Tôi không còn mơ thấy hắn nữa.
Không còn tiếng bước chân vang vọng đầy ám ảnh trong hành lang tối, không còn ánh mắt vô cảm lạnh lẽo từ góc phòng như một hồn ma ẩn hiện, không còn giọng nói thì thầm ghê rợn ngay sau gáy khi tôi đang một mình, khiến tôi sởn gai ốc và quay phắt lại chỉ để đối mặt với khoảng không.
Mọi thứ dường như đã dừng lại sau đêm đó.
Sau khi máu đã chảy, những vết rạch sâu hoắm còn in hằn trên da thịt, lưỡi dao lạnh lẽo từng cắm vào tận cùng nỗi sợ hãi, và tiếng còi xe cảnh sát đã hú lên inh ỏi xé tan màn đêm tĩnh mịch.
Tôi được đưa vào bệnh viện, rồi nhanh chóng chuyển đến một trung tâm điều trị tâm lý đặc biệt dưới sự giám sát chặt chẽ.
Họ nói tôi bị rối loạn căng thẳng hậu chấn thương nặng (PTSD), bị hoang tưởng ảo giác nghiêm trọng do căng thẳng quá độ và sang chấn tâm lý kéo dài.
Tôi gật đầu, chấp nhận mọi chẩn đoán, mọi liệu trình điều trị, mọi viên thuốc an thần, miễn là tiếng nói đó biến mất, miễn là những ảo ảnh đáng sợ đó không còn ám ảnh tôi, miễn là tôi có thể tìm thấy chút bình yên nhỏ nhoi.
Tôi cố gắng tin vào lời bác sĩ, cố gắng xây dựng lại một cuộc sống bình thường, một bức tường vững chắc bằng sự chai sạn và thờ ơ để ngăn cách mình khỏi quá khứ kinh hoàng.
Nhưng thật lạ… chính sự im lặng ấy lại khiến tôi sợ hơn.
Nó không phải là sự yên bình thanh thản mà người ta vẫn nói về, mà là sự tĩnh lặng đến rợn người của một cơn bão vừa đi qua, để lại bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng báo hiệu một cơn bão khác còn khủng khiếp hơn đang âm thầm kéo đến.
Nỗi sợ hãi đã không còn gào thét bên tai tôi, nhưng nó đã ngấm vào xương tủy tôi, biến thành một phần không thể tách rời của tôi, một sự chờ đợi thường trực, ngay cả khi không có tiếng thì thầm nào nữa.
Nó giống như một vết sẹo vô hình, luôn nhức nhối mỗi khi thời tiết thay đổi.
Tôi bắt đầu theo dõi tin tức, như một phản xạ sinh tồn, như một sự kiểm tra không ngừng nghỉ để chắc chắn rằng mình không còn là mục tiêu, rằng kẻ đã ám ảnh tôi đã bị giam giữ vĩnh viễn.
Ban đầu chỉ để xác nhận rằng hắn, Ẩn Danh 02, kẻ đã biến cuộc đời tôi thành địa ngục, còn bị giữ trong song sắt, rằng mối đe dọa đã bị loại bỏ hoàn toàn.
Tôi đọc đi đọc lại bản tin về vụ việc đêm đó, một vụ bắt giữ "kẻ quấy rối ẩn danh" với tâm lý bất ổn, nhưng không có bất kỳ thông tin cụ thể nào về hắn, ngoài việc hắn được đưa vào một "trung tâm giám sát đặc biệt", một nơi bí mật, không công khai địa điểm.
Sự mơ hồ đó khiến lòng tôi không tài nào yên được.
Tôi tự hỏi, tại sao lại bí mật đến vậy?
Tại sao một kẻ nguy hiểm như hắn lại không được công khai danh tính?
Rồi việc theo dõi tin tức thành thói quen.
Và sau đó thành một nghi lễ hàng ngày không thể thiếu.
Tôi không chỉ tìm kiếm tin về hắn nữa, tôi bắt đầu tìm kiếm những thứ khác.
Những mẩu tin nhỏ, nằm khuất trong các trang báo mạng địa phương, nói về các vụ mất tích không lời giải, những biểu hiện lệch chuẩn kỳ lạ của những cá nhân đột nhiên trở nên trầm lặng hoặc bạo lực một cách khó hiểu.
Tôi chú ý đến những đoạn video camera an ninh mờ nhạt ghi lại hình người đứng bất động hàng giờ ở góc phố vắng, đôi mắt trống rỗng như thể đang nhìn vào một điều gì đó vô hình mà không ai khác thấy.
Tôi nhận thấy một sự trùng hợp kỳ lạ: nhiều vụ việc đó xảy ra gần các khu công nghiệp bỏ hoang, các bến xe cũ kỹ, hoặc những thư viện công cộng ít người lui tới những địa điểm mà tôi đã từng vô thức cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ trong quá khứ, những nơi tôi từng cảm thấy lạnh gáy mà không hiểu lý do.
Tôi bắt đầu tự vẽ ra một bản đồ trong đầu mình, một tấm lưới vô hình của các sự kiện kỳ lạ.
Tôi nối các điểm lại với nhau, từng chút một, như một kẻ điên đang cố gắng giải mã một câu đố khổng lồ.
Một bản đồ mơ hồ, gồm những chấm đỏ rải rác trên khắp đất nước, bắt đầu hiện lên trong tâm trí tôi nhưng tôi không dám gọi tên nó.
Tôi sợ phải đặt tên cho nỗi sợ hãi này, sợ phải đối mặt với sự thật rằng nó có thể lớn hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng, và tôi, một lần nữa, chỉ là một con tốt trong ván cờ của kẻ khác.
Một buổi sáng, trong lúc cuộn qua các trang tin địa phương trên mạng, ánh mắt tôi chợt dừng lại.
Tôi thấy một bản tin nhỏ, nằm nép dưới mục tin ngắn, dễ dàng bị bỏ qua bởi bất cứ ai không bị ám ảnh như tôi:
“Thi thể nam giới trôi dạt gần khu công nghiệp bỏ hoang ở ngoại ô.
Gương mặt bị biến dạng nghiêm trọng, không có giấy tờ tùy thân.
Theo nghi vấn ban đầu, nạn nhân là một bệnh nhân từng trốn trại từ trung tâm giám sát tâm thần vùng ven.”
Không có ảnh.
Không có danh tính chính thức.
Chỉ vỏn vẹn vài dòng.
Nhưng tôi biết,rất có thể là hắn.
Ẩn Danh 02.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.
Cái tên đó, nỗi sợ hãi đó, không thể biến mất dễ dàng như vậy.
Hắn đã chết thật ư?
Hay đây chỉ là một màn kịch khác?
Tôi lấy hết can đảm, run rẩy bấm số gọi đến trung tâm giám sát tâm thần mà tin tức đã nhắc đến.
Ban đầu, họ phủ nhận bất cứ vụ trốn trại nào, giọng điệu kiên quyết và lạnh lùng.
Nhưng khi tôi đề cập đến vụ trốn trại xảy ra đúng thời điểm thi thể được tìm thấy, giọng người ở đầu dây kia chợt hạ xuống, trở nên thận trọng hơn, như thể đang nói một bí mật không ai được phép biết.
Anh ta im lặng vài giây, rồi nói, giọng gần như thì thầm, đầy vẻ lo sợ:
“Hồ sơ bệnh nhân đó…
đã bị niêm phong rồi.
Có chỉ thị nội bộ… từ trên.”
“Từ ‘trên’ là từ đâu?” tôi hỏi, trái tim đập thình thịch muốn vỡ tung.
“Tôi không biết.
Nhưng đêm đó, có người đến đón.
Không mặc đồng phục bệnh viện.
Không để lại tên.
Không ký bất cứ giấy tờ nào.
Chỉ là một chiếc xe đen, đến và đi trong im lặng, như chưa từng tồn tại.”
Tôi không hỏi thêm.
Tôi biết rõ nếu ép nữa, tôi sẽ chẳng nhận được gì ngoài sự biến mất của chính tôi.
Cảm giác bị theo dõi, bị che giấu lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Có một thế lực nào đó đang can thiệp vào mọi thứ, một cách thầm lặng và hiệu quả, điều khiển mọi thông tin.
Vài ngày sau, khi tôi đã xuất viện và sống ẩn dật trong một căn hộ nhỏ, khóa trái cửa mọi lúc, sống trong bóng tối và sự đề phòng, tôi nhận được một bưu kiện lạ.
Không đề người gửi.
Không dấu bưu điện.
Bọc giấy nâu đơn giản, không có gì ngoài tên tôi viết bằng bút mực đen, nét chữ lạ lẫm mà tôi chưa từng thấy, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Nó xuất hiện trên ngưỡng cửa nhà tôi, không hề có tiếng chuông, không một bóng người nào được ghi lại trên camera an ninh tôi đã bí mật lắp đặt ở mọi góc.
Nó xuất hiện như thể ai đó biết rõ tôi sẽ ở nhà, đúng ngày đó, đúng giờ đó, và đặt nó ở đó một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ bằng chứng vật lý nào.
Một sự kiểm soát gần như toàn năng, phi vật chất, khiến tôi lạnh sống lưng.
Tim tôi đập loạn khi mở ra.
Mỗi lớp giấy được bóc ra là một nhịp tim đập nhanh hơn.
Bên trong là một cuốn sổ da cũ.
Bìa sờn, mép nhăn, có mùi thuốc sát trùng lẫn mồ hôi, mùi của sự cũ kỹ và bí ẩn, gợi nhớ đến những bệnh viện, những nơi đã từng giam cầm nỗi sợ hãi.
Một góc bìa bị cháy sém, như thể nó đã trải qua một điều gì đó kinh hoàng, một trận hỏa hoạn, hay một cuộc truy lùng.
Tôi mở trang đầu.
Trên trang giấy ố vàng, một dòng chữ viết tay cứng cáp, lạnh lẽo hiện ra:
“Mỗi con quái vật đều từng là một kẻ sống sót.”
Nét chữ tôi nhận ra.
Là của hắn.
Ẩn Danh 02.
Hay ít nhất, là của người mà tôi đã đối mặt, kẻ đã xâm nhập vào tâm trí tôi.
Dù hắn đã chết hay đang bị giam giữ, hắn vẫn liên lạc được với tôi.
Điều này còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Tôi hít sâu, lồng ngực căng tức, cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp tục lật trang.
Trang thứ hai là một bản đồ vẽ tay, sơ sài nhưng đầy chi tiết, như một tấm bản đồ kho báu của sự điên loạn.
Các thành phố, thị trấn, khu công nghiệp bỏ hoang, bến xe cũ, các thư viện công cộng…
Những địa điểm tôi đã đọc trên báo, những nơi có các vụ mất tích hoặc những sự kiện kỳ lạ, những nơi tôi đã tự mình đánh dấu trên tấm bản đồ trong đầu mình.
Mỗi điểm được đánh dấu bằng những ký hiệu lạ: một vòng xoắn (tượng trưng cho một dòng chảy vô hình, một dòng năng lượng), một mũi tên lùi (một sự đảo ngược, một sự quay trở lại), một dấu chéo kép (sự phá vỡ, sự can thiệp, sự vô hiệu hóa).
Bên cạnh mỗi điểm là một con số, tôi không hiểu ý nghĩa của chúng.
Nhưng tôi biết: chúng mang nghĩa gì đó rất quan trọng với hắn.
Hoặc… với một cái hội nào đó.
Cái tên "Hội" chợt hiện lên trong đầu tôi, như một tiếng vọng từ đâu đó rất xa xăm, rất mơ hồ, một cái tên mà tôi đã từng nghe thấy trong những cơn mê sảng.
Phần giữa cuốn sổ khiến tôi lạnh gáy, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể những con số và cái tên đang đông cứng máu trong huyết quản.
Một danh sách tên.
Hàng trăm cái tên, mỗi cái tên đi kèm với năm sinh, và một ghi chú nhỏ bên cạnh mỗi người.
Đó là những con người, những số phận bị theo dõi, bị phân loại.
“X.T. | 2006 | mức phản ứng 2 | từng mơ thấy lửa”
“P.H. | 2004 | thích hợp mô phỏng | chưa đánh thức”
Tôi lướt mắt qua danh sách, tìm kiếm một cái tên mà tôi không muốn tìm thấy, nhưng lại biết chắc nó phải ở đó, như một lời nguyền định mệnh...
Và rồi...
Tên tôi… cũng có mặt.
Bị khoanh đỏ một cách nổi bật, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Ghi chú bên cạnh rõ ràng đến từng nét chữ, như một bản án: “HA.
đã mở mắt – cần theo dõi thêm – tiềm năng ẩn.”
Tôi sững sờ.
Tất cả những gì tôi đã trải qua, mọi nỗi sợ hãi, mọi sự thao túng, không phải là ngẫu nhiên.
Tôi không chỉ là nạn nhân.
Tôi đã bị chọn, bị thử thách, bị đánh giá.
Tôi là một phần của cái gì đó lớn hơn, một dự án, một kế hoạch mà tôi không hề hay biết.
Tôi là một phần của "Hội", hay là mục tiêu của nó?
Trang cuối là dòng chữ viết nguệch ngoạc, nét mực nhòe như bị run tay, như một lời trăn trối cuối cùng, nhưng vẫn rõ ràng từng chữ, khắc sâu vào tâm trí tôi:
“Tôi không phải duy nhất.
Và tôi chưa xong với cô.
Nếu không là tôi… sẽ là kẻ khác.
Chúng tôi kết nối.
Chúng tôi nhớ.
Và chúng tôi sẽ quay lại.”
Tôi buông cuốn sổ xuống, bàn tay run rẩy như không còn máu, toàn thân lạnh ngắt.
Cảm giác vô định, bất lực, nhưng giờ đây trộn lẫn với một sự tò mò đến ghê người, một sự thôi thúc phải hiểu, phải tìm kiếm sự thật.
Không có máu thật.
Không có tiếng hét.
Không có những ảo giác chói mắt hay tiếng thì thầm bên tai.
Nhưng nỗi sợ lần này đến từ sự lặng thinh tuyệt đối, từ sự nhận thức rằng mối đe dọa không nằm ở một cá nhân, mà ở một hệ thống vô hình, một ý niệm, một mạng lưới.
Tôi kiểm tra kỹ bưu kiện một lần nữa, từng ngóc ngách, từng nếp gấp.
Không dấu vết gì.
Không dấu bưu điện, không mã vạch, không một chi tiết nào có thể truy nguồn.
Không camera nào ở khu tôi sống ghi lại được cảnh người giao hàng.
Nó xuất hiện, như thể ai đó biết rõ tôi sẽ ở nhà, đúng ngày đó, đúng giờ đó, và đặt nó ở đó một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ bằng chứng vật lý nào.
Một sự kiểm soát gần như toàn năng, phi vật chất, xuyên không gian và thời gian.
Tôi không biết hắn, Ẩn Danh 02, còn sống hay đã chết.
Xác chết trôi dạt đó có phải hắn không?
Hay hắn đã thoát ly và gửi cuốn sổ này?
Tôi không biết ai đã gửi cuốn sổ có thể là hắn từ một nơi nào đó, cũng có thể là một kẻ kế nhiệm trong cái "Hội" mà hắn đã nhắc đến, hoặc một ai đó muốn tiết lộ sự thật.
Chỉ có một điều tôi chắc chắn:
Cánh cửa tôi từng nghĩ đã đóng lại sau đêm kinh hoàng đó… giờ chỉ khép hờ.
Và có lẽ, tôi là người giữ tay nắm.
Tôi đã bị kéo vào vòng xoáy này, và tôi không thể thoát ra.
Tôi biết mình không thể trốn tránh nữa.
Tôi phải tìm hiểu.
Phải tìm hiểu cái "Hội" đó là gì, cái "Dự án Mặt nạ trắng" mà tôi đã mơ hồ cảm nhận qua những giấc mơ và những bản tin rời rạc là gì, và tại sao tôi lại là một phần trong đó.
Cuộc đời tôi giờ đây là một cuộc truy tìm, một hành trình giải mã chính mình và nỗi sợ hãi vô hình này.