Khác [AOV / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,663
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
387803827-256-k198868.jpg

[Aov / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.
Tác giả: Trungkyuongsuamilo
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đầu tay nên có chút sai sót,

Ảnh t tự des nên đừng lấy,

Truyện có yếu tố bạo lực và r16 (sau chương 3), cân nhắc một chút.



yaoi​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Aov / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.
Chap 1: Lời tiên tri - Cuộc gặp gỡ


Chú thích:

Q-Quillen

Y-Yorn

V-Veres

T-Thorne

"...

Người này có nguy cơ gây ra xung đột giữa Tháp Quang Minh và nơi ngài ẩn náu."

*Giọng nói trầm ấm của nhà tiên tri vang lên, như hòa lẫn giữa cơn gió đêm và tiếng vọng xa xăm từ hư không, đầy sức mạnh và nghiêm trọng.

Không gian trong căn phòng huyền bí trở nên ngột ngạt, nặng nề bởi lời tiên tri, như thể từng từ trong không khí đang dần định hình số phận.

Ánh sáng mờ nhạt từ quả cầu pha lê bên cạnh chiếu sáng khuôn mặt nhà tiên tri, làm nổi bật từng nếp nhăn, mỗi chi tiết như ghi lại sự nắm bắt của thời gian.

Trước mặt ông, Q không có vẻ gì dao động, nhưng sống lưng hắn lại ẩn chứa sự căng thẳng.

Sự tĩnh lặng trong phòng càng làm nổi bật sức nặng của lời nói vừa rồi.

Khi đôi tay gầy guộc của nhà tiên tri từ từ đặt bức ảnh lên bàn, ánh sáng từ quả cầu pha lê phản chiếu, soi rõ hình ảnh của một vị thần: đôi mắt sáng rực như ngọn lửa bình minh, một ánh nhìn quyền lực và sắc lạnh như chính ánh sáng mặt trời.

Mái tóc vàng bạch kim của ngài như luồng ánh sáng dứt khoát và đầy nghiêm khắc.

Nhưng ánh mắt ấy không chỉ mang quyền uy, mà còn chứa đựng sự cô đơn, một nỗi cô độc lặng lẽ không thể nào xóa nhòa.

Trong ánh mắt ấy, dường như có tất cả—vẻ kiêu hãnh, quyền lực vô song, nhưng cũng là sự lạnh lùng vô cảm với mọi thứ xung quanh.*

"...

Chính là người này, vị thần Mặt Trời Y."

*Giọng của nhà tiên tri khẽ run lên, dường như chính ông cũng cảm nhận được sức nặng của dự báo này.

Một lời tiên tri không thể sai lầm.

Q, dù đã nghe nhiều về tài năng của nhà tiên tri, vẫn giữ vững sự điềm tĩnh.

Hắn biết lời tiên tri này không chỉ là dự báo bình thường.

Nhà tiên tri này luôn đúng, và lời nói của ông như là một tuyên cáo không thể thay đổi.

Mặc dù vậy, Q không mảy may bận tâm.

Hắn khẽ nhếch mép cười nhạt, dường như không để ý đến sự trang nghiêm của căn phòng.

Nhưng trong mắt hắn, một tia sáng sắc lạnh lóe lên, đôi mắt của hắn như một con dao sắc bén, ẩn giấu bên trong là sự tò mò và kiên quyết không chịu từ bỏ.

Sau một khoảng lặng dài, hắn lên tiếng, giọng nói vẫn bình thản như thép, nhưng cũng đầy quyết đoán:*

"Vâng, cảm ơn quý cô."

*Không gian trở nên im lặng, và trong thinh lặng ấy, một cuộc chinh phục sắp sửa bắt đầu.

Mọi thứ đã được quyết định, không còn chỗ cho sự do dự hay thay đổi.

Q đã hiểu rằng lời tiên tri này không chỉ là một cảnh báo—nó là một lời thách thức, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn toàn kiểm soát được tình thế.

Hắn sẽ không để bất kỳ ai cản trở hắn, và đặc biệt là vị thần này, Y, người mà cuộc đời và quyền lực của hắn đang bắt đầu bị đe dọa.*

- Chuyển cảnh -

*Dưới ánh hoàng hôn đang tàn, khu rừng ngập tràn những tia sáng cuối cùng của ngày, ánh vàng cam len lỏi qua tán lá rừng rậm rạp.

Y đang đi dạo một mình vào buổi chiều với tư cách là thần , ánh mắt màu vàng như được rót đầy mật ngọt, ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng mà mê hoặc.

Anh ta quay đầu nhìn lên bầu trời, hơi thở nhè nhẹ hòa vào làn gió.

Mái tóc vàng bạch kim khẽ bay trong ánh chiều tà, khiến anh trông như một mảnh ghép của chính ánh sáng.

Từ trong bóng tối, Q lặng lẽ nhìn.

Đôi mắt lạnh lẽo của hắn, từ trước đến nay chỉ biết đến sự tàn nhẫn, giờ đây trở nên bối rối.

Hắn, kẻ không biết sợ hãi là gì, đã bị ánh mắt vàng như ánh nắng kia xuyên thẳng vào trái tim.

Một cảm giác mãnh liệt như sét đánh trúng, nhanh chóng, mạnh mẽ, không thể trốn tránh.

Hắn không hiểu tại sao một người như Y lại khiến hắn cảm thấy yếu đuối đến vậy.

Hắn ghét điều đó, nhưng đồng thời lại không thể rời mắt.*

"Cảm giác này thật kì lạ..

Ta đã bị như vậy lần nào đâu..." *Ý nghĩ ấy xuất hiện rõ ràng trong tâm trí Q, không hề có chỗ cho sự do dự.

Hắn rời khỏi nơi ẩn nấp, bước về phía căn cứ của mình.*

---

*Vào buổi tối Tại căn cứ của Q*

"Vậy, anh định làm gì với hắn?" *V cất giọng, ánh mắt gian xảo đầy tính toán.

Cô ta đang ngồi dựa vào ghế, cười mỉm như thể mọi chuyện chỉ là trò chơi.*

"Cướp anh ta về.

Không ai ngoài ta có thể chạm vào Y," *Q nói dứt khoát, đôi mắt lóe lên sự chiếm hữu.

Hắn, vốn chỉ đến nhà tiên tri để giải khuây, giờ đây tin tưởng một cách mù quáng vào lời tiên đoán kia.

Dù vậy, hắn không cho rằng đây là định mệnh.

Hắn sẽ tự tay định đoạt điều đó.

T, người điềm tĩnh nhất trong nhóm, nhíu mày nhưng không phản đối.

Anh chậm rãi đặt tách trà xuống, giọng nói trầm ổn:*

"Nếu đây là điều cậu muốn, tôi sẽ hỗ trợ.

Nhưng, Q, cậu cần biết rằng Y không phải một người dễ nắm giữ.

Anh ta không chỉ đẹp, mà còn mang trong mình sức mạnh và sự tự do.

Điều này có thể khiến chúng ta trả giá đắt."

"Ta không quan tâm, hai ngươi cứ theo chân ta." *Q đáp lại ngay lập tức, giọng nói sắc lạnh.

Hắn không chờ sự đồng ý của cả hai, bởi trong mắt hắn, mọi thứ đã được quyết định.

Hắn sẽ bắt Y, không chỉ để chiếm giữ, mà còn để xem liệu Y có thể làm trái tim hắn rung động nhiều hơn nữa hay không.

Những quyết định này của Q đã làm cho tay sai của mình cũng phải bó tay.*

-

-

-

-

-

Hết r, chúc 1 ngày vui vẻee

Vì là chương đầu nên hơi ngắn, mấy chương sau sẽ có H 😋 thèm lắm rồi
 
[Aov / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.
Chương 2: Thực hiện kế hoạch - Bắt cóc


Helloo, vì rảnh nên ra trước 1 ngàyy

Không thể chờ được nữa=))))

*Sáng hôm sau, ánh sáng nhợt nhạt từ mặt trời buổi sớm xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, tràn vào căn phòng u tối, nơi Q và hai tay sai của hắn đang tụ họp.

Ánh sáng ấy không thể xua tan được không khí lạnh lẽo bao trùm, chỉ làm những bóng đen trên tường trở nên ma quái hơn.

Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, giọng nói của Q bất ngờ vang lên.

Nó không lớn, không ồn ào, mà tựa như lời ru ám ảnh, dịu dàng và trầm thấp, khiến người nghe không khỏi run rẩy bởi sự quyến rũ kỳ lạ bên trong.*

"Ta đã có kế hoạch hoàn hảo," *hắn cất lời, từng từ như nhỏ giọt, chậm rãi mà ngấm sâu, đôi mắt sắc lạnh ánh lên vẻ thỏa mãn tột độ. *"Chúng ta sẽ săn đuổi anh ta như một bóng ma trong màn đêm, chờ đợi khoảnh khắc khi anh ta lơ là, và rồi..." *- hắn dừng lại, nhấn nhá đầy dụng ý -* "trói buộc.

V, cô sẽ làm phần việc của mình.

T, nhiệm vụ của cậu là làm anh ta im lặng.

Chỉ cần một sai lầm nhỏ, các ngươi biết hậu quả là gì."

*Hai tay sai im lặng, cúi đầu nhận lệnh, nhưng T thoáng chần chừ.

Đôi lông mày cậu khẽ nhíu lại, như thể những lời Q vừa nói là một ván cờ mạo hiểm đến không tưởng.

Cuối cùng, T không kiềm được mà cất giọng, mang theo chút dè dặt:*

"Nhỡ có người phát hiện thì sao?

Nếu thất bại... hậu quả không chỉ là trả giá đắt.

Nó có thể hủy hoại cả chúng ta."

*V bật cười, tiếng cười như những chiếc dao mỏng sắc nhọn vang vọng.

Cô nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia khinh thường.*

"Ngươi thật yếu đuối, T.

Ngài Q không bao giờ để bản thân bước vào một ván cờ mà không nắm chắc phần thắng.

Thay vì sợ hãi, hãy làm tốt nhiệm vụ của mình."

*Q không nói thêm lời nào.

Nụ cười nhàn nhạt nở trên môi, lạnh lùng nhưng đẹp đẽ như ánh sáng phản chiếu trên băng.

Hắn quay người, áo choàng đen lướt qua không khí, một điềm báo cho bóng tối sắp sửa bao trùm.

Ở tháp Quang Minh, ánh nắng buổi sáng rực rỡ trải dài trên những bậc thềm trắng tinh, tô điểm bởi những bụi hoa tươi tốt.

Y bước đi giữa khung cảnh thanh bình, bên cạnh là cô bé Alice.

Cô bé như một luồng ánh sáng nhỏ, ngây thơ và thuần khiết, chạy nhảy xung quanh Y với tiếng cười trong trẻo, mái tóc hồng phấn tung bay dưới ánh mặt trời.

Đôi mắt xanh lục của cô lấp lánh, khiến bất cứ ai cũng có cảm giác như nhìn thấy cả một khu rừng sâu thẳm bên trong.*

"Anh Y!

Nhanh lên nào!"

A kéo tay anh, giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông bạc reo vang.

*Y nhìn cô bé, khóe môi khẽ cong lên nụ cười dịu dàng.

Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vàng rực của anh lại là một tia nghi hoặc.

Không gian yên bình xung quanh dường như quá hoàn hảo, như thể nó đang che giấu điều gì đó...

Từ trong những bụi cây um tùm phía xa, Q và hai tay sai ẩn nấp.

Hắn chăm chú quan sát Y, đôi mắt lóe lên ánh nhìn của một kẻ săn mồi trước con mồi quý giá.

Dáng vẻ trầm tĩnh nhưng kiêu ngạo của Y khiến tim hắn đập nhanh hơn, không phải vì lo lắng, mà vì khát khao không thể cưỡng lại.

Cảm giác bất an.

Y bất chợt dừng bước.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những ngọn cỏ cao rì rào như thì thầm.

Anh cảm nhận được gì đó - một luồng khí lạnh len lỏi trong nắng ấm, một cảm giác bị theo dõi âm ỉ.

Đôi mắt anh quét qua cánh đồng, nhưng không thấy gì ngoài sự trống trải.*

"Anh Y, mau lên!" *A kéo tay anh, không để ý đến sự cảnh giác trong ánh mắt anh.

Y thở dài, gật đầu và tiễn cô bé về nhà.

Nhưng khi A rời đi, cảm giác nặng nề vẫn đè nặng trong lồng ngực anh.

Bàn tay anh siết chặt, ánh mắt rực sáng một tia quyết tâm.

Anh biết, sự yên bình này chỉ là khởi đầu của một cơn bão.

Và cơn bão đó đến nhanh hơn anh nghĩ.*

*Từ bóng tối, Q cùng tay sai của hắn lao ra.

Y phản ứng tức thì, ánh mắt anh lóe sáng như tia chớp, cơ thể tỏa ra luồng hào quang mạnh mẽ.

Nhưng chúng quá đông, và hắn đã tính toán từng bước.

Sợi xích của V trói chặt lấy sức mạnh của Y, giam cầm anh trong sự bất lực.*

"Thả ta ra!

Các ngươi không biết mình đang đối đầu với ai đâu!" *Y gầm lên, giọng nói đầy uy nghi như một lời nguyền cổ xưa.

Q tiến lại gần, đôi mắt hắn như hai ngọn lửa cháy âm ỉ trong màn đêm.

Hắn cúi người, ngón tay lạnh lẽo chạm vào cằm Y, nâng lên như đang nâng niu một món bảo vật.*

"Ta biết rõ anh là ai, Y," *hắn thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như lụa.* "Chính vì vậy, anh sẽ là của ta, mãi mãi."

*Dù Y vùng vẫy, tất cả chỉ là vô ích.

Một mũi kim nhỏ xuyên qua làn da anh, mang theo giấc ngủ nặng nề.

Trong khoảnh khắc trước khi mất ý thức, anh nghe thấy giọng cười trầm thấp của Q vang lên, như một bản nhạc ma mị lấp đầy khoảng trống.

Khi Y tỉnh dậy, bóng tối lạnh lẽo đã bao trùm.

Thứ đầu tiên anh nghe thấy được chính là mùi tanh của máu, Những ánh lửa từ ngọn đuốc trên tường chỉ đủ soi sáng những bức tường kín ẩm ướt.

Anh nhận ra mình bị trói chặt, đôi tay căng ra bởi những sợi xích lạnh giá, treo lên đầu giường, còn đôi chân bị còng lại gây ra đau nhức, y phục vẫn còn nguyên.*

"Chết tiệt..." *Y lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn vỡ ra giữa không gian u ám.

Nhưng ánh mắt anh, dù mệt mỏi, vẫn giữ một tia sáng kiên cường.

Anh không bao giờ khuất phục.

Không trước bất cứ ai.

Cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra.

Và trong khung cửa, Q xuất hiện, đôi mắt hắn ánh lên sự chiến thắng và chiếm hữu, như thể thế giới này đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

Mãi mãi.

Chap sau có H, cùng rặn ý tưởng với trungky nhé=))
 
[Aov / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.
Chương 3: Sự tra tấn (H nhè nhẹ)


H++

Do chương này có h nên post hơi trễ chút, thông cảm

Cánh cửa sắt cũ kỹ kêu lên một tiếng rít chói tai khi Q từ từ đẩy nó ra.

Hơi lạnh từ hành lang tràn vào, kéo theo mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với hương sắt gỉ, lấp đầy không gian nhỏ hẹp của căn phòng.

Trong ánh sáng leo lét từ chiếc đèn trần treo lỏng lẻo, bóng hình của Y hiện lên trên chiếc giường sắt ở giữa phòng.

Đôi tay anh bị trói chặt bằng dây xích, gương mặt điển trai mang một vẻ kiêu ngạo, không chút hoảng loạn dù hoàn cảnh chẳng hề có lợi.

Anh lặng lẽ nhìn về phía Q đang bước vào, ánh mắt lạnh như băng, toát ra sự cao ngạo đầy xa cách.

Căn phòng chẳng có gì ngoài vài món nội thất: một chiếc giường sắt cũ, một chiếc ghế gỗ đặt cạnh đầu giường, một ngăn kéo nhỏ với mặt gỗ tróc sơn, và một chiếc gương đứng ở góc cửa, phản chiếu bóng tối nặng nề.

Bóng dáng cao lớn của Q lướt qua gương, ánh mắt hắn sáng lên trong ánh sáng lờ mờ, nhìn Y như một kẻ săn mồi đang chiêm ngưỡng con mồi bị mắc bẫy.

“Ta đoán anh không ngờ mình sẽ ở đây, phải không?”

Q nhếch mép, giọng nói trầm thấp như một giai điệu u tối vang lên trong căn phòng.

Y ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn hắn.

“Ngươi nghĩ ta sợ sao?

Một kẻ tầm thường như ngươi không đủ sức lay động ta.”

Giọng nói anh vững vàng, điềm nhiên, như một bức tường sừng sững không thể bị phá vỡ.

Q bật cười, âm thanh khàn khàn đầy khinh miệt.

“Kiêu ngạo.

Nhưng ta thích thế.”

Hắn bước đến gần hơn, dừng lại bên giường và cúi xuống, gương mặt chỉ cách Y vài phân.

“Vậy để ta xem, anh có thể kiêu ngạo được bao lâu.”

Y nhíu mày nhưng không nói gì, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản.

Tuy nhiên, khi Q đưa tay nâng cằm anh lên, ngón tay lạnh ngắt chạm vào làn da, anh không khỏi cảm thấy một cơn rùng mình lướt qua sống lưng.

“Gương mặt này… thật khiến người ta muốn chiếm hữu,” Q thì thầm, giọng hắn như một lời mê hoặc đầy u ám.

“Bỏ tay ra.”

Y nghiến răng, đôi mắt lóe lên sự cảnh cáo.

Thay vì làm theo, Q nghiêng đầu cười nhạt, rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên môi anh.

Hành động mạnh bạo khiến Y mở to mắt, cơ thể anh cứng đờ trong một giây.

Lưỡi của Q không chần chừ xâm nhập, quét sạch mọi góc khuất trong khoang miệng anh, như thể hắn muốn khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.

Y bắt đầu giãy dụa, nhưng hai tay bị trói chặt khiến anh chẳng thể làm gì ngoài nghiến chặt răng.

Khi Q cuối cùng cũng chịu rời môi anh, một sợi tơ bạc mỏng manh kéo dài giữa hai người, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn.

“Ngươi… thật kinh tởm.”

Y quay mặt đi, cố gắng nén cơn buồn nôn dâng lên trong lồng ngực.

“Thật sao?

Vậy thì…”

Q nở một nụ cười nguy hiểm, bất ngờ đưa tay bịt miệng anh.

“Nuốt đi.

Anh sẽ quen thôi.”

Y vùng vẫy mạnh hơn, ánh mắt đầy lửa giận.

“Ngươi… nghĩ mình có quyền sao?”

Anh bật ra tiếng nói ngắt quãng, hơi thở gấp gáp.

“Ta không nghĩ, ta biết,” Q đáp, giọng hắn đượm sự chiếm hữu lạnh lẽo.

Hắn nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ thích thú trước sự giận dữ ngày càng rõ rệt của Y.

“Ngươi sẽ phải trả giá,” Y gằn giọng, nhưng đôi mắt anh, lần đầu tiên, thoáng hiện lên một tia dao động.

Q không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ cúi xuống, bắt đầu tháo từng lớp áo trên người Y.

Những ngón tay thô ráp của hắn lướt qua làn da mịn màng, mang theo cảm giác lạnh lẽo như băng, đối lập với hơi thở nóng bỏng đang phả lên cổ anh.

“Ta sẽ cho anh thấy… vị thần kiêu ngạo cũng chỉ là con mồi trong tay ta,” Q thì thầm, giọng nói trầm thấp lộ rõ vẻ quỷ quyệt của hắn vang vọng trong căn phòng chật hẹp, khiến không khí càng trở nên ngột ngạt.

((Đoạn H tớ nhờ 1 người bạn viết nên không phải tớ viết đâu á, tại không biết viết))

*Những ngón tay thon dài của Q lướt ở phần thân trên của anh.

Qua lớp vải quần áo mỏng manh, hắn khẽ cười khi chạm tay trên đầu nhuỵ nhô lên nhỏ nhắn.

Luồn tay vào trong lớp vải che chắn cơ thể của anh, hắn mân mê đầu ti hồng hào như đang chơi đùa với bàn tay của hắn, bên nhuỵ hoa cũng phản ứng mãnh liệt.

Khuôn mặt Y bắt đầu đỏ ửng lên theo phản ứng tự nhiên, anh nghiến răng quyết không khuất phục trước tên biến thái này.

Tuy nhiên, cơ thể anh thì đi ngược lại với lí trí của chủ nó.

Tay Q đưa xuống vòng qua chiếc eo nhỏ nhắn của Y, kéo Y lại gần, gục đầu xuống bờ vai anh mà mạnh bạo cắn xuống để lại vết răng in trên da thịt anh đang rỉ những giọt máu đỏ tươi lăn dài trên bên ngực anh.

Khuôn miệng Y khẽ run lên:*

"Ah...!"

*Vẻ mặt Q trông có vẻ rất thích thú với việc này, ngắm nhìn dấu tích vừa để lại trên thân thể của vị thần tối cao mà trong lòng hắn đắc ý vô cùng.

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai đang ửng đỏ của Y:*

"Xem kìa, tôi thấy anh có vẻ thích nó lắm đúng không?"

*Không đợi Y kịp trả lời, hắn đã cởi bỏ tấm vải đang che chắn nơi nhạy cảm của Y xuống.

Đôi mắt hắn nhìn cái thứ đang dựng lên của Y rồi lại nhìn lên khuôn mặt điển trai của Y.

Với nụ cười khúc khích như vẻ trêu chọc người có cái tôi cao ngút trời hắn cất giọng:*

"Anh xem có phải tôi đoán đúng rồi không?"

*Y im lặng quay ngoắt đầu đi tránh né ánh mặt nhạo báng đó, vẻ mặt anh lúc này lại thêm đỏ không những vì ngại và xấu hổ mà còn vì sự sỉ nhục thân thể này.

Q dần lấy thứ to lớn trong quần hắn ra, nó đang dựng đứng lên, mang một kích thước không thể ngờ đến.

Đôi mắt Y liếc nhìn sang, chợt có chút hoảng hốt mà hét lên:*

"Dừng lại đi..

đủ rồi!"

*Y càng vùng vẫy dữ dội hơn, những dây xích sắt cũng theo đó mà kêu lên mấy tiếng vang vọng trong căn phòng kín tăm tối.

Y bất lực, nước mắt như muốn trào ra, nhưng vẫn nuốt lại vào trong vì anh ghét Q, anh không được yếu đuối cầu xin như vậy trước mặt tên xấu xa đó.

Q dù nghe lời nói của anh bên tai nhưng vẫn không mảy may quan tâm.

Hắn đè Y ngả về sau, hắn dần đưa một rồi hai rồi lại ba ngón tay của hắn vào bên trong lỗ nhỏ của Y để nới lỏng cái nơi mà thằng nhỏ của hắn sẽ chui vào.

Theo phản xạ tự nhiên và vì là một vị thần giữ sự trong trắng từ nhỏ đến lớn, Y đau đớn co người lại, tay anh ghì chặt lấy hai sợi dây xích sắt mà vội vàng nói:*

"Bỏ ra..mau bỏ ra..uahh..ta đau quá"

...
 
[Aov / R16] Quillen X Yorn Ánh Sáng Bị Giam Cầm.
thông báo chút


À mng ơi nay tác giả bận nên có khi sẽ ít làm chap hơn, mới vào học kì 2 mà đã bận đến vậy rồi

Có sẵn plot cho cả tập rồi mà hiện tại thì bận quá chả làm được gì, thôi mng ơi lúc nghỉ tết mình sẽ cố làm thêm nhiều chương nữa

Cảm ơn đã ủng hộ ❤️❤️💞💞
 
Back
Top Bottom