Cập nhật mới

Khác Âm Dương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
367955147-256-k285969.jpg

Âm Dương
Tác giả: linhlazaly
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Song sinh thường rất khác nhau, Linh và Ly cũng được coi là một cặp song sinh, hoàn toàn trái ngược nhau

"Cái quái gì vậy!?

Linh, cậu... cậu đánh nhau?"

"...

Không...

Không phải Linh...

Là...

Là Ly!"



tâmlý​
 
Âm Dương
Chương 1: Âm dương


Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ của căn phòng ngủ.

Trên chiếc giường rộng rãi có một thiếu nữ đang lười biếng nằm trên giường mái tóc dài qua vai rũ xuống khuôn mặt với ngũ quan hài hoà.

Bộ quần áo ngủ màu trắng cùng kiểu với cô gái nhỏ đang ngồi trên bàn học bên cạnh, khuôn mặt của họ rất giống nhau, bộ đồ họ mặc cũng giống nhau như từ một khuôn đúc ra, thật khó phân biệt

"Ly à, dậy đi, đến giờ đi học rồi" Thiếu nữ ngồi trên ghế, gấp lại quyển sách dày trên tay, nhẹ nhàng lay người đang cau có nằm trên giường

"Năm phút nữa"Ly nằm trên giường, kéo chăn lên, tuy vậy chỉ vài giây sau đã bật dậy kéo cô bạn bên cạnh lại gần mình

Linh bất ngờ nhìn người mới giây trước lười biếng không muốn dậy, giây sau đã tỉnh táo ngồi trên giường mà cau có nhìn cô

"Ốm yếu bệnh tật thì biết điều ngồi yên trong chăn đi, lớ ngớ lại bệnh ra đó" Ngũ quan vốn hài hoà êm dịu lại dần trở nên khác biệt, nhăn nhó, cọc cằn, trùm nguyên cái chăn lên người cô bạn đang hoang mang

Để Linh lên giường, ép cô ngồi yên trên đó với quyển sách và chăn mền, còn bản thân thì đi sửa soạn lại đồ đạc cho cả hai.

Đúng sáu giờ sáng, cả Ly và Linh đều đã xong xuôi mọi thứ, quần áo và sách vở đều là Ly chuẩn bị, còn Linh chỉ việc dùng nước ấm để vệ sinh cá nhân và thay quần áo

Bước xuống nhà, cả bố mẹ và em trai đều đã có mặt đông đủ, đồ ăn sáng đã được bố chuẩn bị xong.

Bánh mì pate tự làm tại nhà, nói là bánh mì pate nhưng bên trong chủ yếu là trứng và thịt

"Hai đứa đây rồi, mau chóng ăn rồi đi học đi, hôm nay là khai giảng sẽ đông đúc và bận rộn đây, nhớ đi sớm kẻo trễ"

Ba chị em mỗi người một cái, vì hôm nay là khai giảng nên cả nhà đều rất vội vàng, tiết trời se lạnh của mùa thu khiến Linh rất nhanh liền hắt hơi, mũi đỏ lên.

Ly bên cạnh thấy vậy thì quấn thêm cho cô một cái khăn, mặt mày vẫn cau có

"Đã nói mà không nghe, yếu mà còn thích ra gió" Ly nhăn nhó, âm điệu như đang tức giận, nhưng tay lại quàng khăn cho Linh.

Cơ thể của Ly khác biệt với Linh gần như hoàn toàn, trừ khuôn mặt có phần giống nhau ra thì còn lại đều khác biệt.

Ly rất khoẻ mạnh, cơ thể săn chắc, rất hiếm nếu không phải nói là không bị bệnh lần nào, trái ngược với Linh, sức đề kháng kém, dễ bị bệnh

Bố mẹ vội vàng sửa soạn, chở em trai đi học sau đó đi làm, rất nhanh chỉ còn Linh và Ly, Ly nhanh chóng kéo Linh lên xe, tự lái xe đưa cả hai đến trường cấp ba

Linh ngồi đằng sau, ngón tay xoa xoa cái mũi của mình, lặng lẽ không nói một lời còn có dấu hiệu của buồn ngủ, thật mệt

"Định mệnh!

Linh!

Ngủ gật thật đấy à!?"

Ly lái xe, cảm thấy lưng mình như có ai đang dựa vào liền biết nhỏ Linh đang ngủ gật, cô giật mình nghiến răng nghiến lợi nói

Con nhỏ này, sáng dậy sớm cho cố vào giờ lại ngủ gật ngay trên xe thế à!?

Linh mí mắt nặng trĩu, lim dim nằm dựa trên lưng Ly, thấy vậy Ly đành một tay giữ người đằng sau, một tay lái xe, cũng may tay lái cô chắc, nhỏ trên lưng cũng ngoan ngoãn không lắc lư nên tạm an toàn đến trường

"Một là xuống xe, hai là chị đây ném mi xuống" Ly hằn học vỗ nhẹ tay trên eo mình, đá chân chống xe, Linh nghe thấy cũng mơ màng mở mắt, tay dụi dụi mắt, ậm ừ gật đầu

Ly thở dài xuống xe rồi ôm người trên xe xuống, lấy cặp lưng Linh, cầm hai cặp, bật cười khe khẽ nhìn người đang mơ mơ màng màng"Đi thôi cô nương"

Linh cũng không mấy để ý, mặc kệ Ly kéo mình đi đâu thì đi.

Cả hai cùng ngồi một trước một sau trên dãy ghế chào cờ của lớp, Ly ngồi đằng trước còn Linh ngồi đằng sau, cùng học lớp chọn của trường

"Nghe nói thủ khoa đầu vào là ở lớp mình"

"Là bạn học ngồi đằng trước sao?"

"Chắc vậy đó, cô giáo đã sắp xếp mà"

Thầy hiệu trưởng đứng trên sân khấu nói rất nhiều cũng rất hay, học sinh bên dưới cũng rất nhiệt tình tranh lời của thầy, còn Linh- yên lặng ngủ trốn sau lưng Ly

"Bây giờ, chào mừng thủ khoa đầu vào của trường chúng ta, em Trần Cẩm Linh"

Bên dưới sân trường đã sớm đoán được nhưng vẫn vui vẻ tò mò muốn biết khuôn mặt của thủ khoa đầu vào năm nay

Chính chủ sớm đã ngủ mất

"Tỉnh" Ly khẽ gọi, tiếng ồn doạ tỉnh cô nàng đang mơ ngủ kia, cả người như tấm chăn bông, áo khoác cùng khăn che gần kín cả cơ thể nhỏ

Linh gật gù đứng dậy lên nhận phần thưởng, lúc bước lên bục giống như trở thành một người khác, không còn dáng vẻ mơ ngủ khi nãy, áo khoác cũng cởi bớt ra, cười đến ngọt ngào, mái tóc đen dài qua vai cột lên trông thật ngoan ngoãn...

Một bộ dáng hoàn hảo

Nhưng lúc đi xuống lại mệt mỏi, nấp sau lưng cô bạn mà ngủ tiếp

Ly hắc tuyến, nhẹ đỡ lấy người đằng sau.

Tầm mười giờ, mọi việc đã xong, tất cả học sinh vào nhận lớp, cả hai đều học khối D, 10A4 do cô Hoàng Thị Dung chủ nhiệm

"Chà, như mọi lần nhỉ?"

Cô Dung cười khẽ nhìn xuống lớp, đặc trưng của khối D là nhiều bạn nữ ít bạn nam, vừa hay năm nay chỉ có 9 nam trong lớp có 26 nữ

"Vậy giờ cô sẽ xếp chỗ ngồi nhé" Không nhiều lời, cô Dung nhanh chóng xếp chỗ ngồi, cô nhìn nhìn danh sách học sinh của mình

"Lớp ta có cặp song sinh à?

Trần Cẩm Linh và Trần Phương Ly?"

Cô nhìn thấy cơ thể nhỏ nhỏ của Linh liền thở dài, còn tưởng là đã lớn nhưng nhìn thế này chắc để ngồi bàn đầu thôi

"Vậy Cẩm Linh ngồi cùng bạn Phương Ly nhé" Cô Dung khoé miệng hơi cứng lại nhìn hai khuôn mặt y đúc nhau, chỉ là một người thì cau có, người còn lại thì còn đang trong trạng thái như muốn chìm vào mộng đẹp

Biết cách phân biệt hai đứa này rồi

Giờ mà tách ra là có chuyện liền, cô giáo chỉ cười ngay lập tức cho hai đứa song sinh kia lên bàn đầu, doạ tỉnh nàng thủ khoa đang gật gù chuẩn bị ngủ đủ giấc

"Được rồi, vậy bây giờ cô liền nói thẳng rõ ràng với các em.

Cô biết phái nữ thường dễ sinh chuyện, nên tại đây cô nói rõ.

Không cần biết các em có vấn đề khúc mắc gì với nhau, bước vào cổng trường thì là một khối vuông không được phép có kẻ hở hay vết nứt, ra khỏi trường các em làm gì, có vấn đề gì tự giải quyết, cô không quan tâm, nhưng chỉ cần bước vào trường thì không được phép chia bè kết phá sinh sự với nhau, không được phép nhìn lớp khác áp vào lớp mình, nếu để cô biết là ai thì người đó liền chuyển lớp.

Dù sao cũng là lớp chọn càng ít người thì càng tốt, cả lớp đã rõ rồi chứ?"

Cô Dung vừa cười vừa nói, nhưng nói từng câu từng chữ đều rõ ràng, rất có lực, ánh mắt nghiêm túc nhìn cả lớp một lượt

"Nếu đã rõ rồi thì chào mừng các em đến với lớp 10A4, cô là Hoàng Thị Dung người sẽ đi cùng các em trong ba năm học này" Nói rồi, cô phát cho mỗi người một tờ giấy, là giấy điền thông tin và nguyện vọng muốn chức vụ gì trong lớp

Nhìn tờ giấy trên tay, Linh quen tay đưa sang cho Ly ngồi bên cạnh

"Lớp trưởng có lẽ sẽ là Thùy Trang" Linh ngáp một cái, Thuỳ Trang là bạn học từ khi học cấp một đến giờ vẫn học cùng lớp với Linh và Ly, cô bạn này từ khi gặp đã là lớp trưởng của lớp cả ba cùng học, vừa giỏi vừa giàu lại vừa xinh, cũng rất tự tin, thoải mái...

Nếu không phải nói cậu ấy gần như là hoà tan

"Còn lớp phó học tập sẽ là em nhỉ?"

Ly bật cười nhìn khuôn mặt kia

Linh còn chưa mở miệng trả lời đã nghe thấy giọng nói của các bạn cùng lớp hướng đến mình

"Hi~" Bạn học cùng lớp đi đến bắt chuyện với cả hai.

Khối D thường sẽ hội tụ những 'nhà ngoại giao tương lai', các bạn học rất thoải mái và hoà đồng, Linh cũng không khác là bao, nhanh chóng thay đổi nét mặt, cười ngọt ngào trò chuyện với mọi người xung quanh, Ly thì yên lặng, cô không thể nở nụ cười cho dù không thật sự vui như Linh, cũng không thể làm hài lòng tất cả mọi người như người cùng sinh ra với mình, đây có lẽ cũng là điểm khác biệt giữa hai người

Linh rất biết cách ăn nói giống như những bạn cùng lớp, thành tích tốt lại hoà đồng, nói chuyện với nhau rất vui, chỉ tiếc là sức khỏe cô kém, không tham gia hoạt động thể thao cùng các bạn được

Mọi thứ như đi vào quỹ đạo, Linh và Ly cùng các bạn trong lớp làm theo những gì cô chủ nhiệm nói, hoà nhập với các bạn

Giữa hai người giống như thần giao cách cảm, Linh giúp Ly trong các môn văn hoá, còn Ly thì hỗ trợ Linh trong thể thao và các việc khác nếu Linh không làm được

Cho đến một ngày...

Cả hai không giấu được nữa

"Phương Ly, lên bảng làm câu 2.2a" Thầy giáo dạy toán gọi, nghe vậy Ly giật mình xong cũng bình tĩnh lên bảng

Linh, tỉnh tỉnh Ly vừa đi lên bảng vừa gọi Linh đang gật dù ở bên dưới

Đầu cô bạn gật một cái rồi tỉnh, mắt nhắm mắt mở đọc đề 3x+2y > 300?

Vẽ đường thẳng d: 3x + 2y – 300 = 0 trên mặt phẳng tọa độ.Lấy gốc tọa độ O(0; 0) và tính 3.0 + 2.0 = 0 < 300.Do đó miền nghiệm của bất phương trình là nửa mặt phẳng có bờ là đường thẳng d không chứa gốc tọa độ và cả đường thẳng d.

Linh từ tốn từng chút một đọc đủ để Ly ghi kịp, phối hợp hết sức ăn ý

"Bài của Ly làm đúng rồi, các em ghi lại vào vở đi nhé" Thầy Minh dạy toán hài lòng nói, còn Ly thì ngồi bên dưới ém lại tiếng cười

Tiết thứ ba là tiết thể dục, Linh bị chỉ điểm lên đánh bóng chuyền

Linh"..."

Bẽn lẽn lùi lại một bước nhỏ để Ly lên thế chỗ

Ly không nói gì, vừa đi vừa chỉnh lại mái tóc, tay bắt lấy quả bóng chuyền từ thầy giáo dạy thể dục.

Cô vào tư thế chuẩn bị, tung bóng lên và nhẹ nhàng đánh bóng, nhìn thì rất nhẹ nhàng nhưng lực lại mạnh và dễ dàng bay qua lưới đáp xuống sân bên

Linh vui vẻ qua màn

Linh và Ly thì vui đấy.

Nhưng giáo viên lại đau đầu, không phải ai cũng phân biệt được hai khứa này, họ rất rất giống nhau đặc biệt là khi diễn trò thế chỗ nhau từ giọng nói đến cử chỉ bề ngoài đều không có điểm nào khác biệt

Quá khốn nạn

Cứ thế trôi qua hai tháng, Linh trong hai tháng lạnh thấu xương này ốm không ít lần, may là vở bài tập trên tay Ly đã được làm đầy đủ, vở ghi cũng được ghi chép không thiếu bài nào,đến tiết thể dục cô cũng thay Linh lên tính sỉ số lớp

"Ly, con về rồi, vào trông con bé Linh coi nó làm sao kìa?"

Mẹ hốt hoảng chạy ra kéo Ly vào trong phòng nhưng căn phòng trống không

"Mẹ bình tĩnh, để con" Ly trấn an mẹ xong liền nhìn quanh phòng một lần trước khi bước đến vị trí tủ quần áo

Chiếc tủ gỗ to đựng quần áo của cả hai người thừa đủ để một cô gái nhỏ con hay đau ốm trốn trong đó.

Ly thở dài cầm lấy tay cầm của cánh tủ mà kéo ra.

Nhìn vào bên trong đúng thật là Linh trong đó, mái tóc đen dài qua vai rũ xuống che đi khuôn mặt xanh xao có phần hơi phiếm hồng do phát sốt, đôi con ngươi màu nâu sẫm tĩnh lặng, có bọng mắt khiến khuôn mặt trở nên thiếu sức sống nhìn lên Ly

Ly cũng không nói gì chỉ nhẹ nhàng cúi xuống không tốn nhiều sức lực, dễ dàng bế cô nàng kia lên.

Vừa chạm vào, Ly liền cảm nhận được cảm giác kì lạ có phần quen thuộc, không khí xung quanh trở nên âm u bất thường, sương đen mờ ảo tản ra nhanh chóng bay ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống người trong tay mình, cả người Linh như không còn sức, mệt mỏi rã rời nằm xuống giường, cuộn tròn trong chăn, cũng từ lúc buông cô nàng ra thì Ly lại không cảm thấy được như vừa rồi"Ly, tôi khát"

Ly xoay người đi lấy nước từ phích nước nóng để ở một góc phòng, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh liền thấy cô nàng kia đang nhìn ra cửa sổ cho dù cả người đã trốn trong chăn.

Thấy vậy Ly nhanh chóng cầm cốc nước đã để ở nhiệt độ thích hợp đi đến "Đừng sợ, có chuyện gì từ từ nói với tôi"

Đỡ Linh ngồi dậy, Ly chỉnh lại gối sau lưng người đang mệt lả kia "Mấy hôm đi học qua nghĩa trang nên bị vậy chăng?"

Linh hắt xì một cái, mũi phiếm hồng sụt sịt, giọng khàn cả đi"Cũng không hẳn là bị ám"

Như nhớ lại năm đó khi còn nhỏ, Linh khi đó cũng thường xuyên bị bệnh, đỉnh điểm là trận sốt cao năm cô chín tuổi tưởng như hưởng dương tới nơi.

Khi nghe kể lại, lúc đó cả người cô nóng bừng lên, co giật, mũi và họng tắc nghẽn lại, mí mắt nặng trĩu lâm vào hôn mê.

Ly bên cạnh cũng cảm nhận được đôi chút nhưng không nặng như Linh, gần như là không cảm nhận được gì, cô chỉ hoảng sợ nhìn Linh mặt mày nhăn nhó đau nhức cả người

Chịu trận ba ngày liên tiếp mới tạm thời gọi là đỡ hơn.

Tưởng như đã khoẻ lại nhưng sau đó lại không biết vì lí do gì khi về đến nhà thì Linh lại chịu một trận ốm nặng lần nữa.

Nhớ lại chính là chuỗi ngày kinh hoàng

Nhưng cũng từ đó cô có được một năng lực kì lạ thường được gọi là mắt âm dương.

Cũng vì như thế nên cô mới phải chịu trận ốm nặng thứ hai kia

"Lời nguyền thì có" Khi phát hiện ra mình có thể nhìn thấy những linh hồn và kể cho Ly nghe, Linh đã nói như vậy.

Lúc đầu Ly cũng không nghĩ rằng năng lực này là 'lời nguyền' kinh khủng như Linh nói, nhưng mỗi lần chạm vào Linh, Ly cũng có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được âm khí xung quanh mình, lúc đó Ly cũng không khỏi hiểu đôi phần vì sao Linh lại có vẻ bài xích năng lực này

Ai lại thích tận mắt nhìn thấy những linh hồn mang hình dạng cơ thể không lành lặn như lúc họ lìa trần chứ?

Dù sao những linh hồn chưa siêu thoát, không phải là vì thú hận, cũng là vì chấp niệm chưa buông

Chỉ là Ly có cảm giác, nếu để Linh một mình, đảm bảo các vong hồn sẽ bay đến doạ cô nàng sợ chết khiếp, nhưng khi cả hai ở cạnh nhau thì chuyện đó sẽ không xảy ra.

Đó cũng là lí do mỗi khi Ly không có nhà, Linh liền trốn trong tủ dù rằng bản thân đang ốm sốt, ra ngoài thì liền dính lấy Ly

"Năm đó sư trụ trì bảo chúng ta một âm một dương, tôi còn có chút không tin.

Một người còn sống sao lại thiếu nhiều dương khí đến vậy" Ly khẽ cười cợt, ngày đó đầu xuân năm mới lên chùa cầu bình an lại gặp được sư trụ trì, ngài ấy bảo rằng vốn dĩ Linh thọ mệnh không cao, sống được đến giờ đã là miễn cưỡng, nói nói một hồi khiến Ly người vốn tính không mấy kiên nhẫn suýt thì tức điên

"Ngài ấy còn nói mạng chúng ta giống như là cộng sinh vậy, tôi cần dương khí của cậu để sống" Linh cười khúc khích

"Tặng thọ mệnh cho cậu rồi sao vẫn sống khổ thế hả" Ly áp trán mình vào trán Linh, thấy vẫn còn nóng liền cau có vò rối tóc người kia

Ly vốn là người luyện võ, thể thao đầy đủ, sức khỏe dồi dào cũng rất mạnh mẽ được cho là tràn đầy sức sống, dương khí dồi dào đủ để thay Linh trấn áp một số thứ xung quanh

"Ly, hôm nay trên trường có chuyện gì vui không?

Kể tôi nghe với" Linh cười khúc khích tò mò nhìn Ly

"Có, có tin tuần sau thi giữa kì" Ly cười khẩy đáp lại nhìn con người mỗi tháng nghỉ đến gần một tuần kìa, nếu không phải cô giáo tốt tình, có người bác là giáo viên trong trường thêm cả thành tích tốt thì người này xứng đáng xuống lớp dưới

Linh đang uống nước suýt thì sặc, dứt khoát đặt cốc nước xuống bàn bên cạnh rồi chui vào chăn ngủ.

Được nửa thì Ly ngăn lại bắt cô phải ăn no, uống thuốc xong mới được đi ngủ

"Dậy, cậu dám ngủ là tôi xử cậu liền" Nói xong liền dễ dàng kéo người đang rũ rượi kia lên, vừa hay mẹ của hai người bước vào với tô cháo trên tay

"Ăn uống xong đã rồi hẵng ngủ chứ con" Mẹ Mai thở dài nhìn cô con gái hay bệnh tật của mình

Ly cũng đi đến tủ thuốc lấy thuốc hạ sốt, thuốc giảm các triệu chứng khác mang đến chỗ Linh "Hậu quả của việc đã yếu mà còn thích ra gió đấy"

Ly cười khẩy nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Linh mà không khỏi thấy thoải mái hẳn đi, người này hay bệnh nhưng lại ghét uống thuốc, miệng la đắng nhưng cũng không dám không tuân theo lời bác sĩ

Nghỉ ngơi tầm hai ngày xong Linh cũng đi học lại, cô và Ly còn phải đi học thêm buổi tối, cấp ba vốn không thể thoải mái như khi còn nhỏ nên Linh cũng đành chịu

"Linh hôm nay đi học lại rồi nè" Bạn học vui vẻ cười nhìn hai người rất giống nhau đi cùng nhau.

Quần áo của Linh và Ly thường thì sẽ mua y chang nhau từ kiểu dáng đến màu sắc, cách phân biệt hai người này chắc có lẽ là người thường xuyên nhăn nhó người còn lại thì hay cười

"Tôi quay lại rồi đây" Linh cười đùa đáp lại hoà chung không khí náo nhiệt của lớp

"Sắp thi rồi đó, mấy bà học gì chưa?"

"Chưa, học cái gì?

Tui cả ngày chơi đây, đề cương thì vứt xó"

Hay cho lớp chọn, miệng thì nói không học nhưng điểm đầu vào của ai cũng đều rất cao, mấy bài kiểm tra thường xuyên cũng cao chót vót

Linh cười cười, chợt cô nhìn ra vị trí cửa lớp có một bạn nam với mái tóc đen ngắn rối tung loã xoã xuống gần như che đi cả đôi mắt, khuôn mặt gầy gò xanh xao, hốc mắt trũng sâu đầy vẻ âm u, sợ hãi, môi cố nặn ra một nụ cười với bạn học.

Đằng sau lưng cậu ấy là hình dáng một người con gái mái tóc dài lởm chởm, khuôn mặt lở loét từng mảng thịt đỏ lòm lộ ra, con mắt trắng dã vô hồn, cơ thể gầy gò với bộ quần áo đồng phục rách nát lộ ra những vết thương khủng khiếp, có vết còn mất đi cả mảng thịt

Bỗng khung cảnh chuyển đen, Linh nhận ra có người dùng tay bịt mắt cô lại "Ly?"

Ly ở đằng sau, xoay người cô nàng nhìn chằm chằm người khác nãy giờ không chớp mắt lại "Không phải sợ ma sao?

Nhìn người ta như vậy sẽ bị cho là bất lịch sự đấy"

Ly khẽ thì thầm, đôi mắt cũng không nhịn được nhìn cậu bạn đang đứng nói chuyện trước cửa lớp cô.

Các bạn học xung quanh cũng không mấy để ý vì bận nói chuyện hoặc ai chăm lắm thì bận chuẩn bị bài để lên nhận điểm miệng, cuối tuần lấy tiền thưởng

"Hình như anh ấy là Đặng Duy An, lớp 12A2, Linh bà thích ảnh hả?"

Minh Anh bên cạnh buông lời trêu chọc, cười khúc khích nhìn cô bạn đang không chớp mắt nhìn trai chằm chằm kia

Linh khẽ đánh nhẹ lên tay bạn mình "Nói cái gì đó"

"Ngại cái gì, anh Duy An cũng được coi là trai đẹp trường mình, thành tích cũng tốt, học khối B có lẽ dự định sau này làm bác sĩ, gia cảnh cũng được phết chứ đùa" Thùy Anh bên cạnh phụ hoạ theo

"Bớt bẫy bạn học đi mấy bà, mặc dù nói tốt thì tốt thật nhưng đàn anh đó cũng có phải hạng ăn chay đếch đâu, gái gú cũng đầy ra ấy chứ" Hạnh Nguyên không nhịn được chen vào cắt đứt mạch não yêu đương kia của bạn mình

...

Cũng...

Là dạng ăn chơi à?
 
Âm Dương
Chương 2: Nhân quả của người khác, không nên xen vào


Rất nhanh Cẩm Linh đã quên béng mất câu chuyện về đàn anh và hồn ma đằng sau anh ta.

Học đến tiết thứ ba là tiết thể dục, Cẩm Linh rất thuần thục đổi chỗ cho Phương Ly.

Cô ấy nhún vai bắt lấy bóng chuyền được ném đến, bình tĩnh đi về phía lưới chia cắt sân rộng làm đôi.

Thầy giáo thể dục hơi nhíu mày, đây là Ly nhưng con bé bình tĩnh quá nhìn lại giống Linh.

Thầy lại vò đầu không còn bao nhiêu tóc của mình, rốt cuộc hai đứa song sinh này khi nào mới hết giở trò đây...

Linh đứng một hồi nghe bạn học trò chuyện, đôi mắt vô tình nhìn qua lớp cùng giờ thể dục với lớp cô thì thấy khuôn mặt quen quen, là đàn anh Đặng Duy An lớp 12A2.

Sau lưng anh ta vẫn là khuôn mặt lở loét với những miếng thịt đỏ lòm kì dị của một cô gái, trên người còn mặc bộ đồng phục rách rưới đang hai tay bám lấy vai của anh ta cứ vậy mà đu đưa bám theo, trừng lớn đôi mắt toàn lòng trắng với tơ máu vương trên đôi con ngươi của cô ấy.

Cẩm Linh nhẹ nhàng đưa mắt đi chỗ khác như không nhìn thấy hồn ma ấy, bình thản tiếp tục nói chuyện với bạn học.

Hôm nay thầy thể dục ác lên bất chợt.

Một lớp học toàn thấy nữ là nữ lại ít người thể dục thể thao không biết đánh bóng chuyền đã được chiêm ngưỡng luyện tập đặc biệt.

Thầy cười đến là tươi trừng mắt nhìn xuyên qua đám đông mà chuẩn xác chĩa vào Linh- người học trò xuất sắc trong trường nhưng thể thao lại tệ đến không thể chấp nhận được "Cả lớp, một người cũng đừng hòng trốn trong hôm nay" Thầy gằn giọng cười

Cẩm Linh gượng cười hơi quay mặt đi, cô thong thả đáp "Vâng" đồng thanh với cả lớp xong quay lưng liền là xin đi vệ sinh

Hai dãy tầng học, mỗi tòa ba tầng, mỗi tầng một phòng vệ sinh.

Tòa nhà có canteen ở tầng một cũng có nhà vệ sinh, tòa trung tâm cũng có.

Nhưng tất cả đồng loạt đều thường bị khóa.

Cẩm Linh cũng không định đi vệ sinh thật mà là tìm một góc yên tĩnh để ngồi, trốn ánh mắt thầy cô và bạn bè.

Nhưng được một lúc thì buồn vệ sinh thật

Thế là Cẩm Linh chạy loạn một hồi để tìm nhà vệ sinh không bị khóa cửa, cuối cùng dừng ở tầng ba mình học, xả hết tinh túy trong người ra cũng trở nên thoải mái hơn.

Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh đã thấy bóng dáng quen thuộc đến không thể quen hơn là Phương Ly đang đứng bên ngoài.

Trên trán cô ấy phủ một lớp mồ hôi mỏng, mồ hôi sau lưng dính lấy lớp áo sơ mi trắng ngắn tay, mái tóc dài chấm vai cột nửa đầu, lộ ra cần cổ trắng, cô ấy rất cao, ít nhất là giống với các bạn nam trong lớp, cơ thể săn chắc, hai tay khoanh lại dùng đôi mắt hơi nheo lại nhìn Cẩm Linh mà đánh giá cẩn thận "Không sao chứ?"

Lúc này, Cẩm Linh cũng nhận ra hình như Phương Ly là chạy vội tìm cô, cũng phải, cô ít khi rời đi mà không báo trước một tiếng, từ nhỏ đến giờ một khi bước ra khỏi nhà là cả hai đều không tách khỏi nhau.

Nhưng, Phương Ly cũng không giống lắm với việc tìm cô ở mọi ngóc ngách

"Cậu ở đâu tôi đều biết" Phương Ly thản nhiên buông xuống một câu, cậu ta nhẹ xoay cổ để thả lỏng thân thể "Lần sau nhớ nói với tôi một tiếng, ngại tìm lắm"

Cẩm Linh cười khúc khích "Biết rồi thưa bệ hạ" Cậu có chỗ nào giống như ngại tìm tôi chứ?

Cậu rõ ràng là lo lắng.

Phương Ly nhìn xuống Cẩm Linh một cái mà không khỏi tặc lưỡi một tiếng.

Cả hai cùng bước xuống cầu thang, đi đến tầng một thì thấy một cán cứu thương khiêng người chạy vội qua, cả sân tập thể dục náo động loạn thành một đoàn.

Lớp 12A2 và lớp 10A4 ngơ ngác đứng nhìn còn có người tò mò muốn nhìn rõ mặt của người nằm trên cán cứu thương

"Dọa sợ tôi rồi, là ai nằm trên cán cứu thương thế?"

"Hình như là anh lớp bên ấy"

"Mẹ nó, thằng An nó bị sao vậy?"

"Ai biết, tự nhiên nó lăn đùng ra đấy, tao còn tưởng nó ăn vạ cơ"

"Mà dạo này tao thấy mặt mày nó xanh xao lắm, xanh lè, đầu bù tóc rối cứ như ma vậy.

Ngày trước trông đẹp trai sáng sủa lắm mà"

"Chơi gái cho lắm vào, học hành chả ra đâu vào đâu, giờ thì hay rồi, cũng không biết bị cái gì"

Lời bàn tán của cả hai lớp làm cho sân thể dục ồn ào hẳn lên.

Cẩm Linh vừa quay lại đã nghe thấy đủ lời xì xầm về đàn anh lớp 12A2.

Phương Ly thì không mấy để tâm, cô vốn không quan tâm lắm đến người khác hoàn toàn là vô cảm.

Cẩm Linh cũng không dám nhúng tay vào, cô có thể cảm nhận được hận ý của ma nữ bám theo Đặng Duy An đáng sợ như thế nào là loại hận ý khiến cô bất giác lùi lại, một mảnh đen kịt bủa vây lấy ma nữ, sắc lẹm cứu vào da thịt một cách đau đớn.

Đây là nhân quả báo ứng, nhúng tay vào không khác gì bị cuốn theo vòng xoáy nhân quả của người khác, không phải việc tốt lành, là hại người hại mình.

Đến bản thân cô còn phải dựa vào dương khí của Phương Ly và lời dặn của sư trụ trì để duy trì sự sống, cô không có tư cách khua tay múa chân.

Việc đến nước này, thầy cô thể dục chỉ đành để lớp tự chơi.

Rất nhanh đã hết tiết thể dục, Cẩm Linh và Phương Ly lại phải lê lết đến tầng ba để vào lớp học.

Lớp 12A2 cũng đi cùng.

Thành thật mà nói đã lên lớp 12, ít nhiều cũng sẽ có học sinh bỏ học trên lớp để ở nhà học online nên lớp chọn đã ít học sinh, thời điểm này còn ít hơn, tuy vậy cũng mới là học kì I nên gần như lớp vẫn khá đầy đủ.

Bọn họ trò chuyện đôi ba câu với nhau rồi cũng không nói nữa.

Chuyện của Đặng Duy An đối với họ mà nói cũng chỉ là chuyện phiếm.

Nhưng từ miệng họ qua đến miệng của đàn em thì lại khác.

Minh Anh lon ton chạy lại chỗ Cẩm Linh, rất nhanh một nhóm trò chuyện đã hình thành mà Phương Ly bên cạnh lại phải miễn cưỡng ngồi dậy phối hợp.

Minh Anh trên mặt viết rõ hai chữ 'bà tám' cố nén nụ cười mà tỏ vẻ thần bí "Biết gì chưa?"

Thùy Trang- lớp trưởng cũng rất tự giác hòa tan "Bà không nói thì để tui, cái đàn anh Duy An hôm nay ấy"

Minh Anh mở to mắt nhìn lớp trưởng "Đệt, ai cho bà dành spotlight của tui.

Mà thôi, để tôi kể cho nghe, đàn anh đó đã được chuyển đến bệnh viện trên thành phố rồi đó, nghe nói bệnh nặng mà lạ lắm nên bệnh viện mình không chữa được"

Thùy Trang phụ họa theo "Ừ, đúng rồi, nghe bảo là lở loét kinh lắm, còn thối rửa nữa.

Be bét hết cả lên"

Hạnh Nguyên bên cạnh không nhịn được cau mày "Nghe như xác chết thế"

Phương Ly thuận miệng bồi thêm "Không phải lúc trước các cậu bảo đàn anh đó không ăn chay sao?

Chuyện là thế nào vậy?"

Hiếm khi Phương Ly tham gia vào cuộc trò chuyện, các bạn học còn chưa phát hiện kì lạ đã bị máu hóng hớt che lấp "Đúng đúng, ổng tệ vãi ra ấy chứ, luật nhân quả thôi"

Giờ ra chơi có cả bạn học lớp bên cạnh sang trò chuyện bồi thêm tin tức "Lúc trước có nghe nói đàn anh đó bắt nạt bạn học thậm tệ, còn cưỡng bức con gái nhà người ta nữa đó"

"Đệt, thú vật vậy à?"

"Ừ, mà có phải một lần đếch đâu.

Tôi nghe anh chị lớp trên nói ổng quá quắt lắm, lừa biết bao chị đẹp lên giường với ổng rồi.

Cả chị gái trường khác nữa.

Hại người ta không bỏ học cũng là chuyển trường.

Chuyện quá nhất là bắt nạt một chị gái lớp 11A4.

Chuyện này hình như là năm ngoái đã xảy ra rồi.

Chị gái bị bắt nạt đó đã chết vào hai tháng trước thì phải"

"Là chị Tuệ Lâm đúng không?

Nhà chị ấy gần nhà tôi, nghe nói là có kiện tụng nhà đàn anh kia nhưng không giàu bằng nhà họ nên không thành công.

Khi đó bố chị ấy còn bị tai nạn giao thông, em trai thì gãy chân, nhà chị ấy thiếu thốn đủ đường.

Đợt ba tháng trước chị ấy chưa chết thì mẹ chị ấy phát hiện còn khóc đến thảm, có kiện tụng làm loạn nhà kia nhưng không thành công, sau đó mới đến bố và em trai chị ấy gặp tai nạn.

Nhà đó đến là xui, chị ấy vừa mất xong là bố chị ấy cũng đổ bệnh nặng, tháng trước vừa qua đời.

Trong nhà giờ chỉ còn mẹ chị ấy và cậu em trai mười ba tuổi bị tật ở chân thôi"

Cẩm Linh lặng người.

Nhà đàn anh Đặng Duy An rất giàu có.

Ừm, phải nói sao nhỉ?

Nhà anh ấy có bố mẹ người làm kinh doanh, người làm quan.

Cô chú trong nhà cũng vậy.

Nếu không có chuyện hôm nay xảy ra thì có lẽ anh ấy đã được chuyển đến ngôi trường khác trên thành phố và có dự định được ra nước ngoài với cô ở bên đó rồi.

Nghĩ lại, mẹ chị Tuệ Lâm vừa mới làm đơn kiện gia đình anh ta, quay đầu lại đã là bố và em trai chị ấy gặp chuyện, còn là gặp tai nạn ngoài ý muốn.

Không nghi ngờ cũng khó.

Rất nhanh giờ ra chơi kết thúc.

Tiết học diễn ra rất bình thường, không mấy ai quan tâm đến quan tâm đến chuyện xảy ra ở sân thể dục hôm đó, vô tư hồn nhiên tiếp tục học tập.

Cẩm Linh lắc đầu, quên hết mọi chuyện vừa xảy ra, cô bình thản tập trung học tập.

'Chuyện phiếm' chỉ nên nghe không nên quá để ý.

Cô chỉ đơn thuần là một cô học sinh mười sáu tuổi trói gà không chặt, sức khỏe kém đến khiến người ta nhíu mày khịt mũi khinh thường.

Ngay từ lúc bắt đầu, mắt âm dương đã là một việc ngoài ý muốn trong cuộc sống của cô.

Không thể vì điều này mà nghĩ mình hơn người, có trách nhiệm này kia, đến mạng sống của cô cũng là miễn cưỡng nhặt lại, không có tư cách nhúng tay vào chuyện của người khác.

Nhân quả tuần hoàn, nhân quả của ai, báo ứng của ai, hãy để tự họ trả cho nhau, để nó diễn ra theo tự nhiên đi.

Cô chỉ là một học sinh mà thôi.

Về đến nhà đã là năm giờ chiều.

Phương Ly quen thuộc đem người được cho là song sinh của mình ôm lên dễ dàng.

Thành thật mà nói, Cẩm Linh khá lười, cô ấy trông như người hiểu chuyện thật ra lại là lười để ý, nghĩ rằng cô ấy là người nhút nhát sợ hãi lại dịu dàng nhưng thật ra là...

Cô ta lười, cô ta thờ ơ còn thờ ơ hơn cả người được cho là vô tâm lạnh nhạt - Phương Ly

Cẩm Linh tựa đầu vào vai Phương Ly, nhàm chán nhìn cửa nhà đã đóng lại.

Bố của cô cũng được tính là cán bộ đi sớm về khuya, mẹ cô là giáo viên giỏi.

Nhà cô cũng có bác làm công an, nói đúng hơn là nhà toàn công an với bác sĩ, chỉ trừ một hai người là mở cửa hàng ở nhà.

Nghe bảo hôm nay bà dì em gái của bà nội và gia đình con trai của bà ấy cùng nhau từ thành phố về thăm bà nội, gia đình tụ họp với nhau.

Bà nội ngày xưa vì để cho bà dì đi học nên đã tự mình cực khổ làm việc nuôi em gái nên bà dì quý bà nội lắm, lần nào về cũng chị em thắm thiết.

Phương Ly một tay bế thốc người đã ngủ quên mất trên xe lên, một tay mở cửa nhà.

Trong nhà có dán bùa chú trên tường được che đi bởi lịch treo tường, sắp xếp trong nhà cũng là dựa theo phong thủy.

Trần Cẩm Linh đã từng theo học thầy pháp.

Nhà Trần cẩm Linh từ trên xuống dưới ai cũng tin vào tâm linh, không phải dạng cực đoan mà ít nhất cũng 'có thờ có thiêng'.

Nhà nội có tám người con, bốn nam bốn nữ.

Trong đó con dâu cả là người mê tín nhất, con dâu thứ hai lại có sự hiểu biết về bói toán và tính số mệnh còn tính rất chuẩn nhưng ít khi tính.

Dựa theo điều này, còn thêm việc gia đình thường đi chùa cho dù có phải ngày lễ Tết hay không, nếu có thể thì liền đi, nên ngay khi biết Cẩm Linh có mắt âm dương, tất cả liền bùng nổ.

Đem đứa cháu gái vừa mới hạ sốt lên chùa có uy tín nhất rồi gửi nó lại đó luôn, gặp được cơ duyên thì tốt còn không thì cũng sẽ đỡ hơn là không làm gì.

Phương Ly biết chuyện cũng đi theo, cả hai quả thật là gặp cơ duyên, Sư Trụ Trì là may mắn đầu tiên, sau đó là một thầy pháp.

Cả hai người họ đều có vẻ mặt giống nhau khi lần đầu nhìn thấy Phương Ly và Cẩm Linh...

Đều là vẻ mặt tệ đến không thể hơn.

Thầy Trương phức tạp nhìn xuống Cẩm Linh "Sao nó còn sống vậy?"

Đó là một ngày của bảy năm về trước.

Cẩm Linh sững người, Phương Ly thì kéo Cẩm Linh ra phía sau, vẻ mặt nhăn nhó.

Nhìn thấy Phương Ly, thầy Trương như hiểu ra gì đó, ông nhìn xuống dây chuyền và vòng tay trên cánh tay nhỏ gầy của Cẩm Linh mà lẩm bẩm "À, hiểu"

Sư Trụ Trì không nhịn được lên tiếng "Đừng chọc hai đứa trẻ nữa, Trương Đình"

Trương Đình khi ấy đã là một người đàn ông trung niên nhưng tính rất nhây, ông ấy tự nhận mình rất trẻ nhưng Sư Trụ Trì lại nói người đàn ông đó đã lớn tuổi rồi, là một lão già không đứng đắn.

Sư Trụ Trì trông cũng đã già, ông ấy điềm tĩnh, làm gì cũng rất từ tốn, suy nghĩ kĩ càng.

Tuy già nhưng trông lại rất tỉnh táo, trái ngược hoàn toàn với ông Trương Đình.

Phương Ly vẻ mặt không thể chấp nhận được nhìn Cẩm Linh "Cậu tìm đâu ra lão già không đứng đắn đó thế" Sao lão có thể dạy học được chứ?

Nhưng sự thật chứng minh, Trương Đình dạy rất tốt "Anh tìm đâu ra con nhóc đó thế?

Nó học nhanh quá rồi, bữa nào em đi lụm thêm một học trò thế này nữa"

Sư Trụ Trì trầm mặc nhìn cô bé đang vùi đầu vào đống sách cũ nát kia "...

A Di Đà Phật ...

Có thể là bản năng cầu sinh chăng?"

Cẩm Linh học rất nhanh, cảnh này Phương Ly đã quen, nhưng có lẽ là do duyên số nên Cẩm Linh mới học được như vậy.

Cô rất chán ghét cái cảnh sinh mệnh đang dần tan biến trong cô chỉ để lại cỗ tử khí nên lúc nào cũng đâm đầu vào tìm hiểu những kiến thức tâm linh mà mình đã từng tự bác bỏ khi mới biết tới nó.

Cẩm Linh và Phương Ly quen Sư Trụ Trì từ khi cả hai còn rất nhỏ, cũng thường đến ngôi chùa này nên đã sớm quen thuộc mà Sư Trụ Trì cũng chấp nhận hai cô bé này.

Ông thỉnh thoảng cũng tặng cho Cẩm Linh và Phương Ly một vài món đồ, một sợi dây chuyền có hình Phật trước ngực, một vòng tay nhỏ được cầu phúc,...

Ông ấy như cố gắng hết sức kéo dài sinh mệnh cho bé gái này, đó cũng là đến sau này Cẩm Linh mới hiểu được một Sư Trụ Trì có thể tốt như thế nào.

Vì một đứa trẻ không thân quen, ông ấy đã dốc hết sức để giúp đỡ đứa trẻ ấy.

Theo như lời thầy Trương nói, nếu không phải Phương Ly cả ngày ở bên cạnh cô cộng thêm Sư Trụ Trì dốc sức giúp đỡ thì cô đã sớm bỏ mạng ở trận sốt cao năm đó rồi.

Chỉ tiếc là nó chỉ có thể kéo dài sinh giúp cô vượt qua đại nạn một lần đó, cô cũng coi như bước một chân vào cửa tử cần phải mau chóng tìm cách và cách duy nhất gia đình cô nghĩ ra được lúc đó là đưa cô lên chùa.

Cẩm Linh và Phương Ly sống ở đó, ngày ngày chạy đôn chạy đáo không luyện võ cũng là đọc sách học tập, quét sân,...

Thầy Trương thường bị Sư Trụ Trì nhắc nhở về việc bóc lột sức lao động học trò.

Ông ấy bị nhắc nhưng không bỏ, thường thích nằm dài trên ghế ngoài viện, một tay chống đầu tay còn lại không nắm hạt dưa ăn thì cũng là cầm sách, miệng thường thường la lên một tiếng "Con bé Linh đâu, mang cho thầy ---"

Cẩm Linh "..."

Phương Ly "..."

Sư Trụ Trì "..."

Trương Đình bị bắt ra ngoài quét sân "..."

Ấm ức!

Nhớ lại khoảng thời gian đó khiến Cẩm Linh không nhịn được bật cười khúc khích, vòng tay ôm lấy cổ Phương Ly cũng chặt hơn.

Phương Ly nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, miệng không khỏi nhếch lên "Lại nhớ đến chuyện trong chùa nữa à?"

Cẩm Linh cười khẽ, gật đầu "Ừ, nhớ cái lúc thầy Trương bị bắt ra quét sân ấy, tớ khi đó phải nhịn lắm mới không bật cười thành tiếng"

Phương Ly khịt mũi nhẹ "Hừ, lão đó đáng đời" Nói vậy nhưng cô vẫn cười cười

Trương Đình quả thật rất đáng ghét nhưng thầy ấy vẫn luôn là người thầy có trách nhiệm và tài giỏi nhất.

Ông ấy đạo hạnh cao thâm nhưng tính tình cổ quái, luôn làm những trò kì lạ khiến người ta phát ghét nhưng kiến thức cả đời của ông đều truyền thụ hết cho Cẩm Linh.

Những thầy pháp khác vẫn luôn nói rằng phải trừ yêu diệt ma, giúp đỡ dân lành là trách nhiệm một đời.

Trương Đình lại chỉ nói với cô một câu "Cuộc đời con tùy con quyết, ta truyền thụ tất cả những gì ta biết cho con, đó là lựa chọn của ta, con học được là năng lực của con, muốn dùng thế nào đều không liên quan đến ta, sống tốt cuộc đời của con"

Cẩm Linh vẫn nhớ những gì Trương Đình nói.

Cô đã cảm ơn ông ấy đã nói câu đó với cô mà không phải là đem trách nhiệm nặng nề đặt lên vai cô.

Trương Đình biết rõ học trò của mình có bao nhiêu máu lạnh vô tình.

Ngay từ lúc bắt đầu ông đã nhận ra Cẩm Linh không hề muốn năng lực tâm linh, con bé cũng không muốn dấn thân vào con đường này, con bé học chỉ là vì muốn bảo toàn mạng sống.

Và thật sự vậy, Trương Đình ông ấy đã đoán đúng về học trò của mình.

Cẩm Linh chỉ muốn là một người bình thường, cô muốn đi theo con đường mà mình mong muốn.

Chỉ vì đôi mắt âm dương, thứ cô phải đánh đổi là sức khỏe và cuộc sống của mình.

Bố mẹ cô yêu thương cô, người thân cô quan tâm cô nhưng vì thế họ ngay lập tức phản bác mong muốn của cô bằng câu "Con không đủ sức khỏe để làm điều đó"

"Con là con gái, không đủ sức khỏe đi học đua với các bạn nam"

"Con không thể"

"Cháu không thể"

"---Không thể làm được"

Họ dùng nhưng câu từ phủ định cản trở bất cứ việc gì Cẩm Linh muốn làm, như muốn biến cô thành bông hoa trong lồng kính, không thể làm được bất cứ việc gì nếu không dựa vào người khác.

Nhưng Cẩm Linh biết, cô có thể làm được, giống như lần đó...

Năm tháng trước

"Con muốn vào A1" Cẩm Linh nhẹ nhàng nói, đôi con ngươi màu nâu sẫm tĩnh lặng nhìn thẳng về phía bố mẹ mình.

A1 là lớp chọn khối A của trường cấp 3 cô theo học.

Cũng là một trong hai lớp xuất sắc nhất với đầu vào cao ngất ngưởng.

Cả nghìn học sinh nhưng chỉ lấy hơn ba mươi người.

"Không được!

Vào đó thì ra trường con làm được cái gì!?"

Bố cô ngay lập tức phản bác

"Con gái con đứa, học cái gì nhẹ nhàng thôi con, đừng có đua đòi theo chị họ con như thế" Mẹ Cẩm Linh nhẹ nhàng nói, đôi mắt đầy sự lo lắng và thương xót "Con yếu ớt thế này không thể theo các bạn được đâu.

Con còn mất nhiều thời gian ở chùa như thế, đâu thể bằng các bạn khác được"

Cẩm Linh nhướn mày, không hiểu nổi suy nghĩ của bố mẹ, thậm chí các bác hai bên nội ngoại đều góp một lời khuyên nhủ.

Các anh chị họ cùng tuổi cũng lên tiếng.

Họ đều cảm thấy Cẩm Linh quá yếu ớt, cô không thường đi học, sống một thời gian dài trên chùa, căn bản là không có khả năng vào được lớp giỏi như vậy.

Thậm chí họ còn khuyên Cẩm Linh nếu được thì có thể ở nhà, nếu có học thì học khối nào đó nhẹ nhàng thôi.

Theo ngành sư phạm của mẹ rồi lấy chồng, sinh con như một cô gái bình thường, đừng để ý đến năng lực đặc biệt của mình.

Mặc dù biết họ có ý tốt nhưng cả Cẩm Linh và Phương Ly cũng không khỏi bị chọc tức đến bật cười.

Cuối cùng thì Cẩm Linh cũng thi vào cấp 3, là thủ khoa năm đó.

Cô thi thêm một kì thi vào lớp chọn thi cả khối A và khối D.

Thành thật mà nói cô không quá giỏi ngoại ngữ, trí nhớ cô tốt thật nhưng để so ra cô vẫn thích khoản tính toán môn tự nhiên hơn là ghi nhớ xã hội.

Ngay từ khi còn nhỏ Cẩm Linh đã hứng thú với khoa học công nghệ, cô thích tính logic, thích cái cách các món đồ công nghệ được làm ra, thích quá trình lập trình tạo nên nó.

Điểm của cô rất cao, tuy vậy, mẹ cô nhanh hơn một bước, dứt khoát đẩn cô vào lớp A4.

Phương Ly sau khi biết chuyện, khóe miệng giật giật "...

Tự ý quyết định!"

Hiện tại, Cẩm Linh không khỏi nghĩ đến Đặng Duy An.

Cô biết mình ích kỷ nhưng cô càng biết chuyện mà Đặng Duy An gặp phải là báo ứng.

Một linh hồn vương vấn tại nhân gian như linh hồn của cô gái kia trong lòng mang rất nhiều hận thù, sự thù hận không che dấu được, cô ấy muốn trả thù đến mức không ngại bức bản thân thành quỷ dữ, mặc dù vẫn chưa thành quỷ nhưng chắc sau hôm nay cô ấy sẽ thành quỷ dữ, mãi mãi không được siêu sinh.

Chợt, bên ngoài có tiếng ồn ào.

Cẩm Linh cùng Phương Ly ra ngoài.

Phòng khách là bác Nghĩa và bác Kiên bên nội

Bác Nghĩa- bác gái nhìn lên Cẩm Linh và Phương Ly với vẻ vội vã "Trời ơi hai cái đứa này!

Thằng em bay bị đánh đến nhập viện rồi kìa"

Bác Kiên bình tĩnh hơn "Nhanh nhanh, bác đưa hai đứa đi"

Cẩm Linh và Phương Ly cũng hơi bất ngờ rồi cùng đi theo hai bác.

Theo lời kể của hai bác là em trai cô bị đánh may mà có người giúp đỡ, người ta đỡ hết vết thương cho em trai cô, còn giúp nó tránh thoát được vụ tai nạn giao thông.

Tổng kết lại là thằng em ăn hại của cô không bị gì nhưng người cứu nó sắp chết rồi
 
Âm Dương
Chương 3: Người tốt, mệnh khổ


Cẩm Linh nhướn mày hơi bất ngờ, có người dám đánh em trai cô cơ đấy.

Thằng nhóc này như bộ ngoại giao tương lai vậy, ai cũng nói chuyện được, rõ lắm bạn bè vậy mà cũng bị đánh, bố cô không đi tiễn chúng nó à?

Biết em trai mình không sao nên Cẩm Linh cũng thả lỏng, Phương Ly thì gối đầu lên đùi cô nhắm mắt như đã ngủ từ lâu

Trên đường vào viện, Cẩm Linh và Phương Ly cùng nhau đi mua đồ thăm bệnh nhân.

Bệnh viên mới xây tòa nhà mới có chín tầng, bước đi trong bệnh viện khiến Cẩm Linh có chút ngộp thở.

Bầu trời phủ một màu cam bao vây lấy bệnh viện rộng lớn.

Cẩm Linh đã bắt đầu thấy lạnh, cách tòa nhà mới không xa là một tòa nhà cũ mang nặng không khí u ám cho dù có ánh cam ấm áp vây lấy cũng không che đậy được sự âm u nó tỏa ra.

Phương Ly nhẹ nhàng che đi tầm nhìn của Cẩm Linh với tòa nhà cũ kia.

Cô một tay xách đồ, một tay đặt lên vai Cẩm Linh kéo cô lại gần mình.

Cẩm Linh từ khi có khả năng nhìn thấy vong linh liền rất kháng cự với việc vào viện, dù có bị gì nếu không phải không thể không đi thì cô ấy sẽ dứt khoát từ chối đến viện.

Cả hai cùng nhau đi theo hai bác vào tòa nhà mới, lên tầng đi đến phòng bệnh mà em trai cô đang ở nhưng lại chỉ thấy mẹ cô đang xếp đồ cho em trai cô.

"Mẹ" Cẩm Linh tiến đến, đây là phòng bệnh mới, chỉ mới có em trai cô thôi

"Mai, thằng Khánh đâu rồi?"

Bác Nghĩa cũng đi đến phụ giúp hai mẹ con xếp lại đồ

Mẹ Cẩm Linh cười nhẹ "Thằng bé không bị thương nặng lắm, may mà có người giúp nó.

Nghe tin người ta đang phẫu thuật, vừa tỉnh lại đã đi xem.

Em cũng đang định đi lên đợi nó, gia đình thằng bé đó nghèo lắm, không đủ tiền phẫu thuật.

Anh Chính đã đi đóng tiền cho người ta rồi" Bà càng nói càng lộ vẻ thương xót

Bác Kiệt nghe vậy cũng yên lặng ra ngoài đi xuống tầng 1.

Bác Nghĩa không khỏi cảm thán một tiếng

Bà Mai- mẹ Cẩm Linh và Phương Ly quay sang nhìn hai người mà cười nhẹ "Hai đứa tên tầng 8 với em đi, lên đợi người ta phẫu thuật, người ta đã giúp em trai các con nhiều rồi"

Cẩm Linh gật đầu đáp "Vâng" rồi kéo Phương Ly cùng đi lên tầng.

Bước ra khỏi thang máy, quay đầu một cái liền nhìn thấy thằng nhóc con mặc áo bệnh nhân đang đi qua đi lại như ông cụ non đứng ngồi không yên.

Ở ngã rẽ có một hàng rào chắn đường không cho phép bước qua, chỉ đành ngồi ở dãy ghế chờ

"Thằng nhóc đó...."

Phương Ly vẻ mặt hơi nhăn nhó, chống hông, hơi nghiêng đầu nhìn thiếu niên mười hai tuổi, khuôn mặt hơi trắng bệch do bệnh, trên người mặc áo bệnh nhân màu xanh nhạt

Trần Khánh nghe thấy tiếng nói châm chọc quen, quay đầu liền nhìn thấy hai chị gái của mình.

Một người vẻ ngoài nhẹ nhàng, thanh nhã.

Người còn lại trông thật lạnh lùng, lại hung dữ đang châm chọc nhìn hắn.

Cẩm Linh bước đến, vươn tay xoa đầu Trần Khánh "Hai chị nghe bác nói em gặp chuyện liền ngay.

Chị nghe các bác kể lại rồi, chị biết em lo cho người ta nhưng em cũng nên để ý đến bản thân một chút.

Có đói không?

Chị mang đồ ăn cho em, vừa ăn vừa đợi nhé?"

Trần Khánh ngoan ngoãn gật đầu nhìn chị gái dịu dàng chu đáo của mình rồi lại hơi bĩu môi nhìn chị gái Phương Ly đứng đằng sau chị Cẩm Linh.

Lúc nào cũng thế, từ khi về nhà đến giờ hình như chị ấy không mấy để ý đến người khác.

Một mình chị Phương Ly cô lập cả thế giới.

Trần Khánh nhận lấy hộp cháo dinh dưỡng nóng hổi Cẩm Linh đưa cho.

Hắn ăn rất nhanh, nhưng lại có vẻ miễn cưỡng.

Ừm, hắn sợ chị Phương Ly.

Chị Phương Ly cả xóm sợ chứ chả riêng gì hắn.

Bả chỉ cần liếc một cái thôi là cả đám nam nữ đều co ro ôm nhau rồi.

Hồi đó bố ít khi về nhà, chỉ có mẹ và hắn.

Hắn khi đó đích thị là một tên nghịch tử, mặc dù không hút thuốc, uống rượu phá làng phá xóm nhưng hắn khi đó có chút nổi loạn, hỗn láo cãi mẹ lớn tiếng với mẹ là chuyện thường xuyên.

Khi đó, chị Phương Ly và chị Cẩm Linh về nhà, cả hai đều khiến cho Trần Khánh ngợp thở.

Chị Cẩm Linh khiến hắn áp lực thành tích, hầu như thầy cô nào cũng ít nhiều lúc đầu đều chỉ biết hắn là "em trai của Cẩm Linh" thay vì "Trần Khánh".

Nhưng ít ra chị Cẩm Linh vẫn còn dịu dàng.

Trong nhà chỉ có Phương Ly là khiến hắn sợ hãi.

Phương Ly không quan tâm hắn có phải em trai cô hay không, nếu hắn dám hỗn láo trước mặt cô một lần cô liền đánh hắn một trận không nương tay.

Điều đau hơn cả là cho dù hắn có được đi học võ nhưng vẫn đánh không lại Phương Ly, một chút phản kháng cũng không thể.

Mẹ có vào can, nói giúp hắn cũng không lọt tai chị ấy.

Phương Ly chỉ ngừng một chút, yên lặng đợi mẹ nói hết, khi ấy hắn đắc ý vênh váo.

Nhưng đến khi mẹ nói xong thì Phương Ly lại kéo hắn ra chỗ khác mà đánh.

Lần đau nhất có lẽ là lần Trần Khánh đứng trước mặt Cẩm Linh mà lớn tiếng mắng bằng lời thô tục.

Lần đó cả mẹ và bố đều phải vào can, sợ Phương Ly đánh chết hắn.

Đến giờ, Trần Khánh vẫn còn hãi, hắn thậm chí còn nghĩ mấy tên đánh hắn hôm nay còn không bằng một phần mười Phương Ly gây ra ngày trước.

Phương Ly thật sự là ác ma để lại cho hắn bóng ma tâm lý, cũng từ lần đó hắn không dám buông lời thô tục hay lớn tiếng hỗn láo nữa.

Cẩm Linh cũng nhận ra Trần Khánh khá sợ Phương Ly, cô biết nguyên do nhưng cũng chỉ có thể cười gượng, ai bảo thời gian đầu Trần Khánh quá hỗn láo, mẹ cô thì lại khá hiền lành.

Thằng nhóc này khi đó là bị chiều hư rồi, không đánh là nó không chịu ngoan.

Một năm này Trần Khánh hỗn láo lần nào là bị đánh lần đó tưởng là ngoan ngoãn rồi, ai dè hôm nay còn đi đánh nhau.

Phương Ly nhoẻn miệng cười "Thắng hay thua?"

Trần Khánh suýt thì sặc, trừng mắt ấm ức nhìn Phương Ly.

Con mẹ nó, hắn như thế này mà chị ấy chỉ hỏi thắng hay thua!?

Đồ vô lương tâm!

Phương Ly cười châm chọc chỗ đau của thằng nhóc con trong nhà "Nhìn thế này thì chắc thua thảm rồi ha?

Nhục nhã quá"

Trần Khánh viền mắt đỏ hoe, hắn đánh không lại chị gái nên chỉ đành nhịn, rưng rưng nhìn Cẩm Linh.

Cẩm Linh thở dài, cười cười nhìn Phương Ly "Thôi được rồi, đừng chọc em nó nữa"

Phương Ly cười khẩy, yên lặng quay đầu đi, Trần Khánh cười đắc ý, hừ, chỉ có chị Cẩm Linh mới bịt miệng được chị ta, cuối cùng cũng đã tìm ra giải pháp ngăn bị đánh.

Cẩm Linh nhẹ nhàng cầm lấy hộp cháo không trên tay Trần Khánh rồi bắt đầu nói chuyện chính "Nói rõ chuyện hôm nay cho chị"

Trần Khánh mím môi nhìn hai người chị của mình rồi ngoan ngoãn thuật lại mọi chuyện

Vốn dĩ sự việc cũng không mấy liên quan đến Trần Khánh.

Thằng nhóc này bình thường có vẻ hỗn láo nhưng chung quy lại vẫn là một tên nhóc ranh ma, ít nhất là biết dùng đầu óc.

Khu vực này đám trẻ con mới lớn thời gian gần đây đã không còn ngoan ngoãn, tệ nạn cũng dần nhiều hơn, đám nhóc tuổi dậy thì trở nên khá nổi loạn, đánh nhau đã không còn là chuyện mới mẻ

Trần Khánh, thân là tên nhóc thấy đánh nhau là né lại gặp phải trường hợp khó xơi.

Bạn thân từ bé của nó bị đánh.

Nhóm bạn thân chơi với nhau từ nhỏ, cũng là một đám đủ kiểu người nhưng đa phần là con giáo viên trong trường, ngoan ngoãn.

Cũng không biết vì vấn đề gì mà một đứa trong đó bị bắt nạt

"Lúc đó, em đang ngồi trong lớp thì thằng Quân chạy vào bảo bọn em là thằng Gia Huy bị đánh" Trần Khánh hờ hững kể lại "Em sững người luôn, chị biết thằng Huy đó nó hiền mà, cũng chả biết sao bị đánh cho sưng vù"

Phương Ly nhướn mày nhìn "Nó bị đánh trong giờ ra chơi buổi sáng thì liên quan đếch gì tới em bị đánh giờ ra về buổi chiều?"

Trần Khánh bĩu môi tránh ánh mắt của Phương Ly

Phương Ly giật giật khóe miệng "Đừng nói với chị mi là đám nhãi ranh mấy đứa úp sọt chúng nó buổi sáng để rồi buổi chiều một mình mày bị đánh hội đồng nhé"

Trần Khánh dứt khoát giả câm

Phương Ly bật cười "Chị còn tưởng mi nhát lắm ai dè cũng chịu chơi ngu phết đấy nhỉ"

Trần Khánh không cam lòng phản bác "Là nghĩa hiệp, là tình nghĩa bạn bè"

Phương Ly tỏ vẻ chán ghét xua xua tay "Võ mèo cào của mi thì nghĩa hiệp nỗi gì"

Trần Khánh trừng mắt nhìn Phương Ly như có thể bắn ra tia lửa điện, rất muốn thọc cho chị mình mấy dao

Cẩm Linh ở giữa cũng thở dài bật cười đẩy nhẹ hai người kia ra, nhẹ nhàng chuyển chủ đề "Vậy người ở bên trong là ai?"

Trần Khánh bị đẩy ra thở phì ra một hơi rồi nhẹ giọng nói "Là một anh trai trên em một lớp ạ"

Không biết đụng trúng chỗ nào, Trần Khánh liền xổ một tràng thông tin "Anh ấy là Phan Hoàng Minh, lúc ấy em bị chặn đường cũng không biết tại sao anh ấy lại xuất hiện giúp đỡ em nữa.

Có lẽ người này có chị không biết.

Anh ấy là cậu con trai bị tật ở chân của nhà bác Liên trong thôn đấy ạ.

Mấy tháng trước gia đình đó không biết chọc phải ai mà cả nhà như gặp đại nạn vậy.

Chị gái của anh Minh chết, bố của anh ấy cũng chết, giờ trong nhà chỉ còn mình anh ấy và mẹ ảnh là bác Liên thôi"

Cẩm Linh trầm mặc, cô lắc đầu cười nhẹ "Chuẩn bị tinh thần đi, chị đoán chúng ta sắp bị mắng rồi đấy"

Trần Khánh chớp mắt, hơi ngẩng đầu lên, phát hiện một người đàn bà với khuân mặt khắc khổ, cơ thể gầy gò mặc bộ quần áo cũ kĩ.

Bên cạnh bà ấy là bố mẹ của ba chị em, nhìn thấy họ, cả ba liền đứng lên, ngoan ngoãn cúi đầu

Nhưng trái với những gì họ nghĩ, bà Liên chỉ yên lặng nhìn phòng phẫu thuật, xong lại nhìn sang ba chị em đang cúi đầu như đã chuẩn bị sẵn sàng nghe người ta mắng chửi.

Bà Liên không khỏi cười hiền, nhẹ giọng an ủi "Khánh phải không?

Con không sao chứ?

Đừng sợ, bác không mắng mấy đứa đâu"

Cả ba sững cả người, những người lớn đứng đằng sau cũng mở to mắt, họ đã chuẩn bị tinh thần bị mẹ của đứa trẻ kia mắng nhiếc.

Gia đình ấy chỉ còn hai mẹ con, cậu con trai đó không khác gì trụ cột tinh thần của người mẹ.

Giờ đây con trai vì người khác mà bị thương nằm trong phòng phẫu thuật, cho dù người trước mặt không phải là người gây ra nhưng theo tâm lý đau khổ hiện tại, bà ấy có thể trút cảm xúc tiêu cực của mình.

Nhưng bà ấy lại không làm vậy

Cẩm Linh vẫn yên lặng cúi đầu, cô vô tình nhìn thấy bàn tay run rẩy cầm nón lá của bà Liên.

Đôi bàn tay chai sạn, quần áo bẩn thỉu cũ kĩ, một bộ dáng khổ sở cùng cực nhưng bà ấy lại không khóc không náo, chỉ yên lặng cười hiền thậm chí còn an ủi ngược lại bọn cô "Con không cần cảm thấy có lỗi, cho dù không phải con mà là người khác, cô tin thằng Minh nó vẫn sẽ làm vậy, vậy nên đây không phải lỗi của con, đừng sợ"

"Các cô các chú cũng đừng có nặng nề quá, cô chú giúp chúng tôi trả viện phí, chúng tôi đã rất biết ơn rồi.

Hai đứa cũng đừng sợ nhé" Câu cuối là bà Liên dịu dàng nhìn sang Cẩm Linh và Phương Ly mà nói.

Đôi mắt đã có dấu vết của thời gian, nếp nhăn lộ rõ khi bà ấy cười, Cẩm Linh có thể nhạy bén nhìn thấy sự bi thương trong đôi mắt ấy.

Trong một khoảng thời gian ngắn mất đi hai người thân, hiện tại con trai còn vì người khác mà nằm trong phòng phẫu thuật

Rốt cuộc là người tốt đến mức nào mới có thể trong trạng thái đau khổ cực độ vẫn có thể nở nụ cười an ủi người khác chứ?

Hai chữ 'đừng sợ' này là bà ấy nói với bọn cô hay là nói với bản thân mình đây?

Cẩm Linh đã sớm nhận ra hai mẹ con này chính là hai người trong lời kể hồi sáng của bạn học.

Qua lời kể có phần không rõ cảm xúc của Trần Khánh, cô cũng nhận ra sự liên quan của câu chuyện, vậy mà em trai của chị Tuệ Lâm kia lại học cùng trường với em trai của cô, thậm chí còn đứng ra giúp em trai cô.

Tất cả không hẹn mà cùng ngồi chờ đợi trên ghế ngồi.

Đến tận bốn tiếng sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Những người ngồi trên ghế ngay lập tức đứng dậy, Cẩm Linh và Phương Ly ngoan ngoãn đứng cuối cùng.

Lúc này, bà Liên đã không còn đứng vững được nữa, bà ấy run rẩy đứng lên, bước loạng choạng về phía bác sĩ, mẹ cô và Trần Khánh vội đỡ lấy bà ấy cùng nhau hướng ánh mắt mong đợi về phía bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật.

Bác sĩ dùng tay vẫn còn đeo bao tay mà cởi khẩu trang ra, nở nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt có chút mệt mỏi có chút thương tiếc lẫn lộn vui mừng "Phẫu thuật thành công, cũng không phải nguy hiểm tính mạng gì nhưng có thể sẽ không thể đi lại được nữa"

Lời nói như sét đánh ngang tai, bố mẹ cô như có cảm giác tội lỗi nuốt chửng nhìn bà Liên đang run rẩy ngã quỵ xuống mà vội vàng đỡ lấy bà ấy

Đôi mắt mẹ cô ngập nước như sắp quỳ xuống đến nơi, mẹ ôm lấy hai cánh tay của bà Liên mà giọng run run "Tôi xin lỗi... chị Liên ... tôi xin lỗi chị...

Chúng tôi có lỗi với hai mẹ con chị..."

Không thể đi lại, đây đã là cực hình.

Với tình hình của nhà bà Liên sao có thể lo cho thằng nhóc Minh được cả đời đây.

Huống hồ thằng bé còn phải đi học, chỉ riêng chuyện nhà nó chỉ còn mẹ với nó đã khiến cho việc đi học của nó trở nên khó khăn hơn...

Bây giờ thì...

Bà Liên yên lặng, bà yếu ớt vô lực chỉ có thể nhờ người đỡ mới có thể đứng vững, bà cười khổ "Không thể đi cũng không sao...

Còn sống là tốt rồi...

Con trai tôi...

Nó còn sống đây đã là phước đức với tôi lắm rồi"

Cẩm Linh quay mặt đi, cô đi về phía bác sĩ phẫu thuật, chào hỏi lễ phép xong liền nói "Làm phiền bác sĩ có thể cho con biết tình hình chi tiết của cậu bé kia được không ạ?"

Bác sĩ yên lặng nhìn cô rồi lại nhìn về phía bà Liên đang run rẩy đi cùng với giường bệnh được đẩy đi về phía phòng hậu thuật.

Ông ấy chuyển tầm mắt về lại Cẩm Linh, nhẹ nhàng nói "Lúc trước Hoàng Minh cũng là bệnh nhân của tôi, nếu không phải vì lần bị thương đó cũng không đến mức lần này phải phẫu thuật"

Bác sĩ trông vẫn còn khá trẻ, nên mới có thể tuôn ra một tràng như vậy với Cẩm Linh, có lẽ người ở đây nên cũng phong phanh nghe được chuyện của nhà Hoàng Minh, dù sao chuyện này thật sự khiến người ta giận nhưng lại không có chỗ phát tiết

Cẩm Linh yên lặng lắng nghe về tình trạng của Hoàng Minh.

Sau tai nạn đó cậu ta may mắn nhặt được cái mạng nhưng chân lại bị tật, bác sĩ nói có lẽ có thể chữa trị nhưng một là nhà Hoàng Minh không có tiền, hai là có người không cho cứu chữa.

Dù là không có cái thứ hai thì cái thứ nhất đủ để ngăn chặn việc Hoàng Minh có thể chữa lành đôi chân.

Trong thời gian gần xảy ra tai nạn liên tục khiến đôi chân khó có thể đi lại được nữa.

"Vậy là... cậu ta vẫn có thể đi lại nhưng..." nhưng khả năng là rất rất nhỏ, nhỏ đến mức như chỉ có thể chấp nhận việc Hoàng Minh đã không còn khả năng đi lại

Bác sĩ trẻ gật đầu thở dài, nói thêm dăm ba câu với Cẩm Linh rồi rời đi.

Bác sĩ đi rồi, người nhà của cô cùng bà Liên cũng đã đi đến phòng hậu thuật, chỉ còn mình Cẩm Linh trơ rọi đứng đó.

Tiếng bước chân từ phía sau càng lúc càng gần, hơi thở quen thuộc khiến Cẩm Linh vô thức thả lỏng

Cẩm Linh yên lặng dựa vào tường, cụp mi mắt nhìn xuống hai tay đan vào nhau của mình.

Cô nhớ lại câu chuyện trên lớp các bạn kể lại vô thức nhớ lại lời nói của Sư Trụ Trì

"Cẩm Linh, thầy biết con không thật sự muốn năng lực siêu nhiên này, nhưng nó vẫn đến với con hãy coi như là cái duyên.

Đó là năng lực của con, thầy không có quyền quyết định, thầy chỉ mong con không hối hận với những việc mình đã làm, không hối hận với con đường mình đã chọn, con luôn là học trò là đứa trẻ thông minh và tốt đẹp nhất thầy từng gặp, Cẩm Linh"

Cẩm Linh nhìn chằm chằm vào tay mình, không biết từ bao giờ Phương Ly đã đưa cho cô bức ảnh của một cô gái xinh đẹp.

Cô gái trong ảnh thật sự rất xinh đẹp, đôi mắt hoa đào long lanh sáng ngời, mái tóc đen dài mượt mà xõa tung trên vai, trong ảnh cô ấy cười rất tươi, cười đến là ngọt ngào mĩ lệ.

Cẩm Linh nhìn vào tấm ảnh, cô như bị hút hồn bởi vẻ đẹp của cô gái ấy nhưng Phương đã nói một câu khiến cô sững người "Đây là Phan Tuệ Lâm"

Phan Tuệ Lâm...

Tuệ Lâm...

Là chị gái bị bắt nạt đến chết đã từng là học sinh của lớp 12A4 đồng thời cũng là chị gái của Phan Hoàng Minh.

Hai chị em nhà này...

Cẩm Linh mím môi, không nhịn được lẩm bẩm "Tớ muốn đánh Đặng Duy An"

Phương Ly bật cười nói "Tôi giúp cậu đánh hắn"

Cẩm Linh hiếm khi ngang ngược nói "Không, tớ muốn tự đánh"

Phương Ly gật đầu cười nhẹ, một tay đặt nhẹ lên đầu Cẩm Linh "Được, chùm bao tải hắn cho cậu đánh"
 
Back
Top Bottom