Cập nhật mới

Khác [ateez & oneus] 人狼ゲーム.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
204837916-256-k1403.jpg

[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
Tác giả: justqnx___
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

don't trust anyone,
even your lover,
even yourself.
that's my last warning.

begin; 191101.
end; 200102.

highest rank:
#1 in oneus.
#2 in ateez.



yunho​
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
i n t r o ;


'hey, wanna play a game? phần thưởng lớn, mà cái giá phải trả cũng lớn... cậu có muốn đặt cược tính mạng của mình không?'

;

park seonghwa

'con người mà, càng tỏ ra thanh cao bao nhiêu, lại càng chứng minh bản thân giả tạo bấy nhiêu.'

kim hongjoong

'mọi thứ trên đời, nếu không phải seonghwa thì chẳng có nghĩa lý gì.'

jung yunho

'tớ chẳng tốt đẹp gì cho cam. nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, tớ đều sẽ bảo vệ cậu, vẫn luôn là như vậy.'

kang yeosang

'không nói dối trong một trò chơi nói dối? chỉ có những người đần độn mới làm như thế.'

choi san

'mặt nạ của tôi chẳng hề hoàn hảo đến như vậy, chỉ là, chưa ai đủ thông minh để gỡ nó xuống thôi.'

song mingi

'tôi từng nghĩ, bản thân sẽ luôn có hôm nay nên đã khờ dại lướt qua vô số hôm qua.' [1]

jung wooyoung

'xin lỗi, hai từ ấy nói ra chẳng bao giờ dễ dàng cả...'

kim youngjo

'cố gắng ra vẻ tài giỏi để làm gì? cuối cùng cũng bại dưới chân kẻ tưởng như yếu đuối ngu ngốc.'

lee seoho

'lòng dạ con người, còn có thể sâu đến mức độ nào nữa chứ...'

kim geonhak

'giết chóc chỉ là một phương tiện để kết thúc, đó là kết thúc tốt nhất cho cuộc sống. [2] nhưng tôi chưa từng có ý nghĩ, rằng mình sẽ tổn hại em.'

lee keonhee

'người che giấu cảm xúc tốt sẽ là người chiến thắng trong trò chơi này.'

yeo hwanwoong

'chẳng phải tự tin, nhưng tôi có đủ mọi yếu tố, và tôi sẽ thắng tất cả các cậu.'

son dongju

'làm thế nào để có thể nhìn thấu bản chất của một con người?'

choi jongho

'sắp chết mẹ cả lũ rồi mà mấy bố cứ văn vẻ.'

------------------------------------

một,

của @justqnx___

hai,

lấy cảm hứng từ bộ the werewolf game.

ba,

đất diễn sẽ không chia đều cho tất cả.

bốn,

yunsan, seongjoong, woosang, youngho, woonghee, leeon.

năm,

lâu lắm rồi tớ mới viết lại văn xuôi, lại thử sức với thể loại này nên có thể sẽ hơi ngáo, cũng sẽ hơi nhiều thoại một chút, mong các cậu thông cảm.

sáu,

vì lấy cảm hứng từ phim nên sẽ có vài chi tiết trùng lặp, tớ sẽ cố gắng khắc phục.

bảy,

dù nó vớ vẩn, nhảm nhí thì cũng là công sức của mình, hy vọng các cậu sẽ tôn trọng nó.

;

[1] the werewolf game: lost eden.

[2] jeffrey dahmer.
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
một ;


jung yunho từ từ ngồi dậy, đưa tay lên nhẹ vỗ vào đầu đang đau như búa bổ. anh đưa mắt nhìn xung quanh, đây nào phải phòng của anh. anh đang ngồi trên nền đất lạnh, trong một toà nhà cũ với bốn bức tường đã tróc từng mảng sơn.

đây là đâu?

tại sao anh lại ở đây?

anh đứng dậy, muốn tìm đáp án cho câu hỏi của anh. lúc này, yunho mới để ý, nơi này không chỉ có mình anh. những người khác cũng dần dần tỉnh dậy, là những khuôn mặt vừa lạ vừa quen. họ cũng cẩn cẩn dực dực nhìn nhau, đều hỏi.

'rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?'

chuyện gì, cũng chưa một ai rõ.

'yunho?'

tiếng hỏi nhỏ vang lên trong góc thu hút sự chú ý của jung yunho. anh nhận ra, người yêu bé nhỏ của anh, choi san cũng đang ở đây. anh vội chạy đến bên san, phủi lớp bụi mỏng vương trên mái tóc của em xuống, lo lắng hỏi 'cậu không sao chứ?'

san gật đầu, 'tớ không sao.'

một cậu trai nhỏ bé với mái tóc tím khói chán ghét nhìn hai người, đoạn nói 'mấy người cũng tốt quá nhỉ?

đến giờ vẫn còn hơi sức lo cho người khác được sao?'

'woongie, cậu nói thế là ý gì?'

yeo hwanwoong không trả lời câu hỏi của lee keonhee, chỉ đưa mắt nhìn vào chiếc tv cũ được đặt một góc trong phòng, trên những chiếc ghế đã được xếp thành vòng tròn. chiếc tv ấy phát ra tiếng rè rè khó nghe, rồi từng dòng chữ xuất hiện.

chào mừng đến với trò chơi ma sói.

không được rời khỏi toà nhà.

không được phá hoại nội thất trong toà nhà.

không được tấn công người khác.

người làm sai luật sẽ bị trừng phạt.

yunho vô thức sờ lên cổ mình. trên đó có gắn một cái vòng từ lúc nào. vòng kim loại, ở giữa là một thứ dáng thuôn dài. mọi người đều gắn thiết bị đó. không thể tháo ra được. anh không rõ thứ này có tác dụng gì, song hẳn nó có liên quan đến trò chơi.

mỗi người hãy cầm một lá bài lên để xác nhận vai trò của mình.

không được nhìn trộm của người khác.

không được cho người khác nhìn bài của mình.

kang yeosang đạp ghế, tỏ ra vô cùng tức giận 'không hiểu gì cả. rốt cuộc cái quái gì đang diễn ra thế?'

kim hongjoong vò đầu bất lực 'có ai biết chuyện gì đang xảy ra không?'

'không lẽ chỉ có mỗi tôi đang không hiểu gì à?' dongju hỏi.

'tôi cũng không biết.' wooyoung đáp lại.

chán chường với một lũ ngu ngốc xung quanh, cuối cùng park seonghwa cũng không thể chịu nổi, bực bội nói 'mấy người có thôi đi không?

đây là trò chơi ma sói. chúng ta hẳn đã bị bắt cóc đến đây, và đây sẽ là nơi chúng ta chơi trò chơi này.'

trong khi mọi người còn đang ngờ vực với những gì hắn nói, seonghwa đã nhanh chóng tiến lên lấy lá bài có ghi tên hắn.

'bộ mấy người không định lấy sao?'

trước sau gì cũng phải chơi, và một điều chắc chắn, rằng nếu họ không chơi nó, họ sẽ chẳng bao giờ có thể rời khỏi nơi quái quỷ này. jung yunho đỡ choi san dậy, rồi cả hai cùng đi lấy lá bài chức năng. những người khác cũng lần lượt lấy lá của mình.

sau khi mọi người đã biết hết được vai trò của mình, chiếc tv cũ kia lại tiếp tục hiện lên quy tắc trò chơi.

kết cấu trò chơi như sau:

phe sói: có hai sói thường, một sói nữ và một sói nam.

phe dân làng: một tiên tri, một bảo hộ, một phù thuỷ, một thần tình yêu, một thợ săn và bốn dân làng.

ngoài ra còn có một kẻ phản bội.

thần tình yêu xin hãy chọn ra hai người yêu nhau. trong vòng một tiếng, hai người được thần tình yêu chỉ định là cặp tình nhân sẽ nhận được thông báo qua tv trong phòng. hai người chơi đó ngoài vai trò mặc định còn được bổ sung thêm vai trò tình nhân và sẽ là phe thứ ba. nếu một trong hai người chết thì người còn lại cũng sẽ chết.

giết hết sói, phe dân làng thắng.

nếu số lượng sói và dân làng bằng nhau, phe sói sẽ thắng.

khi kết thúc trò chơi, cặp tình nhân vẫn còn sống sót thì chỉ có thần tình yêu và cặp tình nhân chiến thắng.

mỗi tối xin hãy đến căn phòng này và bầu ra một người được cho là sói. người được bầu nhiều phiếu nhất, hãy giết người đó sau năm phút.

nếu không tuân thủ luật chơi, toàn bộ sẽ bị hành hình.

mười giờ tối đến sáu giờ sáng, mọi người hãy ở yên trong phòng mình.

trong khoảng thời gian từ mười hai giờ đến hai giờ sáng, sói hãy ra khỏi phòng và giết một người.

tiên tri mỗi đêm có thể chọn ra một người để biết vai trò của người đó.

mỗi đêm, sói nữ chọn một người không phải sói. tiên tri sẽ soi người đó ra sói.

ngược lại, mỗi đêm sói nam chọn ra một sói. tiên tri sẽ soi sói đó ra người.

mỗi đêm sau khi bỏ phiếu xong, phù thuỷ có thể biết người bị bầu là sói hay dân làng.

'gì vậy? không phải phù thuỷ còn có bình cứu và bình giết nữa hay sao?' dongju đột nhiên lên tiếng khiến mọi sự chú ý trong phòng đều dồn vào em.

kim geonhak nghiêng đầu, khó hiểu 'sao em biết?'

dongju chậm rãi trả lời 'em hay chơi ma sói với các bạn cùng lớp nên biết được hầu hết các quy tắc rồi. bình thường, phù thuỷ có bình cứu và giết. phù thuỷ sẽ biết được ai sẽ là người bị sói cắn và lựa chọn có cứu người đó hay không. và phù thuỷ cũng có thể quăng bình giết vào người mà phù thuỷ nghĩ là sói. nhưng ở đây lại không nói đến hai thứ này.'

jung wooyoung nhún vai, thản nhiên đáp lại 'bởi đó chỉ là trò chơi. còn đây là cược sinh mạng. cậu nghĩ, nếu có người bị sói giết, phù thuỷ có cứu được hay không?'

tất cả đều gật gù tỏ ý đã hiểu. hongjoong ra hiệu cho mọi người im lặng và quan sát tiếp những dòng chữ hiện lên trên màn hình.

bảo hộ mỗi đêm chọn ra một người, người đó sẽ không bị sói giết hại. và bảo hộ không thể bảo vệ chính mình, cũng không thể bảo vệ một người hai đêm liên tiếp.

thợ săn là có thể chọn người chết chung với mình. thợ săn sẽ được gọi dậy trong đêm và được chọn một người. trong trường hợp thợ săn bị ma sói cắn chết, người được thợ săn lựa chọn cũng sẽ chết theo. nếu người mà thợ săn chọn chết trong đêm thì thợ săn sẽ không chết theo. nếu thợ săn bị treo cổ vào ban ngày thì có quyền chọn một người để cùng bị treo cổ chung. thợ săn bắn ai người đó sẽ chết.

vào đêm đầu tiên, các sói sẽ chọn ra một người không phải sói. người đó sẽ mất chức năng và trở thành kẻ phản bội. người đó sẽ thức dậy để biết sói là ai nhưng sẽ không thức dậy vào mỗi đêm để đi giết người với sói, và nhiệm của họ là bảo vệ sói. kẻ phản bội thắng chung với sói. giết kẻ phản bội phe sói vẫn thắng.

người chiến thắng sẽ được thưởng một trăm triệu won, vì vậy, mong mọi người sẽ cố gắng sống sót nhé!

màn hình tv bị tắt sau dòng chữ cuối cùng đó. san khó khăn nuốt khan. giết chóc... em, cũng như mọi người ở đây, mới chỉ là những cậu học sinh sinh viên còn chưa biết mùi đời, tại sao lại có thể nói ra từ ấy dễ dàng như vậy. em muốn khóc lớn lên, muốn được yunho ôm lấy, muốn cùng anh ra khỏi nơi này.

nhận ra những cảm xúc hỗn loạn trong san, yunho nắm lấy tay em, thầm an ủi. anh hiểu, họ sắp phải trải qua những gì. san khẽ nở một cười với yunho.

ít nhất, anh vẫn còn ở đây.

'cái đó, tại sao chúng ta không thử ra ngoài?'

'đứa nào vừa nói đấy?' kim youngjo cáu gắt, nhìn bàn tay chầm chậm giơ lên từ phía choi jongho, gã chỉ nhếch mép 'cậu bị ngu hay sao? không thấy trong quy tắc nói là không được ra khỏi toà nhà à?'

jongho phản bác 'nhưng chúng ta có thể thử...'

'nếu cậu muốn chết, mời.' youngjo ngắt lời 'cậu có thấy thứ trên cổ chúng ta không? tôi nghĩ nó được kết nối với bộ điều khiển ở chỗ tên khốn đang theo dõi chúng ta qua cam kia, và nó sẽ được kích hoạt khi cậu vi phạm luật chơi.'

'tại sao cậu biết rõ thế?' seoho hỏi.

'vì đây là lần thứ hai tôi chơi trò chơi ma sói.'

lời nói vừa thốt ra, cả căn phòng lập tức lặng ngắt. tất cả đều không tin được những gì youngjo vừa nói, có người thắc mắc nhưng nhận lại cũng chỉ là cái nhún vai từ gã.

hongjoong bỏ qua màn này, nói mọi người nên ra ngoài xem kết cấu toà nhà đang giam giữ họ. tất cả đều đồng ý.

đây là một toà nhà hoang, xung quanh chỉ toàn thấy cây cỏ. chỉ có duy nhất một con đường, song lại chẳng hề biết nó sẽ dẫn tới đâu, và hướng nào mới có thể giúp họ trở về.

phòng bếp đầy đủ dụng cụ và đồ ăn, có thể đảm bảo cho bọn họ không bị chết đói trong suốt thời gian diễn ra trò chơi.

phòng vệ sinh cũng được cấp đầy đủ nước.

và trên hết, khắp mọi ngóc ngách đều có máy quay.

cuối cùng, ai trở về phòng nấy. mỗi phòng đều có một chiếc giường đơn, một tủ đồ có sẵn quần áo cùng một chiếc bàn rộng, trên đó là một chiếc tv cũ, gần giống với thứ ở phòng bầu chọn. yunho ngồi lên giường, day mi tâm đầy mệt mỏi. lúc này, tv đột ngột được bật lên, hiện ra dòng chữ.

phòng 209, choi san sẽ là cặp đôi với bạn.

.

'được rồi, mọi người giới thiệu đi. chúng ta sẽ còn ở với nhau một thời gian nữa, đúng không nào?

để tôi mở bát cho. tôi là kim hongjoong, năm ba trường joongdong.'

'tôi là park seonghwa, cùng lớp với hongjoong, cũng là người yêu của cậu ấy.'

'kim youngjo, sinh viên năm ba khoa truyền thông đa phương tiện đại học nghệ thuật quốc gia.'

'em là dongju, năm nhất hanlim.'

'vậy là cậu bằng tuổi tôi. tôi tên choi jongho, năm nhất trường surak.'

'song mingi, năm hai trường sopa.'

'yeo hwanwoong, cũng năm hai sopa.'

'lee keonhee, năm ba anyang.'

'kang yeosang, năm hai học viên âm nhạc ib.'

'lee seoho, năm hai khoa báo chí skku.'

'jung wooyoung, năm hai hanlim. mình là em họ của anh yunho đằng kia, và là chồng của bạn yeosang.'

'kim geonhak, năm nhất khoa âm nhạc snu.'

'choi san, năm hai sopa.'

'jung yunho, năm hai sopa, và choi san là người yêu của mình.'

;

/erm, mấy cái trường, có một số là trường đúng mà chúng nó đang, còn lại là mình bịa ra á, để hợp với tuổi mà mình viết trong này./
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
hai ;


yunho chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, bản thân mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như hiện tại. mọi thứ xảy đến quá nhanh, quá khó tin khiến anh chẳng thể dễ dàng chấp nhận. một trò chơi đặt cược bằng mạng sống. trong đầu anh đã có suy nghĩ, tại sao cánh cửa kia mở toang như thể thế giới tự do đang vẫy gọi, song lại chẳng ai dám bước qua. có lẽ do bọn họ quá hèn nhát để có thể làm một chuyện gì đó mà bản thân không chắc chắn, cũng có thể do lời nói của gã lớn tuổi nhất tên kim youngjo ấy tác động không nhỏ tới mọi người, khiến thâm tâm họ trỗi dậy một cảm giác sợ hãi khó hình dung.

anh muốn thử bước qua, nhưng, nếu thực sự có chuyện gì xảy ra tổn hại đến tính mạng của anh, thì sao? anh không sợ chết đến thế, chỉ là, lỡ không may anh chết, vậy ai sẽ bảo vệ choi san bé nhỏ của anh?...

việc yunho cần làm bây giờ, là đoán xem vai trò của từng người.

đây là trò chơi nói dối, nên anh chẳng thể tin ai. tất nhiên, san vẫn là một ngoại lệ.

đơn giản vì trong trò chơi, em và anh cùng một phe. mà kể cả không, anh vẫn tin san của anh là một người đơn thuần đáng yêu, sẽ chẳng nỡ lừa anh đâu.

tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của yunho. anh đứng dậy mở cửa, là choi san.

'tớ vào nhé?'

yunho khẽ ừ một tiếng rồi nghiêng người cho em vào. sau khi đóng cửa, anh nhanh chóng ngồi xuống cạnh san. anh muốn hỏi em có chuyện gì, nhưng thấy dáng vẻ mệt mỏi kia lại thôi. san nghiêng đầu dựa vào vai anh, tận hưởng chút ấm áp ít ỏi trước những đợt sóng gió sắp diễn ra.

'chúng mình là cặp đôi, đúng không?'

'ừ.'

'cậu có thắc mắc ai là thần tình yêu không?'

'tớ nghĩ, người đó sẽ sớm đến gặp chúng ta thôi.'

lại một khoảng lặng nữa kéo đến. san chẳng cần biết vai trò của yunho là gì, chỉ cần anh và em vẫn còn sống, cả hai sẽ chiến thắng mà thoát khỏi nơi đây. yunho cũng mang suy nghĩ như vậy, nên hai người cứ im lặng dựa vào nhau.

'sanie ah...'

yunho chợt gọi tên san. em ngẩng đầu nhìn anh, và đón em là một nụ hôn từ cậu người thương. chỉ là chiếc hôn phớt, anh thì thầm 'tớ sẽ bảo vệ cho cậu.'

một giọt nước mắt khẽ rơi trên gò má xinh đẹp của san. yunho đau lòng gạt nó đi. còn san, em cố nở một nụ cười hướng đến anh, nụ cười ngọt ngào nhất 'cậu vẫn luôn bảo vệ tớ, từ trước đến nay rồi. bây giờ, hãy để tớ làm việc đó cùng cậu, nhé?'

yunho gật đầu, rồi ôm san thật chặt. nhất định, anh sẽ đưa em rời khỏi đây an toàn...

;

ván chơi lần này, phe sói thực sự quá mạnh. kim youngjo nghĩ như vậy. lần trước gã chơi, có lẽ do là lần đầu nên nó tương đối đơn giản, cơ bản so với những chức năng mà gã cùng đám bạn vẫn hay chơi không có gì quá khác biệt. nhưng hiện tại, không chỉ có hai sói mà còn thêm cả sói nam, sói nữ cùng một kẻ phản bội.

kim youngjo ngồi vào bàn, lấy cuốn sổ và chiếc bút đã được chuẩn bị sẵn, ghi lại thông tin của mười ba người chơi cùng gã. hiện tại vẫn chưa thể biết chính xác vai trò thực sự của từng người, có điều...

'được rồi.' kim youngjo nói sau khi tất cả mọi người đã giới thiệu xong 'trước khi sói gặp mặt nhau, chúng ta hãy xác định các chức năng của phe dân đi.'

seoho nghi ngờ 'tại sao?'

'có lợi cho phe dân mà.' hwanwoong đáp thay cho youngjo. tuy nhiên điều này sẽ khiến mọi chuyện phức tạp hơn, vì sói sẽ nói dối. song, đây là việc cần làm trong trò chơi này.

thấy không ai phản đối gì, youngjo nói tiếp 'đầu tiên, ai là tiên tri?

đây là chức năng vô cùng quan trọng với dân làng, nên không thể tuỳ tiện bỏ phiếu.'

'không phải nếu nói ra tiên tri sẽ gặp nguy hiểm sao?' jongho hỏi.

seonghwa hờ hững đáp 'chỉ cần bảo hộ bảo vệ cậu ta là được rồi.' dù sao, bảo hộ cũng không thể bảo vệ hai đêm liên tiếp cùng một người. mà sói, chẳng dại gì mà đụng đến người có khả năng được bảo vệ. như thế, không phải sẽ kéo dài thời gian phải ở nơi này hơn sao?!

đó là trong trường hợp, bảo hộ thực sự bảo vệ người có chức năng đặc biệt ấy.

hongjoong mỉm cười nhìn seonghwa, giơ tay lên 'tớ là tiên tri.'

seonghwa nhìn hongjoong như thể đang xác minh điều anh nói. hắn đảo mắt, dường như trong đầu đang suy tính gì đó. lúc này, một người khác lớn tiếng, phản bác lại lời của hongjoong.

'nói dối. tôi mới là tiên tri thật.'

à, cậu ta, hình như tên kim geonhak thì phải. biết ngay tình huống này sẽ xảy ra mà. trò chơi bắt đầu thú vị rồi.

'đùa hả?' hongjoong gắt lên 'cậu ta chắc chắn là sói. tin tôi đi, cậu ta là giả.'

'tạm thời chẳng thể kết luận được gì. chúng ta phải đợi đến hôm sau khi đã có kết quả bói của tiên tri.' seonghwa nắm lấy tay hongjoong, muốn anh bình tĩnh lại. hongjoong nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, hậm hực chửi thề một tiếng, rồi cũng ngồi xuống.

tiếp đến, youngjo hỏi người mang chức năng phù thủy. kết quả không ngoài dự đoán, lần này có đến ba người tự nhận là phù thuỷ. keonhee, san và wooyoung. keonhee và wooyoung tranh cãi khá gay gắt, chỉ riêng san hầu như không nói gì, chỉ yếu ớt phản bác.

youngjo nhớ lại, rồi viết vào cuốn sổ kia.

tiên tri: kim hongjoong, kim geonhak.

phù thuỷ: lee keonhee, choi san, jung wooyoung.

bảo vệ: ?

thợ săn: ?

thần tình yêu: ?

sói: ?

lúc này, youngjo cảm thấy người tên song mingi và jung yunho có vẻ khả nghi nhất. jung yunho trừ những lúc lên tiếng bảo vệ choi san thì đều giữ sự im lặng cho mình. song mingi từ đầu đến giờ không nói một lời nào, chỉ để lại một ít thông tin cá nhân khi được yêu cầu. tên đó, không biết dưới bộ mặt lãnh đạm đó đang ẩn chứa những toan tính gì. cả tên park seonghwa nữa. hắn tỏ ra bình thản trước mọi tình huống, điều mà người có kinh nghiệm như gã cũng không làm được. tựa như, hắn biết điều gì đó...

;

kim geonhak nhìn đồng hồ, đã hơn bảy rưỡi rồi. vậy mà trong phòng bầu chọn lúc này chỉ có chín người.

'mấy người kia có định chơi không vậy?

đến giờ này mà vẫn chưa thấy mặt đâu là sao?' yeosang bực bội.

mingi liếc cậu, cười khinh bỉ 'cậu có vẻ hào hứng với trò chơi này quá nhỉ?'

'tôi... tôi chỉ muốn mau chóng kết thúc nó thôi.'

lúc này, năm người còn lại không nhanh không chậm tiến vào phòng. youngjo ra hiệu cho mọi người ngồi vào ghế đã được thành xếp vòng tròn ở giữa căn phòng.

'nào, chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?' hongjoong nói 'mọi người có nghi ngờ ai không?'

'choi san.' hwanwoong nói ra một cái tên khiến yunho như muốn phát hoả.

'cậu nói cái gì?'

'tôi nghĩ choi san là sói, không đủ rõ ràng hay sao?'

wooyoung hỏi 'tại sao?'

'từ lúc cậu ta tự nhận mình là phù thuỷ tôi đã hơi nghi ngờ rồi. như cậu cũng thấy đấy, cậu và keonhee tranh cãi như vậy nhưng cậu ta không hề nói gì. hơn nữa, nhìn vào mối quan hệ của cậu ta với jung yunho, tôi nghĩ hai người có thể là cặp đôi. giết choi san sẽ rất lợi cho chúng ta.'

choi san phản bác 'không, tôi không phải sói. tôi thậy sự là phù thuỷ mà.'

yunho không thể chịu nổi việc san bị người khác nghi ngờ, anh đứng dậy tiến đến chỗ hwanwoong, nắm lấy áo cậu ta mà gắt lên 'anh có thôi đi không? tôi thấy chính anh mới là sói, đừng hòng đổ tội lên san của tôi.'

'bảo vệ nhau thế này, không phải sói thì cũng là tình nhân.'

'thằng khốn này.' yunho không muốn nhìn cái bản mặt vênh ngược lên như biết hết mọi thứ của tên yeo hwanwoong kia thêm một giây nào nữa, chỉ muốn đạp cậu ta ra khỏi căn phòng chết quách đi cho xong.

'dừng lại, đủ rồi.' hongjoong vội lại gần tách hai người ta 'yunho, nếu dùng bạo lực em sẽ bị phạt đấy.'

san cũng giật nhẹ gấu áo của yunho, nhìn anh, muốn anh dừng lại.

yunho hừ lạnh một tiếng rồi đẩy hwanwoong ra rồi về lại vị trí, ngồi xuống.

'mọi người ơi, em vừa nhớ ra một chuyện.' dongju lên tiếng, geonhak ra hiệu cho cậu nói tiếp 'không phải nếu hai người có số phiếu bầu ngang nhau sẽ không có ai phải chết hay sao? hay chúng ta áp dụng cách này đi.'

'nghe cũng hợp lý đó. nhưng chúng ta nên bầu ai?' seonghwa hỏi.

wooyoung chỉ keonhee, 'cậu ta.'

'gì chứ? này, tôi là phù thuỷ thật. cậu và tên choi san kia mới đáng nghi đấy.'

'nhưng không có lý do gì để cậu không phải sói.

đây vốn là trò chơi nói dối, sói giả làm phù thuỷ tôi còn lạ gì?'

'cậu đừng ra vẻ như thế. chính cậu cũng đang tự nhận là phù thuỷ đấy.'

'tôi lại nghĩ là song mingi cơ.' youngjo lên tiếng.

tự nhiên mọi ánh mắt đều dồn về phía mình khiến mingi cau mày khó chịu. hắn nói 'tôi là dân làng.'

yunho gật gù 'tôi chơi với mingi lâu rồi, và tôi biết cậu ấy sẽ không nói dối.'

'không thuyết phục.'

'một trong ba người tự nhận là phù thuỷ, chọn họ đi.' hwanwoong chẳng màng đến ánh mắt của yunho, một mực muốn chọn phù thuỷ, hay nói cách khác, là chọn san.

'cậu bị làm sao thế? lỡ giết nhầm phù thuỷ thật thì sao?'

'vai trò đó cũng có quan trọng lắm đâu. chỉ khi có người chết cậu ta mới biết được chức năng, vậy thì giữ lại có ý nghĩa gì?!'

'aish cái trò chơi chết tiệt... này yeo hwanwoong, cậu không biết gì thì ngậm miệng đi, mẹ kiếp.' youngjo vò đầu.

'mà này, kim youngjo ssi, hình như từ sáng tới giờ anh chỉ đạo chúng tôi hơi nhiều thì phải?' yeosang nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của youngjo.

'gì?

đến tôi mà cậu cũng nghi ngờ sao?' yeosang không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn gã khiến gã hét lên 'tôi, kim youngjo này, đã chơi lần thứ hai rồi, hiểu chứ? tôi sẽ là người không thể thiếu để dẫn dắt dân làng chiến thắng trong trò chơi này. và tôi phải chứng tỏ khả năng lãnh đạo để mọi người tin tưởng tôi, để bảo hộ bảo vệ tôi. các cậu rốt cuộc có muốn thắng không thế?'

'nghe tự tin quá nhỉ?'

'tên đần này, bộ cậu không hiểu những gì tôi nói hả?'

'im đi.' seonghwa gãi tai, tỏ vẻ chán ghét 'anh la hét cái gì chứ? mà tôi thấy anh tự tin như vậy, đành rằng anh có kinh nghiệm, nhưng chắc gì lần này anh đã là dân?'

'yah park seonghwa...'

hongjoong nhanh chóng bắt lấy nắm đấm đang chực chờ đáp xuống mặt seonghwa 'anh muốn làm gì?' ánh mắt hắn lúc này sắc lẹm như dao, tưởng chừng có thể lập tức giết chết kim youngjo. bất cứ ai cũng không được phép đụng vào seonghwa của hắn.

không khí đang tệ đi rất nhiều. jongho nói nếu ai là sói nên tự thú để mọi người có thể kết thúc trò chơi nhanh chóng. nhưng, đâu có ai ngu đến độ như vậy. có thể chết thật, và chẳng ai ở đây muốn chết cả.

'mọi người, chỉ còn hai phút nữa thôi.'

'làm theo cách của dongju đi.'

'bỏ phiếu. một, hai, ba.'

yunho đưa mắt nhìn xung quanh. san có bốn phiếu, mingi bốn phiếu, youngjo có bốn, và anh thì bầu cho hwanwoong cùng wooyoung. bằng một cách tình cờ đến khó tin nào đó, số phiếu được chia đều ra. kết thúc lượt bầu phiếu đầu tiên, không có ai bị xử tử.

san thở phào nhẹ nhõm, như mất hết sức lực mà dựa vào người yunho. anh nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của em, lại đưa ánh mắt lạnh lẽo về phía hwanwoong. dù cậu ta là dân hay là sói, anh cũng sẽ không tha thứ cho cậu ta.

;

'ồ, không ngờ lại là các cậu đấy.'

'cậu diễn hơi lộ đấy. lần sau chú ý hơn đi.'

'xem nào, bốn sói đều ở đây rồi. nhưng sói nam và sói nữ không tham gia giết người, chỉ có thể thay đổi kết quả bói của tiên tri thôi.'

'tôi nghĩ phe sói chúng ta sẽ thắng thôi.'

'việc quan trọng nữa là phải chọn ra kẻ phản bội.'

bốn bóng đen chụm lại vào nhau thì thầm to nhỏ, cuối cùng, họ chọn ra hai người, một làm kẻ phản bội, người còn lại, sẽ là chiến lợi phẩm trong đêm săn đầu tiên.

'phải giết người thật sao?'

'cậu cũng mang theo con dao đó còn gì?!

đừng tỏ vẻ thanh cao nữa.'

'nhưng... chúng ta có bị đi tù nếu việc này bị phát hiện không?'

'chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác.

đây là luật chơi. hơn nữa, gã quản trò có thể thần không biết quỷ không hay sắp đặt trò chơi này, hẳn cũng sẽ không để nó lộ ra. còn cậu, liệu mà nghĩ cách tự cứu đi. tôi thấy đám kia nghi ngờ cậu hơi nhiều đấy.

đừng yếu đuối như thế nữa. cậu cũng là con trai mà, cứ mãi dựa dẫm vào cậu ta thế không thấy nhục à?'

'à ừ... tôi biết rồi...'
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
ba ;


kang yeosang giật mình tỉnh giấc. cậu thở phào nhẹ nhõm. vậy là sau một đêm, cậu vẫn còn sống sót.

đêm qua cậu nghe có tiếng bước chân, sau đó lại thấy ai đó đang cố mở cửa phòng cậu, khiến cậu sợ đến nỗi không dám thở mạnh. nghe thì thật hèn nhát, song cậu cũng chỉ là cậu học sinh năm hai trung học, tính mạng mình có nguy cơ bị mất đi bất cứ lúc nào vì lý do lãng nhách, nói không sợ là nói dối. con người không được chọn nơi họ sinh ra, còn cậu, cùng những người còn lại, không được chọn lý do mình sẽ chết.

yeosang nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi ra khỏi phòng. cậu đến phòng ăn, đúng như giao hẹn với mọi người.

'yeosang, anh dậy muộn quá đó.' jongho vui vẻ vẫy cậu đến ngồi cạnh. trong khi wooyoung nhanh chóng chạy đến bên yeosang, nhẹ đặt tay lên vai cậu mà xoay tới xoay lui, lo lắng hỏi 'cậu không sao, đúng chứ?'

yeosang nhìn con người đang sốt sắng kia mà phì cười. cậu gật đầu như trấn an wooyoung, rồi cùng anh ra bàn ngồi.

youngjo quan sát mọi người từ lúc bước vào căn phòng này. vẫn đủ mười bốn người. vậy là hôm qua không có ai chết. có thể sói đã chọn không giết ai, cũng có thể bảo hộ đã bảo vệ đúng người.

quản trò đã chuẩn bị cho họ kha khá đồ ăn nhanh, nhưng sáng ra ăn uống tử tế vẫn hơn. có thể nói gã khốn kia chu đáo theo một cách nào đó, trong tủ lạnh cũng đầy đủ nguyên liệu, ít nhất là đủ ăn trong hai tuần.

ban đầu vốn định thân ai nấy lo, nhưng san nói vẫn nên làm đồ ăn cho mọi người. yunho cũng chẳng thể ngăn được cậu người yêu, anh biết em vẫn luôn tốt như thế, nên để mặc. anh cũng phụ em một chút, chỉ riêng phần của yeo hwanwoong, ừ thì, anh có cho thêm một chút gia vị, cậu ta ăn được không anh cũng chẳng quan tâm. san nhìn thấy, chỉ biết lắc đầu cười khổ. người yêu của em nhìn to như con bò mà tính thì chẳng khác gì một đứa trẻ cả.

vậy là, khi mọi người xuống đông đủ cả, đã có một bàn đồ ăn sáng nóng hổi đang chờ họ. tên hwanwoong đúng là đa nghi hơn tào tháo, còn nghĩ yunho với san bỏ độc vào thức ăn.

'không ăn thì biến, để đó tôi ăn cho.' lee seoho trong mọi hoàn cảnh vẫn luôn là một tên tham ăn. anh nhanh tay giành lấy bát của hwanwoong, xúc một thìa, mặc cho tiếng đừng muộn màng của jung yunho.

'heol, cay vãi.

đúng chuẩn vị tôi thích. sao các cậu biết tôi thích nhiều mù tạt?!'

yunho và san sử dụng quyền im lặng trong trường hợp này.

đâu thể nói đó là suốt riêng cho yeo hwanwoong nhằm chơi khăm được chứ? còn hwanwoong sau khi thấy cảnh đó thì nhếch mép khinh bỉ, muốn chơi tôi cũng đâu có dễ như vậy...

'mọi người, hôm qua sói đã đến phòng mình...' khi tất cả dùng xong bữa sáng, yeosang rụt rè lên tiếng. wooyoung không quá sốt sắng như vừa nãy, trái lại chỉ nhẹ ôm lấy vai cậu. yeosang hít một hơi, nói tiếp 'nhưng cánh cửa đã bị khoá. dù ai là bảo hộ, mình cũng muốn gửi lời cảm ơn.'

quả nhiên bảo hộ đã can thiệp vào, youngjo thầm nghĩ. nhưng vì sao bảo hộ lại chọn người này, và vì sao bảo hộ vẫn không chịu ra mặt. liệu, giữa hai người có thoả thuận gì đó không?

'như vậy, trước mắt có thể kết luận, kang yeosang là dân làng.' yunho đang giúp san dọn dẹp đống bát đĩa, quay lại nói.

'ừ.'

'có điều, cách của dongju hôm qua ấy, làm sao có thể dùng mãi được?' jongho chợt nói.

dù có đến mười bốn người cùng mất tích, song hầu như họ chẳng liên quan gì đến nhau. có chăng cũng chỉ là những cặp yêu nhau, liệu cảnh sát có tìm ra mối liên hệ để giải cứu họ? cảnh sát là một lũ vô dụng, yunho đó giờ vẫn luôn nghĩ như vậy. chỉ đến khi người ta chết hết rồi mới tìm tới nơi. cứ bầu số phiếu bằng nhau như vậy, dù không ai chết, nhưng không biết họ có thể cầm cự đến bao giờ. hơn nữa, số lượng sói quá đông, và số tiền thưởng lại quá lớn. chỉ một chút tham lam thôi cũng có thể khiến phần con của kẻ đó trỗi dậy, khi ấy, sói sẽ dễ dàng tha cho mọi người sao?

'đúng rồi. quẻ bói của tiên tri đêm qua thế nào?' yunho hỏi.

'tối qua tôi bói cho seonghwa.' nghe tên mình được nhắc tới, seonghwa giật mình nhìn cậu người thương.

đôi mắt hongjoong lúc này loé lên một tia rối ren, anh tránh đi cái nhìn dò xét của seonghwa, hướng geonhak nói 'seonghwa không phải sói.'

geonhak nhìn seonghwa, người kia cũng đang nhìn lại hắn.

'ở đây có ai không biết cậu và seonghwa là người yêu. cậu đang bao che cho cậu ta thì sao?' là seoho nói.

'tôi nói đều là sự thật. anh không tin tôi cũng đâu còn cách nào...'

seonghwa nhàn nhạt đáp 'tôi đúng là dân làng. vậy nên, hongjoong là tiên tri thật.'

'chưa chắc.' yeosang nói 'mọi người quên còn có sói nam à? hiện tại có ba khả năng. một, anh hongjoong cũng là sói. hai, sói nam sử dụng quyền lực của mình với anh seonghwa khiến anh hongjoong bói ra anh ta là dân. còn ba, anh seonghwa là dân làng thật, anh hongjoong cũng là tiên tri thật.'

'còn geonhak thì sao?'

'tôi bói cho youngjo. cậu ta là sói.'

youngjo lập tức hét lên 'cậu bị điên à? mọi người, chắc chắn cậu ta là tiên tri giả. tôi là dân làng. mọi người phải tin tôi.'

'anh có bằng chứng gì không?'

'tôi thấy khó chịu với anh từ hôm qua rồi. anh là sói nhưng cố đánh lạc hướng chúng tôi bằng cách khiến chúng tôi nghi ngờ những người khác.'

'không phải anh youngjo đâu.' điều khiến mọi người bất ngờ, là seoho lên tiếng bảo vệ kim youngjo. hai người này từ lúc bắt đầu chưa từng để lộ mối liên hệ nào, vậy cớ sao...

'nghe giống như tình nhân bao che cho nhau vậy.' hongjoong vẫn còn cay cú seoho, và giờ anh mang chính câu của hắn trả lại cho hắn.

'khốn khiếp!' youngjo bất lực chửi thề một tiếng 'chắc chắn không phải tôi. từ giờ đến tối còn nhiều thời gian nữa, mấy người cứ suy nghĩ kỹ đi.

đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến quyết định.' nói rồi gã giận dữ bước ra ngoài. những người còn lại cũng nhanh chóng tản đi.

chỉ duy có song mingi ở lại.

yunho thấy hắn, khẽ cười 'quyết định đến gặp chúng tôi rồi à, cupid?'

;

'hey, jung wooyoung.' wooyoung toan vào phòng thì có tiếng gọi khiến cậu khựng lại. wooyoung không giỏi nhớ tên người lạ lắm, chỉ thấy một tên tóc xanh cao hơn cậu một cái đầu, nhìn hao hao anh họ jung yunho của cậu.

đây là kẻ cũng nhận là phù thuỷ giống cậu.

'hình như cậu không nhớ tôi. tôi là lee keonhee, và có vẻ tôi cao hơn cậu mười centimeter.'

mẹ, tên này tính khịa hay gì?

'anh muốn gì?'

'không có gì đặc biệt. chỉ muốn hỏi một số chuyện.' thấy wooyoung không có ý gì muốn đuổi hắn đi, keonhee chậm rãi nói tiếp 'cậu có phải sói hay không?'

'sau một đêm, tôi nghĩ sói cũng biết mặt nhau rồi, và cũng thừa biết dân làng là ai. anh không cần phải nỗ lực thế làm gì, phù thuỷ giả ạ.'

'tôi không muốn tiếp tục tranh cãi với cậu.

ừm, wooyoung này, cậu chơi ma sói bao giờ chưa?'

'một lần. nhưng đó chỉ là chơi trong một bữa tiệc cùng câu lạc bộ. không bắt cóc, không giết người, không gì hết.'

'hồi nãy, tôi thấy cậu có vẻ lo cho kang yeosang lắm. hai người thân nhau à?'

thân? mối quan hệ giữa hai người, cũng có thể gọi là thân. thật dễ dàng để thấy, yeosang thích wooyoung. còn về phía wooyoung, cậu quan tâm người kia, đơn thuần chỉ là thói quen.

đối với cậu, yeosang như một đứa em cần được chăm sóc vậy.

'nhưng biết làm sao đây? thân đến mấy, ở trò chơi này cũng đều không có ý nghĩa. nếu kang yeosang không được bảo vệ, có lẽ cậu đã được trải nghiệm cảm giác tự tay giết người thân thiết với mình rồi... lạnh lùng thật nhỉ?'

tuy có chút giận dữ, nhưng rất nhanh nó đã bị áp chế. wooyoung chỉ cười lạnh, quả nhiên tên này đang cố gán cho cậu làm sói. cậu dù phải hay không, cũng đâu thể để lộ thân phân dễ dàng thế được.

'nếu muốn, anh có thể trực tiếp trải nghiệm.

đừng cố khích tôi, nó vô ích thôi.' trước khi đóng cửa phòng, wooyoung nói thêm 'đừng khiến tôi thêm chắc chắn, anh chính là sói đấy, lee keonhee.'

;

'lại đến rồi...' khoảnh khắc chẳng ai mong chờ lại một lần nữa xuất hiện. một ngày ở nơi này trôi qua thật nhanh, tựa như một cái chớp mắt vậy. rơi vào hoàn cảnh này, yunho bỗng thấy nhớ những giờ học trên lớp, khi ấy thời gian như ngừng lại vậy. bầu trời hôm nay đen kịt, chẳng có lấy một ngôi sao. yunho rời tầm mắt, bỗng có một dự cảm chẳng lành. kim đồng hồ chỉ bảy giờ bốn mươi. từng tiếng tíc tắc kêu lên như bóp nghẹt sự sống của mười bốn con người trong căn phòng này.

'tập trung lại đây đi mọi người. chúng ta bắt đầu thôi.'

tất cả đều ngồi vào vị trí, nhưng khác với hôm qua, hiện tại không một ai nói gì. có lẽ do câu nói của jongho, bọn họ chẳng thể cứ áp dụng cái phương pháp cân bằng số phiếu kia mãi. sớm muộn gì cũng sẽ chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy này thôi.

thời gian cứ dần trôi qua, và youngjo thì không thể chịu nổi điều đó. dẫu ban sáng, chính gã là người bị gán cho cái danh sói, nhưng nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, tất cả sẽ bị hành hình.

'nếu ai có ý kiến gì thì nói đi.

đừng im lặng như vậy. chúng ta không có nhiều thời gian đâu.'

'anh nghi ngờ ai?'

'kim geonhak. là cậu ta, không thể sai được. tôi là dân làng, mọi người phải tin tôi.'

'sói nào mà chả chối như thế.' geonhak cười khẩy nhìn youngjo đang đứng gào thét giữa vòng tròn.

'mày mới chính là sói, mẹ nó.'

'la hét gì chứ thằng đần? ngồi xuống đi.' park seonghwa ghét nhất là nghe người khác gào mồm lên bên tai mình, bực bội nói.

keonhee cũng chẳng ưa gì cái thái độ của seonghwa, anh trừng mắt 'ăn nói cho cẩn thận vào. anh youngjo lớn tuổi hơn mày đấy.'

'sắp đến giờ rồi...' jongho nhắc.

'chết tiệt. nếu không nhanh chóng chọn tất cả đều sẽ chết hết đấy!!!' hongjoong gào lên.

'các cậu đừng tỏ vẻ mình thánh thiện như vậy nữa. sớm muộn gì cái bộ mặt giả tạo của các cậu cũng sẽ lộ ra hết thôi.' yunho nhàn nhạt nói 'tôi nói đúng chứ?'

câu hỏi lấp lửng của yunho hướng về phía dongju khiến cậu giật mình 'anh... anh nhìn tôi làm gì?'

'đâu có ý gì đâu. cậu nghĩ nhiều rồi.'

'aish, phiền phức vãi...'

'mọi người, đây không phải lúc để gây lộn như vậy.' seoho đứng lên can thiệp.

wooyoung cười, như có như không 'anh có vẻ bình tĩnh quá nhỉ?'

'cậu muốn nói gì?'

'anh một mực bênh vực anh youngjo như vậy, hai người không phải sói thì cũng là tình nhân. dù giết ai thì cũng có lợi cho tụi này mà.'

'sói đang nhìn chúng ta cắn nhau, chắc vui vẻ lắm nhỉ?' hwanwoong cười khinh bỉ.

san gắt 'cậu mới là sói đấy.'

'em cũng nghĩ là anh seoho.' dongju dè dặt nói 'anh ấy quá trầm lặng, và cũng đủ thông minh để làm một con sói ra vẻ vô tội.'

'gì? giờ thì nhắm hết vào tôi à?' seoho quắc mắt 'nếu nói trầm lặng, vậy thì nhìn song mingi đi kìa. cậu ta còn im hơn tôi nữa.'

'anh đang cố đổ tội sang cho tôi à?' mingi chỉ lạnh lùng nhìn seoho 'anh muốn giết một người vô tội như tôi trước để đêm đêm có thể thoải mái đi giết người vô tội khác, đúng không?'

'nghe hợp lý đấy.'

'nghe vô lý vãi l*n thì có. mọi người đừng tin cậu ta nói bừa.'

yunho nhìn đồng hồ. thời gian đã trôi qua kha khá rồi. chỉ còn ba phút nữa thôi.

'chúng ta có nên bỏ phiếu luôn không?'

'chọn anh seoho đi.'

dongju khe khẽ nói một câu xin lỗi thật nhỏ, nhưng cũng đủ để seoho nghe thấy. những ánh mắt có lỗi kia, thật giả tạo làm sao...

'ồ, mấy người định bầu tôi thật à?' tông giọng của seoho có chút bất an, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. tiếng đồng hồ cứ kêu văng vẳng bên tai, khiến seoho chẳng thể che giấu thêm được cảm xúc hỗn loạn của mình nữa 'các cậu không thể làm thế. vì tôi là thợ săn.'
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
bốn ;


'cái gì?' tất cả mọi người đều nhìn seoho đầy bất ngờ.

thấy phản ứng của mọi người như vậy, seoho dần bình tĩnh hơn, 'tôi nói, tôi là thợ săn. nếu các cậu một mực muốn bầu tôi chết, vậy thì chuẩn bị sẵn tinh thần để đi theo bồi tôi đi.'

trước câu nói của hắn, không gian lại một lần nữa chìm vào im lặng. chỉ còn một phút nữa là đến tám giờ. seonghwa nói lớn 'giờ không để biết được cậu có phải thợ săn thật hay không, giả sử là thật đi, thì nếu mỗi đêm cậu bắn một người mà không trúng sói, vậy chẳng phải rất nguy hiểm cho dân làng sao?!'

'đám đần độn các cậu muốn chết đến như vậy sao? lũ khốn.'

'nhanh lên, sắp hết thời gian rồi.'

'hôm nay nhất định phải có một người chết. người đó là anh đấy, lee seoho. bởi vì anh chính là sói!'

'bỏ phiếu. một, hai, ba.'

lee seoho thẫn thờ nhìn xung quanh. hầu hết đều chỉ hắn. hắn nhận mười hai phiếu. chỉ duy kim youngjo bầu kim geonhak. sau đó, từng cánh tay dần dần hạ xuống, kèm theo câu xin lỗi từ mấy kẻ yếu đuối. lúc này, chỉ còn lại khuôn mặt đã biến sắc của seoho. chẳng còn vẻ tự tin kia nữa. ngỡ như nói ra chức năng của mình rồi, đám người kia sẽ cho hắn con đường sống. nhưng không...

'chuyện này là sao? tại sao? tại sao lại là tôi chứ?' tiếng kêu thảm thiết của seoho xé toạc không gian tĩnh lặng này. không ai nói gì, san bám chặt vào tay yunho, cố nén nước mắt đang chực trào.

'các người muốn sống, tôi cũng như vậy thôi mà!!!'

seoho vứt bỏ đi vẻ ngoài tử tế hắn luôn tỏ ra, lao đến kéo san ra khỏi yunho, lắc mạnh cậu 'cậu là sói đúng không? cậu cứ tỏ vẻ sợ hãi như vậy, nhưng trong lòng đang hả hê lắm đúng không?'

'không, không phải tôi... xin lỗi anh...' san chẳng thể kiềm chế được nữa, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má xinh đẹp của em.

yunho giận dữ đẩy seoho ra, 'anh làm cái quái gì thế hả?'

seoho quay qua youngjo, ôm chặt lấy gã, khóc lớn 'anh ơi, em không muốn chết đâu. anh làm gì đi...'

youngjo ghì chặt cơ thể nhỏ bé kia, mắt cũng đẫm lệ. gã hét lên 'tại sao lại làm thế với seoho của tôi?! em ấy có tội gì đâu.

đáng chết!! lũ khốn các người.'

bỗng một âm thanh vang lên, tựa như tiếng máy cưa đang chạy. seoho đẩy youngjo ra. chiếc vòng trên cổ hắn đang dần siết chặt lại. tất cả đều hoảng sợ lùi ra xa. youngjo khuỵ xuống nền nhà lạnh lẽo, đờ đẫn nhìn cậu người yêu đang vật vã với cái chết cận kề.

'tại sao anh ta vẫn chưa chết?'

'không phải thiết bị kia sẽ siết cổ người được chọn hay sao?'

'luật chơi có nói rồi. không phải người bị bầu nhiều nhất sẽ bị hành hình, mà là hãy giết người đó sau năm phút.'

'gì chứ? chúng ta phải giết người sao?'

'làm sao chúng ta có thể làm thế được chứ?'

trong giây phút tất cả đều hoảng loạn, màn hình tv lần nữa được bật sáng, trên đó chỉ vỏn vẹn dòng chữ:

vũ khí ở trong chiếc hộp này. làm ơn đừng mang nó ra khỏi căn phòng.

mingi vội đến lấy chiếc hộp ở dưới gầm tv. mở ra, trong đó là một con dao sắc nhọn bóng loáng phản chiếu khuôn mặt của hắn. mingi rùng mình.

seoho thấy nó, hoảng hốt vùng chạy đến chỗ youngjo 'các cậu không thể làm như vậy!'

'chỉ có năm phút thôi, sắp hết thời gian rồi.'

'song mingi, giết anh ta đi.'

mingi quẳng con dao xuống đất, giọng bỗng khản đặc đi 'tôi không làm được, cậu có giỏi thì làm đi.'

'nếu không giết anh ta, tất cả đều sẽ chết!'

'không ai muốn giết người cả!'

tự tay giết một người chẳng phải dễ dàng gì, hơn nữa, người đó đối với mình không thù cũng chẳng oán. nhưng, giữa tính mạng của người đó cùng tính mạng của mình, chọn một trong hai, hiển nhiên kết quả đã rõ ràng. choi jongho vò đầu, chửi thề một tiếng rồi nhặt lấy con dao, tiến lại gần chỗ seoho. youngjo nhanh chóng kéo seoho ra sau, chắn trước hắn 'không được. không được giết cậu ấy.'

'không giết lee seoho anh cũng sẽ chết đấy đồ ngu!!!'

youngjo một mực bảo vệ cho seoho khiến cho jongho chẳng thể nào ra tay. cậu gào lên 'ai đó làm ơn tách kim youngjo ra đi.'

hongjoong và seonghwa chạy lại, hợp sức để kéo youngjo ra ngoài, mặc gã vùng vẫy, kêu khóc thảm thiết gọi tên người kia. seoho cũng nào ở yên chịu chết. hắn vùng lên bỏ chạy, geonhak phản ứng nhanh nhạy lập tức chạy theo giữ hắn lại, ghì chặt hắn xuống.

'anh mau đi chết đi.' jongho giận dữ đâm một nhát xuống lưng seoho. máu bắn tung toé, từng giọt máu đỏ tươi chảy xuống, nổi bật giữa những sắc nâu nhạt nhoà.

seoho đau đớn kêu lên một tiếng, nhưng rồi nhếch miệng cười tự giễu 'tao đã nói rồi. tao mà chết, thì một trong số chúng mày cũng phải chết theo. tao nên chọn ai đây?'

'im đi tên khốn.' jongho tiếp tục đâm seoho thêm nhát thứ hai.

seoho vẫn giữ nguyên nụ cười đó.

'vậy thì choi jongho, cậu chết cùng tôi đi!'

câu nói của seoho khiến jongho thực sự hoảng loạn. cậu vội đứng lên, con dao trong tay cũng cầm không vững. tiếng cười điên loạn của lee seoho cứ văng vẳng bên tai cậu.

'không. không thể như thế được. anh đang lừa tôi.'

jung wooyoung nhìn đồng hồ. chỉ còn ba mươi giây. nó giật lấy con dao trong tay jongho, đâm liên tiếp vào người seoho, miệng không ngừng nói 'chết đi.' tiếng cười của hắn nhỏ dần rồi tắt hẳn.

mùi máu tanh thấm vào từng khối không khí, loang lổ khắp không gian.

tiếng thiết bị lại kêu lên. jongho chưa kịp phản ứng liền bị siết cổ. tiếng kêu ngày một dồn dập.

đau đớn, hoang mang là tất cả những gì hiện hữu trên khuôn mặt jongho lúc này. không lâu sau, tiếng thiết bị cùng thanh âm tuyệt vọng của jongho hoàn toàn biến mất.

đôi mắt cậu trợn trừng, đầy ám ảnh.

chẳng ai có thể đứng vững được nữa...

;

'thợ săn, đã chết rồi...'

đặt xác của jongho và seoho vào phòng, yunho không nén nổi tiếng thở dài.

youngjo giận dữ nắm lấy cổ áo yunho, đôi mắt đầy hận thù và phẫn nộ 'thằng chó. chính mày cũng bầu cho em ấy đấy.'

'buông cậu ấy ra kim youngjo.' wooyoung cố gắng gạt tay youngjo ra khỏi yunho 'đây là luật chơi. anh nghĩ bọn tôi muốn thế lắm à?'

'nhưng nếu không phải chúng mày đều bầu cho seoho, em ấy sẽ đâu phải chết như vậy. cả tên choi jongho đó nữa. nó dám ra tay... chết như vậy là quá nhẹ nhàng cho nó rồi. chờ đi, tao sẽ tìm ra sói, cũng sẽ giết sạch lũ chúng mày. tao sẽ đưa từng đứa xuống dưới kia để quỳ gối xin sự tha thứ của em ấy.'

;

'yunho ah...' san nằm gọn trong lòng yunho, khẽ gọi.

'tớ nghe.'

'cậu có nghĩ, cảnh sát sẽ tìm được chúng ta không?'

yunho im lặng không nói.

đã hai ngày trôi qua, hẳn gia đình đã báo cảnh sát, và ngần ấy thời gian cũng đủ để họ bắt đầu tìm kiếm. chỉ có điều, tên quản trò ra tay gọn gàng như vậy, anh bị bắt lúc nào cũng không hay, liệu rằng hắn có để lại manh mối gì, dù là chút ít hay không. và không rõ cảnh sát có thể tìm thấy mối liên hệ giữa mười bốn người để tìm ra nơi này, trước khi trò chơi kết thúc hay không...

'đừng lo lắng quá. dù họ có tìm thấy hay không, tớ sẽ cố gắng để thắng trò chơi này, và chúng ta nhất định sẽ an toàn rời khỏi đây.'

'tớ tin cậu.'

;

'hongjoong, là tớ đây.'

hongjoong nghe tiếng gọi, vội cất đi cuốn sổ, hít thở một hơi, 'vào đi.'

seonghwa mở cửa bước vào. hongjoong nhìn hắn, mỉm cười. cậu biết, lý do seonghwa đến đây. với seonghwa, cậu không cần hỏi cũng biết hắn đang nghĩ gì, muốn nói gì. seonghwa cũng hiểu rõ điều đó, nên hắn bảo trì trầm mặc, chậm rãi ngồi xuống giường.

hongjoong im lặng một lúc, rồi quay lại hướng seonghwa nở nụ cười tươi, nụ cười xinh đẹp nhất của mình.

'câu trả lời cho mọi câu hỏi của cậu, chỉ có một mà thôi. rằng tớ thực sự yêu cậu, rất nhiều...'

;

'chào, nay cậu đến sớm nhỉ?!'

'đừng nói những lời vô nghĩa nữa.'

'được thôi, cậu chẳng có tính hài hước gì cả. mà nhân tiện, chứng kiến cảnh tượng hồi tối, cậu thấy sao?'

'ừm, không đáng sợ như tôi nghĩ. ngược lại còn có gì đó khá thú vị.

đêm qua không được thử qua, đúng là đáng tiếc~'

'đây mới chính là thái độ của một con sói. nào, tối nay cậu muốn xử ai?'

'giải quyết cặp tình nhân trước đi. làm như vậy, khả năng chiến thắng của sói sẽ cao hơn.'

'ok, tôi cũng đang suy nghĩ như vậy. chỉ là hiện tại, cặp tình nhân vẫn chưa để lộ sơ hở gì. cậu nghĩ thử xem, cupid đã chọn ai...'

'chịu, tôi còn không biết cupid là ai nữa kìa. mà ở đây có đến sáu cặp yêu nhau thật rồi, không biết cupid chọn một đôi đó hay chọn bừa nữa.'

'ấn tượng đầu tiên khá quan trọng mà. chỉ vỏn vẹn một tiếng để cupid ghép đôi. khả năng cupid sẽ chọn người có vẻ đáng tin một chút, người mà cậu ta có thể lợi dụng để sống sót đến cuối?!'

'có khả năng. nhưng trò chơi này đâu thể nhìn mỗi vẻ bề ngoài.'

'tối nay giết ₫@/!?$%& được không?'

'không. cậu đã từng công kích người đó, giết cậu ta sẽ dễ bị nghi ngờ.'

'sao cậu lại bảo vệ cậu ta thế? không phải cậu cũng khó chịu với cậu ta à? hay...'

'yên tâm, tôi còn muốn giết tình nhân hơn cả cậu nữa. chỉ là cậu ta vẫn còn giá trị lợi dụng. trừ phi, cậu là tình nhân, và đang cố để lừa dối tôi. cậu biết, sói được phép giết nhau, đúng chứ?!'

'rồi rồi... vậy, giết cậu ta đi, %@$#₫;#% ấy.'
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
năm ;


ngày thứ hai, tôi vẫn không biết mình đang ở nơi nào.

chào nhật ký,

lại là tôi đây, lee keonhee.

sau một màn kinh dị xảy đến hôm nay, có lẽ cậu là người duy nhất mà tôi có thể tin tưởng.

chỉ là, tôi có chút dự cảm không lành, nên tôi muốn viết hết những gì về bản thân ở đây, để lỡ có gì không hay xảy đến, cậu cũng có thể thay tôi trở về bên bố mẹ.

tôi luôn đứng nhất khối, điều này khiến bố mẹ lẫn thầy chủ nhiệm của tôi đều tự hào. mọi người đều ngưỡng mộ tôi, họ đặt cho tôi những cái biệt danh mỹ miều đầy hào nhoáng, tỉ như hoàng tử, hay là thiên tài. tôi sẽ thấy vô cùng hạnh phúc, nếu như đó thực sự là kết quả từ sự nỗ lực của mình.

nhà tôi cũng thuộc giới thượng lưu, vậy nên tiền là thứ tôi chẳng bao giờ thiếu. tôi đã thuê một hacker chuyên nghiệp để hack đáp án đề thi của trường.

tôi là một kẻ nói dối, không hơn.

bởi thế, tôi rất ít giao tiếp với mọi người. tôi sợ, trong lúc tôi không để ý sẽ làm lộ ra chuyện này. cũng chính vì lẽ đó, mọi người từ sự ngưỡng mộ trở nên chán ghét tôi, họ nói tôi kiêu ngạo, khinh người quá mức. dù rằng họ chỉ là những kẻ qua đường thích đàm tiếu chuyện thiên hạ mà thôi, song tôi đủ hiểu, nếu như vô tình trở thành tâm điểm để họ bàn tán, kết cục sẽ tệ đến mức nào.

tôi nghĩ mình sẽ mãi trong cái vỏ ốc như vậy, cho đến khi yeo hwanwoong xuất hiện.

cậu ấy trái ngược hoàn toàn với tôi. tuy thành tích học tập không có gì nổi trội, nhưng những hoạt động ngoại khoá của trường cũng như của câu lạc bộ cậu ấy luôn góp mặt đầy đủ. hwanwoong tươi sáng, vui vẻ và thân thiện, khiến cho mọi người đều thật lòng yêu thích cậu ấy.

ấy thế mà chẳng rõ vì đâu, tôi và hwanwoong chỉ vô tình gặp nhau khi cậu ấy sang trường tôi biểu diễn, họ yeo lại bám tôi như sam. ban đầu tôi thấy cậu ấy thật phiền, nhưng dần dà, sự xuất hiện của hwanwoong đã là một phần chẳng thể thiếu trong cuộc sống nhàm chán của tôi.

tôi đã thích hwanwoong mất rồi.

tôi thấy cứ như vậy là tốt rồi. chỉ cần hwanwoong ở bên cạnh tôi, trải qua những tháng ngày bình yên đến hết cuộc đời này.

có điều, vạn lần tôi không thể ngờ được, rằng cả tôi và cậu ấy sẽ bị đưa đến nơi này. nơi mà chúng tôi sẽ phải giết lẫn nhau để sinh tồn.

đây là trò chơi nói dối, với một kẻ như tôi nó thật đơn giản, nhưng kỳ lạ thay, tôi chưa hề nói dối. cùng lắm, chỉ là đôi lần cãi nhau chẳng giống với tính cách của tôi thôi.

đêm qua đến ba giờ sáng tôi mới có thể chợp mắt, vì lúc đó đã qua thời gian sói đi giết người. tôi sợ cánh cửa sẽ bật mở bởi những con sói khát máu. nhưng thật may, điều đó không xảy ra. thời điểm tỉnh táo, cái chết sẽ đau đớn hơn nhiều, khi cảm nhận được lưỡi dao sắc nhọn dần tiến vào cơ thể. nhưng tôi phải giữ sự thanh tỉnh ấy, có chết, tôi cũng phải biết danh tính của những kẻ giết tôi.

tôi vốn dĩ muốn chọn jung wooyoung trong lần bỏ phiếu vừa rồi, song vì quá hoảng loạn trước tình thế trước mắt, tôi đã chỉ anh seoho. anh ấy là tiền bối của tôi, tận mắt thấy anh ấy bị giết như vậy, tôi cũng đau lòng lắm, đặc biệt là khi, anh ấy chẳng phải sói. tôi chẳng thể nói câu xin lỗi trọn vẹn tới anh ấy.

cả choi jongho, cậu ấy cũng không phải. nếu không vì cái vai trò thợ săn kia, có lẽ jongho vẫn còn sống.

đã hơn mười hai rưỡi rồi, liệu rằng sói đã bàn bạc xong và phát động tấn công chưa? không rõ tối nay, tôi có may mắn sống sót như hôm qua không, bảo hộ có chọn bảo vệ tôi không...

và giờ thì tôi biết câu trả lời rồi.

cửa phòng keonhee bật mở, hai bóng người bước vào.

'thì ra là vậy à...' keonhee cười lớn. vô vọng.

'khó tin thật đấy. quả thật tôi chưa từng nghi ngờ hai người.'

'xin lỗi cậu...'

'có gì phải xin lỗi chứ. phải giết người khác để được sống, chúng ta ai cũng vậy cả mà. chỉ là, tôi nghĩ cậu ta mới là sói cơ...'

'theo một khía cạnh nào đó, cậu ta cũng được tính là sói.'

keonhee trầm ngâm một lát, rồi một thứ gì đó như vỡ oà trong khối óc của cậu.

'cậu ta là kẻ phản bội.'

'chính xác. giờ thì, tạm biệt nhé, lee keonhee.

đừng tha thứ cho bọn tôi.'

ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, dễ vỡ.

đó là khi tim ngừng đập, khi máu ngừng chảy, hay đơn giản, khoảng cách của hai thế giới này chỉ cách nhau một hơi thở mà thôi.

sự sống bắt đầu từ cái chết. cái chết là sự hồi sinh cho sự sống. nó đan xen không thể tách rời nhau.

trong cuộc đời này ai rồi cũng sẽ trải qua cảm giác ấy. sống và chết là quy luật tự nhiên của một kiếp người. có điều, con người ta lại sợ hãi với cái tự nhiên bất diệt ấy. [1]

keonhee cũng không phải ngoại lệ. cậu biết ai là sói, ai là kẻ phản bội. nhưng, cậu lại chẳng thể sống tiếp để vạch trần chúng.

;

sáu giờ mười lăm sáng, yunho tỉnh dậy bởi tiếng hét thất thanh của wooyoung. thằng bé này thật tình, lúc nào cũng ồn ào như vậy. anh lắc đầu ngán ngẩm, nhưng cũng nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài.

vừa ra khỏi phòng, yunho liền thấy bóng dáng vội vã của san chạy tới. nhìn em vô cùng hoảng sợ, anh dang sẵn hai tay ra để em lao vào lòng mình. yunho ôm lấy san, vuốt nhẹ mái tóc đen kia để em có thể bình tĩnh lại.

'sao thế?'

san chỉ lắc đầu. em khẽ siết chặt vòng tay nơi eo yunho, muốn tìm kiếm cảm giác an toàn. anh không hiểu chuyện gì khiến em trở nên như vậy, không lẽ...

đợi san ổn định lại, yunho nắm lấy tay em, hướng phòng đang phát ra tiếng ồn mà tiến tới. mọi người đang tập trung tại phòng 201, phòng của lee keonhee.

nhờ chiều cao của mình, yunho dễ dàng nhìn thấy khung cảnh bên trong. máu ở khắp nơi, loang trên mặt đất, bám trên bức tường trắng những vệt đỏ thẫm chói mắt.

đồ đạc nằm la liệt khắp phòng. chúng làm chứng âm thầm nhưng sống động về một đời sống đã sớm bị kết thúc một cách dã man.

lee keonhee, nạn nhân đầu tiên của sói.

yeo hwanwoong ngồi đó, ôm chặt thân thể đã sớm lạnh cứng của keonhee. cậu cứ ngồi như vậy, chẳng màng đến ánh mắt thương hại từ đám người kia. cậu thì thầm với keonhee những câu chỉ để bản thân nghe.

'hwanwoong hyung...' dongju muốn tiến đến an ủi hwanwoong, nhưng có một bàn tay giữ em lại. geonhak chỉ khẽ lắc đầu. dongju thở dài, rồi mọi người cũng tản dần đi, để lại cho hwanwoong và keonhee không gian riêng tư trong thế giới của hai người.

khi không còn ai nữa, những giọt nước mắt cố kiềm chế của hwanwoong cuối cùng cũng rơi xuống. trước giờ, không ai có thể trông thấy hwanwoong khóc, kể cả keonhee. bởi dĩ, trong mắt mọi người, yeo hwanwoong là một chàng trai hồn nhiên, vô tư, luôn mang cho mình vẻ mặt rực rỡ như ánh mặt trời, khiến người ta cảm tưởng sẽ chẳng có chuyện gì có thể khiến cậu trai này chảy xuống những giọt nước mắt yếu ớt.

vậy mà giờ đây, cậu lại đang khóc.

hwanwoong đau khổ tuyệt vọng mà cầu xin.

'keonhee ah, cầu xin cậu, tỉnh lại đi, làm ơn...'

trong căn phòng trống vắng, giọng nói run rẩy của hwanwoong càng trở nên yếu ớt mà đau thương, cậu chỉ mong đây là cơn ác mộng thôi, tỉnh dậy sẽ thấy keonhee vẫn ở bên cậu, vui vẻ gọi cậu một tiếng woongie, dịu dàng xoa đầu cậu khen ngợi, mỗi khi cậu mắc lỗi cũng chỉ trách móc một chút lại hôn một cái để an ủi.

thời gian cứ dần trôi qua, cơ thể keonhee ngày một lạnh dần. hwanwoong cảm thấy từng phút từng giây này đẩy cả linh hồn cậu xuống tận đáy của những suy sụp tàn nhẫn.

'keonhee.'

hwanwoong gọi to tên cậu người thương, cả người càng run rẩy mãnh liệt hơn. nhưng đáp lại cậu chỉ là khoảng không chết lặng đầy lạnh lẽo.

'lee keonhee, cậu là đồ thất hứa. chẳng phải cậu đã hứa với tớ, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau hay sao? tại sao cậu lại rời bỏ tớ sớm như vậy...'

hwanwoong còn nhớ như in cái khoảnh khắc cậu hướng keonhee tỏ tình. khi ấy khuôn mặt keonhee đỏ ửng, ngượng nghịu nói một câu tớ đồng ý khiến hwanwoong vui suốt mấy ngày liền. cậu muốn thời gian cứ thế dừng lại ở phút giây ấy, không quan tâm bên ngoài thế nào, chỉ an ổn bên nhau một đời, vậy là đủ rồi.

;

'một trong ba người tự nhận là phù thuỷ đã chết rồi. có lời gì để biện minh không, choi san, jung wooyoung?' hongjoong lấy lại được bình tĩnh nhanh nhất, ít nhất anh tự cho là vậy. khi tất cả, trừ hwanwoong, đều có mặt đông đủ tại một phòng học dưới tầng một, anh lên tiếng hỏi.

wooyoung chỉ nhàn nhạt trả lời 'tôi chịu.

đêm qua sau khi bói tôi chỉ ở yên trong phòng thôi.'

san bắt gặp ánh mắt lo lắng của yunho, em lắc đầu tỏ ý không sao, nói 'đúng như anh thấy đấy. nếu giết kẻ tự nhận là phù thuỷ, chẳng phải tôi sẽ bị nghi ngờ đầu tiên sao?! tôi đâu có ngu như vậy.'

youngjo nhếch miệng 'chà, nay chàng trai nhút nhát của chúng ta sao lại điềm nhiên quá vậy nè? sau khi giết người hẳn đã nghĩ lý do suốt đêm rồi nhỉ?'

'người được tiên tri là sói không có quyền lên tiếng ở đây đâu.'

yunho nhìn san, ngạc nhiên vì dáng vẻ hiện tại của em với người mới hoảng sợ trong lòng anh khi nãy như thể là hai người hoàn toàn khác biệt, nhưng đồng thời cũng thấy tự hào, vì em đã biết phản bác để tự bảo vệ bản thân, đúng như những gì em đã nói với anh.

'à nhân tiện, hôm qua tôi bói cho seoho và jongho, cả hai đều không phải sói.' san chẳng quá để tâm đến bộ dạng cứng họng của kim youngjo, nói tiếp.

wooyoung cười khẩy 'đừng quên tôi mới là phù thuỷ thật ở đây nhé!'

'vậy cậu nói xem, cậu bói ra màu gì?'

'ây, chán ghê. giống cậu nói thôi, cả hai đều màu trắng, không phải sói.' vẻ chán nản dần xuất hiện trên khuôn mặt những người có mặt trong phòng.

đã có ba người chết, và hai trong số đó là dân, trước mắt là như vậy. chợt wooyoung nói tiếp 'nhưng tôi dám chắc choi san là sói, cậu ta là sói thì có thể biết mọi người ở phe nào rồi.'

'nhảm nhí. dựa vào đâu cậu thể khẳng định như thế? tôi là phù thuỷ, đó là sự thật.'

'nói dối. tôi mới là phù thuỷ.'

'chẳng ai làm chứng hay xác nhận điều này cho cậu cả.'

seonghwa ngán ngẩm nhìn hai người kia cãi qua cãi lại, khẽ xoa mi tâm 'thôi đủ rồi. vì kết quả của cả hai đứa đều như nhau nên vẫn không nói lên được gì. còn tiên tri thì sao?'

hongjoong chỉ yunho, nói 'cậu ấy không phải sói.'

yunho nhìn hongjoong, gửi cho anh cái nhìn đầy cảm kích 'cảm ơn anh. tôi đúng là phe dân, nên chắc chắn anh hongjoong là tiên tri thật rồi.'

'tôi bói cho yeosang. hôm qua cậu ta nói suýt bị sói tấn công nên tôi thử kiểm tra xem là nói thật hay nói dối. kết quả thì đúng là phe dân làng.'

'cậu lãng phí như vậy để làm gì? rõ ràng kang yeosang bị sói tấn công, chừng ấy cũng đủ để chứng minh rồi?' youngjo bực mình.

'đơn giản thôi, vì anh ta là sói mà.'

'im mẹ đi kim hongjoong.'

'khó nghĩ vãi.' mingi vò đầu.

yeosang nói 'hôm qua anh seoho nói anh ta là thợ săn và jongho được chọn để chết cùng. anh keonhee chết nhưng cũng không có ai chết đồng thời cả.'

'thì sao?'

'tức là hiện tại, tỉ lệ tồn tại của cặp tình nhân cũng như sói là rất lớn, nên chúng ta không thể bầu sai thêm nữa.'

'trong số những người tự nhận là tiên tri và phù thuỷ, hiện tại còn đến bốn người. chắc chắc ít nhất hai trong số đó là sói hoặc tình nhân giả danh. tôi thấy cứ bầu một trong bốn là an toàn nhất.'

;

sáu giờ ba mươi tối, youngjo cùng geonhak lần nữa đi vào phòng của keonhee. hwanwoong đã đặt keonhee lên giường, còn bản thân thì ngồi cạnh thân xác ấy, nhẹ nhàng vẽ từng đường nét trên khuôn mặt khả ái của người kia. cậu nở nụ cười thật dịu dàng, nói 'keonhee ah, dậy thôi. tới giờ ăn tối rồi...'

'hwanwoongie...'

'youngjo hyung, geonhak hyung, hai anh mắng keonhee đi.

đến giờ ăn rồi mà vẫn không chịu dậy, như thế có hại cho sức khoẻ lắm!'

'hwanwoong.'

'nhanh nào keonhee, không các anh có mắng cậu tớ cũng không bênh đâu nhé!'

'YEO HWANWOONG, TỈNH TÁO LẠI ĐI!' geonhak nén bi thương vào lòng, hét lớn. nhưng thấy ánh mắt dại ra của hwanwoong, hắn lại chẳng nỡ to tiếng thêm. giọng của hắn vì vậy mà dịu đi 'đừng như thế nữa. keonhee... cậu ấy chết rồi...'

'anh nói dối. cậu ấy vẫn ở đây, chỉ đang ngủ thôi.'

'aish, khốn thật.' youngjo tiến đến kéo hwanwoong đứng dậy, đấm một cú vào mặt cậu. gã gằn giọng 'lee keonhee chết rồi. nhưng còn cậu, yeo hwanwoong, cậu vẫn còn sống, và cậu phải tỉnh táo lại để tìm ra và giết được sói, những kẻ đã hại keonhee, hiểu không?'

chẳng để hwanwoong kịp phản ứng, youngjo đã kéo geonhak ra ngoài, để lại cho cậu một câu 'xuống ăn đi. tối nay vẫn phải bỏ phiếu, nhớ chứ?'

đúng. và cậu sẽ khiến kẻ đã giết keonhee phải nếm mùi đau đớn, như cách keonhee đã trải qua.

;

[1]: mẹ tớ hay nghe sư giảng nên tớ bê luôn một đoạn tình cờ nghe được vào...
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
sáu ;


ngày qua, màn đêm lại buông xuống. bóng tối phủ kín khắp nơi, giăng lên những ngọn cây đã chẳng còn xanh biếc.

một cơn gió bất chợt thoáng qua, mang theo cái lành lạnh của không khí đêm thu. yunho khẽ rùng mình, nhẹ nhàng khép cánh cửa hướng ra ngoài lại rồi đi đến vị trí của mình.

bảy giờ bốn mươi, như một lịch trình đã được cố định, chỗ ngồi gần như đã kín hết. bốn ghế trống còn lại trong phòng, là của ba người đã chết, cùng yeo hwanwoong vẫn chưa thấy xuất hiện.

'giờ vẫn không chịu vác mặt đến, tính bùng luôn vụ này đó hả?' yeosang làu bàu.

mingi dửng dưng 'chắc nó muốn sớm đến gặp thằng người yêu của nó. kệ mẹ đi, không đến đồng nghĩa với chết, đỡ mất công bỏ phiếu.'

chẳng biết từ khi nào, ngoài trời đã bắt đầu đổ mưa. tiếng mưa cứ nặng dần, đem theo những ảo não của thế gian, khiến lòng người càng thêm nặng nề.

ở nơi này, ngoài lời nói dối, mọi người còn buộc phải đối diện với những lời lạnh lùng khó nghe. nhưng chẳng ai còn tâm tình để có để đáp lại câu nói ấy.

lúc này, cánh cửa bật mở. yeo hwanwoong thất thiểu bước vào, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi. seonghwa cười cợt 'tới rồi?'

'phải, tôi đâu có dễ từ bỏ thế.' hwanwoong gằn từng tiếng 'tôi bỏ cuộc, há chẳng phải sẽ giúp kẻ đã giết keonhee của tôi nhởn nhơ đi hại người sao?'

'vậy sao? bọn tôi còn đang tính để đêm nay cậu chết.' wooyoung duỗi chân, vòng tay qua đầu làm một bộ dáng rất thoải mái, nhàn nhạt nói.

'đùa hả? tôi không phải sói, lý gì mọi người lại bầu cho tôi?!'

dongju nhìn hwanwoong, chợt lên tiếng 'này, em mới nhận ra một điều.'

lại là son dongju. thằng bé từ đầu tới giờ rất ít khi tranh luận, cũng chưa để lộ ra vai trò của mình, song lại luôn có những ý tưởng để có thể hạn chế được số người chết xuống mức ít nhất, thậm chí là không có. vậy nên, mọi người đều tò mò, không biết nó sẽ nói gì tiếp theo.

'chẳng phải quy tắc có nói không được rời khỏi toà nhà hay sao? mà chúng ta thì chẳng ai muốn giết người cả. cánh cửa ra ngoài ở ngay kia thôi, nên là...' dongju hít một hơi, tiếp tục 'người bị bầu tự mà đi tự sát.'

yeosang ngạc nhiên nhìn cậu, vô thức sờ lên thiết bị trên cổ, như bừng tỉnh 'phải ha. chạy khỏi đây, thứ này sẽ tự động siết lại...'

rất nhanh, mọi người đều tán thành ý kiến này. dẫu sao, nó cũng không vi phạm quy tắc. trên hết, họ chẳng phải tự tay giết chết một người.

'vậy, bầu ai giờ?' yunho hỏi.

youngjo nói 'không phải sáng nay chúng ta đã nói rồi sao? bầu một trong bốn kẻ tự nhận là phù thuỷ hoặc tiên tri đó. kim hongjoong, kim geonhak, choi san và jung wooyoung.'

hongjoong phản bác 'mặc dù làm thế có lợi cho tất cả, nhưng tiên tri vô cùng quan trọng. bầu cho phù thủy trước đi.'

'này anh, đừng có ích kỷ như vậy chứ? chỉ có anh muốn sống thôi à?' san liếc hongjoong.

'nhưng giữa san và wooyoung, tôi thấy tin tưởng wooyoung hơn. cậu ấy không phải một kẻ biết nói dối.' yeosang lên tiếng giải vây cho wooyoung.

'não cậu có vấn đề hả? không phải tôi có ý bênh vực hay gì đâu, nhưng là trò chơi nói dối, người nhìn có vẻ thật thà lại có thể đi lừa lọc tất cả mọi người đấy. hơn nữa, ở đây ai chả biết cậu và jung wooyoung có gì đó với nhau, biết đâu lại là tình nhân cũng nhân cũng nên.'

'nay tự nhiên nói nhiều vậy song mingi? jung yunho còn chưa lên tiếng cơ mà?'

'còn youngjo ssi, nay anh không lên tiếng chỉ đạo nữa nhỉ?'

trước câu chất vấn của yunho, youngjo có chút khựng lại. gã thở hắt ra, nói 'mọi người không phải phản đối tôi chỉ huy à? sao giờ lại lật lọng rồi...'

'xin lỗi anh youngjo nhưng em thấy anh hơi đáng ngờ rồi đấy.' son dongju chợt nói.

'tôi bói ra anh ta là sói, mọi người không nhớ sao?' geonhak thêm vào.

'mày không phải tiên tri thật, thằng khốn.' youngjo bị công kích bất ngờ, đầy choáng váng mà bật dậy phản đối 'còn son dongju, anh đã nghĩ em tốt hơn như thế...'

'thật xin lỗi, nhưng anh không hiểu hết về em rồi.'

'em bênh geonhak, có nghĩa em có khả năng là sói còn lại, không thì cũng là sói nam hoặc sói nữ.'

'em sẽ không để lộ liễu thế đâu.'

'mà này...' san xen ngang 'có khi nào là son dongju không? cậu ta luôn bày ra cách giúp chúng ta, nhưng biết đâu lại là một chiêu trò nhằm lấy lòng tin thì sao?'

youngjo như vớ được phao cứu sinh, vội gật đầu lia lịa 'đúng, đó cũng là điều tôi muốn nói.'

san cười nhạt, tên đần này. mới nãy còn tâm trạng để móc mỉa em, giờ lại quay ra đồng tình với ý kiến của em. một tên tham sống sợ chết điển hình.

à không, sai mất rồi, ở đây có ai không như thế đâu...

bỗng nhiên mũi dao lại quay ngược lại phía mình, dongju có chút khó tin nhìn san.

đám người này đang dần lộ ra bản chất thật của mình, đều ích kỷ như nhau.

dongju hướng ánh mắt đến anh người thương, geonhak lại coi như không thấy mà né đi.

điều quan trọng nhất trong trò chơi này, không phải chúng ta, chỉ là bản thân tôi thôi. nó đột nhiên thấy sống mũi cay cay. nếu giờ nó nói nó muốn từ bỏ, liệu có hèn quá không...

'phải, em là sói đấy.'

câu nói kết thúc, mang theo gương mặt bất ngờ của tất cả mọi người. youngjo vui sướng như bắt được vàng, vô cùng hớn hở mà nói 'đấy, tôi nào có sai! dongju là sói.'

'anh tin sao?' dongju cười khẩy.

'hả?' youngjo bất ngờ, mặt nghệt ra 'em gài bẫy anh đấy à?'

seonghwa khinh khỉnh 'anh phản ứng lố quá để làm gì? có phải anh rất sung sướng khi bỗng nhiên có người nhận là sói thay anh đúng không?'

'dongju thông minh như vậy, nếu không có lý do, em ấy sẽ chẳng tự nói mình là sói. không biết anh ngu thật hay gì, nhưng chúc mừng, anh đã tự đào hố chôn mình rồi đấy.' wooyoung nói.

'chính bởi nó thông minh thế nên mới có nhiều khả năng là sói đấy lũ đần.

đừng để vẻ ngoài đáng yêu của cậu ta lừa gạt. không phải từ đầu tôi dẫn dắt mọi người rất tốt hay sao?'

'tốt cái đ*o gì? anh chỉ muốn tốt cho bản thân mình thôi. hay ý anh, tốt là khiến ba người vô tội chết? người yêu anh cũng trong số đó đấy. một kẻ vô tình như anh, anh không phải sói thì có thể là ai?'

'yah kang yeosang, người bầu seoho là các người, không phải tôi.'

san nhắc 'nhanh lên, sắp hết giờ rồi.'

'bầu dongju đi. nó tự nhận rồi còn gì!!!'

'lừa anh chút thôi. ai biết anh lại lộ nhanh thế chứ?'

'không, tôi không phải sói. geonhak, chắc chắn đây là cái bẫy. dongju không đơn giản đâu, cậu cũng nhận ra điều đó, đúng chứ?'

'anh cũng đâu phải không biết nguyên tắc của tôi. tôi sẽ không vì anh mà nghi ngờ dongju đâu. với lại, anh đừng quên, chính anh là người luôn đổ cho tôi là sói.' geonhak khinh thường 'anh là sói, anh biết ai là dân làng, nên khi biết tôi soi ra chức năng của anh, anh liền muốn bầu tôi chết.'

'không phải!!! yeo hwanwoong, nói gì đi.'

'anh có phải người giết keonhee không?'

'hwanwoong, cậu phải tin tôi. tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy.'

'bỏ phiếu. một...' chẳng quan tâm đến những gì youngjo nói nữa, yunho bắt đầu đếm.

'mọi người không muốn thắng sao?'

'hai...'

'tôi không phải sói. tôi là dân làng.'

'ba!'

youngjo bần thần nhìn những đứa em nhỏ tuổi hơn. kết quả đã rõ. gã có bảy phiếu. gã chỉ dongju cùng san và yunho. hongjoong không bầu. gã thấy nét cười đắc thắng phảng phất trên khuôn mặt ngây thơ của cậu, lập tức phát điên.

'tất cả là tại mày, thằng chó!' gã tiến đến đẩy ngã dongju, điên cuồng la hét, dường như có chút hoảng loạn mà chỉ vào tất cả mọi người 'chúng mày, tất cả chúng mày đều là sói. quân giết người.'

seonghwa lạnh lùng ra lệnh 'im lặng và đi tự sát đi thằng đần.'

'không, tôi không muốn chết!' youngjo hét lên rồi bỏ chạy. nhưng làm sao đây, khi gã muốn cầu xin sự giúp đỡ, mọi người đều lạnh nhạt tránh cánh tay của gã. lời phán quyết được đưa ra chẳng thể nào thu hồi.

như chợt nhớ ra gì đó, gã nhanh chóng chạy lại chỗ chiếc hộp, lấy ra con dao, đôi mắt như thú hoang mà giơ nó lên 'đừng lại gần đây, nếu không tao sẽ giết hết lũ chúng mày...'

'aish, cái thằng cứng đầu này.' hongjoong buông một câu chửi thề 'đã bảo anh phải tự đi mà chết. bỏ con dao xuống và đi ra ngoài đi.'

'làm sao tao làm vậy được?!'

san thấy có ai đó vừa chạm nhẹ vào vai mình. em ngẩng lên, thấy yunho đang dùng ánh mắt ra hiệu cho mình. san gật đầu tỏ ý đã hiểu, từ từ lại gần kim youngjo. gã cảnh giác nhìn em.

'mày muốn làm gì?'

san đứng cùng yunho trông nhỏ con và yếu ớt thế, chứ thực chất cơ thể em rất săn chắc, cũng bởi em học taekwondo từ hồi mười hai tuổi. trong vòng hai năm, em đã lên được đến đai đỏ, chỉ cần đợi đủ mười tám tuổi sẽ lên đai. yunho luôn che chở bảo vệ san như vậy, chỉ vì em dễ bị lừa gạt thôi. còn mấy chuyện đánh đấm, em vốn chẳng ngán ai.

san dễ dàng đoạt lấy con dao trong tay youngjo. giờ phút này, gã thật sự sợ hãi. gã chưa muốn chết. gã còn chưa trả thù được cho seoho. không thể chết ở đây được.

sau khi youngjo đã mất đi vũ khí, geonhak và mingi liền giữ lấy gã, tránh để gã bỏ chạy. hai người muốn kéo youngjo ra ngoài. cánh cửa đã được yeosang mở sẵn. mặt youngjo tái nhợt đi. song như thể đứng trước bờ vực của cõi chết khiến con người ta mạnh mẽ hơn, gã vùng ra khỏi kẻ đang kìm kẹp mình, toan bỏ chạy. mingi nhanh tay tóm được cổ chân gã, khiến youngjo mất đà mà ngã nhoài xuống đất.

san lững thững tiến đến, con dao trong tay khẽ loé lên. em hướng youngjo đâm thẳng xuống.

'tôi đã nói, tôi không muốn giết người rồi mà.'

máu bắn tung toé, vương trên mặt san cũng như mingi, người đang giữ youngjo kia. chất lỏng nóng hổi chảy xuống khiến san giật mình. em vội buông dao đứng dậy. yunho kịp lúc đến bên cạnh để đỡ lấy em.

dongju nói lớn 'anh làm cái trò gì vậy? kim youngjo vẫn chưa chết. anh mau xử nốt đi chứ!'

trái lại, san đã chẳng còn dáng vẻ đáng sợ kia nữa. em lắp bắp 'đ-đẩy anh ta ra ngoài đi...'

có vẻ sau nhát đâm đó, sức lực của youngjo đã vơi đi phần nào. tuy vẫn có chút khó khăn, song geonhak và mingi đã thành công đẩy được gã ra khỏi căn phòng. tiếng máy cưa từ thiết bị kia vang lên, hằn sâu vào tâm trí những kẻ trong phòng.

san gục vào lồng ngực yunho, hoảng loạn 'yunho ơi... tay tớ lỡ dính máu rồi...'

yunho đau lòng nhìn san, nhẹ nhàng vỗ về 'ngoan, không phải lỗi của sanie đâu mà.

đây là tình thế bắt buộc thôi...'

'rốt cuộc, chúng ta vẫn chưa giết được tình nhân.' lời nói của wooyoung khiến căn phòng vốn đã im lặng giờ lại càng thêm trầm tư.

;

'jung wooyoung.'

wooyoung ngồi cạnh bàn ăn, trước mặt là một bát mì nghi ngút khói, thế nhưng cậu lại chẳng hề động đũa. cậu đương bần thần suy nghĩ thì tiếng gọi của san kéo cậu về thực tại.

'hả...

à, là cậu sao, choi san?'

'mì sắp trương lên rồi kìa.'

'à ừ...' nghe san nói, wooyoung mới gắp một gắp mì cho vào miệng. thấy san vẫn đứng đó, cậu hỏi 'còn chuyện gì sao?'

'muốn nói chuyện với cậu một chút thôi. tôi ngồi đây được chứ?'

thấy wooyoung gật đầu, san kéo chiếc ghế phía đối diện ra, ngồi xuống. em tiện tay lấy quả táo cắn một miếng.

đôi mắt vốn nhu hoà mang theo vài tia sợ sệt khi ở bên yunho, giờ đã biến mất hoàn toàn. nó thờ ơ, như thể san chẳng đặt ai vào trong.

'với tình hình này, việc một trong hai chúng ta bị bầu sẽ là chuyện sớm muộn. cần phải nghĩ cách để dồn hết sự chú ý sang người khác.'

'cậu nhanh hơn tôi tưởng đấy. tôi cũng định tìm cậu để bàn về chuyện này. hiện tại, tôi đang muốn xem đôi tình nhân là ai. cậu nghi ngờ ai không?'

'đầu tiên thì, tôi nói luôn nhé. tôi và anh cậu không phải tình nhân.' san nói, như thấy điều gì đó không đúng, em liền bổ sung 'trong trò chơi này.'

'yên tâm đi anh dâu. anh yunho là người quan trọng nhất cuộc đời tôi, tôi dù có chết cũng phải đảm bảo anh ấy được an toàn.' khi nhắc đến yunho, không khí giữa hai người dường như dịu đi không ít. wooyoung vô thức nở một nụ cười, nụ cười của kẻ đang yêu 'với lại, tôi cũng không nghĩ hai người là tình nhân đâu.'

'cậu thực sự rất tin tưởng yunho nhỉ?'

'ừ. mà này, tôi đã nhường anh ấy lại cho cậu, nên cậu phải chăm sóc anh ấy thật tốt. nhất định, không được phản bội yunho.'

san gật đầu. tuy em chẳng hiền lành tốt đẹp cho cam, song trước mặt jung yunho, em vẫn luôn tỏ ra như vậy. vì yunho muốn là người bảo vệ em, nên em giả bộ yếu đuối một chút, cả tin một chút...

để anh trở thành kỵ sĩ của choi san, như cách anh tự gọi bản thân. lâu dần thành quen, san trở nên ỷ lại quá mức vào yunho, khiến em có những giây phút quên đi, con quỷ xấu xa tồn tại trong mình.

san vẫn luôn biết, ngay từ đầu, rằng yunho có một cậu em họ đang sinh sống trong cùng một căn nhà, và cậu em họ ấy, cũng chính là jung wooyoung đây, thích anh đến nhường nào.

ánh mắt của wooyoung nhìn yunho, giống hệt cách em trao cho anh. nhưng wooyoung, quả là một người tử tế và hiểu chuyện. cũng có thể là cậu si tình, cao thượng đến mức ngốc nghếch, nên biết người yunho thích là ai, cậu đã đến gặp san, nói những câu mùi mẫn như thể mẹ sắp gả con đi lấy chồng xa. wooyoung chỉ cần yunho hạnh phúc, vậy thôi.

hiện tại cũng vậy, dẫu biết không nên tin ai, nhưng wooyoung vẫn nguyện đặt niềm tin vào yunho. dù cho tính mạng có thể mất bất cứ lúc nào, wooyoung cũng phải chắc chắn rằng, yunho được an toàn.

'tôi đảm bảo với cậu.'

'thôi, cậu về phòng đi.

để người khác nhìn thấy không hay đâu.'

'ừ, tôi đi trước nhé. mà wooyoungie...'

'ơi?'

'cảm ơn cậu.'

wooyoung mỉm cười, gật đầu coi như đáp lại lời của san. san để lại quả táo ăn dở, nhờ wooyoung lát dọn hộ rồi quay lưng bước đi.

;

'hả? cậu mới nói muốn giết ai?'

'&@#%?'

'cậu chắc chứ? nhưng cậu ấy là ... mà.'

'đúng. nhưng sự tồn tại của cậu ấy là mối nguy với chúng ta.'

'cậu... thực sự cạn tình như vậy sao?'

'muốn sống sót, phải gạt bỏ đi mọi tình cảm thừa thãi. với lại, nếu người chết là cậu ấy, tôi sẽ không bị nghi ngờ.'

một tiếng thở dài não nề vang lên. người kia dường như suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nói.

'vậy làm thôi.'
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
bảy ;


buổi sáng ngày thứ tư.

bầu trời không một gợn mây.

ánh nắng vàng rực rỡ bỗng xuất hiện trong một buổi sớm thu. những giọt mưa còn đọng trên lá rực sáng lấp lánh. gió thổi nhè nhẹ. nếu lắng tai nghe một chút có thể thấy được tiếng chim hót đâu đây.

có lẽ sau trận mưa lớn ngày hôm qua, cảnh vật xung quanh đều được gột rửa, tiếp thêm sức sống. lòng người, cũng được gột sạch đi, nhưng là những thứ tốt đẹp mà họ có.

chưa bao giờ, việc mở mắt thức dậy vào buổi sáng, vốn tưởng bình thường, giờ lại trở nên quý giá như thế. bản thân yunho cũng thấy như vậy.

nhưng may mắn, không thể chia đều cho tất cả.

đêm qua lại có một người chết. son dongju.

kim geonhak gần như phát điên mà đập phá đồ đạc. tất nhiên sau đó hắn bị siết cổ để cảnh cáo, song có vẻ như thứ ấy chẳng thể làm dịu đi cơn phẫn nộ trong hắn lúc này.

san cũng không còn tâm trạng để nấu ăn nữa. yunho biết em vẫn còn lăn tăn về chuyện tối qua, nhưng nếu bỏ bữa sáng thì không tốt chút nào, vậy nên hôm nay đặc biệt đi chuẩn bị bữa sáng tình yêu cho em.

hôm nay wooyoung thế mà lại chịu xuống bếp cùng yunho. trông cậu có vẻ vô cùng mệt mỏi. vốn yunho định để wooyoung ngồi chờ thôi, song cậu vẫn kiên quyết làm cùng. cậu nói với anh, khoảng thời gian hai anh em có thể cùng nhau có lẽ không còn bao lâu nữa. yunho nghe mà lòng bỗng trùng xuống. wooyoung trước giờ vẫn luôn là đứa em yunho hết lòng yêu thương, là người bạn tốt mà anh có thể sẻ chia những tâm tư thầm kín. có thể nói, wooyoung là tri kỷ của yunho.

trong lúc đang bận bịu với việc nấu nướng, yunho có nghe thấy wooyoung nói, rằng cậu cảm thấy có lỗi với yeosang. yunho không hỏi lý do vì sao mà im lặng, bởi dĩ, anh vẫn luôn biết câu trả lời.

anh biết, wooyoung đối với yeosang, cũng chẳng khác thứ tình cảm anh dành cho cậu là bao.

'dù không cố ý, nhưng em cứ luôn làm cậu ấy buồn hoài. kể cả việc nhận lời tỏ tình của yeosang trong khi em không thương cậu ấy nhiều như lời em nói... em cố gắng quan tâm yeosang thật nhiều, chiều theo mọi điều cậu ấy muốn, song lại chẳng thể cho yeosang thứ mà cậu ấy thực sự cần. em tệ quá, anh nhỉ?'

'thật ra, mỗi người đều có phần ích kỷ của riêng mình, cả em, cả anh, và cả yeosang cũng vậy thôi. yeosang là một người thông minh, nó đủ tinh tế để nhận ra cảm giác của em dành cho nó, nhưng nó lựa chọn im lặng để có thể giữ được mối quan hệ này. vậy nên, em hãy mở lòng mình ra, khi ấy em sẽ nhận ra những gì mình đã vô tình bỏ qua suốt quãng thời gian đã qua.'

'ừm...'

wooyoung bỗng thấy một thìa cơm xuất hiện ra trước mặt. cậu ngẩng lên, thấy yunho đang mỉm cười, nhướn mày tỏ ý muốn cậu ăn. wooyoung bất đắc dĩ, không hiểu vì sao hai người bằng tuổi mà người kia cứ mãi như trẻ con như vậy. cậu bĩu môi, rồi cũng há miệng để anh đút cho.

yunho nhìn cậu đầy mong đợi 'ngon không?'

'hồi anh mới tập nấu ăn, thứ kinh khủng gì em cũng đã ăn rồi...'

'ôi thôi nào...

đừng nhắc lại quá khứ đau thương đó nữa!' yunho nhéo nhéo má cậu em họ của mình, rồi lại dịu dàng xoa đầu cậu. wooyoung dù thế nào cũng vẫn chỉ là một đứa em bé nhỏ trong mắt anh, tuy đứa em này nhiều lúc có những phát ngôn khiến anh tổn thương sâu sắc...

'sắp chết mà được ăn đồ yunho nấu, chắc cũng không đến mức không nhắm...'

'jung wooyoung.'

yunho bất ngờ cao giọng khiến wooyoung giật mình.

đã bao lâu rồi yunho không trưng ra bộ mặt tức giận như thế kia nhỉ? hình như cũng lâu lắm rồi, lần cuối cậu thấy nét mặt này của anh là khi biết cậu bị đám bạn học bắt nạt hồi cấp hai.

'không được phép có ý nghĩ như vậy. chúng ta phải cùng nhau sống sót rời khỏi đây. young à, coi như vì anh, phải cố gắng đến cuối, biết không?'

wooyoung im lặng. cậu cũng muốn cùng anh rời khỏi nơi này lắm chứ, nhưng không thể. cậu và anh, vốn đã chẳng chung đường, ngay từ lúc bắt đầu.

buồn thật nhỉ, khi chuyến xe cuộc đời của yunho không dừng lại bến đỗ nơi wooyoung. cuộc sống vốn không bằng phẳng, cũng chẳng có gì là mãi mãi. yunho của riêng wooyoung, đã là một quá khứ xa xôi lắm rồi.

;

'bắt đầu đi.'

trải qua hai lần chứng kiến cảnh có người phải chết bằng lựa chọn của mình, những người còn lại đã không còn quá e ngại nữa. tất cả đều thờ ơ hơn, như thể phần người của họ đã bị lớp bụi mang tên tồn tại phú kín lên rồi.

'tình hình tệ nhất, là có thể vẫn còn đến hai sói.' hongjoong khoanh tay trước ngực, nói.

'sao anh biết?' yeosang ngờ vực.

'tôi nói là tình hình tệ nhất. với lại, ngoài hai con sói đi giết người, vẫn còn hai con sói có khả năng làm thay đổi kết quả bói của tiên tri.'

'phải rồi... vậy đêm qua anh hongjoong đã bói ai?' mingi hỏi.

'em đấy. mingi không phải sói.'

'nói dối.' geonhak phản đối 'tôi cũng bói cho song mingi, cậu ta là sói.'

'anh nói gì đó?' mingi tức tối 'tôi là dân làng.'

'sói nào mà chả nói thế.' geonhak ánh mắt đầy bi phẫn chỉ vào hongjoong và mingi 'bởi vì tôi là tiên tri thật, nên hai người này chắc chắn là sói. mọi người phải tin tôi.'

yunho nhìn cục diện rối ren này. xung quanh lại bắt đầu to tiếng rồi. anh xoa nhẹ mi tâm. quả thực, chẳng ai đáng tin cả. lúc này, san chợt lên tiếng 'mọi người, anh youngjo không phải sói...'

câu nói của san thành công khiến những người đang cãi nhau dừng lại. geonhak trợn mắt nhìn em, như thể không tin được những gì em vừa nói. san khẳng định kim youngjo không phải sói, vậy khác nào nói kim geonhak là tiên tri giả cơ chứ.

hongjoong nói 'vậy chứng tỏ geonhak là kẻ nói dối bấy lâu nay nhỉ? anh giả làm tiên tri làm gì, khi vị trí ấy vốn là của tôi?'

'vậy thì giết sói thôi, nhỉ, anh geonhak?' yunho nghiêng đầu nhìn geonhak.

geonhak trông vô cùng ngạc nhiên. nhưng chẳng ai có thể đoán được, ẩn sau vẻ mặt đầy bất ngờ đó đang suy tính gì. gã nhìn sang người ngồi cạnh là seonghwa, rồi lướt qua tất cả những người trong phòng một lượt. sau đó, gã chỉ vào hongjoong.

'tôi đã nói rồi, kim hongjoong là tiên tri giả. sao các cậu lại để cậu ta dắt mũi như thế?'

'không, chính cậu mới là sói.' hongjoong không cao bằng geonhak, nhưng ánh mắt sắc lẹm của anh lúc này có thể đánh gục gã.

'em không tin anh geonhak là sói.' wooyoung chợt nói 'người chết đêm qua là dongju đó, cậu ta không phải là người yêu của anh geonhak hay sao?! làm thế nào anh ấy có thể giết người yêu mình chứ? hơn nữa, sáng nay anh ấy cũng rất đau khổ mà...'

'chính bởi vậy mới khiến người khác không nghi ngờ mình, những người đóng vai nạn nhân như vậy tôi còn lạ gì.' yeosang chép miệng.

'không phải chứ...'

'mà wooyoung này, sao cậu lại bênh anh geonhak khi mọi người đều đang nghi ngờ anh ta?' mingi xen vào 'chẳng lẽ hai người là tình nhân?'

'không phải!' wooyoung và geonhak đồng thanh. hwanwoong nghe vậy, khoé môi khẽ câu lên một nụ cười.

'hoà hợp đến thế, nói không phải tình nhân tôi thấy cũng hơi khó tin.'

'aish cái thằng này, đã nói là không phải rồi mà!' geonhak đứng bật dậy, lớn tiếng.

'hwanwoong, cậu phải tin tôi.'

'tại sao?'

'tôi là tiền bối của cậu đấy. chúng ta từng chơi thân với nhau mà, không đúng sao?'

'anh hỏi tôi làm gì?

đã đến lúc này thì tình cảm đâu còn quan trọng nữa.

đến người yêu anh còn còn dám giết, vậy một hậu bối nhỏ nhoi như tôi thì làm sao có thể được tha dễ dàng đến thế?'

'thừa nhận đi kim geonhak.'

hwanwoong nhận ra cãi nhau với geonhak thật tốn thời gian. mọi thứ đều đang chống lại gã. từ việc giả làm tiên tri, đến câu nói của san, người tự nhận là phù thuỷ. thêm nữa còn có jung wooyoung. nếu hai người thật sự là tình nhân, vậy thì bầu cho geonhak vô cùng có lợi.

'tôi cũng bầu cho anh đấy, geonhak.' seonghwa đẩy gọng kính, đưa ánh mắt hướng đến chỗ người anh hơn mình một tuổi. tông giọng có chút trầm xuống, không hề gắt gỏng như khi nói chuyện với kim youngjo.

'đừng có mù quáng thế chứ park seonghwa?! hongjoong của cậu là sói, cậu ta sẽ giết cậu đấy!' geonhak hét lên.

'tuyệt vọng quá nhỉ đồ giả mạo. tôi sẽ chẳng bao giờ làm hại seonghwa, đâu như anh.' hongjoong cười khẩy 'nói lời cuối trước khi chia tay thế giới này đi.'

ngừng một lát, hongjoong nói thêm 'nếu bảo hộ vẫn còn sống, đêm nay làm ơn hãy bảo vệ tôi.'

yeosang ngước nhìn đồng hồ, chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa. geonhak cũng chẳng buồn nói gì thêm. dường như gã đã quá mệt mỏi rồi. gã biết, giờ có nói thêm cũng chẳng có ai buồn tin gã nữa.

thời khắc quyết định cuối cùng cũng đến. yunho vẫn là người đếm. chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi mọi người đều bỏ phiếu cho kim geonhak. gã còn không thèm nhấc tay lên chỉ ai, kể cả hongjoong hay mingi, hai người gã vốn muốn chuyển sự nghi ngờ sang. nào có tác dụng gì. gã sẽ là người phải chết tối nay. cũng dễ hiểu thôi, gã là sói mà. gã vốn tưởng, khi giết dongju, đám trẻ kia sẽ chẳng mảy may nghi ngờ gã. nhưng gã đã nhầm. geonhak cho rằng mình khôn ngoan, nên đã chẳng hề nhận ra nước đi vội vàng ấy đã đẩy gã đến kết cục này.

và bây giờ, gã sẽ phải đến thế giới bên kia chuộc tội với dongju.

geonhak lững thững đi về phía cửa. trước khi bước ra ngoài cánh cửa, gã quay lại, nở một nụ cười 'này dân làng, cố gắng sống sót nhé. vẫn còn sói đấy!'

'khoan đã...' tiếng gọi rơi vào hư không, khi geonhak đã bước ra ngoài. vẫn là âm thanh đầy ám ảnh đó. vốn yeosang muốn hỏi sói còn lại là ai, nhưng không còn kịp nữa.

không có ai chết cùng, nghĩa là vẫn chưa giết được tình nhân.

'thật phiền phức.' seonghwa lầm bầm, rồi đứng dậy đi ra ngoài. hongjoong cũng nhanh chóng đi theo hắn.

;

đã gần một giờ. kẻ đồng hành với gã đã chết. từ tối nay, gã phải hành động một mình. dẫu nói trong trò chơi nay, thứ mang tên tình cảm không được phép tồn tại, song gã vẫn thấy có chút tiếc thương cho kim geonhak. hắn rũ bỏ tình cảm để lựa chọn sống sót, nhưng bởi lựa chọn vô tình ấy đã khiến hắn phải chết.

đồng hồ trên tường điểm một rưỡi. bóng dáng cô độc của gã chiếu lên bức tường sơn. gã không rõ với tình hình đơn thương độc mã thế này, gã có giết được ai không.

'nếu cậu đang nghĩ về việc đó, thì chiếc vòng này sẽ giúp cậu.'

gã giật mình nhìn sang phía vừa phát ra tiếng nói. người đó mỉm cười nhìn gã, giơ tay lên làm động tác chào.

'sao cậu lại ở đây?' chẳng phải sói nam không tham gia giết người hay sao? nhưng câu sau gã không nói thành lời, bởi người kia như hiểu hết suy nghĩ của gã.

'không tham gia, nhưng tôi thuộc phe sói, tôi vẫn có quyền ra khỏi phòng.'

'vậy điều cậu mới nói, chiếc vòng sẽ giúp tôi, là sao?'

'nạn nhân không được phép để lộ tên sói, cũng không được phản kháng hay tấn công ngược lại sói. nếu vi phạm, chiếc vòng này sẽ lập tức siết cổ nạn nhân.'

'sao cậu lại biết rõ trò chơi này như vậy? tôi nhớ luật chơi đâu có đề cập đến điều đó?!'

'bởi vì tôi chơi lần hai rồi.'

;

'chào cậu.' gã mở cửa, đứng dựa vào bản lề. người trong phòng trông hơi mệt mỏi, có lẽ do thức đêm. nghe tiếng mở cửa, cậu ngồi thẳng dậy. vẫn chôn trong lớp chăn ấm áp, cậu khẽ hỏi 'vì sao lại là tôi?'

cậu ta cố tỏ ra thản nhiên như thể biết trước kết cục này, nhưng giọng nói run rẩy cùng khuôn mặt tái đi kia đã bán đứng cậu.

gã chán chường, nói đại 'tôi nghĩ cậu là tình nhân, đủ thuyết phục không?'

'nếu tôi nói không phải?'

nghe có vẻ là một câu hỏi, nhưng nó là một câu khẳng định. nhưng đáp lại cậu chỉ là cái nhún vai tỏ ra bất lực của gã.

đã chọn rồi, đâu thể thay đổi được nữa. cậu ta bỗng cười lớn, bước xuống giường. tiến đến gần người kia, cậu giành lấy con dao trong tay gã. không hiểu sao lại dễ dàng như vậy, nhưng cậu chẳng quan tâm nữa. cậu giơ con dao về phía gã, lên giọng khiêu khích.

'vậy nếu bây giờ, tôi giết cậu thì sao?'

'để xem, cậu có làm nổi không...'

người kia hét một tiếng, hướng đến vị trí tim của gã người sói mà đâm xuống. nhưng khi mũi dao mới chạm nhẹ vào người gã thôi đã lập tức rơi xuống đất. gã chỉ đứng đó, nhìn kẻ đang quằn quại trong đau đớn kia.

đôi mắt cậu, trước đây nhìn gã đều tôn kính cùng ngưỡng mộ, giờ phút này lại ngập tràn bi thương xen lẫn thất vọng. gã nhớ những ngày xưa cũ, khi gã và cậu là thành viên trong đội bóng đá của trường, thân thiết thế nào, lo lắng cho nhau ra sao. nhưng tất cả điều đó, giờ chỉ còn là hai chữ dĩ vãng, một quá khứ đẹp đẽ trong thời thanh xuân của cả hai người.

'tạm biệt, song mingi.

đừng tha thứ cho tôi.'
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
tám ;


ba giờ chiều.

yunho rời khỏi phòng và xuống nhà vệ sinh. anh bắt gặp park seonghwa từ bên trong đi ra. vốn định cứ vậy lướt qua nhau, bỗng seonghwa nói.

'cậu, vẫn ổn chứ?'

yunho khựng lại, một ký ức gì đó từng bị lãng quên vụt qua trong khoảnh khắc. anh thở dài 'trước khi tham gia trò chơi này thì ổn...'

'ừ... mà yuno này...'

'em nghe.'

'về chuyện đó, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi với cậu...'

năm nhất trung học, jung yunho từng bị tẩy chay. trên confession của trường, vào một ngày bỗng xuất hiện một bài phốt yunho thật dài, nói rằng anh giả tạo thế nào, xấu xa ra sao. không biết vì đâu, nhưng người viết khẳng định anh từng là một kẻ bắt nạt, lại uống rượu và hút thuốc từ hồi cấp hai, sau đó dùng tiền để khiến nạn nhân giữ im lặng. khó tin đúng không, khi một người thoạt nhìn hiền lành, có phần ngốc nghếch, lại có thể làm ra chuyện như vậy. mingi và san nói yunho không phải là người như thế. nhưng thời điểm ấy, nào ai tin anh vô tội. một jung yunho giận dữ đi tìm đám bắt nạt jung wooyoung để xử đẹp chúng, lại im lặng khi chính chuyện ấy xảy ra với bản thân mình.

những lời nói tiêu cực nguyền rủa yunho ngày càng nhiều, từ trên diễn đàn trường đến cuộc sống thực của anh.

đến mức, yunho từng có ý định tự tử. nhưng vì choi san, cũng vì wooyoung, yunho phải mạnh mẽ sống tiếp.

để chứng minh rằng, anh đã thay đổi, không còn là một jung yunho nông nổi bốc đồng của ngày xưa nữa.

yunho vùi đầu vào học, chẳng màng đến ánh mắt chán ghét của những người xung quanh. học kỳ sau, anh xuất sắc đứng nhất trường, đạt được suất học bổng bao người thèm muốn, cũng đã có một vị trí trong hội học sinh.

khi ấy yunho mới nhận ra, con người thật kỳ lạ. và anh chẳng thể hiểu thấu suy nghĩ của họ. những kẻ mới hôm qua thôi còn rủa xả anh, giờ đây đã chuyển sang tung hô nịnh nọt. có điều, những kẻ đã quay lưng lại với anh, không ở bên anh lúc anh cần, vậy thì khi anh thành công, họ cũng không có tư cách để đứng ngang hàng với anh đâu. wooyoung đã nói như vậy.

mãi một thời gian sau, trong một buổi giao lưu câu lạc bộ giữa sopa và joongdong, yunho mới phát hiện, người đăng confession đó, là park seonghwa. hắn hiểu lầm anh, rằng anh đã bắt nạt cậu em trai nhỏ của hắn, park jisung. sau đó hắn nhận ra, người đó chỉ vô tình giống jung yunho mà thôi.

'không sao, em cũng quên rồi.' yunho nhàn nhạt đáp lại seonghwa, rồi lách qua người anh để vào nhà vệ sinh.

yunho đi thẳng đến chỗ bồn rửa tay, chống tay lên thành, cúi mặt xuống. anh thở dài, xả nước ra, đưa tay hứng từng vốc nước tạt lên mặt. làn nước lạnh ngắt như một dòng điện tê dại, khiến anh thanh tỉnh không ít.

lúc này, phải thật sự tỉnh táo.

ít nhất, là vì song mingi.

mingi ngoài đời là bạn thân của yunho, vào trò chơi cũng cùng một phe với anh. vậy mà sáng nay, anh phải chứng kiến cảnh mingi nằm bất động trên sàn. không còn chút hơi ấm. chẳng còn là một mingi hạnh phúc ôm lấy anh khi mỗi sáng thấy cả hai còn sống sót nữa.

yunho nhớ, mới chiều hôm qua thôi, anh và mingi còn vui vẻ đùa giỡn, ăn uống trên sân thượng, hệt như những tháng ngày còn tự do ngoài kia.

'yunho này...' mingi nằm xuống, gối đầu lên tay, khẽ gọi.

'ơi?'

'từ đầu đến giờ tớ bị nhắm đến hơi nhiều. nhưng số tớ may thật đấy, vẫn sống đến tận giờ.'

'tớ và sanie sẽ làm mọi cách để sống sót, nên cậu cũng phải cố lên. chúng ta cùng một phe mà, phải thoát khỏi đây cùng nhau chứ...'

yunho cũng ngả người xuống bên cạnh mingi. anh khẽ nhắm mắt, hưởng thụ giây phút bình yên ít ỏi. mingi quay sang nhìn góc nghiêng của cậu bạn, lên tiếng 'tối nay tớ muốn chỉ định một người là sói. cậu có muốn chỉ định ai không?'

yunho im lặng không nói. chuyện này thực sự rất khó nghĩ. dù là sói hay dân, chỉ cần phe tình nhân còn sống sót, ai chết cũng không quan trọng... yunho bỗng giật mình bởi suy nghĩ của bản thân. từ khi nào anh lại trở nên thờ ơ trước một sinh mạng như vậy? nhưng rồi ngẫm lại, từ đầu đến giờ, anh luôn đứng ngoài cuộc quan sát, sau đó lại dùng phiếu bầu của mình để giết chết một người. tệ hơn là, anh không cảm thấy sợ hãi, cũng chẳng mảy may hối hận.

đúng như bản chất của trò chơi, những gì xấu xa bẩn thỉu nhất của một con người đều sẽ lộ ra, và jung yunho vốn đâu có tốt đẹp gì.

'cậu nghĩ chúng ta nên bầu sói hay dân? dù sao bên mình cũng có sẵn ba phiếu rồi, điều quan trọng là khiến mọi người cũng nghi ngờ người đó thôi.'

'sói đi. từ đầu đến giờ đã có quá nhiều người chết rồi. chừng nào sói còn sống, chừng ấy chúng ta vẫn chưa thể yên tâm được.'

kết quả, một sói chết, nhưng chính mingi cũng chẳng thể giữ nổi tính mạng cho mình.

'tối nay khả năng bị bầu của choi san là rất cao.' tiếng của yeosang vang lên sau lưng yunho. cậu đã bước vào đây từ lúc nào.

'vì sao?' yunho khoá vòi nước, ngẩng lên nhìn cậu.

yeosang đưa cho yunho chiếc khăn tay, nhàn nhạt trả lời 'san là sói.'

'cậu có bằng chứng gì không?

đừng khẳng định như vậy trong khi không biết gì cả.'

yeosang nhún vai 'đó chỉ là suy nghĩ của tôi thôi. cậu tất nhiên sẽ bênh cậu ta rồi. nhưng mà...' thấy yunho không có ý định sẽ ngắt lời, cậu mới nói tiếp 'hôm qua tôi đã thấy san và wooyoung nói chuyện với nhau, cậu ấy ở cùng với cậu tôi còn không bất ngờ, chứ hai người đó khiến tôi cứ mang suy nghĩ họ là tình nhân.'

'nếu san với young thực sự là tình nhân, cậu sẽ làm thế nào?' yunho đưa chiếc khăn lại cho yeosang, bất ngờ hỏi.

'cậu cũng nghĩ như vậy sao?' yeosang ngạc nhiên 'nếu hai người đó đúng là cặp đôi, thì càng tốt. tôi sẽ bầu một trong hai người họ.'

yunho tròn mắt nhìn yeosang thản nhiên nói ra những lời này, thắc mắc 'thật sao? nhưng không phải, cậu là người yêu của young sao...'

'tôi yêu wooyoung, đúng. nhưng tôi còn yêu bản thân mình hơn. thêm nữa, người trong lòng của cậu ấy, trước giờ vẫn không phải là tôi...'

;

'hôm nay san vẫn không nấu ăn à?' hongjoong kéo ghế cạnh bàn ra, ngồi xuống.

seonghwa lắc đầu, rồi đẩy đĩa thịt nướng đến trước mặt hongjoong. anh mỉm cười, vô cùng tự nhiên cuốn cho mình một miếng, bày ra vẻ vô cùng thoả mãn mà thưởng thức nó. seonghwa buồn cười nhìn bạn người yêu của mình, đưa tay ra lau vết mỡ còn dính trên khoé môi anh.

'e hèm...' yeosang khẽ hắng giọng 'trong phòng không phải chỉ có mỗi hai anh đâu nghen...'

seonghwa lúc này mới nhớ ra, phòng bếp hiện tại vẫn còn năm người khác ngoài hắn và hongjoong. hắn cười hề hề, thu tay lại.

'anh yunho.' wooyoung khẽ gọi. yunho đưa mắt nhìn sang, thấy cậu đang há miệng đầy mong đợi, phì cười rồi đút luôn miếng thịt trong tay cho cậu.

san kéo tay yunho, phụng phịu 'còn tớ thì sao?'

'như một cái tát vào mặt yeosang vậy...'

'tôi vẫn ổn. cảm ơn anh đã quan tâm nha~' yeosang đáp lại lời nói đầy cà khịa của hwanwoong, tiện thể liếc wooyoung một cái. wooyoung hiểu ý, liền cun cút cuốn một miếng thịt cho cậu.

hiếm hoi lắm mới thấy một nụ cười trên gương mặt của hwanwoong. có lẽ, nó đủ hiểu, những giây phút vui vẻ ít ỏi hoà hợp như thế này chẳng mấy khi xuất hiện trong suốt quá trình chơi.

;

trời đã tắt nắng. bầu trời nhuộm ánh vàng của buổi chiều tàn. yunho có chút nhớ những ngày xưa cũ, anh cùng san ngồi ngoài bờ hồ ngắm hoàng hôn.

đợi khi ráng chiều tắt hẳn, phố xá đông đúc thắp lên muôn vạn ánh đèn.

nhưng ở nơi này, đêm xuống chỉ là một mảnh đen cô tịch.

'có ai muốn chết hôm nay không?' hwanwoong đưa tay lên vuốt tóc, hỏi.

'cậu bị điên à?' san gắt lên.

hwanwoong nhàn nhạt trả lời 'chí ít thì cũng đỡ mất công tranh cãi xem nên bầu ai.'

'vậy bầu cậu nhé!'

nó nhún vai 'trừ tôi ra, tôi không cao thượng đến thế đâu!'

'nói như cậu ai chẳng nói được.' yeosang khinh bỉ.

yunho ngắt lời 'có hai sói đã chết là geonhak và dongju. vẫn còn hai con nữa. vậy nên để dân làng thắng, chúng ta phải suy nghĩ thật cẩn thận, đừng để thêm người nào chết oan nữa.'

hongjoong như chợt nhớ ra gì đó, nói xen vào 'muốn dân làng thật sự thắng, ngoài sói còn phải xử lý cặp tình nhân nữa...'

'chứ anh không phải tình nhân à?'

'tôi là tình nhân thì đâu có ngu mà gợi ra như thế?'

'ai mà biết được chứ...' hwanwoong nhếch miệng.

'thôi đủ rồi đó.' seonghwa chán ghét lên tiếng. hắn đưa mắt nhìn một lượt những người còn lại trong căn phòng này, âm thầm đánh giá.

hongjoong dù thế nào cũng là người yêu của hắn, và seonghwa tin anh sẽ không làm điều có lỗi với hắn. thêm nữa, hongjoong là tiên tri thật, sau cái chết của geonhak, một con sói, tất cả mọi người dù không nói ra nhưng cũng tự nhận thức được điều đó. và hiển nhiên mỗi đêm anh sẽ được bảo vệ, vì lợi ích của dân làng.

yeosang là dân làng, điều này đã được xác nhận. vậy nên có thể tạm thời bỏ qua một bên.

hongjoong là tiên tri thật, vậy yunho cũng là dân làng thật. cậu ta có chút ngây ngô và khờ khạo, chỉ nổi điên khi có ai dám đụng đến choi san. nhắc đến choi san, seonghwa trầm ngâm. khả năng hai người này là tình nhân khá lớn, nhưng hiện tại chẳng có gì chắc chắn. hắn cũng đã nghe được cuộc trò chuyện của yunho và yeosang trong nhà vệ sinh hồi chiều. hắn không cố ý nghe trộm, chỉ là tình cờ có mặt trong đó mà thôi. dù san là dân hay sói, nhưng cậu ta là một trong những người có khả năng là tình nhân nhất.

wooyoung, cũng có thể là tình nhân. có điều hiện tại, cậu ta vẫn còn giá trị lợi dụng.

còn yeo hwanwoong, từ sau khi keonhee chết, cậu ta có gì đó rất khác. bản thân cậu ta ban ngày tỏ ra lạnh nhạt và bình thản như thể chẳng còn gì có thể ảnh hưởng đến mình, song đến tối, những cuồng dã cùng ham muốn chiến thắng đã chi phối cậu ta. cậu ta không còn tranh cãi nảy lửa trong mỗi cuộc tranh luận, trái lại vô cùng bình tĩnh đáp trả. ví dụ như lúc này đây.

'tối nay bầu hwanwoong đi.' seonghwa bắt đầu sau một khoảng thời gian im lặng.

'tại sao?' hwanwoong cười như có như không 'do tôi công kích hongjoong của anh?'

'không, chỉ thấy cậu đáng nghi thôi. cậu là người thay đổi nhiều nhất qua trò chơi này, đúng chứ?'

'ồ không. chẳng ai thay đổi cả, mọi thứ tôi, cũng như mọi người thể hiện ra ngày càng đúng bản chất của mình. hơn nữa, tôi nghĩ anh còn thay đổi nhiều hơn cơ. tôi đâu có giết người, còn anh thì có, bởi vì anh là sói. chính anh đã giết đồng loại của mình, bằng sự khát máu gớm ghiếc đó.'

'thôi nào. cậu mới nói gì cơ? cậu không có giết người?' seonghwa nhìn hwanwoong, tỏ vẻ ngạc nhiên lắm 'tôi vừa nghe chuyện cười gì ở đây thế này?!

đừng quên, chính cậu, và tất cả các cậu, kể cả tôi, dù là sói hay không cũng đã giết người rồi. không cách này thì cách khác. cậu không nhớ mạng sống của những người trước đã bị phán quyết bởi chính số phiếu của cậu à?'

bầu không khí trùng xuống. sự lặng im kéo dài, lúc này dường như có thể nghe được hô hấp của những người trong căn phòng.

'nhanh lên, chẳng còn bao nhiêu thời gian đâu..'

không biết ai là người lên tiếng, nhưng cũng đã nhắc nhở toàn bộ về hoàn cảnh hiện tại của họ. nếu cứ tiếp tục như thế này, tất cả sẽ bị hành hình.

'mấy người không định bầu tôi hết đấy chứ?' hwanwoong cười khẩy.

yunho nhún vai 'hết cách rồi, cậu chịu khó làm vật hy sinh vậy nhé.'

'này đừng có đùa.

đây cũng không phải đêm đầu tiên, đừng cảm tính thế chứ?!

đã có bảy người chết rồi và sói thì vẫn còn. tôi là dân làng, bầu tôi phe dân sẽ gặp bất lợi rất nhiều đó, hiểu không?'

yeosang đột nhiên lên tiếng 'anh vốn chưa từng làm gì có lợi cho phe dân, hwanwoong.

đừng ngoan cố nữa, mau thừa nhận rồi tự sát đi.'

'im đi thằng khốn. tiên tri... tiên tri đâu rồi? hongjoong đúng không? anh bói cho tôi chưa? rõ ràng tôi là dân mà...'

'xin lỗi, nhưng hôm qua tôi không bói cho cậu.'

'cậu giỡn mặt với tôi đó hả?' hwanwoong gắt lên.

'vậy anh bói cho ai?' san hỏi.

'wooyoung... là dân làng.'

wooyoung nghe thấy tên mình từ miệng hongjoong, cậu hơi giật mình, ngước mắt lên nhìn anh. nhưng sau khi nghe lời khẳng định kia, cậu liền thở phào một hơi. cậu mỉm cười với hongjoong, nhẹ nói lời cảm ơn.

'giết tôi mấy người có lợi gì chứ? sói vẫn còn, cặp tình nhân cũng vậy. mấy người lý trí lên đi.'

yeosang đảo mắt, nói 'nhưng giờ tôi thấy anh có khả năng là tình nhân nhất đấy.'

'chẳng phải lúc bắt đầu cậu nói không muốn tranh cãi sao? giờ thì tốt rồi đấy, bọn tôi đang tạo điều kiện cho cậu mà. cậu thừa nhận bản thân là sói, và mọi thứ đều sẽ được giải quyết trong êm đẹp.' wooyoung ra dấu ok, nháy mắt tinh nghịch với hwanwoong đang dần đông cứng.

một khi sự nghi ngờ đã dồn về một phía, chẳng còn lời lẽ nào có thể biện minh. bản thân người được chọn hay những người còn lại cũng vậy.

'còn mười giây. quá đủ rồi yeo hwanwoong.'

'tao đã nói tao không phải.' đôi mắt hwanwoong vằn lên những tia máu đỏ ngầu. cậu lao đến đấm mạnh vào người vừa nói, kim hongjoong.

'cậu làm cái đéo gì thế?' seonghwa vội đỡ hongjoong đang lảo đảo, hét lên. chẳng để hắn kịp làm gì, thiết bị trên cổ hwanwoong đã siết chặt lại. nhưng cũng chỉ đủ để cảnh cáo cậu ta vì tội đánh người khác.

đồng hồ điểm tám giờ đúng. tất cả đã chỉ hwanwoong. cậu ta sẽ phải chết. cái siết cổ vừa nãy đã làm cậu mất đi phần nào sức lực, thêm nữa cơ thể vốn nhỏ bé hơn khiến cậu dễ dàng bị yunho và seonghwa đẩy ra ngoài.

đêm bỏ phiếu thứ năm, kết thúc.

;

/mới đầu năm đầu tháng đăng chiếc fic giết chóc lên thì hơi kỳ, nhưng thôi kệ =))) chúc mọi người năm mới vui vẻ!!/
 
[Ateez & Oneus] 人狼ゲーム.
chín ;


san đứng bên cửa sổ, lấy khăn lau đi mái tóc ướt vừa gội. giờ là mười giờ năm phút.

thời gian cứ dần trôi, vội vã và vô tâm.

san nhìn những tán cây rậm rạp che khuất con đường nhựa kéo dài đến vô tận, lại ngẩng lên nhìn trời.

đêm nay trời đẹp quá. những vì sao quấn lấy mặt trăng, như để làm nền cho ánh trăng xinh đẹp kia. không gian một màu hư ảo.

không biết san có nhìn lầm không, nhưng mới đây thôi, em đã thấy một cái bóng những rặng cây. mà em cũng không chắc đó có phải bóng người hay không, bởi em khá chắc nơi này chẳng có ai đi qua, đến một chiếc xe còn không có chứ đừng nói là con người. thêm nữa, là người của chủ nghĩa duy vật, san bác bỏ mọi khả năng về một thế lực siêu nhiên.

đóng lại cánh cửa sổ sau khi nhìn kỹ thêm một lần, san thở dài. kể cả có ma thật đi chăng nữa, cũng chẳng đáng sợ bằng những người trong toà nhà này, và cả những kẻ khốn khiếp đã bắt em đến đây đang hả hê nhìn người chơi nghi kỵ giết chóc lẫn nhau qua những chiếc máy giám sát được đặt khắp mọi ngóc ngách thế kia.

hôm nay có lẽ do em mệt mỏi quá độ nên mới sinh ra ảo giác. san nghĩ, em nên thưởng cho mình một giấc ngủ ngắn, trước khi bị mối lo ngại sẽ trở thành nạn nhân của sói nhấn chìm.

trước khi nằm xuống, san chợt nhớ ra một chuyện. người chơi đã chẳng còn bao nhiêu nữa. tối nay em nên chọn ai đây...

;

lần nữa mở mắt, đã là một giờ mười bảy phút. chắc sói cũng đã bắt đầu hành động rồi. sói là một kẻ mưu mô và khó đoán, và san thích cảm giác mỗi đêm đều đoán xem ai là nạn nhân. một sở thích thật kỳ quặc, nhưng san cho rằng nó rất thú vị, đặc biệt là khi em đoán trúng. em cũng đã từng nghĩ có khi nào đêm nay bản thân là nạn nhân không, song chẳng có gì xảy ra, và em sống đến tận giờ. tối nay, em hy vọng một trong bốn người kia, yeosang, hongjoong hay wooyoung, seonghwa, ai cũng được, sẽ chết. chỉ cần như vậy thôi, em và yunho sẽ chiến thắng rời khỏi nơi này.

cạch.

nụ cười trên môi san đông cứng. em khó khăn quay đầu lại. khoảnh khắc nhìn thấy người đang đứng trước cửa phòng mình, tim em như ngừng đập. cơ thể không nhịn được khẽ run rẩy, đầu óc em dần trở nên trống rỗng, chẳng thể suy nghĩ được thêm bất kỳ điều gì nữa. chỉ còn biết mở to đôi mắt nhìn người kia.

sao anh lại ở đây?

'yunho ơi...' san trở nên hoảng hốt khi yunho đổ sập xuống sàn nhà. cơ thể đã sớm nhuốm đầy máu tươi, nhưng ít nhất, anh vẫn còn sống. chỉ là, sự sống ấy lúc này thật mong manh.

'aish, dù cậu ta cứ nằng nặc đòi sang đây làm tôi thấy thật phiền phức, nhưng chí ít, cũng giết được cặp tình nhân.'

khi san còn đang lo lắng cho những vết thương trên người yunho, một giọng nói chán ghét nhưng vẫn ẩn chứa sự phấn khích vang lên. gã người sói đứng đó, khẽ xoay xoay con dao, đôi mắt đầy ý cười nhìn em.

san không tin vào mắt mình, cổ họng như nghẹn ứ lại. những lời chất vấn, trách móc, khi phát ra lại chỉ còn thanh âm yếu ớt.

'anh... tại sao...'

gã vẫn thản nhiên, vẩy vẩy con dao về hướng yunho, mang theo ánh mắt của san đặt lại về trên người anh.

đỡ anh ngồi dựa vào tường, đôi mắt lo lắng của san đỏ ửng lên. nhưng em không khóc. yunho từng nói nếu em khóc anh sẽ rất đau lòng, nên em nuốt nước mắt vào trong, dù cho trái tim lúc này như muốn vỡ tung ra. em đã rất cố gắng, vì cả hai, cớ sao lại thành ra thế này?!

em đã hy sinh rất nhiều, đánh đổi nhiều thứ, để rồi lại mất hết tất cả.

choi san không cam lòng.

yunho đưa tay đặt lên đầu san, mặc kệ những đau đớn do nó mang lại. anh khó khăn nở nụ cười, dù nó lúc này còn khó coi hơn cả khóc.

'xin lỗi cậu. tớ không thể bảo vệ tốt cho cậu rồi...'

san chẳng thể kìm nén nổi nữa. nước mắt lã chã rơi. em lắc đầu thật mạnh, nghẹn ngào 'không, yunho đã bảo vệ tớ rất tốt... chỉ là tớ vô dụng quá thôi...

đừng tự trách bản thân mà...'

san ôm lấy yunho, vùi sâu mặt vào trong lòng anh, dù chẳng còn gì có thể cứu vãn được nữa, nhưng việc ôm anh trong tư thế này luôn khiến em cảm thấy an tâm và ổn định hơn rất nhiều.

gã sói nhìn một màn trước mặt. gã sẽ không động lòng đâu. gã chọn yunho, để rồi biết san là một cặp với anh. chuyện có lợi đến bất ngờ như vậy, gã có chút khó tin với vận may của mình, và rất nhanh chóng đã tận dụng điều ấy. chẳng còn là chuyện muốn hay không, mà là bắt buộc phải giết cả hai.

đây là luật chơi.

vẫn còn hơn nửa tiếng nữa mới đến hai giờ, cứ để cho đôi tình nhân có thêm chút thời gian tâm sự.

đây là điều duy nhất gã có thể ban phát cho hai người.

'san ơi, tớ còn muốn ở bên cậu thật lâu, muốn đón sinh nhật tuổi mười tám của chúng ta, muốn đón năm mới với cậu thật nhiều năm nữa... tớ còn hứa dẫn san đi du lịch nữa mà...'

'đừng nói nữa yunho...

đừng nói nữa.' cảm giác này thật tệ, san nức nở lên tiếng.

'chúng ta vẫn có thể làm điều đó cùng nhau mà...'

'chí ít, tớ cũng giữ được một lời hứa... sẽ ở bên san, yêu san đến giây phút cuối cùng...'

san buông yunho ra, nhanh chóng đặt lên môi anh một nụ hôn. có trân trọng, có nuối tiếc, có cả xót xa lẫn với vị mặn của nước mắt.

'làm đi, làm điều mà anh muốn đi. tôi sẽ không phản kháng đâu.' vì đằng nào chả chết.

'ừ, là cậu nói đấy nhé!'

;

sáng sớm nắng len lỏi vào căn phòng.

'sói giết được tình nhân rồi...' yeosang lẩm bẩm khi nhìn thấy hai cái xác trong phòng 209. wooyoung thẫn thờ quỳ bên cơ thể yunho đã sớm lạnh lẽo, bàn tay anh và san nắm chặt lấy nhau, chẳng thể tách rời.

đáy mắt wooyoung hỗn loạn.

đau đớn, bi thương, và cả giận dữ. tại sao lại thành ra thế này? cậu tình nguyện tin yunho và san không phải tình nhân, cậu thậm chí còn có thể cố gắng để giúp người cậu yêu thương nhất sống sót, nhưng vì đâu điều tồi tệ này lại xảy ra...

'...' wooyoung lẩm bẩm một cái tên, chẳng ai có thể nghe rõ cậu đã nói gì, nhưng cũng nhanh chóng bỏ qua. park seonghwa không có hứng thú nhìn màn huynh đệ tình thâm gì đó, xoay lưng bước đi. hongjoong không nhanh không chậm quay về phòng mình. yeosang đến bên wooyoung, vỗ nhẹ vào vai cậu rồi đi ra khỏi phòng. wooyoung nhìn theo bóng lưng cô độc kia, trái tim khẽ nhói lên.

cậu nhìn yunho, khẽ xoa mái tóc của anh 'anh yunho, cuối cùng thì em cũng được làm thế này rồi. anh và san đã được ở bên nhau mãi mãi, chẳng ai có thể chia cắt hai người được nữa... em có chút ghen tị đấy...'

wooyoung thở hắt ra một hơi, rồi đứng dậy, đặt hai người lên chiếc giường lạnh lẽo, chậm rãi phủ chăn lên.

'một lần này nữa thôi, yunho, em thật sự rất thích anh.'

hôm nay là ngày cuối cùng rồi. dù ai là người chết, trò chơi cũng sẽ chấm dứt. còn gã người sói, cậu cũng đã biết là ai rồi. tranh thủ tận hưởng nốt bầu khí trời khi còn có thể đi.

;

'park seonghwa, là anh đúng không? anh là sói.'

yeosang lập tức công kích khi buổi biểu quyết bắt đầu.

đây phải là trận quyết định, không được phép mắc sai lầm nữa.

'tôi vốn nghĩ anh và anh hongjoong là tình nhân. anh hongjoong là tiên tri, anh ấy nói anh không phải sói, có lẽ chỉ do mối quan hệ chết tiệt của hai người. nếu không, anh đáng lẽ phải chết ngay từ đầu và những thứ này sẽ chẳng kéo dài đến tận bây giờ.'

seonghwa nhướn mày, tỏ ý thích thú muốn nghe yeosang nói tiếp, như thể kẻ đang bị chỉ điểm chẳng phải hắn.

'tình nhân thật sự đã chết rồi, nhưng tại sao chúng ta vẫn chưa thắng? vì vẫn còn sói. hôm qua anh hongjoong cũng đã bói cho wooyoung, cậu ấy là dân làng. vậy nên chỉ có thể là anh thôi.'

seonghwa chỉ lặng lặng nghe, sau khi xác nhận yeosang không muốn nói thêm gì nữa liền cười mỉm 'chắc gì cậu không phải sói?'

'trí nhớ của anh có vẻ hơi tệ nhỉ? không nhớ rằng tôi đã bị tấn công ngay đêm đầu tiên à?'

'biết đâu là cậu bịa ra thì sao? chẳng ai làm chứng cho cậu cả.'

'nếu tôi nói dối, vậy tại sao khi đó không một ai phản bác?'

'sói có thể không giết ai mà.' seonghwa nhún vai.

'hơn nữa, cậu đừng quên vẫn còn sói nam và sói nữ có thể thay đổi kết quả của tiên tri.'

'nhưng anh cũng đã quên kim geonhak từng nói tôi là dân à?'

'cậu ta là sói giả tiên tri, ơ hay!? mà cậu tự nhiên nhắc tới kim geonhak làm tôi nghi ngờ cậu và anh ta là đồng bọn đấy.'

'nghi ngờ vô lý vãi.'

hongjoong và wooyoung chỉ im lặng nhìn hai người kia tranh luận. một bên là phe của mình, một bên là người thương. dù có bênh bên nào, cũng thật khó xử.

'này anh seonghwa, trong luật không hề đề cập đến việc sói có thể không giết người, điều này sao anh lại biết?' cuối cùng, wooyoung đã có lựa chọn cho riêng mình.

'tôi...'

'ồ, thấy gì chưa? không trả lời được đúng không? thừa nhận đi anh seonghwa. mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi.'

seonghwa đẩy gọng kính, nói nhẹ tênh 'ừ, là tôi đấy, rồi sao?'

hongjoong hoảng hốt nhìn seonghwa, đồ ngốc này, sao lại thừa nhận như vậy chứ?! seonghwa nhìn anh, nở một nụ cười trấn an, rồi đôi mắt nhu tình nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự giễu cợt 'tôi giết cũng không ít người rồi, cũng có thể giết mấy người rồi tự sát cũng không tệ đâu.'

yeosang bỡn cợt 'anh nghĩ bọn tôi sẽ sợ à?'

'không, tôi nghĩ mấy cậu đã đủ chai lỳ để chẳng còn sợ hãi nữa. nhưng, nếu cậu đủ tự tin có thể chiến thắng, vậy bầu tôi đi.'

'không seonghwa...'

'yên tâm đi joong à.'

yeosang hơi ngẩn ra. cậu cảm thấy thật lạ. tại sao seonghwa lại bình thản quá mức như vậy? sắc mặt của hắn cũng chẳng có gì tuyệt vọng như những người trước, trái lại có gì đó hưng phấn trên khuôn mặt điển trai kia. hắn còn điều gì đang che giấu sao?

yeosang nghi ngờ, song hắn đã tự tin như thế, phần cũng vì không còn nhiều thời gian.

để xem khi biết kết quả bỏ phiếu, hắn còn cười nổi không.

'bỏ phiếu. một, hai, ba.'

quả nhiên, nụ cười trên môi seonghwa tắm ngấm. yeosang và wooyoung bầu hắn, hongjoong bỏ phiếu trống. còn hắn chỉ yeosang. hắn khó tin nhìn wooyoung, khuôn mặt cậu chẳng mảy may thay đổi. yeosang nhếch miệng khinh bỉ, thấy không. không ngờ được sự tự tin của mình lại bị dập tắt như vậy chứ gì?

'cậu có biết mình đang làm gì không jung wooyoung?' seonghwa gằn giọng, đẩy vai wooyoung.

wooyoung bình tĩnh đứng thẳng dậy, đáp 'anh đã phạm sai lầm rồi. nếu không muốn nhận kết cục này, đáng lẽ ra anh không nên chọn anh yunho vào đêm qua.'

'cậu có bị ngu không?

ở đây không thể sống vì người khác, sống cho bản thân đi!!'

'tôi tự biết cách lựa chọn cuộc đời mình. như anh nói đó, lo cho bản thân mình trước đi.'

'oops, time's up!' yeosang bất ngờ xen ngang, khi nhận được sự chú ý của cả ba người còn lại, cậu thả con dao trong tay xuống cạnh seonghwa 'một là nó, hai là đi ra ngoài.'

'yeosang, cậu...'

'hongjoong...' seonghwa giữ lấy hongjoong đang muốn xông lên đánh nhau với yeosang, lắc đầu. hắn đối với anh, vẫn ôn nhu như vậy.

đem hongjoong ôm vào lòng, khẽ xoa tấm lưng đang nhẹ run kia, seonghwa thầm một câu 'xin lỗi.'

hongjoong vòng tay ôm lại hắn. mũi anh cay cay, nhưng anh sẽ không khóc đâu. vì hongjoong của seonghwa là một người rất mạnh mẽ, có thể đứng trước đối diện với mọi áp lực để rồi vượt qua.

'tớ đã làm nhiều chuyện tồi tệ quá rồi, đã đến lúc tớ phải trả giá. joong ah, nếu có kiếp sau, tớ vẫn hy vọng được trở thành một nữa của cậu. hãy sống thật tốt nhé, tớ yêu cậu.'

seonghwa đẩy hongjoong ra, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài, để lại tiếng không muộn màng hoá thành hư vô.

hongjoong thẫn thờ nhìn seonghwa ngã xuống. lúc này, anh nghe tiếng cười khẽ của wooyoung, khiến anh giận dữ quay lại trừng cậu.

wooyoung khẽ xua tay 'em không có ý gì đâu. chỉ là, trò chơi này kết thúc rồi. hai người, cố sống thật tốt, thay phần bọn em nhé...'

'wooyoung, cậu nói gì vậy?'

'cậu không nghe nhầm đâu yeosang. chỉ còn cậu và anh hongjoong thôi. tớ đã thua rồi.'

'vậy, wooyoung, em là...'

'vâng, em là kẻ phản bội. xin lỗi vì đã phải nói dối lâu đến như vậy. có lẽ cái chết đối với em hiện giờ là một sự giải thoát.' vừa nói, wooyoung vừa tiến dần ra cửa. cậu mỉm cười, 'yeosang này, thật sự xin lỗi cậu vì những gì đã gây ra.

để kiếp sau tớ sẽ đền đáp cho cậu. còn kiếp này, xin lỗi vì chẳng thể yêu cậu, đem đến cho cậu hạnh phúc mà cậu đáng có.'

rồi cậu vẫy tay với hai người kia 'chào nhé. tôi đi trước đây!'

bóng tối nuốt chửng bóng hình của jung wooyoung, còn yeosang và hongjoong chẳng thể làm gì hơn ngoài đứng chôn chân trơ mắt nhìn cậu biến mất.

trong toà nhà hoang vắng, từ mười bốn người, giờ chỉ còn lại hai. tưởng như mới chỉ hôm qua vẫn còn nói cười với nhau, xen lẫn những nghi ngờ cùng xô xát, giờ đây mọi thứ đã kết thúc.

vở diễn của họ, đã hạ màn rồi.

chúc mừng phe dân đã chiến thắng. phần thưởng một trăm triệu won sẽ được gửi đến các bạn vào sáng mai.

sau khi vô tuyến vụt tắt, thiết bị trên cổ hongjoong và yeosang kêu nhẹ một tiếng rồi bung ra. lúc này, hai người đã chắc chắn mình vẫn còn sống và sẽ tiếp tục sống.

'tôi chẳng muốn ở đây thêm một phút giây nào, nhưng nỗ lực của chúng ta một phần cũng vì tiền thưởng, nên đành chịu vậy.' yeosang nói rồi bước ra khỏi căn phòng, đi lên phòng ngủ ở trên tầng.

'hẹn mai gặp, anh hongjoong.'

hongjoong khẽ gật đầu. sau khi yeosang đi khuất, anh đi đến cánh cửa dẫn ra ngoài. anh vẫn còn lấn cấn về những chuyện đã xảy ra, vì sao thắng rồi anh chẳng hề thấy vui vẻ? vẫn có gì đó đè nặng trong lòng anh. chiếc vòng kim loại đã sớm bị anh ném đi, nên giờ anh có thể bước ra khỏi cánh cửa này. có điều, khác với mong ước của anh, đợi anh chẳng phải một park seonghwa ngoài lạnh trong nóng luôn yêu thương anh hết mực, mà chỉ là một cơ thể bất động chẳng còn nhịp thở.

xa xa có một vật gì đó giống cơ thể người nằm giữa đường, hongjoong nghĩ đó là wooyoung. cậu nhóc chân ngắn mà chạy cũng nhanh thật, kể cả bị siết cổ cũng có thể chạy xa được chừng ấy.

rất nhanh bỏ qua cậu ta, hongjoong đặt seonghwa lên lưng, cõng anh vào lại toà nhà. dù thế nào cũng không thể để seonghwa bị lạnh được.

;

lâu lắm rồi yeosang mới có một giấc ngủ sâu và bình yên như vậy, chẳng còn phải lo lắng hay suy nghĩ về bất kỳ điều gì. không sợ hãi về việc sẽ bị giết, cũng không cần phải vì nghĩ cách tồn tại cho mình mà nghi ngờ ai. từ ngày ở đây, yeosang có thói quen dậy sớm. không cần đồng hồ báo thức, chỉ là cơ thể tự nảy sinh ra giờ sinh học vậy thôi.

sau khi chuẩn bị xong xuôi, yeosang mở cửa đi ra ngoài. trước cửa phòng đã được đặt sẵn một vali nhỏ, bên trong là tiền. nhưng yeosang cũng chẳng buồn đếm xem có bao nhiêu.

cậu xách vali lên, bước đi. có điều, không phải đi xuống, mà là đi lên sân thượng. thật ngạc nhiên, khi kim hongjoong cũng đang ở đây. mái tóc đỏ của anh rực rỡ trong ánh bình minh.

'anh hongjoong.' yeosang khẽ goi.

hongjoong không quay đầu, chỉ đáp lại 'chào buổi sáng yeosang.'

yeosang lại gần anh, im lặng đứng đó. một lúc sau, cậu mới lên tiếng 'sau này anh có dự định gì không?'

hongjoong thở dài, rồi cười một cách mệt mỏi 'có lẽ tôi sẽ ở lại đây, tìm ra kẻ đứng... sau...'

hongjoong trợn mắt nhìn yeosang, câu nói bị cắt ngang bởi cảm xúc lạnh lẽo trên bụng mình. yeosang lạnh lùng đáp lại ánh mắt hoang mang ấy, không nhanh không chậm rút con dao ra.

'kang yeosang, cậu...'

'xin lỗi nhé. nhưng với những gì tôi đã làm, tôi xứng đáng có nhiều hơn. và anh biết đấy, một trăm triệu chia đôi thì chẳng bõ bèn gì.' yeosang mỉm cười, thoạt nhìn rất vô hại, song đôi mắt của cậu không có lấy một tia hiền lành nào, khác xa với những gì cậu thể hiện suốt gần một tuần qua.

'cậu... khốn nạn.' hongjoong ôm lấy vết thương, khó khăn gằn lên.

người kia tỏ ra tổn thương lắm, phụng phịu nói 'ơ, sao lại mắng tôi? tôi sợ anh sẽ chẳng sống tốt được khi không còn park seonghwa nữa, tôi đang giúp anh sớm gặp lại anh ta mà! giờ thì tạm biệt nhé, kim hongjoong.'

mắt thấy hongjoong đang ngồi chơi vơi trên mép sân thượng, yeosang không chút lưu tình đẩy anh xuống. nhìn cơ thể co quắp đầy máu trên nền đất, cậu chán ghét quay đi. cầm lấy vali tiền của hongjoong, yeosang rời khỏi toà nhà. không cần biết mình đang ở nơi nào, nhưng cậu cứ thế đi thẳng, có thể sẽ ra được ngoài đường lớn.

hy vọng, thế giới sẽ không từ chối cậu.

tin mới nhận:

một trong những người bị mất tích thời gian gần đây, kang yeosang, học sinh năm hai học viện âm nhạc ib, đã được tìm thấy trong tình trạng tử vong. theo suy đoán ban đầu, nạn nhân bị một chiếc xe đâm trúng khi đang đi trên đường. hiện tại cơ quan chức năng đang tiến hành điều tra làm rõ sự việc.

tiếng biên tập viên cứ đều đều, không hề thấy một tia thương xót nào trong giọng nói của cô. tắt tv đi, người ngồi trên sofa khẽ lắc đầu tỏ vẻ tiếc hận, nhưng đôi môi đã sớm kéo cao thành một nụ cười.

'wooyoung à, ra ăn thôi con yêu.'

'vâng, mẹ chờ một chút ạ.'

hết.

200102.
 
Back
Top Bottom