5.1
"Duy ơi, dậy đi con.
Hôm nay con có ca học sáng sớm phải không?"
Đứng trước cửa phòng, bà Giang sốt sắng gõ cửa gọi.
Bà cảm thấy khó hiểu vì con trai bà, người luôn thức dậy và đi học đúng giờ, hôm nay vẫn chưa đến trường.
Hôm qua cũng vậy, khi bà đang chuẩn bị nấu cơm thì Duy đột ngột phóng xe về nhà, đôi giày trắng mới mua và nửa thân dưới đều ướt sũng và lấm lem bùn đất.
Điều khiến bà kinh ngạc hơn cả là biểu cảm của cậu ta; một khuôn mặt bơ phờ và tái nhợt, giống như vừa trải qua một chuyện gì đó kinh khủng.
Bà Giang gặng hỏi chuyện nhưng Duy đều im lặng hoặc trả lời một cách qua loa rồi chạy nhanh vào phòng.
Bà biết con mình là một người tham công tiếc việc, thỉnh thoảng bỏ cả bữa ăn hoặc thức thâu đêm để hoàn thành bài tập đúng hạn, và bà cũng đã chứng kiến cậu ở đủ mọi trạng thái từ lúc còn bé tới khi trưởng thành.
Chính vì vậy, bà luôn thông cảm và hiểu cho cậu.
Nhưng biểu cảm kỳ quái đó trên mặt Duy thì hôm qua là lần đầu tiên bà được chứng kiến.
Bà biết chắc con trai mình đang gặp một vấn đề nào đó khá nghiêm trọng, nhưng khi gợi chuyện thì cậu ta lại phủ nhận hoặc tìm cách đổi chủ đề.
Bà định kể chuyện này với những người khác trong gia đình nhưng Duy lại một mực ngăn cản và khẳng định rằng bản thân không gặp vấn đề gì.
Mặc dù cảm thấy rất lo lắng trong lòng nhưng bà Giang không biết mình nên làm gì để giúp đỡ cậu ngoài việc cho cậu thêm thời gian để tự bình tĩnh lại.
"Hôm nay con hơi mệt nên xin cô cho nghỉ một buổi rồi ạ."
Trong phòng vọng ra tiếng trả lời khe khẽ.
"Con mệt à?
Có phải do hôm qua đi mưa nên hôm nay bị sốt không?
Mẹ vào nhé."
Bà Giang lo lắng hỏi lại.
"Con không sao đâu mẹ.
Dạo này hơi nhiều việc nên con thấy hơi mệt thôi.
Ngủ thêm một lúc là con khỏe lại mà.
Mẹ cứ đi làm đi."
"Thế à...
Nếu đã xin cô giáo rồi thì sáng nay con cứ nghỉ ngơi ở nhà đi.
Mẹ đi làm rồi tầm trưa về, nếu có gì thì gọi ngay cho mẹ nhé."
Nói rồi bà Giang quay gót bước đi, trong lòng vẫn cảm thấy bất an.
Trong phòng, điện tắt tối om, nguồn sáng duy nhất của cả phòng chỉ là những tia nắng buổi sáng yếu ớt đang chiếu qua khe cửa sổ được kéo rèm.
Trên sàn nhà, balo và quần áo đi đường hôm qua đang nằm lăn lóc.
Nằm trên giường, Duy trùm chăn kín đầu.
Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi và mất ngủ với những quầng thâm dưới hai mắt.
Cậu không ngủ mà chỉ đơn giản là nằm bất động.
Hôm qua sau khi ăn cơm xong, cảm thấy hoàn toàn kiệt sức, Duy lập tức nằm lên giường, mong rằng một giấc ngủ dài sẽ giúp cậu quên đi những chuyện không hay vừa xảy ra và cảm thấy tốt hơn vào sáng hôm sau.
Nhưng cậu đã lầm.
Càng nhắm mắt lại thì hình ảnh cuốn sổ đó với những nội dung bên trong lại càng hiện lên trong đầu, khiến cậu không tài nào chợp mắt được.
Bị dày vò bởi những suy nghĩ đó, Duy nằm trằn trọc trên giường cả một đêm, và trước khi cậu nhận ra, trời đã sáng từ bao giờ.
Cậu cảm thấy cơ thể không còn một chút sức lực nào để đến trường, hay nói đúng hơn là cậu không hề muốn đến trường.
Sáng hôm nay Duy có lớp Triết học vào ca 1, nhưng đó lại là lớp mà cậu ta và Ngọc đã đăng ký chung với nhau.
Chỉ nghĩ đến việc phải đến lớp, chạm mặt và ngồi cạnh Ngọc thôi đã khiến cậu sởn hết gai ốc.
Duy thấy có lỗi vì đã nói dối mẹ và vì đã né tránh những lời động viên, thăm hỏi của bà, khiến bà lo lắng suốt từ hôm qua tới giờ.
Nhưng cậu không hề muốn nói chuyện này với mẹ hay bất cứ một người nào trong gia đình vì sợ họ sẽ cảm thấy hoảng loạn và lo lắng hơn nữa.
Đây là vấn đề giữa cậu và Ngọc nên cậu quyết định sẽ giải quyết nó một mình.
Bây giờ đã là 8h00 sáng, quá nửa ca học đầu tiên.
Nằm trên giường, Duy cố gắng trấn an và tự động viên bản thân mình để có thể quay lại trường sớm nhất có thể.
Cậu không thể để cuộc sống của mình bị trượt dài vì chuyện này được.
Khi mở điện thoại lên để kiểm tra giờ, Duy thấy mình nhận được một tin nhắn mới được gửi cách đây gần 1 tiếng.
Tin nhắn đó là của Ngọc.
Do không thấy Duy đi học nên Ngọc đã nhắn tin hỏi thăm.
"Duy hôm nay không đi học à?"
Nhìn vào mẩu tin nhắn ngắn gọn đó, tim Duy bắt đầu đập nhanh.
Dù vậy, để giữ cho mọi thứ bình thường, cậu vẫn quyết định trả lời Ngọc.
"Sáng nay hơi mệt nên Duy xin cô cho nghỉ rồi."
Chỉ một vài giây sau, Ngọc đã nhắn lại.
"Duy mệt à?
Sao thế nhỉ?
Chắc lại làm việc quá sức đúng không?
Làm việc chăm chỉ cũng tốt nhưng Duy phải biết giữ gìn sức khỏe cho bản thân chứ.
Như Ngọc này, sáng nào Ngọc chả dậy sớm đi tập gym nên mặc dù làm nhiều nhưng Ngọc hiếm khi bị bệnh lắm.
Thôi Duy nghỉ ngơi đi rồi hôm nào mình đi chơi cho khuây khỏa đầu óc.
Có gì cứ nhắn Ngọc nhé."
Nhìn vào dòng tin nhắn dài mà Ngọc gửi, mặt Duy dần toát lên vẻ ngấy ngán.
"Tập gym à?
Cậu ta làm quái có đi tập gym bao giờ.
Đồ bốc phét."
Nghĩ vậy, Duy không trả lời nữa mà lập tức tắt điện thoại đi.
Những lời động viên, thăm hỏi của Ngọc bây giờ chỉ khiến Duy cảm thấy chán ghét cậu ta hơn.
Có lẽ thứ cảm xúc chán ghét mới được sinh ra này đã trở thành một nguồn động lực nhỏ nhoi giúp Duy muốn thoát khỏi Ngọc và tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình.
Cậu chui ra khỏi giường, mở cửa phòng và lặng lẽ đi xuống dưới nhà.
* * *
Hôm nay Duy có một ca học vào lúc 9h30 sáng.
Nhưng bây giờ đã là 9h40, và cậu mới bắt đầu nổ ga xe máy.
Sau một ngày vật lộn với những cảm xúc trong lòng, cuối cùng Duy cũng đã cố hết sức lấy dũng khí để đi học vào sáng hôm sau.
Mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều nỗi bất an và sự sợ hãi nhưng cậu đã quyết tâm là sẽ tách bản thân ra khỏi Ngọc và trở lại cuộc sống vốn có của mình.
Sở dĩ Duy đi muộn sáng hôm nay là vì cậu cố tình làm vậy để không phải ngồi cạnh Ngọc khi vào lớp.
Bước đầu tiên để đẩy Ngọc ra xa hơn chính là cố gắng không để cậu ta lại gần mình.
Sau khi gửi xe xong, đồng hồ đã điểm 10h00.
Duy nhanh chóng chạy về phía lớp học của mình.
Khi mở cửa sau ra, mọi thứ đã diễn ra đúng như dự đoán của cậu.
Toàn bộ lớp học đã chật kín người, tất cả những dãy ghế phía trên đều đã bị choán hết, chỉ để lại một hai dãy ghế xập xệ phía dưới cùng.
Vì đây là một môn học bắt buộc nên số lượng sinh viên trong lớp rất lớn, lên đến gần trăm người.
Chính vì vậy, chỉ cần đi muộn một chút thôi thì tất cả những hàng ghế bên trên sẽ bị chiếm hết, và những sinh viên đến muốn sẽ không còn cách nào khác ngoài việc phải ngồi ở cuối lớp.
Nhưng trong trường hợp của Duy, điều này lại trở thành một lợi thế cho cậu.
Ngọc thường đến lớp khá sớm và cậu ta sẽ ưu tiên ngồi ở những vị trí bên trên, nên nếu Duy cố tình đến muộn hơn thì cậu có thể ngồi ở dưới và tránh mặt Ngọc.
Duy nhẹ nhàng đi vào lớp để không làm gián đoạn bài giảng, ngồi xuống ghế và mở laptop ra học bình thường.
Đợi mãi không thấy Duy đến, Ngọc gửi tin nhắn hỏi thăm nhưng không thấy trả lời.
Cậu ta cảm thấy khó hiểu, vì tại sao một người luôn đi học đúng giờ như Duy giờ này vẫn chưa đến.
Cảm thấy bồn chồn trong lòng, Ngọc bèn quay xuống nhìn xem Duy đã đến chưa.
Sau một hồi ngó nghiêng, cậu ta cuối cùng cũng phát hiện ra Duy đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Do không thể trực tiếp nói chuyện nên Ngọc quay lên và bắt đầu nhắn tin.
"Sao bây giờ Duy mới đến?
Lại mệt nữa à?
Nhận được tin nhắn, Duy biết Ngọc đã nhìn thấy mình.
"Sáng nay dậy muộn nên bây giờ Duy mới tới được."
Duy không nhắn thêm gì ngoài những thông tin cần thiết vì cậu không hề muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này với Ngọc.
Trả lời xong, Duy tắt điện thoại, lờ đi những tin nhắn tiếp theo của Ngọc và tập trung vào bài giảng.
Hơn một tiếng sau, buổi học cuối cùng cũng đã kết thúc.
Khi cả lớp vừa được phép ra về, Ngọc lập tức cho hết đồ đạc vào cặp và tức tốc chạy xuống hàng ghế cuối, nơi Duy đang ngồi.
Cậu ta nở một nụ cười và nói.
"Hiếm có đấy nhỉ, hôm nay Duy lại dậy muộn cơ à?
Chắc đêm qua lại thức khuya đúng không?"
Nhìn thấy Ngọc tiến lại gần và đang bắt chuyện với mình, Duy cảm thấy tim mình đập nhanh và cái cảm giác ghê sợ hôm trước đang dần quay trở lại.
Nhưng cậu nhanh chóng kiềm chế bản thân, hít một hơi thật sâu và trả lời trong khi né tránh ánh mắt của Ngọc.
"Ờ,ờ,...
Hôm qua Duy ngủ hơi muộn một tí."
"Thôi hôm nay về cố gắng ngủ bù nhé.
Ngọc hôm qua cũng thức hơi khuya để làm nốt báo cáo tài chính của công ty nên sáng nay cũng hơi mệt.
À, bây giờ cũng là trưa rồi, hay anh em mình ra cổng trường đá bát bún trộn đi."
Ngay khi Ngọc định đưa tay chạm vào vai Duy, cậu lập tức đứng phắt dậy và nói.
"Chắc không được rồi Ngọc ạ.
Trưa nay Duy lại có hẹn đi ăn với bên Đoàn rồi nên không đi cùng Ngọc được.
Để khi khác nhé."
"À, ra là Duy có hẹn trước rồi à..."
Ngọc nói với vẻ nuối tiếc.
"Ngọc thông cảm nhé."
Nói rồi Duy nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đi ra khỏi cửa mà không ngoảnh đầu lại.
* * *
Cố tình đến muộn và ngồi cuối có vẻ là một cách hay nhưng, với tư cách là một học sinh ưu tú, Duy không thể cứ mãi làm như thế được, vì điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến điểm số và hình ảnh của cậu trong mắt giảng viên.
Chính vì vậy, ngày hôm sau, Duy quyết định thử một cách mới.
Thay vì đến muộn hẳn, cậu đã đến lớp sớm hơn tận 20 phút, và thay vì ngồi một mình đợi Ngọc đến như mọi lần, Duy chọn ngồi cạnh những bạn khác.
Điều này đối với cậu rất dễ dàng vì, với mạng lưới quan hệ rộng của mình, Duy có thể ngồi với bất cứ bạn học nào mà không cảm thấy ngượng ngùng hay khó xử.
Hôm nay cậu chọn ngồi cạnh Khôi, lớp trưởng lớp Kinh tế vĩ mô, và ba bạn nam nữa.
Duy chọn chỗ ngồi cạnh tường vì nếu Ngọc có đến thì cũng không thể ngồi ngay cạnh cậu được.
"Sao tự dưng hôm nay Duy lại ngồi cạnh bọn tôi thế?
Bình thường tôi thấy ông toàn ngồi với Trần Đức Ngọc mà."
Khôi lên tiếng hỏi.
"Tại có mấy môn khó tôi cần Ngọc hỗ trợ thôi mà, chứ bình thường tôi ngồi với ai chả được."
Duy vừa cười vừa nói.
"Thế á?
Chúng nó thấy ông hay ngồi cạnh Trần Đức Ngọc nhiều quá nên có mấy đứa bảo hai ông là một đôi đấy."
Câu nói đùa của Khôi, mặc dù không có ác ý, nhưng lại giống như một lưỡi dao đang cứa vào tim Duy.
Cậu nhanh chóng thanh minh cho mình.
"K,k,không phải thế đâu.
Bọn nó nói vớ vẩn đấy.
Tôi là trai thẳng nhé.
Còn có người yêu hẳn hoi."
"Đùa thôi mà.
Đùa thôi mà."
Khôi nhoẻn miệng cười đáp lại.
Một lúc sau, Ngọc đến lớp.
Thấy Duy đang ngồi tít tận bên trong, bên cạnh là 4 người khác, Ngọc định nói gì đó nhưng lại thôi.
Cậu ta chỉ chào Duy rồi lặng lẽ ngồi ra phía ngoài.
Sau tiết học này, Duy còn một môn học khác, nhưng may cho cậu, Ngọc không học cùng cậu lớp này.
Trong suốt giờ học, Duy cố gắng lờ Ngọc đi, hoặc nếu Ngọc có chủ động hỏi bài thì cậu cũng chỉ trả lời ngắn gọn nhất có thể.
Cứ thế, một ca học 2 tiếng đã trôi qua.
Sau khi tan học, Duy lấy cớ phải lên phòng kỹ thuật lấy mic cho cô để cắt đuôi Ngọc.
Nhưng Ngọc đột nhiên nắm lấy cổ tay Duy và hỏi với một giọng nghiêm túc, pha lẫn sự buồn bã.
"Không biết có phải Ngọc tưởng tượng hay không, nhưng mà dạo này Duy đang tránh mặt Ngọc à?"
Trong thoáng chốc, mặt Duy bỗng trở nên tái mét, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh và trả lời một cách bình thường nhất có thể.
"Tránh mặt á?
Làm gì có đâu, Ngọc tưởng tượng ra thôi.
Tại dạo này gần cuối năm, Duy bận nhiều việc quá nên anh em mới không đi chơi với nhau nhiều như trước được.
Làm gì có chuyện Duy tránh mặt Ngọc chứ..."
Duy kết thúc câu nói với một nụ cười gượng.
Cứ tưởng Ngọc sẽ tra hỏi đến cùng nhưng cậu ta lại buông tay Duy ra và cười đáp.
"Tưởng gì, hóa ra là do Ngọc tưởng tượng.
Giống như Duy, dạo này giáp Tết nên công ty Ngọc luôn phải hoạt động hết công suất để phục vụ khách hàng.
Ngọc mấy hôm nay cũng bận không kém.
Thôi không sao, đợi Duy rảnh rồi hôm nào mình đi chơi sau vậy."
Nghe thấy vậy, Duy thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra, khi nghe Ngọc đặt câu hỏi trực diện như vậy, Duy chỉ muốn quay lại, hét vào mặt cậu ta tất cả những gì mình vừa phải trải qua và đề nghị chấm dứt mối quan hệ này.
Nhưng... cậu không thể làm vậy.
Cậu không muốn làm to chuyện mà chỉ muốn mọi thứ qua đi trong im lặng, nói đúng hơn là cậu không có đủ dũng khí để nói thẳng với Ngọc như vậy.
Sau khi chào tạm biệt nhau, Duy nhanh chóng rời khỏi lớp học nhưng trong đầu vẫn còn suy nghĩ về khoảnh khắc vừa rồi.
* * *
Gần một tuần đã trôi qua kể từ khi Duy vô tình khám phá ra được con người thật của Ngọc.
Sau khi sắp xếp lại cảm xúc của mình, cậu cuối cùng cũng có đủ can đảm để trở về cuộc sống cũ và dần đẩy Ngọc ra khỏi cuộc đời của mình.
Cậu dùng đủ mọi loại thủ thuật và lý do để không phải ngồi cạnh Ngọc trong giờ, và nếu Ngọc có cố tình ngồi cạnh Duy thì cậu cũng sẽ cố gắng giữ sự tương tác giữa hai người ít nhất có thể.
Sau giờ học, thay vì đi về cùng nhau hoặc đi chơi ở đâu đó như ngày trước thì Duy viện ra nhiều cái cớ như có việc của Đoàn, đã có lịch hẹn từ trước rồi, phải về ăn tối cùng gia đình,...
để cắt đuôi Ngọc.
Đã nhiều lần Duy nghĩ liệu những điều mình đang làm có quá lộ liễu hay không và rằng liệu Ngọc có nhận ra sự khác thường trong cách cư xử của mình không.
Mặc dù Duy luôn cố gắng để hành động của mình không quá dễ đoán nhưng cậu không bao giờ có thể gần gũi với Ngọc như trước được nữa, thậm chí việc giả vờ thân thiết với Ngọc cũng đủ để khiến cậu nổi da gà.
Có lẽ Ngọc đã đoán ra rằng Duy đã vô tình đọc được cuốn sổ nhật ký của mình.
Không, chắc chắn cậu ta đã biết, vì bình thường hai người luôn thân thiết với nhau nhưng giờ đây lại có một bức tường vô hình đột nhiên xuất hiện giữa họ.
Cho dù là vậy đi chăng nữa thì Duy vẫn mong Ngọc hiểu được ẩn ý đằng sau những hành động của mình và buông tha cho cậu.
Mặc dù hiện giờ Duy rất chán ghét và cảm thấy ghê tởm với cậu ta nhưng cậu vẫn không muốn làm gì tổn hại đến Ngọc, vì dù sao hai người cùng từng là bạn thân và Duy không thể phủ định được sự tốt bụng mà Ngọc đã dành cho mình, mặc dù đằng sau sự quan tâm đó là một động cơ lệch lạc.
Hôm nay là một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo.
Mặc dù mới có 5h00 chiều nhưng bầu trời đã tối sầm lại như đang ở giữa đêm.
Bỏ nốt chiếc laptop vào trong balo, Duy nói với Ngọc, vẫn với thái độ lạnh nhạt như thường ngày.
"Thôi chào Ngọc nhé.
Bây giờ Duy phải về đón Hằng đi làm rồi."
Dường như đã quen với điều này, Ngọc chỉ thản nhiên đáp lại.
"Ok.
Duy đi cẩn thận nhé."
Nói xong, cả hai người đường ai nấy đi.
Thực ra, tối nay Hằng không hề có ca làm, và tất nhiên, Duy nói như vậy chỉ để không phải về nhà cùng Ngọc.
Sau khi ghé qua cửa hàng tạp hóa để mua trà cho bố, Duy tiếp tục lái xe về nhà.
Ngồi trên chiếc xe Cub cũ kỹ trên con đường lạnh giá, Duy nghĩ về những ngày vừa rồi.
Cậu không biết mình còn có thể nói dối được bao lâu nữa và liệu Ngọc đã hiểu và quyết định buông tha cho cậu chưa.
Nếu như Ngọc không hề hiểu ý cậu, hoặc, trong trường hợp tồi tệ nhất, cậu ta đã hiểu lý do đằng sau màn kịch của Duy nhưng vẫn quyết định không từ bỏ cậu thì sao?
Suy nghĩ đó khiến Duy lập tức cảm thấy bất an và sợ hãi.
Nếu điều đó thật sự xảy ra thì cậu sẽ không còn cách nào khác ngoài việc phải đối mặt trực diện với Ngọc nếu cậu còn muốn có một cuộc sống yên bình.
Càng nghĩ về điều đó cậu càng thấy căng thẳng và áp lực, trong lòng thầm mong mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ theo ý mình.
Phóng xe qua con đường Hoàng Quốc Việt rộng lớn nhưng vẫn chật ních người, Duy cuối cùng cũng về được đến nhà.
Cậu nhanh chóng mở cửa và dắt xe máy vào sân.
Hiện giờ, Duy chỉ muốn tắm rửa thật sạch, leo lên chiếc giường ấm cúng của mình và quên đi hết cái cảm giác lạnh thấu xương ở ngoài đường.
Cậu chỉ mong mùa đông lạnh giá này qua thật nhanh để có thể đón một mùa xuân ấm áp, được đoàn tụ và bao quanh bởi những người mình thật sự yêu quý.
Nhưng cậu đã quên mất một điều rằng, dù cho con người có ghét cái lạnh và cầu mong cho nó qua nhanh đến đâu thì họ cũng không thể làm gì được ngoài việc bất lực chịu đựng, chấp nhận việc cái lạnh cắt da cắt thịt luôn chực chờ ở đó để vồ lấy họ ngay khi bước chân ra khỏi nhà.
Ở cách đó không xa, khuất sau một lùm cây, một chiếc xe máy đang đứng im lặng.
Khi Duy vừa mở cửa vào trong nhà, nó lập tức rú ga, xuyên qua cái lạnh và lao thẳng vào trong dòng người xô bồ bên ngoài.
5.2
Trong suốt một năm trời kéo dài 12 tháng, có lẽ khoảng thời gian tôi yêu thích nhất chính là mùa xuân.
Về mặt khí hậu, mùa xuân là thời điểm có nhiệt độ mát mẻ và dễ chịu nhất, không có cái nóng gắt gỏng của mùa hè mà cũng không có cái lạnh thấu xương của mùa đông.
Chính vì vậy, mọi người có thể diện bất cứ bộ đồ nào mình thích mà không phải quan tâm đến thời tiết.
Về mặt văn hóa, mùa xuân luôn được gắn liền với Tết, một kỳ nghỉ lễ dài mà có lẽ ai trên đất nước này cũng đều mong chờ.
Tết là thời kỳ chuyển giao, khép lại năm cũ và mở ra một năm mới.
Nó mang đến cho ta một cảm giác mới mẻ và tràn đầy động lực.
Trong dịp này, con người ta thường cùng nhau quên đi những chuyện không hay của năm cũ và hướng đến những điều tốt đẹp hơn ở năm tới.
Hôm nay là mùng 6.
Mặc dù những ngày đầu tiên của năm mới đã qua nhưng trên mọi con đường và ngõ xóm vẫn còn tràn ngập không khí đón Tết.
Sau những ngày đầu năm bận rộn với công việc họ hàng và gia đình, tôi cuối cùng cũng có thời gian rảnh để đi chơi.
Hiện tại, tôi đang dạo bước trên khu phố đi bộ Hồ Gươm.
Ở đây vẫn náo nhiệt như thường ngày với đủ mọi loại người từ khắp Hà Nội đổ về.
Đi bên cạnh tôi không ai khác chính là cô bạn gái đã đồng hành cùng mình trong suốt gần một năm vừa rồi.
Hôm nay em ấy mặc một bộ váy màu trắng ngà, trông thật trẻ trung và thuần khiết.
Thực ra, để chọn được bộ váy này, tôi đã phải lẽo đẽo theo Hằng suốt cả một ngày trời trong trung tâm mua sắm, đi từ cửa hàng này đến cửa hàng khác chỉ để chọn ra được một bộ đồ mới phù hợp với dịp Tết năm nay.
"Tết năm nay nhộn nhịp quá nhỉ?
Mùng 6 rồi mà vẫn còn náo nhiệt thế này, bình thường tầm mùng 4 là mọi người đã bắt đầu quay lại với công việc rồi."
Tôi nói.
"Thế à anh?
Em thấy khu này lúc nào chả đông."
"Đúng là thế thật nhưng ở đây đông hơn bình thường mà.
Em nhìn đằng kia đi.
Vẫn có mấy đám múa lân đấy.
Bình thường thì tầm này làm gì còn nữa đâu."
"Nhỡ đâu họ thích làm vậy thì sao?
Em có thấy gì đặc biệt đâu."
Con bé này không có mắt quan sát gì cả.
Tôi đã sống ở thành phố này gần 20 năm và đã từng đến khu phố đi bộ này hàng trăm lần rồi nên chỉ cần liếc nhìn một cái là tôi có thể biết được nơi này đã thay đổi như thế nào.
"Mà đúng thật là đường phố vẫn còn nhiều sắc đỏ nhỉ."
Hằng cất lời.
"Thì anh đã bảo rồi mà, không khí Tết năm nay vẫn chưa hết đâu!"
Tôi nói một cách tự tin.
Dường như phớt lờ lời nói của tôi, Hằng tiếp tục.
"Nhưng mà tại sao vào dịp Tết người ta lại thích trang trí màu đỏ nhỉ?"
"Vì màu đỏ tượng trưng cho sự thịnh vượng và may mắn.
Chính vì vậy nên bao lì xì mới có màu đỏ đấy."
"Đúng vậy nhỉ?
Em nhớ ai đó có nói là mỗi màu sắc đều tượng trưng cho một thứ gì đó.
Nếu màu đỏ là sự may mắn thì những màu khác tượng trưng cho cái gì anh nhỉ?"
Thấy Hằng có vẻ tò mò, tôi cũng muốn nhân cơ hội này để thể hiện bản thân mình với em ý một chút.
"Để xem nào...
Trong những màu phổ biến thì có đen, xanh, vàng,..
Đen và xanh thì chắc ai cũng biết rồi, một cái tượng trưng cho sự chết chóc còn một lại lại là biểu tượng của sự sinh sôi nảy nở.
À, anh nhớ mình có đọc ở đâu đó về ý nghĩa của màu xanh dương.
Người ta nói là, thời xưa, màu xanh nước biển thường được gắn liền với sự quý phái và sang trọng nên các quý tộc thời xưa mới hay mặc những bộ đồ màu xanh dương đấy."
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi nói tiếp.
"Con người ngày xưa coi xanh dương là quý tộc nhưng anh thấy thời nay người ta toàn gắn sự sang trọng với màu vàng chứ nhỉ?
Nếu phải chọn ra một màu mà mình thích nhất trong hai thì anh chắc chắn sẽ chọn màu xanh.
Còn màu vàng thì...
Người đam mê màu vàng chắc chỉ có Ngọc thôi nhỉ?"
Tôi bỗng khựng lại.
Tôi vừa nhận ra mình đã vô thức nhắc đến tên cậu ấy.
Những ký ức không vui đột nhiên chạy qua đầu tôi, khiến sắc mặt tôi vô tình trở nên khó chịu.
Nhận ra sự thay đổi trong nét mặt của tôi khi nhắc đến tên Ngọc, Hằng lên tiếng hỏi.
"Dạo này em không thấy anh kể về anh Ngọc nữa nhỉ?"
Hằng không hề biết về những điều mà tôi đã trải qua vì tôi cố tình không nói với em ấy.
Để tiếp tục che đậy bí mật này, tôi bèn trả lời một cách đại khái.
"À, dạo này nhiều việc quá nên bọn anh cũng không liên lạc mấy."
Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của tôi, Hằng im lặng một lúc rồi lại cất tiếng.
"Thực ra, dạo này em cũng..."
Em ấy bỗng dừng lại.
"Mà thôi, không có gì đâu."
Nói rồi em ấy ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Chúng tôi cứ thế bước đi trong im lặng, không ai nói câu nào.
Có vẻ như chủ đề về Ngọc đã khiến cuộc trò chuyện của chúng tôi trở nên gượng gạo.
Để phá vỡ bầu không khí kỳ quặc này, tôi quyết định chuyển chủ đề.
"Dạo này Minh Anh thế nào?"
Nhận ra ý định của tôi, Hằng cũng lập tức hưởng ứng theo.
"Hôm trước nó khoe em là vừa mới có bạn trai.
Mà cái thằng này nhìn nó buồn cười lắm anh ạ..."
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, tưởng chừng như bầu không khí ngượng ngùng vừa nãy chưa từng tồn tại.
* * *
Tôi ngồi trên bàn học trầm ngâm.
Hôm nay tôi quyết định sẽ viết New Year Resolutions (những kế hoạch muốn thực hiện trong năm mới) của mình.
Đây chính là một thói quen mà tôi học được gần đây từ một Youtuber nổi tiếng.
Để tối đa hóa năng suất của bản thân trong một năm và cũng để khiến năm đó trở nên ý nghĩa hơn, ta cần một bản kế hoạch chi tiết về những gì mình muốn thực hiện trong năm đó.
Nhưng trước hết tôi cần phải nhìn lại năm vừa rồi của mình.
Năm vừa qua đối với tôi giống như một giấc mơ vậy.
Điều khiến tôi tự hào nhất chính là việc mình đã chính thức trở thành một sinh viên danh giá của Trường Đại học Ngoại thương.
Mặc dù sau này tôi có nhận ra rằng ngôi trường này không thật sự hoàn hảo như tôi từng nghĩ, nhưng được nhận vào đó cũng là một minh chứng rõ ràng cho sự cố gắng và nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi trong suốt ba năm cấp 3.
Sau khi nhập học, tôi đã thành công gây dựng một mạng lưới quan hệ rộng rãi bao gồm cả sinh viên trong trường lẫn giảng viên thông qua những hoạt động ngoại khóa và thành tích học tập trên lớp, và hơn cả, tôi đã kết thân được với nhiều người bạn mới, điều mà tôi luôn muốn thực hiện khi tới bất cứ một môi trường mới nào.
Mọi thứ diễn ra thật tốt đẹp cho đến khi... cậu ta xuất hiện.
Tựa lưng vào ghế một cách mệt mỏi, tôi nghĩ lại những gì mình đã làm trong khoảng thời gian gần một tháng vừa qua.
Tôi cố gắng tránh né và viện hết lý do này đến lý do nọ để không phải tiếp xúc với Ngọc, thầm hy vọng rằng cậu ta sẽ hiểu ý và buông tha cho mình.
Nhưng đến thời điểm hiện tại tôi vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu gì cho thấy cậu ta đã nghĩ như vậy.
Tôi mở điện thoại lên và nhìn vào dòng tin nhắn mới nhận cách đây 1 tiếng.
"Chúc mừng năm mới Duy nhé!
Ngọc chúc Duy năm nay khỏe mạnh, hạnh phúc, đẹp trai và học giỏi hơn nữa nhé.
Doanh nghiệp của Ngọc dịp này bận tối mắt tối mũi nên Ngọc chỉ được nghỉ mỗi mùng 1, từ mùng 2 trở đi đã phải quay lại làm việc rồi.
Nói mới nhớ, dạo này cuối năm nên anh em không đi chơi được với nhau nhiều như mọi khi nhỉ?
À hay là thế này đi, mùng 10 Duy sang nhà Ngọc, anh em làm bữa khai xuân được không?
Có gì Ngọc gửi địa chỉ cho."
Cậu ta vẫn còn bám víu lấy tôi nhiều lắm.
Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao sau tất cả những hành động lạnh nhạt mình làm, cậu ta vẫn nhiệt tình, thậm chí còn tỏ ra thân thiết hơn với mình như vậy?
Chẳng nhẽ Ngọc biết rồi nhưng vẫn cố tình không buông tha cho tôi hay sao?
Nếu đúng là như vậy thì tôi đang ở trong trường hợp xấu nhất, và cách giải quyết sẽ là...
Tôi bất chợt rùng mình.
...
đến gặp trực tiếp và nói thẳng với cậu ấy tất cả mọi thứ.
Tôi tuyệt đối không muốn phải dùng đến cách này.
Vì tôi sợ.
Tôi sợ mọi chuyện sẽ bị rò rỉ ra bên ngoài và tất cả mọi người trong trường sẽ biết đến sự thật này.
Tuy vậy, lý do lớn nhất khiến tôi không muốn làm điều này chính là Ngọc.
Tôi cảm thấy ghê sợ cậu ta.
Tôi không biết nếu mình đến ba mặt một lời với cậu ấy thì Ngọc sẽ phản ứng ra sao.
Với lại, trong thâm tâm tôi, việc nói thật với một người, khiến họ cảm thấy phiền lòng, luôn là một điều cấm kỵ.
Nhưng dù vậy, nếu tôi không làm gì và cứ để mọi chuyện tiếp tục diễn ra như thế này thì tôi sẽ chẳng bao giờ có thể thoát khỏi bàn tay của Ngọc.
Thực ra, tôi không thể cứ tiếp tục thêu dệt nên thêm nhiều lý do để tránh mặt cậu ta nữa, và sớm muộn gì tôi cũng phải đối diện với cậu ta mà thôi.
Dù cho có chọn con đường nào đi chăng nữa thì đích đến cuối cùng vẫn là phải đối mặt với Ngọc à?
Có vẻ như điều mà tôi cần làm bây giờ đã trở nên rõ ràng.
Tôi mở khóa màn hình điện thoại và nhắn.
"Ok.
Ngọc cứ gửi Duy thời gian và địa điểm nhé.
Mùng 10 Duy sẽ đến."
Tôi phải lấy hết dũng khí để gửi được tin nhắn đó.
Hôm đó sẽ là một ngày khó khăn, nhưng tôi nhất quyết phải vượt qua nó.
Vì cuộc sống của chính bản thân mình.
5.3
Thời tiết đầu xuân thật mát mẻ và dễ chịu.
Khác hẳn với mùa hè, thời điểm mà mới 7h sáng mặt trời đã như ở trên đỉnh đầu, chiếu những tia nắng gay gắt xuống đường phố khiến mọi thứ trở nên oi bức và khó chịu, mùa xuân mang đến một bầu không khí se lạnh nhưng cũng không kém phần ấm áp.
Ngồi trên chiếc xe máy là một cậu thanh niên trẻ với biểu cảm quyết tâm trên khuôn mặt.
Cậu nghĩ về những gì sắp tới và những gì mình sẽ phải làm.
Mặc dù có chút lo lắng trong lòng nhưng cậu vẫn dứt khoát nhấn ga, và sau khi xác định được vị trí mình cần đến trên điện thoại, cậu lập tức phóng xe đi.
Vừa đi trên đường Duy vừa chuẩn bị những gì mình muốn nói trong đầu.
Cậu không biết mình có nên nói một cách rõ ràng và dứt khoát rằng cậu muốn chấm dứt mối quan hệ với Ngọc ngay lập tức, hay là nói một cách nhẹ nhàng để mong Ngọc hiểu và rời xa cậu trong yên lặng.
Nói nặng lời không phải là điều Duy thường làm với người khác nhưng nếu cậu không nói một cách thẳng thắn thì có thể Ngọc sẽ không hiểu và không muốn buông tha cho cậu.
Cảm thấy khó khăn trước sự phân vân của mình, cậu định bụng sẽ dựa vào tình hình thực tế ở đó mà thuyết phục Ngọc.
Nhà Ngọc ở Long Biên, còn nhà Duy ở Cầu Giấy nên khoảng cách giữa hai người khá xa, nếu tính cả tắc đường vào buổi sáng thì sẽ phải đi hết một tiếng.
Sau gần 40 phút chen chúc giữa dòng người ở những trục đường chính trong nội thành, Duy cuối cùng cũng đến được Long Biên.
Đi theo đường bản đồ trên điện thoại chỉ, Duy rẽ vào một khu phố nhỏ nằm trên một đoạn đường lớn.
Vừa đi cậu vừa nghĩ.
"Ngọc ở khu phố này à?
Sao trông nó kém sầm uất thế nhỉ?
Chả giống cậu ta kể gì cả.
Cậu ta từng nói với mình là nhà của cậu ấy mua ở một trong những khu phố đắt đỏ và đắc địa nhất Long Biên cơ mà.
Đúng là đồ nói xạo."
Ngọc từng kể với Duy rất nhiều điều về bản thân mình, bao gồm cả việc cậu ta từng mua một căn nhà 5 tỷ ở trung tâm Long Biên.
Vì đã đọc được cuốn sổ nhật ký nên Duy nhanh chóng gặt phăng đi sự khó hiểu của mình và tiếp tục tiến đến địa điểm trên điện thoại.
Sau gần 20 phút mò đường, cuối cùng Duy cũng đến được nhà Ngọc.
Đó là một căn nhà 2 tầng được xây với kiến trúc ngày xưa nên trông không ăn nhập với những căn nhà bên cạnh cho lắm.
Trước nhà có một khoảng sân dùng để đỗ xe, và hiện tại, Duy nhìn thấy có mỗi một chiếc xe Wave màu xám đang được dựng ở bên lề, ở trên còn có treo chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ cũ kỹ mà Ngọc hay đội.
Xung quanh hai bên nhà là những chậu cây cảnh khô héo, có vẻ không được chăm sóc thường xuyên.
Lại một lần nữa, Duy nhận ra rõ sự mâu thuẫn trong lời nói của Ngọc với hiện thực.
Có lẽ căn nhà này là của bố mẹ cậu ta và hiện giờ họ đang đi làm nên không có ở đây.
Không muốn nán lại ở nơi này lâu, Duy liền rút điện thoại ra và gọi cho Ngọc.
"Alo, Duy tới trước cửa rồi nhé."
"Ok, Duy đợi một tí, Ngọc xuống ngay nhé."
Cậu ta đáp lại với một giọng hứng khởi.
Duy thậm chí có thể nghe thấy tiếng Ngọc đang thay vội quần áo và chạy xuống tầng.
Vài giây sau, Ngọc đã xuất hiện ở cửa nhà.
Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi có cổ màu vàng nhạt và một chiếc quần dài kẻ ca-rô.
Mặc dù đang ở nhà nhưng Ngọc vẫn không quên đeo chiếc đồng hồ mạ vàng hình chữ nhật trên tay.
Vừa đi xuống thềm, Ngọc vừa nói với khuôn mặt rạng rỡ.
"Chào mừng Duy đến nhà Ngọc nhé.
Vừa nãy Ngọc đang tập gym ở trên kia thì Duy đến nên Ngọc phải thay vội quần áo để xuống đây đấy."
Ngọc tra chìa vào ổ và mở ra cánh cổng màu xanh đã có nhiều vết bong tróc.
Sau một tiếng kêu nặng nhọc từ chiếc cổng, Duy cuối cùng cũng đã đưa được xe mình vào sân.
Vừa dẫn Duy vào bên trong, Ngọc vừa nói với một nụ cười trên môi.
"Duy cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Bạn bè với nhau nên nhà Ngọc cũng là nhà Duy mà."
Duy không nói gì, chỉ lẳng lặng đi theo Ngọc vào phòng khách.
Nội thất bên trong không có gì đặc biệt.
Tầng một của ngôi nhà được chia thành hai gian: phòng khách và phòng bếp.
Bên trong phòng khách có một bộ bàn ghế làm bằng gỗ, trên bề mặt được chạm khắc rồng phượng tinh xảo.
Nhưng do kích cỡ khổng lồ của nó, phòng khách trông bé hơn rất nhiều so với gian còn lại.
Ngay chính giữa bức tường đối diện bộ bàn ghế, một chiếc ti vi to được treo ngay ngắn, nhưng bên dưới lại thò ra rất nhiều dây điện, khiến khu vực này trông kém thẩm mỹ.
Phòng bếp nhà Ngọc giống hệt một nhà bếp thông thường, có đầy đủ bếp từ, lò vi sóng, bồn rửa bát,...
Nhưng khu vực bồn rửa bát trông có vẻ ướt và bừa bộn hơn những chỗ khác, có vẻ như ai đó vừa sử dụng xong.
Duy bất chợt lên tiếng hỏi.
"Duy nhớ Ngọc bảo là Ngọc từng mua một căn nào đấy 5 tỷ ở trung tâm Long Biên mà nhỉ?
Là căn này à?"
Ngọc không hề lúng túng mà nhanh chóng đáp lại.
"À không, không phải căn này đâu.
Đây là nhà của bố mẹ Ngọc thôi.
Bố mẹ Ngọc hiện giờ đang đi công tác bên Mỹ nên nhờ Ngọc qua ở tạm, coi như là trông nhà luôn.
Bình thường Ngọc toàn ở bên kia mà.
Hôm nào tiện thì Ngọc dẫn Duy qua xem cho biết."
Cậu ta lại nói tiếp với vẻ tự tin thường có.
"Dưới này không có gì đâu.
Bây giờ vẫn còn sớm, để Ngọc dẫn Duy lên xem phòng của Ngọc nhé.
Rồi tí nữa tầm trưa thì mình xuống đây nấu ăn luôn.
Ngọc có nhiều đồ trong tủ lắm."
Duy không nói gì thêm mà chỉ im lặng đi theo Ngọc lên tầng 2.
Cậu muốn nói rõ hết mọi chuyện để còn biến khỏi chỗ này nhưng vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp nên đành phải lẽo đẽo đi theo Ngọc.
Ngọc dẫn Duy đi lên cầu thang và mở cửa một căn phòng ở bên trái.
Đó là một căn phòng tương đối rộng, có lẽ nhỉnh hơn căn của Duy một chút.
Trên tường có treo nhiều bức ảnh siêu xe hoặc tòa nhà cao tầng, có vẻ như Ngọc rất có hứng thú với hai thứ này.
Bàn làm việc của cậu ta chỉ là một chiếc bàn gỗ bình thường có kệ sách được gắn liền bên trên.
Trên mặt bàn, ngoài chiếc laptop thường thấy của Ngọc thì còn có vô số những giấy tờ đầy chữ, số liệu hoặc bảng biểu trông có vẻ khó hiểu.
Tương tự như vậy, chiếc kệ sách nhỏ bên trên cũng chất đầy những quyển sách về nhiều chủ đề vĩ mô như Triết học hoặc Kinh tế học, nhưng tất cả đều trông rất mới và chưa có dấu hiệu được sử dụng nhiều.
Dưới sàn nhà, hai quả tạ 10kg đang nằm lăn lóc ở góc tường và một chiếc thảm yoga đã được trải sẵn ở giữa phòng.
Ngoài ra, tất cả mọi thứ còn lại đều được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp.
Ngọc cuộn tấm thảm yoga lại và kê một chiếc bàn gấp nhỏ ra giữa phòng.
Cậu ta đưa tay về phía chiếc bàn và nói.
"Duy ngồi đây chơi một lúc để Ngọc xuống mang nước lên nhé.
Duy thích uống gì?
Cà phê hay là nước ngọt?
Muốn uống gì thì nhà Ngọc cũng có đủ hết."
Duy miễn cưỡng ngồi xuống và trả lời một cách dè dặt.
"Thôi, không cần nước nôi gì đâu.
Duy không có khát."
"Không được, có khách đến nhà là Ngọc phải mời nước hẳn hoi chứ.
Thôi để Ngọc xuống lấy cho Duy cốc nước cam nhé."
Nói rồi, cậu ta chạy một mạch xuống tầng một.
Ngồi một mình trên phòng, Duy cảm thấy thật bí bách và căng thẳng.
Cậu đã đi theo Ngọc từ nãy tới giờ rồi nhưng vẫn chưa thể tìm được thời điểm thích hợp để nói với cậu ta.
Nếu cậu không nói gì thì hôm nay sẽ lại trở thành một buổi đi chơi "thân mật" của hai người mất.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, Duy nắm chặt tay và nghiến răng một cách khó chịu.
Một lúc sau, Ngọc đi lên, hai tay bưng một cái khay lớn làm bằng gỗ.
Trên đó có hai cốc nước cam và một hộp bánh quy đựng trong một chiếc hộp có chữ nước ngoài.
Đặt khay xuống bàn, Ngọc đưa cho Duy một cốc nước và nói với vẻ tự hào.
"Đây là nước cam được nhập khẩu từ Đức đấy.
Hôm trước Ngọc đi ăn tối cùng mấy ông anh bên Bộ Công thương nên được mấy anh ấy tặng cho, coi như là cảm ơn Ngọc vì lúc nào cũng hỗ trợ mấy anh ấy làm chính sách.
Đây, Duy uống đi, ngon lắm.
À, Duy thử cả hộp bánh này nữa nhé.
Cái này Ngọc cũng mua mắc tiền lắm đấy."
Nói rồi cậu ta cũng ngồi xuống phía đối diện, nâng ly nước còn lại lên và uống một cách ngon lành.
Thấy cậu ta mời nhiệt tình như vậy, Duy không còn cách nào khác đành phải cầm ly nước lên và uống một ngụm nhỏ.
Ngồi nghe Ngọc ba hoa về công việc, Duy càng cảm thấy áp lực phải nói rõ vấn đề của mình càng lớn dần.
Cậu thấy tim mình đập loạn xạ, tưởng chừng như muốn nhảy bổ ra khỏi lồng ngực.
Mồ hôi trên chán túa ra mặc dù bên ngoài thời tiết chỉ có 26°.
Mím chặt môi, Duy lấy hết can đảm đập mạnh một tay lên bàn và nói to.
"Ngọc ơi, thực ra..."
Chưa nói dứt câu, Ngọc bỗng cắt lời Duy.
"À, nói mới nhớ.
Ngọc có cái này hay lắm, Duy đợi tí để Ngọc xuống lấy cho Duy xem nhé."
Vừa nói dứt câu, cậu ta liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay của mình rồi lại chạy thẳng xuống dưới.
Duy không kịp cản Ngọc lại.
Cậu cảm thấy tức giận vì mình vẫn chưa thể nói rõ hết mọi thứ.
Duy sốc lại tinh thần, quyết định ngồi đợi Ngọc lên, và lần này, cậu sẽ gạt tất cả những cảm xúc lo lắng qua một bên để thẳng thắn chấm dứt mối quan hệ giữa hai người.
"Sao cậu ta vẫn chưa lên nhỉ?"
Duy thầm nghĩ sau khi đã ngồi đợi được tầm 5 phút.
Ngọc bảo cậu ta có thứ gì đó hay ho muốn cho Duy xem và cứ thể chạy một mạch xuống dưới tầng, nhưng đến bây giờ Duy vẫn chưa thấy bóng dáng của Ngọc quay trở lại.
Cậu cảm thấy vô cùng sốt ruột vì nếu phải chờ lâu hơn nữa thì có lẽ quyết tâm sắt đá vừa nãy của cậu sẽ bị giảm đi mất.
Một phút nữa trôi qua, hai phút đã trôi qua, rồi ba phút,...
Nóng ruột, cậu định đứng dậy để đi lại trong phòng thì...
Chân cậu không còn cử động được nữa.
Hay nói đúng hơn là chúng đã bị tê liệt hoàn toàn.
Duy hoảng hốt, cố gắng đứng lên một lần nữa, nhưng đôi chân của cậu vẫn không chịu nghe lời, cứ như thể cậu chưa từng có chúng vậy.
Đôi chân của cậu vẫn còn cảm giác vì cậu vẫn cảm nhận được tấm thảm trải trên sàn nhà, nhưng mặc cho cậu có cố gắng đến đâu thì chúng vẫn không nhúc nhích dù chỉ một li.
Nhận thấy có điều gì đó bất thường đang xảy ra với cơ thể mình, cậu gào lên tên của Ngọc để cầu cứu.
"Ngọc ơi!
Nhanh lên đây đi!"
Nhưng không có ai trả lời.
Đối lập với tiếng gọi của cậu, toàn bộ căn nhà vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng vốn có.
"Chẳng nhẽ cậu ta đang không ở tầng dưới?!"
Có lẽ đó là lý do vì sao Ngọc mãi vẫn chưa lên lầu.
Duy lúc này đang cảm thấy cực kỳ hoảng loạn, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, chân tay run bần bật vì sợ hãi.
Cậu vội vớ lấy chiếc điện thoại đang nằm trên bàn để gọi Ngọc.
Nhưng khoảnh khắc Duy cầm được chiếc điện thoại lên thì... nó lại tự rơi xuống.
Nói đúng hơn là tay cậu đã tự buông ra.
Duy cảm nhận được hai bàn tay của mình cũng đang dần tê cứng lại.
Tay trái đang chống lên sàn nhà cũng bất giác trùng xuống, khiến toàn bộ cơ thể cậu rơi xuống mặt sàn.
Cơ thể Duy đã bị tê liệt hoàn toàn.
Cậu vẫn cảm nhận được sự mềm mại của tấm thảm lụa dưới lưng mình, nhưng toàn bộ tay chân, ngoại trừ khuôn mặt, đã hoàn toàn không thể điều khiển được nữa.
Tâm trí cậu lúc này đang rơi vào hỗn loạn.
Cậu không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình và cũng không hề biết bây giờ mình nên làm gì.
Duy không thể làm gì cả.
Cảm giác bất lực và yếu đuối đột nhiên xâm chiếm tâm trí cậu, khiến cậu rơi nước mắt.
Hai hàm răng nghiến chặt, và trên mặt cậu, những mạch máu đang hằn rõ nét.
"Mình sẽ chết ư?"
Suy nghĩ đó bất chợt hiện lên trong đầu cậu sau một hồi gắng gượng vô ích.
Cậu nghĩ có lẽ đây chính là kết thúc bất hạnh của đời mình.
Suy nghĩ đó lại khiến tâm trí cậu càng trở nên nặng nề hơn.
Cuối cùng, vì không thể chịu được sự căng thẳng tột độ, Duy dần mất đi ý thức, tầm nhìn của cậu ngày càng trở nên mờ ảo.
Đúng lúc đó, cậu nghe thấy có tiếng bước chân lên cầu thang từ bên ngoài.
5.4
"Hình như có ai đó đang ở đây?"
Duy nghĩ trong đầu, mắt vẫn nhắm nghiền.
Cậu cảm thấy toàn bộ cơ thể mình nhẹ tênh, nói đúng hơn là không hề có tí trọng lượng nào.
Nhưng đầu cậu lại đau như búa bổ, và sự sợ hãi đang bao trùm lấy tâm trí cậu.
Nhớ về những điều khủng khiếp vừa xảy ra với mình, Duy bất giác mở to mắt.
"Duy ngủ có ngon không?"
Trước mặt cậu là một người con trai, tóc ngả vàng với thân hình mảnh khảnh.
Ngọc đang ngồi khoanh chân một cách lịch sự trước mặt Duy.
Chiếc bàn uống nước đã được kê vào sát tường từ bao giờ.
"Ngọc phải canh đúng lúc thuốc phát huy hết tác dụng rồi mới lên đấy.
Duy thấy món quà đặc biệt của Ngọc thế nào?
Đừng lo, thuốc này chỉ khiến Duy bị tê liệt toàn thân tạm thời thôi chứ không để lại hậu quả gì nghiêm trọng đâu."
Cậu ta nói với một nụ cười trìu mến và chất giọng mềm mại thường thấy.
Duy cảm thấy bất ngờ trước câu nói kỳ lạ của Ngọc, nhưng khi ánh mắt cậu chạm phải ly nước cam đang uống dở trên bàn, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Duy dường như đã hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Ngọc đã bí mật cho cậu uống một loại thuốc, thứ có thể khiến cơ thể con người bị tê liệt.
Duy bỗng nhớ lại thái độ vội vã của Ngọc khi cậu ta luôn miệng giục Duy uống ly nước cam có thuốc đó.
Sau khi Duy uống nước, Ngọc ngay lập tức chạy xuống nhà để chờ đến khi thuốc phát huy hết tác dụng rồi mới lên.
Có vẻ như tất cả mọi thứ đã được tính toán cẩn thận từ trước, chỉ chờ Duy sa vào bẫy.
"Mẹ kiếp!
Sao mày lại làm thế này với tao?!"
Duy dùng chút sức lực ít ỏi còn lại để hét lên.
Ngọc không phản ứng gì trước thái độ giận giữ đó mà chỉ từ từ tiến lại gần Duy đang nằm dựa lưng vào tường.
Có vẻ như trong lúc Duy ngủ, Ngọc đã kéo cậu sát vào tường và dựng cậu dậy để tiện nói chuyện.
Ngọc đưa tay phải lên và nhẹ nhàng chạm vào mặt cậu.
"Ngọc có làm gì Duy đâu.
Chính Duy mới là người bắt đầu chuyện này mà."
Nói rồi cậu ta đứng dậy, lôi trong cặp ra cuốn sổ màu nâu có họa tiết kỳ lạ đó rồi lật giở từng trang giấy.
"Thật không may, hôm đó Ngọc lại vô tình đánh rơi cuốn sổ này ở lớp.
Duy đã đọc nó rồi đúng không?
Ban đầu Ngọc còn nghĩ rằng những nghi ngờ của mình là vô căn cứ, nhưng những hành động lạnh nhạt của Duy về sau đã củng cố giả thuyết này của Ngọc."
Ngọc đặt cuốn sổ lên trên bàn học rồi lại ngồi xuống ngay trước mặt Duy.
"Nếu đã biết vậy rồi sao mày không buông tha cho tao đi?
Tao đã cố không làm to chuyện này và dùng hành động để khiến mày nhận ra nhưng tại sao mày vẫn không chịu hiểu hả?"
Duy nói với một ánh mắt đầy sát khí.
Đối mặt với câu hỏi đó, Ngọc chỉ cười khúc khích rồi nói.
"Không được đâu Duy ạ.
Duy là bạn thân của Ngọc mà.
Đã là bạn thân thì sẽ không bao giờ bỏ nhau mà đúng không?"
Ngọc bỗng làm một vẻ mặt đau buồn, ánh mắt nhìn xa xăm.
"Duy có biết Ngọc đã phải đau khổ thế nào không?
Cuộc đời của Ngọc từ trước tới giờ không bao giờ diễn ra theo ý Ngọc muốn.
Từ lúc còn là một cậu học sinh cấp 2, Ngọc đã nhận ra thế giới xung quanh mình rộng lớn đến thế nào và rằng bản thân mình muốn rất nhiều thứ.
Ngọc muốn học thật giỏi, được đứng đầu lớp.
Ngọc muốn có một thân hình vạm vỡ như những người mẫu trên ti vi.
Ngọc muốn được sống trong một ngôi nhà sang trọng với đầy đủ mọi tiện ích, chứ không phải cái nhà kho chật hẹp này.
Ngọc muốn có một chiếc ô tô thật đẹp để khi đi ra ngoài đường tất cả mọi người đều phải ngưỡng mộ.
Ngọc muốn trở thành một người thành công, một doanh nhân giỏi điều hành cả một công ty lớn, lúc nào cũng bận bịu với công việc.
Ngọc muốn có một cô bạn gái xinh đẹp và trưởng thành để Ngọc có thể giãi bày tâm tư của mình mọi lúc mọi nơi.
Ngọc muốn được quen biết với nhiều người nổi tiếng, được ăn cùng mâm với họ, được đứng ngang hàng với họ.
Và hơn cả, Ngọc muốn có một người bạn, không, Ngọc muốn mọi người ngưỡng mộ và chú ý tới mình, Ngọc muốn có được ánh nhìn của tất cả mọi người!
Nhưng mọi thứ không hề theo ý Ngọc!
Ngọc chẳng thể có được bất cứ thứ gì cả!
Ngọc chẳng có gì cả..."
Cậu ta ngừng một lúc rồi quay lại nhìn thẳng vào Duy, mắt mở to.
"Nhưng rồi Duy xuất hiện.
Ngay lần đầu gặp Duy, Ngọc đã biết Duy chính là kiểu người mà Ngọc hằng mơ ước được trở thành.
Duy có nhiều thứ mà Ngọc không có.
Duy tỏa ra một thứ khí chất khiến những người xung quanh cảm thấy tin tưởng và yêu mến ngay lập tức.
Và hơn hết, Duy là người đầu tiên quan tâm và đối xử tốt với Ngọc.
Chính vì vậy, kể từ ngày hôm đó Duy lúc nào cũng hiện hữu trong tâm trí của Ngọc.
Ngọc thật sự rất rất rất rất yêu mến Duy, Ngọc muốn trở thành Duy, không, Ngọc muốn có được Duy.
Ngọc muốn được Duy khen ngợi, được Duy ngưỡng mộ và trở thành một người luôn kề vai sát cánh với Duy mọi lúc mọi nơi.
Nhưng sau khi biết được con người thật của Ngọc, Duy lại muốn rời xa Ngọc...
Ngọc cảm thấy buồn lắm, giống như bị phản bội bởi người duy nhất mà mình yêu thương vậy..."
Giọng Ngọc ngày càng nhỏ dần đến mức không còn nghe thấy được nữa.
Cậu ta cứ ngồi đó, mặt cúi gằm xuống đất.
Duy không biết nên phản ứng ra sao trước những lời vừa rồi của Ngọc.
Nhìn thấy dáng vẻ đau buồn của người ngồi trước mình, cậu không còn tâm trí nào để cảm thấy đáng thương nữa mà thay vào đó là nỗi sợ hãi đang dâng trào khi được nhìn trực tiếp vào tâm hồn méo mó của người kia.
Sự ghê tởm và chán ghét trong Duy ngày càng trở nên lớn hơn, miệng cậu nhăn nhó, méo xệch như muốn bật khóc.
Hình ảnh Ngọc trước kia đã hoàn toàn biến mất trong tâm trí cậu.
Người ngồi trước mặt Duy bây giờ là một thứ hoàn toàn khác, một thứ mà cậu không thể dùng lý trí thông thường để hiểu được.
Một lúc sau, Ngọc ngẩng đầu dậy và lập tức đưa mặt của mình sát vào người Duy.
Cậu ta hít một hơi thật sâu và cầm lấy tay Duy đặt nhẹ lên đầu mình.
Cậu ta bắt đầu khóc.
Tiếng khóc ngày càng lớn dần.
Cuối cùng, Ngọc dí sát mặt mình vào mặt Duy, đôi mắt đỏ hoe, hai hàng nước mắt vẫn tuôn rơi.
Khuôn mặt cậu ta méo mó, như đang cố kìm nén hàng tá thứ cảm xúc đổ đốn trong lòng.
Ngọc bắt đầu hét lớn với một giọng run rẩy.
"Sao Duy lại bỏ rơi Ngọc?!
Sao Duy lại đối xử lạnh nhạt với Ngọc như vậy?!
Duy có biết Ngọc đã cảm thấy buồn bã và tuyệt vọng như thế nào trong khoảng thời gian vừa qua không hả?!?!
Ngọc không hề muốn làm thế này với Duy đâu.
Ngọc chỉ muốn chúng ta tiếp tục là bạn thân như hồi trước mà thôi.
Như thế thì có gì sai cơ chứ?!
Ngọc không muốn mất Duy đâu!"
Vừa nấc cậu ta vừa tiếp tục nói.
"Khen Ngọc đi...
Duy khen Ngọc đi...
Khen Ngọc nhiều vào!!!
Khen Ngọc học giỏi, hiểu biết rộng đi!
Ngọc sẽ kể cho Duy nghe vô số câu chuyện về cả thế giới này.
Duy nhìn trên giá sách kia kìa, toàn là sách Kinh tế thôi.
Khó đọc lắm đúng không?
Thế mà Ngọc vẫn đọc hàng ngày được đấy.
Khen Ngọc có thân hình vạm vỡ, luôn chăm chỉ đi tập gym đều đặn hàng ngày đi!
Ngọc đẩy ngực được tận 60kg cơ đấy và thậm chí còn làm cả PT cho người khác nữa cơ.
Khen xe Vios 7 chỗ của Ngọc đi!
Ngọc tốn hàng tỷ đồng để mua nó đấy.
Hôm nào Ngọc lái xe chở Duy đi đánh golf với cưỡi ngựa nhé.
Xe Ngọc đẹp và sang lắm Duy ạ.
Duy khen Tổng kho Thiên Ân của Ngọc đi!
Cái tên đó là Ngọc tự nghĩ ra đấy, hay lắm đúng không?
Tổng kho của Ngọc ăn đứt tất cả mọi đối thủ cạnh tranh trên thị trường, không một đứa nào giám cạnh tranh với Ngọc cả.
Khen nhà của Ngọc đi!
Ngọc phải tích góp bao nhiêu năm mới mua được căn nhà xịn nhất giữa lòng Long Biên đấy.
Những ông giàu nhất cái đất Hà Nội này chưa chắc đã có được căn nhà đẹp như của Ngọc đâu.
Mấy lão đó toàn phải đi nịnh bợ Ngọc để được cho vào xem nhà đấy.
Duy nhìn bạn gái của Ngọc đi này!
Xinh lắm đúng không?
Xinh hơn hẳn mấy con bé trong trường luôn.
Ngọc chỉ thích phụ nữ trưởng thành như thế này thôi, chứ mấy đứa trẻ trâu ở trường làm gì có tuổi với em ấy.
Khen Ngọc là người có trách nhiệm, luôn hết mình vì bạn bè đi!
Nếu không có Ngọc giúp đỡ, Duy chắc chắn chả bao giờ có thể hoàn thành bài tập rồi.
Nếu không có Ngọc ở bên cạnh, chắc Duy không bao giờ có thể ngóc đầu lên được nữa đâu.
Duy thấy Ngọc tốt bụng và hiểu chuyện chưa?
À còn cái này nữa.
Nhìn cái đồng hồ này của Ngọc đi!
Đẹp lắm đúng không?
Duy mà tra trên mạng chắc sốc vì giá của nó mất.
Hơn 20 triệu đấy!
Duy có nằm mơ cũng không có được nó đâu!
Thế mà Ngọc vẫn đeo nó hàng ngày đấy, Duy thấy Ngọc giàu chưa?
Khen Ngọc đẹp trai đi!
Ngọc có hàng tá bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền trong cái tủ kia kìa.
Muốn mặc gì cũng được hết.
Bọn con gái thấy Ngọc đi ngoài đường chắc phải thèm nhỏ dãi ra đấy chứ.
Nhưng mà còn lâu nhé.
Anh đây chỉ yêu phụ nữ trưởng thành hiểu chuyện mà thôi.
Duy thấy chưa, Ngọc tuyệt vời lắm mà đúng không?
Đúng không Duy?
Đúng không?!?!
Ngọc biết là Duy lúc nào cũng ngưỡng mộ Ngọc mà.
Vậy nên Duy khen Ngọc đi!
Khen tiếp đi!
Khen Ngọc nhiều lên!!!!!!"
Ngọc đã hoàn toàn mất đi lý trí của mình.
Cậu ta kêu gào trong nước mắt, hai tay bám chặt lấy vai Duy.
Khuôn mặt Duy lúc này tái mét, biểu cảm méo mó vì khiếp đảm.
Tim cậu đập liên hồi, tưởng chừng có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
Cậu biết Ngọc có một tâm lý bất ổn nhưng cậu không bao giờ nghĩ rằng cậu ta lại luôn giữ kín sự thèm khát tột độ muốn được chú ý và khen ngợi đến như thế.
Dường như đã bình tĩnh lại một chút, Ngọc buông Duy ra rồi tiến lại gần giường.
Cậu ta moi từ trong gầm giường ra một chiếc lọ thủy tinh và một con dao sắc.
Cầm hai vật đó trên tay, Ngọc tiến lại gần Duy và nói với giọng thút thít.
"Nhưng mà...
Ngọc đã tìm ra được một giải pháp...
để khiến Duy không bao giờ rời xa Ngọc được nữa."
Cậu ta ngồi xuống trước mặt Duy, nâng lấy bàn tay của Duy lên và nói tiếp.
"Ngọc sẽ cho một phần của Duy vào trong cái lọ này và thế là Ngọc sẽ được ở bên Duy mãi mãi."
Câu nói đó khiến cho từng giọt máu trong người Duy đông cứng lại.
Cậu đưa mắt nhìn xuống chiếc lọ và con dao sắc đang được đặt ngay bên cạnh Ngọc và bắt đầu nhận ra chuyện gì sẽ xảy đến với mình.
Từ duy nhất có thể miêu tả chính xác cảm xúc của Duy lúc này là...
Kinh hoàng.
Khuôn mặt đang sợ hãi của Duy lập tức nhăn nhúm lại, đồng tử mở to, đôi lông mày nhíu lại, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Trên mặt cậu là một biểu cảm kinh hãi tột độ.
Cơ thể bất động của cậu lại càng khiến sự khiếp đảm trở nên lớn hơn.
Có lẽ đây chính là lần đầu tiên trong đời cậu sắp phải trải qua một thứ khủng khiếp như thế này.
Cậu lập tức gào thét chửi rủa điên cuồng.
"Mẹ kiếp!
Biến ra khỏi người tao!
Đừng lại gần đây!
Ai cho mày động vào người tao, thằng khốn!!!"
Duy tuôn ra một tràng những từ ngữ khó nghe nhất mà có lẽ cả đời cậu cũng sẽ không bao giờ sử dụng.
Cậu lấy hết sức bình sinh của mình để cố gắng cử động cơ thể đến mức những mạch máu đỏ hằn rõ trên cổ, nhưng, ngoại trừ đầu, cả cơ thể cậu vẫn nằm im, không hề nhúc nhích.
Cho dù Duy có điên cuồng kêu gào thảm thiết, chửi rủa bao nhiêu đi chăng nữa thì Ngọc vẫn giữ nguyên biểu cảm và nụ cười mỉm trên khuôn mặt mình.
Cậu ta vuốt ve bàn tay của Duy và nói.
"Để cho Duy bớt đau, Ngọc sẽ bắt đầu với ngón tay út nhé.
Duy đừng lo, mọi thứ sẽ xong nhanh thôi mà, rồi anh em sẽ lại trở về với cuộc sống vui vẻ ngày trước."
Ngọc nhấc con dao bên cạnh lên và ghé sát vào ngón tay út của Duy.
Bất lực trước hiện thực, Duy cắn chặt môi vào nhau đến mức bật máu, những giọt nước mắt đau khổ cứ thế tuôn rơi.
Cậu đã kiệt sức cả về cơ thể lẫn tinh thần.
Cậu cố gắng kêu gào, cố gắng giãy dụa, nhưng vẫn không thể làm gì trước nghịch cảnh của mình.
Nỗi sợ kinh hoàng cứ thế bao trùm lấy tâm trí cậu, khiến cậu không còn nghĩ ngợi được gì nữa.
Lại một lần nữa, Duy dần mất đi ý thức.
Cậu rất muốn chống cự nhưng đã không còn đủ sức nữa rồi.
Có lẽ đây chính là kết cục không thể tránh khỏi của cậu.
Một kết cục bi đát.
5.5
Xung quanh cậu toàn là bóng tối.
Cậu cố gắng đảo mắt nhìn quanh, nhưng chẳng có gì ngoài bóng tối vô tận.
Hoảng sợ, cậu bắt đầu chạy, chạy mãi, chạy mãi.
May mắn thay, phía trước không xa là một vật gì đó đang phát ra những tia sáng le lói.
Thấy vậy, cậu bèn tức tốc chạy về phía trước và nhanh chóng chộp lấy nó.
Đó là một vật không rõ hình dáng, trông giống như một mặt trời nhỏ, và ánh sáng của nó tỏa ra không hề chói lóa mà chỉ lờ mờ, giống như ánh sáng từ một ngọn nến sắp tàn.
Mặc dù không giống như kỳ vọng của mình, cậu vẫn chấp nhận mang theo nó để chiếu sáng những đoạn đường sắp tới, bảo vệ bản thân mình khỏi bóng tối đáng sợ.
Mừng rỡ vì cuối cùng cũng có thể nhìn rõ được phía trước, cậu đi mải miết, băng qua rất nhiều con đường, tiến về phía trước vô tận mà không sợ bất cứ thứ gì.
Bỗng một lần nọ, sau khi tỉnh dậy, cậu nhận ra nguồn sáng nhỏ của mình đã biến mất, trả lại môi trường xung quanh trạng thái tối tăm vốn có của nó.
Cậu thấy buồn bã và lập tức ngồi thụp xuống, ôm đầu run rẩy trong sợ hãi.
Cậu cứ ngồi ở đó, bao phủ trong bóng tối sâu thẳm, và không còn muốn đi tiếp nữa.
Đột nhiên, cậu cảm nhận được hơi ấm bên cạnh mình.
Ngước mặt lên, cậu nhìn thấy ở đó một người giống y như cậu nhưng lại đang phát ra ánh sáng rực rỡ.
Người này chìa tay ra, bàn tay của họ tỏa ra hơi ấm đánh tan đi sự lạnh lẽo của bóng tối xung quanh.
Cậu bắt lấy tay của họ, và, trong chính khoảnh khắc đó, toàn bộ bóng tối đang bao phủ khắp mọi nơi bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là ánh sáng dịu dàng đang phát ra từ người kia.
Bây giờ, cậu có thể hoàn toàn nhìn rõ mọi thứ và cảm thấy thế giới xung quanh mình thật tuyệt đẹp.
Người đó cầm lấy tay cậu, dắt cậu đi thăm thú khắp mọi nơi, giúp cậu làm mọi thứ và khiến cho cậu cảm thấy thật sự an toàn.
Cậu thấy vô cùng hạnh phúc và muốn được ở bên người này mãi mãi.
Nhưng một lần khi đang chơi, cậu vô tình để ý thấy một đốm đen sau lưng của người kia.
Tò mò, cậu lấy ngón tay chạm vào nó, nhưng ngay lập tức, toàn bộ cơ thể của người đó trở nên tối đen như mực và lớp ánh sáng bao bọc bên ngoài đang dần bị phai mờ đi.
Môi trường xung quanh cũng đồng thời trở về với bóng tối vĩnh cửu.
Lần này, cậu cảm thấy như cơ thể mình đang bị ăn mòn dần dần, khiến cho cậu đau đến mức chết đi sống lại.
Cậu hoảng sợ, vội chạy đi, miệng kêu gào không ngớt.
Nhưng càng lúc cơ thể cậu càng lụi tàn, và cuối cùng, không còn gì sót lại trong không gian tối tăm vô tận này nữa.
Duy giật mình mở mắt, bật người dậy và nhìn xung quanh, mồ hôi túa ra trên trán.
"Thì ra là một giấc mơ..."
Cậu thầm nghĩ.
"Ông tỉnh rồi à?"
Ngồi bên cạnh giường là một cậu bạn đeo kính, đang mặc một chiếc áo cao cổ màu xanh.
Cậu ta nhìn Duy với ánh mắt lo lắng và hỏi.
"Thật tốt quá, ông không sao hết.
Vừa nãy lúc ông nằm ngủ, mặt ông nhăn nhó như bị kim đâm, còn miệng thì kêu la làm tôi sợ hết vía."
Bàng hoàng trước khung cảnh khác lạ xung quanh, Duy cất tiếng hỏi với giọng khàn khàn.
"Sao Thành lại ở đây?
Đây là đâu?
Sao tôi lại ở đây?"
Duy đang nằm trong phòng bệnh.
Bên cạnh là một chiếc máy đo nhịp tim và huyết áp cứ mỗi lúc lại phát ra tiếng bíp.
Chân được kê lên cao và trên đầu là một chai nước dịch có ống dài đang được truyền vào người cậu.
Thành đưa tay ra định đỡ Duy nằm xuống thì cậu lại bất giác gạt phăng đi.
"Ơ, tôi không cố ý..."
Duy nói, giọng yếu ớt.
"Không sao đâu.
Tôi không trách ông đâu, nhất là sau những chuyện vừa xảy ra..."
Vừa nói, khuôn mặt Thành vừa đanh lại.
Nghe Thành nói, Duy bỗng nhiên nhớ lại những điều kinh khủng vừa xảy ra với mình; cậu bị dụ đến nhà Ngọc và cậu ta đang cố cắt mất ngón tay út của Duy.
Hoảng hốt, Duy lập tức đưa bàn tay phải của mình lên xem thì thấy cả năm ngón vẫn còn nguyên vẹn.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng những cảm xúc kinh hoàng lúc đó vẫn khiến tim cậu đập nhanh và khuôn mặt trở nên tái mét.
Thấy vậy, Thành nhanh chóng trấn an.
"Mọi chuyện ổn rồi ông ạ.
Không còn gì nguy hiểm nữa đâu.
Ông cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi kẻo huyết áp lại tăng cao."
Nghe vậy, Duy từ từ nằm xuống giường nhưng nét mặt vẫn còn vẻ lo lắng.
Cậu quay sang phía Thành và hỏi.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tôi nhớ mình đang ở nhà Ngọc cơ mà?"
Gia Thành nhìn Duy một cách lưỡng lự rồi cất tiếng.
"Thực ra tôi định để khi ông hoàn toàn bình phục mới kể cơ nhưng nếu ông nhất quyết muốn biết thì tôi đành nói vậy."
Duy nuốt nước bọt, sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của Thành.
* * *
"Duy mệt rồi à?"
Nhìn khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn đỏ ửng lên vì giận dữ của Duy, Ngọc chỉ mỉm cười nhẹ.
"Duy cứ ngủ ngon đi nhé.
Sau khi tỉnh dậy, Duy sẽ thấy mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn.
Không giận giữ, không hận thù, chỉ có sự hạnh phúc mà thôi."
Cậu ta đặt bàn tay phải của Duy xuống đất, gập các ngón còn lại vào chỉ để lại ngón út và kề đầu của con dao xuống bên cạnh.
Khi Ngọc chuẩn bị dập mạnh con dao xuống, cánh cửa phòng đột nhiên bật tung, tạo ra một tiếng rầm thật mạnh.
Không đợi Ngọc phản ứng, một bóng người bên ngoài đã lao thẳng vào trong phòng.
Người đó siết chặt nắm đấm lại và giáng cho Ngọc một cú vào mặt khiến cậu ta ngã mạnh sang bên trái, con dao trên tay cũng rơi ra.
Nhìn Duy nằm đó, ngất lịm đi trong bộ dạng khốn khổ, Gia Thành không khỏi bàng hoàng.
Cậu không thể tưởng tượng được những gì Duy vừa phải trải qua.
"Thằng khốn đó đã làm gì với ông thế này?!"
Cậu lên tiếng, giọng run rẩy, cố kìm nén cảm xúc đau thương trong lòng.
Khuôn mặt cậu ta nhanh chóng trở nên giận dữ, đôi lông mày nhíu lại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau.
Cậu quay ngoắt sang bên trái, nơi Ngọc đang nằm, với một đôi mắt đầy sát khí.
Ngọc lổm ngổm bò dậy sau khi ăn một cú đấm toàn lực của Thành.
Một bên mặt của cậu ta đã bầm tím, miệng còn có vệt máu rỉ ra.
Ngọc lập tức cảm thấy hoảng loạn và sợ hãi trước sự xuất hiện của Gia Thành, một người lẽ ra không thể nào có mặt ở đây.
Cậu ta nhanh chóng liếc mắt xuống tìm kiếm con dao đang nằm trên sàn và nhanh chóng chạy đến để vồ lấy nó.
Nhưng Gia Thành đã đi trước một bước.
Ngay lúc cậu ta định cúi xuống để nắm lấy con dao, Thành đã giáng một cú đá vào mặt của Ngọc, khiến cậu ta ngã ngửa ra đằng sau.
Nhìn xuống dưới chân, Thành lập tức nhận ra ý đồ của Ngọc, cậu liền đá con dao vào góc tường rồi lao thẳng về phía trước.
Thành lấy hết sức nện những cú đấm liên tiếp vào mặt của Ngọc, khiến cậu ta không kịp trở tay.
Vừa đấm cậu vừa hét lớn.
"Thằng chó!
Sao mày dám tái phạm hả?
Mày không rút ra được bài học nào từ vụ việc ngày trước hay sao?!
Lần này tao sẽ bắt mày phải trả giá!"
Sau một hồi bị đánh nhừ tử, Ngọc không còn chống cự nữa.
Cậu ta nằm im trên sàn nhà, khuôn mặt tím tái, máu từ mũi và miệng nhỏ ra.
Thấy vậy, Gia Thành liền ngừng tay, khuôn mặt vẫn đỏ au với cơn thịnh nộ chưa nguôi.
Cậu đứng dậy và đi về phía Duy.
"Này Duy!
Ông có làm sao không?
Trả lời tôi đi!"
Không thấy Duy trả lời, Thành bèn đưa hai ngón tay lên mũi cậu để kiểm tra hơi thở.
Vẫn còn thở, nhưng hơi yếu.
Thành thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi bệt xuống đất.
Cậu móc từ trong túi ra chiếc điện thoại rồi quay số gọi cảnh sát.
Một lát sau, cảnh sát đã đến và theo sau đó là xe cứu thương.
Ngọc bị giải đi, còn Duy thì được đưa lên xe để chở đến bệnh viện gần nhất.
* * *
"Ra là như vậy..."
Duy nói sau khi đã nghe hết câu chuyện của Thành.
Hai người không nói thêm câu gì, Duy nằm yên trên giường bệnh, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, còn Thành thì vẫn ngồi đăm chiêu.
"À, tôi cũng gọi điện cho bố mẹ ông rồi đấy.
Chắc họ cũng sắp đến nơi rồi."
Thành lên tiếng sau vài phút im lặng.
"Cảm ơn ông nhé.
Có lẽ tôi thật ngu ngốc khi đã phớt lờ lời cảnh báo của ông hồi trước."
"Không sao đâu.
Mọi chuyện giờ đã qua rồi.
Ông nên tập trung hồi phục sức khỏe của mình đi."
Sực nhớ ra điều gì đó, Duy hỏi.
"À mà làm sao ông biết tôi ở đó mà vào vậy?"
Thành mỉm cười, gãi đầu và đáp.
"Cái này có lẽ là do may mắn thôi.
Tôi xin thực tập ở Long Biên nên sáng nay mới đến đấy để phỏng vấn.
Lúc định về thì tình cờ nhìn thấy ông đang loay hoay tìm đường nên tôi mới đi theo.
Nói cái này ra thì có lẽ hơi khó tin nhưng lý do tôi quyết định bám theo ông lúc đấy là do tôi bỗng dưng có linh cảm xấu.
Tôi biết khu này là nhà của thằng Ngọc nên thấy ông ở đây lại càng khiến tôi tò mò.
Lúc đến nhà nó, tôi đỗ xe gần cổng để nghe ngóng xem có gì bất thường không.
Một lúc sau tôi nghe thấy tiếng ông vọng xuống từ tầng hai nên lập tức trèo qua cổng để chạy lên ngay.
May mà thằng này nó quên không khóa cửa nhà nên tôi mới vào được."
Đúng là nếu không nhờ sự may mắn thì có lẽ giờ này mấy ngón tay của Duy đã nằm trong chiếc lọ thủy tinh ở nhà Ngọc rồi.
Nằm trên giường bệnh, Duy nghĩ lại về tất cả những chuyện vừa xảy đến với mình.
Tất cả như một cơn ác mộng vậy.
"Nếu đó chỉ là một cơn ác mộng thì đã tốt..."
Duy thầm nghĩ.
Có lẽ đây chính là trải nghiệm điên rồ nhất trong đời cậu.
Chính bản thân Duy cũng không thể đoán được rằng mọi chuyện sẽ trở nên khủng khiếp như vậy.
Tất cả mọi thứ đều bắt đầu với mong muốn có thật nhiều bạn của cậu, một mong muốn rất thuần khiết, nhưng cậu đã phải trả một cái giá quá đắt cho nó.
Có vẻ như bác sĩ đã tiêm một liều thuốc an thần cho cậu nên hiện giờ, mặc dù cái cảm giác khiếp sợ đó vẫn còn nguyên trong lòng nhưng cậu vẫn có thể phần nào kìm nén nó lại và giữ cho bản thân được bình tĩnh.
Một lúc sau, bố mẹ Duy cuối cùng cũng đến.
Vừa bước vào phòng, bà Giang đã lập tức chạy đến ôm chầm lấy Duy và khóc nức nở.
Bố của cậu cũng đứng đó với khuôn mặt đau khổ khi phải chứng kiến con trai mình trong tình trạng như vậy.
Cảm nhận được sự ấm áp từ gia đình, nỗi sợ trong lòng Duy phần nào đã được gỡ bỏ.
Cậu ôm chầm lấy mẹ và khóc nức nở.