Chương 3: phòng tắm
______________________________________
Sau khi xuống tới tầng 1 cô thấy 4 người đàn ông đang ngồi nói chuyện với nhau
"Mấy anh đang nói gì đấy ,kể tôi nghe xem nào"
Nghe thấy tiếng của Trần Tuyết Thư ,4 người quay đầu nhìn về hướng cô, người tên Tấn Phong nói:
"Mấy cô tìm xong rồi à"
"Xuống đây ngồi với chúng tôi"
Nghe vậy mấy cô gái tìm vài cái ghê ngồi xuống với những người còn lại
Vừa ngồi xuống Trần Tuyết Thư lên tiếng hỏi
"Mấy anh ở dưới tìm có thấy gì hay không?"
Tấn Phong trả lời:"Ở tầng một chúng tôi kiểm tra một chút là có 3 phòng ,1 bếp ,1 phòng khách,1 nhà vệ sinh ,mấy chỗ này nột thất khá đơn giản nên cũng không có nhiều chỗ để tìm"
"Mấy cô trên tầng tìm được phòng ngủ không?"
Nghe Tần Phong hỏi vậy Trần Tuyết Thư kể lại tình hình ở tầng 2 ,trừ chuyện thấy ai đó ở cuối hành lang
"Vậy chúng ta chia phòng như nào?"
"Thế cũng phải hỏi,chúng tôi 3 cô gái chung một phòng,4 người đàn ông các anh một phòng"
"Hay các anh định ngủ chúng với chúng tôi?"
"Không,không"
"Cô thấy mặt tôi giống người sẽ làm chuyện đó không?"
"Có!"
lí Giang nói câu có,mặt cô nhìn Tấn Phong đầy nghi ngờ
"Haiz,ý tôi là bọn tôi sẽ ngủ phòng nào"
"4 người đàn ông chúng tôi ngủ phòng to ,còn mấy cô ngủ phòng nhỏ,mấy cô thấy sao"
Cả 3 cô gái gật đầu im lặng không có ý kiến
Thấy không khí im lăng bắt đầu hơi ngượng,Chí Vỹ chủ động phá vỡ bầu không khí
"Mấy người ở ngoài làm công việc gì vậy?"
"Tôi chỉ ở nhà viết tiểu thuyết mạng"
Nghe vậy mọi người cũng lần lượt nói ở ngoài họ làm gì: Chí Vỹ (một người đàn ông khá gầy chừng m7)
Trần Cường (lễ tân khách sạn nhỏ ở Hà Nội ,hình dáng cao gầy)
Tấn Phong (giao hàng,khá béo)
Thu Linh (thất nghiệp,nhà giàu,thân hình thon ,cao m6)
Lí Giang (nhân viên tiệm bánh,thân hình nhỏ gọn hơn m5 một chút )
Huy Vũ (huấn luyện viên thể hình,thân hình cân đối,khá cao)
Khi Huy Vũ vừa nói dứt câu đột nhiên một tiếng đập mạnh vào tường
"Cái gì vậy?,có gì đấy đập vào tường à?"
Tuyết Thư giật mình khỏi cơn buồn ngủ, thắc mắc thứ đâm vào tường,khi mọi người đang nghi hoặc Huy Vũ lên tiếng:
"Hình như tiếng phát ra từ sân sau"
Nghe thấy vậy Tuyết Thư quay ra nhìn 4 người đàn ông hỏi
"Có sân sau à ,sao mấy anh không nói gì?"
"Chúng tôi quên chưa nói với mấy cô chuyện này , chúng ta ra xem ngoài kia là chuyện gì trước đi!"
Sau có theo sự dẫn đầu của Huy Vũ mọi người đi theo anh ra sau nhà
Vừa ra khỏi nhà và ra sân sau,ngay lập tức gần như tất cả mọi người đều chìm trong sự kinh hoàng tột độ...
Thứ ngay trước mặt họ là một thi thể nát bấy,be bét máu, tư chi vặn vẹo,nhìn sơ bộ không nhận ra đây là ai
Vừa nhìn thấy cái xác Lí Giang một cô gái tuy tính cách cọc cằn nhưng tâm lí khá yếu
Ngay lập tứ chân mềm nhũn ngã xuống đất một tiếng:
Bịch!
Giọng cô run rẩy mang theo sự sợ hãi tột độ, hỏi mọi người chuyện gì đang xảy ra
"Cái gì ..gì.. thế này?"
Tuy nói là tâm lí yếu, nhưng những người còn lại cũng chẳng khá khẩm hơn là bao
Không tái xanh mặt thì cũng hoảng loạn
Trong hoàn cảnh đó Tuyết Thư lại tỏ ra vẻ tình tĩnh khác thường,bản thân cô ở ngoài là một cảnh sát hình sự
Cô vẫn đôi khi tiếp xúc với thi thể nên cô không hoảng loạn như những người còn lại
Cô nhìn biểu cảm của những người còn lại,điểm chung là sợ hãi, những duy nhất ngoại lệ là Huy Vũ, sắc mặt anh ta chỉ hơi hoảng sợ một chút, không rõ rãng như mọi người
"Sao sắc mặt anh ta lại kì lạ vậy?,hắn có thật là một huấn luyện viên bình thường không?"
Sau đó Tuyết Thư bước đến chỗ cái xác khám sẽ kĩ hơn một chút
Cô nhận ra cái xác này chết còn thảm hơn cô nghĩ ,ở giữa cái xác có một lỗ thủng có vẻ như nội tạng đã bị moi sạch
Sau khi lấy tay lau qua vài chỗ dính máu bên ngoài ,cô nhận ra cái xác này là ai...
Trần Tuyết Thư quay đầu lại nhìn mọi người nói
"Cái xác này hình như là tên lúc đầu chạy vào rừng thì phải"
"Trên phần xương quai xanh của cái xác có một hình xăm hình con rồng giống với tên đã chạy vào rừng"
Đột nhiên Thu Linh hét lên vẻ mặt cô mang theo sự bất ngờ còn vương chút sợ hãi lúc đầu...
"Cái...cái xác biến mất rồi!"
Tuyết Thư lập tức quay đầu lại nhìn xuống đất thì chẳng thấy cái xác đâu đến cả một vết máu cũng không còn,kể cả viết máu trên tay cô:
Rõ ràng cái xác vừa mới ở đây mà?,mình mới chỉ quay đầu một tí thôi mà cái xác đã biến mất rồi
Cô quay lại hỏi mọi người với vẻ mặt nghi hoặc
"Có ai thấy chuyện gì vừa mới xảy ra không?"
Mọi người đồng loạt như máy móc lắc đầu không biết
"Haiz không thấy thì thôi vây"
Cô thở dài với vẻ mặt thật vọng vì chưa kịp tìm thấy gì trên cái xác mà nó đã biến mất
Sau đó có đứng dậy,nhân lúc còn một chút thời gian cô nhìn quanh cái sân sau thì cô thấy
Một căn phòng nhỏ chắc là để đồ làm vườn vì bên ngoài cô cũng thấy một khu vườn nhưng rau trên đấy đã héo úa
Sau khi nhìn quanh sân sau cô cùng mọi người đi vào lại bên trong
Đi vào trong ,quay lại chỗ mấy cái ghế lúc đầu họ ngồi
Nhưng cô cảm giác không khí ngột ngạt xung quanh, những người kia kẻ thì bàng hoàng kẻ thì lo lắng,nhưng điểm chung duy nhất là không ai nói bất thứ gì
Trong không khí ngột ngạt đấy Tuyết Thư cúi đầu hình chiếc đồng hồ đeo tay của mình sau đó ngẩng đầu nhìn mọi người
"12 giờ rồi đấy mọi người,chúng ta nên đi ngủ thôi"
"3 người phụ nữ chúng tôi ngủ phòng nhỏ nhé,mấy anh ở phòng to"
Sau khi Tuyết Thư chia phòng,bọn họ chỉ nhìn cô gật đầu nhẹ không nói lấy một câu
Sau đó tất cả mọi người đứng dậy chầm chầm đi lên lầu
Ngủ chắn không phải là một cách tốt để những người ở đây bình tĩnh lại sau khi trải qua sự việc kinh hoàng lúc nãy
Những họ có thể làm gì cơ chứ, khi cô xuống tầng thì đã thấy cửa chính đã bị đóng chặt có vẻ như đã bị khóa,bây giờ muốn chạy cũng chẳng được
Trong căn phòng nhỏ có 3 cô gái đang nằm sát vào nhau để ngủ ,chắc vì họ không muốn bị lăn ra khỏi cái đệm hoặc nằm sát vào nhau giúp họ có cảm giác an toàn hơn
Sau một lúc loay hoay cô mới có thể nằm yên mà không bị xê dịch, Tuyết Thư nhắm mắt lại cố gắng ngủ
Nửa tiếng sau cô mở trừng mắt,sau khi trải qua những chuyện vừa nãy cô thật sự không ngủ nổi:
Lúc mới lên tầng 2 ,mình có thấy một chiếc cầu thang dẫn lên tầng 3, chắc trên đấy sẽ có thứ có ích
Trong lúc Tuyết Thư đang suy tư thì...
Cạch..cạch...cạch..
Tiếng cửa gỗ được đây từ từ,nhưng do cửa tuổi đời khá lâu nên âm thanh tạo ra vẫn khá rõ
Mấy người phòng bên kia vẫn chưa ngủ à,chắc người đó chỉ đi vệ sinh thôi
Sau chuyện lúc tối nay thì chắc cũng chẳng có mấy người ngủ được,nên ra ngoài đi vệ sinh.Nghĩ vậy Trần Tuyết Thư cũng không bận tâm đến người ở ngoài kia nữa mà nhắm mắt cỗ ngủ tiếp
Ở bên ngoài Tấn Phong đang đứng ở hành lang,hắn ta đi róng rén tránh tạo ra tiếng động nhất có thể
Nhìn ra ngoài cửa sổ ngoài ở lành lang ,Tấn Phong không nhìn thấy mặt trăng giống như mọi ngày,chỉ có vài ngôi sao lạc đác trên trời
Nhìn trời được một lúc nhưng cơn buồn tiểu lại kéo anh ta về thực tại,là anh ta sắp không nhịn nổi nữa rồi
Chạy vội vào nhà vệ sinh để giải quyết nỗi buồn,xong việc Tấn Phong cảm giác không gì thoải mái hơn được xả van đúng lúc
Đứng trước bệ rửa tay Tấn Phong đang rửa mặt liếc nhìn gương chỉ thấy bản thân trong gương đang được phản chiếu
Tấn Phong không để ý mà cuối đầu rửa mặt tiếp...
Lúc Tấn Phong không để một bóng người mờ ảo xuất hiện từ trong gương
Đôi bàn tay hắn thò ra từ trong gương nắm chặt đầu của Tấn Phong nhấn chìm xuống bệ rửa tay
Trong lúc đầu bị nhấn xuống nước,hắn ta cố gắng hét lên nhưng chỉ có vài quả bong bóng nổi lên vào vỡ ra cùng với đầu của hắn
______________________________________
Đọc xong cho mình xin một sao nha
Có gì muốn góp ý xin hãy bình luận nhẹ nhàng