Khác Ánh sáng trong đêm tối

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406717375-256-k648752.jpg

Ánh Sáng Trong Đêm Tối
Tác giả: Roobie_boobie
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

˗ˋˏ ♡ ˎˊ˗
Bài tập ở trường ạ ahihihiiihiiiihihihiihi
!Vì là bài tập, chỉ đăng lên cho vui nên nếu có gì đó bạn cảm thấy thân thuộc như được nghe hay đọc từ đâu đó, mong bạn sẽ bỏ qua và típ tục trải nghiệp này nhé ạ!

Book cover - từ design, inspo ảnh trên Pin
Nhân vật chưa có tên chính thức, các pạn có thể tự tưởng tượng ra tên cho nhân vật để có trải nghiệm hay hơn nhé ạ!

Nếu có sai sót hay tình tiết khó hiểu nào, mong các pạn sẽ góp ý cho mìn ạ!

Mong các pạn sẽ yêu thích truyện của mìn ạ!

˗ˋˏ ♡ ˎˊ˗



đường​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • Từ vô danh đến huyền thoại
  • Ánh Sáng Trong Đêm Tối
    Mở đầu


    Tôi đã mong đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi.

    Căn nhà tồi tàn bị bao quanh bởi vòng vây của những chiếc xe cảnh sát hòa vào ánh đèn đỏ xanh và những tiếng còi cảnh sát xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

    Cuối cùng,kẻ bạo hành man rợ ấy đã bị bắt.

    Căn nhà xập xệ, nhỏ bé ấy cứ thể bị rọi sáng bởi những ánh đèn trên tay các chú cảnh sát.

    Trong căn nhà, là một người con gái chi chít những vết thương khắp người.

    Có những vết còn mới đang rỉ từng giọt xuống sàn, lại có những vết đánh man rợ đỏ thắm đã khô từ lâu.

    Hình ảnh người con gái ấy khiến cho những người cảnh sát cũng phải hít vào một hơi lạnh.

    Cô gái trông như một người học sinh cấp ba, đáng ra nên được trải qua một tuổi thời thanh xuân đầy rực rỡ.

    Căn nhà từng là nơi chứa đựng những tiếng cười rộn ràng, từng là tổ ấm của một gia đình ba người hạnh phúc.

    Ánh sáng ban mai từng nhảy múa qua khung cửa sổ, soi sáng những con thỏ bông đầy màu sắc, trông thật ấm cúng biết bao.

    Đó từng là nơi tôi luôn mong đợi được trở về sau mỗi buổi học, là nơi tôi luôn mong đợi được ăn những món ăn hoàn mỹ do chính tay người mẹ của tôi làm.

    Giờ đây, nó chỉ còn là địa ngục giam giữ sự hồn nhiên của một đứa trẻ nơi mà đứa trẻ ấy từng coi là 'nhà', còn là nơi còn là nơi chờ đợi những cái đánh lạnh lẽo từ người cha say rượu của tôi.
     
    Ánh Sáng Trong Đêm Tối
    Đêm tối


    Mọi thứ chuyển xấu khi mà cha tôi làm ăn thua lỗ, mọi tài sản trong nhà đều bị thu giữ.

    Mẹ tôi khi ấy đã rất tức giận, giận vì ông quá hồ đồ, giận vì ông ham giàu mà không ngần ngại chấp nhận lời đề nghị ấy, giận vì hình ảnh người bà thương yêu giờ đây trông tàn tạ đến khổ, giận vì... bà thương ông ấy.

    Ông ta đâu hay biết, những cuộc cãi vã nảy lửa của hai người đề vì mẹ lo cho cha, sợ rằng ông sẽ vì tiền mà liều mạng tham gia sòng bài, rồi cứ thế trở thành một con bạc nghiện rượu.

    Dần dần, những tiếng cãi vã căng thẳng hi ấy đã biến mất, thay vào đó là những cái đánh man rợ hòa vào tiếng khóc xé lòng của mẹ tôi.

    Tôi tưởng mẹ sẽ chọn bỏ ông mà mang tôi cùng đi đến một tổ ấm mới.

    Thế mà bà lại yêu ông đến mù quáng.

    Hằng đêm, sau trận đánh hành hạ của cha, mẹ chỉ ôm tôi vào lòng, khóc thút thít "Mẹ tin ba chỉ đang suy nghĩ hồ đồ thôi, rồi ông ấy cũng sẽ suy nghĩ lại rồi đầu lại từ đầu thôi...".

    Tôi nghe điều ấy đến chán ngán, ngán cái sự yêu thương mù quáng của bà dành cho ông ta, ngán cái sự tin tưởng mù mịt không kết quả ấy.

    Rồi một ngày, cuộc cãi vã lại nổ ra, nhưng tâm trạng của cha trông rất tệ, chắc hản ông ấy đã thua rất nhiền vào hôm nay.

    Trong cơn tức giận, ông vồ dấy con dao, một nhát đâm thẳng vào ngực mẹ, nơi trái tim đang đập liên hồi trong cơn sợ hãi.

    Máu văng tung tóe khắp sàn nhà, bó hoa trắng đã úa tàn theo tháng năm được đặt tạm bên ghế sô pha dần thấm đỏ những vết máu đỏ thẫm.

    Căn nhà nồng nặc mùi thanh nồng của máu, hòa với ánh đèn chập chờn càng thêm sợ hãi.

    Sau cơn điên loạn, ông ta dần tỉnh lại, nhận ra điều mình vừa làm, ông ta chỉ biết hoảng loạn giấu cái xác lạnh dần của mẹ tôi vào căn hầm, lau những vết máu loang lổ trên sàn nhà gỗ và bức tường đen, rồi cứ thế đi ngủ như chẳng có gì xảy ra.

    Năm ấy, đã tở thành một nỗi ám ảnh tột cùng trong trẻ mười ba tuổi.

    Tôi cứ thế, ngồi thẫn thờ trong góc phòng, cảnh tượng kinh hoàng ấy vẫn cứ lảng vảng trong tâm trí tôi, không cách nào rời đi.

    Không, mẹ chưa chết, mùi máu ấy à của con gà mẹ chặt ra làm món ăn thôi.Mẹ chỉ ra chợ mua chút đồ thôi.

    Mẹ chưa chết.

    Tôi đã tự lừa dối bản thân, tự lừa dối rằng mẹ còn sống.

    Tôi chẳng thể chấp nhận được cái chết của bà ấy.

    Tôi đã chứng kiến cảnh bà ấy bị từng nhát dao sắc lạnh của kẻ tệ bạc ấy đâm thẳng vào tim, mà chẳng thể can ngăn ông ta.

    Tôi nhớ mẹ lắm, chẳng tả nổi cái nỗi nhớ ấy, chỉ biết rằng, mỗi khi nghĩ đến hình ảnh của bà, tim tôi lại bất giác nhói lên một cơn đau âm ỉ chẳng thế nói tên.
     
    Ánh Sáng Trong Đêm Tối
    Ánh sáng


    Không còn mẹ làm thứ để xả cơn tức,tôi lại trở thành người tiếp theo phải hứng chịu những cơn hành hạ của kẻ say rượu tàn bạo trong những ngày liên tiếp và về sau.

    Cuộc sống của tôi cứ thế tiếp diễn, chẳng có hồi kết.

    Nhìn thấy hình ảnh tôi liên xuất hiện với những vết đánh mới cho bị hắn đánh, các bạn học cùng lớp ai nấy đều liên tục hỏi thăm, lo lắng cho tôi, thế mà tôi chỉ biết nói dối rằng bị mèo nhà tôi cào, cho dù đến cả việc được đụng vào mèo còn khó khăn với tôi nữa là.

    Nhưng tôi chẳng thể đặt niềm tin vào ai nữa, những lần đánh đập của cha, những giây phút khóc nghẹn trong góc tối đã khiến cho đứa trẻ trong tôi dần biến mất, niềm tin của tôi giờ đây đã là một điều quý hiếm mà đến cả tôi còn chẳng thể tin vào chính mình.

    Rồi một ngày, cậu ấy đã xuất hiện.Tôi không biết tên thật của cậu ấy, chỉ biết cậu ấy được gọi thân thuộc là Chíp.

    Cậu chỉ lặng lẽ đi theo sau tôi sau những buổi học, lặng lẽ trở thành bạn cùng bàn của tôi, lặng lẽ đưa tôi thuốc sẹo, rồi cứ thế lặng lẽ bước vào cuộc đời tối đen của tôi.

    Cậu ấy cho tôi cảm nhận được sự ấm ấp của những bữa ăn, của những cái chạm tay, giúp cho đứa trẻ đã bị giam gữ trong tôi bấy lâu được lần nữa thấy được ánh sáng của cuộc đời.

    Cậu là một chàng trai sở hữu trái tim ấm áp, ai cũng yêu mến và ngưỡng mộ cậu ấy.

    Cậu như những màn pháo bông rực rỡ, mỗi lần xuất hiện là mỗi lần được mọi người ngước nhìn.

    Nhưng cậu chẳng có những người bạn thật sự nào, tất cả mọi người đều yêu mến cậu vì sự nổi tiếng mà cậu sở hữu, khiến ai cũng ganh tị.

    Phải chăng, cậu làm bạn với tôi vì cậu ấy có 'niềm tin' ở tôi?

    Chíp luôn khiến tôi cười, giúp tôi dần mở lòng giúp tôi dám tin tưởng, đặt niềm tin vào một người mà không sợ bị phản bội, không sợ bị bỏ rơi lần nữa.

    Có cậu, cuộc đời tôi như một bông hồng nở rộ trong đêm khuya tuyệt vong.

    Có cậu, cuộc đời tôi bỗng trở nên dịu dàng hơn khi có cậu ở bên.

    Cuối cùng, tôi cũng nói cho cậu biết về sự hiện diện của người cha tệ bạc và cái chết của mẹ, điều mà tôi đã phủ lên một tấm màn che kín bằng con mèo trong tưởng tượng của tôi.

    "Tớ luôn biết điều đó," cậu ấy nói,

    "và tớ sẽ luôn ở đây, để cậu có thể được xoa dịu nỗi đau oan ức sau những tổn thương mà cậu phải chịu đựng."

    Chíp tiếp tục.

    "Cậu đã phải chịu đựng lâu lắm rồi, hãy để nõi đau đó được giải thoát.

    Tớ sẽ luôn luôn và mãi bên cậu."

    Điều đấy khiến tôi sững sờ, bấy lâu nay, tôi luôn tưởng cậu chơi với tôi vì thấy tôi luôn một mình trong góc, vì thấy không ai chơi với tôi.

    Tôi chẳng hay biết, cậu sống chung một khu với tôi, hằng ngày đều chúng kiến cái cảnh cha tôi đánh đập tôi qua khung cửa sổ hé mở trong những đêm khuya nơi mọi người đã ngủ say.

    Cậu đã luôn ở đó, chờ đợi tôi mở lòng, dám kể ra điều mà tôi chỉ biết giữ khư khư trong lòng.

    Mắt tôi bỗng nhòe đi, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt của người con gái đã phải trải qua những điều mà cô ấy không nên phải hững chịu.

    Tôi òa khóc, như một đứa trẻ, như một bao tải phải chứa hàng tấn nỗi đau mà chẳng thể bỏ vào đâu.

    Có lẽ, cậu đã đúng, tôi không đnags phải chịu đựng những điều ấy, tôi cần để những nỗi đau ấy được giải thoát.

    Đêm thàng mười hôm ấy, tôi đã khóc rất nhiều, và cũng phần nào giải tỏa được cái nỗi đau âm ỉ mà trái tim tôi bị rạch bấy lâu nay.

    Có lẽ, sau ngày hôm ấy, khoảng cách giữa chúng tôi đã được kéo gần hơn nữa.
     
    Back
    Top Dưới