Ngôn Tình Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,546,945
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-ay-luon-treu-choc-toi.jpg

Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
Tác giả: Diêu Hề
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi của tác giả Diêu Hề. Cảnh Tiêu du học đã bốn năm.

Mà tại nơi này, lưu lạc xứ người, lại có thế gặp được Trì Thanh Hành.

Người kia ở trên chiến trường lại vô cùng nổi bật, oai hùng, quyết liệt, mạnh mẽ, một người giữa vòng vây, nhưng vẫn có thể hạ gục hết thảy người cản đường.

Mà Trì Thanh Hành như vậy, ở trong cảm nhận của mọi người từ trước đến này đều là một người kiêu ngạo, ngang ngược, không chịu kiềm chế, trừ bỏ ông nội và sư phụ của anh, không ai quản thúc được.Có hôm Cảnh Tiêu muốn đi đến khu đóng quân để tham quan, cô chớp chớp đôi mắt ngây thơ của mình nhìn anh: “Chú Hành, chú có thể lái xe đưa cháu đến đó không?”

Trì Thanh Hành dáng vẻ lười nhác, dựa lưng vào bức tường liếc nhìn cô, tâm khẽ động nhưng lại làm ra dáng vẻ kiêu ngạo nói: “Gọi ca ca, tôi liền đưa em đến đó”

Cảnh Tiêu nhẩm tính tuổi giữa cô và anh, quay người bước đi: “Đúng là không biết xấu hổ”

Quần chúng ăn dưa: “Nghe nói Trì đội là người không có nhu cầu, hình như là do không “cứng” lên được… ”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Răng Nanh Nhỏ
  • Tiểu Tổ Tông Của Anh
  • Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
  • Em, Em, Em Ghét anh
  • Lãnh Địa Tại Mạt Thế
  • Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 1: Chương 1



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 2: Chương 2



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 3: Chương 3



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 4: Chương 4



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 5: Chương 5



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 6: Chương 6



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 7: Chương 7


    Edit: NN
    Beta: OL
    Đến chạng vạng, Hallie ăn cơm tối xong lập tức tới tìm Cảnh Tiêu, trưa nay cô bé đều ở chung với mấy đứa nhỏ khác chơi đùa khắp nơi, không bám lấy Cảnh Tiêu nhiều, Chu Hảo thấy cô bé liền mang nhóc đi ăn cơm.
    Chu Hảo nói Cảnh Tiêu đang ở phòng điều trị nhưng Hallie chạy tới lại không thấy người đâu, liền ra hỏi mấy anh đang đi tuần tra, cô bé đi một vòng mới tìm được Cảnh Tiêu đang ở nơi vắng vẻ không một bóng người.
    Lúc thấy Cảnh Tiêu khóc, Hallie hoảng sợ, nhào vào lồng ngực của Cảnh Tiêu: “Mommy…”
    Cảnh Tiêu ngồi dưới đất, dựa lưng vào tường, mặt tường không bằng phẳng lắm, Hallie nhào tới một phát như vậy làm cô cảm thấy sau lưng có hơi đau.

    Hallie lau nước mắt cho cô, hai hàng lông mày cau lại: “Mommy, đừng khóc, con sẽ không chạy loạn rồi mang rắc rối đến cho mẹ nữa, sau này con sẽ rất nghe lời, mẹ đừng khóc nữa.”
    Có lẽ đứa nhỏ này sinh ra đã có năng lực chữa lành vết thương, Cảnh Tiêu nhìn Hallie, trong lòng đột nhiên cảm thấy thật ấm áp.

    Hallie vừa ra đời không bao lâu, Lý Thiếu Phi đã ly hôn với mẹ của cô bé, vì Lý Thiếu Phi thường xuyên ra ngoài, Hallie đều là được người khác chăm sóc, bởi thế tính cách con bé phát triển theo kiểu gặp ai cũng sẽ sẵn sàng đi theo.
    Từ khi quen biết với Lý Thiếu Phi, lần đầu tiên Hallie nhìn thấy Cảnh Tiêu đã gọi cô là mẹ, Cảnh Tiêu khi đó chỉ mới là sinh viên năm 3, tính cách ngoài lạnh trong nóng, cuộc sống tự do tự tại, sẽ không quan tâm đến nhiều thứ.

    Nếu lúc trước sự việc đó không diễn ra, cô cũng sẽ không dứt khoát rời khỏi nhà họ Trì.

    Hơn nữa với một đứa trẻ không nhận được sự yêu thương từ mẹ, làm sau cô có thể nhẫn tâm nói với nó cô không phải mẹ của con bé, mau tránh xa ra cơ chứ, bởi vậy đối với xưng hô này của Hallie, cô cảm thấy không sao cả.
    Cứ như vậy Hallie đã kêu cô bằng mẹ hai năm trời, cũng rất nghe lời cô nói.
    Cảnh Tiêu xoa đầu Hallie, qua một lát liền nhếch miệng cười và nói: “Mẹ không sao hết, là do hồi nãy có hạt cát bay vào mắt dụi mãi không ra thôi.”
    “Bây giờ không sao rồi ạ?” Hallie lo lắng hỏi.
    Cảnh Tiêu gật đầu: “Ừ, con đã ăn cơm chưa?”
    “Rồi ạ, là cô Chu dẫn con đi ăn.” Hallie thấy Cảnh Tiêu vui vẻ, bản thân cũng vui theo: “Vừa rồi chú Trì lại đưa sữa bò cho con uống, uống ngon lắm ạ.”
    “Hallie, sau này không được cầm đồ của chú ấy nữa, nghe lời mẹ được không?” Cảnh Tiêu ôm lấy Hallie.
    Lời của Trì Thanh Hành nói hôm nay đã thật sự khiến cô tức giận, rõ ràng biết cô không thích cách nói chuyện của anh, y như là đang đối đáp với tân binh.

    Bọn họ đã sống với nhau mười hai năm, cô cho rằng đối với anh cô đặc biệt hơn, có thể nhận được sự đối đãi khác biệt một chút, nhưng không nghĩ tới bốn năm qua đi, anh vẫn như thế, vẫn chẳng hiểu gì cả.

    Khi nghe được những lời mà Triệu Chấn nói, cô lập tức chết lặng, đầu óc quay cuồng hỗn loạn.

    Cô vẫn nhớ rõ hồi trước Trì Thanh Hành từng nói không thích Hạ Cừ, cũng đã nói chuyện rõ ràng với cô ấy nhưng bây giờ bọn họ lại muốn kết hôn.
    Cô mới phát hiện bản thân vẫn vậy, chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
    Ngay khi nhìn thấy Trì Thanh Hành đã không thể làm được.
    Càng nghĩ đến chuyện hôm nay càng thấy khó chịu, cô bèn một mình chạy đến nơi này, tức giận với bản thân trong sự bất lực.
    Hallie nhẹ nhàng vỗ vai Cảnh Tiêu: “Chú Trì bắt nạt mommy sao?”
    Cảnh Tiêu nghĩ một lát rồi mới nói: “Cũng có thể nói là bắt nạt đi.”
    “Vậy sau này con sẽ không để ý đến chú ấy nữa, con đứng về phía mommy.”
    Cảnh Tiêu nhéo phần thịt mềm mại nơi cánh tay Hallie, hơi mỉm cười.

    Lúc này bộ đàm trong túi áo vang lên, đã đến giờ bắt đầu kiểm tra thương tích theo định kỳ.
    “Bây giờ mẹ phải vội chạy qua bên kia chữa bệnh, nếu con thấy mệt thì đi về ngủ trước nhé, ngoan.” Cảnh Tiêu nói.
    Hallie nhoẻn miệng cười, hỏi: “Con có thể đi chơi một chút được không ạ?”
    “Có thể, nhưng đừng có chạy xa quá.” Cảnh Tiêu nựng má Hallie.
    Hallie vui mừng khôn xiết, đi cùng với Cảnh Tiêu một đoạn đường rồi lập tức chạy đi chơi.

    Cảnh Tiêu cười, Hallie đến khiến tâm trạng của cô trở nên tốt hơn nhiều.
    Cuộc đời còn dài như vậy, không có gì là không thể bước qua được.
    Không biết đã qua bao lâu, Hallie chơi với bọn trẻ vui đến quên lối về, chẳng còn nhớ thời gian là gì.

    Cô bé chào tạm biệt với bọn trẻ rồi quay trở về ký túc xá, nhờ hai ngày nay chạy nhảy khắp chốn, Hallie đã không cần phải hỏi đường vẫn có thể dựa theo trí nhớ mà đi về.
    Nhưng lúc sắp tới được ký túc xá, Hallie nhìn thấy Trì Thanh Hành đang đi về phía mình thì ngay lập tức quay đầu bỏ chạy.
    Chân cô bé vừa ngắn vừa nhỏ làm sao so được với đôi chân dài kia, huống chi cô bé còn chưa được rèn luyện đầy đủ.

    Trì Thanh Hành tóm lấy Hallie dễ như trở bàn tay, anh ngồi xổm xuống trước mặt Hallie, nhăn mày nhìn nhóc: “Sao vừa thấy chú đã chạy rồi? Bộ chú là quỷ hay gì hả?”
    Hallie tức giận giãy giụa: “Con không nói chuyện với chú đâu, mommy nói là chú bắt nạt mommy, con sẽ không chơi với người bắt nạt mommy con.”
    Đáy mắt Trì Thanh Hành hơi ngẩn ra, im lặng được một lúc lâu thì anh hỏi lại: “Cô ấy còn nói chú như thế nào?”
    “Con không nói với chú, dù sao thì mommy con đã khóc rồi, chú chính là ông chú xấu xa!” Hallie ôm ngực nói.
    Mỗi lần bị gọi là ông chú xấu xa, Trì Thanh Hành đều có chút dở khóc dở cười.

    Anh nhìn nhóc quỷ trước mặt, nhẹ nhàng búng trán Hallie và nói: “Được, vậy mẹ con đang ở đâu? Để chú tự mình đi hỏi cô ấy.”
    Hallie vội vàng che miệng lại: “Cái này con cũng không nói cho chú biết.”
    Trì Thanh Hành cúi đầu cười nhạt, tuy rằng anh chưa từng thực sự hòa đồng với trẻ con, nhưng trong quá trình huấn luyện có một khóa học tâm lý trẻ em, nếu muốn để Hallie tự nói ra, vậy chỉ có thể dùng cách giao dịch thôi.
    Anh liền kéo bàn tay nhỏ của Hallie, dụ dỗ hỏi: “Con có muốn ăn hamburger không?”
    Đôi mắt Hallie lập tức phát sáng, chơi bời lâu như thế cũng sẽ thấy mệt, bây giờ cực kỳ muốn ăn đồ ăn vặt nhưng ngẫm nghĩ một lát lại lắc đầu.
    “Sữa bò, hamburger, sandwich, bò bít tết tiêu đen, còn mấy món đồ ăn vặt khác nữa…”
    Trì Thanh Hành bình tĩnh mà nói.
    Hallie nuốt nước miếng, cuối cùng cũng gật đầu.
    Trong lòng Trì Thanh Hành vui mừng, đưa Hallie đi lấy đồ ăn rồi ngồi vào chỗ cũ.
    Biết được vị trí của Cảnh Tiêu, Trì Thanh Hành ngay lập tức hỏi Hallie: “Ngày mai ba con sẽ tới đây sao?”
    “Đúng vậy, mommy nói ngày mai daddy sẽ tới đón chúng ta về nhà.” Hallie vừa ăn hamburger vừa trả lời câu hỏi của Trì Thanh Hành.
    “Ba con có đối xử tốt với mẹ con không?” Trì Thanh Hành hỏi tiếp.
    Hallie thở dài: “Bọn họ thường xuyên cãi nhau, nhưng con đứng về phía mommy, lúc nào daddy cũng bỏ rơi mommy với con, chỉ có con là thường xuyên ở bên cạnh mommy.”
    “Ra là vậy.” Trì Thanh Hành xoa đầu Hallie, có một nụ cười nơi khóe môi: “Con có nghĩ đến việc sẽ đổi daddy chưa?”
    Hallie kinh ngạc ngẩng đầu, chớp đôi mắt nhìn Trì Thanh Hành.
    Trẻ con ăn no đều như thế, chờ Hallie tống hết hamburger vào bụng, hai người nói thêm được vài câu thì Hallie đã dựa vào người Trì Thanh Hành ngủ mất.
    Trì Thanh Hành ôm cô bé tới ký túc xá, chạm mặt Chu Hảo, Chu Hảo liền đón lấy Hallie rồi nói: “A Tiêu chưa về, chỉ gọi một cuộc điện thoại, hình như là với người tên Lý Thiếu Phi, em ấy bảo là ba của Hallie.”

    “Ừ.” Trì Thanh Hành trả lời xong thì rời đi.
    Sáng hôm sau, Trì Thanh Hành dẫn đoàn người ra ngoài chạy bộ buổi sáng, đeo thêm một đống vật nặng trên người.

    Lúc quay về thì nhìn thấy Cảnh Tiêu một mình ngồi ở căn gác mái bỏ hoang, không biết đang làm cái gì, chỉ thấy cô thất thần ngồi trên bức tường.
    Khi đó ánh nắng chan hòa, gió mùa ấm áp, cô mặc một chiếc áo khoác cao bồi màu trắng, cả người tắm trong tia sáng, gió thổi bay những sợi tóc mái trên trán, cặp chân trắng nõn thẳng tắp lúc ẩn lúc hiện, đẹp đến quái lạ.
    Tiếng hô “Một, hai, một” bên tai dần dần nhỏ đi, Trì Thanh Hành lấy lại tinh thần mới phát hiện đội ngũ đã chạy vượt lên đằng trước.

    Anh lại nhìn Cảnh Tiêu thêm vài lần, l**m đôi môi có chút khô khốc, tiếp tục chạy theo đội.
    Chạy vật nặng kết thúc, Trì Thanh Hành quay về tắm rửa, dội sạch sẽ mùi mồ hôi, mặc quần áo huấn luyện vào rồi đi tìm Cảnh Tiêu.
    Cũng không biết người đã đi chưa, anh đến đây chỉ là để thử vận may.
    Cảnh Tiêu vẫn ở đó, chỉ có tư thế ngồi là thay đổi, hai cặp đùi gác lên một đoạn của bức tường, mũi giày dính đầy tro bụi, toàn thân có chút uể oải, vùi mặt sâu vào đầu gối.
    Nghe thấy tiếng bước chân, Cảnh Tiêu liền chậm rãi ngẩng đầu nhìn Trì Thanh Hành, cảm xúc không có gì thay đổi.
    Trì Thanh Hành bước qua đó, trực tiếp bế ngang cô lên, ôm xuống phía dưới: “Đừng có ngồi trên đấy, lỡ rơi xuống thì phải làm sao?”
    Cảnh Tiêu theo bản năng nắm chặt bờ vai của anh, nhìn vào anh, thanh âm bình tĩnh: “Để em xuống.”
    “Vẫn còn giận anh?” Trì Thanh Hành nhẹ giọng hỏi.
    “Ừ.” Cảnh Tiêu thừa nhận.
    Trì Thanh Hành thở dài nói: “Anh xin lỗi.”
    Có thứ gì đó phát ra âm thanh sột soạt nho nhỏ trong bầu không khí dày đặc này.
    Cảnh Tiêu ngước mắt nhìn anh, khuôn mặt lạnh lùng và kiên nghị như được tráng qua một lớp men sáng bóng, nhẹ nhàng mà lặng yên khiến trái tim cô bị hòa tan vào đó.
    Cảnh Tiêu ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào bên cổ, chôn sâu trong đó không nói lời nào.
    Qua một lát, Trì Thanh Hành cảm giác được cổ áo bị ướt, lập tức nhẹ giọng năn nỉ: “Đừng khóc, về sau anh sẽ không nói như thế với em nữa, được không?”
    “Vâng.” Cảnh Tiêu gật đầu: “Anh để em xuống trước đã.”
    Trì Thanh Hành làm theo, đặt cô xuống dưới đất, cô đứng lên rồi cúi đầu xuống, lau sạch gương mặt.
    Hồi xưa cô cũng đã từng giận dỗi và tức giận với Trì Thanh Hành, anh sẽ dỗ dành cô như thế, dỗ dành xong đều tốt, lần nào cũng vậy.
    Tối hôm qua ngủ không được ngon, sáng nay mắt cô đã sưng lên rồi, mới nãy còn khóc nữa nên bây giờ Cảnh Tiêu cảm thấy ánh mặt trời có chút gắt, ngay lập tức dùng tay che mắt lại.
    Trì Thanh Hành dịch qua bên phải một bước, che lại ánh nắng cho cô, cô khuất trong bóng người của Trì Thanh Hành, nhỏ bé và yếu ớt.
    “Sao em không cho anh biết về sự tồn tại của Hallie, cho dù em không muốn liên lạc với anh đi nữa thì cũng nên nói chuyện này với ông nội chứ.” Trì Thanh Hành nói: “Ông nội cứ nhắc đến em mãi, ông hy vọng em sẽ quay về.”
    “Thỉnh thoảng em có nói chuyện với ông.” Cảnh Tiêu nhấp môi, sau một lúc lâu, cô nói: “Từ nhỏ Hallie đã không có mẹ, con bé chỉ gọi em là mẹ thôi.”
    “Còn tên Lý Thiếu Phi thì sao?” Trì Thanh Hành hỏi.

    “Lý Thiếu Phi là anh họ của Phương Nam, anh ấy có giúp đỡ em vài việc nên em mới trông Hallie giùm để báo đáp.” Cảnh Tiêu nói.
    Bỗng nhiên Trì Thanh Hành có cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, hai người ở lại đó không lâu, câu được câu không mà trò chuyện.

    Chốc lát có một người lính tới kêu Trì Thanh Hành, lúc này cả hai mới rời đi.
    Sau đó, anh không nhìn thấy Cảnh Tiêu suốt một ngày.
    Trì Thanh Hành đến bộ chỉ huy bên kia để họp, tận tối mới trở về.
    Lúc ấy có một bệnh nhân đột nhiên bị xuất huyết nhiều, đúng lúc Cảnh Tiêu đang kiểm tra cho anh ta.

    Các nữ quân y vội vàng đem cáng tới, muốn nhấc người này lên chiếc cáng nhưng cơ thể anh ta quá nặng, mọi người cùng hợp sức lại nâng nhưng vẫn nằm im như cũ, đành gọi hai người chiến sĩ tới hỗ trợ.
    Vết thương bị xuất huyết nằm ở vùng bụng, hai tay Cảnh Tiêu đỡ lấy eo bệnh nhân, lúc nâng xuống trọng lực dồn hết lại ở eo làm Cảnh Tiêu không đỡ nổi, vừa hay Trì Thanh Hành ngay đó, liền giúp cô một phen.
    Cảnh Tiêu thấy là Trì Thanh Hành thì có chút kinh ngạc.
    Cuối cùng người bị thương đã được đặt vững vàng lên cáng tiến vào phòng phẫu thuật.
    Trì Thanh Hành đứng ở bên ngoài một lát, cho rằng Cảnh Tiêu không cần phải hỗ trợ phẫu thuật nhưng đợi nửa ngày Cảnh Tiêu vẫn chưa ra, anh đành quay lại phòng họp trước.
    Khi đi ra ngoài, bầu trời đêm lập lòe những ánh sao trời, lộng lẫy bộn phần.
    Trì Thanh Hành vừa đi, liền thấy Cảnh Tiêu đang rửa mặt cho Hallie ở bồn rửa, một đám binh lính không có việc gì làm đang núp sau bức tường, thì thầm cười nói.

    Trì Thanh Hành cẩn thận nghe ngóng, ý của bọn họ đại loại là Cảnh Tiêu xinh đẹp quá, đùn đẩy nhau đi xin WeChat của người ta.
    Trì Thanh Hành có chút không vui, từ khi Cảnh Tiêu ra nước ngoài, tất cả phương thức liên lạc đều thay đổi, đến cả anh còn không có số WeChat của Cảnh Tiêu đây.
    Vì thế, Trì Thanh Hành khoanh tay lại, giả vờ như đang đi dạo thì gặp được bọn nhãi ranh đang ở đây lười biếng, vẻ mặt trịnh trọng xua tay ý bảo bọn nhỏ mau cút đi, đám lính vừa thấy đội trưởng tới đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
    Lông mày Trì Thanh Hành khẽ nhướng lên, rất vui vẻ và sung sướng.

    Anh tìm một bờ tường gần đó dựa vào, nhìn Cảnh Tiêu rửa mặt cho Hallie xong rồi lại rửa cho mình, hai người cười đùa vô cùng hạnh phúc, khiến anh cũng không nhịn được mà cười rộ lên, trong lòng mềm nhũn.
    Thấy đầu tóc Cảnh Tiêu bị ướt một chút, Trì Thanh Hành nhớ đến khoảng thời gian Cảnh Tiêu còn học cấp 3.

    Hồi đó Cảnh Tiêu cực kỳ nghịch ngợm, mỗi buổi sáng đều vội vội vàng vàng đi cho kịp giờ học.

    Anh vất vả lắm mới có thể xin nghỉ phép hai tháng, thế nhưng hằng ngày lại phải dậy gọi Cảnh Tiêu rời giường rồi đưa cô đến trường, sáng nào cũng thấy bộ dạng Cảnh Tiêu rửa mặt tới ướt sũng, vài lọn tóc dính nước dán lên thái dương, dáng vẻ trong sáng mà sạch sẽ, đẹp cực kỳ.
    Sau khi hai người đã rửa sạch sẽ xong, Trì Thanh Hành liền động đậy dưới chân, không cẩn thận đụng trúng một viên đá, phát ra tiếng động, khi Cảnh Tiêu quay đầu nhìn về hướng bên này, anh đã vội vã trốn vào trong góc..
     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 8: Chương 8



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 9: Chương 9



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 10: Chương 10


    Edit: NN
    Beta: OL
    Lý Thiếu Phi tới trễ hơn một ngày so với kế hoạch, cho nên sáng nay thức dậy, biết được Lý Thiếu Phi đang ở bộ chỉ huy bên kia, Cảnh Tiêu liền dắt Hallie đi theo chiếc xe tiếp viện qua đó.
    Ở bên ngoài đợi một lát mới thấy Lý Thiếu Phi đi tới, không biết có chuyện gì mà anh ta ở chỗ này nói chuyện với đại đội trưởng rất lâu.

    Cô còn nghĩ bọn họ đã quen biết nhau rồi nhưng Lý Thiếu Phi lại nói đây là lần đầu tiên gặp mặt.
    “Mấy món đồ của em ở khách sạn anh đều đã lấy hết rồi.” Lý Thiếu Phi mở cửa xe, chỉ vào chiếc túi du lịch màu đen ở băng ghế sau và nói: ”Tất cả đều ở trong đó hết đấy, à đúng rồi, còn có cả điện thoại.”
    Một tay Lý Thiếu Phi ôm Hallie, tay kia móc từ trong túi ra một chiếc điện thoại cảm ứng màu đen rồi đưa cho Cảnh Tiêu: “Thẻ điện thoại là mới mua đấy, các gói tiền mạng đều cho em đủ dùng, nếu như em không xem phim hay chương trình gì hằng ngày thì có thể kéo dài gần một tháng.”
    “Anh lại phải đi à?” Cảnh Tiêu cầm lấy điện thoại và khởi động máy rồi mở WeChat lên trước, một đống tin nhắn của Phương Nam lập tức b*n r* tứ tung.
    “Thấy hai người không bị làm sao thì anh cũng yên tâm rồi.” Lý Thiếu Phi cười hì hì nhìn Cảnh Tiêu: “Công việc ở bên kia vẫn chưa xong, anh phải ráng quay về làm tiếp, nếu không thì đào đâu ra tiền để nuôi Hallie đây.”
    “Thôi được rồi, em chỉ giúp anh trông Hallie lâu nhất là đến cuối tháng thôi, tới lúc đó em sẽ quay về Melbourne thu dọn đồ đạc, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.” Cảnh Tiêu vừa nhắn tin vừa nói.
    Sau khi xảy ra bạo loạn, Phương Nam không liên lạc được với cô.

    Cô ấy xem tin tức mới biết được nơi đóng quân ở gần đó liền lập tức gọi cho Trì Thanh Hành, biết Cảnh Tiêu không sao rồi cô ấy mới thấy yên tâm, nhưng vì cô không có điện thoại nên chỉ thi thoảng mới có thể mượn của Chu Hảo để gọi điện cho Phương Nam.
    Lý Thiếu Phi nhoẻn miệng cười và hỏi cô: “Em tính về nước à?”
    “Ừ, đi về tham gia hôn lễ của một người bạn.” Cảnh Tiêu mở màn hình di động, đưa tay còn lại ra trước mặt Lý Thiếu Phi: “Chuyển qua ngân hàng 5.000 hay 50.000 trước đây?”
    “Thật là tàn nhẫn mà.” Lý Thiếu Phi nhướng cặp lông mày lên cao.
    Cảnh Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Anh bớt lảm nhảm đi, mấy món nợ mà anh thiếu em mau trả trước một khoản đi, tránh việc sau này lại không tìm được người.”
    “Anh là loại người sẽ trốn nợ à?” Lý Thiếu Phi buông Hallie xuống rồi cầm chiếc thẻ ngân hàng đưa cho Cảnh Tiêu: “Anh đầu tư cho một người bạn vào ngành vận chuyển hàng hóa đường thủy, kiếm được kha khá tiền.

    Trong này có hai mươi vạn, em cầm lấy đi, mật mã là sáu số ngày sinh của em.

    Về nước thì tìm một khu nhà thật tốt mà ở rồi trả tiền đặt cọc, không phải là em không muốn ở trong khuôn viên bộ đội sao? Có chỗ đặt chân cũng tốt hơn một chút rồi.”
    Cảnh Tiêu rũ mắt, buông tay nói: “Hai mươi vạn thì trả được cái quái gì, anh hài hước thật đấy.”
    “Anh có nói em đi mua nhà đâu.” Lý Thiếu Phi làm mặt vô tội: “Nhưng nếu đi thuê thì dư sức, em thích trang hoàng nhà cửa vẫn có thể, quá tuyệt rồi còn gì.”
    Cảnh Tiêu: “…”
    Muốn đánh người ghê.
    “Đợi xong đợt công việc này, anh sẽ đưa Hallie đi vòng quanh thế giới rồi quay về London ổn định cuộc sống.” Lý Thiếu Phi đột nhiên nói: “Thật sự cảm ơn em đã chăm sóc Hallie giúp anh lâu như vậy, bằng lòng để Hallie gọi em là mẹ, dạy cho nó biết cái gì đúng cái gì sai.

    Anh thường xuyên ở bên ngoài nên cũng không có nhiều cơ hội để chăm sóc Hallie, cảm ơn em, Cảnh Tiêu.”
    “Bớt sến súa đi, em chỉ cần nhận thù lao từ việc em làm thôi.” Cảnh Tiêu cầm thẻ ngân hàng đút vào túi, không khách sáo với anh ta nữa: “Nửa tháng sau anh tự mình tới đón Hallie đi, em không thể đưa cô bé đi đâu.”
    “Được được được, anh sẽ cố gắng hết sức để tới đây.” Lý Thiếu Phi cung kính nói.
    “Chừng nào thì anh rời đi?” Cảnh Tiêu hỏi.
    Lý Thiếu Phi liếc mắt một cái rồi nói: “Ở cùng Hallie thêm một lúc nữa, không vội.”
    Cảnh Tiêu nhìn thoáng qua xung quanh, đều thấy có người đang đi tới đi lui tuần tra khắp nơi, cô liền nói: “Vậy em đi tìm chỗ gọi điện thoại cho ông nội trước, vẫn chưa tới thời gian xe tiếp viện rời đi.”
    Lý Thiếu Phi gật đầu, Hallie chạy nhanh đến ôm lấy chân Cảnh Tiêu, vừa rồi hai người nói toàn tiếng Trung, một chữ Hallie cũng nghe không hiểu.

    Lý Thiếu Phi lập tức giải thích một chút, lúc này Hallie mới buông tay.
    Ở bên này, sáng sớm Trì Thanh Hành đã dẫn đội đi luyện tập, sau khi xong việc, anh nhờ binh lính đi ra ngoài mang sữa bò về, đang tính cầm sữa đi tìm Cảnh Tiêu nhưng tìm một vòng vẫn không thấy người đâu.
    Hallie cũng vậy, hai ngày nay con bé đều chơi với lũ trẻ trong khu dân cư, giờ đi đến đó lại chẳng thấy ai.
    “Này! Tới tìm A Tiêu hả?”
    Chu Hảo đột nhiên xuất hiện, cười hỏi.
    “Cô ấy đi đâu rồi?” Trì Thanh Hành dò hỏi.
    “Đi bộ chỉ huy bên kia.” Chu Hảo nói: “Sáng nay đã đi rồi.

    Ba của Hallie gọi điện thoại nói đã đến nơi, A Tiêu lập tức dắt Hallie ngồi xe tiếp viện đến đó rồi.”
    “Đã đi được bao lâu rồi?” Giọng điệu của Trì Thanh Hành chợt có chút không kiên nhẫn.
    Chu Hảo vén tóc ra sau tai: “Khoảng hai giờ trước, lúc đi trông dáng vẻ vội vàng lắm.

    Này, A Hành, cậu đi đâu vậy…”
    Trì Thanh Hành vẫy tay và chạy đi tìm xe rồi lái đến bộ chỉ huy.
    Lính canh gác nhìn thấy người đến là anh, vội vàng gọi người mở cổng lớn để anh lái thẳng xe vào, tìm được chỗ để xe xong thì anh lập tức bước xuống, vừa xuống đã nhìn thấy ngay một người đàn ông có mái tóc hơi dài, đeo kính gọng đen, mặc trên mình chiếc áo khoác kaki còn dưới chân là một đôi boot cao cổ.

    Anh ta đứng bên cạnh một chiếc xe địa hình cũ kỹ và đang ôm lấy Hallie mà cười đùa.
    Trì Thanh Hành nhìn người đàn ông kia từ trên xuống dưới, quả đầu đen kia còn mang lại thứ cảm giác rất nghệ thuật, anh còn đang phân vân không biết anh ta có phải là Lý Thiếu Phi không thì Hallie đã nhìn thấy anh, sốt sắng vẫy tay hô lớn: “Chào chú Trì!”
    Lý Thiếu Phi xoay người, mặt đối mặt với Trì Thanh Hành.
    Vừa nhìn thấy mặt anh ta, cái cảm giác đầy nghệ thuật ấy càng có xu hướng tăng lên.
    “Đây là daddy của con.” Hallie vui vẻ giới thiệu: “Daddy, đây là chú Trì mà hồi nãy con có kể với daddy á.”
    “Xin chào, tôi là Lý Thiếu Phi.”
    Lý Thiếu Phi bắt tay chào hỏi.
    Trì Thanh Hành nghe thấy anh ta nói tiếng Trung, liền đáp: “Trì Thanh Hành.”
    Lý Thiếu Phi cười cười rồi khách sáo nói: “Cảm ơn anh đã cứu Cảnh Tiêu và Hallie, nếu không thì chắc bây giờ tôi đã không thể nhìn thấy hai người bọn họ ở nơi này rồi, thật sự rất cảm ơn anh.”
    “Không cần cảm ơn, đây là công việc của tôi.” Trì Thanh Hành cũng nâng khóe miệng lên.
    Lý Thiếu Phi ngắm nghía Trì Thanh Hành rồi lập tức mỉm cười, nói: “Cảnh Tiêu ở lại đó không gây phiền phức gì tới anh chứ? Con bé là người khá tùy hứng, đôi lúc còn làm việc mà không thèm nghĩ đến hậu quả, cũng không biết là ai đã chiều chuộng con bé đến mức chẳng ai quản lý nổi được nó thế.”
    “Là tôi chiều chuộng cô ấy.” Trì Thanh Hành nói, ánh mắt bình tĩnh.
    “A! Hóa ra là anh biết Cảnh Tiêu.” Lý Thiếu Phi hơi phóng đại vẻ kinh ngạc trên mặt mình: “Rất hanh hận được gặp mặt, nhưng mà tôi quen biết với Cảnh Tiêu lâu như thế rồi mà cũng chưa từng nhìn thấy anh.”
    Anh ta đúng là chưa từng được nhìn thấy người thật, anh ta chỉ từng được nghe nói qua lời kể của Cảnh Tiêu, còn hình ảnh thì Cảnh Tiêu lại không cho xem.

    Đối với quá khứ của cô, Lý Thiếu Phi cũng không biết quá nhiều, đa phần là do Phương Nam nói với anh, thỉnh thoảng cũng sẽ tra hỏi Cảnh Tiêu thử xem, thế nhưng Cảnh Tiêu lại tỏ vẻ không muốn đào sâu câu chuyện hơn nên Lý Thiếu Phi cũng chỉ đành im lặng.
    “Đã là người quan trọng thì sao có thể dễ dàng để anh nhìn thấy cơ chứ.” Trì Thanh Hành nhướng nhẹ đầu lông mày.
    Lý Thiếu Phi nuốt nước miếng, cảm thấy không thể tiếp lời được, Hallie nắm lấy tóc anh ta, nhìn chằm chằm vào mặt Trì Thanh Hành.
    “Tiêu Tiêu đi đâu rồi?” Trì Thanh Hành hỏi.
    “Đi gọi điện cho ông nội của con bé rồi, cũng không biết đã mò đến xó xỉnh nào, đi hơn mười phút rồi, chắc lát nữa là về thôi.” Lý Thiếu Phi nói.
    “À.” Trì Thanh Hành đáp một tiếng.
    Lý Thiếu Phi như thể đang suy nghĩ điều gì đó mà nhìn anh, sau đó anh ta cười nói: “Tôi không thể đoán được cái con bé Cảnh Tiêu này, có lẽ là bị bạn trai cũ làm tổn thương quá nhiều nên tính tình cũng không còn vui vẻ được như hồi trước, chuyện gì cũng đều không muốn nói với tôi.

    Nhắc mới nhớ, cái chuyện người bạn trai ngoại quốc của con bé hồi năm nhất ấy, lúc ấy nó thích tên đó muốn chết, tôi chỉ nhìn thôi đã có thể cảm nhận được sự điên cuồng của con bé, Cảnh Tiêu không nói với anh sao?”
    Trì Thanh Hành mím môi dưới đang tính nói chuyện, bỗng nhiên có một tên người lính nhỏ chạy bộ tiến về hướng này.
    “Đội trưởng Trì! Đại đội trưởng vừa hay tìm anh có việc, đại đội trưởng bảo anh nhanh chóng tới đó.”
    “Tin tức nhanh nhạy thật.” Trì Thanh Hành nói.
    Người lính nhỏ cười nói: “Cái này thì không đúng, đại đội trưởng nhìn thấy anh lái xe qua đây từ xa rồi, còn đang tính gọi điện thoại đấy.”
    “Được, tôi sẽ tới liền.”
    Trì Thanh Hành cười đồng ý, chào tạm biệt Hallie rồi thì hướng ngay về phía phòng họp, chợt nghe thấy người lính nhỏ gọi Lý Thiếu Phi: “Nhà báo Lý, tôi với đội trưởng Trì phải đi trước, lần sau anh tới tôi sẽ chiêu đãi thật tốt.”
    “Không sao đâu.” Lý Thiếu Phi mỉm cười, âm thầm liếc nhìn Trì Thanh Hành.
    Trì Thanh Hành quay đầu lại, có chút nghi ngờ mà nhìn Lý Thiếu Phi rồi lại cùng người lính nhỏ rời đi mà không hề nghĩ ngợi gì.
    Đúng lúc Cảnh Tiêu tình cờ đi ra từ phía sau của tòa nhà bên cạnh phòng họp, Trì Thanh Hành không nhìn thấy ai nên đi luôn vào tòa nhà.
    Đẩy cửa ra, Ngô Khác ngay lập tức mời anh ngồi xuống, tự mình rót trà.
    “Kỹ thuật dừng xe khi nãy không tồi, từ cổng lớn tới khi vào kho chỉ mất có hai mươi giây.”
    “Ngài quá khen rồi.” Trì Thanh Hành khiêm tốn một chút
    “Thằng nhãi ranh này.” Ngô Khác mỉm cười rồi nhấp ngụm trà: “Sốt ruột đến đây như thế, ai không biết còn tưởng cậu đến gặp vợ.

    Nói tới tôi mới nhớ ra, lần trước tham mưu Từ giới thiệu cho cậu cô gái Hạ Cừ kia, tôi thấy cũng khá tốt, tên nhóc như cậu đã im ỉm lâu như thế rồi mà mãi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì là sao, Trì Soái xuất ngũ rồi, muốn ôm ấp chơi đùa với cháu trai mà cũng không có cơ hội.”
    Ngô Khác từng là binh lính dưới trướng của Trì Thịnh, đã nhìn Trì Thanh Hành từ hồi bé xíu đến lúc lớn khôn, biết rõ Trì Thanh Hành rất cứng đầu.

    Nếu anh đã không muốn làm thì cho dù có là ai khuyên cũng sẽ thành vô ích.

    Đồng thời tính nhẫn nại cũng đặc biệt cao, khoảng thời gian mà Trì Thanh Hành tham gia khóa tập huấn ma quỷ của lực lượng Đặc Chiến có môn vượt qua rừng rậm, đi được một ngày rưỡi thì mọi người đều kiệt sức không đi nổi nữa.
    Triệu Chấn bị đá nhọn đâm chân, đến cả Trì Thanh Hành cũng không khá hơn là bao nhưng anh vẫn vác theo ba lô của Triệu Chấn, kéo anh ấy về đến đích.
    Cho nên Ngô Khác không hay nhắc chuyện này với anh như tham mưu Từ, anh ngoài mặt thì rất kiên nhẫn mà lắng nghe, thế nhưng bên trong đều đã có suy nghĩ riêng của bản thân rồi.

    Một lòng vì nước vì dân, thôi thì cứ tùy theo ý của anh, chỉ là thỉnh thoảng cũng sẽ nói đôi câu với anh.
    Khóe miệng Trì Thanh Hành nở ra một nụ cười: “Quả thật là Hạ Cừ rất tốt, nhưng mà bản thân cháu ngu ngốc quá, không nên làm chậm trễ đời người ta làm gì.”
    “Có người nói bản thân như thế à?” Ngô Khác nghiêm giọng nói.
    “Cháu chỉ nói sự thật thôi.” Trì Thanh Hành nói.
    “Cậu đấy, năm nay cũng đã 29 rồi, cũng nên nhanh chóng đi.” Ngô Khác thở dài, ngõ nhẹ vào mặt bàn hai cái.
    “Tôi kêu cậu tới không phải vì riêng chuyện này, hai tháng nữa việc xuất ngũ sẽ kết thúc, tôi hy vọng rằng các cậu ai cũng có thể bình an quay về để đoàn tụ với người nhà và thăng quan tiến chức.

    Thế nhưng bây giờ lại có chuyện hơi khó giải quyết chút, là về một nhà máy Trung Quốc, cái cậu Lý Thiếu Phi mà hồi nãy cậu vừa mới gặp ấy, cậu ta là phóng viên và vẫn luôn bí mật điều tra nhà máy đó.

    Trước khi cậu tới tôi có nói chuyện với cậu ta một lát và có thu thập được một số thông tin hữu dụng…” Ngô Khác nói tiếp.
    ____
    Từ bộ chỉ huy trở về thì trời đã tối.
    Trình Thanh Hành đỗ xe xong rồi cầm đống sữa bò vừa mới mua bước xuống xe, liếc mắt nhìn về phía phòng chữa bệnh ở bên kia, có vài nữ quân y đang túc trực.

    Anh bèn đi về hướng nhà ăn, bỏ sữa bò đang cầm vào trong tủ lạnh.
    Khi anh đi đến bên kia bức tường thấp, bỗng nhiên nhìn thấy một người ngồi ở bên kia bức tường, có mấy bậc thềm đá, đầu vùi xuống, hai chân để ngổn ngang, người này đột nhiên nâng tay lên, nắm trong tay một chai rượu nhỏ, cơ thể lắc lư sang trái phải vài cái rồi bật cười hai tiếng.
    “Cụng ly nào…”
    Trì Thanh Hành đi qua đó, nhìn thấy người ấy chính là Cảnh Tiêu..
     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 11: 11: Tuý Ngoạ Sa Trường Quân Mạc Tiếu 1



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 12: Chương 12



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 13: Chương 13



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 14: Chương 14



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 15: Chương 15



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 16: Chương 16



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 17: Chương 17



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 18: Chương 18



     
    Anh Ấy Luôn Trêu Chọc Tôi
    Chương 19: Chương 19



     
    Back
    Top Bottom