Đam Mỹ Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
611,101
0
0
AP1GczPFwZFTpPb_pdKAtqFchRuioi60U-8tUWUx3N8ygirn4COqh4AJdz_Ua5xnR9HGL9C8wRodSIWoCuRQD9RopMMxV_f3XgOTq_Sjtb1NgIptYtKnzrzcMKFlThFV6CLEJXbPqWBD_F8zOoxYoSESTOGW=w215-h322-s-no-gm

Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
Tác giả: Hựu Lam
Thể loại: Đam Mỹ, Ngược, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 消失的你

Tác giả: Hựu Lam 又蓝

Thể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Truyện ngắn, Loạn luân, Ngược tâm, Gương vỡ tan tành, BE.



Giới thiệu:

Sau khi người từng yêu anh bị mất trí nhớ, cậu ấy mong anh biến mất.



Cảnh báo có spoil: Truyện có chi tiết loạn luân (anh em ruột), công lấy vợ, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc ạ.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trước Sông Mưa Tạnh Gió Lắng
  • Sống Lại Ta Trở Thành Hoàng Hậu Của Phản Diện
  • Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi
  • Xuyên Nhanh: Cá Chép Mang Bé Con Chăm Chỉ Làm Ruộng
  • Trúc Mã Và Trà Xanh
  • Rượu Anh Đào
  • Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 1


    Lúc anh đột nhập vào phòng dành cho chú rể, chú rể đang ngồi trước bàn trang điểm đọc lời tuyên thệ kết hôn – lời yêu thương mà cậu dành cho cô dâu. Cậu và cô tình cờ gặp nhau, quen nhau, rồi yêu nhau đến giờ vẫn là một câu chuyện tình lãng mạn, cậu rất mong chờ cuộc sống mới trong tương lai…

    Thấy anh xông vào phòng, nụ cười tươi trên môi cậu khựng lại.

    – Sao anh vào đây được? – Chú rể lạnh lùng hỏi – Ai cho anh vào?

    – Anh… – Người đàn ông ấp úng đáp lại. Dường như việc xông vào đây đã rút cạn dũng khí của anh – Anh nói với bảo vệ rằng anh là anh hai của em, nên họ cho anh vào…

    Chú rể cười mỉa:

    – Anh hai?

    Người đàn ông mím môi lại. Có vẻ anh cảm giác cậu sắp nói những lời vô tình nên anh lùi khẽ.

    – Tôi không có người anh hai điên khùng như anh. – Cậu đã thấy vẻ mặt anh đau khổ nhưng vẫn nói tiếp – Trên đời này làm gì có người anh nào lại yêu đứa em của mình chứ? Tôi ước gì anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi. Rời khỏi đây giúp tôi, ngay bây giờ. Đừng phá hỏng đám cưới của tôi.

    Anh đứng đó, thẫn thờ một lúc. Bàn tay nắm chặt rồi lại buông. Không rõ dũng khí của anh vừa nạp từ đâu, anh lôi một mớ ảnh từ túi áo khoác ra.

    – Tiểu Khoa à, em xem này, anh đã rửa xong những tấm ảnh trong khoảng thời gian đó. – Người đàn ông tìm kiếm hy vọng cuối cùng trong tuyệt vọng, tay anh run rẩy chìa tấm ảnh cho cậu xem – Anh nói rồi, em không tin, em cũng không chịu để ý, nhưng anh tin rằng chỉ cần em nhìn ảnh thôi, em sẽ nhớ… Em không thể kết hôn, người em thích là anh mà…

    Chú rể không thèm nhìn, hất tay anh, tỏ vẻ ghét bỏ.

    Loạt xoạt! Mớ ảnh rơi đầy đất. Chú rể bố thí một cái liếc cho chúng.

    – Đủ rồi! Cút ngay!

    Dường như anh không nghe thấy câu chú rể vừa nói. Anh thẫn thờ nhìn mớ ảnh dưới đất, linh hồn bị ai rút đi mất. Chú rể đành chau mày gọi bảo vệ.

    <i>“Em… quên thật rồi.”</i> Anh lẩm bẩm. Anh buông.

    Chú rể trao đổi với bảo vệ qua điện thoại xong cũng chẳng buồn nhìn anh thêm xíu nào, chỉ gõ lên bàn một cách mất kiên nhẫn, mong người đàn ông phiền phức này sớm cút khỏi đây.

    Thấy dáng vẻ ấy của cậu, anh miễn cưỡng cong môi gượng cười. Rồi anh thẫn thời bước về phía cậu, lôi sợi dây chuyền phối nhẫn sau lớp áo thun trắng của anh ra:

    – Tiểu Khoa à, đây là… món đồ em từng tặng anh. Anh thích lắm.

    Chú rể nhíu mày, lòng thầm nghĩ sao bảo vệ còn chưa tới nữa.

    – Anh gửi nó lại cho em được không? Đằng nào thì em cũng không còn nhớ.

    Chú rể nghĩ ai thèm món đồ này chứ, hôm nay cậu còn chuẩn bị một chiếc nhẫn đẹp hơn xịn hơn cho cô dâu kia mà. Chưa kể, món đồ này từng được người nọ – anh hai cậu dùng rồi, cậu cảm thấy nhục nhã.

    – Tiểu Khoa… – Thấy cậu chẳng buồn ngó về mình, anh khẽ thở dài – Em… thật sự mong anh biến mất sao?

    *

    Chú rể không nói thêm gì cho đến khi bảo vệ đưa người đàn ông kia đi. Dường như anh buông thật, anh đi theo bảo vệ ra ngoài.

    <i>“Tiểu Khoa à, lúc anh không còn nữa… anh mong em hạnh phúc.”</i>

    Cuối cùng, chú rể cũng ngẩng đầu, thấy anh quay lưng, thấy cuối mắt anh ươn ướt.

    Không biết vì sao, lòng cậu hụt hẫng như vừa bị mất đi một thứ gì quan trọng.

    – Đừng xuất hiện nữa, anh hai à. – Để ổn định tâm tình đang dao động khẽ khàng, chú rể chốt một câu với người đàn ông kia rồi đóng cửa lại.

    Phòng nghỉ của chú rể yên tĩnh trở lại.

    *

    Lễ kết hôn diễn ra thuận lợi, không gian hân hoan tuyệt vời dưới hàng ngàn lời chúc trăm năm hạnh phúc cho cặp vợ chồng son. Lời tuyên thệ của chú rể khiến mọi người xúc động, cô dâu rơm rớm nước mắt nhào vào người chú rể, hôn chú rể…

    Mọi thứ, tốt đẹp thật sự.

    Tốt đẹp đến mức chú rể quên mất tâm trạng khẽ dao động khi nãy.

    *

    Một tuần sau, cậu đang chuẩn bị bữa tối với vợ. Cậu phụ trách món cá hầm cải chua và bò kho mà cậu cực rành, vợ cậu bất ngờ vì tài bếp núc của cậu quá nghệ. Lúc dùng bữa, vợ cậu mở TV. TV đang chiếu thời sự.

    <i>7 giờ sáng ngày 27 tháng 5, một nhân viên công tác ở núi Cảnh Đức đã phát hiện một cái xác dưới chân núi vào báo công an. Tạm xác định nguyên nhân tử vong do ngã xuống. Dường như thi thể đã tiếp xúc với môi trường trong thời gian khá dài nên lực lượng chức năng chưa thể xác định danh tính. Hiện đã đưa đi giám định DNA và chờ pháp y phân tích. Điều khiến họ khó hiểu ở đây là bàn tay nắm chặt chiếc nhẫn trên dây chuyền đang đeo…”</i>

    Cậu ngẩn người, cảm giác bất an. Vợ cậu vội đổi kênh:

    – Sao vừa mở TV lên, lại nhận tin tức kiểu này ha? Mình xem cái khác nhé?
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 2


    <i>“Em… thật sự mong anh biến mất sao?”</i>



    Hạ Diệc Khoa giật mình tỉnh giấc.

    Vẫn đang đêm, hành động của cậu nhiễu người vợ vừa vào giấc chưa sâu. Vợ cậu ngái ngủ hỏi thăm:

    – Sao vậy? Lại gặp ác mộng à?

    Cậu “ừ” một tiếng, thở dài, xoa bên thái dương hơi nhức:

    – Không sao đâu… Ngủ đi.

    Vợ gật đầu, ngủ tiếp.

    Cậu không ngủ được. Trong đầu cậu lúc này chỉ vang vảng những cậu của người đàn ông kia.

    <i>“Em… thật sự mong anh biến mất sao?”</i>

    <i>“Tiểu Khoa à, lúc anh không còn nữa… anh mong em hạnh phúc.”</i>

    Từ lúc nghe thời sự đến giờ, cậu thấy tim đập nhanh đến lạ, liệu… có liên quan đến người đàn ông kia sao? Với lại, từ buổi lễ thành hôn ấy đến nay, cậu không nhận được thông tin nào từ anh cả.

    Người đàn ông ấy là anh hai của cậu – Hạ Thanh Nhiên.

    Nhắc mới nhớ, cậu từng vô tình bị ngã đập đầu khi rơi khỏi một tòa nhà. Lúc cậu vừa tỉnh lại, trí nhớ cậu trống rỗng… mà thái độ của bố mẹ cậu trước việc cậu bị mất trí nhớ khá đáng nghi – có vui có buồn, hình như họ còn thở phào nữa.

    Bản thân cậu vẫn luôn tò mò những gì trong phần trí nhớ bị mất. Bố mẹ cậu bảo cậu là người trưởng thành, chững chạc, từ nhỏ đến giờ cậu chưa từng khiến họ lo lắng, trừ việc…

    Bố cậu giải thích đến đây thì im bặt, mẹ nhìn bố với ánh mắt đầy trách cứ. Rồi, họ đồng thời im lặng.

    Cậu mấp môi, song cũng chẳng hỏi nữa.

    *

    Một ngày nọ, cậu đang dọn phòng thì cậu phát hiện giữa đầu giường và tường có một tấm ảnh bị mắc kẹt – ảnh chân dung của một người thanh niên, gương mặt thanh tuấn khiến người nhìn dễ có ấn tượng ban đầu tốt ấy.

    Chợt cậu thấy khổ sở, đầu cậu nhức lắm.

    Sau khi cậu đỡ hơn, cậu cảm thấy phản ứng của cơ thể mình kỳ quá. Cậu cầm tấm ảnh xuống nhà, hỏi mẹ cậu rằng người thanh niên ấy là ai.

    Mẹ cậu hoảng hốt giật tấm ảnh, nói lớn:

    – Ảnh này đâu ra? Rõ ràng, tất cả ảnh mẹ đã…

    Trong lòng cậu nghi thêm, nhưng ngoài miệng vẫn trả lời:

    – Nó bị kẹt giữa tường với đầu giường con, con cũng không biết tại sao lại có tấm ảnh này ở đó nữa.

    Mẹ cậu tỏ vẻ khó chấp nhận.

    Mẹ tức giận xé ảnh, xong thấy cậu vẫn im lặng đứng đó như thể đang chờ một câu trả lời, mẹ cứng nhắc giải thích:

    – Ấy là thằng anh của con, nhưng mà thằng đó… – Mắt mẹ tràn đầy sát khí, mẹ nói tiếp – Thằng đó điên điên khùng khùng, nó chống lại cái nhà này. Nhà mình chỉ không nhân thân với nó là đã quá tốt với nó rồi.

    Cậu bất ngờ, không biết người anh của cậu làm gì khiến mẹ phẫn nỗ như thế. Có con hoang? Tống tiền bố mẹ? Hay là làm gì khác?

    Cậu không dám hỏi nhiều, nhưng lại hiếu kỳ về anh.

    *

    Sau vụ bức ảnh kẹt giữa tường và giường ấy, cậu may mắn gặp lại anh được một lần.

    Lúc đó, cậu vừa tắt đèn, lên giường nằm ngơ ngác thì cậu phát hiện tấm rèm lóe lên rồi tối lại như bình thường.

    Cậu vén rèm cửa lên, thấy dưới đất có người chiếu đèn pin lên cửa sổ phòng cậu. Người nọ thấy cậu ló đầu, người vui vẻ vẫy tay.

    Bỗng cậu thấy tâm trạng vui lên. Cậu nhớ đến thái độ kỳ lạ của bố mẹ, đành rón rén bước qua phòng khách rồi xuống lầu.

    Đó là lần đầu tiên cậu gặp người đàn ông trong tấm ảnh ngoài đời thật. Trông anh gầy hơn, tái nhợt hơn so với trong ảnh, tựa như lâu rồi anh không được nghỉ ngơi hẳn hoi.

    *

    Anh nói: “Được gặp lại em, thật tốt quá Tiểu Khoa à.”

    *

    Ngay lập tức, cảm xúc trong lòng cậu trỗi dậy như triều dâng mùa lũ, cùng với cảm giác hoang mang lạ lẫm.

    Cậu không thể giải thích được, cũng chẳng thể tả hết tâm trạng ấy.

    Cậu chỉ nghĩ, đây là anh hai của cậu – Hạ Thanh Nhiên.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 3


    Hạ Thanh Nhiên chết rồi.

    Vài ngày sau buổi thời sự nọ, Hạ Diệc Khoa nhận được tin tức này từ phía công an.

    Phía đó bảo bố mẹ cậu từ chối nhận di thể về, may mà người em này nhận liên lạc từ họ. Dưới sự chỉ dẫn của họ, cậu thấy xác của anh. Cái xác đã phân hủy được vài ngày rồi, cậu không còn nhìn được ngoại hình ban đầu nữa.

    Cậu cũng khó gán cái xác này với người thanh niên anh tuấn kia.

    Thế mà… đã chết rồi.

    Cậu nhớ đến cái hôm cậu xem thời sự, có lẽ nhịp tim đập nhanh lạ ấy xuất phát từ mối quan hệ huyết thống của cậu với anh chăng? Mấy ngày trước Hạ Thanh Nhiên còn phá đám ở lễ kết hôn của cậu, thế mà anh lại nhảy núi…

    Một người đàn ông yêu em trai chết mê chết mệt như thế, quá nực cười.

    Nhưng vì sao… cậu lại thấy khổ sở vô cùng.

    Lẽ ra cậu phải phản ứng giống bố mẹ cậu chứ? Cậu phải căm ghét anh chứ?

    *

    Cậu chỉ tổ chức một đám tang đơn giản cho anh. Bố mẹ không đến, hiển nhiên. Một mình cậu đứng trước di ảnh của anh với vẻ mặt trống rỗng, trong tay cậu là di vật của anh… Anh nói, đây là nhẫn cậu tặng anh.

    Vợ cậu có đến. Cô ấy ngập ngừng:

    – Sao em không biết trên anh còn có một người anh trai? Bố mẹ còn không đến nữa…

    Cậu khựng lại, rồi đáp:

    – Anh ấy đã làm một chuyện mà không ai chấp nhận được.

    Vợ bất ngờ, tò mò:

    – Làm gì vậy?

    Cậu mấp môi, cũng chẳng đáp thành lời.

    <i>Anh ấy yêu người em trai ruột – người chồng của em đấy, vợ à.</i>

    Quá khó mở miệng.

    *

    Người chết như đèn tắt, cậu dần chấp nhận sự thật rằng người kia đã biến mất.

    Hồi trước, người kia rất thích nhắn tin cho cậu, dù cậu chưa hề trả lời, người kia vẫn miệt mài nhắn rằng người đã làm gì mỗi ngày. Cậu đã chặn số người kia nhiều lần nhưng không có hiệu quả.

    Người kia là anh trai cậu.

    Anh cậu kiên trì nói cậu và anh yêu nhau.

    Còn bố mẹ lại bảo anh lì lợm la l**m, vô liêm sỉ đòi loạn luân.

    Cậu cũng không tìm thấy dấu vết nào cho thấy cậu và anh yêu nhau cả. Từ đôi lời oán hận của bố mẹ, thêm sự dây dưa đơn phương mờ ám của anh nên cậu tự bổ sung phần trí nhớ còn sót.

    Ấy là cậu cũng chán anh, ghét anh, cậu mong cậu có thể mọi thứ có thể bình thường trở lại chứ không muốn phát sinh tình cảm với anh trai của mình.

    Nhưng mà anh cậu… chưa từng sợ những lời lạnh nhạt, những câu ác miệng của cậu. Mỗi lần cậu thấy dáng vẻ bị tổn thương của anh rõ mồn một, cậu cho rằng anh đã buông, thế mà anh lại dính lấy cậu.

    Anh cậu tin chắc rằng cậu còn yêu anh. Quá đáng thật, cậu xui cỡ nào mới có người anh như anh ta?

    Mà hiện tại, sau khi anh cậu chết, mỗi ngày cậu gánh lấy một loại áp lực khó tả.

    Người kia không xuất hiện nữa.

    Lòng cậu chùng xuống. Chắc do, dù sao thì, người kia cũng là người anh mang cùng dòng máu với cậu. Cậu đã quen với sự tồn tại của anh và sự yêu thương từ anh. Có khi lại do cậu khổ sở vì anh đi đơn độc quá, đến cả bố mẹ cũng từ chối tiễn anh đoạn cuối.

    Chợt cậu nhớ đến lúc anh lôi mớ ảnh trong túi áo vào hôm cậu cưới, cậu hất chúng xuống đất. Mớ ảnh đó cậu cũng thấy, không… cậu chỉ liếc thôi, rồi cậu cười nhạo, cậu bảo anh cút.

    Chắc khách sạn họ dọn sạch rồi.

    Nghĩ thế thôi, chứ cậu quay xe về phía khách sạn nơi mà cậu tổ chức đám cưới.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 4


    Có đôi lúc, trong đầu cậu hiện gương mặt của Hạ Thanh Nhiên.

    Anh thích biểu đạt anh yêu cậu nhiều đến mức nào, mặc cho cậu từ chối, anh vẫn dính lấy cậu và đối xử tử tế với cậu, anh còn cho cậu xem – theo lời anh – chứng cứ cậu và anh yêu nhau.

    Chỉ là, cậu không thích. Cậu không thích đàn ông nữa là người anh ruột của mình. Cậu nghĩ, nếu ngày trước cậu phạm phải sai lầm lớn như thế, giờ cậu mất trí nhớ rồi, cậu phải sửa lại.

    Nhưng mà cậu cũng không ghét anh đến mức đấy, do quan hệ thân nhân, do mang cùng dòng máu nên cậu thấy anh gần gũi.

    Cậu không thể thừa nhận cái cảm giác gần gũi ấy, anh thích cậu thế cơ mà. Cậu chỉ muốn làm một người bình thường thôi.

    Khó xử như thế, đành lơ vậy.

    *

    Mặc cho lý trí cậu phân tích nhiều cỡ nào, cậu vẫn muốn nhìn lại những tấm ảnh mà anh đã rửa. Người ta phản hồi lại rằng ảnh chụp hôm đó đã được nhân viên dọn lại và gửi về cho bố mẹ cậu rồi.

    Chắc là ảnh không còn nữa ha?

    Cậu thừa hiểu thái độ của bố mẹ với anh mà, thậm chí họ còn từ chối nhận di thể nữa… như thể anh hai không hề tồn tại trong nhà cậu vậy.

    Đồ vật thuộc về anh còn sót lại đến giờ là thứ cậu từng chối bỏ – chiếc nhẫn ấy.

    *

    Phải, chiếc nhẫn ấy, quanh đi quẩn lại vẫn về tay cậu.

    *

    Còn anh cậu, biến mất thật rồi.

    Cậu bảo anh cút, anh cút thật; kể cả đêm về dáng anh mờ ảo trong mơ rồi lại biến mất tăm.

    *

    Thế cũng tốt, cậu nghĩ vậy.

    … cho đến khi cậu nhớ hết mọi thứ.

    *

    Kể từ khi cậu mất trí nhớ thì nay là lần đầu cậu đến núi Cảnh Đức. Do bố mẹ vợ muốn leo núi, với lại nay cũng cách ngày anh… hơn một năm rồi, cậu cứ thế mà theo nhà vợ đến núi thôi.

    Ban đầu, vợ cậu cũng không muốn cậu đi chung lắm. Dưới góc nhìn đầy quan tâm của vợ, kể cả khi cậu không nói gì thì vợ vẫn cảm nhận được một khoảng thời gian cậu thất thần vì đây là nơi anh cậu bỏ mạng.

    Cậu đã đến rồi. Vợ nói thẳng để khơi tiềm thức kháng cự của cậu dây, nhưng cậu cũng đâu để ý anh đến thế… Chẳng qua, anh là anh hai của cậu.

    Cậu chung với nhà vợ. Nhà vợ đối xử với nhau thật tốt, nhưng bố mẹ vợ lại không hài lòng với cậu lắm. Chắc do nhà cậu từng gặp chuyện, hoặc do nhà cậu chưa đủ giàu.



    <i>“Trông món kia có vẻ ngon, mua cho em ăn đi.”</i>

    Cậu ngẩn người, không biết thanh ấm ấy xuất phát từ đâu.

    Bố mẹ vợ vào đình ngồi hóng gió, còn vợ quay đầu lại, thấy cậu thẫn thờ trước quán đồ vặt bên đường. Vợ hỏi:

    – Sao thế anh? Đói bụng à? Bố mẹ nghỉ một xíu, anh có muốn qua đó với họ không?

    Cậu lấy lại tinh thần rồi đáp:

    – Em qua đó với bố mẹ trước đi. Anh nghía xem có gì ăn được không.

    Quán phục vụ bánh đậu xanh đặc sản của vùng núi này, trên mặt bánh có in 4 chữ “vùng núi Cảnh Đức” rõ to. Cậu còn nhớ cậu từng ăn bánh này rồi, và hương vị hôm nay vẫn giống như hương vị trong trí nhớ của cậu.

    <i>“Đúng như em nói, bánh này ngon thật.”</i>

    <i>“In bốn chữ như thế, nhiều…”</i>

    <i>“Nào, anh mời em.”</i>

    <i>Có người đút miếng bánh vào miệng cậu, cậu không nói tiếp được.</i>

    <i>“Trông em như chú sóc nhỏ ấy, Tiểu Khoa.” Người kia mỉm cười, hôn lên bên má đang phồng trợn của cậu.</i>

    <i>“Đáng yêu quá đi.”</i>
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 5


    <i>“Mình còn phải đi bao lâu nữa?”</i>

    <i>“Mới đó mà đã mệt à?”</i>

    <i>Thiếu niên dẩu môi, không vui vẻ mấy, đáp lại: “Em không muốn đi nữa, em muốn anh cõng em cơ.”</i>

    <i>Thanh niên khựng lại rồi mỉm cười: “Được, anh cõng em.”</i>

    *

    – Chồng yêu ơi, anh sao thế? – Giọng vợ cậu vang lên.

    Cậu hoảng hốt. Không biết bọn cậu đã leo đến đỉnh từ khi nào. Cậu nhìn khung cảnh rộng lớn dưới chân, nhẹ nhàng đáp lại:

    – Không có gì… Gió lớn nhỉ? Anh thấy cay mắt.

    – Anh có thể chụp một tấm cho nhà tôi được không? – Vợ cậu không để ý lắm, đưa máy ảnh cho du khách khác – Cám ơn anh nhiều! Anh chụp giúp gia đình 4 thành viên chúng tôi một tấm nhé.

    Cậu bị vợ kéo đến gần rào chắn, mặt cậu dại ra nhìn vào máy ảnh.

    – Cười lên nào! – Du khách nói – Anh đẹp trai mà mặt đơ quá.

    Thế là cậu miễn cưỡng cười lên, rồi tạo dáng chụp ảnh với vợ và bố mẹ vợ.



    <i>“Xin chào ạ, anh có thể chụp giúp tụi em mấy tấm ảnh được không? Tụi em cám ơn anh ạ.”</i>

    <i>“Tiểu Khoa à, sao em không tạo kiểu khác đi? Trông đần thật ấy…”</i>

    <i>“Gì cơ? Đần chỗ nào chứ… Anh nói lại xem nào?”</i>

    <i>“Ừ ừ ừ, em đẹp!”</i>

    <i>Thanh niên nhận lại máy ảnh, rồi cười khẽ: “Anh phải rửa tấm này mới được. Thích quá đi!”</i>

    <i>“Không phải anh rửa hết mọi ảnh chụp chung luôn hả?” </i>Cậu nghe thấy giọng cậu đáp lại anh như thế: <i>“Ngày nào cũng thấy.”</i>

    <i>Anh cười, trả lời: “Ừ, anh muốn lưu lại mọi khoảnh khắc ở bên Tiểu Khoa. Sau này già rồi, anh sẽ lôi ra xem mỗi ngày. Ý nghĩa quá chừng.”</i>

    <i>“Lại nữa rồi đó. Mà già rồi vẫn có thể leo núi, còn khỏe chán.” Cậu nói tiếp: “Dù sao núi Cảnh Đức gần tụi mình nhất.”</i>

    <i>“Tiểu Khoa nói phải.” Thanh niên lại gần cậu: “Cùng ngắm ảnh cũng được, cùng leo núi cũng được, cùng đi đâu cũng được hết.”</i>

    <i>“Miễn là ở bên Tiểu Khoa thôi.”</i>

    *

    – A Khoa, sao hôm nay anh lạ thế? – Vợ nhìn ảnh chụp, chau mày – Vẻ mặt của anh khá khó chịu, anh… anh khóc đấy à?

    Vợ cậu đối mặt với cậu, hoảng loạn hỏi han:

    – Anh sao vậy? Có việc gì à, A Khoa? Anh thấy khó chịu chỗ nào à?

    Giọng vợ đủ lớn để bố mẹ vợ chú ý. Bố mẹ vợ nói:

    – Hay là chúng ta về nhà để nghi ngơi đi?

    Cậu lau dòng chất lỏng bên má, hạ giọng đáp lại:

    – Con không sao. Tự nhiên…

    Cậu phát hiện giọng cậu còn nghẹn ngào, cậu vội im.

    Sau khi khống chế được cảm xúc của bản thân, cậu lên tiếng:

    – Con qua bên đình kia nghỉ ngơi một chốc. Mọi người cứ tiếp tục đi, đừng lo cho con.

    Sau đó cậu nhanh chóng chạy sang cái đình hóng gió.

    – Hôm nay nó làm sao ấy nhỉ?

    – Con không biết, chắc do năm ngoái…

    Giọng bố mẹ vợ và vợ truyền đến, cậu nghe loáng thoáng được mấy tiếng nhưng chân vẫn chạy nhanh.

    *



    <i>“Anh ơi, mai anh đi rồi.”</i>

    <i>“Ừ. Bố mẹ chưa biết anh về. Họ thấy em đi ra ngoài mấy ngày mà không về thì họ sẽ nghi đấy.”</i>

    <i>“Em muốn ở đây với anh mãi thôi,” cậu phụng phịu, “em không muốn xa anh đâu.”</i>

    <i>Anh thở dài: “Anh cũng thế, anh cũng muốn ở đây với Tiểu Khoa. Mong thời gian trôi qua chầm chậm thôi.”</i>

    <i>Thấy cậu vẫn chưa vui, thanh niên mỉm cười, dỗ dành: “Không sao mà. Mình cứ bên nhau thôi, có lẽ một ngày nào đó bố mẹ cũng chấp nhận.”</i>

    <i>Cậu không nói gì, thanh niên lại dỗ tiếp: “Em ngoan ngoãn một chút nha, đừng để bố mẹ biết. Thế thì bố mẹ chỉ trách mình anh thôi, nếu bố mẹ biết cả hai đứa con của họ đều… chắc bố mẹ sẽ tuyệt vọng lắm. Đừng làm thế với bố mẹ.”</i>

    <i>Đúng là trước khi anh dỗ tiếp, cậu đã tích đủ dũng khí để liều một phen. Thanh niên quá hiểu cậu. Anh vừa nói xong, cậu cảm thấy cậu như trái bóng xì hơi, đành buồn rầu sà vào cái ôm ấm áp của anh mà nũng nịu.</i>

    <i>“Nhưng mà anh ơi, rõ ràng là em làm trước…”</i>

    <i>“Được rồi, Tiểu Khoa à.” Thanh niên đọc cậu như đọc một quyển sách. Anh giơ một ngón tay chặn môi cậu: “Tụi mình đừng nghĩ thêm về mấy chuyện không này nữa nhé? Sáng mai anh đi rồi, tối nay mình lại vui vẻ với nhau, được không em?”</i>

    <i>Cậu nằm im trong lòng anh một lúc rồi gật đầu, sau đó vươn tay đỡ gáy anh, để lộ ý chí xâm lược thấy rõ.</i>

    <i>Thế là anh cậu thở dài, tự dâng bản thân xuống trước môi cậu. Thao tác thành thạo vô cùng.</i>
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 6


    Xuống núi rồi mà trạng thái của Hạ Diệc Khoa chẳng tốt hơn là bao, bố mẹ vợ khá bất mãn. Dù sao con gái họ cũng từng đề cập vùng núi này có sự cố liên quan đến “nhà” cậu nên họ chưa phàn nàn gì.

    Lúc đi ngang qua chùa Thanh Đức, mẹ vợ – người tin Phật – đề nghị:

    – Chi bằng chúng ta vào đó bái Phật cầu bình an?

    Chắc do nhớ đến anh cậu, vợ cậu đồng ý.

    Thật ra, cậu hơi mệt. Ngay lúc này, cậu chỉ muốn nhốt bản thân vào một góc… rồi? Đầu cậu đang trống rỗng, cậu cần phải suy nghĩ rạch ròi, kiểm soát cảm xúc chứ không phải bị những trí nhớ liên quan đến người kia ồ ạt ùa về.

    Giọng điệu, ngón tay, cái ôm, hơi ấm…

    Thanh Nhiên. Anh cậu.

    *

    Cậu theo mọi người vào chùa Thanh Đức, thắp hương, bái Phật như một con rối gỗ. Đến lúc cầu nguyện, cậu ngơ ngác nhìn những vị khách khác. Nhất thời, cậu chưa biết cầu gì.

    <i>“… anh muốn lưu lại mọi khoảnh khắc ở bên Tiểu Khoa. Sau này già rồi, anh sẽ lôi ra xem mỗi ngày. Ý nghĩa quá chừng.”</i>

    Cậu nên cầu làm ăn thuận lợi, gia đình ấm no, bình an khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

    Phật cao kia ơi, Người có nghe thấy lời cầu nguyện từ đáy lòng cậu chăng?

    Có người mất sớm, người ấy còn chưa được 30 tuổi, những kế hoạch tương lai của người ấy chẳng cách nào thực hiện được. Sao mà bình an khỏe mạnh? Sao mà… sống lâu được chứ?

    Cậu đứng đó, khói thuốc quẩn quanh. Cậu không biết nên nói gì tiếp nữa, chắc tiếp tục cầu bình an nhỉ? Trách nhiệm của cậu mà? Chỉ là, cậu muốn…

    Muốn anh về, anh hai… Thanh Nhiên à.

    Cậu thừa biết khả năng này không thể xảy ra, nhưng cậu không thể cản lời nguyện mong này từ cổ họng cậu, cậu khó thở lắm. Cậu không muốn nhớ tiếp nữa, nhưng mà giọng người cứ lởn vởn trong đầu cậu như cái máy quay đĩa vậy.

    <i>“Em… thật sự mong anh biến mất sao?”</i>

    <i>“Tiểu Khoa à, lúc anh không còn nữa… anh mong em hạnh phúc.”</i>

    Rồi cậu đáp…

    <i>“Đừng xuất hiện nữa, anh hai à.”</i>

    *

    Cậu, chính cậu đã đẩy anh xuống vực sâu vạn trượng.

    Trong trí nhớ của cậu, anh dịu dàng gần gũi, anh mài mòn những góc cạnh sắc nhọn của cậu. Từ khi yêu anh, cậu thích làm gì thì làm, vì cậu biết anh rất chiều cậu, rất bao dung cậu.

    Anh chỉ nổi loạn hai lần. Cậu nhớ ra rồi.

    Một là, bất chấp ý muốn của cậu, anh chịu mọi trách nhiệm cho hành vi trái luân thường đạo lý này; hai là, mặc cho cậu đã mất trí nhớ, anh tìm mọi cách khiến cậu nhớ lại, kể cả khi cậu thấy phản cảm cỡ nào.

    *

    – Chồng yêu ơi, anh ổn chứ? – Tiếng vợ gọi khiến cậu thức tỉnh.

    Cậu hoàn hồn, cúi đầu lẩm bẩm:

    – Cầu cho mọi người mạnh khỏe…

    Phải, dù bây giờ cậu có muốn cũng không thể chịu trách nhiệm ấy, không nên về bên anh, thích làm gì thì làm… Không nên.

    Cậu biết mà. Cậu biết chứ.

    Nhưng ai sẽ cứu cậu đây? Ai sẽ độ cậu đây? Phật sao? Cậu không thể tưởng tượng được vẻ mặt anh lúc ôm chiếc nhẫn kia ngã xuống… Anh thấy tuyệt vọng? Hay anh thấy được giải thoát?

    “Thanh Nhiên…” Đã từ lâu rồi cậu không được gọi cái tên này. Ấy thế mà cậu có thể thấy vẻ mặt anh ngại ngùng khi nghe cậu gọi, ngại rồi lại vui như đứa trẻ lớn xác.

    “Em xin lỗi anh…” Cậu nghẹn ngào xin lỗi, chắc… Phật sẽ truyền lời cho anh.

    Có điều, cậu biết anh sẽ tha thứ cho cậu thôi. Từ lúc cậu nhận thức được mọi thứ đến giờ, anh chưa từng giận cậu…

    Dù cho đến cuối đời anh, cậu lại đối xử tàn nhẫn với anh như thế.

    <i>“Tiểu Khoa à, đừng khổ sở. Em vui lên chút xem nào?”</i>

    <i>“Anh biến mất rồi, chắc em sẽ vui hơn xíu ha…”</i>

    <i>“Em… thật sự mong anh biến mất sao?”</i>

    Không phải đâu, Thanh Nhiên à.



    Vậy mà cậu lại nói với anh: “Đừng xuất hiện nữa, anh hai à.”

    Đúng ý cậu rồi.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 7


    Người vợ phát hiện chồng cô thay đổi chóng mặt kể từ sau chuyến leo núi ấy.

    Có lúc cô kể chuyện cho chồng nghe, không hiểu sao chồng lại mất tập trung. Cô hỏi chồng còn nhớ cô kể đến đâu không, chồng bối rối xin lỗi cô.

    “Anh xin lỗi em, anh…”

    Rồi chồng im, chồng ngơ ngác nhìn dáo dác.

    Cô nghi ngờ chồng cô ngoại tình. Thế là lần nọ, cô tranh thủ thời gian chồng tắm mà kiểm tra điện thoại chồng. Nhật ký cuộc gọi bình thường, chồng chỉ liên lạc với công ty với gia đình, chứng tỏ chồng cô không ngoại tình.

    Ngoài mất tập trung nghe cô kể chuyện, thỉnh thoảng chồng đang làm việc giữa chừng thì khựng lại rồi ngồi đờ người một lúc.

    Hiện tượng ấy xuất hiện ngày một nhiều khiến cô cảm thấy, có khi chồng không ngoại tình đâu, mà tinh thần của chồng có vấn đề.

    Cô không nhịn được, bèn hỏi han chồng xem áp lực công việc có lớn quá không.

    Bố mẹ chồng thường nhắc khéo việc họ mong có cháu để bồng, nhưng mấy đêm nay chồng mất ngủ chứ đừng nói là có sức tạo cháu cho ông bà, thậm chí chuyện trò bình thường với chồng cũng khó mà.

    Nghe cô hỏi, chồng thật thà: “Chắc thế, để bữa nào anh đi khám xem.”

    Cô thở phào. Cô muốn động viên chồng thêm vài câu nhưng… thật khó mở lời.

    Cô thất vọng lắm. Cuộc sống hôn nhân của cô – cô mong đó sẽ là thời kỳ tình yêu ngọt ngào cuồng nhiệt dài lâu – nhưng nó lại như đóa phù dung sớm nở tối tàn.

    Thậm chí, cô còn không biết nên tiếp tục đối mặt với nó như nào nữa.

    *

    Hạ Diệc Khoa biết cậu điên rồi.

    Cậu cố quên những ký ức liên quan đến anh, cố nhớ lại mình đã gặp gỡ và quen biết rồi kết hôn với người vợ hiện tại.

    À, bố mẹ giới thiệu. Gia đình vợ thuộc tầng lớp tri thức, cả bố mẹ vợ đều là giảng viên đại học. Từ lần đầu gặp vợ trong bữa tiệc nọ, cậu đã có ấn tượng tốt về vợ – một người phụ nữ mang nét đẹp nội tâm ôn hòa, khác với cảm giác bức bách mơ hồ từ bố mẹ cậu sau khi cậu tỉnh lại. Có vẻ gu cậu là những người, những thứ khiến cậu bình tĩnh, ấm áp.

    Sau đó, cậu và vợ cứ thế mà bên nhau.

    Cho đến dạo gần đây…

    Cậu mất hồn mất vía nhiều ngày, vợ cậu buồn rầu phiền muộn. Cô tính xong rồi, nếu không thể vượt qua kiếp nạn này với chồng lúc còn trẻ thì…

    Sau khi cậu đi tham vấn tâm lý về, vợ cậu phát hiện mặt cậu tươi sắc hơn một xíu. Cô bất ngờ lắm, lòng nhẹ nhõm hẳn.

    – Anh thấy sao rồi? – Cô còn nhiều câu muốn hỏi lắm, song cũng thấy hỏi dồn thì không ổn lắm.

    Cậu nhìn cô rồi nhìn về phía cửa sổ sau lưng cô, đáp:

    – À… Anh muốn tìm lại bản thân nên cố vấn giúp anh nhớ lại những gì anh đã từng trải qua.

    – Vâng, sau đó thế nào?

    – Gia đình anh không còn trọn vẹn, nhưng trong thời thơ ấu của anh lại có một đóa hoa xinh đẹp.

    Vợ không hiểu hàm ý của cậu lắm.

    Cậu cười giễu:

    – Sau đó, anh… anh không còn đóa hoa ấy nữa.

    Vợ hiểu nhẹ, vợ hỏi tiếp:

    – Thế anh có cơ hội trồng lại đóa hoa ấy không?

    Ánh mắt cậu mơ màng, cậu lại nhìn vợ cậu.

    Người vợ nhạy cảm thấy ánh mắt chồng cô đau đớn, bất lực. Cô cảm thấy cô biết được câu trả lời của cậu.

    – Anh muốn trồng một đóa hoa khiến mọi người không còn thất vọng ở hiện tại, thêm một lần nữa. – Giọng cậu khàn dần – Nhưng mà ấy…

    Cậu đau lắm.

    Tại sao cậu bị mất trí nhớ? Tại sao người kia biến mất rồi cậu mới nhớ lại hết thảy? Quá khứ ấy trên vai, cậu sống tiếp thế nào?

    Chiếc nhẫn đôi bị vứt đi, mớ ảnh chụp bị tiêu hủy, dáng anh nói, vẻ anh ôm, cách anh chiều… Cậu mắng anh, cậu bảo anh cút, cậu bảo anh biến mất sau những chuyện điên cuồng cậu làm với anh…

    Mà anh… anh biến mất đúng ý cậu.

    Phải, chính cậu chủ động lôi kéo anh. Mà anh lại chịu mọi hậu quả từ nó.

    Chính cậu đã thổ lộ với anh, vì cậu ghét tất cả những ai gần anh, thầy cô, bạn bè thậm chí là bố mẹ. Cậu chỉ muốn chiếm anh cho riêng cậu thôi.

    Cậu mong rằng anh chỉ nhìn thấy mỗi mình cậu thôi.

    Tên anh êm tai lắm, cậu si mê hai tiếng “Thanh Nhiên” này mãi, cậu tận hưởng cảm giác môi kề môi với anh. Cậu ít khi gọi anh là “anh hai” lắm, Thanh Nhiên chịu mà.

    Với lòng yêu điên cuồng của cậu, Thanh Nhiên sợ chứ. Thanh Nhiên muốn trốn cậu, nhưng cậu ăn vạ cậu ầm ĩ mãi, Thanh Nhiên mới chịu nhận tình cậu.

    Sau đó nữa, bố mẹ phát hiện. Thanh Nhiên gánh hết mọi tội lỗi, bị bố mẹ đuổi khỏi nhà.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 8


    Thật ra, cậu cũng không được bố mẹ yêu thương mấy đâu.

    Họ bận đi làm. Trong ấn tượng của cậu, Thanh Nhiên vừa làm anh vừa làm bố mẹ cơ. Đến buổi họp phụ huynh thì phụ huynh nhà người ta đi dự, còn cậu thì Thanh Nhiên dự thay.

    May mà cậu học giỏi, Thanh Nhiên đi họp cũng không bị thầy cô trao đổi nhiều.

    Lớn thêm một xíu, cậu nhớ bố mẹ vẫn nghiêm lắm. Cậu từng thử khoe điểm cao để được bố mẹ khen ngợi, nhưng mẹ chỉ thấy một con 90 mà chất vấn cậu: “Sao điểm môn này thấp vậy?”

    Cậu từng bị ngã. Cậu khóc òa. Bố mẹ đang vội hay sao ấy, mẹ quay lại nhìn cậu, lạnh nhạt hỏi: “Không đứng được nữa à?”

    Những câu hỏi kiểu đấy khiến cậu tủi. Thành ra, sau này cậu không muốn trò chuyện với bố mẹ lắm.

    Mà bố mẹ lại thấy cậu đang hờn dỗi gì thôi.

    Họ cũng không để ý cậu nhiều thêm chút nào.

    Còn Thanh Nhiên ấy à, hôm ấy Thanh Nhiên không đi chung nên không biết cậu ngã chảy máu. Lúc cậu về nhà, cậu buồn bã vào phòng, chìa đầu gối máu me cho Thanh Nhiên xem.

    “Anh ơi, em đau quá.”

    Cậu biết, trên đời này luôn có một người yêu cậu mà.

    Hạ Thanh Nhiên bất ngờ rồi kéo hòm thuốc đến gần cậu, bôi thuốc cho cậu, hỏi han: “Mới ngã à? Sau này cẩn thận hơn nhé. Để anh bôi thuốc cho em, em cố chịu chút nha…”

    Nhìn gương mặt trắng nõn của Thanh Nhiên, suy nghĩ cậu bay đi đâu mất.

    Trước khi cậu chào đời, lúc Thanh Nhiên bị ngã thì ai bôi thuốc cho Thanh Nhiên?

    Cậu hứa với Thanh Nhiên: “Sau này Thanh Nhiên bị thương, em sẽ bôi thuốc cho Thanh Nhiên.”

    Thanh Nhiên dừng tay, tươi cười đáp cậu: “Được nhé, Tiểu Khoa.”

    *

    Thanh Nhiên thích nghệ thuật.

    Chắc đây là lý do bố mẹ không thích Thanh Nhiên lắm, thành tích học tập của Thanh Nhiên khá bình thường.

    Thanh Nhiên thích vẽ lắm, mỗi lần anh rảnh, cậu thấy anh ký họa vào quyển vở nhỏ, khi thì là nhành hoa ngọn cỏ, khi thì là… cậu.

    Cậu cũng thích anh vẽ cậu.

    Màu nắng đẹp, khí phách hừng hực, trông như được cả thế giới yêu thương ấy.

    Cậu không vẽ, thỉnh thoảng cậu tò mò: không biết Thanh Nhiên có tự vẽ chính anh bao giờ không.

    Anh mỉm cười:

    – Anh không vẽ chính anh đâu.

    – Vì sao vậy?

    Anh im một lúc rồi giải thích:

    – Anh không vẽ bản thân đẹp được, nhìn chân dung của bản thân cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

    – Nhưng mà Thanh Nhiên đẹp lắm.

    Cậu thấy anh bất ngờ, cậu nói tiếp:

    – Em muốn một bức chân dung của Thanh Nhiên do Thanh Nhiên tự vẽ.

    Và, Thanh Nhiên tự vẽ thật.

    Cậu còn nhớ cậu đã vui cỡ nào khi nhận bức tranh ấy, nhớ rõ bản thân đã thề thốt rằng mình sẽ gìn giữ tranh kỹ thế nào, và cậu cũng nhớ mẹ cậu cướp lấy bức tranh ngay sau khi cậu vô tình tìm thấy hồi cậu mất trí nhớ kèm lời răn “con không cần thứ này”.

    Nên là đấy, bức chân dung ấy cũng chẳng còn.

    Dấu vết minh chứng cho sự tồn tại của Thanh Nhiên… không còn gì nữa.

    *

    Vợ đưa cậu thỏa thuận ly hôn.

    Họ mới cưới nhau hai năm nay thôi. Do tinh thần cậu có vấn đề nên cuộc sống hôn nhân của vợ chồng cậu có dấu hiệu tan vỡ. Vợ cậu cũng biết chồng cô ấy không thể bù lại cuộc sống hôn nhân mà cô ấy muốn.

    Có đôi lúc chồng nhìn cô rồi tầm mắt lại hướng về ô cửa sổ sau lưng cô.

    May mà họ còn trẻ, may mà họ chưa có con, cô đề nghị ly hôn. Tuy lời đề nghị ấy khiến hai bên nội ngoại dậy sóng nhưng cô không hề thay đổi quyết định của cô.

    Cô cậu ly hôn thuận lợi. Cô vẫn nhớ lời hứa ngày cưới nhau, nhớ những khoảnh khắc yêu đương hạnh phúc thuở xưa… nhưng mọi thứ giống hoa trong gương, trăng dưới nước mất rồi.

    Người chồng, à không, người chồng cũ thẫn thờ rời khỏi Cục Dân chính chung với cô. Chưa đầy hai năm mà cô nhận được hai tờ giấy chứng nhận kết hôn lẫn ly hôn, cô bật cười chua xót, bất đắc dĩ.

    – Chúc anh chóng tìm được đóa hoa anh muốn.

    – Cám ơn em. Và cũng xin lỗi em, Thanh Lan.

    Thanh Lan che mặt, khóc nức nở. Cậu giơ tay ra, định dỗ cô, song không dỗ.

    *

    <i>Thanh Lan à, việc anh và em gặp nhau quen nhau đã được sắp đặt cả rồi.</i>

    <i>Thanh Lan à, anh xin lỗi em.</i>

    <i>Thật sự, anh không tìm được đóa hoa anh muốn nữa.</i>
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 9: Hoàn chính văn


    Sau khi ly hôn, cậu quay về cuộc sống độc thân.

    Cậu về thăm bố mẹ, nhưng họ đóng cửa, không gặp cậu. Cậu đứng ngoài cửa hỏi họ đã mang ảnh chụp Thanh Nhiên đi đâu. Mẹ không chịu nổi, đành mở cửa, tự cao như xưa mà tuyên bố:

    – Xé hết rồi! Vứt hết rồi! Mớ ảnh đó, giữa lại để người ta sỉ nhục mình hay gì?

    Cậu ngơ ngác nhìn vẻ mặt ấy của mẹ. Vì sao mẹ chưa từng yêu thương anh em cậu? Mẹ chỉ xem cậu như công cụ để so kè với người khác, Thanh Nhiên không có gì khiến mẹ hơn được người ta nên mẹ mới bỏ Thanh Nhiên đi. Giờ đến lượt cậu?

    Cậu hỏi:

    – Tại sao con lại mất trí nhớ về Thanh Nhiên?

    Mẹ cậu im bặt. Bố cậu gằn giọng nhắc nhở:

    – Nhớ lại rồi thì đừng hỏi nữa.

    Trong đầu cậu có một suy đoán mơ hồ. Bố mẹ liên hệ người làm thủ thuật y khoa nào ư? Quá trình cụ thể thì cậu không rõ, nhưng kết quả thì ai cũng thấy.

    Không quan trọng.

    – Thật ra… – Cậu thừa nói – thật ra, chính con thích Thanh Nhiên trước, chính con ép Thanh Nhiên yêu con, ở bên con. Mấy chuyện bố mẹ không chấp nhận được ấy, do con chủ động cả.

    Nghe thế, mẹ trợn mắt. Đây là lần đầu cậu thấy mặt nạ của mẹ vỡ vụn.

    Thật sảng khoái.

    Cậu nhẹ nhàng chốt một cậu:

    – Chính chúng ta đã cùng nhau hại chết… Thanh Nhiên.

    Rồi cậu quay lưng, bỏ đi.

    *

    Cậu lại sờ nhẫn.

    Năm đó, nhẫn này do cậu mua đấy. Hè năm nhất đại học, cậu đi làm công. Lúc tình cờ thấy cặp nhẫn đôi này, cậu nhớ đến ngón tay thon trắng nuột của Thanh Nhiên chuyên cầm bút vẽ. Thanh Nhiên mang nhẫn, chắc đẹp lắm.

    Trước đó cậu đã sờ tay Thanh Nhiên rồi, sờ vô số lần. Xác định kích thước xong xuôi, cậu chọn nhẫn làm quà tặng anh.

    Thanh Nhiên hích lắm.

    Thanh Nhiên mang nhẫn lên, chưa từng tháo xuống.

    Cho đến ngày cậu cưới.

    *

    Sau khi cậu mất trí nhớ, tuy lúc đó Thanh Nhiên đã ra riêng nhưng vẫn liên lạc với cậu. Anh từng cho cậu xem nhẫn, còn hỏi cậu có ấn tượng gì không.

    Anh nhắn: <i>Đây là vật chứng chứng minh chúng ta đang yêu nhau đó, Tiểu Khoa.</i>

    Lúc đó, cậu chỉ thấy tởm thôi. Đã thế, trên ngón tay cậu cũng có một chiếc nhẫn giống hình anh gửi nên cậu vội tháo nhẫn, vứt nó vào thùng rác.

    Cậu còn chụp hình ảnh nhẫn cậu từng đeo nằm trong thùng rác gửi cho Thanh Nhiên, nhắn: <i>Đừng khiến ghê tởm anh nữa được không? Anh hai của em ơi?</i>

    Thanh Nhiên không trả lời nữa.

    Kế đó, cậu chặn số này của Thanh Nhiên.

    Lần tiếp theo nhìn thấy chiếc nhẫn ấy là ở đám cưới của cậu, Thanh Nhiên tròng nó qua dây chuyền rồi đeo lên cổ.

    <i>“Anh gửi nó lại cho em được không?”</i>

    <i>“Đằng nào thì em cũng không còn nhớ.”</i>

    Lúc anh nói vậy, anh cười gượng, cười rất miễn cưỡng, rất xất,

    *

    Hình như cả đời này của anh chẳng cầu gì nhiều.

    Anh không mong của cải dồi dào, bao năm vẫn dùng đồ cũ: áo khoác, áo thun tay ngắn, áo sơ mi, quần cứ giặt sạch rồi lại mặc. Hơn nửa số đồ mới của anh có được là nhờ cậu em trai này mua đấy.

    Nhưng mà con người chẳng cầu gì nhiều ấy, trong lúc cậu mất trí nhớ, lại tìm mọi cách khiến cậu chú ý, dùng mọi manh mối anh có giúp cậu nhớ lại.

    Cậu nhớ lại hết rồi. Cậu hiểu rõ cả rồi.

    Người duy nhất có thể chứng minh Hạ Thanh Nhiên từng tồn tại và được yêu thương chính là cậu, Hạ Diệc Khoa.

    Người đã chết, sẽ bị quên sạch.

    Và khi cậu không còn yêu Thanh Nhiên nữa, mọi nỗ lực cũng như quỹ đạo cuộc sống của anh trở nên uổng phí.

    *

    <i>Thanh Nhiên à, trước khi anh nhảy, anh cảm thấy thế nào?</i>

    <i>Trên đời này chẳng còn gì chứng minh anh đang tồn tại nữa, ngoại trừ… chiếc nhẫn chỉ mình anh nâng niu này.</i>

    <i>Anh cứ thế mà biến mất.</i>

    <i>Trắng tay.</i>

    *

    Mây trắng lượn lờ quanh đỉnh núi Cảnh Đức. Núi non lớp lớp trùng điệp, cậu mơ màng nghe được tiếng thở dài.

    “Tiểu Khoa à…”

    Em hiểu mà, Thanh Nhiên.

    Đừng cản em.

    Cậu tiến về phía trước, thả mình giữa tầng mây mờ.

    《Hết》

    Tác giả có lời muốn nhắn: Xong chính truyện rồi, có thể bổ sung ngoại truyện nếu rảnh nha.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 10: Ngoại truyện: Thanh Lan


    Thanh Lan nghe chuyện Hạ Diệc Khoa từ phụ huynh cô. Sau khi cô ly hôn với cậu, cậu theo anh cậu – thả mình từ đỉnh núi Cảnh Đức.

    Mẹ cô nói:

    – Hình như hai anh em nó dính lời nguyền gì ấy… May mà Thanh Lan nhà ta quyết định dứt khoát. Hai ngày tới, nhà ta bái Phật thành tâm đi.

    Chợt Thanh Lan nhớ tới ánh mắt của Hạ Diệc Khoa trong khoảng thời gian ấy.

    Ánh mắt của động vật nhỏ bị vứt bỏ.

    Cô chưa từng gặp anh của cậu. Nhớ lại thì, cậu trở nên kỳ kỳ kể từ khi cậu leo núi Cảnh Đức với nhà cô. Cũng có thể sớm hơn, lúc cậu nghe thời sự đưa tin về anh… Cứ như cậu đã đánh mất bản thân vậy.

    Nếu anh là người quan trọng với cậu đến thế, sao cô lại không có một chút ấn tượng gì về việc nghe cậu kể về anh?

    Thậm chí, anh ấy còn không đến đám cưới của cô với cậu nữa.

    A, đám cưới. Cô chợt nhớ đến lúc cô được bạn bè người thân hai nhà chúc phúc, cô từng gặp một người mặt xa lạ mà thân quen.

    Người ấy gầy lắm, trông tái nhợt. Người nép vào trong góc, nhìn chồng cô, lặng lẽ dõi theo đám cưới của cô. Hôm ấy, cô còn tưởng người ta đi nhầm phòng tiệc. Trông người cũng thanh tú nên cô có nhìn người một chút.

    Xa lạ, vì cô chưa từng gặp người này.

    Thân quen, vì ngũ quan của người này trông giống với chồng cô, có chăng thì không thanh tú bằng chồng cô.

    Cô chỉ hơi mất tập trung một xíu thôi. Giọng của người chủ trì đám cưới kéo tinh thần cô về.

    – Con nguyện ý. – Chồng cô đáp dứt khoát.

    Cô giật mình, thầm nghĩ sao mình lại mất tập trung vào khoảnh khắc này cơ chứ, may mà cô tự nhận ra được.

    – Thanh Lan à, con có nguyện ý nhận anh Hạ Diệc Khoa làm chồng và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan để yêu thương và tôn trọng anh mọi ngày suốt đời con không?

    Cô hít một hơi, trịnh trọng đáp:

    – Con nguyện ý.

    Sau đó, cô và cậu trao nhẫn cưới, rồi hôn nhau trong tiếng hoan hô chúc mừng của quan viên hai họ. Rồi cô thả lỏng, vô thức nhìn vào góc phòng nọ, cô đã không còn thấy người kia nữa.

    Chắc cô mệt quá nên cô nhìn nhầm.

    Cô nghĩ thế.

    Giờ nhớ lại thì, chắc người kia là anh Hạ Thanh Nhiên thật.

    Trông anh mờ nhạt như thế.

    Trông anh đau khổ nhường nào.

    Sao cô mới chỉ vô tình nhìn thấy anh một lần mà đã bị nỗi tuyệt vọng vô hình quanh anh hút lấy?

    Sao lại vậy?

    *

    Việc Hạ Diệc Khoa tự sát khiến cô bối rối. Trong đầu cô là vô vàn những chi tiết trong quá khứ lẫn lộn. Cô không dám khẳng định ấy là đau đớn hay buồn bã, có thể là cả hai chăng… Cô bắt đầu rơi vào vũng lầy cảm xúc của riêng cô một cách mất kiểm soát, thành ra cô thường mắc lỗi trong công việc. Cô trách Hạ Diệc Khoa mang đủ thứ tổn thương đến cho cô, rồi lại lặng lẽ nhập mình vào góc nhìn của cậu để đoán chút chuyện đã xảy ra.

    Cậu từng nói, cậu từng có một đóa hoa xinh đẹp.

    Sau đó, cậu không còn đóa hoa ấy nữa.

    Lúc đấy, cô đã hỏi cậu rằng cậu có cơ hội trồng lại đóa hoa ấy không. Cậu chưa đáp, chỉ nhìn cô. Rõ ràng chưa một giọt nước mắt nào rơi khỏi mắt cậu mà cô lại cảm nhận được niềm bi thương vô hạn đang bủa quanh cậu.

    Cô biết chồng cô bị mất trí nhớ.

    Trước khi cưới, cô cũng lo lắm chứ: không biết phần trí nhớ mà bố mẹ chồng cô giấu kín ấy có ảnh hưởng gì đến cuộc sống sau này của cô với cậu hay không.

    Niềm hạnh phúc được bước vào lâu đài hôn nhân đã rửa trôi nỗi lo kia, cô không nhớ đến nó nữa.

    *

    Có người nói rằng, cảnh trong mơ là cảnh tả thật nhất sâu thẳm trong tiềm thức. Chẳng hạn như, trong mơ, chồng cô luôn bất ổn, cô không có cách dựa dẫm vào chồng được. Có lần, cô mơ thấy cô sắp bị quái vật nuốt chửng, mà chồng cô đứng kế đó như một pho tượng, dù cho cô cầu cứu cỡ nào thì chồng cô cũng chẳng đoái hoài.

    Sự thật sâu thẳm trong tiềm thức cô ấy là, cô không tin chồng cô.

    Sống chung với nhau mà cô và chồng khách sáo lắm, đây cũng chẳng phải cuộc sống sau hôn nhân mà cô mong muốn.

    Thế nên là, tác thành cho Hạ Diệc Khoa, đồng thời buông tha cho chính mình.

    Và nếu những gì cô đang nghĩ là thật thì…

    Dẫu có khó đón nhận, dẫu khiến người đời kinh hãi…

    Chắc anh bây giờ đã tự do thật, anh nhỉ.

    *

    Trên đường đi về nhà, trời đổ mưa. Thanh Lan cảm thấy cô xui thật. Dạo này, mỗi sáng ra khỏi nhà, cô cứ như người trên mây ấy, dự báo thời tiết cũng không chú ý, đi làm thì mắc lỗi, giờ thì trời mưa lại còn không bắt được xe. Cô bắt đầu nghĩ xem có phải bản thân đang cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức chăng…

    – Em… Em ơi?

    Cô nhận ra rằng có ai đó đang gọi cô. Cô vỗ trán, đang tự trách bản thân mệt quá nên ảo thanh thành ai đó gọi cô là “em” thì nhận ra người ta đang gọi cô thật.

    – Ấy, xin lỗi, em không nghe thấy… – cô quay đầu lại, thấy người gọi thì cô bất ngờ – nhóm trưởng ạ?

    Người đàn ông cao hơn cô nửa cái đầu, anh mặc đồ tây đi giày da, cười hòa nhã:

    – Dạo này, trông em không ổn lắm. Trời đang mưa, em quên mang dù à?

    – Vâng, đúng vậy. – Cô dè dặt trả lời.

    – Dù anh… – người đàn ông khựng lại rồi mỉm cười ngỏ lời – Nay anh có lái xe, để anh chở em về.

    Hết.
     
    Anh Đã Biến Mất - Hựu Lam
    Chương 11: Ngoại truyện: Thanh Nhiên (Hoàn toàn văn)


    Em bảo: "Tôi ước gì anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi."

    Em bảo: "Đừng khiến tôi cảm thấy anh ghê tởm nữa được không?"

    Em bảo: "Tôi không có người anh hai như anh."

    Em bảo: "Đừng xuất hiện nữa, anh hai à."

    ...

    Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt c*̉a em khi ấy – một cái liếc chóng vánh như thể em nhìn tôi thêm giây nào thì giây đó bị phí đi.

    Chóng vánh, tựa cái cách bố mẹ vẫn thường nhìn tôi.

    Ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác mình đang bị cả thế giới gạt ra vậy. Tôi cứ nghĩ tôi sẽ suy sụp lắm, nhưng không, tôi chỉ thấy hơi hụt hẫng thôi. Chắc do tôi đã quen quá rồi, quen đến mức biết thừa mình bị vứt bỏ.

    Lẽ ra tôi phải phát rồ lên chứ, giống nửa tiếng trước ấy – khi mà tôi chen vào nơi tổ chức đám cưới c*̉a em, tôi vứt hết đống ảnh chung vào người em, mong đổi được chút chú ý từ em.

    Giờ thì tôi hiểu rồi.

    Chẳng ai chú ý đến cảm nhận c*̉a tôi đâu, dù tôi có phát rồ cỡ nào thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

    Cơ bản là không một ai chú ý hết.

    *

    Trên đường về, tôi nhớ Tiểu Khoa hồi xưa. Nếu em ấy thấy tôi thất thểu như này, em ấy sẽ hỏi han quan tâm tôi. Chúng tôi nương nhau bao lâu nay, tôi còn hình dung được cái vẻ lo lắng c*̉a em ấy. Em sẽ giơ nắm đấm lên và nói: "Đứa nào dám làm anh buồn vậy anh hai? Để em đánh nó."

    Rồi tôi bảo: "Em đấy."

    Em ấy sẽ bất ngờ, em cứng nhắc hạ nắm đấm xuống, xòe bàn tay rồi nắm tay tôi: "Em đùa thôi."

    Đùa...

    Tôi biết em ấy không có cố ý làm thế mà.

    Nếu tôi mất trí nhớ, bỗng một người đàn ông xuất hiện và bảo tôi là người ấy và tôi đang yêu nhau, người ấy cố gắng chứng minh điều đó... mà người ấy còn có quan hệ huyết thống với tôi nữa...

    Có khi tôi còn phủi bỏ quan hệ lẹ hơn Tiểu Khoa.

    Biết thế đã không nói hết cho em.

    Để rồi tôi c*̃ng giữ được hình tượng người anh hai tốt tính, mọi chuyện không căng thẳng như này.

    Để rồi tôi c*̃ng gửi lời chúc phúc chân thành cho Diệc Khoa nhân ngày em cưới vợ.

    Hối hận? Muộn rồi.

    Đã phát rồ.

    Tiểu Khoa đã cắt đứt quan hệ với tôi luôn rồi. Chính tôi c*̃ng thấy, nếu phải tìm một c*̣m từ để mô tả chính xác thì nó sẽ là - mình không còn tương lai nào nữa.

    *

    Sau hôm nay, em sẽ có một gia đình mới. Hôm đó, tôi có thấy cô dâu - một cô bé dịu dàng xinh xắn mà "họ" thích, rất xứng với Tiểu Khoa.

    Lúc em nhìn cô bé và nói "con nguyện ý", mọi thứ trong tôi tan biến đi. Thì ra, từ tận đáy lòng mình, tôi mong Tiểu Khoa hạnh phúc.

    Chỉ là... Chỉ là...

    Chiếc dây chuyền mang nhẫn trước ngực lại nhắc tôi rằng, chỉ có tôi bị kẹt lại thôi.

    Cả đời này, không cách nào thoát được.

    *

    Tôi nằm trên sofa chờ ánh nắng từ từ rọi vào nhà. Hồi xưa ấy, lúc bố mẹ đuổi cả hai chúng tôi ra khỏi nhà, chúng tôi chen chúc trong căn trọ chật hẹp chờ nắng đến mỗi ngày. Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc nắng vàng phủ lên Tiểu Khoa – hình ảnh ấy đẹp vô c*̀ng. Tôi bèn vẽ lại. Em c*̃ng thường làm mẫu cho tôi vẽ, lần làm mẫu nào em c*̃ng vui vẻ.

    Tấm tranh em tỏa nắng hôm ấy, giờ không còn.

    Nói đúng hơn thì tôi đã cất công gom tất cả những món nào có liên quan đến em để gửi em. Em vứt sạch, không sót gì.

    Tôi tìm giấy, muốn vẽ em nhưng tôi chẳng còn nhớ dáng vẻ ôn hòa c*̉a em nữa. Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn hình ảnh em mỉa mai, chế giễu tôi.

    Tôi vò giấy lại, vứt xuống.

    Dưới sàn nhà chi chít c*̣c giấy vo tròn... Nhiều ngày rồi mà tôi vẫn chẳng thiết ăn uống gì, tôi mở tủ lạnh xem có gì bỏ bụng cho qua bữa này hay không.

    Chỉ là vẽ lại Tiểu Khoa c*̉a ngày xưa một tấm thôi, nhưng tôi không làm nổi.

    Chợt hình ảnh em lên đó tuyên thệ kết hôn với cô dâu hiện ra trong đầu tôi.

    Dưới góc nhìn c*̉a người ngoài cuộc đọc lời tuyên thệ ấy, tôi vẽ em, tôi lại cầm bút lên và vẽ hình ảnh em mặc đồ chú rể trắng tinh khôi.

    Quá trình vẫn đau khổ, nhưng thứ tôi dùng để vẽ không còn là quá khứ xưa c*̃ mà tôi vẫn thường ăn mày bấy lâu nay, là...

    Hình ảnh em hạnh phúc, không phiền muộn gì nữa.

    Hồi lâu sau, hình như tôi nghe thấy giọng em.

    Em bảo: "Anh ơi, ăn cơm thôi."

    *

    Tiểu Khoa? Em đến bao lâu rồi? Em đang quan tâm anh sao?

    Bất ngờ quá, tôi sợ, rồi tôi bất an. Tôi đã vẽ em mặc đồ chú rể nhiều bức đến thế, liệu em có biết không? Có mắng tôi khiến em thấy tởm như trước? Tôi không muốn bị em mắng.

    Tôi giấu tranh sau lưng, trơ mắt nhìn Hạ Diệc Khoa mặc đồ thể dục cấp ba đi vào phòng. Em nhìn tôi hoang mang, em mỉm cười.

    Rồi em nghiêm túc nhắc tôi: "Ăn thôi anh, lâu rồi anh chẳng ăn uống đàng hoàng gì cả."

    Hình như em không thấy tấm tranh sau lưng tôi, mà phản ứng c*̉a em khiến tôi không biết mình nên làm gì nữa. Sao Tiểu Khoa lại sang đây? Có chuyện gì à? Đây là trò đùa cuộc sống hay là tôi chưa tỉnh mộng?

    Tôi thẫn thờ "ừm" một tiếng...

    Ghét ghê ấy. Lâu rồi tôi không nói chuyện nên giọng tôi khàn lắm. Tôi mặc đồ ngủ bình thường, nhưng cái thân gầy gò này khiến bộ đồ bị rộng thùng thình, trông như người anh ốm yếu - hoặc người yêu ốm yếu.

    Mà Tiểu Khoa không thấy gì hay sao, em cầm bàn tay đang giấu tranh sau lưng tôi rồi kéo tôi vào bếp: "Ăn đi anh. Em có làm món bò kho và cá hầm cải chua anh thích này."

    Tiểu Khoa thật đấy: bò kho, cá hầm cải chua - em ấy nhớ món tôi thích.

    Nói đúng hơn thì em ấy là người duy nhất trên đời này nhớ tôi thích gì.

    Tôi cảm thấy mình được chữa lành. Tôi hỏi xác nhận: "Em nhớ ra rồi à?"

    Em đáp một cách tự nhiên: "Sao em quên anh được? Anh là anh hai em yêu nhất."

    <i>Em vẫn quên anh được đấy thôi...</i>

    Tôi lại không nói điều có thể khiến cả hai chúng tôi sượng nữa... Cái giọng khàn đặc khó chịu này không nên phát ra bất cứ âm thanh nào.

    Rồi em thấy những tấm tranh ấy, em bất ngờ, em chớp mắt, em hỏi tôi: "Anh hai đang tưởng tượng cảnh anh kết hôn với em ạ?"

    Tôi gian nan đáp lại: "Ừ."

    Em đặt tranh qua một bên rồi kéo tôi đến bàn ăn. Các món đã lên, toàn là món tôi thích.

    - Ăn trước đã nhé? Ăn xong mình hẹn hò nè. – Em vào bàn, tâm trạng tốt – Lâu rồi không đi hẹn hò với anh.

    Tôi nằm mơ chưa tỉnh à? Tôi đang nhìn các món đã lên thì cơn đau dạ dày ập đến. Tôi không muốn uổng công em vào bếp nên vội cầm đũa dùng bữa.

    Chắc do lâu ngày không ăn uống đàng hoàng, tôi thấy đồ ăn hôm nay nhạt.

    Hơi khó chịu một chút, vậy mà khi thấy em nhìn thì bao khó chịu hóa thành niềm hạnh phúc:

    - Ngon quá, ngon thật đấy. Hẹn hò nữa, lâu rồi mình không đi hẹn hò.

    *

    Chúng tôi chọn núi Cảnh Đức làm địa điểm hẹn hò.

    Hôm nay trời đẹp. Tiết trời cuối tháng 5 thoáng đãng, thời tiết hợp hoạt động leo núi lắm. Hồi xưa Tiểu Khoa c*̃ng thường kéo tôi đến đây, ngọn núi này chứa quá nhiều kỷ niệm c*̉a chúng tôi.

    Chúng tôi mua bánh đậu xanh dưới chân núi.

    Trong quá trình leo núi, chúng tôi có dừng chân tại chùa Thanh Đức. Lúc cầu Phật xong, Tiểu Khoa vẫn nhìn tôi với vẻ tò mò như c*̃. Em ấy hiếu kỳ về lời cầu nguyện c*̉a tôi, như c*̃ thôi, tôi không tiết lộ cho em.

    Lộ ra thì lời cầu nguyện đó không còn linh nữa.

    Chúng tôi lên đến đỉnh vào lúc trời sắp tối.

    c*̀ng nhau ngắm mặt trời lặn.

    Du khách về dần.

    Khi không còn ai, Tiểu Khoa nhẹ nhàng tháo dây chuyền trước cổ tôi ra.

    - Thanh Nhiên à, em...

    Tôi nín thở.

    - Em... em đeo nhẫn vào tay anh nhé? Thế là chúng ta đã kết hôn với nhau rồi đấy.

    Hơi sớm, nhưng tôi vẫn cảm động. Em ấy chú ý đến tranh tôi vẽ, dù em không biết cảnh đám cưới ấy do tôi chứng kiến rồi vẽ hay nằm mơ mà họa, nhưng em có chú ý đến cảm nhận c*̉a tôi.

    Vậy là đủ rồi.

    Tôi đưa tay ra, em dịu dàng đeo nhẫn vào ngón áp út c*̉a tôi.

    Mọi cảm giác đã được ghi nhận lại.

    Tôi hơi xìu xuống:

    - Tiếc quá, chỉ có một cái nhẫn... Làm sao bây giờ?

    Em chán nản:

    - Ôi, em quên mang theo cái c*̉a em.

    Trong đầu tôi tua lại hình ảnh chiếc nhẫn bị Diệc Khoa vứt vào thùng rác chung với đống ảnh chụp. Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

    - Không sao đâu. – Tôi tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út mình ra và nói với em – Để anh đeo cho em.

    Cái nhẫn này sẽ lưu hơi ấm từ ngón áp út c*̉a hai chúng tôi.

    Khoảnh khắc ánh nắng tắt lịm, tôi đã đeo nhẫn cho em xong.

    Lời cầu nguyện c*̉a tôi hồi trước vẫn luôn là "mãi bên em".

    *

    Màn đêm buông xuống, thân ảnh em biến mất khỏi tầm nhìn c*̉a tôi, mất chung với nắng chiều hôm ấy.

    *

    Còn năm nay, chỉ là "mong em hạnh phúc".

    Kể cả khi tôi không còn ở đây nữa.

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới