Ngôn Tình Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,532,552
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-vao-bac-dai-em-vao-thanh-dieu-bac-dai.jpg

Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Tác giả: 香菜炖大鹅
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 香菜炖大鹅

Thể loại: nam chính biến thành động vật, nữ chính trùng sinh

Số chương: 9 chương

Dịch: Thích Ăn Dưa 502

Giới thiệu:

Hôm thằng em họ thi đại học, tôi nhịn không được đăng lên vòng bạn bè: Hồi cấp ba không chịu học hành chăm chỉ nên giờ hối hận quá đi, nếu mà được cho một điều ước, nhất định tôi sẽ vào Bắc Đại.

Kết quả một giây sau, tôi trùng sinh.

Nhìn vào đống hàm số, hình học, tôi lâm vào trầm mặc.

Kỳ thực, tôi chỉ nói suông thôi mà.

Sao lại muốn chơi tôi thế này? Tôi đã tốt nghiệp đại học hơn ba năm rồi đó!

Trước trùng sinh: Nếu mà được cho một điều ước, nhất định tôi sẽ vào Bắc Đại.

Sau trùng sinh: Cảm ơn nha, tôi đi Thanh Điểu Bắc Đại* đây.

Nhưng rồi Trời đúng là không tuyệt đường người, vậy mà tôi lại lượm được một con mèo học báaa.

Một năm sau, tôi bị một anh vừa học bá vừa đẹp troai chặn vào góc tường “Tốt xấu gì cũng kèm em suốt một năm, giờ thu tiền lãi chắc cũng không có gì quá đáng phải không?”

* Beida Jade Bird University: Trường đào tạo Thanh Điểu – Đại học Bắc Kinh, đại khái nó là trường đào tạo trực thuộc ĐH Bắc Kinh và Tập đoàn Jade Bird cùng 1 nhóm các doanh nghiệp nhà nước khác, có vai trò đào tạo nhân sự ngành khoa học công nghệ thông tin. Tập đoàn Jade Bird thuộc Đại học Bắc Kinh phụ thuộc chặt chẽ vào nguồn lực tuyệt vời và phong phú của Đại học Bắc Kinh, tìm kiếm sự phát triển thông qua đổi mới. Hiện tại, nó đã hình thành năm ngành công nghiệp chính bao gồm CNTT (và sản xuất), giáo dục, truyền thông văn hóa, bất động sản và sử dụng năng lượng hạt nhân một cách hòa bình.​
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 1


Ai tin được không, mới tuần trước tôi còn bận tăng ca sml thế mà bây giờ lại phải ngồi trong văn phòng trường cấp ba ăn mắng.

Chuyện quái quỷ như này chắc chắn mọi người không tin được đâu!

“Lâm Vãn Kiều, em tự nhìn lại điểm c*̉a mình đi, 25 điểm! Tôi rắc thóc lên bài kiểm tra, con gà mổ lên nó còn trúng hơn em.”

Tôi c*̉a lúc này, nghe tiếng quát của giáo viên chủ nhiệm mà gần như muốn khóc không ra nước mắt.

Rõ ràng nhân ngày thằng em họ thi đại học, tôi chỉ đăng lên vòng bạn bè, cảm thán đúng một câu “nếu được cho cơ hội một lần nữa, tôi nhất định sẽ vào Bắc Đại” thôi mà.

Thế quái nào lại thành sự thật thế này.

Đã thế lại còn trùng sinh vào đúng ngày đầu tiên lên lớp 12 nữa chứ.

Để tạo điều kiện cho các bạn học sinh mới lên cuối cấp vào trạng thái chuẩn bị trước, nhà trường đã tổ chức thi thử vào ngày khai giảng.

Và tôi, một sinh viên nghệ thuật đã tốt nghiệp được 3 năm, tính đến giờ đã là 7 năm chưa đụng đến toán học.

Lúc nhìn thấy mấy hàm số với hình học đầy tờ giấy, tôi chỉ muốn chết thôi.

Cái gì mà Trùng sinh cái gì mà Bắc Đại, tôi thà tự sát còn hơn.

Lúc này, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên ngừng mắng mỏ, thay vào đó, bắt đầu nghiêm túc nhìn tôi hỏi: “Lâm Vãn Kiều, em thật sự không muốn vào đại học sao?”

Não tôi giật giật, theo tiềm thức thốt ra: “Em sẽ vào Thanh Điểu Bắc Đại.”

Ngay sau đó, thầy chủ nhiệm trực tiếp hóa thành rồng lửa: “Lăn đi!”

Tôi mang theo bài kiểm tra Toán 25 điểm c*̉a mình, lăn đi.

Trên đường quay về lớp, tôi tự an ủi mình, từ giờ đến lúc thi đại học còn 1 năm nữa, biết đâu điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

Nhưng rồi, đến lúc nhìn thấy những bài kiểm tra khác trên bàn, tôi chết lặng.

Ngoài môn tiếng Anh, các môn khác cộng lại không đến 200 điểm.

Thôi thì tìm cách quay lại còn tốt hơn đó.

Tranh thủ giờ giải lao, tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cầu cứu:

Cứu mạng! Bị trùng sinh quay về thời cấp ba thì phải làm sao? Có cách nào để quay lại không?

Đợi đến tối về tới nhà, quả nhiên có người đã trả lời tôi.

Tôi hớn hở bấm vào, giây sau, đứng hình luôn.

@Nữu Hỗ Lộc Thúy Hoa Các chuyên gia khuyên bạn nên đến gặp bác sĩ tâm lý, điều trị sớm, phục hồi sớm.

TÔI: “……”

Quả nhiên, tôi đã quá ngây thơ rồi.

Đang định thoát ra thì bỗng nhiên thấy có một bài kêu cứu tương tự.

Xin giúp đỡ: Bị biến thành mèo rồi thì phải làm sao? Làm sao mới đổi lại thành người được? Cực kì khẩn cấp!

Tôi vô thức nhấp vào, câu trả lời hàng đầu là: Bị sét đánh nói không chừng đổi lại được đó.

Bị sét đánh?

Tôi nhìn thời tiết ảm đạm bên ngoài.

Như này là sắp mưa rồi nhỉ!

Nói không chừng còn có sấm sét nữa.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, thôi bỏ đi, mấy cái này đều là lừa người cả, mình phải tin vào khoa học.

Một tiếng sau, tôi đã đứng dưới một gốc cây to.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, trời còn liên tục chớp chớp.

Tôi nhìn chằm chằm vào bầu trời u ám, có sấm sét đi!

Lúc này, tôi chợt phát hiện, bên cạnh tôi còn có một con mèo… béo đang tạo tư thế giống hệt tôi.

Lúc này mèo béo bày ra vẻ mặt nghiêm trọng nhìn trời, ngay lúc sấm chớp tôi nhìn thấy trong mắt nó toàn là d*c v*ng.

Đến giờ phút này, tôi dường như đã tìm được một tri kỷ.

Rút cuộc, tôi ngồi xổm dưới gốc cây với con mèo béo suốt hai tiếng đồng hồ vậy mà cũng không có một lần sấm sét nào, cứ mưa rơi không thôi.

Tôi không thể không phàn nàn, không phải đó chứ, thật xui xẻo.

Giây sau, một trận cuồng phong thổi qua, chiếc ô của tôi bị gãy.

Được rồi, tôi khuất phục rồi.

Đến hồi đợi đến khi về tới nhà, tôi mới nhận ra con mèo béo ban nãy đã bám theo tôi.

Tôi bối rối một lúc, không được rồi, mấy chuyện xảy ra dạo gần đây, mình phải tìm một người tâm sự mới được.

Tôi nheo mắt, kéo con mèo béo vào phòng ngủ.

Tiếp sau đó, bắt đầu bộc bạch thổ lộ với con mèo béo suốt 1 tiếng đồng hồ.

Mặc dù tôi có thể thấy rõ ràng trong mắt mèo béo hiện ra 4 chữ: Không thèm quan tâm.

Nhưng đợi đến tôi lúc nói về việc trùng sinh với muốn bị sét đánh, con mèo béo đột nhiên lên tiếng!

“Cô là Nữu Hỗ Lộc* Thúy Hoa?”

Tôi thẫn thờ nhìn con mèo béo, đột nhiên bà đăng trợ giúp mà tôi nhìn thấy hôm nay vụt qua tâm trí tôi.

“Anh là Ô Lạp Na Lạp* Thiết Trụ**?”

* Nữu Hỗ Lộc thị và Na Lạp thị là hai gia tộc xuất sinh nhiều Hoàng hậu, phi tần nhất cho các đời Hoàng đế Thanh Triều. Chắc mọi người coi phim đồ c*̃ng biết rồi hen. **Thiết trụ = Cột Sắt nên tên nam chính tạm thời là Cột Sắt nha

4 mắt nhìn nhau, cả hai đều trầm mặc.

Tôi nhìn lên nhìn xuống con mèo béo, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Còn may là tôi chỉ trùng sinh.

Ít nhất vẫn là người.

Không biết là Cột Sắt đã đọc được suy nghĩ c*̉a tôi hay không mà anh ta nổi giận rồi.

Thậm chí còn giẫm mấy cái chân lên tờ giấy kiểm tra toán 25 điểm của tôi N lần nữa chớ.

Tôi thở dài, không thèm quản mèo béo nữa.

Nhưng rồi, một giây sau, tôi phát hiện ra rằng sau khi vòng hết mấy câu trả lời, Cột Sắt đã giẫm lên tất cả các đáp án đúng.

TÔI: “……”

Nhìn vẻ mặt có chút kiêu ngạo của Cột Sắt, sao mà tôi cảm thấy bị xúc phạm quá đi.

Đúng lúc này tôi lại sực nhớ ra chuyện buổi sáng bị giáo chủ nhiệm mắng, rồi lại kinh hãi phát hiện ra rằng: thầy ấy không hề lừa mình!

Ting—-ting-

Trong lúc bàng hoàng, tôi nhận ra điện thoại đã đổ chuông từ nãy giờ.

Nhìn cuộc gọi của mẹ hiển thị trên điện thoại, tôi vô thức nuốt nước bọt.

Tôi có một dự cảm xấu.

Quả nhiên, ngay lúc tôi nhấc máy, bên kia đã giận dữ: “Lâm Vãn Kiều, mày không muốn học nữa đúng không! Hôm nay giáo viên lớp đã nói với mẹ rồi, mày đứng nhất từ dưới đếm lên, học hành không lo học người ta đều khinh thường mày kìa … ”

Bên kia điện thoại còn chưa mắng xong, group lớp đã bùng nổ.

Hóa ra có người gửi bảng điểm vào group lớp.

Từ Hoan: Lâm Vãn Kiều, với điểm số rác rưởi của mày, mày còn muốn học cùng trường đại học với Cố Thành à. Chết cười mất thôi. Mày xứng sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “mày xứng sao” suốt một hồi.

Đột nhiên chợt nhớ ra hồi cấp ba c*̉a mình đúng là có chuyện như vậy.

Cố Thành là nam thần học bá trường tôi.

Cậu ta không chỉ đẹp trai mà quanh năm đều đứng đầu bảng xếp hạng, là hạt giống số 1 vào Đại học Bắc Kinh hay Đại học Thanh Hoa của trường chúng tôi.

Còn tôi, tôi chỉ là gà mờ.

Để tạo động lực cho bản thân, tôi đã đặt Cố Thành làm mục tiêu của mình.

Kết quả càng về sau, lại phát hiện mình thầm thương Cố Thanh, còn muốn học cùng trường với cậu ta nữ chứ.

Đúng thật là khó tin.

Bởi vì Từ Hoan là fan girl số một của Cố Thành nên nhiều lần trong lớp cậu ta cứ chế nhạo tôi.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 2


Nhưng mà, giờ tôi đã trùng sinh rồi, lẽ nào cứ để yên cho cậu ta cưỡi lên đầu mình sao?

Như thế c*̃ng quá bẽ mặt rồi.

Cách tốt nhất để tát vào mặt mấy người bạn cấp ba, chính là điểm số.

Nghĩ đến đây, tôi nắm chặt tay, tôi nhất định phải đạt điểm cao trong bài kiểm tra tới để chọc mù mắt chó Từ Hoan mới được.

Xét cho cùng, tôi cũng là một người đã vượt qua kỳ thi 211 trước khi trùng sinh mà.

Quên kiến thức chỗ nào, c*̀ng lắm nhặt lại là được chứ gì.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi ra ban công, mang theo mười con cá khô nhỏ.

“Cột Sắt, giúp em bổ túc zới, sau này sẽ đãi anh ăn ngon uống đã.”

Giây sau, Cột Sắt trợn mắt lạnh lẽo nhìn tôi: “Không bổ, thêm nữa đừng gọi tôi là Cột Sắt, tôi tên Thẩm Hàn.”

Nghe đến đây, tôi vui vẻ gật đầu.

“Được thui, zị ngày mai em đưa anh đi triệt sản ha.”

“Câu nào không hiểu? Tôi giảng liền cho em.”

Giảng một hồi, giảng đến tận hai giờ sáng.

Tôi nhìn những dòng ghi chú dày đặc trong cuốn sổ câu hỏi sai, cảm động rơi nước mắt trước sự cố gắng của bản thân.

Lâm Vãn Kiều, mày có thể làm được!

Một giây tiếp theo, tôi bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Hàn.

Gì đây? Ngạc nhiên trước sự siêng năng của tôi rồi sao?

Tôi cũng có thể học tập chăm chỉ đó.

“Lâm Vãn Kiều, hay là em đi học lái máy cày đi, lái máy cày cũng rất có triển vọng đó.”

Tôi cười khẽ: “Ngày mai anh không có cá khô nhá”.

Sự thật đã chứng minh, thức khuya học bài thì cần đồng hồ báo thức báo mới dậy được, muốn chết đi thôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức cạnh giường.

Năm giờ rưỡi sáng.

Tôi đã không nhìn thấy mặt trời vào lúc năm giờ rưỡi sáng kể từ ngày tôi đi học đại học đó.

Nghiệp chướng a!

Song, điều khó chịu hơn cả là Từ Hoan đã chặn tôi lại ngay khi tôi vừa bước vào lớp.

Từ Hoan đứng ở cửa, cằm hất lên, ánh mắt kiêu ngạo: “Yo, đội sổ cuối cùng c*̃ng đến rồi, nói cho mày biết, hôm nay tao ở đây là vì Cố Thành, Cố Thành không thích con gái học kém chút nào đâu, mày đừng làm cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga nữa.”

Nghe vậy, tôi uể oải liếc nhìn Từ Hoan: “Ha, không phải việc của cậu.”

Nói xong, trực tiếp đẩy vai Từ Hoan rồi trở về chỗ ngồi.

Từ Hoan có lẽ chưa bao giờ bị phớt lờ đến mức này nên khuôn mặt liền đỏ bừng vì tức giận, cậu ta quay lại chỉ vào tôi hét lớn: “Lâm Vãn Kiều, mày đợi đó!”

Đối với sự khiêu khích của Từ Hoan, tôi mặc kệ cậu ta.

Cầm sách đọc còn sướng hơn.

Mặc dù đã quên nhiều kiến thức trọng điểm, nhưng dù sao cũng có nền tảng, hơn nữa tôi còn là một sinh viên nghệ thuật, chuyện học thuộc lòng vẫn còn đỉnh, kì thi tiếng anh cấp 6 c*̃ng đã vượt qua, nói chung c*̃ng dễ đối phó.

Có điều, cái môn toán này … đích thị là kẻ thù của cuộc đời tôi.

Tiết tự học đầu buổi trôi qua nhanh chóng, tiết học đầu tiên hóa ra là môn toán.

Không ngoài dự đoán, tôi lại bị điểm tên ăn mắng.

Ngày hôm qua thầy chủ nhiệm đã nổi khùng với tôi một hồi thế mà hôm nay ông ấy còn tức giận hơn: “Lâm Vãn Kiều, mấy dạng câu hỏi trong bài kiểm tra đầu năm không phải tôi đã giảng hết rồi à? Còn có câu thứ ba, đơn giản như vậy, em kiếm xem có học sinh lớp 10 nào làm sai không, còn một năm nữa là thi đại học rồi, em có thể chuyên tâm xíu được không!”

Nhìn vào đôi mắt hận không thể rèn sắt thành thép c*̉a thầy trong lòng tôi không thể nói ra được câu gì.

Lúc này, Từ Hoan đột nhiên nói: “Thưa thầy, điểm bình thường của Lâm Vãn Kiều không tệ lắm, nhưng lần này đột ngột lùi bước nhiều như vậy, có phải bị ảnh hưởng gì không?”

Nói đến cấp ba để mà ảnh hưởng đến thành tích, khả năng lớn nhất chỉ có yêu sớm mà thôi.

Từ Hoan này còn chưa thôi chuyện đúng không?

Quả nhiên, tôi còn chưa kịp phản bác, thầy giáo đã trừng mắt nhìn Từ Hoan: “Thế em bị gì? Lần này em lùi lại ba mươi bậc tôi còn chưa tìm em tính sổ đấy! Hết giờ học đến văn phòng tôi.”

Tiếp đó, thầy chủ nhiệm trực tiếp gõ lên bảng đen: “Tất cả đều tập trung hết tâm trí lên việc học cho tôi, bây giờ các em lấy bài kiểm tra ra xem câu hỏi thứ tám …”

Tôi nhìn Từ Hoan bị thầy mắng đỏ bừng cả mặt, không khỏi liếc mắt một cái.

Lúc này, tôi chợt nghĩ đến một chuyện đã từng nghe thấy ở kiếp trước.

Từ Hoan, cậu sắp gặp xui xẻo rồi.

Kết quả, còn chưa đợi được Từ Hoan gặp chuyện xui xẻo, tan học tôi đã gặp được một vị khách không mời mà tới, Cố Thành.

Tôi nhìn Cố Thành, người đã chặn tôi ở cổng trường, trong lòng có chút cáu kỉnh.

Xui xẻo hôm nay còn chưa hết sao?

“Có chuyện gì?”

“Lâm Vãn Kiều, tôi không thích cậu, cậu từ bỏ đi.”

Tôi với Cố Thành cùng lúc cất lời.

Nghe xong lời đó, tôi chỉ chết lặng.

Diễn biến kiểu gì vậy nè?

Còn chưa đợi tôi phản bác, Cố Thành đã tiếp tục nói tự nói: “Lâm Vãn Kiều, tôi không thích những cô gái học kém, cậu không cần phải đuổi theo tôi, với số điểm này của cậu, cho dù có chăm chỉ ôn thi lại năm sau đi chăng nữa c*̃ng không hấp thụ được hết sách đâu, tôi phải đi Thanh Hoa Bắc Đại rồi, hai chúng ta không thể.”

Tới nước này, mặt tôi cũng lạnh đi.

Tôi tức muốn chết.

“Cố Thành, có cần tôi tát cho cậu tỉnh không? Ánh mắt nào của cậu nhìn ra tôi thích cậu vậy, đừng có mà tự tin quá, còn có cậu có quyền gì mà đi chê người khác, không phải tôi nói cậu ấy, cậu chưa chắc đậu Thanh Hoa Bắc Đại đâu, nói không chừng người đậu Thanh Hoa Bắc Đại là tôi đó, bớt tự tin lại đi”

Thực ra thì mấy lời này đều là thật.

Trong trí nhớ của tôi, kiếp trước Cố Thành đã mắc sai lầm trong kỳ thi tuyển sinh đại học, chưa nói tới đậu Thanh Hoa Bắc Đại, cậu ta thậm chí 985 điểm còn không tới kia kìa.

Nói xong tôi bỏ đi.

Mấy loại người này, nhìn nhiều chỉ phí thời gian.

Không ngờ, vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy Thẩm Hàn.

Tôi thấy Thẩm Hân duỗi ra móng vuốt mập mạp ra: “Cho em sờ măng c*̣t nè, đừng tức giận nữa, lần sau gặp người như vậy, tôi sẽ giúp em cào anh ta.”

hahah-

Tôi không thể nhịn được cười.

“Cảm ơn nha, Cột Sắt.”

“Đã nói đừng gọi tôi là Cột Sắt nữa.”
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 3


Về đến nhà, Thẩm Hàn đột nhiên ngăn tôi lại, cực kì nghiêm túc nhìn tôi: “Mấy lời vừa rồi em nói với Cố Thành là nghiêm túc sao?”

Tôi ngẫm đi ngẫm lại, chuyện mắng cậu ta đúng là nghiêm túc.

“Ừm.”

Không ngờ, giấy sau ánh mắt của Thẩm Hàn đã sáng lên, giọng điệu c*̃ng trở nên nhẹ đi rất nhiều: “Lâm Vãn Kiều, không ngờ em lại có tham vọng cao như vậy, mặc dù điểm số hiện tại như rác bỏ đi ấy thế mà vẫn mong muốn đậu Bắc Đại, thôi thì em cứ yên tâm, có anh đôn thúc, Bắc Đại coi như vẫn có cơ hội. ”

TÔI: “???”

TÔI? Bắc Đại?

Thẩm Hàn đang nói cqq gì vậy?

Bài kiểm tra toán 25 điểm của tôi không đủ kích thích sao?

“Anh có hiểu…”

Tôi chưa kịp nói hết từ “hiểu nhầm”, Thẩm Hàn đã đẩy tôi xuống bàn học.

Trên bàn quyển “5 năm thi thật 3 năm thi thử” như toát lên vẻ sáng chói học thuật.

Tôi chết lặng.

Nhìn tư thế của Thẩm Hàn, tôi gần như tin rằng một người có tổng điểm dưới 400 điểm như tôi chỉ trong một năm có thể đậu Bắc Đại… không?

Tôi không tin nhìn lại Thẩm Hàn: “Thẩm Hàn, anh cho rằng chỉ cần một một chăm chỉ là em đậu nổi Bắc Đại hả? Sao anh tin em dữ zị?”

Chỉ thấy Thẩm Hàn lắc đầu: “Em nghĩ nhiều rồi, là anh tin chính mình mới đúng.”

Nhìn vào đôi mắt có chút tự tin của Thẩm Hàn, khóe môi tôi không khỏi cong lên: “Vậy sau này nhờ anh kèm cặp em nhé, Cột Sắt.”

Nhưng rồi, nụ cười c*̉a tôi không thể trụ được lâu.

12 giờ sáng.

Tôi nằm sải lai trên bàn.

Hàm số gì chứ, tập hợp gì chứ, mấy cái này là tổ tông c*̉a tôi còn đúng hơn.

“Dạy học tiếp nào!”

“Không dậy nổi nữa.”

Giây sau, tôi cảm thấy đỉnh đầu của mình hạ xuống.

“Thẩm Cột Sắt, em cho anh mặt mũi quá rồi phải không?! Em nhờ anh kèm cặp em chứ không phải bảo anh ngồi lên đầu em!”

Ngoài nỗi ám ảnh về chuyện học suốt đêm, mỗi ngày cứ đúng 5h30, Thẩm Hàn lại sử dụng công phu boxing mèo để gọi tôi dậy.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra suốt 1 tháng.

Tôi cực kì hạnh phúc, mới lạ đó.

Lợi dụng lúc Thẩm Hàn vắng mặt, I sờ sờ con cá khô rồi đăng một bài giúp đỡ lên Internet:

Sao mấy con mèo cứ tràn trề năng lượng thế? Tụi nó không biết mệt à? Không phải bị điên đúng không?

Một lúc sau, đã có người trả lời: Các chuyên gia cho rằng con mèo này có thể đang trong thời kỳ đặc biệt, tốt nhất nên đem nó đi triệt sản.

Triệt sản?

Tưởng tượng đến khả năng sẽ bị Cột Sắt đánh chết, tôi lặng lẽ tắt điện thoại, thôi thì làm toán tiếp thôi.

Cứ như thế, cho đến khi ngồi vào phòng thi kiểm tra tháng, còn chưa đợi tôi phản ứng, vở kịch hay đã bắt đầu.

Không giống như các trường khác, các kỳ thi của trường chúng tôi được sắp xếp ngẫu nhiên, không theo thứ tự, không có cái gọi là sắp xếp theo thứ hạng.

Và tôi với Từ Hoan, không biết có phải vì duyên không mà luôn được xếp vào cùng một phòng thi.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tình cờ hơn nữa là tôi tình cờ ngồi chéo phía sau Từ Hoan, từng cử động nhỏ của Từ Hoan đều có thể nhìn rõ.

Thật ra, nếu kiếp trước không nghe người khác kể lại, có lẽ tôi c*̃ng không biết chuyện điểm của Từ Hoan luôn là giả.

Trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm đó, Từ Hoan đạt được số điểm thấp nhất trong suốt ba năm cấp ba.

Còn mười phút nữa là đến bài thi thử thứ hai.

Phải biết rằng điểm của Từ Hoan luôn đứng trong hàng chục c*̉a khối đứng đầu, điểm lần này cao hơn lần đầu bốn đến 50 điểm.

Vậy nên lúc khi kết quả thi đại học của Từ Hoan được đưa ra, tất cả mọi người đều rất sốc.

Người nhà cậu ta c*̃ng đã kiểm tra kĩ.

Nhưng hóa ra Từ Hoan trượt thật.

Về sau có người đứng lên tố giác, nói điểm của Từ Hoan cao là nhờ quay cóp, cậu ta đã từng thấy được.

Nếu đã luôn quay cóp vậy thì trong kì thi này nhất định sẽ lòi đuôi.

Bài kiểm tra này chỉ là một bài kiểm tra tiếng Anh, đối với một người đã vượt qua CET 6 như tôi, bài kiểm tra tiếng Anh trung học phổ thông thực sự không khó, thời gian còn đến nửa tiếng mà tôi đã làm xong hết.

Lúc này Từ Hoan hiển nhiên rất lo lắng.

Ngay sau đó, tôi thấy cậu ta lấy điện thoại trong túi ra.

Tôi nheo mắt, khóe môi hơi cong: “Thưa thầy, Từ Hoan mang điện thoại di động vào phòng thi.”

Từ Hoan kinh ngạc nhìn tôi.

Lạch cạch-

Điện thoại Từ Hoan rớt xuống.

Giọng nói tức giận của người gác thi vang lên khắp lớp: “Em học lớp nào? Đang thi còn mang điện thoai? 0 điểm, kỳ thi lần này không cần tham gia nữa.”

Một giây sau, tiếng van xin lòng thương xót của Từ Hoan c*̀ng với tiếng la hét của thầy gác thi vang lên.

Cuối cùng, Từ Hoan vẫn xách cắp bỏ đi trong tuyệt vọng.

Nghĩ đến ánh mắt Từ Hoan nhìn mình trước khi rời đi, tức giận không? khó chịu không?

Tôi cong môi khiến cậu ta càng tức hơn.

Mặc dù chỉ mới một tháng.

Nhưng dưới sự thúc giục của Cột Sắt, một tháng này tôi đã học hánh rất chăm chỉ, thành thật mà nói, đời trước tôi chưa bao giờ học hành chăm chỉ đến mức này, dù có trước kì thi đại học chỉ còn một tháng c*̃ng không được như vậy.

Quan trọng nhất là Cột Sắt là người đậu Bắc Đại hàng thật giá thật.

Có một bậc thầy học bá như vậy, người mỗi ngày luyện thi 1-1 áp lực cực cao.

Nếu tôi còn không đạt được bất kỳ tiến bộ nào, chắc tôi phải đi kiểm tra não của mình mất thôi.

Điểm thi c*̉a lớp 12 nhanh chóng được công bố.

Chỉ mới hai ngày, bảng điểm đã được đăng vào lớp.

“Sao có thể thế được?!”

Tiếng cảm thán Từ Hoan vang lên trong đám người.

Giây sau tôi đã nhẹ nhàng ghé vào tai Từ Hoan: “Ừ đó, không ngờ điểm của cậu lại tụt dốc thảm hại như vậy, lại còn soán ngôi chót bảng c*̉a tôi nữa chớ. Siêu thật đấy.”

Nói xong, mặt Từ Hoan liền biến thành màu gan lợn.

“Mày … đừng có mà tự mãn, dù mày không còn đứng chót bảng đi nữa thì Cố Thành cũng sẽ không thích mày đâu!”

“Ò, zị á hả? Zị cậu nghĩ cậu ta sẽ đi thích cậu chắc?”

Sắc mặt Từ Hoan nhất thời tái nhợt, như bị vật gì đó chọc thủng.

Tôi cũng lười quan tâm cậu ta đang nghĩ gì.

Cái gọi là THIÊN ĐẠO HẢO LUÂN HỒI*, c*̃ng chỉ là cậu ta tự lừa gạt chính mình mà thôi.

?* Làm chuyện xấu nhiều thì gặp báo ứng thôi “Thiên đạo hảo luân hồi” hay còn gọi là “thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” ý nói thiện thì có quả thiện báo, ác thì có quả ác báo, thiện ác đến cùng đều có báo ứng chỉ là báo sớm và báo muộn mà thôi. Cre: 新浪娱乐

Tôi lắc đầu, không có thiện cảm với một người như vậy, nhưng giây tiếp theo tôi lại sững người.

Tôi thẫn thờ nhìn về hướng cửa sổ, không khỏi dụi mắt, tôi có bị chóng mặt không vậy? Ấy thế sao lại nhìn thấy Cột Sắt với chiếc cặp sách nhỏ đang quàng qua cổ bên ngoài cửa sổ.

Nhất định là ảo tưởng, nhất định là do ảo ảnh

Thế quái nào Cột Sắt lại có thể đến đây giao đề thi cho tôi được?

Chuyên này c*̃ng quá nhảm nhí rồi.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 4


Hai phút sau, tôi đứng trước cửa sổ, vô tri vô giác.

Trên tay còn cầm một đề thi mới do Cột Sắt mang đến.

“Hôm nay em đi học vội quá, quên cầm đề thi rồi. Mau làm đi. Tối nay anh sửa cho.”

“Cột Sắt, sao em còn không chịu nghe lời mấy chuyên gia đưa anh đi triệt sản cơ chứ, thật là.”

Cột Sắt: “???”

Lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên từ bên cạnh truyền đến: “Lâm Vãn Kiều, lần này cậu tiến bộ rất nhiều. Kỳ thực đạt được 148 điểm trong bài kiểm tra tiếng Anh này quả thật là rất tốt, có điều mấy môn còn lại còn cần cải thiện nhiều.”

Tôi lạnh lùng liếc nhìn người bên cạnh, quả nhiên là Cố Thành.

“Có chuyện gì không?”

Cố Thành hiển nhiên không ngờ tôi lại l* m*ng như vậy, sắc mặt tối sầm lại: “Mấy lời cậu nói lần trước tôi đã bỏ qua rồi, lần này vì cậu muốn thu hút sự chú ý của tôi nên tạm thời tôi không tính toán nữa. Thôi thì như này đi, tôi sẽ kèm cậu học toán, cậu giúp lại tôi học tiếng anh, thế nào? Dù sao cậu c*̃ng không chịu thiệt, ai bảo môn toán cậu yếu quá chi. Xét thế nào c*̃ng là tôi chịu thiệt”

Nghe xong tôi chỉ có sốc.

Tên này da mặt thật sự quá dày rồi.

“Cảm ơn cậu quá nha.”

“Không có gì.”

TÔI:”……”

Tên này không phải có bệnh đó chứ?

Lúc này, Cố Thành đột nhiên chuyển sự chú ý sang Cột Sắt: “Lâm Vãn Kiều, con mèo này là của cậu sao? Trong trường học không được phép nuôi thú cưng đâu, vả lại nó không phải nên giảm cân đi chứ?”

Cột Sắt: “…”

Giây tiếp theo, bốn chân gắn ngủn c*̉a Cột Sắt chạy đến bên Cố Thành, nằm xuống.

Anh ta không những nằm bất động mà trong miệng còn phát ra tiếng thút thít.

Bộ dạng đáng thương nhỏ bé này ngay lập tức thu hút mấy bạn nữ.

“Con mèo con này từ đâu đến đây? Trông đáng thương quá đi.”

“Cậu xem sao nó cứ nằm bất động vậy, không phải bị ai đạp đó chứ, ai mà ác ôn dữ vậy trời.”

Ngay lúc này, Cột Sắt đột nhiên vùng vẫy giơ móng vuốt mập mạp c*̉a mình chỉ vào Cố Thành.

Tôi nhìn vào ánh mắt không mấy thiện cảm của mấy bạn nữ xung quanh khi họ nhìn Cố Thành, sau đó lại nhìn Cố Thành, người rõ ràng là đang sững sờ.

Khá lắm, Cột Sắt thế mà còn biết ăn vạ?

Lúc này, Cố Thành như mới kịp phản ứng lại, lập tức lui về phía sau một bước: “Không phải tớ, con mèo này dang ăn vạ đó!”

Nghe vậy, Cột Sắt càng kịch liệt thút thít hơn.

Mấy bạn nữ xung quanh ngay lập tức lộ ra vẻ mặt “Không ngờ cậu lại là người như vậy”.

Thấy thế Cố Thành đành quay đầu bỏ chạy, còn không cam lòng hét lớn: “Con mèo béo này thật xấu xí.”

Tôi và mấy bạn nữ xung quanh tôi: “…”

Cố học bá, cậu ngây quá vậy?

Xong rồi, tôi còn chưa kịp phản ứng thì Cột Sắt đã vùng dậy, rồi sau đó… vấp ngã.

Tôi lặng người nhìn Cột Sắt nằm lăn ra đất.

Thâm tâm không ngừng vuốt ve, cmn Cột Sắt dễ thương quá đi.

Thừa dịp mấy bạn nữ còn chưa có phản ứng, tôi nhấc Cột Sắt lên, nhanh chóng di tản khỏi hiện trường.

Đợi đến khi trong góc không có ai mới đặt anh ta xuống.

Cột Sắt dùng một chân che chiếc mũi đỏ của mình rồi lại dùng một chân khác kéo vào đáy quần tôi, tức giận nói “Cố Thành vậy mà dám nói anh béo sao, ông đây có cơ bụng 8 múi đó! ”

Tôi nhìn cục mỡ nhỏ trên bụng Cột Sắt, vẻ mặt phức tạp, chỉ biết im miệng.

Có vẻ như Cột Sắt cũng nhớ ra mình bây giờ đã trở thành một con mèo nhỏ mập mạp, vẻ mặt của anh ấy ngay lập tức trở nên có chút phiền muộn.

Không nhịn được tôi liền nhéo nhéo miếng thịt của Cột Sắt: “Đừng tức giận nữa, tối về em mua cá khô nhỏ cho anh.”

Cột Sắt ngập ngừng ngẩng đầu lên: “Phải mười con mới ổn được.”

Tôi chạm vào cái ví kẹp lép của mình, tự nhủ sau này không được để Cột Sắt tức giận nữa.

“Được thôi.”

“Đúng rồi, em mau quay về làm đề đi, giờ không làm đến tối không xong đâu.”

TÔI: “……”

Lúc này mà còn không quên nhắc tôi làm đề, cảm ơn anh quá cơ.

“Hay là chúng ta thay đổi chủ đề đi, chẳng hạn như làm thế nào mà anh lại trở thành một con mèo? Hơn nữa … anh trở thành mèo rồi, chuyện học hành c*̉a mình tính sao?”

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, tôi là bị trùng sinh trở lại năm 3 cấp 3, phải thi lại đại học để bù đắp những tiếc nuối của kiếp trước, nhưng Thẩm Hàn thì không phải vậy, anh không bị trùng sinh, mà là biến thành một con mèo mập, một người biến mất không thấy tăm hơi, gia đình với bạn bè hẳn sốt ruột lắm, hơn nữa học hành cực khổ thế nào mới đậu đại học? Đậu hẳn Bắc Đại đó!

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Hàn lập tức có chút lãnh đạm: “Không có sao cả, anh tạm nghỉ học rồi.”

“Tại sao chứ?!” Tôi không thể không hỏi.

Cuối cùng, Thẩm Hàn chỉ hờ hững liếc tôi một cái: “Không có lý do gì cả, chỉ là anh không muốn đến trường nữa thôi.”

Nghe đến đây, trái tim tôi chùng xuống, mặc dù Thẩm Hàn đã cố gắng hết sức để tỏ ra mình không quan tâm nhưng tôi vẫn nhìn thấy điều gì đó trong mắt anh ấy.

Liều mình học tập để được vào trường như vậy, sao có thể nói không muốn đến trường nữa là xong.

Nếu Thẩm Hàn thực sự không muốn đến trường nữa thì bỏ học là được mà, cần gì phải tạm nghỉ?

Thẩm Hân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi giả vờ vô ý hỏi: “Còn người nhà anh thì sao? Họ có đồng ý không?”

“Người nhà? Anh không có người nhà.”

Nói xong, Thẩm Hàn rời đi với một chiếc cặp nhỏ trên lưng.

Nhìn bóng lưng của Thẩm Hàn, tôi sững sờ, không nhịn được hét lên: “Em sẽ cố gắng hết sức để được nhận vào Bắc Đại, đến lúc đó tụi mình c*̀ng nhau đến Bắc Đại học bài. Chốt rồi đó.”

Lúc này, Thẩm Hàn đột nhiên dừng lại: “Vậy thì em phải cố gắng lên, em cứ không chịu cố gắng như này, không đậu được Bắc Đại đâu. ”

“Anh đừng có mà coi thường người ta nhé, hơn nữa mỗi ngày có đại học bá như anh kèm cặp, em nhất định sẽ trúng tuyển thôi.”

Nghe vậy, Thẩm Hàn không nói nữa, chỉ rời đi, nhưng tôi có thể cảm nhận được rõ ràng tâm trạng Thẩm Hàn tốt hơn rất nhiều.

Tôi cong môi, từ khi trùng sinh đến giờ, tôi chưa bao giờ vững vàng một điều, đó là tôi phải đậu Bắc Đại.

Đây là ước định của tôi với Thẩm Hàn.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 5


Kể từ ngày đó, tôi bắt đầu chăm chỉ học tập ngày đêm.

Thực hiện triệt để câu nói nổi tiếng của trường trung học chúng tôi: Không học đến chết thì sẽ chết vì học.

“5 năm thi thật 3 năm thi thử ” gì đó, “Luyện đề điên cuồng” gì đó, tất cả đều khỏi phải nói.

Đến kì thi thử đầu tiên, những đề luyện thi mà tôi làm được đã cao cả mét.

Trong cuốn sổ tay câu hỏi cũng có bảy tám câu sai, đầy những điểm kiến thức dày đặc.

Sách giáo khoa đã bị tôi lật nát gần hết.

Nếu so với kiếp trước, tôi có thể không bao giờ tưởng tượng được rằng một ngày nào đó tôi có thể học tập chăm chỉ như vậy.

Nhưng tôi không dám dừng lại, bởi vì tôi muốn vào Bắc Đại.

Không phải là một trường đại học bình thường, không nói đến 985 hay 211, là Bắc Đại – trường đứng đầu về khoa học xã hội đó.

Vào ngày có điểm, chủ nhiệm yêu cầu mỗi người chúng tôi viết ra trường mục tiêu của mình rồi dán nó lên bảng đen phía sau để tạo thành bức tường điều ước.

Tôi nhìn vào bảng điểm thi thử trên bàn, 650 điểm.

Đây là kết quả của quá trình học tập chăm chỉ của tôi, nhưng vẫn chưa được.

Vẫn còn một khoảng cách nhất định với Bắc Đại.

Nhưng tôi vẫn nghiêm túc viết hai chữ lên tờ giấy note “Bắc Đại“.

Đến giờ ra chơi, bức tường điều ước đã được lấp đầy.

Chỉ chốc lát, mọi người đã tụ tập lại đó.

Rồi một giọng nói châm biếm vang lên từ đám đông: “Lâm Vãn Kiều, cậu còn ước đậu Bắc Đại sao? Tao e não mày hỏng rồi đó, lần này mày đạt điểm cao c*̃ng chỉ là may mắn thôi, còn kém xa lắm mới với tới Bắc Đại được.”

Người nói chính là Từ Hoan.

Tôi nhìn thái độ mỉa mai và khinh thường không thèm che giấu của Từ Hoan, lạnh lùng liếc cậu ta một cái: “Cậu vẫn nên là lo xem bản thân đậu nổi đại học không đi đã, còn rảnh nói tôi cơ? ”

Nói xong, mặt Từ Hoan lập tức đỏ bừng.

Không ngoài trừ Từ Hoan, hầu hết mọi người đều nhìn tôi như kiểu “Cậu ta điên rồi!” “Làm sao mà cậu ta có thể đậu nổi Bắc Đại được?” “Cậu ta nghĩ mình là ai chứ, là Bắc Đại đó, hai năm rồi trường tụi mình đã không có ai được nhận vào Bắc Đại rồi.”

Tôi cau mày, định phản bác lại.

Lúc này, lớp trưởng đột nhiên gõ gõ bàn tôi: “Chủ nhiệm bảo muốn gặp cậu.”

Trong văn phòng, thầy chủ nhiệm đang xem điểm của lớp chúng tôi, thấy tôi đến, thầy lấy ra một bảng điểm.

Trên bảng điểm là điểm số và thứ hạng của mỗi bài kiểm tra bắt đầu từ khi lên 12 c*̉a tôi.

“Nghe mấy bạn trong lớp nói, mục tiêu của em là Bắc Đại?”

“Vâng ạ.”

“Em có biết muốn vào Bắc Đại cần bao nhiêu điểm không? Hơn nữa kỳ thi tuyển sinh đại học c*̃ng không còn bao lâu nữa, có mục tiêu c*̃ng tốt nhưng tốt hơn hết vẫn phải thực tế … ”

Thầy vẫn đang thao thao về điều gì đó, nhưng tâm trí tôi lại hoàn toàn không thể nghe nổi.

Thậm chí, còn có chút mơ màng, tôi thực sự có thể được nhận vào Bắc Đại không?

Niềm tin vững chắc đã bị lung lay đôi chút bởi sự nghi ngờ của mọi người.

Về đến nhà, Cột Sắt vẫn đang ăn những con cá khô nhỏ trong ổ c*̉a anh.

“Cột Sắt, anh nói xem em thực sự có thể vào được Bắc Đại không?”

“Sao em lại hỏi như vậy? Không phải em muốn đậu sao? Cứ làm đề thôi!”

Nghe thì có vẻ giống như một câu trả lời bình thường nhưng tôi không thể không khóc.

“Cột Sắt…”

“Mười con cá khô nhỏ nữa.”

Được rồi, tôi còn muốn khóc hơn nữa rồi.

Đêm đó, cả hai chúng tôi như ngầm hiểu ý nhau.

Tôi không làm đề, Cột Sắt cũng không hối thúc tôi.

“Thẩm Hàn, thật ra em vẫn luôn tò mò, em ngu như vầy, hẳn là lúc dạy kèm cho em còn khó hơn chính anh tự đi thi đúng không? Thế sao anh vẫn luôn cố gắng giúp em thế? Lẽ nào là vì sợ em sẽ triệt sản anh sao?. ”

Thẩm Hàn khẽ liếc tôi một cái: “Thực ra chuyện này cũng có lý do, nhưng nguyên nhân chính là em rất kỳ quái, rõ ràng là học ngu như thế, sợ ngay cả Thanh Điểu Bắc Đại c*̃ng không vào nổi, nhưng vẫn muốn đậu Bắc Đại, anh sống hơn 20 năm rồi c*̃ng chưa bao giờ thấy ai chơi trội như em ”

TÔI:”……”

Nghe anh nói kìa, cảm ơn quá cơ.

“Nhưng mà cách sống c*̉a em khiến anh ghen tị, anh cảm thấy giúp đỡ em cũng giống như giúp đỡ chính quá khứ của mình.”

Nói xong, Thẩm Hàn kể về quá khứ của mình.

Anh ấy nói, anh ấy mắc chứng rối loạn thâm hụt cảm xúc.

“Rối loạn gì cơ? Rối loạn thâm hụt cảm xúc á? Này là bệnh gì thế?”

Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Hàn, nhưng Thẩm Hàn không nhìn tôi mà tự nói về quá khứ của mình:

“Rối loạn thâm hụt cảm xúc là một loại bệnh tâm thần, thờ ơ với cảm xúc và thậm chí không thể hiểu được cảm xúc giữa con người với nhau. Lần đầu tiên anh nhận ra tình trạng này là hồi mới vào năm nhất, bạn cùng phòng của anh thích một cô gái đã lâu nhưng vẫn không dám tỏ tình. Thế rồi cô gái đó tỏ tình với tôi, anh từ chối.

“Lý do từ chối c*̃ng không có gì, chỉ đơn giản là vì anh không hiểu thích là cảm giác gì, yêu là cảm giác gì. Từ nhỏ ba mẹ anh đã luôn bận rộn, họ luôn thờ ơ lạnh lùng với anh, lúc nào c*̃ng chỉ bảo anh phải giỏi cái này giỏi cái kia, thành tích phải luôn hạng nhất, nếu không sẽ lãng phí gen c*̉a họ.

“Không ai nói với anh yêu là gì, đã từ rất lâu rồi, ngay cả được yêu hay yêu là thế nào anh c*̃ng không hiểu được. Ngay cả những cảm xúc như vui, giận, buồn c*̃ng rất bình thường. Lúc anh nói với bạn c*̀ng phòng c*̉a mình, cậu ta bảo anh có bệnh rồi nên đi khám não đi. ”

Nghe đến đây, tôi không khỏi bật thốt lên: “Đm, anh ta có bệnh thì có, sao anh ta dám nói với anh vậy cơ chứ?”

Rõ ràng, anh ấy vẫn rất ổn mà.

Tôi đã không nói câu cuối cùng đó.

Kết quả, Thẩm Hàn chỉ cười: “Nghe cậu ta nói thế anh c*̃ng đi bệnh viện.”

TÔI: “……”

Tôi không nói nên lời, Cột Sắt là người đơn giản như vậy sao?

“Thế sau đó bác sĩ nói sao?”

Lúc này đột nhiên Thẩm Hàn có chút khẩn trương: “Bác sĩ nói anh bị rối loạn nhân cách ái kỷ nhẹ, không phải rối loạn tâm thần, thực sự không sao, sau này có thể chữa khỏi … ”

Nhìn bộ dạng bơ vơ c*̉a Thẩm Hàn, lòng tôi lại cảm thấy đau nhói.

Thẩm Hàn sao lại phải gặp loại người chết tiệt như thế cơ chứ!

Tôi không khỏi nhéo nhéo cái mặt mập mạp của Thẩm Hàn: “Dĩ nhiên là anh không bị tâm thần rồi, tất cả chuyện này là do hoàn cảnh xung quanh gây ra thôi, không phải lỗi c*̉a anh, là do bọn họ.”

Thẩm Hàn ngây người nhìn tôi, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

“Thật sao?”

“Ukm, em cam đoan với anh.”

“Vậy em sẽ không chán ghét anh đúng không?”

“Tất nhiên rồi.”
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 6


Nghe câu trả lời của tôi, Thẩm Hàn như nhẹ nhõm hơn, tâm trạng lo lắng trước đó cũng không còn nữa.

Tôi không khỏi nắm chặt tay, Thẩm Hàn đã phải chịu bao nhiêu bất bình trong quá khứ, mới nghe lời khẳng định c*̉a tôi thôi đã vui mừng như vậy.

“Vậy việc anh nghỉ học có liên quan gì đến vấn đề này sao?”

“Ừm.”

Không biết lời nói của tôi có ảnh hưởng gì đến anh không mà giọng điệu của Thẩm Hàn lại trở nên thản nhiên: “Ngày anh đến bệnh viện khám bệnh, bạn c*̀ng phòng đã bí mật theo dõi anh, chụp ảnh anh vào khoa tâm thần rồi đăng bức ảnh lên confession trường, nói anh bị bệnh tâm thần nên mới phải đi khám bác sĩ tâm lý.”

“Về sau chuyện này bị thổi phồng, anh định giải thích thì mẹ lại tát anh, bảo anh làm họ mất mặt, họ nghỉ học thya anh, bảo anh về nahf tự suy ngẫm.”

“Thời gian đó anh vô c*̀ng hỗn loạn, có lúc anh đã nghĩ nếu mình không phải làm Thẩm Hàn thì thật tốt biết mấy.”

“Thế rồi ngày hôm sau tỉnh dậy, anh đã trở thành như bây giờ.”

Sau khi nghe những chuyện đã xảy ra với Thẩm Hàn trong quá khứ, tôi ước gì mình có thể lao tới, tát mấy người khốn nạn đó.

Một người rõ ràng đang rất bình thường lại đột nhiên bị hủy hoại như vậy.

Ước chừng sự tức giận của tôi đã quá rõ ràng nên thành ra Thẩm Hàn lại quay ra an ủi tôi: “Cho em sờ nè, đừng tức giận nữa. Thật ra lúc thành ra bộ dạng này anh rất hạnh phúc, từ ngày gặp em, anh dường như cũng hiểu được một chút gì đó giống như tình cảm. ”

Cuộc trò chuyện đổi hướng, vẻ mặt của Thẩm Hàn lập tức trở nên cực kì nghiêm túc: “Vậy nên, Lâm Vãn Kiều, đừng quan tâm người khác nói gì, nhất định không được bỏ cuộc.”

“Đúng vậy, chắc chắn em sẽ được nhận vào Bắc Đại.”

Sau đó, đích thân đến Bắc Đại, kéo Thẩm Hàn ra khỏi vũng lầy này.

100 ngày qua trôi qua quá nhanh.

Nhìn thấy thời gian ngày càng gần đến kỳ thi tuyển sinh đại học, sự căng thẳng trong tích tắc lan tỏa đến mọi người, tôi cũng không ngoại lệ.

Điểm dễ thấy nhất là tôi càng ngày càng nhéo Cột Sắt.

Ngay khi tôi không kìm được nhéo khuôn mặt bầu bĩnh của Cột Sắt lần thứ 28, tối đó trên bàn liền xuất hiện thêm 3 tờ đề thi.

TÔI:”……”

Trả thù! Này chắc chắn là đang trả thù!

Ngày hôm sau, trước mặt Cột Sắt, tôi lại nhéo nhéo Đại Hoa mũm mỉm nhà bên.

Mấy ngày sau, tôi còn mua thêm hai con cá khô nhỏ cho Đại Hoa, tiện thể lại nhéo cái mặt phúng phính của nó.

Một ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học, Cột Sắt cuối cùng không thể chịu đựng được nữa.

Đêm hôm đó, khi màn đêm mịt mù và nhiều gió, Cột Sắt chặn tôi trên đường đến nhà Đại Hoa, anh ngạo nghễ hất cằm: “Xét ngày mai em phải thi đại học. Nên là, anh miễn cưỡng cho em véo đó. Nhưng mà từ nay em không được nhéo con mèo khác nữa, đặc biệt là Đại Hoa nhà bên! ”

Nghe thế, tôi cố tình bóp cái mỡ bụng c*̉a Cột Sắt, không những thế, tôi còn nựng yêu má Cột Sắt thiệt mạnh.

Giây sau, Cột Sắt liền bẽn lẽn chạy.

Há, tôi có làm gì xấu xa đâu?

Tôi chỉ muốn véo chút béo của Cột Sắt thôi mà.

Nhưng may sao, lợi ích c*̉a việc véo Cột Sắt là giúp tôi đỡ căng thẳng hơn.

Cho đến khi ngồi vào phòng thi, tôi chợt thấy mọi chuyện cứ như mơ, chỉ mới ngày nào tôi còn là đứa gà mờ với 25 điểm, thế mà giờ lại có thể chạy nước rút đến Bắc Đại. Thật sự quá khó tin.

Hai ngày kỳ thi tuyển sinh đại học trôi qua, cú sốc duy nhất đối với tôi là học bá không hổ là học bá, ôn chỉ có chuẩn.

Hầu hết các dạng thi đều bị Cột Sắt đoán trúng.

Ok, mọi thứ đã xong rồi, về nhà với Cột Sắt thôi.

Nhưng khi về đến nhà, tôi sững người.

Cột Sắt của tôi đi đâu rồi?

Anh đẹp trai đang ngủ trên giường trước mặt này là ai vậy?

Chẳng lẽ Trời cao thấy tôi chưa từng có đối tượng, cuối cùng không chịu nổi nữa mà ban cho tôi một anh đẹp trai sao?

Nhìn làn da trắng nõn nà, đôi môi mỏng đỏ mọng và đôi mắt đào hoa ấy kìa.

Chân lại còn dài nữa chớ, có khi hơn 1m85 ấy chứ.

Giây sau, anh đẹp trai mở mắt ra, giọng nói hơi khàn khàn: “Làm bài thế nào rồi? Anh đoán có trúng không?”

Nghe đến đây, tôi trực tiếp hóa đá.

Người đàn ông này là Cột Sắt sao!

Thực sự là Thẩm Cột Sắt mũm mĩm với bụng hơi béo đó sao!

“Anh là Cột Sắt hả? Đã trở lại thành người được rồi sao?”

Trước sự ngạc nhiên của tôi, Thẩm Hàn chỉ hờ hững gật đầu: “Ừm, không biết sao nữa, lúc em thi xong anh liền biến lại được. ”

Tôi hít một hơi thật sâu,quên đi cảm giác phấn khích sau kỳ thi.

Thẩm Hàn ước chừng vừa mới tỉnh dậy, khóe mắt còn đỏ.

Hai cúc áo sơ mi đầu tiên bị mở ra, lộ ra xương quai xanh thanh tú.

TÔI: “……”

Này không phải là dang chọc mù mắt cẩu độc thân vạn năm như tôi sao!

Coi chừng tôi ra tay đó!

“Không cho anh cá khô nhỏ nữa đâu.”

Thẩm Hàn: “???”

Nhưng điều tôi không ngờ là Thẩm Hàn nói rằng anh ấy sẽ rời đi.

“Đi? Anh đi đâu?”

Nghe vậy, Thẩm Hàn bất lực mỉm cười: “Về nhà chứ đâu, anh đã trở lại thành người rồi mà.”

Tôi không khỏi cúi đầu.

Phải, Thẩm Hàn đã biến thành người, không còn là con mèo nhỏ mập mạp của tôi nữa.

Nhưng một năm trôi qua, Thẩm Hàn nói alf đi như vậy, làm sao tôi không buồn được.

Tôi không nhịn được kéo ống tay áo Thẩm Hàn, có chút phiền muộn: “Vậy sau này chúng ta có gặp lại nhau không?”

Giây sau, trán bị búng một cái: “Nói nhảm gì đó, không phải đã đồng ý cùng nhau vào Bắc Đại sao? Anh phải về trường làm thủ tục trước, hơn nữa, anh định đi khám lại. ”

Nghe vậy, tôi lập tức ngẩng đầu lên.

Tôi biết Thẩm Hàn kiêng kỵ bệnh tình của anh ấy như nào, vậy nên nghe anh chủ động điều trị như vậy tôi rất ngạc nhiên.

“Thật sao?”

“Thật, vả lại khỏi bệnh rồi, anh còn điều rất quan trọng khác cần xác nhận lại nữa.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc chưa từng có trong mắt Thẩm Hàn, tim tôi loạn vài nhịp.

Sau khi Thẩm Hàn rời đi, không lâu sau kết quả của kỳ thi tuyển sinh đại học được công bố.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 7


692 điểm!

Vừa vặn đậu được Bắc Đại.

Nhưng so với kết quả, tôi lại mong chờ lần gặp mặt tới với Thẩm Hàn hơn.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến ngày khai giảng.

Tâm lý không nói nên lời, tôi không nhờ bố mẹ chở mà tự mình bắt tàu đến Bắc Đại.

Ngồi trên tàu, tôi vẫn đang suy nghĩ xem nếu gặp Thẩm Hàn ở trường tôi sẽ nói gì.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi liền im lặng.

Cmn tôi không có bất kỳ thông tin liên lạc nào với Thẩm Hàn cả …

Sự phấn khích khi được nhận vào Bắc Đại đã khiến tôi quên mất, ngu quá đi.

Google chỉ hướng đi trước, rẽ trái, rẽ phải cứ không chỉ đông, tây, nam, bắc. Thế nên sau khi xuống tàu, trong vòng 20 phút, tôi đã hướng mình vào ngõ cụt.

Tôi nhìn vào ngõ cụt trước mặt

Chỉ muốn tự sát cho xong.

Lâm Vãn Kiều, ai cho mày can đảm để mày tìm đường một mình thế này!

Nhưng rồi một giây sau, từ phía sau tôi bị chặn vào góc tường, một giọng nói dễ chịu nhưng xen lạnh lùng của người đàn ông vang lên từ phía sau: “Lâm Vãn Kiều, tốt xấu gì c*̃ng kèm em suốt một năm, giờ thu lãi chắc c*̃ng không có gì quá đáng đúng không? ”

Là Thẩm Hàn!

Tôi vô thức quay người lại, nhưng vì Thẩm Hàn không ngờ rằng tôi sẽ đột ngột quay lại nên hai đôi môi chợt chạm vào nhau.

Tôi đã không nhận ra cho đến giây tiếp theo nụ hôn đầu tiên của tôi dường như đã biến mất …

Tôi chưa kịp nói thì Thẩm Hàn đã quay sang bên cạnh trước, nhìn vành tai đỏ bừng của Thẩm Hàn, tim tôi đập rất nhanh.

Tôi khó khăn ho nhẹ một tiếng: “Anh muốn thu lãi thế nào?”

Nghe vậy, Thẩm Hàn nhìn chằm chằm vào tôi một hồi rồi mới mở miệng nói: “Cho khất nợ trước, lần sau lại đòi.”

Tôi chưa kịp hỏi lại thì Thẩm Hàn đã xách vali c*̉a tôi rời đi.

Nhìn bóng lưng của Thần Hàn, không hiểu sao tôi lại có chút kỳ vọng vào cái lãi c*̉a Thẩm Hàn.

Cứ thế, tôi theo Thẩm Hàn đến tận Bắc Đại.

Có điều, lúc làm thủ tục thì bị chằn lại.

“Yo! này không phải là Thẩm Hàn sao? Chuyện gì thế này, cậu đi học lại rồi?”

“Không phải chuyện của cậu.”

Tôi nhìn vẻ cảnh giác trong mắt Thẩm Hàn lại nhìn sự hiểm độc trong mắt c*̉a người kia, trong lòng có một suy đoán không tốt.

Quả nhiên, giây tiếp theo, người kia lại đột nhiên đến gần tôi, nhỏ giọng nói: “Em biết không? Thẩm Hàn bị bệnh tâm thần đó. Anh là Lý Cường, bạn c*̀ng phòng với cậu ta, nên biết rất rõ về cậu ta, cậu ta thường … ”

“Hóa ra anh chính là cái tên chết tiệt đó!”

Lý Cường chưa nói xong đã bị tôi cắt lời, tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, không hiểu sao anh ta lại có thể nói những điều xấu xa một cách nhẹ nhàng như vậy.

“Cái gì?”

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Lý Cường, tôi không định bỏ qua.

Tôi không khỏi dẩu môi: “Tôi còn dang tự hỏi bạn c*̀ng phòng chết tiệt c*̉a Thẩm Hàn là tên nào? Hóa ra lại là anh à, bị người mình thích từ chối nên liền tung tin đồn khắp nơi. Anh có bằng chứng không. Đừng tưởng chỉ cần một tấm hình là anh có quyền đe dọa lặng mạ người khác như thế. Thẩm Hàn có bệnh hay không tôi có mắt, tôi tự thấy. Tôi c*̃ng không có quyền trách anh. Có điều anh không biết tung tin đồn là bất hợp pháp sao? ”

Nói một lèo, Lý Cường liền đỏ mặt: “Em chơi chung nhóm với Thẩm Hàn chớ gì, chơi cùng nên c*̀ng mắc bệnh thần kinh luôn rồi, có vẻ như tinh thần c*̃ng không được bình thường cho lắm! ”

Trong đầu tôi lặp đi lặp lại vô số câu nói tinh hoa c*̉a dân tộc, nhưng chưa kịp nói gì thì Thẩm Hàn đã cho Lý Cường một cú đấm.

Với cú đấm này, xung quanh ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

Đặc biệt là Lý Cường đang ngồi dưới đất há miệng thành hình chữ O. Dường như không ngờ Thẩm Hàn lại thực sự đánh người.

Lúc này, tôi đang đứng bên cạnh Thẩm Hàn nên có thể thấy rõ ánh mắt lạnh lùng đầy chán ghét của Thẩm Hàn.

“c*́t!”

Nghe thế Lý Cường lập tức đứng dậy, cun c*́t chạy như thể anh ta nhìn thấy ma.

Tôi nhìn theo bóng lưng Lý Cường đang chạy trốn, trề môi.

Loại người này không khác gì kẻ bạo lực học đường điển hình.

Đúng lúc này, tôi chợt cảm thấy trong tay có một luồng hơi ấm, là Thẩm Hàn đã nắm lấy tay tôi.

Tôi hơi xấu hổ nhìn lên, sau đó lại nhận thấy sự lo lắng trong mắt Thẩm Hàn.

“Đừng tức giận, cho emv thịt…tay nè.”

Tôi chớp mắt, phải một lúc sau tôi mới hiểu ý của Thẩm Hàn.

Lúc trước khi tôi tức giận, Thẩm Hàn sẽ cho tôi véo thịt.

Bây giờ miếng thịt đã hết, nên anh liền đưa tay cho tôi nắm.

Sao mà dễ thương quá nè!

Như này ai mà không muốn trêu trọc cơ chứ.

Tôi dẩu môi: “Em thấy anh vừa rồi rất bình thường, không nhìn ra anh mắc bệnh chút nào luôn ấy.”

Nghe vậy, Thẩm Hàn nghiêm túc nhìn tôi: “Vì anh không muốn cậu ta nói em như vậy.”

Tôi ngạc nhiên.

Trong lòng chợt thấy ấm áp.

Nhìn vẻ nghiêm túc trong mắt Thẩm Hàn, tôi bất giác thốt lên: “Tại sao? Tại sao anh lại không muốn anh ta nói em như vậy?”

Rõ ràng lúc bị đồn thổi anh không phản bác một lời.

Thế mà bây giờ nghe Lý Cường vừa nói tôi, anh đã tức giận?

Tại sao lại bảo vệ tôi như vậy?

Anh ấy đối với tôi, có chút nào … thích tôi không?

Một năm có Thần Hàn bên cạnh, tôi luôn cho rằng mình đã dựa dẫm vào Thần Hàn theo thói quen.

Nhưng nụ hôn vô tình vừa rồi khiến tôi chợt nhận ra tình cảm của mình dành cho Thẩm Hàn không đơn giản như tôi tưởng tượng.

Có lẽ từ lúc nào đó, tôi đã vô thức yêu Thẩm Hàn…

Nhưng rồi, Thẩm Hàn rốt cuộc c*̃ng không nói gì, anh chỉ nắm lấy tay tôi, lẳng lặng dẫn tôi về ký túc xá.

Trên đường đi, có rất nhiều người nhìn theo Thẩm Hàn.

Ban đầu tôi còn tưởng rằng vì Thẩm Hàn quá đẹp trai, rải hoa khắp nơi.

Nhưng đến khi phát hiện có cậu nhóc cũng đang nhìn Thẩm Hàn, tôi không khỏi nhíu mày.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 8


Lúc này, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng bàn tán của mấy cô gái xung quanh, tuy âm thanh không lớn nhưng tôi vẫn nghe thấy.

“Là Thẩm Hàn đúng không? Đẹp trai quá đi, nhưng mà đáng tiếc lại bị bệnh tâm thần mất rồi.”

“Ừ á, nhưng không phải ảnh nghỉ học rồi à? Sao giờ lại quay lại?”

“Cô gái kia là ai? Là bạn gái ảnh sao? Người bệnh tâm thần còn có thể tìm được bạn gái sao?”

Nghe đến đây, cơn tức giận của tôi nổi lên ngay lập tức.

Loại người gì thế này?

Mấy người hoàn toàn không biết gì về Thẩm Hàn, sao còn dám nói anh ấy như vậy!

Tôi hất tay Thẩm Hàn ra, muốn chạy tới nói lý lẽ với bọn họ, nhưng rồi tôi đã bị kéo vào một vòng tay ấm áp.

Thẩm Hàn lấy tay che lỗ tai tôi lại.

Ngay sau đó, một giọng nói hơi khàn khàn truyền đến từ Thẩm Hàn: “Lâm Vãn Kiều, đừng nghe, anh không quan tâm đâu.”

Nhìn vẻ dịu dàng trong mắt Thẩm Hàn, tôi không khỏi đỏ lên.

Đúng vậy, Thẩm Hàn có lẽ đã quá quen với loại lời nói này.

Ngay từ khi Lý Cường phơi bày những bức ảnh Thẩm Hàn đến khoa tâm thần trên confession của trường, ánh mắt mọi người nhìn Thẩm Hàn đã thay đổi.

Anh rõ ràng là một ngôi sao, nhưng rồi lại bị kéo vào đầm lầy.

Cả ngày phải sống dưới anh mắt soi mắt và lời lẽ khinh khủng.

Thậm chí còn khiến Thẩm Hàn cảm thấy thật tuyệt nếu anh không phải là Thẩm Hàn nữa chứ.

Tôi lập tức hiểu ra, vì sao Thẩm Hàn lại nói sau khi trở thành một con mèo anh ấy lại rất vui.

Hóa ra là bởi vì cuối cùng, anh cũng thoát khỏi thân phận của Thẩm Hàn.

“Lâm Vãn Kiều, đừng khóc.”

Nghe giọng nói của Thẩm Hàn, tôi vô thức chạm vào má mình, lúc này mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào.

“Đều là mấy người thối nát, rõ ràng anh rất bình thường…”

Tôi thấy Thẩm Hàn sững người một lúc, sau đó mỉm cười: “Anh không quan tâm người khác nói gì, chỉ cần em không ghét anh là đủ rồi.”

Nghe vậy, ta không khỏi cong khóe môi: “Suy nghĩ c*̉a em quan trọng với anh đến vậy sao?”

“Um, rất quan trọng.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trong mắt Thẩm Hàn, tôi không khỏi đỏ mặt.

Thẩm Hàn có hiểu anh đang nói gì không?

Nhưng trước khi tôi có thể hiểu được Thẩm Hàn đang nghĩ gì, tôi đã bị choáng ngợp bởi khối lượng học tập nặng nề của Bắc Đại.

Bởi vì tôi không muốn học toán, tôi đã chọn ngành luật.

Ngày nhận được giấy nhập học, tôi đã bán hết sách giáo khoa toán và giấy kiểm tra cho một người dì thu gom phế liệu.

Tôi đã vứt hết kẻ thù c*̉a mình.

Nhưng rồi tôi không bao giờ tưởng tượng được sách pháp luật chuyên nghiệp lại có quá nhiều.

Muốn đột tử mất thôi.

c*̃ng vì khối lượng bài tập dày đặc, tôi đã không gặp Thẩm Hàn quá năm lần trong hai tháng sau khi trường khai giảng.

Nhưng ngay cả khi quỹ thời gian eo hẹp, tôi vẫn thấy thời gian gặp anh cực kì cần thiết.

Mặc dù sau khi bị Thẩm Hàn đấm vào ngày khai giảng, Lý Cường đã thành thật hơn rất nhiều, nhưng điều đó không có nghĩa là những việc anh ta làm trước đây không thể tha thứ.

Mọi người luôn phải trả giá cho những hành động của mình.

Tôi đã liên lạc với quản trị viên đăng bài của trường, tìm ra ID bài đăng của Lý Cường, lần ra đầu mối rồi tung tin Lý Cường nói xấu Thẩm Hàn vì ghen tuông.

Cuối cùng, nó đã được đăng lên confession của trường.

Trong một thời gian dài, mức độ thảo luận của bài đăng vẫn ở mức cao.

Lý Cường cũng bị nhà trường phạt vì chuyện này.

Giải quyết chuyện này xong, bây giờ tôi phải ở trong ký túc xá gấp rút cho bài luận văn giữa kỳ của mình.

Kinh khủng!

Đúng lúc tôi đang chán nản, bạn cùng phòng đột nhiên vỗ tôi: “Lâm Vãn Kiều, có người ở dưới lầu tìm cậu đấy, là một soái cưa đó.”

Nghe vậy, mắt tôi lập tức sáng lên.

Nhất định là Thẩm Hàn.

Tôi không biết cảm giác trong lòng là gì, nhưng tôi chỉ cảm thấy cả người như muốn bay.

Tôi nhanh chóng chạy xuống cầu thang, hung rồi sững người khi nhìn thấy người đó.

Cố Thành?

Tôi lạnh lùng nhìn Cố Thành, không hiểu cậu ta tới đây làm gì.

Nếu tôi nhớ không lầm, năm nay trong trường tôi là người duy nhất đậu vào Bắc Đại.

“Cậu tìm tôi làm gì?”

“Lâm Vãn Kiều, cậu lợi hại thật đấy, thế mà đã đậu vào Bắc Đại rồi, trước đây tôi có nói, tôi không thích bạn gái học kém, giờ cậu đậu bắc Đại thì ok rồi. Tôi đã nghe Từ Hoan nói rồi, cậu đã phải lòng tôi từ lâu, vậy nên, Lâm Vãn Kiều, cậu nguyện ý làm.

Bạn gái của tôi không? ”

Nhìn ánh mắt chân thành của Cố Thành, tôi thực sự không kìm lòng được.

“ọe …”

Bây giờ gương mặt của Cố Thành đã biến thành một cái nồi sắt.

Nôn xong xuôi, có sức chiến đấu rồi.

Tôi hắng giọng, chuẩn bị nổ súng.

Kết quả liền bị ai đó túm sau gáy.

“Lâm Vãn Kiều, không phải đã hẹn c*̀ng tới thư viện à? Đừng có chơi với tên tầm thường này.”

TÔI:???

Thư viện cái gì?

Cố Thành:???

Tên tầm thường?

Tôi liếc nhìn Thẩm Hàn với dấu chấm hỏi trên mặt, nhưng lại nhìn ra vẻ bất bình trong mắt Thần Hàn.

“Được rồi, đi thư viện nào, đi thôi.”

Nói xong c*̃ng không thèm nhìn Cố Thành đang đứng ngây người tại chỗ, tôi lôi kéo Thẩm Hàn rời đi.

Dọc theo đường đi, vẻ mặt của Thẩm Hàn như hiện ba chứ lớn: Anh không vui.

Nhìn thấy Thẩm Hàn như vậy, tôi không khỏi trêu chọc anh một chút: “Ài, không phải anh ăn dấm (ghen) đó chứ?”

Vốn dĩ tôi chỉ muốn trêu chọc anh, nhưng không ngờ Thẩm Hàn thật sự nghĩ mãi: “Um, anh ăn dấm rồi.”

Cứu mạng a! Tôi thực sự không thể cản nổi c*́ sút này!

Tôi hít sâu một hơi: “Anh biết ăn dấm là có ý gì không? Không phải anh….”

thích em?

Tôi vẫn không dám hỏi hai chữ cuối cùng đó.

Tôi thậm chí không biết Thẩm Hàn có biết thích nghĩa là gì không.

Lúc này Thẩm Hàn mới đột nhiên cười ra tiếng, dưới ánh mặt trời đặc biệt chói mắt: “Hiểu một xíu, nhưng có chuyện quan trọng hơn, tối muốn nói với em.”

Tôi nghiêng đầu, không hiểu Thẩm Hàn tính nói gì.
 
Anh Vào Bắc Đại, Em Vào Thanh Điểu Bắc Đại
Chương 9


Rốt cuộc thì chuyện đến thư viện lại không thành công, Thẩm Hàn nghe điện thoại xong đã vội vàng rời đi.

Tôi c*̃ng không muốn một mình tới thư viện.

Thấy mình dạo này có khi bị cảm, hơn nữa c*̃ng mắc công ra ngoài thế là tôi bắt taxi đến bệnh viện gần đó, chuẩn bị sẵn ít thuốc cảm.

Không ngờ cuối hành lang, tôi nhìn thấy Thẩm Hàn.

Lúc này Thẩm Hàn c*̃ng không chú ý đến tôi, anh chỉ mở cửa đi vào.

Tôi nhìn lên tấm biển trên cửa – Khoa tâm thần.

Không nghĩ nhiều, tôi đã tự tìm đến cửa khoa tâm thần.

Ngay lập tức liền nghe thấy giọng của Thẩm Hàn:

“Kết qủa chấn đoán c*̉a cháu thế nào rồi ạ?”

“Kết quả chẩn đoán rất tốt, chúc mừng cháu, cơ bản là cháu đã bình phục rồi. Có điều chú rất ngạc nhiên, không biết cháu đã tự khỏi nhanh đến vậy. Còn nhớ mới năm trước, cháu còn kháng thuốc, tinh thần c*̃ng kém xa.”

“Bởi vì cháu đã gặp được một người rất tốt, dù em ấy hay cáu kỉnh nhưng lại rất dễ thương, lúc ở bên em ấy, cảm xúc c*̉a cháu dễ dàng bi em ấy chi phối, chỉ cần gặp được em ấy, cháu đã rất vui vẻ.”

Người cáu kỉnh: Mẹ kiếp, em sắp đỏ mặt rồi.

“Cháu ấy là người thế nào với cháu?”

“Em ấy là người cháu thích.”

Nghe câu này, tôi choáng váng.

Thẩm Hàn, thích tôi sao?

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đột ngột mở ra.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt Thẩm Hàn.

Tôi lúng túng lùi lại hai bước: ” không phải em cố ý nghe lén đâu, chỉ là em…”

Bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Thẩm Hàn, những lời sau đó trực tiếp bị bóp nghẹt trong lòng.

Tôi nghe thấy Thẩm Hàn nói: “Em còn nhớ lãi mà anh đã nói với em trước đây không?”

“Ừm.”

Tim tôi chợt đập vài nhịp.

“Lãi là em đó, có thể cho anh cơ hội đuổi theo em không? Lâm Vãn Kiều, anh thích em.”

Nhìn vẻ nghiêm túc trong mắt Thẩm Hàn, tôi không khỏi cong môi: “không cần theo đuổi, bởi vì, em cũng thích anh!”

Trong ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Hàn, tôi nhẹ nhàng hôn anh.

“Cột Sắt, từ nay anh chỉ có thể là mèo con của em.”

“Ukm.”

Ngoại truyện: Góc nhìn của Cột sắt

“Thẩm Hàn, em thích anh, làm bạn trai em được không?”

“Xin lỗi.”

Nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô gái, lần đầu tiên trong lòng tôi nảy sinh nghi ngờ.

Như thế nào là thích?

Chẳng biết từ bao giờ, tôi ngày càng trở nên vô tâm, thờ ơ với mọi thứ xung quanh, cuộc sống dường như chỉ có học.

Đứng ở tầng dưới ký túc xá, tôi nhìn những người xung quanh với ít nhiều cảm xúc khác nhau trên khuôn mặt.

Ngay lúc đó, tôi cảm thấy mình lạc nhịp với thế giới này.

Vậy nên, khi người bạn cùng phòng – Lý Cường hỏi tôi sao lại từ chối cô gái vừa tỏ tình, tôi đã kể cho cậu ta câu hỏi trong lòng mình.

Kết quả cậu ta lại nhìn tôi đầy bàng hoàng, hỏi tôi có phải bị tâm thần không?

Dĩ nhiên là tôi không tin cậu ta.

Sau đó, tôi đến bệnh viện khám thì bác sĩ cho biết đó chỉ là một bệnh rối loạn cảm xúc nhẹ, có thể điều trị khỏi.

Tôi cứ nghĩ sự việc này chỉ là một tình tiết nhỏ, nhưng không ngờ cuối cùng nó lại trực tiếp đẩy tôi vào ngõ cụt.

Tôi đã có một khoảng thời gian rất hỗn loạn.

“Nghe nói Thẩm Hàn ở Sở Tài chính bị bệnh tâm thần.”

“Thì ra là anh ta bị bệnh thần kinh. Thảo nào trông anh ta thường lạnh lùng, chẳng giống người bình thường chút nào.”

“Anh ta còn chưa bị đình chỉ sao?”

Có vô số lời nói như thế.

Nhưng điều tôi nhớ rõ nhất là nụ cười đắc chí của Lý Cường và ánh mắt chán ghét của mẹ tôi khi bà nhìn tôi.

Tôi vẫn nhớ hôm đó thời tiết rất ảm đạm.

Lý Cường lắc điện thoại, đầy đắc ý nhìn tôi: “Thẩm Hàn, nhìn những bình luận ở cuối bài viết mà xem kìa, tất cả đều là về cậu đó, cmn cậu đừng hòng ảo tưởng nữa, nam thần c*̉a trường cái mẹ gì, còn không pahir đã bị tôi đá xuống mương sao, hahaha. ”

Nghe vậy, tôi chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Cường: “Cậu đây là tung tin đồn nhảm, là bạo lực mạng, tôi sẽ đến tìm hiệu trưởng tố cáo cậu. ”

Ngay lập tức Lý Cường liền tỏ vẻ hoảng sợ: “Không cần đi gặp thầy hiệu trưởng đâu, thực ra chỉ là tôi quá tức giận thôi, tại sao người con giá tôi thích lại đi tỏ tình với cậu cơ chứ. Tôi c*̃ng chỉ nhất thời tức giận thôi, lát nữa đăng bài giải thích sau. Đều là bạn bè chung ktx cả, không cần thiết làm quá vậy đâu. ”

“trước tôi nay tôi sẽ đăng bài làm rõ.”

Nhưng thay vì đợi được Lý Cường làm rõ, tôi đã đợi được mẹ tôi.

Lúc bà đến trường, không cần hỏi gì đã cho tôi ngay một cái tát, tôi luôn nhớ những lời bà nói hôm đó: “Sao tao lại sinh ra một đứa như mày cơ chứ, mắc bệnh tâm thần, làm mất hết thiể diện tao với bố mày, đã làm thủ tục nghỉ học cho mày rồi. Nhanh chóng thu dọn về nhà đi, đừng ở đây làm xấu mặt nữa. ”

Nhìn ánh mắt dửng dưng của mẹ, môi tôi mấp máy hai lần, nhưng cuối c*̀ng tôi vẫn không nói gì.

Tôi có thể nói gì?

Từ nhỏ đến lớn, bất kể tôi thích cái gì, bà c*̃ng đều nhìn tôi bằng ánh mắt đó.

Như thể tôi không phải là con của bà, mà là kẻ thù của bà vậy.

Chỉ cần tôi không đứng nhất trong kỳ thi, mọi thứ tôi làm đều sai.

Có giải thích c*̃ng vô nghĩa.

Về đến nhà, tôi nằm lên giường, không khỏi suy nghĩ hy vọng tôi không phải là Thẩm Hàn.

Chỉ cần làm một ngọn cỏ hay một con mèo còn tốt hơn.

Đến lúc tỉnh dậy, tôi thực sự biến thành một con mèo.

Và tôi đã được đón bởi một cô gái tên là “Lâm Vãn Kiều”.

Nhiều năm sau, chúng tôi kết hôn.

Nhưng tôi vẫn không thể quên được khoảng thời gian mà tôi đã trở thành một con mèo.

Chính cô ấy đã khiến tôi cảm nhận được niềm vui khi được sống.

Từng bước chữa lành vết thương cho tôi.

Tôi đã từng lạnh lùng và trống rỗng.

Nhưng may mắn thay đã gặp được một cô gái tỏa nắng, dũng cảm, hay cười.

Ngay cả khi tôi đang chìm trong vũng lầy,

Cô ấy vẫn sẽ kéo tôi ra bằng chính đôi tay của mình.

Cô ấy là người con gái duy nhất mà tôi thích, cô ấy tên là Lâm Vãn Kiều.

Hết.
 
Back
Top Bottom