Cập nhật mới

Fanfiction ẢO ẢNH NGỌT NGÀO

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406446976-256-k91861.jpg

Ảo Ảnh Ngọt Ngào
Tác giả: qinpuka
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chủ Tiệm Bánh và Nhân Viên Văn Phòng.

[Ngược tâm, Bi kịch, SE]

Tôi chỉ muốn nói không có màu hồng nào ở đây cả.

Đừng để vị ngọt của chiếc bánh dâu tây làm bạn mất cảnh giác nhé.

Hãy đề phòng vì có thể tôi sẽ vô tình làm bạn khóc đấy.
______________



xingqiu​
 
Ảo Ảnh Ngọt Ngào
Thực hay Ảo?


Thế giới của Khâu Đỉnh Kiệt từng là một bảng màu đơn sắc.

Anh sống một cuộc đời mẫu mực đến mức cực đoan.

Những bản báo cáo khô khan, những giờ tập gym khắc nghiệt để duy trì vóc dáng, và một chế độ ăn uống nói "không" với đường.

Đối với anh, kỷ luật là tôn chỉ, và sự ngọt ngào là một thứ xa xỉ phẩm đầy rủi ro.

Cho đến ngày anh bước chân vào tiệm bánh của Hoàng Tinh.

Hôm đó là một ngày trời không mấy sáng sủa.

Những đám mây xám xịt nặng nề bao phủ thành phố, báo hiệu một cơn mưa dai dẳng.

Khâu Đỉnh Kiệt nhận lời nhờ vả của một người bạn đồng nghiệp để mua vài chiếc bánh ngọt cho buổi trà chiều.

Anh tấp đại vào một cửa hiệu nhỏ nằm nép mình trong con phố vắng, nơi có biển hiệu gỗ khắc tên đơn giản: "Tinh Cầu".

Khi tiếng chuông gió ở cửa vang lên lanh lảnh, cả thế giới xám xịt bên ngoài như bị bỏ lại sau lưng.

Mùi bơ thơm ngậy hòa quyện với hương vani dịu mát lấp đầy cánh mũi.

Và giữa không gian ấm cúng ấy, anh nhìn thấy cậu.

Hoàng Tinh đứng sau quầy kính, đang tỉ mỉ rắc những hạt đường bột lên lớp bánh mousse dâu tây.

Cậu đẹp, một vẻ đẹp không thực, giống như được tạc từ những giấc mơ thuần khiết nhất.

Làn da trắng sứ, đôi mắt trong veo lấp lánh như chứa cả dải ngân hà, và nụ cười... nụ cười ấy khiến Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.

"Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh không?"

Giọng nói của Hoàng Tinh vang lên, trầm thấp nhưng nhẹ nhàng lạ kỳ.

Cái trầm ấy nó không hề khó nghe, mà du dương như một bản giao hưởng của giới quyền quý được tấu lên trong một căn phòng trải thảm nhung.

Đỉnh Kiệt đứng chôn chân tại chỗ.

Một kẻ vốn dĩ ghét đồ ngọt như anh, bỗng chốc lại thấy mình say đắm trong hương vị ngọt ngào phát ra từ chính con người đối diện.

"Tôi... tôi muốn mua bánh theo danh sách này."

Anh lắp bắp, đưa tờ giấy cho cậu.

Hoàng Tinh mỉm cười, đôi môi hồng nhuận cong lên một độ cong hoàn hảo.

Kể từ giây phút đó, trái tim vốn dĩ chỉ biết đến những con số và quy tắc của Khâu Đỉnh Kiệt đã hoàn toàn bị đánh bại.

Suốt cả tháng sau đó, thói quen của Khâu Đỉnh Kiệt thay đổi hoàn toàn.

Mỗi ngày sau giờ làm, dù bận rộn đến đâu, anh cũng phải ghé qua tiệm bánh "Tinh Cầu".

Anh không còn quan tâm đến việc giữ dáng hay lượng calo dư thừa.

Anh đến chỉ để được nghe giọng nói ấy, để được thấy bóng dáng thanh mảnh của Hoàng Tinh bận rộn trong bếp, và để mua những chiếc bánh mà sau đó anh sẽ nâng niu như báu vật.

Mối quan hệ của họ tiến triển một cách chậm rãi nhưng đầy mật ngọt.

Hoàng Tinh dường như cũng nhận ra sự xuất hiện đều đặn của người đàn ông tuy cao lớn nhưng lại chẳng thô kệp, bền ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm tình.

Đến ngày thứ ba mươi, thời gian lại vừa tròn một tháng.

Khi nắng chiều vương vãi trên những kệ bánh, Khâu Đỉnh Kiệt mới lấy hết can đảm để mời Hoàng Tinh một bữa tối.

"Tôi... tôi muốn mời em đi ăn không?.

Không phải bánh ngọt, mà là một bữa tối tử tế.

Được chứ?"

Hoàng Tinh hơi ngẩn người, rồi cậu bật cười, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết.

"Tất nhiên... là được rồi.

Anh Kiệt."

Tình yêu đến với họ như một lẽ tự nhiên nhất trên đời.

Những buổi hẹn hò tràn ngập tiếng cười, những cái nắm tay rụt rè rồi dần trở nên chặt chẽ hơn.

Khâu Đỉnh Kiệt nhận ra Hoàng Tinh không chỉ ngọt ngào ở vẻ ngoài, mà tâm hồn cậu còn ấm áp hơn bất cứ chiếc lò nướng nào trong tiệm.

Họ yêu nhau bằng một tình yêu thuần khiết, rực rỡ và nồng cháy đến mức tưởng chừng như thời gian cũng phải dừng lại để chiêm ngưỡng.

Được một thời gian, anh cảm thấy nơi mình đang sống thiếu vắng hơi thở ngọt ngào của cậu.

Muốn cậu đến đây, lắp đầy mọi ngóc ngách trong nhà.

Khâu Đỉnh Kiệt đã nghĩ, nếu được sống cùng với Hoàng Tinh thì sẽ tuyệt vời biết bao nhiêu.

Nhưng anh không dám chắc, anh sợ mình quá vội.

Sợ Hoàng Tinh sẽ nghĩ anh không đường hoàng.

Chỉ mới quen đã muốn dọn về ở chung.

Cho nên khi Khâu Đỉnh Kiệt ngỏ ý muốn Hoàng Tinh dọn về sống chung trong căn hộ của mình, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một lời từ chối khéo léo vì sợ mọi chuyện quá nhanh.

Nhưng không, Hoàng Tinh đã gật đầu ngay lập tức, không một chút do dự.

Cậu nhìn anh bằng ánh mắt chứa chan tin tưởng.

"Ở đâu có anh, ở đó là nhà."

Kể từ đó, cuộc sống của họ nhuộm một màu hồng sặc sỡ.

Mỗi sáng, Đỉnh Kiệt thức dậy trong hương thơm của cà phê và tiếng lạch cạch từ phòng bếp.

Anh sẽ thấy Hoàng Tinh trong chiếc tạp dề màu xanh nhạt, mái tóc hơi rối vì vừa ngủ dậy, đang chuẩn bị bữa sáng cho cả hai.

Anh sẽ tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu để hít hà mùi hương da thịt đặc trưng trộn lẫn với mùi bánh nướng.

"Chào buổi sáng, người yêu của em."

Hoàng Tinh sẽ xoay người lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.

Chiều tối khi anh đi làm về, căn nhà luôn sáng đèn và ấm áp.

Hoàng Tinh sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, nấu những món anh thích, và đợi anh ở cửa với nụ cười rạng rỡ nhất.

Họ cùng nhau ăn tối, cùng nhau xem phim, và cùng nhau chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của đối phương.

Tôi đang sống trong một giấc mơ sao?

Khâu Đỉnh Kiệt thường tự hỏi mình như vậy khi nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của Hoàng Tinh dưới ánh trăng.

Nếu đây là mơ, xin đừng bao giờ để tôi tỉnh lại.

Vào một ngày cuối tuần bầu trời trong xanh đến lạ, Khâu Đỉnh Kiệt quyết định sẽ đưa Hoàng Tinh đi dã ngoại ở ngoại ô thành phố để hâm nóng tình cảm.

Anh tự tay lái xe, còn Hoàng Tinh ngồi ở ghế phụ, tay cầm một hộp bánh nhỏ mà cậu vừa mới nướng xong.

Họ vừa đi vừa hát theo một bản nhạc tình ca trên radio, những tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian chật hẹp trong xe.

"Anh Kiệt, sau này chúng ta sẽ mở một tiệm bánh lớn hơn nhé?

Có cả không gian cho khách ngồi đọc sách nữa."

Hoàng Tinh hào hứng nói, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng về tương lai.

"Được!

Tất cả đều nghe em."

Khâu Đỉnh Kiệt đưa một tay ra nắm lấy tay cậu, siết nhẹ.

Hãy tự hỏi, ngay tại khoảnh khắc ấy liệu có tồn tại suy nghĩ giống nhau không.

Sẽ không đâu, mỗi sự trớ trêu xảy ra khi những sinh linh nhỏ bé này không thề hay biết.

Đó là lý do vì sao câu nói "Bi kịch luôn ập đến vào lúc con người ta hạnh phúc nhất" được tồn tại.

Sự hiện diện của nó, chính là câu trả lời trần trụi nhất giữa cái ảo và cái thực.

Ảo Ảnh và Thực Tế?

Ở ngã tư phía trước, một chiếc xe tải lớn bất ngờ mất lái, lao đi với tốc độ xé gió từ hướng đối diện.

Tiếng lốp xe rít trên đường nhựa nghe chói tai.

Khâu Đỉnh Kiệt chỉ kịp nhìn thấy một khối sắt khổng lồ đang ập đến.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, theo bản năng của một người yêu sâu đậm, anh chỉ kịp hét lên một tiếng "Cẩn thận!" và bẻ lái về phía mình để che chắn cho người bên cạnh.

RẦM!

Tiếng va chạm kinh hoàng vang động cả một vùng.

Khói bụi, mảnh kính vỡ và mùi xăng nồng nặc bao trùm lấy hiện trường.

Không một kì tích nào xảy ra cả.

Mọi thứ chìm vào bóng tối.

Tíc... tíc... tíc...

Tiếng máy đo nhịp tim vang đều bên tai.

Khâu Đỉnh Kiệt lờ mờ mở mắt.

Ánh sáng trắng của bệnh viện làm anh chói mắt.

Cơn đau từ đầu và khắp các tứ chi bắt đầu kéo đến.

Toàn thân anh như bị xét toạc ra từng mảnh, nhưng điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là bản thân mình.

"Hoàng...

Hoàng Tinh..."

Anh thều thào, cố gắng ngồi dậy.

Một cô y tá bước vào, thấy anh tỉnh lại liền vội vàng can ngăn.

"Anh đừng cử động mạnh, vết thương vẫn còn chưa ổn định đâu."

"Người yêu tôi... người đi cùng tôi đâu rồi?"

Khâu Đỉnh Kiệt nắm chặt lấy tay cô y tá, ánh mắt hoảng loạn.

"Em ấy tên Hoàng Tinh, em ấy ngồi ở ghế phụ.

Em ấy có sao không?

Đang ở phòng nào?"

Cô y tá nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm, rồi cô cúi xuống nhìn tập hồ sơ bệnh án trên tay, chân mày hơi nhíu lại.

"Thưa anh... anh có nhầm lẫn gì không?

Theo hồ sơ hiện trường từ cảnh sát, vụ tai nạn ở đường XXX chỉ phát hiện có hai nạn nhân.

Một là tài xế xe tải đang được cấp cứu ở phòng 110, và người còn lại... là anh.

Anh là người duy nhất trên chiếc xe con đó."

Khâu Đỉnh Kiệt sững người.

Toàn bộ tế bào trong cơ thể như đóng băng.

"Cô nói cái gì?

Chỉ có mình tôi?

Không thể nào!

Rõ ràng chỉ vài giờ trước chúng tôi còn nói chuyện trên xe.

Hoàng Tinh còn cầm theo hộp bánh...

Em ấy là người yêu tôi, chúng tôi sống chung mà!"

"Anh Khâu à, có lẽ cú va chạm đã khiến anh bị chấn động não và nảy sinh ảo giác."

Cô y tá nhẹ giọng an ủi.

"Trên xe của anh hoàn toàn không có ai khác.

Cảnh sát cũng đã xác nhận điều đó."

"Nói dối!

Các người đang giấu em ấy ở đâu?"

Khâu Đỉnh Kiệt gần như phát điên.

Anh vùng ra khỏi giường bệnh, mặc kệ những dây truyền dịch bị giật đứt làm máu chảy lênh láng.

Anh lao ra khỏi phòng, mặc kệ cơ thể đang đau đớn vì sự vùng dậy bất chợt này.

Khâu Đỉnh Kiệt chạy dọc hành lang bệnh viện, mở tung từng cánh cửa phòng bệnh để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

"Hoàng Tinh!

Em ở đâu?

Trả lời anh đi!"

Tiếng gào thét của anh làm náo loạn cả bệnh viện.

Bảo vệ phải can thiệp để khống chế anh lại.

Khâu Đỉnh Kiệt quỳ sụp xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài.

Anh không tin.

Anh không thể tin được.

Một người bằng xương bằng thịt, một tình yêu nồng cháy như thế, làm sao có thể biến mất không dấu vết như một làn khói?

Anh bắt taxi quay lại hiện trường vụ tai nạn ngay khi vừa làm thủ tục xuất viện, dù bác sĩ có khuyên can thế nào cũng không thể ngăn anh đi tìm người yêu mình được.

Hiện trường đã bị phong tỏa bởi những dải băng vàng của cảnh sát.

Những mảnh vỡ của chiếc xe, vẫn còn vương vãi trên đất.

Khâu Đỉnh Kiệt lao đến một viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ, nắm chặt lấy vai anh ta.

"Người yêu tôi đâu?

Hoàng Tinh đâu?

Tại sao các người nói trên xe chỉ có mình tôi?

Các người giấu em ấy ở đâu hả?"

Viên cảnh sát nhìn anh bằng ánh mắt đầy ái ngại và có chút e dè như nhìn một kẻ tâm thần.

"Anh bình tĩnh lại đi.

Chúng tôi đã khám xét kỹ hiện trường.

Chỉ có một mình anh trong xe.

Không có dấu vết của người thứ hai, cũng không có bất kỳ ai tên Hoàng Tinh ở đây cả."

Vì hành vi gây rối và trạng thái tâm lý không ổn định, Khâu Đỉnh Kiệt bị đưa về đồn cảnh sát.

Tại đây, anh vẫn không ngừng lặp đi lặp lại câu hỏi về Hoàng Tinh.

Anh mô tả chi tiết ngoại hình của cậu, giọng nói của cậu, thậm chí là địa chỉ tiệm bánh "Tinh Cầu".

Nhưng câu trả lời nhận được chỉ là những cái lắc đầu.

"Tiệm bánh 'Tinh Cầu' ở phố đó đã đóng cửa từ ba năm trước rồi, thưa anh."

Khâu Đỉnh Kiệt không còn sức để tranh cãi nữa.

Anh được thả ra sau khi người thân đến bảo lãnh, nhưng thực tế anh chẳng còn ai, cảnh sát chỉ thả anh vì thấy anh quá tội nghiệp.

Thay vì quay lại bệnh viện, anh đi thẳng về căn hộ của mình.

Đúng rồi, chắc chắn là em ấy đã về nhà trước.

Em ấy thích trêu mình, chắc chắn em ấy đang ở nhà nấu cơm đợi mình.

Anh run rẩy cắm chìa khóa vào ổ.

"Hoàng Tinh, anh về rồi đây.

Đừng đùa nữa, ra đây với anh đi..."

Cánh cửa mở ra.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng chết lặng tại ngưỡng cửa.

Trái tim anh dường như ngừng đập hoàn toàn.

Ngôi nhà màu hồng mang mùi hương ngọt ngào của tình yêu đâu rồi?

Căn bếp ấm áp luôn sáng đèn đâu rồi?

Trước mắt anh là một căn hộ tối tăm, lạnh lẽo.

Mùi hương bơ và vani quen thuộc biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu bia rẻ tiền và khói thuốc lá lâu ngày bám vào rèm cửa.

Sàn nhà đầy vỏ chai rượu rỗng và tàn thuốc.

Đồ đạc phủ đầy một lớp bụi dày, như thể đã lâu lắm rồi không có bàn tay người chăm sóc.

Đây là nơi anh đang sống sao?

Anh bàng hoàng đi vào trong.

Trên bức tường chính diện của phòng khách, không phải là những bức ảnh kỷ niệm của hai người, mà là một khung tranh lớn đơn độc.

Trong tranh là Hoàng Tinh, người con trai với nụ cười thiên thần mà anh vừa điên cuồng tìm kiếm.

Nhưng dưới bức tranh ấy là một lọ hoa bách hợp đã héo khô và một dải băng đen vắt chéo.

Bên cạnh bức tranh, trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, có một phong thư đã sờn mép.

Đỉnh Kiệt run rẩy cầm lên.

Nét chữ trên đó là của chính anh.

"Gửi tôi.

Khâu Đỉnh Kiệt thân mến, tôi biết khi cậu đọc những dòng này, cậu đang vô cùng hoảng loạn và đau đớn.

Tôi cũng vậy, tôi đã từng mất kiểm soát tới mức không làm chủ được bản thân mà xém nữa đã làm điều dại dột.

Hãy bình tĩnh và nghe tôi nói sự thật này...

Hoàng Tinh, em ấy không còn nữa.

Em ấy đã đi xa thật rồi.

Tôi biết cậu đang không nhớ gì hết.

Bác sĩ nói rằng sau cú sốc tai nạn ba năm trước, bộ não của cậu đã tự tạo ra một cơ chế phòng vệ.

Nó xóa sạch ký ức về cái chết của em ấy và thay thế bằng một vòng lặp hạnh phúc ảo ảnh.

Trong đầu cậu, em ấy vẫn còn sống, vẫn ở bên cậu mỗi ngày.

Cậu sống trong một thế giới màu hồng mà cậu tự thêu dệt nên để trốn tránh thực tại tàn khốc.

Khi cậu đọc xong bức thư này, ký ức sẽ tràn về.

Cậu sẽ nhớ lại ngày định mệnh đó, ngày mà em ấy dùng chính thân mình để che chắn cho cậu khi chiếc xe tải lao đến.

Em ấy đã yên nghỉ ngay trong vòng tay cậu, máu của em ấy đã nhuộm đỏ chiếc áo trắng của cậu...

Cậu sẽ nhớ lại tất cả.

Nhưng tôi cũng biết, chỉ sau một đêm ngủ dậy, bộ não tội nghiệp của cậu sẽ lại xóa sạch nó một lần nữa để bảo vệ cậu khỏi sự sụp đổ.

Cậu sẽ lại tỉnh dậy và đi tìm em ấy, lại tưởng rằng mình vừa mới gặp em ấy ở tiệm bánh ngày hôm qua.

Tôi viết thư này để mỗi lần cậu tỉnh lại khỏi cơn mơ, cậu có thể đọc được sự thật.

Và cũng là để bản thân tôi, một ngày nào đó, có thể thực sự chấp nhận rằng em ấy đã đi rồi.

Đừng tìm em ấy nữa, Khâu Đỉnh Kiệt ạ.

Em ấy không còn ở đây.

Kính gửi chính tôi."

"A...

AAAAAAA!"

Tiếng gào thét đau đớn xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Khâu Đỉnh Kiệt đổ gục xuống sàn, ôm lấy đầu mình.

Ký ức như một con đập bị vỡ, tràn về tấn công đại não anh một cách tàn nhẫn.

Đúng rồi.

Chính là vụ tai nạn đó, chính cái ngày định mệnh ác nhớn đó đã chia rẽ hai người.

Tiệm bánh đó đã cháy rụi sau một vụ nổ bình gas ba năm trước.

Tâm huyết của cậu, đã biến mất cùng cậu.

Nhưng trớ trêu hay lại không mang anh đi cùng.

Tất cả đều đã xảy ra vào ba năm trước...

Ngày hôm đó, chiếc xe tải mất lái.

Hoàng Tinh đã không chút do dự mà nhào người sang phía anh.

"Anh Kiệt... anh hãy sống tốt nhé...sống luôn cả.. phần của em nữa!."

Đó là lời cuối cùng cậu nói, giọng nói nhẹ nhàng y như cái ngày đầu gặp gỡ, nhưng lại mang theo vị mặn chát của máu và nước mắt.

Cậu đã ra đi ngay lập tức.

Khâu Đỉnh Kiệt sống sót, nhưng linh hồn anh đã chết theo cậu từ giây phút đó.

Anh nhớ lại những chuỗi ngày sau đó.

Anh đã hóa điên.

Anh uống rượu như uống nước để quên đi nỗi đau, anh hút thuốc đến mức phổi biểu tình.

Anh thậm chí đã từng lái xe lao thẳng vào vách núi với hy vọng được đi theo cậu, biết bao nhiêu lần anh muốn tự kết liễu mình.

Lần ở tiệm bánh cũng vậy, anh muốn mang theo tất cả những gì liên quan đến cậu.

Một lần và mãi mãi, Khâu Đỉnh Kiệt sẽ đến với Hoàng Tinh.

Sẽ được gặp cậu ấy một lần nữa.

Nhưng định mệnh trớ trêu, anh vẫn sống.

Một sự sống đau đớn và dằn vặt.

Hoàng Tinh không cho anh đi.

Cậu ấy muốn anh sống.

Và vì anh không thể sống nổi với sự thật này, tâm trí anh đã tạo ra một thế giới song song.

Ở đó, không có vụ tai nạn nào cả.

Ở đó, anh và cậu vẫn đang yêu nhau nồng nàn.

Mỗi ngày anh đều "tình cờ" gặp cậu, mỗi ngày đều "bắt đầu" một mối tình mới.

Anh sống trong một vòng lặp ảo ảnh ngọt ngào, để rồi mỗi khi sự thật bị bóc trần, nỗi đau lại nhân lên gấp bội.

Khâu Đỉnh Kiệt ngước nhìn bức tranh của Hoàng Tinh.

Đôi mắt cậu vẫn dịu dàng như thế, nụ cười cậu vẫn rạng rỡ như thế.

"Em ác lắm, Tinh à..."

Anh thì thào, giọng khản đặc.

"Tại sao em lại bỏ anh lại với đống đổ nát này?

Tại sao em không để anh đi cùng?"

Anh vớ lấy chai rượu còn dở trên bàn, tu một ngụm lớn.

Vị đắng ngắt nồng nặc cổ họng, chẳng có chút gì là ngọt ngào của những chiếc bánh mousse dâu tây cả.

Anh bò đến góc phòng, cuộn tròn người lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Trong bóng tối của căn phòng ẩm mốc, anh nhắm mắt lại.

Anh cố gắng lừa dối bản thân mình một lần nữa.

Anh cố gắng tìm lại mùi hương vani đó, tìm lại hơi ấm từ bàn tay của Hoàng Tinh.

"Ngày mai... ngày mai mình sẽ ghé tiệm bánh..."

Anh lẩm bẩm trong cơn say.

"Mình sẽ mua bánh mousse dâu.

Hoàng Tinh thích bánh đó nhất.

Mình sẽ mời em ấy đi ăn tối...

Em ấy sẽ đồng ý thôi..."

Sáng hôm sau.

Ánh mặt trời le lói xuyên qua lớp bụi mờ của cửa sổ.

Khâu Đỉnh Kiệt mở mắt.

Anh ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng đầy vỏ chai rượu với vẻ mặt ngơ ngác.

Anh vò đầu, cảm thấy đầu mình hơi đau.

"Hôm qua mình uống nhiều quá sao?"

Anh đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nhìn vào gương, anh thấy một người đàn ông tiều tụy, râu ria lởm chởm.

"Phải sửa soạn lại thôi.

Hôm nay mình có hẹn."

Anh mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc nhưng trống rỗng.

Anh mặc vào bộ vest lịch sự nhất, chải chuốt lại mái tóc.

Trước khi ra khỏi nhà, anh liếc nhìn bức thư trên bàn nhưng không mảy may quan tâm, cứ thế bước qua nó như bước qua một tờ giấy lộn.

Anh bước ra phố.

Trời hôm nay không mấy sáng sủa.

Khâu Đỉnh Kiệt tấp đại vào một con phố vắng, nơi có một tiệm bánh nhỏ tên là "Tinh Cầu".

Tiếng chuông gió vang lên: Lanh lảnh...

"Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh không?"

Một giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí anh.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước một bãi đất trống đầy cỏ dại, nơi từng là một tiệm bánh.

Anh đứng đó, mỉm cười với không trung, đôi mắt lấp lánh sự si mê.

"Tôi... tôi muốn mua bánh mousse dâu tây."

Vòng lặp lại bắt đầu.

Một ảo ảnh ngọt ngào, một sự hành hạ êm ái.

Anh không thể giữ lấy cậu, nhưng cũng chẳng thể buông tay.

Anh chọn sống trong một cơn điên rực rỡ, còn hơn là tỉnh lại trong một thực tại xám xịt không có em.

Dưới chân anh, những bông hoa dại nhỏ xíu rung rinh trong gió, như thể đang khóc thương cho một kẻ si tình đã hoàn toàn đánh mất linh hồn mình trong mùi hương của quá khứ.

Một kết cục đáng thương được chọn để gieo rắc xuống tình yêu của hai người.

Người đi không thể ngủ, người ở lại chẳng thể thức.

Vòng lặp vô tận ấy, cứ thế mà tiếp diễn mà chẳng bao giờ đi đến được hồi kết...

___HẾT___
 
Back
Top Bottom