"Mẹ nó Thanh Tuấn.."
"Giề?"
Thanh Tuấn dửng dưng, nhìn người anh nhăn nhó.
Anh bước vào nhà, người đàn ông cao ráo phía sau khẽ cúi đầu, tay cầm túi đồ.
Gã khẽ liếc anh, rồi đi vào.
Đồng hồ lách cách, tiếng chuông trầm khẽ phát ra 8 hồi.
8 giờ sáng, còn gã chỉ mới vừa tỉnh dậy.
Kết quả là mắt chưa mở thì tiếng của Thanh Tuấn đã đập vào màng nhĩ của Hoàng Khoa.
"Em đưa người đến rồi, đừng đánh người nha anh."
Anh cười tít cả mắt, thong thả ra về.
Gã chống nạng đi, người còn lại khẽ cất giọng.
"Anh.. chắc chuyện này em không cần hỗ trợ đâu nhỉ?"
Hoàng Khoa im lặng gật đầu, đi dến phòng vệ sinh.
Mẹ nó Thanh Tuấn, giấc ngủ yên bình của bố.
Tiếng nước xả xuống, người bên ngoài đặt túi đồ gọn một bên bàn, đưa mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Dời mắt sang phòng bếp, bước đến.
"Bình thường anh ăn gì nhỉ?
Một chút đồ đóng hộp trong tủ lạnh...
Ăn uống kiểu gì thế này."
Hoàng Khoa bước ra với gương mặt đã tươi tỉnh hơn, gã bước đến bàn ăn, đồ được đặt ngay trước mặt.
Cơm trứng omurice rưới kèm sốt demi-glace, một cốc trà nóng nghi ngút khói bên cạnh.
"Cảm ơn nhóc."
"Rất sẵn lòng, mời anh thưởng thức."
Người kia bước ra bàn trà, lục lọi trong túi để lấy cái gì đó.
"Nhóc, tên gì ấy nhỉ?
Quên rồi."
"Nhâm Phương Nam, bác sĩ pháp y."
Người kia cười, đôi mắt cong cong nhìn gã ăn dĩa cơm một cách ngon lành.
"Trước em gặp anh trên bệnh viện, mới có một tuần mà anh đã quên rồi."
"À, cái cậu cản tôi đánh người trong phòng bệnh đó hả?"
Gã thổi cốc trà, trước mặt xuất hiện một tờ nhật báo.
"Cậu Minh Huy gửi anh, số hôm nay."
Phương Nam dọn đồ trên bàn vào bồn rửa, dáng người cao ráo, bước đi vững chãi, dường như người này không có thứ gì có thể làm anh ta bận tâm vậy.
Gã im lặng đọc tờ nhật báo.
Báo đăng bài mới nhất, là một vụ nổ pháo săn bắt Hybrid ở ngoài đảo nhỏ phía Nam và đã bắt được một băng nhóm đứng đầu.
"Bọn chúng không thể sống có nhân tính sao?"
"Anh Tài có dính tới vụ đó.
Cũng may anh ấy không sao."
"Chú biết à?"
Gã nhướn mày.
"Đạt nhà em nói từ đêm qua."
Hắn nhún vai.
"Cũng may các Hybrid trong vụ nổ pháo đêm qua không ai bị sao cả."
"Ít nhất là về mặt thể xác."
Hắn cười gật đầu, xắn tay áo len lên quá khuỷu tay, bắt đầu dọn nhà.
Hoàng Khoa đi ra hiên sau nhà đón nắng.
Tiểu đảo phía Nam, 22 giờ 24 phút tối.
Dương Thành Đạt lau vệt máu trên bắp tay, Lê Hồng Sơn ngồi ngay cạnh chật vật cầm máu cho người anh.
Nó đưa mắt lạnh nhìn quanh, cái lạnh của tiết trời và sự âm u trong rừng khiến người ta sởn gai óc.
Nó ghim mảnh ghim cài vào miếng vải sơ cứu, Thành Đạt nhăn nó, nhưng không phát ra bất kì âm thanh nào.
Hồng Sơn trèo lên thân cây để quan sát vị trí bọn săn bắt.
Tiểu đảo phía Nam này ít dân thường, đa số đều là các Hybrid.
Những kẻ vô nhân tính đã đánh đổi sự sống của những sinh linh hoang dã lấy những đồng tiền vàng bằng đôi bàn tay dính đầy máu bẩn, dơ dáy và nhơ nhuốc của tội ác và lòng tham.
Một đợt nổ pháo khác vọng ra, nằm ngay khu tập trung của dân, Thành Đạt luồn lách qua các rặng cây, sử dụng tầm nhìn và cảm ứng của Hybrid mà tiếp cận vị trí.
Mùi máu tanh, tiếng gầm gừ và tiếng thét át tiếng gió và pháo nổ.
Anh và đồng đội tiến hành cuộc rượt đuổi.
Hồng Sơn nó bay trên cao, cố tình phát ra tiếng vỗ cánh rồi dồn ba kẻ vào một cái hang nhỏ.
"Chị, các cháu và những người ở đây, lên xe tuần tra để chúng tôi di tán."
Tiếng loa phát ra, những người xung quanh bắt đầu di dời.
Để lại những tiếng la ó và tiếng súng điện rì rẹt phía sau.
"Ah-?"
"Một con gà con?"
"Anh có chắc nó là Hybrid không?"
Tuấn Tài, vuốt sắc nhọn, bờm quanh cổ dần thu lại, đôi mắt của kẻ cao ngạo giờ đây đã thấm mệt, chìa đôi bàn tay ra cho hai anh em xem.
"Là một chú gà nhỏ xíu."
"Nó là Hybrid?"
Tuấn Tài và Thành Đạt gật đầu, anh vươn tay đón vào lòng, bảo Hồng Sơn lấy ra một cái lồng để bảo vệ.
"Cảm ơn hai cậu."
"Không, em phải cảm ơn anh mới đúng, anh đã bảo vệ một sinh linh nhỏ."
Con gà nhỏ lim dim mắt, thở đều trong lồng nhỏ.
Tuấn Tài hơi cụp mắt.
"Anh đến trạm với bé nhé, cách khoảng một cây số, bọn em tiếp tục cuộc truy đuổi đây."
Hồng Sơn sải cánh bay lên cao, còn Thành Đạt nhanh chóng chạy theo mùi thuốc pháo.
Tuấn Tài ôm cái lồng con trong tay, sử dụng lực chạy của một mãnh thú, chạy về phía ánh đèn trong đêm.
Càng đến gần, mùi thuốc pháo, mùi máu tanh và gió biển mằn mặn quấn quanh mũi, Thành Đạt nhăn nhó, vết thương cầm chừng đã mở toạc miệng, máu chảy ròng ròng, đội Cảnh sát và lực lượng Bảo vệ Hybrid đã bao vây xung quanh, dồn những kẻ vô nhân tính ấy vào thành một tốp.
Những vệ binh, lính cận chiến từ từ tiến lại, nhanh chóng áp giải những kẻ săn bắt.
"Không còn thuốc pháo hay vũ khí các loại, thưa Đội trưởng."
"Đưa bọn họ lên xe tuần tra."
Tiếng ổ khoá lọc cọc, cánh cửa sắt mở ra, những binh lính áp chế và đưa chúng vào trong.
Cánh cửa khép lại, ổ khoá vang lách cách.
Động cơ ô tô vang lên, tiến thẳng về đồn.
"Những ai tham gia mà bị thương, lên xe tuần tra để các đồng chí khác chở đến bệnh viện?"
Đa phần mọi người đều bị thương nhẹ, chảy máu hoặc đại loại thế.
Thay vì lên xe tuần, họ lại tiếp tục công việc rà soát những phần tử còn sót lại, đảm bảo dân số không bị thiệt hại hay mất mát.
"Liên lạc với Cục bảo vệ Hybrid, thắt chặt kiểm soát và mở rộng bảo vệ ở những khu vực tiểu đảo lân cận."
Giọng lạnh, trầm và uy nghiêm của đội trưởng vang dội trong lồng ngực, dáng vẻ uy nghiêm của người đứng đầu bỗng chốc tan biến đi khi quay sang hỏi thăm những người bị thương, nhẹ nhàng và ân cần, ra dáng của một người đã có gia đình.
Mọi người trêu, bảo nhau : "Đội trưởng đã trưởng thành hơn rồi, anh em mừng chết mất."
Mỗi lần như thế, họ lại nhận được những cái cốc yêu lên đầu, nhưng có hề gì?
Chỉ cần mạng sống của người dân an toàn và trật tự của xã hội ổn định là may mắn lắm cho họ rồi.
Họ cũng chẳng cầu mong xa xôi cho chính họ.
datlohan —> nhamphuongnamm
22:12
Bạn lớn chưa ngủ ạ?
Cái này tớ phải hỏi bạn bé đấy?
Sao bạn bé chưa ngủ?
Hì
Tớ mới đi tuần tra về
Mà nè
Sao?
Bạn bé ơi?
Sao im ắng dị?
Tớ làm bạn buồn ạ??
😭😭
Bạn ơi??
Huhuhhh
Sao im lìm dịiiii?
Bạn đã bỏ lỡ cuộc gọi này
Bạn đã bỏ lỡ cuộc gọi này
00:12
Ủa🙂)??
Bạn lớn gọi tớ hả?
Ui xin lỗi mò😿
Tớ bận quá
Bạn bé tự dưng lặn
Lm tớ lo lắng quá huhu
Tớ...
Mới đi tuần
Mà trên đấy có nghe nổ pháo hay súng j k?
K
Bọn tớ mới bắt đc ổ săn đó
Bạn lớn cũng phải xem xét coi nha
Săn bắt á????
Bạn bé có bị sao không?
Có bị thương không?
Mọi người sao rồi?
Có ai bị bắt không?
Bọn chúng bị giải rồi hả?
Quân đáng chết
nhamphuongnamm đang nhập...
Tớ k sao đâu mà
Mọi người ổn, còn bọn chúng được tống xuống nhà giam r
Sáng sớm mai sẽ lấy lời khai
Bạn lớn đừng kích động màa
nhamphuongnamm đã bắt đầu cuộc gọi
Đồng ý | Từ chối
"Nghĩ lại vẫn thấy mắc cười, nó trông thấy anh, sợ quá rồi hoá đá tại chỗ, chẳng dám hó hé gì cả."
"Anh nghĩ sao nếu từ đâu ra xuất hiện một vị chúa tể lang thang trong một nơi yên ắng, và nó chỉ là một đứa trẻ?"
Hồng Sơn im lặng nghe hai anh lớn Thành Đạt và Tuấn Tài nói chuyện, nó kiểm tra chiếc lồng sưởi.
Bên trong, một con gà nhỏ tầm khoảng 1 tháng vẫn lim dim mắt, máy kiểm tra vẫn hiện những đường sóng đều đều.
"Anh nghĩ là sẽ hoảng sợ, và đúng như vậy.
Nó đã xỉu ngay sau đó."
Y tá đẩy xe thuốc đến, xử lí vết thương trên cánh tay anh.
Mùi thuốc tím đắng nghét, mùi bông tẩm cồn, mùi máu và mùi thuốc khử trùng, những mùi đặc trưng mà bệnh viện nào cũng có.
Hồng Sơn giang rộng đôi cánh, nó cũng bị thương sau trận cận chiến vừa rồi, cánh bên phải bị cháy xén một mảng lông, khét lẹt, trơ trọi.
Nó được tiêm thuốc tê để loại bỏ phần lông cháy đi, bôi thuốc cỏ để mọc lại lông mới.
"Anh nghỉ ngơi nhé, bọn em về."
Thành Đạt bước ra phía cửa, dìu Hồng Sơn ra xe.
Hai anh em về cục ngay sau khi xử lí vết thương.
"Anh, anh Bình liệu không cười em chứ?"
"Gì đấy?
Không đâu, Bình không cười em đâu, thậm chí là lo sót vó lên đấy."
"Anh khẳng định?"
"100%"
Nó tần ngần ra một lát, rồi dựa lên vai anh, ngủ thiếp đi.
.