Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ của căn phòng ngủ.
Trên chiếc giường rộng rãi có một thiếu nữ đang lười biếng nằm trên giường mái tóc dài qua vai rũ xuống khuôn mặt với ngũ quan hài hoà.
Bộ quần áo ngủ màu trắng cùng kiểu với cô gái nhỏ đang ngồi trên bàn học bên cạnh, khuôn mặt của họ rất giống nhau, bộ đồ họ mặc cũng giống nhau như từ một khuôn đúc ra, thật khó phân biệt
"Ly à, dậy đi, đến giờ đi học rồi" Thiếu nữ ngồi trên ghế, gấp lại quyển sách dày trên tay, nhẹ nhàng lay người đang cau có nằm trên giường
"Năm phút nữa"Ly nằm trên giường, kéo chăn lên, tuy vậy chỉ vài giây sau đã bật dậy kéo cô bạn bên cạnh lại gần mình
Linh bất ngờ nhìn người mới giây trước lười biếng không muốn dậy, giây sau đã tỉnh táo ngồi trên giường mà cau có nhìn cô
"Ốm yếu bệnh tật thì biết điều ngồi yên trong chăn đi, lớ ngớ lại bệnh ra đó" Ngũ quan vốn hài hoà êm dịu lại dần trở nên khác biệt, nhăn nhó, cọc cằn, trùm nguyên cái chăn lên người cô bạn đang hoang mang
Để Linh lên giường, ép cô ngồi yên trên đó với quyển sách và chăn mền, còn bản thân thì đi sửa soạn lại đồ đạc cho cả hai.
Đúng sáu giờ sáng, cả Ly và Linh đều đã xong xuôi mọi thứ, quần áo và sách vở đều là Ly chuẩn bị, còn Linh chỉ việc dùng nước ấm để vệ sinh cá nhân và thay quần áo
Bước xuống nhà, cả bố mẹ và em trai đều đã có mặt đông đủ, đồ ăn sáng đã được bố chuẩn bị xong.
Bánh mì pate tự làm tại nhà, nói là bánh mì pate nhưng bên trong chủ yếu là trứng và thịt
"Hai đứa đây rồi, mau chóng ăn rồi đi học đi, hôm nay là khai giảng sẽ đông đúc và bận rộn đây, nhớ đi sớm kẻo trễ"
Ba chị em mỗi người một cái, vì hôm nay là khai giảng nên cả nhà đều rất vội vàng, tiết trời se lạnh của mùa thu khiến Linh rất nhanh liền hắt hơi, mũi đỏ lên.
Ly bên cạnh thấy vậy thì quấn thêm cho cô một cái khăn, mặt mày vẫn cau có
"Đã nói mà không nghe, yếu mà còn thích ra gió" Ly nhăn nhó, âm điệu như đang tức giận, nhưng tay lại quàng khăn cho Linh.
Cơ thể của Ly khác biệt với Linh gần như hoàn toàn, trừ khuôn mặt có phần giống nhau ra thì còn lại đều khác biệt.
Ly rất khoẻ mạnh, cơ thể săn chắc, rất hiếm nếu không phải nói là không bị bệnh lần nào, trái ngược với Linh, sức đề kháng kém, dễ bị bệnh
Bố mẹ vội vàng sửa soạn, chở em trai đi học sau đó đi làm, rất nhanh chỉ còn Linh và Ly, Ly nhanh chóng kéo Linh lên xe, tự lái xe đưa cả hai đến trường cấp ba
Linh ngồi đằng sau, ngón tay xoa xoa cái mũi của mình, lặng lẽ không nói một lời còn có dấu hiệu của buồn ngủ, thật mệt
"Định mệnh!
Linh!
Ngủ gật thật đấy à!?"
Ly lái xe, cảm thấy lưng mình như có ai đang dựa vào liền biết nhỏ Linh đang ngủ gật, cô giật mình nghiến răng nghiến lợi nói
Con nhỏ này, sáng dậy sớm cho cố vào giờ lại ngủ gật ngay trên xe thế à!?
Linh mí mắt nặng trĩu, lim dim nằm dựa trên lưng Ly, thấy vậy Ly đành một tay giữ người đằng sau, một tay lái xe, cũng may tay lái cô chắc, nhỏ trên lưng cũng ngoan ngoãn không lắc lư nên tạm an toàn đến trường
"Một là xuống xe, hai là chị đây ném mi xuống" Ly hằn học vỗ nhẹ tay trên eo mình, đá chân chống xe, Linh nghe thấy cũng mơ màng mở mắt, tay dụi dụi mắt, ậm ừ gật đầu
Ly thở dài xuống xe rồi ôm người trên xe xuống, lấy cặp lưng Linh, cầm hai cặp, bật cười khe khẽ nhìn người đang mơ mơ màng màng"Đi thôi cô nương"
Linh cũng không mấy để ý, mặc kệ Ly kéo mình đi đâu thì đi.
Cả hai cùng ngồi một trước một sau trên dãy ghế chào cờ của lớp, Ly ngồi đằng trước còn Linh ngồi đằng sau, cùng học lớp chọn của trường
"Nghe nói thủ khoa đầu vào là ở lớp mình"
"Là bạn học ngồi đằng trước sao?"
"Chắc vậy đó, cô giáo đã sắp xếp mà"
Thầy hiệu trưởng đứng trên sân khấu nói rất nhiều cũng rất hay, học sinh bên dưới cũng rất nhiệt tình tranh lời của thầy, còn Linh- yên lặng ngủ trốn sau lưng Ly
"Bây giờ, chào mừng thủ khoa đầu vào của trường chúng ta, em Trần Cẩm Linh"
Bên dưới sân trường đã sớm đoán được nhưng vẫn vui vẻ tò mò muốn biết khuôn mặt của thủ khoa đầu vào năm nay
Chính chủ sớm đã ngủ mất
"Tỉnh" Ly khẽ gọi, tiếng ồn doạ tỉnh cô nàng đang mơ ngủ kia, cả người như tấm chăn bông, áo khoác cùng khăn che gần kín cả cơ thể nhỏ
Linh gật gù đứng dậy lên nhận phần thưởng, lúc bước lên bục giống như trở thành một người khác, không còn dáng vẻ mơ ngủ khi nãy, áo khoác cũng cởi bớt ra, cười đến ngọt ngào, mái tóc đen dài qua vai cột lên trông thật ngoan ngoãn...
Một bộ dáng hoàn hảo
Nhưng lúc đi xuống lại mệt mỏi, nấp sau lưng cô bạn mà ngủ tiếp
Ly hắc tuyến, nhẹ đỡ lấy người đằng sau.
Tầm mười giờ, mọi việc đã xong, tất cả học sinh vào nhận lớp, cả hai đều học khối D, 10A4 do cô Hoàng Thị Dung chủ nhiệm
"Chà, như mọi lần nhỉ?"
Cô Dung cười khẽ nhìn xuống lớp, đặc trưng của khối D là nhiều bạn nữ ít bạn nam, vừa hay năm nay chỉ có 9 nam trong lớp có 26 nữ
"Vậy giờ cô sẽ xếp chỗ ngồi nhé" Không nhiều lời, cô Dung nhanh chóng xếp chỗ ngồi, cô nhìn nhìn danh sách học sinh của mình
"Lớp ta có cặp song sinh à?
Trần Cẩm Linh và Trần Phương Ly?"
Cô nhìn thấy cơ thể nhỏ nhỏ của Linh liền thở dài, còn tưởng là đã lớn nhưng nhìn thế này chắc để ngồi bàn đầu thôi
"Vậy Cẩm Linh ngồi cùng bạn Phương Ly nhé" Cô Dung khoé miệng hơi cứng lại nhìn hai khuôn mặt y đúc nhau, chỉ là một người thì cau có, người còn lại thì còn đang trong trạng thái như muốn chìm vào mộng đẹp
Biết cách phân biệt hai đứa này rồi
Giờ mà tách ra là có chuyện liền, cô giáo chỉ cười ngay lập tức cho hai đứa song sinh kia lên bàn đầu, doạ tỉnh nàng thủ khoa đang gật gù chuẩn bị ngủ đủ giấc
"Được rồi, vậy bây giờ cô liền nói thẳng rõ ràng với các em.
Cô biết phái nữ thường dễ sinh chuyện, nên tại đây cô nói rõ.
Không cần biết các em có vấn đề khúc mắc gì với nhau, bước vào cổng trường thì là một khối vuông không được phép có kẻ hở hay vết nứt, ra khỏi trường các em làm gì, có vấn đề gì tự giải quyết, cô không quan tâm, nhưng chỉ cần bước vào trường thì không được phép chia bè kết phá sinh sự với nhau, không được phép nhìn lớp khác áp vào lớp mình, nếu để cô biết là ai thì người đó liền chuyển lớp.
Dù sao cũng là lớp chọn càng ít người thì càng tốt, cả lớp đã rõ rồi chứ?"
Cô Dung vừa cười vừa nói, nhưng nói từng câu từng chữ đều rõ ràng, rất có lực, ánh mắt nghiêm túc nhìn cả lớp một lượt
"Nếu đã rõ rồi thì chào mừng các em đến với lớp 10A4, cô là Hoàng Thị Dung người sẽ đi cùng các em trong ba năm học này" Nói rồi, cô phát cho mỗi người một tờ giấy, là giấy điền thông tin và nguyện vọng muốn chức vụ gì trong lớp
Nhìn tờ giấy trên tay, Linh quen tay đưa sang cho Ly ngồi bên cạnh
"Lớp trưởng có lẽ sẽ là Thùy Trang" Linh ngáp một cái, Thuỳ Trang là bạn học từ khi học cấp một đến giờ vẫn học cùng lớp với Linh và Ly, cô bạn này từ khi gặp đã là lớp trưởng của lớp cả ba cùng học, vừa giỏi vừa giàu lại vừa xinh, cũng rất tự tin, thoải mái...
Nếu không phải nói cậu ấy gần như là hoà tan
"Còn lớp phó học tập sẽ là em nhỉ?"
Ly bật cười nhìn khuôn mặt kia
Linh còn chưa mở miệng trả lời đã nghe thấy giọng nói của các bạn cùng lớp hướng đến mình
"Hi~" Bạn học cùng lớp đi đến bắt chuyện với cả hai.
Khối D thường sẽ hội tụ những 'nhà ngoại giao tương lai', các bạn học rất thoải mái và hoà đồng, Linh cũng không khác là bao, nhanh chóng thay đổi nét mặt, cười ngọt ngào trò chuyện với mọi người xung quanh, Ly thì yên lặng, cô không thể nở nụ cười cho dù không thật sự vui như Linh, cũng không thể làm hài lòng tất cả mọi người như người cùng sinh ra với mình, đây có lẽ cũng là điểm khác biệt giữa hai người
Linh rất biết cách ăn nói giống như những bạn cùng lớp, thành tích tốt lại hoà đồng, nói chuyện với nhau rất vui, chỉ tiếc là sức khỏe cô kém, không tham gia hoạt động thể thao cùng các bạn được
Mọi thứ như đi vào quỹ đạo, Linh và Ly cùng các bạn trong lớp làm theo những gì cô chủ nhiệm nói, hoà nhập với các bạn
Giữa hai người giống như thần giao cách cảm, Linh giúp Ly trong các môn văn hoá, còn Ly thì hỗ trợ Linh trong thể thao và các việc khác nếu Linh không làm được
Cho đến một ngày...
Cả hai không giấu được nữa
"Phương Ly, lên bảng làm câu 2.2a" Thầy giáo dạy toán gọi, nghe vậy Ly giật mình xong cũng bình tĩnh lên bảng
Linh, tỉnh tỉnh Ly vừa đi lên bảng vừa gọi Linh đang gật dù ở bên dưới
Đầu cô bạn gật một cái rồi tỉnh, mắt nhắm mắt mở đọc đề 3x+2y > 300?
Vẽ đường thẳng d: 3x + 2y – 300 = 0 trên mặt phẳng tọa độ.Lấy gốc tọa độ O(0; 0) và tính 3.0 + 2.0 = 0 < 300.Do đó miền nghiệm của bất phương trình là nửa mặt phẳng có bờ là đường thẳng d không chứa gốc tọa độ và cả đường thẳng d.
Linh từ tốn từng chút một đọc đủ để Ly ghi kịp, phối hợp hết sức ăn ý
"Bài của Ly làm đúng rồi, các em ghi lại vào vở đi nhé" Thầy Minh dạy toán hài lòng nói, còn Ly thì ngồi bên dưới ém lại tiếng cười
Tiết thứ ba là tiết thể dục, Linh bị chỉ điểm lên đánh bóng chuyền
Linh"..."
Bẽn lẽn lùi lại một bước nhỏ để Ly lên thế chỗ
Ly không nói gì, vừa đi vừa chỉnh lại mái tóc, tay bắt lấy quả bóng chuyền từ thầy giáo dạy thể dục.
Cô vào tư thế chuẩn bị, tung bóng lên và nhẹ nhàng đánh bóng, nhìn thì rất nhẹ nhàng nhưng lực lại mạnh và dễ dàng bay qua lưới đáp xuống sân bên
Linh vui vẻ qua màn
Linh và Ly thì vui đấy.
Nhưng giáo viên lại đau đầu, không phải ai cũng phân biệt được hai khứa này, họ rất rất giống nhau đặc biệt là khi diễn trò thế chỗ nhau từ giọng nói đến cử chỉ bề ngoài đều không có điểm nào khác biệt
Quá khốn nạn
Cứ thế trôi qua hai tháng, Linh trong hai tháng lạnh thấu xương này ốm không ít lần, may là vở bài tập trên tay Ly đã được làm đầy đủ, vở ghi cũng được ghi chép không thiếu bài nào,đến tiết thể dục cô cũng thay Linh lên tính sỉ số lớp
"Ly, con về rồi, vào trông con bé Linh coi nó làm sao kìa?"
Mẹ hốt hoảng chạy ra kéo Ly vào trong phòng nhưng căn phòng trống không
"Mẹ bình tĩnh, để con" Ly trấn an mẹ xong liền nhìn quanh phòng một lần trước khi bước đến vị trí tủ quần áo
Chiếc tủ gỗ to đựng quần áo của cả hai người thừa đủ để một cô gái nhỏ con hay đau ốm trốn trong đó.
Ly thở dài cầm lấy tay cầm của cánh tủ mà kéo ra.
Nhìn vào bên trong đúng thật là Linh trong đó, mái tóc đen dài qua vai rũ xuống che đi khuôn mặt xanh xao có phần hơi phiếm hồng do phát sốt, đôi con ngươi màu nâu sẫm tĩnh lặng, có bọng mắt khiến khuôn mặt trở nên thiếu sức sống nhìn lên Ly
Ly cũng không nói gì chỉ nhẹ nhàng cúi xuống không tốn nhiều sức lực, dễ dàng bế cô nàng kia lên.
Vừa chạm vào, Ly liền cảm nhận được cảm giác kì lạ có phần quen thuộc, không khí xung quanh trở nên âm u bất thường, sương đen mờ ảo tản ra nhanh chóng bay ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống người trong tay mình, cả người Linh như không còn sức, mệt mỏi rã rời nằm xuống giường, cuộn tròn trong chăn, cũng từ lúc buông cô nàng ra thì Ly lại không cảm thấy được như vừa rồi"Ly, tôi khát"
Ly xoay người đi lấy nước từ phích nước nóng để ở một góc phòng, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh liền thấy cô nàng kia đang nhìn ra cửa sổ cho dù cả người đã trốn trong chăn.
Thấy vậy Ly nhanh chóng cầm cốc nước đã để ở nhiệt độ thích hợp đi đến "Đừng sợ, có chuyện gì từ từ nói với tôi"
Đỡ Linh ngồi dậy, Ly chỉnh lại gối sau lưng người đang mệt lả kia "Mấy hôm đi học qua nghĩa trang nên bị vậy chăng?"
Linh hắt xì một cái, mũi phiếm hồng sụt sịt, giọng khàn cả đi"Cũng không hẳn là bị ám"
Như nhớ lại năm đó khi còn nhỏ, Linh khi đó cũng thường xuyên bị bệnh, đỉnh điểm là trận sốt cao năm cô chín tuổi tưởng như hưởng dương tới nơi.
Khi nghe kể lại, lúc đó cả người cô nóng bừng lên, co giật, mũi và họng tắc nghẽn lại, mí mắt nặng trĩu lâm vào hôn mê.
Ly bên cạnh cũng cảm nhận được đôi chút nhưng không nặng như Linh, gần như là không cảm nhận được gì, cô chỉ hoảng sợ nhìn Linh mặt mày nhăn nhó đau nhức cả người
Chịu trận ba ngày liên tiếp mới tạm thời gọi là đỡ hơn.
Tưởng như đã khoẻ lại nhưng sau đó lại không biết vì lí do gì khi về đến nhà thì Linh lại chịu một trận ốm nặng lần nữa.
Nhớ lại chính là chuỗi ngày kinh hoàng
Nhưng cũng từ đó cô có được một năng lực kì lạ thường được gọi là mắt âm dương.
Cũng vì như thế nên cô mới phải chịu trận ốm nặng thứ hai kia
"Lời nguyền thì có" Khi phát hiện ra mình có thể nhìn thấy những linh hồn và kể cho Ly nghe, Linh đã nói như vậy.
Lúc đầu Ly cũng không nghĩ rằng năng lực này là 'lời nguyền' kinh khủng như Linh nói, nhưng mỗi lần chạm vào Linh, Ly cũng có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được âm khí xung quanh mình, lúc đó Ly cũng không khỏi hiểu đôi phần vì sao Linh lại có vẻ bài xích năng lực này
Ai lại thích tận mắt nhìn thấy những linh hồn mang hình dạng cơ thể không lành lặn như lúc họ lìa trần chứ?
Dù sao những linh hồn chưa siêu thoát, không phải là vì thú hận, cũng là vì chấp niệm chưa buông
Chỉ là Ly có cảm giác, nếu để Linh một mình, đảm bảo các vong hồn sẽ bay đến doạ cô nàng sợ chết khiếp, nhưng khi cả hai ở cạnh nhau thì chuyện đó sẽ không xảy ra.
Đó cũng là lí do mỗi khi Ly không có nhà, Linh liền trốn trong tủ dù rằng bản thân đang ốm sốt, ra ngoài thì liền dính lấy Ly
"Năm đó sư trụ trì bảo chúng ta một âm một dương, tôi còn có chút không tin.
Một người còn sống sao lại thiếu nhiều dương khí đến vậy" Ly khẽ cười cợt, ngày đó đầu xuân năm mới lên chùa cầu bình an lại gặp được sư trụ trì, ngài ấy bảo rằng vốn dĩ Linh thọ mệnh không cao, sống được đến giờ đã là miễn cưỡng, nói nói một hồi khiến Ly người vốn tính không mấy kiên nhẫn suýt thì tức điên
"Ngài ấy còn nói mạng chúng ta giống như là cộng sinh vậy, tôi cần dương khí của cậu để sống" Linh cười khúc khích
"Tặng thọ mệnh cho cậu rồi sao vẫn sống khổ thế hả" Ly áp trán mình vào trán Linh, thấy vẫn còn nóng liền cau có vò rối tóc người kia
Ly vốn là người luyện võ, thể thao đầy đủ, sức khỏe dồi dào cũng rất mạnh mẽ được cho là tràn đầy sức sống, dương khí dồi dào đủ để thay Linh trấn áp một số thứ xung quanh
"Ly, hôm nay trên trường có chuyện gì vui không?
Kể tôi nghe với" Linh cười khúc khích tò mò nhìn Ly
"Có, có tin tuần sau thi giữa kì" Ly cười khẩy đáp lại nhìn con người mỗi tháng nghỉ đến gần một tuần kìa, nếu không phải cô giáo tốt tình, có người bác là giáo viên trong trường thêm cả thành tích tốt thì người này xứng đáng xuống lớp dưới
Linh đang uống nước suýt thì sặc, dứt khoát đặt cốc nước xuống bàn bên cạnh rồi chui vào chăn ngủ.
Được nửa thì Ly ngăn lại bắt cô phải ăn no, uống thuốc xong mới được đi ngủ
"Dậy, cậu dám ngủ là tôi xử cậu liền" Nói xong liền dễ dàng kéo người đang rũ rượi kia lên, vừa hay mẹ của hai người bước vào với tô cháo trên tay
"Ăn uống xong đã rồi hẵng ngủ chứ con" Mẹ Mai thở dài nhìn cô con gái hay bệnh tật của mình
Ly cũng đi đến tủ thuốc lấy thuốc hạ sốt, thuốc giảm các triệu chứng khác mang đến chỗ Linh "Hậu quả của việc đã yếu mà còn thích ra gió đấy"
Ly cười khẩy nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Linh mà không khỏi thấy thoải mái hẳn đi, người này hay bệnh nhưng lại ghét uống thuốc, miệng la đắng nhưng cũng không dám không tuân theo lời bác sĩ
Nghỉ ngơi tầm hai ngày xong Linh cũng đi học lại, cô và Ly còn phải đi học thêm buổi tối, cấp ba vốn không thể thoải mái như khi còn nhỏ nên Linh cũng đành chịu
"Linh hôm nay đi học lại rồi nè" Bạn học vui vẻ cười nhìn hai người rất giống nhau đi cùng nhau.
Quần áo của Linh và Ly thường thì sẽ mua y chang nhau từ kiểu dáng đến màu sắc, cách phân biệt hai người này chắc có lẽ là người thường xuyên nhăn nhó người còn lại thì hay cười
"Tôi quay lại rồi đây" Linh cười đùa đáp lại hoà chung không khí náo nhiệt của lớp
"Sắp thi rồi đó, mấy bà học gì chưa?"
"Chưa, học cái gì?
Tui cả ngày chơi đây, đề cương thì vứt xó"
Hay cho lớp chọn, miệng thì nói không học nhưng điểm đầu vào của ai cũng đều rất cao, mấy bài kiểm tra thường xuyên cũng cao chót vót
Linh cười cười, chợt cô nhìn ra vị trí cửa lớp có một bạn nam với mái tóc đen ngắn rối tung loã xoã xuống gần như che đi cả đôi mắt, khuôn mặt gầy gò xanh xao, hốc mắt trũng sâu đầy vẻ âm u, sợ hãi, môi cố nặn ra một nụ cười với bạn học.
Đằng sau lưng cậu ấy là hình dáng một người con gái mái tóc dài lởm chởm, khuôn mặt lở loét từng mảng thịt đỏ lòm lộ ra, con mắt trắng dã vô hồn, cơ thể gầy gò với bộ quần áo đồng phục rách nát lộ ra những vết thương khủng khiếp, có vết còn mất đi cả mảng thịt
Bỗng khung cảnh chuyển đen, Linh nhận ra có người dùng tay bịt mắt cô lại "Ly?"
Ly ở đằng sau, xoay người cô nàng nhìn chằm chằm người khác nãy giờ không chớp mắt lại "Không phải sợ ma sao?
Nhìn người ta như vậy sẽ bị cho là bất lịch sự đấy"
Ly khẽ thì thầm, đôi mắt cũng không nhịn được nhìn cậu bạn đang đứng nói chuyện trước cửa lớp cô.
Các bạn học xung quanh cũng không mấy để ý vì bận nói chuyện hoặc ai chăm lắm thì bận chuẩn bị bài để lên nhận điểm miệng, cuối tuần lấy tiền thưởng
"Hình như anh ấy là Đặng Duy An, lớp 12A2, Linh bà thích ảnh hả?"
Minh Anh bên cạnh buông lời trêu chọc, cười khúc khích nhìn cô bạn đang không chớp mắt nhìn trai chằm chằm kia
Linh khẽ đánh nhẹ lên tay bạn mình "Nói cái gì đó"
"Ngại cái gì, anh Duy An cũng được coi là trai đẹp trường mình, thành tích cũng tốt, học khối B có lẽ dự định sau này làm bác sĩ, gia cảnh cũng được phết chứ đùa" Thùy Anh bên cạnh phụ hoạ theo
"Bớt bẫy bạn học đi mấy bà, mặc dù nói tốt thì tốt thật nhưng đàn anh đó cũng có phải hạng ăn chay đếch đâu, gái gú cũng đầy ra ấy chứ" Hạnh Nguyên không nhịn được chen vào cắt đứt mạch não yêu đương kia của bạn mình
...
Cũng...
Là dạng ăn chơi à?