Đêm tối bao trùm căn phòng cũ nát, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những khe gỗ đóng đinh, rọi lên thân hình gầy gò của Nguyên Ánh.
Em nằm vật lộn trên tấm nệm ố vàng, hai tay bị trói chặt vào đầu giường bằng dây thừng thô ráp đã làm cổ tay rướm máu.
Phía dưới, đôi chân bị cắt cụt lại bắt đầu rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc bẩn thỉu, tạo nên một cơn đau âm ỉ, nhức nhối tận xương tủy.
Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng bước chân nện đều trên sàn gỗ mục nát vang lên từ phía xa.
Cộp... cộp... cộp...
Mỗi tiếng động như một nhát búa đóng vào thần kinh của Nguyên Ánh.
Cánh cửa phòng rít lên một tiếng chói tai khi bị đẩy ra.
Hữu Trân bước vào, bóng đen của cô đổ dài lên giường, che lấp chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại.
Cô không nói lời nào, chầm chậm tiến đến bên mép giường, đôi mắt nâu nhìn xoáy vào sự thảm hại của Nguyên Ánh.
Hữu Trân cúi xuống, thô bạo cởi trói tay cho Nguyên Ánh rồi xốc bổng em lên bằng đôi tay mạnh mẽ.
Cảm giác hẫng hụt và sự đụng chạm vào những vết thương khiến Nguyên Ánh run rẩy kịch liệt.
Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt, em há miệng, định gào lên hỏi Hữu Trân định đưa mình đi đâu, định làm gì với cơ thể tàn phế này.
Nhưng chưa kịp thốt ra lời nào, Hữu Trân đã chen ngang bằng một giọng nói không thể tổn thương hơn.
"Ngậm mồm!
Cả ngày rồi cơ thể bẩn thỉu này của mày chưa được làm sạch đấy.
Còn lên tiếng chống đối tao..."
Hữu Trân vừa bế Nguyên Ánh vừa bước ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang tối tăm dẫn ra một ban công cũ kỹ không có rào chắn.
Cô đứng sát mép vực, hơi nghiêng người ra ngoài không trung.
"...Tao thả mày từ đây xuống, chắc gì cơ thể mày còn nguyên vẹn nhỉ?"
Nhìn xuống khoảng không đen ngòm bên dưới, Nguyên Ánh kinh hoàng đến mức tim như ngừng đập.
Nước mắt trào ra đầm đìa, em bám chặt lấy cổ áo Hữu Trân, tiếng van xin nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng bỏng rát.
"Không... làm ơn...
đừng thả em xuống...
Chị Hữu Trân, xin chị... em sai rồi..."
Hữu Trân không dừng lại, cô vẫn tiếp tục sải bước đi dọc hành lang lộng gió, mặc kệ những lời khóc lóc thảm thiết.
Cô siết chặt vòng tay, nhưng không phải để an ủi, mà là để khẳng định rằng em đã không còn đường lui rồi.
"Mày hãy cầu nguyện đi," Hữu Trân gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đang run rẩy của em.
"Cầu nguyện rằng não của mày không nghĩ ra những điều ngu ngốc làm hại cơ thể mày nữa, bé con.
Bởi vì lần sau, tao sẽ không nương tay như thế này đâu."
Hữu Trân bế Nguyên Ánh vào một căn phòng khác, nơi có một chiếc bồn tắm bằng đồng cũ kỹ đã chứa đầy nước lạnh ngắt.
Cô không hề nương nhẹ, cứ thế thả thẳng cơ thể Nguyên Ánh vào trong nước.
Sự tiếp xúc đột ngột với cái lạnh và thuốc sát trùng hòa tan khiến Nguyên Ánh đau đớn đến mức muốn ngất đi.
Hữu Trân đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đầy vẻ chiếm hữu cực đoan.
"Tao sẽ rửa sạch mọi ý định trốn chạy ra khỏi cái đầu này của mày."
Hơi lạnh của nước và mùi thuốc sát trùng nồng nặc bốc lên trong căn phòng tối.
Hữu Trân không dùng khăn mềm, cô dùng một chiếc bàn chải thô ráp, chà xát mạnh bạo lên làn da mỏng manh của Nguyên Ánh.
Mỗi vết chạm là một cơn đau điếng người, như thể cô muốn lột bỏ lớp da này để xóa đi dấu vết của sự "phản bội" khi trốn chạy.
Nguyên Ánh co rúm người lại, đôi vai gầy guộc run rẩy bần bật dưới làn nước lạnh.
Cơn đau từ đỉnh đầu, từ đôi chân bị cắt cụt hòa cùng sự rát bỏng trên da khiến em không còn sức để thét lên.
Em chỉ biết nỉ non, những âm thanh lí nhí, đứt quãng thoát ra từ cổ họng như một bản năng cầu cứu sự nhẹ nhàng từ người phụ nữ trước mặt.
Nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt từ "con cún" của mình, Hữu Trân dừng tay lại một nhịp, nhưng không phải để xót thương.
Cô nghiêng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt nhạt nhòa của Nguyên Ánh, môi nở một nụ cười nửa miệng đầy man rợ.
"Cái miệng xinh đẹp của mày tao đã khâu nó lại đâu, mày không nói được à?"
Câu nói như một gáo nước đá dội thẳng vào linh hồn vốn đã tan nát của Nguyên Ánh.
Em đau đớn đến mức tim như bị bóp nghẹt.
Hình ảnh một Hữu Trân từng kiên nhẫn tết tóc, từng hôn lên đôi mắt em và thì thầm những lời yêu thương dịu dàng ở Tầng Hầm trước đây hiện về, rồi vỡ vụn như thủy tinh.
Người phụ nữ trước mắt đã cướp đi đôi chân của em, đã vừa bế em ra mép vực đòi ném xuống, và giờ đây lại dùng giọng điệu mỉa mai như thể em là một sinh vật hạ đẳng không có tiếng nói.
Nỗi oan ức và tủi nhục dâng cao, Nguyên Ánh không kìm nén được nữa, em bật khóc nức nở.
Tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng trong không gian ẩm thấp.
"Hức..hức... em... em đau lắm... thực sự rất đau..."
Em vừa nói vừa nức nở, đưa đôi tay còn hằn vết dây thừng lên lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài đầm đìa trên má.
Trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng, một phần bản năng cũ kỹ vẫn còn sót lại khiến em vô thức đưa tay còn lại nắm lấy cánh tay to lớn của Hữu Trân.
Em bám vào chị ấy như bám vào sợi dây cứu sinh duy nhất, dù chính sợi dây đó đang siết cổ em.
Hữu Trân nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Nguyên Ánh đang bám víu vào mình.
Một sự thỏa mãn bệnh hoạn hiện lên trong ánh mắt cô.
Cô tận hưởng việc Nguyên Ánh vừa sợ hãi, vừa đau đớn nhưng lại không thể không dựa dẫm vào mình.
Hữu Trân cúi thấp người, bàn tay thô ráp luồn vào tóc Nguyên Ánh, ép em phải đối diện với mình.
"Đau mới khiến mày nhớ lâu được, Ánh ạ.
Để sau này mỗi khi mày định nhấc cái thân hình này đi đâu đó, cái đau này sẽ nhắc mày rằng: Mày chỉ được phép đau dưới tay tao, và cũng chỉ được phép sống dưới tay tao thôi."
Hữu Trân tiếp tục dội nước lạnh lên người Nguyên Ánh, mặc cho em khóc đến mức lạc cả giọng.
Xong xuôi, Hữu Trân bế Nguyên Ánh về phòng, đặt em xuống tấm nệm ố vàng một cách dứt khoát rồi rời đi ngay lập tức.
Năm phút sau, cô quay lại với một hộp cứu thương và bộ quần áo tay dài sạch sẽ.
Khi đôi bàn tay to lớn của Hữu Trân chạm vào phần chân bị cắt cụt để băng bó lại, Nguyên Ánh nín thở, chờ đợi một cơn đau thô bạo như lúc ở bồn tắm.
Nhưng lạ thay, lần này Hữu Trân lại thực hiện một cách chậm rãi, nhẹ nhàng đến mức khó tin.
Từng lớp gạc trắng được quấn quanh vết thương một cách tỉ mỉ, không hề có sự cưỡng ép hay mạnh bạo.
Sau đó, cô kiên nhẫn mặc bộ đồ tay dài vào cho em, che đi làn da đang ửng đỏ vì bị chà xát.
Xong xuôi, Hữu Trân đứng dậy định bước ra ngoài, để mặc Nguyên Ánh lại với bóng tối và sự im lặng đáng sợ của căn phòng cũ.
Đúng lúc đó, Hữu Trân khựng lại.
Một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh toát đang khẽ nắm lấy ngón tay cô.
"Hữu Trân, ở lại đây đi... mấy con nhện ở đây kinh khủng quá..."
Giọng Nguyên Ánh lí nhí, run rẩy.
Hữu Trân quay lại và bắt gặp một hình ảnh khiến cô khựng lại vài giây: Đôi mắt Nguyên Ánh sưng mọng, gò má và đôi môi nhỏ nhắn ửng đỏ lên vì đã khóc quá nhiều suốt cả ngày dài.
Trông em lúc này mỏng manh và tan vỡ như một món đồ chơi sắp hỏng.
Tuy nhiên, Hữu Trân chỉ đứng im trong giây lát, ánh mắt thoáng chút do dự rồi đột ngột rút tay ra.
Cô quay lưng đi thẳng, để lại Nguyên Ánh trong sự hụt hẫng tột cùng.
Em chỉ biết co người lại, vơ lấy chiếc chăn mỏng, sụt sịt khóc mãi không ngừng vì nghĩ mình đã thực sự bị bỏ rơi.
Mười phút sau, khi tiếng nấc của Nguyên Ánh bắt đầu nhỏ dần vì kiệt sức, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên.
Hữu Trân quay trở lại, nhưng lần này trên tay cô là một bộ nệm, ga giường và gối mới tinh, hoàn toàn đối lập với đống đồ cũ kỹ nồng mùi ẩm mốc ban sáng.
Hữu Trân bế xốc Nguyên Ánh lên chiếc ghế bên cạnh, mặc kệ em đang ú ớ kinh ngạc.
Cô tháo bỏ đống ga giường bẩn thỉu, ném chúng xuống đất rồi trải bộ đồ mới lên một cách phẳng phiu.
Khi mọi thứ đã sạch sẽ, cô bế em trở lại vị trí cũ trên tấm nệm thơm mùi vải mới.
Thấy những hành động đó, miệng nhỏ của Nguyên Ánh cứ ú ớ không thành lời, nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã.
Hữu Trân bực bội lên tiếng, dù tay vẫn đang chỉnh chăn cho em.
"Cả người của mày làm bằng nước sao?
Hở một tí lại khóc.
Tao đã làm gì mày đâu?"
Nguyên Ánh không trả lời câu hỏi, em chỉ run rẩy đưa tay ra, giọng khàn đặc vì nghẹn ngào.
"Ôm...
ôm em đi hức... em lạnh lắm hức..."
Hữu Trân nhìn em, đôi mắt nâu hiện lên sự mỉa mai nhưng cơ thể lại vô thức cúi xuống, ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của Nguyên Ánh vào lòng.
Dù miệng vẫn buông những lời cay độc, nhưng bàn tay cô lại vỗ nhẹ lên lưng em như một thói quen dỗ dành.
"Tao chặt chân mày què rồi, mày không sợ tao ở đó còn bảo tao ôm à?"
Nguyên Ánh không quan tâm đến lời nói đó nữa, em chỉ rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của Hữu Trân, hít hà mùi hương gỗ quen thuộc.
Trong khoảnh khắc ấy, em như quên mất rằng chính người đang ôm mình đây là kẻ đã biến em thành một người tàn phế.
note.
"cũng do anh quá yêu em
nhưng yêu không đúng cách
chính em cũng cảm nhận được
chẳng thể nào tiếp tục lâu
dẫu như thế nào
dẫu có ra sao
chẳng thể ở lại bên nhau
người luôn che chở em
quan tâm em vẫn luôn là anh
người bên em mỗi khi
em vui buồn là anh."
nói chứ anh em chửi lên cho xôm nhà cửa-)))