Cập nhật mới

Khác Ánh Dương Vắng Người [Truyện ngắn]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400954144-256-k776795.jpg

Ánh Dương Vắng Người [Truyện Ngắn]
Tác giả: nguyenvankhanhthy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Viết tiếp câu chuyện hoà bình"
.

Nhân vật là trí tưởng tượng không có thật, bối cảnh lấy từ những năm 1972 và 81 ngày đêm chiến đấu không ngừng tại thành cổ - Quảng Trị.

Lấy ý tưởng từ Mưa Đỏ, Mùi Cỏ Cháy, Những Nỗi Buồn Chiến Tranh,...
.

Nhân dịp 2/9 kỷ niệm 80 năm quốc khánh mình ra con fic đầu tay (tại tui luỵ phim Mưa Đỏ quá).

Vì là lần đầu viết nên có nhiều sai xót, mọi người cứ thoải mái góp ý để mình rút kinh nghiệm ạ🥺.



thanhcoquangtri​
 
Ánh Dương Vắng Người [Truyện Ngắn]
Tôi và anh


Tôi là Nguyễn Vân Dương - một trong số những thanh niên tham gia vào mặt trận thành cổ Quảng Trị năm ấy.

Khi đó tôi chứng kiến biết bao nhiêu người đồng đội đã đổ máu dưới nồng súng của kẻ địch.

Chiến tranh khốc liệt lắm, có được hoà bình như bây giờ... không phải dễ.

Chính bản thân tôi ngày đêm chẳng có khi nào được yên giấc khi bên tai vẫn cứ văng vẳng tiếng bom đạn, tiếng đồng đội khóc than.

Tôi xót lắm, đau lòng lắm nhưng bất lực chẳng thể làm gì.

Tôi còn nhớ như in hồi đó có một chiến sĩ tên Ánh, anh là sinh viên mỹ thuật sài gòn, lớn hơn tôi 1 tuổi.

Giữa nơi chiến trường nồng nặc mùi bom đạn, anh vẫn giữ cái tâm hồn trong sáng ấy.

Mặc chiến tranh có khốc liệt đến mấy, cây bút trong tay anh vẫn không ngừng hoạ lên một thế giới khác muôn màu hơn.

Chính vì sự hồn nhiên ấy của anh, tôi không chỉ đơn giản coi anh như một người đồng đội mà anh còn là tia sáng nhỏ nhoi của tôi giữa nơi chiến trường tanh mùi máu.

Tôi với anh thân nhau lắm, có thể là xem nhau như tri kỷ luôn.

Khi chiến tranh sắp kết thúc, tôi với anh đều vẫn còn đó, những tưởng sẽ cùng nhau trở về...

Nhưng không, một trận đột kích bất ngờ của quân địch đã cướp đi hàng trăm sinh mạng.

Trong đó, có anh.

Bởi anh đã phát hiện có một tên địch đánh lén từ phía sau tôi, chính anh là người đã đỡ viên đạn chí mạng đó cho tôi.

Khoảng khắc đó tôi như chết lặng, tôi nhìn tên địch đó với một ánh mắt câm phẫn, tôi lao đến như một con thú dữ chẳng thể kiềm chế được bản thân.

Đánh liên tục vào người hắn chẳng biết bao giờ dừng lại cho đến khi đồng đội kéo tôi lại vì phát hiện có một quả bom đang được ném tới.

Tôi thoát chết trong gang tất, còn hắn thì nát ươm dưới bom đạn.

Sau sự kiện đó, một phần con người trong tôi gần như biến mất nhưng dường như anh vẫn còn đó cổ vũ tôi giữ vững ý chí.

Tôi ôm theo hy vọng nhỏ nhoi tiếp tục kháng chiến và còn giữ được cái mạng nhỏ này đến ngày hoà bình.

Hoà bình rồi, nhưng tôi không vui nổi, mất mát, đau thương quá lớn.

Để lại nỗi ám ảnh đeo bám đến suốt đời có muốn cũng chẳng thể quên.

Ngày khúc khải hoàng vang lên, những chiến sĩ đã anh dũng lao ra mặt trận còn đứng tại đây đều mang trong mình những tâm tư khó nói thành lời.

Đất nước thống nhất rồi, còn anh thì đã mãi mãi nằm lại mảnh đất quê hương bỏ lại một tuổi trẻ, một tương lai dang dở, một trang vở chẳng thể viết tiếp, một đời hiến dâng cả máu thịt cho hoà bình tổ quốc.

Tròn 80 năm kể từ ngày Bác đọc bảng Tuyên ngôn Độc lập.

Tuổi tôi giờ đã cao, sống được đến tận bây giờ đã là kỳ tích.

Vì là thương binh liệt sĩ nên được mọi người nhường cho vị trí đẹp, dễ theo dõi đoàn diễu binh đi qua.

Vừa theo dõi, vừa mang trong mình những tâm tư sâu nặng, cảm giác tự hào khi những gì mình hy sinh hoàn toàn xứng đáng!

Đang chìm vào dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy đột nhiên tôi bắt gặp một bóng hình quen thuộc từ đầu đối diện.

Người đối diện ở đầu bên kia mang khuôn mặt mà có chết tôi cũng không bao giờ quên.

Là anh - Ánh, thân ảnh anh mờ nhạt nhưng nụ cười đó vẫn hiện rõ trên môi anh như ngày ấy - ngày anh còn trên chiến trường cùng tôi chia sẻ những bức vẽ.

Tay tôi ôm chật quyển sổ của anh trên tay, mắt tôi rưng rưng, tầm nhìn dần nhoè đi vì nước mắt.

Tôi nhìn anh không rời mắt, chỉ thấy anh đang dần tan đi và hoà mình vào ánh sáng của tổ quốc.

Cổ họng tôi nóng ran, nước mắt cứ thế mà rơi chẳng ngừng.

Có lẽ anh quay lại để thăm tôi và cũng để nói lời từ biệt, đồng thời chứng kiến đất nước giờ đây đã phát triển đến nhường nào.

Đó là bởi nhờ có anh, những anh hùng hy sinh thầm lặng vì tương lai độc lập, tự do của đất nước.

Tôi ngước mặt lên trời, nước mắt vẫn không ngừng rơi nhưng trên môi tôi lại vô thức nở một nụ cười đã lâu rồi không xuất hiện.

Như một lời từ biệt mà tôi chưa kịp trao cho anh khi đó.

Tôi có nghe mấy đứa nhóc đọc tiểu thuyết bảo hai người có duyên tên sẽ nối liền nhau.

Tôi bật cười khẽ, có lẽ bọn nó nói đúng, chúng tôi có duyên nhưng không có phận.

Anh ra đi trên nơi chiến trường, để lại tôi trở về với nỗi đau âm ỉ khó phai.

Tên tôi và anh ghép lại là thành Ánh Dương - Ánh nắng của hy vọng, tự do và hoà bình.

Quả thật chúng tôi rất có duyên, nhưng duyên ở đây không phải là tình duyên mà là tình đồng chí, đồng đội.

Chúng tôi là tri kỷ, là chỗ dựa cho nhau tại nơi chiến trường nặc mùi thuốc súng và bom đạn.

Kết - Một kiếp người nguyện hiến dâng cả tương lai cho đất nước.

"Trên chiến trường sống nay chết mai không ai hay, nếu chẳng may âm dương cách biệt em giữ hộ anh cuốn sổ này...

Sau thống nhất đất nước, mang về cho má giúp anh nha Dương."

—————-

Còn mà vì sao tôi giữ cuốn sổ của anh á?

Là vì khi nghe tin anh hy sinh nằm lại thành cổ, má anh vì quá đau buồn mà bệnh tim tái phát rồi cũng qua đời không lâu sau đó.

Cầm trên tay cuốn sổ anh vẽ, đứng trước mộ anh mà khẽ thì thầm "Mừng anh trở về, anh Ánh.

Đất nước mình thống nhất rồi."
 
Back
Top Bottom