Trước mặt cô không phải ai xa lạ mà là người bạn thân Đặng Thu Linh của mình
Trên mặt cô không có chút vui mừng nào,chỉ có sự bất ngờ và hoang mang
"Sao cậu lại ở đây?"
"Tớ cũng không biết nữa, tớ cũng chỉ vừa mới ngủ mà đã ở đây rồi"
Còn khi 2 người còn đang hỏi han nhau thì có một giọng đàn ông lên tiếng
"Các người biết đây là đâu không?"
Người nói câu đó là một người đàn ông khá gầy cao chừng mét 7 ,giọng người đàn ông mang theo sự nghi hoặc
Hắn nói xong đáp lại hắn chỉ là sự tĩnh lặng, vốn dĩ họ ở đây đã không bình thường rồi
Một giấc mơ có thể chân thật đến mức này sao?
Nhưng những người ở đây cảm giác đây không chỉ đơn giản là một giấc mơ...
Chẳng ai biết đây là đâu ,sao mình lại xuất hiện ở nơi kì quái này ,họ chỉ biết mình đi ngủ và khi tinh lại thì ở đây
Trọng sự tĩnh lặng tuyệt đối đó , một tiếng "ting"phá vỡ sự im lặng đó, 7 người cùng lúc lấy điện thoại từ túi quần
Mở ra đọc tin nhắn,đọc xong cả 7 người đều có một biểu cảm là hoang mang
Trong tin nhắn ghi:
"Nhiệm vụ: Sống sót và tìm ra nguyên nhân cái chết của chủ nhân căn nhà
Gợi ý 1:chủ nhân căn nhà không chỉ có một
Gợi ý 2:manh mối có thể nằm ở bất cứ đâu trên trời hay dưới đất đều được"
Trần Tuyết Thư đọc xong tin nhắn, nhớ lại bài viết Đặng Thu Linh cho cô xem, sắc mặt cô ngày càng đen lại
"Chả nhé bài viết đó là thật?,nhưng mình lại xuất hiện ở chỗ toàn bùn đất mà không phải bên lề đường?"
Có vô số câu hỏi nhảy liên tục trong đầu cô làm cho bản thân ngày càng lo lắng
Nhưng giờ cô đã chắc chắn đây không phải là một giấc mơ
Có nhiều thứ trong bài viết khác quá nhiều với nhưng gì cô đang chứng kiến
Cô còn đang nghĩ thì có một người gầm lên giận dữ
"Đấy lại là một trương trình gì đó đúng không!
"
"Tao không tin đây là thật"
"Thật sự rất nhảm nhí "
Giọng người này nói rất to ,to đến mức làm cho tai cô bị ù đi ,nói xong anh ta liền xoay người đi về hướng sương mù
"Anh ta đi rồi à ,liệu có ổn không?"
"Chắc là không..."
Chẳng ai biết anh ta đi vào đó có bị sao không,cũng chẳng ai muốn thử vì chỉ nhìn vào màn sương đó thôi đã có cảm giác như có cả nghìn con mắt nhìn mình ,khiến họ có cảm giác mình chỉ cần đi vào là sẽ chết
"Mọi người nhìn kìa trước mặt hình như không có sương mù"
" Chúng ta đi theo hướng đó xem"
Đăng Thu Linh nói làm chuyển hướng sự chú ý của mọi người ,quả thật có một đoạn đường bằng đất không bị bao phủ bởi xương mù
Những người còn lại cùng nhau đi theo đoạn đường đất đó
"À mà mọi người tên gì vậy"
"Hình như chúng vẫn chưa làm quen nhau đúng không "
"Tôi nói trước nhé,tôi tên Đặng Thu Linh"
Nhờ Đặng Thu Linh khởi xướng, mọi người cũng lần lượt giới thiệu,4 người đàn ông lần lượt tên là Trần Cường, Tấn Phong,Huy Vũ,Chí Vỹ
2 cô gái còn lại tên, Trần Tuyết Thư,
Lí Giang
Đi được khoảng mười phút họ thấy ngôi nhà 3 tầng,có vẻ khá cũ nhiều nơi còn bán bụi và rêu
Cứ như trong 2-3 năm gần đây không có ai dọn dẹp nó
"Đây có vẻ là nơi mà nhiệm vụ giao cho chúng ta rồi"
" Chúng ta nhanh vào trong thôi"
Nghe Trần Tuyết Thư nói mọi người cùng nhau bước vào nhà
Nhưng kì lạ thay trong thâm tâm bọn họ lại có cảm giác phản kháng khi bước vào căn nhà này
Như có thứ gì đó đáng sợ đang đợi họ vào trong
Khi người cuối cùng bước vào,ngay lập tức con đường đất vừa nãy đã bị lớp xương mù nuốt chửng
Như có một thế lực nào đó đang giam cầm những người ở đây vậy
"Tôi thấy cũng khá khuya rồi,mọi người đi tìm phòng xem chỗ nào ngủ được không"
"Tôi với Thu Linh với Lý Giang lên tầng hai xem có phòng không"
"Mấy người đàn ông các cậu tìm xơ dưới tầng một xem sao"
Mọi người nghe cô phân công xong,tất cả đều gật đầu không có ý kiến
Lên tầng 2 đập vào mắt chúng tôi là một nơi tối tăm, chỉ có một cửa sổ ở hàng lang
"Chúng ta thật sự phải vào trong tìm phòng sao?"
Đặng Thu Linh nhìn cái hàng lang chật hẹp lại còn tối đen như mực này
Cô cảm thấy không thoải mái cho lắm
"Phải chứ, không tìm sao chúng ta có chỗ ngủ,bây giờ cũng muộn lắm rồi"
" Chắc ở đây phải có đèn chứ"
Mò mẫm một lúc trong bóng tối cô cuối cùng cũng tìm thấy cái công tắc
Lúc mở điện lên cô mơ hồ thấy một bóng người đàn ông cao lớn ở cuối hành lang
"Hắn là ai vậy, chủ nhà sao?"
Cô quyết định định không kể cho họ về hình dóng cuối hành lang để tránh làm họ sợ
Đèn được mở cô cũng nhìn rõ tình hình tầng 2 ,trong hành lang chỉ có 2 phòng, một phòng ở cuối, một ở đầu hành lang
"Trên này chỉ có 2 phòng, chúng ta chia nhau ra cho nhanh"
"Lý Giang cô qua phòng bên trái đi,tôi với Thu Linh qua phòng bên phải "
Tuyết Thư đi chậm rãi đến trước của phòng từ từ vặn tay nắm,chầm chậm mở ra
Trong phòng nhìn rất đơn sơ,chỉ có một cái đệm chiếm gần như bao trọn cả phòng, một cái quạt cây
Phòng này thiết kế chỉ để ngủ chứ không thể làm thêm bất kì một hoạt động gì khác
Được cái đệm cũng khá to chắc cũng đủ 3 người nằm
Sau khi tìm sơ qua một vòng căn phòng, cô với Thu Linh chẳng tìm được thứ gì hữu ích
Bèn qua chỗ Lý Giang xem có phụ được gì không
Đi qua chỗ Lý Giang,cô thấy phòng đó rất to khi so với phòng mà cô vừa kiểm tra
Khi thấy cô với Thu Linh vào Lý Giang liền dừng việc tìm kiếm lại, chạy quả chỗ cô nói
"Phòng này khá rộng, có cái 2 gường,nếu ép chắc đủ cả 7 người chúng ta"
"Tôi kiểm tra cũng xơ xơ rồi , tủ để đồ dùng này thì cũng không có gì đáng nói"
"Tủ quần áo thì tôi chưa tìm xong"
Lý Giang nói rất nhanh, giọng điệu có chút bất mãn, vì một mình cô phải lục lọi cả cái phòng to như này
"Cô vất vả rồi ,thôi xuống tầng một tụ họp với mấy người dưới đấy đi"
Cả 3 người cùng nhau xuống lầu tìm mấy người còn lại
______________________________________
Cho mình xin một sao nha
Nếu có gì góp ý hay ý tưởng j thì bình luận cho mình biết nha