Ngôn Tình Ánh Trăng Sáng Trong Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,336,212
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-trang-sang-trong-anh.jpg

Ánh Trăng Sáng Trong Anh
Tác giả: Phong Tiếp Minh Cầm
Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU

“Kiều Hi, em có biết mình đang làm gì không?

Cố Vị Nguyên vẫn không nhúc nhích, thanh âm rất thấp, khàn khàn gợi cảm, hơi thở quyến rũ phả vào mặt cô, trong nháy mắt cô cảm giác mặt mình nóng như lửa đốt.

Kiều Hi không biết lấy can đảm từ đâu, hai tay ôm lấy eo anh, cúi đầu không lên tiếng. Cơ thể Cố Vị Nguyên hơi cứng lại, trầm giọng hỏi cô: "Em có chắc bây giờ muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh không?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tình Yêu Dành Cho Anh
  • Hướng Đến Ánh Mặt Trời
  • Ánh Sao Ban ngày
  • Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 1


    “Kiều Hi, em có biết mình đang làm gì không?

    Cố Vị Nguyên vẫn không nhúc nhích, thanh âm rất thấp, khàn khàn gợi cảm, hơi thở quyến rũ phả vào mặt cô, trong nháy mắt cô cảm giác mặt mình nóng như lửa đốt.

    Kiều Hi không biết lấy can đảm từ đâu, hai tay ôm lấy eo anh, cúi đầu không lên tiếng. Cơ thể Cố Vị Nguyên hơi cứng lại, trầm giọng hỏi cô: “ Em có chắc bây giờ muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh không?”

    1. Mười giờ tối, Cố Vị Nguyên vẫn còn ở trong phòng làm việc, Kiều Hi buồn chán đợi anh trên ghế sopha, đợi mãi cô mất kiên nhẫn, rón rén bước đến phòng làm việc của anh.

    “ Cốc, cốc,…”

    “ Mời vào.”

    Giọng của Cố Vị Nguyên vang lên, trầm thấp và quyến rũ, là giọng nói mà Kiều Hi thích nhất, cô hít sâu để trấn tĩnh lại, sau đó chậm rãi bước vào phòng.

    “ Chuyện là…”

    Thân thể cô cứng ngắc, lúng túng chần chờ không nói tiếp, đợi một lúc thấy cô không nói gì, Cố Vị Nguyên đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn cô.

    “ Có chuyện gì à?”

    “ Em… Em muốn… Anh xong việc chưa?”

    Cô lắp bắp một lúc, khẽ nhắm mắt hai tay nắm chặt vội vàng nói:

    “ Anh,… tối nay anh ngủ với em được không?”

    “Cạch”

    Cây bút Cố Vị Nguyên đang cầm rơi xuống đất, anh kinh ngạc nhìn Kiều Hi nhất thời không biết nói gì. Thấy anh mãi không trả lời cô nóng nảy:

    “ Em.. ý của em là, tối nay anh sang phòng em ngủ được không, chỉ là tạm thời thôi”

    Kiều Hi lắp bắp giải thích sợ anh hiểu lầm

    “ Tại vì tối nay bố mẹ qua, em chỉ sợ bố mẹ biết chúng ta ngủ riêng phòng sẽ nghi ngờ nên, … cho nên em mới bảo vậy. Anh yên tâm, em sẽ không làm gì anh đâu.”

    “ Mình vừa nói cái quái gì vậy trời? Khác gì chột dạ đâu?”- Kiều Hi ảo não nghĩ

    “ Tối nay bố mẹ em đến ư? Mấy giờ? Để anh ra đón.”

    Liên tiếp mấy câu hỏi, mặt Kiều Hi càng đỏ nhưng trong lòng chợt thấy ấm áp, thấy Cố Vị Nguyên đã nhặt chiếc áo khoác trên sopha định ra ngoài cô vội vàng nói:

    “ Không cần đâu, bố mẹ em sắp đến rồi, giờ họ đang ở trên taxi”

    Cố Vị Nguyên khẽ cau mày, anh cúi xuống nhìn đồng hồ, 10h10. Thấy anh cau mày, cô vội vàng giải thích:

    “ Em thế, em không biết gì cả, bố mẹ xuống máy bay mới gọi cho em. Em bất đắc dĩ mới nhờ anh như vậy. Chứ không phải em muốn thế đâu. Hãy tin em.”

    Vì vậy cô đã rất vất vả mất hơn tiếng đồng hồ để nghĩ cách không để bố mẹ phát hiện hai người là vợ chồng Plastic.

    “Được vậy tối nay chúng ta… cùng nhau ngủ nha vợ.”
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 2


    Kiều Hi và Cố Vị Nguyên quen nhau qua một buổi xem mắt.

    Kiều Hi buồn chán đợi chờ đối tượng xem mắt của mình đến. Tối

    hôm qua cô thức đêm cày phim để tận 3 giờ sáng mới đi ngủ. 9h

    mẹ lôi cô dậy, chuẩn bị đến 10h thì nhét cô vào xe, chở cô đến nhà

    hàng rồi đi mất. Trước khi đi còn không quên đe dọa: “ Nếu hôm

    nay không thành công thì con đừng về nhà nữa nha.”

    Đây là lần xem mắt thứ 20 của cô, năm nay cô vừa tròn 30, số lần

    hẹn hò trên đầu ngón tay. Không tin tưởng bản thân cô có thể tự

    thoát ế, mẹ già nhà cô bắt cô đi xem mắt. Người hôm nay là do dì

    hai cô giới thiệu, nhưng đối phương không đưa ảnh chụp nhưng

    nếu cô nói với mẹ đối phương hẳn là quá xấu nên mới không đưa

    ảnh chụp thì chắc mẹ cô cạo đầu cô mất.

    “Tiểu Hi không phải dì nói con, nhưng mà con cũng ba mươi rồi,

    đừng kén chọn nữa. Đẹp trai cũng có mài ra ăn được đâu, đối

    phương là giáo sư đại học đó, quan trọng tính cách chứ ngoại hình

    có quan trọng đâu.”

    Kiều Hi im lặng nghe dì hai khuyên bảo, thật sự cô rất muốn nhắc

    nhở chính dì là người bảo cô rằng: “ Ngày nay không có nhan sắc

    khó lăn lộn lắm, không phải dì nói con chứ xem mắt trước hết phải

    xem nhan sắc của đối phương, mình lấy người ta là lấy cả đời, chưa

    kể nhan sắc còn di truyền cho đời sau nữa.”

    Lần này cô đến hơi sớm, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn. Vì vẫn

    còn ngái ngủ nên cô gục xuống, đến khi mở mắt, đối phương đến

    lúc nào không hay.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 3


    Ấn tượng đầu tiên của Kiều Hi về Cố Vị Nguyên có thể gói gọn

    trong đó là anh như một cơn gió xuân còn cảm giác của cô đối với

    anh gói gọn trong 3 từ đó là ch4y nước miếng.

    Cuối cùng thì ông trời cũng nghe thấy lời cầu nguyện của cô rồi.

    “ Xin lỗi cô, tôi có chút việc nên đến muộn.”

    Cố Vị Nguyên ngồi đối diện cô, khẽ gật đầu áy náy, ánh mắt đầy ôn

    nhu, hai mắt Kiều Hi sáng lên, mọi bất mãn của cô tan biến hết.

    Vội vàng ngồi thẳng lại, cô nói:

    “ Không sao, không sao tôi cũng mới tới.”

    Cố Vị Nguyên cười cười nhìn cô, anh gọi phục vụ mang menu ra

    cho cô, nháy mắt Kiều Hi biến thành quý cô trang nhã.

    “ Cảm ơn anh, nhưng tôi không kén ăn đâu nên anh gọi gì cũng được”

    Cô đưa lại thực đơn cho anh.

    “ Cô ăn cay được không?”

    “ Tôi không ăn được. Anh muốn ăn ư?”

    “ Tôi cũng không ăn cay được.”

    Anh hỏi vài câu nữa rồi đưa menu cho phục vụ. Khi anh ngẩng đầu

    lên thấy cô đang ngồi ngơ ngác nhìn anh, anh hơi ngại khẽ ho vài

    tiếng. Cô giật mình ngượng ngùng cười.

    Kiều Hi là một họa sĩ còn Cố Vị Nguyên là giáo sư kiến trúc của đại

    học T, tuy công việc khác nhau nhưng cũng không ít chủ đề chung.

    Mọi việc tưởng chừng thuận lợi thì hai mươi phút sau bi kịch xảy ra.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 4


    Kiều Hi bị dị ứng. Mặt cô đỏ ửng nổi mẩn đỏ li ti. Cố Vị Nguyên vội vàng lái xe đưa cô đến bệnh viện, khi Kiều Hi nằm trên giường bệnh, cô níu lấy áo anh khẽ hỏi:

    “ Nếu tôi bị xấu xí anh có chịu trách nhiệm không?”

    Cố Vị Nguyên áy náy nhìn cô, thấy anh gật đầu cô vui mừng nhảy dậy khỏi giường bệnh, kéo anh ra ngoài.

    “ Vậy thì bây giờ tôi muốn về nhà, tôi bị xấu rồi anh phải chịu trách nhiệm với tôi.”

    Kiều Hi vốn lười, làm gì cũng trì hoãn, theo như mẹ cô nói thì cô thuộc dạng nước đến chân mới nhảy. Cô cũng không nghĩ đến khi nhìn thấy Cố Vị Nguyên thì cô lại chủ động đến vậy thậm chí còn đe dọa ăn vạ anh ấy.

    Cố Vị Nguyên đưa cô về đến nhà không nói lời nào, Kiều Hi suốt dọc đường lo lắng, có khi nào mình làm lố quá không. Thậm chí cô còn quên không cầm thuốc mang về.

    Xe vừa dừng cô liền mở cửa. Cố Vị Nguyên vội gọi cô đưa cho cô đơn thuốc.

    Về đến nhà, thấy mẹ già ngồi đợi trên ghế sô pha, cô biết chắc mình tiêu rồi.

    “Ăn một bữa cũng vào bệnh viện được, con xem con đấy? Ai dà, ngày xưa mẹ con yêu cha con người theo đuổi còn xếp hàng từ đầu thôn đến cuối thôn vậy mà sao đến con lại như thế? Không được rồi, để mẹ xem lịch hẹn buổi xem mắt khác”

    Sau hôm đấy, Kiều Hi đợi Cố Vị Nguyên trả lời nhưng sau ba hôm vẫn không thấy anh hồi âm, cô mất dần kiên nhẫn, cũng hiểu rằng không hồi âm tức là thất bại rồi. Mất hai ngày trầm cảm, cô quyết định ra ngoài giải sầu cùng các chị em và lần nào về nhà cũng bị mẹ oanh tạc đi xem mắt.

    Vào ngày thứ tư, cô báo với mẹ rằng cô được mời đến Paris để tham gia một buổi triển lãm tranh lí do trùng hợp đến mức mẹ cô nghĩ ngờ cô lấy cớ để không phải đi xem mắt.

    " Không phải đâu mẹ iu, đây thật sự là một buổi triển lãm rất quan trọng, bỏ lỡ sẽ hối hận cả đời, chưa kể còn ảnh hưởng đến cả sự nghiệp của con đó."

    Thật ra cô muốn ra nước ngoài một thời gian để tránh mẹ già của cô suốt ngày hối cô đi xem mắt. Bố Kiều cũng ở một bên khuyên mẹ Kiều.

    " Em nói xem, đàn ông quan trọng nhưng sự nghiệp của con gái còn quan trọng hơn. Biết đâu con gái em ra nước ngoài một chuyến lại kiếm về cho em một chàng rể ngoại quốc thì sao?"

    Mẹ Kiều ậm ừ vài câu rồi ướm thử cái khăn mới đan 2 hôm trước lên cổ con gái.

    " Tôi không cần rể ngoại quốc, chỉ cần nó kiếm cho tôi một anh chàng Trung Quốc đẹp giai thôi."

    Nói xong còn không liếc xéo Kiều Hi:

    " Con mà rước con rể ngoại quốc về cho mẹ thì mẹ đánh gẫy chân con, có nghe chưa?"

    Kiều Hi xấu hổ, lấy vali xếp hành lí nhưng mới xếp được hai món thì mẹ Kiều có điện thoại:

    "Sao cơ? Cậu ấy đồng ý hả? Ai a? Tên là Cố... Cố Vị Nguyên à? À à... Cái gì? Kết hôn càng sớm càng tốt á? Không, tôi còn chưa biết mặt mũi ra sao với cả hôm trước Tiểu Hi xem mắt xong còn vào bệnh viện. Dì nói cho cậu ta biết chúng tôi kh...?"

    " Ơ cái con bé này, sao con giựt điện thoại của mẹ"

    "Dì ơi dì có nghe rõ không, cháu đồng ý, cháu đồng ý kết hôn ạ!"

    Mẹ Kiều tức giận dúi tay cầm vali vào tay cô rồi bảo:

    " Thế nào, không phải con bảo đi Pháp sao, giờ đi luôn cho mẹ, đi mấy tháng rồi hãy về."

    "Không mẹ iu quý của con ơi, con không đi đâu, con ở lại đây để lấy chồng cơ."

    Cuối cùng dưới sự năn nỉ của Kiều Hi, hai bên gia đình cũng có buổi gặp mặt. Mẹ Kiều khi đi thì mặt tối sầm, lúc về mặt tươi như hoa, xuân phong rạng rỡ. Trên đường về còn không ngớt lời khen Cố Vị Nguyên:

    "Em không nghĩ Tiều Hi lại kiếm được cho chúng ta một chàng rể tốt như thế."
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 5


    Sau khi cha mẹ hai bên gặp nhau, Kiều Hi và Cố Vị Nguyên nhanh chóng làm đám cưới bởi vì bà của anh muốn cháu trai mình nhanh chóng lấy vợ trước khi bà mất, để hoàn thành tâm nguyện của lão nhân gia nên hôn lễ tổ chức có hơi gấp.

    Kiều Hi không phản đối, đối với cô thì cô rất hai lòng về cuộc hôn nhân này, chỉ hơi lấn cấn về việc Cố Vị Nguyên chần chứ mấy hôm không trả lời nhưng mà cô cũng không hỏi lại anh. Bởi suy cho cùng hai người dù đã kết hôn nhưng vẫn kiểu tương kính như tân đôi bên vẫn còn ngượng ngùng.

    Giấy chứng nhận lấy xong, trong vòng 1 tháng hôn lễ của hai người cũng kết thúc tốt đẹp.

    Mặc dù cô thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng đây là lần đầu tiên ở chung với một người đàn ông nên cô vẫn chưa thích nghi được. Sau khi về chung một nhà, Cố Vị Nguyên hầu như làm hết mọi việc, anh dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn ngon đúng kiểu lên được phòng khách, xuống được phòng bếp Kiều Hi cô vậy mà vô được một ông chồng thập toàn thập mĩ rồi.

    Sau khi kết hôn, bạn thân Mao Ninh hẹn cô ra ngoài, cô ấy mời cô đi ăn tối để chúc mừng cô đã kết hôn sau đó lại than phiền về việc cô có chồng lại bỏ rơi bạn bè. Cô đành thành thật trả lời Mao Ninh và rồi cô chợt nhận ra, đúng là mình đã lấy chồng, chồng cô còn rất hoàn mĩ quan tâm chăm sóc cô từng chút một, nhưng mà hai người chưa có cùng nhau ở phương diện đó.

    Cố Vị Nguyên rất bận, anh ngâm mình hàng giờ trong thư phòng, nhưng cô biết anh rất bận nên không dám làm phiền chưa kể cô cảm giác ở phương diện đó hình như anh không có nhu cầu.

    Trước cô định sống mãi như vậy nhưng mà qua mấy ngày suy nghĩ cô quyết định mình phải phá vỡ tầng ngăn cách giữa hai người,may mắn sao ông trời không làm khó, cô bố mẹ cô lại đột xuất đến kiểm tra, một lí do không thể tuyệt vời hơn để cô bảo anh ngủ cùng. Dù sao thì việc hai vợ chồng cô là vợ chồng plastic mà để mẹ cô phát hiện thì cô sẽ tiêu đời.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 6


    Bố mẹ Kiều đến nhà hai vợ chồng cũng đã 11h tối, sợ phiền phức nên hai người đã ăn bên ngoài rồi mới đến đây. Lăn lộn cả nửa ngày, hai người mệt mỏi nên đi nghỉ ngơi ngay cũng không quên dặn hai vợ chồng đi ngủ sớm.

    Khi Kiều Hi chuyển đến, Cố Vị Nguyên đã nhường phòng ngủ chính cho cô, nên giờ phòng đó từ màu xám đậm đã được cô thay bằng màu hồng nhạt nữ tính.

    Thấy sự kinh ngạc trong mắt anh, cô có chút xấu hổ, ngại ngùng giải thích:

    “ Em… em thấy màu phòng có hơi đơn điệu nên mới chỉnh sửa một chút, nếu anh không thích thì để em đổi lại.”

    Anh lắc đầu, tỏ ý không cần, dù sao ngày đầu cô đến anh cũng đã nói giờ cô là chủ nhân của căn nhà nên cô ấy có thể thay đổi tùy ý.

    Sau khi tắm, Kiều Hi nằm trên giường nhìn Cố Vị Nguyên nằm trên sàn nhà, bối rối không biết làm gì.

    “ Anh có lạnh không?”

    Dù sao bây giờ cũng là tháng 12, dù trong nhà có bật lò sửa nhưng mặt đất không khỏi lạnh đi.

    “ Anh không lạnh, muộn rồi, em ngủ đi.”

    Cố Vị Nguyên nhắm mắt lại, rất nhanh đã truyền tới tiếng thở đều. Kiều Hi lại không tốt như vậy, cô trằn trọc ở trên giường, ngủ không được, lăn lộn trái phải một hồi sau đó vươn tay sờ mặt mặt.

    Cảm giác rất tốt mà, sao mà Cố Vị Nguyên lại bình tĩnh như vậy, chả nhẽ mình không có tý hấp dẫn nào?

    Nghĩ đến đây, Kiều Hi đột nhiên cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương nghiêm trọng. Càng nghĩ càng tức, cô đột ngột tung chăn, mò mẫm ra khỏi giường ngồi lên thảm, trực tiếp nâng cánh tay của Cố Vị Nguyên rồi nằm xuống.Trong bóng tối, Cố Vị Nguyên mở mắt, khàn khàn hỏi:

    “ Kiều Hi, em biết em đang làm gì không?”

    Cố Vị Nguyên nằm bất động, bởi vì kìm nén nên hơi thở anh hơi gấp, phả vào mặt cô khiến mặt cô nóng như phát sốt. Không biết dũng khí từ đâu ra cô vòng tay ôm chặt eo anh. Cô khẽ lẩm bẩm hỏi anh có coi cô là vợ anh không, anh ậm ừ, được nước cô hỏi tiếp, thế có phải là mối quan hệ hợp pháo không, anh lại ậm ừ, cuối cùng cô hỏi vậy tại sao anh lại không có hứng thú với em. Thấy anh im lặng không phản ứng gì, cô nóng nảy:

    “ Em là vợ anh, chúng ta lĩnh chứng đàng hoàng mà đến bây giờ em với anh vẫn chưa là vợ chồng thật sự. Em với anh hai người sinh lí hoàn toàn bình thường nhưng anh lại không có hứng thú với em. Mao Mao nói chỉ có thể thuộc một trong bốn khả năng sau:

    “ Thứ nhất, anh có người khác ở bên ngoài, thứ hai, anh không hề có tí xíu cảm giác nào với em, thứ ba, anh, khụ, thích đàn ông, thứ tư, đó là anh không được.”

    Trong bóng tối, Kiều Hi không thấy được gương mặt ngày càng đen của Cố Vị Nguyên đặc biệt là khi nghe đến câu cuối của cô anh còn khẽ nghiến răng.

    “Mao Mao là ai?”

    Anh thấp giọng hỏi, Kiều Hi nghe ra được sự tức giận của anh, nhưng mà cô cũng không để ý lắm bởi vì bây giờ cô thấy rất tủi thân.

    “ Đấy là bạn em, anh hỏi có gì không?”

    Nghe xong, anh không nói một lời nào, bế cô trở lại giường sau đó đè lên người cô.

    “ Bây giờ em có chắc chắn muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không?”

    Kiều Hi sửng sốt một lúc, sau đó mặt đỏ bừng, theo bản năng cô vội lắc đầu, sau đó lại gật đầu, thấy anh định đứng dậy cô vội vàng kéo anh lại. Lý trí cô mách bảo, bây giờ cô phải nắm bắt thời cơ nếu không khi bố mẹ dời đi thì họ lại trở về mốc ban đầu.

    Cô nhất định không để chuyện đó xảy ra.

    Cố Vị Nguyên cố đẩy cô ra, anh cố nhẫn nhịn hỏi cô lần cuối:

    “ Kiều Hi, anh hỏi em lần cuối, em có chắc chắn không? Anh không muốn em vì bốc đồng mà sau này hối hận.”

    Kiều Hi thở gấp, trực tiếp ôm gáy anh, giọng đầy khiêu khích:

    “ Vợ chồng hợp pháp làm chuyện này là đương nhiên, có gì mà em phải hối hận.”
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 7


    Kiều Hi tỉnh lại vào giữa trưa ngày hôm sau. Cô trở mình, thân thể đau nhức. Mẹ Kiều đi vào, lần đầu tiên trong 30 năm cuộc đời cô không thấy mẹ mắng cô vì dậy muộn, ngược lại mặt mẹ cô còn rạng rỡ như hoa nở.

    “ Con dậy rồi à? Nhanh xuống ăn sáng, nay mẹ hầm canh gà còn làm một bàn toàn món con thích.”

    Kiều Hi ngượng ngùng, cô kéo chăn che kín mặt nhưng lại bị mẹ kéo ra.

    “Con bé này, việc gì phải ngại ngùng, mẹ hiểu hết mà. Thôi dậy đi.”

    Kiều Hi xấu hổ không nói lên lời, mặt đỏ bừng.

    “ Mẹ thật là…”

    “ Mẹ làm sao? Còn không phải hai đứa hôm qua ầm ĩ khuya như thế hả? Hai đứa vợ chồng son nhiệt tình cũng là bình thường, mẹ hiểu mà.”

    “ Vậy là hôm qua mẹ đứng ở ngoài phòng con ư?”

    “ Không có, mẹ chỉ đi ngang qua thôi.”

    “ Con không tin. Lão Kiều, ba đưa vợ ba về nhà đi.”
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 8


    Anh họ của Kiều Hi có việc ở thành phố nên ghé qua nhà cô thăm hai hôm, trước khi đi còn để cho cô vô số đồ bổ.

    “ Nhung hươu và nhân sâm là của dì con cho, đều là đồ bổ có thời gian con nhớ nấu để hai vợ chồng bồi bổ, hai đứa nhanh có kế hoạch sinh con đi, chậm nhất là nửa năm nữa có biết không?”

    Trước khi về, mẹ Kiều còn không quên dặn dò cô mấy việc vặt khác. Cô tiễn bố mẹ ra sân bay sau đó về nhà ngủ bù đến 11h mới dậy.

    Cố Vị Nguyên gửi tin nhắn bảo anh ăn cơm ở trường cô ở nhà nhớ ăn cơm đúng giờ. Cô buồn chán, vào bếp kiếm thứ gì đó ăn tạm thì đã thấy mẹ nấu sẵn một nồi chân giò hầm, cô cầm tờ ghi chú mẹ để lại:

    “ Mẹ hầm sẵn một nồi chân giò cho con, mang một phần cho Vị Nguyên biết không? Cố gắng gắn kết tình cảm vợ chồng rồi nhanh có cháu ngoại cho mẹ.”

    Để không phụ lòng mẹ, Kiều Hi vui vẻ đến trường tìm Cố Vị Nguyên ăn trưa. Kết quả, đồng nghiệp của anh nói một câu khiến tâm trạng vui vẻ của cô biến mất luôn.. Anh không có ở đó. Mấy người trong văn phòng còn hỏi cô đến tìm Cố Vị Nguyên có việc gì.

    Lần đầu tiên cô đến văn phòng của anh nên cô chuẩn bị trang phục khá kĩ lưỡng, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ quyến rũ.

    “ Tôi là…”

    “Ông trời thật bất công, lão Cố ngày nào cũng có mỹ nữ tới tìm, rõ ràng tôi với lão cùng độc thân như nhau mà tại sao tôi không được như thế?”

    Kiều Hi chưa nói xong, một đồng nghiệp của Cố Vị Nguyên đã lắc đầu cảm thán khiến mọi người xung quanh đều bật cười nhưng mà cô thì không thấy buồn cười chút nào.

    Anh còn độc thân? Ý là gì? Chẳng ai biết anh đã kết hôn ư?

    “ Cho tôi hỏi một chút, mọi người không biết là Cố Vị Nguyên đã kết hôn ư?”

    “Kết hôn ư? Làm sao có thể?”

    Mọi người trong phòng nhìn cô đầy khó hiểu. Đúng lúc đó, Cố Vị Nguyên bước vào, anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô. Anh vừa định nói gì đó thì cô đã đứng dậy, nhét cặp lòng vào tay anh:

    “ Mẹ tôi bảo mang đến cho anh, anh không muốn ăn thì đưa cho mọi người không thì vứt cũng được.”

    Nói xong, cô đẩy anh rồi đi ra ngoài, đi được vài bước, cô quay lại, cầm lấy tay anh rồi buông ra. Cô chạy một mạch mặc kệ Cố Vị Nguyên cố gọi cô.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 9


    Khi đến cổng trường thì Mao Ninh gọi đến. Mao Ninh đang làm cho một tạp chí thời trang, anh ấy gọi báo cho Kiều Hi rằng tạp chí của anh ấy muốn có một buổi phỏng vấn đặc quyền với cô và hỏi cô có thời gian rảnh không. Cô đồng ý và đến tận 7 giờ tối hai người mới xong. Mao Ninh mời cô ăn tối coi như cảm ơn. Sau khi uống vài ly, Kiều Hi đã say mềm, cô lớn tiếng chửi:

    “ Cố Vị Nguyên là đồ tồi, đồ giả dối. Chị đây chưa đủ tốt hay gì? Mình đã kết hôn lâu như thế rồi mà đồng nghiệp của hắn còn không biết là hắn đã kết hôn, cậu thấy có nực cười không? Hóa ra, hắn sợ mọi người biết mình kết hôn nên đeo nhẫn lúc ở nhà rồi khi ở trường thì không đeo. Bạn nghĩ đi, có tức không cơ chứ?”

    Kiều Hi càng uống càng thấy tủi thân, cô càng uống càng chửi, giọng mỗi lúc một to hơn, Mao Ninh phải che miệng cô lại.

    “ Bà cô trẻ của tôi ơi, nhỏ giọng một chút, ngại quá trời.”

    Lúc sáng khi thấy cô đồng ý nhận phỏng vấn là anh đã thấy có điềm rồi, bà cô trẻ này ngại nhất là lộ mặt trước truyền thông, trong giới cô vô cùng nổi tiếng bời tài năng trời phú của mình nhưng mà thông tin của cô lại vô cùng ít ỏi đấy là lí do mà vô số báo và tạp chí muốn phỏng vấn cô nhưng đều bị từ chối.

    Ngồi nghe nãy giờ, anh cũng hiểu sơ sơ nguyên nhân, hóa ra là do Cố Vị Nguyên. Chắc hẳn hai vợ chồng lại giận dỗi nhau nên cô ấy nhận phỏng vấn để chứng minh giá trị bản thân.

    Tự dưng trong đầu anh nảy ra một ý tưởng, thôi thì coi như giúp bạn mình sớm ngày tu thành chính quả vậy. Anh lái xe đưa Kiều Hi về nhà, Cố Vị Nguyên mở cửa thấy Mao Ninh đang cõng Kiều Hi, sắc mặt có chút khó coi. Đỡ cô từ trên lưng Mao Ninh, anh định đóng luôn cửa, không có ý định mời Mao Ninh vào nhà. Mao Ninh vội đưa điện thoại của Kiều Hi cho anh và không quên dặn:

    “ Kiều Kiều nhìn có vẻ vô tư nhưng thật ra cô ấy rất nhạy cảm. Nếu buổi chiều anh gọi nhiều cuộc điện thoại thế mà cô ấy đều không nghe, sao anh không nghĩ lý do vì sao? Sáng cô ấy đến trường tìm anh ăn trưa nhưng đồng nghiệp của anh lại không biết anh đã kết hôn? Anh lại còn không đeo nhẫn?”

    Mao Ninh thấy anh vẫn còn nhìn mình đầy phòng bị thì không khỏi bật cười:

    “ Anh yên tâm, tôi là bạn thân của Kiều Kiều, nếu có đào góc tường thật thì người tôi muốn đào cũng là anh.”
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 10


    Sáng hôm sau, Kiều Hi tỉnh lại. Đầu óc cô choáng váng, đau như búa bổ, cô giật mình khi thấy anh đang nằm bên cạnh.

    “Anh… tại sao anh lại nằm ở đây?”

    “ À, tại sáng nay không có tiết học.”

    Kiều Hi đỏ mặt, ngẫm lại thì chuyện hôm qua cô cũng không thể hoàn toàn trách anh, hai người lấy nhau cũng không trên cơ sở tình cảm chỉ vì phù hợp mà thôi. Lấy nhau về cô rung động với anh còn anh thì không chắc.

    Từ hôm bố mẹ về, hai người không chung giường nữa vì thế sáng nay cô thấy ngạc nhiên khi thấy anh nằm bên cạnh. Cố Vị Nguyên dường như rất mệt mỏi, anh ôm cô ngủ tiếp. Lần thứ hai cô tỉnh lại thấy Cố Vị Nguyên đang nghiêng người ngắm cô. Anh cúi đầu, hôn trán cô.

    “Tối nay đi ăn tối với anh nhé.”

    6h30 tối, Cố Vị Nguyên dẫn Kiều Hi đến một nhà hàng, trong phòng bao có hơn chục người, cô nhìn thoáng qua có vài người là đồng nghiệp của anh.

    Anh nắm tay cô, chiếc nhẫn cưới khiến mọi người lóa mắt

    “ Xin giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi, Kiều Hi.”
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 11


    Dạo gần đây, Mao Ninh thấy tâm trạng của Kiều Hi vô cùng tốt, lúc nào cũng lâng lâng như thể vừa trúng độc đắc.

    “ Sao đợt này cậu phởn thế? Có chuyện gì vui à?”

    “ Hôm trước, Cố Vị Nguyên dẫn tôi đi ăn với bạn của anh ấy, rồi thông báo chúng tôi đã kết hôn.”

    Nghe xong, Mao Ninh cũng mừng thay cho cô nhưng anh vẫn khịt mũi hỏi:

    “ Vậy sao đợt trước lại giấu diếm việc kết hôn hơn nữa lại còn không đeo nhẫn cưới, như thế không phải tra nam thì là gì?”

    Kiều Hi đá anh hai cái, rồi giải thích cho anh:

    “ Hôm đó, Cố Vị Nguyên đã giải thích cho mình rồi, anh ấy sợ mình khó chịu. Lúc đầu, mình còn thấy khó hiểu nhưng chỉ trong vòng nửa tháng mình liền biết vì sao.

    Cậu không biết đâu, khi nghe tin Cố Vị Nguyên kết hôn, hầu như ngày nào cũng có bạn bè và đồng nghiệp của anh tới. Lúc đầu mình thấy khá vui vẻ nhưng sau thấy phiền quá.

    Đấy là chưa kể, sinh viên của anh cũng muốn mời bọn mình ăn tối, lấy mĩ danh là “chào đón sư nương”. Họ còn yêu cầu thêm bạn WeChat nữa, nhiều lắm luôn á. Nhưng mà nghĩ kỹ thì mình thấy cũng vui. Vì mình thấy bọn mình đang cố gắng hòa nhập vào cuộc sông của nhau.” và mình nhận ra càng ngày mình càng thích Cố Vị Nguyên mất rồi.

    Quen bạn của Cố Vị Nguyên cô thấy họ rất tốt, nhiệt tình lại hòa đồng ngoại trừ một người.

    Trần Hân, đồng nghiệp của Cố Vị Nguyên, hình tượng tiêu biểu cho phụ nữ thời đại mới.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 12


    “ Nghe nói cô với Vị Nguyên quen biết qua xem mắt, cô Kiều à, thật sự cô rất xinh đẹp nhưng mà cô không hợp với Vị Nguyên.”

    Tình địch gặp nhau liền đỏ mắt là có thật. Sau khi biết Cố Vị Nguyên kết hôn với cô, Trần Hân đã hẹn cô đi uống cà phê. Vừa mới gặp nhau, cô ấy đã ra đòn phủ đầu.

    Kiều Hi nhẹ nhàng trả lời:

    “ Không hợp nhau ư? Vậy theo cô Trần đây thì ai hợp với anh ấy, là cô ư? Thứ cho tôi nói thẳng, hai người quen biết lâu năm như vậy, nếu anh ấy chọn cô thì làm gì có chuyện tôi trở thành vợ anh ấy phải không?”

    Nghe cô mỉa mai như vậy, Trần Hân tức đỏ mắt, kìm lại một chút, cô ta khẽ cười mỉm:

    “Cô chỉ là vợ anh ấy thôi chứ cũng chẳng phải là người anh ấy yêu? Sao cô không nghĩ xem vì sao anh ấy độc thân bao nhiêu năm rồi lại đột nhiên lấy cô, chẳng phải vì cô giống với ánh trăng sáng của anh ấy ư? Thật đáng thương, suy cho cùng cô cũng chỉ là thế thân thôi. Cô đã nhìn thấy ví của anh ấy chưa? Trong đó, anh ấy có để một tấm ảnh của cô gái mà anh ấy thích rất lâu rồi.”

    Thực sự thì Kiều Hi cũng từng suy nghĩ vì sao mà Cố Vị Nguyên hoàn hảo như vậy mà lại độc thân từng đó năm, thì ra là có nguyên nhân như cô ta bảo ư?

    Cố Vị Nguyên về đến nhà thấy Kiều Hi đã ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha, anh lo lắng ngồi xuống sờ trán cô:

    “ Em sao thế? Mệt à?”

    Kiều Hi mím môi, muốn hỏi anh nhưng lại sợ anh nói sự thật đúng như vậy, suy nghĩ một lúc, cô rụt rè hỏi anh:

    “ Anh có thể cho em xem ví được không?”

    Anh hơi sửng sốt, cô vội giải thích:

    “ Chuyện là sắp đến Tết mà em thấy ví anh cũng hơi cũ nên muốn mua ví mới cho anh. Em muốn xem kiểu dáng nó như thế nào?”

    Cố Vị Nguyên quay người, lấy chiếc ví trong túi áo đưa cho Kiều Hi, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, anh chần chờ một lúc. Chính bởi sự do dự này mà cô khẳng định những gì mà Trần Hân nói là đúng, anh có bí mật.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 13


    Cuối cùng thì Kiều Hi cũng không thấy được ảnh chụp vì khi Cố Vị Nguyên chưa kịp đặt ví vào tay của cô, cô đã tìm cớ chạy ra ngoài rồi. Khi Mao Ninh đến đón cô, cô đã say khướt nằm gục trên bar. Về đến nhà, không thấy Cố Vị Nguyên đâu nên anh đành dìu cô lên sô pha, rồi đi pha trà giải rượu.

    “Thôi nào, đừng khóc nữa. Dạy uống cốc nước cho tỉnh rượu đi. Mà chẳng phải cậu muốn vẽ tranh khỏa thân ư? Anh đây làm mẫu cho em vẽ, thấy sao?”

    Kiều Hi sững sờ mở to mắt, sau đó lấy gối đập anh mấy phất, hét to:

    “ Đồ bi3n thái! Ai thèm vẽ anh! Nếu vẽ thì cũng là vẽ chồng mình bạn biết chưa? Tôi chỉ muốn Cố Vị Nguyên làm người mẫu của tôi thôi vậy mà đồ tồi đó lại có ánh trăng sáng. Đàn ông đều là một lũ đểu hết. Hức à trừ bố mình ra.”

    “Thôi thôi được rồi, chúng ta là chị em tốt, tôi chỉ đùa một câu thôi mà. Bây giờ cậu vào phòng vẽ, tự vẽ mình đi, vẽ bản thân mình còn tốt hơn tìm mẫu khác phải không? Chưa kể đó còn là cống hiến vì nghệ thuật.”

    Dẫn Kiều Hi vào phòng xong, Mao Ninh nhẹ nhàng đóng của sau đó lấy điện thoại của cô nhắn cho Cố Vị Nguyên giục anh về nhà gấp.

    Nhận được tin nhắn của Kiều Hi, anh nhanh chóng chạy về nhà sợ cô gặp chuyện. Vừa mở cửa phòng tầng hai, anh đã thấy khung cảnh kiều diễm trước mặt mình. Kiều Hi đang khỏa thân, cô ngắm mình trong gương rồi vẽ.

    Và sau đó luận lí thành chương hai người có một đêm mặn nồng.
     
    Ánh Trăng Sáng Trong Anh
    Chương 14: Hoàn


    Lại một buổi sáng tỉnh dậy mà người cô không có chỗ nào không ê ẩm, Kiều Hi thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Cố Vị Nguyên mở cửa, anh đưa cho cô điện thoại, vừa mở ra đã cuộc gọi của Mao Ninh.

    “Thế nào rồi bạn ơi? Tôi nói mà, không có việc gì mà lăn giường không giải quyết được. Vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa không sai được, có biết không? Hì hì, bạn không cần cảm ơn mình đâu.”

    “ Mao Ninh, bà đây chân thành cảm ơn cậu, cậu cút đi.”

    Kiều Hi thẹn quá hóa giận, cô cúp máy, ngước lên lại bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Cố Vị Nguyên cô đỏ măt, vội vàng trùm chăn kín người.

    “Tối hôm qua không có chuyện gì xảy ra đúng không anh?”

    Kiều Hi nói xong hận không thể tát mình một cái, rõ ràng cơ thể dù sạch sẽ nhưng cảm giác ê ẩm quen thuộc kia thì không thể nào có không có chuyện xảy ra được. Từ cuộc điện thoại của Mao Ninh kí ức ngày hôm qua của cô lần lượt ùa về, từ việc cô vẽ khỏa thân, rồi Cố Vị Nguyên mở của bước vào phòng, sau đó hai người bọn họ,…

    Cho dù là vô tình nhưng bây giờ cô thấy rối quá.

    Thấy cô xấu hổ, Cố Vị Nguyên cười cưng chiều, anh vén chăn rồi nằm xuống vươn tay ôm cô vào lòng. Anh cầm ví đưa cho cô:

    “Kiều Hi, mở ví ra đi em.”

    Thấy cô bất động, anh đành tự mở ví đưa cho cô xem. Là một bức ảnh chụp tập thể, Cố Vị Nguyên đứng bên cạnh một cô gái, nhưng mà nhìn kĩ lại cô gái này vậy mà chính là cô.

    “ Ơ, em và anh, sao có thể chứ? Đây là ảnh chụp từ khi nào? Sao em không biết.”

    “ Lúc đó em nổi tiếng như vậy, sao có thể biết anh mà nhớ chứ?”

    “Ý anh là sao?”

    “ Kiều Hi, em phải nhớ rằng điều quan trọng nhất giữa hai vợ chồng là phải thẳng thắn và tin tưởng lẫn nhau, em muốn biết gì có thể trực tiếp hỏi anh, không hài lòng gì thì nói với anh, có biết không?”

    “ Thật sự cái gì cũng có thể hỏi ư?”

    Thấy anh gật đầu cô hỏi một tràng

    “ Mối quan hệ của anh với Trần Hi là gì? Chẳng nhẽ chỉ là đồng nghiệp ư?Vậy tại sao cô ta biết bức ảnh này?”

    “ Bức ảnh này chỉ có 2 người đồng nghiệp nam trong văn phòng biết, có thể cô ấy nghe họ kể. Còn quan hệ giữa anh và cô ấy chỉ là đồng nghiệp bình thường không thể bình thường hơn.”

    “Vậy còn buổi xem mắt? Tại sao anh không liên lạc với em luôn mà lại đợt mấy hôm sau?”

    “ Chẳng phải là cho em suy nghĩ cẩn thận sao? Sợ em bốc đồng sau lại hối hận.”

    “ Làm gì có chuyện đó. Vậy còn sau khi kết hôn, sao anh không muốn động phòng?”

    “ Anh muốn em tự nguyên, tự mình giao bản thân cho anh. Cô ngốc ạ.”

    “ Vậy anh thích em từ khi nào?”

    “ Từ lúc cất bức ảnh đó vào ví là anh thích em rồi.”

    Cô xoay người đè anh xuống giọng đe dọa:

    “ Vậy thì chồng à, anh còn giấu em gì không? Thẳng thắn được khoan hồng còn lừa dối bị nghiêm trị.”

    Anh lật người, đảo khách thành chủ, ghé sát tai cô thì thầm:

    “ Còn một chuyện anh giấu em, đó chính là mẹ ngày nào cũng gọi điện giục chúng ta mau mau sinh cháu cho bà. Nên giờ chúng ta cố gắng nhé.”

    Hết.
     
    Back
    Top Bottom