Khác Ánh trăng |Hyunlix|

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
403527675-256-k896146.jpg

Ánh Trăng |Hyunlix|
Tác giả: Thaonguyn127
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

。˚.𖧧 𑁍 𖧧.˚。



otp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tận Thế Doanh Địa
  • Dã Thú Ma Pháp Sư - Y Lạc Thành Hỏa
  • BẠO HÀNH
  • Kimetsu no Yaiba X OC: Cánh cửa cuộc đời. Sự can...
  • [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
  • khi hội anh em cây khế xuyên không
  • Ánh Trăng |Hyunlix|
    🌕


    Đêm đó, gió lùa qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng như một lời thì thầm.

    Hyunjin ngồi bên khung cửa, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra bầu trời đen sẫm.

    Căn phòng của anh lạnh đến mức ngay cả hơi thở cũng hóa sương.

    Thành phố vẫn sáng đèn — nhưng tim anh thì không.

    Những ngày vừa qua, Hyunjin sống như một cái bóng.

    Anh không còn viết, không còn vẽ, không còn biết mình đang chờ đợi điều gì.

    Chỉ có ánh trăng mỗi đêm là đến, rọi vào tường một vệt sáng mờ nhạt, rồi biến mất khi bình minh chạm tới.

    Một đêm nọ, giữa khoảng lặng và cô độc đó, Felix xuất hiện.

    Cậu đứng dưới ánh trăng, mái tóc bạc như được dệt từ chính ánh sáng ấy, đôi mắt mang sắc nâu ấm áp như ngọn nến le lói giữa cơn bão.

    Hyunjin không biết cậu từ đâu tới.

    Có lẽ là một vị khách lạc đường, hoặc... chỉ là mảnh tưởng tượng anh tự dệt ra để xoa dịu lòng mình.

    “Anh đang buồn à?” – giọng Felix trong veo, như làn gió đêm chạm vào da.

    Hyunjin mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi.

    “Không.

    Chỉ là... tôi đã quên mất cảm giác hạnh phúc là như thế nào.”

    Felix bước tới gần, ngồi xuống bên cạnh anh.

    “Vậy hãy để em nhắc lại cho anh nhé.”

    Cậu giơ tay, chạm nhẹ lên ngực Hyunjin.

    Ánh sáng tràn ra từ lòng bàn tay, ấm áp, lan khắp căn phòng.

    Và khi ánh sáng ấy rọi lên bức tường, mọi thứ trở nên lung linh, như thể cả thế giới này được rửa sạch nỗi buồn.

    Từ đêm đó, Felix đến mỗi tối.

    Hai người ngồi bên nhau, nói về những điều không ai khác từng nghe — về những bức tranh dang dở, những vết thương chưa kịp lành, về những lần Hyunjin muốn biến mất nhưng lại chẳng đủ can đảm.

    Felix chỉ lắng nghe.

    Không khuyên nhủ, không phán xét.

    Chỉ hiện diện — như ánh trăng soi rọi, hiền lành mà bền bỉ.

    Vào một buổi tối nọ, khi Felix ngồi bên anh, ánh trăng ngoài cửa sổ rơi xuống như dòng sữa bạc.

    “Anh biết không,” Felix khẽ nói, “mọi giấc mơ đều kết thúc... nhưng cảm xúc thì vẫn ở lại.”

    Hyunjin chưa kịp đáp, ánh sáng quanh cậu dần nhòe đi.

    “Felix—”

    Anh đưa tay ra, nhưng chỉ còn chạm được vào không khí.

    Và rồi… im lặng.

    Hyunjin choàng tỉnh.

    Ánh nắng sáng sớm xuyên qua rèm, vàng và ấm như hơi thở.

    Bên cạnh anh không có ai.

    Chỉ có một vệt sáng bạc còn sót lại trên gối, như thể ánh trăng vẫn chưa kịp tan.

    Anh ngồi dậy, hít một hơi thật sâu.

    Không có dấu vết gì chứng minh Felix từng tồn tại.

    Chỉ có trái tim anh — vẫn còn đang đập, nhưng giờ đã nhẹ hơn, ấm hơn, như được ai đó sưởi lại bằng cả bầu trời.

    Đêm hôm ấy, Hyunjin lại ngồi bên cửa sổ.

    Trăng tròn và sáng đến mức khiến người ta nhói lòng.

    Anh nhìn lên bầu trời, khẽ thì thầm:

    “Em đi rồi à, ánh trăng của tôi?”

    Và trong khoảnh khắc ấy, một cơn gió lướt qua — ấm đến kỳ lạ, như bàn tay quen thuộc vừa chạm vào má anh.

    Hyunjin mỉm cười.

    Anh mở cuốn sổ phác thảo, nét bút đầu tiên khẽ run nhưng vững vàng.

    Anh bắt đầu vẽ lại khuôn mặt ấy — đôi mắt ánh nâu, nụ cười dịu dàng, và thứ ánh sáng mềm mại phủ quanh.

    Felix, có thể chỉ là giấc mơ.

    Nhưng giấc mơ ấy đã dạy anh cách tin vào điều thật.

    Và ánh trăng vẫn còn đó — như thể chưa từng rời đi.

    ╞═════𖠁𐂃𖠁═════╡

    End.
     
    Back
    Top Dưới