Cập nhật mới

Khác Án Tình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399370343-256-k192085.jpg

Án Tình
Tác giả: zhn1803
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đọc thử đê-))



boylove​
 
Án Tình
#01 Echo


Đêm khuya tĩnh mịch. mưa phùn lất phất.

Trong bóng tối,âm thanh gõ bàn phím vang lên liên hồi, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu gương mặt thanh tú của Tần Phong Hàn.

Đôi mắt hắn như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng ẩn sâu bên trong là cơn bão ngầm

Ở Một nơi khác, dưới ánh đèn văn phòng của cục cảnh sát, Thẩm Gia Hạo khẽ khép đống hồ sơ dày cộp lại.

Vụ án lần này rất phức tạp, đến mức anh buộc phải tìm đến một trợ thủ có thể giúp anh hack manh mối của đối phương, một hacker ngầm.

Người đó chính là...

Echo.

-Thẩm Gia Hạo

Một cảnh sát trẻ,vừa gia nhập đội cảnh sát 0183 - một đơn vị chuyên xử lý các vụ án phức tạp, bí ẩn nhất trong thành phố.

Tính tình chính trực và kiên định.

Anh tin công lý luôn tồn tại, chỉ cần có người đủ can đảm để có thể tìm ra nó.

-Tần Phong Hàn

Một hacker thiên tài mang biệt danh Echo.Trên diễn đàn ngầm, cái tên Echo là cái bóng khiến cả giới cảnh sát đều phải dè chừng,không ai biết hắn là ai,nhưng mỗi lần được nhắc đến đều sẽ gắn liền với việc có một tài liệu mật nào đó đã biến mất.

Mang vẻ ngoài điển trai.

Nhưng không một ai biết vì sao hắn luôn tự mình cách ly với thế giới bên ngoài, cũng chẳng ai hiểu bên trong ánh mắt sâu thẳm kia đang chứa đựng hay che giấu điều gì.

Một người đại diện cho công lý.

Một người luôn ẩn mình trong bóng tối.

Số phận khiến họ gặp nhau... và từ đó, một trò chơi sắp bắt đầu.

- Likestream đêm khuya!

11 giờ đêm, đèn phòng chỉ huy cục 0183 bật sáng rực.

Trên màn hình lớn là một đoạn livestream đang phát trực tiếp:

Một người đàn ông bị trói chặt tay,chân trên ghế, miệng bịt kín vải, trước mặt là chiếc đồng hồ đếm ngược đỏ rực - 00:30:00.

Trên màn hình livestream một dòng chữ đỏ liên tục hiện lên

"Khi đồng hồ đếm ngược về 00:00:00, người này sẽ chết!.

Xem cảnh sát các người có thể cứu hắn thế nào."

Cả phòng nhốn nháo.

Kỹ thuật viên cố truy tìm địa chỉ IP nhưng vô ích, tất cả đều bị giấu sau hàng chục lớp tường lửa bảo mật.

Chỉ huy nghiến răng:

- Nếu không nhanh lần ra vị trí,thì mai chúng ta sẽ nhận về một cái xác .

Thẩm Gia Hạo đứng im, mắt dán vào đoạn mã chạy loạn trên màn hình.

Anh nhận ra dấu vết tinh vi trong đó, đây là công việc của một hacker đẳng cấp.

Trong đầu anh hiện ra một cái tên.

Gia Hạo nói khẽ:

- Tôi biết một người có thể giúp chúng ta tìm IP.

Cả phòng quay sang.

- Ai?

Gia Hạo hít một hơi sâu :

- Echo.

Màn hình tối đen, chỉ có ô chat trống trơn.

Gia Hạo lưỡng lự gõ một dòng tin nhắn, rồi xóa,rồi lại gõ...

đến lần thứ ba mới dám gửi.

- Tôi là cảnh sát, tôi cần anh giúp phá một vụ án.

Sau vài giây im lặng.

Dấu ba chấm liên tục nhấp nháy, rồi hiện ra:

Echo: Cảnh sát?

Các người từ khi nào lại cần đến hacker phạm pháp như tôi?

Gia Hạo cố giữ bình tĩnh.

- Vì mạng người.

Chỉ anh mới giúp được.

Echo: Mạng người?

Các người chỉ nhớ đến mạng người khi nó nằm ngay trước mắt,khi nhiều người đang theo dõi sự việc.

Echo: Cảnh sát các người... có nhớ đã bao lần nhắm mắt làm ngơ?

Gia Hạo khó hiểu,anh thật sự không hiểu ẩn ý của câu nói đó

Màn hình lại nhấp nháy:

Echo: Nhưng nếu các người thật sự muốn tôi giúp.

Echo: Phải có điều kiện gì chứ nhỉ.

- Điều kiện?

Anh muốn gì?

Echo: Khi nào tôi cần, các người phải đứng về phía tôi.

Bất kể lý do nào.

Gia Hạo khựng lại.

Đây không chỉ là một cuộc giao dịch... mà là một cái bẫy.

Nhưng nếu không đồng ý, có lẽ ngày mai trước đồn cảnh sát sẽ là một thi thể... không nguyên vẹn.

Ngón tay cậu run lên, cuối cùng vẫn gõ:

- Được.

Cuộc gọi được kết nối

Màn hình hiện lên hàng loạt cửa sổ mới, tốc độ gõ phím bên kia vang qua tai nghe khiến Gia Hạo đinh tai.

Echo: Hắn dùng máy chủ nước ngoài để phát livestream.

Liên tục đổi mã node.

Khá lắm... nhưng vẫn còn nhiều sơ hở.

Chuỗi ký tự chạy dài, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt Gia Hạo,cả đội 0183 hồi hộp trộn lẫn căng thẳng và hy vọng.

Echo: Tôi sẽ lần ra tín hiệu nhanh thôi.

Cậu lo phần còn lại - nhanh chuẩn bị đội đặc nhiệm.

Gia Hạo: Được.

Một phút, Hai phút, trôi qua.

Dấu chấm đỏ chói mắt hiện lên bản đồ điện tử.

Echo: Tìm được rồi.

Một khu xưởng bị bỏ hoang ở ngoại ô, phía Tây thành phố.

Nhưng tôi nghĩ hắn không ngu mà ở yên đâu, tín hiệu đang di chuyển, có vẻ chuẩn bị đi đến địa điểm khác.

Cả đội đều căng thẳng dán mắt vào màn hình

Gia Hạo: Gửi tọa độ cho tôi

Tin nhắn hiện ra

Echo: Xong việc của tôi rồi.

Đừng quên điều kiện đã hứa nhé,cảnh sát Thẩm.

Gia Hạo không biết tại sao Echo lại biết tên mình,nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ về điều đó.
 
Án Tình
#02 Đếm Ngược


- 00:00:50

Trong kho ẩm ướt, Gia Hạo lao như tên bắn đến chỗ con tin.Thứ quấn chặt sau ghế cùng với hắn là một quả bom hẹn giờ tự chế, dây điện chằng chịt,những con số nhấp nháy chói mắt

Anh ra hiệu cho đội kỹ thuật:

:Bây giờ phải cắt dây nào!

Loa vang lên giọng nói đầy bất lực của chuyên viên:

: E là không kịp đâu, Thiết bị này là hàng chợ tự chế, mạch nối lộn xộn!

Nếu cắt sai dây thì sẽ phát nổ tại chỗ!

⏱ 00:00:25

Trán Gia Hạo toát đầy mồ hôi lạnh, mắt dán mắt vào đống dây điện lộn xộn.

Giọng nói lạnh lẽo pha chút trêu chọc của Echo vang lên trong tai nghe:

Echo: “Đừng cắt.

Cậu mà cắt nhầm là cả hai nổ banh xác đấy.”

:Không cắt thì phải làm sao? – Gia Hạo gắt lên.

Echo: " ...

Cố gắn ném cái ghế kèm quả bom ra xa ,càng xa càng tốt.Cậu chỉ có vài giây, không kịp nghĩ đâu.”

⏱ 00:00:09

Gia Hạo nghiến răng,cố bứt dây trói con tin, lôi chiếc ghế ra, cố ném sang phía cửa kho.

⏱ 00:00:01

ẦM!

Quả cầu lửa sáng rực.

Áp lực khủng khiếp hất tung mảnh gỗ, thép, và cả thân thể con tin – người đó chết ngay lập tức.

Nhưng nhờ kho xưởng rộng, sức nổ bị phân tán.

Gia Hạo bị hất văng, đập mạnh vào tường, đầu chảy đầy máu, tai ù đặc.

Khói mịt mù,anh ho sặc sụa, run rẩy chống tay ngồi dậy.

Trong tai nghe, tiếng Echo vang lên, không có mỉa mai, chỉ là một câu nói đầy ẩn ý:

Echo:"Cảnh sát các cậu lúc nào cũng hành động như anh hùng,nhưng kết cục...

Cũng chỉ là kẻ thua cuộc trong trò chơi của kẻ khác."

Rồi tín hiệu tắt phụt.

Gia Hạo ngồi giữa đống hoang tàn, trong đầu chỉ còn một câu hỏi:

“Rốt cuộc Echo là kẻ đang đứng cùng chiến tuyến… hay đang kéo cả đội vào một ván cờ lớn hơn?”

Khói bụi chưa kịp tan, cả đội 0183 đã ập vào.

Ánh sáng từ đèn pin lia loạn xạ, tiếng giày dồn dập trên nền xi măng.

Một đồng đội túm lấy vai Gia Hạo lôi dậy, hét lên:

: Con tin đâu?!

Gia Hạo loạng choạng, lưng bỏng rát vì sức nổ, máu từ trán chảy xuống mắt, nhưng anh vẫn cố gạt ra:

:Tôi…

đã cố hết sức.

: Cố hết sức?! ,một giọng nói khác bật lên, đầy giận dữ. : Cậu cố gắn thế sao thứ nhận lại chỉ là một cái xác!?

Mọi ánh mắt đỗ dồn về phía anh – không có tin tưởng, chỉ có nghi ngờ và khinh miệt.

Đội trưởng bước vào, ánh mắt quét một vòng rồi dừng lại trên khuôn mặt be bét máu của Gia Hạo.

Ông không nói gì, chỉ thở dài nặng nề, lạnh lùng xoay lưng bỏ đi.

Trong tai nghe, tín hiệu đã tắt phụt từ lâu.

Echo biến mất như chưa từng tồn tại, chỉ để lại khoảng không rợn người.

Gia Hạo cắn răng, ngẩng đầu nhìn cả đội:

: Không nhờ Echo, các người còn đứng ngoài kia mò mẫm như kẻ mù đến khi nào,có khi người này chết các người còn chưa tìm ra vị trí hiện tại.

:Echo? – Một sĩ quan chỉ tay vào mặt anh.

Cậu vừa nói chuyện với hắn ta?

Đừng bảo với tôi là cậu tin một tên hacker sát nhân hơn cả đồng đội mình!

Không khí trong kho như đông cứng.

Trong mắt mọi người, anh không còn là cảnh sát cứu người, mà là kẻ ngu ngốc đã dám dựa dẩm vào một tội phạm,và để con tin chết...

Tại phòng họp nội bộ – vài giờ sau

Không khí như sắp nổ tung.

Cả đội ngồi quanh bàn, gương mặt ai cũng đầy nét u ám.

Đội trưởng đập mạnh tay xuống bàn:

– Gia Hạo!

Tự ý hành động, liên lạc với tội phạm, làm hỏng nhiệm vụ, khiến con tin chết!

Cậu có gì để nói không?!

Gia Hạo nhìn thẳng vào ông, giọng khàn nhưng rắn rỏi:

: Ít ra tôi còn dám thử.

Trong khi các người chỉ biết chờ số phận, bỏ mặc thời gian tốt nhất để cứu người,để con tin chết dần trong kho!

– Câm miệng! – một đồng đội gào lên. – Cậu định lôi tên Echo đó vào để bao biện cho sai lầm của mình sao?!

Gia Hạo đứng phắt dậy, tay đập thẳng xuống bàn:

– Các người ngu ngốc đến mức nào mới không nhìn ra sự thật?

Chính nhờ Echo mà chúng ta mới lần ra được manh mối!

Chính cái cách làm việc thối nát này của các người, mới khiến những kẻ phạm pháp ung dung ngoài vòng pháp luật!

Cả phòng nháo nhào,nào là tiếng chửi rủa, tiếng đập bàn ghế.

Tên đội trưởng bổng gầm lên lấn át tất cả âm thanh xung quanh:

: Im hết đi!!

Gia Hạo cậu không còn tư cách được đứng trong đội này nữa.

Không khí bổng chốc lặng như tờ.

Gia Hạo nhìn tất cả từng gương mặt – những người từng gọi nhau là đồng đội,nhưng giờ trong ánh mắt chỉ còn khinh miệt.

Anh cười nhạt, tháo thẻ cảnh sát, ném mạnh xuống bàn.

: Nếu vậy thì tôi đi.

Cố mà giữ lấy cái danh“tập thể trong sạch” của các người.

Nói rồi anh quay lưng bước đi, cửa phòng họp vang dội tiếng rầm khi khép lại.

Trong lòng anh, chỉ còn một câu hỏi chưa lời giải đáp:

“Rốt cuộc Echo là kẻ địch… hay là người duy nhất chỉ cho anh thấy sự thật?”
 
Án Tình
#03 Mèo hoang.


Sau khi rời đội 0183, cuộc sống của Thẩm Gia Hạo như rơi vào khoảng trống.

Không còi hú, không báo án, không còn các cuộc họp căng thẳng, cũng chẳng còn những ánh mắt nghi ngờ soi mói.

Anh mua một căn nhà nhỏ gần ngoại ô, sáng nào cũng dậy sớm tập thể dục, chiều tối mua vài thứ lặt vặt ở siêu thị, dần tập cách sống như một người bình thường.

Anh nghĩ mình sẽ khó quen với cuộc sống mới.

Nhưng hóa ra, cái bình yên này lại giúp anh hít thở được sau nhiều năm sống ngộp ngạt trong mùi thuốc súng.

Mỗi buổi sáng, anh chạy bộ ngang qua công viên gần nhà.

Có lẽ, giữa những người xa lạ đang tập thể dục, giữa lũ trẻ vô tư cười nô đùa, anh mới có cảm giác mình vẫn tồn tại trên thế giới này.

Buổi sáng hôm ấy, công viên vẫn còn vương sương từ tối qua.

Thẩm Gia Hạo mặc áo khoác thể thao, bước từng bước chậm trên con đường gần như đã quen thuộc.

Sau những ngày hỗn loạn và tan nát, anh tập cho mình một nhịp sống như người thường ,hít thở, vận động, giả vờ như chưa từng mất đi thứ gì.

Tiếng sột soạt ở bụi cây ven đường khiến anh chú ý.

Một chàng trai dáng cao, gầy, mặc áo len tối màu, ngồi xổm cạnh mấy con mèo hoang.

Trên tay cậu là túi thức ăn nhỏ, đổ ra từng ít,bàn tay kiên nhẫn.

Đám mèo gầy trơ kêu “meo meo” tranh nhau, ánh mắt cậu ta nhìn chúng lại dịu dàng đến lạ.

Gia Hạo bước tới, mở lời:

: Cậu thích mèo à?

Người kia ngẩng đầu, đôi mắt sâu chút cảnh giác,rồi khẽ gật.

:Ừm.

Bọn chúng… giống tôi.

Không ai cần, nhưng vẫn ráng sống.

Gia Hạo hơi khựng lại.

Câu nói nghe như một vết cứa mỏng vào lòng.

Anh ngồi xuống, chìa tay để một con mèo ngửi thử.

: Tôi cũng rất thích động vật.

Ít ra chúng thật lòng hơn con người.

Đám mèo sau khi ăn xong thì tản đi, chỉ còn hai người đàn ông ngồi cạnh nhau im lặng.

Không ai vội đứng lên.

Cuối cùng, Gia Hạo cười nhẹ, phá tan khoảng lặng gượng gạo:

: Tôi chưa từng thấy ai kiên nhẫn ngồi cho mèo ăn lâu như cậu.

Chàng trai khẽ nhún vai:

: đơn giản,vì chẳng có ai khác làm.

: Mà cậu tên gì? .Gia Hạo hỏi.

:Hàn.

: ồ vậy à,Tôi Tên Gia Hạo.

Anh chìa tay.

Hàn thoáng chốc ngập ngừng, rồi cũng đưa tay ra.

Cái bắt tay không lâu nhưng đủ để Gia Hạo cảm thấy bàn tay cậu lạnh lẽo hơn người bình thường.

Anh không nói nữa, chỉ đứng lên, phủi bụi quần, rồi chậm rãi:

: Có thể, tôi sẽ gặp lại cậu ở đây.

Hàn nhìn anh, khóe môi khẽ cong

:nếu có duyên.

Gia Hạo khẽ gật, không nói gì thêm.

Anh xoay người bước đi.

Phong Hàn vẫn ngồi đó, ngón tay gõ lên chiếc túi giấy rỗng.

Đám mèo đã ăn no, tản dần vào những bụi cây.

Cậu ngẩng lên nhìn khoảng trời xanh xám trên đầu, đôi mắt sâu như ẩn giấu điều gì đó...khó đoán?.

Hôm sau, như một thói quen, Gia Hạo lại chạy bộ ngang qua con đường đó.

Bên chiếc ghế đá gần gốc cây Phong Hàn đã ngồi sẵn từ lâu, tay cầm một quyển sách mỏng.

Một con mèo mướp béo ú nằm dài trên đùi cậu.

Gia Hạo dừng lại, thở ra một hơi, nửa bất ngờ nửa… vui?.

Anh cất tiếng:

:Chào buổi sáng.

Lần này cậu không cho mèo ăn nữa à?

Hàn ngước lên, đôi mắt sáng ngời dưới tán lá, nụ cười mơ hồ lại hiện ra:

:không phải lúc nào cũng phải cho chúng sẵn.

Nếu cứ dựa dẫm, chúng sẽ dần yếu đi.

Đôi khi, để chúng tự đi tìm, mới biết cách sống sót.

Gia Hạo ngẩn người.

Câu nói nghe qua thì đơn giản, nhưng lại như có tầng nghĩa khác.

Anh cười khẽ,ngồi xuống cạnh.

Bên ngoài, ánh nắng đầu ngày từ từ vén màn sương mờ.

Một ngày nữa lại bắt đầu.
 
Back
Top Bottom