Khác Andray | Trẻ Con

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,595
Điểm tương tác
0
Điểm
0
347984366-256-k688864.jpg

Andray | Trẻ Con
Tác giả: lailagindayyy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Anh muốn được cùng em suốt ngày như trẻ con

Con người muốn yêu như ông như bà
Anh muốn yêu như đứa con nít
Như đứa con nít nói yêu là yêu
Nó không thể yêu người nó không thích



btatttb​
 
Có thể bạn cũng thích
  • |allbachira| you're my sunshine
  • MẮT BẪY| nuthong|
  • | Allsanzu |Giam Ngục Trong Bóng Tối
  • AllJake | Một Bé Omega Giữa Một Dàn Alpha
  • [Oneshot/EDIT] H |NaJun| Làn váy hạnh phúc
  • hieugav | tự kỉ
  • Andray | Trẻ Con
    1


    Giới thiệu nhân vật.

    Andree = Thế Anh (3t) = Thế Anh (hs lớp thầy Thành)

    Bray = Thanh Bảo (3t) = Bảo (hs lớp cô T.Anh)

    Justatee = Thanh Tuấn (3t) = Tuấn (hs lớp thầy Thành)

    Karik = Hoàng Khoa (3t) = Khoa (hs lớp cô T.Anh)

    BigDadDy = Tất Vũ (3t) = Vũ (hs lớp thầy Thành)

    Thái VG = Thái Minh (3t) = Thái (hs lớp cô T.Anh)

    Suboi = Trang Anh (25t) = cô

    Trấn Thành (28t) = thầy

    _________________________________________

    -"Bảo ơi Anh cho Bảo này" Thế Anh chìa cây kẹo mút trước mặt Bảo.

    -"Bảo cảm ơn Thế Anh nhá" Bảo vui vẻ đón nhận cây kẹo của Thế Anh.

    Thế Anh đơ mặt ra trước câu cảm ơn của Bảo -"Cảm ơn thôi á"

    -"Chứ Anh đòi như nào nữa" cậu nghiêng đầu hỏi Thế Anh.

    -"Bình thường Bảo sẽ hôn má Anh mà sao nay không hôn" Thế Anh nói.

    Thanh Bảo nghe thì hiểu ra, liền nhóm chân lên hôn vào má Thế Anh.

    Thế Anh sướng tê người cười tít cả mắt định bụng lấy thêm vài cây nữa cho Bảo để được hôn má.

    Mà cô Trang Anh đã thấy cảnh 2 đứa hôn nhau liền đi lại tách 2 đứa ra.

    Cô ẵm Bảo trên tay còn tay còn lại thì nắm tay Thế Anh dắt Thế Anh về lớp.

    -"Anh Thành anh xem học trò anh dụ dỗ học trò em này" cô máng vốn thầy Thành.

    Thầy Thành nghe vậy liền hiểu ra vấn đề -"Này Thế Anh đừng nói con hôn bạn nữa nhé" thầy ngồi xuống hỏi Thế Anh.

    -"Vâng.

    Mới hôn có 1 cái thôi mà cô Trang Anh không cho con hôn nữa rồi, bình thường con được thơm má Bảo tận 5 cái cơ" Thế Anh hồn nhiên đáp.

    -"Đó thấy học sinh anh chưa" cô nói với thầy.

    -"Rồi rồi để anh bảo nó" thầy nói với Thế Anh -"Này sau này con không được hôn bạn nữa nghe chưa"

    -"Khônggggggg, Bảo sau này là vợ con màaaaa.

    Đã là vợ con thì con muốn hôn con hôn chớ" Thế Anh vùng vằng không chịu.

    Bảo tụt xuống khỏi tay cô T.Anh chạy lại chỗ Thế Anh.

    -"Đúng rồi sau này Thế Anh là chồng con muốn hôn thì có sao đâu ạ" Bảo đứng kế bên Thế Anh nói.

    -"Không được tụi con còn nhỏ lắm chuyện sau này để sau này tính còn giờ thì theo cô về lớp nha" cô T.Anh đi lại định nắm tay Bảo đi thì Thế Anh ôm chặt Thanh Bảo lại.

    -"Không mà Bảo là vợ con thì phải ở đây với con" Thế Anh ôm chặt cứng không cho Bảo đi.

    -"Đúng vậy con không về đâu" Thanh Bảo rút đầu vào người Thế Anh.

    Hình ảnh mang tính chất minh họa.

    (Tôi xin lỗi ảnh này tôi lụm trên tiktok nên không biết nguồn để cre mọi người thông cảm nha.)

    Bất lực cô T.Anh đành nháy mắt với thầy Thành ra hiệu tách 2 đứa nhỏ ra.

    -"1..2...3 tách" nói rồi cô T.Anh bế Bảo còn thầy Thành bế Thế Anh ai về lớp nấy mặt cho có 2 đứa đang vùng vằng trong vòng tay thầy cô mình.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Reng...reng~~~~

    Tiếng chuông ra về vừa reo thì Thế Anh đã chạy lon ton đến lớp Thanh Bảo để đợi cậu về chung.

    -"Bảo ơi ra lẹ về chung với Anh này" Thế Anh đứng ở cửa lớp vẫy vẫy tay kêu Bảo.

    Bảo nghe vậy liền chạy ra ngoài luôn không quan tâm gì nữa.

    Vừa ra tới ngoài đã nắm tay Thế Anh mà đi về.

    Cả 2 được bác Lê quản gia nhà Thế Anh đón.

    -"Thế Anh với Bảo bác ở đây này" bác lớn tiếng kêu.

    Cả 2 leo lên xe được bác Lê cài dây an toàn cho rồi bắt đầu lái xe về.

    Về tới nhà Bảo liền quăng balo lên sofa không thương tiếc mà chạy sang nhà Thế Anh.

    Cậu đứng dưới nhà Thế Anh mà hét lên.

    -"THẾ ANH ƠI ĐI CHƠI VỚI BẢO NÀYYY"

    -"Bảo đợi Anh xíu" nói rồi Thế Anh chạy ra ngoài chỗ cậu.

    -"Này Bảo đợi Anh có lâu không?"

    Thế Anh hỏi Bảo.

    -"Không lâu tẹo nào" Bảo cười hì hì rồi kéo tay Thế Anh kéo đi lại chỗ Vũ, Tuấn, Khoa .

    -"Ê Bảo và Anh tới rồi kìa" Tuấn nói với mọi người.

    -"2 bây làm gì lâu thế" vì đợi lâu nên Vũ hơi quạu.

    -"Trễ có xíu mà" Thế Anh nhìn sang cậu bạn bên cạnh thấy hơi lạ nên hỏi -"Cậu ta là ai vậy".

    -"À đây là bạn của Bảo mới chuyển từ Mĩ về đây bạn ấy chuẩn bị học chung với bảo á" Bảo lên tiếng nói cho Thế Anh biết là ai.

    -"Bạn của Bảo sao Anh không biết" Thế Anh khó hiểu vì trước giờ Bảo luôn kể hết tất cả người bạn của mình cho Thế Anh biết nhưng sao người này chưa được bảo nhắc tới.

    -"Giờ thì biết rồi đó.

    Ê này cậu giới thiệu mình với mọi người đi" Bảo khiều tay Thái kêu cậu lên làm quen.

    -"Chào mấy người I'm Ngô Thái Minh I 3t cứ gọi I'm Minh" Minh cười tươi chào mọi người.

    -"Mình là Thanh Tuấn".

    Tuấn nói.

    -"Mình là Tất Vũ".

    Vũ nói

    -"Mình là Hoàng Khoa anh họ của Bảo" Khoa nói.

    -"Tôi là Thế Anh" giọng Thế Anh có hơi khó chịu vì Minh khá thân với Bảo tại vì Bảo là của Thế Anh cơ mà.

    -"Thôi bây giờ mình chơi cái gì đi mọi người" Bảo nói.

    -"Hay chơi trốn tìm đi" Tuấn lên tiếng.

    All: Ok chơi.

    "Giờ xỉn xầm nhá" Bảo nói.

    All: Cắt kéo búa bao

    -"A hahah Khoa bị nhá" Vũ hô lên.

    -"Vậy mọi người đi trốn đi để Khoa tìm" nói rồi Khoa úp mặt vào cột tung để đếm.

    -"Minh ơi đi trốn với Bảo nhá" nói rồi Bảo kéo tay Minh cùng nhau đi trốn.

    Còn Thế Anh bên này thì nghệch mặt ra vì bình thường Bảo sẽ nắm tay cậu rồi cả hai cùng đi trốn mà giờ cậu lại nắm tay một cậu bạn mới đến mà bỏ mặc Thế Anh.

    -"Mệt quá không chơi nữa tao đi về mấy người chơi đi" Thế Anh tức giận đùng đùng đi về làm cho mọi người không hiểu chuyện gì.

    -"Ơ thằng này chưa chơi mà" Vũ nói.

    -"Thằng đó nó khùng à" Tuấn nói.

    Hoàng Khoa bên này thì cười hì hì -"Hên quá đỡ phải đi tìm".

    -"Để tớ đuổi theo Thế Anh" Bảo nói rồi chạy theo Thế Anh.

    Bảo đuổi theo tới tận nhà Thế Anh làm Bảo mệt muốn chết.

    -"Thế Anh..ha.sao.ha..thế đang chơi vui.ha..mà" cậu vừa thở vừa nói.

    -"Anh chả thấy vui gì cả Bảo thấy vui thì Bảo chơi đi" Thế Anh định đi vào nhà thì bị Bảo nắm tay kéo lại.

    -"Bảo làm gì Anh giận à" Bảo khó hiểu nhìn Thế Anh.

    -"Bảo đừng nắm tay Anh, Bảo đi mà nắm tay Minh á" nói rồi Thế Anh bỏ vào nhà đóng cửa cái *RẦM* mặc kệ Thanh Bảo.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap1

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    2


    Thanh Bảo đứng ngây ngóc không biết phải làm gì nên đành đi về nhà.

    -"Bảo về rồi à con, hôm nay đi chơi vui không?" không ai khác ngoài mẹ Bảo.

    -"Dạ Bảo đi vui lắm mẹ" Bảo lễ phép trả lời.

    -"Bảo đi rửa mặt đi rồi ra đây ăn cơm" mẹ Bảo nói.

    -"Vâng ạ" Bảo chạy vào wc rửa tay, mặt sạch sẽ rồi đi ra ngoài ngồi ăn với mẹ.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Sáng hôm sau vẫn như thường lệ Bảo vẫn sang rủ Thế Anh đi học cùng.

    Mà hôm nay Thế Anh lạ lắm ngồi trên xe mà không chịu nói chuyện với Bảo.

    -"Bảo làm gì Anh giận à" Bảo chau mày nhìn Thế Anh đang nhăn nhó.

    -"Không" Thế Anh trả lời cộc lóc mà không nói gì thêm nữa.

    Bác Lê đang lái xe nhìn đôi bạn nhỏ này mà bất giác cười vì sự đáng yêu của chúng.

    Đến trường bác Lê xuống mở cửa xe cho 2 bạn nhỏ rồi nói: -"Đi học vui vẻ nha 2 đứa"

    Thế Anh, Thanh Bảo: -"Vâng ạ".

    Nói rồi Thế Anh bỏ đi một mạch mà không nắm tay Bảo như mọi hôm nữa.

    Bảo thấy vậy liền đuổi theo Thế Anh.

    -"Anh hôm nay sao vậy" Bảo hỏi.

    -"Hôm nay Anh chả làm sao cả.

    Bảo về lớp đi Anh vào lớp đây" nói rồi Thế Anh bỏ vào lớp mặc Bảo.

    Bảo thấy vậy cũng đành lủi thủi về lớp.

    _________________________________________

    Lớp cô Trang Anh.

    -"Chúc cả lớp ngày mới vui vẻ" cô T.Anh nói.

    Cả lớp: Chúc cô ngày mới vui vẻ ạ.

    -"Cô cảm ơn lớp.

    À mà hôm nay lớp mình có một bạn học sinh mới từ Mỹ trở về nên bạn sẽ hơi khó khắn trong việt giao tiếp với các em nên có gì các em giúp đỡ bạn nhá" cô T.Anh nói xoay qua dắt bạn học mới ra để bạn giới thiệu.

    -"Chào mấy người I'm Ngô Thái Minh cứ gọi I'm Minh" Minh nói chuyện nửa Anh nữa Việt chào cả lớp.

    Cả lớp: Chào Minh nha.

    -"Bây giờ em về chỗ ngồi đi muốn ngồi đâu thì ngồi" cô T.Anh nói.

    Thanh Bảo, Hoàng Khoa: -"Minh ơi lại ngồi cùng Bảo với Khoa nè" cả 2 đồng thanh gọi Minh.

    -"Ô Khoa Are you in the same class as Minh?"

    Minh hỏi bằng tiếng Anh.

    -"Đúng rồi Khoa học ở đây trước Minh đó" Khoa nói.

    -"Bảo ơi mấy người Thế Anh, Vũ, Tuốn Where did you study but why can't you see it?"

    Minh hỏi.

    -"À mấy kia học lớp kế bên á" Bảo trả lời.

    (Góc tác giả: giải thích vì sao Minh nói tiếng Anh mà Bảo với Khoa hiểu được là vì học được học từ bé)

    _________________________________________

    Lớp thầy Thành.

    Thế Anh vừa vào tới lớp thì đã thấy Tất Vũ, Thanh Tuấn chạy lại hỏi.

    -"Này sao hôm qua chơi vui mà làm sao mày bỏ về vậy" Tuấn hỏi.

    -"Ừm đúng rồi đó hôm qua chưa kịp chơi gì mà mày bỏ về mất tiêu" Vũ tiếp lời Tuấn.

    -"Tao chả thấy vui gì cả" nói rồi Thế Anh đi về chỗ ngồi mặc kệ 2 thằng bạn mình.

    -"Ê mày có thấy nó lạ không" Vũ nói nhỏ vào tai Tuấn.

    Tuấn cũng gật đầu rồi nói nhỏ cho Vũ nghe: -"Chắc nó với thằng Bảo hờn dỗi gì rồi bình thương giờ này 2 đứa nó vòn tò te tú tí mà" Vũ nghe thế thì cũng gật gật đầu.

    -"Ehèm các bạn ngồi vào chỗ cho thầy coi" thầy Thành lên tiếng.

    Nghe thế thì tất cả mọi người cùng vào chỗ.

    Vũ ngồi kế bên Thế Anh nhưng thấy mặt Thế Anh cứ quạu quọ thế nào ý không im lặng được bèn hỏi: -"Mày bị gì đấy??"

    -"Không gì" Thế Anh trả lời ngắn gọn rồi không nói gì thêm.

    -"Bộ mày với Bảo có chuyện gì hả?"

    Vũ hỏi.

    -"MÀY ĐỪNG CÓ NHẮC BẢO Ở ĐÂY" Thế Anh hét lên làm cả lớp giật mình kể cả thầy Thành.

    -"Thế Anh con la làng cái gì đấy lên đây thầy biểu" thầy Thành ngoắc tay kêu Thế Anh lên.

    Thế Anh không dám cãi nên cũng đành đi lên theo ý thầy mình.

    -"Thầy kêu con lên đây có gì không ạ" Thế Anh nói.

    -"Con làm gì mà hét lớn thế kia" thầy ngồi xuống nói nhỏ với Thế Anh vù không muốn ảnh hưởng đến các bạn.

    -"Con không sao ạ" Thế Anh nói với giọng điệu chán trường.

    -"Con có chắc không" thầy vẫn cố hỏi lại.

    -"Vâng ạ" Thế Anh đáp.

    -"Thế thì con về chỗ đi" thầy nói sau đó Thế Anh lễ phép cuối đầu rồi đi về chỗ.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Giờ ra chơi.

    Giờ ra chơi hôm nay cô T.Anh thấy khá lạ vì Bảo không đi qua lớp thầy Thành kiếm Thế Anh hay sao mà lại ở lại lớp chơi chung với bạn Minh mới tới.

    Với lại bình thường Bảo không kiếm Thế Anh thì Thế Anh cũng qua kiếm Bảo mà sao nay không thấy ai hết.

    Cô T.Anh thấy lạ nơi bèn qua lớp thầy Thành xem sao.

    -"Anh Thành em có chuyện muốn hỏi anh" cô T.Anh nói với thầy Thành.

    -"Anh cũng có chuyện muốn nói với em" thầy Thành đáp.

    -"Thế anh nói trước đi" cô nhường thầy nói trước.

    -"Vậy anh nói nhe.

    Anh thấy Thế Anh với Bảo nay sao không đi chơi chung nữa mà mới sáng vào lớp Thế Anh nó hét lên ghê gớm lắm" thầy cũng có suy nghĩ giống cô.

    -"Đó cũng là chuyện em muốn hỏi.

    2 đứa nhỏ nay lạ thật" cô suy nghĩ gì đó.

    -"Hay mình dắt 2 đứa ra hỏi chuyện đi chứ để vậy em thấy lo lo sao á" cô nói với thầy suy nghĩ của mình.

    -"Ừ vậy đi để anh đi kêu Thế Anh" nói rồi thầy quay về lớp kêu Thế Anh còn cô đi kêu Thanh Bảo.

    Sau khi về dắt 2 bạn nhỏ ra thì cả 4 người đi ra sau trường cho vắn vẻ để nói chuyện.

    -"2 đứa cho cô/thầy hỏi 2 đứa có chuyện gì mà sao hôm nay lạ vậy" cô T.Anh và thầy Thành đồng thanh hỏi.

    -"Con có sao đâu ạ tại Thế Anh cứ không chịu nói chuyện với con chứ bộ" Bảo nói.

    -"Con chả bị làm sao cả" Thế Anh nói.

    -"Thầy thấy con có sao thì có đó Thế Anh.

    Mới sáng sớm vào lớp đã quạu rồi còn bạn Vũ hỏi con có sao không thì con lại nạt bạn" thầy nói ra những gì chứng kiến sáng giờ.

    -"Có gì con cứ nói ra để thầy và cô giải quyết cho Thế Anh nha" cô nói giọng nhỏ nhẹ khuyên nhủ Thế Anh.

    -"Tại Bảo chứ có phải tại con đâu" Thế Anh chỉ vào Bảo mà nói.

    Bảo nghe vậy liền phản bác lại: -"Tại Thế Anh cứ quạu với còn bảo tớ đi nắm tay với bạn Minh nữa"

    Cô với thầy nghe tới đây thì hiểu ra vấn đề ở đây là gì.

    -"Bảo đừng nói con nắm tay bạn Minh nhá" cô hỏi Bảo.

    -"Vâng ạ con nắm tay bạn đó có sao đâu" Bảo hồn nhiên đáp.

    -"NẮM TAY MÀ BẢO KHÔNG SAO Á" Thế Anh thấy Bảo nói không sao thì quát lên.

    -"Tớ nắm tay Minh có sao đâu mà Thế Anh quát tớ" Bảo bị quát thì rơm rớm nước mắt rồi.

    Còn Thế Anh bên này thì khóc luôn.

    Thầy thấy vậy liền ôm Thế Anh vào lòng mà vỗ về: -"Sao con khóc nín nín nín nè thầy thương"

    Thế Anh vừa khóc vừa nói: -"Bảo..hic..sau này là vợ con mà...hic..hic..

    đi chơi..hic..mà cứ nắm..hic..tay Minh là sao đã vậy...hic..hic..còn không thèm quan tâm con nữa" Thế Anh tuổi thân nó hết ra.

    Bảo thấy vậy liền lại vỗ Thế Anh: -"Bảo xin lỗi Anh mà tại Anh không nói làm sao mà Bảo biết"

    -"Bảo đi chơi với Minh đi Anh không chơi với Bảo đâu" Thế Anh đẩy Bảo làm bảo té đập mông xuống đất mà khóc lớn hơn cả Thế Anh.

    -"Oaaaa...Bảo xin lỗi rồi mà..hic.. sao Anh đẩy Bảo té..hic..hic" Bảo vừa khóc vừa nói.

    Thấy thế, Thế Anh liền lại đỡ Bảo: -"Anh xin lỗi Bảo, Anh không cố ý đẩy Bảo mà" đỡ Bảo dậy rồi Thế Anh phủi bụi cho Bảo.

    Cô T.Anh, thầy Thành: Đúng là yêu nhau lắm cắn nhau đau mà.

    Hazzzzz

    -"Thôi thê là huề đi nhá" cô lên tiếng vì thấy tình cảnh cảm động này của 2 bạn nhỏ.

    -"Thế giờ mỗi người xin lỗi nhau 1 tiếng đi rồi huề" thầy cũng lên tiếng.

    -"Bảo xin lỗi vì lơ Anh mà nắm tay Minh nhá" Bảo cúi đầu xuống xin lỗi.

    Thế Anh cũng cúi xuống xin lỗi: -"Anh xin lỗi Bảo nhá vì Anh đẩy Bảo té"

    Cô T.Anh, thầy Thành: Thế là huề nhá.

    Sau đó cả 2 liền ôm nhau thắm thiết sau đó là tiếng *chụt* *chụt*.

    Còn thầy và cô thì đứng ăn 🍚🐶 của đôi bạn nhỏ.

    Nhưng ở một góc nào đó....

    -"Này 2 đứa đó sao đấy" Vũ nói.

    -"Tao cũng chả biết nữa tự nhiên khóc đã rồi ôm nhau" Khoa nói với ngữ điệu khó hiểu.

    -"Trời ơi tao mừng quá cặp đội của tôi yêu thương nhau lại rồi" Tuấn vừa nói vừa lau không khí trên mắt.

    -"Mấy you kéo me ra đây làm cái what's.

    Nhưng mà nhìn 2 người super super hợp" Minh không hiểu mọi người đang nói gì nhưng vẫn khen 2 bạn nhỏ đẹp đôi.

    Nhưng cả đám đâu biết mình đã rơi vào tầm ngấm của thầy Thành.

    Thấy mấy đứa nhỏ cứ lén lén lút lút thầy liền lên tiếng.

    -"Này mấy đứa rình mò gì đấy" thầy hét lên.

    Cả đám thì bị phát hiện hoảng loạng chạy trốn: -"Đấy tao nói rồi đừng đi rình mà" Khoa hét lên sau đó chạy mất vụt.

    Mọi người chạy mất hút hết rồi mà Minh thì cứ ngơ ngơ không hiểu mà đứng như trời trồng ở đó thấy vậy Vũ đành quay lại kéo Minh chạy theo.

    Thấy đám bạn nhỏ kia đã đi thì thầy/cô kêu cặp đôi này cùng về lớp: -"Thôi về lớp nào 2 đứa"

    Cả 2 bạn nhỏ nắm tay cùng nhau về lớp vừa đi vừa nhảy chân sáo về lớp mặc kệ người thầy người cô mình vừa giúp chúng giảng hòa.

    Cố và thầy thấy vậy thì cũng bất lực mà cười.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap2.

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    3


    Sau khi nắm tay về đến cửa lớp thì cả 2 bạn nhỏ lại không muốn xa nhau nên Thế Anh bèn rủ Bảo sang lớp mình chơi.

    -"Này hay Bảo sang lớp Anh đi đừng về lớp Bảo nữa" Thế Anh kéo Bảo đi còn Bảo thì không phản kháng gì mà đi theo Thế Anh.

    Sau khi về lớp Thế Anh thì Vũ và Tuấn liền đi lại hỏi chuyện.

    -"Ê nảy tụi bây có chuyện gì vậy?"

    Tuấn thắc mắc hỏi.

    -"Ừ đúng rồi.

    Làm gì mà khóc xong lại ôm nhau làm tao chả hiểu gì?"

    Vũ nói tiếp lời Tuấn.

    Thế Anh lườm bọn bạn mình.

    -"Bây nhìn lén bọn tao à?.

    Đấm mỗi đứa phát giờ nhiều chuyện ít thôi" nói rồi Thế Anh giơ nấm đấm lên hù Tuấn và Vũ.

    Vũ với Tuấn thấy vậy rén ngang đành bỏ đi không dám hỏi nữa.

    Thế Anh kéo Bảo ngồi xuống rồi ôm Bảo vào lòng Bảo cũng đáp lại mà ôm chặt cứng Thế Anh.

    -"Bảo sau này không nắm tay người khác ngoài Anh nhá" Thế Anh nói.

    Bảo nghe vậy thì càng siết chắc Thế Anh hơn.

    -"Bảo xin lỗi Anh nhá mốt Bảo không như vậy nữa đâu".

    Nghe vậy Thế Anh siết chặt Bảo vào lòng tay không yên phận mà mò xuống bóp mông Bảo.

    Bảo bị bóp mông thì ngại đến đỏ mặt mà đánh vào tay Thế Anh làm Thế Anh phải rụt tay lại.

    -"Mông Bảo mềm thía" Thế Anh cười hì hì nói.

    -"Hứ!

    Thế Anh dê xòm quá đi" Bảo quay mặt sang chỗ khác không thèm nhìn Thế Anh.

    Thế Anh thấy vậy thì liền hôn *chụt* *chụt* vào má Bảo.

    Nhưng họ đâu biết có 2 người đang ăn 🍚🐶 của họ.

    -"Eo ơi, gớm dễ sợ mày nhìn nó cho mình ăn 🍚🐶 kìa" Vũ tỏ vẻ khuynh bủy nhìn họ.

    Tuấn gõ vào đầu Vũ một cái rõ đau.

    -"Gớm bố mày chứ gớm.

    Mà ăn 🍚🐶 xíu sao đâu miễn OTP tao hạnh phúc được rồi" lại một lần nữa Tuấn lau không khí trên mắt.

    Vũ bên này thì ôm cái đầu đau điếng của mình.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Reng...reng~~~

    Mới đó mà tiếng chuông kết thúc giờ ra chơi đã vang lên.

    Lớp cô T.Anh

    Cô T.Anh cũng về lớp nhưng thấy học sinh lớp mình có vẻ hơi hơi thiếu.

    Cô nhớ lúc sáng đi học vẫn đầy đủ mà ta.

    Cô nhìn đi nhìn lại thì mới phát hiện là thiếu mất Thanh Bảo.

    -"Khoa con thấy Bảo đâu không" cô lên tiếng hỏi Hoàng Khoa.

    -"Dạ không ạ từ nảy tới giờ Bảo đâu vô lớp đâu ạ" Hoàng Khoa đáp.

    -"Cô ơi nảy I see Bảo and Thế Anh walk hand in hand" Thái lên tiếng nói cho cô những gì mình thấy lúc nảy.

    Nghe tới đây cô liền hiểu ra.

    -"Cảm ơn em nhá cô biết Bảo ở đâu rồi" nói rồi cô đi ra khỏi lớp.

    Lớp thầy Thành.

    Thầy Thành đi vào lớp thì phát hiện Thế Anh và Bảo đang ôm chặt lấy nhau tuy giờ là giờ vô lớp mà Bảo vẫn con ở đây nên thầy tiếng lại hỏi.

    -"Bảo sao giờ con còn ở đây" thầy hỏi.

    -"Con sang đây chơi với Thế Anh mà" Bảo hồn nhiên đáp.

    -"Mà giờ này chuông reo rồi con phải về lớp con chớ có gì để bữa khác chơi con không về là cô T.Anh lo đó" thầy cố gắng khuyên nhủ Bảo.

    -"Thế ạ vậy để con về" Bảo định đứng dậy đi về thì bị Thế Anh ôm lại.

    -"Bảo ở đây với Anh đi khỏi về" càng nói Thế Anh càng ôm cậu chặt hơn.

    Bảo thấy vậy cũng không đành lòng về.

    -"Vậy Bảo ở đây với Anh nhá".

    -"Aaa yêu Bảo thế" Thế Anh hun *chụt* *chụt* vào má Bảo.

    -"Bảo cũng yêu Anh nữa" sau đó Bảo cũng hun *chụt* *chụt* vào má Thế Anh.

    -"Này 2 đứa không được hôn nhau" thầy thấy 2 đứa có vẻ yêu thương nhau hơi quá nên bèn đi lại nhắc nhở mà vũng chả lọt lổ tai 2 bạn nhỏ.

    Thầy Thành đang ngồi bất lực nhìn 2 bạn nhỏ tình cảm mà lực bất tồng tâm không làm gì được.

    -"Hazzzzzz" thầy thở dài một tiếng.

    Đang ngồi không biết làm gì thì có một giọng nói vang lên.

    -"Anh Thành ơi" không ai khác ngoài cô T.Anh.

    Thầy nghe thấy tiếng cô mà ví như một vị cứu tinh.

    -"T.Anh đây rồi vô cứu anh"

    Cô nghe thầy kêu cứu thì không hiểu gì nên bèn đi vào trong.

    Vừa vào trong thấy được cảnh tượng trước mắt liền hiểu ra vận đề.

    -"Cứu anh đi anh ăn cơm nảy giờ no lắm rồi" thầy nói với giọng đầy tuổi thân.

    -"Rồi anh cứ ngồi đó đi để em" cô nói với thầy sau đó quay qua nói chuyện với 2 bạn nhỏ.

    -"Bảo sao chuông reo rồi con không về lớp mà ở đây" cô nhỏ giọng hỏi Bảo.

    -"Không Bảo muốn ở đây cơ không về lớp đâu" Bảo nũng nịu nói.

    -"Thôi bỏ bạn ra đi, đi về lớp với cô" cô nắm tay Bảo kéo đi.

    Thế Anh thấy cô nắm tay Bảo kéo đi thì gỡ tay cô ra.

    -"Bảo của con thì phải ở đây với con chứ sao thầy cô cứ bắt Bảo về lớp vậy" nói xong Thế Anh ôm chặt Bảo kẻo mấy người này bắt Bảo của Thế Anh đi.

    Cô T.Anh, thầy Thành: Hazzzzz

    -"Này T.Anh hay em để Bảo bên đây bữa nay đi chứ giờ mà tách nó ra là nó khóc tới mai đó" thầy ngỏ lời để Bảo bên lớp thầy một hôm.

    -"Ừm vậy làm phiền anh vậy" cô nói.

    -"Không sao đâu.

    Mà em về đi kẻo mấy đứa lớp em nó chạy đi kiếm" thầy nói.

    Sau đó cô cũng quay mặt bỏ đi về lớp.

    -"Vậy Bảo ở đây hôm nay thôi ha" thầy nói với Bảo.

    -"Vâng ạ" Bảo vui vẻ đáp.

    -"Vậy thôi 2 đứa về chỗ đi" thầy nói.

    Sau đó Thế Anh vui vẻ dắt Bảo về chỗ nhưng lại không có ghế cho Bảo ngồi.

    Thế Anh thấy vậy không nghĩ nhiều liền đá Vũ té xuống đất rồi kéo Bảo vào cho Bảo ngồi.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap3

    Cảm ơn các cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    4


    -"Oaaaaaaa" Vũ bị đá té xuống ghế liền òa mà cố đứng dậy, vừa đứng vừa xoa mông.

    Thế Anh thấy Vũ khóc thì liền lấy tay bịt miệng Vũ lại.

    -"Mày ngon mày khóc nữa là tao đấm mày đấy" Thế Anh buông lời đe dọa Vũ.

    -"Ai khóc vậy các con" thầy Thành nghe thấy tiếng khóc liền hỏi.

    Thế Anh nhanh miệng trả lời.

    -"Dạ không có ai hết á thầy ơi"

    -"Ồ chắc thầy nghe nhầm" thầy nói.

    Vũ thì đang cố gỡ tay Thế Anh ra vừa gỡ ra được liền nói.

    -"Mày nhá..hic..hic tao chơi..hic với mày lâu..hic..vậy mà mày đá tao...hic..hic..."

    -"Thì xin lỗi được chưa" Thế Anh nói với giọng điệu như mình chả có tí lỗi nào.

    -"Mày xin lỗi tao mà còn được chưa á.

    Đúng là mê trai bỏ bạn mà.

    Hứ!"

    Nói rồi Vũ hất mặt nhìn Thế Anh.

    Vũ nói tiếp.

    -"Mà này sao mày không đá thằng Tuấn mà mày đá tao" Vũ hỏi.

    Tuấn bên này nghe thấy tên mình liền lên tiếng.

    -"Nè nha đừng lôi tao vô chuyện của tụi bây à"

    -"Thuận chân thì đá thôi có vậy cũng hỏi" Thế Anh đáp lại câu hỏi của Vũ rồi ngồi vào chỗ mình.

    -"Mà này làm gì đứng hoài vậy?"

    Thế Anh hỏi khi thấy Vũ không chịu ngồi vào chỗ.

    Vũ nghe Thế Anh hỏi liền liếc Thế Anh chằm chằm.

    -"Này liếc hoài móc mắt giờ, tao hỏi mày sao mày không ngồi vào chỗ" Thế Anh lại tiếp tục hỏi.

    Vũ thì ấm ức bật khóc thêm lần nữa.

    -"Mày..hic.. không thấy..hic..hic chỗ tao Bảo..hic.. ngồi rồi à..hic..hic.."

    -"À thế à" Thế Anh cười nói.

    -"Cười đầu trâu mày chứ cười" Vũ thấy Thế Anh cười thì càng tức thêm.

    -"Chứ giờ mày muốn tao phải làm gì?"

    Thế Anh mất kiên nhẫn hỏi.

    -"Tao đi méc thầy ứ thèm nói chuyện với mày nữa" Vũ tính đi lại chỗ thầy mình thì lại bị Thế Anh giữ lại.

    -"Ấyyyyy từ từ có gì thì mình ngồi lại nói chuyện như 2 thằng đàn ông nè" Thế Anh kéo tay Vũ lại cố gắng thuyết phục Vũ.

    -"Tao nói tồi tao ứ thèm nói chuyện với mày.

    Mày buông ra coi" Vũ vùng vằng cố thoát khỏi Thế Anh nhưng không được.

    -"Mày tin tao nói bí mật của mày cho thằng Tuấn biết không" Thế Anh nói.

    -"Gì gì bí mật gì kể nghe coi" Tuấn lên tiếng hỏi khi nghe Thế Anh nói về bí mật của Vũ.

    Vũ nghe Thế Anh nói vậy liền tỏ vẻ không quan tâm.-"Tao làm gì có bí mật"

    -"Ồ thì ra là không có bí mật" Thế Anh buông Vũ ta rồi đi lại nói chuyện với Tuấn.

    -"Tuấn êyy mày có biết là thằng Vũ nó thíc..."

    Thế Anh chưa kịp nói hết câu thì đã bị Vũ bịt miệng lại.

    -"Cái gì Vũ mày thích aiiiii" Tuấn hỏi.

    -"À không có gì đâu.

    Thôi đại ca cứ để đại tẩu ngồi đó đi em không ý kiến gì đâu" Vũ cố gắng thuyết phục Thế Anh.

    -"Ừm coi như mày biết điều" nói rồi Thế Anh đi lại chỗ Thanh Bảo.

    Vũ thì tức đến bốc khói nhưng không làm gì được nên đành ngậm ngùi đứng.

    Bảo thấy Vũ cứ đứng mãi nên nảy lòng thương.

    -"Vũ ơi lại ngồi với Bảo này" Bảo nhích sang một bênh cho có khoảng trống rồi vãy vãy tay kêu Vũ lại ngồi.

    Vũ thấy Bảo gọi mình thì cũng vui vẻ đi lại nhưng lại bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của Thế Anh như muốn nói với mình rằng 'tao thách mày dám ngồi gần Bảo đấy'.

    Vũ thấy hơi lạnh sống lưng nên từ chối Bảo.

    -"Thôi Bảo ạ Vũ đứng quen rồi".

    Thế Anh nghe vậy thì cười tươi nhìn Vũ.

    Vũ thì thở dài một hơi như mới thoát khỏi cõi âm vậy.

    -"Ồ vậy Vũ đứng vui vẻ" Bảo cười nói với Vũ, Vũ cũng cười đáp lại Bảo.

    Tuấn thấy thương cho bạn mình nên bèn rủ Vũ ngồi với mình.

    -"Thôi Vũ lại đây ngồi với tao này".

    -"Đúng là bạn tốt chứ không như thằng nào đó" Vũ cố tình nói vậy cho có người nhột chơi.

    Thế Anh thấy vũ có vẻ nói móc nói méo mình thì lên tiếng.

    -"Sao ý kiến gì?"

    -"Dạ không có gì ạ" Vũ nghe Thế Anh bói vậy có phần hơi rén.

    Vũ quay qua nói với Tuấn.

    -"Cảm ơn cậu nhá tớ biết là chỉ có mỗi cậu thương tớ thôi hì hì".

    -"Ừ đúng rồi tao thương mày lắm, thương hại" câu nói của Tuấn làm cho Thế Anh với Bảo cười như được mùa.

    Còn Vũ thì tức lắm chứ mà ứ làm gì được tại mình đang ngồi ké người ta mà.

    -"Ừ thương hại cũng được" Vũ nói.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap4

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    5


    Reng...reng...~~~

    Tiếng chuông trường vang lên thế là đã đến giờ ăn trưa.

    Thế Anh nắm tay Bảo cũng nhau đi ăn cơm cùng với đó là Tuấn và Vũ.

    Hôm nay các bạn nhỏ được ăn cơm với đùi gà, trứng chiến và canh.

    Bạn Bảo nhà ta được ăn thì cười tít cả mắt.

    Bảo cứ cặm cụi ngồi ăn mà không quan tâm gì.

    Còn Thế Anh thì ngồi ngắm Bảo ăn thầm nghĩ 'Bảo của Thế Anh dễ thương quãi đạn'.

    Thế Anh đang ngồi nhìn Bảo ăn thì bỗng dưng Bảo dừng lại không ăn nữa.

    -"Bảo sao vậy sao không ăn nữa đi" Thế Anh thắc mắc hỏi.

    Bảo nghe Thế Anh hỏi thì giơ cái đùi chỉ còn xương lên cho Thế Anh xem.-"Bảo ăn hết đùi gà rồi"

    -"Thế Bảo có muốn ăn nữa không" Thế Anh hỏi.

    -"Có có có" Bảo vừa nói vừa gật đầu lia lịa.

    -"Ok đợi Anh tí" nói rồi Thế Anh đi qua chỗ Vũ đang ngồi.

    Không nói không rằng liền lấy tay cầm cái đùi gà của của Vũ đem qua cho Bảo.

    -"Này Bảo ăn đi nhá" Thế Anh bỏ cái đùi gà vào phần cơm cửa Bảo.

    -"Bảo cảm ơn Anh nhá *Chụt*" Bảo hôn vào má Thế Anh một cái làm Thế Anh sướng tê người.

    -"NÀY CÁI ĐÙI GÀ CỦA TAO ĐỂ DÀNH LÁT ĂN KHÔNG MÀ SAO MÀY LẤY CHO BẢO" Vũ bị Thế Anh lấy mất cái đùi gà thì hét lên.

    -"Vũ ơi mày ngồi kế bên tao đấy mày hét vậy thì điếc tai tao Vũ ơi" Tuấn vừa xoa tai vừa nói.

    -"Mày hét cái gì cho Bảo thì có sao đâu" Thế Anh nói.

    -"Sao mày không lấy đùi của mày mà lấy cái đùi gà yêu quý của tao" Vũ lên tiếng hỏi Thế Anh.

    -"Mày không thấy cái của tao đang cắn dở à" Thế Anh nói.

    -"Vậy sao mày không lấy của thằng Tuấn cái đùi của nó cũng còn nguyên mà" Vũ nói rồi chỉ tay vào cái đùi gà của Tuấn.

    Tuấn thấy vậy liền cầm đùi gà lên mà gặm.

    Thế Anh hất đầu về phía Tuấn đang cạp đùi gà mà nói với Vũ.

    -"Đấy mày thấy đùi gà nó còn bình thường không"

    Bảo thấy 2 người cứ cãi nhau mãi liền lên tiếng.

    -"Thôi Vũ ăn đùi gà của Bảo đi" nói rồi chìa cái đùi ra cho Vũ.

    -"Thôi Bảo ăn đi Vũ ăn cục tức nó rồi" nói rồi Vũ đi vào wc rửa tay không thèm ăn nữa.

    -"Kệ nó đi Bảo, Bảo cứ ăn đi đừng chia cho nó làm gì" Thế Anh nói.

    -"Ờ" Bảo ngồi xuống tiếp tục ăn.

    Sau khi ăn xong thì mấy bạn nhỏ được thầy sắp xếp chỗ để ngủ trưa.

    Sắp xếp chỗ ngủ cho mấy bạn nhỏ xong rồi thì thầy Thành cũng tranh thủ chợp mắt tí.

    -"Anh ơi Bảo ngủ không được" Thanh Bảo nằm hoài mà vẫn không ngủ được thì bèn kêu Thế Anh.

    -"Bảo ngủ không được hả" Thế Anh hỏi lại lần nữa.

    -"Ừm Bảo ngủ hông được" nói rồi Bảo dúi dúi đầu vào người Thế Anh.

    -"Anh cũng ngủ hong được" Thế Anh nói.

    -"Hay mình ra ngoài chơi đi" Thế Anh nói rồi ngồi dậy nắm tay Bảo đi.

    Bảo không ý kiến gì mà đứng dậy đi chung với Thế Anh.

    -"Này cho tụi tao đi với" Tuấn lên tiếng.

    -"Đi mà không biết rủ bạn bè à" Vũ tiếp lời Tuấn.

    -"Ai biết tưởng bây ngủ rồi.

    Mà thôi lỡ rồi đi chơi chung với tụi tao này" Thế Anh nói.

    Tuấn, Vũ: Ok

    -"Mà này đi nhẹ nhàng thôi" Bảo nói.

    Tuấn, Vũ và Thế Anh: 👌

    Sau đó 4 bạn nhỏ cũng nhau đi ra phía sau trường để mà chơi.

    -"Này giờ chơi gì giờ" Vũ lên tiếng hỏi.

    -"Ai mà biết" Tuấn đáp.

    -"Thôi ngồi dưới góc cây kìa cho mát, chứ trời nắng quá đen da Bảo" Bảo nói.

    Vũ chề môi chê.

    -"Tao vầy nè tao không sợ còn mày thì trắng nõn à ra nắng xíu cho đen đen tí có sao đâu"

    Thế Anh kí đầu Vũ một cái.

    -"Mày đen sẵng rồi còn Bảo của tao trắng đẹp vầy mà mày kêu Bảo ra nắng cho đen giống mày à"

    -"Úi daaaa đau" Vũ vừa ôm đầu vừa kêu đau.

    -"Ngu thì chịu chứ đứng kêu đau làm gì" Tuấn lên tiếng trêu ghẹo.

    -"Thôi đi lại đằng kia ngồi đi Bảo ở đây nắng lắm" nói rồi Thế Anh nắm tay kéo Bảo đi.

    -"Ê mày thấy 2 đứa đó không.

    Gớm chết đi được" Vũ nói nhỏ vào tai Tuấn.

    Tuấn lại gõ đầu Vũ thêm cái nữa.

    -"Gớm bố mày chứ gớm tao đã bảo là không được chê OTP tao nghe không" nói rồi Tuấn bỏ đi mặc Vũ đang ôm đầu của mình.

    Đang ngồi nói chuyện đùa giỡn vui vẻ thì có một tiếng nói làm cả đám quay sang nhìn.

    -"NÀY LÀM GÌ Ở ĐÓ ĐẤY"

    .....................................................................

    End Chap5

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    6


    Giọng nói của một người tưởng chừng xa lạ nhưng lại rất đổi quen thuộc.

    -"Này chơi gì thía cho tao với Minh chơi nữa" giọng nói đó không ai khác ngoài Hoàng Khoa.

    -"Úi giời tưởng ai" Tuấn nói.

    -"Ô có Minh nữa à Minh lại ngồi với Vũ này" Vũ vãy vãy tay gọi Minh.

    -" 'Minh lại đây ngồi với Vũ này' làm như thân lắm không bằng ý" Tuấn bĩu môi nhìn Vũ.

    -"Kệ tao" Vũ lườm Tuấn 1 cái.

    -"Ê thằng kia sao tao bạn mày mà mày kêu có mỗi mình Minh vậy" Hoàng Khoa hỏi.

    Thế Anh thấy tụi bạn mình như thế thì bèn nói.

    -"Bây ngu quá có vậy cũng không biết là thằng Vũ nó thích thằng Minh á 3"

    -"Ồ thì ra là thích Minh" Tuấn nói rồi nhìn Vũ với nụ cười đểu trên môi.

    -"Êyy thích Minh thật hả" Hoàng Khoa khiều khiều tay Vũ hỏi.

    Vũ bênh này thì mặt đỏ như quả cà chua rồi nhưng vẫn cố chối.

    -"Thích...thích cái đầu tụi bây á".

    Minh bên này thì khó hiểu nhìn cả đám bạn mình không biết họ nói cái gì.

    -"Mấy you đang nói cái what?" (mấy bạn đang nói cái gì?)

    -"Vũ thích Mi.." chưa nói hết câu Tuấn đã bị Vũ bịt miệng lại.

    -"Hả Vũ Who do you like?" (Hả Vũ thích ai).

    Minh thắc mắc hỏi.

    -"À không có gì đâu Minh" Vũ tiếp tục nói.

    -"Hay đi kiếm gì chơi đi bây".

    -"Ừm cũng được" Bảo nói.

    -"Ấy mọi người đằng kia có cây ổi trái quá trời kìa" Hoàng Khoa vừa nói vừa chỉ tay vào cây ổi sai quả.

    Sau đó cả đám đi lại phía cây ổi.

    Cả đám đứng nhìn nhau không nói gì thì bỗng Tuấn lên tiếng.

    -"Ai trèo lên hái đi tao ăn" Tuấn nói.

    Thế Anh nghe vậy liền kí đầu Tuấn 1 cái.

    -"Mày khôn vừa vừa phải phải thôi".

    -"Vậy giờ ai trèo" Hoàng Khoa lên tiếng hỏi.

    -"Thôi mệt quá để Bảo trèo cho" Bảo tiếng lên định trèo lên cây thì bị Thế Anh kéo lại.

    -"Thôi nguy hiểm lắm Bảo đừng trèo để cho thằng Vũ trèo đi" nói rồi Thế Anh chỉ tay vào Vũ ra lệnh.

    -"Thằng kia trèo lên hái ổi cho bố mày ăn mày"

    -"Có cái cùi trỏ tao nè" nói rồi Vũ giơ cùi trỏ lên trước mặt Thế Anh.

    Minh bên này thấy mọi người cứ cãi nhau mà không ai chịu trèo lên hái nên Minh bèn lên tiếng.

    -"STOP!

    Để me climb up and pick cho" (Dừng lại!

    Để tôi leo lên hái cho)

    -"Thôi để Vũ trèo cho Minh cứ ở đây đi" nói rồi Vũ trèo lên hái ổi.

    -"Đấy ngay từ đầu trèo lên đi không chịu đâu" Thế Anh bĩu môi nói.

    -"Ấy người ta là đang muốn lấy lòng Minh ấy" Tuấn lên tiếng trêu ghẹo.

    -"Đúng rồi đúng rồi" Hoàng Khoa nói.

    -"Bây im hết chưa, tin tao khỏi hái luôn không" Vũ lên tiếng đe dọa.

    -"Thôi bình tĩnh Vũ ơi, Minh muốn ăn ổi lắm á" Bảo lại lấy Minh ra làm mồi nhử.

    -"Exactly" Minh nói.

    -"Nể tình Minh tao mới hái đó nha" Vũ hất mặt nói.

    -"Rồi rồi anh hái lẹ giúp em" Tuấn nói.

    Vũ lêo lên rồi chọn những quả chín để hái.

    -"Ê nè đứa nào chụp coi tao thảy ổi xuống nè" Vũ ở trên hét xuống dưới.

    -"Rồi thẩy đi tụi tao chụp" Hoàng Khoa nói.

    Sau đó Vũ ở trên thảy từng trái từng trái xuống cho mọi người.

    Đang hái hăng say thì có tiếng ai đó la lên.

    -"NÀY EM TRÈO XUỐNG MAU"

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap6

    Cảm ơn các cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    7


    Cả đám nhìn về phía phát ra âm thanh thù lại thấy thầy Thành và cô T.Anh thấy vậy cả đám đua nhau chạy mà bỏ mặc Tất Vỹ vẫn còn bơ vơ trên vây ổi.

    Vũ bây giờ chỉ biết thầm khóc trong lòng mà trèo xuống đứng trước mặt thầy cố mình mà không biết nói gì chỉ cuối gầm mặt xuống

    -"Này sao bây giờ là giờ ngủ trưa mà em lại ở đây" cô T.Anh lên tiếng hỏi.

    Sau đó thầy Thành cũng tiếp lời cô.

    -"Mà sao em lại trèo lên cây thế này có biết là nguy hiểm lắm không"

    Vũ bên này thì sợ tới mức phát khóc mà không dám nói gì.

    -"Này sao em khóc" thầy thấy Vũ khóc thì liền xoa xoa lưng an ủi.

    -"Thôi nín có gì nói đi cô với thầy không la con đâu" cô T.Anh cố vỗ Vũ nín khóc.

    -"Dạ..hức.con xin lỗi" Vũ vừa khóc vừa nói.

    Cả đám bạn nhỏ kia thì đang núp ở trong lùm cây gần đó mà xem thử Vũ có sao không.

    Nhưng thấy Vũ khóc thì Bảo lại lên tiếng.

    -"Này hay ra ngoài đấy đi chứ bỏ mình Vũ thấy tội lỗi lắm" nói rồi Bảo bỏ đi lại chỗ Vũ mấy bạn nhỏ kia thấy vậy thì cũng đi theo Bảo.

    Bảo đi lại đứng trước mặt Vũ nhìn cô và thầy nói.

    -"Cô ơi cô đừng la Vũ nữa lôux là tại con hết"

    Thế Anh cũng nói.

    -"Không phải lỗi của Bảo đâu ạ.

    Là tại con ý ạ tại con bài đầu rủ các bạn ra đây ý ạ nên của đừng la Bảo"

    -"Dạ là tại con ý cô ạ.

    Tại còn rủ mấy bạn hái ổi ạ" Hoàng Khoa nói với đôi mắt rưng rưng vì sợ cô mắng.

    -"Cô đừng la bạn Vũ nữa lỗi là tại tụi con" Tuấn nói.

    -"Dạ cô no la Vũ nha cô, là do I wanted to eat, so Vũ picked it up " Minh nói. (Dạ cô không la Vũ nha cô, là do con muốn ăn, nên Vũ mới leo lên hái)

    Thầy cô bên này thấy các bạn nhỏ biết nhận lỗi mà không chối bỏ trách nhiệm thì vui lắm.

    -"Thôi đã lỡ rồi thì không sao các em biết nhận lỗi là tốt rồi" cô T.Anh nói.

    Thầy Thành nói tiếp.

    -"Mà các em nhớ là sau này không được leo trèo lên cây nữa nhá.

    Nguy hiểm lắm".

    Các bạn nhỏ: Vâng ạ.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Hi! tui đã trở lại rồi đây.

    Chap này hơi ngắn các cậu thông cảm.

    Cảm ơn các cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    8


    Hôm nay là một ngày đi học bình thường của Thế Anh và Bảo.

    Nhưng nay lạ lắm Bảo không qua nhà kêu Thế Anh đi học nữa.

    Thế Anh đợi mãi không thấy Bảo đâu nên liền chạy sang nhà Bảo.

    Đứng trươce cửa nhà Bảo, Thế Anh cởi giày ra đập *ĐÙNG* *ĐÙNG* vào cửa.

    Tại vì chuông cao quá Thế Anh bấm không tới.

    Đập mãi thì cũng có người ra mở cửa.

    *Cạch* tiếng mở cửa vang lên người mở cửa không ai khác chính là mẹ Bảo.

    Mẹ Bảo thấy Thế Anh thì vô vùng bất ngờ.

    -"Thế Anh à con, con sao lại sang đây"

    -"Dạ vâng.

    Con sang đây kiếm Bảo, mà Bảo đâu rồi cô?"

    Thế Anh hỏi mẹ Bảo.

    -"À Bảo nay sốt rồi chắc không đi học được đâu con" mẹ Bảo nói.

    -"Bảo bị sốt ạ" nói rồi Thế Anh chạy thẳng vào nhà Bảo.

    Mẹ Bảo thậy vậy thì quay đi định đi vô trong thì nghe tiếng nói.

    -"Bâus ơi về đi học nè sắp trễ rồi" tiếng nói đó vang lên.

    -"Mẹ bâus à bâus ở trong nhà em này" mẹ Bảo nói mẹ Bảo đi vô sau đó mẹ Thế Anh cũng đi theo.

    Vừa vào thì thấy Bảo đang nằm ở trên sofa ngủ còn Thế Anh thì ngồi kế bên cụng trán mình vào trán Bảo mà đo nhiệt độ.

    -"THÁNH THẦN THIÊN ĐỊA ƠI! sao người Bảo nóng quá dạ" Thế Anh hốt hoảng khi thấy người Bảo nóng hổi.

    -"Con làm gì mà la làng vậy Bâus" mẹ Thế Anh vừa vào thì đã nghe tiếng Thế Anh la.

    Thế Anh thấy mẹ mình thì liền chạy lại kéo kéo tay mẹ nói.

    -"Mẹ ơi người Bảo nóng hổi lun"

    -"Bảo bị sao vậy em" mẹ Thế Anh quay sang hỏi mẹ Bảo.

    -"À Bảo nhà em mới sáng ra đã thấy nó mệt mõi lừ đừ rồi.

    Lấy nhiệt kế đo thì sốt 39⁰ lận" mẹ Bảo nói.

    -"Sao sốt cao thế" mẹ Thế Anh hốt hoảng.

    -"Em cũng chả biết nữa.

    Mà bây giờ em với ba nó bận phải đi công tác tận bên Hàn đi 5 ngày lận.

    Chắc phải hủy chuyến công tác này quá" mẹ Bảo thở dài nói.

    -"Hay em để Bảo ở nhà chị chăm cho" Mẹ Thế Anh thấy vậy liền ngỏ lời đem Bảo sang nhà mình cho mẹ Thế Anh chăm sóc.

    -"Có phiền chị lắm khống?" mẹ Bảo hỏi.

    -"Không phiền đâu tại chị ở nhà cũng rãnh rỗi mà" mẹ Thế Anh xua tay nói.

    -"Vậy cảm ơn chị chăm Bảo giúp em ạ" mẹ Bảo nói.

    Sau đó mẹ Thế Anh ẵm Bảo lên và đi về nhà Thế Anh thì cũng lẽo đẽo theo sau.

    -"Này Bâus con đi ra xe bác Lê chở đi học kìa" mẹ Thế Anh thấy Thế Anh cứ đi theo mình hoài mà không lê xe đi học nên nói.

    -"Khônggggg mà mẹ cho con nghỉ đi con muốn ở nhà chăm Bảo" Thế Anh mè nheo nói.

    -"Không được con phải đi học" mẹ Thế Anh đặt Bảo xuống nệm rồi nói.

    -"Con muốn ở nhà với Bảo màaaa" Thế Anh ngồi xuống ôm chặt chân mẹ mình nói.

    -"Mẹ nói không là không mau buông chân mẹ ra mà đi xuống dưới để bác Lê chở đến trường" mẹ Thế Anh nói.

    -"Mẹ cho Bâus ở nhà đi mà hic..hic.."

    Thế Anh thấy mình năn nỉ mẹ không được thù bèn lôi giọt nước mắt cá sấu ra.

    -"Thôi được rồi" mẹ Thế Anh thấy Thế Anh khóc thì cũng bất lực mà đồng ý.

    -"Yahhhh" Thế Anh vui mừng nhảy cẩn cả lên.

    -"Thôi con ở đây canh chừng Bảo nha mẹ xuống dưới đi mua thuốc với mua cháo cho Bảo" mẹ Thế Anh căn dặn rồi quay đi mua đồ.

    -:Vâng mẹ đi đi ạ" Thế Anh nói vọng lên cho mẹ nghe.

    Bây giờ trong phòng chỉ còn Thế Anh và Bảo.

    Bảo thì say chẳng biết gì còn Thế Anh thì ngồi nhìn Bảo ngủ.

    Thế Anh giờ tay để lên trán Bảo thì thấy còn nóng hổi à.

    -"Sao nóng quá vậy ta".

    -"Nóng vầy bỏ thịt bò lên có chín không ta " Thế Anh nói tại Thế Anh xem trên điện thoại thấy người ta nói bị sốt nóng tới mức bỏ thịt bò lên nó còn chín được mà.

    Nghĩ là làm Thế Anh liền chạy xuống lầu đi vào bếp mở tủ lạnh ra lấy hộp thịt bò đem lên phòng.

    Thế Anh lấy từng miếng thịt bỏ lên trên mặt Bảo.

    Chẳng mấy chóc mặt Bảo đã toàn là những miếng thịt bò mỏng dính.

    -"Ủa sao không chín nhờ 🤨" Thế Anh ngồi đợi hơn 10'p rồi mà vẫn khống thấy mấy miếng thịt bò không có chút động tĩnh nào.

    Định bụng đợi tí nữa thử xem thì tiếng nói của mẹ Thế Anh phát ra.

    -"BÂUS!

    Con làm gì Bảo vậy" mẹ Thế Anh đi lại lấy hết thịt trên mặt Bảo xuống rồi lau mặt Bảo lại cho sạch.

    -"Bâus lại đây nhanh lên" mẹ Thế Anh nói.

    Thế Anh rụt rè đi lại.

    -"Dạ mẹ"

    -"Con làm gì mà để thịt lên đầy mặt bạn vậy" mẹ Thế Anh hỏi.

    Thế Anh không nói gì mà lấy điện thoại mở video lên cho mẹ xem.

    Mẹ Thế Anh xem xong thì bất lực nhìn con mình.

    -"Sao con xem mấy cái này vậy đã vậy còn làm theo nữa" mẹ Thế Anh nói.

    Mẹ Thế Anh đi lại ẵm Thế Anh lên nằm trên đùi mình mà tét vào mông Thế Anh.

    Chát Chát~~~

    -"OAAAA con hic..hic.. xin lỗi mà..hic.."

    Thế Anh vừa khóc vừa nói

    Chát chát ~~~

    -"Không xin lỗi gì hết đánh cho nhớ" nói rồi mẹ Thế Anh tiếp tục tét vào mông Thế Anh.

    Thế Anh bên này thỉ biết khóc.

    Chát chát~~~

    -"OAAAAAAA đau..hic.. quá..hic..hic.."

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap8

    Nay ra Chap nên mai không ra nha tại mai mình bận đi học.

    Mọi người thông cảm cho mình nha ☺️

    Cảm ơn các cậu đã đọc nha 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    9


    Bảo đang ngủ thì nghe có tiếng gì đó ồn quá nên lờ mờ tỉnh dậy.

    -"Ưmmm.."

    Bảo khẽ kêu lên, dụi dụi mắt.

    -"À Bảo tỉnh rồi à con để cô đi hâm cháo cho con ăn nhá" mẹ Thế Anh nói rồi bỏ Thế Anh ra mà quay lưng đi xuống bếp.

    Bảo quay qua thấy Thế Anh đang khóc thì hỏi.

    -"Sao Anh khóc vậy"

    Thế Anh lau nước mắt rồi hít một hơi để trả lời.

    -"Anh không sao mà Bảo khỏe hơn chưa"

    -"Ồ Bảo thấy đỡ rồi" Bảo nói.

    -"Để Anh xem thử" nói rồi Thế Anh áp trán mình vào trán Bảo để xem thử Bảo bớt nóng chưa.

    Còn Bảo thấy vậy thì mặt đỏ hơn quả cà chua nữa.

    -"Ơ bớt nóng hơn hồi sáng rồi này mà sao mặt Bảo đỏ dạ" Thế Anh hỏi Bảo.

    -"À..ờ kh-không có gì" Bảo lúng túng trả lời.

    Cả 2 ngồi nói chuyện với nhau nói một hồi thì mẹ Thế Anh cũng đem cháo vào cho Bảo ăn, mẹ Thế Anh đút một hồi thì Bảo cũng ăn xong.

    Mẹ Thế Anh cất to cháo trống rỗng qua một bên sau đó lấy những viên thuốc.

    -"Nè Bảo ăn xong rồi uống thuốc nha"

    Bảo nhìn những viên xanh đỏ vàng mà phát sợ vì Bảo rất sợ đắng.

    -"Con phải uống ạ?

    Không uống được không ạ?"

    Bảo hỏi.

    -"Con phải uống thì mới hết bệnh được chứ" mẹ Thế Anh xoa đầu Bảo nói.

    -"Mà con sợ đắng lắm" Bảo nói.

    -"Không có đắng đâu Bảo ngoan uống thuốc nhá" mẹ Thế Anh nói.

    Bảo đón lấy thuốc tùe tay mẹ Thế Anh mà uống.

    Vị đắng làm Bảo nhắn nhúm mặt.

    Sau khi thấy Bảo uống xong thì mẹ Thế Anh cũng đi ra ngoài vì có công việc.

    -"Ọeeeee..

    đắng quá" nó đắng đến nỗi làm Bảo muốn nôn.

    -"Này Bảo ngậm lấy đi" Thế Anh bỏ một viên kẹo vị dâu vào miệng Bảo.

    -"Sao sao sao hết đắng chưa" Thế Anh hỏi.

    -"Kẹo ngọt quá.

    Anh lấy ở đâu vậy" Bảo hỏi.

    -"Hôm trước ba Anh đi công tác ở Hàn mua cho Anh đó" Thế Anh nói.

    Ngồi nói chuyện một hồi thì Bảo lại ngáp ngắn ngáp dài do tác dụng phụ của thuốc.

    -"Bảo buồn ngủ hả?"

    Thế Anh hỏi khi thấy Bảo cứ ngáp mãi.

    -"Ừm Bảo buồn ngủ quá" Bảo vừa nói vừa lấy tay dụi dụi mắt.

    -"Vậy Bảo nằm xuống ngủ đi" nói rồi Thế Anh đỡ Bảo nằm xuống sau đó cũng trèo lên nằm ôm Bảo.

    Thế Anh thấy Bảo ngủ dễ thương quá trời, không nhịn được mà hôn *chóc* *chóc* vào má Bảo.

    Thầm nghĩ 'có cách nào giữ Bảo của riêng Thế Anh không nhờ.

    Hay nuốt vô bụng nhờ'.

    Nghĩ là làm Thế Anh cầm tay Bảo lên mà cắn.

    -"Oaaaaaaa..hức..đau..quá..hức" Bảo đang ngủ thì cẩm nhận được một cơn đau truyền từ tay thì giật mình mà bật khóc.

    Thế Anh thấy có vẻ mình cắn hơi đau rồi.

    -"Bảo ngoan Bảo ngoan Bảo ngủ tiếp đi" Thế Anh luốn cuốn dỗ dành Bảo ngủ.

    Dỗ một hồi thì Bảo vũng ngủ tiếp.

    Thế Anh nghĩ 'chắc phải dùng cách khác rồi'.

    Nằm nghĩ một hồi thì Thế Anh cũng thiếp đi ngủ cùng với Bảo.

    Thế là cả 2 bạn nhỏ nằm ôm nhau ngủ tới chiều.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap9

    Mình cảm thấy mình viết có vẻ hơi chán thì phải 🤨.

    Có gì cho mình xin ý kiến nhá.

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    10


    4h~

    Bạn Thế Anh bên này thì đã thức dậy từ nảy giờ rồi mà Bảo vẫn còn ngủ mê như chết ý.

    Thế Anh nằm ngắm Bảo ngủ tay không yên phận mà chọt chọt vào má Bảo.

    -"Mặt Bảo mềm thía không biết có nhét bông vào không nhờ???". (Bông ở đây là bông gòn cotton được nhét trong mấy con gấu bông á nha.)

    -"Ưmmm..."

    Bảo từ từ mở mắt thì thấy Thế Anh đang nhìn mình.

    -"Thế Anh làm gì nhìn Bảo hoài dạ???"

    Bảo hỏi.

    -"Tại Bảo dễ thương vcl" Thế Anh nói.

    -"Hửm?

    Vcl là gì???"

    Bảo hỏi Thế Anh.

    Thế Anh biết mình vừa nói bậy liền giải thích.

    -"À..à là Bảo dễ thương vô cùng luôn".

    -"Ồ thì ra là vậy" Bảo nói.

    -"Thôi đi vào rừa mặt rồi xuống dưới nhà nè" Thế Anh nắm tay Bảo đi vào nvs rửa mặt rồi cả 2 xuống dưới nhà.

    -"Bác đang kiếm gì thế ạ???"

    Thế Anh hỏi khi thấy bác Lê đang loay hoay kiếm gì đấy.

    -"À bác đang kiếm cáu mắt kính" bác Lê nói.-"Mới đây đau rồi ta".

    -"Bác ơi vậy bác đang đeo cái gì trên mặt vậy ạ???"

    Bảo nói rồi chỉ tay lên mặt bác Lê.

    -"Bác đeo kính" bác Lê nói.

    -"Vậy bác kiếm gì?"

    Thế Anh hỏi.

    -"Bác kiếm kính" bác Lê nói sau đó tiếp tục công việc tim kiếm của mình.

    Bảo với Thế Anh nhìn nhau mà trong đầu đầy ????.

    Bác Lê bên vừa tìm vừa phân tích câu nói của 2 bạn nhỏ.

    Càng nghĩ càng thấy cấn cấn ở đây đó.

    'Mình kiếm mắt kính vậy mình đeo cái kính vậy là mình đâu có mất mắt kính đâu'

    -"Hì hì 2 đứa đói chưa bác dọn cơm cho ăn" bác Lê nói.

    -"Bác không kiếm kính nữa hả" Thế Anh cười nói.

    -"À bác hơi lag tí...hì hì" bác Lê cười hì hì.

    -"Mà thôi 2 đứa ngồi vào bàn ăn đi bác dọn cơm cho" sau đó bác Lê đi vào bếp.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    2 bạn nhỏ ăn xong thì cùng nhau ra sofa ngồi xem phim.

    Ting~tong~

    -"Thế Anh ơi mở cửa hộ bác với bác đang làm dở việc trong đây" bác Lê nói vọng ra nhờ Thế Anh mở cửa khi nghe tiếng chuông.

    -"Vâng ạ" Thế Anh đứng lên đi ra mở cửa.

    Vừa mở cửa ra thì:

    ..: Hello

    *RẦM*

    Vừa mở ra Thế Anh liền lặp tức đóng lại.

    -"MỤ NỘI NÓ!

    Anh làm gì đóng mạnh dữ vậy Anh" tiếng động lớn làm Bảo giựt mình.

    -"À không gì đâu, mà Bảo mới nói gì đó" Thế Anh hỏi lại.

    -"À không có gì đâu hehe" Bảo cười.

    -"Ai dạy Bảo chửi thề vậy" Thế Anh làm mặt căng hỏi.

    -"H-hả" Bảo ấp úng không dán trả lời.

    -"NÓI" Thế Anh quát.

    -"Oaaaaaa Anh quát Bảo" Bảo bị Thế Anh quát thì liền khóc.

    Thế Anh thấy vâyh liền lại dỗ Bảo.

    -"Anh quát Bảo đâu tại Bảo nói bậy mà Anh hỏi Bảo không trả lời chứ bộ.

    Hoi nín Anh thương Anh thương".

    Sau khi dỗ Bảo nín thì Thế Anh hỏi lại Bảo.

    -"Rồi giờ Bảo nói Anh nghe ai dạy Bảo nói vậy nhá"

    -"Anh dạy Bảo chứ ai" Bảo chỉ vào Thế Anh.

    -"Ơ Anh dạy Bảo khi nào???"

    Thế Anh khó hiểu nhìn Bảo.

    -"Chả phải à Anh suốt ngày nói chuyện với Vũ như thế còn gì" Bảo nói.

    -"Nhưng mà Bảo không được nói chỉ có Anh mới được thôi" Thế Anh nói.

    -"Đâu ra cái lý luận đó vậy?

    Sao Anh nói được còn Bảo thì khônggg???"

    Bảo thắc mắc.

    -"Lý luận của Anh chứ ai.

    Mà Bảo nói thế thì Bảo là trẻ hư đó" Thế Anh nói.

    -"Vậy Anh nói Anh cũng là trẻ hư" Bảo nói.

    -"Anh hư sẵng rồi hehe" Thế Anh cười.

    -"Hứ!

    Không chơi với Anh nữa" Bảo tức giận quay mặt sang chỗ khác.

    -"Thôi mà Anh xin lỗi Bảo đừng giận Anh mà" Thế Anh ngồi ôm Bảo vào lòng để dỗ.

    Bảo cố đẩy Thế Anh ra nhưng bất thành.

    -"Anh đi ra Bảo không chơi với Anh nữa"

    -"Thôi Anh xin lỗi màaaa" Thế Anh càng nói càng ôm chặt Bảo.

    -"Khôngggg" Bảo nói

    -"Thôi để Anh mua kẹo cho Bảo nhá".

    -"Không".

    -"Với bánh nữa kem nữa"

    -"Tạm chấp nhận".

    *Chóc* *chóc*

    Thế Anh thấy Bảo hết giận thì vui lắm.

    Thê Anh ngồi ôm Bảo còn tay thì mò xuống bóp mông xinh Bảo.

    -"Hehehe" Thế Anh cười gian nhìn Bảo.

    -"Anh bỏ tay ra mông Bảo coi sao Anh bóp mông Bảo quài thế" Bảo đỏ mặt nói.

    -"Tại mông Bảo mềm hì hì" Thế Anh tiếp tục cười.

    -"Cười cái cc chứ cười quài" Bảo buộc miệng nói.

    -"Bảo mới nói gì thế Anh nói rồi mà" Thế Anh cau mày.

    -"Hihi Bảo lỡ mồm.

    Bảo xin lỗi Anh nháaaa" Bảo nói.

    -"Tạm tha" Thế Anh nói.

    Ting~tong~

    Ting~tong~

    -"Ai bấm chuông quài thế Anh ra xem thử đi" Bảo nói sau đó Thế Anh buông Bảo ra mà đi lại mở cửa.

    Vừa mở ra anh liền quát.

    -"SAO BẤM CHUÔNG HOÀI VẬY.

    VỀ ĐI KHÔNG TIẾP"

    ..: Cậu nói vậy mình tổn thương đó 🥹

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Đố các cậu đó là ai 🤭

    End Chap10

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    11


    Thế Anh: Chúng mày mà cũng biết tổn thương à???

    ..: Ơ sao không.

    Con người chứ đâu phải thú đâu không biết tổn thương.

    Thế Anh: Nói chung là đi về tao không tiếp!

    Thanh Bảo: Ai thế Anh???

    Nghe thấy giọng Bảo thì người đó lú đầu vào nhà.

    ..: Ô hay!

    Bảo cũng ở đâu à.

    Thanh Bảo: TUẤN!

    Sau đó Bảo chạy lại cửa.

    Thanh Bảo: có cả Vũ, Khoa, Minh nữa này.

    Hoàng Khoa: hi Bảo

    Tất Vũ: hello

    Minh: hi

    Thanh Bảo: mọi người vào nhà chơi.

    Thanh Tuấn: thôi không dám 😔

    Thanh Bảo: ơ sao vậy???

    Thanh Bảo thắc mắc.

    Thanh Tuấn không nói gì nà đi nhìn Thế Anh làm cho Thanh Bảo hiểu ra vấn đề liền quay qua hỏi.

    Thanh Bảo: sao Anh không cho mấy bạn vào nhà dạ???

    Thế Anh: thôi cho tụi này vào nhà thì không khác gì thả báo vào nhà cả.

    Nói rồi Thế Anh đinh đi lại đóng cửa thả chó thì bị Bảo cản lại.

    Thanh Bảo: Anh có mấy Tuấn, Vũ, Minh và anh Khoa vào đi màaaaa

    Cả nói cả lay lay tay Thế Anh làm cho Thế Anh không thể từ chối được.

    Thế Anh: hazzz!

    Vào đi.

    Nhớ là ngồi im một chỗ không được đi lung tung nghe chưa.

    Tuấn, Vũ, Minh, Khoa: Ok my friend.

    Sau đó cả đám vào nhà vào cùng nhau ngồi trên sofa.

    Thế Anh: mà này mục đích chính của tụi mày qua đây để làm gì thế???

    Thanh Tuấn: à không nói là quên mất.

    Bọn tôi đến thăm Bảo nghe nói Bảo bệnh hả???

    Thanh Bảo: ừm

    Thái Minh: Bảo khỏe chưa???

    Hoàng Khoa: sao Bảo bệnh vậy???

    Tất Vũ: Bảo ăn cơm chưa???

    Thanh Bảo: STOP!

    Để Bảo load cái.

    Thanh Bảo thấy hơi nhứt nhứt đầy vì những câu hỏi của các bạn.

    Thanh Bảo: Bảo khỏe rồi cám ơn Minh nha.

    Thanh Bảo: em mà biết lý do vì sao em bệnh thì em sẽ không để em bị bệnh đâu anh Khoa ạ.

    Thanh Bảo: Bảo ăn rồi cảm ơn Tuấn nha.

    Thế Anh: rồi hỏi thăm xong thì về đi.

    Thanh Tuấn: ơ sao phũ thế.

    Thế Anh: tao thế đấy thì sao 😏

    Thanh Tuấn: ahh đau lòng quá đi 💔

    Tất Vũ: lâu lâu mới tao sang mà sao đuổi về vậy???

    Thế Anh: ai mượn sang đâu

    Tất Vũ: 🫠

    Thái Minh: người ta nói khách không mời là khách quý đấy 🤗

    Thế Anh: quý đâu không thấy chỉ thấy mỗi báo 😒

    Thái Minh: 😑

    Hoàng Khoa: thôi thế thì tụi tao về

    Nói rồi Hoàng đi từ từ như rùa bò ra cửa

    Thế Anh: ừ về hộ tao đi.

    Hoàng Khoa: MÀ NÀY SAU NÀY ĐỪNG CÓ MÀ QUỲ LẠY XIN TAO GẢ BẢO CHO MÀY NHÁ!

    Hoàng Khoa cố ý nhấn mạnh câu nói của mình.

    Thế Anh: ơ không anh cứ ở đây chơi thoải mái đi anh vợ 😅

    Thế Anh liền đi lại kéo Hoàng Khoa ngồi lại sofa.

    Tiếp có 3 cặp mắt đang nhìn anh với ánh nhìn khuynh bủy.

    Thanh Tuấn: bây có thấy gì không???

    Thái Minh: bảo hèn là giựn 😒

    Tất Vũ: nói hèn là giãy đành đạch liền 😏

    Thế Anh: IM COi!

    Cả ba nghe vậy thì rén ngang.

    18h~

    Cả 6 bạn nhỏ ngồi xem TV cũng đã lâu nên cảm thấy hơi chán nên Tuấn lên tiếng rủ mọi người chơi trò gì đó.

    Thanh Tuấn: kiếm gì chơi đi chứ xem TV hoài chán lắm còn hại mắt nữa.

    Tất Vũ: chơi gì giờ 🤔

    Thái Minh: chơi bắn súng làm gangter đồ đó 👉 biu biu.

    Hoàng Khoa: chơi cái gì khác đi 🙂

    Thanh Bảo: chơi trốn tìm đi.

    Thế Anh: cũng được đó tại BIỆT PHỦ nhà tao cũng nhiều chỗ trốn.

    Thanh Tuấn: 😒 em biết nhà anh giàu rồi không cần phải nhấn mạnh vậy đâu.

    Thế Anh: ủa tao có nhấn manh hả hehe.

    Không nhớ.

    Thanh Bảo: hoi giờ xỉn xầm để xem ai tung này.

    M.n: cắt kéo búa bao

    Thanh Tuấn: 👌

    Thái Minh: ✌️

    Thế Anh: ✌️

    Tất Vũ: ✌️

    Thanh Bảo: ✌️

    Hoàng Khoa: ✌️

    Bảo, Thế Anh, Vũ, Minh, Khoa: Tuấn thua, lại đằng kia tung kìa mày.

    Thanh Tuấn: ơ tao thua hổi nào???

    Thế Anh: mày ra cái gì

    Thanh Tuấn: cái giếng.

    Tất Vũ: thì thua đúng rồi.

    Thanh Tuấn: ơ bây ra kéo thì bay thua chứ.

    Thái Minh: rồi sao tụi này thua

    Thanh Tuấn: chả đúng à?

    Hoàng Khoa: mày giải thích sao tụi tao thua coi

    Thanh Tuấn: thù bây ra kéo tao ra giếng, cái kéo rớt xuống cái giếng thì bây thua đúng rồi.

    Thanh Bảo: nảy xỉn xầm mình nói gì

    Thanh Tuấn: cắt kéo búa bao

    Thanh Bảo: thì đó, chơi cắt cái búa bao mà ra giếng thì thua là đúng rồi.

    Thế Anh cốc đầu Tuấn một cái.

    Thế Anh: giờ thì hiểu chưa?

    Thanh Bảo: chạy thì nhanh mà máu lên não chậm thế 🤦

    Hoàng Khoa: mệt quá lại tung đi.

    Sau đó Tuấn đi lại cột nhà Thế Anh úp mặt vô đếm.

    5 10 15 20...90 95 100

    Thanh Tuấn: ĐI TÌM!

    AI ĐỨNG GẦN CỘT TUNG 3 BƯỚC BỊ 100 BÀN NHA.

    Tuấn mở mắt ra lấy tay dụi dụi mắt để nhìn rõ hơn bởi vì nhắm mắt khá lâu nên hơi mờ.

    Thanh Tuấn: tụi nó trốn đâu nhờ 🤔🤔🤔

    Tuấn đi tìm quanh phòng khách nhưng không thấy.

    Đinh quay mặt bỏ đi lên lầu kiếm thì nghe thấy tiếng động ở trong bếp.

    Tuấn đi rón rén lại nơi phát ra âm thanh thì thấy một con chuột đang ngồi ăn vụng.

    Thanh Tuấn: á à xí Khoa nhá.

    Sau đó Tuấn nhanh nhanh về phía cột tung Khoa thấy vậy thì liền đuổi theo nhưng..

    Thanh Tuấn: TUNG!

    Khoa bị bắt rồi nhá.

    Sau đó Tuấn tiếp tục đi kiếm tiếp.

    Tuấn đi lên cầu thang lên tầng 1 nhà Thế Anh.

    Đang đi thâm dò thì nghe tiếng xù xì ở trong phòng.

    ..: cậu dễ thương quá

    ..: cậu ăn cơm chưa?

    ..: cậu có ăn cơm với rau không?

    ..: cậu ăn rau có chấm với nước mắm hay nước tương gì không?

    Tuấn nghe đâu đó thì tiếng động đó phát ra từ một cái tủ khá to có thể chứa 2 - 3 người.

    Tuấn rón rén đi lại nở của tủ.

    Thanh Tuấn: xí Vũ, xí Thái nhá.

    Tuấn chạy nhanh xuống tung vào cột.

    Thanh Tuấn: TUNG TUNG!

    Yehh bắt được 3 người rồi nhá chỉ còn lại Bảo và Thế Anh.

    Hoàng Khoa: sao 2 người bị bắt dị

    Thái Minh: tại Vũ cứ nói nhảm gì đâu không á.

    Tất Vũ: hehe mà sao mày bị bắt vậy Khoa.

    Hoàng Khoa: thôi không cần biết đâu 😄

    Sau đó Tuấn tiếp tục công cuộc tìm kiếm của mình.

    20'p trôi qua rồi mà Tuấn vẫn chưa tìm được 2 người cuối cùng dù đã đi hết căn BIỆT PHỦ và lục mọi ngóc ngách rồi mà vẫn không tìm được.

    Thanh Tuấn: má ơi mệt quá không tìm nữa đâu.

    Tao xã 2 đứa nó đó.

    Tuấn mệt mỏi nằm dài trên sofa.

    Thanh Tuấn: bay biết nó trốn đâu không?

    Kêu nó ra đi tao xã rồi.

    Tất Vũ: tao không biết.

    Thái Minh: me cũng vậy.

    Thanh Tuấn: vậy Khoa mày biết không??.

    Hoàng Khoa: đương nhiên là biết rồi.

    Tuấn, Vũ, Minh: ở đâu.

    Hoàng Khoa không nói gì mà đi lại ghế sofa lấy tay dở phần nệm sofa ra.

    Vừa mở ra thì thấy có 2 thân ảnh nhỏ đang ôm nhau ngủ ngon lành.

    Tuấn há hốc mồm khôbg nghĩ là 2 đứa nó có thể trốn dưới ghế được mà lại còn ngủ ngon nữa chứ.

    Thanh Tuấn: này dậy dậy.

    Choie trốn tìm mà ngủ là sao.

    Thế Anh và Thanh Bảo từ từ mở mắt ra thì thấy có 3 gương mặt nhìn 2 người.

    Thế Anh: ủa tao bị bắt rồi hả???.

    Thanh Bảo: hả?

    Trốn kĩ vậy mà bị bắt à?.

    Sau đó cả 2 đi ra ngoài với mọi người

    Tất Vũ: không 2 bây thắng rồi thằng Tuấn kiếm mãi không được nên xã rồi.

    Thái Minh: me không nghĩ 2 you có thể trốn dưới đây đó.

    Hoàng Khoa: mà thôi tụi tao về nha cũng trễ rồi.

    Thế Anh: về cẩn thận.

    Tuấn, Vũ, Minh, Khoa: bái bai, hẹn gặp lại.

    Thế Anh: ĐỪNG CÓ HẸN GẶP LẠI TAO KHÔNG MUỐN GẶP BÂY ĐÂU.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Trobg đây Thái Minh sẽ nói 100% tiếng Việt nha mọi người.

    End Chap11

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    12


    Sau khi tiễn các bạn về hết thì Thế Anh và Bảo lại ngồi cùng nhau xem TV đên 22h thì cả 2 cùng nhau đánh răng rồi đi ngủ.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Sáng hôm sau.

    Hôm nay là ngày T7 nên 2 bạn nhỏ ôm nhau ngủ đến 12h Thế Anh thì đã thức dậy từ lâu rồi nhưng vẫn nằm đó không chịu dậy.

    Thế Anh vẫn nằm đó ngắm Bảo ngủ.

    Cái tay không để yên mà chọt chọt vào cái má bánh bao, lâu lâu còn cút xuống hun vào má Bảo nữa chớ.

    Thanh Bảo: ưm~...

    để yên cho bố mày ngủ.

    Thanh Bảo đang ngủ mà có cái gì đó cứ chọt chọt vào má mình hoài nhột vcl.

    Thế Anh: này Bảo nói bậy gì đấy???

    Thế Anh lay lay người Bảo.

    Bảo bên này biết mình vừa nói hố nên không thèm trả lời mà nằm giả bộ ngủ.

    Thanh Bảo: khò khò~

    Thế Anh: này Bảo không chịu dậy đúng không???.

    Thanh Bảo: ....

    Bảo không trả lời mà ngủ tiếp nhưng Bảo đâu biết trên mặt Thế Anh đang nở một nụ cười gian.

    Không nói nhiều lời Thế Anh liền lấy tay cù lét Bảo.

    Thanh Bảo: á há há hahha d-đừng chọt hahah nữa hahah

    Thế Anh: nè cho chừa Bảo có chịu dậy không???

    Thế Anh vừa cù lét Bảo vừa nói.

    Thanh Bảo: hahahahha dậy Bảo hahahah dậy mà

    Thế Anh: chắc không???

    Thanh Bảo: muahahah chắc mà hahah

    Nghe Bải nói vậy Thế Anh cũng bỏ ra mà kh cù lét nữa mà bước xuống giường để đi vscn nhưng vừa đi vài bước thì nghe tiếng thút thít của Bảo.

    Thanh Bảo: hic..hic..

    Thế Anh liền chạy lại dỗ dành Bảo.

    Thế Anh: ấy sao Bảo khóc vậy?

    Nín nín Anh thương mà nín đi.

    Thanh Bảo: hic..hic..Anh không thương Bảo..

    Thế Anh: Anh thương Bảo mà nín điiii

    Thế Anh lấy tay lau nước mắt đọng trên má Bảo và hạ tone giọng xuống nói chuyện với Bảo.

    Thanh Bảo: Anh nói điêu.

    Bảo đẩy Thế Anh ra.

    Thế Anh bị đẩy ra thì ngơ ngác hỏi.

    Thế Anh: Anh nói điêu Bảo bao giờ 🤨🤨

    Thanh Bảo: Anh nói Anh thương Bảo mà Anh cù lét Bảo như vầy đó hả!

    Biết nhột lắm không.

    Thế Anh tiến đến ôm Bảo vào lòng mà vỗ về.

    Thế Anh: thôi nín Anh xĩn lỗi Bảo nha.

    Thanh Bảo: hong!

    Thế Anh đi ra đi.

    Bảo quay mặt sang chỗ khác mà không thèm nhìn Thế Anh.

    Thế Anh: hoi đừng dỗi nữa mà lát Anh mua bánh cho Bảo nhá.

    Thanh Bảo: đừng tươ~

    Thế Anh: 2 lốc sữa milo, 2 bịch kẹo socola, 3 cái bánh mình bơ tỏi, 1 lốc coca, 2 cây kẹo bông, 4 bịch kẹo dẻo.

    Ok hong?

    Thanh Bảo nghe vậy thì vui mừng trở lại.

    Thanh Bảo: thế Anh hứa với Bảo nhá!

    Thế Anh: úi giời dễ 😎

    Thanh Bảo: không tin móc ngoéo đi 🤙

    Thế Anh: ok 🤙

    Thế Anh: thôi được rồi vào vscn rồi xuống nhà ăn trưa.

    Thanh Bảo: ơ chưa ăn sáng mà???

    Thế Anh: giờ 12h trưa rồi ăn sáng với ăn trưa chung luôn cho lẹ.

    Thanh Bảo: ồ.

    Thế Anh: vậy giờ vscn rồi xuống nhà nè.

    Tuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Bác Lê: 2 đứa dạy rồi à, để bác dọn đồ ăn cvo 2 đứa ăn nhá.

    Thế Anh, Thanh Bảo: cháu cám ơn bác ạ.

    Sau khi ăn xong thì 2 bạn nhỏ lại sofa ngồi xem TV với nhau.

    Ting~tong~

    Nghe thấy tiếng chuông của thì bác Lê liền đi lại mở cửa.

    Bác Lê: ô hay!

    Trà Trà à?

    Lâu quá mới thấy cháu đó.

    Trà Trà: cháu chào bác Lê ạ.

    Trà Trà: mà anh Thế Anh có ở nhà không bác?

    Bác Lê: à Thế Anh đang xem TV này, có gì cháu vô nhà chơi với nó.

    Trà Trà: vâng ạ.

    Trà Trà chạy vào nhà kiếm Thế Anh còn bác Lê thì đi là tiếp công việc của mình.

    Trà Trà vừa vào nhà thì thấy Thế Anh đang ngồi xem TV với ai đó tuy vậy Trà Trà không nghĩ nhiều mà trực tiếp chạy lại ôm Thế Anh.

    Trà Trà: Aaaaaaa anh Thế Anh!

    Em nhớ anh lắm á.

    Thế Anh: ô Trà Trà à em về khi nào vậy?

    Trà Trà: em vừa về là sang thăm anh liền đó.

    Thế Anh: quý hóa quá.

    Thấy 2 người cười cười nói nói vui vẻ như thế thì nghệch mặt.

    Cái gì mà anh anh em em bộ thân thiết lắm à??

    Thanh Bảo: đây là ai vậy Anh???

    Thế Anh: à Anh quên nữa giới thiệu với Bảo đây là Trà Trà em họ của Anh.

    Thế Anh nảy giờ mói chuyện với Trà Trà mà xí nữa là quên mất Thanh Bảo luôn.

    Trà Trà: chào cậu mình là Trà Trà.

    Trà Trà vừa nói vừa đưa tay ra muốn bắt tay làm quen với Bảo.

    Bảo thấy vậy thì cũng đưa tay ra bắt tay làm quen với bạn mới.

    Thanh Bảo: à chào Trà Trà nha.

    Trà Trà: mà Bảo là bạn của Thế Anh hả?

    Thanh Bảo: ờ đún~

    Thế Anh: không phải bạn mà là vợ cơ 😙

    Chưa đợi Bảo nói hết câu thì Thế Anh đã chen ngang vào nói.

    Trà Trà: àaaa thì ra là anh rể 😁😁😁

    Thanh Bảo: A...anh nói cái gì vậy 😳

    Bảo nghe Thế Anh nói vậy ngại vcl lắp ba lắp bắp mà hỏi lại.

    Thế Anh: thì Anh nói Bảo là vợ Anh.

    *Chụt*

    Thế Anh xoay qua hôn vào cái má đang ửng đỏ vì ngại của Bảo.

    Nói thật chứ Thế Anh thấy Bảo cuti vl bởi vậy Thế Anh phải giữ của thật kĩ mới được.

    Trà Trà: thôi nha em không có nhu cầu ăn 🍚🐶 nha.

    Trà Trà bất lực trước màn phát cơm của người anh họ Thế Anh lâu ngày không gặp của mình.

    Thế Anh: mày tu 3 đời mới được ăn cơm của t phát đó nghe chưa.

    Biết tận hưởng xíu đi.

    Trà Trà: xí!

    Không thèm nhá.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    End Chap12

    Cảm ơn mấy cậu đã đọc 🫶🫶🫶
     
    Andray | Trẻ Con
    11-10


    HAPPY BRITHDAY BRAYYYYYYYYYYY

    🥳🥳🥳🥳🥳🥳🎂🎂🎂🎂🎂

    Và...

    HAPPY BRITHDAY TO MEEEEE
     
    Andray | Trẻ Con
    .


    Thì ra đây là lý do Bao Thanh Thien để avatar trắng =))
     
    Andray | Trẻ Con
    13


    Thế Anh thề là bây giờ Thế Anh muốn đuổi con nhỏ Trà Trà này ra ngoài đường vcl.

    Phải nói là cho con em họ mình ở ké vài ngày là sai lầm lớn nhất đời Thế Anh.

    Vì sao mà Thế Anh muốn đuổi Trà Trà đi á?

    Thì là vì....

    Chuyện bắt đầu từ hôm thứ hai Trà Trà ở đây rồi.

    Lúc nào cũng kè kè sát gần Bảo của bạn, miệng liên tục gọi "anh Bảo anh Bảo".

    Chuyện sẽ không có gì nếu hai người này không quá thân thiết mà xem bạn như không khí.

    Suốt ngày Trà Trà với Thanh Bảo cứ kè kè bên nhau, chơi thân với nhau, đã vậy Bảo lại còn không thèm quan tâm đến bạn nữa chớ!

    Lúc đầu Thế Anh cứ tưởng Trà Trà đến chơi thì mọi diễn biến sẽ giống như những gì mà trên phim mà mẹ Thế Anh hay xem.

    Tính cách Trà Trà sẽ giống như mấy cô gái bị gọi là tiểu tam trong phim, suốt ngày bám lấy nam chính là Thế Anh đây.

    Nhưng không!

    Mọi thứ hoàn toàn ngược lại, Trà Trà không những bám Thanh Bảo của bạn mà còn khinh Thế Anh ra mặt nữa chớ.

    Hiện tại là bạn Thế Anh đang khó chịu vô cùng, một phần là do Trà Trà một phần còn lại là mọi việc đang diễn ra không giống như suy nghĩ của Thế Anh.

    Tại vì là Thế Anh hay thấy mẹ coi mấy cái phim gì mà tổng tài lạnh lùng đồ á, toàn là mấy cái cô gái bị gọi là trà xanh sẽ bám lấy nam9 rồi hại nữ9 cơ.

    Và tình hình hiện tại của bạn không khác gì cái phim đấy luôn.

    Mà khác cái là con nhỏ đó không đu Thế Anh mà nó đu Bảo của Thế Anh á.

    2 người đó lúc nào cũng bám dính lấy nhau khiến bạn muốn xen vào giữa cũng không được.

    Chịu hết nổi bạn liền gôm hết những cái váy của nó mà bỏ vào cái balo hình mèo Hello Kitty của nó.

    Bạn đưa cho nó rồi đẩy nó ra cửa.

    -"Đấy, bố soạn quần áo giúp mày rồi đấy, về đi!"

    Trà Trà ngơ ngác nhận balo từ Thế Anh, vẻ mặt không hiểu chuyện gì -"Ơ, bố mẹ em đã đón đâu mà bảo em về?"

    -"Tao nói về là về, không cãi"

    -"Sao Anh đuổi Trà Trà thế, Trà Trà đang chơi Bảo mà" Thanh Bảo đứng kế bên cũng không hiểu vì sao bạn đuổi nó đi, rõ ràng là đang bình thường mà.

    -"Bảo vào nhà đi Anh vào chơi với Bảo, ở ngoài này nắng" tuy đang rất là khó chịu vô cùng nhưng bạn vẫn quan tâm đến "bạn nhỏ" của mình.

    Bảo không chịu mà ngồi bẹp xuống đất ăn vạ -"Khônggggg, Bảo muốn chơi với Trà Trà cơ!!"

    -"Đúng rồi, em cũng muốn ở lại chơi với anh Bảo cơ!"

    Nó cũng ngồi xuống ăn vạ theo Bảo.

    Bạn Thế Anh nhà ta cũng không vừa mà ngồi xuống giãy -"Khônggggg, con nhỏ đi kia đi về!

    Còn Bảo vào nhà, Anh vào chơi với Bảo"

    Thanh Bảo và nó đứng hình ngồi nhìn Thế Anh giãy, tình cảnh gì đây?

    Thanh Bảo đang ăn vạ mà sao lại ngược thành Thanh Bảo như là đang bắt nạt Thế Anh thế này?

    Thế là cả ba cùng ngồi ngay cái cổng dát vàng nhà Thế Anh để giãy, đố biết ai giãy hơn ai 🙂)

    __________________________________

    -"Này ba đứa con làm gì mà ngồi ngoài đây giãy vậy?"

    Mẹ Thế Anh kiếm xung quanh nhà không thấy ba đứa nhỏ đâu liền đi tìm, đang đi loanh quanh thì thấy ba đứa nhỏ đang ngồi trước cổng.

    Nó như thấy được vị cứu tinh mà liền lao tới ôm chân mẹ bạn mà mách lẻo -"Cô ơi, anh Thế Anh đòi đuổi cháu về, không cho cháu ở đây ạ"

    -"Đúng rồi đấy cô, Anh không chịu cho Trà Trà ở đây chơi với Bảo, cô la Anh đi cô"

    Mẹ bạn nghe thế liền trừng mắt nhìn bạn -"Thật không Thế Anh?"

    -"Co-con..con không có" nói thật chứ bạn sợ mẹ bạn lắm, giờ cho bạn mười lá gan bạn cũng không dám nhận là mình nói.

    -"Anh Thế Anh điêu đấy ạ, ảnh còn bỏ quần áo con vào balo đây này" nó cả nói cả đưa cái balo có mẹ bạn xem.

    -"Đúng đấy cô ạ, cô la bạn đi cô" Thanh Bảo nói.

    Thế Anh thật sự không tin vào tai mình, nhìn đi vợ tương lai của bạn đang bán đứng bạn kìa.

    *Bốc*

    -"Aaaaaaa."

    Mẹ bạn cốc vào đầu bạn một cái đau điếng.

    -"Đây là mẹ cảnh cáo con nghe chưa Thế Anh, sau này mà con như thế mẹ đánh tét mông con"

    Mẹ bạn năm tay Thanh Bảo và nó dắt vào nhà, bỏ lại bạn đang ôm cái đầu sưng của mình.

    Bạn hớng ánh mắt căm phẫn nhìn nó -"Xí!

    Mày đợi đi con kia.Nu ba ca chi"

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Lâu quá không gặp, t đã quyết đinh xóa hết mấy có OneShot và tập chung là về một đề tài.

    Mới đổi tên không biết có ai nhận ra t kh ta 🤔
     
    Andray | Trẻ Con
    Nói về vụ việc gần đây


    M.n chắc dạo gần đây cũng thấy nhiều bài phốt Bray là 3/// này nọ, kiểu khi biết tin mình cũng bất ngờ vcl, mình cũng cố tìm hiểu nguồn gốc như nào thì lại thấy kh bất ngờ lắm 🙂)), nếu theo dõi anh lâu m.n sẽ hiểu rõ cốt truyện thôi.

    Vào đọc bình luận một vài vid thì chỉ thấy những bình luận chỉ trích Bray thôi (đa phần là hater của anh và rft8 💁‍♀️).

    Mình thấy có một số biết ảnh từ lâu và một số ng là fan đời đầu của ảnh thì hiểu rất rõ mọi chuyện như này:

    Và một số bạn như này:

    Cre nguồn trên ảnh.

    Nói thật chứ có những chuyện từ 2015, 2016 thời điểm đó chẳng thấy ai lên án, chẳng thấy ai quan tâm.

    Biết phản động là sai, nhưng mà giờ 2024 rồi, ngta cũng biết sai và quay đầu rồi và Nhà nước cũng chấp nhận, ủng hộ những ng biết quay đầu nhận lại Tổ Quốc cơ mà?

    Tại sao khi Bray làm những hoạt động thiện nguyện thì không lên án vậy ạ?

    Mình không biết mấy bạn đào lại là vì mấy bạn yêu nước thật, hay là muốn hạ bệ ngkh?

    Và qua các bình luận mình đọc trên mấy bài phốt thì thấy rất nhiều thành phần yêu nước online ạ 😒

    Nói thật chứ nêu nghe Bray thì chắc đã từng nghe "MÁCH BẢO" rồi phải không ?

    Nếu chưa thì cũng chịu 🤷‍♀️

    Và mình cũng rất nóng lòng chờ anh ta lên tiếng vì anh ta đã im lặng 2ngay qua.

    Làm ơn đừng suốt ngày chỉ trích quá khứ, phản động là sai, không cãi nhưng hắn ta cũng đã biết sai và quay đầu rồi.

    Xin hãy nhìn cách ảnh thay đổi và chấp nhận!
     
    Back
    Top Dưới