Nằm trên chiếc giường gỗ lạnh ngắt Scara để tay lên che trán mà như đang suy nghĩ mong lung về gì đó
"Thỏ trốn sói đi săn, lạc vào trong hang động.
Gặp được bé cừu nhỏ"
Childe hơi rùng mình, nãy giờ cậu cứ có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm
Nhẹ nhàng quay người về phía sau, đập vào mắt là khuôn mặt không cảm xúc và vô hồn của Scara làm cậu suýt hét hết
"Ưm.."
Scara vội bịp miệng tên này lại, ra hiệu giữ im lặng
"Hai người cùng làm quen, chờ cho sói đi mất họ rón rén bước ra"
Giọng trẻ con vẫn đều đều vang lên, rõ là nửa đêm mà lũ trẻ này lại ra ngoài chơi?
Cha mẹ không quản chúng sao
"Thỏ nhẹ nhàng thở phào, quay sang nhìn cừu nhưng bên cạnh đã trống trơn
Khẽ lên tiếng gọi nhưng không có hồi âm, chợt một bàn tay lao đến
Đầu thỏ bị bẻ sang, miệng chưa kịp cất tiếng hét.
Sói nhe nhởn cười lớn, cừu đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn"
Bỗng giọng nói của trẻ con im lặng, tiếng nô đùa cũng không còn.
Childe càng nghe càng thấy lũ trẻ này thật quái dị, người cậu không tự chủ được mà hơi run lên
"Ngủ đi"
Scara thả tay khỏi miệng Childe rồi nhắm mắt thở đều như chìm vào giấc ngủ.
Thấy thế cậu cũng đành nhắm mắt ráng cho bản thân vào mộng
Sợ thì sợ nhưng rồi cơn buồn ngủ cũng làm cậu thiếp đi.
Trong cơn mơ, cậu thấy được bóng dáng ai đó đang đứng đợi mình.
Cậu đi lại gần thì chợt họ quay đầu lại
"Đi chết đi!"
"Aaaah!"
Childe giật mình dậy, trời bên ngoài đã sáng.
Cả người cậu chảy mồ hôi lạnh
Quay sang bên cạnh giường trống trơn, có lẽ Scara đã dậy trước rồi
Vỗ vài cái vào mặt cho tỉnh táo, Childe đứng dậy ráng mỉm cười chào đón ngày mới
"Bà cho cháu 2 bánh"
Scara nói, ánh mắt nhìn ra xa như đang quan sát gì đó
"Của cậu đây...."
Bà lão lưng gù tay hơi run run gói bánh cho anh, ánh mắt bà nhìn anh đầy trìu mến.
"Cháu cảm ơn, hết bao nhiêu ạ?"
Scara khẽ đưa tay ra đỡ lấy túi bánh, ánh mắt nhìn thẳng vào bà lão khiến bà có chút hơi rùng mình
"Cái này...tôi cho cậu, thấy cậu có vẻ không phải người làng này.
Cậu cứ cầm đi..."
Giọng bà có hơi nhỏ, vài câu nói cũng không rõ lời.
Scara im lặng, khẽ nắm tay bà rồi nhanh chóng rời đi
Bà lão hơi giật mình, lòng bàn tay trống không giờ đã có tờ tiền nằm lẳng lặng bên trong
Bà nheo mắt nhìn bóng lưng anh, miệng khẽ lẩm bẩm
"...thật tội nghiệp"
*Cạch*
Scara trở về, trên đường không quên mua hai cốc sữa đậu nóng.
Tay trái cầm bánh tay phải cầm 2 cốc sữa.
Mặt có hơi nhăn lại khi nhìn cái cục cam ngồi một đống ở giường
Người kia cũng nhìn anh với vẻ như hờn dỗi, anh để đồ lên bàn rồi khẽ cóc đầu Childe
"Ah đau!
Cậu đi mà không nói với tôi lời nào hả!"
Childe ôm đầu rên rỉ
"Thấy cậu ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức"
Scara đáp lại thờ ơ, nhét đồ ăn sáng vào tay cậu rồi chả nói thêm gì
Childe thấy đồ ăn là sáng mắt lên, bụng cũng réo lên tiếng.
Dù sao thì hôm qua đi lạc cũng chả nhét được gì vô mồm
Cả hai im lặng ăn, Childe cứ nhìn ngang nhìn dọc căn phòng nhỏ này, công nhận nhà trưởng làng cũng rộng thật.
Ít nhất là có vẻ giàu hơn những nhà khác trong làng
Căn phòng này cũng được tách hẳn ra khỏi ngôi nhà ngay bên kia, có chút hơi lạ khi ngay ở sân nhà lại có một căn phòng nhỏ ở đây
"Cậu có nghĩ rằng căn phòng này để phòng khi vợ đuổi khỏi nhà không?"
Childe lên tiếng cắt ngang không gian im lặng của cả hai, miệng khẽ nhoẻn lên cười
Scara cũng chả đáp lại, chỉ im lặng ăn.
Trong một giây anh nhận ra trong ánh mắt Childe có hơi đổi
Dù sao thì anh biết tên này hay cười cợt vậy chứ cũng rất nhạy cảm, có lẽ đêm qua làm cậu ta sợ rồi
*Cộc cộc*
Cả hai cùng quay ra phía cửa nhìn, cánh cửa không đóng nên bóng dáng cậu thiếu niên đứng đó làm Scara chợt khựng lại
"Xin chào"