" Chị đừng có đi theo em nữa "
" Xin em đấy, giúp chị đi "
" Nếu không... chị sẽ bám theo em suốt đời!"
Một tiếng hét đầy phiền muộn và buồn bực vang lên giữa con đường lộ nhỏ, cô gái nhỏ vò đầu bức tóc.Nguyễn Kỳ An thở dài một cái rõ to, cô lại phải làm một chuyện phiền phức nữa rồi.
" Chỗ nào, chị dẫn đường đi " Nguyễn Kỳ An chịu thua lẩm bẩm hỏi, cô sẽ không nói là bản thân đã nhìn thấy những ánh mắt người đi đường nhìn cô như kẻ lập dị.
" Hướng này " Cô gái mặc một bộ đồ trắng, tóc đen xõa dài, trên người máu me bê bết, mà điều kì lạ là có vẻ như ngoài Nguyễn Kỳ An thì không ai nhìn thấy cô ấy.
Hai người đi một đoạn xa, đến cánh rừng nơi cách huyện nhỏ của Nguyễn Kỳ An ở, đến nơi xa dân cư, cô mới nhìn cô gái lơ lửng trên không hỏi.
" Chị chắc chắn là ở đây à?"
Nguyễn Kỳ An lấy điện thoại ra bấm vào dãy số quen thuộc ' 113 '.
" Đúng vậy, xác của chị nằm ở phía trước, tên đó chôn chị ở đó " Lê Mẫn hít một hơi nói, như thể nhớ đến gì đó trong quá khứ.
Đầu dây bên kia rất nhanh bắt máy, nhận ra giọng nói quen thuộc liền mau chóng đến địa điểm của Nguyễn Kỳ An nói.Khoảng hai mươi phút sau, mấy đồng chí công an cũng đã đến.
" Cô bé lại là cháu nữa à?
" Bác Trần Trưởng công an Huyện Trấn Dinh cười cười nói.
Con bé này dăm ba bữa là lại báo án, lúc đầu bọn họ còn nghi ngờ bây giờ thì tin tưởng là con bé này có thể chất Conan rồi đó, đi đến đâu có án mạng tới đó.Còn có lần trên tỉnh thành hoặc mấy tỉnh lân cận, phải mượn cô bé phá án nữa đó!.
" Cháu có muốn đâu chứ!
" Nguyễn Kỳ An nắm quai cặp phụng phịu nói, cọng dây chuyền bằng ngọc hình tam giác khắc hoa văn kì lạ trên cổ liền đong đưa theo động tác của cô.
" Mà chú đừng có công khai danh tính của cháu đó nha, nếu không cháu bị cô lập mất " Nguyễn Kỳ An chấp tay nói.
Bác Trần gật đầu nói, nhưng mà bằng khen vẫn phải có mà thôi.Sau đó Nguyễn Kỳ An chỉ cho bọn họ biết xác của Lê Mẫn được giấu ở đâu và hung khí gây án được che giấu ở nơi nào.
Sau đó bọn họ đào lên được một bộ hài cốt, sau khi khám nghiệm là một cô gái trẻ tầm ba mươi tuổi đã chết cách đây mười năm.Bác Trần theo gợi ý của Nguyễn Kỳ An mà lần theo điều tra về Phạm Giang Bân người thích thầm Lê Mẫn một cách điên cuồng, cuối cùng tra ra hắn là hung thủ giết chết Lê Mẫn.
Tối hôm đó, Lê Mẫn được Hắc Bạch Vô Thường dẫn đến phòng ngủ của Nguyễn Kỳ An nói lời tạm biệt và cảm ơn cô.
" Lại là con nữa à ?"
Hắc Bạch ngao ngán, mấy oan hồn họ câu đi, mười hồn thì hết chín hôn chịu ơn con nhóc này, lâu ngày hai bên qua lại cũng có chút giao tình.
" Chú làm như con muốn ấy? ai mà muốn nhìn thấy ma chứ trời " Nguyễn Kỳ An nằm ngã xuống giường than thở nói.
" Nhưng con tích được nhiều công đức lắm nha, là người có công đức lớn đó " Bạch vô thường cười cười nói.
Hai bên nói chuyện một lúc, Hắc Bạch vô thường dẫn Lê Mẫn rời đi, lần này cô ấy yên tâm mà đầu thai được rồi.
Để lại một con người đang tự kịch bản về một tương lai đầy u tối của mình.Cô là Nguyễn Kỳ An, đây là tên mà ba cô đặt," Kỳ " trong kỳ diệu, " An " trong an bình, an nhiên, bình an, mong muốn cô có một cuộc đời êm đềm, kỳ diệu, trôi qua đến hết đời.
Nhưng cô lại thấy " Kỳ " là kỳ trong kỳ lạ, trong mười tám năm cuộc đời của cô có rất nhiều biến động.Cô chính là có một đôi mắt âm dương, khứu giác nhạy bén, có thể phân biệt được người tốt kẻ xấu.
Việc này đã phá hoại giấc mơ làm một con cá mặn, chỉ việc ăn rồi chờ chết của cô.Cuộc sống của cô bị đảo lộn bởi việc nhìn thấy những hồn ma, thấy đủ mọi chuyện và gặp đủ thứ, có những hồn ma không đi đầu thai được vì còn nhiều tích tụ oán khí, chưa giải bày được khúc mắc.
Điển hình như Lê Mẫn, chết mười năm nhưng không đi đầu thai được vì chị ấy chết oan và hung thủ chưa có trả giá, còn chị ấy cũng không thể trở về nhà được cứ lang thang bên ngoài và gặp cô.
Nguyễn Kỳ An ngáp một cái kéo vali ra trước cửa, hôm nay cô phải lên thành phố H để nhập học đại học rồi, cô đăng ký chính là một Sân Khấu Điển Ánh theo đuổi giấc mơ của mình.
Tay cầm vali được cha đưa ra bến xe, cha cô đưa cho cô một cái thẻ và một ' ít ' tiền mặt, dặn dò đến đến nơi thì điện anh hai ra đón.
" Dạ, con biết rồi ạ, cha ở nhà giữ sức khỏe đừng nhớ con mà khóc nhé!"
Nguyễn Kỳ An nhe răng ra cười.
Nguyễn Mạnh buồn cười xoa đầu con gái, nhìn con gái nhỏ trong bộ đồ thể thao năng động kéo vali đi về chiếc xe đò đã chờ sẵn, trong lòng không khỏi xúc động, ngước mắt lên trời thầm nói.
" Vợ ơi, con gái cũng lớn rồi, em yên tâm "
Nguyễn Kỳ An bước lên xe, cô thầm nghĩ có lẽ ông trời cho cô năng lực đặc biệt này là để cô giúp những linh hồn đã chết kia tìm một cái công đạo, trong lớp bùn dơ bẩn đó phải có người đi đào bới tìm thấy ánh sáng.
Trong vực sâu thẩm đó, cô Nguyễn Kỳ An sẽ dấn thân vào nó.
.....
Truyện này hài, hum có kinh dị đâu á.