Cà phê nguội ngắt trong ly giấy, bọt sữa lắng xuống thành một vòng trắng đục.
Quán cafe nhỏ nằm lọt thỏm trong con hẻm yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím của Vũ Quân xen kẽ với tiếng nhạc jazz nhẹ như gió thoảng.
Cậu cố gắng tập trung vào bài báo dang dở, nhưng từng câu chữ trên màn hình đều bị cắt nát bởi những mảnh ký ức từ giấc mơ đêm qua.
Hoa nhài đỏ... mùi máu... nụ cười của cái xác ấy... vẫn quanh quẩn nơi tâm trí.
Quân cắn nhẹ môi dưới, tự nhủ với bản thân đó chỉ là một chuỗi ác mộng do áp lực công việc và ký ức cũ dồn nén lại.
Nhưng màn hình điện thoại bất ngờ sáng lên với một thông báo tin tức mới, tiêu đề như móc câu lạnh lẽo chặn ngang mọi suy nghĩ:
"Phát hiện 3 thi thể trong kho hoang, hiện trường có dấu hiệu trùng khớp vụ án 'Thanh tẩy trắng' vào 7 năm trước."
Ngón tay Trương Vũ Quân siết chặt ly giấy.
Vụ án cũ vốn đã ngủ yên gần bảy năm, nay một cảnh tượng tương tự lại xuất hiện...
Chỉ khác ở chỗ, lần này số nạn nhân ít hơn, và theo bức ảnh mờ từ hiện trường, những nhành hoa trắng được đặt vào miệng họ vẫn nguyên màu, không bị nhuộm đỏ.
Một cảm giác bất an bò dọc sống lưng Quân, như thể có ai đó đang thò tay kéo cậu ngược về một hố sâu ký ức - nơi sự thật bị chôn vùi.
Nhà kho hoang nằm sát khu công nghiệp bỏ phế, mái tôn thủng lỗ chỗ, gió lùa qua khe phát ra tiếng rít lạnh buốt.
Cảnh sát dựng dây phong tỏa hiện trường, ánh đèn nhấp nháy xen lẫn tiếng máy ảnh chớp liên tục.
Vũ Quân đương nhiên không hề có bất cứ lý do chính đáng nào để có mặt ở đây, nhưng tin tức rò rỉ và bản tính tò mò đã dẫn lối.
Cậu định tìm góc khuất nào đó núp vào để quan sát thì một bóng người cao ráo bước ra từ phía trong, chận ngay trước mặt.
Bờ vai rộng, dáng đi thẳng, bộ sơ mi đen phẳng phiu không một nếp nhăn.
Mái tóc đen gọn gàng, gương mặt góc cạnh lạnh như thể được tạc từ đá cẩm thạch.
Đôi mắt sâu hun hút, nhìn cậu như muốn xuyên qua cả lớp da thịt để tìm điều gì đó bị giấu kĩ.
"Anh là ai?"
Giọng người đó trầm thấp, đều đều, không mang một chút cảm xúc.
Tiếng nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào lưng.
Trương Vụ Quân khựng lại, muốn hít một hơi thật sâu nhưng phổi lại như bị chặn lại.
Từng thớ cơ trên cơ thể đều siết chặt lại, run rẩy trong vô thức
Đôi mắt người kia sâu thẳm, khoá chặt trên người cậu.
Vũ Quân mím chặt môi, cố nuốt xuống cơn hoảng loạn, kéo khoé môi thành một nụ cười nhạt, nụ cười ấy - chính cậu ta còn thấy nó giả tạo.
"T- tôi chỉ đi ngang qua thôi..."
Giọng cậu khản đặc, vẻ lém lỉnh thường ngày chẳng còn đâu nữa.
Minh Khánh tiến lên một bước,ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh lia qua cậu, lướt xuống đôi tay đã bị siết chặt đến trắng bệch cả đốt.
"Đi ngang?
Mà vào được cả nơi bị phong tỏa?"
Giọng anh tầm đều, xa cách, không có hoài nghi, chỉ có sự khẳng định chắc chắn.
Vũ Quân hít nhẹ, bờ vai không kìm nổi mà run rẩy khi ánh đèn lia tới bả cái xác đang nằm trên nền đất.
Hình ánh đó như vết sẹo cũ rách toạc, mùi máu tanh sộc thẳng lên mũi, cổ họng gần như nghẹn ứ.
Cậu tránh ánh mắt của người đối diện, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà hệt muốn trốn chạy.
Nhưng nụ cười nhợt nhạt kia vẫn vương trên môi, mong manh và nguy hiểm...
"Vậy...
Anh nghĩ tôi là gì?"
Trương Vũ Quân hỏi nhỏ, giọng điệu phá đôi phần thách thức, tựa như một mũi dao găm bọc vải nhung.
Minh Khánh không trả lời ngay.
Anh quét mắt đánh giá đối phương, thủ lại từng cử chỉ nhỏ nhặt thấy đổi trên khuôn mặt hay cơ thể đối phương.
Sự căng cứng ở quai hàm, đôi vài ép chặt vào nhau, hay còn ngươi giãn nở trong nỗi sợ bị bóc trần.
Cuối cùng, y cất tiếng: "Anh biết chuyện này?"
Một câu hỏi, à không, phải là một nhát búa giáng xuống đầu Vũ Quân mới đúng.
Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng, nụ cười trên môi trong thoáng chốc biến mất hoàn toàn.
Đôi mắt nâu vốn sáng nay lại tối mịt, như vực sâu sẵn sàng nuốt chẳng tất cả.
"Nếu...
Tôi biết thì sao?"
Âm lượng tùy nhỏ nhưng rõ ràng, cậu không hoàn toàn phủ nhận, nhưng cũng chẳng thừa nhận.
Khoảnh khắc ấy, không gian dường như đông cứng.
Một bên lạnh như băng với ánh mắt xuyên thấu, một bên gượng gạo trong nụ cười vỡ vụn, giấu đi sự run rẩy bằng thách thức mong manh.
Khánh vẫn giữ im lặng.
Ánh đèn pin tắt phụt, để bóng tối đặc quánh xung quanh bao trùm lấy tất thảy.
Tiếng con tim trong lồng ngực Vũ Quân vang liên hồi như trống trận.
Cậu hít thật sâu, nhưng hơi thở vẫn chìm dần trong nước.
Bên trong kho, mùi máu tanh ngái trộn lẫn mùi sắt gỉ.
Ba thi thể nằm cách nhau một khoảng đều đặn như được đo kĩ, hốc mắt rỗng tuếch, trên môi là nhành hoa trắng.
Không còn cảnh mổ phanh bụng, nhưng cái chết vẫn mang sự trần trụi khiến dạ dày co thắt.
Trên nền xi măng, dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng máu:
"Tôi đang trả món nợ còn lại."
Gió hất tung vài tờ giấy phong tỏa, cuốn qua chân Vũ Quân.
Cậu đi khựng lại, hình ảnh những nhành hoa trắng và dòng chữ máu cứ quẩn quanh, ám ảnh như một đoạn phim tua chậm.
_______________
Đây là chương hai của bộ truyện Âm Vết, và hai nhân vật chính của chúng ta cũng đã xuất hiện rồi.
Các tình yêu đoán thử xem ai là vợ còn ai là chồng trước khi Lumière tung profile của hai bé nhé:>