Khác Anemo Agents: Mật Mã Gió

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,085
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402534791-256-k695242.jpg

Anemo Agents: Mật Mã Gió
Tác giả: Meocolangthang
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nổi hứng viết nên chán hay flop là xóa truyện🐧

📌*No couple nhưng nếu ship cũng được -
nhưng đứa nào ship BG( Boy - Girl) là mị tán vẹo mồm nghe chưa!?🐧💥

Xàm lắm chạ có gì đáng kỳ vọng cho mấy ní nghiêm túc thích kịch tính đâu✋🐧🎐

Warning :
- OOC
- Không theo lore game vì đây là Genshin Impact x Spy AU
- Có hint nhưng chx bt hint cặp nào🐧



xiao​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Anemo Agents: Mật Mã Gió
  • [H+/ Anemo boy x Wanderer - ScaraWan] Ổ vã!!!
  • [Zeuvi] Anemone And Seagull
  • Anemo Agents: Mật Mã Gió
    Hồ Sơ


    HỒ SƠ TỔNG HỢP – ĐỘI "ANEMO BOYS"

    ⚠️ BẢO MẬT CẤP CAO – CHỈ DÀNH CHO CẤP A+

    🗂️ 001 – VENTI

    Mã số: AN-W001

    Ngày sinh: 16/06/???

    Cấp bậc: A (giáng cấp từ A+)

    Chức vụ: Đội trưởng – Đơn vị Anemo

    Mật danh: Gã Hát Rong

    Đánh giá:

    – Tài năng nhưng cực kỳ thiếu nghiêm túc.

    – Thường xuyên say rượu trong lúc làm nhiệm vụ.

    – Có xu hướng tiết lộ thông tin ngoài ý thức.

    – Không tuân lệnh cấp trên, hành động tùy hứng.

    🔸 Nguy cơ rò rỉ thông tin: Cao

    🔸 Cần giám sát trong mọi nhiệm vụ cấp cao

    🗂️ 002 – XIAO

    Mã số: AN-W002

    Ngày sinh: 17/04/???

    Cấp bậc: B+

    Chức vụ: Thành viên tác chiến

    Mật danh: Hàng Ma Đại Thánh

    Đánh giá:

    – Là "gánh team" đúng nghĩa.

    – Hiệu suất cao, gần như không có sai sót.

    – Lạnh lùng, thiếu tương tác với đồng đội.

    – Dễ cáu và stress nặng nếu bị gây rối.

    🔸 Thích hợp nhiệm vụ solo hoặc nhóm nhỏ

    🔸 Khó kiểm soát cảm xúc nhưng tuyệt đối trung thành

    🗂️ 003 – HEIZOU

    Mã số: AN-W003

    Ngày sinh: 24/07/???

    Cấp bậc: B ( giáng cấp từ B+)

    Chức vụ: Phân tích viên & tình báo

    Mật danh: [Không có]

    Đánh giá:

    – Tư duy sắc bén, năng lực suy luận vượt trội.

    – Hợp tác tốt, linh hoạt trong tác chiến.

    – Tò mò quá mức – nguy cơ rò rỉ nội bộ nếu bị khai thác.

    – Thái độ đôi lúc thiếu nghiêm túc.

    🔸 Được đề cử làm phụ tá điều tra cao cấp

    🔸 Cần giới hạn phạm vi tiếp cận hồ sơ tối mật

    🗂️ 004 – KAEDEHARA KAZUHA

    Mã số: AN-W004

    Ngày sinh: 29/10/???

    Cấp bậc: B+ (đề cử lên A)

    Chức vụ: Thành viên tác chiến

    Mật danh: Nhà Thơ Lá Phong

    Đánh giá:

    – Kỹ năng chiến đấu ổn định, hỗ trợ tốt.

    – Thái độ làm việc tích cực, giữ tinh thần đồng đội cao.

    – Đôi khi mắc lỗi nhỏ nhưng không ảnh hưởng lớn.

    🔸 Tính cách cân bằng team rất tốt

    🔸 Có tiềm năng trở thành đội phó

    🗂️ 005 – WANDERER

    Mã số: AN-W005

    Ngày sinh: 03/01/???

    Cấp bậc: B (giáng cấp từ B+)

    Chức vụ: Thành viên tác chiến

    Mật danh: Kẻ Lang Thang

    Đánh giá:

    – Có năng lực, làm việc nghiêm túc.

    – Thái độ lỗi lõm với cấp trên và gây xung đột nội bộ.

    – Xu hướng chống đối, hợp tác rất kém.

    🔸 Không được phân công chung nhóm nếu không cần thiết

    🔸 Phù hợp với các nhiệm vụ đơn độc hoặc rủi ro cao

    **************

    🗂️ 006 – AETHER

    Mã số: AN-W006

    Ngày sinh: ???

    Cấp bậc: B+

    Chức vụ: [Đã xóa khỏi hồ sơ]

    Mật danh: Kẻ Du Hành

    Đánh giá:

    – Dữ liệu đã bị xóa khỏi hệ thống.

    – Không rõ nguyên nhân.

    – Chỉ một số ít cấp A trở lên biết sự thật phía sau hồ sơ này.

    🔒 Hồ sơ hiện trong trạng thái "Khóa tuyệt đối".

    🔒 Truy cập cần mã cấp S trở lên.
     
    Anemo Agents: Mật Mã Gió
    1


    Tổ chức Teyvat là đỉnh cao của mạng lưới tình báo toàn cầu, được điều hành bởi Hội đồng Bảy Archon.

    Đây là nơi những quyết định định hình thế giới được đưa ra — nhưng sự thật là: đó là một mớ bòng bong giữa quyền lực, xung đột và những bí mật bị chôn vùi...

    Giữa hỗn loạn ấy, có một nhóm không giống ai — "Anemo Boys" — nổi tiếng không phải vì thành tích xuất sắc, mà vì... không ai giống ai, và cũng không ai thay thế được ai.

    ************

    Dưới ánh đèn neon xanh lập lòe, căn phòng họp sáu chỗ ngồi chỉ có bốn người ngồi — một người vẫn đứng, và rõ ràng không có ý định sẽ ngồi.

    Ánh sáng yếu ớt phủ lên bức tường kim loại lạnh lẽo, nhấn chìm căn phòng trong vẻ u tối nặng nề.

    Một điều cực kỳ bất thường, nhất là với Anemo Boys — đơn vị được gắn mác "thiếu nghiêm túc nhất" toàn tổ chức.

    Venti xoay cây bút bi trong tay.

    Nụ cười quen thuộc vẫn hiện diện, nhưng hôm nay lại có gì đó... lạnh hơn, sắc hơn.

    Dáng ngồi chẳng thay đổi: chân bắt chéo, lưng ngả ngớn vào ghế — nhưng kỳ lạ thay, lại toát ra một cảm giác quyền lực ngầm.

    Cảm giác của một kẻ rất nguy hiểm khi nghiêm túc.

    Đôi mắt xanh lục nheo lại, chậm rãi lướt qua từng gương mặt trong ánh sáng chập chờn.

    Heizou ngồi khá thoải mái, tay cầm một xấp tài liệu, nụ cười nhếch quen thuộc không rời môi.

    Cậu liếc sang Venti, lông mày khẽ nhướn lên — như thể bắt gặp một điều gì đó thú vị hơn bình thường.

    Xiao đứng yên ở một góc, ánh sáng mờ ảo hắt lên khuôn mặt sắc lạnh.

    Đôi mắt hổ phách vô cảm khiến người ta khó mà đoán nổi trong đầu anh đang nghĩ gì.

    Tay khoanh trước ngực, dáng đứng nghiêm túc như một bức tượng đá — bất động, lạnh lẽo, trầm mặc.

    Wanderer là người tỏ rõ sự bất cần nhất.

    Cậu ngả người ra sau, hai chân gác thẳng lên bàn, tay thong thả tung hứng khẩu súng nhỏ.

    Khuôn mặt lộ vẻ chán chường đặc trưng, nhưng không giấu nổi ý cười mỉa mai trong ánh mắt.

    Kazuha cười gượng, một giọt mồ hôi lạnh lăn dài nơi thái dương.

    Dù đã quen với những phiên họp "vô nghĩa" kiểu này, nhưng lần này khác — không khí quá nặng nề, và tệ hơn, Venti lại nghiêm túc.

    Trong đôi mắt đỏ trầm dịu nhẹ ấy, ẩn giấu một cơn bão không tên.

    — "Hôm nay lại họp nội bộ lần thứ tư trong tháng rồi."

    Giọng Venti vang lên, đều đều giữa không khí đặc quánh.

    — "Chán ghê ha?

    Nhưng mà... cấp trên đòi."

    Nghe thì cợt nhả như mọi khi, nhưng giọng điệu ấy — lặng, trầm, và có gì đó... lạnh lẽo.

    Venti dừng lại một lúc, tròng mắt đảo nhẹ một vòng trước khi tiếp lời:

    — "Theo cấp trên, hiệu suất làm việc của chúng ta đang gặp vấn đề.

    Và đặc biệt, độ bảo mật thông tin thì... rất kém."

    Heizou chống cằm, khóe môi cong lên thành một nụ cười nửa miệng:

    — "Ủa?

    Không phải đó là điều đương nhiên sao?

    Cứ bắt nói đi nói lại một vấn đề ai cũng biết, nghe riết thấy... vô nghĩa ghê."

    Wanderer xoay khẩu súng nhỏ trên đầu ngón tay, giọng cất lên đầy giễu cợt:

    — "Mấy kẻ đứng đầu tổ chức vốn thế mà.

    Việc lẽ ra có thể giải quyết gọn thì cứ thích làm nó rối lên."

    Cơ mặt Venti khẽ giật nhẹ.

    Xiao thì nhíu mày, giọng anh lạnh như thép:

    — "Cậu không được nói về cấp trên như vậy."

    Ánh mắt anh sắc lại, găm thẳng vào Wanderer.

    Wanderer ngả đầu ra sau ghế, nhếch môi cười khẩy.

    Khẩu súng trong tay dừng lại, nằm yên một cách đáng ngờ.

    — "Ôi trời ~ quên mất ha?

    Một kẻ trung thành tuyệt đối như anh thì làm sao chịu nổi khi 'chủ nhân' của mình bị xúc phạm, nhỉ?

    Lỗi tôi, lỗi tôi~"

    Đồng tử của Xiao lóe lên ánh giận.

    Anh vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng đã bắt đầu gằn lại:

    — "Im đi.

    Cậu đang nói nhảm cái gì vậy?"

    Wanderer nheo mắt lại, đồng tử chàm lóe lên ánh nhìn chế giễu không che giấu:

    — "Tôi nói sự thật thôi.

    KẺ – LIẾM – GIÀY – CHO – MORAX."

    Một tiếng RẦM vang lên đầy chấn động.

    Trong tích tắc, Xiao đã lao tới, đè thẳng Wanderer xuống sàn — cú va đủ mạnh khiến nền gạch rung nhẹ.

    Lúc này, khung cảnh trước mắt ai cũng thấy rõ: Xiao đang kề sát Hòa Phát Diên vào cổ Wanderer, ánh mắt rực lửa, hơi thở dồn dập.

    Còn Wanderer?

    Vẫn nụ cười ngông nghênh đó, ánh nhìn đầy thách thức.

    Tay phải cậu giữ khẩu súng chĩa thẳng vào trán Xiao — không chớp mắt.

    Không khí trong phòng như đông cứng lại.

    Cuối cùng, Kazuha — dường như không chịu nổi nữa — đứng bật dậy, bước nhanh đến giữa hai người:

    — "Hai người bình tĩnh lại đi.

    Giết nhau ra đấy là tôi phải đi hốt xác à nha."

    Cậu nắm lấy khẩu súng của Wanderer, đẩy nhẹ sang hướng khác, đồng thời dùng tay còn lại gạt thanh Hòa Phác Diên của Xiao ra khỏi cổ họng đối phương.

    Động tác trông có vẻ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt Kazuha đã tái mét.

    Mồ hôi lạnh rịn đầy trán, thấm xuống cả cổ áo.

    Sau vài giây căng như dây đàn, cuối cùng cả hai cũng chịu buông vũ khí.

    Kazuha thở phào, trở lại chỗ ngồi, nét mặt vẫn căng thẳng, mắt không rời hai kẻ đang tiếp tục lườm nhau như muốn thiêu sống đối phương.

    Ở góc bên kia bàn, Heizou cười nhẹ, tay lia bút ghi chú liên tục vào cuốn sổ tay — không rõ đang viết báo cáo hay phân tích hành vi tội phạm.

    Còn Venti... chỉ nghiêng đầu sang một bên, mặt chìm trong bóng tối, không rõ là đang cười... hay đang toan tính điều gì đó.

    Một lúc sau, khi tiếng bút của Heizou cũng dừng lại, không gian trong phòng mới dần ổn định lại — ít nhất là bên ngoài.

    Venti nghiêng đầu, tay xoay lại cây bút ban nãy, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nhẹ như không:

    — "Xong chưa?

    Hay để tôi bật nhạc nền lên cho hai người đánh luôn cho trọn vẹn?"

    Không ai trả lời.

    Chỉ có tiếng Heizou khúc khích cười nhỏ.

    Venti bật cười khẽ một tiếng, rồi ngả người ra sau, ánh mắt xanh lục lại đảo một vòng qua tất cả:

    — "Tôi biết cái tổ này có chút... bất ổn.

    Nhưng hôm nay không phải buổi trị liệu tâm lý.

    Cấp trên có thứ muốn chúng ta xem."

    Anh nghiêng người về phía trước, đẩy một tập hồ sơ cũ kĩ ra giữa bàn.

    Bìa hồ sơ đã mờ số hiệu, chỉ còn thấy một dòng ký hiệu bị gạch xóa gần hết:

    AN-W0—6

    Ngay lúc đó, gương mặt của Xiao khựng lại.

    Còn Kazuha thì siết chặt tay trên đùi, rõ ràng đã nhận ra điều gì.

    Heizou chớp mắt, nhanh chóng kéo tập hồ sơ lại trước mặt, liếc qua vài trang.

    Vài đoạn mã hóa đã bị giải, kèm những chú thích viết tay bằng thứ mực đỏ trông như vội vàng đến tuyệt vọng.

    Wanderer liếc nhìn qua một bên, khuôn mặt vốn hay cợt nhả giờ chậm rãi trầm xuống.

    Venti chống cằm, nhìn họ một lượt, rồi nói:

    — "Tên này...

    đáng lẽ đã bị xóa sạch khỏi hệ thống."

    Dừng một nhịp, giọng anh trầm hẳn xuống:

    — "Aether."

    Cái tên vừa thốt ra khiến cả căn phòng chìm trong một sự im lặng đáng sợ.

    Không ai nói gì.

    Không ai nhúc nhích.

    Venti giữ nguyên biểu cảm nghiêm trọng — hiếm hoi đến mức gần như khiến người khác quên mất anh ta từng là "kẻ hát rong" hay cười cợt.

    Không khí đặc quánh lại, căng như sắp vỡ...

    "Bíp...

    Bíp..."

    Một âm thanh điện tử vang lên bất ngờ khiến tất cả giật mình.

    Venti móc điện thoại ra.

    Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh — và ngay lập tức, vẻ nguy hiểm vừa rồi bay màu như chưa từng tồn tại.

    Anh chớp mắt vài cái, rồi tươi rói như thể chưa từng có ai kề vũ khí vào cổ ai vài phút trước.

    Đứng phắt dậy, anh reo lên:

    — "Hết 45 phút họp rồi!!!

    Yahoo~ Mấy đứa làm gì thì làm, tui đi đâyyy!"

    Không ai kịp phản ứng.

    Venti đã vẫy tay một cái và lướt ra khỏi phòng như cơn gió — bỏ lại sau lưng một đội hình tan nát, một hồ sơ tuyệt mật mở toang, và một cơn hỗn loạn đang rình rập ngay dưới lớp mặt nạ "cuộc họp thường lệ".

    Cánh cửa khép lại sau lưng Venti.

    Tiếng bước chân của anh ta vang xa dần trong hành lang.

    Bên trong phòng, không ai nói gì ngay.

    Kazuha ngồi thừ ra, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể chưa tiêu hóa nổi chuyện gì vừa xảy ra.

    Một phút trước còn suýt có đổ máu, phút sau đã tới màn "tui đi trước nha ~".

    Wanderer thì bật cười khẩy một tiếng, lẩm bẩm:

    — "Tổ chức này đúng là rạp xiếc..."

    Cậu cất súng, khoanh tay lại, nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trên bàn như thể nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

    Xiao chưa rời mắt khỏi cánh cửa, mặt tối sầm.

    Có vẻ anh vẫn chưa quyết định được là mình nên đi theo Venti để hỏi cho ra lẽ... hay nên ngồi lại để bớt nổi nóng.

    Chỉ có Heizou là đứng dậy.

    Không nói một lời, cậu bước đến bàn, gom lại xấp tài liệu đã bị Venti đẩy ra lúc nãy.

    Ngón tay cậu lật nhẹ từng trang, ánh mắt quét qua các dòng mã hoá, những ký hiệu viết tay nguệch ngoạc, và một vài chi tiết lạ chưa ai kịp nhận ra.

    Kazuha lên tiếng đầu tiên, giọng vẫn còn chút bối rối:

    — "...Venti thật sự nghiêm túc à?

    Ý tôi là... về Aether?"

    Heizou không ngẩng đầu, chỉ trả lời một cách bình thản:

    — "Cậu ta đùa đủ kiểu.

    Nhưng khi nói tên đó ra, tôi cá là không đùa."

    Wanderer nhếch môi:

    — "Chắc gì đã là Aether thật.

    Lỡ ai đó cố tình gài tên mã để gây nhiễu thì sao?"

    Heizou dừng lại một nhịp, rồi lật đến trang cuối cùng.

    Dưới cùng là một dòng ghi chú mờ, đã bị tẩy xoá gần hết — chỉ còn vài từ đủ để ghép lại thành:

    "...Du Hành...

    Kết Thúc...

    Không xác định..."

    Cậu nhướng mày nhẹ.

    — "Dù là giả hay thật... cấp trên vẫn triệu tập chúng ta.

    Và Venti đã chọn nói ra.

    Đó là đủ lý do để bắt đầu."

    Xiao siết nhẹ tay.

    — "Cậu tính điều tra?"

    Heizou gấp tập hồ sơ lại, cho vào cặp tài liệu cá nhân.

    Cậu quay về chỗ, rút bút, và lại bắt đầu viết.

    — "Tôi không tính."

    Ngừng một nhịp.

    — "Tôi sẽ điều tra."
     
    Anemo Agents: Mật Mã Gió
    2


    Căn phòng sinh hoạt của Anemo Boys hiện ra trong cảnh tượng quen thuộc: bừa bộn, lộn xộn, và... thấm đẫm hơi men.

    Những vỏ lon bia rỗng lăn lóc dưới sàn, tài liệu bị vứt tứ tung, có tờ còn dính dấu giày.

    Venti nằm vắt vẻo trên chiếc sofa cũ, loang lổ vết rượu táo.

    Tay anh buông thõng, vẫn cầm hờ một lon bia rỗng; khuôn mặt ửng đỏ vì say.

    Với tửu lượng "không giới hạn", có vẻ anh đã uống đến mức lăn ra ngủ luôn.

    Mái tóc xanh đen được buộc thành hai bím lòa xòa, che khuất một phần gương mặt say ngủ kia — trông vừa vô hại, vừa... nguy hiểm.

    Ở góc phòng, Heizou chăm chú trước màn hình máy tính.

    Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên đôi mắt sắc sảo của cậu, ngón tay gõ liên tục với tốc độ chóng mặt.

    Thi thoảng, cậu dừng lại để ghi chú hoặc kiểm tra gì đó — và nếu phát hiện điều thú vị, khóe môi lại khẽ nhếch lên một cách ranh mãnh.

    Cánh cửa bật mở.

    Kazuha bước vào và suýt trượt chân vì một lon bia.

    Cậu lảo đảo vài bước, rồi dừng lại, thở dài khi nhìn toàn cảnh căn phòng — như thể chuyện này đã quá quen để còn phàn nàn.

    Không nói không rằng, cậu bắt đầu thu dọn bãi chiến trường mà những kẻ còn lại để lại.

    Khi đang cúi người nhặt một lon dưới gầm tủ, Kazuha cất tiếng:

    — "Không thấy anh Wanderer với anh Xiao đâu.

    Cậu có biết hai người đó đi đâu không?"

    Heizou không ngẩng đầu, vẫn dán mắt vào màn hình, trả lời tỉnh bơ:

    — "Hả?

    Wanderer với Xiao á?

    Nãy check camera, thấy cả hai đi vào phòng tập rồi."

    Kazuha ngẩn ra:

    — "Eh?

    Cả hai... cùng lúc?!"

    — "Ừ.

    Mong là họ không choảng nhau trong đó."

    Heizou khúc khích cười nhỏ, như thể thật sự mong đợi một màn ẩu đả nảy lửa sắp diễn ra.

    Kazuha chỉ biết thở dài — rõ ràng là lo hơn là cười.

    Quan hệ giữa hai người đó vốn không tốt...

    Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, thì đúng là rắc rối lớn.

    Kazuha lo lắng nên lập tức rảo bước đến phòng tập, sợ hai người kia "trảm nhau" và gây án mạng giữa chốn huấn luyện.

    Cánh cửa bật mở — và cảnh tượng hiện ra đúng như cậu lo sợ.

    Hai "đại ca", một xanh chàm một xanh lá, đang quấn lấy nhau trên sàn: không phải kiểu thân mật mà là bạo lực thuần túy.

    Wanderer và Xiao kẹp cổ, khóa tay, vật lộn đến mức cả hai người đều có vài vết bầm dập lộ rõ trên mặt và vai.

    Kazuha nuốt khan rồi bước nhanh vào.

    Thính giác nhạy bén của cậu bắt ngay được một tiếng lạ — rắc rắc.

    Lúc đầu cậu tưởng là dây đai hay khung treo bị kéo căng, nhưng khi tập trung hơn, tim cậu lặng đi: đó không phải kim loại — đó là tiếng xương nứt.

    Mặt Kazuha lập tức tái mét.

    Tiếng răng rắc vọng đều trong phòng, và chỉ có hai người đang kìm nhau như trăn quấn mồi kia mới có thể phát ra âm thanh đó.

    Không suy nghĩ, Kazuha lao vào giữa họ, cố tách hai người ra, nhưng vô ích — cả hai vẫn siết chặt, như muốn ép đối phương đến cùng.

    Sau vài phút vật lộn, mồ hôi ướt đẫm trán, Kazuha dần hụt hơi.

    Hắn đưa bộ đàm lên, giọng gấp:

    — "Heizou... tới phòng tập B2, nhanh lên!

    Trước khi hai người này bẻ cổ nhau!"

    Bộ đàm phát ra tiếng lạch cạch rồi giọng Heizou vang lên mơ hồ từ đầu dây:

    — "Hả?

    Thật sự họ định xử nhau à?"

    — "Nhanh đi!"

    — "...10 phút, Kazuha."

    Kazuha suýt tắt thở trong tức giận và lo lắng, cố giữ chặt hơn trong khi đếm từng giây trôi qua.

    10 phút sau, cánh cửa phòng tập bật mở toang.

    Heizou, mặt đầy hoang mang, lao vào ngay lập tức — rồi cũng phải sững người khi nhìn thấy cảnh tượng y như Kazuha miêu tả.

    Kazuha thì đang gồng hết sức, mồ hôi ướt đẫm, gân trán nổi lên rõ ràng — cậu cố giữ hai " con quái vật" ấy lại, ánh mắt liên tục hướng về Heizou như gửi lời cầu cứu.

    Sau 20 phút vật lộn bằng hết nội lực, cuối cùng họ mới tách được Wanderer và Xiao ra.

    Mỗi người một bên giữ chặt để hai bên không thể lao vào nhau thêm lần nào nữa.

    Sức mạnh của hai người này thật sự kinh khủng, khiến việc khống chế gần như bất khả thi.

    Heizou và Kazuha kéo lê Wanderer và Xiao về phía khu vực y tế, mỗi bước chân như nặng trĩu bởi sức cản từ hai người đang giãy giụa.

    Vòng hạn chế trên cổ tay hai người tỏa ra ánh sáng nhợt nhạt, giữ chặt họ như chiếc còng không thể gỡ.

    Barbara, Kokomi, Qiqi và Baihzu đứng đó từ trước, ánh mắt đồng loạt dồn về hai kẻ vừa được "áp giải".

    Barbara hơi cau mày, chuẩn bị bộ dụng cụ y tế, trong khi Kokomi vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng nhưng rõ ràng cũng không thể giấu nổi sự bực bội.

    Xiao ngồi phịch xuống một chiếc giường, ánh mắt lạnh lùng dán chằm chằm vào Wanderer bên cạnh, trong khi Wanderer cũng chẳng vừa, lườm lại không chớp.

    Người ngồi giữa — Qiqi — khẽ nhăn mặt, cố né tránh cái nhìn "cháy nổ" giữa hai người.

    "Có phải chúng ta đang ở trong một bộ phim hành động không nhỉ?"

    Qiqi thầm nghĩ, nhẹ nhàng rút cái chăn phủ lên người để che chắn phần nào áp lực không khí.

    Heizou thở dài, nhìn Kazuha: "Chắc phải để họ nguội bớt rồi mới chữa trị tiếp được."

    Kazuha gật đầu, lau mồ hôi trên trán, mắt vẫn không rời được hai người đang hầm hầm nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Barbara bắt đầu kiểm tra các vết bầm trên người họ, nhẹ nhàng hỏi: "Cả hai sẽ cần nghỉ ngơi và kiêng cử ít nhất một tuần.

    Không được động vào nhau nữa nhé."

    Miệng Wanderer lại nhếch lên thành một nụ cười cong đầy mỉa mai và khiêu khích, dù nơi khóe mắt vẫn còn hằn rõ một vết bầm tím.

    — Alala~ không phải tại Xiao nóng tính quá sao?

    Lúc nào anh ta cũng là người ra tay trước mà!"

    Xiao trợn tròn mắt, trông rõ là đang sắp "tăng xông" vì tên kia.

    — "Hả?!

    Tôi đánh trước, nhưng làm như cậu vô tội lắm ấy!?

    AI LÀ NGƯỜI KHIÊU KHÍCH TRƯỚC HẢ?!"

    Wanderer ngẩng mặt, nụ cười vẫn ngạo nghễ không thay đổi.

    — "Hơ hơ~ tôi chỉ nói sự thật thôi mà.

    Chẳng qua là tại anh... quá nhạy cảm đấy chứ?"

    — "CẬU—"

    — "YAHOO ~ MẤY CƯNG ƠI!!!"

    Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đạp tung ra bởi Venti — đội trưởng say mèm của hội Anemo.

    Kazuha giật bắn người, Heizou đánh rơi cả bút — còn hai người đang khẩu chiến thì lập tức im bặt, miệng vẫn còn đang mở lưng chừng.

    Venti, với quần áo xộc xệch và gương mặt còn lờ đờ chưa tỉnh rượu, loạng choạng bước vào rồi ngồi phịch xuống giường của Xiao.

    Mép giường lún nhẹ vì sức nặng của anh ta.

    Venti đong đưa chân, nghiêng đầu nhìn Xiao.

    — "Nghe bảo cậu lại đánh nhau với Wanderer?"

    — "...Chỉ là tập luyện thôi."

    Venti híp đôi mắt xanh lục to tròn, môi khẽ cong lên cười.

    — "Thật sao?

    Tập luyện mà tới mức phải đưa đi điều trị thế này à?"

    Câu nói nhẹ nhàng, giọng điệu vẫn bông đùa — nhưng lại khiến Xiao cứng họng, không đáp lại được gì.

    Venti chỉ khẽ vỗ vai Xiao, cười cười:

    — "Lần sau nhẹ tay hơn nha!"

    Nói xong, anh đứng dậy, tiến đến bên giường của Wanderer.

    Lần này, Venti ngồi xổm xuống, tay chống cằm, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào cậu ta.

    — "Wanderer này, nếu có chuyện bất mãn, thì cũng đừng dùng lời lẽ cay độc.

    Nghe... buồn lắm đó."

    Wanderer trông như định cãi lại, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Venti, lại thôi.

    Cậu ta chỉ ậm ừ trong miệng, chẳng nói gì thêm.

    Venti lại mỉm cười, đôi mắt híp lại như thường lệ.

    — "Đồng đội cùng sát cánh với nhau là điều quý giá lắm.

    Nên... trân trọng nhau một chút.

    Vì khi mất rồi... sẽ hối hận nhiều lắm."

    Nói đến đây, dù vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt của Venti bỗng chùng xuống, sâu thẳm một nỗi buồn khó gọi tên.

    Cả căn phòng như lặng đi.

    ...Rồi lại như chưa có gì xảy ra, Venti cười tươi rói, ánh sáng trở lại trong mắt anh.

    Cửa phòng bệnh khép lại sau lưng Venti, để lại một khoảng im lặng nặng trĩu phía sau.

    Xiao vẫn nằm yên, nhưng ánh mắt đã mở, nhìn lên trần nhà trắng toát.

    Dưới lớp băng quấn quanh vai và sườn, từng cơn nhức âm ỉ len vào từng hơi thở anh.

    Còn Wanderer — người vốn luôn cợt nhả — lúc này đang ngồi bó gối trên giường đối diện.

    Cằm tì lên tay, mắt dán ra cửa sổ, như đang đếm từng vệt mưa mỏng đọng lại trên lớp kính.

    Trong đầu cậu, hình ảnh buổi họp hôm đó vẫn tua lại như một đoạn phim hỏng — giật cục, mờ mịt, và ẩn giấu điều gì đó khiến tim cậu cồn cào không yên.

    "Aether..."

    Tên đó, cái tên đáng ra phải bị xóa sạch khỏi hệ thống.

    Cậu siết nhẹ tay áo, lòng bàn tay ẩm lạnh vì mồ hôi.

    Mắt cậu vô thức đảo sang phía Xiao — người vẫn chưa quay mặt lại từ nãy đến giờ.

    Tại sao cậu lại chắn cho hắn?

    Khoảnh khắc Xiao ngã, đầu gần đập vào cạnh đá... chính cậu là người đã phản xạ đầu tiên.

    Không do dự.

    Không suy nghĩ.

    Chết tiệt.

    Wanderer cắn chặt môi dưới, đôi vai khẽ run lên một chút.

    Nhưng cậu nhanh chóng che giấu bằng một cái ngáp dài, rồi ngả người ra giường như thể chẳng có gì quan trọng đang xảy ra trong đầu.

    Ở bàn phía góc phòng, Heizou lật một trang tài liệu, giọng lười nhác vang lên:

    — "Này, ai mà ngờ hai ông suýt giết nhau hồi họp, giờ lại nằm bệnh viện chung ha?

    Đúng là định mệnh gắn bó."

    Kazuha đang rót trà thì phì cười khẽ, nhẹ nhàng chen vào:

    — "Định mệnh gắn bó... hay định mệnh tự hủy lẫn nhau thì còn tùy."

    Xiao không đáp.

    Wanderer cũng không phản ứng.

    Không khí trong phòng lại lặng xuống một nhịp.

    Kazuha thở dài, quay về với tách trà.

    Anh vốn là người nhạy cảm với cảm xúc — và anh có thể thấy rất rõ: Wanderer đang dao động.

    Ánh mắt cậu ta tuy vẫn lạnh nhạt, nhưng lâu lâu lại dừng nơi Xiao lâu hơn cần thiết.

    Và... trong những khoảng dừng ấy, có một thứ gì đó không còn giống trước.

    Bỗng, Wanderer cất giọng, nhẹ tới mức gần như chỉ nói cho chính mình:

    — "Nếu hắn biết... liệu hắn có giết mình không nhỉ?"

    Heizou ngẩng đầu, một bên lông mày nhướn cao, còn Kazuha quay phắt lại.

    Xiao cũng khựng lại trong tích tắc — như thể vừa nghe thứ gì đó mình không nên nghe.

    Kazuha lên tiếng, cẩn trọng:

    — "Cậu nói gì vậy, Wanderer?"

    Wanderer không trả lời.

    Cậu bật cười, giọng khàn đi vì mỏi:

    — "Không có gì.

    Mơ linh tinh thôi."

    Rồi cậu lăn người quay lưng lại phía cả phòng.

    Trong bóng tối đang dần phủ lên khung cửa sổ, đôi mắt cậu mở trừng, không chớp.

    Một hình ảnh hiện lên trong trí nhớ — mờ, đẫm máu, và rách nát như một bản báo cáo tuyệt mật bị xé làm đôi:

    Một người con trai tóc vàng, ánh mắt rực như nắng, đứng dưới màn đêm không tên.

    Giọng nói quen thuộc khẽ thốt lên điều cuối cùng...

    "Đừng để họ biết..."
     
    Back
    Top Bottom