Cập nhật mới

Khác Âm Vết

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399355459-256-k267954.jpg

Âm Vết
Tác giả: lumiere_liam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-

Thể loại: trinh thám, kinh dị, tình trai, BE/OE

- Cảnh báo: tam qua bệnh hoạn, thần kinh, có nhiều tình tiết không phù hợp với tệp đọc giả nhỏ tuổi.

Vụ án từ 8 năm trước lần nữa được tái hiện hàng loạt.

Tàn khốc, máu lạnh, ghê tởm và rợn người là những từ ngữ có thể diễn tả hiện trường vụ án.

Tại đó, có hai kẻ điên gặp nhau.

Họ hận nhau, ghét nhau nhưng lại ám ảnh hình bóng của đối phương tới cùng cực.

Lời giải là gì?

Sự thật liệu có như chúng ta nghĩ?

Hai người họ liệu có thực sự như vẻ bề ngoài?

Không ai chắc chắn cả.

• Âm Vết - Một thi thể không tiếng động.

Một lời khai không vết xước. •



toipham​
 
Âm Vết
Chương 1. Giấc mơ - những xác chết rơi vào quên lãng.


Lạnh, lạnh đến rợn người.

Cái lạnh buốt từ sống lưng len vào từ chân tóc, trườn dọc theo gáy rồi bám dính lấy từng thớ thịt.

Mùi ẩm mốc và máu tanh lờn lợn quyện trong không khí đặc quánh.

Trương Vũ Quân đứng giữa căn phòng kín không có cửa sổ, tường loang lổ những vệt đen như dấu tích của một vụ hỏa hoạn nào đó để lại.

Nhưng thứ khiến cậu không thể rời mắt lại chính là bảy thi thể người đang nằm trên sàn.

Bảy cái xác được xếp thành hình vòng tròn, như một nghi lễ hiến tế dị giáo.

Da họ trắng bệch như giấy vụn, lồng ngực lõm xuống, máu khô đóng thành vệt trên phần bụng bị mổ phanh.

Không ai còn mắt - hốc mắt rỗng tuyếch và đen sì như lỗ hổng dẫn vào địa ngục.

Một nhà hoa được nhét trong miệng từng người – hoa trắng, giống hoa nhài, nhưng nở rộ màu màu đỏ tươi như ai đó đã ngâm nó trong máu người rồi mới an bài vào xác chết.

Chính giữa vòng tròn, có một dòng chữ nguệch ngoạc, loang lổ được viết bằng máu:

"Tôi trả lại sự trong sạch cho đám cặn bã."

Trái tim trong lồng ngực Vũ Quân đập như thể muốn vỡ toang.

Cậu lùi lại, dẫm trúng một nhành hoa rụng, cảm giác mềm oặt dưới đế giày như đang chạm vào một cơ quan nội tạng còn ấm nóng.

Một thi thể bất ngờ quay đầu, đôi hốc mắt đen ngòm hướng thẳng về phía cậu.

Miệng nó cong lên, nở thành một nụ cười quỷ dị.

"Quân à..."

- Giọng nói khe khẽ như gió rít, vang vọng bên tai.

- "Cậu cũng bẩn lắm đấy..."

Quân kinh hoàng hét lên.

Cậu bật dậy khỏi giường như lò xo, lưng áo đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập như vừa chạy trốn một quãng dài.

Chiếc quạt trần vẫn quay đều, rèm cửa đung đưa nhẹ theo gió, đèn đã tắt tự đêm qua, còn điện thoại đang phát bản nhạc không lời lặp đi lặp lại.

Chỉ là mơ.

Tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Nhưng tim cậu không chịu nghe lời, vẫn đập hỗn loạn như sắp bật ra ngoài.

Cơn mơ ấy… quen thuộc một cách khó hiểu.

Đã ba đêm liên tiếp rồi.

Mỗi lần, chi tiết lại càng rõ ràng hơn – càng chân thực hơn – như có ai đó đang cố gắng ép buộc cậu tìm đến một ký ức đã ngủ quên rất lâu phải lần nữa tỉnh dậy.

Trương Vũ Quân kéo tấm chăn đang ướt đẫm mồ hôi khỏi người.

Trong phòng trọ nhỏ bé, ánh đèn vàng từ hành lang rọi qua khe cửa, hắt xuống sàn nhà thứ ánh sáng mờ ảo.

Chính tại nơi này – hơn bảy năm về trước, vụ án "Thanh tẩy trắng" đã khiến cả thành phố rúng động.

Bảy nạn nhân, đều là người trẻ, có dính dáng đến các đường dây mại dâm, lạm dụng tình dục hoặc bạo hành đồng loại.

Báo chí khi ấy gọi họ là "nạn nhân", nhưng công chúng lại chia thành hai phe.

Có kẻ thương cảm cho số phận chúng.

Có người nguyền rủa chúng chết đi là đáng.

Còn hung thủ thì biến mất như bốc hơi khỏi thế giới, chỉ để lại bảy thi thể và một lời nhắn bằng máu đầy ngạo nghễ: "Tôi trả lại sự trong sạch cho đám cặn bã"

Không một dấu vân tay, không ADN, không camera, không nhân chứng, vật chứng.

Tất cả là bức tường trắng trống trơn, chẳng có lối thoát.

Cảnh sát thất bại toàn tập.

Hồ sơ được xếp vào mục “đặc biệt”.

Vụ việc dần rơi vào quên lãng, lời đàm tiếu từ người dân cũng dần biến mấy.

Nhưng với quân Quân thì không.

Chính xâc hơn là cậu không thể quên.

Bởi chính hắn là người đầu tiên phát hiện ra hiện trường năm ấy

Và một trong bảy cái xác... là người từng nằm cạnh hắn cười đùa vài tối hôm trước.

Soạt – Tiếng chuột chạy trên trần nhà.

Vũ Quân giật mình, mắt vô thức nhìn xoáy vào mảng tối phía góc phòng.

Không có gì cả, đơn thuần là tiếng gió thôi.

Hay là... cậu đang chuẩn bị nhớ ra một mảnh kí ức mà bản thân từng cố gắng quên đi?

Mắt nhắm nghiền, xoay đi xoay lại - cậu ta cố tìn cách để trở về giấc ngủ, nhưng trong đầu chỉ toàn hình bóng của hoa, máu và cái nhìn sâu hoắm của xác chết ấy...

__________
 
Âm Vết
Chương 2. Vết Máu Mới.


Cà phê nguội ngắt trong ly giấy, bọt sữa lắng xuống thành một vòng trắng đục.

Quán cafe nhỏ nằm lọt thỏm trong con hẻm yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím của Vũ Quân xen kẽ với tiếng nhạc jazz nhẹ như gió thoảng.

Cậu cố gắng tập trung vào bài báo dang dở, nhưng từng câu chữ trên màn hình đều bị cắt nát bởi những mảnh ký ức từ giấc mơ đêm qua.

Hoa nhài đỏ... mùi máu... nụ cười của cái xác ấy... vẫn quanh quẩn nơi tâm trí.

Quân cắn nhẹ môi dưới, tự nhủ với bản thân đó chỉ là một chuỗi ác mộng do áp lực công việc và ký ức cũ dồn nén lại.

Nhưng màn hình điện thoại bất ngờ sáng lên với một thông báo tin tức mới, tiêu đề như móc câu lạnh lẽo chặn ngang mọi suy nghĩ:

"Phát hiện 3 thi thể trong kho hoang, hiện trường có dấu hiệu trùng khớp vụ án 'Thanh tẩy trắng' vào 7 năm trước."

Ngón tay Trương Vũ Quân siết chặt ly giấy.

Vụ án cũ vốn đã ngủ yên gần bảy năm, nay một cảnh tượng tương tự lại xuất hiện...

Chỉ khác ở chỗ, lần này số nạn nhân ít hơn, và theo bức ảnh mờ từ hiện trường, những nhành hoa trắng được đặt vào miệng họ vẫn nguyên màu, không bị nhuộm đỏ.

Một cảm giác bất an bò dọc sống lưng Quân, như thể có ai đó đang thò tay kéo cậu ngược về một hố sâu ký ức - nơi sự thật bị chôn vùi.

Nhà kho hoang nằm sát khu công nghiệp bỏ phế, mái tôn thủng lỗ chỗ, gió lùa qua khe phát ra tiếng rít lạnh buốt.

Cảnh sát dựng dây phong tỏa hiện trường, ánh đèn nhấp nháy xen lẫn tiếng máy ảnh chớp liên tục.

Vũ Quân đương nhiên không hề có bất cứ lý do chính đáng nào để có mặt ở đây, nhưng tin tức rò rỉ và bản tính tò mò đã dẫn lối.

Cậu định tìm góc khuất nào đó núp vào để quan sát thì một bóng người cao ráo bước ra từ phía trong, chận ngay trước mặt.

Bờ vai rộng, dáng đi thẳng, bộ sơ mi đen phẳng phiu không một nếp nhăn.

Mái tóc đen gọn gàng, gương mặt góc cạnh lạnh như thể được tạc từ đá cẩm thạch.

Đôi mắt sâu hun hút, nhìn cậu như muốn xuyên qua cả lớp da thịt để tìm điều gì đó bị giấu kĩ.

"Anh là ai?"

Giọng người đó trầm thấp, đều đều, không mang một chút cảm xúc.

Tiếng nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào lưng.

Trương Vụ Quân khựng lại, muốn hít một hơi thật sâu nhưng phổi lại như bị chặn lại.

Từng thớ cơ trên cơ thể đều siết chặt lại, run rẩy trong vô thức

Đôi mắt người kia sâu thẳm, khoá chặt trên người cậu.

Vũ Quân mím chặt môi, cố nuốt xuống cơn hoảng loạn, kéo khoé môi thành một nụ cười nhạt, nụ cười ấy - chính cậu ta còn thấy nó giả tạo.

"T- tôi chỉ đi ngang qua thôi..."

Giọng cậu khản đặc, vẻ lém lỉnh thường ngày chẳng còn đâu nữa.

Minh Khánh tiến lên một bước,ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh lia qua cậu, lướt xuống đôi tay đã bị siết chặt đến trắng bệch cả đốt.

"Đi ngang?

Mà vào được cả nơi bị phong tỏa?"

Giọng anh tầm đều, xa cách, không có hoài nghi, chỉ có sự khẳng định chắc chắn.

Vũ Quân hít nhẹ, bờ vai không kìm nổi mà run rẩy khi ánh đèn lia tới bả cái xác đang nằm trên nền đất.

Hình ánh đó như vết sẹo cũ rách toạc, mùi máu tanh sộc thẳng lên mũi, cổ họng gần như nghẹn ứ.

Cậu tránh ánh mắt của người đối diện, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà hệt muốn trốn chạy.

Nhưng nụ cười nhợt nhạt kia vẫn vương trên môi, mong manh và nguy hiểm...

"Vậy...

Anh nghĩ tôi là gì?"

Trương Vũ Quân hỏi nhỏ, giọng điệu phá đôi phần thách thức, tựa như một mũi dao găm bọc vải nhung.

Minh Khánh không trả lời ngay.

Anh quét mắt đánh giá đối phương, thủ lại từng cử chỉ nhỏ nhặt thấy đổi trên khuôn mặt hay cơ thể đối phương.

Sự căng cứng ở quai hàm, đôi vài ép chặt vào nhau, hay còn ngươi giãn nở trong nỗi sợ bị bóc trần.

Cuối cùng, y cất tiếng: "Anh biết chuyện này?"

Một câu hỏi, à không, phải là một nhát búa giáng xuống đầu Vũ Quân mới đúng.

Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng, nụ cười trên môi trong thoáng chốc biến mất hoàn toàn.

Đôi mắt nâu vốn sáng nay lại tối mịt, như vực sâu sẵn sàng nuốt chẳng tất cả.

"Nếu...

Tôi biết thì sao?"

Âm lượng tùy nhỏ nhưng rõ ràng, cậu không hoàn toàn phủ nhận, nhưng cũng chẳng thừa nhận.

Khoảnh khắc ấy, không gian dường như đông cứng.

Một bên lạnh như băng với ánh mắt xuyên thấu, một bên gượng gạo trong nụ cười vỡ vụn, giấu đi sự run rẩy bằng thách thức mong manh.

Khánh vẫn giữ im lặng.

Ánh đèn pin tắt phụt, để bóng tối đặc quánh xung quanh bao trùm lấy tất thảy.

Tiếng con tim trong lồng ngực Vũ Quân vang liên hồi như trống trận.

Cậu hít thật sâu, nhưng hơi thở vẫn chìm dần trong nước.

Bên trong kho, mùi máu tanh ngái trộn lẫn mùi sắt gỉ.

Ba thi thể nằm cách nhau một khoảng đều đặn như được đo kĩ, hốc mắt rỗng tuếch, trên môi là nhành hoa trắng.

Không còn cảnh mổ phanh bụng, nhưng cái chết vẫn mang sự trần trụi khiến dạ dày co thắt.

Trên nền xi măng, dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng máu:

"Tôi đang trả món nợ còn lại."

Gió hất tung vài tờ giấy phong tỏa, cuốn qua chân Vũ Quân.

Cậu đi khựng lại, hình ảnh những nhành hoa trắng và dòng chữ máu cứ quẩn quanh, ám ảnh như một đoạn phim tua chậm.

_______________

Đây là chương hai của bộ truyện Âm Vết, và hai nhân vật chính của chúng ta cũng đã xuất hiện rồi.

Các tình yêu đoán thử xem ai là vợ còn ai là chồng trước khi Lumière tung profile của hai bé nhé:>
 
Back
Top Bottom