Ngôn Tình Anh Ấy Đang Nhìn Cô

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,552,420
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-ay-dang-nhin-co.jpg

Anh Ấy Đang Nhìn Cô
Tác giả: Xuân Cửu
Thể loại: Ngôn Tình, Trinh Thám
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, có pha chút trinh thám.

Mọi chuyện đều có thể xảy ra trong cuộc sống này. Vậy nên bạn đừng bất ngờ khi thấy một hung thủ lại đem lòng yêu một thám tử.
Tình yêu và tội ác.

Hoa tươi và máu tanh.

Nữ chính là một nhà tâm lý học và vật lý học. Nam chính lại là kẻ độc miệng nhưng vô cùng tài giỏi và đẹp trai.

Từ ngày gặp gỡ cô anh đã muốn giẫm cô dưới lòng bàn chân, khóa chặt cô trong lồng ngực để không một ai nhòm ngó cũng là không cho cô lối thoát.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Anh Ấy Đang Nhìn Cô
Chương 1


“Vincent thân yêu, em có biết thế nào là sinh tử chi giao?”

“…”

“Có nghĩa là, thời điểm em gộp hết tất cả tiền bạc trong người em lại chỉ có thể đủ mua một bình nước suối Pierre, thì có một ông lão hùng hồn bước đến tặng cho một món ăn giàu protein, và món trứng chiên yêu thích.”

“…”

***

Ngày 6 tháng 1 năm 2016, 06:25 chiều.

Trước khi phát hiện có một người đàn ông theo dõi cô, cô đang bị ép nghe một cuộc điện thoại đường dài từ Pháp.

Cô đi đến ven biển, dừng trước một sạp bán hàng đầy dầu mỡ, ngồi xuống ngay khúc ngã tư.

“3500 năm trước, khi dân Israel trốn khỏi vùng đất Ai Cập, Thiên Chúa ban tặng cho bọn họ cái gì nhỉ … Chính là nước, bánh manna và chim cút, bọn họ chỉ cần vặt lông và nấu. Trong khi đó mười năm trước ta đã ban tặng cho con một cái trứng chiên lần đầu tiên ta làm thành công, đối với ta việc nấu nướng có ý nghĩa lịch sử vô cùng trọng đại.”

Bên tai tiếng ông cụ nói giọng Pháp lơ lớ, pha lẫn khẩu âm tiếng Tây Ban Nha, trịnh trọng lên tiếng: “Và hiện tại đối với lão già đáng kính đã từng có một quả trứng chiên thay đổi nhân sinh của con, con lại từ chối nguyện vọng cả đời này của ta sao?”

“… Ba chỉ mới vừa tròn sáu mươi tuổi, thưa ba!”

Cô tiện tay ném đống sách vừa ‘đào’ được ở trong cửa hàng sách cũ lên chiếc bàn đầy dầu mỡ: “Bây giờ ba nói chuyện ước mơ với con … Con có áp lực rất lớn.”

“Sáu mươi là độ tuổi nguy hiểm … con gái!”

Ông cụ đáng thương cảm thán: “Mặc dù tinh thần của ta như ở độ tuổi ba mươi, nhưng cổ họng của ta già rồi.”

“…”

“Lúc ta uống nước thường xuyên lo lắng nước sẽ làm ta nghẹn chết, hoặc lo sợ gió sẽ thổi ta bay mất.”

“…”

Lý Văn Sâm xoa xoa huyện Thái Dương: “Con nhớ mới tháng trước ba vừa tham gia hạng mục nhảy dù trên không ở Mont Blanc, thưa ba.”

*Mont Blanc là đỉnh cao nhất trong dãy Alpes.

“Đó …. Đó là chuyện của tháng trước Tiểu Vincent à!”

Ông lão hùng hồn đáp lại: “Lúc đó ta chỉ mới năm mươi chín tuổi lẻ mười một tháng, không thể đánh đồng với ta bây giờ, sáu mươi tuổi tròn.”

“…”

Bốn phía, kẻ đến người đi, mặt trời phía cuối con đường, sắp lặn.

Xa xa là bến tàu cũ rích, có thể trông thấy cột buồm màu trắng, ròng rọc dây kéo buông thõng một bên, chỉ cần nhìn sơ cũng biết nó không thể giương buồm ra khơi.

“Ba vui là được rồi!” Lý Văn Sâm thẫn thờ nhìn ánh đèn đường: “Alo … Ba à …Điện thoại đường dài rất đắt, con cúp máy được không? Bây giờ con đang có chút việc.”

“À À … Vincent …. Vous áspero … Nhóc con xấu tính.”

Ba cô ở nước Pháp và Tây Ban Nha một khoảng thời gian dài, nên trong lúc nói chuyện, ông lúc thì nói tiếng Pháp, lúc thì dùng tiếng Tây Ban Nha, lưỡi đá qua đá lại rất lưu loát, khiến người đối diện hoa mắt chóng mặt.

Thí dụ như một giây trước đó ông thì thầm bằng tiếng Pháp; một giây sau, chớp mắt đã chuyển sang vũ điệu Flamenco trầm bổng.

Thí dụ thế này …

“Con không yêu ba sao? Tiểu Vincent ta mới cùng con nói chuyện có một tiếng mười lăm phút, ánh trăng trên dòng sông Seine còn chưa soi rọi trước cửa sổ phòng ta, ta cũng chưa kịp biểu đạt cho con thấy nỗi nhớ nhung của ta với con … mà con đã thiếu kiên nhẫn như vậy ư?”

Lý Văn Sâm: “…”

Múi giờ Trung Quốc là GMT +8, múi giờ Paris là GMT +1. Hiện tại, nơi đây đang là sáu giờ chiều thì Paris là mười một giờ trưa.

Nếu như phải chờ đến khi ánh trăng trên dòng sông Seine chiếu đến trước cửa phòng của ông, ông mới chịu cúp điện thoại …

Vậy thì … vẫn nên để cô chết đi thì hơn.



Khi cô ngồi xuống không lâu, một người đàn ông mặc chiếc áo gió màu nâu nhạt, đầu đội mũ Fedora đi đến trước sạp hàng, trong tay cũng cầm quyển sách mỏng. Đôi giày da bóng lưỡng giẫm trên nền đất, dầu mỡ hay bụi bám lưu cữu lâu ngày cũng không khiến anh chùn bước.

Anh kéo ghế, ngồi cách cô không xa.

Lý Văn Sâm mặt không chút biến sắc, phảng phất như lơ đãng, đặt một nửa điện thoại trên sách.

Như vậy, điện thoại đặt một đầu trên sách, đầu kia nằm trên bàn, vừa vặn hình thành một góc. Nhìn qua chỉ là cô đang quay lưng với người đàn ông, nghiêm túc gọi điện thoại nhưng từ màn hình di động có thể phản chiếu tất cả mọi hành động của người đàn ông đó.



“Con không được đối xử với một ông lão đáng thương như thế, con gái à!” Ông lão ở đầu dây bên kia thở dài một hơi: “Nói gì thì nói, ta vẫn là một người trong buổi sáng giá lạnh mùa đông cung cấp cho con một quả trứng gà chiên ấm áp …. Chúng ta chính là sinh tử chi giao.”

“… Chúng ta có thể ngưng tán gẫu đề tài trứng chiên được không, thưa ba!”

Chuyện này, mười năm qua ông lặp đi lặp lại cả ngàn lần.

Huống hồ chi, ở nước Pháp, một bình nước suối Pierre giá 1.5Euro, còn quả trứng gà chỉ 0.4Euro … Không thể nào có chuyện cô mua được nước suối mà không mua nổi một quả trứng gà.

“Đó không phải là quả trứng bình thường. Con gái à … Chính nhờ có nó mà trong đêm lạnh lẽo nhất của Paris ta đã nhặt được một con mèo con lưu lạc, đang chịu đói chịu rét đầu đường. Bắt đầu từ đó, nó đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của ta, trở thành người quan trọng nhất, bổ sung những thiếu hụt to lớn trong cuộc đời của ta”, giọng ông lão đầy dịu dàng: “Hồi ức hạnh phúc như vậy, dù lặp đi lặp lại một trăm năm ta cũng không cảm thấy phiền chán.”

Sóng biển xô vào đá ngầm tạo những âm thanh rì rào từ nơi xa xôi truyền đến, từng đợt từng đợt; còn đầu dây bên này những ngọn sóng bên dòng sông Seine thay nhau đáp trả.

Lý Văn Sâm trầm mặc một lúc. Thế nhưng ngay tại thời điểm tâm tình chân thành thiết tha hiếm thấy vừa định dâng trào, liền nghe tiếng ông cụ sung sướng lên tiếng:

“Hơn nữa, ta dám dùng tính mạng đánh cược, đó là một quả trứng gà quý báu nhất.”

Lý Văn Sâm: “…”

Đời người lên voi xuống chó … Thật sự quá k*ch th*ch.

“Con biết không, nó vốn dĩ có thể nở ra một con gà, và con gà đó có thể sinh ra rất nhiều quả trứng, trứng gà lại có thể nở ra rất nhiều gà con … Như vậy, sinh mệnh tuần hoàn qua năm tháng, đợi đến khi dãy Alpes hoa nở ngợp trời, ta sẽ có một sân nuôi đầy gà.”

“…”

Cô im lặng … nuốt xuống lời ‘Xin lỗi’.

“Vì vậy, con còn không nhanh nhanh chóng chóng quay về Pháp hoàn thành cho ước nguyện của ta ư?” Ông lão hùng hồn: “Ta đã mất một trang trại gà trên thân thể con đó.”

“…”



Ông chủ quán ăn thấy cô ngồi bàn đã lâu, cũng không thúc giục gọi món, chỉ thành thạo lấy tiền, vò mì, không rửa tay, ném quả trứng như phóng dĩa bay, chuẩn xác vào trong chén mì.

Có lẽ công nhân bến tàu thường hay ngồi đây tán gẫu, nên ông ta cũng quen với việc cung cấp cho một chỗ ngồi miễn phí.

Màn hình điện thoại di động đen bóng loáng như một chiếc gương, phản chiếu hình ảnh người đàn ông ngồi phía sau cô.

Chiếc nón kéo rất sát, ngồi ngược ánh dương, khuôn mặt anh giấu trong bóng tối, chỉ nhìn thấy chiếc cằm trơn bóng. Một người với tư thái và phong cách như vậy quả thật rất đặc sắc.

Từ sau khi người đàn ông này ngồi xuống, ánh mắt cô cũng nhìn về phía bến tàu --- Bến tàu cũ rích, côt buồm rỉ sét, còn có cánh buồm không thể giương ra khơi.

Nhưng nét vẽ sẽ không còn giống nhau.

Người đàn ông áo mũ chỉnh tề, xen vào khung cảnh ấy, những sự vật rách nát, một giây sau biến thành một bức tranh sơn dầu đầy xúc cảm.

Cô ngẩng đầu lên, giả bộ đọc thực đơn nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn một bên sườn mặt của người đàn ông trên màn hình di động.

Áo gió khá cũ, ống tay phải có vết sờn rất rõ, khuỷu tay trái lại có vết mòn màu trắng --- Chủ nhân chiếc áo gió này là người thuận tay trái.

… Nhưng không phải là anh.

Giày mới tinh, dây giày thắt không kỹ.

… Vội ra ngoài.

Theo dõi cô ở một đoạn đường xa như vậy, nhưng giày không bám bụi.

… Giáo dưỡng tốt.

Cổ áo cài một cành cây vàng khảm ngọc xanh. Áo sơ mi trắng. Trước ngực cài chiếc bút máy màu xanh xẫm, nắp bút khảm một vòng đá, khả năng là hàng thật.

… Gia thế cao quý.

Ống tay tinh tế, được khâu một đường viền bằng màu xanh lam, vừa khớp màu sắc với chiếc quần anh đang mặc.

Nói đến mới nhớ, mỗi một trang sức nhỏ trên người anh đều mang màu xanh dương.

… Khá cố chấp.

Từ một giờ chiều đến bây giờ đã gần sáu tiếng đồng hồ, chỉ cần cô quay đầu, có thể nhìn thấy người đó. Anh đi theo cô vào nhà sách, gọi một tách café giống cô, một phần bánh ngọt giống cô, đọc cùng một quyển sách, và theo cô ra khỏi cửa tiệm cùng một lúc.

… Có hơi b**n th**.

Người đàn ông rút mấy tờ khăn ăn trong hộp giấy, lần này không phải lau chùi vết dầu mỡ mà tỉ mỉ xếp trên bàn rồi đặt sách xuống, bảo đảm sách của anh không bị dính dầu mỡ.

Ở khoảng cách gần, Lý Văn Sâm có thể nhìn thấy rõ rõ ràng ràng tựa sách.

[Bệnh Tinh Thần và Tâm Lý Học] của Michel Foucault



Cô cúi đầu liếc mắt nhìn quyển sách cô tiện tay vứt xuống bàn, tựa sách tương tự:

[ Bệnh Tinh Thần và Tâm Lý Học] của Michel Foucault.

Ôi trời! Anh còn mua một quyển sách y chang cô. Cô thậm chí con không biết anh trả tiền lúc nào, chỉ biết từ lúc đi ra đã thấy anh cầm quyển [Bệnh Tinh Thần và Tâm Lý Học] trên tay.

Đây là cái gì?

Diễn tuồng? Hẹn hò?

Hay đây chính là ‘Chứng tương tư’ trong truyền thuyết … Biến chứng De Clerambault???*

Anh ẩn sau lưng cô, giữa hàng vạn người, không rời xa, cũng không áp sát, cử chỉ hào phóng, tựa như … Người chăn cừu đứng xa xa chăm cừu non.

Quan hệ giữa cừu và người chăn cừu khá kỳ quái.

Con sói ăn cừu, người chăn cừu cũng ăn cừu, mà người chăn cừu ăn thịt cừu còn nhiều hơn loài sói vì ngoài ăn, họ còn bán cho người khác ăn.

Thế nhưng, bầy cừu chỉ né tránh loài sói, nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời người chăn cừu.

Thực sự không thể tưởng tượng nổi.



Điện thoại di động đặt trên bàn chấn động một cái, lệch khỏi vị trí vốn có, một hàng chữ màu đen, lạnh như băng xuất hiện trước mắt cô.

--- Tất cả đồ ăn trong tủ lạnh kể cả bao bì đóng gói đều biến mất không thấy tăm hơi chỉ trong một đêm, tôi cần lời giải thích Vincent.

Lý Văn Sâm: “…”

Cô vội cầm điện thoại, nói với một ông cụ từ mô hình kinh doanh trang trại gà, từ thời vua Louis 14 cho đến cuộc cách mạng Pháp: “Con có việc, chờ một chút lát nói chuyện tiếp ạ.”

“Chờ một chút? Này! Tiểu Vincent, chờ con một chút chính là đợi đến khi cả Thái dương hệ nổ tung.” Ông lão nghiêm giọng trách cứ: “Chúng ta chỉ mới gọi điện thoại có hai tiếng, con đã muốn ngắt máy? Đáng sợ nhất chính là con không đồng ý ước nguyện của ta thì thôi … Thậm chí một câu ‘ Con rất nhớ ba, thưa ba’ con cũng không nói, lại còn lừa ta …”

Lý Văn Sâm: “Con rất nhớ ba, thưa ba!”

“…”

Rốt cục nghe được lời mình muốn nghe, ông lão ngay lập tức trở về bộ dạng của một người đàn ông Pháp lịch lãm: “Ta cũng rất nhớ con, con gái. Chúc con mạnh khỏe! Au revoir!”

*Au revoir: Tạm biệt

Cạch một tiếng, tiếng ống nghe kiểu cổ gác xuống.

--------------

*Dãy Alpes tạo thành lá chắn dài 1200 km kéo từ sông Danube đến tận biển Địa Trung Hải. Alpes có đến 82 đỉnh núi cao trên 4000m, trong đó cao nhất là đỉnh Mont Blanc thuộc Pháp (4800m) được ví là nóc nhà của châu Âu.

*Biến chứng De Clerambault (Erotomania): là một loại ảo tưởng mà người bị ảnh hưởng tin rằng một người nào đó thường là một người lạ, có địa vị cao hay người nổi tiếng có tình yêu bí mật với họ.
 
Anh Ấy Đang Nhìn Cô
Chương 2


Thế giới rất lớn nhưng chỉ có một người như thế.

Bất luận cô nghèo khó, tàn tật, bệnh tật hay chết đi, chỉ cần cô nhận được tin nhắn hoặc điện thoại của người này là nhất định phải bật dậy.

Sinh mệnh, hay gì gì đó cứ để qua một bên.

Bởi vì nếu cô không làm như vậy thanh âm đặc biệt này sẽ quấy nhiễu cô, từ thời Cựu Ước*, vòng đi vòng lại cho đến khi cô uống xong một ly café, mãi đến tận thời khắc vũ trụ diệt vong, tận thế, vạn vật chỉ còn là một đống tro tàn … Điện thoại di động cũng sẽ không ngừng rung.

(*Từ gốc ‘Sáng Thế Ký’: Sáng thế ký là sách mở đầu cho Cựu Ước nói riêng cũng như Kinh Thánh nói chung. Nội dung của sách Sáng thế nói về nguồn gốc của vũ trụ, nhân loại và đặc biệt là dân tộc Israel.)

Chúa dựng nên loài người, nhưng luôn có vài người có bản lĩnh muốn hủy diệt cả Thiên Chúa ---

Chiếc điện thoại Blackberry phím cơ kiểu cũ, ánh sáng màn hình cực tối, gắng lắm mới có thể nhìn thấy chữ, mỗi từ mang theo một luồng khí lạnh thiếu kiên nhẫn:

“Vincent! Đồ ăn ở đâu?”

“…”

Cô hơi nghiêng người, bảo đảm khi gửi tin nhắn, khóe mắt vẫn có thể chú ý về hướng của người đàn ông kia, ngón tay bấm bấm:

“Ăn hết rồi!”



Hai giây sau, đối phương mới trả lời:

“Tất cả?”

Lý Văn Sâm chẳng hề thấy xấu hổ: “Tất cả!”

Một cái bánh sandwich dài gần cả mét, hai hộp sữa đặc, bốn hộp sữa tươi … Và hai hộp sushi ăn liền?

Lý Văn Sâm chẳng hề xấu hổ: “Tất cả …”

Tối hôm qua cô hoàn thành sơ thảo cho luận văn tiến sĩ, công việc của ba tháng dồn vào trong một buổi tối. Nói cách khác cô cần năng lượng gấp chín mươi lần hiện tại mới có thể hoàn tất được.

Ăn nhiều một chút thì có làm sao … Làm sao!!!

“Nhưng tớ không tìm ra được bất kỳ cọng rác nào!” Đối phương vẫn còn chìm trong nỗi khiếp sợ.

Chứng cứ là tin nhắn của cô gửi lại xuất hiện sự im lặng tuyệt đối hiếm có:

“… Cậu ăn luôn cả bao bì sao!”

Nơi ở của bọn họ là một ký túc xá của một Viện nghiên cứu khoa học, vì ngăn chặn vi khuẩn ảnh hưởng đến độ khả thi của sinh vật thí nghiệm nên bọn họ không có thùng rác công cộng. Tất cả rác rưởi đều được đưa đến xe rác có nhiệt độ cực thấp.

Sáng sớm khi cô ra ngoài, xe rác còn chưa đến.

“Tớ dùng axit propionic đậm đặc phân hủy, cặn còn lại cho vào bồn cầu tự hoại.”

(*Axit propionic – CH3CH2COOH: phần lớn axít prôpionic được sản xuất để sử dụng làm chất bảo quản cho cả thực phẩm dành cho con người cũng như thức ăn dành cho gia súc.)

Cô suy nghĩ một chút rồi lại nhắn thêm một tin: “Nhưng vẫn không thể phân giải hoàn toàn, lần sau tớ sẽ thử một loại dung môi khác.”

“… Trong phòng không có thùng chứa để phân hủy, cậu phân hủy ở đâu?”

“Chậu rửa mặt bằng sứ của cậu, làm sao?”

“…”

Một giây sau đối phương rốt cục cũng có thể tiêu hóa được cách phân hủy rác ngu ngốc của người bạn cùng phòng mình, một lát sau mới bắt đầu quay trở lại việc giao tiếp ‘giằng co’ thường ngày:

“Vincent, tớ không có thời gian ra ngoài ăn tối!”

Bọn họ ở một nơi hoàn toàn tách biệt, cửa hàng tiện lợi gần nhất cũng mất một tiếng đồng hồ lái xe, còn phải đi bộ mất mười phút đường núi.

Hơn nữa, Viện nghiên cứu quản lý cũng cực kỳ nghiêm ngặt, mấy bức tường bằng xi măng, tường dán gạch men, vào cửa phải quét giác mạc và vân tay, thức ăn bên ngoài không cách nào có thể chuyển vào.

Nếu như bỏ lỡ mất thời gian dùng bữa tại nhà ăn … Vậy coi như là bị đói.

“Thế nhưng … Joe! Tớ cũng không có thời gian mang cơm cho cậu!”

“Cậu ăn đồ ăn của tớ!”

“Đó cũng là đồ ăn của tớ!”

“Cậu phân hủy rác lên bồn rửa tay của tớ!”

“Cậu dùng nồi áp suất của tớ đun não tinh tinh thì sao?!!”

“Cậu tiện đường mua pizza cho tớ!”

“Không thể!”

“Tớ muốn ăn nhân cá ngừ.”

“Mơ đi!”

“…” Nhưng vẫn không từ bỏ ý định, thuyết phục cô: “Hai ngày nay tớ chưa ăn, cậu đối xử như vậy chính là mưu sát.”

Bạn cô, Joy, từ sáng qua bắt đầu rơi vào trạng thái thiền định, ngã người nằm trên ghế sofa, không nhúc nhích, ngay cả con mèo nhảy lên mặt anh ta, anh ta cũng không có nửa điểm phản ứng.

Đừng nói anh cơm, căn bản anh ta còn quên mất bên cạnh anh ta còn cả một thế giới.

Vì vậy Lý Văn Sâm nở nụ cười gằn, biến thành câu nói, chính là: “Cái này có quan hệ gì đến tớ!”

“Đương nhiên có quan hệ!” Joy nêu ra mối liên hệ cực kỳ lợi hại: “Cậu là người thụ hưởng trong hợp đồng bảo hiểm của tớ. Nếu tớ đói chết trong bếp, thì cậu chính là nghi phạm đầu tiên.”

Lý Văn Sâm: “…”

Cô bất ngờ khi nghe thấy mình là người thụ hưởng trong hợp đồng bảo hiểm?

Ha ha ha! Mẹ ơi! Thật là một niềm vui bất ngờ.

Dù sao nhìn qua tướng mạo của Joy cũng có thể thấy được là người chết yểu … Chuyện này có nghĩa là … Chỉ khoảng ba mươi hoặc bốn mươi tuổi cô sẽ thu về một gia tài bất ngờ.

“Việc này chúng ta cần thương nghị lại!” Cô chỉnh đốn lại tâm trạng, nhắn một tin cho anh ta, che giấu sự sung sướng bất chợt xuất hiện: “Chí ít chờ cậu chết đói rồi nói tiếp!”



Tuy rằng bây giờ ngẫm lại, nếu Joy chết đi, cường độ sinh hoạt của cô sẽ tăng cao, đối với cô có lợi không hại; nhưng dù sao cô cũng không muốn anh ta chết đói ở trong phòng khách, cũng không phải không thể mang cho anh ta một phần cơm.

Lý Văn Sâm liếc mắt một cái, nhìn người đàn ông áo mũ chỉnh tề ngồi ở một quán lề đường.

Mà là … bây giờ cô … cô không về được.

“Cậu là ác ma, Vincent.” Joy tỉnh táo, đưa ra kết luận: “Một ngày nào đó cậu sẽ bị Ammit cắn nuốt.”

Người bạn này của cô có nghiên cứu rất sâu về dân tộc, tôn giáo, và khoa học huyền bí, dĩ nhiên không chỉ dừng lại ở đây.

Ammit là một con quái vật của thần chết Osiris – Ai Cập cổ đại, quái vật đầu cá sấu, thân sư tử, phần đuôi là con hà mã, một vật chủng hoàn toàn không thể định nghĩa hay phân loại dưới con mắt các chuyên gia sinh vật học. Nó có một niềm đam mê với những cơ thịt thối rữa, đời này không biết có sạch sẽ hay không nhưng vẫn vọng tưởng có thể có được một linh hồn trong sạch.

Nó cầm trong tay quyền trượng và roi dài, ngồi trên ngai phán định những người có tội khi còn sống, tim của họ sẽ là món ăn của nó.

“Kêu nó đến đây!” Cơn gió biển thổi qua gò má cô, Lý Văn Sâm bình tĩnh đáp trả. “Nếu như nó có hộ chiếu, còn có thể thuận lợi bò lên chiếc Boeing rồi nói!”



Khi cô còn đang nhắn tin, người đàn ông kia đã đọc được hơn nửa quyển sách. Anh lật sách bằng ngón trỏ. Lý Văn Sâm nhìn thoáng trên ngón trỏ trái có một vết mờ mờ, từ xa không nhìn rõ nhưng có thể biết được nơi đó có một chiếc nhẫn vừa được tháo ra chưa lâu.

Chỉ tiếc người đàn ông này vốn dĩ có làn da trắng, chứ nếu không cô có thể suy đoán được ngay lập tức chiếc nhẫn này đã đeo trong bao lâu.

Lý Văn Sâm nheo mắt.

Thời nay đàn ông nào ra ngoài cũng tháo nhẫn ngón giữa, chuyện này chẳng có gì đáng trách; vì dù sao có thêm chiếc nhẫn sẽ mất đi cơ hội ‘săn mồi’, giao dịch này quá thiệt thòi, cô cũng không làm.

Nhưng tại sao lại tháo nhẫn ở ngón trỏ xuống?

Việc này cũng chẳng có gì kỳ lạ, dù sao đôi khi đàn ông chỉ trong một phút bốc đồng, thỉ dụ như đột nhiên cảm thấy chiếc nhẫn này có màu sắc rất giống với chiếc tạp dề của mẹ, đeo lên sẽ khiến anh ấy khơi gợi lại hồi ức tốt đẹp.

Nhưng cũng không thể nói là không kỳ lạ.

Đặc biệt là trên người đàn ông kỳ lạ.

Thắt dây giày vội vàng, khoác vội chiếc áo gió, tháo vội chiếc nhẫn.

Rồi còn đột nhiên xuất hiện, theo dõi một cách không hề bí mật.

Không sai … Không bí mật.

Anh không hề né tránh ‘người bị theo dõi’, thoải mái đi sau lưng cô, như một người qua đường.

Chỉ có một hành động duy nhất biểu lộ anh chính là người theo dõi đó chính là che khuất nửa gương mặt, đồng thời sẽ chọn đứng chỗ ngược sáng khiến khuôn mặt anh càng thêm âm u.

Nếu như không phải từ hình ảnh phản chiếu trong tấm gương ở tiệm sách cũ, nhìn thấy anh bắt chước cô liên tục bỏ thêm ba hộp sữa nhỏ, ba muỗng đường thì cô sẽ chẳng chú ý con người xa lạ này.

Người bình thường chỉ thêm một nửa hộp sữa nhỏ, khẩu vị đậm nhiều khi còn không thêm đường, đặc biệt đối với thành phố đã được tây hóa này, cô biết rất nhiều người hình thành thói quen uống café như người Pháp, trực tiếp uống café đậm đặc.

Liên tục thêm ba hộp sữa nhỏ … Đó là ‘diễn xuất’ của người bạn cô, Joy. Cô làm theo Joy vì cấu tạo não của Joy khác hẳn người thường, do vậy sẽ không mang theo khẩu vị bình thường.

Lướt qua hơn nửa quả Địa cầu, cô cũng chỉ tìm được duy nhất một mình Joy.

Nếu như đây là trùng hợp.

Vậy thì quá mức trùng hợp đi.



Người đàn ông ngồi đó, ngoại trừ ngón tay chuyển động lật trang sách, còn lại thì lặng im như một bức tượng điêu khắc, không gọi món, hình như đang đợi gì đó.

Cô cố ý không gọi món nhằm muốn chứng minh suy đoán của mình. Giống như cô làm việc trong phòng thí nghiệm vậy, đưa ra giả thiết, thiết lập mô hình, thiết kế thí nghiệm, nghiệm chứng số liệu, đưa ra kết luận.

Thế nhưng, thí nghiệm của cô chấm dứt tại đây.

Lý Văn Sâm đứng dậy, đi đến giao lộ đèn giao thông cách đó không xa.

Phía trước đèn đỏ lóe lên, rồi tắt, đèn vàng sáng lên, ngón tay cô xoay nhẹ một cái, chiếc điện thoại di động màu đen nhanh chóng nằm yên trong túi quần.

Sắc trời dần tối, bầu trời xanh lam, màu vàng, và màu đỏ sẫm. Người phía sau cô là một màu đen.

Khuôn mặt không nhìn rõ.

Bây giờ trên đường đông đúc, vẫn được coi là an toàn, phía trước có người đi tới, phía sau có người bước qua, động tác hỗn độn mang theo một thói quen vô thức, chỉnh tề như một.

… Giống như đàn ngựa phi trên thảo nguyên, hay đàn chim di trú chao liệng giữa bầu trời.

Rõ ràng mỗi một con đều lướt qua dòng sông, mỗi một con đều vỗ cánh, nhưng động tác lại không giống nhau, nhưng nhìn kỹ lại thấy chúng chẳng có gì là không giống nhau.

Gió biển từ Thái Bình Dương thổi đến, xuyên qua toàn bộ ngõ ngách của thành phố trên đảo. Không khí mùa đông đã bắt đầu lan rộng, đến tháng ba càng thêm tê cóng.

--- Làm sao bây giờ?

Cô không thể báo cảnh sát, báo cảnh sát cũng vô dụng vì đối phương không hề làm gì, chứng cứ cũng không có.

Nhưng cô nhất định phải khiến anh mất dấu.

Cho dù có đi taxi về phòng nghiên cứu, xe cũng chỉ có thể dừng ở chân núi, từ chân núi lên đến đỉnh mất mười phút, và cô đi một mình.

--- Kêu Joy đến đón cô?

Quên đi … Người đàn ông nhỏ nhen, ngay cả Ammit còn muốn tránh xa, theo bảy năm kinh nghiệm của cô đã cho vào sổ đen từ lâu.

--- Những người khác trong phòng nghiên cứu?

Cô … Cô không lưu số!

Tất cả dùng điện thoại vô tuyến truyền tin lại còn có bao nhiêu tầng bảo vệ, chỉ cần tín hiệu tự không gian, cũng sẽ bị chặn lại. Vì các số liệu nghiên cứu khoa học không được tiết lộ, do đó việc liên lạc trong phòng nghiên cứu được sử dụng loại thiết bị cũ nhất, liên lạc nội bộ bằng cách nói trực tiếp.

Cô bình thường không ra khỏi cửa, không xã giao, không ồm đồm việc, ngoại trừ tham dự cuộc họp mỗi tuần, làm báo cáo, thời gian còn lại cô ở lì trong phòng chơi Super Mario và Tetris (trò xếp hình), căn bản không giao thiệp với người khác, làm sao mà có số được chứ?

Lý Văn Sâm đi trên đường, nhất thời không thể nghĩ ra người có thể giúp cô trong tối nay, lần thứ hai nghiệm chứng, cô là người cô đơn.

Có điều … cũng may.

Cô cũng không lưu tâm lắm.

Tay không, trong giỏ xách chẳng có gì ngoài tấm thẻ căn cước, một ít tiền lẻ và một cái bật lửa … Vẫn như cũ, không có thứ gì.

Cô nên làm gì?

Thét to có cướp kêu gọi sự chú ý của tiểu thương, người qua lại.

Ánh mắt của cô, chậm rãi rơi vào những cửa hàng san sát nối tiếp nhau.

Con đường này gọi là Phố châu báu; ngoại trừ châu báu, thứ gì cũng bán.

Dây tín hiệu, thuốc lá lậu, miếng dán móng tay, đồ mở hộp, chai phun thuốc trừ sâu, chất tẩy rửa mạnh, long não … Long não???

-----

* Ammit: Người Ai Cập tin rằng ở thế giới bên kia, các vị thần chờ những người đã mất ở đó để đón lên thiên đàng hoặc đày xuống địa ngục. Khi qua thiên đường, phải gặp thần Anubis, Anubis dẫn người chết đi đến chiếc cân trái tim, để cân xem người đó ác hay tốt. Nếu anh ta nói dối, chứng tỏ anh ta là người xấu, sẽ bị Ammit, con quái vật hình cá sấu ăn trái tim và bị đày đi địa ngục. Còn nếu trả lời đúng, anh ta sẽ được tiếp đón hậu hĩnh bởi thần Osiris, thần âm phủ.
 
Anh Ấy Đang Nhìn Cô
Chương 3


Chợ hải sản.

Đã rất lâu rồi cô không đặt chân đến mấy khu chợ kiểu như thế này.

Mùi cá sống, mùi cá chết thi nhau nhảy vào lỗ mũi, giống như bản thân đang đứng trước nhà hàng hải sản, những con cá thi nhau quẩy đuôi, một giây sau nó búng người, bắn nước tung tóe vào cô.

Cô mở hộp thuốc lá, rút ra một điếu thuốc.

Thuốc lá dành cho nữ, màu đen, mảnh và dài. Chiếc hột quẹt Zippo đã bị cô vuốt nhiều đến mức từ màu trắng bạc lành lạnh biến thành màu đen, chưa bật lửa đã cảm thấy như thiêu như đốt.

Trong quãng thời gian đang cầm điếu thuốc, cô nhanh tay xé túi long não, những hạt màu trắng nhỏ túm tụm trong chiếc khăn tay, đồng thời rút tấm giấy bạc trong bao thuốc lá, cuộn cuộn lại với nhau.

Thuốc lá, long não, khăn tay mới mua vừa rồi.

Phương pháp này là Joy dạy.

Long não, loại hương liệu tầm thường này thành phần chủ yếu là băng phiến*, mười nguyên tử cacbon, không chỉ dễ cháy mà còn dễ bốc hơi bởi vì hàm lượng các-bon quá cao nên không cách nào đốt hoàn toàn thành thể khí.

*Băng phiến(Naphtale / naphtalin, nhựa long não, nhựa trắng...) là một hyđrocacbon ở thể rắn – C10H8, tinh thể màu trắng. Naphtalen dễ bay hơi tạo thành hơi dễ cháy.

Trong một nơi chen chúc thế này, một bao long não gây ra khói và cháy cũng đủ gây hỗn loạn.

Giống như trong một buổi sáng cách đây năm năm, cô được Joy kéo từ trong nhà trọ như lôi một thi thể ra ngoài.

Hai người du lịch đến Ai Cập, đúng lúc chính phủ Mubarak bị lật đổ, xuất nhập cảnh bị hạn chế. Trong đời cô hiếm khi được chứng kiến cuộc đảo chính thế này, cô từ chối liên hệ với Đại sứ quán, tạm cư tại mỏ đá ở Aswan.

Sự thật chứng minh quyết định này của cô năm đó nhất định đã quên mang theo đại não.

Dù sao …. Còn trẻ vô tri.

Khi đó ở Cairo, mỗi ngày đều có người đứng lên đòi chính nghĩa. Dân chúng hô xong khẩu hiệu chính nghĩa, ngồi xuống uống một cốc bia. Cảnh sát chính nghĩa duy trì xong trật tự, cũng ngồi xuống uống một cốc bia.

Cô quen với một người phụ nữ Cairo sau ngày thứ ba bị ép buộc, đã vứt bỏ vị hôn phu giàu có, bỏ trốn theo một người dị giáo …

Đây là một xã hội thần kỳ và mê người.

Cô bị một xã hội văn minh Ai Cập mê muội đến mức thần hồn điên đảo, ngốc đến nỗi không muốn quay về.

Mãi cho đến khi bị nhốt đến ngày thứ mười một, sứ quán bị phong tỏa, tín hiệu truyền hình bị bạo dân phá hủy, tín hiệu điện thoại bị quân đội chặt đứt, cô vẫn cùng Joy kiên quyết hoàn thành chuyến du lịch. Bọn họ leo lên chuyến du thuyền cuối cùng đi Alexander thăm di tích thành cổ Canopus.

Người dân giống như thủy triều la liệt đầy đường. Xe không thể đi tiếp, cô phải bò cửa sổ ra ngoài. Hai chân vừa chạm đất, cửa sổ xe trước mặt bị người ta đập tan nát, một đám dân Armenia hắt xăng vào từ phía cửa sổ đó.

Một giây sau, lửa cháy hừng hực từ sau lưng. Đây không phải là công kích bình thường, mà chính là nhắm vào bọn họ.

Cô và Joy da trắng, khác biệt hẳn với đám người da đen, lóe sáng như kỳ đà cản mũi. Hơn nữa ngũ quan Joy đậm nét Tây Âu, còn cô ăn mặc quá mức cá tính, người Ai Cập coi bọn họ thành kẻ thù không đội trời chung, không nói không rằng, cầm gậy gộc liên tiếp xông đến.

Truy đuổi bọn họ không chỉ có dân thường, còn có cảnh sát.

Một đoàn hỗn chiến.

Mạng người bị coi như trò đùa, tiếng hò hét náo loạn một hồi, lại la lối ‘Chết rồi’ … ‘Chết rồi’ …

Cái chết chẳng hề có giá trị.

Joy nắm cổ tay cô lao nhanh trên khắp phố lớn, ngõ nhỏ ở Alexandre, lần đầu tiên cô cảm nhận được thế nào là thể lực nam nữ bất đồng. Sạp hàng hương liệu cao hơn một mét sáu, dáng người Joy cao gầy nhưng lại có thể trực tiếp xách cổ áo, ném cô qua sạp hàng.

Dùng từ … Vứt thì đúng hơn.

Giống như vứt một con chó con hoặc là một con mèo mướp nhỏ.

Sạp hàng nhỏ bầy một đống hương liệu, đủ màu sắc và hương thơm.

Còn có một cái bình màu nâu rất lớn chứa tương ớt của Thổ Nhĩ Kỳ, long não, quế, đậu khấu và đinh hương.

Đến nay cô vẫn còn nhớ, cô lăn trên đất, vừa chật vật bò dậy đã nghe thấy âm thanh ào ào.

Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Joy đứng trước mặt cô, đổ bình nước hoa vào đám hương liệu. Ánh mặt trời xuyên thấu qua bình nước hoa sắc xanh long lanh, cổ bình khảm hoa văn cổ, phản chiếu ánh sáng lên bức tường, cũng phản chiếu đáy mắt của Joy, anh ta khác hẳn ngày thường.

Gió Địa Trung Hải, bức tường cổ Ai Cập, bình pha lê cổ dưới ánh mặt trời vỡ vụn.

Nước hoa bắn tung tóe, ngón tay anh ta thon dài vung qua vung lại.

Tuổi trẻ, anh tuấn không thể ngăn cản.

Nhờ như vậy, trong nháy mắt cô thậm chí còn cho rằng toàn bộ thế giới đều phản chiếu trong tròng mắt anh ta.



Nước hoa xen lẫn trong đám hương liệu, nồng nặc, gắt mũi. Mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng đến, đám chim bồ câu trên nóc nhà kinh hãi vỗ cánh bay mất.

Joy nhìn đám người Armenia hung hăng lao đến, anh ta chẳng chút nào gấp gáp, trong tay từ từ lấy ra chiếc bật lửa chẳng biết có được từ lúc nào, đợi đến khi bọn họ sắp sửa áp sát, anh ta mới ném chiếc bật lửa một cái ...

Lý Văn Sâm ngồi dưới đất, đột nhiên choáng váng đến ngây người.

Cô nhìn trước mặt mình, chỉ cảm thấy …

… Không còn lời nào để nói.

Ông trời ơi … nó không giống như ngày hôm nay.

Hầu như sạp hàng nào cũng có long não. Huống hồ chi hương liệu khô ráo, đều rất dễ nhen lửa. Ngay cả nước hoa, càng rẻ lượng cồn càng cao.

Mấy thứ này tổ hợp lại với nhau chưa đến nửa phút lửa đã lan ra cả mười mấy mét, khói đen cuồn cuộn xông lên phía chân trời, hun đen hết mặt.

Lý Văn Sâm trợn mắt há mồm, hoàn toàn quên mất phải bò lên.

… Con mẹ nó! Anh ta đốt cả dãy phố.

Cảm giác … thế nào cũng được tống về nước.



Từ lúc cô sinh ra đến nay đây là cảnh tượng lừng lẫy nhất … Nửa con phố bốc khói ngùn ngụt, cả con đường ngập ngụa mùi nước hoa và mùi hương liệu, xen lẫn với mùi lông dê cháy.

Vậy cũng chính là mùi hương nồng nặc nhất mà Lý Văn Sâm được ngửi qua.

Nồng đến mức cô không còn muốn xài nước hoa.

Làm xong mấy việc này, bạn của cô, Joy, bình tĩnh xoay người.

Rõ ràng một trận kinh thiên động địa vừa kết thúc.

Nhưng vẻ mặt của anh ta, chính xác là vẻ mặt tẻ nhạt, biểu cảm như muốn nói: ‘Tại sao địa cầu sao vẫn còn xoay?’.

Tư thái anh ta nhìn cô vẫn như mọi ngày như đang nằm trên sofa trưng ra biểu cảm ‘Tại sao cậu vẫn còn sống sót’.

Sau lưng anh ta hừng hực ánh lửa, dưới chân mảnh thủy tinh bể vụn, ánh mặt trời hòa cùng ánh lửa sáng rực rỡ.

Cô nhìn anh ta đi về phía cô, dáng dấp cao gầy hướng về phía mặt trời.

Sau đó …

Anh ta tựa như chẳng trông thấy cô, bước lên đùi cô, băng ngang qua.

Lý Văn Sâm: “…”

Khi anh ta đi ngang qua cô, cô nghe thấy tiếng anh ta nhàn nhạt đánh giá: ---

--- Một đám ngu xuẩn!



Đám ngu xuẩn này, là bao quát luôn cả cô sao …

Cô quả nhiên không còn lời nào để nói.



Bốn phía càng huyên náo, cô lại càng cảm thấy lặng yên, gió thổi qua tai, tựa hồ cả con đường chỉ còn lại cô và tiếng bước chân của người đàn ông đó.

Cô sợ làm cho hỏa hoạn, dùng tấm giấy bạc bao quanh đốm lửa. Tấm giấy bạc nhanh chóng bắt lửa, nhưng diện tích có hạn, ngọn lửa nhỏ l**m đến lòng bàn tay cô, phảng phất được mùi làn da bị cháy khét.

Mặc dù là đốt, nhưng vẫn là yên lặng.

Tiếng rao, tiếng nước, tiếng cò kè, tiếng va chạm, vài giọt nước rơi xuống đất, như giọt nước mưa chảy xuống mặt sông, sẽ không có ai phát hiện.

Người đàn ông theo dõi rất sát.

Cô đặc biệt chọn chợ hải sản là vì ở chỗ này sạp hàng nào cũng có vại nước lớn, sẽ không gây ra sự cố hỏa hoạn, thêm vào đó người rất đông đúc, chỉ cần cô bỏ xa người đàn ông phía sau được hai phút, thì sẽ như đá chìm dưới đáy biển.

Lý Văn Sâm chậm rãi đi phía trước, thậm chí bộ dạng còn nhàn nhã, thoải mái, thỉnh thoảng còn ngồi xổm xuống coi cua.

Một con cua có một cái càng đã thoát khỏi dây cột. Chỉ có điều … sau khi thoát được một càng, việc nó làm đầu tiên không phải là chạy trốn, mà nỗ lực muốn bấm đứt dây buộc bên cái càng còn lại.

… Thực sự là đáng yêu.

Lý Văn Sâm đứng dậy, vứt mấy viên long não đang bốc khói, nó lặng im lăn đến sạp hàng bán mực tươi.

Khói đen nằm yên dưới chậu nước.

Mới đầu chỉ là một làn khói nhỏ nhưng rất nhanh đám khói càng ngày càng lan rộng.

Cô đưa tay đút vào túi quần dáng vẻ như chẳng làm việc gì xấu, không nhanh không chậm tiến về phía trước.

Mãi cho đến khi, phía sau rít lên một tiếng.

Lý Văn Sâm bỗng nhiên chuyển động. Nhìn bề ngoài rất khó biết được cô lại có thể linh hoạt được như thế và khó nhìn ra cô cũng … không biết xấu hổ như thế.

Đi chợ sẽ có vài ba người mập mạp chắn ngang trước mình, bọn họ mãi mãi không làm rõ được một chuyện … chính là bước tiếp theo nên rẽ trái hay rẽ phải, vĩnh viễn che trước mặt bạn.

Chuyện này là định luật chắc như đinh đóng cột.

Người đàn ông thì lễ độ sẽ chờ cho phụ nữ thời gian phản ứng.

Lý Văn Sâm chẳng quan tâm, nhẹ bấm eo người phụ nữ một cái … và cô ta dĩ nhiên hiểu là phải tránh đường.

Chậu nước bị đánh đổ, ào ào lăn về một góc, giầy của vài người đi đường bị nước cá văng vào, cá và cua bị hất tung trên mặt đất, đuôi cá vẫy phành phạch. Mấy cô gái bị ướt váy áo, la ó vang trời.

Lại là một khung cảnh hỗn loạn.

Cô quay đầu lại.

Người đàn ông chen trong đám người, tựa như chẳng hề bị người bên cạnh ảnh hưởng, vẫn cùng cô giữ khoảng cách không xa không cần, không chạy, cũng chẳng dừng bước.

Cảm giác được ánh mắt của cô, người đàn ông khẽ ngẩng đầu.

Chiếc mũ che kín gần như cả khuôn mặt.

Lý Văn Sâm không nhìn rõ mặt anh, nhưng cô biết vào giờ phút này anh đang nhìn cô.

Phong thái chắc chắn, an nhàn, thảnh thơi, tựa như cũng không quan tâm phút tiếp theo cô có bỏ chạy hay không.

Hoặc là, căn bản người đàn ông cũng cho rằng cô chẳng thể bỏ chạy.

… Có lẽ cô sẽ rời đi.

Cô chậm rãi lùi về sau mấy bước, rồi ngay lập tức phóng vút một cái, cả người lẫn đằng sau bức tường, quăng anh ở sau gáy.
 
Back
Top Bottom