Khác (APH- Longfic) My World Your World

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
97712215-256-k479917.jpg

(Aph- Longfic) My World Your World
Tác giả: leolibra2507
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author: Diệp + Y

Độ dài: Không biết nữa

Pairing: Vietnam no harem, PruHun, LithuBela, IceSey, NetherBegi, SerboMona, LiechSw, SeaWY

Sumary: "Thế giới của cậu thật hòa bình, mọi người đều tốt và cậu luôn được yêu mến.

Thế giới của tôi chiến tranh, xấu xa và tôi trở thành một món hàng"

"Thế giới của cậu xấu xa, nhưng cậu đã thắp sáng sự tăm tối đó.

Thế giới của tôi tuyệt đẹp nhưng tôi thì chẳng làm được gì cho nó"

Note: Trong truyện sẽ không có bất cứ một từ ngữ nào liên quan đến chính trị, lí do là vì hai con
Author mù chính trị nặng.

Cái sumary lừa tềnh 100%

Chúng tôi không sở hữu APH hay bất cứ gì của họ, trừ hoàn cảnh và cốt truyện



vietnamnoharem​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Aph- Longfic) My World Your World
Văn Án


Liên nhìn vào vật trước mắt, đôi đồng tử nâu xinh đẹp hiện rõ sự kinh ngạc xen lẫn tò mò.

Trước mắt cô là một tấm gương cổ, mặt gương sáng bóng không dính chút bụi dù nó có lẽ đã ở dưới nhà kho cả chục năm rồi, xung quanh gương là những họa tiết trạm trổ một cách kì lạ mà có lẽ phải quay về số ở thời Văn Lang hay Âu Lạc thì cô mới có thể hiểu được.

Tuy nhiên, đó không phải thứ mà Liên bận tâm, điều là cô suýt nữa nhảy dựng lên là vì hình ảnh phản chiếu của Liên bên trong đó.

Liên tự nhận mình là một cô gái mạnh mẽ, cứng đầu và có phần hơi nghiêm khắc, điển hình là việc cô rất thích học võ và không bao giờ mặc váy (thề với chúa, tủ quần áo nhà cô chỉ có mỗi quần và áo khoác thôi) và đó không phải cảm nhận của riêng Liên khi tất cả những người xung quanh đều nói vậy.

Nhưng, những gì Liên nhìn thấy trong gương là một cô gái với đôi mắt nâu pha chút vàng, màu tóc hơi ngả sang màu tím và đang bật khóc thút thít.

Thậm chí, khi nhìn thấy Liên, cô gái còn hét ầm lên rồi nói mấy từ gì đó vô cùng khó hiểu nữa.

Liên thực sốc, sốc nặng luôn, đáng lẽ cô không nên dọn dẹp nhà kho, đáng lẽ cô không nên tìm thấy tấm gương này, đáng lẽ cô nên tham gia vào câu lạc bộ "Phép Thuật Kỳ Diệu" của Oliver để có thể giải quyết vấn đề này

-Này, cô gì ơi!

Liên ngập ngừng lên tiếng.

Cô gái ngưng khóc, ngước độ mắt đẫm lệ lên nhìn Liên, miệng mở ra như định nói gì nhưng lại thôi.

-Sao cô lại ở đây vậy?

Liên hỏi tiếp, cô gái vẫn im lặng, một lúc sau, cô mới khẽ nói:

-Cô sẽ không làm gì tôi chứ?

Làm gì?

Liên như muốn té ngửa, cô và cô gái đó cách nhau một tấm gương, hỏi cô có thể làm gì!

-Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cô đâu!

-Tôi tên Lâm*

Lâm thì thầm

-Tôi đến từ Đảo Giới ở bên kia gương

Đảo Giới?

Nếu là lúc chưa học cấp 3, chắc Liên sẽ cười vào mặt Lâm mất.

Nhưng, sau khi tận mắt chứng kiến những tiểu xảo không còn gì để nói của trưởng CLB "Phép Thuật Kỳ Diệu" cô đã hiểu ra rằng trên đời không gì là không thể, kể cả những vấn đề Fantasy như đây

-Đây là tấm gương kết nối giữa hai thế giới, Thuận Giới và Đảo Giới.

Nơi cô đang ở là Thuận Giới, nơi tôi đứng là Đảo Giới

Lâm tiếp tục:

-Phía sau tấm gương- Đảo Giới- mọi thứ đều ngược lại hoàn toàn so với thế giới của cô.

Thuận Giới hòa bình, mọi người đều tốt đẹp và có trách nhiệm.

Đảo Giới chiến tranh triền miên, xấu xa ở khắp mọi nơi và ai cũng chỉ tư lợi vì bản thân

Lâm vừa nói vừa khóc nức nở.

Tiếng của cô là Liên ái ngại vô cùng.

Cô có nên ai ủi cô ấy không nhỉ?

Nghĩ là làm, Liên đặt tay lên tấm gương, chợt xúc giác cô rung lên, thứ cô đang chạm vào không phải mặt gương lạnh buốt mà là bàn tay ấm áp... của Lâm

-MAU BỎ TAY RA

Lâm hét lên, nhưng quá muộn, cả hai đều có cảm giác như mình bị cuốn vào một cơn lốc vô tận.

*Name by Hannah_Thai Hannah_Thai
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 1


Liên tỉnh lại sau khi cảm giác mình bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.

Đầu cô đau như búa bổ và cứ quay mòng mòng.

Rồi, cô nghe thấy tiếng nói yếu ớt cùng Lâm:

-Này, cậu không sao chứ?

Không sao mới lạ.

Liên cố gắng bấu víu vào tấm gương để ngồi dậy.

Cô nhìn vào Lâm- người đang mang vẻ mặt tái mét cộng với lo lắng kiểu như sắp sửa tận thế đến nơi rồi:

-Chuyện gì xảy ra vậy?

Liên hỏi.

Lâm ngần ngại cúi đầu, chỉ chỉ ra đằng sau cô:

-Cậu tự xem đi

Tò mò, cô quay đầu, hướng về phía trước.

Mà, sau nhà kho của cô lại biến thành một ngôi chùa cổ khắp đều tối tăm, ẩm thấp, và trần thì sắp có dấu hiệu đổ vỡ thế này.

-Cứ đi tiếp đi

Tiếng Lâm từ trong vọng ra.

Liên nuốt nước bọt, chầm chậm bước tiếp và trước mắt cô hiện ra một khung cảnh rất là...

À vâng, trước mắt cô hiện ra ánh sáng đỏ, hiển nhiên là cửa.

Sau khi bước ra khỏi cửa, Liên đã sốc vì những gì mình nhìn thấy, thậm chí, cô còn tự cho mình một cái bạt tai đau điếng người để chứng minh rằng đây không phải giấc mơ.

Vâng, tình hình là Liên đang đứng trên một ngọn đồi.

Còn, dưới chân đồi là một thành phố nhỏ bị không quân Đức tàn phá.

Hình ảnh này giống hệt mấy bộ phim đen trắng về lịch sử mà ngày xưa cô hay xem.

Máy bay liên tục dội bom xuống mặt đất, tạo ra những rung chuyển mạnh mẽ, làm chao đảo mặt đất.

Lửa bốc lên nghi ngút như một vụ đại hỏa hoạn, thiêu rụi mọi thứ, ánh lửa đỏ rực hòa với màu sắc tăm tối của trời đất, khiến cho mọi thứ càng trở nên đáng sợ.

Tiếng người khóc thét chói tai vang lên khắp nơi hòa làm một với tiếng cười quỷ dị của không quân đến nỗi Liên phải bịt tai lại.

Máu vương vãi khắp nơi, trên đường, trên cây, trên những mảng tường đổ nát, thậm chí còn tụ lại thành từng dòng như dòng sông.

Mùi tanh tưởi cùng với mùi khói tạo thành một loại hắc khí không ai chịu nổi.

Xác chết cũng như máu, đầy rẫy trên nền đất, đầu người vừa bị chặt còn bị chúng treo lên cây, những phần xác thịt khác như chân hay tay thì rải rác khắp nơi.

Không quân ngừng ném bom, đến lượt một bọn người mặc quân phục, cũng là của Đức tràn đến.

Đàn ông giết ngay tại trận, cơ thể bị cắt ra nhiều mảnh.

Phụ nữ bị dẫn đi, không thể kháng cự.

Trẻ con thì tận mắt thấy bố chúng bị chặt thành nhiều khúc, mẹ bị dẫn đi rồi mới bắt đến nơi nhốt, kêu gào thảm thiết, khóc lóc van xin như thế nào cũng vô tác dụng.

Khung cảnh này, giống hệt cuộc chiến Khơ-me Đỏ mà ông của Liên kể lại vậy.

-Ọe, ọe, ọe

Liên cảm giác như thị giác mình đang mờ dần, khứu giác trở nên đáng sợ, thính giác không rõ ràng và xúc giác run lên mãnh liệt.

Còn vị giác thì đắng ngắt, tanh ngòm, thức ăn buổi sáng đều trào ngược lên cổ họng và ra khỏi khoang miệng, rơi xuống đất.

Kinh tởm, quá sức kinh tởm.

-Cậu không sao chứ?

Giọng Lâm lo lắng vang lên.

Liên đứng dậy, lết từng bước vào lại trong chùa, thở hổn hển, không nói được chữ nào.

Lâm cũng hiểu, nên cô không nói gì.

Cả hai im lặng một hồi lâu sau, Liên mới chầm chậm ngẩng đầu, nhìn Lâm, yếu ớt hỏi:

-Đây là nơi nào?

-Thế giới của tôi

Lâm đáp

-Thế giới của cô?

Liên hỏi lại, Lâm không nói gì mà chỉ gật đầu.

Liên nhìn Lâm.

Giờ thì cô hiểu rồi, Lâm sống ở một nơi như vậy, cô ấy không khóc, không sợ hãi sao được.

Chính cô- người tự nhận mình mạnh mẽ cũng không chịu nổi này.

-Sao tôi lại ở đây?

-Là lỗi của tôi, đáng lẽ tôi nên nhận ra sớm hơn

Lâm ngập ngừng đáp:

-Gia đình tôi đời đời là người cai quản ngôi chùa này- nơi đặt tấm gương phân định giữa hai thế giới.

Chúng tôi đều mang trong mình sức mạnh của tấm gương.

Khi tôi chạm vào gương, vô hình đã đem sức mạnh truyền vào nó mở ra cánh cửa ranh giới, tráo đổi vị trí của chúng ta

-Nói vậy là, tôi đang ở thế giới của cô, còn cô thì ở thế giới của tôi

Lâm gật đầu

-Vậy bây giờ sao cô không thử một lần nữa, cô đang đặt tay lên gương mà

-Khi nãy tôi thử rồi, nhưng không được

-CÁI QUẦN GÌ CHỨ?

Liên như hét lên, quên mất cả mình đang chửi thề:

-Vậy bây giờ tôi phải làm sao?

Cô nói xem, làm sao tôi sống tại một nơi thế này được?

Ngay lập tức, một giọt lệ vương trên mi Lâm:

-Tôi cũng làm sao biết được chứ?

Lần này đã tiêu hao hết năng lượng của tôi rồi.

Phải một năm nữa, sức mạnh của tôi mới hoàn toàn hồi phục để mở cửa lại lần nữa.

-1 NĂM NỮA?

NHỮNG 1 NĂM NỮA Ư?

Chết tiệt!

Một năm nữa trong thời chiến này, không biết cô có sống nổi không nữa.

-Không sao đâu, cô xem...chúng ta rất giống nhau mà.

Chỉ cần cô dùng thân phận của tôi, mọi chuyện sẽ ổn thôi

Lâm lên tiếng động viên.

Đương nhiên, nếu cô dùng thân phận Lâm, thì Lâm sẽ dùng thân phận cô rồi

Tuy nhiên, có vẻ Liên vẫn không chắc chắn cho lắm:

-Được không đấy?

-Không sao đâu.

À, đừng cho ai biết về việc này, nếu không phải ngừng của dòng họ tôi biết về thứ này thì phép thuật sẽ mất tác dụng đấy.

-Hiểu rồi

Dù rất không muốn, nhưng Liên cũng đành phải chấp nhận sự thật này, bắt đầu bước trên con đường sinh tồn tại Đảo Giới.
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 2


Nói thì dễ, làm thì khó...

Câu tục ngữ này nói thực không sai.

Lấy vấn đề hiện tại của Liên làm một ví dụ điển hình.

Hiện tại, Liên đang mắc kẹt giữa hai vấn đề.

Vấn đề số một là về Wang Yao- thằng anh trai (nuôi) mắc bệnh siscom cấp độ cuối của Lâm và thằng em (nuôi) Ju Long có biểu hiện của bệnh cuồng cả thế giới cũng ở cấp độ tương tự.

Vấn đề số hai là về Ming Yue (2p!

Taiwan)- chị song sinh của Long, con người cuồng bạo lực, hay nói đúng hơn là SM và rất ghét Lâm.

Hai cái đế vần này hợp lại với nhau, tạo thành một cái vấn đề hết sức nghiêm trọng.

À, không, làm vô cùng nghiêm trọng mới đúng!

-Flashback-

Sau khi thống nhất với nhau sẽ sử dụng cách đó, hai cô gái bắt đầu trao đổi về mọi mặt có liên quan đến họ, từ gia đình, các mối quan hệ xã xã hội cho đến sở thích và rất nhiều thứ khác.

Sau đó, Lâm chỉ cô đến nhà mình bằng một bài diễn thuyết"chắc là" dễ nhớ, làm cô đã phải mất một khoảng thời gian kha khá lâu để có thể tìm thấy nhà Lâm.

Nói một chút đến gia đình Lâm.

Lâm sinh ra trong một gia tộc pháp sư lâu đời, công việc của họ là cung cấp sức mạnh phục vụ quân đội, bù lại, chính phủ sẽ đảm bảo an toàn về mọi mặt cho các thành viên khác.

Ba Lâm- ông An- vị pháp sư mạnh nhất trong gia tộc vừa tháng trước đã phải lên đường đi giúp chính phủ dẹp loạn quân Đức, tuy nhiên, không hiểu vì sao, ông đột nhiên đổ bệnh.

Và Lâm được lệnh phải đi thay ông.

Nghe đến đây là thừa biết sao sự tình nó lại xảy ra đến mức này rồi.

Mẹ Lâm- bà Amelia cũng không muốn con gái phải đi bán mạng cho chính phủ như vậy, tuy nhiên, cô em nuôi Ming Yue lại có vẻ rất vui sướng khi biết được việc đó, thậm chí, cô ả còn khuyến khích Lâm đi càng lâu càng tốt nữa.

Hừm, mấy cái chuyện gia đình cầu huyết kiểu này tưởng chỉ xuất hiện trên phim hay trong teenfic thôi chứ không ngờ lại có mặt tại đây!

Mà thôi, Liên mới không thèm để ý đến mấy cái vấn đề như thế.

Cố gắng không dây dưa với cái cô Ming Yue kia là được chứ gì.

Nhưng, có vẻ sự việc không đơn giản như thế, vì khi vừa về đến nhà, cái người mà ai cũng biết đó mặc áo đỏ đỏ lao đến xô cô suýt ngã chổng vó.

-Lâm aru~~~~ Em đi đâu thế aru?

Em có biết là người anh trai này lo lắng cho em đến mức nào không aru?

Mặt Liên đen lại.

Wang Yao!!!

Không ngờ ở Đảo Giới mà ổng vẫn chứng nào tật ấy!!!

Đúng là hết nói nổi mà!!!

Mà thôi, việc phải làm hiện tại là làm cho cái tên này cách xa cô một chút, mỗi lần thấy bản mặt ổng là cô điên tiết lên rồi.

-Yao!!!

Bỏ em ra!!!

Cô vừa nói vừa nắm lấy cái đuôi ngựa của ổng, vật ổng nằm lăn xuống đất.

Đừng có đùa nha, Liên cô đi học Karate đó, dùng chưa được lên đai đen như đối với mấy tên như Yao thì thừa sức.

Bị quật bất ngờ, Yao mở mắt trừng trừng, biểu cảm giống như là sắp bị ăn tươi nuốt sống vậy:

-Lâm aru!!

Em lại có thể từ chối cái ôm thắm thiết của người anh trai này!!!

Ôi, trái tim nhỏ bé già cỗi của tôi!!!

Lâm bỏ tôi rồi aru!!!

Nói rồi Yao còn ngồi vào một góc, vẽ vẽ vòng tròn, sụt sùi mấy tiếng giống hệt thiếu nữ bị người yêu bỏ rơi.

Mặt Liên đen lại.

Tên đó ổng cứ làm như cô với ổng là người yêu người đương ấy!

Nhưng chỉ được đúng một giây sau, Yao trở lại cái vẻ vừa nãy, ôm vai bá cổ Liên rồi kéo cô vào nhà.

Trong nhà, có một người khác cũng đang đợi

Li Xian Chun, à không, phải làm Ju Long mới đúng- làm bộ mặt yêu đời nhất có thể, dang tay ôm Liên vào lòng:

-Tỷ tỷ, tỷ lâu quá đấy!!

Tỉ có biết ở đây đệ vẫn đợi tỷ không?

Thề với chúa, mặt Liên đỏ bừng lên như trái cà chua.

Cô thực sự không quen nghe mấy lời sến súa này tuôn ra từ miệng người có khuôn mặt y hệt đứa em nuôi mặt than của mình!

Không những thế, Ju Long bắt đầu tuôn ra một tràng về mấy thứ gì đó chẳng liên quan đến nhau, còn nhấc cô lên xoay vòng vòng nữa.

Ôi, ai đó cứu vớt Liên này tội nghiệp với!

Và vị cứu tinh đã xuất hiện, đồng thời cũng là người Liên không muốn nhìn thấy nhất- Ming Yue- thiếu nữ mang vẻ mặt thánh thiện của đứa em mà cô yêu quý Xiao Mei nhưng tính cách lại quay 360°.

Ming Yue vừa thấy Liên, lập tức buông một câu mỉa mai cộng với bộ mặt khinh bỉ:

-Tôi tưởng chị chết xó xỉnh ở cái chỗ nào, không ngờ vẫn còn tìm được đường về, mạng cũng lớn quá nhỉ!

Liên lúc đó thiếu chút nữa lăn ra ngất vì sốc (một lần nữa).

Cô quả thật không thể quen với cái thế giới này mà!

-Ming Yue, ngừng lại việc mỉa mai Lâm ngay aru

Yao liền đứng ra trước mặt Liên, biểu cảm giống hệt lúc Lugwig chăm sóc Feliciano.

Chính xác, là biểu cảm gà mẹ ấy.

Yue khinh bỉ nhìn thằng anh chẳng có chút máu mủ gì với mình:

-Anh cẩn thận, có ngày bị cô ta dắt mũi thì đừng kêu.

Mà có như thế thì cũng sao đâu, vốn từ đầu anh đã bị dắt mũi rồi mà!!

Ha!!

-Gì chứ!!

Yao kêu lên, rồi quay lại nói với cô:

-Lâm aru, em đừng lo, đừng nghe những gì Ming Yue nói.

Con bé đó toàn nói móc người khác thôi

-Ờ

Liên đáp một câu thờ ơ rồi thoát ra khỏi vòng tay Ju Long, đi tìm phòng mình.

Sao cô cứ thấy Ming Yue này có gì là lạ nhỉ?

-End flashback-

Tuy nhiên, vấn đề này chưa qua, cô đã gặp phải một vấn đề khác còn nghiêm trọng và khó khăn hơn nhiều.
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 3


*POV's Liên*

Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ ngày đó, tôi cảm nhận được lại sự sợ hãi.

Tôi luôn nghĩ, và đúng như thế, ở Thuận Giới, chẳng có ai khiến tôi sợ cả.

Tôi cứ tưởng, từ nay cho đến hết đời sẽ chẳng ai làm tôi sợ được nữa.

Nhưng, có lẽ tôi đã nhầm.

Bởi vì ngay tại đây, mắt tôi đã mải mê "ngắm nghía" đôi giày dưới chân, ngực thì đang phát ra những tiếng "thình thịch" giống kiểu như sắp có cái gì đó nhảy ra còn bản thân thì đã run bắn lên đến độ chỉ cần nghe tiếng muỗi vo ve thôi cũng đủ làm tôi giật mình.

Nếu bạn đang hỏi, ai là người làm tôi ra nông nỗi này thì tôi sẽ nói luôn.

Cái người thần thánh kia, không ai khác lại là bố của cái người mà ai cũng biết đó- ông An.

Và nếu bạn hỏi ông ấy sao lại kinh khủng đến thế, tôi cũng sẽ nói luôn.

Thú thật, ngoại hình ông An không có gì là đáng sợ cả, thậm chí đôi chân bó bột và cái xe lăn còn khiến ông ta trông có vẻ hơi...ừm...vô dụng nữa.

Tuy nhiên, đôi mắt của ông ta lại là một sự trái ngược hoàn toàn.

Nó giống như một con dao bạc, sẵn sàng đâm thẳng về phía đối phương, đem tất cả lục phủ ngũ tạng hay tim gan phổi thận gì lột ra sạch sẽ.

Đôi mắt ấy là đang muốn cảnh báo với tôi rằng: ông ta biết hết tất cả mọi việc tôi làm với con gái ông ta.

Và cứ nhớ đến lời ấy Lâm, lại khiến cho mồ hôi của tôi tuôn ra như tắm.

Không, không được.

Mày đúng là đồ vô dụng mà Liên!

Mày luôn tự nhận mình không sợ gì cơ mà, sao giờ lại khuất phục trước một cái trừng mắt chứ!

Nếu cứ bánh bèo như vậy thì làm sao mày sống sót ở nơi đây để mà trở về được!

Ưm, nhưng mà, ánh mắt đó thực sự, thực sự có sức sát thương rất lớn mà!

Trời ơi, sao con lại rơi vào cái hoàn cảnh éo le như vậy hả trời?

Chẳng lẽ là do kiếp trước con đã làm chuyện nên tội?

-Lâm

Tiếng ông An vang lên, tôi lập tức bị kéo trở về hiện tại.

Giờ sao đây hả trời?

Chẳng lẽ...ông ta muốn vạch mặt cô!

Nghĩ đến đây, mồ hôi Liên tuôn ra ướt đẫm khuôn mặt.

Cô run run ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt vẫn đang dò xét mình kia, lí nhí:

-Vâng, thưa...bố

-Amelia nói với con rồi phải không?

Ơ, nói cái gì nhỉ?

-Dạ, là về chuyện...chuyện

Đang lúc tôi rối loạn không biết làm gì, một người phụ nữ từ đâu xông vào.

Bà ấy có mái tóc vàng chói, ngắn đến vai, phần đuôi hơi cụp vào và đôi mắt vàng.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây chính là bà Amelia F.

Jones, hay bây giờ là Amelia Trần, mẹ Lâm thì phải.

-Không được làm như thế

Bà Amelia dang hai tay đứng trước mặt tôi, đôi và răng chà xát vào nhau, đôi mắt nheo lại đầy khổ sở nhìn chồng mình:

-Nó là con gái của chúng ta cơ mà!

Anh lại muốn đẩy nó vào một nơi như thế sao?

Chuyện này rốt cuộc là sao đây?

Sao Lâm không nói về nó chứ?

-Amelia tránh ra.

Đây là chuyện của người nhà họ Trần

-Em không tránh.

Em mặc kệ họ Trần mấy người tận trung báo quốc như nào!

Đây là con gái em, dạy phép thuật cho nó là quá đủ rồi, em tuyệt đối không để con bé phải vào những nơi như trại quân đội nữa!

Trại quân đội ư?

À, hiểu rồi!

Hóa ra là thế!

Lâm, cô ta quả nhiên là khôn lỏi!

Muốn lợi dụng tôi đi thay cô?

Ha, thật không tin được!

Có lẽ, Ming Yue nói đúng.

Đã vậy, tôi sẽ thực hiện nguyện vọng cho cô.

Đằng nào thì, vào trại lính còn hơn ở trong cái nhà này.

Mà, đây cũng là ước mơ từ hồi cấp 1 của tôi, cảm ơn cô nhiều vì đã giúp tôi biến nó thành sự thật.

-M...Mẹ

Tôi gỡ bàn tay đang dang ra của bà Amelia, nhẹ mỉm cười.

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt kinh hoàng, đau đớn cùng với khuôn mặt tái nhợt, bàn tay bấu víu áo tôi:

-Đừng Lâm, đừng dại dột như vậy.

Nơi đó không phải là chuyện đùa đâu.

-Mẹ à, con quyết định rồi!

Tôi thì thầm vào tai bà.

Bà vẫn nhìn tôi với vẻ cầu xin

-Tin con

Rốt cuộc, tâm can bà cũng lay động, buông bàn tay khỏi áo tôi.

Tôi bước đến trước mặt ông An, trái tim tự tin một cách kỳ lạ, bao nhiêu nỗi sợ hãi trước giờ như bay biến hết:

-Con sẽ tham gia

-Đó là nghĩa vụ của người họ...

-Nhưng con sẽ không tham gia dưới danh nghĩa pháp sư mà là... lính

Đúng vậy, tôi có biết chút phép thuật nào đâu!

Bà Amelia như ngã vật xuống sàn.

Ba con người đang lấp ló ngoài cửa nhanh chóng nhảy vào cuộc nói chuyện.

Yao ôm lấy tôi, hét lên:

-Lâm aru, em không thể làm như vậy.

Nó quá nguy hiểm và điên rồ

Ming Yue đỡ lấy bà Amelia, tức giận trừng mắt với tôi:

-Bánh bèo thì tự biết lượng sức đi, đừng có mà ra vẻ, sớm ngày hại thân đấy!

Yao đang hét vào mặt tôi, Ming Yue thì mỉa mai còn Ju Long thì bấu víu lấy tôi không buông, như không hiểu sao, tôi lại chẳng có lấy một phần tức giận.

Thậm chí, một chút gì đó giống như là vui sướng đã len lỏi trong trái tim.

Cảm giác hạnh phúc như lúc ở nhà vậy.

-Con quyết định rồi chứ?

Nhưng, tôi quyết định mất rồi

-Vâng

-Vậy mau về phòng chuyển bị đồ đạc đi, mai sẽ có người của chính phủ đến đón con

-Dạ

Ngay đến cuối cùng, ông ta vẫn không giữ con gái mình ở lại.

Đây là...một người cha sao?

Lâm này, tự nhiên tôi thấy bớt hận cô một phần đấy!

Nhưng đừng nghĩ là tôi tha cho cô!

***Thuận Giới***

Lâm xoay người, dựa lưng vào tấm kính từ khi người kia rời đi cho đến giờ.

Hơn một canh giờ trôi qua, cô vẫn chưa thể di chuyển mà vẫn chỉ ngồi một chỗ.

Lý do là vì cô đã tốn quá nhiều sức lực cho việc mở cổng Giao.

Quẹt đi mồ hôi đang lấm tấm trên trán, cô thều thào:

-Tôi xin lỗi

Chỉ là...hoàn cảnh bắt buộc thôi!

-Tôi thực sự...không cố ý...làm ơn...tha lỗi cho tôi

-Liên tỷ, tỷ có nhà không?

Một giọng nữ ngọt ngào vang lên.

Lâm ngẩng đầu, quá mệt mỏi để lên tiếng.

Một lúc sau, Mei ló đầu vào, nhìn thấy người kia liền kinh ngạc:

-Tỷ tỷ, có sao không?

Sao lại ra nông nỗi này?

Nhưng Lâm không nói gì, cô gục hẳn đầu xuống và ngất, trước đó thì chỉ kịp bật ra một tiếng:

-Ming...Yue
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 4


_Thuận Giới_

Khi Lâm tỉnh lại thì đã là ngày thứ năm.

Aiya, cô đến vào đây vào chủ nhật mà bất tỉnh đến tận thứ năm, vậy mới biết tiêu hao phép thuật là đáng sợ thế nào.

Lại nói đến Lâm, ngay khi cô tỉnh lại, đập vào mắt cô là khuôn mặt lo lắng của cả nhà Liên.

Phải, họ đã lo lắng cho "Liên" suốt bốn, năm ngày qua rồi, thật may là "Liên" đã tỉnh lại, nếu không, chắc họ đưa cô đi bệnh viện mất.

-Liên aru, em khiến anh lo lắm có biết không!

Yao vừa nói vừa lao đến ôm lấy Lâm, cọ cọ hai má vào cô.

Lâm chỉ cười chứ không nói gì.

Cô và Yao ở Đảo Giới cũng thường xuyên làm như vậy, nên chẳng có gì mà ngạc nhiên hay chán ghét cả.

Tuy nhiên, với những thành viên khác, đây là một sự kiện động trời.

-Cứu, mau gọi cấp cứu nhanh lên!

Yoong Soo hét ầm lên trong khi ra lệnh cho Xiao Chun gọi cấp cứu.

Chun cũng không còn giữ được cái vẻ hot boy ngầu lòi như bình thường mà cuống cuồng bấm số cho bệnh viện.

Mei òa lên khóc nức nở.

Ông Quân- bố Liên mặt trắng bệnh không còn giọt máu, mẹ Liên là bà Alice thì ngất vì sốc, được chồng mình đỡ.

Ngay cả Yao- cái người đáng lẽ phải sung sướng nhất thì lại hét ầm lên, lay lay người Lâm với biểu cảm đau đớn:

-Liên, em có sao không?

Em có còn nhớ anh không?

-Anh là Yao, là anh của em chứ gì!

Lâm đáp.

À phải rồi, cô quên mất, Liên không thích Yao ở đây.

Thật là!

Bây giờ phải tìm cách lấy lòng tin của bọn họ thôi.

Nhưng làm sao?

Hay là...

Lâm vừa nghĩ, vừa liếc nhìn con người mang vẻ mặt đau khổ, nước mắt nước mũi tùm lum bên cạnh mình, nắm lấy cổ áo người đó, vật sang mọt bên.

Cả nhà cứ như vừa tránh được một kiếp họa, thở ra một hơi.

Hú hồn à!

Yao bị quật xuống bất ngờ, nằm ê ẩm trên sàn nhà, ngất tại trận.

***

_Đảo Giới_

Liên đang trên đường đến điểm tập hợp của tân binh khu vực Đông Nam Á tại Thái Lan.

Cô đang đọc sách về nơi đây, mong xóa đi sự ngượng ngùng khi một mình cô là con gái phải đi chung xe với một lũ đực rựa.

Quyển sách cô chọn đọc là "Lịch Sử Thế Giới", vâng, lịch sử đảo giới ấy.

Tóm tắt lại một chút về Đảo Giới: Đảo Giới là thế giới song song với Thuận Giới, là nơi thiên đường của xã hội đen, tệ nạn, chiến tranh, vân vân.

Hiện tại, Đảo Giới đang trong tình trạng Chiến Tranh Thế Giới giữa hai khối lục địa Á-Mỹ với Âu-Phi, các nước Xô Viết nằm ở phe Trung Lập.

Mâu thuẫn nảy sinh ở đâu thì trong sách không đề cập, chỉ biết từ 50 năm trước đến giờ, chiến tranh vẫn xảy ra và có phần gay gắt hơn, chưa thấy dấu hiệu ngừng lại.

Cũng phải, Châu Âu là châu lục phát triển nhất là về quân sự nhưng đồng minh của họ là Châu Phi thì thường xuyên gặp khó khăn vì đây là mặt trận tập trung của một số nước Châu Á.

Mặt khác, Châu Á không phát triển về mặt quân sự nhưng có Châu Mĩ chống lưng, lại thêm lợi thế về số lượng nên hai phe cho đến giờ vẫn bất phân thắng bại.

Thêm vào đó, Đảo Giới có một số điểm khác với Thuận Giới như Liên minh Xô viết không hề tan rã mà trở thành mục tiêu lôi kéo cho cả hai phe chiến tranh hay Phổ vẫn còn tồn tại, hoặc là việc không có cái lưỡi bò nào ở đây hết.

Gặp sách lại rồi để vào ba lô, Liên thở dài.

Đáng lẽ cô đã đến Thái Lan từ thứ hai rồi, nhưng sau đó lại phải chạy đi chạy lại khắp các quân khu khác để làm đủ thứ xét nghiệm kiểm tra, rồi lại đợi kết quả nên mới mất thời gian như này.

Mà thôi, không than thở nữa, cũng sắp đến doanh trại chính của khu vực Đông Nam Á rồi.

-Cậu đang làm cái gì mà chăm chú thế?

À quên, chưa nói, đây là Hyung Soo (N.Korea lên sàn, vì au ko bít tên của 2p!N.Korea nên đành lấy tên của 1p.

Thông cảm)- một người bạn mà cô quen được trong thời gian qua.

Cậu ta là người Triều Tiên, nhưng sống ở Việt Nam từ nhỏ nên nhập ngũ tại đây.

Liên nhìn cậu, lắc đầu.

Cô vẫn chưa thân thuộc với cậu ta cho lắm mà lại ngại mở lờ nên chẳng biết đáp gì.

Huyng Soo chỉ cười cười rồi quay mặt đi.

-Skip Time-

Một thời gian sau, chiếc xe của những tân binh dừng lại, mọi người dỡ hết đồ đạc của họ xuống xe rồi xếp thành một hàng dài.

Hiện tại là đúng nửa đêm, người không liên quan đều ngủ say, chỉ còn bọn họ đứng đợi chỉ huy đến phân phó.

Tuy nhiên, một lúc lâu vẫn chưa thấy tên chỉ huy ló mặt ra, làm một số người mất kiên nhẫn.

Rồi, họ nghe tiếng bước chân cộp cộp vang lên không ngừng trong căn phòng tối um, tưởng là chỉ huy nhưng thêm một thời gian nữa, vẫn chưa thấy ai.

Rồi tiếng cười khúc khích như tiếng ma trẻ con liên hồi, kết hợp với gió rít, lá cây va chạm và ánh trăng yếu ớt làm không khí chợt trở nên quỷ dị và đáng sợ.

Đừng quên, Thái Lan là đất nước của những bộ phim ma và những cách cầu hồn đáng sợ nhất.

Nói không chừng, nơi đây còn có ma đấy.

-Này, đừng nói ở đây có ma đấy!

Chợt, một người lên tiếng.

Người này vừa giãi bày cảm xúc, lập tức bị rất nhiều người khác lao vào hội đồng bằng lời:

-Phủi phui cái mồm mày đi thằng mồm hôi

-Ma miếc cái gì, vớ va vớ vẩn.

Tin ông mày tẩn mày một trận không!

-Mày không nói không ai bảo mày ngu đâu

Tuy nhiên, lời thanh niên trên không phải không có ảnh hưởng khi toàn bộ những câu hội đồng khác đều có chung một biểu cảm là run run, nén sợ.

Có người thậm chí đấu tranh tư tưởng quá sức dẫn đến la hét om xòm, có người chạy loạn khỏi hàng, có người còn rủ người đằng sau đi vệ sinh cùng vì lý do là sợ đến mức sắp đại tiện ra quần.

Chợt, tiếng khúc khích to dần lên rồi thay bằng tiếng cười khoái chí.

Tân binh im lặng.

Đèn phòng chỉ huy được bật sáng, một thanh niên Thái Lan tầm 18 tuổi bước ra và Liên đã suýt nữa vấp ngã vì sốc.

Người này có mái tóc nâu bùn dựng đứng lên, da ngăm đen, tay cầm con voi, đeo kính.

Hắn nhìn các tân binh phía dưới, bỗng nhiên cười to, cười như ăn phải nấm cười vậy, có dùng đầu ngón chân cũng suy nghĩ ra người đứng sau cái vụ "ma" vừa rồi là ai.

-Các ngươi nên biết khuôn mặt mình lúc nãy buồn cười đến mức nào

Hắn nói một cách châm chọc, đưa tay đẩy đẩy gọng kính, nở một nụ cười biến thái:

-Chào mừng các ngươi đến đây, các tân binh.

Đây là danh sách phòng.

Hãy nghỉ ngơi thật tốt đi, khi các ngươi CÒN CÓ THỂ

Hắn nói, nhấn mạnh vào ba từ cuối rồi rời đi.

Liên đứng đó với khuôn mặt đơ và cằm thì rớt hẳn xuống đất.

Đây là Natthan hả trời?

Tên biến thái đó là Natthan nhà bên hiền lành tri thức của con sao?

Xin hãy trả lời con đi trời!

***

P/s: Con Diệp hôm nay có mặt ra đây để thông báo đến làng xã một tin như sau: Vì một số lý do (chủ yếu là do lười) nên con Diệp hoàn toàn không có một phân kiến thức nào về 2p!.

Cũng chính vì lý do đó, nên ở "Đảo Giới", trừ các Asian Country ra thì những nhân vật còn lại đều là 1p! tất.

Xin hãy rủ lòng thương xót cho sự vô dụng của con Diệp này~~~~~~~~~~~~~~~~~
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 5


Kasim nằm dài trên ghế, chân nọ vắt lên chân kia, đung đưa theo một giai điệu nào đó.

Hắn không biết tại sao mình lại lại thích cái giai điệu vô danh này và hắn cũng chẳng cần biết tại sao.

Hắn chỉ cần biết, khi hắn chán đời, giai điệu này sẽ khiến hắn phấn chấn lên, vậy thôi!

Kasim vẫn cứ nằm đấy, hướng đôi mắt lên thích thú ngắm nhìn cái trần nữa vốn chẳng có gì đặc biệt.

Hắn thì có hướng thú với thứ vô bổ đó đấy, nhưng người đối diện hắn thì không

-Ngươi rốt cuộc có định ra ngoài không?

Y lên tiếng, không chút nào che dấu gương mặt khó chịu của mình.

Y không phải kẻ kiên nhẫn, cũng chẳng thích gì việc kiên nhẫn.

Với y, "kiên nhẫn" là một cụm từ chán chết và vô cùng phiền phức.

Đúng thế, y cực kì nóng tính và dễ mất kiên nhẫn, vì vậy y không có tâm trí để mà ở đây đôi co với tên biến thái này.

Tuy nhiên, có vẻ như đã quá quen thuộc với cái điệu này nên Kasim cũng chẳng mấy bận tâm, vẫn cứ thơ thẩn như chẳng có gì xảy ra.

Và, hắn đã thành công cắt đứt dây thần kinh chịu đựng của y

-Rốt cuộc ngươi có đứng lên không?

Tân binh sắp đến rồi, trách nhiệm của ngươi là phải tiếp đãi bọn họ, nhanh chóng huấn luyện để bổ sung vào cuộc chiến.

Ngươi biết trận chiến vừa rồi chúng ta thiệt hại bao nhiêu người không?

-Ta biết rồi, biết rồi.

Ngươi lải nhải nhiều quá đấy!

Kasim khuôn mặt chẳng chút biểu cảm nhìn y, cười mỉa mai.

Tên này, y không bao giờ do dự bộc lộ sự nóng nảy và mất kiên nhẫn của mình.

"Mất tự chủ" giống như đã ngấm vào máu của y, làm y bao nhiêu năm rèn luyện trong môi trường hà khắc, vẫn luôn chức nào tật đấy, vẫn mãi chưa sửa được.

Kasim phải thừa nhận, y là một tên cừ, y thậm chí có thể tiến xa hơn cái chức vụ mình đang nắm giữ, chỉ là, y quá kém cỏi để kiềm chế những cảm xúc của mình, đây cũng là lý do y phải chịu cảnh đứng dưới kẻ đó.

Mím môi một cái, Kasim bỗng nghĩ ra một ý tưởng, hắn cười ranh ma, đứng lên, tắt hết toàn bộ điện rồi châm một ngọn lửa vào cây nến nhỏ giữa phòng.

Nến gặp lửa, lập tức bừng cháy, lung linh mờ ảo giữa căn phòng tối om.

Y tò mò nhìn kẻ vừa nằm vắt vẻo trên ghế vừa rít lên những tiếng kinh dị, hỏi:

-Ngươi làm cái quái gì đấy hả?

-Ngươi không thấy thú vị lắm sao!

Chỉ chút mữa thôi, chúng sẽ la lên, la lên, la lên

Kasim nở một nụ cười biến thái đúng với bản chất, mắt hắn híp lại, trông vô cùng gian xảo.

Hắn ngồi dậy, vẫn vắt hai chân vào nhau, tiếng tục ngâm những tiếng ghê rợn.

Y nhìn hắn bằng con mắt chán ghét cùng với kì thị, toàn thân không nhịn được mà run lên vì những tiếng ngân phát ra từ cổ họng người đối diện.

Quả là một tên biến thái!

Xen lẫn cái tiếng ghê người đó là âm thanh của những tân binh.

Y thở dài, biến thái thì vẫn là biến thái mà thôi.

Đảm bảo, ngày mai, mấy tân binh ngoài kia sẽ lập đàn nguyền rủa hắn cho mà xem!

Mà thôi, y hết muốn nói nữa rồi

-Chuyện ở đây ngươi tự xử lý, ta sẽ trở về báo cáo chỉ huy.

Nhớ, đừng có lãng phí nhân lực vào mấy trò biến thái đấy

Chúng ta phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này.

Nó đã trở nên quá vô nghĩa rồi!

-Ờ, ngươi lắm mồm quá đấy!

Ta biết rồi.

Ngươi không cần phải nói.

***

Liên không thể ngủ được, phần do lạ giường, phần do...cô đang nằm cạnh một thằng con trai, hay chi tiết hơn là Hyung Soo.

Chết tiệt, đang yên đang lành từ đâu lòi ra cái thể lệ nữ nhân không được đi bộ đội, kì thị đàn bà con gái đến tận mức này hả?

Ngay bây giờ, cảm xúc của Liên là muốn chửi thề, muốn xông vào tận nhà thằng quái quỷ rảnh rơi nào, văng hết tất cả abcxyz vào mặt thằng đấy vì dám đề ra cái luật cẩu huyết này.

Nếu cái thằng đó không rảnh hơi mà làm cái việc như thế, thì bây giờ Liên đã không nằm đây, bên cạnh một thằng đực rựa, bị bao vây bởi một đám đực rựa, và phải mặc một đống băng vải để ép cái ngực như vậy đây.

Gừ gừ, đau chết mất.

Đã thế, ở đây vừa hôi vừa chật, do mấy tên đàn ông lười như hủi không muốn lết xác đến nhà tắm và vì doanh trại hết phòng.

Còn Liên thì một Xử Nữ chính gốc...

Thôi thôi, cô không muốn nói nữa, nói ra chỉ thấy thêm hận đời thôi!

Chợt, Liên cảm thấy có cái gì đó cọ cọ vào cổ mình, rồi một làn gió ấm nóng thổi vào da thịt cô, cuối cùng là có gì đó đang...ôm eo cô.

À vâng, chính xác là ôm eo đấy.

Mặt Liên bắt đầu đổi màu, đầu tiên là đỏ, rồi đến trắng, rồi thành đen, cuối cùng vẫn trở lại thành đỏ.

Cô run cầm cập, quay mặt ra sau, bắt gặp cái gương mặt quen thuộc của cái người mà ai nấy đều biết đấy.

Vấn đề chính ở đây là cô đang nằm cạnh Hyung Soo, mặt cậu ta vùi vào tóc cô (Liên vẫn để tóc dài đó, chỉ là ban ngày búi lên rồi giấu sau mũ lưỡi trai thôi, may cho cô là mái tóc quý giá ấy không bị cắt đi), chóp mũi chạm vào cổ cô, còn tay thì, à thôi, chắc không phải nói thì ai cũng biết rồi đấy!

Sau đó, người ta có thể nghe thấy một tiếng hét vang trời, tiếng đầu đập vào tường.

Các tân binh đang đắm chìm trong giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi chợt bị mấy tiếng đó đánh thức, người nào người nấy bật dậy như cái lò xo, loạn nháo cả doanh trại.

Còn thủ phạm của sự việc trên thì thừa cơ hội chuồn ra ngoài ngay và luôn.

***Không biết bây giờ Lâm đang làm gì ta***

Hiện tại cả nhà Liên đang mở tiệc mừng con gái/em gái/chị gái nhà mình hồi phục hoàn toàn.

Tuy nhiên, nhân vật chính của bữa tiệc từ chối tham gia, với lý do là mệt.

Tuy nhìn nửa con mắt cũng biết đây không phải lý do chính đáng, nhưng cả nhà vẫn để cô một mình.

Lâm ngồi trên giường, chăn kéo ngang bụng, đưa mắt nhìn mặt trăng bên ngoài.

Từng đợt gió lùa cửa sổ, hất vào mặt Lâm làm cô lạnh cóng.

Cô tự hỏi, mama Amelia bây giờ đang làm gì, papa An liệu có làm khó Liên không, Yao và Long liệu có làm gì khiến Liên khó xử không hay Ming Yue có gây khó dễ cho Liên không.

Thở dài một cái, Lâm chôn mặt vào đầu gối, bắt đầu khóc.

Cô mới ở đây 1 ngày (thực ra là 5 ngày, nhưng trong thời gian trước cô bất tỉnh nên không tính nha), nhưng Lâm cảm nhận được rõ ràng tình yêu mà mọi người trong nhà dành cho Liên.

Ông Quân rất chiều Liên.

Bà Alice dù bề ngoài có vẻ không quan tâm đến con gái cho lắm nhưng bà luôn ngầm trông coi cô.

Yao thì vẫn như ở thế giới kia, yêu quý cô như em ruột.

Mei và Chun thì trái ngược hoàn toàn với thế giới kia, và đương nhiên họ vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho người chị của mình.

Ngoài ra còn có Yoong Soo, Hyung Soo và cậu bạn hàng xóm Natthan nữa.

Còn cô, ngoài mẹ, Yao và Long ra...

Đúng là mọi thứ ở Thuận Giới đảo lộn hoàn toàn với Đảo Giới mà.

Rồi, nhìn họ quan tâm cô như vậy, Lâm vừa vui nhưng đồng thời cảm giác hối hận và ghen tị cũng len lỏi.

Cô vui vì được quan tâm, được mọi người yêu quý.

Cô ghen vì những cảm xúc ấy không phải dành cho cô mà là cho phiên bản kia, vì Liên được tất cả mọi người yêu mến.

Còn hối hận vì cô đã đánh cắp cuộc sống mà lẽ ra là của Liên, đã thay đổi hoàn toàn trật tự của hai thế giới và đã lừa dối con người ấy.

Nắm lấy chiếc vòng cổ đang run lên từng hồi vì giao động trong tim chủ nhân của nó, Lâm thở dài.

Cô tự hỏi, con đường này liệu có đúng đắn hay không?
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 6


***Trở lại Đảo Giới xem thủ phạm của vụ lộn xộn kia nào***

Liên chạy, chạy như bị ma đuổi, chạy như không có ngày mai, chạy cho đến khi lạc rồi mới dừng lại.

Cô thở hổn hển, gạt đi mồ hôi đang thi nhau chảy trên trán, nhìn xung quanh, hóa đá.

Thôi xong, lạc thật rồi!

LẠC RỒI!

LÀM SAO BÂY GIỜ HẢ TRỜI?

Đã bị một tên đực rửa xàm xỡ, giờ thì lạc đường, trời ơi là trời, ông đang trêu ngươi con có đúng không?

ÔNG ĐANG VUI SƯỚNG KHI Ở TRÊN KIA CÓ ĐÚNG KHÔNG?

CÓ PHẢI KHÔNG?

Chết tiệt, Liên chỉ muốn giơ ngón giữa lên trời mà tuôn hết nỗi lòng ra thôi!

Liên muốn hét ầm lên, nhưng cô không còn đủ sức làm việc đó nữa, việc duy nhất có thể bây giờ là ngồi xuống, lấy lại sức rồi tìm đường ra.

Nghe có vẻ dễ đấy, nhưng trời tối thế này, tìm kiểu gì được?

Này đúng là tiến thoái lưỡng nan mà!

Cô vừa thở dài vừa buông người ngồi phịch xuống gốc cây cạnh đó, nhưng, khi mông vừa chạm đất, thì một tiếng hét phát ra, ở phía dưới, làm cô giật nảy mình, cũng hét lên.

Có cái gì đó giống như là người choàng dậy, nhưng vì trời tối quá, nên cô không biết là ai.

Cái người vừa bị Liên "ngồi vào" chỉ tay về phía cô, kêu lên:

-Ma, mẹ ơi ma

Ma?

Mặt Liên đen lại.

Ma cái *beep* ấy!

Liên cô đây đường đường là người mà tên đó dám bảo cô là ma, này là không thể tha thứ.

Đặt tay lên lồng ngực, cố kiềm chế nóng giận, ánh mắt cô sắc lạnh quét qua kẻ này.

Hắn là ai mà đêm hôm khuya khoắt xuất hiện ở đây?

Mà đã thế, còn ngủ trong rừng nữa, không biết ngủ ở đây sẽ bị thiếu sinh khí chết sao?

Chẳng lẽ ngốc đến mức cái đó cũng không biết.

-Ủa, không phải ma hả?

-Đương nhiên là không phải, con mắt nào của ngươi thấy ta giống ma chứ?

Kiềm chế, phải kiềm chế, hôm nay quá nhiều chuyện rồi, không được vác thêm họa vào thân nữa

-Vậy ngươi là ai?

Đêm hôm lại ở đây?

-Cái này ta hỏi ngươi mới đúng.

Đêm hôm khuya khoắt, ngươi ra đây ngủ là sao?

-Ai bảo ta ngủ ở đây?

Chẳng qua là ta...ta

Nói đến đây, giọng hắn im bật.

Cô tò mò liếc hắn, chờ đợi câu trả lời nhưng mãi không thấy nói gì.

Cuối cùng, hắn đứng lên, chạy như bay vào trong rừng, còn không thèm nói với nữa.

Khinh người quá mức!

Chính xác là khinh người quá mức mà!

Tuy nhiên, dù rất tức giận, nhưng lo sợ việc đi vào đó thì sẽ không còn đường ra, nên Liên phải nén cục tức đang trào lên cổ họng, đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi mò đường ra.

Hôm nay thực sự là đủ xui mà!

***

Lúc Liên mò được đường về doanh trại thì trời đã sáng, cô đành nuốt nước mắt vào trong, lẩn vào đám đông đang đi về hướng nào đó.

Hú hồn, không ai nhận ra độ nhiên có một người khác vừa lẻn vào hàng ngũ của họ cho đến khi Liên biết chính xác mình đi đâu.

Nhà tắm

MẸ ƠI, LÀ NHÀ TẮM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mà không phải nhà tắm, làm gì có cái nhà nào ở đây, phải gọi là TẮM NGOÀI TRỜI mới đúng.

Trái tim bé nhỏ của Liên như vỡ vụn khi một loạt những người đứng trước mình làm cái động tác mà ai-cũng-phải-làm-trước-khi-vào-nhà-tắm-đấy, mà không chỉ có phía trên, còn có cả phía dưới nữa.

ẶC, phía-dưới*phun máu mũi*.

Liên, anh dũng hi sinh tại trận, thọ 16 tuổi.

***

Khi Liên hồi sinh, cô thấy mình đang nằm trong bệnh xá, bên cạnh cô còn có một tên tóc tết đang ló đầu nhìn cô như sinh vật lạ:

-Vũ, cậu tỉnh rồi!

Xin nói thêm, Trần Hoàng Vũ là tên giả mà Liên lấy để vào đây.

-À, Ừm, tôi không sao

Không sao...mới lạ đấy

-Cậu có thật không sao không?

Cậu đã nằm đây 3 ngày rồi đấy

Liên thực sự muốn đập mặt xuống đất hay đâm đầu vào cột ngay lập tức.

Vì sao?

Vì mất có một ít máu (mũi) mà cô lại nằm đây những 3 ngày.

3 NGÀY đó.

Trời ơi là trời, Liên cô bị bánh bèo mất rồi!

Bọn em với cả bạn học cô mà biết chắc cười cô thối mũi mất.

-Tôi thực sự...thực sự không sao mà!

Liên vừa nói vừa ngước nhìn, chợt, cô bắt gặp khuôn mặt của Hyung Soo ở khoảng cách sát sàn sạt.

Lúc nãy khi thấy Liên ôm đầu, Hyung Soo lo cô bị làm sao nên tiến lại gần, thành ra bây giờ (mặt) hai người cách nhau một khoảng bằng 2 cm.

Mặt Liên đỏ bừng...cô bỗng nhớ đến chuyện tối qua

-Vũ, mặt cậu đỏ quá!

Hyung Soo kêu lên, ám trán của mình vào trán "cậu" bạn với khuôn mặt khó hiểu

-Ơ, không sốt mà

-Biến ra

Giọng Liên lí nhí, gương mặt cô bây giờ không khác gì quả cà chua, đầu óc thì đang quay không ngừng

-Hửm?

Hyung Soo lại một lần nữa đưa đầu vào gần cậu bạn để nghe rõ hơn và

-BIẾN RA NGAY CHO TÔIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII

Cậu thanh niên tội nghiệp lần thứ 2 bị ăn đánh vô cớ từ ai đó, ngơ ngác không hiểu mình vừa làm gì.

***

Nằm thêm một ngày nữa, cuối cùng Liên cũng hạ quyết tâm chui ra khỏi cái bệnh xá chật chội này.

Khốn nạn, mấy ngày nay không biết tân binh bọn họ làm cái quái gì mà vô đây nhiều thế không biết được, cái bệnh xá nó sắp giống như kế hoạch hóa đô thị đến nơi rồi.

Bệnh nhân nhiều thì dẫn đến tình trạng các cán cán bộ y tế vênh váo lên mặt.

Chậc chậc, vừa chật vừa hôi, vừa nghe mấy mụ y tá lắm mồm lải nhải cả ngày, đúng là hết chịu nổi!

Chậc chậc, đành phải quấn gói mà chuồn vậy!

Vừa ra khỏi bệnh xá, điều đầu tiên mà Liên cảm nhận là tình yêu vô bờ bến dành cho mẹ thiên nhiên của mình đang tăng theo cấp số nhân, đến độ Liên chỉ muốn úp mặt xuống mà trao cho mẹ một cái hôn thật nồng nhiệt.

Và Liên đã làm thật.

Và hai anh lính đi qua đã nhìn cô bằng đôi mắt kì thị:

-Anh ơi, thằng nhóc này bị sao vậy?

Anh lính trông có vẻ giống nữ giả trang nam ôm tay anh lính cao to, hỏi.

Eo!

Cái giọng y như công công ấy

-Chắc nó bị thần kinh đấy em!

Kệ bome nó đi

Song, hai anh lính quay đầu bỏ đi thẳng.

Liên đứng đó, với khuôn mặt y như vừa bị táo bón, miệng lảm nhảm chửi.

Cơm mẹ nấu, thần kinh cái gì?

Có tụi bay thần kinh, cả nhà cả cửa tụi bay thần kinh ấy.
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 7


***Thuận Giới, cùng xem một bé nhát gan xoay xở thế nào trong ngôi trường của những người không giống người cho lắm***

Hôm nay là ngày đầu tiên Lâm biết đến cái nơi gọi là trường học.

Từ nhỏ, Lâm đã không được đến trường.

Thứ nhất là vì ở một nơi đầy rẫy chiến tranh như Đảo Giới, nơi công cộng đều không an toàn.

Thứ hai vì cô không phải một đứa con gái bình thường được sinh ra trong một gia đình bình thường, cô là con hái của một pháp sư và cũng là một pháp sư.

Thứ ba, Lâm không hề thích lũ bạn cùng trang lứa với mình, bọn chúng bẩn thỉu, xấu tính và luôn tìm cách bắt nạt, đánh đập Lâm, nếu không phải những lúc như thế có Ming Yue thì chắc cô đã không còn sống mà đứng đây rồi.

Cuối cùng, vì cô là một pháp sư, pháp sư thì có cách học của pháp sư, chắc chắn rồi!

Vậy nên, khi nghe nói đến "trường học", Lâm khá tò mò.

Theo những gì cô biết, ở thế giới này, mọi đứa trẻ từ 6-18 tuổi đều phải đến trường, trong đó, bao gồm cả Liên.

Nhưng Liên là Liên, Lâm là Lâm, tính cách hai người thì khỏi phải nói rồi.

Ngỗ nhỡ, có người phát hiện ra thì...

Nhưng cứ ru rú mãi ở nhà thể nào cũng bị nghi ngờ.

Vậy nên, Lâm đành phải "hi sinh thân mình" vì sự nghiệp ở Thuận Giới

Skip Time...

Lâm ngơ ngác trước dòng người đang tấp nập trên hành lang.

Ở đây...nhiều người quá!

Cô sợ...cô mắc chứng sợ đám đông...hơn nữa, ở đây ai cũng lạ...Xiao Mei, Xiao Chun, Hyunh Soo và Yoong Soo thì lớp khác...Natthan vì hôm nay phải trực nhật nên đã đi trước...Kiku cũng có việc ở câu lạc bộ của cậu ta...chỉ còn mình cô ở đây.

Bất giác, Lâm chỉ muốn ngồi xuống, giấu mặt và đầu gối mà khóc.

Những lúc này, Yao và Long đều sẽ chọc cô cười, Ming Yue thì nói khích cô nhưng luôn luôn hàm chứa sự an ủi trong đó, mẹ cũng sẽ dịu dàng ôm cô vào lòng rồi vuốt tóc cô đến khi hết khóc.

Nhớ nhà bất ngờ trào dâng trong lòng, làm cả cơ thể vốn chẳng có chút sức sống của cô nhưng muốn ngã khuỵu.

Không, cô đang làm cái gì vậy?

Một câu hỏi to tướng xuất hiện trong đầu, như đang tiếp thêm sức lực cho Lâm.

Cô nhanh chóng lấy lại thăng bằng, lắc đầu xua đi cái ý nghĩa vớ va vớ vẩn kia.

Trời ạ, cô ở đây không phải là để nhớ nhung, mà để...

Vì vậy, không bao giờ được phép nghĩ đến mấy chuyện như thế.

"Giờ thì thoát ra khỏi cái yếu đuối của mày đi, và phải tìm được lớp của Liên"- cô tự nói.

Xem nào!

Hừm, cô nhớ không lầm thì lớp Liên là lớp 10-2 thì phải, nhưng mà nó ở đâu thì Lâm không nói.

Thôi, đành tự tìm.

Đang định tiến về phía trước, tiện thể quan sát xem có cái bản đồ ở đây không, Lâm chợt bị ai đó kéo lại:

-Liên, cậu nghĩ vớ vẩn cái gì mà nhập tâm thế?

Kém theo đó là tiếng cười làm người ta dễ liên tưởng đến một kẻ biến thái.

Ách, thôi xong, đây hẳn là một người bạn của Liên, nếu cô ấy (theo giọng nói) mà biết được bí mật của cô thì chết.

Không sao, đừng hoảng, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh để có thể đương đầu với hiểm nguy là câu cửa miệng của nhà họ Trần.

Hít sâu vào một hơi lấy tinh thần, Lâm từ từ(cứng nhắc) quay đầu lại:

-À...tôi...tôi chỉ đi loanh quanh thôi!

-Vậy hử?

Cô gái trước mặt Lâm là một người với mái tóc nâu đỏ, xoăn và được cố định bằng một chiếc nơ to đùng.

Cô ấy mặc một bộ đồ hầu gái đỏ chói lọi, rất giống với màu mắt của chính mình.

Thật đẹp là tất cả những gì Lâm ấn tượng về cô gái này-một trong những người bạn thân của Liên-Julia.

Thật không tin một cô gái có vẻ rất dịu dàng này lại là một tăng động viên và một tay S thực sự.

Julia có vẻ không biết, hoặc là không chú ý đến những điểm khác thường của cô bạn, thao thao bất tuyệt về đủ thứ trên đời trên đường đến lớp.

Vừa bước vào lớp, Julia đã lập tức vứt cặp vào chỗ ngồi (ngay cạnh cửa ra vào) của mình và nhảy bổ về phía một cậu trai tóc bạc nhìn khá là đẹp trai nếu như không có một vết sẹo ở má bên phải:

-Gil yêu dấu, nhớ cưng quá đi à!

Cậu trai tên Gil, hay đầy đủ hơn là Gilbert chẳng quan tâm đến việc mình đang cõng trên lưng một rắc rối, rất bình thản ngồi yên lặng trong một góc lớp.

Theo lời Liên, Gilbert là một người trầm lặng, không tiếp xúc với ai bao giờ, và cậu ta có vẻ là người duy nhất không thấy phiền phức những trò đùa của Julia.

Đó có phải là lý do Julia lên cơn cuồng Gilbert không nhỉ?

Ngoại trừ vẻ đẹp trai của cậu ta ra

Thở dài, Lâm đi vào lớp.

Liên ngồi chỗ nào nhỉ?Nhớ đi!

À, hình như là bàn cuối dãy thứ hai thì phải.

Đang định đặt cặp xuống đúng chỗ, đột nhiên Lâm bị dọa sợ bằng một bàn tay to lớn và giọng nói như đến từ dưới địa ngục:

-Liên...đây là chỗ của tớ mà!

Lâm nhảy dựng lên như gặp ma, thu hút ánh nhìn từ bàn dân thiên hạ, "con ma" kia tiếp tục:

-Chỗ cậu bên kia kìa

Ơ đệt!

Hóa ra chỗ cuối cùng dãy hai từ trong ra

-Xin lỗi...là tôi đãng trí

"Con ma" vừa rồi là một người "có vẻ như" là khá đẹp, nếu không phải cậu ta đang mặc...

ô mai gót, đây có phải người xuyên không trong truyền thuyết không nhỉ?

Châu Âu, tóc vàng, mắt xanh, da trắng, đóng khố (WTF?), áo vá (của mấy bà cụ 90), chân đi gốc...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

THẬT TUYỆT VỜI!

THẬT HOÀI NIỆM!

THẬT VIỆT NAM!

Lâm thiếu chút nữa đã lao vào ôm "con ma" kia, cậu ta làm cho cô nhớ đến một thằng hào hùng đầy vẻ vang của nhà họ Trần, khi từ những tên khố rách áo ôm biến thành những người được ngưỡng mộ.

Nha!

Hoài niệm.

Thế nhưng, cô nhanh chóng chấn chỉnh lại tâm trạng, Liên trong trường hợp này chắc chắn sẽ không hành động như thế, mình là Liên, mình là Liên...

-À...ờ...cảm ơn cậu

À nhớ rồi!

Một trong số 5 người an toàn a.k.a có thể tiếp xúc- Francois.

Vì sao lại là danh sách an toàn?

Đơn giản, Francois là một kẻ chán đời cấp độ cuối, một người thường xuyên được đi uống trà với ông hiệu trưởng.

Lỳ do?

Còn phải hỏi, do cậu ta chán đời đu dây điện chứ sao nữa!

Nhưng thôi, lớp này (có vẻ) toàn thành phần nguy hiểm, tốt nhất là tránh xa ra

-Liênnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

Một giọng nói rất chi là "êm ái" vang lên, kèm theo đó là một vật khoảng hơn 70 kí nhảy lên vai Lâm làm cô suýt nữa ngã bổ ngửa.

Chủ nhân của giọng nói đó là một cậu trai người Canada

-Hôm nay làm một trận nhé?

-Ơ...hở...làm cái gì?

Lâm cảm giác mình lạc vào mê cung.

Sao mọi sự càng ngày càng rắc rối vậy trời?

-Quên cũng phải đấu

-Đấu cái gì?

-Karate đó!

Không được trốn đâu đấy!

Cậu ta nói rồi chạy đi thẳng.

Cái gì chứ?

Người đâu mà lại...

-Này Liên

Lại một giọng nói như âm hồn bạt tính vang lên, chắc Lâm phải nhờ bà Alice mua cho mình lọ thuốc trợ tim mất!

Đau tim chết thôi!

-Cái chuyện gì vậy?

Trước mặt cô là một thanh niên người Mĩ tóc hung đỏ, mắt xanh, da ngăm đen, cơ bắp vạm vỡ ẩn trong lớp áo đồng phục mỏng bị cậu ta làm cho nhầu nát đến thảm thương, tay vác theo một cái gậy bóng chày, mặt hầm hầm như kiểu sắp làm thịt ai đó vậy

-Cô định làm gì em trai tôi?

Ô!

Lâm mắt trợn trừng.

Làm gì?

Làm gì là làm gì?

Con mắt nào của cậu ta thấy cô "làm gì" em trai cậu.

Đúng như Liên nói, lớp này có một cặp song sinh mà tính khác nhau như trời với biển.

Thằng anh- tức Allen thì vừa điên điên khùng khùng vừa thích vác gậy đi dọa người, cậu em- hay còn gọi là James thì vừa nhắng nhít vừa ồn ào.

-Nếu cô dám làm gì James thì coi trừng tôi đấy!

Lâm thực sự sa mạc lời.

5 trên tổng số hơn 50 thành phần (kiếp, lớp gì là lắm người thế!) đã như thế này, thì rốt cuộc những thành phần còn lại sẽ ra sao đây!

Lâm hiện tại vô cùng, vô cùng muốn ngửa mặt lên giời mà than!

Sao ông lại đầy phiên bản ngược của con vào cái tình cảnh này, để bây giờ người chịu trận lại là con?

Ở một góc nào đó của hàng quân chuẩn bị đi huấn luyện, Liên hắt hơi liền vài cái, tự hỏi đứa *beep* nào nó vừa nhớ thương đến mình mà dữ dội thế!
 
(Aph- Longfic) My World Your World
Chương 8


*Warning: Ngôn ngữ của các nhân vật*

Đáng sợ!

Nơi này thật đáng sợ!

Tiếp sau đó là giờ học.

Phải nói là, chán, chán như con gián.

Mặc dù giáo viên chủ nhiệm- Lutz-sensei, giảng bài khá là hay, cơ mà Lâm vẫn không thể nào tập trung được.

Vì sao?

Vì mấy cái kiến thức cơ bản này, Lâm thuộc làu từ đời nào rồi.

Hơn nữa, cô không phải một kẻ thích thú việc ngồi bẹp dí trên lớp mà học lý thuyết suông, sau đó lại không được thực hành.

Làm như vậy chẳng lẽ biến người ta thành con vẹt chắc?

Ôi!

May sao, giờ nghỉ trưa cũng đã đến.

Lutz-sensei ra khỏi lớp.

Lâm cũng lấy hộp cơm trưa trong cặp, định đi xuống căng tin (học tập các bộ anime từng xem) thì một cái vỗ vai đau điếng đập vào Lâm làm cô nàng rùng mình:

-Hey, Liên, định đi đâu thế?

Đối diện với Lâm là một cô bạn, à không, một cậu bạn, à không, cô, không không đúng, là con trai...

Grrrrr, ai cho Lâm biết cái người đang đứng trước mặt cô là trai hay gái hay gay được không?

Vóc dáng thì chắc chắn là của nữ, chắc chắn luôn, ai đời đực rựa lại thấp đến như thế này, có hơn 1m5.

Cơ mà, cái mặt...thô thiển, cái ngực...phẳng lì, eo...chẳng phân biệt được với ngực, tóc thì...dài đến đầu gốc mà buộc cũng giống bọn con trai...

Giời ơi là giời, rốt cuộc đây là con gái hay con trai!!

Leis (đoán xem đây là ai nào) nghi ngờ nhìn con bạn mặt thớt của mình, bỗng nhiên thấy kì lạ.

Bình thường, Liên sẽ không bao giờ biểu hiện bất cứ gì trên khuôn mặt, trừ lúc quá tức giận hay quá sốc, mà luôn luôn trương ra bộ mặt than vô cảm, cũng vì thế nên nên trừ mấy đứa thần kinh không tốt cho lắm như Julia hay Leis mới làm bạn với cô.

Nhưng bây giờ, khuôn mặt ấy, làm Leis chỉ có một cụm từ để miêu tả: nhìn như con đơ ấy.

-Hôm nay mày sao đấy?

Nhìn như con đơ ý

Leis đã thành công đưa Lâm về với trần gian trước khi cái hồn đang treo ngực trên cành cây kia bị mang đi(xuống địa ngục).

Lâm lắc đầu:

-Không...không có gì hết chơn đó

Bình tĩnh.

Làm ra vẻ bình tĩnh nào!

Lâm cố gắng không để cho nụ cười nhìn gượng gạo khi ánh mắt sáng quắc của Leis đang chĩa về hướng mình.

May mắn cho cô, Leis không phải người có nhiều kiên nhẫn.

Cô gái thở hắt ra một hơi, nói:

-Đi căng tin không?

-Đi liền

Tuy nhiên, Leis vừa quay đầu lại định ra ngoài thì một cây vĩ cầm không biết lạc trôi ở đâu đến...đập thẳng vào cái mặt nam tính của cô nàng.

Toàn thân Leis run rẩy khi cây vĩ cầm dần dần trượt xuống, đẻ lộ khuôn mặt không có gì tốt đẹp

-Thằng cờ hó Roland, thằng cờ hó Voss.

BÀ SẼ THIẾN CẢ HAI ĐỨA MẤT DẠI CHÚNG MÀY(rất xin lỗi những bạn nào bị dị ứng với chửi thề!)

Leis cúi xuống, nhặt cây vĩ cầm, ném thẳng vào đầu một thanh niên có mái tóc bạch kim, đeo kính, đội mũ quả táo, mặt áo phông trắng, nhìn mặt phởn phởn chỉ muốn đấm cho một phát- Voss.

Voss tức giận vì mình bị tấn công bất ngờ, chỉ về phía Leis, thét lên với chất giọng của một công công:

-Con ngực lép kia, mày ném thì ném cho chuẩn vào một tí, đừng có ném vào đầu tao, ném luôn thẳng mặt thằng Roland như này này

Nói rồi, Voss nhặt cây vĩ cầm lên, đập nó thẳng vào mặt Roland- một thanh niên số nhọ háo sắc chuyên gia làm bao cát cho bọn con gái mà vẫn không chừa.

Ngoại hình của Roland thì...tóc hung đỏ gần như màu tóc của Julia, đeo cái kính giống kiểu mấy ông thì bói mù ngoài đường từ cái đời tám hoánh nào rồi, mặc áo choàng bịt kín cổ.

Trời nóng hơn 30° mà mặc mấy thứ kiểu này, Lâm thắc mắc tại sao Roland còn chưa lăn ra đất đi viện nữa.

Roland bị đập oan, ôm mặt nhìn thằng bạn thân, thét lên bằng một giọng cao vót:

-Thằng cờ hó, bố làm gì mày chưa?

Tự nhiên mày ra đây rồi lấy đàn của bố.

Mày biết cái đàn này bố phải xin mãi ông già ông ấy mới cho mua (để đi tán gái hiệu quả) không hả?

-Tại mày đấy, đàn thì không biết đàn, ông ổng ông ổng như tiếng bò rống, làm bố điếc *** cả tai

Hai tên Voss và Roland cãi nhau chán rồi lao vào choảng nhau.

Leis cũng nhảy vô vì trả thù vụ ban nãy bị ăn nguyên một cây đàn.

Ba, à không, giờ phải là chục người chiến hăng đến mức cả giáo viên, rồi bảo vệ, thầy thể dục, rồi thầy hiệu trưởng cũng không cản nổi.

Vì sao?

Tua lại thời gian một chút

-Bọn mày ơi có phốt* nhau này!

Tiếng thằng nào rảnh rỗi vang lên, lập tức trở thành chủ đề nóng cả trường, hàng trăm học sinh kéo nhau lên xem phốt.

-Á à chúng mày, phốt nhau mà không rủ bà!

Thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc ngắn hạt dẻ, đồng phục xộc cệch do đánh nhau, có biệt danh là "Thánh Phốt" của trường- Beatrice từ đâu nhảy vào, hăng hái vô cùng.

-Beatrice!

Anh bạn hàng xóm, cũng chính là "anh hai" của Beatrice- Henry liền lao đến ngăn cản đứa "em", nhưng vô tình bị cuốn vào cuộc chiến, mái tóc nâu mềm mại bị Leis hành cho không thương xót, còn cặp kính thì võ ra từng mảnh, những miếng thủy tinh vung khắp nơi.

Ngoài ra, một số cơ sở vật chất và cơ sở hạ tầng cũng đi đời nhà ma, bay trúng vào một số không nhỏ những người không nên động vô.

VD1: Viktor không phải không thích xem đánh nhau, chỉ là bận lôi kéo cô em gái cùng tuổi xuống căng tin cùng mình nên không dây dưa vào.

Tuy nhiên, chưa lôi được Annatasia ra khỏi cái gầm bàn của ẻm thì một cái dép (tổ ong) từ đâu bay thẳng vào đầu Viktor.

Thôi!

Xong cmnr!

Động vào thằng cuồng sát tóc đen này thì đi rồi!

VD2: Katsha trước giờ rất thích những nơi náo nhiệt, hay gọi cho chính xác hơn là những nơi có oánh nhau.

Tuy nhiên, cô nàng tóc ca-lơ-phun quyến rũ này lại không muốn dây dưa vào mấy cái chuyện lằng nhằng, nên lần nào cũng chỉ đứng ngoài xem cho đã mắt.

Hôm nay, cô tiếp tục đến cười nhạo thằng em trai Viktor- đứa với một nỗ lực không nhỏ kéo con em trời đánh của cô khỏi gầm bàn.

Cho đến khi, một em dép tổ ong từ đây "bước" đến hạ đúng giữa mái tóc quý giá của cô nàng làm nó lệch đi một góc.

Tóc là thần là thánh, là tiên là phật, là sức bật của lò xo đối với Katsha.

Ờ!

Thôi!

Chắc không cần phải nói tiếp đâu!

VD3: Giselle và Marie có thể nói là một trong số những bộ đôi đũa lệch nhất trong lớp.

Một người thì suốt ngày mặt hầm hầm như đưa đám, răng nghiến ken két mỗi khi có ai định đến gần mình: luôn luôn mặc quần áo kín ngay cả mùa hè.

Người còn lại thì vô cùng xì tin, ngày nào cũng cười toe cười toét như con động: thích mặc váy ngắn và hở vai.

Không ai trong cái lớp 11F này chưa tự hỏi rốt cuộc tại sao hai đứa nó có thể chơi với nhau.

Giống như hiện tại đây

-Cố lên, cố lên.

Đúng rồi, đánh nó đi, đấm nó đi!

Marie rất chi là cuồng nhiệt cổ vũ cho đám đang đánh nhau ở giữa lớp kia.

Giselle lại khoanh tay trước ngực, hừ hừ đầy khinh thường:

-Một lũ ồn ào!

Voss và Leis đang ở trong trạng thái cấu xé đối phương như không có ngày mai.

Chợt, Voss nhìn thấy em đàn vi-ô-lông aka đứa gây ra mọi sự việc trên.

Đang ức chế vì bị gái đánh, máu nó không lưu thông lên não hay sao ý mà thanh niên Voss ngay lập tức cầm lấy cái đàn, định ném vào mặt Leis.

Leis tránh được, cái đàn phi thẳng vào mặt Giselle.

Mặt cô nàng người Monaco lập tức đen lại, sát khí tỏa bốn phương, răng nghiến ken két:

-Voss...Mày...CHẾT ĐI!

Giselle lao vào đấm đá Voss túi bụi.

Marie thấy bạn mình nhảy vào, cũng phi vô theo, Voss trở thành mục tiêu của cả ba nàng.

VD4: Luciano là một kẻ thích đùa, nhưng không phải cậu ta không biết giận.

Điển hình là như lúc này, tên khốn nạn Andres- không biết bằng một cách thần thánh nào mà nhảy vào giữa cái đám kia, rồi tặng cho Luciano nguyên một cái bàn.

Luciano cũng không phải đứa dễ dãi, cậu ta đi theo chủ nghĩa có thù phải báo, cho nên, việc cậu ta lập tức lôi con dao trong túi áo ra và nhắm vào cái mặt khó ưa kia cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng, Andres là người quá quen với việc này, nên việc cậu ta né được và con dao cắm phát vào quyển sách của Tomas cũng dễ hiểu nốt

Ờ thôi, chắc không phải nói đoạn sau nữa đâu.

Quay trở lại với Lâm, người đang cố hết sức để vừa tránh các thứ bay về phía mình vừa lách ra khỏi đám người đang ngày một đông đổ về cửa lớp xem phốt vừa cố thoát ra khỏi Annatassia đang như cái đôi dính chặt lấy eo cô.

Quả nhiên, nơi này là ác mộng của cô!

*Phốt: Tui không biết có phải không nữa nhưng theo nghĩa của tụi bạn (khốn nạn) lớp tui thì nói có nghĩa là đánh nhau
 
Back
Top Bottom