những thứ cần thiết thôi.

Đưa báo cáo lên Đội trưởng, sáng mai sẽ có cuộc họp sớm."

Gã đặt xác vào túi trắng, để vào tủ cấp đông, viết nhãn tên dán vào tay cầm.

-------------

hieuthuhai —> bapbietbay

09:43

Anh

Xuống mở cửa cho em!!

.
 
Back
Top Bottom